-
- Thế đấy, Poppy. Tôi… Tôi không ngờ gặp ai trong sáng nay, - anh cố nói, không thể không nhìn lên các cây tìm xem có dấu hiện nào của một con sói khổng lồ nằm sẵn đợi anh. Và cũng không thể không hỏi. – Ông Duncan không đi cùng cô sao?
Poppy mở to cặp mắt màu vàng mật ong, đánh giá rất nhanh và sửng sốt vì thân hình trần truồng của anh và cong một bên lông mày:
- Không. Anh có biết anh đang phát sáng trong cái quá chuối đen sì dưới lớp quần lót của anh không? – Cô hỏi châm biếm, bất chấp mặt cô đỏ bừng.
Bastian nhìn xuống và thấy cô nói đúng. Anh đã chốp vội món quà sinh nhật mà các anh em nhà MacInnes đáng yêu đã tặng anh…
- Lạy chúa, chị ấy đã cắn anh phải không? – Poppy lẩm bẩm, mắt cô mở to nhìn xoáy vào vết cắn trên vai anh. – Một cách nắm lấy tài sản thừa kế đây. Khốn kiếp.
- Cái gì cắn? – Lucien khịt mũi. – Bastian, cậu là đồ ngốc, cái gì đã làm cậu… ối. – Một nụ cười tàn nhẫn uốn con môi anh ta lúc anh ta nghển đầu, quay tròn và thấy vết cắn rõ rành rành trên vai Bastian. – Đây là thứ của người bạn đêm qua, hử? Tốt lắm. Thế là cậu đã chơi với bọn ma sói. Tôi thà chết còn hơn bị ràng buộc với một arukhin suốt phần đời còn lại, nhưng tôi chắc cả hai người… không, đợi đã, cả ba người, - anh ta sửa lại, cười mỉa vẻ hiểu biết với Bastian, - sẽ rất hạnh phúc cùng nhau.
Poppy nhìn Lucien trừng trừng, dường như hắn ta đang khoái trá lắm..
- Trông anh giống một con mèo bị lôi vào chuyện chứ không phải một con Sói tự trọng mà anh nên nó, nên tôi nghĩ là anh chẳng cần phải lo chuyện đó.
Lucien nhếch lông mày, giả vờ ngạc nhiên.
- Thứ ư? Tôi bỏ lỡ điều gì chăng? Loại như cô bỗng nhiên phát triển tính tự trọng sao?
Bastian rúm người lại trước khi Bastian kịp mở miệng, ngay lúc đó bàn tay cô nắm thành quả đấm, cô nhe hàm răng bổng trở nên sắc nhọn. Miễn là Lucien im miệng, anh mệt mỏi nghĩ. Nếu sự việc tiến triển tốt đẹp, anh sẽ chôn cái xác bị cắt xé của con rồng trong rừng trước buổi trưa.
Mắt Poppy lập lòe nhìn Bastian.
- Anh vừa nói “anh họ”. Cái thằng khốn đó có họ hàng gần gũi ra sao với anh? – Cô hỏi.
- Không gần lắm, - anh đáp. – Sao vậy?
- Vì tôi không muốn cắn xé hắn mà không làm anh khó xử. – Tiếng cười khúc khích của Lucien bảo cho Bastian biết đây là lúc làm nhẹ chuyện này trước khi anh lôi răng của Poppy khỏi cổ họng Lucien. Bước thận trọng vào giữa hai người, anh nhìn Poppy trước.
- Hiện giờ đầu óc anh ta không tỉnh táo, tôi phải xin lỗi cô thay anh họ tôi, Poppy ạ. – Chẳng ai ưa anh ta, nhưng tôi e rằng không để cô giết anh ta được. Dù anh ta đáng thế lắm.
Anh quay lưng sang Lucien:
- Giờ thì anh trở lại giường trước khi tôi quẳng cái mông anh lên đấy.
Khịt mũi và hạ cố nhìn họ lần cuối, Lucien quay đi, dáng loạng choạng lúc trở về phòng riêng.
- Ghê thật. Ta sẽ… để mặc các người… với câu chuyện sắc sảo của các người, - hắn thông báo, cách nói ngập ngừng ngay cả khi hắn hơi vẫy tay về phía sau một cách hống hách.
Ta hận mi, Bastian nghĩ, nghiến chặt răng.
Poppy nhìn Lucien đi, vẻ hoài nghi hiện rõ trên mặt cô.
- Các anh em họ của anh đều nói năng bậy bạ khi họ ngu ngốc thế sao?
- Không hẳn, - anh công nhận và không bỏ sót khi Poppy lén nhìn cái quần rộng thùng thình, lố lăng của anh lần nữa. – Mà này, cô có thể đợi một chút trong lúc tôi mặc quần áo không?
- Ừm, được chứ, - Poppy nói, vẫn quan sát Lucien đang rút lui. Rồi cô lắc đầu như muốn giũ sạch nghi ngờ. – Tôi ghét đột nhập kiểu này, nhưng anh cần phải về cùng tôi. Có một vấn đế nho nhỏ với Cat.
- Có chuyện gì thế? Cơn giận Lucien tan biến trên mặt anh, thay vào đó là nỗi lo cho Cat, chắc chắn là anh đã tổn hại cho cô vì đã dính líu với cô. – Cô ấy có ổn không?
- Chị ấy bất tỉnh trước mặt cả Đàn, - Poppy nói, cái nhìn chằm chặp của cô sắc sảo. – Tôi cho là phải làm gì đó với số máu bị mất. Còn nhiều việc khác nữa.
Mặc cảm tội lỗi xoắn vặn trong bụng anh.
- Cô ấy bị thương? Cô ấy đã tỉnh lại chưa? – Anh đã lấy quá nhiều máu? Bastian không thể tin anh đã làm thế với cô. Anh chỉ muốn tận hưởng cô, anh đã để nó đè nát lương tri của anh. Giá anh là người duy nhất bị tổn thương. Nhưng anh không sao.
- Cat đứng không vững, - Poppy đáp, và anh không bỏ lỡ ánh kết tội yếu ớt trong mắt cô. – Có người mang cho chị ấy ít nước ép, còn Duncan chuyển chị ấy đến nơi yên tĩnh. Nhưng chị ấy đòi gặp anh, - cô ngoảnh đi và lẩm bẩm. – Hình như hai người có điều cần thảo luận với nhau.
- Máu của Drak, - Bastian gầm lên, tự nguyền rủa vì đã gây nên tình trạng không biện hộ được này. Anh chỉ mong Cat an toàn. – Tất nhiên là tôi đến. À, mà… - Anh thọc một bàn tay vào tóc và giật mạnh, cố buộc mình tỉnh táo và lanh lợi cần thiết. – Gượm đã, tôi cần thay quần áo. – Anh va bên trái, đụng bên phải, nhào vào một cái ghế rồi ép chặt lòng bàn tay vào mắt và chàu nhàu lần nữa, thất vọng.
Poppy tò mò quan sát anh.
- Nói thật nhé, trông anh y như Cat trước khi chị ấy uống cà phê buổi sáng. Cuối cùng thì đây là một cặp đôi rất đẹp trên thiên đường.
Anh bỏ tay ra, nhìn cô chằm chằm, nhưng cô đang nhìn phía sau anh. Nụ cười của cô tắt ngấm.
- Cứt! Tránh ra! – Cô lao nhanh qua Bastian với tốc độ phi thường trước khi anh kịp hiểu cô làm gì. Lúc anh quay lại, ngay lập tức anh thấy vì sao: Lucien đã đứng giữa phòng và trắng như tờ giấy, mắt hắn thụt hẳn vào trong đầu và đang đổ sụp xuống sàn.
Poppy lao đến chỗ hắn đúng lúc, không đủ mạnh để ngăn lại nhưng cố dùng thân hình nhỏ nhắn của cô đỡ tầm thân cao, gầy của Lucien hạ xuống từ từ.
- Khồn kiếp, - Bastian lầm bầm, anh lao đến sau cô để giúp Lucien tiếp đất an toàn. Lần này đở Lucien hạ xuống là một cử chỉ cao thương. Chắc chắn hắn sẽ hài lòng khi tỉnh dậy. Nếu như hắn tỉnh dậy được. Hơi thở của Lucien nông, môi hắn xanh nhợt. Thực ra, trông hắn tệ không kém gì đêm Bastian mang hắn khỏi hầm ngục. Bastian cúi xuống cạnh Poppy lúc cô kiểm tra mạch hắn. Hình như mạch vẫn còn, nhưng đó là điều tốt đẹp duy nhất để nói.
Lucien, mi ngốc thảm hại, Bastian nghĩ, vừa lo lắng vừa tức giận. Lucien quá yếu để ra khỏi giường, nhưng hắn cố lết ra cửa chỉ vì tính bướng bỉnh. Thựa ra, hắn đã cố xuất hiện tuy quá ốm yếu, chưa đầy mấy phút trước khi đổ sụp hoàn toàn. Anh phải khâm phục sức mạnh ý chí của hắn, dù hình như con rồng chưa bao giờ dùng nó vào việc tử tế.
Anh theo dõi Poppy đặt một bàn tay lên má Lucien, và sự quan tâm cố hữu của cử chỉ đó làm anh ngạc nhiên. May thay, hình như cô không biết đây là con rồng, kẻ thù bẩm sinh của cô. Nhưng mới biết Lucien vài phút, hắn đã để lộ bản tính láo xược.
- Anh ta sao thế? – Cô hỏi, khẽ đến mức Bastian không chắc có phải hỏi anh không.
Anh đắn đo rồi cuối cùng quyết định nói một phần sự thực.
- Đang hấp hối, - anh nói. Câu đó dường như làm Poppy thỏa mãn trong giây lát. Cô gật đầu.
-
- Đang hấp hối, - cô đồng tình và đật bàn tay lên bên kia mặt Lucien. – Chết từ từ, giống như một thứ gì đó gặm nhắm anh ta trong một thời gian dài, - cô thì thào và Bastian nhìn chằm chặp vào những chỗ da cô tiếp xúc với Lucien bắt đầu ửng hồng dưới ánh mặt trời ấm áp. Mắt cô nhắm lại và cô cau mày, rất tập trung.
- Mình chưa bao giờ cảm thấy như thế này, - cô lẩm bẩm, giọng bực bội. – Quá đau đớn, song tôi không thể nói là do ốm yếu hay không. Chắc là có một thứ gì đó…
Bastian quan sát cô, điếng người. Trong suốt những năm ở Coracin, anh chưa bao giờ gặp một người chữa bệnh thực sự, Lẽ tất nhiên cả bộ tộc Drakkyn lẫn Orinn đều thành thạo thuốc thang và chữa trị. Có nhiều câu chuyện về những người cao tuổi có thể dùng năng lực của họ để chữa bệnh, họ có thể ẩn náu rất giỏi hoặc đã quá cố từ rất lâu.
- Cô có thể chữa lành cho anh ta? – Bastian hỏi khàn khàn, tâm trí anh quay cuống vì nhiều khả năng. Nếu Poppy có thể chữa cho Lucien khỏi, anh sẽ đến gần thắng lợi trong trận chiến hơn. Đến với tự do.
Anh biết sau từng ấy nắm thất bại và nhiều năm xuống dốc như thế, không dễ gì dựng dậy được hy vọng của anh. Nhưng khi theo dõi em gái Cat, anh thực sự cảm thấy năng lượng chữa trị đang chảy từ cô, những hy vọng đã chôn vùi từ lâu của anh hồi tỉnh và bắt đầu dâng lên. Thoạt tiên, Poppy không nói gì. Cô mở mắt và rụt tay lại, nhìn Lucien vừa thương hại vừa cảm thông đến mức Bastian cảm thấy anh như kẻ đột nhập vào chốn riêng tư. Anh không có năng khiếu của cô; anh không biết cô cảm thấy hay nhìn thấy những gì. Anh bắt đầu băn khoăn liệu cô có nghe thấy Lucien không, nhưng một lát sau. Cô quay nhìn anh chăm chú.
- Tôi nghĩ tôi có thể giúp anh ta, - cô nói. Nhưng tôi cần biết mọi điều anh có thể kể về bệnh tình của anh ta. Vì tôi chưa bao giờ thấy như thế này. Chắc chắn anh ta không phải là con người - Cô ngừng lời, mắt cô nheo lại. – Tôi cũng không nghĩ anh ta là anh họ của anh.
Khi Bastian trả lời, anh nói thật với cô, không hề e dè. Anh tự hỏi liệu Poppy có giúp Lucien, và anh ta có coi thường món quà của Số mệnh không.
- Đây là Lucien Andrakkar, - Bastian nói và anh e ngại, hiểu ngay ánh léo lên trong mắt cô.
- Andrakkar… là rồng. Con rồng đã săn đuổi chị gái anh suốt bao năm nay? Người có người cha bị bệnh tâm thần muốn ăn cắp Hòn đá?
Lúc Bastian gật đầu, trông cô sửng sốt hơn là giận dữ.
- Anh ta đã phá bĩnh làm anh không đến giúp cuộc họp mặt hôm nay. Anh thực lòng thử xem bác tôi có giết anh không chứ gì?
- Không. Tôi đang cố hủy một lời nguyền truyền kiếp đã giết chết năm thế hệ trong gia đình tôi. – Anh thở dài và buồn rầu nhìn bộ mặt im lìm, ngoan cố của Lucien. – Tôi luôn bị một kẻ thù bóng tối từ trong lòng Vương quốc Tàn lụi theo đuổi, một kẻ thuộc hạ của bộ lạc quỷ dữ, và tôi cần máu rồng để có cơ hội kéo nó ra ánh sáng và đánh thắng nó. – Hàm anh nghiến lại. – Tuy nhiên, máu rồng phải được cho thoải mái. Giá như tôi có thể đánh ngã và cắn anh ta, tôi sẽ có một thời gian dẽ chịu hơn nhiều.
- Được cho thoải mái, - Poppy nhắc lại, nhìn từ Lucien sang Bastian. – Từ anh chàng này ư? Anh cần lắm à?
- Nhiều hơn, giống như tuyệt vọng, - anh công nhận, thảm não. – Tôi cứu Lucien khỏi hầm ngục của vương quốc quỷ dữ, và sắp mất cơ hội anh ta mang ơn tôi. – Thấy Poppy khịt mũi, anh mỉm cười mong manh. – Phải, tôi biết. Nhưng tôi đã nói với cô rồi: tuyệt vọng. Vật này gặm nhấm tôi, rứt nhiều phần linh hồn tôi mà không bóp chết. Rốt cuộc, cha tôi đã hy sinh bản thân để cố ngăn nó lại. Một nhà tiên tri bảo tôi có dịp chiến thắng bóng tối nếu tôi uống máu của rồng có thiện ý. Tôi biết cô không có kinh nghiệm về những chuyện này, nhưng hãy tin tôi khi tôi nói với cô rằng phần lớn thời gian, bọn rồng chỉ chịu đựng lẫn nhau, nói gì đến một người ngoài cầu xin. Vì thế tôi đã quyết có cơ hội với Lucien. Hắn và chị gái Rowan của tôi có chung dòng máu… hắn phải có khả năng chuộc lỗi chứ?
Poppy nhìn xuống Lucien, rõ ràng là hoài nghi.
- Về mặt lý thuyết là thế.
- Nhưng hắn đã bị hành hạ gần một năm, và thế này đây, ốm yếu khủng khiếp. Ban đầu tôi tưởng nếu được nghỉ ngơi, hắn sẽ khá hơn. Cô biết đấy, không chỉ ma sói mà mọi Drakkyn đều tự chữa lành. Nhưng hắn không thể làm được tí gì. Lúc này hắn nên chết thì hơn. – Anh xem xét con rồng và thấy vẻ mặt hắn vẫn cáu kỉnh dủ đang bất tỉnh.
- Chắc do điều kiện quá tệ, - Poppy gợi ý. – Lúc nào cũng xảy ra với con người.
Anh chân nhắc câu đó.
- Cô nói rõ xem nào.
- Tra tấn. Poppy nhún vai. – Nó giải thích thứ tôi cảm thấy trong anh ta. Chúng đánh anh ta nhừ tử và bị ốm nặng vì những cú đá.
Nghe cô nói, Bastian bắt đầu cảm thấy thương Lucien, kể từ khi anh tìm thấy hắn, đầy máu me và trần truồng trong hầm ngục. Hắn đáng bị trừng phạt ở mức độ nào đó vì những hành vi thô bạo sai lầm. Nhưng anh vẫn ngờ rằng Lucien thà để bị rơi vào tay quỷ dữ còn hơn vào tay Gabrial, một hàng động xuất sắc đáng khâm phục. Hắn không là nửa bạo chúa như cha hắn. Dù nghĩ về cá tính của con rồng là gì đi nữa, Lucien không đáng phải gây vỡ như đã bị.
- Đánh anh ta nhừ tử, - Bastian lẩm bẩm. – Đấy là một cách miêu tả.
Hình như Poppy định hỏi định hỏi thêm, nhưng đúng lúc đó, Lucien rên khẽ và mở hé cặp mắt mờ đục, tím sẫm trong tình trạng hiện giờ.
Poppy thở phào:
- Tốt, vậy là tiến được một bước nhỏ.
- Cô đã làm thế? – Có lẽ cô chỉ đặt bàn tay lên anh ta trong một phút. Lúc Bastian nhìn kỹ hơn, anh thấy Lucien đang thở và đã dịu hơn, màu xanh nhợt trên môi đã tan. Trông anh ta vẫn tả tơi nhưng không còn như sắp chết nữa.
Poppy nhún vai, và Bastian thấy cô không thích nói về tài năng của cô. Thật ngượng, vì anh hết sức tò mò về cách chữa bệnh kỳ diệu này.
- Anh ta muốn thức tỉnh. Tôi chỉ giúp anh ta thôi.
- Cô có thể làm anh ta khỏi không?
- Tôi không hứa gì hết, Bastian ạ. Tôi chữa súc vật rất cừ nhưng với con người thì chưa giỏi lắm, - Cô nhìn lảng đi, băn khoăn. – Tôi chưa được thực hành nhiều. Người bị hạ gục là loại bị hạ gục là loại dễ chữa.
- Nhưng cô sẽ cố, - anh nói và thôi thúc muốn hỏi. Poppy ngập ngừng gật đầu, giảm bớt hẳn gánh nặng trên vai anh tức thì.
- Tôi sẽ thử. Nhưng phải mất nhiều ngày. Và tôi chỉ có thể làm những việc…
- Cô sẽ làm ở đây chứ? – Tiếng Lucien nói, khẽ khàng, yếu ớt, không thể nhầm được.
Poppy nhìn xuống anh ta, giọng cô lạnh nhạt khi thông báo:
- Hôm nay là một ngày mau mắn của anh đấy, Lucien. Tôi sắp làm người trông trẻ cho anh.
Trông anh ta hơi ngạc nhiên.
- Là cô ư? – Lucien hỏi, khó hiểu. Song hình như Poppy hiểu. Cô gật đầu, vẻ mặt cảnh giác. Bastian hình dung cô cứng cỏi với những dấu hiệu thô lỗ khác.
Một lúc ngừng lâu, Bastian quan sát họ, con rồng và nàng tiên đánh giá lẫn nhau. Cuối cùng, lúc Bastian đáp, chỉ có hai từ mà Bastian không dám chắc con rồng có thể nói, lại càng không thể lý giải được.
- Cảm ơn, - hắn thở dài nhắm nghiền mắt.
-
- Chào mừng anh, - cô đáp, chính cô cũng hơi kinh ngạc. Rồi cô chú ý đến Bastian.
- Anh giúp tôi đưa anh ta vào phòng trước khi anh đi được không?
Bastian thở dài.
- Câu này thấy quen quá, - anh lẩm bẩm, vòng cánh tay xuống dưới thân hình tàn tạ của Lucien và nhấc anh ta lên dễ dàng. Anh bế Lucien trở lại phòng ngủ, Poppy theo sát gót.
- Tôi không thể hứa điều gì, Bastian. Tôi không phải là chuyên gia. Vả lại, chắc là anh ta sắp chết. – Poppy cử động nhanh nhẹn và hiệu quả lúc nói chuyện, cô cởi áo choàng của Lucien mà không hề chớp mắt vì sự trần trụi, rồi kéo tấm chăn đắp chp anh ta. Bastian chỉ thấy cô thoáng ngừng khi thấy vô số vết sẹo, một số gần trắng bệch, số khác còn viêm tấy làm toàn thân Lucien lở loét.
Bastian nhếch lông mày:
- Tôi mừng vì cô suy nghĩ tích cực về việc này.
Cô ném cho anh một cái nhìn khó chịu, nhắc anh rằng cô vẫn cáu về việc Cat. Nó làm anh ngạc nhiên vì kỷ niện Cat la mắng anh vẫn còn quyến rũ đến thế.
- Tôi báo trước cho anh mọi chuyện rồi đấy. Nếu Duncan phát hiện ra anh đã mang con rồng ra khỏi đây, Duncan sẽ giết anh một lần, đích thân tôi sẽ giết anh lần nữa.
Anh khịt mũi, thích thú. Anh không tưởng tượng ra việc này:
- Cô là một con người bé nhỏ rất tàn bạo đấy nhỉ?
Poppy cười nhạo:
- Anh chưa biết đâu. Giờ thì đi đi. – Cô giơ bàn tay ra hiệu cho anh. – Duncan và Cat đang đợi anh ở Phòng Bí mật hoặc ở bất cứ nơi nào họ cất giữ Hòn đá Số mệnh.
- Tôi đi đây. – Dù anh muốn mình Cat với anh hơn. Anh không thích nghĩ Duncan trút sự nóng nảy nổi tiếng lên anh. Không phải hôm nay, bằng mọi giá, vì anh cảm thấy chưa được trang bị tốt để gạt bỏ.
Anh cúi đầu ra khỏi phòng, vào phòng ngủ của anh mặc bộ quần jeans xanh bạc màu và áo phông trắng. May mắn là sinh lực trở lại với anh khi anh bắt tay vào việc, nhưng anh không biết phải giải thích với Cat ra sao. Hoặc làm thế nào để Duncan cho anh giữ lấy cái đầu. Ít nhất anh cũng mong những người khác trong gia tộc MacInnes chưa phá hủy cơ ngơi… MacInnes đã kể cho anh nghe một số chuyện dựng gai tóc gáy, nếu anh lang thang khỏi Coracin thiếu thận trọng.
Lát sau anh đứng ở ngưỡng cửa, nhìn Poppy vuốt bàn tay lên trán Lucien, băn khoăn vì thái độ của cô với con rồng gắt gỏng thay đổi nhanh đến thế. Vẻ mặt cô dịu dàng làm anh hết sức kinh ngạc. Gần như đúng lúc, anh thấy Lucien cựa đầu rất nhẹ trong bàn tay vuốt ve của cô.
Cô hơi giật mình lúc anh nói.
- Tôi không biết cảm ơn cô thế nào cho đủ vì đã giúp anh ta, Poppy. Thật đấy. Cô không quen biết ai trong chúng tôi, tôi không có lý do gì để cô tin vào ý kiến của tôi, còn Lucien thì… vâng, cô thấy anh ta như thế nào rồi. Đây không phải vì đau ốm. Tôi nợ cô nhiều hơn có thể trả được. Cô có một tài năng hiếm có.
Poppy đỏ mặt và thoáng cười, bối rối:
- Đừng cảm ơn tôi vội. Trước kia tôi đã tình cờ làm nổ tung một con ếch bị thương. Tôi không mê việc chữa bệnh lắm.
Bastian đột nhiên có một ảo ảnh trở lại cảnh chiến trường, một mụ phù thủy đang ân hận và buộc anh tiếp tục thở bình thường. Song, Poppy cười vang.
- Anh đừng lo. Tôi không nghĩ có thể chữa khỏi cho người này ngay bây giờ. Chà, nó làm tôi nhớ ra! Tôi nghĩ cái này không thể làm đau… - Cô vội đi vòng thành giường, lao đến chộp lấy bàn tay anh. Ngay cái động chạm đầu tiên, Bastian đã cảm thấy sức mạnh tiềm tàng trong cô, đúng như một sợi dây sống và anh biết cô sắp làm gì. Anh cố vụt tay lại, nhưng cô xiết chặt, khỏe không ngờ.
- Cô không cần làm thế này, - anh nói và gằng mạnh. Chưa bao giờ anh thích trình diễn ma thuật trên người anh. Nó mang lại cho anh quá nhiều hồi ức về Rowan đốt cháy lông mày anh và Reya làm anh kêu thét như còi.
- Của nợ, đứng yên một phút nào, - cô càu nhàu. Anh không còn lựa chọn lúc một ánh sáng lạ lùng tràn ngập tầm nhìn của anh, chân tay anh ngoan ngoãn tuân theo chỉ thị của tâm trí. Thay vì, mọi vật yên bình, bập bềnh, và một sự ấm áp dễ chịu không chỉ tràn ngập cơ thể anh mà như một niềm an ủi cho linh hồn yếu ớt và tả tơi của anh. Một giọng nói vọng đến anh qua màn sương dễ chịu, thích thú.
- Anh không dám nghĩ trèo lên tôi ư, anh làm cao gớm.
Ánh sáng mờ dần, dù hơi ấm vẫn còn. Khi anh hồi tỉnh, anh nhìn thấy căn phòng và Poppy đang xoa mạnh hai bàn tay như đang cố làm sạch một thứ nhớp nháp, một chất khó tẩy rửa, anh cảm thấy khá hơn hẳn trong suốt một thời gian dài vừa qua.
- Cảm tạ Nữ thần, - anh nói. – Cô thật kỳ lạ. Tôi cho rằng phải cảm ơn cô lần nữa. – Một ý nghĩ rồ dại chợt đến, giản dị nhưng lạ lùng. Có khi anh không cần đến máu rồng. Có khi chỉ cần Poppy truyền cho anh ma lực đầy sức mạnh là đú Anh chưa từng nghĩ anh cần được chữa lành dù anh bị thương theo một kiểu khác hẳn. Đây có phải là câu trả lời?
Câu hỏi đã ở đầu lưỡi nhưng tắt ngấm trong cổ anh vì vẻ trang nghiêm của Poppy.
- Anh định kể với chị tôi? – Cô hỏi khẽ.
Anh lắc đầu, không hiểu.
- Kể cái gì?
- Sẽ rất tệ đấy.
Anh chớp chớp mắt, toàn bộ hơi ấm kỳ diệu, mọi hy vọng trở nên lạnh giá ngay lập tức.
- Tôi chỉ có thể làm cho cơ thể, Bastian ạ. Không với linh hồn. Cái gì đã làm là xong, nhưng chị ấy xứng – đáng được biết chị ấy đang đối phó với cái gì.
Có nghĩa là chị ấy sắp có rất ít thời gian với anh, Bastian nghĩ. Lời lẽ của Poppy làm anh ớn lạnh toàn thân. Nhưng anh biết, ít ra về mặt trí tuệ, điều gì đang diễn ra với anh. Anh cảm nhận hiệu quả của nó mỗi ngày. Lặng lẽ, nó là một thứ đối phó với bản thân. Nó khác hoàn toàn khi có người khẳng định sự khốc liệt.
Lúc đó một giọng nói trầm trầm cắt ngang suy nghĩ của anh, đưa anh trở lại thực tế.
- Vì tình yêu của Drak, đi đi. Hôm nay tôi nghe giọng nói êm ái của anh đủ rồi. Ngoài ra, tôi thề sẽ chết để tự vệ.
- Anh cứ ước đi, Lucien, - Bastian nói và đi ra cửa, Poppy gọi với theo.
- Còn một điều nữa, Bastian.
- Gì thế?
Trong giọng đáp lại của cô đượm vẻ thích thú mơ hồ:
- Chào mừng anh đến gia đình.
(hết chương 7)
-
Chương 8:
- Cat.
- Catriona.
- Cat. Chị có nghe thấy em không?
Cat vẫn nhắm nghiền mắt trước các giọng nói dồn dập của gia đình. Đầu cô rung vang đờ đẫn, đúng kiểu từ lúc cô ngất, bụng cô vặn xoắn. Cô không còn bất tỉnh, hoặc ngủ thiếp dù cô muốn thế. Lúc đó cô sẽ không phải nghĩ ngợi về việc cô đã làm. Về việc cô đã lôi kéo Bastian vào sự ràng buộc duy nhất với cô, cứ như là sự tồn tại của anh chưa đủ rắc rối.
Nhưng Duncan và Skye không chịu thôi. Cat không thể giả vờ nằm im mãi được.
Cô mở mắt, thấy mình trong một phòng ngủ thấp hình tròn, chỉ có những ngọn đuốc chiếu sáng, một nơi lờ mờ và lặng lẽ cô chưa từng thấy trước đó. Nhưng nơi đây có cái gì đó quen thuộc, như cô cảm thấy lúc cô bỏ chạy đêm qua. Giống như bài hát cô chỉ loáng thoáng nghe thấy nhưng đã thuộc lòng. Chống bàn tay lên sàn đá lạnh, nơi Duncan đã đặt cô, Cat từ từ nhỏm dậy, ngỡ ngàng nhìn quanh.
Cô không thể hình dung mình đang ở đâu. Chắc chắn không giống căn phòng trong nhà Iargail. Rồi cô nhìn thấy những chữ viết đen nhánh như hạt huyền và khảm vàng, tràn ngập không khí với sức mạnh có thể cảm thấy trong từng làn không khí ở nơi này. Nó là thứ duy nhất trong phòng, ngoài cô và những người đồng hành. Ngay lập tức, mọi việc chắp nối đâu vào đấy.
- Hòn đá Số mệnh, - cô nói nhỏ. Rồi quay nhìn ông bác, chắc là ông đã bế cô đến đây và lúc này đang cúi xuống bên cô, vẻ lo âu hiện rõ trên gương mặt điển trai, dãi dầu sương gió của ông. – Sao cháu lại ở đây?
- Cháu bị ngất. Bác muốn càng nhanh càng tốt đưa cháu đến một nơi yên tĩnh, thoát khỏi tầm nhìn của những người họ hàng tọc mạch. Đây là nơi bác nghĩ đến đầu tiên. – Ông thở dài và lắc đầu. – Skye kể với bác sáng nay cháu không chịu ăn gì. Chẳng tốt tí nào, nhất là khi huyết áp của cháu hơi thấp hơn bình thường. – Ông nhìn lảng đi, lo lắng.
Cat nhìn Skye đang ngồi vắt chéo chân trên sàn, ngay cạnh cô.
- Poppy đâu?
- Nó chạy đi tìm Bastian, - cô nhếch một bên lông mày nhìn Duncan. – Vì có người không tiện nêu tên dọa sẽ kéo tuột anh ấy đến đây đấy.
Cat nhìn ông bác với vẻ khẩn khoảng:
- Chao ôi, bác Duncan. Điều đó thật… là hay… nhưng thực sự không cần đâu. – Cat lo Bastian không thể ra khỏi giường và sẽ gây nhiều chuyện phẫn nộ, om sòm. Đúng, cô muốn nhìn thấy anh. Nhưng phải không bị bất cứ cái chết nào đe dọa. Giá như cô nhớ ra những vết cắn… nhưng có ai hay cắn cô đâu cơ chứ?
- Nhảm nhí, - Duncan nói chắc nịch. – Cháu không biết cháu đã làm gì đâu, Cat ạ, nhưng Bastian thì chắc là biết. Vì tình yêu của Chúa, chị gái cậu ta đã lấy một ma sói! Cháu đừng ngại những lời bác nói, Bastian là người trọng danh dự. – Ông thở dài. – Nếu không nhờ cậu ta, Gabe đã không còn ở quanh đây.
- Thật ư? – Cat hỏi, tò mò. Nhưng điều đó chẳng chứng tỏ cô biết về anh quá ít sao? Anh đã cứu mạng anh họ cô, vậy mà cô chẳng hay biết gì chuyện này. Cô chẳng biết gì về anh… chẳng biết chút gì. Vậy mà cô đã đến và cắn anh, phá hoại cuộc sống đã quá ư khó khăn của anh.
- Thật đấy, - Duncan nói. – Nhưng cháu là cháu gái của bác, vì thế cạu ta sẽ phải cư xử tử tế với cháu. Bác chỉ muốn làm rõ việc này. Bác hứa với cháu là sẽ không can thiệp gì.
Dù còn ngờ vực, song cô cũng cảm động vì được ông che chở. Cô biết chắn chắn cha cô sẽ làm như vậy. Nhưng cô biết tốt hơn là mong sao những việc đó không xảy ra.
- Có ai báo cho cha cháu chưa? – Cô hỏi, thẫn thờ. Có trời mới biết cha cô phản ứng ra sao khi biết việc cô làm. Cái nhìn giận dữ của ông hiện ra trong trí làm cô rùng mình. Tuy vậy, lúc nhìn Duncan, cô thấy ông buồn và ân hận.
- Các em cháu cho rằng tốt nhất là không báo, - Duncan nói khẽ và nhìn Skye, cô gật đầu. – Khi cha cháu gọi về, bác hy vọng là cha cháu đã thay đổi. – Duncan lắc đầu. – Bác ngốc thật. Tuy nhiên bác vui, rất vui vì cả ba cháu đã đến. Muộn còn hơn không bao giờ.
- Cháu không biết vì sao cha cháu làm thế, - Cat đáp, cô cảm thấy những giọt nước mắt dâng lên và chớp lia lịa để chúng khỏi trào ra. – Bác biết là chúng cháu không gặp ông thường xuyên. Sau cuộc ly hôn của cha mẹ cháu. Cha cháu chưa bao giờ kể về bác. Hoặc về bất cứ chuyện gì.
- Chà, - Duncan đáp, quai hàm ông đanh lại. Cái nhìn của ông xa xăm. – Chính thế bác mới lo. Nhưng cháu đã làm tốt lắm, cháu yêu. Bác chỉ mong hiểu. Nhưng cha cháu đã bỏ đi, làm bác điên đầu một thời gian dài. Lẽ ra bác phải chú ý và theo dõi. Đấy là lỗi của bác.
Cuối cùng, cô hỏi câu cô rất muốn được trả lời.
- Có chuyện gì xảy ra giữa hai người vậy? – Cat hỏi nhỏ.
- Cháu ạ, - Duncan nói, ông ngẩng đầu nhìn cô, trầm ngâm. – Bác chưa bao giờ hiểu rõ. Hôm trước, mọi sự đều tốt đẹp. Ngày hôm sau, cha cháu ở trong tiền sảnh với hành lý đã đóng gói. Cha cháu nói không muốn làm bất cứ việc gì với bản thể của chúng ta. Nói một thôi một hồi những điều nhảm nhí về chúng ta là những kẻ hung tợn, xấu xa, về việc Hòn đá chẳng có gì tốt lành ngoài tội ác. Cha cháu đã xúc phạm bác. Xúc phạm cả ông nội các cháu. Ai mà cản được, nếu cha cháu muốn đi? Cha cháu muốn là người “bình thường”. Nhưng chúng ta chỉ có thể là thứ vốn có. Bác nghĩ có lẽ vì thế cha cháu mới trở lại.
- Cháu luôn nghĩ cha cháu ghét là ma sói, - Cat nói.
- Lâu lắm rồi cha cháu không thế nữa. Nhưng cha cháu luôn là loại bất kham. Trong vài năm gần đây, bác thường tự hỏi, hay cha cháu đã nhìn thấy gì, - Duncan thở dài, - đã làm gì với Hòn đá mà phải lên đường. Nhưng hồi đó chúng ta chưa biết năng lực của Hòn đá. Còn bây giờ… Thì đã quá muộn. – Ông vỗ đầu gối cô. – Giờ cháu đã ở đây. Mọi chuyện là như thế. Cháu đã tìm được một người bạn đời thích hợp. Dù có hơi tình cờ và ngẫu nhiên.
Cat tạm thời gạt những suy nghĩ về cha cô sang một bên. Cô không dám chắc nêu bác cô biết rõ vì sao cha cô trở lại sẽ tốt hay xấu, nhưng lúc này còn nhiều mối lo khác trước mắt.
- Bác Duncan,- Cat nói khẽ. – Cháu đã không hỏi rõ liệu cháu có thể cần anh ta không. Bastian không chịu trách nhiệm vì cháu không hiểu việc mình làm. Thật đấy ạ. Nếu anh ấy không thích làm bạn hoặc là gì đi nữa của cháu suốt đời, bác đừng xử anh ấy hoặc làm bất cứ việc gì. Được không ạ? Cháu đã lớn rồi. Cháu sẽ giải quyết việc này.
- Cháu đã không hỏi, - Duncan lặp lại rồi thật bất ngờ, ông bật cười. Cat nhìn Skye, không hiểu cô lỡ lời gì, nhưng cảm thấy Skye trông rất bối rối.
- Tha lỗi cho bác, Catriona, - cuối cùng ông nói, tiếng cười của ông tắt dần nhưng sự vui thích vẫn lấp lánh trong mắt ông. – Bác quên rằng mọi thứ đều mới mẻ với cháu. Nhưng mà, phần lớn các ma sói… không hỏi. Đấy không phải là cách làm mọi việc.
- Thế cách làm mọi việc là gì ạ? Phục kích người ta rồi ép làm… bạn cặp đôi, hay là gì? – Cô nhăn nhó. – Cháu xin lỗi, nhưng nghe chừng không công bằng. Hỏng thực sự.
Duncan ngước mắt hướng lên trời.
- Tất cả chuyện đó khá ấn tượng, Cat ạ. Và không phải là tra tấn đâu.
- Bác nói rõ hơn cho cháu.
-
- Cho chúng cháu, - Skye sửa lại, - Cháu không muốn chung sống với một người cứ sỉ nhục cháu là nhai họ rào rạo. – Cô nhìn Cat, mũi xun lại. – Mà sao chị lại làm thế hở Cat? Chưa bao giờ em thấy thích cắn ai ngoài chị và Poppy, và không phải vì những lý do lãng mạn.
- Bác hình dung chị cháu bị thôi thúc phải làm việc đó, - Duncan đáp. – Ngay từ lúc nhìn thấy cậu ta lần đầu tiên phải không?
