hic hic ! ít quá ko bõ đọc chút nào. Bạn ơi ! Post nhanh chút nữa đi ban. Được không?
Printable View
hic hic ! ít quá ko bõ đọc chút nào. Bạn ơi ! Post nhanh chút nữa đi ban. Được không?
Hic!Bạn thông cảm nhé, tớ sẽ post nhanh hơn!
--------
Bước ra ngoài rồi, cô chợt đừng lại, cô vừa cảm nhận được anh ta đang có che giấu điều gì đó qua thái độ lạnh lùng. Ánh mắt anh ta u buồn. Có chuyện gì thế? Bị bồ đá? Một câu hỏi vang lên đầu khiến cô ngỡ ngàng. Chỉ có mấy chuyện đó mới làm cho người ta thay đổi tâm tính.
– Còn chưa chịu đi đi!
Tiếng Khánh Bình vang lên cộc cằn, Tiểu Khương giật bắn người. Cô mắng thầm:
Đồ quỷ tha ma bắt, anh ta đứng từ sau lưng cô lúc nào không hay.
Lấy lại bình tĩnh, Tiểu Khương trừng trừng mắt nhìn lại:
– Anh có sở thích làm cho người ta sợ à?
– Cô có đáp án rồi đó.
– Đáp án?
Tiểu Khương trố mắt nhìn Khánh Bình. Anh đang đưa tay ngang đầu cô và tiến đến gần sát hơn, bàn tay gần sát mặt Tiểu Khương, khiến tim cô muốn ngừng đập vì hồi hộp. Cảnh tượng này giống đêm ấy, cô hứa với lòng ta không bao giờ đè nó lặp lại.
Vừa lùi ra sau, cô vừa nói:
– Anh khôn hồn thì đừng để tôi tát anh cái thứ ba nhé.
Cô vừa dứt câu đã phải đứng khựng lại. Sau lưng cô, Khánh Bình đã đẩy cánh cửa đóng sầm lại. Anh nhìn xuống bàn tay cô đang nắm chặt lại mà cười thầm. Nếu cô nàng là một gã đàn ông, mấy hôm nay anh đã không để cho cô mắng, cho tát đến hai tát tai.
Anh là gã đàn ông ''đầu đội trời và chân đạp đất" không sai. Cả hai đang ghìm nhau như kỳ phùng gặp địch thủ. Anh hất hàm nhìn cô:
– Tôi đâu cần làm gì, thì cô cũng đã sợ điếng hồn rồi, phải không?
Đang hồi hộp lo sợ, trái tim nhảy bình bịch trong lồng ngực, nhưng Tiểu Khương vẫn cứng giọng:
– Tôi không hiểu cậu Khánh Bình muốn nói gì?
Tiếng “cậu” xa lạ của cô khiến cơn thịnh nộ của Khánh Bình bừng bừng lên.
Cô nói như thế chẳng khác nào khẳng định giới hạn giữa hai người. Trong mắt cô, anh chỉ đơn giản có ba từ:
cậu Khánh Bình.
Khánh Bình gầm gừ:
– Nghe đây? Con gái chỉ nên lấy chút bướng bỉnh làm hương vị để ong bướm tìm tới thôi. Dẹp cái thói đỏng đãnh, không biết tôn ti trật tự, sợ trời đất gì của cô đi.
Ngừng một chút để thị uy cô, anh tiếp:
– Bộ cô sợ tôi lắm sao? Cô vào đây mà phải dẫn "đồng minh'' theo, sợ tôi cắn cô à?
Trời đất ơi! Tiểu Khương mở to mắt. Vậy mà anh ta cũng đoán ra được.
Đúng thật là cô có chút bối rối khi vào đây, nên bắt con Sáu theo.
Khánh Bình nhìn vào đôi mắt to tròn ngơ ngác, chẳng những không nguôi giận mà còn nổi quạu hơn nữa. Hình ảnh cô thân mật với Duy Sơn cứ xâu xé anh. Cô là con người nhẫn tâm nhất trên đời này:
Có biết lúc sáng, anh đã phải chiến đấu với cơn buồn ngủ thế nào để dậy đi ra công viên, hy vọng tìm cớ chạy bộ làm lành với cô. Anh đúng là điên mới đi tìm cái bực quàng vô người mình.
Khánh Bình châm chọc:
– Sao, tôi nói không sai chứ?
– Không. Một người bỉ ổi như anh, ai biết anh sẽ làm gì, dĩ nhiên tôi phải đề phòng thôi.
– Đừng có trả treo. Một khi tôi điên lên tôi chấp nhận ở tù để bóp chết cô đó.
Ôi! Ai chứ tên khùng này, hắn dám làm lắm à. Chấp nhận tai tiếng cặp với Khải Hoàng thì có gì mà hắn sợ.
Nghĩ như thế, Tiểu Khương hơi ớn trước vẻ bậm trợn của Khánh Bình. Mấy ngày nay, anh ta không cạo râu nữa, mặt cứ như là ... tướng cướp.
Cô giả lả chứ không dám bướng nữa:
– Anh không muốn tôi trả treo gây sự với anh thì đừng có ba gai nữa.
– Ba gai? Tôi hay cô? Nhiều chuyện!
Khánh Bình bỏ lại giường ngồi. Tiểu Khương thở phào vì tình thế đã dịu lại.
Cô bước lại ngồi xuống một chiếc ghế. Không biết trời xui đất khiến gì mà chiếc ghế lại đối điện với Khánh Bình, nhưng như thế này vẫn hơn khoảng cách gần gũi lúc nãy.
Cô bắt đầu quan sát căn phòng đang bừa bãi, xem ra anh ta lật để và ném đi những gì có thể ném được. Có cái máy vi tính là anh ta chưa đập, nhưng con chuột thì đã “chết” dưới sàn.
Mấy hôm nay trầm lặng, sao bỗng dưng lại lên cơn vậy trời?
– Nè! Cô nhìn đủ chưa?
Khánh Bình quạu quọ hỏi gặng. Tiểu Khương cười thân thiện. Dù sao cũng nên lấy nhu để thắng cương.
– Mắng người ta cũng mắng rồi, đồ đạc cũng đập rồi, anh ăn sáng đi.
– Tôi đang giận cành hông, làm sao ăn?
– Giận? Ai trong nhà này dám chọc giận anh chứ? Ai mà can đảm vậy?
– Tôi tống cổ cô ra ngoài bây giờ - Anh lườm cô - Ở đó móc họng tôi hả?
Tiểu Khương cười nữa, nói như dỗ:
– Thôi, tôi không trêu anh nữa đâu. Anh ăn đi, công sức của chị bếp đấy.
– Chị bếp hay cô? Ai biết trong đó có gì nào, tôi đâu có dại đến lần thứ hai.
Đồ đa nghi, khó ưa! Tiểu Khương rủa thầm trong bụng, song ngoài miệng cô lại cười:
– Yên tâm đi! Tôi sẽ ngồi yên cho anh đánh nếu tôi giở trò.
– Dẹp chuyện ăn uống đó đi. Khi nào đói tôi tự ăn. Nói chuyện của cô nè, cô nhận của chị tôi bao nhiêu để làm ... bảo mẫu cho tôi?
Tiểu Khương nhíu mày, không ngờ Khánh Bình lại đặt thẳng vấn đề vào lúc này. Không lẽ anh ta bị cô ép ở nhà bị bạn gái xù nên quậy lên như vậy?
Tự dưng Tiểu Khương thấy mình khó thở khi nghĩ sự đau buồn của anh xuất phát từ một cô gái nào đó, cô cũng không biết tại sao nữa.
Hơi cúi mặt, giọng Tiểu Khương trầm xuống:
– Tôi không trả lời anh được. Anh chỉ nên biết là tôi sẽ trả tự do cho anh, khi anh thật sự trưởng thành.
– Cô nhìn tôi nè!
Tiểu Khương nhìn Khánh Bình nụ cười anh ta ranh mãnh thật khó hiểu, khiến cô rùng mình. Anh ta có một vũ khí lợi hại, có lẽ khoa học hiện đại nhất cũng chưa nghiên cứu được, chứ đừng nới gì đến chế tạo.
Chờ cho cô nhìn mình, Khánh Bình mới mở lời cợt nhả:
– Nhìn kỹ chưa? Tôi chưa trưởng thành chỗ nào?
Tiểu Khương rụt người lại, mặt cô đỏ nhừ xấu hổ. Không biết tự bao giờ, cô rơi vào cái thế bị động như thế này?
Anh ta ăn nói báng bổ như thế mà cứ như không. Thật quá đáng! Hình như bao nhiêu thói hư tật xấu đều tập trung vào con người này.
Mồm miệng ăn nói vô duyên hết chỗ nói. Tiểu Khương đứng bật dậy đi ra ngoài, cô đi dứt khoát qua mặt Khánh Bình, nhưng anh đã chụp tay cô giữ lại:
– Chưa trả lời mà muốn đi sao?
Vùng mạnh tay, Tiểu Khương nạt đùa:
– Tôi không có nhiệm vụ phải trả lời.
Khánh Bình đứng dậy theo. Anh xoay người Tiểu Khương bắt đối diện với anh:
– Cô có quyền đó, nhưng tôi bắt cô phải trả lời.
Tiểu Khương nhướng mày khinh khỉnh:
– Còn tôi thì không thích trả lời. Anh đừng có dọa, muốn thì bóp chết tôi đi, đừng có hăm!
Lì hết chỗ chê! Hình như cô ta sinh ra để làm con trai có lẽ hợp hơn. Khánh Bình trừng mắt:
– Nói thế rồi thì đi ra ngoài đi, tôi không ngăn lại đâu.
Tiểu Khương định cãi lại, nhưng ánh mắt Khánh Bình dữ dằn quá, cô đành nhượng bộ:
– Anh với tôi gặp nhau là có cãi vã, sao chúng ta không làm bạn nhỉ?
– Sau những gì cô gây ra cho tôi, cô nghĩ là tôi muốn làm bạn với cô? Dẹp đi!
– Một tình bạn tốt đẹp còn hơn là làm kẻ thù của nhau.
– Đã nói không là không. Bây giờ cô mau nói đi, bao giờ thì mới hết làm phiền tôi, để cho tôi tự do?
Tự do? Anh ta muốn thoát khỏi mình như thế kia à? Câu hỏi này Tiểu Khương tự đặt ra? rồi lại ôm nỗi buồn vô cớ vào lòng. Có cái gì đó nhoi nhói trong tim, tuy nhiên gương mặt của cô vẫn thản nhiên:
– Tôi đã nói rồi, anh sẽ được tự do khi anh trưởng thành. Trưởng thành ở đây là sự tự tin, chững chạc trong công việc, trong cách nghĩ, chứ không phải bậy bạ như anh nói.
Khánh Bình mỉm cười, cô nàng thật đáo để.
– Tôi đã đọc sách theo yêu cầu của cô rồi. Một cuốn sách nói về cách làm giàu của tỉ phú Bill Gate, một cuốn nói về đạo làm người, quyển còn lại nói về chuyện tình của Romeo và Juliet, được chưa? Hay là cô cần tôi lấy ra cho cô dò bài?
– Vốn ngoại ngữ của anh không tồi, tại sao anh lại làm như thằng khờ?
– Không liên quan đến cô.
Anh nhìn cô chăm chú. Tiểu Khương không hiểu sao mình không được bình tĩnh lắm, trước ánh mắt của anh Duy Sơn nhìn cô lúc sáng, cô tỉnh bơ có gì đâu, cớ sao bây giờ ...
– Hôm nay, cô có chuyện gì vui à?
Tiểu Khương ngơ ngác:
– Đâu có ... sao?
– Bộ đầm vàng này rất hợp với cô, trông cô đẹp ra, người yêu cô hẳn rất thích.
Bỗng dưng anh ta ... nói chuyện lãng xẹt. Tiểu Khương nhìn xuống bộ đồ mình đang mặc, cô thấy bực mình dù anh khen cô đẹp.
Cô lạnh nhạt:
– Cảm ơn anh đã khen. Tôi về phòng đây, anh ăn sáng đi, nguội cả rồi.
– Đợi đã!
Khánh Bình chắn ngay cửa, anh không hiểu sao mình lại buồn khi nhìn gương mặt cô phụng phịu.
– Cô gặp chuyện gì không vui, phải không?
– Nè! Anh rắc rối quá đi. Lúc nãy hỏi tôi vui, bây giờ hỏi tại sao tôi buồn.
– Dù gì cũng ở chung một nhà, quan tâm một chút không được sao?
Tiểu Khương bĩu môi:
– Từ chối làm bạn mà.
– Nhỏ mọn!
Khánh Bình trề môi lại như Tiểu Khương, khiến cô phì cười:
Khánh Bình chợt đề nghị:
– Nè! Chiều nay tôi với cô ra ngoài đi. Đã lâu tôi không đi đâu, cô không có ý định biến tôi thành người rừng chứ?
– Không. Nhưng tôi không muốn bị anh ghép vào tội ... cướp mất tự do của anh.
Ghê gớm! Càng lúc Khánh Bình mới thấy sự lợi hại của cái mồm kia, không dễ đối phó chút nào. Duy Sơn có ma thuật gì để gần gũi con nhóc này nhỉ?
Anh chợt nhớ đến món tiền Duy Sơn đưa cho anh, còn cất trong tủ.
– Nè! Tiền bạc của tôi, cô quản lý, dĩ nhiên cô phải đi với tôi. Cô nhốt tôi hoài, tôi méc chị Hai tôi đó.
Tiểu Khương bĩu môi:
– Xì! Làm như con nít không bằng, mỗi chút mỗi méc. Mau ăn đi! Rảnh rỗi thì xem lại tình hình ở công ty của anh cho bớt ... nhiều chuyện:
Dứt lời, cô bỏ đi ra ngoài một hơi. Còn lại một mình, Khánh Bình ngồi phịch xuống giường với bao ngổn ngang trong lòng.
Tờ giấy Duy Sơn viết tháo bài thơ rơi trên sàn gạch, Khánh Bình thờ ơ cầm lên đọc:
''Nếu một ngày em có lỡ nhẫn tâm Sà vào lòng một người em không yêu mến Thì anh nhé, xin đừng buồn đừng giận Đừng mất công buông tiếng thở dài".
Hừm!
Khánh Bình giận dữ xé tan nát tờ giấy, lầm bầm:
Tôi biết cô thích Duy Sơn mà.
------------
típ nữa bạn ơi ! Nhanh lên nhé. Thanks nhìu.
