Đêm qua giao thừa, tủi thân, ứa nước mắt. Phải tự trấn an mình rằng : mỗi người một cách yêu.
Nhưng vẫn thấy tủi :)
Năm mới rồi, đi kiếm xiền lì xì thôi :3nhay:
Printable View
Đêm qua giao thừa, tủi thân, ứa nước mắt. Phải tự trấn an mình rằng : mỗi người một cách yêu.
Nhưng vẫn thấy tủi :)
Năm mới rồi, đi kiếm xiền lì xì thôi :3nhay:
Mùng 1 tết mà cũng tự kỷ được :so_funny: Ngày này năm ngoái dù cô đơn nhưng tâm trạng thoái mái hơn nhiều. Năm ngoái có người nói đùa là lấy mình để giải hạn cho mình, ko ngờ nói đùa mà làm thật :so_funny:
Haizz... Lâu lắm rồi chưa ngồi càfe một mình :)
Mình thật tầm thường.
Bất chợt, muốn đi đâu xa một chuyến. Quay về Đà Lạt chẳng hạn.
Buồn và tủi !
Có phải mình đang trả giá cho quyết định sống trọn vẹn cho tình yêu của mình.
Buồn lắm ai ơi....
Mình tuy ham chơi, nhưng chưa rủ rê chồng nghỉ làm để đi chơi bao giờ. Hôm nay, tự cho phép mình mè nheo chồng nghỉ làm để đi chơi với mình. Hí hí :blushing:
Đọc thư tình, nhật kí của mem HHT, thấy tình yêu của họ nhiều màu sắc, cũng lắm ngọt ngào, cũng đầy cay đắng nhỉ. Những chuyện tưởng chừng như chỉ có trong phim Hàn Quốc cũng diễn ra. Tình yêu của mình không có trò chơi đuổi bắt, chẳng có những nụ hồng lãng mạn, hay những cái bạt tai khi cãi vả. Tình yêu của mình đơn giản và dịu nhẹ [ không có nghĩa là ko phải qua những tổn thương và những giọt nước mắt ]...
***Nhân ngày Valentine, em vốn định sẽ viết cho anh một lá thư, hay ít ra cũng là những lời yêu thương trong tấm thiệp nhỏ. Cuối cùng, em chẳng có chữ nào cho anh cả. Tình yêu của em, mỗi ngày qua đi, càng không thể nói bằng lời. Mỗi khi thật buồn, em chỉ biết nhìn anh bằng ánh mắt buồn rười rượi, nắm chặt lấy đôi bàn tay anh, ôm anh thật chặt như thể khi mình buông ra, sẽ không bao giờ được ôm anh nữa. Mỗi khi trời lạnh, em thích rúc vào lòng anh, để anh ôm em thật chặt. Sự háo hức, mong chờ thuở ban đầu xa cách, dần dần nhường chỗ cho sự đằm thắm, sâu nặng khi hai chúng ta quyết định gắn bó dài lâu. Còn nhớ, cái lần đầu tiên anh nắm lấy đôi bàn tay em, lần đầu tiên anh ôm em vào lòng … em thật sự bối rối, hồi hộp và … rung rinh. Con tim cứ đập loạn nhịp. Rồi những lần tiếp theo, tiếp theo nữa, mỗi khi ngồi sau xe, ôm lấy anh, biết bao là niềm vui, xao xuyến, lâng lâng :blushing: Giờ đây, thay vào đó là cảm giác hết sức thân thuộc và ấm áp. Từng hơi thở, từng vòng tay, từng giây phút bên nhau, tim em không đập loạn nhịp nữa nhưng bình yên thật sự.
Anh à, em có cần phải nói là em yêu anh như thế nào không nhỉ? :D
Em mà là anh ấy, em sẽ trả lời Có đấy. Tại sao lại không nhỉ, được người yêu bên tai thủ thỉ yêu mình thế nào. Như được lên tiên - tội gì không chứ :so_funny:
Nói đê chị ơi, dũng cảm lên nào :so_funny:
Chị xí hổ lắm :blushing: :so_funny: :so_funny: :haha:
Với lại, nói ở đây cả thiên hạ người ta biết, chứ có thủ thỉ bên tai đâu :5: Hí hí. [ Chả biết chị bắt chước giọng cười này của ai nữa :hihi: ]
Hôm qua Valentine, có gì vui không em :hug:
***
Hôm qua được đi chơi :3nhay: Tuy không lãng mạn như người ta nhưng rất vui vẻ và hạnh phúc :huglove:
Trích:
Giáo viên ngày nay đa số cái tâm chẳng còn nữa - chỉ biết tới tiền thôi! Ngồi mát ăn bát vàng, học sinh ra sao kệ nó mà
Khi mình đọc đến đây, thật sự nước mắt cứ rơi, không thể kiềm chế được nữa. Càng ngày, mình càng hiểu rõ sự bạc bđuao mà người đời dành cho cái nghề ấy. Àh, nhiều lắm, không chỉ riêng mình em ấy. Và đa số ở đây - không phải vơ đũa cả năm - nhưng cũng gần như là tất cả.
Mỗi tháng, mình nhận được đồng lương ít ỏi đó ( hơn 1tr ) cũng phải chua xót lắm. Ở đất SG đắt đỏ này, cái gì chẳng cần tiền? Ấy thế mà, lương gv chính thức, cộng các khoản lại cũng chẳng bằng một công nhân bình thường đâu nhé. Thế nên, những bà cô may mắn lấy được chồng giàu thì an nhàn. Bằng không, vẫn phải kiếm đường làm ăn để sống thôi. Dạy thêm để kiếm tiền thì cũng phải đổ công sức ra mà cày.
Haizz... Mong cho hs của mình ngày mai kt 1 tiết tốt. Mình cố gắng thêm vài tháng nữa để tiễn biệt năm đầu tiên.
Mình cứ thế mà khóc, khóc như thể ngày mai ko ai cho khóc nữa á. Giờ mắt sưng húp :cry:
Nhưng mà tâm trạng thoải mái được xíu. Dạo này mít ướt ghê. Ai làm gì khiến mình tuổi thân là mình khóc. Bản thân mình tự trách móc mình, dằn vặt mình thì cũng khóc. Thiệt là...đến mình còn thấy chán mình kinh khủng :gian:
Lại một tháng 3 nữa rồi... :rain:
ở đây có ứa lào khóc nhè đấy, lêu lêu nhá :so_funny:
tặng bé Tím bài hát nghe cho vui vui 1 tý, nắng tháng 3 vẫn còn rất dịu em nhờ :hihi: