-
Anh yêu mến!!!
Em quen anh khi mùa thu đến và em xa anh cũng khi mùa thu đến ....... 3 mùa thu ta có nhau cũng chính là lúc trong lòng em ngập tràn hạnh phúc.... anh thật lòng tặng em tình yêu đó, bao người thầm ước mong .... và cũng chính vì tình yêu đó em đã phải xa anh ...
Đứng trong đêm lạnh giá, em ngước nhìn vì sao đêm và hỏi rằng TRÊN ĐỜI NÀY NGÔI SAO NÀO LÀ SÁNG NHẤT? Tại sao em mãi đi tìm mà chẳng thấy... cuộc đời ban cho em đó nhưng rồi cướp đi của em tất cả. Anh biết , có lúc đứng trước ngã ba lòng, em tự hỏi phải đi theo hướng rẽ nào của cuộc đời là đúng đắn nhất? Nhưng em càng đi thì càng cảm thấy mù mờ, mọi thứ xung quanh trở nên huyền ảo và cuộc tìm kiếm của em càng trở nên vô vọng .....
Thế rồi, mùa thu năm ấy em gặp anh.... cứ ngỡ em đã tìm ra được vì sao đêm soi sáng con đường đời phía trước ... quả thật anh yêu em .... nhưng sao tình yêu anh quá vội vã? quá bồng bột như cái tuổi non nớt của anh ấy? Có bao giờ anh mang cảm giác của anh vào suy nghĩ của anh, có bao giờ anh thấy nỗi âu lo của em hiện rõ từng nét trên khuôn mặt bầu bĩnh mà anh vẫn thường cưng chìu? Có 1 giấc mơ hoang đường ........
Anh đã cùng em chia sẽ mọi u buồn trong cuộc sống, anh đã từng chứng kiến bao chuyển biến đau lòng của em, anh đã từng vùi đầu em dỗ dành ĐỪNG KHÓC NỮA EM ƠI..... ĐỪNG KHÓC MÀ .... , anh xoa tan bao ưu phiền đau đớn mà cuộc sống bắt em gánh chịu khi em chưa đủ nghị lực, anh đã từng xót xa cho những diễn cảnh mà anh thấy .... Rồi chính anh , chính anh là nguồn an ủi, động viên em vượt qua trăn trở của cuộc sống........ Thế mà.......
Em tiếc nuối, em tiếc sao tình yêu của em và anh không sống thọ mà nó vội vã lìa cành bay theo lá mùa thu vàng úa ???? Để rồi em một mình vẫn ngồi đây nhẫm tính tình yêu anh dành cho em là hiện thân của cái gì...... Bao năm tháng qua em đã để gì trong tim anh? Để giờ đây em đành quay lưng đi vì có lẽ anh dành cho em không phải là tình yêu mà là .....
....1 thứ gì đó..... anh nhỉ? anh biết mà......
Khi xưa, 1 lần giận nhau em khóc hết nước mắt vì nhớ anh nhưng nay, chia tay nhau vì lời anh nói, em tự cảm con tim em đã chết từ lâu rồi.... Có lẽ sẽ chẳng bao giờ em dám đón nhận 1 tình yêu nào đó nữa.. vì vết thương đó sẽ mãi là vết sẹo đau đớn nhất em phải gánh chịu, phải không anh?.... Giờ đây mọi thứ đã im ắng trong nỗi cô đơn chùn xuống , cái lạnh của con tim trống trãi hoà mình vào nỗi buồn day dứt gần như đã tê cứng...... Em không biết nên vui hay nên khóc.... vì lời anh nói như gáo lạnh , cuốn trôi mảnh tình nhỏ bé, cuốn trôi năm tháng ấp ủ tình yêu đẹp như mơ ..... và .... anh vẫn là anh ..... hay anh đã khác xưa sau bao năm dài bên em? Anh lớn thêm hay em lớn thêm? Anh đã cho em 1 câu chuyện buồn trong đời, và anh đã cho em biết thế nào là 1 tình yêu......Em biết anh không bao giờ đọc được những lá thư này nhưng em vẫn viết để xua tan bao nổi sầu dâng!!!Người tình của anh!
Thương chi để trót âu sầu
Khi xa để nhớ đớn đau cả lòng
Thời gian cứ trôi tưởng chừng như 1 thế kỷ rồi vậy. Khi mà em cố muốn quên đi, dứt bỏ, thì nỗi nhớ cứ lẩn quẩn trong đầu óc, trong ý nghĩ. Quần quật mãi với lý trí để đến một lúc nào đó, em buông tay, thả trôi định mệnh của mình theo số phận.
Hôm trước, rời chổ làm với một tâm tư lưng chừng không định hướng, em đã phân vân không biết quyết định của mình đúng hay sai. Cuộc sống đã tạo dựng vô số những bất ngờ . Có cái bao trùm hạnh phúc, có cái phủ đầy nghiệt ngã . Khi mà mình từ cái thứ nhất, rơi vào chỗ thứ hai, cảm giác hụt hẫng gần như lấp đầy cả một không gian trên đầu, tạo cho em một khoảng thời gian khó thở đến ngột ngạt . Vẫn biết mỗi người có một sắp xếp riêng đã buộc chặt vào đời sống, nhưng sao em cứ loanh quanh với cảm giác: trời cao không công bằng.
Khi quyết định không dấn thân sâu hơn vào trò chơi tình yêu. Em tưởng mình can đảm kinh khủng đủ để có thể quay lưng ngoảnh mặt và dửng dưng ... sống! Nhưng ngày qua ngày lại, càng muốn quên, lại càng nhớ da diết, khôn nguôi. Dẫu em đã thành công khi phủ lên cho mình một mảng đá thật lớn xung quanh trái tim, nhưng hoài công. Bởi những lúc đối diện với lòng mình, em không thể lừa dối, không thể tự bảo mình rằng, em đã đẩy được anh ra khỏi những điều vương vấn. Đôi lúc, tự hỏi bản thân, xem thử rằng nếu như em quay đầu lại thì ta được gì, mất gì ? Em lại cảm thấy mình toan tính nhiều quá trong tình cảm ? Có một chút không đúng, khi tình yêu lại cứ phải phơi bày trên bàn toán, anh nhỉ ?
Nếu anh hỏi, có quên được anh không ? Xin cho em khất câu trả lời. Bởi với anh, em không muốn lừa dối. Thà rằng em giữ câu trả lời đó lại cho chính mình, để đời sống của anh cứ phẳng lặng, bình yên. Và hạnh phúc, vốn không bao giờ quay mặt nhìn em, thì tại sao, lại đành tâm cướp đoạt từ người khác ? Xin lỗi, em không thể trả lời, và càng không muốn trả lời anh. Bởi dẫu có trả lời hay không, thì khúc quanh bên lề, cũng sẽ đưa em về một nơi ... không có anh, anh ạ!Đêm nay em lại ngồi đây một mình , lại suy nghĩ , lại nhớ và rồi khóc vì nhớ anh . Em đem nổi nhớ của mình ép chặt lại trong tim , để tự mình an ủi mình rằng em đã có được khoảng thời gian tuyệt vời hạnh phúc bên anh , để mai sau này đó là những hành trang cho em bước tiếp trên đường đời .Còn anh ? Ở một khung trời xa xôi, có còn nhớ đến em không ? có thể nào quên được em không khi anh đi đến nơi xa xôi để lân trốn mối tình này ?có thấu hiểu cho em chăng ?Em vẫn biết em viết những dòng này anh không thể nào xem được nhưng ngày nào đó nếu có 1 phép mầu giúp anh đọc được nổi lòng này anh có trở về bên em không?Có lẽ chỉ có thời gian mới trả lời hết được và em mong mõi câu trả lời của anh sẽ không làm cho lòng em thêm phải tan nát trong đớn đau !Thôi đêm đã về khuya em còn ngủ để ngày mai trở về cuộc sống cô đơn thường ngày ...CÔ BÉ ANH YÊU!