Cộc ... cộc ...
Con Sáu rụt rè gõ cửa phòng Khánh Bình, dù biết có thể anh không thèm mở cửa cho nó.
– Sáu! Làm cái gì vậy hả?
Tiếng Khánh Bình vọng ra, nó giật bắn người đáp:
– Dạ .... cậu có khách.
Im lặng một lát, cánh cửa mới mở ra, Khánh Bình cộc lốc:
– Gì?
Anh khựng lại vì Ngọc Anh xông đến. Cô túm lấy cánh tay Khánh Bình, thân mật dụi má vào nũng nịu:
– Không nhận ra em hả?
Khánh Bình ngớ người ra, đôi tây anh dang rộng ôm Ngọc Anh vào lòng, anh nhấc bổng cô lên.
– Gặp em, anh vui quá.
Trố mắt nhìn cảnh hai người ôm nhau, con Sáu há hốc mồm nhìn. Nó không tin vào mắt mình. Mới hồi sáng cáu gắt đập phá, bây giờ lại vui mừng reo hò.
Khánh Bình lôi tuột Ngọc Anh vào phòng đóng cửa lại, mặc cho con Sáu ngẩn tò te nhìn vào cánh cửa đóng kín.
Họ là như thế nào với nhau vậy?
Nó ba chân bốn cẳng đi tìm Tiểu Khương ...
Ở cây xăng số 32, buổi trưa nắng gắt như đổ lửa nên khách đến mua thưa dần, cuối cùng bãi đổ xăng vắng hoe.
Tiểu Thanh gác cần xăng lên, cô đi vào trong một căn nhà xinh xắn với khoảng sân rộng có cây mận lâu năm, tán cây rộng che mát một vùng.
Cô cười với Tiểu Khương:
– Chị Hai! Đợi em có lâu không?
Tiểu Khương mỉm cười âu yếm. Tiểu Thanh ngày nào nhỏ xíu, bây giờ hai mươi và là sinh viên năm thứ hai của Đại học sư phạm, nhưng xem ra cô bé vẫn hồn nhiên ngây thơ, dù phải trải qua bao biến động của cuộc đời.
– Ngồi xuống đây đi em. Có mệt lắm không?
Tiểu Thanh mỉm cười lắc đầu:
– Em quen rồi. Chị làm ở đâu, sao lâu quá không về thăm em? Nhà có hai chị em, chị lại đi làm ở xa, em nhớ chị lắm.
Tiểu Khương kêu lên:
– Em tưởng em còn nhỏ lắm hả. Đừng có quên em đã là sinh viên năm hai nhé. Tập trung học cho giỏi đi có nương, đợi khi nào em ra trường đi dạy, chị sẽ nghỉ ở nhà cho em nuôi.
– Thật nghen? Chị nói đó nghen.
Tiểu Thanh cười đưa ngón tay út ra:
– Ngoéo tay đi, em mới tin chị. Chị là chúa ăn gian.
– A, con nhỏ này, dám hỗn hả?
Cốc lên đẩu em một cái, song Tiểu Khương vẫn đưa tay ra:
– Chị có làm bánh kem cho em để trong nhà, nhớ phải biết chăm sóc cho mình nghe chưa?
– Em biết mà.
Tiểu Thanh cười hì hì, Tiểu Khương vờ trừng mắt:
– Còn nữa, bạn bè trong lớp em cũng cần hòa đồng với họ, thỉnh thoảng dẫn bạn về nhà chơi, không nên tự nhốt mình.
Cầm tay em gái, Tiểu Khương siết tay em gái trong tay mình.
– Đừng sống khép kín quá không tốt. Chuyện gì qua hãy để nó đi qua, xem như cho bản thân mình cơ hội.
Đôi mắt ngây thơ của Tiểu Thanh chớp nhẹ, cô cúi đầu lí nhí:
– Em sẽ cố gắng. Hay chị về đây ở với em đi.
Tiểu Khương ôm choàng qua vai em gái. Thân hình Tiểu Thanh mong manh như giọt sương ban mai, chỉ cần một tia nắng nhạt nhòa cũng tan ra bay mất. Cô ôm lấy em gái mà nghẹn ngào. Tiểu Thanh ơi! Em phải cứng rắn lên, chị không thể che chở cho em suốt đời được. Phải cố vượt lên em ơi.
Nhắm mắt nuốt nghẹn vào lòng, Tiểu Khương cố kềm nén cơn xúc động trào dâng. Giọng cô đầy yêu thương trên tóc em gái mình:
– Em đừng khóc, nước mắt không giải quyết được gì đâu. Từ nay, chị sẽ thường xuyên về thăm em, tuy vậy chị không ở bên em suốt đời được, em cần cứng rắn, bình tĩnh đối mặt với mọi chuyện. Tất cả rồi sẽ đi qua.
Gục mặt trên vai chị, Tiểu Thanh thổn thức:
– Chị Hai! Nhưng em vẫn còn sợ lắm. Em chưa quên được, em cứ lo sợ mỗi khi ...
– Khờ quá!
Tiểu Khương buông vai em gái ra, cô nhìn thẳng vào mắt em như truyền thêm sức mạnh:
– Trên đời này, còn rất nhiều người tốt, không phải tất cả là người xấu. Nghe lời chị, cởi mở thân thiện với bạn bè.
Rồi búng vào mũi em, cô trêu:
– Nếu có thằng nhóc nào loạng quạng, cứ gọi điện mách chị, chị sẽ cho nó biết tay.
Tiểu Thanh phì cười. Vậy đó, Tiểu Khương bao giờ vẫn là chỗ dựa cho cô vui.
Tiểu Khương hỏi:
– Chị Hương có hay đến thăm em không?
Tiểu Thanh gật đầu:
– Có. Hầu như tuần nào chị cũng đến đây, nhờ vậy em mới đỡ buồn, chứ nhà chỉ có ông Trương và em, em buồn thấy mồ.
– Đừng nhõng nhẽo nữa cô, ai nhìn thấy lại bảo sắp là cô giáo còn khóc nhè.
Tiểu Thanh cấu vào tay Tiểu Khương:
– Chị này ...
– Thôi, em vào nhà ăn bánh đi, hôm khác chị về thăm rồi làm bánh khác, giờ chị phải đi rồi.
Muốn giữ chị lại vì ngoài trời còn nắng gắt, nhưng rồi Tiểu Thanh không dám. Cô hiểu tính Tiểu Khương rất dứt khoát, không thích yếu đuối ủy mị, Tiểu Thanh đành đứng lên tiễn.
Xe vừa chở Tiểu Khương lăn bánh thì xe của Khánh Bình cũng trờ tới. Anh nhìn và cười với Ngọc Anh:
– Đợi anh đổ xăng rồi cùng về. Em mệt chưa?
Chồm qua, Ngọc Anh tinh nghịch hôn vào má Khánh Bình.
– Thế này thì hết mệt rồi.
Khánh Bình đùa:
– Nhưng bây giờ thì anh mệt, anh lên cơn đau tim rồi nè.
– Ôi! Quỷ sứ anh nè.
Ngọc Anh đầm vào vai Khánh Bình, cô đẩy anh xuống xe.
– Gọi người đổ xăng đi!
