Ôi hay quá :x
Mình thích cp AVP-TL lắm lắm :x
Viết nhanh nha bạn :)
Mình hóng :)
Printable View
Ôi hay quá :x
Mình thích cp AVP-TL lắm lắm :x
Viết nhanh nha bạn :)
Mình hóng :)
- Thôi tôi không đùa với cô nữa đâu, muộn lắm rồi, tôi đi rửa mặt cái rồi đi ngủ đây, cô cũng đi ngủ sớm đi, con gái con đứa gì mà thức rõ muộn, An Vũ Phong uể oải đứng dậy mặc cho tôi năn nỉ hết lời.
Cái tên An Vũ Phong này thật quá đáng, nhất quyết giấu nghề không chịu dạy cho mình, lúc nào cậu ta cũng thế, cái bản tính khó ưa nghìn năm không thay đổi. Mà xem chừng cậu ta cũng có vẻ mệt mỏi thật, không biết cái tên này đã làm gì trong suốt mấy ngày vừa rồi, đi chơi với Bối An An mà cũng thương tích đến mức này sao. Vết thương!!!!! Chết rồi, An Vũ Phong vừa mới băng bó xong, không được cử động nhiều, hơn nữa nếu bị ngấm nước sẽ rất phiền, mình phải ngăn Vũ Phong lại mới được.
- An Vũ Phong ah!
- Có chuyện gì thế? An Vũ Phong quay lại nhìn tôi với ánh mắt dò xét đầy nghi hoặc.
- Tôi… Tôi… An Vũ Phong, tay cậu bị đau không được chạm vào nước đâu, để tôi giúp cậu nhé! Trời đất ơi, tôi đang nói điều gì thế này, thật không thể tin được, ban đầu tôi chỉ có ý định dặn dò cậu ta thôi không ngờ lại tuôn ra một tràng thế này, tôi bị điên, bị điên thật rồi, có ai ngăn tôi lại không đây? Huhu
An Vũ Phong ngạc nhiên không nói nổi thành lời, dường như cậu ta không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cũng phải thôi, đến cả bản thân tôi còn không hiểu nổi bản thân mình nữa là cậu ta. Tuy nhiên, sau vài giây bối rối và ngỡ ngàng, An Vũ Phong đã lập tức lấy lại sự tinh quái thường ngày của mình:
- Đấy là do chính cô tự đề nghị đó nhé. Ngài hội trưởng xinh đẹp đã có lòng như vậy kẻ hèn này sao dám từ chối.
- Trời đất ơi, vậy là tôi phải giúp An Vũ Phong sao, hix, thật là xui xẻo hết chỗ nói.
Đúng là một cảnh tượng hiếm gặp trong khi tôi thì mặt mày méo xẹo loay hoay với chiếc khăn mặt trong tay thì An Vũ Phong mặt tươi roi rói như vừa trúng số độc đắc vậy. Có chuyện gì mà cậu ta vui đến vậy nhỉ, miệng cứ tủm tỉm cười từ nãy đến giờ, hay tại bộ dạng của tôi khổ sở đến mức cậu ta không thể nhịn cười được. Cái tên này đúng là… thật bực mình quá đi thôi. Dù trong lòng rất bực An Vũ Phong nhưng thật sự tôi vẫn bị lôi cuốn bởi nụ cười ấy. Đây là lần đầu tiên tôi có dịp ở gần An Vũ Phong đến vậy, càng gần cậu ta tôi càng bị thu hút. An Vũ Phong không có vẻ đẹp nam tính, điềm đạm như Hựu, ở An Vũ Phong toát lên một cái gì đó rất đặc biệt, một phong thái tự tin, một chút ngông cuồng, phá phách pha lẫn sự đam mê, đầy nhiệt huyết. Mái tóc dài, chiếc khuyên tai kim cương sáng lấp lánh, cặp lông mày đen nhánh và đôi mắt tinh anh ánh lên sự thông minh, lanh lợi, An Vũ Phong mang đầy đủ dáng vẻ của một cậu học sinh cấp 3 có ước mơ, khát vọng, dám nghĩ dám làm với tất cả niềm đam mê của mình nhưng vẫn vương chút bồng bột, nông nổi của tuổi trẻ, cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai và tài ca hát chả trách cậu ta có một đội ngũ fan hâm mộ cuồng nhiệt đến vậy. Nếu không phải nếm trả những đau khổ mà An Vũ Phong đã gây ra thì có lẽ tôi cũng bị vẻ ngoài của cậu ta mê hoặc và cũng xếp hàng gia nhập hàng ngũ fan đó rồi. Nghĩ đến điều đó tôi bất giác buồn cười, mình cũng thành fan hâm mộ của An Vũ Phong như Thượng Hội và Ngọc Dĩnh ư, không thể tin được, An Vũ Phong mà biết được điều này chắc hả hê lắm, cậu ta sẽ trêu chọc tôi cho đến chết mất thôi. Nhưng An Vũ Phong hôm nay thật lạ, khác hẳn thường ngày, cậu ta không buồn thốt lên những câu làm tan nát trái tim tôi hoặc chê bai khiến tôi phải tức điên lên được, ngược lại cậu ta ngồi im, ngoan ngoãn như một đứa trẻ đang chờ đợi quà, háo hức và sung sướng, miệng thì lúc nào cũng cười tủm tỉm, có vẻ cậu ta đang rất vui. Dù không biết điều gì khiến An Vũ Phong vui đến vậy nhưng khi nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của cậu ta tôi cũng thấy vui vui, có một cảm giác rất lạ đang len lỏi trong lòng. Đang đắm chìm trong những suy nghĩ miên man bất chợt tôi bắt gặp ánh mắt của An Vũ Phong, cậu ta đang nhìn tôi rất chăm chú. Cậu ta nhìn tôi từ lúc nào vậy, liệu An Vũ Phong có đọc được những tâm sự vừa rồi của tôi không, cậu ta mà biết được điều gì chắc tôi không còn lỗ nẻ nào mà chui xuống nữa. Không, không thể để Vũ Phong phát hiện ra bất kỳ điều gì cả, mình phải tìm cách đánh trống lảng mới được:
- Vũ Phong ah, có chuyện gì mà hôm nay cậu vui thế
- Cô vừa hỏi tôi cái gì thế, An Vũ Phong giật mình hỏi lại tôi, khuôn mặt cậu ta lộ rõ vẻ bối rối và lúng túng.
- Tôi hỏi có chuyện gì mà cậu vui thế, trông cậu cứ như đang lơ lửng ở trên mây ấy. Hehe
- Ah, tôi tưởng cô hỏi chuyện gì cơ, chỉ sau vài giây lúng túng An Vũ Phong lập tức lấy lại sự tinh quái hàng ngày, hôm nay tôi vui lắm vì tôi được đích thân Ngài Hội trưởng cao quý … rửa mặt cho đấy, haha
- Cái tên An Vũ Phong này, lại cố tình trêu chọc tôi rồi, hình như ngày nào không trêu chọc tôi là hôm ấy cậu ta ăn không ngon ngủ không yên sao ấy, Hmm… hmm, được rồi cậu sẽ biết tay tôi, “Cậu có nhiều người yêu lắm cơ mà, mọi người quan tâm đến cậu rất nhiều như tôi đã nhằm nhò gì sao khiến cậu cảm động như vậy được. Đừng có trêu tôi nữa, không hiệu quả đâu mà đáng nhẽ việc này phải để mấy cô bạn gái của cậu đảm trách mới đúng”
- Cô vừa nói gì thế Thái Linh, sao lại nghĩ là tôi có rất nhiều bạn gái, giọng An Vũ Phong đượm vẻ bực tức
- Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy mà, cậu được nhiều hâm mộ như thế, nên có nhiều bạn gái cũng là chuyện đương nhiên thôi
- Cô không biết rõ mọi chuyện thì đừng có phát ngôn linh tinh như thế, giọng An Vũ Phong trở nên khá gay gắt
- Tôi chỉ nói những gì mình thấy thôi, cậu có bạn gái là cô bé Thái Linh bên trường Maria rồi nhưng vẫn đi chơi mấy ngày liền với Bối An An rồi còn gì, không phải cậu có nhiều bạn gái sao, chuyện này cả trường British và Maria đều biết đâu phải riêng mình tôi.
- Cô vừa nói cái gì cơ, An Vũ Phong không giấu nổi sự ngạc nhiên trên khuôn mặt mình
- Chuyện cậu cưa cẩm Thái Linh thì tôi biết rồi, hôm đó tôi là trò cười cho cả trường đấy biết không, còn vụ của Bối An An thì tất cả mọi người đều biết, tối hôm đó, cậu và Bối An An nhảy cùng nhau rất ăn ý, sau đó cậu bỏ dở bữa tiệc và biến mất, mọi người cũng không thấy Bối An An đâu cả. Trưa hôm nay An An mới quay trở lại trường thì tối nay cậu trở về chẳng phải hai người đang hẹn hò và cùng nhau đi chơi mấy hôm nay còn gì?
- Haha. An Vũ Phong ôm mặt cười lớn, xem ra chuyện tình cảm của tôi ngài hội trưởng cũng quan tâm kỹ ghê nhỉ, tôi cứ tưởng hôm đó cô có Giang Hựu Thần rồi thì đâu để mắt đến tôi nữa chứ, ai dè cô cũng quan tâm xem tôi đã khiêu vũ cùng ai, đi chơi cùng ai, hẹn hò cùng ai cơ đấy, thật vinh hạnh cho tôi quá. Việc tôi biến mất cùng Bối An An khiến cô bận tâm đến thế sao, hội trưởng.
- Tôi … tôi là Hội trưởng nên phải quan tâm đến mọi người là chuyện đương nhiên rồi huống chi cậu lại là bạn cùng phòng với tôi nữa, cậu có bạn gái tôi cũng mừng cho cậu chứ, Bối An An dù sao cũng là hoa khôi của trường Maria đấy, cậu thật là may mắn.
- Đủ rồi, đừng nói nữa, giọng An Vũ Phong trở nên rất nghiêm túc, có hai chuyện tôi muốn làm rõ với cô. Thứ nhất, Thái Linh không phải là bạn gái của tôi, tôi làm vậy chỉ để trêu tức Kì Dực thôi, công nhận trêu cậu ta rất vui, An Vũ Phong này không bao giờ ti tiện đến mức phải cướp bạn gái của bạn mình bằng mọi giá như thế. Thứ hai, tôi và Bối An An chẳng có mối quan hệ thân thiết nào cả ngoài việc tôi và cô ta đã khiêu vũ cùng nhau. Hôm đó tôi có việc nên không ở lại được, còn việc cô ta ở lại hay đi đâu tôi không biết và không quan tâm.
- Chuyện này là thật sao. Học sinh toàn trường đều nghĩ như vậy mà?
- Họ nghĩ thế nào là việc của họ, tôi không quan tâm, tôi không có nghĩa vụ phải đi giải thích cho họ hiểu
- Nhưng chuyện cậu có rất nhiều bạn gái……
- Tôi đã nói với cô rồi, không phải là người trong cuộc thì đừng bao giờ nói những câu như thế. Không phải được nhiều người thích thì sẽ có nhiều người yêu, được nhiều người thích để làm gì khi phải chứng kiến người mà mình yêu luôn hướng ánh mắt về người khác. Cuối cùng chỉ nhận được sự cô đơn mà thôi, chả có gì cả.