Anh ạ ! Bây giờ em chỉ biết ngồi gục đầu trên bàn, mà lệ lại rơi . Em chẳng bao giờ muốn mình yếu đuối như thế . Em không thích tình yêu của người phương Tây vì phần đông là rất ngắn, nhưng em rất thích cách giải quyết tình cảm của họ . Thật nhanh, thật gọn làm sao , giá như em cũng làm được thế . Giá như mọi thứ điều là một trang sách , khi đóng lại, hoặc lật qua trang khác thì cả vấn để điều được chuyện biến, hoặc đổi mới .
Sáng này em đã khóc thật nhiều, và hình như ướt cả áo thì phải . Nước mắt em ở đâu mà ra nhiều thế . Ác quá phải không anh ? Đáng lẽ em phải vui khi biết trực giác của mình không sai . Nhưng trái lại, em càng đau lòng hơn . Cái đau này tuy không xé nát tim ra, nhưng bây giờ nó lại bị phân từng đoạn và lý trí chạy rối loạn trong em . Anh nghĩ thử xem, trái tim mình mà bị phân ra từng đoạn, tuy dịu dàng hơn bị xé nhưng cũng đau phải không anh . Mà cái ác nhất ở đây là bị cấm, không cho đau , không cho khóc . Có lẻ vì thế nên nước mắt em càng ra nhiều hơn . Mà mỗi khi em rơi giọt nước mắt của em lại là mỗi lần anh bị nhói lòng .
Đúng là cái gì cũng sẽ quên nhanh theo thời gian . Nhưng em ấm ức quá . Tại sao lại phải như thế được . Chúng ta đang sống ở thời đại nào đây ? Chúng ta đang ở một thế giới nào đây hở anh ?
Rồi thời gian cũng sẽ đi qua , mọi thứ sẽ xếp vào quá khứ ...mọi thứ sẽ tan nhanh ...Ngày mai ở trên phố, anh với người con gái khác, em với một chàng trai mới ! Cay nghiệt vậy sao hở anh ? Chúng ta không được phép níu lấy những cái không thuộc về mình, cũng như em không được quyền bám theo anh, vì chính điều đó sẽ khiến cả hai càng đau khổ . Nhưng con tim thì sao hở ? Chẳng lẻ để nó ở tận một góc nhỏ nào đó rồi bị mục nát sao anh ? Nói như anh, như mọi người rồi mọi thứ sẽ qua ...Phải mà, nó sẽ qua chứ có bao giờ trở lại đâu .
Tại sao chúng ta không sống theo con tim mình chớ hở ? Tại sao chúng ta còn so đo hạnh phúc với không hạnh phúc ? Tại sao chúng ta lại cứ thích vẽ ra một tương lai mà chính chúng ta không hiểu nó sẽ xảy ra thế nào ? Tại sao chúng ta không dám đi theo con đường mà trái tim mình mong mỏi chứ hả anh ? Tại sao ? Tại sao chúng ta lại cứ gò ép mình vào một quy luật của cuộc sống , trong khi đó chính chúng ta là người tạo ra quy luật . Đi theo quy luật người trên trước, đi theo những điều mà người xung quanh bày vẽ để bỏ quên con tim , để không thèm nghĩ tới cảm giác của chính mình, của người mình yêu ...em thà không hiện hữu trên cỏi đời này còn hơn, đừng bắt em phải làm như thế với trái tim của em anh ạ ! Vậy mà, cuối cùng, em cũng phải làm .
Bây giờ em chỉ biết nhắm nghiền đôi mắt, để nhớ hay để quên . Nhưng nghĩ về anh, hàng loạt những kỷ niệm vẫn tràn ra . Những buổi đi làm về, em cứ thao thao kể chuyện vui , kể những câu chuyện ngắn về những người nổi tiếng, về những bài học mà em đọc đâu đó để rồi anh vui buồn theo từng câu chuyện kể của em mà không chú ý tốc độ chạy trên đường, và ....bị cảnh sát phạt ..cứ như thế . Rồi có lần em lại cầm tay láy cho anh, xe quẹo văng vào lề đường, báo hại anh phải sửa khá nặng , vậy mà anh không một tiếng trách em dù rất nhẹ !
Em yêu anh không phải cử chỉ của một người chi chí , hay một trí tuệ tài ba, cũng không vì cái gì cả, mà chỉ vì anh bình thường . Vui , buồn hay hờn , giận trong anh điều hiện ra và em dễ dàng thấy rỏ . Em chẳng thích một người che giấu cảm tình, em cảm giác đó là sự lừa dối . Em cũng không ham người tài giỏi , vì bản thân em đã quá bình thường, em nên chọn những cái bình thường để hoà hợp . Vậy mà cả những cái bình thường nhất em cũng chẳng có được .
Em như một kẻ vừa tỉnh mộng, hối tiếc cho một giấc mơ quá đẹp . Em như một con cá bị lìa khỏi dòng nước, cố giẩy dụa, cố níu kéo , nhưng rốt cuộc em cũng đành phải lẳng lặng chấp nhận sự thật đang xảy đến với mình . Sự thật là anh đã cương quyết xa em .
Em muốn cái đau này nó cấm sâu mãi trong tim em , để em luôn nhớ đến và luôn ghi khắt lấy . Nhưng rồi em lại thở phào ..em làm vậy để chi, đáng lý ra em phải vui mới đúng . Để anh cũng được bình an theo số phận . Nhưng anh ơi ! Vẫn những câu hỏi tại sao ? Tại sao chúng mình không thể sống như chúng mình muốn ? Tại sao anh còn ràng buột quá nhiều vào những quy luật của người xung quanh ? Sao anh không thể với em ? Tại sao chúng mình phải chia tay hở anh ? Ruốt cuộc , em vẫn mong mỏi anh có thể ở bên cạnh em , vẫn mong hành trình sau này của em có anh bên cạnh .
Anh biết không, tâm trạng em giờ quá lẫn lộn . Em đang ở thái độ vừa chấp nhận sự thật mà cũng vừa chống đối lại mọi thứ . Em như một con nhím đang hết vươn những sợi lông cứng như gay hầu sẳn sàng đối phó với mọi bất trắt , nhưng cũng là một thứ chùm gởi đang bị mất đi thân bám , em mất anh thật rồi . Mọi việc rồi cũng qua và lùi vào quá khứ , phải không anh ? Nhưng em chẳng thể cam lòng quên đi đâu ! Hỏng biết sao em cứ tự đày đọa mình hoài thế này . Ừ thì ...có lẻ một tháng, hai tháng, ba tháng, hay lâu hơn nữa . Nhưng ai biết đâu một tuần sau em lại bình thường trở lại .
Riêng anh thì sao ? Em không bị một sức ép nào cả, em tự do thoải mái làm theo ý nghĩ của mình . Còn anh ? Anh mãi mãi sẽ chẳng được vui cho chính anh . Càng nghĩ em lại càng thấy thương . Thương thì lại muốn làm cái gì đó để có thể khiến anh vui . Nhưng em bất lực quá , lại chỉ có thể tự tâm sự với mình , lại chỉ có thể viết ra để bớt căng thẳng, đồng thời cũng trách đời và trách chính mình . Mai này đọc lại chắc em chẳng khỏi thầm cười như bao dòng nhật ký ngày còn bé mà em đọc lại . Thấy nhảm nhí làm sao ? Nhưng em yêu anh lắm ...anh có biết không ?
Mà người ta yêu, sao anh lại bắt người ta xa ..anh ác quá không hở ? Cầu mong mọi sự bình an đến cho anh, cho em và cho tình yêu của mình . Có bao giờ nó lại sống dậy không hở anh ? Có thể sẽ không bao giờ ? Nhưng ai biết được lại có thể xảy ra thì sao ? Phải không ?
