-
- Cơ tái mặt:
thật hả ? tại sao anh biết ?
- Trung ngập ngừng;
Thì cũng nghe bạn bè nói
- Việt Cơ bứt rứt:
Thú thật, tôi không để ý tới việc của công ty . tôi luôn tin ba, anh Tiến là những người có khả năng trong kinh doanh . tôi luôn tin công ty đang phát triển tốt, không ngờ mọi thứ đều khác . Lời anh nói làm tôi lo qúa
- Trung vội trấn an:
Đó chỉ là lời đồn đãi, sự thật ra sao tôi không rõ . CHúng ta vào quán cà phê để thư giãn, đừng nhắc những chuyện như vậy nào
Việt Cơ mỉm cười đồng tình, cô hỏi:
Bác gái đã về nhà chưa ?
- Trung lắc đầu:
Ngoại tôi vẫn chưa khỏe . Có lẽ mẹ tôi sẽ ở luôn bên nhà ngoại
Ngoài bác gái ra, không còn ai chăm sóc ông cụ sao ?
- Mẹ tôi là con gái duy nhất . Bà luôn coi việc châm sóc ngoại là bổn phận của mình . Suốt hai mươi năm nay, bà không làm tròn bổn phận người con, nên bây giờ bà không rời ông ngoại nữa bước
- Việt Cơ tò mò;
Tại sao vậy ?
- Trung trầm giọng:
Hồi đó, ngoại tôi không bằng lòng cho ba tôi làm rể . Thế là mẹ tôi bỏ nhà theo ba tôi chịu sống cảnh nghèo . Từ một thiên kim tiểu thư, mẹ trở Trung hành một công nhân nghèo . Ngoài ngôi nhà thờ tổ tiên, ba tôi là dân tay trắng . vậy mà hai người đã sống thật hạnh ph''c . ba tôi qua đời cách đây năm năm . với mẹ tôi, đó là mất mát không gì bù đắp, dẫu bây giờ bà đã được ông ngoại tha thứ
- Việt Cơ ngạc nhiên:
Ủa ! vậy là ông ngoại anh từ bác gái hai mươi mấy năm nay ?
- Trung lặng lẽ gật đầu, Cơ le lưỡi:
Hùm dữ còn không nỡ ăn thịt con . Sao ông ngoại anh đoạn tình dữ vậy ?
- Trung ngẫm nghĩ:
Có lẽ vì ông là người độc đoán, quen bắt người khác tuân theo lệnh mình . Ông không biết rằng, lệnh của tráit im là khó cưỡng nhất
- Việt Cơ tủm tỉm trêu:
Thì ra anh là đứa con của tình yêu . Ghê .. ghê ta ơi
- Trung nói:
tôi chỉ mong các bậc cha mẹ đừng ép uổng con cái để không còn những người trốn theo tiếng gọi của tình yêu, nhưng suốt một đời khắc khoải nhớ về gia đình mình như trường hợp mẹ tôi
- Việt Cơ chốngt ay dưới cằm:
Khi đã thật sự yêu, người ta bất chấp tất ca?
- Trung hóm hỉnh:
Khi từ chối tình yêu, người ta còn bất chấp hơn nữa
- Việt Cơ liếc Trung một cái . Cô thừa hiểu anh chọc quê mình, nhưng Trung nói đúng . Cơ là người bất chấp thủ đoạn, miễn sao gạt được Tiến ra khỏi đời mình . Bây giờ mọi việc đã đạt mục đích, sao Cơ vẫn không thanh thản ?
- Dù Cơ tuyên bố dứt khoát sẽ không cưới hỏi gì hết, nhưng Tiến vẫn kiên trì đeo theo cô . Rõ ràng, anh ta muốn làm con rể của giám đốc, chớ không phải muốn làm chồng Cơ .
- không biết thật sự giữa hai ngườit ình cảm đã tới đâu ? Sao Cơ có cảm giác Xuân Đào đang háo hức, bận rộn với công việc nhiều hơn lo lắng, hồi hộp vì một tình yêu có nhiều trắc trở ? Lẽ nào Đào cam phận, không ghen tức khi Tiến vẫn tiếp tục theo đuổi Cơ, dì bị cô cự tuyệt ? không lý nào Đào không ghen
Giọng Trung chợt vang lên;
Em nghĩ gì vậy ?
- Việt Cơ ấp úng nói láo:
À ! tôi đang thắc mắc, không hiểu anh có nói với .. bà bồ rằng, anh quan một người khách đặc biệt như tôi không ?
- Trung gật đầu:
Có chớ . tôi với cô ấy tuy hai mà một, chưa hề giấu nhau bất cứ chuyện lớn chuyện bé nào
- Cơ liếm môi:
Thế bà ấy có ghen không ?
- Trung gằn:
bà nào ?
- Thì bà bồ của anh đó
- Thoạt đầu, cô ấy cũng có ghen . Nhưng khi nghe tôi tả về em, cổ hết ghen ngay
- Việt Cơ tức tối gắt:
Anh tả tôi ra sao ?