- Cậu nói vậy là sao?
- Sau này rồi cô sẽ hiểu, thôi tôi đi ngủ đây, mệt quá, cám ơn vì đã giúp tôi tối nay, ah có quà cho cô này, nói rồi An Vũ Phong ném vào tay tôi một chiếc túi nhỏ màu vàng, bắt đầu từ ngày mai phải luôn mang theo vật này bên người nhé.
- Cậu vừa đi cho tôi cái gì vậy?
- Đây là bùa hộ mệnh, nó sẽ mang lại may mắn cho cô, từ giờ cô sẽ không còn là Cô nàng xui xẻo nữa đâu, Thái Linh đầu heo ah. Haha
- An Vũ Phong cậu nói rõ hơn một chút đi, sao lại tặng bùa hộ mệnh cho tôi ?
- Cô hỏi vừa thôi, muộn rồi ngủ đi, mai có đi học muộn thì cũng đừng trách tôi không nhắc cô.
Trong khi An Vũ Phong đã ngủ ngon lành thì tôi vẫn trằn trọc không yên. Thật tình tôi không thể hiểu được con người An vũ Phong, hiểu được những suy nghĩ trong đầu cậu ta, An Vũ Phong đột nhiên biến mất mấy ngày liền hại tôi lo lắng muốn chết, tự dưng xuất hiện với cánh tay bị thương, tặng cho tôi một lá bùa hộ mệnh mà không thèm giải thích lấy một lời. Cậu ta có ý gì đây, sao tự dưng lại tốt với tôi như vậy, nhưng còn cái thái độ kênh kiệu, nửa đùa nửa thật kia nữa, An Vũ Phong thật lòng muốn mang may mắn lại cho tôi hay chỉ muốn trêu chọc thôi. Cái tên An Vũ Phong này đáng ghét quá, cứ úp úp mở mở thật khó chịu, trong cái túi kia có phải là bùa hộ mệnh thật không, phải kiểm tra mới được, nếu đây là giả thì tôi lại trở thành một con ngốc trong mắt cậu ta mất thôi, tốt nhất nên cẩn thận với tên An Vũ Phong này.
Khi mở chiếc túi ra, tôi không khỏi ngạc nhiên, quả thật An Vũ Phong đã tặng cho tôi một lá bùa hộ mệnh nhưng hơn hết lá bùa này cực kỳ quý giá không phải ai cũng có được, chỉ riêng việc sở hữu nó đã là một sự may mắn rồi. Đây là bùa hộ mệnh xuất phát từ ngôi chùa linh thiêng nhất của Ngũ Đài Sơn, để lên được ngôi chùa này cũng là cả một chặng đường gian nan vất vả rồi nhưng điều quan trọng là không phải bất kỳ ai muốn xin bùa hộ mệnh là được. Một năm Sư trụ trì chỉ tặng duy nhất 9 lá bùa cho 9 người ông thấy xứng đáng nhất và lá bùa này chỉ được trao vào mùa xuân nhân dịp đầu năm mới, từ trước đến nay chưa bao giờ có ngoại lệ cả. Tại sao An Vũ Phong lại có được nó???
Trong khi đang mải suy nghĩ tìm câu trả lời cho lá bùa, tôi chợt phát hiện có một mảnh giấy nhỏ rơi ra từ chiếc túi, thật không ngờ đó là lá thư mà Sư trụ trì gửi cho An Vũ Phong :
“ Không phải mọi người tự đi tìm bùa hộ mệnh cho mình, mà mỗi lá bùa tự tìm lấy chủ nhân thật sự của nó. Lá bùa này chọn thí chủ đó là phần thưởng xứng đáng cho công sức mà thí chủ đã bỏ ra. Từ trước đến giờ bần tăng chưa bao giờ phá bỏ nguyên tắc của mình, nhưng chính sự quả cảm, chân thành và tâm hồn cao đẹp của thí chủ đã thuyết phục được bần tăng. Thí chủ nói rằng thí chủ không cần lá bùa này cho bản thân mình mà tặng nó cho một người bạn, đó là một người vô cùng quan trọng với thí chủ, từ bé đến giờ cô ấy luôn gặp xui xẻo và giờ thí chủ muốn mang may mắn đến cho người đó. Sự thật may mắn tồn tại ngay trong bản thân mỗi con người, lá bùa này chỉ có ý nghĩa về mặt tâm linh còn việc có được may mắn hay không là do bản thân của người đó là chính, chỉ cần cố gắng chúng ta sẽ có tất cả. Bần tăng thấy rằng, cô gái đó không hề xui xẻo, ngược lại rất may mắn, may mắn vì có được người bạn như thí chủ, thí chủ mới thật sự là người đem lại hạnh phúc cho cô bé ấy chứ không phải lá bùa này.”