Cat giật mình nhìn ông.
- Đúng là cháu cảm thấy như thế, - cô nói khẽ.
- Kinh! – Skye lẩm bẩm. Duncan lại cười.
- Không, đấy là cách làm mọi việc, - ông sửa lại. – Loài chúng ta phân biệt bạn tình rất tự nhiên. Giống như giác quan thứ sáu. Chúng ta bị cuốn đến với họ mạnh đến mức chỉ có một cách lựa chọn duy nhất là tránh rõ xa hoặc khẳng định bằng những cái cắn.
- Thế nên không phải lúc nào họ cũng muốn là bạn đời của chúng ta, - Skye nói đắc thắng. Nhưng Duncan chỉ lắc đầu.
- Không, cháu ạ. Thế mới nên nỗi. Bạn đời của chúng ta cũng bị chúng ta hấp dẫn mạnh y như thế. Sự quyến luyến có ngay từ lúc ban đầu. Nhưng đôi khi, trong các trường hợp với con người, tốt hơn hết là cứ để mặc họ. Sự gắn bó bằng máu sẽ biến họ thành Sói, nhưng cơ thể họ thường quá mỏng manh, không tiếp nhận nổi. – Mắt ông sẫm lại. – Laura yêu quý của bác chẳng hạn. Bác ấy đòi được cắn. Bác đã cố cưỡng lại trong nhiều năm. Vì bác biết. Nhưng cuối cùng, bác nhượng bộ. Thế là bác gái qua đời.
- Ôi, bác Duncan, - Cat thì thầm. – Cháu xin lỗi, cháu không biết.
- Hừ, - ông xua tay, nói cộc cằn. – Không cần phải xin lỗi. Tình yêu làm cho cả hai chúng ta trở nên ngu muội, và chúng ta đã phải trả giá. Dù bác gái để lại cho bác Gideon và Gabriel, cả hai đứa con trai giỏi giang hơn bác hình dung. Nhưng như bác nói, Bastian không có cơ nguy chết vì bị cắn. Cậu ta gắn bó với cháu chặt chẽ như cháu gắn bó với cậu ta, và chắc chắn là cũng cảm nhận điều đó y như cháu vậy. Nếu không thì cậu ta không lợi dụng được cháu nhanh đến thế. – Ông nói thêm, làu bàu.
- Cháu không biết sẽ phải nói bao nhiêu lần câu này, - Cat bắt đầu, - nhưng anh ấy không hề lợi dụng…
Duncan ngắt lời trước khi cô nói xong:
- Cậu ta là người tốt, Cat ạ, nhưng thui thủi một mình. Loại cậu ta là thỉnh thoảng phải gặm nhấm con người để tăng cường sức khỏe, nhưng không làm thường xuyên và bác chưa bao giờ thấy cậu ta gợi nhớ đến ai ở đây. Không, cháu đừng lo. Cháu khác cậu ta. Tất nhiên rồi, cháu là một MacInnes. – Ông vỗ đầu gối cô và đứng lên lúc tiếng chân vang vọng trên các bậc thang ở bên trên, và lòng Cat bất giác xao xuyến.
- Vì thế cháu hãy thôi lo lắng. Mọi việc rồi sẽ ổn thôi. Nó chỉ…
- Là cách làm mọi việc, - Cat nói nốt hộ ông, và không thể kìm một nụ cười nhẹ. - Cháu nghĩ là ít ra cháu đã hiểu phần đó.
- Tốt. Và cách làm mọi việc là bác sẽ bóc toạt chân tay của bất cứ kẻ nào làm tổn thương cháu, cháu phải quen với ý nghĩ đó đi. Bác đã từng làm các con trai của bác tức điên nhiều năm, vậy mà bác chưa chán đấy. – Ông hạ giọng thành tiếng thì thào mưu mô. – Thực ra thì bác có thể cắn cho cái anh chàng rắc rối ấy một miếng, nhưng đừng nói với ai nhé!
Cô cười phá:
- Chúng cháu sẽ giữ bí mật cho bác.
- Giờ thì bác cháu ta đi thôi, Skye. Chúng ta sẽ để cháu và Bastian ở lại. Dù bác sẽ nói riêng với cậu ta trước đã. – Duncan biến qua ngưỡng cửa, lao đến gặp Bastian. Cat chắc là khó chịu, xáp đến gần ông trên đường ra.
- Chị đừng lo, Cat. – Skye ôm chị thật nhanh rồi ra cửa. – Tốt hơn hết là em ra khỏi đây.
- Sao thế?
Nụ cười của Skye đầy cảm thông.
- Vì sự việc không thể xấu đi nhiều lắm.
Thật không may, Cat không dám chắc như thế chút nào.
*
Cô không biết Duncan nói gì với Bastian, nhưng dù có nói bất cứ điều gì đi nữa, ông có vẻ ung dung.
Cat hết ngồi lại đứng, rồi đi từng bước, và cuối cùng đến trước đồ vật khác, duy nhất trong phòng ngoài cô: Lia Fail đẹp đẽ, quyền uy đến khủng khiếp. Nét khắc của nó thật lôi cuốn, Cat nghĩ. Chỉ là một tảng đá đen lớn có vài biểu tượng khắc trên đó, vậy mà quyền uy của nó tỏa ra rõ ràng như nó cuộn xoáy quanh cô, đang thì thầm, tán tỉnh cô. Như thể nó đang ca hát trong đầu cô.
Cô muốn cảm nhận nó và lướt bàn tay lên Hòn đá mà cô chắc sẽ ấm lên khi chạm vào. Cô muốn thấy luồng sức mạnh tăng lên chừng nào khi tiếp xúc trực tiếp với nó. Nhưng có cái gì đó giữ cô lại, dù cô không biết là e sợ hay kính trọng. Dù thế nào thì bàn tay cô cứ lơ lửng về phía trên bề mặt thánh tích đầy quyền lực như thể vị thánh điều khiểu nó bị đàn ma sói canh giữ, và bộ lạc của các con rồng biến dạng đã liều mọi kiểu để có nó. Rồi một giọng nói quen thuộc vang lên ngay sau cô.
- Nó không làm em đau đâu. Em có thể chạm vào nó.
Cat giật mình và quay ngoắt lại thấy Bastian ở ngay bên vai. Cô không nghe thấy tiếng anh vào. Cô đã bị Hòn đá mê hoặc chăng? Hay Bastian di chuyển còn êm hơn các ma sói anh sống cùng?
- Trời đất ơi, - cô cười, không kịp thở. – Anh làm em sợ.
Anh tiến đến gần hơn, sự hiện diện của anh áp đảo y như lần cuối cô gặp anh. Cô cho rằng không phải vì tầm cao của anh mà vì sức mạnh to lớn, bị kiềm chế của anh gây ấn tượng sâu sắc. Trong ánh sáng mờ tỏ, anh có mọi sức hấp dẫn bí ẩn và lôi cuốn của thần đêm tối. Thấy cô không nói gì, anh giơ tay nắm lấy tay cô, rồi đưa nó lên bề mặt Hòn đá. Mắt Cat mở to vì năng lượng chạy tuốt lên cánh tay cô ngay khi bàn tay cô chạm vào. Cô không cưỡng lại, để mặc bàn tay xòe rộng dưới tay Bastian, và ao ước các phần còn lại của cô cũng được tiếp xúc với anh.
- Tôi không xuống đây từ khi tôi đưa chị gái tôi đến nhà MacInnes xin che chở, - anh thì thầm. – Dường như đã lâu lắm rồi.
Cat quay nhìn anh, rồi nuốt khó nhọc khi mọi lời muốn nói cứ nghẹn trong cổ. Sự gần gũi và hấp dẫn thể xác của Bastian như tuôn trào khỏi anh, tràn ngập hơn cô lường trước. Nó làm cô dễ chịu hơn là tưởng anh sắp chết. Nhìn anh lúc này, người ta sẽ không bao giờ biết tình trạng của anh đêm qua. Khuôn miệng anh rắn lại thành một đường cương quyết lúc anh chăm chú quan sát cô, mắt anh lấp lánh xanh óng trong ánh sáng nửa vời của căn phòng. Giống như người càng nhìn ít, càng muốn nhìn vào nhiều hơn, Cat vừa nghĩ vừa cố cưỡng đợt sóng nông nổi mới mà cô biết khá chắc là sẽ không làm gì được với việc mất máu.
Dù lúc này đã hiểu việc mình làm, sự gần gụi với Bastian vẫn làm Cat bàng hoàng.
- Em thấy thế nào? – Cuối cùng anh hỏi, giọng khào khào, êm dịu làm cô rung lên vì thích thú.
- Em định hỏi anh y như thế, - cô đáp. Bastian đưa bàn tay rộng, ngón tay dài lên má cô và gạt một món tóc. Cat rùng mình vì sự ẩm ướt lạnh lẽo của căn phòng, nhưng cái động chạm của anh để lại hơi ấm vương vấn trên má cô. Cái nhìn của anh dịu dàng và đầy lo âu đến lạ lùng. Cô tưởng sẽ nhìn thấy sự giận dữ, khiếp sợ hay chỉ là hờ hững, song hoàn toàn không có. Chỉ có niềm hy vọng tinh tế và mỏng manh bắt đầu mọc rễ đâm chồi.
-
- Tôi đã gặp chuyện tệ hơn, - Bastian nói và nhún vai. – Bác em dọa sẽ mổ bụng moi ruột tôi và tôi suýt bị chém đầu vì một cái cây bay vèo lúc trước. Tôi phải chịu trách nhiệm về việc đó đấy. Vì thế tôi bắt đầu nghĩ sắp là một trong những ngày đó đây. – Cái nhìn chằm chằm của anh giống như tia lade xoáy vào cô. – Còn em thì sao?
- Ổn cả, - Cat đáp, cố giữ giọng nhẹ nhàng. Cô chưa bao giờ gặp ai nhìn cô như thế, quan tâm đến sức khỏe của cô đến mức ấy. Đây là loại đáng kính sợ… và làm ta mất tự tin. – Chắc là tất cả những người họ hàng thất lạc từ lâu của em đã thấy em ngất lịm trên hiên. Đây là ấn tượng đầu tiên của họ về em. Mãi mãi. Và… - Cô ngừng, do dự, rồi ngẫm nghĩ. – Em vừa biết rằng những cái cắn gợi tình có thể có những hậu qua lâu dài. – Cat quan sát kỹ mặt anh, đợi thấy dấu hiệu căm phẫn hoặc khó chịu đầu tiên. Nhưng Bastian khúc khích cười.
- Dứt khoát là gợi tình rồi, - anh đồng ý rồi đưa bàn tay xuống dưới cằm cô, đẩy nhẹ đầu cô sang một bên. Môi anh cong lại thành nụ cười nhẹ nhưng mắt anh vẫn nghiêm trang. – Thôi được, để tôi xem nào.
Cô mất vài giây lúng túng, đoán Bastian nói về hai vết thương giống nhau trên cổ cô. Cat đỏ mặt, mặc cho sự thắng lợi tinh thần của cô đâm nhào xuống tận đáy sự thực là anh đã dùng từ “gợi tình” cùng với cô. Rồi cô gạt tóc trên cổ, để lộ những vết nho nhỏ.
Cô tưởng anh sẽ nói gì đó, hoặc chí ít cũng “hừm” một tiếng hay câu gì khác. Nhưng khi anh vẫn lặng lẽ kiểm tra vết thương, Cat cưỡng lại cơn thôi thúc né ra. Cô đã dạy nhiều em nhỏ. Cô thích những phản ứng ồn ào và dễ nhìn thấy hơn nhiều.
- Em sẽ cho anh xem vết thương của em nếu anh cho em xem của anh, - cô gợi ý.
Câu đó làm anh xì nhẹ và cái nhìn của anh khi ngước nhìn cô đầy vẻ hài hước như cô mong được thấy.
- Em sẽ vui khi biết đấy là cuộc mặc cả được chấp nhận trọn vẹn. – Bastian cười với cô. Nhưng lúc chú ý đến cổ cô, ngón tay trỏ của anh lướt trên các vết thương, lông mày anh cau lại. – Tôi thấy tôi có thể làm đỡ đau chút ít. Tôi xin lỗi nếu nó nhức nhối. Và tôi đặc biệt xin lỗi vì nó đã gây nên chuyện sáng nay.
Cat thoáng cười, ngờ vực. Anh ấy xin lỗi? Cô hầu như biết bắt cô đầu cơ triệt để việc này.
- Em không sao. Giờ ta làm thôi. Thỏa thuận là thoải thuận, - Cat nói và xoay cổ anh. Rất hợp tác, Bastian cởi áo phông đang mặc trước khi cô có dịp.
Mọi sự đẩy Cat từ bối rối sang cảm xúc quá tải.