- Trung nghiêng nghiêng nhìn Cơ :
- tôi tả rất thật . này nhé ! Đầu tém ba phân, vành ta "chơi" hai lỗ, từ trên xuống dưới dẹp lép như một tay xì ke lâu năm, tính tình vừa tửng tửng vừa tốc tốc . Chỉ cần đặc tả vài nét thôi, người yêu tôi đã lắc đầu, cười rồi
- Nhìn gương mặt tỉnh bơ của Trung, Cơ nóng cả người . Thì ra với anh, cô vừa xấu xí, vừa tệ hại đến thế
- Mím môi lại, Cơ rủa:
Anh là đồ qủy ! Độc miệng, nhiều chuyện còn hơn đàn bà . người nào yêu anh chắc cũng ba trợn
- Trung cười:
Ấy ! Sao lại nổi nóng ? Đúng là vừa tửng, vừa tốc, mà còn tự ái
- Việt Cơ trợn mắt, cô chưa kịp trả đũa thì nghe giọng Tiến lịch sự vang lên:
Xin lỗi . tôi có thể ngồi chung không ?
- Trung hơi bất ngờ . Nhưng ngay sau đó, anh nhanh nhẹn đứng dậy
- Ô ! Xin mời anh, anh Tiến
- Tiến nhếch môi:
Hừ ! Khá lắm . Nhưng anh không đồng vai vế với tôi đâu mà vội thân mật thế này
- Trung ung dung đáp:
- Trong lãnh vực tình cảm, địa vị và vai vế là thứ vứt đi . Thực tế đã chứng minh như vậy . Sao anh lại coi trọng nó nhỉ ?
- rồi anh mỉa mai hỏi:
không đồng vai vế, anh ngồi với chúng tôi làm chi ?
- Tiến hằn học:
Việt Cơ là vợ sắp cười của tôi, gia đình hai bên đã chọn ngày để tổ chức lễ hỏi, tôi cấm anh đeo theo Cơ .
- Việt Cơ phản ứng ngay;
tôi và anh không còn gì nữa . Đề nghị anh thận trọng lời nói
Làm như không nghe câu nói của Cơ, Tiến tiếp tục hăm he:
- Mày nhìn lại mình đi, cứ như một thằng chạy xe ôm mà dám đối đầu với một phó giám đốc như tao . không cân sức đâu . Chẳng qua giữa tao và Cơ có chút hiểu lầm, cô ấy vờ quen biết mày để chọc tức tao cho hả giận thôi . Thân dài vai rộng thế này mà phải làm bình phong, mày không nhục sao ?
- Đập tay xuống bàn, Tiến nghiến răng:
Từ giờ trở đi, tao mà thấy mày bám theo Cơ thì đừng có trách . Hừ ! Bạn bè tao vừa đông, vừa rất chịu chơi . mạng mày không đáng năm xu đâu . Đừng ham trèo cao
- Trung nắm tay lại, những khớp xương chuyển động kêu răng rắc làm Cơ hoảng hồn . Anh nói:
- Mày nghe đây . với tao, một phó giám đốc hiếu danh vô thực như mày chả là cái thá gì . Giữa tao và Cơ là tình yêu chân chính, bất vụ lợi . Cô ấy xem tao là cứu cánh, là điểm tựa của mình . Đã bị người ta xù vì bản chất đểu giả, mày không xấu hổ sao mà còn lớn lối ? Để bảo vệ tình yêu, phải nhờ đến bạn bè . thật tệ qúa !
- Mặt Tiến đanh lại;
Mày cũng cứng cưạ lắm . Nhưng để xem được bao lâi . Tao không tin là chơi không được mày
- Dứt lời, Tiến đứng dậy, bỏ về bàn của mình, Việt Cơ nhìn theo, căm hận:
Đúng là trơ trẽn
- rồi cô rầu rĩ than:
tôi đem phiền phức tới cho anh rồi
- Trung trầm giọng:
không nên nghĩ vậy . khi chấp nhận làm tài xế cho em, tôi dã biết sẽ có ngày này
- Cơ liếm môi:
Anh đừng gặp tôi nữa . Tiến là kẻ cố chấp, ảnh nói là sẽ làm . Lỡ anh gặp rủi ro gì, bác gái sẽ không chịu nổi . Rồi bồ anh nữa, cô ta sẽ trách con nhỏ vừa tửng vừa tốc như tôi
- Khoanh tay trước ngực, Trung nói:
Đúng là mạng tôi chưa đáng năm xu . Nhưng không phải ai muốn động vào cũng được đâu
- Việt Cơ cương quyết:
Tốt nhất là đừng để xảy ra chuyện . Chúng ta nhất trí sẽ không gặp nhau nữa . OK ?
- Trung lắc đầu:
không được . nếu rút lui nghĩa là tôi sợ Tiến . Lẽ nào tôi đánh mất danh dự của một thằng đàn ông khi bị hăm dọa trước mặt người yêu ?
- Mặt Cơ bỗng đỏ ửng:
Giữa chúng ta đâu có gì . Dường như anh nhập vai qúa rồi đó
- Trung nhìn thẳng vào mắt Cơ rồi hỏi:
tôi phải thú nhận với Tiến, tôi là một tấn bình phong vừa thô kệch vừa rẻ tiền à ?
- Ý tôi không phải vậy ?
vậy ý em thế nào ?
- Việt Cơ ngập ngừng;
tôi chỉ lo cho anh . với lại, nếu tiếp tục đóng kịch, chúng ta chẳng đi tới đâu
- Trung nhỏ nhẹ:
tôi không nghĩ vậy
- Việt Cơ chợt bối rối vì cái nhìn đầy ẩn ý của Trung . Cô hơi xẵng giọng:
- Anh nghĩ sao tùy anh . Mình đã xong việc rồi, đường ai nấy đi . tôi không phiền anh nữa . Chúng ta về thôi
- không đợi Trung nói lời nào, Việt Cơ vội vã đứng dậy . Trung sải bước theo sau . hai người im lặng suốt đoạn đường về
- Khi dừng xe ở cột điện, Trung nghiêm ngh. nói:
tôi nhất định đeo đuổi em
- Mắt Cơ long lên tia giận dữ:
Để bảo vệ cái ... danh dự của anh à ? Đúng là điên khùng !
- Nhìn Cơ giận dỗi bỏ vào nhà, Trung thở dàị vừa rồi, anh đã ứng xử thật ngu ngốc . Cơ giận là đúng . Đây đâu phải lúc để anh nói thế, khi mới vừa trước đó không lâu, Trung đã trêu cợt Việt Cơ bằng những lời khá ác
- Uể oải, anh chạy xe về nhà . Ngôi nhà trống vắng như lòng anh, nhưng đó vẫn là nơi để anh quay về nương náu
Tiến cau có rít mạnh từng hơi thuốc, rồi phun khói mù mịt cả căn phòng. Từ sáng đến giờ, không biết anh đã nguyền rủa gã giám đốc mới của công ty Vĩnh Hưng bao nhiêu lần nữa
- Hừm ! Cái thằng... khốn ấy dúng là qúa đáng khi đưa ra yêu cầu như thế. Nó có quyền gì mà đòi thấy đổi cả nhân sự ở công ty Thanh Danh? Ấy vậy mà ông Danh coi bộ xiêu lòng vì cái lợi nó mang tới cho công ty
- Nó phổng tay trên Vĩnh Phát và anh trong việc nhượng hợp đồng làm ăn chớ có gì lạ đâu. Cái thằng... khốn ấy với anh không thù không oán sao lại cố tình chơi anh chớ?
- Mấy hôm liền, Tiến gọi điện thoại cho Vĩnh Phát, nhưng không lần nào gặp. Hắn cũng lẩn tránh hay sao ấy? Chắc chắn Vĩnh Phát đã biết trước tin này, vậy mà hắn im ỉm không hé môi để anh tìm cách đối phó
- Nghe đâu Phát cũng bị.. đì. Hắn đã mất chức trưởng phòng tiếp thị r oi. Xem ra.. tay giám đốc mới này cũng mạnh tay chỉnh đốn lại nội bộ. Hừ ! Thiên hạ đồn hắn là một tên khá cứng cựa, biết dùng nhân taì, biết học hỏi kinh nhiệm của người đi trước. Tóm lại, hắn là một giám đốc tập sự có nhiều triển vọng mà ông Vĩnh Hưng đã cố gắng mời về cho bằng được để cảm nhận chức giám đốc công ty thấy mình. Lão già ấy chả biết còn sống được bao lâu, khi chết rồi tài sản để cho ai mà cứ lo làm giàu. nếu lần đó lão... chết thì bây giờ anh đã đỡ khô?
- Có tiêg''g gõ cửa làm Tiến nhổm dậy. Anh tằng hắng:
Vào đi
- Cô thư ký của ông Danh ngọt như đường:
Ông Danh mời anh Tiến sang ngay a.
- Em biết chuyện gì không?
Dạ, không. Nhưng emt ahy trong phòng có cả cậu Văn và cô Đào nữa
- Nuốt tiếng chửi vào lòng. Tiến hậm hực bước đi, hai vai năng như đeo đá
- vừa vào tới phòng giám đốc, Tiến đã đụng phải nụ cười nửa miệng của Văn. Lờ đi như khôngt hay gì cả, Tiến kéo ghế, ngồi xuống
Ông Danh trịnh trọng:
tôi có tin vui muốn công bố. Công ty Việt Xuân của chúng ta đã có g iấy phép hoạt động. Xuân Đào sẽ là giám đốc, Tiến sẽ là chủ tịch hội đồng quản trị. Tiến sẽ giúp Đào làm quen với chức vụ mới, cũng như sẽ nỗ lực đưa công ty đi lên
- Tiến cười méo mó. Hừ ! Lấy cái quái gì để đưa công ty đi lên chớ? Cuối cùng anh vẫn là người dưng, vẫn bị ra rìa trước cậu qúy tử của ông chủ. nếu Việt Cơ không trở mặt, thì số phận anh đã khác rồi
- Nhìn Xuân Đào, Tiến thấy cô ngước mặt nhìn lên trần nhà với vẻ ung dung tự tại. Bây giờ Đào cũng khác cách đây một tháng. Từ khi biết mình sẽ là giám đốc, cô tỏ vẻ lơ là Tiến. Thoạt đầu, anh tưởng cô ghen vì thấy anh vẫn kiên trì đeo đuổi Cơ. Nhưng giờ nghĩ lại, anh thấy khác. Đào cố tình lờ anh thì đúng hơn. Cô đã để lộ bộ mặt hãnh tiến, địa vị của mình rồi. Đào không phải là cô gái quê ngu ngơ, khờ khạo như anh tưởng
- Bất giác, Tiến thấy chán chường. Anh lặng lẽ nghe ông Danh tiếp tục nói:
Chức phó giám đốc kinh doanh ở công ty Thanh Danh sẽ do Văn đảm trách. Ngày mai, cậu Tiến sẽ bàn giao công việc, sổ sách lại cho Văn. Hy vọng trước những đổi mới này, hai công ty của chúng ta ngày một lớn mạnh
- Nhìn Tiến, ông hỏi:
Cháu có ý kiến gì không?