Những gì vị Sư trụ trì đó viết trong thư là thật sao? Mấy hôm vừa rồi, An Vũ Phong không hề đi chơi cùng Bối An An, cậu ấy lên tận Ngũ Đài Sơn, thuyết phục Sư trụ trì để mang lá bùa hộ mệnh về cho tôi. Đường đi lên đó rất khó khăn chính bởi vậy mà An Vũ Phong mới bị thương, tại sao cậu ấy phải làm vậy, tại sao lại tốt với tôi như thế, tôi thật sự không hiểu. Lại còn những điều mà An Vũ Phong vừa nói nữa, dù có rất nhiều người vây quanh nhưng An Vũ Phong vẫn cảm thấy cô đơn. Chuyện đó nghĩa là sao, An Vũ Phong luôn cảm thấy cô đơn và lạc lõng ở ngôi trường này??? Ở chung phòng Vũ Phong hơn một năm nay nhưng tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy nói những lời này cả, lúc nào cũng là hình ảnh của một An Vũ Phong đầy tự tin và kiêu hãnh, thật không ngờ trong lòng cậu ấy lại ẩn chứa nhiều tâm trạng đến vậy. Ngẫm lại suốt quãng thời gian vừa qua, trong khi bên cạnh Giang Hựu Thần luôn có tam đại tướng quân, rồi người đàn ông giấu mặt giúp đỡ thì An Vũ Phong lại chỉ có một mình, cậu ấy tự mình làm mọi việc mà không có ai ở bên. Ngay cả tôi cũng thế, mặc dù ở cùng phòng với An Vũ Phong những tôi cũng chưa bao giờ quan tâm đến An Vũ Phong, cậu ấy nghĩ gì, làm gì tôi cũng chẳng hề hay biết. Trong các cuộc thi tôi luôn quan tâm đến Hựu mà chẳng mảy may bận tâm xem An Vũ Phong thi thố như thế nào, chuẩn bị ra sao, kết quả có tốt không, dường như tôi đã quá quen với việc An Vũ Phong là người cạnh tranh vị trí số một ở trường British với Hựu mà chẳng hề để ý rằng so với Giang Hựu Thần cậu ấy thiệt thòi hơn rất nhiều. Với tư cách là Hội trưởng hội học sinh tôi quan tâm và lo lắng cho người khác nhưng lại không bao giờ nghĩ đến việc bỏ thời gian để tìm hiểu về An Vũ Phong. Trong đầu tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ về việc An Vũ Phong đã chọc phá, bắt nạt mình như thế nào, luôn cảm thấy khó chịu về thái độ kiêu ngạo của cậu ấy mà không hề nhớ đến những việc mà An Vũ Phong đã làm cho tôi. Hóa ra từ trước đến giờ, tôi toàn trách lầm An Vũ Phong, không phải An Vũ Phong ghét tôi mà cậu ấy coi tôi như một người bạn thật sự, luôn quan tâm và giúp đỡ khi tôi cần chỉ có tôi là khác, tôi luôn dựa dẫm vào An Vũ Phong nhưng chưa bao giờ quan tâm đến cuộc sống của cậu ấy. An Vũ Phong hiểu tôi nhưng tôi lại không hiểu cậu ấy, An Vũ Phong biết tôi vui hay buồn nhưng tôi lại không biết gì về những suy nghĩ, tâm tư, tình cảm của cậu ấy, đó là sự khác biệt giữa chúng tôi. Nghĩ đến những điều đó tôi lại thấy sống mũi mình cay cay, tôi có lỗi với An Vũ Phong nhiều quá.
Bây giờ cũng đã muộn rồi, có lẽ An Vũ Phong đã ngủ rất say nhưng không hiểu sao tôi vẫn muốn được nói với cậu ấy một lời xin lỗi.
“An Vũ Phong ah, cám ơn cậu vì những việc mà cậu đã làm cho tôi, vị sư trụ trì đó nói đúng tôi thật may mắn vì có được một người bạn như cậu. Tôi tin rằng bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ không còn là Cô nàng xui xẻo nữa mà là Cô nàng may mắn rồi vì tôi luôn có cậu ở bên. Thời gian qua tôi không tốt với cậu, tôi không quan tâm đến cậu, tôi không làm tròn bổn phận của một người bạn với cậu, tôi không hay biết rằng cậu đang cô đơn, tôi xin lỗi. Nhưng giờ mọi chuyện đã khác rồi, cậu sẽ không bao giờ cô đơn nữa, trong những lúc quan trọng nhất tôi sẽ ở bên cậu như cậu đã làm với tôi, chắc chắn là như vậy. Ngủ ngon nhé An Vũ Phong, lúc ngủ trong cậu đẹp trai lắm đó. Tôi cũng đi ngủ đây”.
Cô bé Thái Linh sau khi nói được những lời xuất phát từ tận đáy lòng mình cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ với nụ cười hạnh phúc. Thái Linh đâu biết rằng, suốt buổi tối hôm đó không phải chỉ có mình cô trằn trọc không yên mà cả An Vũ Phong và Giang Hựu Thần cũng miên man với những suy nghĩ trong lòng.
Tất cả những lời mà Thái Linh đã nói bên giường, An Vũ Phong đều nghe rõ chỉ có điều là cậu không muốn cho Thái Linh biết mà thôi, bởi cậu hiểu rằng nếu Thái Linh biết mình vẫn thức cô ấy sẽ rất bối rối. Và ngay cả bản thân An Vũ Phong cũng vậy, khi nghe được những lời nói đó của Thái Linh, An Vũ Phong rất vui, cậu muốn nhẩy cẫng lên vì sung sướng nhưng bộc lộ điều đó trước mặt Thái Linh ư, An Vũ Phong không thể làm được. Từ trước đến giờ cậu luôn là người ở thế thượng phong với Thái Linh, cậu luôn trêu chọc cô giờ để Thái Linh biết được cậu vui như thế nào chỉ vì nghe được một câu nói của cô chắc Thái Linh sẽ cười cậu chết mất, sự kiêu hãnh của bản thân không cho phép An Vũ Phong làm vậy. Chẳng hiểu từ lúc nào Thái Linh đã trở thành một người quan trọng không thể thay thế được trong trái tim An Vũ Phong. Ngay từ khi Thái Linh nhập học, An Vũ Phong đã cảm thấy khó chịu bởi sự ngốc ngếch của cô, rồi cả việc cô ta phớt lờ cậu, lúc nào cũng thần tượng Giang Hựu Thần nữa, điều này khiến An Vũ Phong rất khó chịu chính bởi vậy cậu luôn tìm cách trêu chọc, hành hạ Thái Linh cho bõ tức. Nhưng càng tiếp xúc với Thái Linh, An Vũ Phong càng cảm thấy mình bị cuốn hút bởi cô, cho dù cậu có bắt nạt Thái Linh như thế nào cô ấy vẫn không bao giờ bỏ cuộc. An Vũ Phong vẫn nhớ như in khuôn mặt rạng rỡ của Thái Linh khi tìm thấy chiếc khuyên tai kim cương mà cậu cố tình làm mất, tìm một chiếc bông tai giữa một bãi cỏ mênh mông là chuyện không tưởng, người bình thường chắc chắn đã bỏ cuộc rồi nhưng Thái Linh vẫn quyết tâm tìm đến cùng và cô ấy đã thành công. Đó là một cô gái kỳ lạ, khác hẳn những người mà An Vũ Phong từng quen biết, cô ấy không xinh đẹp như người mẫu cũng chẳng thông minh xuất chúng, một cô gái nhỏ bé và ngốc nghếch nhưng ý chí và sự kiên trì của cô ấy phải khiến nhiều người nể phục. Rồi chuyện Thái Linh đóng giả con trai để nhập học tại trường British, ban đầu An Vũ Phong cũng định lật tẩy Thái Linh nhưng chính sự hiếu thắng của bản thân, muốn xem cô trụ vững tại ngôi trường này bao lâu đã ngăn không cho cậu không làm điều đó. Chứng kiến con đường của Thái Linh từ một học sinh mới nhút nhát, rụt rè thành một Hội trưởng học sinh như ngày hôm nay, An Vũ Phong càng thấy khâm phục cô gái này, và không biết từ lúc nào An Vũ Phong đã tự dặn lòng mình phải giữ bí mật của Thái Linh đến cùng.
