bít truyện và film khác xa nhau nhìu!!!
nhưng hok hỉu mối wan hệ jữa những nhân vật zới nhau nên mới thắc mắc.....
Printable View
bít truyện và film khác xa nhau nhìu!!!
nhưng hok hỉu mối wan hệ jữa những nhân vật zới nhau nên mới thắc mắc.....
HAY WA' VIE^TS TIE^'P DI BAN, MINH` CHO?` BAN:so_funny::santa3::so_funny:
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!o0o!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!^_^!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
@ roicungsequenduocanh : uh mới đầu đọc thì chắc hơi khó hiểu 1 chút
đại ý nó là trong truyện này Jan Di và Ga Eul vẫn là bạn , có điều thân phận cũa Ga Eul có thay đổi chút đỉnh , ko còn là cô gái nhà nghèo nữa mà là 1 cô tiểu thư con của 1 tập đoàn danh tiếng , thầm yêu Yi Yung từ lâu.
Đại ý là chỉ đổi hoàn cảnh gia đình cũa Ga Eul thôi , còn về các mối quan hệ của các nhân vật thì cũng vẫn như cũ ( nghĩa là Jun Pyo và Jan Di là 1 đôi , F3 vẫn là F3 ) chỉ có mình Ga Eul là thay đổi ko giống như nhân vật trong truyền hình.
Hope u understand n enjoy this fic !
@ All : thanks các bạn đã ủng hộ , truyện này của bạn Vannie211 viết , Apple chĩ post thôi à :D
mong các bạn có những giờ phút thoải mái khi đọc truyện ^^!
p/s : nhớ cho mình comment về nội dung truyện nhé , mình sẽ chuyển những góp ý chân thành cũa các bạn tới cho tác giả
bữa giờ Apple bận quá ko vào post chap mới sory mọi người nhé , quà xin lỗi từ Táo - Apple này ^^!
Chapter 5 : Family meeting
Tiếng chuông điện thoại reo khiến Yi Jung tỉnh giấc. Anh biết chỉ có vài người dùng điện thọai bàn gọi cho anh.
- So Yi Jung nghe
- Vẫn còn ngủ đấy ah?
- Bà nội?
Yi Jung cố kiềm để không reo lên. Vì anh là So Yi Jung, mà So Yi Jung thì không thể làm một hành động quá khích như vậy.
- Ta tưởng con không nhớ đến bà già này nữa chứ
- Bà về nước lúc nào? Sao không báo cho con
- Mới hôm qua thôi, mà con thì còn đang tận hưởng tuần trăng mật nên ta đâu dám làm phiền
- Bà gọi con có việc gì không ạh?
- Phải có việc mới gọi cho con được sao?
- Dạ không, ý con là…
- Haha, ta nói chơi thôi thằng bé này. Hôm nay con về nhà nhé
- Để làm gì ạh?
- Ra mắt họ hàng chứ còn gì nữa. Đám cưới xong vui quá nên lú lẫn rồi ah?
- Ah dạ vâng. Con đến ngay
- Nhanh lên đấy. Ta nóng lòng muốn thấy mặt cháu dâu lắm rồi
- Con biết rồi ạh
Cúp máy. Nụ cười vẫn còn vương lại trên môi.
- Này, anh làm gì mà ngồi cười một mình thế
Yi Jung giật mình vì cái vỗ vai đột ngột. Quay lại, gương mặt quen thuộc đang nhăn răng cười với anh
- Thay đồ đi
- Làm gì?
- Đi với tôi
- Đi đâu?
- Về nhà
- Nhà? Làm gì?
- Bảo thay thì thay đi, hỏi gì lắm thế
Ga Eul nhăn mặt, nhưng cũng quay lưng trở lại phòng. Hai phút sau, cô đẩy cửa bước vô, và nhìn chăm chăm hình ảnh trước mắt. Yi Jung đang tròng áo vào người, nhưng chỉ mới được hai cánh tay, cho nên trên người có thể nói là không mặc gì hết. Ga Eul nhìn như vậy một lúc, rồi quay phắt sang hướng khác
- Tôi đi lấy nước uống, khát nước quá
Yi Jung nhìn theo, mắt hơi nheo lại, rồi anh bật cười, như hiểu ra gì đó. Anh nhanh chóng mặc áo, trước khi gọi với theo Ga Eul
- Eh, đi đâu đó, cầu thang hướng này
Nhà họ So, 1 tiếng sau
Không phải lần đầu tiên Ga Eul xuất hiện ở những chỗ đông người, nhưng chưa bao giờ cô thấy tim mình đập nhanh như vậy. Có lẽ, vì cô đang trên đường đến…nhà chồng.
Yi Jung lơ đãng đưa mắt nhìn ra hai bên đường. Khi anh quay lại, định nói gì đó với Ga Eul, anh bỗng thấy bàn tay nhỏ xíu đặt trên đùi cô đang run. Anh ngước lên, nhìn vào mặt Ga Eul. Gương mặt vẫn đang cực kỳ bình thản.
“ Giấu hay đấy, Kim Ga Eul”
Và anh đặt tay mình lên tay cô. Ga Eul quay sang nhìn anh, nét ngỡ ngàng hiện rõ trong đáy mắt. Nhưng cô không hỏi gì, chỉ nhẹ mỉm cười. Anh làm cách nào để giữ bàn tay ấm đến vậy, hả So Yi Jung?
Anh nắm tay cô bước đi giữa rừng đèn flash sáng nhòa. Cảm giác sợ hãi không còn, chỉ cần anh nắm lấy tay cô. Cánh cửa lớn mở ra, phía sau đó là hàng trăm ánh mắt hướng về phía họ. Ga Eul không cảm thấy sợ hay lo lắng, vì tay cô đang nằm trong bàn tay ấm áp của anh.
- Vào phòng chào người lớn
Yi Jung nói đơn giản, và cô cũng đơn giản trả lời bằng một cái gật đầu.
Cô không nhớ mình đã cười với bao nhiêu người, đã nghe bao nhiêu lời chúc mừng, đã nói bao nhiêu câu cám ơn. Cô chỉ nhớ cô đã bước đi bên cạnh anh, đến căn phòng lớn trên lầu, nơi mà anh nói dùng để chào người lớn
- Cuối cùng cũng thấy được con rồi
Người phụ nữ lớn tuổi bước đến ôm chầm lấy Yi Jung. Ga Eul nhìn bà với đôi mắt mở to. Những bài báo về So Yi Jung cô không bỏ sót cái nào nhưng chưa bao giờ cô thấy anh xuất hiện cùng người phụ nữ này. Trong khi cô đang suy nghĩ thì người phụ nữ đó đã quay sang cô, mỉm cười. Nụ cười này…quen thuộc quá, khiến cô có cảm giác thân thiết như đã gặp ở đâu.
- Cháu là Ga Eul?
- Dạ
- Ta là bà nội của Yi Jung
- Cháu chào bà
- Được rồi, vào đây
Bà nắm lấy tay Ga Eul, kéo cô vào trong
“ Bàn tay ấm như vậy, có lẽ là do di truyền”
- Hiếm khi thấy cô im lặng như vậy
Cả hai đang ngồi trên xe, sau khi rời khỏi nhà họ So.
- Vậy anh muốn tôi phải nói năng xoen xóet để người nhà anh chửi tôi mất dạy ah?
- Cho dù cô như thế nào, họ cũng không quan tâm đâu
- Còn không? Mấy bà cô thím gì của anh lúc nãy quay tôi sắp cháy xém luôn đấy.
- Họ chỉ quan tâm đến tiền của gia đình cô thôi không thấy sao?
- Mớ tiền bẩn thỉu đó có chết tôi cũng không đụng vào
Giọng Ga Eul đột nhiên trở nên chua chát đến độ Yi Jung phải nhìn cô. Gương mặt cô đanh lại, đôi mắt trở nên hoe đỏ. Dường như nhận ra có ánh mắt đang nhìn mình, cô chớp mắt thật nhanh, và nụ cười trở lại trên gương mặt cô ngay tức khắc.
- Phát hiện ra tôi xinh quá hả?
- Không, nhưng trên mũi cô có cái mụn đấy
- Tôi thừa biết là không có mà
Cô lại cười, nụ cười có vẻ rất vô tư, nhưng có thật là vậy không? Lần đầu tiên Yi Jung thắc mắc về cô vợ mới cưới của mình
Người phụ nữ nằm dưới sàn, trên người đầy máu. Tóc bà dính bết lại, gương mặt đầy những vết bầm. Tên đàn ông điên cuồng dùng tất cả những thứ với được trong tầm tay ném vào người bà. Tiếng hét. Tiếng khóc. Tiếng van xin. Máu. Nước mắt.
Cô bé ngồi rúc vào khe cửa, nước mắt không ngừng rơi. Cô cố gọi mẹ nhưng không được vì những tiếng nấc đã tràn lên cổ. Cô muốn nhào đến ôm lấy mẹ nhưng bàn tay run rẩy không sao với tới. Càng với, hình ảnh mẹ càng xa, khuất khỏi tầm tay
- MẸ
GaEul bật dậy, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô ôm ngực, thở hồng hộc. Ngực cô đau như có ai bóp nghẹt. Ga Eul cố với tay mở ngăn tủ bên giường, chụp lấy ống thở đặt lên mũi. Cánh cửa bật mở, người giúp việc mặc bộ đồ ngủ chạy vào, đến bên giường đỡ cô
- Cô chủ cô chủ
Ga Eul không đáp, cô vẫn cố hít lấy từng hơi khó khăn
- Để tôi gọi cậu chủ
- Đừ..n…g
Bàn tay run rẩy níu lấy người giúp việc đang chuẩn bị chạy đi
- Nhưng cô như vậy…
- Ji…Hoo….gọi
- Phải rồi, để tôi gọi cậu Ji Hoo, cậu ấy là bác sĩ
Yi Jung ngồi bên quầy bar, cùng hai cô gái xinh đẹp ngồi hai bên ôm cứng lấy anh. Woo Bin ngồi cạnh đó, cũng với hai cô hai bên. Anh đưa ly rượu lên môi, cùng lúc nghe tiếng Woo Bin vang lên
- Tuần sau Eun Jae về nước đấy, mày biết không Yi Jung?
Ngụm rượu ngưng lại nơi cổ, khó khăn lắm anh mới nuốt nó xuống được. Và còn khó khăn hơn, anh mỉm cười, quay sang Woo Bin
- Vậy ah? Tao không biết đấy.
- Cô ấy gửi mail cho tao, chắc phải có gửi cho mày chứ
- Mấy hôm nay tao không check mail
- Ah…quên mất, hưởng tuần trăng mật vui vẻ quá mà, sao có thời gian rảnh được chứ
Kèm theo câu nói đó là vẻ mặt tinh quái cùng cái nháy mắt kiểu như “ tao biêt tỏng tòng tong hết rồi đấy nhá” trong khi bản thân chả biết cái quái gì hết. Yi Jung cảm thấy như phát điên lên vì cái nhìn của Woo Bin, và đột nhiên nó khiến anh nhớ đến ánh mắt của Ga Eul.
“ Ashhh, mày điên đấy ah. Giờ này mà lại nhớ đến con bé đó”
“Con bé” được nhắc đến giờ đây đang nằm trên giường, nặng nhọc kéo từng hơi thở. Ji Hoo ngồi bên cạnh, mày mỗi lúc một nhíu lại.
- Phải đến bệnh viện. Như thế này không được đâu
- Đ..ừ…n…g. ..g…k..
- Em sợ Yi Jung biết?
Cô không trả lời nổi nữa, chỉ khe khẽ gật đầu
- Đêm nay nó đi với Woo Bin rồi, sẽ không về đâu- Ji Hoo lắc đầu, kèm theo một cái thở dài
Lắc đầu quầy quậy
- Em điên rồi phải không? Cứ như thế này em sẽ chết mất
Ji Hoo không nhận ra, đây là lần đầu tiên anh to tiếng với một cô gái, cô gái làm những điều ngu ngốc đến điên khùng vì thằng bạn thân của anh.
“ Làm cách nào mà mày tìm được cô gái yêu mày đến vậy, hả So Yi Jung?”
Cơn suyễn hình như đã dịu bớt. Ga Eul bỏ máy thở ra, nhưng cô mỗi lần hô hấp vẫn rất khó khăn
- Em…không sao
- Tôi không hiểu em nghĩ gì nữa, Ga Eul ah
- Ổn rồi mà, bác sĩ
Giọng nói còn rất yếu, nhưng nhìn vẻ mặt của cô, Ji Hoo biết cô đã khá hơn. Anh đứng lên, kéo ngăn tủ ra, và lắc đầu trước đống thuốc lộn xộn trong đó.
- Em sống bằng thuốc đấy ah?
- Anh biết tình trạng của em mà, bác sĩ
- Em cứ giấu vậy đến bao giờ?
- Đến khi nào em còn có thể
- Dù em làm vậy đi nữa, Yi Jung cũng sẽ không…
- Yêu em, em biết.
- Vậy sao em còn làm vậy?
- Vì…em chỉ không muốn anh ấy phải suy nghĩ
Ji Hoo nhìn sững cô gái nhỏ ngồi trước mặt mình. Gương mặt xanh xao đó…nhưng đôi mắt lại sáng lên kì lạ, khi nhắc đến tên của một người
So Yi Jung
đọc nhìu truyện về gốm _ cháo nhưng truyện này đọc cảm thấy nó sao sao ấy !!!!! hok bít fải nói j nữa.......
Chapter 6: Silly girl
Yi Jung bước vào nhà, không nhận ra ánh mắt quả gia Park nhìn mình có phần kì quái. Nhưng anh không quá để ý vì còn bận hôn cô nàng xinh đẹp bên cạnh. Nụ hôn dừng lại đột ngột, khi anh nhìn thấy Ji Hoo bước ra cửa.
- Mày làm gì ở đây?
Ji Hoo nhìn Yi Jung, rồi lướt sang cô gái. Vẫn vẻ mặt lơ đãng bình thường, nhưng nếu để ý kỹ, sẽ nhận thấy mày anh hơi nhíu lại, rất nhanh thôi, rồi anh thản nhiên bước đến
- Tao đến tìm mày
- Sao không gọi điện?
- Quên mất
- Tìm tao có chuyện gì?
- Không, nói chuyện thôi. Tao về
- Mai tao tìm mày
- Trễ rồi, tao về
Ji Hoo bước đi, nhưng chưa ra đến cửa đã nghe tiếng gọi giật
- Bác sĩ ah, anh….
Câu nói khựng lại giữa chừng, vì người nói nó đã nhìn thấy Yi Jung. Ga Eul vội vòng tay giấu cái ống nghe ra sau lưng, cố nặn ra một nụ cười. Nhưng nụ cười đó tắt ngay khi thấy cô gái bên cạnh Yi Jung.
- Gì vậy Ga Eul?
Ji Hoo nhìn và bắt gặp ánh mắt Ga Eul đang nhìn Yi Jung và cô gái đó. Anh thở dài thật nhẹ
- Anh để quên cái này trong bếp
- Ah phải, chắc khi nãy xuống lấy nước. Cám ơn, Ga Eul
Ji Hoo cầm lấy cái ống nghe
- Tôi về đây. Nghỉ ngơi đi nhé, Ga Eul
- Anh đi đường cẩn thận ạh
Ga Eul cúi đầu thật thấp. Anh mỉm cười, quay lưng đi, bỏ lại phía sau cái nhíu mày, của Yi Jung
Ji Hoo đi rồi, Ga Eul cũng quay đi, không quên vẫy tay với Yi Jung.
- Vui vẻ nhé
Nhưng sau cái quay lưng đó, là một cái thở dài. Chu Ga Eul dù giỏi chịu đựng đến đâu, thì cũng chỉ là một con người
Khi cánh cửa phòng Ga Eul khép lại, Yi Jung buông tay cô gái bên cạnh, móc xấp tiền ra thảy về phía cô ta
- Đi đi
- Sao vậy anh yêu?
Cô ta nhào đến ôm lấy Yi Jung. Anh khóac tay, gạt cô nàng ra
- Đi trước khi tôi nổi giận
Cầm lấy nắm tiền, cô ta ngúng nguẩy bỏ đi với vài tiếng lầm bầm chửi bới. Yi Jung bước lên phòng, đóng sầm cửa lại
Mở ngăn kéo bàn viết, anh lôi ra bức ảnh cất sâu dưới những giấy tờ, sổ sách. Trong ảnh, là hai cậu nhóc và một cô bé, cả ba đều đang cười. Rất tươi. Cô bé đó, tên là Cha Eun Jae
- Cuối cùng em đã trở về rồi
Sáng hôm sau
Ga Eul bước sang phòng Yi Jung với li cafe. Anh đang ngồi trên giường, ngước mặt lên nhìn cô
- Có chuyện gì?
- Anh…đêm qua không ngủ hả?
Cô vừa hỏi vừa đưa ly café cho anh.
- Quan tâm tôi quá vậy?
- Nhìn mặt anh ghê quá nên tôi thắc mắc vậy thôi
- Tìm tôi có gì không
- Dĩ nhiên là có
Ga Eul ngồi lên giường, đối mặt với Yi Jung. Vẻ mặt nghiêm túc của cô khiến anh không thể không nhìn
- Chuyện gì?
- Liên quan đến hôn nhân của chúng ta, tôi có vài chuyện muốn thỏa thuận
- Nói đi
- Dù chúng ta lấy nhau vì không thể không làm nhưng dù sao cũng sẽ hải sống với nhau một khỏang thời gian, nên có vài điều tôi muốn anh tuân theo. Thứ nhất, tôi không xen vào đời sống của anh, nhưng hy vọng anh đừng đưa những cô gái của anh về nhà này nữa. Tôi không muốn người giúp việc trong nhà bàn tán, và biết đâu có thể đến tai người lớn. Anh có thể làm gì với họ cũng được, nhưng không phải ở đây. Được chứ?
- Ok
- Thứ 2, vì tôi tôn trọng đời sống của anh, nên mong anh cũng sẽ làm vậy. Tức là, chuyện riêng của tôi, mong anh đừng quan tâm.
- Cũng ok luôn
- Tốt. Điều thứ 3, cũng là điều cuối cùng, nếu một trong hai chúng ta muốn ly hôn, người còn lại không được quyền phản đối, cũng không được có đòi hỏi gì quá đáng
- Được
- Cám ơn. Đó là tất cả những gì tôi mong anh làm cho tôi. Anh có điều kiện gì muốn tôi làm không?
Tôi sẽ hứa với anh 3 chuyện
- Không có
- Nghĩ kỹ đi. Không phải dễ có cơ hội đâu. Khi nào nghĩ ra thì nói với tôi. Tôi không thích thiếu ai
- Được
- Ok
- Xong rồi phải không? Tôi mệt lắm, tôi muốn ngủ
Yi Jung nói rồi nằm dài ra giường, vùi mặt vào gối. Ga Eul ngồi đó, nhìn anh một lúc, rồi cô đứng dậy, bước ra ngòai
1 tuần sau
Ga Eul ngồi trên khung cửa sổ, một chân bỏ ra ngòai, để mặc gió thổi tung mớ tóc dài của mình. Tiếng chuông điện thọai reo vang. Cô tụt xuống, bước đến cầm lấy nó
- Hello?
- Ga Eul
Giọng nói mượt như nhung này, Ga Eul biết chỉ có một người có được
- Có gì không bác sĩ?
- Em rảnh chứ?
- Dạ
- Đến White Coffee gặp tôi một lát được không?
- Có việc gì vậy ạh?
- Cứ đến đi, chuyện quan trọng.
Anh cúp máy rồi nhưng Ga Eul vẫn đứng yên, tự hỏi Ji Hoo tìm mình có việc gì.
“ Nghĩ không ra”
Cô lắc đầu bỏ cuộc, rồi đẩy cánh cửa sang phòng Yi Jung
Không có ai
Ga Eul biết trước sẽ như vậy, nhưng không hiểu sao vẫn thấy có gì hụt hẫng, khi không nhìn thấy anh nằm đó, ngước lên cười với cô. Yi Jung đã quay về công ty làm việc cả tuần rồi. Và cũng chừng đó thời gian cô không nói chuyện với anh dẫu rằng mỗi ngày Ga Eul đều thức dậy sớm để thấy được anh bước ra khỏi cửa và mỗi đêm cô chỉ có thể ngủ yên khi biết anh đã về, dù trên người anh nồng nặc mùi rượu và nước hoa phụ nữ. Cô không ghen, vì biết rằng anh không yêu những người đàn bà đó, nhưng cô không thể không buồn, vì dù sao…cô cũng là con gái
Đặt chân vào quán, Ga Eul đã thấy Ji Hoo ngồi bên chiếc bàn đặt cạnh ô kính lớn. Anh mỉm cười với cô, nụ cười nhẹ nhàng nhưng không mê hoặc như của Yi Jung
- Xin lỗi. Anh chờ em lâu chưa?
- Mới đây thôi. Em uống gì?
- Cho em nước lạnh
Rồi cô quay sang nhìn thẳng anh
- Anh tìm em có việc gì không ạh?
- Có đấy Ga Eul ah
Cô im lặng nhìn anh như chờ đợi câu nói tiếp theo
- Tuần qua em sống thế nào?