Cat hít một hơi dài khi nhìn thấy thân hình anh, bắp thịt thẳng căng lúc anh cởi áo, vệt lông màu vàng hoe biến mất một cách hấp dẫn dưới cạp quần jeans. Cô phải cố ép mình tập trung vào việc trước mắt, khi cô chỉ muốn được cảm nhận làn da ấm áp của anh dưới bàn tay cô lần nữa. Nhận thức của cô về trạng thái bừng bừng của anh, mùi của anh, sự gần gụi của anh bỗng trở nên nhức nhối. Đồng tử của cô mở rộng, hơi thở chậm lại.
Lúc bắt gặp vết da thịt ở đáy cổ anh thâm tím, đỏ tía, cô nhận ra ngay lập tức hình dạng của cái miệng đầy răng nhọn hoắc. Cảm xúc tràn ngập lòng cô, khác xa với sự ngượng ngập hoặc ân hận, mà là sự đắc thắng, lập tức và áp đảo.
Sửng sốt vì phản ứng tàn bạo, Cat phải cố kìm một tiếng gầm gừ hài lòng. Cô hắng giọng và kiểm tra kĩ lưỡng vết răng, Cat tự hỏi trông nó có khó chịu lắm không. Chắc chắn nó rộng hơn và sưng phồng hơn vết Bastian để lại trên cổ cô.
- Anh đau không? – Cô hỏi và thấy Bastian căng lên lúc hơi thở của cô phả lên da anh. Mùi của anh thay đổi rất tinh tế, nồng đượm hơn, mời mọc hơn. Cô biết nó đã thức tỉnh. Nó làm cô thỏa mãn tột độ, hình như chỉ có anh khuấy động được trong cô.
- Không sao đâu, - Bastian nói, lúc này giọng anh hơi căng. – Hơi đau, nhưng chắc rồi sẽ qua. Tôi, ờ, tôi không có nhiều kinh nghiệm về những vết cắn của ma sói.
Cô lùi lại vì vẻ mặt anh và vui vì nụ cười đáng yêu như trẻ con, tác động đến cô mạnh hơn bất cứ loại hormone nào. Cô không còn thấy con người đẹp đẽ, bị đày đọa khác hẳn cô như đêm khác ngày nữa. Cô chỉ còn thấy một Bastian. Một người đàn ông với ánh vui sướng nhảy múa trong cặp mắt xanh biếc của anh.
Bản năng trỗi dậy trước khi Cat biết cô làm gì. Cat đưa miệng xuống vết thương và liếm một cái dài, chậm rãi. Cat nhắm mắt, run lên vì khoái cảm khi nếm vị ngọt ngào thoang thoảng của anh. Bastian thở run run, và cô cảm thấy anh đưa bàn tay lên lưng cô. Một cái vuốt ve nhè nhẹ, dường như anh đang nắm giữ một thứ hết sức mỏng manh. Cũng là một đòi hỏi không nói ra lời, đòi cô tiếp tục.
Cat đưa lưỡi liếm cái nữa lên toàn bộ vết thương, mắt cô mở to khi thấy hầu hết màu đỏ tía đã nhạt, các vết thương thủng đầy dần, chỉ vừa đủ nhìn thấy. Tuy nhiên vẫn còn lại vết sẹo mờ. Cô tin chắc thế. Một thứ để nhắc nhở anh thuộc về cô.
Và cô thuộc về anh.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, thì thào.
- Em tưởng là, - cô lầm bầm, - em sẽ gặp rắc rối nghiêm trọng ở đây.
Bastian thở dài, có vẻ bực bội cùng với cặp mắt anh biến thành tia lửa xanh lè.
- Cả em và anh, - anh thốt lên, lắc đầu buồn bã rồi kéo cô sát vào anh, ngốn ngấu miệng cô trong một nụ hôn dài, chậm rãi đốt cháy cô đến tận xương tủy.
Nụ hôn reo hát trong máu cô, mọi thứ trong cô dâng cao với một niềm vui hoang dại. Sự đáp ứng của Cat thật mãnh liệt, đẩy cô trên ngọn triều thèm khát nguyên thủy. Cô cảm thấy Bastian cố kiềm chế, nó chỉ càng làm cô thúc giục anh dữ dội hơn, muốn anh chìm đắm vào trong cô theo kiểu cô dành riêng cho anh. Bàn tay anh lướt lên gáy cô, cố giữ cô đứng yên lúc anh thưởng thức cô bằng những cái vuốt ve chầm chậm, đầy lạc thú. Đáp lại, cô khẽ gừ gừ trong cổ họng và ép toàn thân vào anh, véo vào nơi anh cố hết sức nhẹ nhàng, đòi hỏi hơn nữa chỗ anh muốn che giấu. Chậm rãi và rõ ràng, cô cảm thấy sự kìm giữ xít xao đó bắt đầu nao núng.
Hơi thở của Bastian bắt đầu dồn dập, hòa nhịp với cô lúc những cái hôn của anh trở nên dữ dội và thúc bách. Bàn tay anh rộng và dịu dàng lạ lùng, thám hiểm mạnh mẽ khắp lưng, mông cô, dường như anh muốn đặt tay lên khắp mọi chỗ cùng một lúc.
Cat biết anh cảm thấy ra sao, móng tay cô cào xuống lưng áo anh, thọc vào hông anh. Hình như cô không thể đủ với anh. Cô yêu cách anh đáp ứng cô, hòa hợp với sự say đắm của cô cùng lúc nó leo thang. Dẫu Bastian cố gắng dè dặt bao nhiêu đi nữa, trong lúc này phản ứng của anh thật tuyệt vời.
Đột nhiên anh lùi lại, rứt miệng khỏi miệng cô và thở hổn hển như một người đang chìm nghỉm ngoi được lên mặt nước, trông anh run rẩy y như cô. Cat bám chặt lấy anh, biết rằng đôi chân sẽ không bao giờ giữ nổi cô nếu cô cố đứng lúc này. May thay, hình như Bastian không có ý buông cô ra, anh cúi xuống chạm trán vào trán cô, mắt anh nhắm nghiền. Họ cứ giữ như thế một lát, quấn lấy nhau trong vòng tay, hòa nhịp từng hơi thở.
- Anh không biết phải làm gì chuyện này, - cuối cùng anh nói khẽ.
Cat ngắm anh, thích thú ánh sáng đuốc chiếu vào da anh. Cô cảm thấy hơi lạ lùng, gần như cô có một trải nghiệm ngoài thân thể. Một lúc sau cô mới choáng váng nhận ra điều cô cảm thấy: Cô luẩn quẩn với những lo lắng và căng thẳng của riêng mình, giũ sạch mọi việc cần làm với những người cần quan tâm đang nhào lộn không ngừng trong đầu cô. Nhưng ở đây với Bastian, cơn giông bão trong lòng cô đã lắng lại, thay bằng một thứ nhận thức nhưng hầu như xa lạ: sự mãn nguyện. Và thanh thản, yên tĩnh lạ lùng.
Lạ nhấn là cô có thể ngờ bị thương tổn về thể xác với anh, nhưng khi xảy ra, cô không thể giũ bỏ.
- Anh lo cho bộ phận nào nhất? – Cat hỏi, hơi cười cười dù thực lòng cô không muốn đùa.
Tiếng cười của Bastian như tiếng nổ gọn và đanh, nhưng thành thật:
- Liệu em có một giờ không?
-
- Anh không thể nói gọn được sao? – Cat đáp và nhướn lông mày. – Em cũng có một số điều lo lắng, và em muốn trao đổi ý kiến.
Anh lại cười, âm thanh sâu trong cổ làm cô ấm lòng và bừng bừng cả người. Cô thích làm anh cười. Hình như anh cũng thích như thế.
Bastian mở miệng nhưng không thốt nổi ra lời khi ánh sáng trong mắt anh đột ngột tắt ngấm. Cat đợi, lúng túng song chỉ thấy im lặng. Giống con thú ngửi thấy mùi nguy hiểm, anh lặng ngắt, phóng cái nhìn quanh phòng. Lúc đó, Cat lại cảm thấy đau nhói, bứt rứt sau gáy và cô hiểu đấy là phản ứng tự nhiên của cô với nguy hiểm, mối nguy hiểm thực sự, những thứ mà cô đủ may mắn để không bao giờ bắt gặp trong cuộc sống bình thường của cô.
- Chúng ta phải đi thôi, - Bastian nói đột ngột. Anh mặc lại áo và chộp lấy tay cô, kéo cô thẳng tới cầu thang, nhanh đến mức họ như một vệt mờ.
Sự sợ hãi, giá lạnh và ẩm ướt làm sống lưng Cat sởn gai ốc lúc cô lặng lẽ theo anh. Cô biết đây là một vật, là thứ đã tấn công anh trong rừng. Cô chỉ không rõ vì sao.
Những lời giải thích có thể đợi đến lúc ra khỏi đây. Tất cả đều quan trọng khi cô nhớ đến sự đau đớn thấm thía, tan nát cả người đêm hôm trước, và cô không hề muốn lặp lại.
Cat và Bastian cùng lao như bay trên các bậc đá uốn cong, dài như vô tận ra mặt tiền, cô theo sát anh, anh vẫn nắm tay cô. Cô thầm cảm ơn sự nhanh nhẹn bẩm sinh của cô… không người nào có thể theo kịp bước Bastian và lặng lẽ, Cat lao đi nhanh hơn khả năng của cô.
Cô kinh hoàng. Đó là âm thanh từ trong một bộ phim kinh dị đẩy cô đi, bất chấp các bắp thịt ở chân cô bỏng rát. Cô thề là nghe thấy những tiếng bước chân nhanh hơn của ai đó hoặc của vật nào đó ở phía sau họ. Một thứ đang theo và cố với tới họ. Bất chấp các ngọn đuốc cháy sáng cắm vào tường lúc họ trèo, Cat biết chắc nếu nhìn lại, cô sẻ chỉ thấy bóng tối mịt mùng trườn theo sát bước chân họ.
- Đừng nhìn lại, - Bastian ra lệnh, dường như anh hiểu cô đang nghĩ gì. Hình như anh không mệt đứt hơi dù lúc này họ chạy nhanh đến mức mọi vật lướt qua loang loáng. Cat cố tập trung vào bàn chân, thầm cầu mong không bị vấp ngã.
- Nhanh lên, - cô cố thở hổn hển, phổi cô như sắp vỡ tung.
- Gần đến rồi, - Bastian đáp, không quay lại. Họ vòng qua góc cuối cùng và đến lối vào sáng rực ánh mặt trời, hơi ấm và ánh sáng bao trùm làm Cat cảm thấy như thiên đường. Đằng sau cô, lúc ánh sáng bao bọc họ, có một luồng khí đập vào lưng làm cô cảm thấy như búi ngón tay cố vồ lấy nhưng trượt và chỉ để lại trên da sự động chạm băng giá.
Sau đó họ ra ngoài, lê bước leo lên ngôi nhà thở cổ của dòng họ MacInnes đổ nát, nơi mái vòm tạo nên phong cảnh tuyệt vời của bầu trời Xcốt-len. Lúc họ nhô lên, Cat tin chắc đã thoát khỏi cái hố tăm tối, cô đặt bàn tay lên đầu gối và lom khom hít vào những hơi thật sâu, rùng mình. Không khí tươi mát và ánh mặt trời chưa bao giờ ngọt ngào đến thế. Cô cảm thấy bàn tay anh đặt lên lưng đỡ cô cho đến lúc cô lại thở dễ dàng. Cat thẳng người dậy, nhìn quanh và chớp chớp vì sáng. Ở trên này, mọi thứ đều đẹp đẽ và tương đối bình thường. Cuộc chạm trán với loài vật khủng khiếp trong bóng tối hầu như giống sự bịa đặt của trí tưởng tượng.
Hầu như thôi.
Lúc cánh cửa trượt đóng lại sau họ, có một tiếng cằn nhằn khàn khàn, ướt át ở ngay trong hành lang.
- Giờ em có thể bỏ chạy nếu em muốn, - Bastian nói, đôi vai rộng của anh chùng xuống cam chịu. – Thực ra, có lẽ em nên đi.
Có lẽ cô nên thế, Cat nghĩ. Nhưng đêm qua, có quá nhiều thứ cô chưa cảm nhận được. Những hình ảnh dồn dập khi cô cắn anh, những thứ lóe sáng trong quá khứ làm cô buồn bã hay sợ hãi mà không hiểu vì sao. Ban ngày của anh đầy ắp cái đẹp và những thứ quyến rũ. Nhưng ban đêm của anh thì…
Đấy chính là thứ cô muốn hiểu. Bastian có một cái gì đó hết sức lẻ loi. Mặc dù cô tin chắc là anh rất mạnh, song cô chẳng đời nào để anh một mình nữa. Cat biết giờ họ đã gắn bó với nhau, ngay cả trước khi cô cắn anh những vết định mệnh. Với cô, đây là việc đơn giản. Họ đã cùng nhau trong chuyện này.