Nhưng có lẽ ấn tượng lớn nhất về Thái Linh trong lòng An Vũ Phong chính là trái tim nhân hậu và sự trong sáng của cô. Thái Linh quá nhân hậu và tốt bụng, cô ấy tận tình giúp đỡ một chàng trai bị chết đuối, ân cần chăm sóc và đặt cho anh ta cái tên thật trìu mến "Hoàng tử biển" mà chẳng đòi hỏi bất kỳ sự đáp trả nào cả, Thái Linh vì mẹ mà phải đóng giả con trai theo học ở ngôi trường này, vì Thượng Hội và Ngọc Dĩnh mà chịu sự hành hạ bắt nạt của cậu, cô ấy làm việc gì cũng nghĩ cho người khác, thật không ngờ bây giờ vẫn tồn tại một cô gái như vậy, Thái Linh giống như một bông hoa dại ngây thơ, trong sáng và thuần khiết đến không ngờ. An Vũ Phong đã bị cuốn hút vì điều đó. Nếu như lúc đầu Thái Linh chỉ là đối tượng để cậu bắt nạt, là phương tiện để cậu chọc tức Giang Hựu Thần và tam đại tướng quân thì giờ đây cô ấy đã trở thành người mà cậu mong muốn được bảo vệ. Cậu dõi theo từng bước chân, từng hành động của Thái Linh, cậu vui với niềm vui của cô, buồn cùng nỗi buồn của cô, bất cứ khi nào Thái Linh cần cậu đều có mặt, đối với cậu được làm chỗ dựa cho Thái Linh những lúc khó khăn đó là điều tuyệt vời nhất.
Mặc dù tình cảm mà An Vũ Phong dành cho Thái Linh rất sâu đậm và chân thành nhưng cậu vẫn không có cách nào bày tỏ lòng mình với cô cả. Đứng trước Thái Linh, An Vũ Phong như biến thành một người hoàn toàn khác, cậu rất muốn nói với Thái Linh những lời quan tâm, dịu dàng nhưng chẳng hiểu sao không thể thốt thành lời mà thay vào đó chỉ là những câu châm biếm, chê bai. Nói ra những lời yêu thương chân thành khó khăn đến vậy sao, An Vũ Phong thật sự không hiểu nổi điều đó. Đã rất nhiều lần chỉ vì sự kiêu hãnh của bản thân không cho phép cậu hạ mình, chỉ vì những lời nói chê bai, giễu cợt mà cậu đã bỏ lỡ cơ hội đến gần Thái Linh để rồi phải ngậm ngùi chứng kiến Giang Hựu Thần mới là người kề bên cô. Cảm giác lúc đó thật tồi tệ, sự nuối tiếc xen lẫn đau khổ khi chứng kiến người con gái mình yêu mỉm cười bên người khác dù rằng cậu là người đến trước. Nhưng giờ thì mọi chuyện đã thay đổi rồi, cậu sẽ không làm điều gì để sau này mình phải nuối tiếc và đau khổ nữa, cũng không có chuyện cậu im lặng đứng nhìn Giang Hựu Thần ngày một gần gũi với Thái Linh hơn nữa, đã đến lúc cậu phải hành động để giành lại cô gái của mình. Không phải ngẫu nhiên mà cậu gửi nhầm thư tình cho Thái Linh, không phải ngẫu nhiên mà cậu lại ở chung phòng với cô, không phải ngẫu nhiên mà cậu mới là người đầu tiên phát hiện ra bí mật của cô, cũng không phải ngẫu nhiên mà cậu luôn có mặt những lúc Thái Linh gặp khó khăn, tất cả là sự sắp đặt của số phận. Định mệnh đã để cho cậu gặp Thái Linh trước, định mệnh đã giúp cậu gặp lại mối tình đầu của mình, và lần này cậu sẽ không để vuột mất cô như mười hai năm về trước, chắc chắn là như vậy.