- Anh nói:
Mọi việc đã được quyết định, cháu xin tuân theo
- Ông Danh tỏ vẻ hài lòng:
vậy chúng ta sẽ cùng làm việc hết sức mình nhé. Nhất là Văn , con cần học hỏi ở Tiến nhiều lắm đó
- Khác với thái độ khó ưa trước kia, Văn lịch sự chìa tay ra:
Học, học nữa, học mãi là bổn phận của người đã từng ăn học mà. Đúng không Tiến
- Ngập ngừng một chút, Tiến đưa tay ra bắt tay Văn :
tôi phải học anh thì đúng hơn
- Văn mỉm cười với Danh :
Còn em, em học ai đây?
Xuân Đào vén mái tóc dài qua một bên:
Có chủ tịch hội đồng quản trị làm cố vấn, em đâu cần học ai nữa
- Nheo nheo mắt, Văn hỏi tiếp:
Chẳng lẽ em định làm giám đốc kiểng?
- Đào chưa kịp trả lời, ông Danh đã gạt ngang:
Mọi người về phòng làm việc của mình đi. Riêng Tiến ở lại, bác có chuyện muốn bàn
- Nhịp nhịp tay trên bàn, Tiến im lặng chờ ông Danh mở lơì trước:
Bác quyết định đột xuất này khiến cháu không hài lòng. Nhưng vì lợi ích chung, đôi khi chúng ta phải hy sinh quyền lợi riêng một chút. Huống hồ gì chức vụ chủ tịch hội đồng quản trị cũng không phải nhỏ. người nắm vận mệnh của công ty Việt Xuân là cháu chớ đâu phải Xuân Đào. Tuy Việt Cơ thấy đổi, nhưng bác với cháu trước sau như một
- Tiến nói góp vào:
Theo bác bao nhiêu năm nay, cháu hiểu bác mà
- Ông Danh tươi cười:
vậy thì tốt. Bác cháu mình sẽ cùng nhau kiếm thật nhiều tiền
- Tiến cũng cười. Anh đưa tay cho ông Danh bắt, rồi đi ra ngoài. Ngang qua phòng Xuân Đào, Tiến gõ cửa và nghe giọng cô đầy quyền hành:
Vào đi
- thấy anh, cô hơi nhíu mày:
Tìm em làm chi?
Ngồi xuống đối diện với Đào , Tiến nói:
Mời em đi ăn trưa. Lâu rồi, mình đã không ăn chung
- Đào nhếch môí
Ừ. Đúng là lâu. Lâu tới mức em hết thích ăn cơm ở tiệm. Dạo này tâm trí em thoải mái, về nhà ăn cơm ngon hơn. Anh để thời gian mà bám theo Việt Cơ
- Tiến thở dài:
Vô ích thôi. Cơ đã yêu người khác
- Đào có vẻ vô tư:
- Sao trước đây anh nói Cơ chỉ giả vờ để chọc tức anh? Mà nghĩ con bé cũng lạ Đang yêu, sắp cưới, tự nhiên lại trở mặt. Anh không tìm hiểu lý do sao? trước đây, có lúc em sợ rằng Cơ ghen em với anh. Nhưng nghĩ cho cùng, giữa chúng ta cũng đâu có gì khác ngoài tình bạn. Anh thấy đúng không?
- Tiến gượng gạo gật đầu. Hừ ! vừa lên chức giám đốc đã vội phủ nhận tình cảm của mình. nếu trước đây, Tiến không làm chủ bản thân, Xuân Đào đã thuộc về anh cả xác lẫn hồn rồi. Bây giờ bày đặt lập hàng rào an toàn. Nhưng Tiến đã mất Việt Cơ, anh không thể để mất luôn Xuân Đào, dù chức giám đốc của cô chỉ là đồ dỏm, Tiến cũng phải đạt được mục đích của mình. Ở công ty mới này, mọi cái đang bắt đầu ở số không. với người khác, có thể đó là khó khăn, nhưng với anh, biết đâu là thuận lợi
- Nhất định Tiến phải đạt mục đích đã đề ra, không được Việt Cơ thì sẽ phải được với Xuân Đào. Chịu khó đeo đuổi, Đào sẽ ngả vào lòng anh như cô ta từng mơ ước thôi
- Tiến hạ giọng:
- nếu là bạn tốt thì phải an ủi nhau lúc buồn. Lẽ nào em nỡ từ chối lời mời của anh?
- Xuân Đào thản nhiên:
Em tin rằng dạo này anh đã nguôi ngoai. Thêm vào đó, chức chủ tịch hội đồng quản trị sẽ khiến anh phấn khởi. Tóm lại, ngay lúc này, anh chả có gì buồn để em phải an ủi hết
- Tiến bực dọc:
Em quá nhiều thấy đổi đấy
- Đào nhún vai:
vậy sao? Đó là nhờ em học được ở anh. con người phải phù hợp với hoàn cảnh và vị trí của mình. trước đây, em chỉ biết tuân lời, bây giờ em đã có quyền từ chối. Sự thấy đổi này với em có nhiều ý nghĩa lắm
- Ngắm nghía những móng tay dài sơn nâu đen đúng mốt của mình, Đào chảnh chọe:
Chú Danh mới sắm xe cho em. nếu rảnh, anh có thể dạy em chạy
- Tiến nhẫn nhục:
được. Em cứ sắp xếp thời gian
- Đào nói ngay:
Chiều mai, Sáu giờ tan sở. được không?
Tiến gật đầu:
- Anh không làm phiền em nữa
- Xuân Đào đắc ý nhìn Tiến rời khỏi phòng mình. Ngả người ra cái ghế nệm có chân q uay cô lim dim mắt khoan khoái
- trước đây, có nằm mơ, Đào cũng không dám mơ mình có lúc uy quyền thế này. Giám đốc một công ty chớ đâu phải đùa
- Càng ngẫm nghĩ, Đào càng tự đắc. Suy ra cho thấy ông Danh thương cô còn hơn cả Việt Cơ nhiều
- Hừ ! rồi cô sẽ nắm hết quyền hành trong nhà. Bà Thu chỉ biết lo kinh kệ, chùa chiền, không đáng ngại. Văn tối ngày chỉ mê nghiên cứu, chớ không mê quyền hành. Còn Việt Cơ, sau lần tuyên bố đoạn tình với Tiến, cô ta cứ như cái bóng trong nhà, đi học về là rút vào phòng riêng. Chắc là để khóc thầm
- Đào bật cười tự đắc khi nhớ tới những dòng chữ ngọt ngào, tình tứ nhưng không kém phần độc ác trong nhật ký của mình. Cái chiêu kích thích những kẻ tò mò như Việt Cơ vậy mà hiệu qủa cao
- Lần đó, khi nghe chị Lý.. mách Việt Cơ đã xem lén nhật của mình, Xuân Đào mừng rơn trong bụng. Cô những tưởng Tiến, Cơ và cô sẽ xảy ra một cuộc chiến long trời lở đất, mà kết cuộc cô sẽ phải ôm tim xỉu lên xỉu xuống để minh oan, khóc lóc và cũng để gây rối rắm trong gia đình này. không ngờ Việt Cơ qúa tự cao. Cô ta đã im lặng chịu cú sốc bị phản bội, để rồi chính cô ta.. đá Tiến văng ra tội nghiệp anh chàng không biết tại sao mình bị xù, trong khi bản thân dù rất muốn ăn vụng nhưng cũng ráng chung tình từ chối cô . Hồi còn học phổ thông, Xuân Đào vốn giỏi văn, giáo viên từng khen cô có trí tưởng tượng phong phú. Nay trí tưởng tượng đó được áp dụng thật bài bản và đạt được kết qủa cao ngoài ý muốn , bảo sao Đào không tự mãn cho được. Hơi mơ m àng, cô tưởng tượng tới những bộ cánh sang trọng được mua trong những shop thời trang nổi tiếng, nhữngbuổi chiêu đãi tiệc tùng mà chỉ có mặt giới thượng lưu. không sớm thì muộn, Đào sẽ gia nhập vào giới đó. Rồi ngày ấy sẽ đến thôi mà
thấy Cơ ngồi trong quán mà mắt cứ ngóng ngoài đường, Thanh hà tò mò một cách cố ý:
Mày ngóng ai vậy?
- Cơ gắt:
Có ai đâu
- H tủm tỉm cười:
tao biết mày sẽ gắt lên để át điều tao thắc mắc. Lão chạy xe ôm chắc đang bận chở khách, hôm nay không trồng cây si trước cổng trường đâu
- Việt Cơ trề môi:
Mặc xác lão, liên quan gì tới tao
-
sr mấy ss nha, máy tính nhà mình bị đai rùi. mình ko post tiếp cho các ss đọc được:(:(:( cóa ss nào tốt bụng post típ giùm mình đi, thanks nhìu.
-
mình đọc truyện này ở maiyeuem.net ở đó truyện này đăng chưa hết. mình post ở đó qua cho cả nhà đọc nha.
-
Hà (h) khịt mũi:
Câu này tao đã từng nghe nhiều lần, nên xưa hơn... Diễm nữa. lẽ nào mày không tìm cách nói khác, dễ nghe hơn? Đã bảo thời buổi này người ta thường bị stress nên cần ngọt ngào, êm ái mà
không thèm tranh luận với h , Cơ chụm môi hút cho hết ly sinh tố rồi phán một tiếng:
- Về
h khoát tay:
Còn sớm chán. Chờ tí nữa đi
- Chờ ai mới được chớ?
Thì chờ người mày đang chờ ấy
- Cơ làm thinh, xốc chiếc túi thổ cẩm trên vai rồi đứng dậy. Thái độ dứt khoát của cô khiến h cũng uể oải đứng lên theo
- Ngồi sau lưng h , Cơ không nói lời nào. Đã quen mỗi ngày mỗi thấy Trung chờ mình trước cổng trường, hôm nay vắng anh, tự dưng Cơ thấy hụt hẫng. trước mặt Thanh Hà, cô tỏ vẻ dửng dưng, nhưng trong lòng lại khác
- Giọng h vang lên thật vô tư:
Hôm nay Trung bận gì vậy kìa?
- Cơ buột miệng:
Bận đi với bồ
- h nhướng mày:
Hắn cũng có bồ à? Thế cô nàng đẹp lắm không?
- Tao chỉ nghe hắn "ca" người yêu không hết lời, còn thực tế cô nàng ra sao, chỉ trồi biết
- Hắn nói láo đấy ngố ạ. nếu đã có bồ, tội vạ gì ngày nào cũng trồng cây si ở đây. mày ngh~ hắn vì sĩ diện với Tiến à? Đó chỉ là cái cớ mà đứa con nít cũng nhận ra
- Việt Cơ liếm môi:
- Trung chê tao đủ thứ, vậy theo tao làm gì?
- Ra giọng tài khôn, h gật gù:
Cốt lõi vấn đề ở chỗ đó. Trung theo mày vì yêu hay vì mục đích nào khác. Trực giác cho tao thấy, Trung không phải hạng đào mỏ. Dù anh ta chỉ là một nhân viên quèn phải chạy thêm xe ôm để kiếm sống, nhưng ở Trung vẫn có một nét riêng đầy cá tính. Trung rất phong đô.
- Cơ mỉa mai:
Điểm àny, hắn đã tự khoe mình ở lần đầu gặp tao. Chả hiểu đó là phong độ gì?
- Thanh Hà lại nói tiếp:
Tướng ha*''n ra vẻ quan hơn là lính
- Việt Cơ kêu lên:
Bữa nay mày làm thầy bói nữa à?
- Tao chỉ nhận xét thôi. Mày cứ tưởng tượng, nếu Trung mặc complet, thắt cà vạt, trông không thua... tay bác sĩ Kimso Yoong trong "Anh em Nhà bác sĩ" đâu nha
- Việt Cơ ậm ừ:
Coi bộ mày cảm hắn rồi. Tao sẵn sàng làm bà mai không công cho hai... đứa
- Thanh Hà tỉnh bơ:
Tốt thôi. Ngặt nỗi Trung hổng khoái tao mới... rầu chớ
- Ngừng xe trước cột đèn, h cười cười:
Dừng ở dây là đúng chỗ phải hong? Trả tiền xe đi ngố
- Việt Cơ thản nhiên:
Cứ ghi sổ. Tới tháng, tao sẽ thanh toán một lần
- bước vào phòng khách, Cơ hơi khựng lại khi thấy có đầy đủ mọi người
- Xuân Đào mau mắn gọi cô :
Tới đây Cơ. Anh Văn ăn mừng được làm phó giám đốc đấy
- Ngồi xuống kế Đào , Cơ nhìn bánh, kẹo, trái cây bày trên bàn rồi chê:
Chỉ có vậy thôi à? Anh đúng là keo
- Văn xuề xòa:
Ở đó mà nghe lời nhỏ Đào. Làm việc vừa là quyền lợi, vừa là nghĩa vụ, có gì để mừng chớ
- Cơ thắc mắc:
vậy những thứ này ở đâu ra?
- Xuân Đào tươi rồi rói:
Chú Danh mua cho riêng Đào để bồi dưỡng, vì chú nói dạo này Đào ccực, cần phải tẩm bổ. Nhưng một mình Đào làm sao ăn cho hết, mang ra cả nhà cùng ăn phải vui hơn không
- Văn tủm tỉm cười:
Em đúng là biết nghĩ tới người khác. nếu đổi lại là Việt Cơ, chắc nó đã giấu kỹ để dành ăn một mình rồi
- không thèm tự ái vì câu chọc quê của Văn , Cơ vừa bỏ một miếng chocolate vào miệng, vừa nói:
Bởi vậy nên ba đâu bao giờ mua riêng cho em món gì
- Đang ngồi ăn miếng lê, ông Danh nhíu mày:
Con chẳng thiếu thốn thứ gì để ba phải mua cả. ngược lai, từ bé, con đã sống trong thừa thãi, thừa đến mức con không biết qúy trọng gì hết, kể cả qúy trọng tình yêu của riêng mình
- Văn vội vàng xen vào:
Ôi ! chuyện đã qua rồi, ba đừng nhắc lại nữa
- Ông Danh cau có:
Ngaỳ nào cũng gặp bộ mặt rầu rĩ của thằng Tiến, tao khó chịu lắm
- Việt Cơ bĩu môi:
Ảnh giả vờ đó thôi. Cạnh ảnh lúc nào chẳng sẵn con gái
Ông Danh bực bội:
Con gái ở đâu mà sằn chớ?
- Hất mặt về phía Đào , Việt Cơ noi đại:
Xuân Đào đây nè
Giẫy nẩy lên đầy oan ức, Đào phân bua:
Ấy ! Đừng đùa như vậy, tội chết. Đào xem anh Tiến như anh Văn thôi. Cơ đừng lộng ngôn, loạn ngữ như vậy. Dầu không thích Tiến nữa,c cũng nên tôn trọng ảnh và cả Đào nữa chứ
- Mắt long lên, Việt Cơ gằn từng tiến:
Có thật Đào xem anh Tiến như anh Văn không?