Tiểu Thanh im lặng làm động tác đổ xăng vào xe, trong lúc Khánh Bình đứng dựa vào cửa xe ngắm cô. Mấy hôm nay anh đã thấy cô, nhưng không dám làm quen. Trông có ngây thơ dịu dàng, phảng phất chút lạnh lùng, khiến người ta phải e dè.
Ngọc Anh là người mẫu sáng giá, nhưng lại trang điểm nhiều quá, nên mất nét ngây thơ trong sáng. Khánh Bình muốn tìm một gương mặt mới, và cô bé này là người phù hợp nhất.
Móc bóp lấy tiền thật lâu, Khánh Bình cố tình để cô bé đợi lâu. Anh kín đáo quan sát cô. Lần đầu được gặp cô trong một khoảng cách gần gũi, anh mới thấy mình chọn không lầm. Gương mặt này đưa lên ảnh ... là ... hết ý.
Chợt, đôi mày anh cau lại. Đôi mắt cô bé có ánh nhìn quen thuộc lạ lùng, bờ môi chúm chím xinh xăn cũng vậy. Rất quen! Anh cố lục trí nhớ để xem mình đã gặp ở đâu.
Nhớ rồi! Không kềm được, anh quay nhanh người lại, cử chỉ của anh khiến Tiểu Thanh giật bắn người, cô lùi lại phía sau. Đôi mắt sợ sệt của cô làm Khánh Bình hơi bất ngờ. Trong một lúc, anh có chút hối hận, cô bé không những ngây thơ mà còn rụt rè hơn anh nghĩ.
– Cô đừng sợ!
Anh móc tiền ra trả.
– Tôi muốn trả tiền cho cô thôi.
Cô cầm tờ giấy bạc một cách rụt rè. Khánh Bình thấy thương cử chỉ đó, anh dịu dàng:
– Tôi có thể biết tên cô không?
Tiểu Thanh nhét tờ bạc vào túi áo, cô vội vã đi nhanh vào trong, hai chân như muốn dính lại trước đôi mắt đa tình của người đàn ông lạ.
Từ nhà sau khi từ giã Tiểu Thanh, Tiểu Khương đến Viện mồ côi gởi quà xong cô vội vã ra về.
Vừa về đến căn nhà nhỏ nằm sâu trong khu vườn xanh um rợp bóng mát, Tiểu Khương chào bà vú.
– Vú! Có khỏe không?
Bà vú vui mừng:
– Lâu quá mới thấy cô đến. Cậu Bình vẫn khỏe hả?
– Dạ khỏe.
Vừa nói, Tiểu Khương vừa xớt thằng bé trên tay bà vú, cô hôn nó túi bụi, giọng đả đớt:
– Con trai của mẹ có ngoan không nào? Có quậy vú không con?
Bà vú cười tươi:
– Nó ngoan lắm, cô đừng lo.
Hôn thằng bé thỏa thích xong, Tiểu Khương mới đặt nó ngồi trong lòng, quay sang bà vú, vẻ mặt bà đang nôn nóng. Tiểu Khương cười trêu:
– Xem vú kìa, bằng tuổi anh ta, người ta đã có vợ có con, vú còn lo cho như đứa trẻ vậy?
Bà vú cười gượng:
– Không lo sao được, cậu ấy từ bé quen được tôi chăm sóc rồi.
Tiểu Khương lắc đầu. Khánh Bình mà hư hỏng cũng tại vú mà ra. Cô trấn an bà:
– Được rồi, anh Bình vẫn khỏe, vẫn ăn vẫn ngủ, vú yên tâm đi!
– Nhưng làm sao cô biết cậu khỏe. Cậu ấy buồn bực trong lòng cũng không có nói ra đâu.
Tiểu Khương thở ra:
– Buồn bực hay không, cháu không biết, chứ gây gỗ với cháu thì ảnh chưa bao giờ chịu thua cả, còn đòi bóp cháu cho chết luôn nữa kìa.
Bà vú phì cười. Nếu còn ''quậý' được thì đúng là không sao. Bà căn dặn:
– Cô nhớ phải thay vú chăm sóc tốt cho cậu ấy. Ăn uống và cả áo quần, giày dép cũng phải cẩn thận, cậu ấy không thích xuềnh xoàng đâu.
– Vú yên tâm! Cháu không bạc đãi ảnh đâu mà.
Tiểu Khương lại hôn vào má thằng bé.
– Vú! Nhờ vú mà thằng bé này khá lên, vú hay thật.
– Đương nhiên rồi, một tay tui nuôi cô Hai rồi cậu Ba nữa.
Bà vú nói một cách tự hào. Từ bao nhiêu năm, bà quen xem họ như là những người thân của mình.
Tiểu Khương trêu:
Mai mốt vú lại lên chức, nuôi con của cô Hai và cậu Ba luôn hả?
– Dĩ nhiên, tôi còn mong được ngày ấy.
Tiểu Khương đặt thằng bé lên xe đẩy, cô tập cho nó gọi:
– Gọi má má đi con. Ma ... ma ...
Sực nhớ, cô lấy trong túi xách ra bao thư đặt vào tay vú, ân cần:
– Vú cầm cho cháu vui.
– Mọi thứ cô mua hết cả, còn lương, cô Hai cũng trả rồi, tôi không lấy đâu.
– Vú cất đi để dưỡng tuổi già, muốn mua sắm gì cứ mua. Cất đi vú!
Bà vú cảm động cất tiền vào túi. Tiểu Khương đẩy xe thằng bé lững thững ra sân, đầu óc cô quay về với dĩ vãng đau thương ngày cũ ...
– Tạm biệt .
Dừng lại ở đầu con hẻm nhà Tiểu Khương, Khánh Phong cười nheo mắt nói chữ ''tạm biệt'', anh còn tinh nghịch thòng thêm một câu:
“See you again”.
Tiểu Khương cười đáp lại rồi đẩy xe vào con hẻm. Cô và Phong lớn lên bên nhau, tuy anh chưa nói yêu cô, song Tiểu Khương biết rõ anh yêu cô, và cô cũng vậy. Hoàn cảnh chưa cho phép cô nghĩ đến mình. Nghĩ đến lát nữa về nhà mà cô ngán ngẩm, hình dung ra gương mặt đầy son phấn của mẹ kế, ba của cô đã rước ác quỷ về nhà. Nhưng dù gì đi nữa, cô cũng quyết giữ lại nhũng gì cha mẹ mình gầy công gầy dựng.
Chưa vào đến nhà, cô đã nghe tiếng bà quát tháo và em cô:
Tiểu Thanh luôn là tâm điểm cho bà ta trút cơn giận mỗi khi có điều không vui.
Dựng chống xe đạp, Tiểu Khương vội vàng vào nhà ngăn lại.
Nhưng buổi tối đó, lần đầu tiên bà ta đã ngọt ngào với cô.
– Tiểu Khương! Con đi giùm dì đến chỗ này nhé. Con đến đó thôi, có xe đưa con đi, nhận tiền rồi mang về cho dì.
Nắng mưa là chuyện của trời, đối với Tiểu Khương, việc ngọt nhạt hay xẵng lè đó là bản tánh thường tình của mẹ kế. Cô vừa định đi, thì bà ta ngọt ngào gọi giật:
– À! Dì có làm ly nước cam, con uống cho thấm giọng rồi đi.
– Dạ.