Ngắm Thái Linh đang say sưa chìm trong giấc ngủ, An Vũ Phong cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng, chỉ có những lúc như vậy cậu mới thấy mình gần Thái Linh nhất trong một thế giới của riêng 2 người, một thế giới không có tiếng cãi nhau ồn ã, không có sự xuất hiện của Giang Hựu Thần, một thế giới mà cậu được sống thật với những tình cảm của lòng mình. Nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Thái Linh, An Vũ Phong khẽ nói:
“ Từ giờ mình sẽ không che giấu tình cảm trong lòng nữa. Mình yêu cậu đầu heo ngốc nghếch ah”
Cùng lúc đó, trong ngôi nhà nhỏ trên cây, Giang Hựu Thần cũng đang đắm chìm trong những suy nghĩ về Thái Linh và An Vũ Phong. Khuôn mặt cậu phảng phất một nỗi buồn, một sự tiếc nuối, Giang Hựu Thần vẫn không tin vào sự thật trước mắt mình nữa, chỉ trong một khoảng khắc, chỉ bằng một cú điện thoại An Vũ Phong đã cướp Thái Linh khỏi tay cậu một cách dễ dàng, hạnh phúc tưởng chừng như rất gần bỗng chốc hóa thành hư vô. Nếu như An Vũ Phong không gọi điện, nếu như Thái Linh ở lại thêm 1’ nữa, nếu như cậu tỏ tình sớm hơn một chút thì có lẽ bây giờ cậu không cảm thấy cô đơn và tiếc nuối đến vậy. Nhưng dù có nói bao nhiêu cái giá như đi chăng nữa, Giang Hựu Thần vẫn không thể thay đổi được sự thật, lại một lần nữa cậu bỏ lỡ cơ hội nói thật lòng mình với Thái Linh. Tại sao An Vũ Phong lại luôn xuất hiện vào những giây phút quan trọng như vậy, Giang Hựu Thần thật sự không thể nào hiểu nổi. Cách đây 12 năm tại trường mẫu giáo, khi cậu bé nhút nhát Giang Hựu Thần lấy hết dũng khí tỏ tình với tiểu thư Thái Linh thì cậu nhóc An Vũ Phong đột ngột xuất hiện và phá vỡ tất cả, ngày hôm nay định mệnh ấy lại một lần nữa lặp lại, chỉ bằng một cú điện thoại An Vũ Phong đã khiến Thái Linh bỏ đi mà không kịp nghe cậu nói 3 từ quan trọng nhất. Phải chăng số phận đang cố tình trêu ngươi cậu, cậu và An Vũ Phong, cả hai cùng lớn lên bên nhau, cùng thích một cô bé Thái Linh ở trường mẫu giáo, và giờ đây sau 12 năm xa cách hai người lại bị cuốn vào vòng xoáy trong mối quan hệ với cô bé Thái Linh của ngày nào.
Ngay từ lần đầu tiên Giang Hựu Thần đã cảm thấy có một cái gì đó rất thân thuộc và gần gũi nơi Thái Linh, vốn mắc bệnh dị ứng nên cậu rất ngại tiếp xúc với các cô gái, cậu không đủ tự tin khi đối diện với họ, nhưng với Thái Linh thì khác, cô ấy mang đến cho cậu cảm giác an toàn và thoải mái, ở bên Thái Linh cậu mới được sống thật với bản thân mình. Thái Linh không vồn vã, không khiến cậu cảm thấy ngột ngạt bởi những hành động quá khích như các cô gái khác, cũng không mang lại cho cậu cảm giác gò bó như tam đại tướng quân, cô ấy lặng thầm đi bên cậu, cùng cậu chia sẻ những điều bình dị nhất trong cuộc sống. Là một hoàng tử, cứ ngỡ rằng Giang Hựu Thần có tất cả mọi thứ, địa vị, quyền hành, sự giàu có, vẻ ngoài đẹp trai, sự thông minh trời phú và khả năng chơi thể thao tuyệt vời nhưng không tất cả chỉ là cái vẻ hào nhoáng bên ngoài, cậu không có được một cuộc sống bình thường như bao bạn học cùng trang lứa. Ân Địa Nguyên, Kì Dực, Nghiêm Ngôn là ba người bạn thân duy nhất của cậu, tuy là bạn nhưng họ vẫn không quên vai trò hộ vệ cho hoàng tử của mình, lúc nào họ cũng kiểm soát và mang đến cho cậu một sự bức bách tù túng. Là hoàng tử của một vương quốc, là người được hâm mộ nhất trường British nên lúc nào cậu cũng phải xuất hiện dưới hình ảnh một người hoàn hảo, tất cả mọi thứ đều phải tốt nhất, đều phải là số một, mọi người tung hô và tán thưởng cậu nhưng họ đâu hiểu rằng cái vỏ bọc đó đã trở nên quá sức với cậu, đã rất nhiều lần cậu muốn thoát ra ngoài và sống một cuộc sống của riêng mình nhưng không có dũng khí để làm được điều đó. Nhưng rồi Thái Linh xuất hiện và làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống ngột ngạt và khô khan của cậu. Cô ấy đến với cậu một cách chân thành, không toan tính và hơn hết cô ấy coi cậu là một người bạn chứ không phải là một hoàng tử. Cô ấy đã chia sẻ với cậu mọi thứ, cả niềm vui lẫn nỗi buồn, cả cảm giác hạnh phúc lẫn khổ đau, đã đưa cậu từ thế giới của sự giàu sang đến gần với cuộc sống của những người dân thường bình dị. Ở đây cậu đã cùng cô ấy đi xem phim, cùng nhau nướng khoai… làm những việc mà trước đây cậu không bao giờ có cơ hội được làm, điều này thật thú vị. Cậu sẽ không bao giờ quên những ngày tháng được ở bên Thái Linh bởi đó là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời cậu, bởi lẽ chỉ có ở bên Thái Linh cậu mới được sống với chính con người mình, được thể hiện những góc khuất mà cậu luôn che giấu. Một cách bình dị Thái Linh bước vào cuộc sống của cậu và giờ đây cô ấy đã trở thành một phần quan trọng không thể thiếu được trong cuộc sống đó.