Hạnh phúc sẽ chẳng bao giờ là hạnh phúc nữa nếu như mình đi ngược lại với con tim mình anh ạ ! Em và anh đang đi ngược lại với những gì mình mong mỏi . Chúng ta chắc sẽ chẳng bao giờ vui ! Nhưng thời gian lại có thể làm phai mờ mọi thứ , nghĩ tới đây, em đâm lo sợ .
Dù có ra sao, có trách anh ngàn vạn lần, có buồn đến đâu, em vẫn cầu mong bình an cho anh, cũng như em tin tưởng bản thân sẽ vượt qua tất cả . Em không vẽ một tương lai và càng không đặt cho tim mình một quy luật nào hết , nhưng em tin tưởng em sẽ sống tốt và vui hơn để bù đấp lại những vô tư của em với người xung quanh, cũng như có lúc nào đó , em vô tình làm anh buồn . Anh ạ ! những căng thẳng của cuộc sống và những thăng trầm cúa đời anh từ nay em lại chẳng được vinh hạnh để chia xẻ , buồn lắm, nhưng hy vọng ...và vẫn hy vọng ở anh....
Mới ngày nào anh còn đang ở bên em... mà bây giờ Anh với em hai phương trời cách biệt. Chẳng hiểu tại sao anh lại ra đi vội vàng như thế. Sao anh lại nỡ đành wên đi bao nhiêu ngày mơ mỘng và đầy kỷ niệm như thế?? Từ ngày anh ra đi dến bây giờ.. Em vẫn thường ngồi một mình ôm lại những giây phút nồng thắm và hạnh phúc khi được ở gần anh. Anh biết không.. em đã ráng để quên anh và không nhớ đến anh nữa... nhưng càng muốn quên thì lòng lại càng suy nghĩ đến anh nhiều hơn...và càng Nhớ đến anh nhiều. Mất đi anh... em chã còn thấy gì vui nữa... Những ngày xa vắng anh em thấy đời mình quạnh vắng và mất mát rất nhiều.
Mỗi đêm em đều thức để chờ phone anh gọi đến. Dù biết rằng hy vọng rất nhỏ nhoi nhưng em cũng cố chấp và vãn chờ đợi. Mỗi khi phone ring em thật zui lém... nhưng lại càng thất vọng hơn khi người bên kia đầu Giây không phai là Anh. Tại sao anh nỡ làm như thế? Không phải anh đã Hứa là sẽ mãi mãi yêu em và trọn đời sẽ bên cạnh để an ủi lúc em không zui... Lo lắng quan tâm cho em hay sao?? Tại sao anh có thể quên mau như thế? Phải chăng duyên nợ dã sắp đặt mình như thế??
Dù anh có quên...nhưng em vẫn nhớ hoài. Làm sao mà quên được khi chúng ta đã trãi qua biết bao nhiêu là kỷ niệm. Em biết anh sẽ không bao giờ quay lại nữa...Nhưng em sẽ mãi mãi không thể Nào quên. Em vẵn hằng Nhớ đến anh , từng giây từng phút từng giờ.... Hết ngày này sang tháng kia sang năm nọ...
Gặp LÀm chi khi mình không duyên nợ
Yêu làm gì khi tình lỡ cách xa
Nhớ Mà chi khi người ta quay bước
Để tim mình mai~ mãi bị nát tan.
Anh nè ! Anh có hiểu thế nào là một tình yêu không hở anh ? Tình yêu không phải là anh ngồi đó ngắm nó mà nó sẽ đến với anh đâu . Tình yêu cũng không phải là hể trong lòng anh thấy yêu thích và muốn tiến xa với một cô gái nào thì nó sẽ đáp lại cho anh . Mà tình yêu là sự tự nhiên có của hai con tim, cũng có thể là sự tìm kiếm khó nhọc . Anh không thể ngồi đó mơ tưởng về một người con gái , rồi anh đến nói với cô là anh thương cô , xong thì có tình yêu với anh và cô được . Đó là chuyện rất ảo tưởng đó anh . Anh đâu biết cô gái mà anh yêu thích và ước muốn đi xa hơn đã có những ước mơ riêng . Hoặc anh cũng đâu biết cuộc đời của cô đó có nhiều may rủi , anh đến, anh muốn cô y chang như anh mơ ước thì sao được ?
Anh cứ hỏi vì sao anh cô đơn ? Vì sao anh mãi một mình . Sao anh không tự xét lại, anh đã đối xử thế nào với tình yêu . Anh không nghĩ đến cảm giác của một cô gái anh yêu thích, mơ mộng . Anh không chịu nghĩ rằng những lời vội vàng của anh đã vô tình đi vào tim của em . Để rồi , anh không một lời giải thích, anh ra đi . Anh bỏ lại cho em một khoảng trống đáng tội nghiệp . Em có hỏi anh cách mấy, anh cũng không trả lời . Giá như anh nói một tiếng để lòng em bớt đau nhói . Anh có thể gọn gàng trả lời đơn giản cho em biết . Có lý nào anh im lặng ra đi? để rồi em đã chịu đựng sự lặng thinh của anh .Anh không chịu nghĩ đến cảm giác của em. Em đâu mong anh mang đến cho em một tình yêu xây dựng trên danh vọng tiền tài đâu . Chỉ là , anh tự nhiên đến nói thương em và ở anh có một sự đồng cảm mà em không tìm thấy được ở một ai khác chính vì thế mà em yêu anh, để rồi tự nhiên anh rút đi thật xa, không một lời nói nào hết bỏ lại sau em biết bao sự chờ mong mòn mỏi . Đó anh gọi đó là tình yêu hở anh ?
Nếu sau này anh có trắc trở trong những cuộc tình kế tiếp thì anh sẽ biết vì sao . Con gái, vốn không chịu nổi cách đối xử đó của anh trong tình yêu đâu anh ạ ! Có lẻ thẳng thắng là một điều anh ngại . Nhưng cũng nên rỏ ràng minh bạch . Thời gian sẽ chứng minh mọi điều , nhưng với trường hợp của anh, anh lơ là, thinh lặng , nó chỉ chứng minh được cái giá trị không xứng đáng của anh thôi anh ạ ! Nếu như anh đang thích một cô gái khác, cũng đang cố gắng tỏ lời yêu với cô , Anh à ! Liệu lần này anh có xử với cô y chang như mối tình trước không ? Ví dụ có một điểm nào của cô gái làm xoá đi tất cả mơ ước của anh, anh cũng sẽ lặng lặng ra đi, bỏ lại khoảng trống cho cô gái thứ hai ! Anh ạ ! Tình yêu vốn không thể đối đãi như vậy . Em mong là anh sẽ đọc và hiểu được . Em tuy đã rất ấm ức vì cách xử sự của anh . Nhưng em cũng hy vọng, anh hiểu được ý nghĩ của một lời nói yêu thương và nghĩ đến cảm giác của người con gái khi không có ý định yêu cô ta nữa .
Em hy vọng anh sẽ hiểu được em không giận hờn gì anh . Mà mong sao cho những cô gái khác trong đời anh không có một trình trạng y chang như cô gái mà anh đã vô tình không nghĩ đến cảm giác cúa cô .
Chúc anh thật vui nhé !
p.s :Em không biết bài viết này khi nào sẽ chuyển được tới anh đây ? Vì có lẽ lâu lắm rồi, anh không ngó đến nữa , thay vì ngày xưa, anh không bỏ xót một mail nao của em . Em biết tâm trạng của anh bây giờ cũng tội nghiệp lắm . Nhưng nếu anh không chịu thay đổi về cách xử sự của anh trong tình yêu, thì đời này của anh đừng oán sao mình hoài cô độc !
-
MỘT KHOẢNG TRỜI CHỈ ĐỂ NHÌN NHAU
"Ta đi giữa ồn ào bể dâu... vẫn cười dễ thương mộng ban đầu. Không biết người chiêm bao có thấy... một khoảng trời chỉ để nhìn nhau ?"