- Vẫn bình thường thôi anh ah
- Yi Jung đã đi làm lại rồi phải không?
- Dạ
- Thế còn em?
- Tuần sau em sẽ bắt đầu đi làm
- Vậy tốt rồi
- Dạ
- Em sống vui chứ, Ga Eul? Bên cạnh Yi Jung
- Dạ vâng ạh
Nụ cười nở trên môi Ga Eul và ánh mắt cô sáng lên kỳ lạ. Ji Hoo nhìn thấy, và anh khẽ thở dài. Vì anh biết tình yêu mãnh liệt của cô gái này sẽ chỉ là vô vọng, vì trái tim của Yi Jung đã dành cho người khác, không phải cô. Nhưng ở một góc nào đó trong lòng, anh cũng cảm thấy mừng cho thằng bạn thân, anh mong sẽ có người chữa lành cho trái tim đầy sẹo của nó, những vết thương mà chưa ai có khả năng chữa khỏi, kể cả Eun Jae. Anh hy vọng người đó sẽ là Ga Eul, tình yêu của cô có lẽ sẽ đủ lớn để làm điều đó. Và anh cũng mong rằng tình yêu sẽ làm những vết thương trong lòng Ga Eul thôi rỉ máu, dù anh chưa biết những vết thương đó là gì. Anh chỉ biết cô đã từng tự tử bốn lần, và trong cơ thể nhỏ bé của cô gái này là những thứ bệnh quái ác không ngừng đeo bám. Khi đọc bệnh án, anh đã không tin vào mắt mình. Cô bé trong lớp áp bệnh viện với khuôn mặt sáng ngời nhảy múa dưới cơn mưa. Cô bé với nụ cười rực rỡ làm sáng cả màn đêm u ám. Cũng cô bé đó từng cố giết bản thân mình hơn một lần, với những căn bệnh đeo đẳng không buông. Cô bé này đã làm cách nào để vượt qua được những căn bệnh đó suốt bao nhiêu năm qua,với thân hình gầy gò như vậy? Ji Hoo biết đã có những chuyện không đơn giản xảy ra với cô, và anh muốn biết đó là gì. Anh không hiểu điều gì khiến anh quan tâm đến cô gái nhỏ này như vậy, chỉ biết rằng điều đó thôi thúc anh phải hỏi
- Ga Eul ah?
- Dạ?
- Chúng ta cùng chơi một trò chơi nhé
- Dạ?
Đôi mắt tròn xoe nhìn anh
- Được không?
- Uhm..dạ được
- Vậy…có thể nói cho tôi biết những chuyện đã xảy ra với em không?
- Anh muốn biết chuyện gì?
Ga Eul hỏi, hình như cô đã đóan được những gì anh thực sự muốn hỏi
- Tất cả
- Sao em phải nói cho anh nghe nhỉ?
- Vì tôi sẽ cho em biết những điều em muốn biết-Ji Hoo nhìn cô, ngừng lại một lát- Về Yi Jung
Khỏang lặng kéo dài giữa hai người. Ji Hoo yên lặng chờ đợi. Anh biết, Ga Eul cần thời gian suy nghĩ. Cuối cùng, tiếng cô buông ra nhẹ như hơi thở
- Được rồi
enjoy nhé mọi người :huglove:
hok bít ông anh Ji Hoo nhà ta mún nói chiện j của Yi Yung cho Ga Eul bít nhỉ???????? thắc mắc wé ah !!!!!
Chapter 7: Day of the truths
Cô ngồi yên chờ đợi câu hỏi từ anh. Vốn rất nhiều điều muốn biết, nhưng lúc này, anh không biết phải bắt đầu từ đâu
- Những vết thương đó của em…
- Là bị đánh, anh biết mà
- Ai đã…
- Bố em
Cô ngả người ra sau, mắt nhìn ra ngòai. Gương mặt cô bình thản và giọng nói nhẹ tênh. Nhưng anh biết, để nói ra những lời đó, là cả một sự cố gắng lớn lao
- Tại sao?
Ga Eul ngồi thẳng lại, hai tay đặt lên bàn. Cô nhìn thẳng vào mặt anh, mắt ánh lên những tia sáng kì lạ. Không hiểu tại sao, khi ở cạnh con người này, Ga Eul thấy bình yên kì lạ, thứ cảm giác bình yên hệt như những năm tháng cô ở cạnh Jan Di, có thể tin tưởng hòan tòan, không cần phải gồng mình giữ lấy lớp mặt nạ mạnh mẽ. Và cô biết, cô có thể trút hết những sự thật trĩu nặng lòng cô suốt mười mấy năm dài
- Thế này bác sĩ ah, em hiểu anh muốn biết những gì. Em sẽ nói cho anh nghe, với một điều kiện
- Không nói với Yi Jung?
Cô gật đầu nhè nhẹ. Và anh cũng làm y như vậy
- Từ khi em bắt đầu hiểu biết, cảnh tượng duy nhất em thấy được là bố em đánh mẹ. Lúc vui, lúc buồn, thậm chí không vui không buồn, ông ta cũng đều trút lên người mẹ. Ông ta có thể dùng bất cứ thứ gì để làm mẹ em bị thương. Thắt lưng, chổi, cả móc áo nữa. Thứ gì trong nhà cũng có thể dùng để ném vào người mẹ. Khỏang thời gian đó, mẹ em đã từng tìm cách giết bản thân mình không biết bao nhiêu lần mà kể. Nhưng khi nhìn thấy em, bà ôm lấy em mà khóc, rồi buông rơi con dao trên tay xuống. Em biết, mẹ cố sống chỉ vì em. Mẹ không muốn bỏ em bơ vơ trên cõi đời này, với người đàn ông còn thua cả lòai cầm thú đó
Ga Eul bật cười nhưng trong đôi mắt đó, Ji Hoo biết là nỗi đau không gì xoa dịu được. Hít một hơi thật sâu, cô tiếp tục
- Đánh một người mãi rồi cũng chán, ông bắt đầu quay sang đánh em. Ban đầu chỉ là vài cái tát, hay nắm tóc em. Những lần như vậy, mẹ em đều ôm lấy em mà khóc. Nước mắt của mẹ chảy ra thật sự đã rất nhiều, đến mức em không tưởng tượng nổi là một người có thể có nhiều nước mắt đến vậy. Dường như những nỗi đau, những uất ức trong lòng của mẹ đều đã biến thành nước mắt. Đến một ngày, khi em đi học về, em thấy mẹ đang nằm dưới sàn, bất động, người đầy máu. Em đã sợ đến mức tòan thân cứng đờ, đầu óc không còn có thể suy nghĩ thêm điều gì nữa. Vậy mà ông ta vẫn điên cuồng đánh người mẹ. Em chỉ còn biết nhào đến ôm lấy mẹ. Nhưng ông ta không dừng tay, mà vẫn tiếp tục quất vào người em. Rồi ông ta nhào đến túm tóc em, ném em vào góc nhà, ông ta vớ hết tất cả những thứ lấy được trong tầm tay ném vào người em rồi lao vào đánh em như lòai thú dữ cắn xé kẻ thù. Lúc đó em đã sợ đến mức không còn hét lên nổi nữa, chỉ có nước mắt là cứ thế chảy ra. May mắn là lúc đó mẹ em đã nhào tới giữ chặt tay ông ta nên em có thể chạy đi nếu không có lẽ em đã bị đánh chết mất rồi. Em lao ra khỏi nhà, rồi cứ thế chạy đi. Em không biết mình đã chạy bao lâu, chỉ biết là khi đã không còn sức lực, em dừng lại ở một bãi cỏ. Rồi em bắt đầu khóc. Nước mắt cứ rơi như vậy, không cách gì ngừng được. Và trong lúc này, em đã gặp Yi Jung
Ga Eul ngưng lại khi nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của Ji Hoo. Cô gật đầu như khẳng định, rồi tiếp tục, vẫn bằng giọng đều đều như vậy
- Khi đó, anh ấy xuất hiện giống như một thiên sứ vậy. Trong lúc em tưởng rằng cả thế giới đã quay lưng với em anh ấy đã ở đó, mỉm cười với em, cố làm mọi cách để em nín khóc. Yi Jung khi đó, đã ngốc đến nỗi tưởng em khóc nhiều như vậy vì bị ngã, khi thấy những vết thương chi chít trên người em. Và anh tin nổi không, anh ấy nói rằng nếu em không khóc nữa, anh ấy sẽ cưới em. Ngốc ngếch thật, phải không?
Cô bật cười nho nhỏ, những nét u ám trong đôi mắt lập tức biến mất, thay vào đó là những tia sáng ấm áp, khi nhắc đến tên người đó. Ji Hoo dường như cũng cảm thấy vui, theo niềm vui nhỏ bé của Ga Eul
- Đó là cách nó vẫn dùng để dỗ Eun Jae mỗi khi cô ấy khóc
- Eun Jae?
Nụ cười trên môi Ga Eul vụt tắt khi nghe đến tên của một cô gái
- Là một câu chuyện dài, Ga Eul ah. Tôi sẽ kể cho em nghe sau
- Được- cô gật đầu, và tiếp tục kể- Kể từ ngày hôm đó, em tự nói với mình rằng em nhất định phải nhìn thấy được nụ cười của cậu bé đó suốt phần đời còn lại của em. Sau khi em quay về, mẹ đã đưa cho em một chai thuốc và bảo em uống. Anh biết là gì không, bác sĩ? Là thuốc chuột. Có bao nhiêu đứa trẻ 9 tuổi đã thử qua thuốc chuột? Chắc không nhiều đâu nhỉ. Vậy mà em đã từng rồi đây. Ông ta đã đối xử với mẹ tệ đến mức bà chẳng thà chọn cái chết, và giết chết luôn đứa con gái mình chứ không thể chịu đựng thêm được nữa. Tuổi thơ của em đã trôi qua như vậy đấy anh ạh. Chưa có một ngày em có được tình yêu của cha như tất cả những đứa trẻ cùng trang lứa. Chưa từng. Nhưng rồi cả em và mẹ đều qua được. Sau khi ra viện, mẹ đã đưa em bỏ đi. Bà nói không muốn phải trải qua cuộc sống này thêm một ngày nào nữa. Em và mẹ đến Seoul, ở đây em gặp được Jan Di, và em biết trên đời này còn nhiều người quan tâm đến em, yêu thương em. Em đã tưởng rằng cuộc đời của em sẽ trôi qua đơn giản như vậy, nghèo khó, nhưng rất bình yên. Nhưng…một đứa con gái xấu xa như em có lẽ không xứng đáng được hưởng những thứ liên quan đến hạnh phúc. Năm em 15 tuổi, mẹ em bị bệnh nặng, phải làm phẫu thuật thay tim. Một đứa nghèo kiết xác như em, lấy đâu ra tiền đây chứ? Rồi dường như là định mệnh vậy, ngay lúc đó, ông ta lại đến tìm em. Có lẽ là do quả báo, nên ông ta không thể có con được nữa, em là đứa con duy nhất của ông ta. Ông ta muốn nhận lại em và bắt em phải tuyệt đối nghe lời, đổi lại, ông ta sẽ trả tiền cho cuộc phẫu thuật của mẹ. Lúc đó em không còn lựa chọn, nên đành phải đồng ý. Kết quả mẹ em không qua khỏi. Sau đám tang của mẹ, em đã như phát điên lên. Em uống hết tất cả những thứ có thể uống được vì em muốn đi theo mẹ. Nhưng không được anh ah. Người hàng xóm phát hiện ra em, khi đó đã ngã gục như một cái xác không hồn, rồi đưa em vào bệnh. Một lần nữa em lại không thể ra đi. Một đứa như em, đến cả địa ngục cũng không dám mở cửa nhận em vào. Sau khi ra viện, em bắt đầu uống rượu. Em uống để quên đi những đau đớn em đã phải trải qua. Rồi em hút,em dùng thuốc, em làm tất cả để có thể quên. Nhưng em vẫn nhớ, sau những đêm say đến mức tưởng rằng không còn có thể tỉnh lại, em nhận ra mình vẫn chỉ có một mình, không còn ai bên cạnh. Người em yêu thương nhất cũng đã bỏ đi. Vậy em còn lại được cái gì?Tỉnh rồi em lại uống cho say. Say rồi lại tỉnh. Thời gian đó bệnh viện giống như ngôi nhà thứ hai của em vậy. Một tuần em đến đó đôi ba lần, để súc ruột mỗi khi em sốc thuốc. Em tưởng như mình đã có thể chết đi sau mỗi lần như vậy. Nhưng không anh ah, em vẫn sống. Sống để tiếp tục hành hạn bản thân mình. Ông ta không muốn việc đứa con gái hư hỏng bị đám nhà báo chú ý, nên quyết định đưa em ra nước ngòai. Cũng tốt, ít ra là không cần nhìn mặt ông ta mỗi ngày. Cái gương mặt đó, làm em thấy buồn nôn. Vậy là em đi. Sang Mỹ, không có người quản thúc, em càng hư hỏng. Em là một đứa không ra gì vậy đấy. Em không chối cũng không đổ thừa hòan cảnh. Hư hỏng là hư hỏng, vậy thôi. Em uống, em hút, em đi lắc mỗi đêm, và cứ thế em trượt dài trong những thứ dơ bẩn đó, không cách gì rút chân ra được. Lúc đó em giống như một các xác không hồn vậy anh ah. Em đã nghĩ không nhớ thì sẽ không đau đớn. Nhưng em không làm em được. Mỗi giấc mơ với em là một niềm ám ảnh, để rồi thức giấc em lại uống cho say. Em sợ, vì em không đủ can đảm để đối diện với nỗi đau của chính mình.
- Vậy…những căn bệnh của em cũng là từ đó?
Ga Eul gật đầu. Cô cầm ly nước trên bàn lên uống. Ji Hoo nhận ra tay cô đang run rẩy
- Còn việc em ….
- Tự tử phải không?Chuyện này còn hay hơn nữa anh ah. Một đêm em đến bar và uống say đến mức phải chạy ra cửa sau để ói. Có một gã đàn ông, hắn muốn…- Ga Eul dừng lại, hít thật sâu- Anh biết đấy. Em đã dùng hết sức đẩy hắn ra và hét lên kêu cứu. Đúng lúc em đã không còn sức lực thì có người đến. Hắn ta đã đâm em một nhát rồi bỏ chạy. Dĩ nhiên em không chết, một đứa như em thì không thể chết được dễ dàng như thế. Nhưng sau khi ra viện, không đêm nào em ngủ được. Những hình ảnh đó ám ảnh em bất kể đêm ngày. Em phải dùng thuốc an thần, mỗi ngày một nhiều. Cho đến một ngày, em đã uống hết cả lọ trong một đêm, và em được đưa vào bệnh viện. Sau khi ra viện, em không bước khỏi giường, không nói chuyện với bất cứ ai. Bác sĩ em thần kinh em vấn đề. Phải, nghĩa là bị điên đấy anh ah. Mà vậy thì có sao? Ai quan tâm chứ? Một đứa như em. Trên đời này còn ai lo lắng cho em nữa ?Em đã sống như một con điên vậy đấy, cho đến khi em gặp lại Yi Jung. Chỉ là một lần thóang qua trên phố.Và em thấy anh ấy mỉm cười, không với em nhưng cảm giác vẫn làm ấm áp y như vậy, không có gì thay đổi.Nụ cười đó nhắc em nhớ đến buổi chiều năm em 9 tuổi, nhắc em nhớ rằng trên đời vẫn còn người quan tâm đến em. Và em đã đứng dậy được, như một phép màu, phép màu do anh ấy đem đến cho em.
- Ngày mà em nói, là mùa hè 3 năm trước?
- Làm sao anh biết?
- Lần đó anh đã cùng nó sang Mỹ dự triển lãm. Và đã thấy một cô gái nhìn nó chằm chằm khi đi trên phố. Việc này quá bình thường nên anh cũng không để ý, nhưng bây giờ, thì anh biết đó là em
- Là duyên phận, phải không bác sĩ? Ngay trong những lúc em tưởng mình không đứng lên nổi nữa, thì em đều thấy anh ấy, giống như một thiên thần hộ mệnh luôn xuất hiện bên em mỗi lúc em cần vậy
Đột nhiên Ji Hoo bật cười. Lần đầu tiên trong đời, anh nghe có người nói Yi Jung là một thiên thần. Thằng bạn thân của anh, luôn bị các cô gái chửi rủa bằng những từ ngữ khó nghe nhất, khi anh lạnh lùng bỏ đi sau khi qua đêm với họ. Liệu Ga Eul có còn nghĩ Yi Jung là thiên thần khi biết những việc này?
- Vì vậy mà em quyết định lấy Yi Jung?
- Em không biết vì cái gì, chỉ biết rằng em muốn được ở bên cạnh anh ấy, dù chỉ là một người vợ trên danh nghĩa. Chỉ cần em nhìn thấy anh ấy mỉm cười, dù nụ cười không dành cho em, vậy đã đủ cho em hạnh phúc
- Bây giờ tôi mới biết, em không phải ngốc đâu Ga Eul ah- Ji Hoo bật cười- Mà là đại ngốc
Và anh xoa đầu cô. Cô rụt cổ, rồi cũng bật cười. Khi thôi không cười nữa, cô ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng anh
- Hình như có chuyện em cần được nghe phải không bác sĩ?
- Thật khó mà quên được với em
- Vậy bây giờ kể được rồi chứ?
- Em biết không, từ cái năm Yi Jung gặp em trở về trước, cuộc sống của nó rất hạnh phúc. Nó có ba mẹ, có anh trai, và có cả Eun Jae. Cô gái đó là bạn thân của Yi Jung và anh Yi Hyun, từ khi nó mới 6 tuổi. Bọn tôi đã quen với hình ảnh nó luôn cười, nụ cười rất thật. Nhưng…từ sau ngày Giáng Sinh của 13 năm trước, nụ cười đó đã không còn
- Có chuyện gì?
- Mẹ nó qua đời. Bà ấy tự tử, bằng súng. Bố Yi Jung không phải người đàn ông có thể chỉ thuộc về một người, mà mẹ nó thì lại cần một người chồng của riêng mình, không phải chia sẻ với những người đàn bà khác. Nhưng bà ấy là một người quá tự trọng, đến nỗi không biết cách bày tỏ sự ghen tuông của mình. Bà ấy cứ im lặng chịu đựng như vậy, cố tỏ ra rằng mình hạnh phúc. Chỉ đến khi bà ấy đi rồi, Yi Jung mới biết được rằng suốt 12 năm sống trên đời, nó không hạnh phúc như nó nghĩ. Rồi nó thấy được cha nó ôm một người đàn bà khác ngay trong đám tang của mẹ nó. Sau ngày hôm đó, nó không còn là Yi Jung mà tôi từng biết. Nó đã thôi không còn vô tư, những nụ cười cũng trở nên nhạt nhẽo. Nhưng tất cả không dừng lại ở đó, anh bỏ nhà đi năn Yi Jung 17 tuổi, để tìm lí tưởng của chính mình. Suốt từ đó đến nay không ai còn gặp được anh ấy nữa, cũng không ai biết anh ấy đã đi đâu. Tất cả trọng trách của trưởng nam nhà họ So trút hết lên vai Yi Jung, và Eun Jae cũng bỏ đi sau đó. Nó gần như mất hết tất cả, chỉ còn lại chúng tôi và gốm. Đó là tất cả với nó. Cũng từ sau đó, nó tìm đến những người đàn bà khác để tìm quên, để…
- Quên đi Eun Jae
Ji Hoo giật mình nhìn Ga Eul. Gương mặt cô vẫn bình thản, khi nói về người đàn bà của người cô yêu
- Yi Jung yêu chị ấy, phải không?
- Đã từng yêu,Ga Eul ah
- Và có lẽ vẫn còn
- Sao em biết được
- Chỉ là…cảm nhận được thôi
- Đừng quá nhạy cảm, sẽ không tốt cho em
- Biết sau được. Em sinh ra là đã vậy rồi
Cô mỉm cười, nụ cười vô tư. Nhìn cô bây giờ như một cô bé, chưa từng trải qua những đau khổ mà người thường khó lòng tưởng tượng ra nổi. Anh thật không hiểu được cô bé này.
- Em là bạn thân của Jan Di thật không đấy?
- Dĩ nhiên, anh nghi ngờ em đấy ah?
- Không, chỉ là….sao em không giống cô ấy chút nào
- Trên đời không ai giống ai cả, bác sĩ ah
Ga Eul lại cười. Ji Hoo nhận ra cô có một điểm rất giống Yi Jung, đó là luôn mỉm cười. Và nụ cười rất đẹp. Nhưng những nụ cười đó, có phải vì vui? Anh nghĩ là không.
Đang vùi đầu vào mớ giấy tờ, Yi Jung ngẩng lên khi nghe tiếng gõ cửa. Cô thư ký rụt rè bước vào. Cô biết từ ngày quay trở lại công ty, giám đốc So Yi Jung đã không được vui và bất cứ nhân viên xấu số này không may chọc giận anh thì kết quả sẽ rất khó lường
- Thưa giám đốc
- Chuyện gì?
- Có người muốn gặp anh
- Ai vậy?
- Là…cô ấy nói tên nhưng em quên mất
- Tức là không quan trọng phải không? Vậy tôi không gặp
- Nhưng cô ấy nói quan trọng lắm
- Nói tôi không gặp. Ra ngòai đi
Cô thư ký còn định nói thêm gì nữa, nhưng lại thôi, cô im lặng quay trở ra. Yi Jung lại cúi xuống xấp giấy tờ. Nhưng anh không cách nào tập trung được, vì hôm nay, có một người sẽ trở về
Bỗng nhiên cánh cửa bị đẩy mạnh vào. Yi Jung ngước lên nhìn. Một người phụ nữ bước vào, tay dắt theo đứa bé
- Cô là ai
- Tôi là Cherry. Hôm nay tôi đưa đến đây một người
- Ai?
- Con trai anh
mấy bữa nữa bận ko lên mạng nên hôm nay post 2 chap cho mọi người đọc lun thể nhé ^^!
Chapter 8: Weird day
Cảm giác của Yi Jung lúc này như vừa bị tạt một xô nước lạnh vào mặt. Cứng đờ. Không biết nên phản ứng ra sao. Cậu bé được gọi là “ con trai anh” bị người phụ nữ đẩy lên phía trước. Nó ôm lấy chân cô, nhìn Yi Jung bằng ánh mắt sợ hãi. Anh nhìn thằng bé, thấy những đường nét quen thuộc trên gương mặt nó.
- Thư ký Lee, cô ra ngòai được rồi đấy
Cô thứ ký rút êm, không quên đóng chặt cánh cửa. Yi Jung chỉ tay vào chiếc ghế trước mặt
- Cô ngồi đi
Cô gái ngồi xuống, sau khi đặt thằng bé lên cái ghế bên cạnh
- Cô là mẹ nó?
- Không. Mẹ nó mất rồi. Tôi là bạn cô ấy, được cô ấy nhờ đưa nó đến gặp anh
- Thằng bé tên gì?
Cô quay sang cậu nhóc, nựng vào má nó
- Con tên gì, nói cho bố biết đi
- Manson
Thằng bé rụt rè đáp. Yi Jung nhìn thằng bé, rồi anh nhấc điện thọai lên
- Thư ký Lee, vào đây một lát
Vài phút sau, cô thư ký bước vào
- Dạ giám đốc gọi em
- Cô đưa thằng bé ra ngòai giùm tôi
- Dạ
Khi thư ký Lee đã dắt Manson ra ngòai, Yi Jung quay sang Cherry
- Cô nói thằng bé là con tôi?
- Phải. Anh không tin?
- Làm sao tôi biết được. Tôi thậm chí còn không biết mẹ nó là ai
Cherry lục lọi trong bóp, lôi ra một tấm hình, đẩy về phía Yi Jung
- Đây là mẹ Manson
Trong hình là một cô gái trẻ khá xinh, tay bế Manson, lúc đó có lẽ khỏang hơn 1 tuổi. Yi Jung hòan tòan không nhớ được cô gái này là ai, trong vô số những cô anh đã có quan hệ.
- Tôi không nhớ cô ta
- Dĩ nhiên. Đã gần 5 năm rồi
- Có bằng chứng gì nói thằng bé là con tôi?
- Anh có thể xét nghiệm DNA
- Tôi sẽ làm
- Nhưng anh phải giữ Manson vì ngày mai tôi phải đi Úc, không thể giữ nó được
- Cô muốn tôi giữ nó trong khi chưa biết nó có phải con tôi không? Có vẻ hơi ép người quá đấy
- Hết cách. Mai tôi phải đi rồi
Cherry đẩy ghế đứng dậy
- Tôi phải đi đây. Nếu kết quả cho thấy nó không phải con anh, thì anh làm gì với nó cũng được. Vậy nhé
Rồi cô ta quay lưng bỏ đi
Yi Jung nhìn sững cô.
“ Chết tiệt! Hôm nay là ngày quái quỷ gì thế này”
Anh rủa thầm
Paradise bar 7:00p.m
- What? Con trai? Mày nói chơi hay nói giỡn vậy?
Jun Pyo rú lên khi nghe Yi Jung nói
- Nói thật
Anh nói với tiếng thở dài, nốc cạn ly rượu trên tay. Woo Bin vỗ vai anh
- Dù sao cũng nên chúc mừng mày đấy, bố trẻ ạh
- Thôi đi. Tao không đùa đâu
Yi Jung gằn giọng khiến Woo Bin thôi không đùa nữa.
- Rồi bây giờ mày định làm sao?
Ji Hoo vẫn hỏi bằng giọng trầm ngâm, như thể anh không thực sự chú tâm vào câu chuyện.
- Nếu tao biết thì đâu cần ngồi đây vò đầu bứt tai
- Đã đi kiểm tra DNA chưa
Lại là Ji Hoo. Anh vẫn luôn là người bình tĩnh và chín chắn như vậy
- Làm lúc chiều rồi. 2 tuần nữa thì có kết quả
- Vậy thì cứ chờ kết quả đi
Woo Bin nhún vai, nói nhẹ tênh
- Ga Eul biết chưa?
Yi Jung ngạc nhiên quay nhìn Ji Hoo sau câu nói. Và anh biết, cảm giác của anh lúc này, không chỉ có ngạc nhiên. Nhưng đó là cái quái gì, thì anh không biết, mà cũng chẳng muốn biết làm gì
- Sao lại nhắc đến Ga Eul?
- Tao chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi
Không có dấu hiệu gì bất thường. Ji Hoo vẫn là Ji Hoo, không gì có thể làm anh bối rối. Yi Jung nhìn thằng bạn thân thêm một lúc, có gì đó lấn cấn trong ánh mắt. Nhưng rồi anh quay đi, uống cạn ly rượu vừa được rót đầy
Bốn người rời khỏi quán bar lúc đã quá nửa đêm. Jun Pyo là người gấp rút nhất vì bị Jan Di gọi điện cằn nhằn việc về nhà trễ. Woo Bin cũng muốn về sớm để giải quyết công việc gì đấy. Trước khi đi, ba người đứng quanh Yi Jung
- Cố lên nhá, So Yi Jung- Jun Pyo vỗ vai Yi Jung
- Khi nào có kết quả xét nghiệm thì báo cho tao- Ji Hoo nói
Woo Bin thì đang bận nghe điện thọai nhưng cũng giơ ngón tay ra dấu hiệu Ok.
Yi Jung gật đầu
- Được rồi, cám ơn
- Mày khách sáo thế từ bao giờ? Có còn là bạn bè không thế?- Jun Pyo giả vờ giận dữ
- Rồi rồi. Mau về đi không thì Jan Di lại nhằn cho buốt óc đây- Yi Jung cười
- Tao mà lại sợ hay sao cái thằng này
- Thôi mau về đi. Thật là….
Rồi mỗi người bước lên xe, chạy về mỗi hướng
Yi Jung ngồi sau tay lái, đầu óc rối tinh lên. Anh không muốn về nhà lúc này, nhưng không biết đi đâu. Suy nghĩ về những night club hay vũ trường thật sự làm anh thấy mệt mỏi. Cuối cùng, anh rẽ vào một con đường quen thuộc.
Xưởng gốm xuất hiện nơi cuối con đường. Ánh đèn pha rọi vào cổng khiến anh thấy được một bóng người đang nhảy tưng tưng trưởc cửa. Anh đậu xe, bước đến gần và ngạc nhiên nhận ra gương mặt quen thuộc
- Ga Eul
Cô cười, vẫn kiểu nghiêng đầu dễ thương như thế
- Anh đi đâu lâu quá vậy chứ?
- Cô tới đây làm gì?
- Dĩ nhiên là tìm anh, chứ chẳng lẽ hứng gió ah. Hỏi ngốc thế
- Cô đến moi móc tôi đấy ah?
- Anh định đứng đây nói chuyện tới sáng đấy hả?
- Vào đi
Yi Jung vừa nói vừa tra chìa khóa vào ổ, đẩy cửa bước vào. Cô đi theo sau, mắt vẫn không rời khỏi anh. Ngọn đèn được bật sáng khiến Ga Eul nhìn rõ được bên trong. Yi Jung ngồi xuống chiếc bàn đặt giữa phòng. Ga Eul ngồi xuống đối diện, nghiêng đầu nhìn anh
- Cô biết hết rồi ah?
- Uhm- cô gật đầu, nhớ đến tin nhắn Ji Hoo gửi cho cô lúc nãy. Ga Eul không nhớ rõ mình đã ngạc nhiên ra sao, chỉ nhớ rằng thứ cô nghĩ đến nhiều nhất, là cảm giác của anh
- Ji Hoo nói ah?
- Chuyện này….- Ga Eul vuốt tóc, hành động chứng tỏ cô đang bối rối- Ah anh ấy nhắn tin cho tôi
- Hai người thân ghê nhỉ?
- Hôm nọ lúc anh Ji Hoo đến tìm anh, có nói chuyện một chút
Yi Jung gật đầu. Giờ phút này anh không còn tâm trạng để ý đến những chuyện vặt vãnh, dù thực ra anh cũng có chút thắc mắc về mối quan hệ của 2 người này.
- Anh có sao không thế?
- Sao là sao?
- Tức là đang bình thường có phải không?
- Sao phải không bình thường?
- Hỏi vậy thôi chứ anh có bao giờ bình thường đâu mà
- Chắc nhờ ở gần cô nhiều quá
- Anh đánh giá tôi cao quá rồi. Cám ơn nhé
Thật không có cách nào không bật cười khi ở cạnh cô gái này.
- Lẽ ra cô nên đi làm bác sĩ tâm lí đấy
- Tôi đã đủ điên rồi, nếu tiếp xúc với mấy người có vấn đề tâm lí nữa thì chắc mai mốt anh phải vô nhà thương điên thăm tôi mất
Yi Jung bật cười.
- Cười được là tốt rồi. Vẻ mặt anh lúc nãy nhìn như sắp đi giết người ấy
- Sợ tôi giết cô ah
- Dĩ nhiên. Tôi còn yêu đời lắm, chưa muốn chết bây giờ đâu
- Này, anh chưa ăn gì hết phải không?
- Cô nghĩ tôi ăn vô sao?
- Không ăn sao có đủ sức chịu đựng tôi. Tôi không muốn mang tiếng giết chồng đâu đấy
- Được rồi. Vậy bây giờ đi đâu đây?
- Về nhà
- Nhà?
- Đi thôi
Không kịp để anh hỏi thêm, cô đã kéo tay anh ra cửa
Họ đang ở trong căn hộ chung cư bé xíu của Ga Eul. Yi Jung ngồi trên sofa, chờ cô nấu nướng gì đó trong bếp. Mùi thức ăn bốc lên làm cho căn phòng trở nên ấm áp, Yi Jung cảm nhận được thứ cảm giác mà đã lâu lắm rồi, anh không còn có được. Đột nhiên, Yi Jung nhớ đến những ngày còn nhỏ, khi anh và ** Huyn ngồi chờ mẹ nấu ăn, sau một ngày chơi đùa đến kiệt sức. Thứ mùi vị này, có phải là hạnh phúc hay không?
- Cô làm gì mà lâu thế hả?
- Anh có giỏi thì vô đây nấu thử đi, đã không giúp mà còn to mồm
- Ai bảo cô cứ nằng nặc đòi mua đồ về tự nấu. Tôi đã nói ra ngòai ăn mà
- Lọai công tử như anh, nếu ra ngòai ăn thì sẽ đòi vào quán đắt tiền. Tôi chưa đi làm mà, tiền đâu mà trả chứ
- Chẳng lẽ tôi tệ tới mức bắt cô trả tiền sao?
- Đã nói là tôi đãi mà. Nếu bắt anh trả tiền nghĩa là tôi thất hứa sao?
- Cô chẳng phải là tiểu thư nhà giàu sao? Một bữa ăn cũng không đãi tôi nổi?
Không có tiếng trả lời.
Yi Jung cúi xuống, săm soi tấm ảnh lồng vào mặt kính. Người đàn bà đang ôm một cô bé. Cả hai đều đang cười, rất hạnh phúc
- Anh nhìn gì vậy?
Ga Eul hỏi khi cô đặt hai cái đĩa xuống bàn. Yi Jung đứng dậy, bước về phía bàn ăn
- Tấm ảnh đó là cô ah?
- Uhm
- Dễ thương thật
- Dĩ nhiên
- Không giống bây giờ chút nào
- Bây giờ thì đẹp chứ gì?
Cô cười, xúc một muỗng lớn cho vào miệng. Yi Jung cũng làm theo cô. Khi đang nhai mớ mì xào trong miệng, anh mới nhận ra là mình đã đói đến mức nào
- Còn người chụp chung với cô?
- Là mẹ tôi
- Mẹ? Người đó đâu phải bà Kim?
- Người đàn bà đó không phải mẹ tôi
Yi Jung giật mình vì giọng nói của cô. Nhận ra mình hơi lớn tiếng, Ga Eul dịu giọng
- Bà Kim bây giờ, là vợ sau của ông ta thôi
- Cô có vẻ không ưa bố mình lắm nhỉ
- Không
Cô đáp, mắt không nhìn anh, tay vẫn liên tục băm vằm đĩa mì
- Mì ngon không?
- Cũng tàm tạm
- Chứ không phải quá ngon sao? Tôi biết anh đói ngấu rồi, còn giả vờ
“ Cái con bé này! Làm cách nào mà cô cái quái gì trong đầu mình cũng không qua khỏi mắt cô ta được thế này?”
Đang hăm hở xúc mì, đột nhiên Ga Eul dừng lại, như nhớ ra chuyện gì
- Thằng bé đang ở đâu?
- Ai?
- Con anh ấy
- Chưa chắc có phải hay không
- Sao cũng được. Nó đang ở đâu?
- Tôi bảo tài xế đưa nó về nhà rồi
- Trời ạh. Anh để thằng bé ở nhà một mình ah? Anh điên hay sao thế?
- Nhà có người mà. Làm gì cô rối lên thế
- Rối cái đầu anh. Đi mau
- Tôi chưa ăn xong
- Còn lo ăn. Mau lên
- Đi đâu?
- Về nhà
- Về đấy làm gì?
- Coi chừng thằng bé. Anh làm bố kiểu gì thế hả?
Cô nói rồi chạy vội ra cửa, Yi Jung thở hắt ra, rồi cũng vội vã chạy theo