Mọi chuyện có lẽ sẽ vẫn êm đẹp như thế nếu như không có sự xuất hiện của An Vũ Phong, mặc dù An Vũ Phong luôn tỏ vẻ khó chịu, luôn nói những lời cay nghiệt nhưng cậu vẫn cảm nhận được sự quan tâm trong ánh mắt của An Vũ Phong mỗi khi nhìn Thái Linh. Bề ngoài tỏ ra vui vẻ, bình thản nhưng thật sự trong lòng cậu rất bồn chồn, lo lắng, cậu luôn sợ một ngày nào đó, An Vũ Phong sẽ mang Thái Linh ra khỏi cuộc đời cậu. Tuy rằng, An Vũ Phong là người gặp Thái Linh trước, An Vũ Phong là người ở cùng phòng với Thái Linh nhưng cậu mới là người gần gũi Thái Linh hơn cả, cậu mới là người cần cô ấy chứ không phải là An Vũ Phong và người mà Thái Linh lựa chọn sẽ là cậu chứ không phải An Vũ Phong, chắc chắn là như vậy.
“Định mệnh đã sắp đặt cho chúng ta gặp lại nhau, lần này mình sẽ không buông tay đứng nhìn cậu ra đi như 12 năm về trước đâu bởi vì mình yêu cậu, yêu cậu rất nhiều Thái Linh”.
Tối hôm nay quả thật là một buổi tối kì lạ, những bí mật dần được hé lộ, bánh xe số phận đã bắt đầu quay, cả 3 người Thái Linh, An Vũ Phong và Giang Hựu Thần sẽ làm gì đây khi mối quan hệ giữa họ không đơn thuần chỉ là tình bạn giữa những người bạn thân, khi mà hai chàng trai đã quyết định không che giấu tình cảm thật sự trong lòng mình nữa.
END OF CHAP 6
@namlun_thixmoney: hi, cái này là do mình tự viết thôi nên mới lâu đến vậy, tác phẩm đầu tay nên gian truân phết. Hi. Mình có up lên krfilm.net nữa nên có thể bạn nghĩ là mình đi copy ở đâu, nhưng thật sự là nó là tâm huyết của mình, là tình cảm mà mình dành cho AVP iu dậu cám ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình, có chỗ nào không vừa ý bạn góp ý để mình sửa nha. Cám ơn bạn rất nhiều, tuần mới vui vẻ nhạ ^.^
Viết tiếp nữa đi bạn , mong we'
trời ơi hoa hết cả mắt rùi , hay quá đi mất
Cảm ơn bạn nhiều nha! ^___^ :hum: :bitmat::bitmat::bitmat:
Thích AN VŨ PHONG từ lâu ròi nhưng nản cái kết quá:omg1:, ko biết làm gì, may mà có fic bạn giải sầu :vui:
Post tiếp mau nha, mình ủng hộ hết mình, ủng hộ cả bạn và An Vũ Phong nữa :sr::ahah:
À, cho mình biết lịch post được ko???:timup::timup::timup: Còn biết mà theo dõi chứ :3nhay::3nhay::3nhay:
CHAP 7
- Wow, Thái Linh đấy ah, hôm nay bà đẹp thật đấy, tôi không thể nào nhận ra bà được nữa rồi, phải sống thật hạnh phúc đấy nhé, Thượng Hội vừa cười vừa nắm tay tôi thật chặt.
- Trong khi đó, Ngọc Dĩnh không ngừng đi lại xung quanh, luôn miệng lẩm bẩm, thật không ngờ trong 3 đứa bà lại là người đầu tiên làm đám cưới, chú rể thì tuyệt vời nhất quả đất, đúng là thánh nhân đãi kẻ khù khờ, đáng lẽ tôi phải ở vị trí này mới đúng.
- Ngọc Dĩnh, đừng có nói linh tinh nữa, Thượng Hội lừ mắt nhìn Ngọc Dĩnh, lớn rồi có phải con nít nữa đâu, hôm nay là ngày vui của Thái Linh bà không nói được câu nào tử tế ah.
- Tôi chỉ đùa chút thôi mà, Ngọc Dĩnh cười toét miệng rồi ôm lấy tôi thật chặt, trăm năm hạnh phúc nhé Thái Linh iu vấu.
- Thái Linh ah, một giọng nói vang lên, đó là giọng của mẹ tôi, mẹ tôi đang nhìn tôi trìu mến, đôi mắt bà hoe đỏ nhưng vẫn ánh lên vẻ hạnh phúc, hôm nay mẹ hạnh phúc lắm con gái thân yêu của mẹ.
Mẹ tôi trở về từ lúc nào vậy, sao tôi chẳng hay biết gì thế, không những thế bà còn nói chuyện rất vui vẻ với Thượng Hội và Ngọc Dĩnh, thường ngày bà đâu có ưa gì hai đứa bạn chí cốt của tôi, vậy mà hôm nay bà lại quay ngoắt 180 độ, thái độ rất niềm nở, mặt trăng và mặt trời mà cũng có lúc hoà hợp với nhau như thế này ư, thật không thể tin nổi. Ngước mắt nhìn xung quanh, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng rộng chừng 15m2, trong phòng không có gì đặc biệt, chỉ có một chiếc bàn trang điểm và một chiếc gương lớn ở góc phòng nhưng bù lại ở đây toát ra một bầu không khí rất ấm áp và gần gũi. Đây là đâu vậy nhỉ?
- Chuyện gì đang diễn ra vậy, sao mẹ, Thượng Hội và Ngọc Dĩnh đang nói chuyện gì mà rôm rả thế, con đang ở đâu thế này.
Tôi vừa dứt lời thì ngay lập tức tiếng cười nói ngưng bặt, mọi người tròn mắt nhìn tôi rồi lại nhìn nhau, không ai nói với ai câu nào nhưng tất cả đều rất đỗi ngạc nhiên vì những gì mình nghe được.
- Mọi người làm sao thế, ai đó giải thích cho con đi.
- Thái Linh, bà bị làm sao thế, bà vui quá nên lú lẫn rồi sao, hôm nay là đám cưới của bà mà, bà đang ở trong phòng chờ của cô dâu đấy.
Thượng Hội vừa nói gì thế, hôm nay là đám cưới của tôi? Sao tôi lại không hay biết gì, ai là chú rể của tôi... trong khi tôi đang quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi vì sao ở trong đầu thì Ngọc Dĩnh đã nhanh nhẹn kéo tôi về phía trước gương lớn đặt ở giữa phòng.
- Bà làm gì mà đần thối ra thế, ngắm lại mình trong gương lần cuối đi, xem đã ưng ý chưa, có vấn đề gì không để tôi còn gọi thợ đến giúp, nhanh lên sắp đến giờ làm lễ rồi.
Cô gái ở trong gương kia là tôi ư, thật không thể tưởng tượng được tôi mà cũng có lúc đẹp như vậy sao. Làn da trắng mịn màng, cặp lông mày thanh tú, đôi môi hồng tươi tắn, mái tóc đen nhánh xoã ngang vai, chiếc váy cưới hở vai màu ngà tuyệt đẹp cùng sợi dây chuyền pha lê lấp lánh.
- Bà ngỡ ngàng lắm hả, Ngọc Dĩnh gật gù, cũng phải thôi đến tôi là con gái mà còn bà bị bà hớp hồn huống chi là chú rể, nhưng chưa xong đâu, bà còn thiếu một thứ rất quan trọng nữa mới hoàn thành bộ lễ phục của mình, để tôi giúp bà.
Nói rồi Ngọc Dĩnh nhẹ nhàng đặt lên đầu tôi một vòng hoa cúc trắng kèm với chiếc khăn voan cài đầu thướt tha.
- Xong rồi đấy, bà chính thức trở thành cô dâu xinh đẹp nhất mà tôi từng được biết. Công nhận chưa từng thấy ai sướng như bà, bà có biết vòng hoa cài đầu này là do ai kết không? Chú rể yêu quý của bà tự tay chọn từng bông hoa và tỉ mẩn kết suốt đêm để có được vòng hoa này đây. Mọi người hỏi gì cũng chỉ nói duy nhất một câu "Mình muốn làm một điều gì cho Thái Linh trong ngày trọng đại của hai đứa, hơn nữa hoa cúc trắng là loài hoa mà Thái Linh thích nhất, nó biểu tượng cho sự ngây thơ, trong trắng, thuần khiết như chính con người cô ấy vậy"Trần đời tôi chưa gặp được anh chàng nào chung tình và lãng mạn như vậy, sao tôi lại không có cái diễm phúc ấy nhỉ, ôi cuộc đời này thật nhiều bất công, ngang trái.
- Nghe Ngọc Dĩnh ca tụng tôi cũng thấy vui vui, một cảm giác hạnh phúc xen lẫn tự hào đang dâng lên trong lòng. Nhưng người mà tôi sắp cưới là ai, sao tôi chẳng có chút ý niệm gì về người vậy nhỉ.
- Các cô nương chuẩn bị xong chưa, sắp đến giờ cử hành hôn lễ rồi, ra nhanh thôi kẻo muộn.
- Là tiếng của ai vậy nhỉ, tôi giật mình quay lại, đó là tam đại tướng quân, cả ba đang nhìn tôi cười thật tươi, lần đầu tiên tôi mới thấy Nghiêm Ngôn nở nụ cười rạng rỡ đến vậy, cậu ta cười cũng đáng yêu phết thấy chứ. Ân Địa Nguyên tiến về phía tôi, mỉm cười và nói :
- Thay mặt cho tam đại tướng quân, mình chúc Thái Linh có một cuộc sống gia đình như ý, hãy sống thật hạnh phúc Thái Linh nhé
- Cám ơn cậu Ân Địa Nguyên, cám ơn tất cả mọi người
- Không cần khách sáo thế đâu, chúng ta đi thôi kẻo muộn, Ân Địa Nguyên khoát tay.
Nói rồi, Ân Địa Nguyên nhẹ nhàng khoác tay Thượng Hội, Ngọc Dĩnh thì dính chặt lấy Kì Dực, còn mẹ tôi thì hớn hở đi bên cạnh Nghiêm Ngôn, mọi người nhanh nhẹn bước ra khỏi phòng. Vậy còn tôi thì sao, tôi sẽ đi với ai.
- Mẹ ơi, đợi con với, không ai rủ con đi cùng sao
- Cứ ở yên đấy con gái thân yêu của mẹ, việc đưa con ra lễ đường đã có người khác đảm nhận, mẹ đi đây, muộn rồi, nói rồi mẹ tôi biến mất, trước khi đi bà không quên gửi tặng tôi cái vẫy tay hẹn gặp lại.
- Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế này, mọi người nói rằng hôm nay là ngày cưới của tôi, thi nhau chúc mừng tôi rồi đột nhiên biến mất bỏ mặc tôi ở đây một mình mà chẳng nói câu nào, sao mẹ và mọi người lại quá đáng như thế cơ chứ, thật không thể nào hiểu được. Tôi phải làm sao bây giờ? Huhu
- Thái Linh ah, đến giờ cử hành hôn lễ rồi, chúng ta đi thôi, một giọng nói trầm ấm vang lên, tôi giật mình ngước mắt nhìn lên, đó là….