-
Một muỗng ... một muỗng rồi một muỗng, Đình Đình ăn một cách ngon lành.
Vừa ăn cô vừa đưa đôi mắt nhìn Minh Phi trìu mến. Gã cù lần nay, gã có biết mình đẹp trai lắm lắm không ?
– Bác sĩ có nói khi nào xuất viện không ?
Minh Phi chợt hỏi một câu làm Đình Đình sa sầm nét mặt. Đáng ghét quá đi thôi. Người ta đang mơ mộng, tự nhiên hỏi một câu lảng nhách.
– Không biết!
Cô trả lời cáu kỉnh. Minh Phi vẫn vô tư.
– Địa chỉ nhà cô đâu, đưa tôi báo giùm cho
Địa chỉ nhà ? Báo tin ? Đình Đình nghe tim mình thót lại. Chết thật! Mấy bữa nay ham vui quên mất, bây giờ nghe nhắc mới nhớ ra. Sao cô không nhớ mình hãy còn nhà và còn một người cha vô cùng nghiêm khắc nữa ? Tính sao đây ? Đình Đình nghe dạ rối bời.
Biết lấy lý do gì thanh minh cho sự vắng mặt đây ? Biết cô mấy ngày nay lúc nào cũng cận kề bên một gã con trai, ba hẳn sẽ cạo đầu, sẽ thả trôi sông mất.
– Hừ! Hỏi sao không nói ? Có số điện thoại không ?
– Không có!
Mất hết hứng thú, Đình Đình thả nằm dài xuống giường rầu rĩ.
– Sao không có được ?
Minh Phi ngơ ngác. Đình Đình bỗng dưng nổi quạu:
Tôi chướng mắt lắm phải không? Hẳn trong lòng anh, tôi là oan gia chứ gì ?
Những tưởng Minh Phi sẽ lắc đầu chối bay đi. Nào ngờ ... anh lại gật đầu:
– Không chỉ oan gia mà còn là nợ báo nữa. Từ đâu bỗng dính vào tôi gây bao nhiêu phiền phức.
– Anh nói sao? - Đình Đình bật ngay người dậy - Dám nói tôi là của nợ, là oan gia hả ? Anh có biết vì ai mà tôi phải bị bể đầu không ?
– Vì cô chứ vì ai nữa ? - Minh Phi trả lời gọn lỏn.
Vì tôi ?
Đôi đồng tử trợn tròn như sắp nổ tung, nỗi lo cộng thêm tức giận lám cơ thể Đình Đình tê cứng, trống tím đập liên hồi như sắp đứt đến nơi.
– Đình Đình ...
Bây giờ mới nhớ đến lời bác sĩ, mới nhớ đến chứng bệnh tim không thể kích động của cô, Minh Phi hốt hoảng nhào lên ôm lấy cô, lo sợ.
– Đình Đình bình tĩnh lại! Lỗi là tại tôi, là do tôi làm cô bị bể đầu. Cô không có lỗi gì, không có lỗi gì!
Bàn tay vuốt ngực làm mạch máu bớt căng hay ... cái giọng hiền hòa của Minh Phi làm bình tâm lại mà từ tím tái, gương mặt Đình Đình dần trở nên hồng, hời thở cũng nhịp nhàng hơn.
– Tôi thật tình không coi cô là nợ báo, oan gia. Nhưng ... cô thông cảm, nếu tình trạng này cứ kéo dài tôi không biết lấy gì mua cháo cho cô, cũng không biết lấy gì ... thanh toán viện phí cho người ta nữa.
Hai tay chống cằm, Minh Phì thở dài rầu rĩ. Thật tình, anh không muốn than thở hay kể công gì, nếu thật sự không phải đã xài đến đồng tiền dành dụm cuối cùng. Nếu còn xoay xở được, anh nhất định không hé môi đâu.
-
Mấy ngày nay, vì mãi lo chăm sóc cho cô, anh đã để mất chỗ làm. Mà dù còn, anh cũng đâu bỏ mặc cô không lo để đi làm được! Phần anh thì dễ rồi, trái bắp củ khoai cũng tạm no, chỉ có Đình Đình là không biết tính sao. Đang bệnh, cần bồi dưỡng, lẽ nào anh cho cô ăn cháo trắng với đường ? Còn viện phí ..
chắc cũng không có rẻ đâu.
Thì ra là vấn đề này. Nhìn vầng trán suy tư của Minh Phì, Đình Đình chợt hiểu. Trách mình vô tâm quá, cô hất nhỏm dậy tìm cái xắc tay.
– Tôi có bây nhiêu, anh cầm xài tạm đi.
– Tôi không ...
Minh Phi tỏ ý ngại ngần, ĐìnhĐình dúi luôn hai tờ một trăm vào tay anh.
– Cầm lấy, đừng ngại ? Đây là tiền của tôi lo cho tôi chứ có phải tiền tôi lo cho anh đâu mà tự ái.
Đình Đình nói không sai. Minh Phi ngần ngừ cầm lấy. Đình Đình lại nói tiếp:
– Hai trăm ngàn thì không đủ đóng viện phí đâu. Nhưng anh đừng lo, tôi đã có cách.
– Có cách ? Chau đôi mày, Minh Phi cảm thấybất an:
Đừng lo, tôi không có lám bậy đâu mà.Đọc được ý nghĩ từ đối mắt anh sâu thẳm, Đình Đình vụt cười xòa.
– Cách kiếm tiền của tôi hoàn toàn chính đáng.
– Cách gì ? Minh Phi hỏi lại cho chắc.
– Bí mật ...
Đặt một ngón tay lên môi, Đình Đình hạ giọng:
– Mai rồi biết. Bây giờ, anh làm ơn ra ngoài mua giùm.tôi tờ báo Thời Trang.
đây không có gì coi chắc tôi điên lên mất.
Biết có hỏi cũng chẳng được, Minh Phi đành nhún vai một cái rồi bước ra ngoài, bụng vẫn lo lo, linh cảm như dự báo một chuyện không lành sắp xảy ra.
Cho đến bây giờ, bị bắt dẫn vào phòng, ngồi đối diện với viên cánh sát rồi, Minh Phi vẫn còn không biết chuyện gì dã xảy đến cho mình. Vẫn không biết tại sao mình bị bắt và bị bắt với tội danh gì ?
Chiều hôm qua, cơn nước vừa xong, Đình Đình lập tức chìa ra cho anh một mánh giấy con con, nói với giọng tỉnh bơ.
Nhà của cô ở đây à ? - Đưa tờ giấy ra phía có ánh đèn anh vừa xem vừa hỏi.
– Không phải! - Giọng Đình Đình vang lớn ở sau lưng - Đây chỉ là điểm hẹn thôi. Ra đến đó, anh chỉ cần kêu lớn:
Có ai tên Huy Du ở đây không. Sẽ có người đưa tiền cho anh lập tức.
– Huy Du! Hắn ta là ai thế?
Trong một thoáng, anh nhận thấy Đình Đình hơi bối rối. Nhưng lai bị câu trả lời suôn sẻ của cô làm quên mất.
Là anh rể của tôi.
– Sao anh ta không đem thẳng tiền đến đây mà còn hẹn ?
Có cái gì đó không bình thường, nhưng với cái mặt tỉnh queo và giọng nói trong leo lẻo Đình Đình khiến anh tin ngay vào nổi khổ tâm chính đáng của mình. Rằng vì muốn giấu không cho ba biết, cô đã lén liên lạc cùng anh rể, nhờ anh ta viện trợ chút ít tiền xoay xở. Khi nào hết bệnh rồi sẽ tự mình xuất viện về gặp ba nhận tội.
Câu chuyện nghe phần nào lọt lỗ tai, lại thêm tâm lý không muốn đôi co phiền phức rườm rà với người nhà của Đình Đình, anh dễ dàng chấp nhận. Cầu mong sao lấy được tiền, lo cho cô ả xuất viện rồi đường ai nấy bước.
Nào ngờ, vừa đến nơi, chưa kịp kêu trọn câu đã thấy từ trong bóng tối bay vút ra hai viên cảnh sát. Chẳng nói chẳng rằng cũng chẳng để anh giải thích, họ dùng một thế võ quật anh té đổ nhào rồi cụp một cái, một cái còng khóa chặt hai bàn tay anh lại.
– Ôi! Mấy người làm gì ? Ăn cướp! - Theo bản năng, anh cố vùng ra.
– Im ngay!
Một cái cùi chỏ thúc vào hông đau điếng. Không để anh kháng cự, hai viên cảnh sát cùng nhau kè anh về phía chiếc xe bít bùng đậu sẵn bên vệ đường, rồi hù còi phóng sút đi nhanh.
Cả đêm dài bó gối ngồi nhìn bốn bức đường, Minh Phi đi tìm lời giải đáp.
Nhưng ... dù cho anh có lộn tung bộ óc, có suy nghĩ đến bạc đầu vẫn không sao đoán được lý do minh bị bắt. Cả đến bây giờ cũng vậy, trước mặt viên cảnh sát, anh vẫn ù ù cạc cạc chẳng biết gì.
– Này anh kia, trả lời mau! Đồng bọn anh có bao nhiêu người hả ?
