-
CHAP 4
- An Vũ Phong! Cậu đâu rồi! MC không ngừng gọi tên An Vũ Phong.
Đám đông ở dưới xôn xao bàn tán, mọi người đồng thanh gọi tên An Vũ Phong, các fan của An Vũ Phong ở phía dưới mặt mày tái mét, sự lo lắng hiện rõ trên đôi mắt họ. Đúng lúc đó, ánh đèn sân khấu phụt tắt, cả hội trường chìm trong bóng tối, từ cảm giác lo lắng mọi người chuyển sang bực tức, tiếng la ó phản đố vang lên. Một phút sau, đèn bật lên, cả hội trường như bừng tỉnh trong ánh sáng rực rỡ, An Vũ Phong đang ở chính giữa sân khấu, cậu ấy cười thật tươi vẫy tay chào tất cả mọi người. Sự xuất hiện của An Vũ Phong đã làm khấy động bầu không khí ở đây, mọi người reo hò ầm ĩ, đám nữ sinh trường Maria, mỗi người phản ứng một cách khác nhau. Có cô thì xúc động quá, ngã lăn ra bất tỉnh; cô thì chen lấn xô đẩy tìm mọi cách để lên sân khấu; cô thì bất động, để tay vào ngực, mắt chớp chớp, mơ màng, miệng khẽ gọi tên An Vũ Phong.
Trong bộ vest tuxedo màu trắng bạc, nụ cười rạng rỡ, cặp long mày thanh tú, mái tóc đen dài tung bay, nụ hôn gió quen thuộc và chiếc khuyên kim cương lấp lánh đã làm nên thương hiệu Hoàng tử kim cương, An Vũ Phong thực sự như một ngôi sao điện ảnh nổi tiếng. Cậu ấy cầm lấy mic từ tay MC, một giọng nói ngọt ngào và ấm áp vang lên:
- Các bạn học sinh trường British và Maria ơi, tôi yêu tất cả các bạn! Chúng ta hãy cháy hết mình trong bữa tiệc ngày hôm nay nhá. 1, 2, 3 bữa tiệc của học sinh 2 trường British và Maria chính thức bắt đầu.
MC đứng trên khán đài phụt pháo giấy. Những mảnh giấy nhiều màu bắn tung lên khoảng không rồi rơi như rắc hoa trên sàn. Không khí hội trường náo nhiệt, một điệu nhạc vang lên mở màn cho một bữa tiệc ấn tượng không thể nào quên.
- Thái Linh ah, thưởng thức món mỳ Ý độc chiêu của tam đại tướng quân trường British đi. Cậu sẽ không thất vọng đâu, Giang Hựu Thần đã ở bên cạnh tôi từ lúc nào, trên tay cậu ấy là một đĩa mỳ Ý ngon tuyệt.
- Hựu ah, cám ơn cậu - Tôi bẽn lẽn cám ơn Giang Hựu Thần.
- Trong buổi party này, sao cậu lại mặc bộ vest nam thế, mình cứ tưởng cậu sẽ trở lại làm Thái Linh khi tham dự bữa tiệc này cơ
- Ah, tôi cười buồn, trong một bữa tiệc quan trọng như vậy, làm sao Hội trưởng Thái Lăng có thể vắng mặt được chứ. Mình mới làm hội trưởng được có mấy ngày thôi, hơn nữa ở đây có đông đủ bạn bè bên trường Maria, nếu Thái Linh xuất hiện chắc gì Lâm Tử Hạo và Bối An An đã tha cho mình.
- Uh nhỉ, mình đã rất hy vọng hôm nay sẽ được khiêu vũ cùng cậu cơ. Thái Linh ah, quả thật mình rất mong được nhìn thấy cậu lần nữa trong trang phục của một cô gái, Hựu khẽ nói. Nhưng không sao, còn nhiều dịp lắm. Hôm nay cậu tuyệt lắm đấy, rất ra dáng thủ lĩnh của toàn thể nam sinh trường British - Hựu xoa đầu tôi động viên
Dường như Hựu đang cố gắng làm cho tôi vui thì phải. Lúc nào cậu ấy cũng vậy, dịu dàng và ân cần, lúc nào cũng mang đến cho tôi sự tin tưởng. Tôi cảm kích quay lại nhìn Hựu và bắt gặp Hựu cũng đang nhìn mình chăm chú. Ánh mắt của cậu ấy thật nồng nàn, da diết, cặp mắt sáng long lanh như ấp ủ bao điều muốn nói. Tôi cảm thấy hai má nóng ran, không đủ can đảm đối diện với cái nhìn cháy bỏng của Hựu tôi đỏ mặt ngó lơ sang chỗ khác.
- Thái Linh ah, mình có chuyện muốn nói với cậu, Hựu khẽ thì thầm vào tai tôi.
Thái độ của Hựu hôm nay lạ quá, cái cách cậu ấy nhìn tôi tình cảm và nồng nàn quá, khiến cho tôi có cảm giác như có một dòng điện đang chạy qua người, người tôi cứng đơ, tôi ấp úng trả lời Hựu:
- Có chuyện gì vậy Hựu
- Mình… Mình…- Xem ra Hựu cũng lúng túng chả kém gì tôi, cậu ấy mãi không nói được thành lời.
- Hựu ah, cậu khiêu vũ cùng mình điệu nhảy này nhé, một giọng nói ngọt ngào trong trẻo vang lên, đó là Anna
Kể từ sau lễ hội âm nhạc Red & Knights đến giờ tôi không gặp lại Anna. Thật tình tôi không còn khó chịu với Anna như ngày đầu nữa, cuộc thi vừa rồi đã cho tôi thấy một gương mặt khác của Anna. Hóa ra, để có được thành công như ngày hôm nay Anna cũng phải cố gắng và nỗ lực rất nhiều, con người ta không ai là hoàn thiện cả, những gì mà Anna hiện có cũng đều được đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt, tôi khâm phục Anna vì điều đó. Nhưng không phải vì thế mà tôi có thể yêu quý cô ta được dù gì tôi, Anna và Hựu cũng là…
Hôm nay Anna mặc chiếc đầm dạ hội màu xanh da trời, mái tóc nâu xoăn dài được bện một cách cầu kỳ và khéo léo về bên phải, để lộ một bờ vai trần gợi cảm. Sợi dây chuyền kim cương nạm đá sapphire cùng tông màu với chiếc váy, đôi môi hồng tươi, hàm răng ngọc trắng đều, chiếc vương miện lấp lánh, Anna quả thực là nữ hoàng của bữa tiệc tối nay. Càng nhìn Anna tôi càng thấy có một khoảng cách rất lớn về ngoại hình giữa mình và cô ấy. Tôi có thể vượt qua được Anna ư???
Hựu lúng túng nhìn tôi, Anna cũng kiêu hãnh nhìn tôi. Thật tình lúc đó tôi muốn Hựu ở bên cạnh tôi nhưng một mặt tôi cũng tò mò muốn thưởng thức màn trình diễn của Hựu và Anna trong điệu Valse uyển chuyển này. Tôi mỉm cười nhìn Hựu và nói:
- Hựu và Anna cứ tự nhiên đi.
Hựu nhìn tôi khẽ gật đầu, cậu ấy giơ tay trái ra khom người xuống một cách lịch lãm, cúi chào Anna và nói:
- Tiểu thư Anna, xin cho phép mình được mời cậu điệu nhày này.
- Mình bằng lòng! – Anna nhìn đôi mắt dịu dàng của Hựu, nhẹ nhàng đưa một tay ra đặt lên bàn tay của Hựu
Giang Hựu Thần và Anna quả thật là đẹp đôi. Hình ảnh hai người sóng bước trong giai điệu nhẹ nhàng của điệu valse chậm đã thu hút mọi ánh nhìn, mọi lời ngợi khen. Không gian dường như lắng đọng lại, tiếng ồn ào, cười nói trêu chọc không còn nữa, mọi người chăm chú dõi theo từng bước chân của đệ nhất hoàng tử British và nàng công chúa kiêu sa của trường Maria. Ngay cả tôi cũng bị đắm chìm trong điệu nhảy mê hồn đó. Hựu và Anna, Anna và Hựu dường như hai người đó được sinh ra là để hòa quyện trong giai điệu êm ái, du dương của bản nhạc. Từng động tác, cử chỉ của họ đều rất lôi cuốn và hơn hết giữa hai người toát lên một bầu không khí thân mật, một sự phối hợp hài hòa, ăn ý. Sự hào hoa, lịch lãm trong mỗi bước nhảy của Hựu hòa cùng với những vòng xoay duyên dáng và uyển chuyển của Anna, tất cả vẽ nên một bức tranh tuyệt mỹ. Người xem dường như quên mất mình đang ở hội trường lớn British mà cứ ngỡ rằng đây là cõi thần tiên huyền ảo. Lúc này đây tôi cảm nhận rõ được rằng người cùng Hựu tỏa sáng trong ánh hào quang không phải là mình và cũng không có một kẽ hở nào để tôi xen vào giữa hai người bọn họ.
Điệu nhạc kết thúc trong sự tiếc nuối của đông đảo học sinh trường British và Maria, Giang Hựu Thần và Anna đã đưa họ đến cõi thần tiên với điệu nhảy làm đắm say lòng người, và giờ đây tất cả đã trở lại mặt đất, trở lại với bầu không khí sôi động quen thuộc của bữa tiệc. Không còn giai điệu nhẹ dịu dàng du dương của một bản valse chậm nữa, cả hội trường bắt đầu nóng lên theo những bước nhảy sôi động của điệu Quickstep. Đột nhiên đám đông trở nên phấn kích tột độ, nam sinh trường British thì không ngừng reo hò cổ vũ, còn từ 4 phía của hội trường các nữ sinh trường Maria hô vang tên An Vũ Phong: “Vũ Phong! Mình yêu cậu!”, “An Vũ Phong tuyệt vời!”, “An Vũ Phong là số một!”. Tôi không tin vào mắt mình nữa, ở trung tâm của sân khấu An Vũ Phong và Bối An An tay trong tay cùng nhau nhảy điệu Quickstep.