Cái chớm lạnh mà tê tái đầu xuân lại kéo về cùng với những cánh hoa trắng rơi rụng trên đoạn đường thương nhớ... Phố thị ngược xuôi, náo nhiệt đôi khi không khỏa lấp nổi sự trống trải, cô đơn của tâm hồn con người. Có lúc cuộc sống hồ như vô thường lắm, cứ khắc khoải, hoang mang chồng chất lên những bước chân không biết về đâu...
Vậy mà, những phấn hương đời nào có thể phai nhạt sắc màu... khi dấu yêu vẫn đến giữa đời như mộng...
Đã có một chiều Intermezzo như thế... má hồng thắm ... mắt long lanh ... sợi tóc mong manh bay ngang ánh nến lung linh tương phùng... tiếng cười giòn tan khuấy vào tách cà phê nóng hổi, để rồi nóng cả ánh mắt ấy nồng nàn, miên man. Bỗng dưng có những đoạn trường, nghiệt ngã bị lãng quên, chỉ còn nắc nẻ hồn nhiên những câu chuyện tuổi thơ, chỉ tha thiết lãng mạn những nỗi niềm biệt ly, tao ngộ ... chia đôi ngọt ngào Tiramisu.
Ngọt ngào quá nên chợt thắt lòng nghe lời của một áng mây tím :
Đôi khi thành phố không có gió
mà bay nỗi nhớ đến tận trời
đôi khi thành phố im không nói
mà ồn ào nhịp đập, người ơi ...!
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Có nỗi nhớ không thể nào diễn tả bằng lời... không vùi chôn được trong phố thị tấp nập, phồn hoa, không gởi được cho gió mây trôi, cũng không thể nào thả xuống cơn sóng biển dập dồn trắng xóa ngoài kia !
Nhớ đến nỗi phóng xe trên xa lộ hướng Đông - Tây ... nhớ ! Đọc một cuốn sách ... nhớ ! Nhìn một bên đường ... nhớ ! Ngồi một góc quán ... nhớ ! Nghe một bản nhạc ... nhớ ! Chuẩn bị một buổi ăn ... nhớ ! Ai đó gọi tên mình ... nhớ !
Nhớ cứ chạy lung tung trong từng góc hồn, từng huyết mạch. Trời nắng đẹp rực rỡ thì nhớ một cơn mưa ... trời mưa rưng rưng thì lại ... nhớ !
Không nhớ sao được, phải không ? ...khi có một lần trời Sandhill đã mưa như thế ... Bên ngoài khung cửa xe mưa lành lạnh, ươn ướt như khói như sương ... mà bên trong xe thì cứ mãi cháy bỏng cái nhìn lặng thinh... cứ hoài xôn xao nhịp tim... cứ không nguôi nồng nàn hơi thở...
"Em nhắm mắt lại đi !" ...
...Có người đã ngoan ngoãn nghe lời, khờ quá nhỉ ?
Khờ quá nên dòng tóc xõa tung đan rối tay người !
"Em mở mắt ra đi ... không sợ bị tấn công sao ?" ...
...Có người vẫn ngoan ngoãn nghe lời, khôn ghê chưa ?
Khôn quá nên môi còn thanh khiết nét cười sớm mai !
"Hứa với anh, đừng thương anh nhé !" ...
...Có người hư mất rồi, không thể nào nghe lời nữa, biết không ?
Hư quá nên bây giờ tạm lãng quên tất cả ... tiếp tục bước đi giữa những xuôi ngược, nổi trôi cho lòng thơm đủ nắng mưa của đời sống .......
Rồi sẽ một ngày gặp lại, mình vẫn còn vẹn nguyên những ngày tháng ấy ... Bình Yên !
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đôi khi tiết trời thay đổi cũng không bằng được với những mưa nắng và giông bão trong tâm hồn con người. Và những yêu dấu thề hẹn rồi cũng dường bay theo gió mây trôi ...
Tâm hồn con người trong những giấc mơ, ước vọng thì bao giờ cũng lãng mạn quá, dễ thương quá, vậy mà đối diện với hoàn cảnh thực tế ... đôi khi thật nhỏ nhoi tội nghiệp. Biết không ? Mưu cầu, tính toán cho những phù hoa, bình yên giả tạm thì đâu phải chỉ mình ta làm được... mà còn có biết bao nhiêu trí não ngoài kia đang làm đó người !
"Em có hối hận không ?" ...
...Có một giấc mơ, ước vọng đã bắt đầu bằng câu hỏi dịu dàng như thế, bằng cái lắc đầu nhỏ nhẹ thay cho câu trả lời ....và kết thúc trong vòng tay đắm đuối khôn nguôi. Đã quên chưa người ?
Ừ, nếu ta không có một chút của ngày để "sống trên mây" thì ta có lẽ chẳng còn tồn tại bây giờ, chẳng gọi được nụ cười trên môi của mẹ tưởng đã phai nhòa theo năm tháng, chẳng khơi được khát vọng sống từ biết bao trái tim tưởng đã chán chường nhịp đập, chẳng có được chiều Intermezzo lung linh ngày ấy, và ...cũng chẳng có được Sandhill nồng nàn mưa bay !
Thôi vậy, cám ơn người đã cho ta một lần biết đam mê tột đỉnh, biết thương nhớ khôn cùng, biết vụn vặt như những kẻ tình si, và biết chải lại dòng tóc xanh cho bay thơm phấn hương đời. Có gì hạnh phúc hơn khi mình thật sự đã sống, phải không người ?
Và người chưa bao giờ biết được ... ta vốn là một áng mây..........một áng mây trắng lãng đãng trong một khoảng trời mà người có thể đã dần quay lưng, cúi đầu : Một Khoảng Trời Chỉ Để Nhìn Nhau!
Post by i_hate_you
-
Anh thương!
Thời gian cứ vô tình trôi mãi ...Đã hơn 1 năm rồi , một năm một thời gian không ngắn cũng không dài phải không anh ? Cũng đủ làm cho con người ta thay đổi , trong đó có thể có anh , Còn em ??? Em cứ tự hỏi bản thân mình ...và vẫn chưa tìm đuợc câu trả lời . Giá như anh không xuất hiện lúc sinh nhật em năm đó ...thì lòng em đâu đến nổi như hôm nay . Sinh nhật em lại qua rồi nhưng vết thuơng lòng em còn đang đau, và em không muốn mình lại phải đau thêm một lần nửa ...Em chấp nhận sống trong cái nhớ nhung , như vậy tốt hơn khi gặp lại anh, để rồi em không giữ nổi chân anh ...Anh như một ngọn gió cứ bay mãi ...
Anh ra đi , để lại nơi em một cõi lòng tan nát . Anh nào biết rằng khi anh đi là đã mang trọn niềm tin , lẽ sống và mối tình chân thành mà em dành cho anh . Đối với em hiện tại và tuơng lai chỉ còn là con số không . Em còn lại gì hở anh, khi tất cả những gì tuơi đẹp nhất của em anh đã mang đi một cách gọn gàng sạch sẽ ...Mang tâm trạng kẽ ỏ lại vui vẽ gì ? Chỉ còn đối diện với những chuổi ngày dài vô nghĩa, em giờ đây sống không phải để sống cho em, "đời là vạn ngày sầu ", em sống để trả nợ cho cái vạn ngày sầu này thôi ...
Anh hiện giờ nơi đâu ? Một thoáng chạnh lòng nào đó , anh có nhớ về em không ? Như em đã nhớ anh . Em hy vọng chỉ một phút chạnh lòng, anh nhớ về em cũng đủ làm niềm an ủi cho em rồi , để em còn tìm thấy một chút gì còn lại ở tuơng lai ...Anh như một cơn gió, vô tình bay thoáng qua đời em và cũng rôi bay mãi , em tự nói với mình : rồi có một ngày em sẽ thôi hết yêu anh : nhưng biết tới bao giờ hở anh ....Yêu dấu.....Nếu thật sự có một chốn yên bình để lãng quên tất cả trong giây phút....dù chỉ một lần.....em sẽ đến....!!!.
....Thế là chúng ta đã xa nhau thật rồi phải không Anh? "xa bến bờ hạnh phúc, để tìm đến một bến bờ xa lạ..." Anh đang làm gì hỡi người nghìn xa vắng? có nghe nơi này một người ngậm ngùi, tiếc nhớ......gọi tên Anh !
Một mình em chiều này lang thang trên dòng tư tưởng với nỗi sầu day dứt nhớ thuơng. Có cơn gió mong manh thoãng qua đây len lỏi vài lòng em thắm lạnh, bỗng dưng em thấy mình lạc lỏng, bơ vơ, hụt hẫn và trống trãi.....Còn gì không khi bóng tồi lại tìm về?....Bất chợt Em lại nhớ đến Anh, nhớ đến ngày nào ta có nhau, quấn quít êm đềm chất ngất yêu thương, dẩu Em biết rằng cuộc đời này , ta sẽ phải mất nhau...thế nhưng Em vẫn nâng niu hình bóng Anh trong tim từng khoảnh khắt, với nỗi nhớ nhung vô vọng....khôn cùng !
Yêu dấu.... mưa vẫn rơi.....từng giọt tí tách rót vào lòng Em như réo gọi, mưa ngòai trời......hay mưa ở trong Em !
.....Và cứ thề dòng đời trôi chãy mãi, cuộc sống vẫn tiếp nối, bao vội vã lo toan, bao ưu tư phiền muộn, niềm vui, nỗi buồn, vẫn quanh đây trôi qua, trôi qua từng ngày.....và một cuộc tình đã mất !
Em thật sự không hiểu, sao khi yêu nhau lại phải thử thách và trả gía nhiều đến thế ? Có phải gía trị cuối cùng của nó là một niềm hạnh phúc ? hay một sự kết thúc của một cuộc tình mà cả hai chúng ta đã khó khăn tìm đến? Lý do gì đi chăng nữa thì Em vẫn hiểu rằng cuộc sống và tình yêu khó song đôi một cách trọn vẹn...và như Anh vẫn thường nói, không có gì là tuyệt đối !
Thật buồn cười Anh nhỉ ? Ngày Anh đến bên Em thật tình cờ và rồi ra đi lặng lẽ.....êm đềm....bằng một quyết định, một nỗi đau....đến giây phút này cả Em cũng không rõ đó là tốt cho cả hai ? hay chỉ một người ? Em cứ ngỡ rằng Em và Anh hờn nhau đôi phút !
Xin trả lại cho Anh một tình yêu nồng nàn mà Anh đã dành cho em trong những ngày tháng bên nhau......và Anh hỡi Em sẽ giữ mãi một tình yêu chân thật nhất, trọn vẹn nhất và đẹp nhất em ấp ũ trong những ngày tháng xa nhau tạm thời......để rồi xa nhau mãi mãi !
Một chút gì đó nghẹn ngào, không nói nên lời !....
Cuộc sống sẽ đẹp khi tình yêu đến với tình yêu !
Em như con chim nhỏ lạc lòai cánh mõi, bay không cao nhưng vẫn cảm nhận sự rộng lớn của đất trời. Hy vọng anh tìm cho mình một hướng đi mới, một đường bay không có nhiều gió bão ! dẫu rằng cuộc sống là những bảo ngã mà trong cuộc đời ai cũng phải...vượt qua ! Vượt qua bằng nghị lực bằng tự tin, bằng tất cả tấm lòng....và một trái tim !
Trách sao chàng gió wá hững hờ
Chẳng về thăm lại chốn mộng mơ
Nàng trăng sầu héo trong chờ đợi
Ân tình tròn khuyết kiếp bơ vơ
-
lúc em ngừng yêu
Cả anh và em đều biết kết cục rồi sẽ như thế.... 2 đứa sẽ đi về hai ngã
khác nhau... vậy mà vẫn níu kéo , vẫn cố đến vơi nhau để giờ chia tay
cả hai đều đau lòng , em biết mình ko thể tránh khỏi điều này nhưng lại
ko thể ngờ nó đến nhanh như vậy...... Những lời anh nói như vết dao cứa
vào trái tim em đau đến tê tái lòng , đáng lẽ ra anh ko nên quay lại
xin lỗi em khi chúng mình giận nhau lần đầu tiên.....nếu anh cứ thế ra đi
có lẽ em sẽ bớt đau lòng hơn vì khi đó trong em anh chỉ là người qua
đường như bao người khác....anh quay lại xin
lỗi em làm gì... để chúng mình lại cho nhau quá nhiều những kỷ niệm ,
những nụ hôn còn vương trên môi em như ngày nào, em đã có lần thầm nhủ
trái tim đừng yêu anh quá nhiều để khi chia xa ko đau khổ nhưng trái
tim thật khó bảo ...trái tim em như muốn tan thành trăm mảnh , muốn khóc
nhưng sao ko thể khóc thành tiếng.... nỗi đau như uất nghẹn trong em ,
anh nói " chúng mình hãy dừng lại trước khi quá muộn , coi nhau như anh
em., anh ko muốn làm em đau khổ hơn nữa...." có lẽ điều đó với anh dễ
dàng chăng? ( em biết với anh điều đó cũng ko dễ dàng đến thế đâu ) còn
với em...thì ko thể
, em ko thể coi anh như trước kia , ko thể nhìn anh với ánh mắt của 1
người em gái nữa.... nếu em gặp lại anh có lẽ em sẽ ko thể kìm chế nỗi
tình cảm của mình.. chính vì thế em nói " chúng ta ko nên gặp lại nhau
thì hơn , mà nếu có gặp lại anh hãy quay đi coi như mình chưa từng quen
biết ", như thế có lẽ em sẽ cảm thấy trong lòng vơi bớt đi nỗi đau , em
ko biết mình nói như thế đúng hay sai.. chỉ biết lúc này em cảm thấy
căm ghét anh vô cùng , tại sao anh lại đến trong cuộc đời em? tại sao lại
dẫn lối cho em bước vào trái tim anh rồi lại bảo em đừng bước
tiếp??? em chỉ muốn anh đừng bao giờ quay lại phía sau nhìn em.. đừng
nhìn em bằng ánh mắt trìu mến đó.. nó sẽ chỉ làm cho em đau hơn mà thôi
, em đang tự hỏi mình phải làm sao để quên anh , nếu có một phép màu ,
em mong xóa hết những ký ức về anh trong em...
Anh nói hai tuần vừa qua ko gặp nhau là để suy nghĩ , suy nghĩ xem anh
có thật sự yêu em ko , thật sự nhớ về em ko... 2 tuần ko gặp , anh đến
chỉ để nói lời chia tay.... anh nói điều đó sao mà dễ dàng đến vậy???
anh bảo hai tuần đó anh ko nhớ về em , vậy những điều anh nói trước đây
đều là giả dối đúng ko??? " 1 ngày ko gặp em anh nhớ quá "...giả dối ,
em ko thể tin nỗi những điều đó đều là giả dối , em rất muốn trách anh
, rất muốn căm ghét anh nhưng em ko sao làm được , em chỉ có thể buồn ,
buồn cho chính mình , buồn cho tình yêu chóng vánh , anh ra đi
cũng nhanh như cái khi anh đến.... nhưng anh vô tình hay cố tình ko
hiểu anh đã để lại trong lòng em một vết thương?? nỗi đau có thể qua
nhưng vết thương ấy thì ai sẽ hàn gắn cho em đây???em đã từng nghĩ anh sẽ
là người cuối cùng trong cuộc đời em nhưng em đã nhầm...