Tiểu Khương bưng lên uống ba ngụm, không hiểu sao ngụm thứ ba, cô lại ngậm trong miệng và đi ra cửa, len lén nhổ xuống đất. Ly nước cam có vị đăng đắng.
Anh tài xế xe ôm vội xề xe lại chở Tiểu Khương.
– Tiểu Khương!
Khánh Phong trờ tới, anh gọi tên Tiểu Khương, song cô không nghe bởi một cảm giác ngầy ngật khó chịu. Cô ngồi dựa đầu vào lưng anh xe ôm.
– Cô không sao chứ, cô Khương?
– Tôi hơi chóng mặt một chút.
– Tôi chạy mau, cô vịn cho chắc nghen.
Xe chạy nhanh, gió mát lạnh, một cảm giác buồn ngủ kinh khủng ở Tiểu Khương mà cô không hiểu tại sao.
Tiểu Khương đi đâu vậy?
Khánh Phong hối hả chạy xe theo. Anh cau mày khi thấy xe ngừng trước khách sạn "Hoàng Hậu". Anh tài xế đang giúp Tiểu Khương vào khách sạn.
Sao lại vào khách sạn? Khánh Phong điếng người. Hơn ai hết, anh biết bà Kim, mẹ kế của Tiểu Khương làm cái nghề kinh doanh quán bar bán rượu, còn cả cái nghề môi giới mại dâm ghê tởm, nên đi theo vào. Anh đi vào không khó khăn lắm. Thoát qua được quày quản lý, Khánh Phong đi nhanh lên, anh giữ kịp tên tài xế bất lương lại.
– Anh đưa Tiểu Khương đi đâu vậy?
Anh tài xế xe ôm khó chịu:
– Không liên quan đến mày, tránh ra đi!
– Được, không liên quan, tôi sẽ gọi điện cho công an.
– Này! Đừng có nhiều chuyện nghen!
Cánh cửa phòng vụt mở hé, Khánh Phong thảng thốt kêu lên:
– Ba ...
Ông Khánh An hoảng hết toan đóng ập cửa lại. Khánh Phong đã hiểu, anh xô mạnh cánh cửa, hét lên:
– Tại sao ba không giải thích? Tại sao thấy mặt con ba lại hoảng hết? Ba ...
– Con đừng có làm ồn.
Ông An lôi Khánh Phong vào, tay xua xua anh tài xế xe ôm đang dìu qua vai Tiểu Khương, lúc này mặt cô đỏ bừng và đờ đẫn ... Khánh Phong đã hiểu. Anh giằng lấy Tiểu Khương, ôm lấy cô đau đớn nhìn cha.
– Một người cha mà con ngưỡng mộ kính phục lại như thế này sao ba? Ba làm cho con quá đau lòng. Ba có biết con và Tiểu Khương yêu nhau, con còn định xây đắp tương lai với Tiểu Khương. Bây giờ còn gì nữa hả ba? Tiểu Khương có tỉnh lại, cổ cũng không bao giờ tha thứ cho con. Ba làm cho con xấu hổ quá.
Khánh Phong đã dìu Tiểu Khương rời khách sạn trong tâm trạng đau thương tuyệt vọng ...
Và đêm ấy chính là đêm định mệnh khi Tiểu Khương tỉnh lại ...
Lắc mạnh đầu, Tiểu Khương cố quên đi quá khứ đau lòng, quá khứ đã hai năm đi qua vẫn đeo đẳng mãi mãi, bởi vết đau hằn sâu như vết chém.
Rời khỏi nhà vú, Tiêu Khương không về ngay nhà mà cô ghé qua ngân hàng để kiểm tra tài khoản của Khánh Bình.
Vẫn y nguyên. Mấy hôm nay anh ta đi sớm về tối với cô người mẫu Ngọc Anh, thế mà lại không tiêu tiền ư? Quái lạ!
– Tiểu Khương!
Tiếng gọi từ sau lưng. Tiểu Khương quay lại, có toan lẩn vào đám đông nhưng không còn kịp.
Khánh Phong đã bước nhanh đến, anh chặn cô lại:
– Anh gọi, sao em lại không muốn gặp anh?
Sợ cô bỏ đi, Khánh Phong nắm tay cô giữ lại. Tiểu Khương khó chịu giật tay ra:
– Anh làm trò gì vậy? Tôi có bổn phận đứng lại khi anh gọi tôi hay sao?
– Em có biết là thời gian qua, anh đi tìm em vất vả như thế nào không?
Tiểu Khương lạnh lùng:
– Tôi và anh đã kết thúc rồi, không còn gì đâu, quên đi!
– Không, anh không chấp nhận một cuộc chia tay không có lý do. Anh muốn nói chuyện với em.
Tiểu Khương quay lưng đi, cô cố sải bước chân nhanh. Không chịu thua, Khánh Phong đuổi theo.
– Tiểu Khương! Nghe anh nói đi.
Tiểu Khương vẫn lì lợm sải bước.
– Anh muốn thì cứ nói, còn tôi không muốn nghe. Đối với tôi, mọi thứ đã kết thúc.
Nắm chặt tay cô, Khánh Phong vừa lôi cô vừa quát khẽ:
– Em đi theo anh! Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng với nhau.
Giữa đường, song Tiểu Khương cũng mặc kệ, cô vùng mạnh tay ra, mắt đỏ rực lửa giận:
– Buông tay tôi ra! Tôi không theo anh đi đâu cả.
Nhìn cô bằng ánh mắt van nài, Khánh Phong dịu lại, vì biết khó thuyết phục được Tiểu Khương khi cô đã nóng mà anh cũng nóng. Anh khe khẽ:
– Hai năm qua, anh luôn đi tìm em, giờ gặp lại em, anh rất vui mừng. Xem như bạn bè cũ đi, anh mời em ly nước. Có lý nào em cũng từ chối sao Tiểu Khương?
Người đi đường nhìn hai người, Tiểu Khương bắt đâu ái ngại. Lòng cô cũng mềm xuống khi nhìn vẻ thành khẩn của Khánh Phong. Cô gật đầu:
– Thôi được, chúng ta qua quán cà phê bên kia đi.
– Anh có xe, hay em đi xe với anh?
Tiểu Khương lắc đầu:
– Xin lỗi, tôi không có thời gian, nếu anh không thích thì tôi đi vậy.
Cô định đi, Khánh Phong vội giữ lại:
– Chúng ta lại đằng kia cũng được.
Hai người băng qua đường vào quán cà phê. Tiểu Khương chọn bàn trong cùng khuất sau khóm thủy trúc. Cô không thấy Khánh Bình đang ngồi với Ngọc Anh. Anh ngẩn người ra khi nhìn thấy cô.
Người phục vụ mang ra hai tách cà phê đặt lên bàn là Tiểu Khương lên tiếng ngay:
– Có chuyện gì, anh nói nhanh lên.
Khánh Phong chậm rãi khuấy tách cà phê cho Tiểu Khương.
– Anh có rất nhiều chuyện để nói, cho nên chưa biết bắt đầu từ đâu:
Tiểu Khương bực mình nhổm dậy:
– Thế thì hôm nào anh hãy điện thoại cho tôi.
Khánh Phong ngăn lại van nài:
– Em nỡ đối xử với anh như thế này sao? Dù gì thì chúng ta cũng một thời ...
một thời ...
Tiểu Khương uể oải ngồi xuống, mắt cô áo não nhìn Phong.