– Gì ạ ? - Nghe hỏi, Minh Phi ngẩng đầu lên ngơ ngác.
– Tôi hỏi đồng bọn của anh gồm bao nhiêu người cả thảy.
Viên cảnh sát cau mày cáu kỉnh. Minh Phi đưa tay gãi tốc ngỡ ngàng.
còn tiếp nhưng tôi pải măm cơm cái đã
-
tiep nha ban hay lam do cam on nhieu
-
Bạn post chậm quá, sốt ruột lắm!Mỗi đoạn ngắn tí đọc 5phút đã hết rồi Chán chết!
-
hic mình tận bên hongkong vào mạng vn chậm lém mình cố gắng lém roài mà
Anh hỏi gì, em không hiểu. Đồng bọn nào ạ ?
– Đừng vờ ngây thơ nữa, khai mau! Các người giam giữ Đình Đình ở nơi nào hả ? Ngỡ Minh Phi ngoan cố, viên cảnh sát tức mình vỗ mạnh bàn hét lớn.
– Đình Đình ? Minh Phi mang máng nhận ra sự việc ? Nhưng vẫn không tài nào hiểu nổi lời anh cảnh sát.
– Anh nói vậy là sao ạ ? Đình Đình bị ai giam ạ ?
– Còn ai nữa ! - Viên cảnh sát trợn mắt - Chính mày và đồng bọn đã bắt cóc cô ta, âm mưu tống tiền ngài tỷ phú Phan Thanh. Chứng cứ rành rành ra đó còn chối được à ?
– Sao ?
Minh Phi kêu to rồi chợt hiểu. Thì ra mình bị bắt vào đây với tội danh khủng khiếp. Thật linh cảm không sai, ả Đình Đình này đúng là ghê gớm, dám bày trò hại anh như vậy ?
– Sao hết chối được rồi phái không ? Khai mau, các người giam giữ Đình Đình ở nơi nào hả ?
Thấy Minh Phi sững người ra chết lặng, ngỡ mình đã đánh trúng điểm yếu của tên tội phạm, viên cảnh sát tấn công dồn dập.
– Ở bệnh viện ... Nhưng không phải tôi bắt ...
Sau một phút lặng im, Minh Phi tìm lời bào chữa cho mình. Nhưng ... chưa nghe anh nói hết câu, viên cảnh sát đã phóng vọt ra ngoài, lập tức cho người đi cứu Đình Đình.
– Chuyện là như vậy sao ?
Nói đến lần thứ tư rồi, viễn cảnh sát vẫn không tin, vẫn một câu lặp đi lặp lại.
– Hay là có kẻ uy hiếp bắt cô phải khai như vậy ? Yên tâm, không phải lo gì cả, cảnh sát chúng tôi sẽ bảo vệ cho cô.
Phải nói đến lần thứ mấy, ông mới hiểu đây ?
Điên tiết quá, Đình Đình hết giữ nổi nhã nhặn hét lên:
– Thật tôi không bị bắt cóc, cũng không bị ai uy hiếp. Tất cả chỉ là một trò đùa. Một trò đùa, ông có hiểu không.
– Trò đùa ? - Viên cảnh sát đưa mắt nhìn Huy Du cầu cứu, rằng chuyện này sự thật ra sao, có thật là một trò đùa như Đình Đình vừa nói ?
Gật đầu trả lời viên cảnh sát, Huy Du hiểu được tâm trạng của ông. Như anh đây, từng tận mắt chứng kiến, từng hiểu rõ tính ý nghịch ngợm của Đình Đình còn cảm thấy bất ngờ thì ... nói gì ông lần đầu gặp mặt.
Binh ...” Bật tung cánh cửa, hai Biên cảnh sát súng lục cầm tay, mặt đằng đằng đầy sát khí tiến vào làm đám bệnh nhân hồn phi phách tán, mặt không còn giọt máu. Cả các y bác sĩ cũng kinh hoàng vỡ mật đứng nép vào nhau không dám thở.
Nhưng ... gì thế này ? Đám cảnh sát quay nhìn nhau ngơ ngác. Đám khủng bố đâu ? Sao trên giường chỉ có mỗi Đình Đình nằm tréo chân, vừa đọc báo, vừa cắn hột dưa phun phèo phèo ra đất.
– Ủa! Sao mọi người biết tôi ở đây mà đến vậy ? - Nghe động, cô bật người ngồi dậy. Đôi mắt mở tròn, lạ lẫm nhìn hết người này tới người kia - Lại có cảnh sát và đem theo súng nữa ?
– Đình Đình!
Bất chấp cái khoát tay ngăn cản của viên cảnh sát, bà Thanh vẫn chạy ùa vào ôm chầm lấy con bật khóc.
– Bọn chúng có làm gì con không hả ?
Nhận được tin báo của sở cảnh sát, gia đình anh và gia đình bác Thanh lập tức lên đường với tâm trạng hoang màng lo lắng. Bệnh viện ? Sao lại là bệnh viện ? Không lẽ bọn bắt cóc hành hạ cô đến nỗi không còn đi đứng nổi ?
-
Làm gì ? - Đôi mày khẽ nhường, rồi như chợt hiểu cô bật lên lời cằn nhằn - Tên Minh Phi vô dụng này! Có bây nhiêu việc cũng không xong, cũng để lộ ra!
– Con nói gì ? Gã Minh Phi nào ? Một đêm trong hãi hùng kinh sợ với tin con bị bắt cóc tống tiền khiến ông Thanh phần nào ôn hòa hơn trong lới nói.
– Dạ ....
Nghe giọng cha, Đình Đình giật mình thon thót. Cái mặt đang cau bỗng xụ xuống xanh lè sợ hãi.
– Con đừng lo, bọn bắt cóc đã bị cảnh sát bắt hết rồi. Yên tâm theo ba mẹ về nhà.
Nhìn mặt cô bỗng dưng đổi sắc. Ngỡ cô sợ bọn bắt cóc, ông Thanh nhẹ vỗ vai an ủi. Đình Đình ngẩng đầu lên, nghèn nghẹn:
– Bọn bắt cộc ... đã bị bắt ... rồi sao.
Đúng vậy ! - Bước lên một bước, Huy Du cười vui vẻ - Chính anh đã báo cho cảnh sát.
– Sao anh lại báo ? - Nhìn anh một cái như muốn ăn tươi nuốt sống, Đình Đình cáu kỉnh – Có hai chục triệu đồng làm như lớn lắm.
– Không phải lớn, mà anh lo cho sinh mạng của em hơn.
Không hiểu nỗi cau có của Đình Đình, anh ôn tồn giải thích, rằng hôm qua, sau khi nhận được cú điện thoại cô báo tin mình bị bắt cóc, bảo phải đem hai mươi triệu đến ngôi nhà hoang cuối con hẻm cho một gã thanh niên đến nhận, anh đã run sợ thế nào. Tuy Đình Đình đã nói rõ ràng bọn cướp cần tiền không cần mạng và cấm không cho anh gọi cảnh sát, nhưng sau hơn một giờ suy nghĩ và bàn bạc, mọi người đều nhất trí nhờ cảnh sát hỗ trợ một tay. Lời bọn bắt cóc làm sao tin được. Lỡ như nhận tiền xong, chúng thủ tiêu người phi tang vật chứng thì sao ?
– Mọi người thăm hỏi bấy nhiêu đó đủ rồi. Xin vui lòng tránh ra để chúng tôi lấy khẩu cung
Viên đội trường bước lên, sau lưng ông là hai cảnh sát viên sẵn sàng với chiếc máy ghi âm nhỏ.
– Xin cô vui lòng tường thuật lại hoàn cảnh mình bị tên cướp bắt cóc. Lúc đó là mấy giờ, địa điểm là nơi nào ?
– Ôi trời! Nghe viên cảnh sát hỏi mà Đình Đình chỉ muốn ngất đi. Đùa một chút, không ngờ chuyện lại đi xa đến dường này. Cứ tưởng dựng chuyện dọa Huy Du đem tiền đến, ai ngờ lai khiến Minh Phi vô tù với tội danh khủng khiếp.
– Sao ạ, cô cứ từ tốn kể!
Kể ? Bình thường, nếu chuyện không nghiêm trọng, nếu không liên quan đến tính mạng và danh dự của Minh Phi, hắn Đình Đình đã hào hứng dựng ngay một câu chuyện ly kỳ hấp dẫn. Không chỉ có tên cướp mặc áo đen, bịt kín mặt mày, mà còn cả dao găm và hàng tá lời gầm gừ đe dọa.
Nhưng ... phút giây này, với sự hiện diện của ba, với tin tưc vừa nhận được, cô chẳng cỡn chút lòng dạ nào bịa đặt, lòng như núi tơ rối vò. Nghĩ mãi không tìm ra cánh minh oan cho người lỡ làm ơn mắc oán, cô đành phải nhờ chứng bệnh tim mà bác sĩ vừa phát hiện ra làm phương thuốc cứu nguy.
Ôi! Đình Đình! Con sạo vậy ? Tự nhiên ngả ra ngất xỉu là sao? Bác sĩ, bác sĩ ơi!