-
hehe, lại có chap mới để đọc tiếp rổi Sự xuất hiện của GHT đã làm câu chuyện trở nên kịch tính hơn nhưng mà đoạn này tác giả hoi bị ưu ái GHT đó, toàn để GHt xuất hiện cùng TL thui, còn VP thì chả có phút nào bên Thái Linh cả Huhu.
hóng chap mới quá, đang đoạn hạy
Cám ơn tác giả nhạ :x
-
CHAP 4 (TIẾP)
Lần đầu tiên hoàng tử kim cương cao ngạo của British sánh bước cùng hoa khôi xinh đẹp của trường nữ sinh Maria, sự kiện này ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người có mặt của khán phòng. Nếu như điệu nhảy của Giang Hựu Thần và Anna khiến mọi người chìm đắm trong một khung cảnh thần tiên tĩnh lặng chỉ có những vòng xoay uyển chuyển hòa cùng giai điệu du dương, ngọt ngào của bản nhạc thì An Vũ Phong và Bối An An lại khiến bầu không khí ở đây nóng lên từng giây. Mỗi bước nhảy, mỗi màn xoay người đều nhận được những tràng vỗ tay tán thưởng, những lời ngợi khen, những tiếng hô vang. Bôi An An tự hào và kiêu hãnh tựa người vào vòng tay của An Vũ Phong trong ánh nhìn ngưỡng mộ và ghen tị của đám nữ sinh trường Maria. Còn An Vũ Phong, cậu ấy vẫn luôn giữ được phong thái đĩnh đạc, ung dung của mình, mái tóc bay bay theo từng bước nhảy, đôi bông tai kim cương phát lên những ánh sáng lấp lánh và nụ cười thiên thần, pha chút ngang ngạnh đáng yêu. An Vũ Phong dường như sinh ra là để thuộc về thế giới của ánh đèn sân khấu, thuộc về những lời ngợi khen và tán thưởng.
- An Vũ Phong! Ôi! An Vũ Phong! - Các nữ sinh thi nhau hét lớn đến mức sắp xuyên thủng mái trần hội trường.
Còn tôi, tôi đứng chết lặng, trái tim như bị ai bóp nghẹn, đầu óc thì quay cuồng, trống rỗng. Tôi không biết phải làm gì, cũng không biết phải nói gì cả, tôi thấy sống mũi cay cay, trong lòng day dứt khó chịu như vừa mất đi một thứ rất đỗi thân thuộc. Hình như có một cái gì đó đang chực trào ở khóe mắt. Tôi cố kìm nén bản thân nhưng cảm giác khó chịu mỗi lúc một lớn dần lên. Mắt tôi mờ dần đi, tôi không còn trông thấy mọi người ở xung quanh nữa, trong đầu tôi chỉ hiện lên hình ảnh của An Vũ Phong và Bối An An cùng những bước nhảy cuốn hút của họ. Tôi vùng chạy ra khỏi hội trường bỏ lại đằng sau không khí sôi động của bữa tiệc.
Bên ngoài bầu trời thật thoáng đãng, gió buổi tối mát lạnh làm đầu óc tôi tỉnh táo hơn một chút. Nước mắt cũng được gió thổi khô. Tôi đi thơ thẩn trong vườn trường với trái tim rỗng tuếch, vô cảm. Tôi lắc đầu, cố gắng vứt bỏ cảnh không vui ban nãy ra khỏi tâm trí nhưng lòng tôi thì mỗi lúc một nhói đau. Bất chợt nhìn lên bầu trời, những vì sao sáng lấp lánh, kí ức cùng ngắm sao băng với An Vũ Phong tại trường Vĩnh Cần bỗng chốc ùa về tràn ngập tâm trí tôi. Tối hôm đó, tôi đã vô tình ước “Hi vọng cả đời này vĩnh viễn không bao giờ ở cạnh An Vũ Phong!” giờ đây khi cậu ấy phớt lờ tôi, không ở cạnh tôi, sánh đôi cùng người khác trong buổi dạ tiệc sao tôi lại thấy buồn và đau đớn đến vậy. Không biết từ lúc nào, những giọt nước mắt lại lăn dài trên má. Tôi ngốc quá có phải không?
- Không tham gia bữa tiệc sôi động như vậy, từ chối những món ăn đẳng cấp của Ngũ hoàng tử lừng danh trường British, bỏ ra ngoài ngắm sao kể ra thì cũng hơi ngốc nhưng được đắm chìm trong bầu không khí lãng mạn như vậy thì cũng đáng thật đấy.
- Ngốc, người đó gọi tôi là kẻ ngốc, từ trước đến giờ chỉ có mình An Vũ Phong gọi tôi như vậy thôi, là cậu ấy chăng - Tôi giật mình quay sang bên cạnh, lòng chưa hết hồi hộp.