- Ông Danh đập bàn:
thôi, đủ rồi. mày đúng là qúa quắt
- Cơ vẫn bình tĩnh:
Con chỉ hỏi đùa thôi mà. Bây giờ anh Tiến là người tự do, ba cứ tiếc ảnh không làm rể đông sàng, nhưng ba quên vẫn còn Xuân Đào đó
- Giọng Xuân Đào vút cao đến mức chói tai:
- Đào đã có đối tượng rồi. Cơ không được nói bậy
Khác với vẻ thách thức của Cơ , Văn quan tâm Trung hật tình:
Ai vậy? Nói ra cho cả nhà nghe để nhỏ Cơ khỏi chọc em nữa
- Mặt đỏ ửng lên, Đào ấp úng:
Em chưa thể nói lúc này. Nhưng chắc chắn không phải Tiến
- Nhìn Việt Cơ, Đào nói:
Thì ra vì nghi ngờ Đào và Tiến mà Cơ đã bỏ rơi an h ấỵ thật oan cho Đào và tội cho anh Tiến. Ảnh ch? yêu mình Cơ thôi Cơ à
- chịu hết nổi tài đóng kịch của Xuân Đào, Cơ gào lên:
Tiến yêu ai, và là người thế nào, tôi thừa biết. Còn Đào nữa. tôi đi guốc trong bụng Đào ấy
- Hầm hầm, Cơ lại bỏ đi, mặc cho Văn gọi giật ngược. Cô chẳng biết phải đi đâu bây giờ. vừa ra tới cửa, Văn đã chạy theo kéo cô lại:
- Mày định bỏ nhà đi đêm nữa à?
Giằng ra khỏi tay anh, Cơ gắt gỏng:
Ở nhà, em sẽ điên vì sự giả dối của Xuân Đào
- Văn nhíu mày:
Nhưng tại sao em lại nghi ngờ họ?
- Cơ chắc chắn:
Em không nghi ngờ, sự thật là như thê:
Bằng chứng đâu mà em nói vậy?
- Cơ chưa kịp trả lời thì nghe có tiếng xe ngừng và giọng đàn ông vang lên:
Ông ta mời cả gia đình chúng tôi à? thật ngại qúa ! Thím Thu và Việt Cơ đâu hề tham dự vào việc của công ty
- Bửu nhẹ nhàng:
Nhưng với chúng tôi, cả gia đình đều là khách qúy. Mới chỉ gặp mặt một lần mà ông chủ dã đánh giá cao về Đào và anh Văn. Ông ấy muốn giữa đôi bên có sự giao hảo thân tình hơn
- Ông Danh nhíu mày:
Sếp của cháu và ông Vĩnh Hưng có quan hệ gì không?
- Bửu trả lời:
Dạ, có chớ. Ổng là cháu duy nhất của ông Hưng
Xuân Đào buột miệng:
Tức là người sẽ thừa kế sau này
- Bửu gật đầu:
Đúng vậy
- Ông Danh vẫn thắc mắc:
Sao bác nghe nói ông Vĩnh Hưng không con không cháu, nên dù bị bệnh nằm một chỗ vẫn phải quản lý công ty?
- Bửu cười xòa:
- người ta độc mồm độc miệng đến thế thôi. Tại lúc đó, sếp của cháu chưa tiện ra mặt tham gia công việc, nên phải là cái bóng bên cụ Vĩnh Hưng. Bây giờ ông ấy đủ sức rồi mới xuất đầu lộ diện
- Ông Danh gật gù:
Ông Vĩnh Hưng đúng là cẩn trọng trong việc sử dụng người kế thừa. Kỹ lưỡng như vậy sẽ không có sơ xuất
- Việt Cơ buột miệng:
Đó là điều công ty mình cần học hỏi đấy
- Mặt sa sầm xuống, ông Danh gắt:
biết gì mà nói leo
- Bửu vội xoa dịu:
- Cơ vẫn như xưa, lúc nào cũng thích đùa. Tới hôm công ty anh chiêu đãi, em nhất định phải dự nha
- Cơ từ chối:
Em vẫn còn là con nít, tới chố~ toàn các bậc chức sắc không tiện. Cho em xin kiếu đi
- Bửu mồm mép:
Có trẻ có già, có mới có cũ, mới cô nhiều bất ngờ, thú vị. Hôm đó, nhất định anh sẽ tới mời em cho bằng được
- Xuân Đào có vẻ ganh tỵ:
Anh Bửu nhiệt tình qúa
- Văn ngập ngừng:
Nè ! Tao vẫn chưa hiểu vì lý do nào mà sếp mày hứng thú hợp tác với công ty Thanh Danh vậy?
- Bửu bật cười:
Vì Thanh Danh có tiếng tăm
- Đơn giản vậy thôi à?
- Liên kết với nhau để tồn tại và phát triển là một trong nhiều kế hoạch của công ty Vĩnh Hưng mà
- Nhìn đồng hồ, Bửu noi với ông Danh :
Cháu phải đi ngay. Công ty sẽ gởi thiệp mời sau. rất mong được đón tiếp cả nhà, nhất là cô út Việt Cơ
- Đợi Văn đưa Bửu ra khỏi cửa, Cơ đứng lên, về phòng ngay. Vì nếu ngồi lại, cô biết mình sẽ gây với Xuân Đào nữa. Điều đó chả hay ho gì khi ông Danh đang có ác cảm với cô. Nhưng cô chưa rời khỏi phòng khách đã nghe giọng Xuân Đào khó chịu
- Chả biết Bửu nghĩ sao mà một hai cứ đòi mơi vd cho bằng được. Cơ đâu phải là đối tượng để giám đốc mới của Vĩnh hưng mời dự cuộc chiêu đãi đầu tiên của ông ta
- Ông Danh ậm ừ:
Chú nghĩ vừa rồi vì xã giao nên Bửu mới nói thế. Chớ tổ chức chiêu đãi, thường người ta rất thận trọng khi lập danh sách mời
- Nhỡ hôm đó Việt Cơ đòi đi thì sao?
chuyện ấy cháu không phải lo. Quan trọng là cháu tự lo cho mình kìa. phải tạo ấn tượng sâu sắc với giám đốc ấy. rồi hắn sẽ nâng đỡ để công ty Việt Xuân của cháu được giới làm ăn chú ý
- Xuân Đào hỏi:
Chẳng lẽ Vĩnh Hưng có uy tính dữ vậy sao?
- Ông Danh gật đầu:
Đương nhiên. Đó là công ty lớn, quan hệ làm ăn rộng rãi mà
- rồi ông cười:
Dường như hắn chưa có vợ thì phải?
Xuân Đào õng ẹo:
- Sao chú lại đặt câu hỏi này với cháu?
Ông Danh lại cười và cười to:
Tại chú thấy cháu là một ứng cử viên sáng giá. nếu hắn'' chấm cháu, chúng ra sẽ có lợi
- Việt Cơ sững sờ vì những lời vừa nghe. Qủa thật cô chưa hiểu hết về ba minh. trước đây, trong tâm trí cô , ông Danh là một tấm gương vừa sáng vừa cao vòi vọi mà cô không bao giờ dám đến gần để soi mình. Giữa anh em cô và người cha luôn có một khoảng cách vì tôn sùng
- với anh Văn , khoảng cách ấy dường như đã tan biến khi anh vào đại học. Thời gain đó, Cơ thấy anh mình đôi khi cãi, thậm chí chống dối ba. Cô đã cho là anh mình hỗn. Bây giờ cô hiểu rồi, anh Văn đã nhận ra ba không phải là tấm gương nên anh thất vọng đến mức luôn phản kháng lại những việc ông làm
- Cơ không thể ngờ ba là người bất chấp thủ đoạn như vậy. Giờ ba đã có Xuân Đào cùng chí hướng, chắc chắn hai người sẽ làm những việc chỉ có trời mới biết để kiếm ra nhiều tiền. Chỉ nội việc phong cho Đào chức giám đốc công ty mới thành lập đã thấy có nhiều cái bất thường. LẼ nào gã giánm đốc mới của Vĩnh Hưng ngốc đến mức sẽ đem lợi tới cho ba?
- thật hoang đường. Nhưng đời mà, chuyện gì lại không thể xảy ra được. Như cách đây năm ba tháng, làm sao Xuân Đào có thể mơ rằng mình sẽ làm giám đốc?
- Cơ không hiểu nổi xung quanh mình đang xảy ra chuyện gì. Còn anh Văn n ua. Lúc nào cũng lầm lầm lì lì với Cơ ông việc mới nhận. chắc chắn anh phải biết việc làm của ba và Đào. vậy mà anh.. vô tư im lặng. Sự im lặng ấy thật đáng sơ.
- Ôi ! Chưa bao giờ Cơ muốn có Trung kế bên như lúc này. với anh, Cơ có thể tha hồ nói, tha hồ thắc mắc và anh sẽ giải thích bằng cái cách nửa đùa, nửa thật, nửa mỉa mai, nửa chế giễu, nhưng thật dễ hiểu và sinh động
- Nhưng đó là chuyện của trước kia. BâY giờ Trung đã khác. Anh chỉ muốn đeo đuổi Cơ để thỏa mãn tự ái, để cho Tiến thấy anh không hề sợ bất cứ lời hăm dọa nào. Sự thật này làm Cơ đau còn hơn sự thật Trung đã có người yêu gấp mấy lần
- Tiến muốn cưới cô để làm nấc thang bước lên địa vị cao nhất. Trung thì tệ không kém. Khổ nỗi, trong lòng cô không nguôi xao động vì anh mới chết chớ
- Sập mạnh cửa phòng lại, Cơ vẫn còn nghe tiếng Xuân Đào cười giòn. Tiếng cười đắc thắng của một người đạt được mục đích
- trước kia, Đào sẽ noi: "sẽ có những gì mình muốn". Lúc ấy, Cơ nghĩ đấy chỉ là lơi nói suông, không ngờ đó là cả một tham vọng. Đào đã chiếm giữ Tiến của Cơ , giành hết tình thương của ba, trong tương lai Đào sẽ "có những gì mình muốn" nữa đây?
- Chán nản, tủi thân, Việt Cơ úp mặt vào gối và nghe đồng hồ gõ từng tiếng, từng tiếng lạnh lùng, khô khốc.
-
người_côđơn ui, bạn sửa máy xong chua za?