Thấy Đình Đình bỗng té ngửa ra sau, hai mắt nhắm nghiền, bà Thanh hốt hoảng gọi to. Một cô y tá nhanh chân chạy đến. Thấy mọi người vây quanh Đình Đình nhiều quá, cô la lên:
– Làm ơn đứng tránh ra giùm. Cô ta bệnh tim không thể bị kích động mạnh đâu.
Bệnh tim ? Lần đầu nghe nói con mình mắc chứng bệnh nan y, ông bà Thanh đồng nhìn nhau lạ lẫm. Nhưng nhìn các bác sĩ khẩn trương đẩy bình oxy đến, họ không khỏi một phen xanh máu mặt, hết dám hỏi han gì. Cả mấy viên cảnh sát kia cũng thế. Sau khi cùng nhau hội ý, họ đồng ý chuyển Đình Đình sang một phòng khác, vừa chăm sóc vừa bảo vệ.
-
Reng ... Reng ... Reng ...
Vừa về đến nhà, chưn kịp trút bỏ bộ đồ, Huy Du đã nghe điện thoại trong túi reo inh ỏi. Ngã nhào xuống ghế, anh mệt mỏi nhấn nút phong.
– A lô, Huy Du đây.
– Anh rể hả ? Đến bệnh viện cứu em mau!
Là giọng của Đình Đình. Quên ngay cơn mệt, Huy Du chồm ngay dậy.
– Sao, bọn bắt cóc lại đến à ? Đợi anh gọi cảnh sát!
– Không phải! - Bên kia đầu dây, giọng Đình Đình bực bội - Làm ơn đừng gọi cảnh sát. Anh làm hư bột hư đường của em hết rồi nè.
– Cái gì bột, cái gì đường ? Em thèm ăn bánh gì hả ?
Nghe không rõ - Huy Du hỏi lai. Giọng Đình Đình gắt lên trong máy:
– Trời ơi! Bánh bột gì! Anh đến đây mau. Nhớ đừng nói cho mọi người biết đó. Chuyện quan trọng lắm.
Thế là hoả tốc Huy Du ào trở vào bệnh viện.
– Trời, trời! Có chuyện này sao ? Nghe Đình Đình tường. thuật đầu đuôi câu chuyện mà hai con mắt Huy Du cứ trợn tròn. Thật không biết nên cười, nên thương hay giận cô em vợ quá quắt này.
– Hết chuyện đùa rồi sao chứ?
– Chuyện là như vậy đó, ông hiểu rồi chưa hả ?
Giải thích cách này cũng không khiến biên cảnh sát hiểu ra, Đình Đình tức quá hét lên. Giật mình thoát khỏi dòng suy tưởng, Huy Du vội tiếp lời giải thích.
– Ra vậy!
Thêm lời lý giải cặn kẽ của anh, viên cảnh sát mới lờ mờ chợt hiểu, bực lẵm nhưng cũng không khỏi lắc đầu chào thua.
– Cô quậy quá báo hại tôi bắt oan người vơ tội. Tính sao bây giờ?
– Không cần tính, cứ giao hết mọi việc cho tôi.
Thổi tróc viên Chewing Gum trong miệng thành cái bong bóng vỡ tung trên miệng, Đình Đình khoát tay:
– Chuyện nhỏ!
– Được rồi!
Suy nghĩ một lúc rồi viên cảnh sát cũng gật đầu. Nếu không nể tình ngài tỷ phú Phan Thanh, ông hẳn đã sạt cho cô một trận ra trò. Dễ tường cảnh sát ở không lắm hay sao ?
Huy Du, anh có biết món quà gì sẽ làm chị Hai em thích nhất trong ngày Lễ Tình Nhân này không hả ?
– Quà gì ? - Đang rối trí suy nghĩ không ra, bỗng được mách nước Huy Du mừng rỡ hỏi ngay.
– Là một nụ hôn yêu đó.
Kéo tai Huy Du xuống kề sát miệng mình, Đình Đình nhắc khẽ. Cạnh bên, Yên Lâm vẫn vô tư nhìn đôi bướm vàng bay lươn.
– Con nít con nôi, xúi bậy hả ?
Giơ cánh tay lên, Huy Du vờ như không đồng ý với lời xúi hợp tình hợp lý.
– Vậy thì thôi, tự tìm quà khác tặng đi!
Nhún vai, Đình Đình tỉnh bơ nét mặt. Cùng lúc Yên Lâm quay đầu lại:
– Hai người vừa nhắc đến quà gì thế ? Sắp đến sinh nhật của ai à ?
– Không! Nhân dịp Lễ Tình Nhân, anh Du hỏi em xem chị thích gì để tặng, em bảo ...
– Đình Đình!
Không thể để Yên Lâm nghe mấy lời bậy bạ của Đình Đình, Huy Du hốt hoảng bụm nhanh miệng cô em quá quắt:
– Muốn chết phải không ?
Nhìn điệu bộ của anh, Đình Đình thích chí bật cười khanh khách:
– Không cho em nói, chắc chắn ... anh thích món quà đó lắm rồi.
– Quà gì thế?
Yên Lâm tò mò. Đình Đình đưa một ngón tay lên – Bí mật ! Nhưng em bảo dàm chị sẽ thích vô cùng
Quà gì ? - Đang rối trí suy nghĩ không ra, bỗng được mách nước Huy Du mừng rỡ hỏi ngay.
– Là một nụ hôn yêu đó.
Kéo tai Huy Du xuống kề sát miệng mình, Đình Đình nhắc khẽ. Cạnh bên, Yên Lâm vẫn vô tư nhìn đôi bướm vàng bay lươ
Con nít con nôi, xúi bậy hả ?
Giơ cánh tay lên, Huy Du vờ như không đồng ý với lời xúi hợp tình hợp lý.
– Vậy thì thôi, tự tìm quà khác tặng đi!
Nhún vai, Đình Đình tỉnh bơ nét mặt. Cùng lúc Yên Lâm quay đầu lại:
– Hai người vừa nhắc đến quà gì thế ? Sắp đến sinh nhật của ai à ?
– Không! Nhân dịp Lễ Tình Nhân, anh Du hỏi em xem chị thích gì để tặng, em bảo ...
– Đình Đình!
Không thể để Yên Lâm nghe mấy lời bậy bạ của Đình Đình, Huy Du hốt hoảng bụm nhanh miệng cô em quá quắt:
– Muốn chết phải không ?
Nhìn điệu bộ của anh, Đình Đình thích chí bật cười khanh khách:
– Không cho em nói, chắc chắn ... anh thích món quà đó lắm rồi.
– Quà gì thế?
Yên Lâm tò mò. Đình Đình đưa một ngón tay lên – Bí mật ! Nhưng em bảo dàm chị sẽ thích vô cùng.
– Quà gì thế anh ?
Yên Lâm càng sốt ruột. Huy Du đưa tay gãi tóc.
– À.. ờ.. là một món quà ... một lát rồi em sẽ biết.
-
Ừ!
Yên Lâm quay người hờn đỗi. Đình Đình bật phá lên cười ...
– Thôi, đến nơi rồi, làm ơn cho em xuống. Không thì với sự có mặt của em, anh chẳng đời nào tặng quà cho chị được đâu.
Thừa biết Đình Đình ranh ma, kiếm cớ thoát khỏi vòng kiềm tỏa của mình với Yên Lấm. Nhưng “lòng vả như lòng sung”, nên thay vì vạch trần âm mưu, anh lại đưa một ngón tay lên rầy lấy lệ.
– Đi một lát rồi về liền đó!
– Thiệt không đó ? - Một con mắt nheo lại, Đình Đình tinh nghịch trêu ngươi – Chứ không phải muốn người ta đi càng lâu càng tốt à ?
Rồi tung chân chạy đi ngay, trước khi Yên Lâm kịp lên tiếng cản:
– Đình Đình, không được đi! Ba đã dặn gì nhớ không hả ?
Không sao, em cứ để nó tự do một lát.
Huy Du khoát tay, làm ra vẻ thản nhiên. Nhìn theo hướng Đình Đình vụt chạy biến đi, Yên Lâm thở ra lo lắng:
– Em chỉ sợ nó làm điều gì nữa.
– Không phải chỉ có em, mà cả anh cũng sợ.
Huy Du thầm trả lời rồi nói lảng sang vấn đề trọng yếu:
– Em có biết hôm nay là ngày gì không ?
– Em biết chứ. Là ngày Lễ Tình Nhân. - Với tay hái một bông hoa dại, Yên Lâm cười tươi.
– Thế em có biết ngày này người ta dùng để làm gì không ?
Huy Du lại hỏi, mất nhìn người yêu chàm chú.
– Hôm nay, Yên Lâm mặc một chiếc đầm màu hồng phấn trông rất ngọt ngào. Một chiếc băng đô thanh nhã cài ngang mái tóc dài, dịu dàng không kể xiết!
Em biết chứ ! - Cành hoa dại xoe tròn trên mấy ngón tay búp măng trắng nõn nả - Là ngày các đôi tình nhân bày tỏ lòng yêu mến với nhau.
– Vậy em có bày tỏ lòng yêu mến với anh không ?
Tim run lên trong cám xúc, Huy Du bồi hồi chờ đợi. Yên Lâm cho tay vào chiếc bóp nhỏ lấy ra một hộp giấy vuông vuông.