, em đã cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế gian khi có anh
bên cạnh....ngày sinh nhật em sắp đến , tại sao anh lại chọn thời gian
này để chia tay chứ?? em đã nghĩ ngày sinh nhật năm nay có lẽ sẽ khác
mọi năm vì em có anh.... nhưng tất cả như một giấc mơ.... chợt vụt tắt
khi em tỉnh giấc , khi nhận ra thì anh đã rời xa em rồi , em vẫn phải
bước tiếp trên con đường ko có anh....em phải mạnh mẽ hơn , nhưng sao em
ko thể , khi phải buộc trái tim mình quên đi một người thật khó.... tâm
hồn em trống rỗng , em ko thể suy nghĩ được gì ngoài hình bóng anh
cứ ẩn hiện... Mẹ đã hỏi tại sao đi chơi với anh về mà tâm trạng em ko
vui... em biết phải nói sao đây... nói " chúng con đã chia tay ư?" làm
sao em có thể mở lời nhỉ.... thời gian có phải là liều thuốc giúp em
quên được anh ko??? hay nó chỉ làm cho trái tim em lạnh giá hơn??? liệu
em còn có thể tin vào tình yêu 1 lần nữa ko??? ai sẽ giúp em bước tiếp
con đường đời??? ai sẽ giúp em làm ấm lại trái tim bị lạnh băng??? ai
nhỉ??? ai có thể trả lời cho em biết em phải làm gì để quên được anh?
giữa chúng ta vẫn còn 1 sợi dây kết nối vô hình đó là gia đình anh và em ,
họ đều
biết chúng ta quen nhau , họ đều mong chúng ta sẽ tiến đến tương
lai.... chúng ta sẽ còn phải gặp lại nhau , khi gặp lại em sẽ phải đối xử
với anh sao đây??? cười như ko có gì xảy ra ư??? hay là ngoảnh mặt làm
ngơ ???
Em ko thể hận anh , ko thể ghét anh nên em chỉ biết cầu mong anh ở
phương trời đó luôn bình yên , mong anh tìm được hạnh phúc nhưng đừng đối
xử với người đến sau như em...anh nhé.." em đã đánh rơi một giọt nước
mắt vào biển khơi và khi ai đó tìm thấy nó thì đó là lúc em ngừng yêu
anh"
-
Bức thư gởi mùa hướng dương
Nắng Sài Gòn hôm nay vàng quá. Vàng đến nỗi có cảm giác nếu có một cánh đồng hoa hướng dương ở đây thì không biết hoa sẽ vàng hơn hay nắng sẽ vàng hơn.
Mùa này chắc cánh đồng hoa ở Hà Nội đang rực rỡ lắm, dù Hà Nội không có nắng như nơi đây. Hướng dương ơi, biết không, giờ tôi rất nhớ một người, người ấy cũng yêu hướng dương giống như tôi, làm sao để tôi tìm thấy người ấy ..... làm sao để nói với người ấy tôi đang nhớ đến thế nào?
Tôi xa người đã nhiều tháng rồi, ngỡ rằng tôi đã quên những gì người nói với tôi, quên những lúc chỉ mỉm cười khi nghĩ đến người. Giờ khi tôi sắp trở về, khi tôi lại nghe tiếng người nói, tôi lại thấy mình như đóa hướng dương ủ rũ khi đêm về.
Người ta thường nói về hoa hướng dương với hai ý nghĩa khác nhau, một thì nói rằng, hoa hướng dương là sự giàu có giả tạo, và một thì nói nó tượng trưng cho sự chờ đợi và luôn dõi theo một ai đó. Ngày trước tôi luôn nói với người tôi chỉ tin nghĩa thứ 2, nhưng giờ đây người biết không, tôi lại nghĩ, nếu tôi là một đóa hướng dương, thì những gì tôi có đều là ảo ảnh, dễ có và cũng dễ mất. Và tôi, cũng sẽ mãi ngóng trông một người như loài hoa kia luôn cố vươn về phía ánh nắng để rồi bị tàn úa bởi chính thứ nó yêu thương.
Người có biết tôi ao ước được đi bên người dù chỉ một lần, ước giữa những con phố lạnh Hà Nội, tôi được đặt tay tôi trong tay người, và đôi khi tôi còn ước đôi tay người ôm chặt tôi trong lòng, để tôi nghe nhịp đập con tim người đang dành riêng cho tôi mà thôi.
Tôi biết tôi không thể trách người vì tôi là người ra đi. Chẳng phải có một nhạc sĩ đã viết :
Còn lại gì để nhung nhớ khi người quay bước đi
Còn lại gì để luyến tiếc khi đa xa nhau rồi
Giờ chỉ còn là nước mắt ôi tình yêu đã xa
Những ân tình theo gió bay xa thật xa....
nhưng sao tôi vẫn thấy giận người khi biết giờ người đã hạnh phúc bên người khác, sao tôi vẫn thấy lòng mình tràn ngập sự ghen tỵ khi thấy người con gái khác trong tâm trí người.
Nhiều khi, muốn người nhớ lại những lời hứa với hoa hướng dương khi nào, trách thời gian khiến người lãng quên, nhưng.... tất cả giờ chỉ còn là quá khứ với người, nhắc lại cũng chẳng thay đổi được gì. Vậy mà tôi .....
Dù biết thế sao vẫn yêu anh
Dù cho anh đã quên mất câu thề
Và dù anh đang vui bên tình mới kia
Dù lòng em chẳng được nghe lời hạnh phúc....
Hướng dương ơi, chỉ muốn nói yêu người rất nhiều dù người đã xa, dù người đã quên. Bởi tôi biết, mùa hướng dương sẽ không bao giờ phai tàn, và không bao giờ quay lưng về phía mặt trời...
-
Không đề
http://f3.yahoofs.com/blog/440c3d8dz...__sr_/ad2e.jpg
Này anh ,tôi quen anh như thế nào nhỉ...tôi cũng chẳng nhớ nữa
Nhưng tôi chắc anh nhớ
Lạ nhỉ!
Này anh , anh để ý đến tôi từ khi nào nhỉ...tôi cũng đâu quan tâm
Nhưng anh thì chắc chắn có
Lạ thật!
Này anh, ta hôn nhau lần đầu tiên là khi nào thế...tôi nhớ láng máng
Nhưng anh thì không bao giờ quên
Lạ lùng!
Này anh ,tôi thấy chúng ta quả thật là lạ....lạ lắm đấy,nếu không muốn nói la bất bình thường như lũ bạn tôi vẫn thường định nghĩa(tất nhiên là chúng nói trong những cuộc họp thượng đỉnh nơi quán ốc ,quán chè nào đó với âm lượng vô cùng khẽ khàng để mọi người cùng nghe cho vui )
Anh thân mến , có khi nào anh nghĩ chúng ta nên đổi vị trí cho nhau không?
tự thấy .tôi-thờ ơ như một kẻ du ca nổi loạn ...lang thang....lang thang mãi...chẳng có gì níu được tôi đâu.Còn anh, anh nồng nhiệt quấn quít quanh tôi như trẻ nhỏ...hồn hậu...tíu tít...Tôi ghét bức tường lắm , anh biết không, vì nó giữ chân được ngọn gió
Tôi thích nghe và sưu tầm những bài hát ngẫu hứng của Trần Tiến,còn anh, mê nhạc Trịnh với những tiết tấu miên man vô thường.
muốn tìm cách chứng minh...tôi và anh , hai đường thằng song song...có khi nào gặp nhau ở vô cực??!!
Hay ta đổi chỗ cho nhau đi ,anh thấy sao?
tự thấy ,nhiều lúc trái tim tôi hóa đá.Còn anh,tôi xin anh đừng bao giờ có ý định đi đến Nam Cực nhé,vì tôi nghĩ nếu băng giá ở đó đối diện với trái tim anh thì chắc Trái đất này ngập lụt mất thôi.
Anh à, nếu tôi là anh chắc chăng bao giờ tôi yêu tôi đâu.
Toi khong nho minh da noi voi anh duoc loi nao tu te-theo dung nghia den cung nhu nghia bong cua tu nay-chua nua,nhung neu bat toi dem het nhungloi co canh ma toi duoc nhan thi chac toi cung danh chao thua thoi.Co khi nao toi bi benh dang tri khong?
Toi cung la mot dua khong den noi nao dau.Bo me than yeu sinh ra toi cung day du chan tay mat mui nhu ai...cung mot cai dau vi dai di kem voi cai tran do uong buong de toi biet nghi suy .Nen nhieu khi toi cung suy nghi lung lam.That ma,anh tin toi di....
The nen toi nghi,
toi nghi,chac kiep truoc du vo tinh hay huu y anh da pham toi loi gi do vo cung ghe gom voi toi,chang han nhu neu kiep truoc toi la vo anh ,chac chua khi nao anh mo tay den viec nha giup toi; hoac neu toi la con anh ,chac anh hut thuoc la trong phong khi vo anh bung mang da chua; hay gia nhu toi la em anh , chac suot ngay anh chanh choe danh an voi toi....van van va van van...
Ket luan:kiep nay anh bi gioi day , nen gioi moi sai khien cai ong ba To Nguyet gi do quấn vướng víu chung ta vao voi nhau.Den toi day cung thuong cam cho cai so phan ham hiu cua anh,the anh ma anh suot ngay ra hớn vào hở,nhin dang ghet lam.
Yêu thật nhiều vì em là em.Yêu thật nhiều vì em thật lạ.
Đến là lạ cho anh!
...neu khong co mot ngay
bang tan
va
doi chan da chiu dung buoc
ngon gio dung lang thinh
va
em biet nho nhung dieu em can nho
Yeu that nhieu su can dam cua anh,yeu that nhieu su kien nhan cua anh.Yeu that nhieu cai cach anh yeu em.
Yêu thật nhiều bởi anh thật lạ.Yêu thật nhiều đơn giản là yêu thôi.
Đến là lạ cho em!
"Đôi khi tình yêu vẫn thế ,yêu nhau chỉ vì yêu thôi"(Trần Tiến)
Đến là lạ cho chúng ta....!!!
-
o0-My LOve-0o
Những giọt nước mắt sẽ không rơi một cách vô nghĩa, trong cuộc đời không gì là vô nghĩa, cũng như không gì là mãi em trên cõi đời này, tự nhiên như sự gặp gỡ của hai ta để rồi anh yêu em...
Anh đã luôn mơ giấc mơ thật đẹp những giấc mơ mà anh khao khát những giấc mơ mà trong đó em đến bên anh và yêu anh nồng nàn, say đắm như sự sắp đặt của số phận trong mơ anh là người hạnh phúc, giá như nhưng giấc mơ có thể kéo dài mãi mãi, giá như anh cứ ngủ một giấc dài vô tận và mơ về em... có lẻ lại tốt hơn! Anh không phải cảm thấy chơi vơi, không phải cảm thấy hụt hẫng, mất phương hướng mỗi khi tỉnh giấc...
Dù em thế nào đi nữa, dù em không còn yêu anh. Nhưng tình cảm của anhluôn hướng về em, nó vẫn luôn chân thành và nồng nhiệt. Em có biết tâm trạng của anh lúc này không?. Ngồi một mình và nhớ về em trong sự cô đơn mòn mỏi. Một mong ước nhỏ nhoi bây giờ của anh là được bên emlúc này để có thể hét lên "Anh Yêu Em!","Anh Yêu Em! hàng trăm hàng ngàn lần và trao cho em nụ hôn nồng cháy chân thành để mọi người cùng biết, cùng sẻ chia cho tình cảm của Anh dành cho EM
Anh viết cho riêng em _người trong trái tim anh..
Anh muốn nói với em rằng ...
Anh nhớ em nhiều lắm, nhớ em ngay cả khi bên em...
Anh luôn mong em hạnh phúc !! Mong em luôn vui vẻ và may mắn ....
Chúc em luôn làm tốt mọi việc và vững tin trong cuộc sống !!!
Anh luôn mong em có hạnh phúc thật sự !!!
Nếu như tình cảm này sẽ ko có tương lai ...
Chắc anh sẽ khóc thật nhiều ,nhiều lắm em có biết không...???
Rồi Anh không biết mình sẽ ra sao .. Bởi vì Anh yêu EM.. rất yêu EM !!!
-
Rồi mai đây trên đường đời tấp nập ... vô tình ta gặp lại nhau ... nụ ngày ngày xưa ... vẫn ẩn chứa quá nhiều điều bí mật ... Anh thường trách Em sao không nói lên những tình cảm trong lòng ... tại sao? ... tại sao ... Có quá nhiều câu hỏi mà Em không trả lời ... Em thường nói: tình cảm dễ đến dễ đi, dễ dàng nói ra từ yêu thì cũng rất nhanh quên những lời đã nói ... tình yêu - hãy để trái tim cảm nhận chứ không cần phải nói lên lời ... Anh có thể trách Em sống quá đa cảm ... Em biết con người thật của Em là như thế ... không có tình cảm, con người sống như một sa mạc cằn khô ... Giữa tất cả những bon chen của cuộc sống, Em vẫn giữ lại cho mình một khoảng không gian riêng, với những ước mơ và ... những điều không có thật! ...... Khi hòa mình vào đó em cảm thấy mình không phải lo toan bất cứ điều gì ... Em có thể sống với chính mình mà không sợ bị tổn thương ... Khi sống trong thế giới đó Em đã suy nghĩ được rất nhiều điều bổ ích, về bản thân, bạn bè và mọi người ... Em sẽ sống tốt hơn, và Anh cũng thế nhé...
-
DĨ VÃNG MỘT TÌNH YÊU
Thương gửi anh !
Em đã bắt đầu thay đổi nhiều lắm rồi... thay đổi nhiều dến nỗi chính em cũng ko còn nhận ra mình của ngày xưa nữa....
Trời ạ ! chính em cũng ko hiểu nỗi vì sao mình lai như thế...... em yêu mà chẳng thèm suy sét cho cặn kẽ..... yêu một cách liều lĩnh, hết mình.. để rồi thứ em nhận lại được từ anh chỉ là sự đau khổ.... Em yêu anh nhiều... có đôi khi nghĩ có phải là yêu hơn tất cả mọi thứ em đang có... dẫu đôi lúc chợt nhận ra rằng anh ko xứng đáng nhưng khi ấy lai tự trấn an mình rằng.. anh cũng yêu em nhiều lắm.... chỉ như vậy là đủ, quá đủ đối với em..... khi em muốn rút chân ra khỏi cuộc tình buồn đó cũng là lúc em nhận ra rằng mình đang dần là con rối trong sự điều khiển của anh rồi..... em vội nói lời chia tay... vùi mình trong những ngày ảm đạm..... tránh mặt anh..... nhưng rồi trước ánh mắt thành khẩn.... trước những lời xin lỗi hứa hẹn của anh em lại mền lòng... lại ko thể giữ vững lý trí của mình được nữa...một lần nữa em lại tha thứ..... Em điên , điên thật sự rồi..em cứ tưởng sau chừng ấy chuyện xảy ra.. anh sẽ khác... anh và em sẽ lại vui, lại yêu...như những ngày đầu tiên.....em vì anh mà đã làm biết bao nhiêu chuyện, em liều đánh đổi sự tin yêu của mọi người chỉ vì anh , rồi bạn bè , người thân... ai cũng giận em cả.... em bế tắc... chạy đến kể cho anh nghe chỉ mong anh hiểu và thông cảm cho em vì suy cho cùng em làm việc gì cũng là vì nghĩ đến anh.. nhưng đáp lại là gì??? anh ngoảnh mặt đi mà ko thèm nói lời nào....đến anh mà còn ko thể hiểu và thông cảm cho em thì em còn biết làm gì nữa đây???
