-
Một bóng người len vào đóng chặt cửa phòng lại, lấy ra xâu chìa khoá mở tủ một cách thành thạo gôm tất cả tiền bạc vào cái vali đem theo. Xong chuyện, người ấy khóa cửa tủ lại cẩn thận, nhếch mép nhìn Chí Hàn đang mê man gục trên bàn và biến nhanh sau cánh cửa lớn.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Chí Hàn tỉnh lại. Trong phòng đều tối đen. Từ dưới nhà vang lên tiếng nhạc, tiếng cười rôm rả. Đầu cứ nặng trịch và nhức như búa bổ, Chí Hàn giựt mình khi mở đèn lên. Đồng hồ chi đúng bảy giờ tối. "Trời đất! Mình ngủ một lèo đến gần năm tiếng đồng hồ. Chắc mấy đêm nay thức khuya quá vì cứ tiệc tùng rồi hội họp, bạn bè. Tụi nó cứ bảo ông chủ nhỏ phải khao thật là mệt. Rất may là sáng anh Lữ Phương mới cần đến sổ sách, đêm nay chắc phải ở lại làm cho xong quá." Đến mười giờ, tất cả sổ sách cũng hoàn thành, Chí Hàn lục lọi trong người chiếc chìa khoá kẹt sắt nằm nơi cuối phòng. Tuy mã số thuộc lòng nhưng Chí Hàn cũng cẩn thận dò từng số "tách", cánh cửa kẹt sắt nặng nề mở bật ra. Chí Hàn như nghe quen mùi thối của tiền giấy mà hằng ngày mình đã kiểm tra.
Nhưng.... cả ngăn tủ rỗng tuếch không còn lại thứ gì. Như không tin ở mắt mình, Chí Hàn giơ tay sờ soạng bên trong. Vẫn không có gì trong ấy. Cậu ta ngồi phịch xuống đất, mồ hôi vả ra như tắm, mặc dù chiếc máy điều hoà mở công suất rất lớn.
-Tại sao lại xảy ra chuyện như thế này? Ai đã nỡ ra tay hại mình chứ?
Cố định thần, ngồi nhớ lại sự việc, Chí Hàn nhìn thấy lon bia lúc nãy mình để trên bàn. Chắc chắn lon bia ấy có tẩm thuốc mê, nên vừa uống xong mình lăn ra ngủ ngon suốt mấy tiếng đồng hồ. Nhưng ai lại làm những chuyện này, khi lúc nào chìa khoá tủ vẫn kề bên mình. Hay là trong lúc mình say đứa bạn nào đánh cắp chìa khoá?
Nhưng suy luận sao cũng không cứu vãn được tình thế khi tiền không cánh mà bay. Số tiền quá lớn, cả đời Chí Hàn chưa bao giờ có nó. Tuần sau anh Lữ Phương mở thêm chi nhánh. Phải ăn nói làm sao đây?
Chí Hàn ngồi bật dậy chạy tuôn xuống dưới quày, chụp tay một chị tiếp tân vừa đi đến:
-Chị ơi! Chị có thấy anh Lữ Phương đâu không? Em có chuyện gấp lắm.
-Chí Hàn đó hả? Sao đến giờ chú còn ở đây? Cả ngày hôm nay ông chủ của chúng ta không đến đây đâu.
-Thế.... hai anh Đình và Hoà ạ?
-Chú quên rồi sao, hai anh ấy xin nghỉ phép để công ty cũ rút giấy tờ gì đó. Mà có chuyện gì, sao trong chú như mất thần vậy?
Không muốn người khác nghi ngờ, nên Chí Hàn cố ý cười xoà, đưa tay lau vầng tráng ướt đẫm mồ hôi:
-Dạ đâu có gì. Em bận làm xong sổ sách nên hơi trễ. Em đói bụng đó mà.
Chị tiếp tân niềm nở:
- Chị cũng tấy đói. Hay chúng ta đi ăn khuya nhé.
Cậu ta tìm cách thoái thác:
- Dạ.....em.......Mẹ em có nấu món ăn sẵn ở nhà. Mà chị này! Từ chiều đến giờ, chị có thấy khách nào lạ lên lầu không?
- Chú em này hôm nay lạ nhỉ? Làm như đầu óc bay bổng lên trời vậy? Nơi đây khách ra vào thường xuyên càng nhiều thì chúng ta chẳng thu lợi nhuận nhiều, làm sao mà nhớ hết chứ? Vả lại, lúc này Việt Kiều về nước thường nên chỗ chúng ta rất... Sợ dừng một lúc chị tiếp tân hay nói sẽ làm đổ bể nên Chí Hàn mỉm cười rất lớn:
- Em đùa với chị cho vui đấy mà. Thôi em về nhé, kẻo Mẹ em trông.
Cậu ta lê bước về phòng khóa cửa lại, đó chỉ là thói quen tính, chứ bên trong đâu còn gì để mà cất kỹ chứ?
Chí Hàn ra đường đón tãi về nhà. Trời khá khuya, nên cả khu đều yên tỉnh say giấc nồng. Chí Hàn đứng tần ngần khá lâu trước cổng nhà Lữ Phương. Trên phòng ánh sáng đèn chứng tỏ anh còn thức. Nhưng Chí Hàn không đủ can đảm để bước vào. Ông anh rể tương lai của mình sẽ có thái độ ra sao, khi nghe tin này và anh ấy có tin mình hay không?
- Chị Du Linh? Phải rồi...chị ấy là vị cứu tinh duy nhất của mình.
Bước nhanh về nhà, Chí Hàn lấy chìa khóa ra mở cửa. Cậu ta rón rén gõ nhẹ cửa phòng Du Linh. Rất may là cánh cửa mở ra nhanh chóng. Du Linh xuất hiện ngay với chiếc đầm ngủ màu trắng dễ thương. Cô ngạc nhiên khi thấy em trai.
- Sao em về khuya thế?
Chí Hàn hoảng hốt lôi chị vào phòng đóng chặt cửa lại. Thấy thái độ kỳ lạ của Chí Hàn, Du Linh bật cười:
- Định bày trò gì nữa đây cậu em? Chị vừa định đi ngủ đây thì em gọi...
Cô chợt ngưng bặt vì thấy gương mặt tái mét của Chí Hàn. Cậu ta ôm chặt tay Du Linh, mếu máo:
- Chị Du Linh! Chị cứu em với. Chỉ có chị mới cứu được em thôi.
- Nhưng mà chuyện gì mới được? Hãy bình tĩnh ngồi xuống đây.
Bằng giọng đứt quãng, Chí Hàn tóm tắt lại toàn bộ sự việc cho chị biết. Nghe đến đâu, Du Linh bàng hoàng đến đấy. Cô rên rên:
- Trời ơi! Tai họa giáng xuống chúng ta rồi. Chị phải cho mẹ hay.
- Đừng chị. Lúc này mẹ không khoẻ, mẹ không chịu đựng nổi đâu.
-
bạn ơi post tiếp truyện nhé...thank ban nhìu nhìu
-
bạn ơi , post nhanh lên đi .......................hay wa'
-
Nhanh lên đi bạn ui, hay quá chịu hít nổi ùi
-
bai nay dài lắm hả bạn,tụi mình chờ lâu wa ah
-
vịt con post bằng hình, nếu các bạn không xem được thì báo cho vịt con biết nha :) chúc vui:
http://i7.tinypic.com/2z71s9c.jpg
- Ngay bây giờ 2 chị em mình phải gặp mặt Lữ Phương.
- Gần nửa đếm rồi, em thấy không ổn chị à.
http://i14.tinypic.com/2lvmo2o.jpg
http://i14.tinypic.com/2pzi346.jpg
- Nhưng chuyện của em quan trọng hơn mà, chị làm ơn giúp em đi chị. Vả lại, chị là vợ sắp cưới của anh ấy. Ngôi nhà này đâu có xa lạ gì với chị. Đi nhanh lẹ kẻo trời sáng.
Thương em, Du Linh đành miễn cưỡng chắc lưỡi gật đầu:
http://i7.tinypic.com/3zv9qhw.jpg
-
post típ đi bạn ơi......................hấp dẫn wa'
-
Quả thật bây giờ, cả hai mới cảm thấy đói và mệt lả. Sau khi ăn qua loa, hai người nhâm nhi ly cafe cho thêm phần tỉnh táo.
http://i10.tinypic.com/44jbr10.jpg
sao?
Đôi mắt Lữ Phương như rội thâu tâm can của Chí Hàn, nên cậu ta quyết định đánh bạo nói thẳng:
- Anh Lữ Phương! Cách đây 2 ngày chính em đã nhờ chị Du Linh qua nhà anh lúc nửa đêm vì... vì toàn bộ số tiền trong kẹt sắt khá lớn bị kẻ gian cướp mất. Anh Lữ Phương! Em xin hoàn toàn chịu trách nhiệm. Em hứa sẽ trả lại cho anh, dù làm thân trâu ngựa suốt cả cuộc đời này. Nhưng chỉ cầu xin anh đừng cho mẹ em biết. Mẹ em sẽ không thể chịu đựng thêm lần nữa, sau tai nạn của chị Du Linh đâu.
http://i7.tinypic.com/2v93fx0.jpg
-
post hết luôn đi bạn ơi......................hay wa'
-
hix hix có chuyện gì zay ta??? nhanh nào bạn ^^