Trời đất ơi! Đó là Giang Hựu Thần, cậu ấy đang nhìn tôi với ánh mắt nồng ấm và một nụ cười trìu mến.
- Thái Linh vừa mới khóc đấy ah?
Trong lòng có chút hụt hẫng, tôi lấy tay gạt những giọt lệ còn vương trên mắt, lúng túng trả lời:
- Không! Bụi bay vào mắt mình ấy mà, ở đây gió quá. Sao Hựu không ở lại dự tiệc mà ra đây làm gì thế - Tôi tìm cách đánh trống lảng.
- Mình không thấy Thái Linh đâu cả, nên đi tìm. Ở trong đấy không có Thái Linh mình thấy trống vắng và cô đơn lắm.
Quả nhiên là Hựu, lúc nào cậu ấy cũng ân cần, quan tâm đến tôi. Dù bây giờ thân phận của cậu ấy đã được hé lộ, Hựu là hoàng tử của vương quốc Xianai States nhưng thái độ và tình cảm mà Hựu dành cho tôi vẫn vậy, dịu dàng, ân cần mà không kề kiêu ngạo, kiểu cách. Cả An Vũ Phong nữa, cùng với Giang Hựu Thần, Phong là người đặc biệt dành sự quan tâm cho tôi. Tuy cách quan tâm của Phong hơi kỳ lạ, cậu ấy luôn trêu chọc, bắt nạt tôi nhưng luôn âm thầm có mặt giúp đỡ tôi những lúc khó khăn. Chỉ tiếc là lúc này An Vũ Phong đã hoàn toàn phớt lờ tôi rồi.
- Thái Linh ah, mình có một chuyện quan trọng cần nói với cậu - Hựu rụt rè nói. Lần đầu tiên tôi thấy Hựu lúng túng như vậy:
- Có chuyện gì thế Hựu?
Giang Hựu Thần rút từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ xinh. Cậu ấy đưa cho tôi và nói:
- Mình có một món quà nhỏ muốn tặng Thái Linh. Cậu mở ra xem đi.
Tôi đón chiếc hộp từ tay Hựu. Trời ơi trong hộp là một sợi dây chuyền bạch kim, mặt đá kim cương sáng lấp lánh. Tôi ngạc nhiên không nói nổi thành lời, lắp bắp mãi mới nói được vài câu:
- Hựu… Hựu…! Món quà này quá đắt, quá sang trọng… mình… mình không thể nhận được đâu.
- Thái Linh nhận đi mà, Hựu năn nỉ, giờ mình đã khỏi bệnh sợ con gái rồi. Mình được như bây giờ là nhờ có cậu, Thái Linh ah. Hãy nhận lấy sợi dây chuyền này đi, nó chỉ như một món quà nhỏ thay cho lời cảm ơn mà mình muốn gửi tới cậu thôi.
- Mình… Mình không nhận được đâu, mình có làm được gì đâu trái lại còn mang đến cho Hựu vô vàn rắc rối. Mình không có tư cách gì để nhận món quà giá trị như vậy.
- Món quà này thực sự có ý nghĩa với mình, giọng Hựu trầm xuống, nó là món quà gia bảo của dòng tộc mình. Ngày trước, ông nội mình đã trao tặng nó cho bà nội trong ngày cưới của hai người. Trước khi mất bà trao lại nó cho mình, bà dặn chỉ được tặng nó cho người mình thật sự tin tưởng và yêu quý. Hơn nữa, mặt sợi dây chuyền này có khắc quốc huy của đất nước mình, nó là biểu tượng hoàng gia. Nếu Thái Linh đeo nó, cậu sẽ nhận được sự tôn kính khi đến đất nước mình và có thể ra vào hoàng cung gặp mình một cách dễ dàng. Thái Linh nhận đi nhé, Hựu tiếp tục nài nỉ.
Bộ dạng của Hựu lúc này hoàn toàn trái ngược với hình ảnh chàng hoàng tử hào hoa, lịch lãm mà tôi thường thấy. Gương mặt ửng đỏ, ánh mắt đen láy nhìn tôi chờ đợi, trông cậu ấy không khác gì một đứa trẻ đang nài nỉ bố mẹ thỏa mãn yêu cầu của mình, thật là đáng iu. Lần đầu tiên nhìn thấy Hựu như vậy, tôi như bị thôi miên, tôi không nói được một lời nào cả, đầu tôi thì không thèm nghe theo sự mach bảo của lý trí, tôi gật đầu liên tục. Hựu nhanh chóng lấy lại nụ cười quen thuộc:
- Thái Linh gật đầu nghĩa là đồng ý rồi nhé. Để mình đeo nó cho cậu luôn nhé.