Em như con chim gãy cánh... cứ chao đảo...chao đảo mãi.. ko biết bấu víu vào ai , ko biết tựa vào ai nữa.....Anh thật ác... Em rút lại lời chia tay của mình để rồi nhận lại lời chia tay ấy từ anh , sao lại ác như thế với em chứ???? em có làm gì nên tội đâu???sao lai đối xử với em như thế???? em dần dần biến tình yêu trong em thành nỗi căm hận... nhiều lúc chỉ như điên lên vì cái suy nghĩ trả thù.... nhưng ngay lập tức lại xìu xuống như con mèo ướt khi nghĩ rằng anh phải đau khổ..phải trả giá là em lại thấy nhói lòng... vì em biết.. nếu anh đau khổ thì em cũng chẳng thể yên vui gì....... em phải tự mình băng bó vết thương của chính mình....có nhiều khiem tưởng mình ko thể gượng dậy được vì trái tim em cũng vụn vỡ mất rồi....chút niềm kiêu hãnh còn sót lại trong em thôi thúc em phải đứng dậy , phải cho anh thấy rằng em ko yếu đuối...
Cất hết những kỷ niệm... chôn vùi những quá khứ..... em luôn làm cho mình bận rộn để ko còn thời gian nhớ đến anh nữa... thế nhưng đôi lúc mệt mỏi dừng lại hình bóng anh lại ngập tràn... em chưa bao giờ cảm thấy lòng mình trống trải và cô đơn đến thế.....những buổi chiều rong ruổi trên đường... em vô tình chay ngang qua những dãy phố... những con đường hai đứa từng đi qua..... những kỷ niệm tưởng chừng như đã ngũ quên... chợt bùng dậy mạnh mẽ làm tim em nhói đau...
Giờ đây cái em còn lại chỉ là một con số 0 tròn trĩnh.... em sẽ lại bắt đầu từ nơi đó... từ nơi em đã bước đến bên anh... có lẽ sẽ thật khó khăn nhưng em sẽ thật mạnh mẽ.... bởi em vốn là đứa bướng bỉnh phải ko anh???
Thời gian trôi qua trôi qua... nhưng hình bóng anh ko hề phai nhạt..... trên bước đường đời em vẫn luôn cầu chúc cho anh những điều tốt đẹp nhất.... mong anh hạnh phúc với con đường anh đã chọn.. và em, em cũng sẽ sống hạnh phúc trên con đường em chọn cho riêng mình....
Thôi nhé mình chia tay...
Đừng bao giờ gặp gỡ
Để cuối đường hai nữa
Cứ nhớ và cứ yêU....
post bởi yeumaimotnguoi_dl.... tác giả nusatthu_dethuong18bmt
-
cho em tham gia với nào
Mùa Valentin đáng nhớ
Có lẽ đối với mỗi người ngày Valentin là ngày được trông đợi nhất ,hạnh phúc nhất nhưng đối với em một năm về trước thì ko như thế bởi ngày đó là ngày em nhận được lời chia tay từ chính người con trai mà em yêu,người mà em nghĩ rằng em yêu nhất trên đời - em đã yêu người đó 1 cách mù quáng bằng tất cả trái tim mình để rồi cái mà em nhận được chỉ là sự đau khổ ,em như con chim bị gãy cánh , gục ngã ngay từ những bước đầu tiên chập chững bước vào đời,bởi đó là mối tình đầu tiên ,người đã đem tình yêu và hạnh phúc đến cho em lại là người lạnh lùng đến tàn nhẫn ,em chỉ như con rối trong sự điều khiển của anh ta ,em biết điều đó nhưng vẫn lao theo như con thiêu thân ko sợ lửa bởi tình yêu trong em quá lớn , lý trí ko thể thắng nỗi trái tim bướng bỉnh , em đắm mình trong nỗi đau khi bị bỏ rơi . Rồi anh đến kéo em thoát khỏi những ngày đen tối đó , anh là chỗ dựa
giúp em đứng vững giữa cuộc đời đầy những cạm bẫy.Lần đầu tiên gặp anh nói thật là lúc đó em ghét anh lắm cơ . Ko biết lúc đó anh từ trên trời rơi xuống hay sao mà lại ngồi đúng bàn của em chứ??? khi anh hỏi :"Này cô bé sao laị khóc thế xấu lắm "em mới giật mình thấy anh ngồi trước mặt từ lúc nào , 1 người lạ hoắc ,dáng vẻ bụi bụi ,phớt đời , cái nhìn đầy sự chế giễu và khiêu khích , nhìn anh mà em tức ko sao chịu nỗi , dù sao người ta cũng đã 20t ( đủ quyền công dân rồi nhé ) vậy mà anh lại hỏi " này cô bé " nghe cai giọng mà phát ghét , em liếc anh bằng ánh mắt ko mấy thiện cảm ( chắc là sắc đến nỗi rách da ấy nhỉ?) em hất hàm bướng bỉnh trả lời :" Mặc kệ tôi mắc mớ gì đến anh đồ vô duyên " ( mô phật.... sao lúc đó em dữ thế ko biết??? )
Ừ thì kệ bé nhưng bé cứ khóc như thế người ta lại tưởng tôi ăn hiếp bé đấy
Thoáng đỏ mặt ngó xung quanh thì thấy mọi người đang chăm chăm nhìn mình em nín thinh , anh lại cất giọng hỏi vì sao khóc ( sao mà lúc đó anh tò mò vậy??? ) Như quả bóng chất đầy những nỗi đau bị vỡ tung, em lại òa khóc..... trông dáng vẻ anh lúc đó lúng túng đến tội nghiệp , ko hiểu sao lúc đó em lại kể mọi chuyện cho anh nghe như đã thân quen từ lâu lắm rồi ấy....Anh im lặng nhìn em khóc rồi chốt hạ 1 câu : " đừng buồn nữa bé , khi cánh cửa này đóng lại sẽ có 1 cánh cửa hạnh phúc khác mở ra dừng chìm mãi trong sự đau khổ để rồi ko thấy cánh cửa kia mở ra " rồi anh đi.......
những ngày sau đó em em lao vào công việc để quên đi mọi chuyện nhưng lạ 1 điều là em nung nấu trong lòng 1 mong muốn được gặp anh , thứ 7 nào em cũng đến quán; cafe quen thuộc để mong gặp anh nhưng anh cứ như biến mất ko để lại một chút dấu vết nhỏ ban thân thấy em buồn thì ra sức mai mối : " chủ nhật mày đến nhà tao nha , tao sẽ cho mày gặp 1 người " Chủ Nhật em đến nhà nó mà trong lòng chẳng có chút hứng thú nào ( em thề đấy ) , chỉ khi nó dẫn anh ra giới thiệu " đây là Hùng anh họ tao , còn đây là bạn thân của em hai người làm quen đi" em như ko còn tin vào mắt mình nữa , anh đứng đó trước mặt em , bằng xương bằng thịt , con người đã bao ngày qua em đi tìm , anh nheo mắt tinh nghịch " thật bất ngờ , ta lại gặp nhau , chào cô bé khóc nhè " em sững sờ rồi tự dưng bật khóc , ( buồn cười nhỉ ) hai người lo lắng tưởng em bị đau nhưng đâu biết rằng chỉ tại em quá vui mừng khi được gặp anh , đến bây giờ nghĩ lại chuyện đó em vẫn buồn cười và thầm cảm ơn thượng đế đã mang anh đến bên em , niềm hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại trong em , em nên cảm ơn anh vì điều đó , cảm ơn vì anh đã đến trong lúc em đau khổ và tuyệt vọng nhất ,cảm ơn anh đã yêu em , và cảm ơn anh đã cho em một tình yêu ngọt ngào như hôm nay....... yêu anh thật nhiều