– Một thời như thế nào, anh không nói được có đúng không?
Cô khuấy nhẹ tách cà phê nhưng không uống. Một thời gian dài, cà phê đắng là bạn đồng hành của cô, nhờ có nó mà có đã vượt qua những đêm dài mỏi mệt đã lấy công việc làm niềm vui. Bây giờ cô không còn yếu đuối như ngày xưa nữa. Tiểu Khương bây giờ đã bản lãnh, dám đối đầu với mọi phong ba.
Vòng tay lên bàn, cô trầm giọng:
– Khánh Phong! Chưa bao giờ em quên tấm chân tình của anh. Trước kia, tuy chúng ta chưa nói, nhưng em hiểu được lòng anh.
– Em hiểu? Và rõ ràng là em không hề từ chối anh, vậy tại sao em không mở lòng chấp nhận tình yêu của anh?
Tiểu Khương cười, lắc đầu:
– Bản thân của anh còn không biết dùng từ gì để diễn tả mối quan hệ của hai chúng ta, anh bảo em chấp nhận như thế nào đây? Nếu anh đồng ý, chúng ta là bạn. Mong anh hiểu cho, em chỉ có thể đoạn tuyệt với quá khứ chứ không chấp nhận được, vì mỗi lần nghĩ đến, là lòng em đau như ai lấy kim nhọn đâm vào tim em. Nếu yêu em, xin anh đừng làm cho em phải khó xử.
Khánh Phong nắm nhẹ bàn tay Tiểu Khương:
– Tiểu Khương! Chúng mình ra nước ngoài đi. Sẽ không biết gì hết, chúng mình làm lại từ đầu nghe em?
Tiểu Khương rụt tay lại, cô cười héo hắt:
– Xin lỗi, em còn nhiều trách nhiệm lắm.
Mặt cô cúi xuống, không khí chìm trong im lặng. Cả hai cùng nhìn qua ô cửa kính. Ngoài đường, dòng người xuôi ngược. Mặt trời đang bảng lảng ngả về Tây, những sợi nắng vàng óng, một ngày hè vẫn còn oi ả.
Khánh Phong thở dài:
– Công việc của em như thế nào? Trông em có vẻ ít bận rộn.
– Cám ơn anh, em rất tốt. Em đã tìm được việc làm khá ổn định, cuộc sống không phải lo toan nữa.
Ngả lưng vào thành ghế, Tiểu Khương cười nhẹ:
– Anh đến ngân hàng mở tài khoản à?
– Không, anh đang coz một dự án nên đến vay tiền đầu tư. Hay em về phụ anh nghen.
– Đề nghị hay đó. Em sẽ suy nghĩ khi hết hợp đồng.
Cả hai lại im lặng thưởng thức cà phê, không nhắc mà kỷ niệm tuổi thơ ùa về, mối tình học trò của hai người chưa kịp đơm hoa đã bị vùi dập ...
Quay nhìn anh, cô khẽ khàng:
– Mình về đi, anh Phong!
– Em bận?
– Vâng. Hôm khác chúng ta sẽ gặp lại.
– Cũng được. Em cho anh số điện thoại.
Tiểu Khương do dự một chút rồi đưa số điện thoại của mình cho Khánh Phong.
– Anh lưu số điện thoại đi.
Khánh Phong thở nhẹ hài lòng, vì dù sao anh vẫn còn cơ hội gặp lại Tiểu Khương.
--------------
típ nữa đi bạn ơi ! Thanks nhiều
Đồng hồ đã hơn bảy giờ rưỡi tối, vậy mà Tiểu Khương vẫn chưa về.
Khánh Bình bắt đầu lo lắng, anh đi ra đi vào một cách nóng nảy.
Trên giường ngủ của anh, Ngọc Anh ngủ say như chết. Ngay cửa ra vào, Duy Sơn ngồi hút thuốc lặng lẽ. Cái lặng lẽ bên ngoài thôi chứ anh cũng mong Tiểu Khương về như Khánh Bình. Một tình cảm mà không cần phải suy nghĩ, Khánh Bình cũng thấy rõ từ Duy Sơn:
anh ta đã "cảm" Tiểu Khương.
Hình ảnh Tiểu Khương và gã đàn ông trong quán cà phê buổi chiều nay, cứ làm Khánh Bình phải suy nghĩ. Anh cảm thấy bực bội khó chịu vô cùng. Lý nào mình ghen? Khánh Bình bắt đầu nhận ra thứ tình cảm rắc rối của mình. Anh đã yêu con nhóc đó rồi sao?
Không đúng. Khánh Bình lắc đầu, anh lấy thuốc ra đốt hút liên tục. Một người như anh không thể nào yêu Tiểu Khương. Anh cần một người dịu dàng, chiều chuộng anh chứ không phải một cô gái cứng đầu ương ngạnh. Phải, anh không thể nào yêu Tiểu Khương, không hề. Đó chỉ là trò đùa do anh làm đạo diễn.
Nhủ lòng với ý nghĩ chắc nịch như thế, nhưng có ánh sáng của ngọn đèn xe vừa đỗ lai trước cổng, Khánh Bình đã nhấp nhổm nhìn ra.
Anh sáng từ trong sân cùng chiếc đèn nhỏ ở cổng, đủ để Khánh Bình nhận ra gã đàn ông ban chiều đưa Tiểu Khương về. Hừ! Đã đi với nhau cả buổi chiều còn chưa chịu chia tay, quyến luyến bịn rịn đáng ghét quá đi. Khánh Bình nghe nóng cả mặt.
Tiểu Khương đang mở cổng để vào. Đợi cô khép cửa cổng lại, gã đàn ông kia mới chịu lái xe đi.
Và nhanh như sóc, Duy Sơn bay vèo ra:
– Tiểu Khương! Em về rồi à?
Tiểu Khương cau mày, tự dưng cô ước người đợi cô về là Khánh Bình. Cô chợt ngước nhìn lên cửa sổ lầu, có lẽ hắn chưa về, đèn phòng không thắp lên, cô nghe một nỗi buồn vô cớ nào đó len nhẹ vào tim mình, sao khó chịu quá.
Cô cười với Duy Sơn:
– Anh Sơn chờ anh Khánh Bình à?
Duy Sơn bước đến gần Tiểu Khương, khoảng cách thật gần, anh điềm đạm nhìn cô:
– Không, anh đợi em.
– Đợi em? - Tiểu Khương tròn mắt.
Duy Sơn gật đầu.
– Phải.
Duy Sơn đặt tay lên vai Tiểu Khương, nhẹ nhàng đến mức cô không dám có phản ứng nào, giọng anh thất ấm và nồng nàn:
– Tiểu Khương! Em là một cô gái thông minh, cho nên anh nghĩ em hiểu được tình cảm anh dành cho em.
Tiểu Khương cúi thấp đầu, cô vừa chia tay với người yêu cũ, bây giờ lại nhận một lời tỏ tình mới trong cùng một buổi tối. Cô không thấy bối rối hay hồi hộp mà vấn đề ở đây là trái tim của cô, không cần lời tỏ tình kia, nó cứ nằm ngủ yên dù hai người đàn ông kia gõ cửa lòng cô một cách kiên nhẫn.
– Tiểu Khương! Anh không ép em đâu, anh cũng không cần em trả lời ngay.
Em hãy suy nghĩ, anh sẽ chờ.
– Nhưng sau anh lại nói điều ấy vào lúc này?
– Anh ... không dừng được. Anh muốn em biết. Hãy cho anh cơ hội, Tiểu Khương nhé?
Ánh mắt Duy Sơn thống thiết làm sao, nó làm cho núi đá có thể mòn đi, còn Tiểu Khương thì cứ đứng nhìn sững anh:
Duy Sơn mỉm cười yêu thương. Anh nhẹ kéo cô vào anh, môi anh khẽ chạm vào trán cô. Tất cả đầu nhẹ nhàng khiến Tiểu Khương không kịp cô phản ứng, mà cứ thụ động đón nhận.
– Anh biết em sẽ bỡ ngỡ. Cứ suy nghĩ đi anh sẽ chờ.
Vén nhẹ lọn tóc trên trán cô, anh cười âu yếm:
– Thôi, em mệt rồi, vào nhà nghỉ sớm đi. Anh về.
Anh cọ nhẹ chóp mũi anh vào tay cô.
– Ngủ ngon!
Tiểu Khương không nói được lời nào mà cứ ngây người ra. Cho đến khi Duy Sơn quay lưng, cô mới gọi giật lại:
– Anh Sơn, về cẩn thận!
Trên lầu, Khánh Bình đấm mạnh tay vào tường. Anh gầm gừ trong cổ họng.
– Ngủ ngon ... về cẩn thận ... Tình tứ quá hén!
Nắm chặt tay lại, anh cố nén cơn giận phừng phừng trong lòng.
– Anh Bình!
Ngọc Anh giật mình thức giấc, cô ngồi dậy và sà vào lòng Khánh Bình ôm anh. Mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng. Khánh Bình rùng mình đẩy Ngọc Anh ra.
– Dậy rồi à? Nếu còn mệt, em cứ ngủ tiếp đi.
Ngọc Anh lắc đầu, ngả lại vào người Khánh Bình, thân thiện và đòi hỏi.
Khánh Bình đẩy cô ra lần nữa, anh nghiêm giọng:
– Đừng như thế, anh không thích. Em là người mẫu, anh là nhà nhiếp ảnh, hãy giữ rõ khoảng cách đó.
Ngọc Anh phụng phịu: – Em không muốn. Em yêu anh đâu phải anh không biết.
Cô lại ôm qua cổ Khánh Bình, áp mặt vào ngực anh nồng nàn:
– Em có điểm nào không đáng để anh quan tâm em, anh nói xem.
– Anh quan tâm đến em, tuy nhiên anh muốn chúng ta dừng lại ở tình bạn.
Đâu phải em không có người đeo đuổi, trái lại, quá nhiều nữa là khác, đúng không?
– Nhưng em chỉ cần có một mình anh mà thôi.
Mấy hôm nay cận kề bên Khánh Bình, Ngọc Anh hy vọng xóa tan khoảng cách giữa cả hai, cô muốn được làm người tình của anh hơn là bạn. Cô yêu anh như yêu một thần tượng.
– Ngọc Anh!
Khánh Bình càng cố đẩy Ngọc Anh ra thì cô càng nghịch ngợm ôm chặt lấy anh, còn chủ động đi tìm môi anh.
Thình lình cửa phòng Khánh Bình bị đẩy vào, Tiểu Khương đưa tay bật đèn, cô không nghĩ là Khánh Bình đang ở trong phòng, căn phòng sáng mờ mờ và cô sững người ... có hai người đang hôn nhau.
– Ối ...
Tiểu Khương lùi lại, mặt cô đỏ nhừ:
– Xin lỗi ...
Cô quay lưng nhanh ra, trong lúc Khánh Bình lườm Ngọc Anh. Cô chẳng những không ngượng mà còn cười khúc khích.
Tiểu Khương chạy hối hả về phòng mình, cô đúng là vô tâm vô ý, cứ nghĩ Khánh Bình chưa về nhà, hóa ra anh ta đang ... đang ... xấu hổ chết đi được.
Lính quýnh mãi, cô vẫn chưa mở được cửa, mà cũng không biết để chìa khóa phòng ở đầu nữa.
Keng ... một vật rơi xuống nên gạch, Tiểu Khương còn chưa nhận ra, Khánh Bình đã cúi nhặt giùm cô. Anh đưa cho cô.
Tiểu Khương cầm lấy, cô giống như bị “choáng” vậy, cứ ngẩn người ra.
Không nói không rằng, Khánh Bình lôi tay cô đi. Tiểu Khương kêu lên giận dữ:
– Anh làm cái gì vậy hả?
Chụp tay vào thành cầu thang cố trì lại, song cô vẫn bị anh lôi đi. Lên đến sân thượng, anh dúi cô ngã nhào vào băng ghế đá.
Tiểu Khương tức giận quát:
– Anh định bày cái trò gì đây? Điên mấy ngày nay chưa đủ hả?
Khánh Bình sấn đến, Tiểu Khương hoảng hồn bật dậy lùi ra sau. Khánh Bình gắt:
– Ừ đó, tôi điên. Tôi sắp điên lên vì bị cô quay vòng vòng. Tôi hỏi cô bày trò gì thì đúng hơn.
Khánh Bình đứng cách Tiểu Khương một tầm tay với, trông anh dữ tợn giống như con sư tử rình mồi, còn Tiểu Khương thì không còn chỗ để lùi nữa:
– Điên khùng!
Cô đẩy dạt anh ra định chạy xuống lầu, nhưng Khánh Bình đã túm cô lại.
Trong tích tắc, cô bị anh nhốt vào giữa đôi tay anh, giọng anh gầm gừ:
– Giải thích đi!
Gương mặt anh gần sát quà, Tiểu Khương cảm nhận một điều tệ hại nhất sắp xảy ra. Cô vung tay lên đầu thủ thế, mặt hất cao:
– Cảnh cáo nghen, tôi không dễ bị anh ăn hiếp đâu.
Khánh Bình nhìn chăm chú vào mặt Tiểu Khương, cùm nắm tay của cô, anh chợt cười giễu cợt. Cũng ra dáng lắm!
Nụ cười quyến rũ của anh khiến Tiểu Khương vừa rung động vừa quê quê, cô nạt:
– Cười gì?
Khánh Bình cười tủm tỉm, anh đưa tay vào túi quần. Tiểu Khương lo sợ.
– Nè! Anh định làm gì vậy hả?
Khánh Bình làm mặt nghiêm:
– Tôi không có vũ khí đâu mà sợ.
Lấy trong bóp ra tờ giấy được ép cứng, anh dúi vào tay cô, nói khô khốc:
– Xem đi.
Tiểu Khương nghi ngờ nhìn vào mảnh giấy Khánh Bình dúi vào tay mình:
– Gì đây?
– Xem đi!
Cũng may là có bốn ngọn đên treo ở bốn góc sân thượng, nên Tiểu Khương đọc ra nội dung tờ giấy, tuy nhiên cô vẫn cảnh giác giương mắt nhìn Khánh Bình.
– Anh có võ Thiếu Lâm ... can dự gì đến tôi?
Khánh Bình lại đưa tiếp tờ giấy nữa:
– Chính xác là đi du lịch chụp ảnh phong cảnh.
Tiểu Khương nhíu mày:
– Tôi không hiểu anh muốn gì? Hôm nay tôi đi ra ngoài về không được khỏe, tôi muốn xuống nhà. Còn anh, muốn ... hóng gió thì hóng một mình đi.
Giọng Khánh Bình nặng như chì.
– Tôi không hóng gió.
– Vậy anh muốn gì mà lôi tôi lên đây?
Biết có nài nỉ cũng không xong, thôi thì vớt vát hy vọng ... áp đảo đối phương. Tiểu Khương lạnh lùng gác tay lên lan can, trốn chạy chi bằng đối mặt.
Không ngờ cô nàng cứng đầu không thua gì mình, nhưng Khánh Bình không nao núng, anh hất hàm:
– Bảo giải thích, không nghe à?
– Nhưng giải thích chuyện gì mới được? Anh nói chuyện không đầu không đuôi, tôi biết giải thích như thế nào?
– Nói nhiều quá!
Anh trừng mắt:
– Trong buổi tối, gặp hai người đàn ông, lại còn ... thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Tiểu Khương rụt người lại:
– Vô duyên! Theo dõi người ta còn lớn tiếng.
– Nhiều chuyện! Đã bảo giải thích mà.
– Giải thích cái gì, mà tại sao tôi phải giải thích với anh?
– Dám lớn tiếng hả? Có tin tôi ném cô xuống đó không?
Tiểu Khương bĩu môi:
– Giỏi hù!
– Hù hả? Tôi làm thiệt cho cô xem.
Vừa nói anh vừa túm lấy hai vai cô, vờ như sắp hất cô ngã. Điếng người, Tiểu Khương hét lên:
– Ôi! Má ơi! Giết người ...
– Cô nói không?
Tiểu Khương run sợ co rúm người lại:
– Nói, nói mà ...
Khánh Bình buông tay la, anh làm hùm hổ như thế thôi, chớ ai nỡ làm thật.
Anh đã nhận rõ lòng mình, anh đang ghen.
Tiểu Khương phụng phịu:
– Người đưa tôi về nhà là người bạn cũ, còn Duy Sơn là bạn của anh liên quan gì đến anh mà hỏi.
– Không liên quan mà sao hắn hôn cô, cô không có tát tai hắn?
Tiểu Phương liếc Khánh Bình một cái dài thậm thượt. Cô đứng thẳng người lên nghiêm chỉnh:
– Anh ta là bạn anh, anh muốn tôi tát tai anh ta?
– Phải. Chẳng lẽ là bạn tôi thì cô cho người ta tự do hôn cô à? Cô thích hắn hôn cô?
– Anh nói cái gì? Có tin là tôi ... là tôi ...
Tiểu Khương giơ tay lên định tát tai Khánh Bình. Tại sao anh ta dám xúc phạm cô như thế, anh ta lấy quyền gì mà hoạnh họe cô. Cô quát:
– Đồ vô đuyên, tránh ra!
Cô xô mạnh một cái, người Khánh Bình cứng và vững như cầy cột đèn chôn bên đường vậy. Thẳng tay, cô mỉm môi dùng hết sức đẩy anh ta ra, nhưng anh ta như khúc gỗ trơ trơ.
Giận quá, cô nhìn anh tóe lửa, chợt phát hiện dưới tay anh là khoảng trống thoát thân, cô vội thụp người xuống. Khánh Bình cũng đâu có vừa, anh rùn người theo lấp khoảng trống lại, cười ranh mãnh, anh đùa:
– Tưởng dễ à?
Biết có xuống nước cũng không được, Tiểu Khương đứng im suy tính. Một làn gió nhẹ chợt ùa tới, mùi hương hoa nguyệt quế dìu dịu, lãng mạn, mắt hai người chìm vào trong nhau ... gườm gườm.
Quay lưng lại Tiểu Khương tì hai tay vào lan can nhìn xuống bên dưới.
Khánh Bình lại được dịp ngắm chiếc cổ thanh tú của cô một cách thỏa thích.
Anh dịu giọng:
– Lúc nãy, anh giận nên nói bậy, em đừng giận.
Tiểu Khương đứng im. Khánh Bình ước gì có thể nhìn thấy gương mặt phụng phịu và đôi môi dẫu lên như dỗi hờn.
– Em đợi anh nói tiếng xin lỗi em, em mới chịu quay lại à?
Tiểu Khương quay lại, gương mặt cô lành lạnh.
– Hôm nay, anh đã ăn những gì bị trúng độc ... ngọt rồi hả? Tôi nghe chết đi được.
Nói xong cô quay mặt đi ngay. Khánh Bình bật cười tiến gần sát hơn, vòng tay ra sau lưng Tiểu Khương, cô đứng gọn trong lòng anh. Cô gỡ tay anh ra, anh ôm cô lại.
– Em đứng im nào!
Tiểu Khương cự nự.
– Đứng im để anh ôm tôi như thế này hả? Có mau buông tôi ra!
– Không.
– Anh quá đáng lắm! Tôi không phải loại gái dễ dãi cho anh đùa giỡn đâu.
– Anh đã ăn mấy bạt tai của em rồi nên em không cần quảng cáo. Em hãy ngoan ngoãn đứng im nghe anh nói đã, sau đó em muốn đánh đấm gì cũng được, hay thậm chí bảo anh nhảy xuống kia, anh cũng nhảy.
Anh ta làm gì nghiêm trọng dữ vậy? "Gọi em xưng anh" ngọt xớt nữa chứ.
Tiểu Khương còn đang suy nghĩ, Khánh Bình từ từ xoay cô lại, nâng mặt cô cho đối diện với anh.
Anh ta đúng là ác còn hơn quỷ sứ, Tiểu Khương mắng thầm. Hết trò để anh ta chơi hay sao mà bắt cô trân mình nhìn anh ta.
– Em có vẻ căng thẳng quá, anh chưa nói gì mà.
Ngượng cứng người vì bị anh đọc được những suy nghĩ thầm kín, Tiểu Khương cằn nhằn:
Nói gì thì nói đi, trời gió lạnh đây nè, hổng thấy à?
– Đừng vội! Anh nói liền mà, anh nói xong là em ... ấm liền.
– Điên quá đi, không nói tôi đi xuống à.
Khánh Bình im lặng như để đo lường sự kiên nhẫn của Tiểu Khương. Một lúc lâu sau anh xòe tay ra trước mặt cô, Tiểu Khương ngạc nhiên:
– Làm gì vậy? Tự dưng xòe tay ra?
– Chìa khóa, đưa đây:
Tiểu Khương muốn điên lên, cô không hiểu Khánh Bình muốn gì nữa, cô gắt:
– Thật ra là chuyện gì? Tự nhiên đòi chìa khóa.
Anh nhìn vào mắt cô khiến cô hơi nao núng, rồi mới trầm giọng:
– Chìa khóa mở cửa trái tim em, em hãy mở nó ra, để giải thoát linh hồn anh đi:
Tiểu Khương tròn mắt, cô không hiểu Khánh Bình nói gì nữa. Cô ấp úng:
– Anh ... uống lộn thuốc rồi hả?
– Ừ, nhưng không phải uống thuốc mà là ngãi. Ngãi yêu của em. Em có biết lúc nãy anh muốn điên lên như thế nào không khi thấy Duy Sơn hôn em. Thật ra em ngây thơ hay cố tình không biết lòng anh, hả?
Bạn ơi truyện hay quá post tiếp đi bạn