Vì thế Cat lắc đầu, khép lại khoảng cách giữa họ và nắm nhẹ bàn tay anh.
- Không. Em không sợ thứ đó. Hơn nữa, lẽ nào anh không phải là người nên bỏ chạy? Em mang theo sự lựa chọn của anh, Bastian. Em không biết mình đang làm gì, nhưng sẽ không thay đổi.
Anh nhẹ người khi nhận ra rằng chắc chắn cô sẽ không chạy trốn, và nó đã thành lựa chọn của chính cô. Anh không bối rối vì cô đã cắn anh. Ngoài ra, anh không muốn cô đi dù anh đã cho cô chọn. Cat không biết từ đây họ sẽ tới đâu. Nhưng nó sẽ là nơi để đặt điểm khởi đầu tốt đẹp hơn cô nghĩ.
Ngoại trừ ác quỷ ẩn núp ở đâu đó ngay bên dưới họ. Đấy là điều cô không thể làm.
- Catriona,- Bastian nói, giọng anh khàn khàn gợi cảm. – Đây là số mệnh. Anh cũng thấy thế. Em không còn phải lo. – Khóe miệng anh nhếch lên thành nụ cười nửa vời. – Anh chỉ không ngờ là em.
Những lời châm biếm bật lên trong đầu, cô không thể cưỡng lại.
- Chà, hay thật. Em thuộc loại bị Tòa án Dị giáo Tây Ban Nha xử tử đấy.
Khi anh chỉ nhếch lông mày, cô thốt một tiếng thở dài cường điệu.
- Xem Monty Python(1) đi. Anh ở Mỹ chưa đầy một năm phải không? Đây là tiết mục 101 của Văn hóa Dân gian đương đại, Bastian ạ.
Anh cười với cô:
- Anh đã sống với những người đàn bà chuyên mồi chài. Họ thích các câu lạc bộ thoát y và các bộ phim kinh dị. Anh nghĩ là có thể đọc thuộc lòng thừng dòng trong Thế giới ngầm, nhưng hiểu biết của anh chỉ giới hạn có thế. – Vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc. – Nhiều việc của anh… phức tạp lắm, Cat ạ. Anh không muốn em bị xúc phạm.
Nhớ lại đêm qua, cô khẽ nói:
- Em nghĩ nói chuyện đó có khi hơi muộn rồi.
Anh nhìn cô thật lâu, và cô biết anh đang nhớ lại những thứ đó. Cuối cùng, anh gật đầu.
- Anh cho là em đúng. Thế đấy. – Anh thở dài, tiếng thở dài căng thẳng mà Cat biết cả hai đều cảm thấy.
- Thế đấy. – Cat nhắc lại. Bỗng nhiên, lại một lần nữa, thật khó xử. Họ làm gì bây giờ? Hẹn hò? Đi vào trong nhau? Cưỡi ngựa bạch dưới ánh hoàng hôn? Một phần trong cô, cái phần vẫn còn là cô bé lên bảy thúc cô mua hết các DVD về Nữ hoàng Disney, thích các loại âm thanh trong đó. Dẫu sao, từ những điều đã thấy, họ bị một vật ghê tởm trượt treo sau họ làm hỏng cả tuần trăng mật.
Đàn ngựa bạch, những câu chuyện thần tiên, những vật trong cơn ác mộng… bỗng nhiên, Cat biết chính xác cô đang đối phó với cái gì. Mặc dù không câu chuyện thần thoại ưa thích nào của cô có kết thúc xấu, đây không phải là sáng tác của anh em Grimm(2). Đây là sự thực. Số mệnh của cô bị vận số khó chịu của thực tế bẻ cong, làm thành ngớ ngẩn. Có nghĩa là không có gì bảo đảm sẽ có một kết cục hạnh phúc thay cho sự thảm bại do những gã khổng lồ độc ác hoặc sự chia cắt bằng ma thuật.
-------------------------------------------------
(1) Monty Python: Nhóm diễn viên hài có ảnh hưởng lớn trên truyền hình Anh và Mỹ suốt nửa thế kỷ qua, sau này chia thành nhiều nhánh, làm phim và các hình thức giải trí khác.
(2) anh em Grimm: Jacob Ludwig Karl Grimm (1785-1863) và Wilhelm Karl Grimm (1876-1859) là hai anh em ruột, là những người dẫn đầu trong nghiên cứu triết học và văn học dân gian Đức.
-
- Chó chết, - cô nói và nhìn người đàn ông rất dễ bị nhầm là một ông hoàng điển trai và hơi nôn nao vì vấp phải sự thực. – Anh đã bị nguyền rủa phải không?
Bastian sững sờ. Anh toan mở miệng trả lời, nhưng không sao thốt ra nổi. Đây là sự khẳng định mà Cat cần biết.
- Một lời nguyền. Hay thật, – cô nói, đôi tai thính của cô nhận ra những tiếng bước nặng nề đã trở nên rất quen thuộc với cô. – Em muốn biết chính xác chúng ta phải đối phó với cái gì, nhưng bác Duncan sắp đến, nên anh chỉ trả lời em một câu hỏi thôi, được không?
Bastian gật. Rồi anh cau mày.
- Em thính tai hơn anh nhiều.
Cô bật cười.
- Tất nhiên rồi. Bác em phát ra tiếng động như một đoàn tàu chở hàng vậy. Thỉnh thoảng bác ấy thích làm ra như vậy. Mà này, câu hỏi của em là thế này, và anh không được trả lời tránh trớ: Liệu có hy vọng nào hủy được lời nguyền này không?
Cách đấy không xa, những tiếng hò reo và cổ vũ vọng tới từ chỗ Đàn MacInnes bắt đầu làm lễ kỷ niệm. Tiếng trông dồn dập, tiếng sáo rung ngân vang. Cat ước giá họ ở đấy, thay cho thảo luận về sự sống và cái chết. Cô không còn ngờ gì điều đó. Cat cảm thấy tim Bastian đập đều đặn trong ngực, nơi thân thể họ áp vào nhau, và thở dài. Nếu có thể phá được lời nguyền, họ có một cơ hội. Nếu không thể… Thì họ có thời gian ít nhất là bao nhiêu?
Cái bóng khốn kiếp từ Vương quốc Đen tối, cô rầu rĩ nghĩ. – Trời ạ, một đống lộn xộn.
- Có một hy vọng, Cat ạ. – Bastian đưa bàn tay lên má cô và vuốt một ngón tay xuống, ngắm vệt của nó với vẻ ngạc nhiên không giấu giếm. Anh đã lẻ loi bao lâu rồi? Cô nghĩ và nhìn thấy sự chân thành trên mặt anh, đủ cho cô tiếp tục. Nếu có cách thoát khỏi sự rắc rối này, cô biết cô có thể giúp anh tìm ra nó. Các em cô có thể trêu chọc cô vì có ý định tấn công mọi tình huống một cách ngang bướng, nhưng nó luôn chứng tỏ là đối trọng hoàn hảo cho khuynh hướng thể hiện mình trong lúc khó khăn của cô. Cô có thể giúp đỡ anh. Cuối cùng, cô đã tìm được bạn tình.
Sau mọi việc đã trải qua cho đến lúc này, cô sẽ không chịu để anh chết vì cô.
- Thôi được, - cô nói và hơi gật đầu. – Em có thể làm việc này.
- Em là người kỳ diệu, Cat MacInnes, - Bastian nói, kinh ngạc thực sự. – Nếu việc này không làm em bối rối, anh cho là dù anh kể bất cứ chuyện gì hình như em vẫn khá thản nhiên.
- Anh không biết đấy thôi. Nhưng em hơi kinh đấy, - Cat đồng ý, vẫn đan các ngón tay vào với anh. – Tuy vậy em phải thừa nhận rằng em không hoàn hảo hoàn toàn đâu.
Anh nhếch lông mày, cặp mắt xanh lấp lánh:
- Không ư? Kể anh nghe.
- Anh đừng hỏi chuyện này. Nó vẫn còn là điều bí ẩn, - cô phản đối. Không may, trông anh chẳng khoái chí tí nào.
- Chẳng có gì bí ẩn hết, - Bastian nói. – Anh đã có đủ thứ rồi.
Làm sao cô có thể cãi nổi câu ấy?
- Vậy thì, - Cat nói chậm rãi, băn khoăn tìm cách diễn đạt việc cô tìm ra anh an toàn sáng nay mà không làm anh bỏ chạy. – Thứ nhất, em rất sợ nhện, em mà làm việc nhà thì các em gái em coi là “nhớp nhúa”, hình như em hay bị những người đàn ông rắc rối cuốn hút.
- Chà. Về câu cuối thì, - Bastian nói và kéo cô vào sát hơn, - anh tin chúng ta là một đôi tiền định, rất xứng hợp.
Tiền định. Cô có một hy vọng duy nhất, Cat nghĩ, tim co đập loạn xạ lúc Bastian hạ dần miệng xuống miệng cô. Cô để anh cọ môi vào môi cô một lần, lần nữa, cảm nhận sự bừng bừng thú vị chỉ anh mới có thể tạo ra trong cô, chạy từ miệng cô xuống tận ngón chân. Cô vừa định cuốn lên người anh thì một giọng nói cộc cằn vang lên, gần đủ làm cô giật mình.
Rõ tiếc.
Nụ hôn của Bastian bị dìm chết khi họ nhận ra đoàn tàu chở hàng.
- Hay quá, có cả hai đứa, - Duncan nói dù ông vẫn cau mày, Cat nhận thấy mọi nỗi tức giận đã tan biến. Bác cô đã chấp thuận tác thành. Đấy là một việc. Cô biết giải thích mọi chuyện này với cha cô ra sao lại là việc khác, nhưng Cat gạt nó ra khỏi đầu. Lúc này cô đã có đủ thứ phải nghĩ rồi.
- Nếu mọi sự ở đây là hoa và trái tim, ta có vài vấn đề quan trọng hơn là việc cháu ôm hôn nhau công khai. Vừa có một cuộc loạn đả tranh chân gà nướng của Harriet, bọn MacDonald đang cố ăn cắp mấy thùng và giấu trong lều bọn chúng. Chưa kể đến Alaric MacInnes và đội của nó đã chuyển từ môn phóng lao sang ném tạ và đến lúc này đã cho ba người đo ván. Ta đã phải can gián cậu ta, - Duncan nói, vẻ hài lòng lấp lánh trong mắt ông, và Cat nhận ra vài giọt máu bắn lên sơ mi trắng của ông. – Nhưng cuộc vui chỉ mới bắt đầu. Cuộc họp mặt nào cũng y như dồn mèo ậy, - ông cười hô hố rồi nhìn xoáy vào Bastian. Ông cong ngón tay, - Đi nào, anh chàng tập sự. Nhiệm vụ đang chờ.
Ông già Đầu Đàn cười nhạo vẻ khổ sở của Bastian, rồi quay sang Cat:
- Cả cháu nữa, thưa quý cô. Cháu đã nói là sẽ giúp. Vì chẳng tìm thấy Poppy đâu, bác nghĩ là chắc Skye đã bị một tốp gây rối thuyết phục uống làm mẫu loại whiskey Scotch tuyệt ngon của chúng ta, bác đang cần đến đây.
- Chúa ơi, - Cat lầm bầm lúc Duncan quay người và sải bước, cô nhớ lần cuối Skye năn nỉ để cô xõa tóc. Có thể trông Skye giống một sinh viên thủ cựu vừa tốt nghiệp, chứ rượu và các cô gái thuộc loài Động vật Ăn thịt Xấu xí thì chẳng giống Skye MacInnes chút nào.
- Em nghe bác ấy nói rồi đấy, - Bastian nói và kéo cô đi, vẻ mặt cam chịu, và cô biết không sao thoát khỏi việc này. – Nhiệm vụ đang chờ.
- Được, - Cat cằn nhằn. – Nhưng nếu nhạc của ban Braveheart bắt đầu nổi là em sẽ biến khỏi đây trước khi phải chạy trốn một đàn ma sói mặc váy kẻ ô, say bét nhè.
Cô ngạc nhiên thấy Bastian cười phá.
- Anh cũng thế thôi, - anh cười nói lúc cô nhìn anh tò mò. – Bọn anh đã xé nát nhiều bộ phim ở Reno. Ma cà rồng sắp hết thời rồi.
- Đương nhiên, - Cat nói và tròn mắt. – Toàn bộ.
Hít một hơi thật sâu, Cat theo anh vào trận.
(hết chương 8)
-
Chương 9
Nửa đêm, hắn đến trong tiếng sấm vang rền dưới những vì sao sáng ngời.
Mặt trăng đang hạ xuống thấp trên bầu trời Cao nguyên, tiếng hò hét của những người tham dự cuộc vui hầu như đã tắt từ lâu, chỉ còn tiếng gió thì thào và thỉnh thoảng một tiếng cú rúc. Nhưng thế là hay. Thế là tuyệt nhất.
Thứ Jagrin tìm kiếm không ngủ.
Đến Vương quốc Trần gian chẳng dễ dàng gì. Ngay cả lúc này, Jagrin biết hắn phải nhanh lên. Liều thuốc hắn uống chỉ cho phép hắn ở lại lâu đến lúc hắn trở lại Coracin, vì thế thời gian là chủ yếu. Hắn cũng chẳng muốn nấn ná lâu hơn ở hang ổ kẻ thù đầy căm hận.
Hắn nghếch đầu, hít ngửi không khí trong bóng tối của khu rừng hắn đi, và cong môi ghê tởm. Mọi thứ nơi đây tươi mát và sinh động, đúng hơn là màu xanh không thể chịu nổi. Hắn muốn sa mạc của hắn, mọi thứ đều còi cọc và đứng dừng lại. Hắn muốn sự chết chóc.
Jagrin đứng ở ven rừng bao quanh cơ ngơi rộng lớn nguy nga, một ngôi nhà trang viên có lẽ trước kia từng là lâu đài. Cách hắn vài mét, một biển những túp lều chạy liên tiếp đến ngôi nhà, và Jagrin biết trong số đó có cả đám arukhin ghê tởm đã ngủ say. Hắn có thể cảm thấy họ, ngửi thấy họ, nghe thấy tiếng thở đều đều của họ trong giấc ngủ.
Hăn không mong đợi nhiều. Trong các tình huống khác, hắn sẽ rất vui sướng hủy hoại hết mức có thể. Nhưng đêm nay, những tên arukhin xấu xa ấy không phải là mối quan tâm của hắn.
Jagrin rẽ vào rừng, bước đi khẽ khàng đến mức không một cành cây hoặc cái lá nào kêu lạo xạo dưới bàn chân đi giày ống của hắn. Ở đây hay hơn, hắn nghĩ. Tối tăm và đầy bóng lờ mờ, một lần nữa hắn lại mong không có sự tươi tốt xum xuê. Hắn lang thang qua nhiều con đường rồi dừng lại trong một khu vực tối mờ mịt.
- Narial, - hắn khẽ lẩm bẩm nhưng trong giọng nói vẫn ẩn chứa “Hãy đến với ta. Ta ra lệnh cho ngươi.”
Ban đầu, không xảy ra sự gì. Chỉ là sự im lặng kéo dài. Jagrin đợi, hoàn toàn lặng lẽ. Hắn có thể cảm thấy ở đằng kia, năng lượng hiểm ác đang theo dõi và đợi trong bóng tối. Vài phút sau, sự chờ đợi được trả giá.
- Ai gọi tôi đấy?
Giọng nói lạo xạo, méo mó, âm thanh như thể xuyên qua lớp bùn dày và sền sệt. Nhưng là một giọng nói, không thể nghi ngờ.
Jagrin nheo mắt nhìn vào bóng tối, nhưng dù mắt rất tinh hắn cũng không thể phát hiện ra một hình bóng nào.
- Ta là Jagrin, thượng quan trong triều đình của vua quỷ dữ. Người cử ta đến gặp ngươi. Hãy lộ diện đi.
Có tiếng cười rinh rích, ẩm ướt.
- Tôi sẽ lộ diện khi nào tôi chọn, quỷ dữ ạ. Tôi không có nghĩa vụ trung thành với ai ngoài nhà vua đã ràng buộc tôi với Athin. Tôi chắc Người đã chết từ lâu.
- Ngươi nhầm rồi, con vật kia. Cadmus vẫn trị vì, - Jagrin gầm lên. – Ngươi đang băn khoăn vì sự bất tài của ngươi khi thực hiện nhiệm vụ.
Thế là xong. Jagrin cố nén cười khẩy khi một đám bóng tối lượn từ mảng cây đến trước mặt hắn, rồi nổi lên từ mặt đất, đông vón lại thành hình một người đàn ông. Nhưng thân hình này không mặt, ngoài cặp mắt đỏ đòng đọc đang nhìn xoáy vào hắn.
Cái cười mỉa của Jagrin nao núng. Tiếng òng ọc hiểm ác phát từ cái bóng làm hắn nhụt chí đến không ngờ.
- Tôi, - narial kêu ùng ục, - phải ăn tươi nuốt sống các linh hồn của năm thế hệ Đại pháp sư Athin. Tôi đã nhấm nháp nỗi khổ sở của chúng, giật từng mẩu nhỏ hạnh phúc và niềm vui khỏi chúng cho đến khi chúng lạy van tôi giải thoát. Tôi không cho chúng được chết dễ dàng, quỷ dữ ạ. Và tôi đã thực hiện nghĩa vụ của mình. – Cái bóng lướt đến gần hơn, cao hơn Jagrin rất nhiều, đe dọa.
Jagrin nuốt khó nhọc. Nhờ Narr, nhưng hắn ghét những kẻ gặm nhấm linh hồn! Hăn mừng vì linh hồn hắn đã quá đen tối, chẳng làm con vật này thích thú.
- Đủ rồi,- Jagrin nói, giọng hắn vang lên bên tai hắn nghe yếu ớt thảm hại. - Ờ… Nạn nhân hiện nay của ngươi có đáp ứng nhu cầu của ngươi không?
- Rất tốt, - narial đáp, cặp mắt đỏ đòng đọc của hắn ti hí lại. – Vì sao ngươi quan tâm, quỷ dữ? Cadmus chẳng bao giờ cử ai tới kiểm tra tôi như lần này, và tôi thích thế hơn. Nhất là vì tôi đã có ý định trở về Vương quốc Tàn lụi từ lâu.
- Vậy ư? Hắn gần chết sao? – Cadmus chắc chắn sẽ thất vọng lắm nếu đúng như thế.
- Gần chết, - câu trả lời vang lên, thích thú một cách độc địa. – Hắn chống lại tôi ở mọi chỗ. – Một tiếng cười lục cục. – Hắn còn có cả bạn tình, dù đã được cảnh báo từ trước. Tôi tin rằng cả hai đứa sắp kết thúc rồi. Chỉ nay mai thôi… Tôi thấy buồn nhớ hang động của dân tộc tôi, nhớ mọi nỗi thất vọng thú vị của sa mạc. Mà này, quỷ dữ, tôi hỏi anh: Tại sao anh lại muốn biết?
- Ta đến nhân danh Cadmus. Người có mệnh lệnh cuối cùng cho ngươi, trước khi giải thoát cho ngươi khỏi công việc này.
Narial hằm hè, quét từng centimét trên mặt Jagrin.
- Tôi đã làm thứ nhà vua ra lệnh. Tôi sẽ được giải thoát ngay khi tên Athin đó chết. Thế là đủ. Nếu nhà vua muốn hơn nữa, ông ta hãy tự đến để chúng tôi có thể… bàn bạc. – Một lúc ngừng. – Hay có khi anh thích làm việc đó nhân danh nhà vua cũng nên.
Trong giọng nói của con vật này có một cái gì đó làm Jagrin tự hỏi Cadmus đã thực sự khống chế nó được chừng nào. Tuy vật, đó là điều hắn muốn xem xét sau. Còn bây giờ, hắn cần chịu đựng đến cùng cuộc gặp này cho xong. Nghĩa là đang làm một việc hắn đã thành thạo trong nhiều năm qua.
Khom lưng uốn gối.
- Tôi xin lỗi, - Jagrin nói, cúi đầu rất lịch sự. – Tôi không được lựa chọn nhưng tôi làm theo mệnh lệnh. Anh biết đấy, Cadmus là một vị vua quyền thế. Tôi kính trọng sức mạnh của anh đủ để không chọn nhiệm vụ này, xin hãy tin tôi.
- Hừm, - Vật đó chỉ thốt ra một tiếng. Nhưng nó không tiến đến gần hắn hơn, và Jagrin nói tiếp.
- Nhà vua chỉ thị cho anh, - Jagrin nói, nhấn mạnh từ chỉ thị một cách khôn ngoan, - không kết liễu tên Dyim Bastian Morgaine duy nhất, mặc hắn van lơn hoặc đã gần chết. Cái chết của hắn không phải dành cho anh. Cadmus muốn nó thuộc về người.
Cái khối đen sì, tên gặm nhấm linh hồn ấy không phản ứng lại. Kích thước nó phồng to, khối đen tối xoáy tròn mạnh như giông bão. Những đốm đỏ bắt đầu lập lòe tận nơi sâu thẳm.
Hay thật , Jagrin nghĩ trong lúc cố không giật mình.
- CÁI GÌ? - Nó hỏi, giọng như hàng ngàn giọng nói khủng khiếp hợp thành một. Sự giận dữ mạnh đến nỗi làm cây cối xào xạc, áo tunic của Jagrin bay phần phật quanh chân hắn. – Suốt từng ấy năm, ta làm việc đã hứa, hành hạ kẻ thù của nhà vua khi không ai có thể làm được như thế, vậy mà ông ta tìm cách từ chối niềm vui kết thúc sinh mạng cuối cùng này? Định ăn cắp ánh sáng rực rỡ nhất mà Athin sản sinh ra.
Jagrin lùi một bước, quyền năng độc ác của narial làm hắn choáng váng. Hắn hiểu đây không phải là vật thấy kém so với quỷ dữ. Hắn có ngu mới tin thế.
- Công việc đó làm ta hài lòng, - cái bóng gầm gừ. – và ta được nuôi dưỡng phè phỡn nhiều năm nay. Nhưng tên Athin này là kẻ cuối cùng, là kẻ đặc biệt. Sự đau đớn của nó không giống bất cứ thứ gì ta từng nếm trải. Sức mạnh của nó, ý chí của nó vẫn sống, làm cho nó có nhiều uy lực hơn. tình yêu mói mẻ của nó cũng làm cho nó khỏe khoắn hơn. Ta sẽ thắng nó, quỷ dữ ạ, không nhầm được. Ta sẽ không từ bỏ.
Jagrin cảm thấy những giọt mồ hôi lạnh rỏ ròng ròng trên lưng hắn.
- Tôi chỉ mang tin từ nhà vua. Tôi sẽ thuật lại với Người sự… miễn cưỡng của anh… và tôi chắc Người sẽ muốn tự thảo luận với anh. Biết đâu anh chẳng để bạn tình của hắn cho Cadmus hành hạ…
- Chúng là của ta, quỷ dữ, - cái bóng nói. Rồi giọng nói của hắn trở thành suy nghĩ và tính toán. – Tuy nhiên, nhà vua vẫn được đón mừng để thử và nhận bọn chúng. Ông ta sẽ không thành công đâu. Nhưng ông ta có thể thử.
Lời lẽ như lởn vởn trong không khí giữa họ, vang vang trong yên lặng: Ông ta có thể thử… Ông ta có thể thử…
Jagrin nhìn vào vực sâu là narial, giọng nói ngân vang trong tai hắn. Một ý nghĩ, giản dị là thế, liều lĩnh là thế, biến đổi mạnh mẽ là thế lập lòe tận nơi sâu thẳm tâm hồn hắn. Thật điên rồ khi nghĩ có thể làm được. Nhưng hắn biết hắn không thể buông tha ý nghĩ đó.
- Bao giờ anh nhận bọn chúng? – Jagrin hỏi, đã hết sợ và thay bằng sự háo hức khủng khiếp. – Bao lâu trước khi tên Athin thực sự không còn?
Narial im lặng một lát, cặp mắt cháy rừng rực nhìn Jagrin với vẻ gần như hiểu biết. Khi nó trả lời, giọng lại đắn đo:
- Nhiều ngày. Một hoặc hai tuần là nhiều nhất. Ta đã chán chờ đợi, ở nơi đây, tại chỗ tràn ngập ánh sáng này. Nó sẽ là bữa tiệc linh đình nhất trong cuộc sống của ta. Bữa tiệc xứng với một vị vua. – Nó lại cười lúc cúc, âm thanh ướt át, ùng ục nổi lên từ nơi sâu thẳm. Giọng nói biến thành ranh mãnh và trêu chọc. – Hay là có đường khác đi vòng, hở quỷ dữ? Ta có thể ngửi thấy nỗi sợ của ngươi, nỗi háo hức của ngươi. Ta hiểu những suy nghĩ của ngươi. Ta sẽ ra giá bao nhiêu, hử?
- Nhảm nhí, - Jagrin rít lên, kêu ken két vì khả năng cảm thụ của cái bóng. – Ngươi chẳng biết gì về ta. Và ngươi là tên ngốc mới từ chối mệnh lệnh nhà vua. Người sẽ đến vì ngươi.
Hắn có thể nghe thấy tiếng cười trong giọng của narial.
- Ta đợi điều đó đây.
Ngay lập tức, cái bóng loãng ra và kéo dài thành một cột khói đen bay nhanh, là là trên mặt đất và trở lại rừng sâu.
- Ngươi sẽ bị tiêu diệt, - Jagrin gọi với theo.
- Chúng ta sẽ xem, - nó đáp, tiếng nó trôi giạt trong gió, chỉ vừa nghe thấy thì biến mất.
Jagrin ngắm vật đó biến đi cho đến khi không còn gì ngoài cây cối và ánh trăng sáng như bạc. Hắn lắc đầu, phân vân vì sự càn rỡ của cái bóng. Chỉ có kẻ ngốc mới từ chối Cadmus thứ ông ta muốn. Vậy mà…
Có một khả năng, nếu như hắn đủ can đảm chộp lấy. Jagrin di chuyển, những vết đau bỏng rát khắp lưng, nơi ngọn roi quất vào. Môi hắn cong lại khi nhớ đến nỗi nhục bị đánh trước mặt toàn thể triểu đình như thể hắn là một quỷ dữ hạng bét, điên dở, sống giữa dải đất cằn cỗi và tan chảy của Vương quốc Tàn lụi.
Vương quốc Trần gian bắt đầu mờ đi và gợn sóng quanh hắn lúc thời gian của hắn đã hết. Chiếc áo tunic cuộn tròn quanh chân hắn, gió thổi mang hắn trở lại Coracin, và kẻ trị vì thiếu kiên nhẫn sắp thất vọng to, ấy là nói nhẹ nhất.
Sẽ tốt đẹp với điều kiện hắn không nhận là người đưa tin.
Nhà vua sẽ cân nhắc mọi lựa chọn và Jagrin không cãi được, tuy chắc hắn phát điên.
Nhưng không nghĩ cho mình là điên tối đa, khi mọi thứ đứng giữa hắn và sự cao thượng chỉ là thứ vô cùng nhỏ bé: cái chết.
Dẫu đó là cái chết của một ông vua.
(hết chương 9)
-
Chương 10
Chương 10
Sáng hôm sau, Cat đứng trên ngưỡng cửa nhà Bastian, lo lắng, căng thẳng và mong bộ dạng cô không có vẻ bồn chồn. Tám giờ, cô liếc nhìn đồng hồ đeo tay lần nữa. Không quá sớm, cô hy vọng thế, nhất là vì Bastian đã trốn những sự kiện hoan hỉ từ lúc mặt trời lặn. Anh nên nghỉ ngơi nhiều hơn cô.
Không, Cat nhăn mặt nghĩ, mọi thứ khác không phải là lỗi của mình.
Chí ít thì sau những lời phàn nàn của Duncan, cô đã đối phó với những người họ hàng không đến nỗi vất vả lắm. Thực ra, cũng dễ làm họ hài lòng. Cat thấy họ khờ dại nhưng dễ chịu. Mặt khác, khéo trông nom các thành viên mới gặp của gia đình cô hóa ra là việc hoàn toàn có thể. Giữa những câu đùa tục tĩu, ăn uống, nhảy múa, thỉnh thoảng cởi tuột quần áo biến thành sói, rồi lại uống thêm, cô có thể chịu được tất cả.
Cơn đau đầu dai dẳng nhắc cô có lẽ không cần cố gắng hết sức, vất vả đến thế trong khu vực này. Nhưng cả khu đang vui, bắt đầu làm quen những người họ hàng hoang dã, vui vẻ và có lẽ hơi điên điên của cô. Chẳng có gì lạ khi hết đêm, lê bước vào giường như một con sói. Biến hình được coi là tự nhiên, là thứ cô chấp nhận và sẽ kéo dài suốt đời cô.
Thứ duy nhất biến khỏi lễ ăn mừng này là Bastian. Nó phủ một bóng đen lên niềm vui của cô nhiều hơn cô tưởng. Nhưng sau những điều anh kể cho cô lúc anh cố lẻn đến với cô mấy phút, thì không nên quá sửng sốt. Ba ngày trước cô chỉ là một giáo viên tiểu học đang nghỉ phép, có phản ứng thích thú với ánh trăng. Hôm nay, cô vĩnh viễn gắn bó với một phù thủy uống máu của thế giới bên kia, người bị cái bóng gặm nhấm linh hồn thoe đuổi gần suốt cuộc đời, quyết tiêu diệt anh bằng được. Chao ôi, em gái cô thì đang nuôi dưỡng một con rồng thảm hại để hắn trở lại khỏe mạnh, để cứu mạng Bastian bằng máu hắn…
Thật là một kỳ nghỉ điêu đứng. Cô ít quan tâm đến thứ xảy ra vào cuối cuộc họp mặt. Một dịch châu chấu? Cuộc xâm chiếm của đám quỷ nhập tràng ăn thịt? Cô rùng mình, cố gạt hình ảnh của đội quân chưa chết nhung nhúc trên mặt đất. Nó sẽ không đến nỗi tệ như thế.
Cô hy vọng.
Cat giơ tay định gõ cửa, rồi ngập ngừng rụt tay lại. Cô sẽ hành động ra sao khi gặp anh? Thản nhiên? Xúc động? Hờ hững? Giờ họ đã là một cặp, một khái niệm cô chưa bắt được đầu óc mình quen. Nó có vẻ như… cần thiết quá. Cô luôn ghét những cô gái kiểu đó.
Cô thở dài và lùa bàn tay vào tóc. Sẽ dễ chịu hơn nếu anh còn quanh quẩn đâu đó lúc nữa, để cô cố tìm ra cách tương tác với anh cho thoải mái. Những thứ trải qua với Bastian chủ yếu là sự thèm muốn dữ dội hoặc kinh hoàng khốn khổ, chẳng thứ gì là biểu hiện tốt đẹp như kiểu trò chuyện: “Xin chào, anh khỏe không?” sẽ có với anh. Phải lo đến bao thứ hoang dã xảy ra ở cuộc họp mặt, cô chỉ nhìn thấy anh một lần, lúc Duncan tóm được họ.
Ít nhất thì anh đã tìm được cô để chúc ngủ ngon, Cat nghĩ, và đề nghị cô đến vào sáng nay. Họ sẽ đi dạo, anh nói thế, trước khi những người kia thức giấc và lại om sòm. Ít ra thì hình như anh muốn hiểu cô. Bastian không đẩy cô ra… vẫn chưa. Cô cho rằng anh vẫn đang cố tìm hiểu nên làm gì với tình trạng cặp đôi mới mẻ của họ. Cũng giống như cô vậy.
Trong lúc ấy, xen vào ý nghĩ được khỏa thân với anh. Nó vẫn là một rào chắn lớn với suy nghĩ có lý trí.
- Cư xử như đồ ngốc, - Cat càu nhàu với mình, vuốt phẳng quần áo lần cuối, vuốt tóc ra sau rồi lại kéo nó xõa lên vai. Sáng nay cô đã mất quá nhiều thời gian mới quyết định mặc chiếc váy dài, phóng túng và áo rộng, có dây, hết uốn tóc lên cao rồi lại bỏ xõa trên bờ vai. Cô luôn là một cô gái rất tự nhiên: quần jeans, váy dài, cư xử như người mẹ với tính nghịch ngợm quá quắt của Poppy và sự nghiêm ngặt với ham muốn của Skye. Hơn một lần, cô đã được ca ngợi thực sự khi so sánh với Sandra Bullock (Diễn viên điện ảnh đương đại ở Mỹ, nổi tiếng trong những bộ phim hành động như Speed, Speed – 2). Hôm nay, diện mạo và phong cách của cô chẳng giống với các chàng trai chút nào. Nó bỗng làm cô băn khoăn và lo lắng không yên với Bastian.
Chưa kể việc này còn quan trọng hơn một người bình thường mời cô ăn tối nhiều. Cứ thế này mãi ư, Cat rên lên vì khó dẹp nỗi ưu phiền và gõ cửa trước khi có thể nghĩ ra điều gì hay hơn. Nhưng khi cánh cửa khẽ mở, không phải là bộ mặt Bastian ló ra nhìn quanh quất.
Mà là mặt Poppy.
Đôi lông mày nâu sẫm của cô em gái nhướn cao khi nhìn thấy Cat:
- Chị có ổn không? Sao chị lại nhe răng ra với em?
Cat tròn mắt, nhưng nụ cười tắt ngay. Thực ra, cô sửng sốt khi thấy Poppy cũng như Poppy lúc nhìn thấy cô.
- Sao em lại ở đây lúc sớm sủa thế này? Bastian bảo em đang chữa cho Lucien, nhưng chị không biết em dọn đến đây. Suốt đêm qua chị không thấy em.
Poppy cười mỉa:
- Vâng. Em đụng phải Skye lúc đi ngủ. Chị ấy không thấy đau gì… có chuyện gì với cái giá để két hả?
- Ờ. – Cat thầm cảm tạ vì cô đã tránh được một viên đạn hiểm hóc.
- Chị làm thế nào cho cậu em họ Lucas chơi Cha – Cha Slide thành một chuỗi trong có mười phút.
Cat cau mày:
- Chỉ mất bốn phút thôi.
Nụ cười điệu trở thành cái cười toe toét:
- Chị làm thế nào đề nghị cho phép dồn lều của MacDonald sau khi khiêu vũ?
Cat thở dài:
- Họ sẽ mặc kệ chị nếu chị khó chịu thêm chút nữa. Mà này, em đã ở đâu vậy?
Cat chú ý thấy Poppy hơi do dự xem trả lời ra sao. Cuối cùng, cô nhún vai:
- Hoàng thái tử hình như muốn em quanh quẩn gần đó một lúc, còn em muốn xem năng lượng em đã cho anh ta có cải thiện được gì không. Thế là em lang thang lâu hơn dự định, lúc anh ta ngủ thiếp đi rồi em cảm thấy đang làm quá nhiều nhưng phải đi nằm. Chị thừa biết nó lấy đi sức lực của em nhiều chừng nào.
- Ừ, - Cat đồng ý. Poppy có thể mỗi lần chữa bệnh được vài phút, nhưng nó rút kiệt sức lực của cô đến vài giờ vì tập trung cao độ. Cat đã nghe về sức khỏe của Lucien Andrakkar kém đến tệ hại, nên cô không ngạc nhiên thấy Poppy tình nguyện phục vụ. Cô chỉ không thích lộ ra, nhưng Cat cũng không ngu đến mức cho rằng bệnh nhân của em gái cô không bao giờ được lợi vì ép được Poppy chữa lành và giúp đỡ.
- Thế… em để chị vào hay chị phải chui qua cửa sổ đây?
- Ồ, - Poppy nói, cô cười bẽn lẽn. – Rõ tiếc. Chị vào đi. Bastian trong phòng ngủ ấy. – Cô nhấp nháy lông mày. – Chị đến muộn quá. Em đã dụ dỗ anh ấy cho những người đàn bà khác rồi.
Cat huých vào sườn Poppy lúc bước vào, cô cười vì câu rõ tiếc của em gái.
Cat thấy mọi thứ trong nhà vẫn gọn ghẽ, không có gì chứng tỏ có ai ở đây. Chỉ có một điều khác biệt duy nhất so với đêm trước là cánh cửa phòng ngủ bí ẩn nay mở nửa chừng, trong lúc cửa phòng Bastian đóng chặt. Cô không nhìn thấy gì nhiều ngoài một bên thành giường và một bàn tay xanh xao, mảnh dẻ đặt lên tấm chăn, cô ngoảnh nhìn Poppy.
- Anh ta có khá hơn không? – Cô hỏi gần như thì thầm, không muốn đánh thức con rồng nếu anh ta đang ngủ.
Poppy cau mày:
- Thực ra, anh ta loay hoay nhiều hơn em tưởng. Chí ít là về mặt thể chất. Anh ta ra khỏi hầm ngục vì có chất gì đó huyền bí trong máu, và em ngỡ đã làm cho nó xấu đi. Nhưng vì lý do nào đấy, anh ta đáp ứng với năng lượng của em, - cô nói tiếp. Cat thề là em gái cô hơi đỏ mặt lúc cô ngoái nhìn vào cửa phòng ngủ.
- Chị đoán anh ta không dị ứng với đàn rận của em, - Cat đáp và nhìn Poppy kĩ hơn. Poppy mặc chiếc quần jeans da thuộc ưa thích của Cat, áo phông rộng in hình phim The Last Unicorn. Mái tóc quăn của cô buộc túm đuôi ngựa và sáng nay trông cô hăng hái một cách đáng ngờ. Hay ít ra thì…Thực lòng Cat không thể nhớ ra lần cuối cô nhìn thấy em gái mặc áo sơ mi màu đỏ thắm là bao giờ. Hoặc bất cứ chiếc áo nào không phải màu đen. Màu ấy rất hợp với cô. Nhưng trông cô… hạnh phúc thế. Có lẽ chỉ vì va li quần áo của cô bị hạn chế.