– Năm nào, đến ngày Lễ Tình Nhân, em cũng mua tặng anh một món quà nhưng không gởi được. Năm nay em đem ra tặng hết cho anh. Tất cả là ba chiếc kẹp cà vạt, anh xem có thích không ?
“Ba năm!” Vậy ra mình và Yên Lâm yêu nhau đã ba năm. Đưa tay nhận quà, Huy Du nhớ đến các ngày Lễ Tình Nhân trước, là một ngày rất buồn, nằm chèo queo trong phòng ký túc xá ngắm tuyết rơi. Có một cô bạn nước ngoài thầm để ý, năm nào cũng đến tặng cho anh một hộp cho co-la-te hình trái tim rất đẹp.
– Anh không thích hả ?
Thấy Huy Du cầm chiếc hộp trầm ngâm không nói gì, Yên Lâm lo lắng lên tiếng hỏi.
Không có! - Vụt thoát khỏi vòng hồi tưởng, Huy Du chớp mắt nói ngay - Anh chỉ quá cảm động và tự trách mình thôi. Hai năm qua anh đã quá vô tình, không biết mua quà gởi tặng em.
– Vì anh bận học thôi mà. - Cười thông cảm, Yên Lâm đưa tay mở tung lớp giấy gói bên ngoài chiếc hộp - Để em cài thử xem có hợp không nghe!
Cúi nhìn chiếc kẹp cà hạt hình sư tử, có điểm mấy hạt kim cương, Huy Du không nhịn được bật lời khen.
– Đẹp lắm ! Em thật là khéo lựa.
– Năm nào em cũng đến cửa hàng Thiên Long đặt người ta làm một cái riêng theo ý của mình cả
Thật không uổng công em thiết kế.
– Cảm ơn em!
Một cái gì giống như nỗi xúc động nhẹ len lỏi làm trái tim Huy Du đập mạnh. Lần đầu tiên từ lúc nói tiếng yêu, anh nghe lòng rung động. Yên Lâm sâu sắc hơn anh nghĩ rất nhiều. Cô không chỉ đẹp, dịu dàng thùy mỵ mà còn biết quan tâm cho người khác nữa.
– Lúc nãy, em nghe Đình Đình nói là anh có một món quà đặc biệt muốn tặng em phải không ?
Hồi lâu, không nghe Huy Du nói gì, Yên Lâm khẽ khàng lên tiếng nhắc
À ... ờ ...
Giật mình, Huy Du đánh rơi cả chiếc hộp trên tay xông đất.
– Anh sao vậy ? - Yên Lâm nhặt giùm anh chiếc hộp lên - Cứ như người có nhiều tâm sự lắm. Hay là anh không thích đi với em?
– Không, không có - Huy Du vội xua tay - Anh rất thích ... rất thích được cùng em đi dạo.
Anh sao vậy ? - Yên Lâm nhặt giùm anh chiếc hộp lên - Cứ như người có nhiều tâm sự lắm. Hay là anh không thích đi với em?
– Không, không có - Huy Du vội xua tay - Anh rất thích ... rất thích được cùng em đi dạo.
– Vậy sao anh ...
Đôi mắt tròn chơm chớp. Huy Du đưa tay gãi tóc:
– Chỉ tại ... hôm nay em đẹp quá làm anh khớp. Anh không biết nói gì với em cả ?
Đôi má chợt hồng trước lời khen tặng, Yên Lâm cúi đầu lặng im trong nỗi thẹn thùng. Quen anh mấy năm trời, lần đầu cô mới nghe anh khen mình một tiếng.
– Yên Lâm! Anh muốn ... tặng em một nụ hôn. Em có muốn nhận không ?
-
Hai lần hít mạnh thở sâu, dùng hết hùng tâm dũng khí, Huy Du mới thể mở lời.
– Anh nói gì cơ ?
Đôi mắt tròn mở to sửng sốt, Yên Lầm không nghe rõ lời đề nghị.
– Anh nói ...
Đã nói một lần, cảm giác run cũng giảm đi một nữa, Huy Du nhìn sâu vào mắt người yêu, chậm từng lời:
– Anh muốn xin em một nụ hôn.
Đôi má đang ửng hồng bỗng đỏ bừng lên xấu hổ. Hai con mắt chớp nhanh e thẹn, Yên Lâm quay đầu bối rối. Lời đề nghị đột ngột này ... cô biết trả lời sao ?
Không từ chối hẳn đã nhận lời. Cố nén lòng hồi hộp, Huy Du nhè nhẹ nẫng cầm Yên Lâm kéo mặt cô đối diện với mặt mình. Nói thiệt nhẹ:
– Anh cũng không biết ... phải hôn làm sao cho đúng cách. Chỉ sợ hôn bậy rồi Yên Lâm sẽ cười cho.
Reng ... Reng ... Reng ..
Hai bờ môi chưa kịp chạm vào nhau đã giật thót rụng rời bởi một âm thanh chợt vang chát chúa. Gì thế.này ? Tháng một thoáng sững sờ, Huy Du không nhận được cái âm thanh vô duyên bất lịch sự kia xuất phát từ ngay túi áo của mình.
Reng ... Reng ... Reng ...
Đến khi nó lặp lại thêm nhiều lần nữa, anh mới biết đó là tiếng reo của chiếc điện thoại vô duyên.
“Đồ khỉ gió!” Lầm bầm chửi chiếc điện thoại, Huy Du nheo mắt tìm tên kẻ đã cướp mất của mình giây phút thần tiên.
Một dãy số lạ hoắc đập nhanh vào mắt. Huy Du buộc lòng bấm nút nghe.
– Alô ...
– Alô. Anh rể hả ? Em đây. Anh mau ra nhà hàng “Hoàng Đế” cứu em.
Không thì em chết mất ...
Không kịp cho anh nói dứt tiếng ''alố', đầu dây bên kia đã xổ luôn một tràng dài rồi cúp máy.
– Ai thế anh ?
Phút thẹn thùng xấu hổ rồi cũng qua, nhìn thấy anh tay cầm ống nghe mắt trợn trừng không nói được từ nào, Yên Lâm lo lắng hỏi.
– Hừ! Còn ai nữa ngoài cô nàng Đình Đình ấy!
Trong một phút bực mình, Huy Du không kìm được giọng, xẵng một câu, may mà Yên Lâm mãi quan tâm đến tính mạng của cô em không để ý.
– Đình Đình nó lại gặp chuyện gì rồi ?
– Anh không biết!
Kịp nhận ra mình đã nổi nóng vô lý với người yêu Huy Du hạ giọng.
– Chỉ nghe nó bảo là gấp lắm. Là chuyện có liên quan đến sự sống còn.
– Ôi ? - Bàn tay ôm ngực, Yên Lâm vụt đứng lên khỏi ghế.
– Nó có bảo là đang ở chỗ nào không ? Mình đến đó ngay đi anh.
– Ờ!
Đừng lên, hối hả bước theo cô ra chỗ để xe, Huy Du không quên tiếc rẻ quay nhìn cái ghế đá một lần, như thầm hỏi nó có biết mình vừa đánh rơi một cơ hội bằng vàng ... à không, là kim cương xuống đất.
– Đình Đình, có chuyện gì ?
Đẩy tung cánh cửa với vẻ mặt khẩn trương, Huy Du, Yên Lâm cùng hai viên bảo vệ trang bị đủ đầy vũ khí xộc nhanh vào.
– Ôi!
Nhưng không như mọi người lầm tưởng, chẳng có cảnh tượng hãi hùng đẫm máu nào, cũng không cô kẻ khủng bố nào dí dao kề súng vào mang tai đòi lấy mạng cô tiểu thư nghịch ngợm. Chỉ có Đình Đình ngồi cạnh gã con trai trong một căn phòng ấm cúng, cùng một mâm đầy sơn hào hải vị.
– Chuyện này là thế nào ? Anh muốn giỡn mặt với tôi à ?
Trang bị cả thiết bị hiện đại đến đây, chỉ để nhìn người ta ăn uống, viên ảnh sát bực quá, hét lên.
– Tôi ... Chắc là chuyện hiểu lầm, mong hai anh thông cảm.
Chắp cả hai tay lại, Huy Du cúi gập mình xin lỗi.
– Hừ ! Lần sau nhớ nắm thông tin
cho rõ rồi hãy báo nghe chưa? Cảnh sát không ở không để mấy người muốn kêu lúc nào cũng được đâu.
Hai viên cảnh sát bực bội quay lưng. Huy Du quay sang Đình. Đình giận dữ:
– Chuyện này là thế nào ? Em lai muốn giở trò gì đây hả ?
– Trò gì đâu ?
Trước vẻ mặt hầm hầm của Huy Du, Đình Đình không dám dể ngươi.
Nhưng ... nhớ lai cảnh tượng nghiêm trọng lúc nãy, cô lai không nhịn được phá ra cười lớn.
– Đình Đình ! Em đùa quá đáng rồi. Có biết anh chị đang ...
Bỏ ngang câu nới giữa chừng, Yên Lâm nghe giận Đình Đình quá. Không chỉ vì nó khiến cô suýt tí nói bậy mà ... còn khiến cô mất đi cơ hội tuyệt vời. Nó đâu có biết, như bao cô gái đang yêu khác, cô cũng mong chờ náo nức đón chờ nụ hôn yêu.
– Anh chị đang làm gì ?
Hai con mắt xoe tròn rồi tính nghịch biến thành cái đá lông nheo.
– Đừng nói là ... hai người sắp hôn nhau thì bị em phá bĩnh.
– Hừ! Không nhắc thì thôi, càng nhắc càng tức ứa gan, càng thêm quê độ - Huy Du quay mặt lạnh lùng - Từ nay đừng hòng ra khỏi nhà.
– Ôi ? Đừng giận em, đừng nói thế! Thật tình, em không có giở trò đâu.
Câu hăm dọa có hiệu nghiệm tức thì. Nghĩ đến cảnh không được ra khỏi nhà, Đình Đình sợ hãi xua tay rối rít.
– Em đúng là cần anh chị cứu mạng mà
Cứu mạng ? - Quay đầu nhìn gã thanh niên ngồi cạnh Đình Đình, nãy giờ chỉ biết đực mặt ra, Huy Du cười khẩy.
– Em nói thiệt mà!
Đình Đình gật đầu ra vẻ thảm thương. Yên Lâm cau mày không hiểu:
– Nhưng chị thấy ... em có gặp nạn gì đâu ? Anh ta đâu có ... uy hiếp em ?
– Không phải chuyện này!
Đưa tay gãi tóc, Đình Đình nhăn nhó rồi bất chợt xòe bàn tay của mình ra:
– Cho em xin chút tiền ...
– Xin chút tiền ?
Đôi mày chau lại rồi giãn ra, Huy Du mỉm cười thú Vị. Thì ra ... cô nàng nghịch ngợm đi ăn nhà hàng không có mang tiền. Nhưng ... gã trai ngồi cạnh thì sao ? Lẽ nảo ... cũng không mang tiền theo ? Đàn ông con trai gì lại để con gái bao kia chứ ?
– Đừng nhìn tôi bằng đôi mắt ấy! - Đọc thấu sự coi thường trong mắt Huy Du, gã con trai bật đứng lên khỏi ghế hét - Tôi không phải kẻ ăn bám đàn bà, càng không phải kẻ thích lợi dụng tiền người khác. Tôi chẳng ngại mà nói rằng hiện tại trong túi tôi chỉ có mấy chục ngàn không đủ thanh toán bữa ăn xa xỉ tốn kém này. Tôi cũng không ngờ cô ta ma mãnh, ác độc như thế.
Quay sang Đình Đình, đôi mắt gã lóe hung quang như muốn ăn tươi nuốt sống:
– Đình Đình ! Muốn sỉ nhục tôi có rất nhiều cách, cô không cần sử dụng chiêu hèn hạ tiểu nhân này.
Đẩy mạnh cái ghế, gã bỏ đi ngay sau câu nói.
– Minh Phi ! Anh hiểu lầm rồi, tôi không ...không phải như vậy! Sự thật tôi bỏ quên tiền ở nhà ...
Hối hả, Đình Đình đuổi theo gã con trai. Trong lúc vội vã cô không hay, đuôi áo đầm của mình bị dính vào trong chiếc ghế. Đến khi nghe “toạc” một tiếng, quay lại, mới hay chiếc áo đã bị rách một đường dài.
– Đình Đình, có chuyện gì vậy hả ?
Nắm vội tay Đình Đình, Yên Lâm không cho em chạy rong ra đường với chiếc áo rách.
– Trời ơi! Sao mọi chuyện lại ra nông nỗi ? Tôi thật tình muốn đãi anh ấy một bữa ngon để tạ lỗi mà.
Thả ngồi phịch xuống ghế, Đình Đình kêu to rầu rĩ.
– Anh ta là ai ? Sao nói năng hung dữ quá!
Kéo chiếc ghế ngồi xuống cạnh em, Yên Lâm lo lắng. Sao Đình Đình lại quen với hạng người du côn ấy.
– Đình Đình, nói chị nghe! Có phải anh ta là người yêu của em không ?
“Người yêu ?” Huy Du quay nhìn Đình Đình chờ câu giải thích. Gã trai này ... sao thấy quen quen, dường như đã gặp ở đâu rồi thì phải.
– Không phải là người yêu, mà là nạn nhân của em. Chỉ có nhớ không ...
chàng trai bị ba hiểu lầm bắt cóc tống tiền em đó.
“Ra là anh ta!” Huy Du gật đầu vớ lẽ. Không để ý đến anh, Đình Đình kể tiếp câu chuyện bằng một cái giọng vừa hờn vừa tủi ...
Thoát khỏi vòng kều tỏa của Yên Lâm, tranh thủ lúc hai người mê mải chuyện trò, cô nhờ viên tài xế đưa mình đến công trường. Thấy Minh Phi giữa đám đông, cô hối hả chạy đến ngay. Nhưng chưa kịp nói câu nào đã bị anh mắng luôn một chập.
Biết tội mình đáng bị mắng, Đình Đình không thấy phật lòng. Cớ sắm một nụ cười thật đẹp, tìm tất cả lời lẽ dịu dàng nhất thế gian, cô ôn tồn giải thích với anh, rằng tất cả chỉ là sự hiểu lầm, là một tai nạn ngoài ý muốn. Thật tình ... cô không có ý chơi anh.
Nhưng dù cho cô dịu dàng, mềm mỏng thế nào, Minh Phi vẫn không nguôi cơn giận, vẫn không tha thứ. Trong cơn túng quẩn, cô liền nảy ra một ý, mời Minh Phi đến nhà hàng chiêu đãi đền bù.
Dĩ nhiên là cô bị Minh Phi từ chối thẳng thừng. Và có lẽ cô sẽ không đời nào mời được anh nếu không khéo giở trò khóc rống lên.
Mời được Minh Phi đến nhà hàng, lòng mừng như mở hội, không tiếc tiền, cô bảo tiếp viên đem hết đặc sản của mình ra tiếp đãi. Từ tôm hùm đến bào ngư vi cá. Thượng vàng hạ cám, cả thảy gần hai chục món.
Thấy cô dọn đầy một bàn thức ăn, toàn những món đắt tiền, lòng Minh Phi vơi dần cơn giận. Ít ra thì cô cũng thành tâm thật ý chuộc lại lỗi lầm
A, thôi chết rồi!” Đúng vào lúc cao trào, lúc vui vẻ nhất. Đúng vào lúc Minh Phi cho miếng thức ăn đầu tiên vào miệng, cô lại phát hiện ra mình quên không mang bóp tiền theo.
Chuyện không có gì. Dù sau vài phút hốt hoảng cô đã vội trấn an Minh Phi bằng cách gọi điện cầu cứu ông anh rể. Nhưng một lẩn thất tín vạn lần không tin, nên dù cho cô có mời miệng thanh minh, Minh Phi vẫn không tin, vẫn một hai đề quyết cô tạo đựng ra vở kịch này để sỉ nhục mình.
– Đừng buồn nữa, rồi anh chị sẽ giúp em!
Thấy Đình Đình kể xong câu chuyện lâu rồi mà mặt cứ dàu dàu như đưa đám, Yên Lâm thương tình an ủi.
– Hết cách rồi, Minh Phi sẽ không tha thứ cho em.
Tay chống cằm, Đình Đình kéo dài giọng thê lương. Yên Lâm chớp chớp mắt:
– Không hết cách đâu! Nếu Minh Phi chỉ hiểu lầm, thì anh chị sẽ cùng em đến giải thích cho anh ta hiểu.
– Giải thích ? Đám mây buồn vén sạch đôi mắt, Đình Đình tươi ngay nét mặt rồi xìu xuống ngập ngừng:
Nhưng liệu anh ta có tin không ?
– Anh thấy sao ? Liệu Minh Phi có tin vào chúng ta không ?
Không trả lời em, Yên Lâm quay nhìn Huy Du như bàn giao trách nhiệm.
– Anh không biết. Cũng không có thời gian đến gặp anh ta ...
Vẫn thù dai chuyện nụ hôn bị mất, Huy Du từ chối thẳng thừng. Đình Đình hiểu ý, kéo tay anh năn nỉ:
– Thôi mà cho em xin lỗi, mai mốt không dám nữa. Giúp em đi, rồi em sẽ nói chị của em cho anh h ...
– Ê! Thôi được rồi, giúp thì giúp!
Không thể để Yên Lâm tỏ rõ tim đen, Huy Du vội gật đầu đáp bừa đi.
– Nhưng nói trước, tín hay không là quyền của anh ta, anh không biết.
– Được thôi!
Nhìn Đình Đình gật đầu nhanh trong nụ cười tươi của Yên Lâm, Huy Du bỗng nghe cảm thông cho chàng Minh Phi tội nghiệp. Vô phước thế nào mà ... bị cô em vợ mình chiếu tướng.
Ôi! Ai như thằng Phi kìa!
Nghe giọng thằng Tài reo vang mừng rỡ, đám công nhân ngưng tay quay đầu nhìn lại. Quả không sai, từ cửa chính, Minh Phi đang từ tốn tiến vào. Khác với thường khi, hôm nay hắn ta ăn mặc thật tinh tường:
áo sơ mi trắng, quần tây xanh, lại thêm mái tóc bồng vàng hoe khét nắng được chải gọn gàng, trông lịch sự, sáng sủa và bảnh chọe hẳn lên.
– Ôi! Thằng Tài, thằng Tiến, có cả bác Lâm.
-
Đẩy mạnh cái ghế, gã bỏ đi ngay sau câu nói.
– Minh Phi ! Anh hiểu lầm rồi, tôi không ...không phải như vậy! Sự thật tôi bỏ quên tiền ở nhà ...
Hối hả, Đình Đình đuổi theo gã con trai. Trong lúc vội vã cô không hay, đuôi áo đầm của mình bị dính vào trong chiếc ghế. Đến khi nghe “toạc” một tiếng, quay lại, mới hay chiếc áo đã bị rách một đường dài.
– Đình Đình, có chuyện gì vậy hả ?
Nắm vội tay Đình Đình, Yên Lâm không cho em chạy rong ra đường với chiếc áo rách.
– Trời ơi! Sao mọi chuyện lại ra nông nỗi ? Tôi thật tình muốn đãi anh ấy một bữa ngon để tạ lỗi mà.
Thả ngồi phịch xuống ghế, Đình Đình kêu to rầu rĩ.
– Anh ta là ai ? Sao nói năng hung dữ quá!
Kéo chiếc ghế ngồi xuống cạnh em, Yên Lâm lo lắng. Sao Đình Đình lại quen với hạng người du côn ấy.
– Đình Đình, nói chị nghe! Có phải anh ta là người yêu của em không ?
“Người yêu ?” Huy Du quay nhìn Đình Đình chờ câu giải thích. Gã trai này ... sao thấy quen quen, dường như đã gặp ở đâu rồi thì phải.
– Không phải là người yêu, mà là nạn nhân của em. Chỉ có nhớ không ...
chàng trai bị ba hiểu lầm bắt cóc tống tiền em đó.
“Ra là anh ta!” Huy Du gật đầu vớ lẽ. Không để ý đến anh, Đình Đình kể tiếp câu chuyện bằng một cái giọng vừa hờn vừa tủi ...
Thoát khỏi vòng kều tỏa của Yên Lâm, tranh thủ lúc hai người mê mải chuyện trò, cô nhờ viên tài xế đưa mình đến công trường. Thấy Minh Phi giữa đám đông, cô hối hả chạy đến ngay. Nhưng chưa kịp nói câu nào đã bị anh mắng luôn một chập.
Biết tội mình đáng bị mắng, Đình Đình không thấy phật lòng. Cớ sắm một nụ cười thật đẹp, tìm tất cả lời lẽ dịu dàng nhất thế gian, cô ôn tồn giải thích với anh, rằng tất cả chỉ là sự hiểu lầm, là một tai nạn ngoài ý muốn. Thật tình ... cô không có ý chơi anh.
Nhưng dù cho cô dịu dàng, mềm mỏng thế nào, Minh Phi vẫn không nguôi cơn giận, vẫn không tha thứ. Trong cơn túng quẩn, cô liền nảy ra một ý, mời Minh Phi đến nhà hàng chiêu đãi đền bù.
Dĩ nhiên là cô bị Minh Phi từ chối thẳng thừng. Và có lẽ cô sẽ không đời nào mời được anh nếu không khéo giở trò khóc rống lên.
Mời được Minh Phi đến nhà hàng, lòng mừng như mở hội, không tiếc tiền, cô bảo tiếp viên đem hết đặc sản của mình ra tiếp đãi. Từ tôm hùm đến bào ngư vi cá. Thượng vàng hạ cám, cả thảy gần hai chục món.
Thấy cô dọn đầy một bàn thức ăn, toàn những món đắt tiền, lòng Minh Phi vơi dần cơn giận. Ít ra thì cô cũng thành tâm thật ý chuộc lại lỗi lầm
A, thôi chết rồi!” Đúng vào lúc cao trào, lúc vui vẻ nhất. Đúng vào lúc Minh Phi cho miếng thức ăn đầu tiên vào miệng, cô lại phát hiện ra mình quên không mang bóp tiền theo.
Chuyện không có gì. Dù sau vài phút hốt hoảng cô đã vội trấn an Minh Phi bằng cách gọi điện cầu cứu ông anh rể. Nhưng một lẩn thất tín vạn lần không tin, nên dù cho cô có mời miệng thanh minh, Minh Phi vẫn không tin, vẫn một hai đề quyết cô tạo đựng ra vở kịch này để sỉ nhục mình.
– Đừng buồn nữa, rồi anh chị sẽ giúp em!
Thấy Đình Đình kể xong câu chuyện lâu rồi mà mặt cứ dàu dàu như đưa đám, Yên Lâm thương tình an ủi.
– Hết cách rồi, Minh Phi sẽ không tha thứ cho em.
Tay chống cằm, Đình Đình kéo dài giọng thê lương. Yên Lâm chớp chớp mắt:
– Không hết cách đâu! Nếu Minh Phi chỉ hiểu lầm, thì anh chị sẽ cùng em đến giải thích cho anh ta hiểu.
– Giải thích ? Đám mây buồn vén sạch đôi mắt, Đình Đình tươi ngay nét mặt rồi xìu xuống ngập ngừng:
Nhưng liệu anh ta có tin không ?
– Anh thấy sao ? Liệu Minh Phi có tin vào chúng ta không ?
Không trả lời em, Yên Lâm quay nhìn Huy Du như bàn giao trách nhiệm.
– Anh không biết. Cũng không có thời gian đến gặp anh ta ...
Vẫn thù dai chuyện nụ hôn bị mất, Huy Du từ chối thẳng thừng. Đình Đình hiểu ý, kéo tay anh năn nỉ:
– Thôi mà cho em xin lỗi, mai mốt không dám nữa. Giúp em đi, rồi em sẽ nói chị của em cho anh h ...
– Ê! Thôi được rồi, giúp thì giúp!
Không thể để Yên Lâm tỏ rõ tim đen, Huy Du vội gật đầu đáp bừa đi.
– Nhưng nói trước, tín hay không là quyền của anh ta, anh không biết.
– Được thôi!
Nhìn Đình Đình gật đầu nhanh trong nụ cười tươi của Yên Lâm, Huy Du bỗng nghe cảm thông cho chàng Minh Phi tội nghiệp. Vô phước thế nào mà ... bị cô em vợ mình chiếu tướng.
Ôi! Ai như thằng Phi kìa!
Nghe giọng thằng Tài reo vang mừng rỡ, đám công nhân ngưng tay quay đầu nhìn lại. Quả không sai, từ cửa chính, Minh Phi đang từ tốn tiến vào. Khác với thường khi, hôm nay hắn ta ăn mặc thật tinh tường:
áo sơ mi trắng, quần tây xanh, lại thêm mái tóc bồng vàng hoe khét nắng được chải gọn gàng, trông lịch sự, sáng sủa và bảnh chọe hẳn lên.
– Ôi! Thằng Tài, thằng Tiến, có cả bác Lâm.
Cũng nhận ra người quen cũ, đôi mắt Minh Phi sáng bừng lên mừng rỡ, bước chân lướt như bay đến bên đám công nhân tay bắt mặt mừng.
– Ôi! Lâu quá, dễ chừng hơn bốn tháng rồi. Mọi người khỏe cả phải không ?
– Ờ, khỏe ...
Những đôi mắt ngập ngừng, bối rối. Nhất là mắt của bác Lâm già. Tội nghiệp! Chẳng phải không thương, chẳng phải không mừng, mà ... ai biểu hắn ...
gây thù chuốc oán với ông chủ dàm gì ?
– Mọi người làm sao vậy, không hoan nghênh cháu đến sao ?
Thấy mọi người trở nên lạnh nhạt, Minh Phi lập tức hiểu ra. Song hiểu để chua xót, để cảm thương chứ không trách móc và thấy lạ trong lòng một chút thôi. Cuộc đời sao lẵm chữ “ngờ”, trái đất rộng dường ấy sao với anh quá ư nhỏ hẹp. Lẽ nào ... lấn này đến đây, anh cũng gặp lại con người bạc bẽo vô tình ấy ?
– Phi à! Mày đừng buồn! Không phải tụi tao vô tình, mà ...
Thấy Minh Phi đột nhiên thẫn người ra mắt hoe buồn, thằng Tài không đành bòng lên tiếng rụt rè.
– Tôi biết rồi ? Mà ... bây giờ mọi người làm cho ai vậy ?
Chợt tỉnh, chớp nhanh đôi mắt, Minh Phi ra vẻ thản nhiên:
– Bây giờ mọi người làm cho ai vậy ?
Có chuyện gì ? Giờ này chưa chịu làm còn tùm nhúm nói chuyện tào lao à ?
Chưa kịp nghe câu trả lời từ đám công nhân, Minh Phi đá giật nảy người nghe sau lưng vang lớn một cái giọng ồm ồm. Như chuột con trông thấy con mèo, đám công nhân lập tức dãn hàng tản đi nhanh.
– Mày là thằng nào, có nghe tao nói gì không ?
Từ phía sau lưng, không nhận ra Minh Phi, cái giọng lại vang lên hách dịch.
– Là hắn! Mình Phi nghe sống lưng mình ớn lạnh. Dù chưa quay đầu lại, dù chưa nhìn thấy hắn nhưng anh đã biết hắn là ai. Quả điều lo sợ không sai. Quả đúng là oan gia ngõ hẹp. Hít một hơi dài, anh quyết tâm đối mặt cùng quá khứ.
– Ồ! Thằng Phi!
Bây giờ mới nhận ra, gã thanh niên đeo kính gọng vàng lịch sự như một trí thức lúi về sau một bước bất ngờ. Nhưng ... chỉ một bước thôi gã lại quắc đôi mắt lên cao ngạo:
– Mày đến đây làm gì ? Đói quá đến xin làm culi có phải không? Xin lỗi, nơi này không có chỗ cho mấy thằng sao Chổi như mày đâu. Biết điều tự động cút khỏi nơi này, đừng để tao mất công đuổi cho mỏi miệng.
– Xin lỗi, tôi không đến xin việc. Tôi đến để nhận việc.
Nhìn vào vẻ mặt lạnh lùng, xa lạ của người đối diện, tim Minh Phi chợt nghe tim mình đau nhói. Lòng người sao dễ đổi thay ? Cuộc đời sao quá nhiều nghịch cảnh ? Để mới vừa là bạn thân của nhau, mới vừa miếng bánh chia đôi lại trở nên thù địch ? Chẳng phải kẻ đứng kia một thời là thằng bạn thân nhất đời anh.
Không phải nói kẻ đứng kia, suýt chút nữa thôi đã trở thành anh vợ của anh rồi.
– Mày nói gì ?
Ngoái ngoái cái lỗ tai, cứ như mình vừa nghe không rõ, Nhật Hào chau mày hỏi lại.
– Đến nhận việc à ? Ở đây làm gì có việc cho mày nhận chứ ?
– Anh cứ đọc rồi khắc biết.
Thở hắt ra một hơi dài, Minh Phi cho tay vào túi lấy ra một tờ giấy gấp làm tư.
– Hừ!
Giật mạnh tờ giấy trên tay Minh Phi, Nhật Hào từ tốn vạch ra xem với vẻ lạnh lùng cao ngạo.
– Để xem cái gã sao Chổi nghèo rớt mồng tơi này khéo năn nỉ được ai viết giùm giấy với thiệu mà ra vẻ tự tin như vậy ?
– Cái gì ? Đôi mắt vừa liếc ngang đã dán chặt luôn vào tờ giấy. Chuyện đời sao như đùa vậy ?
Phải chuyện đời thật như đùa! Ngay chính bản thân là người trong cuộc như Minh Phi kia còn không tin nổi thì huống hồ gì hắn. Ông Trời thật cũng công bằng với kẻ ăn ở hiền lành lắm.
Không thì trong cái rủi, đâu bất ngờ biếu không cho Minh Phi một cơ hội bằng vàng hi hữu thế. Nhớ hôm đó ...
– Lại vác mặt mốc tới nữa à ? - Vừa thấy Minh Phi bước qua cánh cổng rào, gã cai xấc xược hỏi ngay.
Ngày nào đến mà không bị gã hạch xách kiếm chuyện đủ điều nên Minh Phi không nghe lạ. Ráng dằn lòng, anh cúi đầu tiến thẳng đến góc để đồ của đám công nhân. Chiếc túi bàng nhỏ chiếm một chỗ nằm khiêm tớn, nhưng vẫn làm chướng tai gai mắt gã cai.
– Chỗ này là chỗ cho mày để đồ à ?
Biết gã kiếm chuyện, Minh Phi không trả lời, kéo chiếc túi vào sát trong thêm chút nữa.
– Lỗ tai mày là lỗ tai cây hả ?
Nói bao nhiêu câu vẫn không nghe Minh Phi đáp lại câu nào, gã cai tức khí hét lên, lại tung chân đá mạnh vào chiếc túi đệm bàng một cái.
– Vèo!
Chiếc túi bay vút lên cao. Cái gà-mên cơm có cái hột vịt lộn và chén nước mắm đổ văng tung tóe.
– Nè! Tôi nhịn anh bây nhiêu đó đủ rồi nghe, đừng có hiếp người quá đáng !
– Đến mức này, Minh Phi hết còn nhịn nổi hét lên.
– Tao hiếp đó rồi sao ? Mày làm gì được tao hả ?
Như chỉ chờ có thế, gã cai hùng hổ sấn lên.
– Nhịn đi Phi!
– Gã kiếm cớ đuổi mày thôi.
Đám công nhân đứng quanh xì xào nhắc.
“Kiếm cớ đuổi ?” Sao anh không biết chứ.Sao anh không biết mình hiện là cái gai trong mát gã cai khốn kiếp. Sao anh không biết, hắn rắp tâm tìm một cơ hội tống cổ anh ra khỏi nơi này ? Ỷ thế cháu ông thầu, gã bao lần ngang nhiên chặn ngang tiền thưởng của anh em. Những phế liệu của công trường bán được, lẽ ra chia đều, hắn lại công khai bỏ túi riêng, còn yêu sách đòi hỏi mọi người cung phụng khi thì thuốc lá, lúc thì chầu nhậu cho mình.
Ai cũng tức, cũng uất ức trong lòng nhưng không dám nói. Chỉ có Minh Phi là không nhịn. Chẳng những không cung phụng, cống nạp, anh còn nhiều lấn vạch trần âm mưu của hắn trước đám đông. Không chỉ thế, anh còn trực tiếp gặp ông thầu nói rõ sự tình, buộc hắn phải trao trả số tiền mình chiếm đoạt của đám công nhân.
– Dại đột quá! Bác công nhân già thương tình khuyên nhủ. Chống đối, lám lớn chuyện, bao nhiêu người được hưởng, chỉ một mình anh bị ghét, hỏi có đáng không ?
– Đáng chứ! Minh Phi gật đầu không ngần ngại.
Trong cuộc đời anh ghét nhất kề dối gian làm việc không quang minh chính đại. Ghét nhất kẻ ỷ quyền cậy thế áp bức kẻ thế cô. Đuổi thì đuổi, anh không sợ.
Nhưng ... muốn đuổi được anh, phải tìm ra cớ đã.Hừ! Đồ giẻ rách, bị thịt! Ngon thì đánh thử ông một cái đi!
Cái cớ đó ở đây. Gã cai hầm hừ trả lời bằng ánh mắt rồi bất thần vung tay đấm liên tiếp vào người Minh Phi mấy cái liền.
– Này, anh bạn, ức người bấy nhiêu đó đủ rồi!
Một bàn tay từ đâu bỗng đưa ra năm lấy bàn tay của gã cai ghị lai.
– Thằng nào dám ...
Ngỡ trong đám công nhân có kẻ cả gan dám ra mặt bênh vực Minh Phi, gã cai hung hăng quay đầu lại. Bất ngờ hai con mắt xoe tròn, thái độ hung hăng biến mất, cái miệng đang vểng lên trong chớp mắt quậy ngay xuống thành một nụ cười bợ đỡ.
– Ông là ...
– Tôi là ...
Ném mạnh bàn tay gã cai về phía trước trong tia nhìn vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ của đám công nhân, chàng thanh niên có gương mặt đẹp, ăn mặc sang trọng như ông chủ cho tay vào túi rút ra một tờ danh thiếp. Bằng thái độ tự tin và trịch thượng, anh rút cho mình một điếu xì gà thản nhiên mồi lửa chờ cho gã cai đọc xong tờ danh thiếp của mình.
– Huy Du. Tổng giám đốc tập đoàn địa ốc “Thiên Hưng”.
– Sao! - Đám công nhân dậy lên tiếng xì xào - Tổng giám đốc tập đoàn địa ốc “Thiên Hưng”.
– Chà! Không ngờ ... ông chủ tập đoàn địa ốc danh tiếng lẫy lừng hãy còn trẻ quá. Ông ta đến đây làm gì ? Mướn người chăng ? Ôi! Nếu được ông ta nhận vào làm thì ... sướng nào bằng. Nghe nói nơi đó không chỉ lương cao mà còn có việc làm dài hạn. Bất kể nắng mưa, không lo thất nghiệp.
Cũng nhận ra người quen cũ, đôi mắt Minh Phi sáng bừng lên mừng rỡ, bước chân lướt như bay đến bên đám công nhân tay bắt mặt mừng.
– Ôi! Lâu quá, dễ chừng hơn bốn tháng rồi. Mọi người khỏe cả phải không ?
– Ờ, khỏe ...
Những đôi mắt ngập ngừng, bối rối. Nhất là mắt của bác Lâm già. Tội nghiệp! Chẳng phải không thương, chẳng phải không mừng, mà ... ai biểu hắn ...
gây thù chuốc oán với ông chủ dàm gì ?
– Mọi người làm sao vậy, không hoan nghênh cháu đến sao ?
Thấy mọi người trở nên lạnh nhạt, Minh Phi lập tức hiểu ra. Song hiểu để chua xót, để cảm thương chứ không trách móc và thấy lạ trong lòng một chút thôi. Cuộc đời sao lẵm chữ “ngờ”, trái đất rộng dường ấy sao với anh quá ư nhỏ hẹp. Lẽ nào ... lấn này đến đây, anh cũng gặp lại con người bạc bẽo vô tình ấy ?
– Phi à! Mày đừng buồn! Không phải tụi tao vô tình, mà ...
Thấy Minh Phi đột nhiên thẫn người ra mắt hoe buồn, thằng Tài không đành bòng lên tiếng rụt rè.
– Tôi biết rồi ? Mà ... bây giờ mọi người làm cho ai vậy ?
Chợt tỉnh, chớp nhanh đôi mắt, Minh Phi ra vẻ thản nhiên:
– Bây giờ mọi người làm cho ai vậy ?
Có chuyện gì ? Giờ này chưa chịu làm còn tùm nhúm nói chuyện tào lao à ?
Chưa kịp nghe câu trả lời từ đám công nhân, Minh Phi đá giật nảy người nghe sau lưng vang lớn một cái giọng ồm ồm. Như chuột con trông thấy con mèo, đám công nhân lập tức dãn hàng tản đi nhanh.
– Mày là thằng nào, có nghe tao nói gì không ?
Từ phía sau lưng, không nhận ra Minh Phi, cái giọng lại vang lên hách dịch.
– Là hắn! Mình Phi nghe sống lưng mình ớn lạnh. Dù chưa quay đầu lại, dù chưa nhìn thấy hắn nhưng anh đã biết hắn là ai. Quả điều lo sợ không sai. Quả đúng là oan gia ngõ hẹp. Hít một hơi dài, anh quyết tâm đối mặt cùng quá khứ.
– Ồ! Thằng Phi!
Bây giờ mới nhận ra, gã thanh niên đeo kính gọng vàng lịch sự như một trí thức lúi về sau một bước bất ngờ. Nhưng ... chỉ một bước thôi gã lại quắc đôi mắt lên cao ngạo:
– Mày đến đây làm gì ? Đói quá đến xin làm culi có phải không? Xin lỗi, nơi này không có chỗ cho mấy thằng sao Chổi như mày đâu. Biết điều tự động cút khỏi nơi này, đừng để tao mất công đuổi cho mỏi miệng.
– Xin lỗi, tôi không đến xin việc. Tôi đến để nhận việc.
Nhìn vào vẻ mặt lạnh lùng, xa lạ của người đối diện, tim Minh Phi chợt nghe tim mình đau nhói. Lòng người sao dễ đổi thay ? Cuộc đời sao quá nhiều nghịch cảnh ? Để mới vừa là bạn thân của nhau, mới vừa miếng bánh chia đôi lại trở nên thù địch ? Chẳng phải kẻ đứng kia một thời là thằng bạn thân nhất đời anh.
Không phải nói kẻ đứng kia, suýt chút nữa thôi đã trở thành anh vợ của anh rồi.
– Mày nói gì ?
Ngoái ngoái cái lỗ tai, cứ như mình vừa nghe không rõ, Nhật Hào chau mày hỏi lại.
– Đến nhận việc à ? Ở đây làm gì có việc cho mày nhận chứ ?
– Anh cứ đọc rồi khắc biết.
Thở hắt ra một hơi dài, Minh Phi cho tay vào túi lấy ra một tờ giấy gấp làm tư.
– Hừ!
Giật mạnh tờ giấy trên tay Minh Phi, Nhật Hào từ tốn vạch ra xem với vẻ lạnh lùng cao ngạo.
– Để xem cái gã sao Chổi nghèo rớt mồng tơi này khéo năn nỉ được ai viết giùm giấy với thiệu mà ra vẻ tự tin như vậy ?
– Cái gì ? Đôi mắt vừa liếc ngang đã dán chặt luôn vào tờ giấy. Chuyện đời sao như đùa vậy ?
Phải chuyện đời thật như đùa! Ngay chính bản thân là người trong cuộc như Minh Phi kia còn không tin nổi thì huống hồ gì hắn. Ông Trời thật cũng công bằng với kẻ ăn ở hiền lành lắm.
Không thì trong cái rủi, đâu bất ngờ biếu không cho Minh Phi một cơ hội bằng vàng hi hữu thế. Nhớ hôm đó ...
– Lại vác mặt mốc tới nữa à ? - Vừa thấy Minh Phi bước qua cánh cổng rào, gã cai xấc xược hỏi ngay.
Ngày nào đến mà không bị gã hạch xách kiếm chuyện đủ điều nên Minh Phi không nghe lạ. Ráng dằn lòng, anh cúi đầu tiến thẳng đến góc để đồ của đám công nhân. Chiếc túi bàng nhỏ chiếm một chỗ nằm khiêm tớn, nhưng vẫn làm chướng tai gai mắt gã cai.
– Chỗ này là chỗ cho mày để đồ à ?
Biết gã kiếm chuyện, Minh Phi không trả lời, kéo chiếc túi vào sát trong thêm chút nữa.
– Lỗ tai mày là lỗ tai cây hả ?
Nói bao nhiêu câu vẫn không nghe Minh Phi đáp lại câu nào, gã cai tức khí hét lên, lại tung chân đá mạnh vào chiếc túi đệm bàng một cái.
– Vèo!
Chiếc túi bay vút lên cao. Cái gà-mên cơm có cái hột vịt lộn và chén nước mắm đổ văng tung tóe.
– Nè! Tôi nhịn anh bây nhiêu đó đủ rồi nghe, đừng có hiếp người quá đáng !
– Đến mức này, Minh Phi hết còn nhịn nổi hét lên.
– Tao hiếp đó rồi sao ? Mày làm gì được tao hả ?
Như chỉ chờ có thế, gã cai hùng hổ sấn lên.
– Nhịn đi Phi!
– Gã kiếm cớ đuổi mày thôi.
Đám công nhân đứng quanh xì xào nhắc.
“Kiếm cớ đuổi ?” Sao anh không biết chứ.Sao anh không biết mình hiện là cái gai trong mát gã cai khốn kiếp. Sao anh không biết, hắn rắp tâm tìm một cơ hội tống cổ anh ra khỏi nơi này ? Ỷ thế cháu ông thầu, gã bao lần ngang nhiên chặn ngang tiền thưởng của anh em. Những phế liệu của công trường bán được, lẽ ra chia đều, hắn lại công khai bỏ túi riêng, còn yêu sách đòi hỏi mọi người cung phụng khi thì thuốc lá, lúc thì chầu nhậu cho mình.
Ai cũng tức, cũng uất ức trong lòng nhưng không dám nói. Chỉ có Minh Phi là không nhịn. Chẳng những không cung phụng, cống nạp, anh còn nhiều lấn vạch trần âm mưu của hắn trước đám đông. Không chỉ thế, anh còn trực tiếp gặp ông thầu nói rõ sự tình, buộc hắn phải trao trả số tiền mình chiếm đoạt của đám công nhân.
– Dại đột quá! Bác công nhân già thương tình khuyên nhủ. Chống đối, lám lớn chuyện, bao nhiêu người được hưởng, chỉ một mình anh bị ghét, hỏi có đáng không ?
– Đáng chứ! Minh Phi gật đầu không ngần ngại.
Trong cuộc đời anh ghét nhất kề dối gian làm việc không quang minh chính đại. Ghét nhất kẻ ỷ quyền cậy thế áp bức kẻ thế cô. Đuổi thì đuổi, anh không sợ.
Nhưng ... muốn đuổi được anh, phải tìm ra cớ đã.Hừ! Đồ giẻ rách, bị thịt! Ngon thì đánh thử ông một cái đi!
Cái cớ đó ở đây. Gã cai hầm hừ trả lời bằng ánh mắt rồi bất thần vung tay đấm liên tiếp vào người Minh Phi mấy cái liền.
– Này, anh bạn, ức người bấy nhiêu đó đủ rồi!
Một bàn tay từ đâu bỗng đưa ra năm lấy bàn tay của gã cai ghị lai.
– Thằng nào dám ...
Ngỡ trong đám công nhân có kẻ cả gan dám ra mặt bênh vực Minh Phi, gã cai hung hăng quay đầu lại. Bất ngờ hai con mắt xoe tròn, thái độ hung hăng biến mất, cái miệng đang vểng lên trong chớp mắt quậy ngay xuống thành một nụ cười bợ đỡ.
– Ông là ...
– Tôi là ...
Ném mạnh bàn tay gã cai về phía trước trong tia nhìn vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ của đám công nhân, chàng thanh niên có gương mặt đẹp, ăn mặc sang trọng như ông chủ cho tay vào túi rút ra một tờ danh thiếp. Bằng thái độ tự tin và trịch thượng, anh rút cho mình một điếu xì gà thản nhiên mồi lửa chờ cho gã cai đọc xong tờ danh thiếp của mình.
– Huy Du. Tổng giám đốc tập đoàn địa ốc “Thiên Hưng”.
– Sao! - Đám công nhân dậy lên tiếng xì xào - Tổng giám đốc tập đoàn địa ốc “Thiên Hưng”.
– Chà! Không ngờ ... ông chủ tập đoàn địa ốc danh tiếng lẫy lừng hãy còn trẻ quá. Ông ta đến đây làm gì ? Mướn người chăng ? Ôi! Nếu được ông ta nhận vào làm thì ... sướng nào bằng. Nghe nói nơi đó không chỉ lương cao mà còn có việc làm dài hạn. Bất kể nắng mưa, không lo thất nghiệp.