Tôi ngoan ngoãn nghe theo lời Hựu, xoay người lại, Hựu vén mái tóc của tôi lên rồi nhẹ nhàng đeo sợi dây chuyền vào cổ tôi. Đúng lúc đó “Choang!” - âm thanh của bát đĩa vỡ vang lên. Tôi và Hựu giật mình quay lại. Trước mắt tôi những mảnh vỡ của đĩa thức ăn nằm lăn lóc, thức ăn rơi vãi trên bãi cỏ còn An Vũ Phong đang đứng đó nhìn chúng tôi chăm chú. Bắt gặp ánh nhìn của Giang Hựu Thần và tôi, An Vũ Phong lập tức biến mất trong màn đêm đen tối như một cơn gió. Tôi đuổi theo gọi với “An Vũ Phong! An Vũ Phong!”. Nhưng có một bàn tay nắm chặt lấy tôi giữ lại. Giang Hựu Thần khẽ nói:
- Thái Linh ah. Mình xin cậu, đừng đi!
-
CHAP 5
Ngày chủ nhật trôi qua, tôi không hề có tin tức gì của An Vũ Phong cả. Hai đêm rồi, kể từ buổi dạ tiệc hôm thứ 7, An Vũ Phong không về ký túc xá, cũng không hề nhắn tin hay gọi điện gì cho tôi cả. Tôi đã gọi hàng chục lần vào máy của cậu ta nhưng thuê bao luôn luôn ở trong tình trạng không liên lạc được. Dường như An Vũ Phong đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy. Tôi lo lắng không yên, lòng như lửa đốt nhưng vẫn cố tự nhủ với mình: “Không có vấn đề gì đâu, An Vũ Phong ghê gớm như vậy, cậu ta không ăn thịt người khác thì thôi chứ ai làm gì được cậu ta. Có lẽ cuối tuần An Vũ Phong về thăm gia đình, thể nào thứ hai cậu ta cũng có mặt ở trường thôi”
Buổi học ngày thứ hai trôi qua, An Vũ Phong vẫn không hề đến lớp. Không có người pha trò, dẫn dắt bầu không khí của lớp trầm hẳn xuống, mọi người không ai nói câu nào. Nhìn về chỗ ngồi quen thuộc của An Vũ Phong, tôi cảm thấy trống trải vô cùng. An Vũ Phong chết tiệt, cậu đi đâu vậy, làm tôi lo lắng quá trời.
2h chiều, chuông điện thoại reo vang. Bực mình quá mới chợp mắt được 15’, mấy hôm vừa rồi lo lắng cho An Vũ Phong tôi có được ngủ được mấy đâu, tôi vớ lấy cái điện thoại, cúp máy và lăn ra ngủ tiếp. 5’ sau, điện thoai lại réo, lần này còn dồn dập hơn trước. Trời ơi không để người ta ngủ ah, ai mà ác ôn thế nhỉ, có khi nào là An Vũ Phong không? Nghĩ đến điều đó, tôi bật dậy như lò xo, cầm lấy điện thoại nhấc máy trả lời. Một giọng con gái vang lên, không phải là An Vũ Phong rồi, tôi thấy chán nản, toan cúp máy, mà khoan đã, giọng nói đó rất quen, là Thượng Hội, cậu ấy nghẹn ngào nói trong nước mắt:
- Thái Linh ah. Bối An An ngày hôm nay không đi học, mọi người đồn rằng cậu ta biến mất cùng An Vũ Phong kể từ sau buổi vũ hội hôm thứ 7 vừa rồi. Tôi phải làm gì đây, Thái Linh ơi. Huhu. An Vũ Phong ngọn gió kim cương của lòng em, có bao nhiêu mỹ nhân sao anh lại không chọn, dù không chọn em cũng được nhưng sao anh lại để mắt đến con nhỏ Bối An An đáng ghét ấy chứ. Huhu.
- Thượng Hội vừa nói gì cơ??? Tôi bàng hoàng không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy. Chiếc điện thoại rơi xuống đất, tôi ngồi lặng im một chỗ mặc cho Thượng Hội không ngừng gào rú trong điện thoại: “Thái Linh! Thái Linh bà đâu rồi? Mau trả lời tôi đi!!!!”
*******************
Ngày thứ hai trôi qua, tôi vẫn không hay biết gì về An Vũ Phong cả, cậu ta đang làm gì, ở đâu, có đi cùng Bối An An không? Trong đầu tôi hiện lên hàng ngàn câu hỏi. Buổi học sáng nay, thầy chủ nhiệm có hỏi tôi về An Vũ Phong, gì sao cậu ấy lại vắng mặt hai hôm liền mà không xin phép, tôi lúng túng không biết phải giải thích thế nào. Tuy thầy không nói gì nhưng vẫn tỏ ý không hài lòng vì dù sao tôi cũng là bạn cùng phòng của An Vũ Phong hơn nữa lại là Hội trưởng học sinh, lẽ ra tôi phải quan tâm đến cậu ấy hơn một chút. Càng nghĩ càng thấy bực mình, cái tên An Vũ Phong này tự dưng đùng đùng biến mất không để lại dấu vết gì, không nhắn tin mà cũng chẳng điện thoại, hại tôi lo lắng mất ăn mất ngủ mấy hôm liền, giờ lại khiến tôi khó ăn nói với thầy giáo nữa. An Vũ Phong được lắm, đồ vô kỷ luật, cậu mà vác mặt về sẽ biết tay tôi. Nhưng trước hết cậu hãy mau chóng trở về đi An Vũ Phong.
