Aò, ào ào…ào, ào ,ào…
Nước trong ống vừa mát lạnh vừa trong suốt ồ ạt chảy ra, lênh láng khắp sân bóng rổ.
Trời sẩm tối, trong trường vắng teo ko 1 bóng người. Ánh đèn buổi tối soi cái bóng đang cầm chổi của tôi xuống mắt đất, dài thườn thượt, trông mỏng tanh như 1 người giấy ko hề có sức sống. Nom bộ dạng đến kì quái. Cả sân vận động yên ắng, tĩnh mịch, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy và tiếng lầm rầm cầu khấn của tôi!
- Liệt tổ liệt tông họ Thái, các vị quan âm bồ tát từ bi có đi ngang qua đây, cầu xin các ngài cho con được bình an qua ngày hôm nay, đừng để xảy ra chuyện gì nữa. Các vị làm ơn… làm ơn…
- Ái chà…
Tôi xắn tay áo lên, hít 1 hơi thật sâu, 1 tay nắm ống nước, 1 tay nắm chặt thành nắm đấm “ quyết thắng”.
Thái Linh! cố lên nào! Tuy rằng bề ngoài của mày chỉ “ phình phường”, trí tuệ cũng “ phình phường”, lại còn thường xuyên gặp đen đủi… nhưng rửa sân vận động thì chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ! Đừng buồn nữa!
Cố lên! Cố lên!
Tôi vừa nghĩ vừa lấy tay quệt 2 giọt mồ hôi đang rớt ra ngoài từ lúc nào, nắm tay làm hai lần động tác “ cố lên”.
Ok! Bài thể dục phục hồi tâm trạng của Thái Linh đã kết thúc!
Ào…ào…ào…bụp!
Lại chuyện gì nữa đây? Nước đâu rồi? Tôi vừa mới tạm dừng công việc để cầu khấn chút đỉnh thì lại có cảm giác bất an trong người. Mới 1 tích tắc trước nước vẫn còn bình thường tự nhiên bây giờ lại “bãi công” ko chịu làm việc nữa. Tôi cố gắng dùng sức đập ống nước xuống đât nhưng chỉ nghe thấy tiếng “ bụp, bụp” , chẳng hề thấy giọt nước nào chảy ra!
Tôi để ống nước xuống rồi chạy về phía vời nước, mở mức to nhất, nhưng nước vẫn chẳng thèm đếm xỉa gì đến tôi!
Chúa ơi đùng có trêu chọc con như thế chứ! Lẽ nào hôm nay ngài bắt con phải ngủ lại trong sân vận động sao?
Tôi phải làm sao đây? Bỏ mặc ko quét rửa nốt nửa sân còn lại? Tôi nhìn quanh trường thấy yên ắng ko 1 tiếng động…
Đột nhiên tôi nhớ đến có lần mẹ tôi đã hút nước từ trong bình thủy tinh ra bằng cái ống nhỏ, cách này chắc là sẽ hiệu nghiệm đây!
Hút
Hút nữa
Hình như ko có động tĩnh gì?
Hút mạnh hơn.
A? tiếng gì thế? Tôi đưa mắt nhìn vào bên trong ống nước, muốn kiểm tra thử sự thể thế nào.
Ào!
Một làn nước mạnh lào ầm ầm về phía tôi! Trong nháymắt tôi đã phát hiện mình bị ướt như chuột lột từ đầu đến chân. Trông tôi chẳng khác gì con cá ướt nhẹp vừa được vớt lên từ biển.
Vô duyên vô cớ lại bị nước làm ướt như vậy, tôi ko chịu nổi nữa, khóc òa lên, nước mắt hòa lẫn với những giọt nước.
- Lau nước mắt đi nào! – Lúc tôi khóc thê thảm nhất thì 1 giọng náo dịu dàng cất lên sau lưng tôi.
- Oa…oa…oa…hu…hu…hu…hu… cám ơn cậu… - Vẫn còn đang chìm ngập trong sự tủi hờn, tôi ko ngần ngại nhận ngay chiếc khăn giấy từ bàn tay dài và thon thả đang chìa về phía mình. À, ko phải khăn giấy, mà là 1 chiếc kahn8 mùi xoa được gấp ngay ngắn.
Thật không ngờ thời buổi này vẫn còn người dùng khăn mùi xoa! Trong đầu tôi bỗng nhớ đến chiếc khăn mùi xoa cũ kĩ mẹ tôi đem phơi hàng ngày. Mẹ bảo rằng người nào dùng khăn mùi xoa mới đúng là người có phẩm chất tốt. Í? Ko phải chứ! Nãy giờ không phải chỉ có mỗi mình tôi ở đây sao? Không lẽ… tôi đang mộng du??!!!
- Cậu…- tôi giống như người bị điểm huyệt bất động cả nguiờ cứng đơ, từ từ quay người lại, miếng thì há hốc to chẳng kém miệng giếng là mấy…
không biết người này đi đến bên tôi từ lức nào, lại còn đưa khăn mùi xoa cho tôi… Người đó lại còn là…là “ thiên thần” lúc nãy tôi gặp nữa chứ!
- Ơ… - Tôi ngơ ngác nhìn vị “ thiên thần” đẹp đến kì diệu đó, cậu ta đang mỉm cười với tôi, để lộ hàm răng rắng sáng như vỏ ốc.
Trong tích tắc cảnh vật trước mắt tôi bỗng trở nên bừng sắng, rạng rỡ vô cùng.
Một cánh…hai cánh…ba cánh…bốn cánh…
Những cánh hoa vô hình ở trên tóc của “ thiê nthần” đang rơi xuống. Nếu nhìn từ phía tôi nó giống như 1 cơn mưa vậy.
- Mình là Giang Hựu Thần, chuyện hồi chiều mình thật xin lỗi. Cậu… không sao chứ? – Giang Hựu Thần ngại ngùng xin lỗi tôi.
- không…khôngsao… - tôi thẫn người ra nhìn đôi mắt đang phát sáng của cậu ta, vô tình đưa khăn lên che mặt mình khục khặc ho.
Khịt!
Tôi lấy khăn mùi xoa lau cái mũi đáng thương của mình, nhấp nháy đôi mắt ướt rồi ngước đầu lên nhìn. Ánh mắt của Giang Hựu Thần dừng đúng chỗ cái khăn mùi xoa đang dính lẹp bép nước mũi của tôi.
Ôi trời ơi… tôi bỗng phát hiện ra mình vừa làm 1 việc vô cùng ngu xuẩn, lập tức gương đôi mắt “ éch ộp” thơ ngây của mình lên nhìn cậu ta.
- Không sao đâu, khăn mùi xoa là để lau mặt mà - Đôi mắt Giang Hựu Thần lo lắng nhìn tôi an ủi – sao cậu vẫn chưa về nhà vậy? Quần áo ướt sũng như thế này, chắc chắn khó chịu lắm, màu về nhà đi.
- mình…mình còn phái trực nhật! – nghĩ đến nhiệm vụ “ trức nhật” gian nan của mình, đầu tôi như muốn vỡ tung ra.
- Trực nhật? Quét rửa sân bóng rổ ư? – Giang Hựu Thần cười, nụ cười mới thanh khiết làm sao. Đôi môi cong cong như 1 vành trăng khuyết.
- Ứ…- Tôi ngượng nghịu nhìn Giang Hựu Thần rồi gật đầu.
- để mình giúp cậu! – Giang Hựu Thần đưa ra làm dấu hiệu chứ V một cánh vô tư và phóng khoáng, cúi người nhặt ống nước đang nằm dưới đất lên.
Tôi … - Tôi ngẩn ngơ trước thái độ dứt khoát và hành động nghĩa hiệp của Giang Hựu Thần. Trời ơi sao lại thế này? Tại sao ngay cả dáng vẻ khi làm việc say sưa của cậu ấy cũng đẹp đến vậy? Không những thế cậu ấy còn tỏ ra vui vẻ, không có vẻ gì tỏ ra mệt mỏi, phiền hà.
Giang Hựu Thần sử dụng ống dẫn nước rất thành thạo. Nó nhịp nhàng lắc lư qua phải rồi qua trái trong tay cậu ấy. Lúc thì vươn cao lên, lúc thì hạ xuống thấp, tôi cú ngỡ mình đang được thần tiên trên trới xuống giúp, cứu tôi thoát khỏi kiếp nạn lần này.
Tôi nghệt mặt nhìn sự việc diễn ra trước mắt mình, bắt đầu cảm thấy hoài nghi phải chăng là mình đang nằm mơ… chẳng lẽ cái số xui xẻo như quạ của tôi đã chấm dứt từ đây sao? Hay là những lời cầu khấn của tôi đã thật sự linh nghiệm?
- Mau nhìn này, xong rồi đó! – Một giọng nói đầy hứng khởi cắt ngang dòng suy nghĩ liên miên của tôi.
Đúng lúc tôi chưa nhận thức được mình đang mơ ngủ hay không phải thì cái sân bóng rổ đã được Giang Hựu hàn quét rửa xong. Mồ hôi lấm tấm trên trán cậu ta, làm nổi bật lên 1 nước da rám nắng khỏe khoắn. Đôi mắt sáng ngời lung linh nhìn tôi, đôi môi lại mỉm cười tươi rói.
Sức hút của cậu í còn hơn cả lực hút trái đất! Tim tôi hình như đã ngừng đập! Tôi không nghe thấy cả nhịp thở của mình! Toàn thân tôi mềm nhũn, gần như không đứng vững nổi nữa, sắp té xuống đât đến nơi…
- Coi chừng! – Giang Hựu Thần nhảy nhanh tới, đỡ gọn tôi vào lòng cậu ta.
Có cảm giác buồn buồn mơn man! Tôi mơ mơ màng màng ngước nhìn lên, hơi thở của “thiên thần” nhè nhẹ sát vào phía tai tôi! Ôi trời ơi! Kể cả hơi thở của cậu ấy cũng mang theo 1 mùi hương nhẹ nhàng. Tôi ngây ngất, ngây ngất đến tê liệt thật rồi. Dựa trên đôi vai ấm áp của “ thiên thần”, tôi cảm giác như linh hồn mình đang từ từ bay ra khỏi thân xác…
- Cậu… - Giang Hựu Thần ngập ngừng dùng ngòn tay chạm lên má tôi, rồi e ngại rút lại, nhìn tôi với điệu bộ lúng túng – Thình…thình…thình…
Tệ thiệt, sao tiếng tim đập của tôi lại lớn thế? Nếu để cậu ta nghe thấy thì xấu hổ chết thôi!
- Cậu là con gái à?... giọng nói của Giang Hựu Thần lại vang vọng trong tai tôi – cám ơn cậu!
Đôi môi dịu dàng như cánh hoa của Giang Hựu Thần khẽ mấp máy, thốt ra được 3 từ, hồn tôi cũng nhờ 3 tiếng nói đó mà quay lại đuoc5 về thân xác của mình.
Nhưng mà … tại sao cậu ấy cứ thắc mắc mình là con gái nhỉ? Tại sao cậu ấy lại cám ơn mình? Người phải nói cám ơn lẽ ra là tôi mới đúng chứ?
- Cậu nhớ phải nhớ tên của mình đấy. Mình tên là Giang Hựu Thần. Chúng ta chắc chắn sẽ còn gặp lại! – Giang Hựu Thần cười và nháy mắt với tôi, rồi quay người bước đi.
Nhưng chỉ mới đi vài bước, Giang Hựu Thần đã quay lại hỏi tôi:
- Mình vẫn chưa biết tê của cậu…!
- Mình …mình tên là Thái…
- Cái gì? – Giang Hựu Thần ở quá xa, không nghe rõ được lời tôi. – Tiểu Thái… tạm biệt!
…
Bộ đôi mắt của Chúa lúc nào cũng 1 nhắm 1 mở sao?
Lúc thì cho tôi xuống tận địa ngục, lúc thì lại cho tôi bay thẳng lên thiên đàng…
Bây giờ, tôi giống như nàng công chúa đang yên lặng đứng ở bên đường chờ hoàng tử đến, trong tim tràn ngập hạnh phúc… tôi chỉ mong thời khắc này sẽ ngừng trôi đi…
¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤
