bạn thik cười nhỉ
bạn vít cũng hay wá cảm ơn bạn đã cho đọc nhe
Printable View
bạn thik cười nhỉ
bạn vít cũng hay wá cảm ơn bạn đã cho đọc nhe
Không lẽ khóc vì những điều nhỏ nhỏ thôi sao bạn?---Ozhi trích ngang câu trả lời cho Emura
Cái này không phải một câu chuyện – Đắng thấy thế đó O.
Đọc lại vẫn thấy vậy, cảm thấy nó giống như những lời tự tình dành cho một ai đó, hay tất cả những người đang đọc nó. Nỗi sợ hãi trước tình yêu của chính mình. Muốn yêu, nhưng cũng muốn bảo vệ bản thân khỏi những điều đau khổ, mất mát do tình yêu mang đến. Tự hỏi tại sao O lại sợ? *cười*
Ai cũng có lúc “liêu xiêu” trong tình yêu như những con chữ được viết ra trong lúc nhiều tâm trạng.
Đọc xong, Đắng mới thấy mình cũng thế- chỉ khi viết cho người ấy mới viết bằng những con chữ tròn trịa đầy nắn nót yêu thương.
Tình yêu của Đắng chẳng có bản nháp, nó được viết vội vàng bằng bút bi, chẳng hề có chỉnh sửa chút nào. Thế nên mãi vẫn không thể xoá được. Trừ phi mang cả trái tim ra mà vất bỏ. Không biết mình có vội vàng không nhỉ?Trích:
Những khi nhìn lại em thấy em bây giờ cũng đang viết những thứ như thế trên tình yêu và trái tim mình.
Em viết tên anh bằng bút chì là nỗi nhớ,
Em viết tình yêu của em trên trái tim là giấy nháp,
Nét chữ nghiêng dành cho những lúc em chờ mong
Những khi gạch xoá là những lúc đố kị, bực tức
Em không chắc chắn về tình yêu này!
Tuy thế em vẫn yêu anh
Em vẫn mong có một ngày em sẽ viết nó bằng cây bút bi
Có ngày tình yêu đó được viết bằng những nét chữ tròn trịa đầy yêu thương trong một tờ giấy nguyên vẹn.
P/S: O cảm nhận sâu sắc, và rất biết biểu đạt tâm trạng của mình. Tớ chỉ cảm thấy vậy thôi, không dài lắm hén.*cười* vừa ý chứ? Thôi O ráng đọc đi, tính tớ vốn dài dòng mà!
Đọc xong , 3 lần, chính xác là 3 lần rưỡi ( vì bức xúc quá nên phải com liền )
Đọc xong tự nhiên trong đầu hiện ra hình ảnh ss Oz rất là già dặn trong nhiều lĩnh vực *cười* ( ko có ẩn ý gì nhé )
Truyện này của ss so sánh thật đơn giản, có nhìu thứ đơn giản nhưng rất triết lí, ss đang khai thác rất thành công thì phải?( em lại ngu si phần đó )
Cuối cùng : có lẽ ss đang có tâm trạng *cười* em đoán bừa thôi nhé
P/S : Tất cả các truyện của ss đều nằm trong list yêu thích của em( chả biết tại sao lại vậy )
Thân
~Shell~
@meo: vâng lâu lắm tôi mới mò vào! ^^! cám ơn bạn!
@Sao thien binh: cười dường như trở thành thói quen bạn à! *cười*
@Dang: cám ơn vì đã kéo nó lên! Thật ra những con chữ đó chỉ mới phai đi gần đây thôi! Đâu phải viết bằng bút chì là ko bik đau?
@Shel: già dặn trong nhiều lĩnh vực! T_______T và cuối cùng chỉ là cám ơn vì em đã thích tất cả fic của ss [mà em có khoái ss hem? ;))]
thân,
Ozhi~
Nó quá giống mình ý...
giống đến từng suy nghĩ...
nó làm mình lắng sâu và muốn trầm lại :-<...
Nhất là những dòng này này :)!
Cảm giác này... luôn đi liền với suy nghĩ của Cheer ý :)!Trích:
Chắc chắn là không phải, không phải em hời hợt đâu mà chỉ là em vô tâm. Nhiều lần em cũng đã nghĩ mình thật sự quá vô tâm rồi, mình đã giả vờ vô tâm quá nhiều rồi, nhưng em không thể ngừng lại được. Bởi vì em sợ!
Em rất sợ nếu như…
…em quá quan tâm đến một ai đó như là anh rồi có ngày em sẽ đau khổ…
…em quá tin tưởng vào tình yêu của mình có ngày em sẽ thật sự mất nó…
…em quá e ngại chính bản thân mình không đủ bản lĩnh để đối mặt…
Và đến khi nó trở thành thế này này :-<
Cũng là tình trạng mà mình đang phải ngoảnh đầu nhìn lại :)!Trích:
Vì là viết nhanh nên chữ rất xấu. Hàng chữ méo xệch, dài ngoằn lại nằm nghiêng nghiêng. Đó không phải là chữ vốn em hay viết nhưng em lại viết nên hàng chữ đó. Giống như là đang tự làm xấu nó đi, em nhìn và thấy từng con chữ chảy dài trên mặt giấy. Kéo dài đến buồn thật buồn, rồi em lại nghĩ rằng: phải chi mình đừng viết như thế! Nhưng, em lại cứ phạm sai lầm!
Tính cách , rất giống mình ý :]]!
Hầy...Trích:
Nhưng không hiểu sao em rất thích, vì thích nên cứ viết hoài. Viết hoài, tự làm xấu hoài dần dần trở thành thói quen lúc nào không hay. Cẩu thả, lười biếng nhiều khi em còn không muốn suy nghĩ xem tại sao nó lại xấu như vậy. Cũng như nhiều khi em chẳng muốn suy nghĩ xem vì sao em không nhớ đến anh!
Muốn em trả lời cho một câu hỏi đơn giản như vậy! Chuyện nhỏ thôi, chỉ là em không muốn nhớ. Vì em ích kỉ. Anh không nhớ đến em thì tại sao em phải nhớ đến anh!. Em không có sở trừơng làm những việc mà người khác không làm cho mình. Chỉ là em quá cao ngạo. Nhưng đó chính là em! Một bản tính mà chẳng thể nào nói được!
nhưng....
mình ko mong đợi.
cũng chấm dứt n~ cái hy vọng viển vông r`.
Giờ mình sẽ sống thực tế :)!
Cũng k muốn vô tâm nữa , nhưng chắc cũng chẳng dám hết mình :)
Em ko khoái ss vi........em iu ss rồi :sr:
@Shell: ss iu em mất thôi! :huglove:
....................:chayle: [spam với con bé tẹo]
Tác giả làm ơn cho em cop bài này sang blog đc ko? Không hiểu sao đọc xong bài này, em hoang mang qua... Nhé,cho em, em chỉ là bắt gặp quá nhiều cảm xúc của mình trong đấy, mà em kém cỏi không viết nên thành lời đươc. cảm ơn lắm lắm lắm!
ngắn, nhưng hay và thật sâu sắc ^^
Cố gắng viết nhìu truyện giống thế này nha bạn :)