Buổi học sáng thứ ba kết thúc cũng là lúc lúc tin đồn An Vũ Phong và Bối An An biến mất cùng nhau kể từ buổi vũ hội hôm thứ 7 lan ra toàn trường và có khi là toàn thành phố Saint Roland cũng nên. Lòng tôi ngổn ngang tâm sự, một mặt tôi rất lo lắng cho An Vũ Phong nhưng mặt khác trong lòng tôi vẫn dâng lên một cảm giác khó chịu khi phải nghe mọi người bàn tán về An Vũ Phong và Bối An An. “Mặc kệ An Vũ Phong, cậu ta có thân cậu ta sẽ tự lo được, bỏ đi như vậy khắc biết cách quay về, An Vũ Phong có phải là đứa con nít 5 tuổi đâu. Mình thì lo lắng đứng ngồi không yên còn cậu ta có khi giờ này đang vui vẻ cùng Bối An An rồi. Tôi không phải là đứa ngốc rỗi hơi mà phải quan tâm đến việc cậu ta đi đâu với ai làm gì. Dẹp! Dẹp hết.” Tôi tự nhủ với lòng mình như vậy nhưng chẳng hiểu sao hình ảnh của An Vũ Phong và Bối An An trong buổi dạ tiệc hôm thứ 7 vẫn cứ hiện lên, chi phối mọi suy nghĩ của tôi. Tôi bị điên, bị điên thật rồi.
6h ngày thứ tư, trời còn tờ mờ sáng, điện thoại của tôi reo inh ỏi. Ai gọi giờ này thế, chắc là nhỏ Thượng Hội, nàng ta chắc lại cung cấp thông tin mới về vụ mất tích của An Vũ Phong và Bối An An đây. Mắt nhắm mắt mở vớ lấy cái điện thoại, tôi tuôn ra một tràng:
- Alô! Thượng Hội ah, bà gọi cho tôi có chuyện gì mà sớm thế. Có tin tức gì về An Vũ Phong và Bối An An phải không? Nói mau đi.
- Thượng Hội nào, một giọng nói the thé cất lên, Ngọc Dĩnh xinh đẹp đây. Bà quan tâm đến hoàng tử kim cương gớm nhỉ, hay là cảm chàng ta rồi. Thế đệ nhất hoàng tử Giang Hựu Thần bà định vứt đi đâu hả. Lăng nhăng quá đấy.
Hóa ra là Ngọc Dĩnh, cái con nhỏ này, ta đã ấm ức vụ nó không hề khai báo chuyện với Kì Dực, giờ lại lù lù dẫn xác đến, dám cả gan trêu tức bản cô nương ah. Được rồi, ngươi đợi đấy.
- Ngọc Dĩnh, bạn hiền của tôi đấy ah, sao lâu rồi không thấy bà gọi điện cho con bạn thân khốn khổ từ hồi mẫu giáo này thế. Bận chuyện gì thế? Kì Dực ở phòng bên cạnh cơ, có cần tôi chuyển máy cho không? Ah, Kì Dực lúc ngủ trông đáng iu lắm đó.
- Bà… Bà… Sao bà biết chuyện này - Ngọc Dĩnh ngạc nhiên tột độ mãi mới nói được thành lời.
- Có gì đâu, chính miệng Kì Dực đã khai với tôi đấy. Tôi mỉm cười đắc thắng. Tôi dùng chính cách mà bà đã dạy tôi đấy, gửi mail cho Kì Dực, thế là cậu ta khai hết thôi. Hehe. Phá vỡ giấc ngủ của Hội trưởng học sinh trường British đã là một tội rồi, giờ thêm tội lừa gạt, giấu diếm nữa, tội nặng gấp nhiều lần. Bà định thế nào đây?
- Tôi hậu tạ bà một chầu chè thập cẩm nhá.
- Rẻ thế, Kì Dực của bà rẻ thế thôi sao, để tôi ngâm cứu, chọn địa điểm đã. Mà sáng sớm gọi cho tôi có chuyện gì thế?
- Ah, tôi quên mất, giọng Ngọc Dĩnh chùng xuống, gần đây các hot boy nổi tiếng của các trường cấp 3 bị tấn công rất nhiều. Tôi mới nhận được tin Lý Triết Vũ, hoàng tử biển của bà là nạn nhân mới nhân đấy. Theo một nguồn tin đặc biệt, các hoàng tử trường British cũng sẽ nằm trong danh sách các nạn nhân. Không biết việc An Vũ Phong có liên quan gì đến vụ này không? Bà vào mạng xem đi, forum trường Maria đang bàn tán xôn xao lắm.
Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Hoàng tử biển bị tấn công, An Vũ Phong có thể là nạn nhân tiếp theo. Mình có nghe nhầm không? Vụ An Vũ Phong và Bối An An cùng nhau biến mất chưa rõ thế nào giờ lại thêm tin đồn An Vũ Phong bị tấn công nữa. Ông thần xui xẻo ơi làm ơn đừng làm con hao tâm tổn trí, chết vì đau tim như thế chứ. Không phải có chuyện gì không hay xảy ra với An Vũ Phong đấy chứ. Huhu. Mà cũng lâu rồi mình không gặp lại hoàng tử biển, anh ấy thế nào rồi, phải gọi điện hỏi thăm anh ấy nhân tiện hỏi luôn về vụ tấn công này mới được.
-
Bạn ơi. Bạn post tiếp nha. Mình thích đôi AVP bà TL lắm
-
ối giời ơi!!!!!!!!! Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời con chăng!!!!!!!!!!! Yêu tác giả nhiều nhiều! Nhiều lắm í! Tuy nhiên vẫn yêu an vũ phong hơn tác giả hehe
-
Bạn vjk nhanh nhak' , mjnh` rất m0ng
-
May quá, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, không có chuyện hoàng tử biển bị tấn công, cũng không hề có chuyện các hoàng tử British là nạn nhân tiếp theo của nhóm thanh niên côn đồ, chuyện An Vũ Phong mất tích cũng chả hề liên quan gì đến vụ này cả. Tất cả chỉ là sản phẩm từ trí tưởng phong phú của các nữ sinh trường Maria ưa phóng đại mọi chuyện. Con nhỏ Ngọc Dĩnh chết tiệt, hại mình lo lắng không đâu, lại còn hùng hục gọi điện cho hoàng tử biển bô lô ba la một hồi nữa chứ. Rõ là xấu hổ. Thù này ta quyết trả, Ngọc Dĩnh ngươi đợi đấy. Hmm…Hmm.
Buổi học sáng hôm nay diễn ra khá yên bình, ở dãy bên tay phải, Giang Hựu Thần và tam đại tướng quân vẫn giữ được dáng vẻ đạo mạo thường ngày của những học sinh ưu tú, chăm chú nghe giảng và hoàn toàn thờ ơ với những gì diễn ra xung quanh. Trong khi đó, bầu không khí của dãy bên trái cũng yên tĩnh một cách đáng sợ, không có thủ lĩnh An Vũ Phong, nhóm học sinh này mất hết sự tinh quái hàng ngày, ai nấy đều ủ rũ chẳng thiết chọc phá nữa, giờ đây chỉ có tiếng giở sách loạt soạt và những tiếng thở dài não ruột. Hiếm khi mấy ông tướng nghịch ngợm này chịu ngồi yên một chỗ, chăm chú nghe giảng, chẳng biết rồi chuyện gì sẽ xảy ra nữa đây? Trái ngược với sự mãn nguyện và hài lòng của thầy giáo trước sự thay đổi hoàn toàn của lũ học sinh bất trị, trong lòng tôi cảm nhận rõ một ngọn núi lửa đang hình thành trong lớp, không biết lúc nào nó sẽ tỉnh giấc và phun trào đây. Hix, đáng sợ quá.
Bỗng nhiên điện thoại của tôi rung lên, có một tin nhắn vừa mới được gửi đến. Là tin nhắn của Hựu, “8h tối nay mình đợi Thái Linh ở ngôi nhà trên cây, không đến không về”. Tôi giật mình nhìn về phía Hựu, bắt gặp ánh nhìn của tôi Hựu khẽ mỉm cười, cậu ấy chỉ tay về phía tam đại tướng quân ra hiệu tôi phải giữ bí mật với mấy ông tướng này.
Buổi tối bầu trời đêm ở trường British thật yên bình, bầu trời quang đãng, gió thổi mát rượi khiến tôi cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhàng, thanh thản, những phiền muộn, bực dọc thời gian vừa qua dường như đã được cuốn trôi theo làn gió. Cũng một thời gian dài rồi, tôi không có dịp ghé thăm ngôi nhà trên cây bí mật của Hựu nữa, không biết nó có gì thay đổi không?
Mọi thứ vẫn vậy, không có gì thay đổi so với ngày đầu mà tôi ghé thăm cả, vẫn là hình ảnh của những tán lá cây rộng, xum xuê che khuất bầu trời, vẫn là tiếng thì thầm của những con côn trùng nhỏ ẩn mình dưới những kẽ lá. Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật mạnh. Dễ chịu quá, cảm giác này thật tuyệt.
- Thái Linh đến rồi đó ah, lâu rồi không quay lại nơi này có cảm thấy điều gì khác không? Một giọng nói ngọt ngào và ấm áp vang lên.
Đó là tiếng của Hựu, cậu ấy đang ngồi trên ngôi nhà yêu quý của mình vẫy tay chào tôi. Trong bộ quần áo thể thao màu trắng bạc, mái tóc đen, cặp mắt sáng như sao, hàm răng trắng đều, nụ cười ấm áp và nồng nhiệt, Hựu giống như một thiên thần được gửi xuống trần gian này vậy.
- Nơi này vẫn thế, cậu đợi mình lâu chưa - Tôi mỉm cười chào Hựu
- Mình cũng mới đến thôi, ngôi nhà trên cây này thay đổi nhiều lắm đó, chỉ là Thái Linh không nhận ra thôi. Lên đây đi, mình sẽ chỉ cho Thái Linh thấy - Hựu cười thật tươi, giơ tay phải ra và nhẹ nhàng kéo tôi lên
Wow, tôi không còn tin vào những gì mình đang được thấy nữa, ngôi nhà nhỏ bí mật của Hựu hôm nay đã khoác trên mình một diện mạo mới, không phải là vẻ mộc mạc, giản dị thường ngày nữa mà thay vào đó là một không gian ấm cúng và lãng mạn trong ánh sáng lung linh của những ngọn nến thơm đủ màu sắc được xếp khéo léo và tài tình ở 4 góc phòng. Mùi thơm của nến, tiếng lá xào xạc của lá cây khẽ đung đưa theo làn gió hòa cùng giai điệu du dương êm ái của bản nhạc Ne Me Quitte Pas (Đừng Xa Tôi) khiến tôi cứ ngỡ mình đang bước chân vào một nhà hàng mang phong cách Pháp nào đó.
- Ở đây đẹp quá, Hựu tự tay mình bài trí đấy ah, tôi không giấu nổi sự ngạc nhiên xen lẫn khâm phục.
- Uh, Giang Hựu Thần bối rối trả lời, mình muốn mang đến cho Thái Linh một cảm giác thật ấm cúng, mình làm vẫn chưa ổn lắm đâu, Thái Linh đừng chê nhé.
- Như vậy là đẹp lắm rồi, mình có cảm giác như đang bước vào một thế giới khác vậy…, tôi chưa nói dứt lời thì Hựu đã nắm lấy bàn tay tôi kéo về chiếc bàn nhỏ ở chính giữa căn phòng.
- Thái Linh chưa ăn tối phải không? Ra đây cùng dùng bữa với mình nhé, mình có chuẩn bị một ít đồ ăn đây. Thái Linh còn nhớ nhà hàng Pháp mà chúng ta cùng ăn hôm trước không. Mình đã nhờ họ mang đồ ăn đến tận đây đấy. Vì ăn ở nhà hàng trên cây của Giang Hựu Thần nên tiểu thư Thái Linh hoàn toàn có thể sử dụng đũa theo cách ăn truyền thống của người Trung Quốc chúng ta. Nào xin mời tiểu thư thưởng thức. Hựu vừa đưa đũa cho tôi vừa mỉm cười tinh nghịch.
Tôi không nén được cười trước câu pha trò của Hựu. Cậu ấy vẫn còn nhớ rõ việc tôi mượn đũa khi dùng bữa tại nhà hàng Pháp. Hix, chắc hôm đó trông tôi ngớ ngẩn và quê mùa lắm. Quả thật, hôm nay Hựu đã làm tôi hết sức bất ngờ và ngạc nhiên. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình được lắng nghe giai điệu du dương của bản Ne Me Quitte Pas nổi tiếng, thưởng thức đồ ăn Pháp, bằng đũa của người Trung Quốc, dưới ánh nến lung linh trong một ngôi nhà bằng gỗ nhỏ nằm dưới sự bao bọc của những tán lá cây xào xạc. Đó quả là một điều kỳ diệu.
- Thái Linh thấy thế nào? Có ngon không?
- Ngon lắm, mọi thứ thật tuyệt, chưa bao giờ mình có cảm giác này cả. Mà Hựu không ăn sao, cậu mà không chịu ăn thể nào tam đại tướng quân cũng làm ầm lên đấy
- Mình vẫn đang ăn đấy chứ, nhìn thấy Thái Linh ăn ngon lành như vậy là mình thấy vui lắm rồi. Hựu mỉm cười nhìn tôi, dưới ánh nến lung linh, huyền ảo, ánh mắt của Hựu càng trở nên ấm áp và cháy bỏng.
Tôi cảm thấy mặt mình nóng ran, trống ngực đang đập liên hồi, nhịp đập mỗi lúc một mạnh và dồn dập hơn, tâm hồn tôi dường như đang lơ lửng giữa chín tầng mây, một cảm giác ngọt ngào và sung sướng ngập tràn trong tôi. Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo vang, nhẫn tâm ném tôi từ trên thiên đường xuống mặt đất, hix, đau quá. Là ai gọi vậy? Nhìn xuống màn hình điện thoại, tôi không khỏi ngạc nhiên và ngỡ ngàng: “Đó là An Vũ Phong, tên tiểu qủy này tự dưng biến mất, hại tôi phải lo lắng bao nhiêu giờ lại đang tâm phá vỡ buổi tối lãng mạn của mình nữa chứ. Ngươi sẽ biết tay ta”: