bạn ơi có thể post nhanh hơn chút xíu được hok.chuyện này hay quá
Printable View
bạn ơi có thể post nhanh hơn chút xíu được hok.chuyện này hay quá
hix, vẫn chưa có bài mới ah? bạn ơi post nhanh giùm nha
Khi bóngTKim đã khuất sau rừng cây rậm rạp,chàng "thám tử" cho xe quay trở lại điểm nằm chờ.Đã biết hướng đó thì xem như đến đích rồi.
Điều "troé ngoe cẳng ngỗng" là sáng hôm đó,QNhư lại về SGòn.Vì vậy mà TKim chỉ gặp bà Hân:
-Sao cháu biết bác và Quỳnh Như ở đây?-Bà ngạc nhiên khi trông thấy TKim.
-Cháu và QNhư là bạn chí thân mà!TKim mỉm cười-Linh tính mách bảo với cháu là QNhư đang ở nhà ngoại.Thế là cháu đi đại,QNhư đâu rồi hả bác?
-Nó đi SGòn có việc từ sánh sớm tơi`giờ.
Vừa nghe bảo đi SGòn,TKimđã hốt hoảng:
-QNhư đi SGòn làm gì hả bác?
-Nghe bảo nó đi...bệnh!-Bà Hân nói nhanh-Lúc này cháu có thường về thăm ba mẹ ko?
-Dạ,cháu về hoài-TKim hấp tấp bảo-Đây là đồ đạc của QNhư còn bỏ lại,anh Huy sai cháu mang trả hết cho nó để khỏi mất công tới lui .
Nàng nói 1 hơi rồi xin phép ra về.Bà Hân ko biết cái tin QNhư về SGòn đã làm cho TKim hốt hoảng thật sự.Nàng sợ cô bạn mình sẽ đến tìm Huy thì sôi hỏng bỏng ko,bởi làm gì mà QNhư ko nghe,ko thấy mẩu nhắn tin ra rả tên đài từ cả tháng nay?
-Cho tôi về luôn công ty?-Về tới SGòn,nàng bảo tài xế.
Anh ta có vẻ ngạc nhiên nhưng ko dám trái lời.
Cả ngày hôm ấy TKim ko rời khỏi Huy nửa bước.
-Lúc này trông QNhư mập mạp,hồng hào lắm-Nàng kể lại-Nó bảo nhờ thoát khỏi anh nên mới khoẻ như vậy.
Huy lặng thinh ko trả lời.TKim bực mình kể tiếp:
-Lúc em đến thì gặp anh chàng thật bảnh bao lịch sự đến thăm QNhư.Nghe nó bảo anh chàng "si"QNhư dữ lắm.
Mặt Huy đỏ lên:
-Cô nói xong chưa?Xong rồi đế yên cho tôi làm việc.
-Làm gì em giúp 1 tay!-TKim sà vào ngồi cạng Huy.
-Làm thinh!Cô giúp giùm tôi chuyện đó đi-Chàng bực bội gắt.
-Ba mẹ bảo văn phòng cũ của ba mẹ anh vẫn để trống phải ko?
-Chuyện đó ko can dự vào gia đình cô.
-QNhư nghe lầm rồi đó-Huy cáu kỉnh.
-Lầm hay ko chẳng quan trọng!Chỉ có điều là để như vậy thật phí.Em học ktế nên em biết tính toán...
-Thế sao cô ko biết tính toán để cha mẹ cô đừng phá sản?-Huy cuời nhạt.
-Chuyện đó là do ba em chứ ko phải em.Mà cũnt tai QNhư nữa.
-Sao lại có QNhư dính vào đó?-Huy có vẻ tò mò.
-Nó ngu lắm!Ba giao cửa hiệu vải sợi ngoài VTàu cho nó mà nó chẳng làm nên trò trống gì!Thế mới biết...
Thấu TKim bỏ lửng câu nói ,Huy giục:
-Bíêt làm sao?
-"Con sãi ở chùa thì qué lá đa" thôi chứ biết gì chuyện mần ăn mà học đòi làm ktế?Anh biết ko,hồi xưa nó chuyên môn đi bán chuối nấu với bánh mì ngọt đó.Vì vậy mà cái đầu ncủa nó chỉ nhìn thấy vỏ chuối và bánh mì thôi.
-Còn cô thì thấy được gì?-Huy hỏi cắt cớ.
-NẾu em có trong tay 1 số vốn...
-Để cô mất cả chì lẫn chài!-Huy thản nhiên nói tiếp.
-Anh chỉ gỉỏi trù ẻo người ta!-TKim bực mình.
-Trứơc kia tôi có trù ẻo đâu mà ông ấy vẫn bị phá sản?
-Nhưng làm ăn buôn bán bị phá sản là chuyện bình thường.Anh nên bíêt rằng .ba em làm nên sựnghiệp = 2 bàn tay trắng.
-Cô hãy thử bắt chưíơc ông ấy xem sao?Nếu cô đồng ýl y hôn êm ả,tôi sẽ ko để cô bắt đầu sự nghiệp = 2 bàn tay trắng đâu.
-Cái gì?Ly hôn à?Ko có chuyện đó đâu!TKim lúc lắc cái đầu bờm xờm theo "mô-đen mới nhất của mình.Anh sẽ viện lí do nào để ly hôn nào?
-Chẳng hạn như vợ tôi ngoại tình-Ánh mắt Huy thật tinh quai-
Hoặc là cô ta phạm tôi lừa đảo?
-Ai sẽ ra toà làm chứnh cho anh?-TKim nhíu mày-Cả cái chuyện "lừa đảo" xem ra cũng mơ hồ.Lấy gì làm = chứng?
-Tôi chỉ muốn chúng ta thoả thuận được với nhau trước khi ba mẹ tôi trở về-Huy hnìn Tkim chăn chú-Nếu làm lớn chuyện thì chẳng hay ho gì đâu.Cả ba cô cũng có thể bị phiền phức vì cái chuyện đã làm thủ tục đăng ký kết hôn 1 cách bầt hợp pháp.
Cứ tưởng nói vậy,TKim sẽ lo sợ,nào ngờ nàng vẫn tỉnh queo:
-Chẳng ai có thì giờ để xét xử những chuyện như anh vừa nói đâu!Đó chẳng qua chỉ là 1 "sự cố"trong ình yêu mà thôi.
Huy6 bổng thấy buồn cười trứơc lý lẽ của nàng.Đột nhịên chàng muốn doạ TKim:
-À,tôi quên báo cho cô biết.Hôm trứơc có cô bạn của cô ngoài Ntrang ghé đây chơi.
Nhìn nét mặt nàng,Huy biết ngay là mình đã"điểm trúng huyệt đối phương".Tkim tái mặt:
-Anh nói ai?
-Cô ta tện TVân-Huy gật gù-TVân ghé đây,tôi bảo ở nhà nhưng chẳng hiểu sao cô ấy lại đi luôn.
-Nó...có nhắn... gì em ko?TKim phập phồng hỏi.
-Tvân bảo món nợ mà cô đã trả vẫn còn chưa đủ!Cô nợ nần gì người ta vậy?
-Làm gì có chuyện nợ nần với nó?-TKim cố làm ra vẻ thản nhiên-Coi chừng nó kiến cớ để gạt anh đó.Ở noài NTrang nó nổi tiếng về những trò gạt gẫm,giật dọc của người ta.
-Chuyện giật dọc thì cần phải hỏi lại-Huy ỡm ờ-Ủa,tối nay cô ko định về nhà à?
-Em ngủ lại đây...
TKim chưa kịp nói 2 tíêng"với anh" thì Huy đã chận lại ngay:
-Vậy thì ôti về đằng kia.
Dứt lời chàng dợm đứng lên.TKim cũng đứng lên theo:
-Em cũng về đằng kia.
Huy ngồi xuống:
-Thì tôi sẽ ở lại đây.
Tkim giẫy nãy:
-Làm gì anh tránh em y như thể em bị cùi hủi vậy?
-Đơn giản thôi,Tôi đã có vợ rồi.
-Ai là vợ anh?-Mặt Tkim mầm hầm.
-Người nào đã cùng tôi đứng trước bàn thờ tổ tiên ông bà để bái lạy thì đó chính là vợ của tôi.Cô biết rồi còn hỏi làm gì?
-Hừ,Anh muốn nói QNhư phải ko.Đừng bắt tôi phải ghen tuông với con nhỏ bán chuối nấu ấy,= ko thì đừng có trách.
Huy nhìn TKim chằm chằm.Những gì trước đây chàng được nghe QNhư kể về cô nàng hoàn toàn ko có thật!QNhư nói dối hay là em đã ko hiểu hết bạn mình?Hôm nay chẳng biết anh tài xế có thực hiện được những gì mà chàng đã giao cho anh ta hay ko?Tkim cứ bám riết như thế này thì thật là phiền phức.
Thấy đã tối và biết chắc QNhư ko đến,Tkim mới chịu ra về.Giờ đây dưới mắt nàng,cô bạn thân thưở nào đã trở thành 1 địch thủ đáng gờm.= mọi cách phải loại trừ QNhư ra cuộc sống tình cảm của Huy vĩnh viễn.Có như vậy nàng mới yên tâm với tiền đồ sáng lạn trước mặt mình.
Làm vợ 1 nhà tỉ phú,điều đó quả có sức hấp dẫn bân như 1 ma lực!TKim đã "hạ quýet tâm"= mọi gía phải buộc chặt gia tài sự sản của Huy vào cuộc đời mình.Giờ đây,dù có phải chấp hận"khổ nhục kế"thì nàng cũng chẳng nề hà.
Chuơng 25
Mãi chiều tối,QNhư mới trở lên BHoà.Nàng đã ghé đến cái địa chỉ thứ 7 mới tìm được 1 chỗ vừa ý cho 2 mẹ con.
-Trong nhà có sẵn đồ đạc mẹ ạ!-Nàng phấn khởi bảo mẹ-Mình có thể dọn đến ở ngay.
-Đi tắm rửa, nghĩ ngơi đã con!-
Bà Hân giục con gái
-Cậu mợ đâu rồi mẹ?
-Chắc là ở sau vuờn.Con lấy nước trong bình thuỷ mà tắm.Tối rồi,trời lạnh lắm.
QNhư tắm xong thì mẹ nàng cũng đả hâm nóng cơm canh.Bà dọn cơm ,bảo nàng:
-Mẹ cũng chưa ăn cơm.
2 mẹ con ngồi vào bàn,ko hẹn mà cùng đưa mắt nìn nhau.QNhư mỉm cười:
-Con mệt ghê đi,nhưng bây giờ thì khoẻ rôi.Ngày mai,con đưa mẹ về xem nhà.Có khả năng họ sẽ bán lụon đó mẹ.
-Con có...khám bệnh ko?-Bà Hân dè dặt hỏi.
QNhư lắc đầu:
-Dạ ko!Để mai mốt cũng được.Sao mẹ ko ăn cơm trước với ngoại?
-Chiều nay ngoại buồn nên ko chịu ăn cơm.
Cả 2 mẹ con chợt im lặng.từ trong buồng ngoại,có tiếng sụt sịt vọng ra.QNhư lắc đầu:
-Tôi nghiệp ngoại quá.
Cậu Út từ sau hè bước vào:
-Chị hai nè!Hay là...chị và cháu đừng đi-Giọng cậu nghèn nghẹn.
QNhư nhìn cậu đầy thương xót:
-Cháu đã hợp đồng thuê nhà và trả tiền trước cho người ta rồi.
-Nếu cậu bíêt,2 mẹ con đã bán nhà dưới SGòn thì...đâu có chuyện này xẩy ra-Cậu Út cúi đầu,giọng run run
-Thôi đi em!-Bà Hân xen vào-Mọi chuyện đã tính toán đâu vào đấy cả rồi,ko còn gì phải bàn bạc nữa.
-Cháu sẽ về thăn ngoại và cậu mợ thường xuyên hơn-QNhư hứa.
Mợ Út của nàng giờ này mới bước vào:
-Chị 2!Chị đừng giận tụi em
-Ko có chuyện giận hờn ở đây-Bà Hân lắc đầu-Hoàn cảnh của chị và cháu,cậu mợ ko hiểu đâu.
ko khí như trầm hẳn xuống.Mọi người im lặng ko ai nhìn ai.
Mãi đến khi lên giừơng,bà Hân mới nói với QNhư:
-Hồi sáng Tkim có lên tìm con.
QNhư giật mình:-Nó tìm con chi vậy mẹ?
Bà Hân ngồi dậy,quờ tay xuống sàn giườpng lấy ra 1 gói gíây to tướngđặt trước mặt con:
-Nó mang cái này lên cho con.Nghe đâu thằng Huy bảo nó mang lện...QNhư hấp tấp mở cái gói ra.Đây là quần áo mà hôm trước Huy đã mua cho nàng...phải là ý của Huy thật ko?
-Tkim ở chơi lâu ko mẹ?-QNhư lơ đễnh hỏi.
Bà Hân lắc đầu:
-Nghe mẹ bảo con đi Sgòn nó về lìên.Mẹ thấy Tkim dạo này có cái gì khang khác Như à.
-Khác sao hả mẹ?
-Mẹ có cảm giác tình cảm của nó đối với con ko còn như trứơc nữa.
QNhư kpo nói gì bởi chính nàng cũng đã thấy TKim hoàn toàn thay đổi.Nàng bắt đầu ngờ vực tình cảm của bạn từ khi biết chuyện xẩy ra ở NTrang với người yêu TVÂn.Nhưng biết ra thì cũng đã muộn màng.
-Mẹ ơi!-Giọng QNhư bỗng thảng thốt.
Bà Hân giật mình:
-Gì vậy con?
-Mai mình về SGòn...con có linh cảm thấy có chuyện chẳng làng rồi mẹ ơi!-QNhư nhìn trân trối vào đống quần áo.
-Con sợ thằng Huy sẽ lên đây chứ gì?
-Sau đó Tkim cũng sẽ tìm tới!Chăc chắn nó sẽ rùm beng.
-Mẹ ko sợ điều đó-Bà Hâ nhìn con = ánh mắt cương quyết-Chuyện ân nghĩa với gia đình Tkim,xem như con đã trả xong.Nếu Tkim dám đụng tới con,mẹ sẽ ko tha cho nó.
Giờ đây,trông QNhư thật nhỏ nhoi,tội nghiệp.Nàng rút đầuu vào ngực mẹ như 1 chú gà con muốn tìm sự che chở của gà mẹ!Bà Hân hiểu tâm rạng của con nện bà nhè nhẹ vỗ về:
-Thôi,ngủ đi con,sáng mai mình sẽ về SGòn sớm.
Ko có tiếng QNhư trả lời.Lát sau nghe hơi thở của con đã đều đều,bà Hân nhẹ nhàng trở dậy.Bà đã sửa soạn hành trang cho chuyến trở về của mẹ com mình.
Hôm sau,2 mẹ con ra đi thật sớm,sớm đến độ khi Huy lên tới thì chỉ còn gặp cụ đang ngồi khóc mờ cả đôi mắt già nua ,phiền mụôn...
Chàng đã kiên nhẫn ngồi chờ đến khi vợ chồng của người con trai của cụ đi làm về,nhưng cũng chẳng biết gì hơn.
-2 mẹ con nó vừa đi sáng nay.Nếu anh lên ngày hôm qua thì đã gặp QNhư.
Vậy là lại mất dấu em rồi.Huy thẫn thờ như người mất hồn.Trên đường đến đây,chàng đã mừng háo hức bao nhiêu thì bây giờ là mệt mỏi tuyệt vọng bấy nhiêu.
-Thế nào rồi?-Phú hỏi ngay khi vừa thấy Huy về tới.
-Vừa đi sáng nay-Huy thở dài gieo mình xuống ghế-Có lẽ cô ấy đoán thế nào tôi cũng lên nên mới đi gấp như vậy.
-Cậu có hỏi xem Qnhư đi về hướng nào ko?
-Về SGòn!QNhư đang có mặt tai Sgòn này.
-Vậy thì dễ rồi!Trước sau gì cậu cũng gặp thôi mà...Phú nói 1 cách chắn chắn.
Huy nhăn mặt:
-Anh nói cứ y như cái thành phố này chỉ = cái lỗ mũi của mình vậy.
-Cậu ko nghe người ta nói:"Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ"đó sao?À,Tôi nhớ ra rồi-Phú vỗ nhẹ vào trán mình-Tôi sẽ dẫn cậu đi tới chỗ bà thầy bói mà có lần Tkim đã đưa tôi tới đó.
-Chi vậy?-Huy tròn mắt.
-Để bà ấy bói xem cậu có còn gặp lại QNhư ko?
-Anh mà cũng tin vào trò bói toán nữa?-Huy khó chịu.
-Ko tin nhưng thấy cũng vui vui-Phú gật gù-Tiện thể tôi sẽ nhờ bói xem...người ấy có để ý gì đến tôi ko?
-TVân hả?-Huy bỗng phì cười-Chắc chắn cô ấy sẽ vắt giò lêm cổ mà chạy khi trông thấy cái bụng phệ của anh.
-Tôi đang tập cử tạ và ăn kiêng đấy-Phú xoa bụng-Đã giảm được 2 ký rồi.Hi vọng sẽ còn giảm nữa.
-Ghê thật!Thế mới biết sức mạnh của tình yêu nó kỳ diệu như thế nào!-Huy trêu anh.
-Còn cậu thì ngược lại đấy.Lúc này trông cậu xấu trai hơn tôi gấp mấy lần.QNhư đã hớp hồn cậu mất rồi.
Nhge nhắc QNhư, vẻ mặt đang vui của Huy bỗng sa sầm.
-Nếu Phật Trời ko chừng soi cho lòng thành của tôi thì hật là bất công.
-Lúc nãy TKim có gọi đthoại đến tìm cậu-Phú sực nhớ-Tôi bảo cậu đi ra cảng nhận hàng rồi.
-Tôi có cảm giác TKim bị tâm thần-Huy cau mặt-Chẳng biết thằng cha kia có làm gì tổn thương đến thần kinh của cô nàng hay ko?
Ngay lúc đó,chàng lại nhớ tới QNhư ,nhớ tới đêm đầu tiên của 2 người.cơn cuồng nộ đã khiến chàng đối xử quá sức thô bạo,tàn nhẫn đối với nàng.Giờ đây,mỗi lần nhớ lại,chàng ko thể tìn đủ ngôn từ để nguyền rủa mình.
-Tới giờ làm việc rồi-Phú bỗng đưng dậy-Để tôi bảo T.Hà mang mấy bảng kê khai danh mục các mặt hàng thị trường đang cần đến cho cậu xem để lập kế hoạch khai thác.
Phú đi 1 lát thì T.Hà đến.Nàng trao giấy tờ cho cấp trênrồi im lặng ngồi chờ.
Huy xem xong ngẩn lên:
-Có chuỷện gì vậy?
-Ba mẹ em mời đến dự tiệc mừng thọ nôi của em-T.Hà nhìn Huy chăm chú-Anh đến nha.
-Bao giờ?
-7giờ tối nay.
Huy giở sổ công tác xem qua rồi gật đầu:
-Được rồi!Còn gì nữa ko?
-Hồi sáng này...vợ anh gọi đthoại cho em-T.Hà ngập ngừng.
-TKim gọi đthoại cho cô à?Chi vậy?
-Chị ấy mắng em và đe dọa đũ thứ.
-Mụ ấy địên rồi chắc!-Huy bực tức buột miệng-Cô trả lời thế nào?
-Em bảo...nếu chọ cứ ghen tuông mãi như vậy thì...cũng giống như người ta vẽ đường cho hưu chạy.
-Nghĩa là sao?-Huy ngớ người ra.
-Nghĩa là...có ngày em sẽ giành mất anh!-T.Hà nói nhanh.
Thấy câu chuỵên đã đi quá đà.Huy nghiêm mặt:
Tôi khuyên cô ko nên nghĩ đến điềi đó.Rồi sẽ có lúc cô hiểu vì sao lại như vậy.Điều quan trong là cần phải giữ mối quan hệ thật đúng mực giữa chúng ta.Cô là nhân viên ,còn tôi là ông chủ.
T.Hà bướng bỉnh:
-Ko ít những ông chủ yêu nhân viên đấy thôi.
-Tôi ko thuộc những ông chủ như vậy.Cô về phòng làm việc đi-Giọng Huy thật nghiên khắc.
Cô thư ký giận dỗi bỏ ra ngoài phòng,Huy ko nhìn theo mà lại chăm chú vào đống giấy tờ,hồ sơ trứơc mặt.Chỉ có cách ấy mới giúp chàng tạm quên điựơc QNhư.Chàng biết rằng nàng đang ở 1 nơi nào đó cách mình ko xa nhưng niềm hy vọng gặp lâi nàng thì lại nghìn trùng,dịu vợi.
Buổi tối,thấy Huy sửa soạn đi dự tiệc,TKim nằng nặc đòi theo.Chàng bực dọc quát:
-Người ta có mời cô đâu mà đòi đi?
Ngay lập tức TKim quát lại:
-Vậy thì kẻ đó là người bất lịch sự!Vợ chồng người ta mà tại sao lại mời có 1 người.
-Ai vợ chồng vói cô?-Huy trừng mắt.
TKim loay hoay mất mấy giây rồi mới ném giấy đăng ký kết hôn ra trước mặt Huy:
-Cái này nó nói đấy.
Nàng vừa dứt lời thì đã nghe 1 tiếng"r...ẹ...t" trầm trầm vang lên.Tờ giấy được bọc nhưa cẩn thận,phút chốc bị xé toạc.Tkim thất kinh vì sử bất cẩn của mình.Từ trứơc tới nay,chưa bao giờ nàng đám đưa cho Huy cầm đến tấm"bùa hộ mệnh "ấy.
-Trời ơi!Anh làm cái gì vậy?Nàng hét lên.
Huy ko trả lời mà bậc hộp quẹt châm lửa đốt luôn những mảnh giấy.Mùi nhựa khét lẹt bốc lên xộc vào mũi TKim khiến nàng lồng lên.
-Tôi sẽ kiện anh.
-Tôi đang chờ để đi hầu đây!-Huy quay gát bỏ đi.
Đã mấy lần chàng muốn đưa TKim vào bệnh viện Chợ Quán để người ta khám xem thần kinh của nàng có gì bất thường ko,nhưng lần nàoTKim cũng nổi cơn thịnh nộ vì nghĩ rằng mình bị xúc phạm!Còn Huy lại hy vọng khi tìm thấy "trục trặc" gì đó trong bộ não của nàng,các bác sĩ sẽ chữa lành bệnh.Lúc đó TKim sẽ tự biết mình phải xử sự như thế nào?
Nhưng xem ra chàng chẳng có khả năng có khả năng đua được TKim đến bệnh viện.Thôi thì mặc xác cô ta.Khi nào ở chán,cô ta sẽ bỏ đi,lo gì.
Chương 26
Tkông báo của chị bác sĩ sản khoa khiến QNhư ngẩn ngơ hồi lâu.Chị vui vẻ bảo rằng các thai trong bụng nàng đã được gần 3 tháng.
-Thật vậy sao?-Nàng lẩm bẩm 1 mình.
-Em nói gì?-Chị bác sĩ hỏi lại.
QNhư lắc đầu:
-Dạ, ko.
-Đây là đơn thuốc-Chị đưa toa cho nàng-Tất cả đều là thuốc bổ.Điều quan trọng là em phải cố gắng ăn uống để 2 mẹ con đều khoẻ mạnh,sinh nở dễ dàng.
Vậy là nàng sắp làm mẹ thật rồi!Chao ôi!Kỳ diệu quá!Nàng nhắm mắt lại tượng tượng ra 1 đứa bé có khuôn mặt...giống hệt Huy!Đối với nàng đây quả là 1 món quà tuyệt vòi của thượng đế.
-Nếu chuyện này xẩy ra trước kia thì sao hả mẹ?
Nghe con hỏi.Bà Hân chậm rãi trả lời:
-Thì...các con ko phải chia tay nhau như bây giờ.
QNhư lại mở cái phng bì tiền lì xì của Huy ra xem .Nàng chưa bao giờ có ý định tiêu xài số tiền ấy,nhưng bây giờ trong đầu nàng bỗng loé lên bao nhiêu là dự tính.Số tiền này sẽ là quà của Huy dành cho con...chắc là anh ko ngờ đến chuyện này đâu.
-Mẹ ơi!Đến tháng thứ mấy con mới phải nghỉ làm?
-Nếu con có sức khoẻ thì có thể làm luôn lúc gần sinh con.
QNhư đã xin được việc làm ở 1 cửa hàng giới thiệu sản phẩm của 1 công ty hóa mỹ phẩm liên doang với nước ngoài.Công việc của nàng thật đơn giản:đừng bán hàng mỗi ngày 8 tiếng đồng hồ.Ở đây ,người ta chẳng cần đến cái bằng đại học ktế của nàng,cũng chẳng màng đến mấy năm kinh nghiệm trong vĩnh vực buôn bán.Người ta chỉ đòi bằng biết nói tiếng Anh và Việt lưu loát mà thôi.
Cùng bán hàng chung với QNhư còn có 7 cô gái nữa .trong số đó,nàng chơi khá thân với Thu minh,cô bé nhỏ hơn nàng 3 tuổi.
-Nếu anh hai của em mà chưa có vợ,em sẽ làm mai chị cho ảnh liền...-T.Minh hay nói đùa.
QNhư chỉ mỉm cười chứ ko nói gì.
Bữa khác,T.Minh lại thì thào:
-Chị Như ơi!Em thấy "cha" quản lý cứ nhìn chị hoài.
Lần này QNhư gạt đi:
-Nói tầm bậy.
Thật má-T.Minh cãi lại-Có bữa bị em bắt gặp,anh chàng lúng ta lung túng.
-Người ta có mắt thì người ta nhìn-QNhư nói liều-Ko ăn nhập tới mình đâu.
Tuy nói vậy nhưng nàng cũng thấy của người đàn ông đó nhìn mình là lạ.Có lần anh ta còn hỏi địa chỉ của nàng:
-Tôi trông cô...giống 1 cô bạn gáii của tôi hồi trước-Anh ta phân bua khi chạm phải ánh mắt ngạc nhiên của nàng.
QNhư mỉm cười:
-Người giống người là chuyện bình thường thôi,anh Phong ạ!Tôi có nhỏ bạn mà những người ko biết cứ lầm tôi với nó.
-Như vậy chắc chắn là phải giống lắm!-Phong cũng cuời.
Còn QNhư,khi nói điều đó nàng bỗng nhớ đến TKim.Chẳng biết bây giờ họ sống ra sao.Lâu rồi ko thấy tên đài truyền hình nhắn tin nữa.Có lẽ...Huy đã quên rồi.
-Cô đang nghĩ gì vậy mà thừ người ra vậy?
Bị bắt quả tang,QNhư bối rối:
-Tôi đang nghĩ đến...ngôi nhà mà mẹ tôi định mau.Ko biết như vậy có đắt lắm ko?
-Tôi có 1 anh bạn làm nghề môi giới địa ốc,tôi sẽ nhờ anh ta đến xem giùm-Phong sốt sắngbảo.
-Ko cần đâu anh Phong ạ!Mẹ tôi đã đặt tiền cọc rồi-QNhư thoái thác.
Mỗi lần họ trò chuyện với nhau như vậy thì sau đó thế nào cũng bị trêu chọc:
-Chị thấy em nói có đúng ko?Nếu ko có ý định gì thì tại sao ảnh lại nói chuyện với chỉ 1 mình chị?Phen này em phải"me" chị dần dần để mai mốtcó chuyện nhờ vả.
QNhư cốc nhẹ vào trán cô nàng:
-Vừa vừa thôi,coi chừng bị đuổi cả đám bây giờ.
-Anh ấy là con trai Út của ông phó tổng giám đốc công ty liên doanh đó-T.Minh làm ra vẻ quan trọng-Chị ưng đại đi cho tụi em nhờ.
Nói vừa dứt câu,cô nàng đã kêu oai oái vì bị QNhư véo 1cái thật đau.
-Cho chừa.
Ko có ai,kể cả T.Minh ko biết QNhư đang mang bầu,chính vì vậy mà khi bụng nàng đã đội áo thì tất cả đều sửng sốt.Mà có lẽ người sửng sốt nhất là Phonhg!Anh đùng đùng gọi nàng vào văn phòng.
-Cô đọc đi!-Phong ném trước mặt nàng bảng qui định các điều kiện được tuyển vào làm.
QNhư lẩm bẩm đọc,dù trước đây nàng đã biết rất rõ những điều qiu định này.
Thấy nàng đọc xong,Phong gằn giọng:
-Cô ko biết tiếng Việt à?
-Tại sao anh lại hỏi tôi như vậy?-QNhư hỏi lại.
Phong chỉ vào các điều đầu tiên trong bảng qui định:
-Vậy thì cô đọc đi.
-"Còn độc thân"-QNhư thực hiện "mệnh lệnh".
-Còn cô thì sao?-Phong giận dữ.
Đã hiểu anh múôn nói đến điều gì nên QNhư lặng lẽ cúi đầu.Nàng đã xin đi làm trước khi biết chắc rằng mình đã có thai.
-Cô trả lời đi chứ!-Có tiếng đập bàn.
QNhư giật mình lí nhí:
-Xin lỗi.
-Ko phải chỉ 1 tiếng "xin lỗi"là xong đâu-Mặt Phong ầm hầm-Cô bị đuổi việc ngay hôm ay mà ko được trả 1 xu nào .Rõ chưa?
QNhư nặng nề đứng dậy,ko nói thêm lời nào,nàngrời khp3i phòng.
Tất cả mọi con mắt của các cô bán hàng đều đổ dồn về phía nàng,T.Minh đến bên cạnh.
-Ông ấy nói gì với chị vậy?
QNhư vừa xếp đồ đạc vừa trả lời chỉ đủ cho TMinh nghe:
-Chị bị đuổi việc rồi.
-Thật ko?-Cô bé trố mắt nhìn QNhư.
Nàng gật đầu:-Thôi.chị về.Khi nào rảnh nhớ ghé chơi với chị.
-Khoan đã!-TMinh kéo tay nàng -Chờ hết giờ em đưa chị về.
-Ko cần đâu!Chị vừa nhớ ra là hôm nay đã đến ngày hẹn khám thai.Để chị đi kẻo trễ.
QNhư chào mọi người rồi chậm rãi thả bộ dọc theo con đường về nhà.Lúc nãynàng đã nói dối TMinh,bởi vì nàng mới vừa đi khám thai chiều hôm qua.
-Sao con về sớm vậy?-Bà Hân ngạc nhiên khi trông thấy con.
QNhư ko trả lời ngay mà cúi đầu nhìn vào giỏ xách đồ ăn mà mẹ mới đi chợ về.Hôm qua nghe nàng bảo thèm canh chua cá bông lau nên sáng nay nà Hân lật đật đi chợ sớm để mua cho được mấy khoanh cá thật ngon.
-Để con bắc nồi cơm phụ mẹ cho mau!-QNhư quên mất câu hỏi của mẹ-Chưa chi mà con đã ngửi thấy mùi canh chua rồi.
Lúc nãy bác Hai chủ nhà có mang giấy tờ mua bán nhà tới.Mẹ để trên bàn kìa.Đang rửa rau,bà Hân sực nhớ .
QNhư đến bên bàn cầm xấp hồ sơ lên xem hồi lâu rồi bảo mẹ:
-Xong rồi mẹ ạ!Bây giờ còn lại phần của mình.Chừng nào rảnh con sẽ đi đóng trước bạ để làm giấy chứng nhận sở hữu.
-Bác hẹn chiều sẽ tới.
-Mình giao tiền xong là coi như khoẻ rồi đó mẹ-QNhư đưa mắt nhìn căn nhà -Chỗ này "êm" hơn nhà cũ của mình.
Ngôi nhà mới của 2 mẹ con nằm rất sâu trong hẻm nhỏ.Nếu nai muốn tìm tới,cũng ko phải dễ.QNhư nghĩ thầm khi nhớ đến TKim.
Cứ tưởng là bữa cơm sẽ ngon lành lắm,nào ngờ khi ngồi vào mâm,QNhư bỗng thấy no ngang.
-Con sao vậy?-BàHân nhận ra ngay vẻ uể oải của con .
-Tự dưng con thấy mệt mệt trong người thế nào ấy!-QNhư buông đũa-Con nằm ngủ 1 lát mẹ ạ.
Còn lại 1 mình,bà Hân cũng ăn ko thấy ngon.Nuốt vội chén cơm,Bà dọn dẹp xong đến bên con.
-Nếu mệt thì chiều nay xin nghỉ 1 bữa.
Đến lúc này QNhư mới quyết nói thật với mẹ:
-Con bị cho nghỉ việc rồi mẹ.
-Tại sao lại như vậy?-BàHân ngạc nhiên.
-Lỗi tại con.Lúc tuyển nhân viên họ có đặt điều kiện là phải còn độc thân.Bây giờ con bầu bì nhu vầy là vi phạm hợp đồng.
Bà HÂn nhìn con ko nói gì mà chỉ thở dài.Nếu nói con gái bà đã có gia đình thì cũng đúng,mà bảo nó còn độc thân cũng ko sai,
-Mẹ đừng buồn!-QNhư an ủi mẹ-Ko làm chổ đó nữa thì con sẽ tìm chỗ khác,lo gì.
-Nhưng con bầu bì như vầy,sợ người ta ko chịu nhận.
-Ko nhận thì con ở nhà với mẹ-QNhư nũng nịu bá lấy cánh tay bà-Sinh xong con sẽ đi làm lo gì?
2 tiếng "lo gì" thốt ra từ cửa miệng của nàng nghe nhẹ tênh!Bởi QNhư biết rằng tìm kiếm việc làm đối với nàng hoàn toàn ko khó .Vất vả ,nghèo khó từ thưở nhỏ đã luyện cho QNhư 1 tinh thần vươn lên rất cao.Phàm đã làm 1 việc gì,nàng phải làm cho đến nơi đến chốn mới thôi.
Chuều hôm sau ,lúc QNhư đang loay hoay tìm 1 tấm ảnh chụp với Huy trong ngày cưới để phóng to lên thì TMinh tới:
-Em đi làm về ghé ngang-Cô bảo QNhư rồi mở túi xách lấy ra 1 phong bì tiền đưa cho nàng-Đây là tiền lương.
QNhư khẽ cau mày:
-Ai đưa cho em?
-Anh Phong!Chị ko tưởng tượng nổi đâu ,từ hôm qua tới giờ,mặt ảnh hầm hầm trông dễ sợ-TMinh rụt cổ.
QNhư mở hé phong bì nhìn xấp tiền trong đó hồi lâu rồi đưa lại cho TMinh:
-Em nói với anh Phong là chị cám ơn.
Cô bé sững sờ:
-Sao vậy chị?Đây là tiền lương của chị mà.
-Hôm qua anh ấy bảo rằng ai vi phạm hợp đồng sẽ ko được trả lương.VẬy thì ko có lí do gì chị nhận tiền này.
Thấy QNhư cương quyết quá,TMinh đành phải cất tiền trở vào túi xách.Cô còn chưa biết phải ăn nói thế nào với "ông trời con "ấy để khỏi bị vạ lây.
Trái với dự định của TMinh,khi nhận lại tiền,Phong ko nói gì mà lẳng lặng bỏ lên phòng.Mãi đến chiều ,anh mới bảo cô:
-Nhà QNhư ở đâu vậy?
-Anh muốn tới đó thì em dẫn cho,chớ tới khơi khơi anh ko tìm được đâu.Nhà chị ấy khó kiếm lắm.
-Vậy cũng được-Phong gật đầu.
Dọc đường anh hỏi TMinh:
-Cô quen QNhư lâu chưa?
-Em quen chị ấy lúc vào bán ở cửa hàng.
Phong thôi ko hỏi thêm gì-Con hẻm vào nhà QNhư quanh co,gấp khúc thật khó đi.Gần tới nơi TMinh bảo:
-Anh vô đi,em có chuyện phải về bây giờ.
Chẳng qua là cô muốn Phong đừng khó xử sự vì sự có mặt của mình thội.
QNhư đang nấu cơm,nghe tiếng kê cửa,nàng vội bước ra và ngạc nhien khi trông thấy khách.Ko nói gì,ànng lẳng lặng mở cửa,chỉ khép hờ và đứng tránh sang 1 bên nhường đường cho Phong.
-Mờpi anh ngồi-Vào đến trong nhà,nàng mới lên tiếng.
Bà Hân từ dưới bếp lên chào khách.QNhư nhìn Phong rồi nhìn mẹ:
-Ông chủ của con đó mẹ.
Lời giớ thuệu của nàng khiến khách lúng túng.Anh chào bà Hân = 1 giọng hết sức khiêm tốn:
-QNhư chỉ nói vậy chứ cháu mà chủ cả gì.
-Cháu ngồi chơi nghen-Bà Hân thân mật bảo.Bác bận coi nồi cơm.
-Dạ,cứ để cháu tự nhiên-Phong nhã nhặn trả lời.
Khi chỉ còn lại họ với nhau,anh nhìn QNhư - ánh mắt cố hữu của mình:
-Cô giỏi lắm.
-Tôi chẳng làm gì để đuợc khen như vậy-Nàng lạnh lùng bảo.
-Cô chê tiền à?Giọn Phong đầy bực tức.
-Có hoạ là đồ điên mới chê tiền.
-Vậy thì tại sao cô ko nhận?
-Anh lại phải hỏi tôi như vậy sao?Nếu anh là tôi,anh có nhận ko?
Phong ngẩn ngườira trước những lời lẽ vừa lọt vào tai mình.Anh nhìn QNhư hồi lâu,ánh mắt dịu lại:
-Cô khá lắm.
-Vậy thì tôi bị tụt hạng rồi à?Mới vừa "giỏi" đó.bây giờ chỉ còn "khá "thôi sao?-Gtịong QNhư đầy giễu cợt.
-Đừng bắt bẻ tôi!Tôi đến đây ko phải để gây sự với cô.
QNhư im lặng khi nghe "đối phương" thú nhận mục đích cuộc viếng thăm của mình.
-Nếu cô bảo tôi ngày mai trở về làm việc bình thường thì cô nhgĩ sao?-Phong chậm rãi lên tiếng.-Tôi nghĩ đến vài hôm sau anh sẽ lại đuổi cổ tôi-Giọng QNhư thật bình thản.
-Nếu tôi bảo đảm cguyện đó ko xẩy ra thì sao?
-Thjì anh đã vi phạm nguyên tắc của chính anh.
-Xem như chúng ta đạt được thoả thuận với nhau rồi nhé.Ngày mai đúng giờ cô phải co mặt tại chổ làm việc.
-Vậy thì anh ko được trừ luơng 2 ngày nghỉ của tôi vừa rồi đấy.
-Được rồi.Sẽ ko trừ 1 xu.Cô yên tâm-Nhờ cô chào bác giùm tôi.
Tiễn khách về rồi ,QNhư quay vào bảo mẹ:
-Đỡ được 1 mối lo, mẹ nhỉ?
Bà Hân nhìn con,cười ko thành tiếng.Bà chẳng nhưng có 1 đứa con ngoan hiền mà còn có 1 đứa con gai góc bản lĩnh khiên người taphải kiêng dè,nể sợ.
Thôi thì ,cứ xem như đó là luật bù trừ của trời đất vậy?
Chuơng 27
Về đến nhà,ông bà Hiệp mới biết được những chuyện "kinh thiên động địa" xẩy ra lúc mình đi vắng.
-Mẹ ko biết sẽ còn chuyện gì nữa-Bà Hiệp quắc mắt nhìn Huy-Thật là loạn.
-Mẹ ơi!Chuyện xẩy ra hoàn toàn ko phải lỗi do con-Anh con trai khổ sở nhìn mẹ-Con có ngờ đâu mọi chuyện lại rối rắm như thế này.
Ông Hiệp chậm rãi châm thuốc hút vừa lắng nghe câu chuyện giữa vợ va con trai.Lát sau ông mới lên tiếng:
-Có gì đâu mà rối rắm?Thì con cứ xem như chưa từng có chuyện gì xẩy ra.QNhư thoát khỏi con là may mắn cho nó lắm rồi.
Bộ mặt của Huy trông thật thảm não:
-Có thể là như vậy,nhưng điều đáng nói là giờ đây,người con thương yêu là QNhư chứ ko phải là TKim.
-Sao?Mày thương QNhư à con?-Bà Hiệp gắt-Đừng có lừa gạt ba mẹ nữa.
-Con ko biết nóí sao cho ba mẹ hiểu bây giờ-Huy ôm đầu-Quả thật.lúc trước con có căm ghét QNhư,nhưng sau này,mọi chuyện đếu thay đổi...Con ko ngờ là ba mẹ đã biết rõ tất cả.
-Chỉ tội cho QNhư...Bà Hiệp thở dài quay sang chồng-Em nhớ có lần con bé bảo thắng Huy"dù có thế nào em cũng sẽ chịu đựng".Nó đến khốn khổ với con mình.
-Anh chị sui ...nghĩ cũng tệ!-Ông Hiệp chép miệng-Nếu lúc đo họ cứ nói thẳng ra là TKim đã bỏ trốn thì mình có thể dời ngay ngày cứơi lại.
-Tại con quá chủ quan-Huy thở dài-Con cứ tự hào là mình nhìn người ko sai,nên mới đồpng ý cưới TKim.Giờ đậycon phải trả giá cho sự hồ đồ của mình.
Ông Hiệp bỗng nhìn con chăm chú,sau đó đột ngột hỏi:
-Từ lúc TKim trở về và ở đây,con có ăn ở với nó ko?
Nghe ba hỏi,Huy nhăn mặt:
-Ko có chuyện gì đâu ba! Con ớn cô ta lắm.
-Thương cũng con,mà ghét cũng con!-Bà Hiệp bực bội-Được rồi,để lúc nào Kim về,mẹ hỏi xem ý nó muốn gì?
TKim đã xin phép về thăm nhà từ sáng sớmđến giờ cũng chưa thấy về.
Thật lòng thì nàng có vẻ lo sợ khi những điều mình dự đoán đã ko xẩy ra.Trước đó nàng có nghĩ ông bà Hiệp sẽ mừng lắm khi gặp lại mình.Đến chừng thấy thái độ hờ hững lạnh nhạt của họ,nàng bỗng có cảm giác của người bước hụt:
-Để ba mẹ sắm khay trầu rượu đi tạ lỗi với người ta!-Ông bà Tâm bảo con khi nghe kể lại tình hình.
Từ lâu,TKim đã giấu biến chuyện Huy chẳng thèm đoái tưởng gì đến mình nên ba mẹ nàng cứ hy vọng vào sự "cứu bồ" của con rể.
-Phải chi gặp được thằng Huy trước thì đỡ biết mấy-BàTâm nhìn chồng-Hay là anh kêu con nó tới đây.
-Anh ấy bận lắm!-TKim năn ba mẹ lại.
-VẬt thì thội!-Ông tâm nhìn vợ-Bà coi chuẩn bị lễ lạc rối mình đi.
-Khoan đã!-TKim lắ`c đầu-Ông bà mới về còn mệt lắm.Đến chiều ba mẹ hãy sang.
-Con về nói lại với anhchị sui là lát chiều ba nẹ sẽ sang thăm.
-Con ko về bển bây giờ đâu-TKim bảo mẹ-Đợi ba mẹ cùngđi cho vui.
-VẬy cũng được!-Ông Tâm = lòng.
Thế là mãi đến chiều,ông bà Hiệp mới thấy con dâu về tới.Lại có cả anh chị sui,khay hộp lề mề ôm trên tay.
Vốn thẳng tính,bà Hiệp nói ngay:
-Tôi ko ngờ sự thể đến nỗi này.Phải chi ngày trứơc anh chị cứ nói với chúng tôi 1 tiếng.
Ông Tâm "đứng nghiêm" trước mặt vợ chồng"anh sui",cố lấy giọng thật thống thiết để phân trần:
-Lúc đó gấp quá...Với lại tôi cũng sợ tiệc tùng đã lỡ bày ra,khách kứa đã mời mọc... mà huỷ bỏ thì thật là bẽ mặt...cho nên mới có chuyện tráo đổi...xin anh chị niệm tình bỏ qua cho.
Bà Tâm cũng năn nỉ tiếp với chồng:
-Ko nói ra được với anh chị, chúng tôi hết sức áy náy trong lòng.Do đó mà vợ chồng tôi đã cố sức tìm kíêm con gái mình về.Xem như trong cái rủi còn có cái may vì cúôi cùng vợ chồng nó cũng được sum họp.
TKim vòng tay cúi đầu:
-Con đã biết lỗi của con,xin ba mẹ rộng lòng tha thứ.Từ nay con sẽ 1 lòng 1dạ.
Đến lúc này ộng Hiệp mới "phán quýêt":
-Thôi, chuyện đã "lỡ rồi",có nói mãi cũng ko thay đổi được gì.Bây giờ mọi việv tuỳ thuộc vào bọn trẻ.Chúng nó thương nhau thì ở,còn ko thương thì thôi.
-Anh dạy cũng phải,nhưng làm thân con gái đã xuất giá thì phải tòng phu.Đến chết,con TKim phải hầu hạ anh chị-Ông Tâm ko giấu vẻ phấn khởi.
Vậy là mọi chuyện xem ra đã tạm ổn.Khi Huy đi làm về,nghe mẹ kể lại,chàng cười cười:
-Bọn lẻo mép.
-Con ko được nói như vậy!Dù sao TKim cũng là người vợ danh chính ngôn thuận của con.
-KHi nào con tìm được QNhư...
Có lẽ là Huy định nói là sẽ đuổi TKim ra khỏi nhà,chợt chàng nhận ra câu nói ấy chàng đã từng nói với QNhư,chỉ có khác nhau là tên của 2 người đã được hoán đổi,nên bỏ lửng giữa chừng câu nói.
-Con ko đưpợc đứng núi này trông núi nọ-Bà Hiệp nghiêm mặt-QNhư là đứa con có lòng tự trọng,nó sẽ ko bao giờ quay trở về với con đâu.
-Rồi mẹ xem-Huy nnói xong đi về phòng mình.
Bây giờ thì chàng phải ở cùng phòng với TKim,vì ko muốn cha mẹ phải nhọc tâm,nhọc sức vì chuyện của mình.
-Tôi sẽ thử xem cô có chịu đựng nổi như QNhư ko?-Vừa đóng cửa phòng lại,Huy đã trừng mắt nhìn TKim-Tôi sẽ cho cô thấy,đêm đầu tiên về với tôi,QNhư đã bị đối xử như thế nào.
TKim chưa kịp nghĩ xem Huy sẽ làm gì thì đã bị chàng túm tóc xoắn mạnh,tiếp theo là 2 cái tát như trời giáng
-Đồ lừa đảo!-Giọng chàng gầm gù trong cổ họng.
-Buông ra!-TKim giẫy giụa-Buông tôi ra!Đồ vũ phu.
Nhưng Huy ko buông mà lại lẳng mạnh nàng xuống giường:
-Câm ngay!QNhư ko kêu la như cô đâu.
Cơn cuồng nộ của Huy bùng lên thật dữ dội.
Ánh mắt Huy vẫn ráo hoảnh,lạnh lùng.Chàng hoàn toàn chẳng có 1 chút cảm xúc trứơc TKim,bởi chàng biết rõ tấm thân đó đã từng nhơ nhuốc.
TKim đã hồi tỉnh lại.Nàng nhìn Huy = ánh mắt thất thần
-Đồ dã man.
-Cô còn phải bị trừng phạt hơn thế nữa.Liệu hồn đấy-Huy cười gằn-Hãy nói thử xem cô có thể chịu đựng được bao lâu?
-Tôi sẽ kiện anh ra toà vì tôi đánh đập phụ nữ-Ánh mắt TKim long lên.
-Hgười ta ai tin 1 kẻ tâm thần như cô?Khôn hồn thì làm đơn li dị đi,tôi sẽ bố thí cho chút ít mà làm ăn lương thiện.
-Ko bao giờ!-Tkim rít lên-Tôi sẽ bám theo hành hạ anh suốt đời.
-Cô giống như 1 con chó hơn là 1 con người!-Giọng Huy khieu khích-Từ ngày mai tôi sẽ bảo chị bếp nấucho cô tiêu chuẩn của con chó milu.
-Đồ khốn nạn!Đừng có chọc cho tôi phát khùng lên.
-Tôi ko chọc thì cô cũng đã phát khùng,phát điên rồi-Huy rời chỗ ngồi-Đêm nay,kể như xong.Cô cứ yên tâm mà ngủ ngon giấc.
Nhìn chàng đi ra khỏi phòng,TKim bỗng thấy tức lồng lộn.Nàng ngờ đâu,Huy lại thô bạo,tàn nhẫn như vậy.Thế này thì có lẽ nàng đầu hàng mất thôi.
Tối đó,chờ mãi ko thấy Huy trở lại,Tkim mệt mỏi ngủ thiếp đi.Nàng mơ thấy có ai đó đã moi ruột,gan tim,phổi mình vút đi mỗi thứ 1 nơi.Sợ quá, nàng thét lên và giật mình tỉnh giấc...Biết mình nằm mơ,song nỗi sợ hãi vẫn đeo bám TKim súôt phần đêm còn lại.Nàng bỗng nhớ đến cái thai đã bị mình vứt bỏ vả rùn mình vì nỗi lo sợ mơ hồ.Chẳng lẽ "nó" lại theo để quấy phá nàng mãi từ đó đến giờ hay sao?
Còn Huy ,sau khi rời khỏi phòng,chàng gọi điện thoại báo Phú mang xe đến rước mình về văn phòng công ty.Ông bà Hiệp ko hay biết gì,vẫ cứ tuởng con trai đang ở trong phòng của nó.
-Em có tin là tụi nó...ko có gì với nhau ko?-Ông hỏi bà.
-Em ko tin thằng con mình chút nào-Bà lắc đầu-Hồi trúơc chuyện nó ngược đãi QNhư,nếu thằng Phú ko nói ra thì em đâu có biết.
Nhìn vẻ mặt đăm chiêu,tư lự của vợ,chợt mắt ông Hiệp sáng lên:
-Để anh gọi điện thoại cho Linh Đan.
-Chi vậy anh?-Bà ngạc nhiên.
Như sợ ai nghe thấy,ông Hiệp ghé sát tai vợ nói nhỏ.Bà khẽ cau mày:
-Liệu có kỳ ko anh?
-Đành phải vậy chứ bíêt sao bây giờ.
Chờ chồng gọi đthoại xong,bà Hiệp mới bảo:
-Dù sao thì em cũng thấy thương QNhư hơn!Nó đã gần gũi với mình cả năm trời mà ko hề có 1 lầm lỗi nào đáng chê trách.
-tất cả do thằng con của mình thôi em à!-
Ông thở dài-Nó làm lở dở cả đời con gái người ta.
-Em lại thấy giận ông bà sui quá đỗi.A! này ,tại sao nó đi rồi tự ý trở về như vậy nhỉ?
-Thì hôm trước nghe thằng Phú kể cậu quý tử nhà mình đăng báo tìm vợ tùm lum.
-Thật là lắm chuyện!-Bà Hiệp vẫn chưa hết bực mình.
Trong lúc đó thì cậu quý tử của ông bà đang bù khú với thằng con nuôi nay tại văn phòng công ty.
-Giờ nàychắc ba mẹ tưởng tôi đang ngủ trong phòng-Huy đặt ly bia xuống bảo Phù.
-Có khi ông bà còn mơ đến tí cháu nội để nối dòng nối dõi-Phú cười hề hề.
-Anh Phú này!-Tôi chưa kể mấy hôm trứơc,tôi nằm nơ thấy rất lạ-Huy kế lại giấc mơ của minh rồi trâm ngâm bảo-Có khi nào đólà sự thật ko?Rõ ràng tôi thấy QNhư bế 1 đứa bé.
-Chắc là ko có gì đâu!-Phú lắc đầu-Nếu QNhư có con thì đã có từ lâu..cô cậu ăn ở với nhau cả năm trời chứ ít gì?
-Nhưng chỉ mấy lúc sau này tôi mới thấy QNhư thật sự hạnh phúc.Trứơc đó,chuyện vợ chồng đối với nàng giống như là trả nợ quỷ thần.
Phú đề ý ,mỗi lần nhắc đến QNhư,ánh mắt của thằng em mình đầy u uất.Anh đã tìm kiếm khắp nơi rồi mà chẳng có tin tức gì của QNhư!Bây giờ chỉ còn chờ vào sự thương xót của Phật Trời thôi.
Huy đã ngà ngà say!Mỗi lần như vậy chàng lại khóc vì nỗi ân hận vẫn day dứt trong lòng,đến lúc thấm chợt bộc phát dữ dội.Chàng đã lục lọi khắp nơi nhưng ko tìm thấy 1 tấm hình nào của QNhư!Nàng đã mang theo tất cả những gì thuộc về mình.Chỉ duy nhất trái tim của chàng là bị chối bỏ.
Huy đâu có biết,với QNhư ,sự việc còn tệ hại quá!Sự hiện hữu của đứa con trong bụng luôn nhắc cho nàng nhớ về người cha của nó.Nàng phải luôn giấu mẹ những giọt nước mắt thương nhớ,buồn tủi và luyến tiếc của mình.
Đối với nàng,điều dịu kỳ của tình yêu đã vĩnh viễn thuộc về quá khứ!1 quá khư 1ko bao giờ lấy lại được.
Chương 28
TMinh cứ nằn nì:
-Chị phải tới,nếu ko em sẽ giận chị luôn cho mà coi.
QNhư mỉm cười chỉ xuống bụng mình:
-Bắt chị vác cái trống chầu này đi cự sinh nhật em thì tôi nghiệp cho chị quá.
-Chỉ có tụi mình với nhau thôi mà!Anh Phong khó tính là vậy mà em còn mời được chẳng lẽ chị lại nhất định ko đi?Mặt TMinh méo xệch.
-Thôi được rồi!Đừng co mè nheo nữa-QNhư bẹo má cô nàng-Biết mình bao nhiêu tuổi rồi ko?
TMinh cười hì hì:
-Có thế chứ!Thôi em về nghen.Chiều mai chị phải tới sớm đó.
Mai là chủ nhật,TMinh tròn 22 tuổi,nhưng nếu ai ko biết chỉ đoán cô nàng vào khoảng 18,20 tuổi.TMinh trẻ cả gương mặt lẫn tính tình.
-Mẹ thấy nó năn nỉ mà tội nghiệp-Bà Hân bảo con gái.
-Con chỉ ngại...chổ đó toàn các cô chưa chồng mà mình thì bụng mang dạ chửa...coi kỳ quá.QNhư có vẻ băm khoăn.
-TMinh đã nhiệt tình như vậy,con ko đi nó sẽ buồn lắm.Thôi thì tới chơi 1 lát rồi về cũng được-Bà Hân động viên con.
Lúc nãy
TMinh than vãn:
-Bà chị của em thật cà chớn!khi ko tới ngày sinh nhật của người ta bỏ đi chơi VTàu mất!Nếu mà chị ko tới nữa thì em chán lắm.
Nhìn vẻ hồn nhiên nhí nhảnh của cô bé,bất giác QNhư chạnh lòng.Tuổi 22 của nàng đã trôi qua với bao lo toan,phiền muộn.Chưa bao giờ QNhư nhớ đến sinh nhật mình.Nàng chỉ nhớ duy nhất 1 ngày...Đó là ngày mà cuộc đời nàng đã bị giẫm nát bởi 1 người đàn ông xa lạ.
-Có cậu Phong tới kìa con-Tiếng bà Hân vang lên.
QNhư rời mắt khỏi bức ảnh của Huy được phóng to treo ngay trước mặt,chậm chạp rời khỏi phòng.
-Chiều thứ 7 anh ko đi đâu chơi sao?-Nàng hỏi khi ngồi xuống trước mặt Phong.
Anh lắc đầu:
-Chẳng có chỗ nào để đi cả!Anh mang đến cho em quyết định nghỉ việc đây-Từ lâu Phong đã quen xưng hô như thế.
Vừa nói anh vừa chỉ vào cái hộp giấy trước mặt.QNhư lấy làm lạ.
-Gì vậy anh?
-Em xem thì biết!-Phong tủm tỉm cuời.
QNhư mở nắo chiếc hộp,ngạc nhiên vì những thừ trong đó.
-TẠi sao anh lại mang cho em những thứ này?
-Đây là loại kem chống nám và chống nhăn da mà tuần tới công ty của ba anh sẽ sản xúât hàng loạt.Anh nghĩ là em cần đấy-Giọng Phong thật phấn khởi.
Bây giờ thì QNhư đã biết anh thật dễ tính,đặc biệt với nàng và TMinh.
-Sao ...em có vẻ ko vui vậy?-Ko nghe QNhư nói gì,Phong lo lắng hỏi.
Nàng lắc đầu:-Em cám ơn anh...nhưng từ nay anh đừng lo lắng cho em như vậy nữa.
Phong trầm ngâm châm 1 điếu thíôc, nhưng rồi sựic nhớ đang ngồi trước mặt QNhư nên lại dụi tắt.
-Anh biết là em ko = lòng, cho nên phải cốp bắt mình phải vô tư khi chăm sóc cho em.
-Em đã nghe nói rất nhiều về gia phong lễ giáo của gia đình anh.Em ngại 1 sự hiểu lầm sẽ làm cho anh gặp phiền phức-Giọng QNhư thật chân tình.
-Em thật thông minh và nhạy cảm.Nhất định sau này cưới vợ anh sẽ cưới 1 người giống như em.À,còn bao lâu nữa em sinh con?-Phong hỏi rất tự nhiên.
-Dạ,khoảng 1tháng nữa!-QNhư nhẩm tính.
-QNhư này!Anh muốn em được nghỉ ngơi luôn từ bây giờ.Như vậy sẽ tốt cho em hơn.
-Em bị đuổi rồi phải ko?-QNhư lo lắng hỏi.
-Anh sẽ bảo đảm là ko bao giờ có chuyện đó mà-Phong lắc đầu,nhưng em cần phải nghỉ ngơi-Anh nói thêm-Mẹ anh bảo như vậy.
-Sao mẹ anh biết?-QNhư ngạc nhiên.
-ANh hỏi bà về việc nữ nhân viên có thai đến bao giờ mới được nghỉ việc thì nghe bà bảo như vậy.
QNhư đã từng nghe các cô gái ở cửa hàng kháo nhau về chuyện khó tính của mẹ Phong.Là con trai Út,lại là con trai độc nhất nên việc chọn cả con dâu của bà hết sức khắt khe.Chính vì vậy mà cho đến giờ vẫn chưa có cô gái nào lọt đến vòng chung khảo trong cuộc sát hách của bà.
-Anh đã tìm được người thay thế em chưa?-QNhư sực nhớ.
Phong lắc đầu:
-Tạm thời thì 7 người quán xuyến công việc cũng được rồi.Chỗ của em sẽ để trống.Sinh con xong em sẽ lại đi làm,khỏi cần phải sắp xếp,dời đổi cho mất công.Em sẽ được nghĩ đúng 6 tháng theo tiêu chủân của nhà nước.
Chẳng biết Phong nói đùa hay nói thật nên QNhư phì cười:
-Như vậy thì anh phải tăng lương cho 7 người còn lại vì công việc của họ bây giờ sẽ nhiều hơn.
-Họ huởng lương khoán sản phẩm mà lo gì.-Phong gật gù-Quên nữa,mai em có đi dự sinh hnhật TMinh ko?
-Em định ko đi,nhưng nó năn nỉ quá trời.
-VẬy thì anh đến chở cho đi.Anh cũng hứa với cô ấy.
Phong nói xong,đứng dậy cáo từ.Dường như anh chẳng có ẩn ý gì trong cậu nói của mình.Đã biết tính cha mẹ nên chưa bao giờ Phong dám nghĩ đến điều gì khác ngoài sự cảm phục và quí mến đối với cô nhân viên của mình.
Còn QNhư.lại có lý do riêng để mà lo sợ.Nàng ko muốn nhận lấy bất cứ sự thương hại nào ởi vì sống ở đời,lòng thương hại thường làm cho người ta dễ bị ngộ nhận dẫn đến sự tự hạ thấp mình.Bà Hân biết ý con nên cũng yên tâm.
Chiều hôm qua,lúc họ đến nhà TMinh thì bữa tiệc sinh nhật cũng vừa bắt đầu.TMinh láu lỉnh bảo:
-Mời anh chị ngồi lên đây để em chụp cho "pô"hình.
QNhư lúng túng:
-Thôi đi,hình họ gì cho mệp vậy.
-Cười tươi lên nào!-TMinh tỉnh bơ.1,2,3...chụp nè.
Ánh đèn plash lên cắt đứt mọi sự phản đối.Chụp xong,TMinh trao máy cho bạn rồi ngồi sà xuống cạnh QNhư:
-CHụp đi!-Cô bảo bạn mình.
Lần chụp này,QNhư có vẻ tươi tỉnh hơn.Nàng khẽ mỉm cười-TMinh trêu:
-Đảm bảo ko lấy phần bụng.
-Đồ quỷ!-QNhư phát nhẹ vào vai cô nàng-Ủa,ba mẹ và nội đâu Minh ?
-Ba má em đi vắng.Chỉ có nội ở trên lầu.Chị thấy anh Hai em đẹp trai ghê ko?
Thấy cô bé lại trệu mình,QNhư vờ bực bội gắt:
-Lải nhải nữa là chị đi về bây giờ.
Vậy thì thôi,trả chị lại cho anh Phong đó!-TMinh cười lủi nhanh sang chỗ khác.
Mấy cộ bạn làm chung vẫn hay ganh tỵ với TMinh vì sự hồn nhiên vô tư của cô nàng.Cô gái út có khác.
Đang nghĩ ngợi bâng quơ chợt QNhư nghe bụng mình đau nhói lên 1 cái.Dường như có ai vừa ngắt nhéo trong đó.Chắc là tại mình ăn bánh kem nên bị chột bụng.Nghĩ vậy nên QNhư cố gắng chịu đựng...Nhưng cơn đau ko dừng lại truớc bụng mà bắt đầu lan toả ra sau lưng.QNhư có cảm giác như xương sống mình sắp gãy vụng.Nàng bấu chặt tay vào bàn,mồ hôi tuôn đằm đìa trên trán.Cuối cùng nàng đành phải quay sang Phong:
-Anh đưa em về giùm.
Đến lúc này,Phong mới thấy vẻ mặt tái mét của QNhư.Tuy chưa bíêt đích xác có chuyện gì nhung anh cũng vội vã đứng lên xin phép cáo từ.
Ra đến ngoài đường,Pjong mới hỏi:
-Em bị làm sao vậy?
QNhư thú thật:
-Em đau bụng quá...chắc là tại ăn bánh kem.
-Đau bụng hả?Ko xong rồi?
Phong luýnh quýnh:
-Em có tính lộn ngày tháng ko vậy?
-Em cũng ko biết-Anh cho xe chạy nhanh nhanh giùm em.
Phong lên ga cho xe lao vọt đi.Anh linh tính đây ko phải là cơn đau bụng bình thường...
-Thôi,ghé vô đây cho chắc ăn!-Phong rẽ vào bệnh viện phụ sản.
QNhư ko còn sức để phản đối.Vả chăng nàng cũng vừa nghĩ đến chuyện mình sắp sửa sinh con.
Nguời nữ hộ sinh khám cho QNhư nhẹ nhàng bảo:
-Đã có dấu hiệu sinh rồi.Chậm lắm là đến sáng mai là sinh.Em có mang đồ đạc theo ko?
QNhư lắc đầu thú thật:
-Em đi dự tiệc nữa chừng bị đau nên vô đây luôn.
-Vậy thì bảo ảnh về nhà lấy đồ vô nhanh lên.
-Em ...em về lấy được ko chị?-QNhư ngập ngừng.
-Trời đất!Giờ này còn đi đâu nữa em?Ko sợ bị đẻ rớt dọc đường sao?
Nói xong,chị bước ra gọi Phong:
-Này,anh ơi!Vợ anh sắp sinh rồi,anh về mang đồ đạc vào đây.
Biết chị hiểu lầm,nhưng Phong có thì giờ để đính chính.Anh chạy vù về khẩn cấp báo cho mẹ nàng.
-QNhư sanh rồi bác ạ.
BàHân hốt hoảng:
-Trời ơi!Nó sanh hồi nào?Trai hay gái?
Phong ngớ ngừơi ra và sực nhớ.Anh cười bẽn lẽn:
-Cháu nói lộn rồi!QNhư bị đau bụng,cháu chở vô Từ Dũ,người ta bảo cô ấy sắp sanh nên bảo cháu về nhà lấy đồ đạc.
Đến lượt bà Hân luýnh quýnh:
-Vậy mà nó tính còn tới cả tháng nữa.Đây rồi,đồ đạc bác đã sắp sẵn trong giỏ xách nó.Đi nhanh nhanh lên cháu.
Vừa nói ,bà vừa kéo tay phong.Anh đỡ lấy giỏ xách đồ trên tay bà:
-Bác ơi!Bác quên khoá cửa nhà rồi kìa.
-Ừ,bác quên mất-Bà lúng túng đến tội nghiệp.
QNhư sinh thiếu gần 1 tháng nên thằng bé chỉ nặng có 2 ký 7.Cơn đau chuyển dạ kéo dài mãi đến 9 giờ sáng hôm sau.Lúc đó ,nàng đã gần như kiệt sức.
-Chao !Nó giống thằng cha nó như đúc!-Bà Hân phấn khỏi bảo.
QNhư mỉm cười,thằng bé nhỏ quá nên nàng chẳng biết nó giống ai.Đôi mắt nó nhắm nghiền,cái miệng chóp chép trông thật dễ thương.Duy có cái mũi thì thật đúng là cái mũi của cha nó.
-Mẹ!-QNhư gọi khẽ.
-Gì đó con?-Bà Hân rời mắt khỏi cháu.
-Bây giờ thì con đã hiểu thế nào là mang nặng đẻ đau-Giọng QNhư nghèn nghẹn.
Mẹ nàng âu yếm nhìn con:
-Người đàn bà nào cũng nhận lãnh trách nhiệm đó con à.
Ko những vật,QNhư còn hiểu cả ý nghĩa cũa những từ"đi biển 1 mình" mà từ lâu nàng chỉ biết trong sách vở.Bất giác ,nàng thấy mình lớn lên thật nhiều.
-Mẹ ơi!-Nàng lại gọi.
-Gì nữa con?-Bà Hân khẽ chớp mắt.
-Đặt cháu tên là gì hả mẹ?
Bà Hân nhìn cháu hồi kâu,chợt mắt bà sáng lên:
-Thì cái tên thằng cha nó đặt.
-Ôi mẹ!Có vậy mà con cũng ko nghĩ ra-QNhư reo thầm.
Nàng nhờ mẹ bế con lên giùm để cho nó bú.Thằng bé đã thức và mở mắt nhìn hết bên này sang bên kia thật ngộ!QNhư ôm con vào lòng.Trước mắt nàng chợt hiện lên nhửng ngày hạnh phúc ngắn ngủi đã qua.Có lẽ Huy ko ngờ được rằng nàng đã kịp đánh cắp của chàng báu vật thiêng liêng này.
Mãi đến trưa,TMinh và Phong mới vào thăm:
-Ôi !1 thằng nhóc thật xinh!TMinh reo lên-Chị đặt tên cho cháu chưa?
-Rồi-QNhư cười cười.
-Tên gì vậy?
-Minh lém.
Biết QNhư trêu mình,TMinh vênh mặt.
-Ko nhờ ăn bánh kem của em thì bữa nay chưa có thằng nhóc này đâu.
Phong phì cười vì bỗng nhớ tới chuyệnQNhư bị đau bụng tối hôm qua.Ai đời đau bụng mà cứ đổ thừa ăn bánh sinh nhật của người ta.
-Bác ở trong này rồi ai nấu cơm cho em?-Phong bỗng hỏi.
-2 mẹ con ăn cơm bệnh viện luôn cho tiện!-Bà Hân đáp hay con gái-Họ nấu ăn cũng được lắm cháu à.
Phong có vẻ nghĩ ngợi,xong gật đầu.
-Như vậy cũng được!Cháu đã bàn với TMinh ,định nhờ cô ấy lo giùm chuyện này.
-khỏi cháu à!-Bà Hân vui vẻ bảo-Bác còn quên chưa kịp cám ơn cháu về chuyện hồi tối nữa kìa.
Phong cười hồn nhiên:
-Hôm qua các cô hộ sinh còn tưởng cháu là ông xã của QNhư nên sai chạy vắt giò lên cổ.
TMinh cười khúc khích trong lúc QNhư ko giấu vẻ ngượng ngùng.Khi đã "qua sông" rồi nhìn lại những ngườo đi sau mình,nàng mới thấy...ko có gì xấu xí cho = gương mặt của những người đau bụng đẻ!Cũng may là lúc đó Phong đã ra về và nàng cũng ko thuộc loại những người sinh đẻ xấu tính ,xấu nết.
Lúc đó nàng chỉ thèm mỗi 1 điều là được giống như bao nhiêu người phụ nữ khác,được có người đàn ông của mình bên cạnh!Nhưng đối với nàng,điều đó chỉ có thể hiện về trong những giấc mơ...
Chương 22
Ông Hiệp định mở găn tủ nhỏ để tìm mấy thứ giấy tờ cần thiết.Nhưng thấy tủ được khoá chặt thì có vẻ ngạc nhiên.Ông nói với vợ chuyện này thì bà bảo:
-Coi chừng anh khóa rồi lại quên.
Ông khẽ cau mày rồi lắc đầu dứt khoát:
-Các ngăn tủ anh đều ko kháo trước khi đi.Chắc thằng Huy nó cất cái gì trong đó.
-VẬy thì chắc nó để chìa khoá đâu đó.Anh thử tìm kĩ xem sao?
Ông Hiệp đồng ý với vợ,nhưng tìm mãi chẳng thấy xâu chìa khoá của mình đâu cả.Cuối cùng ông quyết định:
-Để xem thằng con cưng của mình cất giấu gì trong này.
Ông phá tủ và thấy trong đó chỉ có 1 cụôn băng video thì lấy làm lạ.Chẳng lẽ Huy lại đi xem phim "***" hay sao?
-Sẽ biết ngay thôi mà!-Vừa nói,ông vừa cho phim vào máy.
Tiếng sè sè vang lên rồi...hình ảnh hiện lên.Bà Hiệp trố mắt:
-Lạy chú tôi!Chuyện gì vậy?
Bà nhìn sang chồng cũng đang sững sờ ngồi im như phỗng.
-Em ko tin vào mắt mình nữa.
TRên màn hình là TKim và...1 người đàn ông ko phải là con trai của bà.
-Chuyện này xẩy ra từ bao giờ vậy?Ông Hiệp ngẫn ngơ nhìn vợ-Tại sao thằng Huy lại có cuộn băng này?
-Phải hỏi con thì mới bíet được.Thật là tác tệ!-Bà đỏ mặt vì giận dữ.
-Lát nữa em sai
TKim đi mời ba má nó qua đây!Còn bây giờ,em qua phòng nó mượn cái đầu máy kia về cho anh.
Biết chồng định làm gì nên bà Hiệp lẳng lặng qua gõ cửa phòng con dâu.TKim đang ngủ trưa,nghe tiếng gọi cửa thì choàng dậy qua mở của.
-Có chuyện chi vậy mẹ?-Nàng lễ phép nói:
-Con cho mẹ muợn cái đầu máy-Bà Hiệp cố giữ giọng thảnh nhiên-Cái đầu máu của mẹ bị hư rồi mà ba mẹ muốn xem phimlắm.
-Dạ,để con lấy liền.Mẹ để bên đó xem luôn đi vì lúc này tụi con cũng ít khi xem phim lắm.
-Nè, lát nữa con về bên nhà mời anh chị qua ba mẹ bàn công chuyện chút nghen.
-Con đi bây giờ nha mẹ?
-Ừ,cũng được bà Hiệp gật đầu rồi quay nhanh về phòng.
TKim sửa soạn đi ngay.Nàng chắc rằng ba mẹ chồng sắp bàn công việc hợp tác làm ăn với ba mẹmình.
Đã mấy lần nàng gợi ý với họ về chuyện này.
-Ba mẹ nắm rất rõ về tình hình thị trường bên này,nếu được làm chung với ba mẹ thì chắc chắn sẽ thành công.
Khi ấy,nàng ko nghe cha mẹ chồng ngỏ ý gì nên nghĩ là họ còn đang cân nhắc.Bây giờ thì thời cơ sắp đến với gia đình nàng rồi.Lúc ấy chàng muốn gì mà chẳng có.
-Thời gian đầumình làm ko công cho họ cũng được-Nàng căn dặn ba mẹ-SAu đó,khi ngừoi ta đã tin tưởng thì ba nẹ hãy tính đến chuyện vay mượn vốn để làm ăn riêng.
-Đ1ung là Trời Phật phù hộ cho gia đình mình rồi!-BàTâm phấn khởi bảo con-Ai dám bảo con gái ăn cơm nguội ở nhà ngoài nào?
-Bà xem tôi nhìn người có tinh ko?-Ông Tâm đắc ý nhìn vợ-Lúc nghe anh Phưong Nam gợi ý làm mai,tôi sáp vô liền.Thế mói biết"hay ko = hên",bà nó ạ.
-Thôi mình đi đi kẻo họ chờ!-Tkim giục ba mẹ.
Trong lúc ànng đi thì ông bà Hiệp đã có đủ thời gian để sang lại cuộn phim và gọi con trai về nhà Huy có vẻ ngạc nhiên trước lệnh gọi khẩn cấp của ba mẹ,nhưng chàng biết là họ cũng ko nói thêm gì qua điện thoại nên vội vả ra về.
-Có chuyện gì vậy mẹ?-Chàng hỏi bà Hiệp.
-Chờ ông bà sui va vợ con về rồi sẽ biết!Mẹ chàng tránh nhìn mặt thắng con trai.
Huy nhăn nhó:
-Cái ngữ ấy mà vợ con gì.
Ông Hiệp xen vào:
-Tại sao con lại nói như vậy?TKim có lầm lỗi gì với con ko?
Huy nhún vai:
-Có trời mới biết cô ta có lầm lỗi gì.
ông bà Tâm đã qua tới.TK"im hí hửng chào ba mẹ chồng.Thấy có cả Huy thì nàng càng tin chắc vào những dự đoán của mình.
Chờ cho anh chị sui yên vị.Ông Hiệp mới từ tốn lên tiếng:
-Hôm nay vợ chồng tôi mời anhchị sang là muốn làm phiền anh chị 1 chuyện nhỏ.
Ông Tâm tươi cười đỡ lời anh sui:
-Anh sui đừng quá câu nệ như vậy.Đã là sui gia thì như anh em trong nhà.Anh chị chớ ngại.
-Dạ,xin anh chị chớ ngại!-Bà Tâm nhiệt tình hưởng ứng lời chồng.
Ông Hiệp chậm rãi:
-Phiền anh chị cho chúng tôi gởi cháu Kim về đó 1 thời gian.
Trừ bà Hiệp ra thì tất cả những người còn lại đều sửng sốt trước thông tin này
Tkim há hốc:
-Thưa ba mẹ...tại sao con lại phải về bên kia?
-Nêu cháu Kim có lầm lỗi gì thì xin anh chị hãy rầy dạy,chúng tôi ko dám có ý kíên gì!-Ông Tâm tái mặt.
-Kìa,Huy ! Sao con ko nói gì hết vậy?-Bà Tâm nhìn con rể cầu cứu-Vợ chồng con ăn ở với nhau hơn nửa năm trời nay,ko lẽ con ko biết tánh ý vợ con sao?
Huy lắc đầu bởi chính chàng cũng bị bất ngờ vì chuyện này.
-Con hoàn toàn ko hiểu gì cả.
-cái gì cũng có nghên nhân của nó anh chị sui à!-Bà Hiệp quay sang TKim-Con lên coi sửa soạn đô đạc rồi theo anh chị về luôn 1 thể.
TKim mếu máo:
-Nếu con có lỗi lầm gì... xin ba mẹ tha thjứ cho con.
-Có những lỗi lầm mà người ta ko thể tha thứ con à!giọng bà Hiệp hết sức nhẹ nhàng nhưng cương quyết
-Thôi,con lo sửa soạn đi.
TKim nhìn Huy cầu cư1 nhưng chàng lảng tránh ánh mắt của nàng.Thật ra ,chàng đã quên khoấy chuyện cuốn phim.
Ông Hiệp chỉ vào cái hộp giấy nhỏ trên bàn:
-Anh chị cầm cái này về xem thì sẽ rõ.
Vẻ mặt ông bà Tâm thật thảm não.Họ ko ngờ sự thể lãi tồi tệ nnhư thế này.
TKim đã quay xuống vói vali quần áo trên tay:
-Khi nào ba mẹ bớt giận thì xin phép cho con được trở về.
-Ba mẹ nghĩ rằng tự con biết rằng con có được trở về nữa hay ko-Bà Hiệp nghiêm mặt.
Ông bà Tâm đứng dậy:
-Xin phép anh chị chúngtôi về.
Họ nặng nề rời khỏi nơi mà trứơc đó ko bao lâu,khi bước vào lòng họ đầy hân hoan vui sướng.
Chồ cho họ đi khúât,bà Hiệp nhìn thẳng vào mặt con trai:
-Tại sao con lại giấu ba mẹ chuyện tày đình nhưvậy hả Huy?Nếu biết truớc,mẹ đã tống cổ nó ra khỏi nhà từ lâu rồi.
-Con nghĩ là làm như vậy cũng chẳng tốt đẹp gì?-Huy đã hiểu mẹ muốn ám chỉ điều gì-Con chờ TKim tự hiểu ra mà rút lui.
-0Loại người như vậy ko còn biết tự trong danh dự đâu con-BàHiệp đay nghiến.
-Con lo tiến hành thủ tục li di đi!Ba mẹ ko bao giờ chấp nhận 1 đứa com dâu hư đốn như vậy!Ông Hiệp mghiêm nghị nhìn con.
Huy im lặng ko trả lời.chàng cảm thấy quá ngán ngẩm cho duyên phần của mình,nên chẳng còn thiết đến chuyện gì cả.
-Ở đâu con có cuốn phim đó?-Bà Hiệp chợt nhớ.
-Tkim bỏ trốn ra NTrang ở nhà 1 cô bạn thân...-Huy cúi mặt-Người đàn ông đó là chồng sắp cưới của cô bạn.
-Thế đấy!Người ta cưu mang,đùm bọc mà nó lại quay mặt làm phản như vậy thì hạng người đó thật vô lịêm sỉ-Bà Hiệp giận dữ.
Huy ko nói cho ba mẹ biết cô ấy giờ đây là "chí cốt" của Phú!Nếu TVân biết chuyện này,chắc cô nàng hả hê trong bụng lắm.
-Khi nào xong chuyện li dị,con đăng bố cáo lện báo thì thế nào QNhư cũng trở về!-Bà Hiệp chăm, chú nhìn con trai.
-Lúc trước con có đề gnhị ly hôn,nhưng TKim nhất quýêt ko chịu.
-Ai bảo con ko đưa chứng cứ tôi ngoại tìnhcủa nó ra?-Bà Hiệp gắt.
-Con sợ rắc rối chuiyện giấy tờ,lại còn vấn đề phân chia tài sản nữa.
-Ai nói con phải phân chia tài sản?-Bà Hiệp tròn mắt-Làm gì co chuyện đó?Nó chỉ giỏi doạ con
.Huy chợt nhớ ra, đứng dậy:
-Để con đi nhờ chị bếp dọn dẹp căn phòng.
TKim đã mang hết đồ đạc của mình đi.Trong lúc chờ chị bếp lên quýet dọn,Huy sốt ruột kéo tấm drap trải giường vứt xuống sàn,song cuộn tròn tấm nệm lại để cất đi.Lát nữa chàng sẽ đến công ty mang chăn nệm cũ của QNhư trở về.Từ nay,căn phòng này sẽ lại là của chàng.
Vừa cuộn xong tấm nệm,chợt Huy trông thấy 1 cái hộp hình chữ nhãt đặt trên giường.Chàng câm lênvà nhận ra chiếc máy ghi âm loại tự động và cực kỳ hiện đại.Nó có thể ghi được những âm thanh nhỏ nhất.
Tò mò,chàng bấm nút trả băng,sau đó bấm nhút play.Có tiếng gì nhu tiếng vậtlộn.
-Anh giỏi thì ra đường mà ăn thua đủ với người ta,có đâu lại cứ ăn hiếp 1 người đàn bà vậy!-Giọng TKim the thé.
-Ở ngoài đường tôi ko có kẻ thù-Tiếng của Huy.
Nghe đến đây Huy tắt máy.Chàng đã nhận ra cuộc "tâm tình"với TKim đêm qua!Cái máy ghi âm này hẳn là của ông bà già!Hú vía,ông bà lão này ghê gớm thật
Huy phì cười cầm máy sang phòng ba mẹ.Phải tả lại cho "cố chủ" của nó thôi.
-Ba mẹ kiếm đâu ra cái máy ngon quá trời này nè.?-Chàng cố nín cười khi giơ chiếc máy ghi âm ra.
BàHiệp có vẻ mắc cỡ vì bị bắt tại trận
-Của con Linh Đan gởi mới gởi về cho mẹ đó.
Huy xem đồng hồ bảo mẹ:
-Con đến công ty đây,chiều nay con có hẹn với 1 người tới xin việc.
-Huy nè!Ông Hiệp gọi con lại-Nói gì tì nói,ngày mai con cũng phải đi dự đám cưới của chị Tuyết chớ?
-Để tối con tính lại-Huy bước nhanh ra khỏiphòng.
Chị Tuyết là con gái của bác Hai.Từ hôm đám cưới đến giờ,Huy giận ông bác mình vì cái chuyện làm mai mối nên ko hề tới nhà bác chơi.Đám con nhà bác,ko hiểu cớ gì nên cứ tưởng chàng kiêu căng,cao ngạo.Từ đó,anh em bà con chẳng lui tới thăm viếng gì.
Khi Huy đến công ty thì khách đã có mặt.Anh ta đang trò chuyện với Phú.Thấy Huy .,khách đứng dậy:
-Chào anh!Tôi là Hải.
Chàng lịch sự mời khách ngồi rồi hỏi ngay:
-Anh có mang đầy đủ các giấy tờ mà chúng tôi yêu cầu hay ko?
-Thưa có!Nãy giờ anh Phú đã xem qua.
Huy đưa mắt nhìn ông annh dò hỏi.Hiểu ý ,Phú nói ngay:
-Tôi đã xem kỹ,thấy đầy đủ cả.Trước đây cậu Hải đã từng làm đại diện công ty Talimexco ở TháiLan.
Huy gật đầu:
-Tôi sẽ xem lại-Chàng quay sang HẢi-Sao anh lại nghỉ vịêc ở Tlimexco vậy?
.-Ba tôi yếu nên tôi muốm làm việv ở nhà .Bên Talimexco ko chấp nhận.Tôi đành xin nghỉ việc.
-Sáng mai anh đến đây sẽ có câu trả lời cụ thể-Huy thân mật bảo.
-CÁm ơn anh!-Hải đứng dậy-Xin phép tôi về.
Phú tiễn khách ra đến cửa rồi quay vào:
-Chuyện gì ở nhà vậy?
Huy thuật lại mọi chuyện.Nghe xong Phú cười lớn:
-Phải dứt khoát như vậy mới được.Cậu là chú lề mề.Nè.Tân hẹn tuần sau vào sẽ cho tôi biết 1 chuyện cực kì hay ho.
-Chuyện cô ấy đồng ý yêu anh chứ gì?-Huy làm ra vẻ am hiểu.
Phú xoa xoa cái bụng đã rất"thon thả "rất nhiều của mình cười hì hì:
-Chuyện đó thì nàng đã ừ qua đthoại rồi.
-Vậy thì chẳng còn chuyện gì hay ho hơn nữa đâu!-Huy trêu anh.
Chàng ko hề bết rằng điều TVân hứa hẹn sẽ kể lại chuyện của mình!Cô gái ầy bất mãn chuyện của TKim nên quyết định tìm hiểu cho đến đầu đến đuôi!VÀ...cuối cùng thì nàng đã biết nốt những sự thật còn lại của cô bạn mình.
Chương 30
Tự dưng ko khí trong nhà buồn thảm như đang có tang!Sau khi xem "món quà" của anh chị sui,ông bà Tâm mới ngả ngửa.
-Thật...xấu hổ,nhục nhã quá!-Bà Tâm che mặt rên rỉ.
Còn ông thì cứ ngồi thừ ra đó hút hết điếu thuốc này lại châm điếu thuốc khác.
TKim vào phòng đóng chặt cửa lại...Nàng biết mình đã trượi chân kể từ ngày nhắm mắt lao vào vòng tay Hưng.Sau đó sự trở mặt của anh ta khiến nàng ko còn tin vào bất cứ 1 sự thật nào.Nàng thành kẻ giả dối,vô sĩ diện kể từ ngày ấy.
Bất chợt TKim nhớ đến lần ànng phá thai ở ĐLạt.Vị bác sĩ bảo:
-Chụp thuốc mê có thể làm ảnh hưởng đến trí nhớ sau này...
-BÁc sĩ cứ làm,em chấp nhận mà!Nếu chỉ gây tê thì sợ lắm-Nàng nói như năn nỉ.
-Thôi được.
Vậy là người ta chụp thuốc mê cho nàng.Khi TKim tỉnh dậy thì đã thấy mình được đẩy ra ngoài.
Bà chủ nhà trọ giải thích:
-Họ bảo em bị chứng máu loãng nên mất máu quá nhiều,phải vô máu thêm...
TKim ko nói gì nhưng nàng cảm thấy sợ.Ko biết nàng đã nhận vào người dòng máu của ai đây?Nói dại,lỡ ra thì đó là máu của kẻ khùng khùng điên điên thì thật là tai hoạ.
Khi nàng nói điều đó với cô y tá thì cô phì cườo:
-Ko có chuyện đó đâu .Chị đừng lo.
Nhưng TKim vẫn lo.Thời gian đầu nàng luôn chú ý xem tính tình mình có gì thay đổi ko?Thấy vẫn vậy nàng yên tâm phần nào rồi dần dần quên đi.
Cho đến bây giờ...rõ ràng là TKim có thay đổi.Song nàng ko nhận ra điều đó.Người duy nhất có thể nhận ra là QNhư,nhưng từ lâu rồi,QNhư ko còn gặp mặt TKim nữa.
Có tiếng bà Tâm gọi cửa.TKim mở cửa cho mẹ rồi bật khóc.
-Làm sao bây giờ hả mẹ?
-Từ trước tới giờ thắng Huy ko biết chuyện này sao?
-Con ko biết...nhưng có 1 lần anh ấy bảo TVân ghé chỗ anh ấy...Lần đó cách nay lâu rồi.
-Có thể nó biết-BàTâm trầm ngâm-Nhưng nó tha thứ cho con nên vẫn tiếp tục chung sống-Như vậy có nghĩa là nó yêu con.
TKim bịt tai lại:
-Mẹ đừng nói nữa!Anh ấy xem con chẳng khác nào 1 con chó.Còn chuyện vợ chồng thì ko bao giờ.
-Vậy sao conko nói cho ba mẹ biết?-BàTâm sửng sốt nhìn con.
-Liệu ba mẹ có bắt anh ấy ngủ với con được ko mà bảo cho biết!-Tkim tức tưởi.
-Nay mai gì thế nào thằng Huy cũng làm đơn li dị...con tính sao?
-Thì kí vào chớ tính sao nữa.
Đột nhiên TKim trở nên bực bội-Mọi chuyện nát bét như vầy là do QNhư cả-Nó đã mê hoặc anh Huy trong thời gian sống với ảnh.
-Con nói cái gì mà bậy bạ quá vậy?-Bà Tâm mắng con.
-Chính nó đã xúi con trốn-TKim hằn học-Còn ba mẹ thì lại giấu con khi biết anh Huy lại ai?
-QNhư nói là lúc đó con đã đi rồi-Bà Tâm bực bôi nhìn con gái-Làm sao nói cho con biết được chứ?
-Được rồi!Con sẽ tính phải trái với nó-Mặt TKim đanh lại-Còn bây giờ mẹ để cho con yên đi.
Bà Tâm bực tức bỏ ra ngoài.Công = mà nói,chính bà cũng thấy con mình thay đổi.Thoạt đầu bà cứ tưởng đó là những cơn bộc phát tạm thời,nhưng càng về sau này bà thấy TKim càng lạ.Đôi khi thấy nó quát tháo cả cha mẹ già!Bà ko thể hiểu nổi vì sao con mình lại như vậy.
Hôm sau,TKim đi khỏi nhà từ sáng sớm mà chẳng nói cho ai biết mình đi đậu!Mãi đến gần trứa mới thấy trở về.
-Con đi đâu vậy?-Ông Tâm nhẹ nhàng hỏi.
-Con lên BHoà tìm QNhư.
-Có gặp nó ko?-Cha nàng lại hỏi tiếp.
TKim cau có lắc đầu:
-Nghe bà ngoại QNhư nói nó đi về sgòn lâu rồi.Bà cũng ko biết nó ở đâu.
-Như vậy là nó đã cố ý lánh mặt,con còn quấy rầy người ta làm gì?-BàTâm chen vào.
-Con có cảm giác là nó rình rập đâu đây để chờ con sơ hở điều gì,nó sẽ sáp vô lại với anh huy liền.
-Mày điên rồi con à!-Bà Tâm nhìn con bất bình.
-Để rồi ba mẹ xem-Tkim nhún vai-Bây giờ thì làm ơn để cho con được yên.
-Mẹ nghĩ là con nên đi khám bệnh Kim à!-BàTâm chợt nhẹ giọng-Có thể thần kinh con căng thẳng quá nên suy nhgĩ ko sáng suốt.
Tkim nhìn mẹ.Nàng bỗng nhớ có lần Huy cũng bảo mình như vậy.Quả thật,từ ngày phạm phả sai lầm,náng luôn sống trong nỗi lo sợ bị mọi người phát hiện.Càng ngày mối lo sợ đó càng tăng thêm.Có lẽ điều mẹ nàng vừa nói là có cơ sở .Nhiều lúc nàng thấy đầu nóng bừng bừng và đau như búa bổ.
Tiếng chuông gọi cửa dứt dòng suy nghĩ của TKim.Nàng đưa mắt nhìn ba mẹ,thấy mẹ cũng nhìn mình với vẻ đòi hỏi:
-Để tôi ở cửa!-Bàđứng dậy.
Lát sau bà quay vào cùng với Huy.TRông thấy chàng,mặt TKim biến sắc.Nàng đứng dậy định bỏvào phòng nhưng ông Tâm đã ngăn con lại:
-Con cứ ở đây xem nó cần gì ko?
Huy đã vào tới.Chàng chào mọi người rồi ngồi xúông ghế đối diện với "ba vợ" nhập đề ngay"
-Con đem đơn xin ly hôn đến cho TKim ký.
Chàng đưa tờ đơn cho ông Tâm chứ ko đưa cho TKim.Ông đọc lướt qua rồi đưa cho con gái:
-Con xem rồi ký vô .
Tkim đọc xong ,nhăn mặt bảo Huy:
Căn cứ vào những gì anh viết trong đơn thì tôi chẳng có lầm lỗi gì,tại sao phải ly dị?
Ông Tâm trả lời thay cho Huy:
-Con phải biết rằng như vậy là để bảo vệ danh dự cho con.Chẳng lẽ con ko nhận ra điều đó sao?
-Ba nói đúng đấy,TKim à!-Giọng Huy vẫn nhẹ nhàng-Chúng ta chẳng việc gì phải vạch áo cho người xem lưng.
TKim ngồi im có vẻ nghĩ ngợi.Lát sau.nàng cầm lấy víêt nguệch ngoạc ký vào chỗ của mình rồi đưa cho Huy.
-T6i sẽ ko để em bị thiệt thòi đâu!-Huy đón lấy tờ đơn nét mặt ko hề thay đổi-Nhưng tôi múôn báo trước cho em rằng vấn đề đó chúng ta sẽ thoả thuận bên ngoài toà án,bằng ko mọi việc sẽ khác đấy.
"Sẽ khác"là thế nào tì TKim đã đoán.Nàng im lặng thay cho câu trả lời.Huy lấy ra 1 bao thư tiền đưa cho bà Tâm:
-Mẹ hãy cầm lấy để lo cho TKim.
Nhưng bà Tâm lắc đầu:
-Ko!Mẹ ko lấy đâu.
Huy vẫn đặt vào tay bà:
-Trong khi toà án chưa phán quyết thì trên danh nghĩa TKim vẫn là vợ của con,cho nên con có trách nhiệm phải lo cho cô ấy.
Lý lẽ của chàng buộc bà Tâm phải nhận lấy số tiền đó.Bà cúi đầu:
-Ba mẹ xin lỗ con ,Huy à.
-Chuyện đã qua rồi xin ba mẹ đừng bận tâm làm gì-Huy từ tốn-Con với TKim có duyên nhưng ko có nợ nên giữa đường mới gãy đổ như thế này.
Chàng an ủi 2 ông bà thêm 1 hồi nữa mới ra về.Khi bà Tâm tiễn chàng ra cổng,chàng khẽ bảo:
-Con nghĩ mẹ nên khuyên TKim đi khám bệnh.
Hiểu ý chàng,bà gật đầu:
-Để mẹ nói với nó thử xem.
Chờ cho Huy lên xe,bà mới quay trở vào.Thấy con gái vẫn ngồi nguyên chỗ cũ bà đến bên cạnh:
-Thôi,đừng buồn nữa.Phần số con đã như vậy thì đàng phải chịu thôi.Xem ra,nó cũng là đứa biết phải trái.
TKim thở dài:
-Con thấy mẹ chỉ toàn bênh vực cho người ngoài ko thôi.Hết QNhư bây giờ lại tới anh ta.
-Mẹ chỉ nói cho con biết phải trái-BÀ Tâm vẫn nhẹ nhàng-Ở đời ko biết phải trái thì làm ssao mà sống đựoc hở con?
Tkim đứng bật dậy:
-Đủ rồi mẹ ạ.
Nàng bỏ vào phòng riêng đóng sầm cửa lại.Chưa bao giờ TKim thấy mình thua trận hảm hại như thế.
Chiều hôm sau,khi Huy đi dự đám cưới ở nhà ông bác thì mọi người đều ngạc nhiên khi thấy chàng đi 1 mình.
-Sao ko đưa vợ em tới đây chơi cho biết.?Bà chị họ cũa Huy có vẻ phật lòng
-Cô ấy bị bệnh chị Tuyết ạ!Chàng điềm nhiên nói dối.
-Thằng Phong nó trách em nhìêu lắm đấy.Chị Tuyết nắm lấy tay cậu em họ-Vô đây cho bà con dòng họ bíet mặt thằng cháu quý.
Huy bối rối khi được giới thiệu với những người bà con thật gần của mình.Quả tình chang chẳng biết được mấy người trong số họ.
Này,cậu lại đây.
Huy nhận ra ông anh con bác đang gọi mình.Chàng bước đến gần:
-Tôi xin nhận lỗi anh Phong ạ!Thú thật,từ ngày trở về bên này,tôi luôn gặp phải chuyện rắc rối nên chẳng còn biết đi đâu.
Ông anh họ của chàng chính là Phong.Nhìn thằng em bằng nửa con mắt,Phong nói kháy:
-Ko phải vô cớ ông bà mình nói"được chim quên ná,được cá bẻ nôm".
Huy phì cười,chẳng tỏ vẻ gì hờn giận:
-Thì anh cứ phạt tôi đi,nhưng cũng phải công = với tôi 1 chút anh Phong ạ.
-Cậu muốn nói đến điều gì?-Phong nhìn 1 cách chăm chú.
-Cái chuyện mai mối đôi khi lại kèm theo rắc rối phức tạp trong cuộc sống vợ chồng.
-CẬu cứ đưa bà xã tới đây,tôi sẽ biết ngay 2 người sống hạnh phúc hay ko.
-Được đó rồi,chuyện đó để mai mốt....
Phong chợt dịu giọng:
-Huy này!Có thể anh em mình ít lui tới thường xuyên nên ko được thân thiết gần gũi cho lắm.Từ nay ,hy vọng mọi chuyện sẽ tốt hơn.
-Đồng ý với anh điều này-Huy gật đầu.
Họ nói chuyện với nhau khá lâu về công việc làm ăn ủa 2 gia đình.Huy có vẻ thú vị vế những kinh nghiệmcủa ông anh họ vừa truyền đạt lại cho mình.Lúc ra về chàng hẹn:
-Nhất định tôi sẽ đến chơi với anh nhiều hơn.
Phong cũng hứa:
-Nay mai,khi nào rảnh tôi cũng sẽ tới thăm chú thím và vợ chồng cậu.
Huy chẳng đá động gì đến chuyện riêng tư đầy sóng gió của mình,Chàng hy vọng mọi chuyện sẽ xong xuôi trước khi ông bác mình biết được sự thật.
Mấy hôm sau,Huy có dịp phải ra VTàu,chàng lặng lẽ 1 mình ra bãi biển.Lúc ấy,nỗi nhớ QNhư lại cồn cào trong lòng:"em ko biết bơi,sợ lắm ". Bất giác chàng như thấy QNhư đang ở trước mặt mình với ánh mắt xa xăm và buồn rười rựoi.Ko chịu nổi với cáu nhớ đang vò xé trong lòng,Huy úp mặt xuống nuớc,mặt cho nước mắt mình hoà lẫn với nước mắt của đại dương.
-Sao anh đi tắm biển mà ko rủ em?-Có tiềng T.Hà ngay sau lưng.
Huy quay lại lắc đầu:
-Tôi múôn được yên tĩnh với những kỷ niệm của mình.
-Anh là 1 kẻ lập dị!-T.Hà hơi rướn người lên-Tại sao anh lại cứ đeo đuổi theo bóng dáng người đàn bà vô hình ấy?
-Cô nói sai rồi!Với tôi,QNhư luôn hiện hữu bằng xương = thịt trong những giấc mơ đẹp nhất.
-Như thế mà anh ko chịu nhận mình lập dị à?Anh cứ nhìn em mà xem.Em thua QNhư điều gì nào?
-Tôi ko thích 1 sự so sánh nào khập khiễng như thế.Cô là cô,đơn giản thế thôi.
-Anh ko biết rung độngtrước cái đẹp hay sao?-Giọng T.Hà giận dỗi.
-Cái đẹp của QNhư đối với tôi như vĩnh cữu.Cô chưa đựoc biết tôi găp QNhư trong hoàn cảnh nào ko hiểu vì sao tôi yêu thương cô ấy như vậy.
-Chuyện đó ko phải là bí mật quốc gia chứ?T.Hà hỏ với vẻ kiêu khích.
-Nó chỉ là bí mật của riêng tôi!-Huy quay đi.
-Anhy là 1 người đàn ông ko chung thuỷ.
-Tôi thấy mình ngược lại đấy,T.Hà!-Chàng nhìn thẳng vào mắt cộ thư ký-Chính vì vậy mà cô ko nên để phí thì giờ.
-Sự kiên trì bao giờ cũng cho kết quả tốt đẹp.
-Ko đúng!Ít nhất trong trường hợp của cô.Sự kiên trì sẽ chỉ dẫn đến 1 con đường tồi tệ.
-Đối với em,ko có gì tồi tệ hơn là yêu mà ko được yêu.
-Cô sẽ bị đuổi việc vì cái tôi yêu đấy!-Gịong Huy nửa thật nửa đùa.
-Ytong hợp đồng lao động ko có ghi điều đó
-Tôi sẽ bổ sung.
-Anh sẽ vi phạm.
-Tôi đồng ý bồi thường.
Cuộc nói chuyện của họ bị cắt ngang bở Phú cũng đã ra tới.Anh ra trễ vì còn bận đthoại cho Tvân.
-2 người đang bàn chuyện gì mà cò vẻ tâm đầu ý hợp quá vậy?-Phú hỏi đùa.
-T.Hà vừa bảo tôi rằng dạo này trông anh đẹp trai hết cỡ!-Huy tủm tỉm.
Bị trêu.Phú bối rối đưa tay xoa lên bụng:
-Sức mạnh của tình yêu đấy.cô em ạ!-Anh quay sang Huy-Ngày mai nàng sẽ vào SGòn.
-Anh có muốn nghỉ phép ko?-Huy trêu anh.
Phú cười hì hì:
-Tôi định kì này sẽ đưa TVân ra mắt ba mẹ,cậu thấy sao?
-Hay đấy!-Huy gật đầu-Ssau đó thì sẽ dẫn nhau sang Hoa Kì để ra mắt nhạc gia phải ko?
-Mùa hè này gia đìnhTVân sẽ về cả bên này.Chừng đó có ra mắt cũng ko muộn.
T.Hà liếc sang Huy:
-TVân cũng đẹp,Tkim cũng đẹp,chỉ có QNhư là em ko biết thế nào.
-QNhư hả?-Huy hỏi lại mà ko nhìn T.Hà-Cô ấy giống như nàng lọ lem vậy.
Nói rồi chàng trườn ngừoi bơi ra xa,bỏ lại ánh mắt đầy nghi hoặc của cô thư kí.
Buổi tối khi đi ngủ,Huy chọn cho mình chiếc giường mà hơm 1 năm trước đây QNhư đã nằm.Ký ức hiện về khiến lòng chàng xót xa,luyến tiếc.Bất giác Huy thấy ngực mình nhói lên từng cơn, chàng úp mặt xuống gối,cắn chặt môi tự hỏi:Chẳng biết những người đàn ông khác khi bị mất vợ có khóc như mình bậy giờ ko?
Chương 31
TVân ko quá cố chấp,nhưng sau những gì mà nàng đã tận mắt chứng kiến giữa TKim và người mình yêu thì nàng ko thể nào tha thứ cho anh ta.
Lúc TKim đi về,Hưng ko giấu được vẻ lo lắng.Anh ta kko biết nàng đã thú nhận hay chưa nên lòng đầy hoang mang ngờ vực.
Cho đến 1 hôm,ko chịu đựng nổi,anh ta hỏi TVân:
-Em với TKim giận nhau à?
TVân bình thản:
-Có gì đâu mà giận?
-Thế...tại sao TKim lại bỏ đi như vậy?-Hưng ngập ngừng:
-Chuyện đó thì em nghĩ anh phải biết rõ hơn em nữa kìa.
Mặt Hưng biến sắc.Anh ta lẫn tránh cái nhìn của người yêu:
-TKim đã nói gì với em phải ko?
TVân lắc đầu:
-Nó ko nói 1 lời nào,em xin đảm bảo với anh đấy.
-Thế thì tại sao?-Mặt Hưng đã khởi sắc trở lại-Người như TKim ko bao giờ làm 1 việc gì mà ko có nguyên nhân.
-Coi bộ anh hiểu Tkim quá nhỉ?-TVân mỉa mai
Hưng lúng túng
-Thì...anh chỉ nhìn người mà suy đoán vậy thôi.
-Anh đoán TKim là người như thế nào?
Câu hỏi của TVân khiến Hưng suy nghĩ hồi lâu:
-Đó là 1 cô gái htông minh,có bản lĩnh,có thể làm bất cứ chuyện gì để mưu lợi cho mình.
Hưng còn nói nhiều nữa,nhưng dường như TVân chẳng nghe thấy gì.Nàng mong muốn đến nhức buốt trong lòng 1 lời thú tôi của người yêu để nàng còn 1 chút niềm tin mà tha thứ cho anh ta...Nhưng Hưng vẫn quẩn quanh với những đề tài vô thưởng vộ phạt của mình để nàng hụt hẫng chơi vơi như người đang xuống vực.
Mọi chuyện vẫn bình thường trôi qua trong sự bất thường của nó.Cho đr61n 1 hôm.TVân quyết định sẽ chấm dứt mọi chuyện.
-Anh Hưng này,TKim vừa gởi thư cho em đây.
Mặt Hưng vụt biến sắc:
-Cô ta nói gì?
-Nói rằng anh là 1 kẻ lứa đảo,giả dối.Anh đã cưỡng bức nó...
Mặt Hưng từ trắng bệch chuyển sang tái sanh rồi đỏ ửng:
-Đồ vô liêm sĩ!Chính cô ta đã mồi chài,quyến rũ anh.Anh xin thề-Bỗng Hưng quì sụp xuống-Xin em hãy tin anh...hãy tin người chồng sắp cưới của em...
TVân gỡ tay Hưng ra:
-Anh lầm rồi!Tôi ko có người chồng sắp cưới nào đốn mạt như anh vậ.
-Xin em hãy tha thứ cho anh.Anh thề là chỉ yêu duy nhất 1 mình em.
-Yêu em?Hừ, yêu em mà chỉ mới vắng mặt có vài hôm đã đi tằng tịu ,dang díu với người khác.Anh là loại người gì vậy?
-Anh chỉ lỡ 1 lần,hãy tha thứ cho anh đi-Hưng chồm lên ghì chặt TVân vào lòng-Anh yêu em!Anh chỉ yêu 1 mình em thôi.
-Buông tôi ra-TVân hất mạnh khiến Hưng loạng choạng-Anh có còn là đàn ông nữa ko vậy?
-Em cứ mắng chửi,thậm chí cứ đánh anh đi anh sẵn sàng chấp nhận tất cả chỉ xin em đừng bỏ anh.
-Anh hãy nghĩ xem,ngày trứơc tôi bị ba mẹ anh chị đánh mắng là vì ai?Suốt mấy năm qua,tôi sống 1 thân 1 mình ở đây là vì ai?Tất cả là vì anh!Vậy mà...-Giọng TVân bỗng nghẹn lại-Vậy mà anh nỡ phản bội tôi 1 cách đê tiện như vậy.Tôisẽ ko bao giờ tha thứ cho anh,ko bao giờ,nghe rõ chưa?
-Mấy tiếng cuối cùng nàng nói như hé.
Hưng khóc.TRông vẻ mặt anh ta thật thảm não.
-Anh chỉ có nước chết mới làm cho em hiểu về lòng anh.
-Anh có gan thì cứ chết đi!-Giọng TVân lạnh lùng.
-Rồi đây em sẽ ân hận về sự cố chấp của mình.
-Nếu phải ân hận 1 lần mà lấy lại được niềm tin nơi anh thì tôi cũng chấp nhận.
Hưng bỏ ra về.Từ hôm đó,TVân ko thấy anh ta tới phụ việc ở cửa hiệu cửa mình nữa.Nghe bảo có lần Hưng định tự tử nhưng người nhà kịp thời phát hiện số thuốc ngủ và đánh tiếng cho TVân biết.Nàng nghĩ,anh ta chỉ doạ thế thôi.
Mãi cho đến những ngày gần đây,tình cờ TVÂn gặp được chị giúp việc của nhà Hưng.chị ta to nhỏ ton hót rằng:
-Tới bây giờ tôi mới dám nói hồi trước cậu ta cũng đã từng làm cho 1 cô có bầu.Cố đó ở đâu rên miệt ĐLạt.
TVân cau mày:
-Sao chị biết?
-Cô kia kêu đthoại về,tôi nghe cậu Hưng bảo phải phá bỏ đi,lúc đó vào khoảng trước tết năm ngóai.
Một tia sáng vụt loé lên trong đầu TVân,nhưng điều nàng vừa nghe được gợi lên được 1 sự liên tưởng đến TKimvà cuối cùng nàng quả quyết rằng đó chính là cô bạn cũ của mình.
Sau đó mấy hôm,tình cờ TVâ gặp Hưng.Nàng mời anh về nhà.Tưởng TVân đã hồi tâm chuyển ý nên Hưng mừng quýnh.Suốt dọc đường đi,anh chàng cứ huýt sao liên mồm.
-Có chuyện gì em nói nhanh lên đi!-Vừa ngồi xuống salon Hưng đã giục.
TVân gnồi xuống chiếc ghế đối diện nhìn thẳng mặt Hưng:
-TKim đẻ rồi,anh biết tin chưa?
Có lẽ do "có tật giật mình" nên Hưng buột miệng:
-Tại sao lại đẻ?Anh đã bảo phá bỏ rồi kia mà?
-À,như vậy là rõ rồi.Anh về đi.
TVân chụp đthoại gọi luôn cho TKim.Hưng sợ quá bỏ về ngay.
Đầu dây bên kia,chị giúp việc nghe đthoại rồi mới đi gọu TKim.Vừa nghe tiếng cô bạn mình,TVân đã nói ngay:
-TAo đây, xin lỗi con màu là con trai hay con gái vậy?
Câu hỏi của nàng làm TKim rụng rời nên giọng nói nhẹ hắn:
-TẠi sao mày biết tao ở đây mà gọi?Mày muốn gì?
Thì tao vẫn muốn biết con mày là trai hay gái?
-Đồ khốn!-TKim quát lên-Muốn thì đến gặp thẳng tao đi chứ đừng bày trò khủng bố như vậy.Mày có giỏi thì vào SGòn ngay đi.Tao đang chờ mày để thanh toán nợ nần đây.
Những điều TKim vừa nói khiến TVân tức đầy 1 bụngnhưng nàng chưa kịp trả lời thì đầu dây bên kia đã gác máy.TVân giận dữ nghĩ ngay đến chuyện đi vào SGòn.Nàng gọi đthoại cho Phú báo tin mình sẽ vô tropng đó cào 1 ngày thật gần.
Thế nhưng,khi TVân vào Sgòn thì mọi chuyện đã đến hồi kết thúc.Nghe Phú kể lại,náng quyết định sẽ ko nói gì với Huy về chuyện đã xẩy ra với TKim.
-Em hứa sẽ cho anh biết 1 chuyện cực kỳ hay ho" sao bây giờ lại ko nói?-Phú thắc mắc.
TVân nhìn anh rồi kềtai nói nhỏ:
-Em nhớ anh quá.
-Trời!-Phú vờ kinh ngạc.
-Anh xem có cực kỳ hay ho ko?-TVân manh rãnh nhìn anh.
Và nàng đã lừa được Phú!Anh suớng lịm người vì người đẹp nhớ thương đến nỗiphải lặn lội hàng nừa ngàn cây sớ để vào thăm.
Trong lúc đó thì TKim đã quên hẳn điều khó chịu ấy,bởi hiện tại nàng còn đang vường phải nhưng chuyện còn đau đầu gấp trămngàn lần hơn.Vì vậy mà trông thấy TVân đến tìm mình,nàng hoàn toàn thản nhiên:
-bây giờ thì mày có nói gì thì cũng bằng thừa.Tao ko có gì để mất nửa đâu.
-Tao biết rồi!-TVân nhìn bạn chăm chú-Mày ốm đi nhiều đấy.
-Mày lại quan tâm đến chuyện tao mập ốm nữa sao?-Giọng TKim chua chát.
-Dù sao thì mày cũng là bạn của tao mà?Này,mày có tin tao và anh Phú sắp sửa lấy nhau ko?
-Cái gì?-TKim kinh ngạc-Mày lấy lão bụng phệ ấy à?Tao ko tin lại có chuyện kỳ quặc như vậy.
-Tao nói dóc mày để làm gì kia chứ?-TVân cau mày.
-Bởi vì tao ko tin mày sẽ bỏ Hưng sau ngần ấy năm trìơi yêu nhau.
-Vậy mà tao bỏ được đấy!-Vẽ mặt TVân thật nghiêm trang-Tao chỉ cần 1 phút để nhận ra mình đã lầm lẫn.Có lần tao đã đọc được 1 câu như thế này"Người ta dùng lửa để thử vàng,dùng vàng để thử đàn bà và dùng đàn bà để thử đàn ông".Điều đó đúng hoàn toàn Kim ạ.
-Chẳng lẽ hôm nay mày gặp tao chỉ để nói nhửng điếu với vẫn ấy?-TKim nhăn mặt.
-Tao lặn lội từ NTrang,vô đây với mục đích hoàn toàn khác-TVân thú thật-Nhưng...khi vào tới đây,nghe chuyện xẩy ra với mày,toa đã thay đổi ý định.Tao xem anh Phú chính là món quà mà mày đã vô tình trao cho tao để xoá sạch nợ nần.Tao nói thật còn tin hay ko là chuyện của mày.
TKim nhìn bạn lưỡng lự hồi lâu:
-Mày...có nghe anh Phú nói gì về tao ko?
-Trong chuyện này ảnh ko co ý kiến gì,nhưng theo tao,mày rút lui là sáng suốt đấy.1 cuộc hôn nhân mà chủ đích chỉ là vì tiền thì sớm muộn gì cũng đỗ vỡ.
-Nhưng tao cũng yêu Huy chớ bộ.
-Mày yêu tiền của anh ấy thì có-TVân thẳng thắng-Huy giàu lắm,nhưng anh ấy là người biết xài tiền chứ ko phải cứ nhắm mắt ném qua cửa sổ!Nếu mày dùng thủ đoạn với Huy thi chẳng ăn thua gì đau,lại càng thiệt thòi.
-Có phải anh ấy nhờ mày đến đây để thương lựopng với tao ko?-Ánh mắt TKim bỗng đầy ngờ vực.
-Giữa mày và Huy chẳng có gì để thương lượng-TVân có vẻ bực mình-Nếu mày tỏ ra ko biết điều,anh ấy sẽ trưng chứng cớ ra trước toà,lúc đó thì chỉ còn có nước...chui xuống đất.
TKim bỗng thấy nóng rần khắp cả mặt.Chính nàng cũng cảm thấy xấu hổ,ê chề khi tận mắt chứng kiến bản thân mình.
-Mày đã hại toa thì cxòn nói gì nữa!-TKim giận dỗi.
-TAo xin lỗi nhưng nếu mày là tao mày có làm như vậy ko?Lúc đó tao chỉ muốn giết mày chết tươi-TVân nói những lời này với gịong hết sức nhẹ nhàng.
-Nè,mày có tin tức gì của... QNhư ko?-Tkim ngập ngừng hỏi.
TVân lắc đầu:
-Vẫn ko tìom thấy QNhư.Có lẽ anh Huy đangchờ xong xuôi thủ tục ly hôn.
-Tao ghét QNhư vì sự cao thượng của nó-TKim cay đắng.
-Đó chẳng qua cũng chỉ là chuyện nợ nần.Mày thấy trong chuyên cổ tích ko?Ở hiển thì gặp lành mà.
-Vớ vẩn!-TKim lầm bầm.
TVận chẳng quan tâm đến thái độ của bạn:
-Nè,nghe bác gái bảo dạo này mày ko được khoẻ hả?Mày có muốn tao đưa mày đi khám bệnh ko?
-Thôi đi!-TKim gắt-Mẹ tao lẩm cẩm mất rồi.Cả mày cũng vậy.Tao biết trong bụng mày ghét cay đắng cài mặt tao.
-Mày bíêt vật thì tốt-TVân mỉm cười-Nhưng chuyện đo qua rồi.Bây giờ tao ko ghét cũng ko thương mà chỉ múôn giúp màu như lúc mày bỏ trốn ra ngoài NTrang vây.
Mày khôn ngoan hơn tao tưởng rất nhiều-Tkim chép miệng thở dài-Cả QNhư cũng khôn ngoan.Chỉ có tao là ngu muội.
TVân nhìn bạn ko nói gì,nhưng trong thâm tâm nàng đồng ý với sự "tự nhận xét" củu bạn.!Kẻ lấy oán để trả ơn thì trước sau gì cũng chuốc lấy thảm hoạ.Lưới trời lồng lộng nhưng có mấy người thoát được đâu.
Nghĩ vậy nên TVân cảm thấy thương hại cô bạn mình.TKim đã bị bỏ cả con ngừoi lẫn trồi đất truy đuổi.1 lần này hẳn là...sẽ "tởn đến gìa" thôi.
Chương 32
T.Hà đã xe những ảnh chụp này 1 lần,nhưng lúc đó nàng ko để ý.Đến hôm nay,tình cờ xem lại!Nàng ngạc nhiên hỏiem gái:
-Ê,nhỏ Minh!"Tên"này là ai vậy?
-Đây là ông chủ của em!Chị ba quen à?-Cô em gái nhìn chị dò xét.
-Biết chứ ko quen!Anh ta tên Phong phải ko?
Ngạc nhiên trước sự sàn sỏi của bà chỉ mình,TMinh lại hỏi:
-Sao chị biết?
-Anh ta là anh họ của anh Huy.
-Huy nào?-TMinh tròn mắt.
-À,đó là ông phó giám đốc của công ty chị-T.Hà chỉ người ngồi cạnh Phong.Vợ anh ta phải ko?
-Thấy chị hiểu lầm,TMinh phì cười:
-Ko phải đâu!Đây là chị QNhư làm chung với em.
CÁi tên QNhư khiến TMinh cau mày.Nàng nhìn bức ảnh hồi lâu mới hỏi lại:
-Cô này tê là QNhư à?Có chồng chưa?
Ko biết bà chị của mình có dụng ý gì ko nê TMinh gật đầu:
-Chị ấy có chồng rồi-Cô nói thêm-Vừa sinh 1 thằng con trai thật kháu khỉnh ngay hôm sinh nhật của em về.
Hôm đó chính là hôm T.Hà đi VTàu vì vậy mà nàng đã vắng mặt trong ngày sinh nhật em gái.
-Nè,chồng của QNhư đâu sao ko thấy đi chung?-T.Hàlại thắc mắc-Tại sao cô ta dám chụp hình chung với ông chủ của mình như vậy?
-Anh Phong thương chị Như lắm!-TMinh vô tư.
-Thương hay yêu?
Câu hỏi cắc cớ của chịkhiến mặt mày TMinh nhăn nhó.Cô lắc đầu:
-Làm sao em biết là thương hay yêu?Chị đi mà hỏi họ.
-Mày có biết chồng của QNhư ko?
-Thú thật em cũng chưa gặp anh ta lần nào.TMinh thành thật lắc đầu.
T.Hà bán tin bán nghi.Đây có phải là cô gái đã có lần gọi điện cho Huy hay ko?Từ đó đến nay,nàng ko nghe ai gọi cho Huy như vậy nữa.Nếu đâu đúng là QNhư thì có lẽ T.Hà đã gặp may.Đứa con kia là = chứng để Huy thấy rằng niềm hy vọng của chàng đã bị sụp đổ.QNhư đã lấy chồng.Ôi,điều đó mới tuyệt vời làm sao,cơ hội của T.Hà đã đến rồi đây.
Chưa bao giờ nàng mong cho trời mau sáng đến như vậy.Bất giác T.Hà nhớ đến buổi tối cách nay mấy tháng ở VTàu.Hôm đó nàng đã có 1 quyết định lều lĩnh là gõ cửa phòng Huy lúc nữa đêm.
Mặc dù nàng đã gõ thật nhẹ,nhưng giữa đêm khuya tiếng gõ cừa vẫn khuấy động ko gian yên tĩnh lặng.Rất lâu sau mới nghe Huy lên tiếng:
-Ai đó?
-Em đây!-T.Hà ghé sát vào cánh cửa-Mở cửa cho em đi.
-Có chuyện gì vậy?-Huy vẫn ko mở cửa.
Nàng đánh liều:
-Em..đau...bụng quá.
Chẳng biết Huy có tin hay ko,nhưng chàng trả lời vọng ra:
-Chờ 1 chút.
Đèn trong phòng bật sáng Khi mở cửa thì T.Hà thấy Huy đã ăn mặc chỉnh tề.
-Để tôi đưa cô đi bệnh viện.
Mặt T.Hà méo xệch:
-Đi bệnh viện làm chi?Em có đau ốm gì đâu?
Chừng như Huy đã đoán ra,chàng nghiêm mặt:
-khuya lắm rồi,cô về nghỉ đi.
-Ko!-T.Hà bướng bỉnh-Em muốn ở lại đây với anh.
-Như vậy để làm gì?-Huy khẽ cau mày.
-Để cho anh thấy rằng em yêu anh và bất chấp tất cả!-Ánh mắt T.Hà long lanh.
Nàng đang mặt trên người chiếc áo rất mỏng,mỏng đến độ có thể nhìn xuyên thấu tất cả!Huy quay mặt đi.
-Điều đo ko nên 1 chút nào,T.Hà ạ!-Giọng chàng thật dịu dàng-Em sẽ chỉ nhận lấy sự thiệt thòi mà thôi.Đối với 1 ngừoi đàn ôngthì chuyện đó chẳng có gì quan trọng,nhưng đối với 1 người con gái thì đó là tai hoạ của cả cuộc đời.
T.Hà bật khóc tức tưởi.Nàng ko ngờ Huy lại chắc dạ như vậy.Nhưng điều đó chỉ càng làm cho tình cảm của nàng thêm mãnh liệt.Vừa nói,nàng vừa bảo:
-Em sẽ ko bỏ cuộc.Ko bao giờ bỏ cuộc.
Đêm hôm đó,T.Hà cũng trằn trọc như đêm hôm nay.Chỉ có điều là giờ đây.niềm hy vọng lại bùng lên mãnh liệt trong lòng nàng.
Có lẽ vì vậy mà hôm sau,T.Hà đến công sở thật sớm.Nàng mở toan cưa phòng để dễ trông thấy những người qua lại.Và mặc dù đã quá quen thuộc với tiếng chân của Huy,nhưng nàng vẫn ngẩn lên nhìn khi mỗi lần có người đi ngang qua phòng mình.Thời gian hôm nay sao trôi qua thật chậm.
MÃi vẫn ko nghe thấy tiếng chân mình đang chờ đợi,T.Hà sốt ruột nhấc đthoại gọi sang phòng Huy.Tiếng chuông réo vang từng hồi nhưng ko có ai cầm máy.Ko chờ đựơc,T.Hà đi sang,thì ra ko có ai ở trong phòng.
Nàng đi thẳng qua chỗ Phú.Cũng ko thấy anh chàng bụng béo đâu cả!Quái lạ,họ đi đâu vậy kìa?Lúc quay trở lại,T.Hà gặp anh chàng trợ lý của Phú đang đi về hướng mình.Nàng hỏi ngay:
-Anh Hải này!Anh Phú đâu rồi?Cả anh Huy nữa?
-SÁng nay họ bận việc nên ko tới công ty đâu!Có chuyện gì ko cô Hà?
-Ko có chuyện gì!Tại tôi thấy vắng nên hỏi vậy thôi.Anh có biết họ đi đâu ko?
Hải lắc đầu:
-Tôi ko biết,chỉ nghe báo lại như vậy.
Thất vọng ,T.Hà quay trở về phòng.Nàng bực dọc vì lúc mình cần mà chẳng gặp ai.
Thì ra hôm đó là ngày toà xử vụ kiện ly hôn của "vợ chồng" Huy!Nghe toà phán quýê xong,cháng đi thẳng về nhà và ngủ 1 giấc tới 2 giờ chiều!Cúôi cùng thì mọi chuyện cũng giải quyết êm xuôi.Tkim ko đòi hỏi gì.Lúc ở toà án,trông nàng thật tội nghiệp.dường như nàng đã có đủ thời gian để bình tâm lại.Điều đó có 1 phần công sức ko nhỏ của TVân.
Ngủ dậy,Huy gọi điện ngay đến cho Hải:
-Tôi có chuyện phải nhờ đến an ngay bây giờ.
-Tôi tới liền.
Trong lúc chờ Hải đến,Huy tranh thủ chuẩn bị mọi thứ.Chàng múôm mọi chuyện phải được giải quyết dứt điểm trong ngày hôm nay.Tất cả những gì TKim chưa kịp lấy đi.Huy cho tất cả vào trong túi xách.Vừa màm,chàng vừa tự hỏi:Tại sai TKim lại mang nhiều giày dép đến thế nhỉ?Ngày trước.QNhư chỉ có đúng 3 đôi.
Khi người trợ lý tới thì Huy cũng đã chuẩn bị xong.
Chàng trao cho Hải cái túi xách và chiếc Phong bì:
-Trong này có tờ ngân phiếu trị giá 50 triệu.Anh mang tất cả tới địa chỉ trên phong bì giùm tôi.
Thoạt đầu HẢi chẳng biết ý,nhưng khi sắp đến nơi,chàng bổng giật mình.Và ki đã nhận ra đấy là nhà của TKim,Hải ko khỏi bàng hoàng sửng sốt.
Nhưng TKim còn sửng sốt hơn cà chàng!Trông thấy Hải,nàng đứng sững như bị chôn chân dưới đất,mãi 1 lát sau nàng mới lắp bắp:
-Anh ...đi đâu vậy?
-Có người nhờ tôi trao cho TKim những thứ này!Hải cố trấn tĩnh.
TKim nhận lấy các thứ,ngạc nhiên hỏi HẢi:
-Anh Huy là gì của anh?
-Là...ông chủ của tôi!ko ngờ anh ấy lại là chồng của em.
TKim thở dài:
-Sánh nay tụi em vừa ra toà li dị.
-Thảo nào...-Hải buột miệng:
-Anh nói sao?-TKim ngạc nhiên
Hải giật minh:
-À,tôi muốn nói là hèn chi sáng nay ko thấy anh Huy tới công ty.
Chắc là anh mới về chỗ anh Huy sau này?
-Đúng vậy?-Hải gật đầu-Huy là 1 người tốt,tại sao 2 người phải chia tay?
-Hôn nhân ko tình yêu.TKim bỗng chợt nhớ đến lời TVân.Lúc trước em có gởi thư cho anh sao ko thấy anh trả lời?
-Kim gởi bao giờ?
-Lâu lắm rồi?-TKim ko nhớ nổi thời gian.
-Có 1dạo tôi đi công tác ở nước ngoài.Có lẽ vì vậy mà ko nhận được thư hoặc là thư ko tới?
-Em ko biết!-TKim mệt mỏi lắc đầu-Bây giờ anh sống ra sao?
-Vẫn như trước đây thôi.
-Anh lập gia đình rồi phải ko?
-Gia đình thì có rồi nhưng vợ thì chưa!-Hải nói đùa.
-Anh có nhớ QNhư ko?-TKim đột ngột hỏi.
-QNhư à?Sao lại ko nhớ!Bây gờ cô ấy ở đâu?
-Nó dời nhà đi rồi,em cũng ko biết đi đâu-TKim thở dài-Chính vì QNhư mà hôm nay mới có chuyện ly hôn.
-Sao lại dínhn QNhư vào đây?-HẢi ngạc nhiên.
TKim kể lại mọi chuyện với vẻ buồn rầu:
-KO ngờ sau đó anhHuy lại yêu QNhư.Vì vậy mà khi em trở về,anh ấy hoà toàn lạnh nhạt,xalánh em.
Nàng đã kể lại tất cả ,trừ câu chuyện với Hưng.Hải nghe xong ko dấu vẻ ngậm ngùi:
-Khổ thân em!Có lẽ số trời đã định như vậy rồi Kim ạ!Bây giờ em và ba mẹ sống ra sao?
-Anh thấy rồi đó!-TKim đưa mắt nhìn ra cổng-Mẹ có tủ thuốc lá,cũng đủ đắp đổi.Còn em.mấy tháng nay chẳng còn thiết đến chuyện gì.
Đột nhiên Hải nhìn xoáy vào mắt TKim:
-Em có yêu Huy ko?
-Em cũng ko rõ...Chỉ có điều em nghĩ là nếu em biết Huy sớm hơn,em đã ko bỏ trốn.
-Thôi đến giờ anh phải về rồi đây!-HẢi đột ngột đứng dậy.
Chàng ko chào cũng ko hẹn sẽ quay lại.Sự việc này đối với Hải hoàn toàn bất ngờ.Chàng thắc mắc những lá thư của TKim ko được chuyển đến tay mình?Thất lạc ư?Hay là ba cố tình muốn giấu?Nhưng dù thế nào đi nữa thìbây giờp mọi chuyện cũng đã xẩy ra...chàng ko biết sắp tới đây mình sẽ đối xử với TKim như thế nào?Gần 2 năm qua,có lúc chàng đã quên được hình bóng nàng,và cũng có lúc cũng xao động vì 1 hìng bóng khác...
Những ý nghĩ đó theo Hải về đến tận nơi làm việc.Chàng lơ đễng đến độ suýt va vào 1người đang đi xuống cầu thang.Giật mình,chàng nhận ra T.Hà đang đứng trước mặt:
-Xin lỗi-Hải bối rối.
-Anh ở chổ anh Huy về phải ko?T.Hà tò mò hỏi.
-Sao cộ biết?-HẢi gật đầu nói thêm.
-Anh Phú nói!Anh HẢi này,có chuyện gì mà anh Huy gọi anh tới nhà vậy?
-Chỉ là công việc của công ty thôi mà!-Hải nói tránh đi.
Dường như T.Hà chẳng tin.Nàng nhìn Hải đầy ngờ vực nhưng ko hỏi thêm gì nữa.Nếu quả thật mọi người có chuyện muốn giấu thì sớm muộn gì nàng cũng có cách để phát hiện.Hãy chờ đấy mà xem.
Chương 33
Ăn cơm chiều xong.Huy bảo mẹ:
-Hôm nay mẹ cho con nhậu xỉn 1 bữa nghen.
Bà Hiệp nhìn con lắc đầu:
-"Rượu chẳng phát minh ra 1 đều gì cả,ngoài thói ba hoa"con à.
-Thế thì theo mẹ ,con phải làm gì bây giờ
-Nghỉ ngơi đi!Ngày mai con có nhiều việc phải làm lắm đấy!-Mẹ chàng nhìn con nghiêm khắc.
Huy đưa mắt nhìn cha:
-Vậy thì con đến nhà bác chơii vậy.
-Mẹ quên mất-Bà Hiệp sực nhớ-Hồi sáng thằng Phong có gọi điện cho con.
Nghe mẹ nói Huy bước đến cạng máy điện thoại.Nhưng sau đó ,chàng lắc đầu:
-Để con tới đằng ấy xem sao!Có nên cho bác biết chuyện của con với TKim sáng nay ko ba?
-Trước sau gì bác cũng biết.Con cứ nói-Ông Hiệp gật đầu.
Huy cố tình tới trễ đễ tránh giờ cơm của nhà bác,nhưng khi chàng vừa tới thì mọi người vưa ngồi vào bàn.Mẹ Phong mời cháu thật nhiệt tình.
-Gì thì cháu cũng phải ăn với bác 1chén.Ngồi xúông đây đi cháu.
Bác Hai của chàng thì tủm tỉm nháy mắt với con trai,xong bảo Huy:
-Ko ăn thì bác cháu mình uống.Mày thiệt tệ Huy à!Từ hồi đám cưới tới giờ,giấu con vợ ở đâu mà mất biệt.
Phong đã quay trở lại bàn ăn với mấy lon bia trên tay.Anh nhìn thằng em họ,giọng nửa thật nửa đùa:
-Nói gì đến vợ hắn!Ngay cả bản mặt của hắn cũng ko thấy đâu.
Huy cười trừ:
-Kể từ bữa nay xem như chuyện cũ đã chấm hết.Chúng ta bắt đầu lại thôi.
Phong giật nắp lon bai đưa cho Huy:
-Tôi còn lâu mới theo kịp cậu.Nào ,chúc lần asu cậu đến đây ko phải 1 mình.
Bác Hai của Huy hớp 1 ngụm bia-Xong cười ha hả:
-Mày còn chưa cho bác ăn đầu heo nghen con.
Huy nhìn Phong tủm tỉm :
-Ở chổ tôi có cô thư ký dễ thương lắm.
-Làm mai cho nó đi cháu-Mẹ phong lên tiếng liền-cái thằng này nó kén chọn mãi nen tới bây giờ bác phải tự nấu cơm mà ăn.
-Mẹ ơi!Phong nhìn mẹ tinh nghịch-Thời buổi này tìm 1 cô dâu chịuủơ nhà nấu cơm cho mẹ còn khó hơn đi lên mặt trắng!Mẹ ko thấy người ta đòi giải phóng phụ nữ rần rần đó sao?
-Giải phóng,giải phiếc cái gì!-Mẹ Phong lườm con trai-Đàn bà con gái thì trước nhất phải tề gia nội trợ cái đã.Bày đặt đua đòi bình đẳng làm gì cho hư người.
-Cậu thấy chưa?-Phong nhìn Huy-Cứ theo quan niệm của bà cụ thì đến ...Tây ăn trầu tôi cũng ko kiếm được vợ...
-Chứ còn ko phải nửa sao con?Mày ko thấy mấy con chị mày đó hả?Cứ ham mê công danh địa vị đến nổi có 1 đứa con mà nay gởi chổ này ,mai gởi chổ khác,lúc thì nội,lúc thì ngoại...Riết rồi con cái lôi thôi nhếch nhác.Rồi thì nó chẳng cần sự gần gũi thương yêu của cha mẹ nữa.Mày ko biết, gia đình là nền tảng của xã hội sao con?
-Mẹ ơi!-Phong dài giọng-Phải biết dung hoà cả hai thứ chứ mẹ!Mẹ ko thấy bây giờ người ta vẫn ca ngợi mấy chị phụ nữ"giỏi việc nước,đảm việc nhà"đó sao?
-Thế nào ba?-Phong quay asng ba cầu cứu.
Ông liếc sang bà tủm tỉm cười:
-Ba ko biết bênh ai,bỏ ai bây giờ!Nói như mẹ con thì cũng có phần đúng.Phụ nữ càng đòi hỏi được bình đẳng thì trách nhiệm của họ với gia đình và xã hội nặng nề,có người kham ko nổi thành ra bê trễ cả 2...nhưng nói đi cũng phải nói lại.Thời hiện đại ngày nay cũng có lắm người phụ nữ tài giỏi làm nên chuyện lớn...
-Tài giỏi cho lắm thì cũng là cái xương xườn của đàn ông thôi con ạ!-MẹPhong nhìn con-May mắn cho chúng mày là cha mẹ còn đủ,chứ nếu ko thì vứt con cái ở đâu.
-Thì mai ối vợ chồng nó lại trông coi cháu nội,cháu ngoại của chúng mình như bây giờ này!-Cha Phong tả lời.
Phong nhìn cha gật đầu hưởng ứng:
-Mưa từ trên trời mưa xúông mà mẹ?-Anh nâng lon bia của mình lên-Chúc cho mẹ sống trăm tuổi để mà trông cháu nội.
Mẹ chàng nhìn con phì cười:
-Thằng lém!Mẹ kỳ hạn cho mày 1 năm nữa thôi con à!Nếu ko kiếm được vợ mẹ sẽ kiếm cho mày.
Câu chuyện làm kéo dài thêm bữa ăn.Huy ko giấu vẻ ngạc nhiên khi sau đ1o thấy ông anh họ giúp anh dọn dẹp 1 cách thành thạo,gọn gàng,chưa bao giờ chàng làm việc đó đối với mẹ của mình.
-Vợ chồng thằng Huy cũng lâu con gớm!Bác gái của chàng dọn dẹp xong bước lên phòng khách-Hơn 2 năm rồi còn gì.Đẻ 1 đứa cho mẹ mày bồng ẵm cháu à.
Huy nhìn một luợt khắp mọi nhà.Chậm rãi nói:
-Vợ chồng cháu ly dị rồi.
Ông bác của chàng trố mắt:
-Cháu nói sao?Ly dị à?
-Dạ-Huy gật đầu-Mới sáng nay thôi bác.
-Đầu đuôi thế nào ,nói cho bác nghe coi?
-Tụi cháu ko hạp tính nhau-Huy ko đá động gì đến căn nguyên của câu chuyện.Cả ba mẹ cháu cũng đồng ý chuyện ly hôn.
-Vậy là bác làm mai ko mát tay rồi cháu à!-Mẹ Phong thở dài-Lúc trứơc nghe chuyện mai mối,bác đã cảnnhưng bác mày ko chịu nghe,cứ bảo rằng môn đăng hộ đối...Đó ,thấy chưa.
Chẳng biết bà muốn nói gì,song không khí đột nhiên trầm hẳn.
-Này,cháu hãy nói thật xem có phải chuyện phá sản của gia đình vợ là nguyên nhân dẫn đến chuyện ly hôn ko?
Huy nhìn bác,lắc đầu:
-Cháu ko quan trọng chuyện đó đâu bác ạ.
-Hay là trong 2 đứa chúng bay có đức thay đổi lòng?
-Chỉ đơn giản là chúngcháu ko yêu nhau.
Bây giờ thì câu chuyện lại xoay quanh vấn đề môn đăng hộ đối và tình yêu trong hôn nhân!Huy để ý hấy bác dâu của mình có vẻ đăm chiêu,tư lự,bà ko nói nhiều chỉ im lặng lắng nghe...
Phong khều Huy:
-Bà cụ mất hứng rồi!Đang định làm mai con gái của 1 người bạn của bà cho tôi đó.
-Chứ chúng mày xem-
Mẹ Phong nhìn Huy-Nó cứ làm hùn hụt súôt ngày,chẳng có thời giờ để yêu đương trai gái.
-Như vậy mẹ phải mừng mớii đúng-Phong trêu mẹ-Yêu đương trai gái là dễ hỏng lắm đấy mẹ.
-Cũng còn tuỳ chuyện con à!Ko phải ai yêu đương cũng hư hỏng cả đâu.
-Bây giờ thì mẹ thành người hiện đại rồi.Phong cười.
Câu chuyện bị gián đoạn bởi tiếng chuông điện thoại.Ra là bà Hiệp gọi sang con trai mình tậht sự ở đây ko!Bà sợ Huy buồn có thể sinh quẫn trí làm liều.
Thấy mẹ lo lắng như vậy.Huy đành phải cáo từ.Chàng bỗng thấy thương mẹ hiều hơn.Có lẽ dưới mắt bà,Huy ko bao giờ là người lớn cả.
-Linh Đan vừa gọi điện về đấy.Vứa trông thấy con bà Hiệp đã thông báo.
-Có chuyện gì ko mẹ?
-Nó rủ con sang chới với nó 1 thời gian cho khuây khoả-Bà Hiệp nhìn con thăm dò.
Huy cười trấn an mẹ:
-Con có buồn đâu hả mẹ?Nếu mà có buồn chăng nữa,thì làm việc vẫn tốt hơn là nghỉ ngơi.
-Huy nè!-Bà Hiệp bỗng nhìn con thật lạ.
-Có chuyện gì vậy mẹ?-Huy lấy làm lạ hỏi lại mẹ.
-Hôm trứơc,mẹ tình cờ trông thấy...1 người rất giồng QNhư.
Huy gịât mình:
-Thật hả mẹ?Mẹ trông thấy ở đâu?
Lúc đ1o xe của ba mẹ gặp đèn đỏ ở ngã tư Cao Thắng-Nguyễn Thị Minh Khai nên phải dừng lại.
Bà kể rằng cô gái kia ngồisau xe 1 người bạn gái chạy ngang qua trứơc mặt bà theo đường Cao Thắng.
-Trông giống QNhư lắm...chỉ có điều là trên tay cô ấy bế 1 đứa bé-BàHiệp ngập ngừng-Con có giấu mẹ điều chi ko Huy?Chẳng lẽ...QNhư có con hay sao?
Huy ngỡ ngànng nhìn mẹ.Rồi chàng cũng kể cho bà nghe giấc mơ kỳ lạ trước đây của mình.
-Con thấy rõ ràngQNhư dắt 1 đứa bé-Hàng lắc đầu-Quả tình con ko biết QNhư có con hay ko.
-Hay là nó đã lập gia đình với người khác?-Bà Hiệp vẫn nửa tin nửa ngờ.
-Làm sao bây giờ đây mẹ?Chẳng lẽ cứ lại rêu rao trên báo?Chắc gì QNhư đã đọc?Lần trứơc,con còn nhắn tin trên cả đài truyền hình mà cô ấy vẫn bặt tăm.
-Nếu nó đã có chồng,có con thì cũng nên mừng cho nó...Mẹ chỉ sợ...đó là cháu nội của ba mẹ mà mình ko nhìn nhận thì thất đức lắm...
-Ba có biết chuyện này ko ?
-Mẹ có kể cho ông ấy nghe-BàHiệp gật đầu.
-Sao đến hôm nay mẹ mới kể với con?
-Mẹ múôn chuyện của con kết thúc xong xuôi rồi mới tính đến chuyện khác.Lạy trời cho đó đúng là QNhư và cháu của mẹ.
Người mà bà Hiệp trông thấy quả đúng là QNhư.Hôm đó,thằng bé bị sốt cao quá nên nàng phải đưa con tới bác sĩ.Xong xuôi,lúc đang đứng đón xe thì thấy TMinh đi làm ngang về.Cô bé chở luôn 2 mẹ con về nhà.
-Chị nhìn kỹ mà xem-TMinh nói 1 cách quả quyết-Em thấy thắng nhỏ... rất giống anh Phong.
Đấy ko phải là lần đầu tiên TMinh nói vậy!Nghe riết rồi QNhư bỗng thấy con mình... giống cha đỡ đầu của nó thật!Tuy nhiên nàng vẫn mắng TMinh:
-Cứ nói bậy mãi thành quen miệng,ko sợ anh Phong chửi cho.
-Chính ảnh cũng có lần đồng ý với em kia mà!TMinh cãi lại.
-Anh em nhà cô khùng cả đám!-QNhư phì cười.
TMinh bỗng nghiêm mặt:
-Em nói thật nghen...nhưng chị phải hứa là ko được giận.
QNhư cắt ngay lời cô bé:
-Thôi,đừng hỏi làm gì.Có những điều mà người ta ko múôn thố lộ với bất cứ ai TMinh ạ!Chị biềt là em rất thuơng chị,như vậy là tốit lắm rồi...chị chỉ muốn nói với em 1 điều:Thằng bé là niềm hạnh phúc chứ ko phải là nổi bất hạnh của chị.
-Sao chị bứơng bỉnh quá vậy!-TMinh giậm chân-Người hiền lành như chị,chẳng lẽ phải súôt đời ở giá sao.
-Lo cho mình đi ,cô nương à!Lớn tồng ngồng rồi hổ 1 cái là giậm chân la làng.
-Hì ...hì...con gái út mà!-TMinh toét miệng cười.
Rồi hứng chí,cô nàng bế thằng bé lên,vừa lắc nhẹ vừa hát:"Út út cưng!Nín đi đừng khóc nhè.Má sắp về rồi đừng khóc nửa nghen..."
Thằng bé lim dim vụt mở mắt tròn xoe.Và khi nhận ra người quen,nó lim dim mắt ngủ tiếp.
Những lúc có TMinh đến chơi,căn nhà như sôi động hẳn lên."Cô Út cứ luôn mồm cười nói ríu rang khắp nhà.Cậu ?Phong,chỉ thỉnh nthoảng mới đến.Anh mua rất nhiều đồ chơi dù thằng bè chẳng biết chơi!Cho đến 1 lần,Phong buột miệng:
-Thằng bé trông cũng giống anh đó chứ.QNhư nhỉ?
Nàng cười ngượng ngùng:
-Chắc tại hồi mang thai nó,em với anh gây lộn hoài nên nó mới giồng anh như vậy.
-Đúng rồi!-Phong gật đầu-Anh nghe người ta bảo trong lúc mang thai mà người mẹ ghét ai đó thì sau này đứa con sinh ra sẽ giống y chang người đó.
Nói xong,anh tủm tỉm cười.QNhư cũng cuời khi nhới tới mối quan hệ căng thẳng giữa 2 người trong thời gian đầu.Giờ đây,nàng đãthật sự an tâm khi thấy TMinh và Phong ngày càng gần gũi nhau hơn.Mẹ nàng cũng nhận biết điềuđó và rất mừng cho TMinh,bởi vì bà cũng thuơng TMinh như từng thương TKim trước đây.
Chỉ có 1 điều bà ko hề biết là thỉnh thoảng QNhư lại gởi con cho mẹ và đi đâu đó rất lâu.Bà có gạn hỏi thì nàng bảo rằng đến bác sĩ để khám sức khoẻ.
Bà có biết đâu,"bác sĩ" của con mình là cái quán nước đối diện trước cổng công ty của Huy.
QNhư ngồi đó cho đến khi cánh cổng lớn bên kia đường từ từ khép lại,để rồi sau khi trở về nhà.Nàng lại ôm riết lấy con mà hôn nó như thể trong vòng tay chính mình là của cha nó vậy.
chương 34
Chiều hôm qua,lúc đến chơi nhà bác,Huy đã quên hỏiPhong về việc anh đã gọi điện thoâi cho mình buổi sáng.Chính vì vậy mà hôm nay,khi chàng muốn gặp Phong,thì anh đã đi NTrang mất rồi.
-À,hôm qua bác nghe nó định rủ cháu đi chơi cho vui.Chắc là ko gặp được nên nó quên mất-Mẹ Phong trả lời Huy.
-Anh ấy đi bao giờ thì 4 ngày nữa sẽ về.Nghe bảo nó cho nhân viên nghỉ ù hôm tết.
Huy buồn bã ra về.Biết Phong ở đâu mà tìom đây?Mà đới đến 4 ngày.Chắc là chàng chết mất...
Sáng nay,vừa gặp T.Hà ,Huy đã nhận được tin sét đánh:
-Em báo cho anh 1tin buồn.QNhư đã lấy chồng rồi.
-Cái gì?-Huy tưởng T.Hà nói đùa nên nhăn mặt-Hết chuyện để cô giỡn rồi sao?
-Anh xem thì biết!-T.Hà chìa bức ảnh ra-Ngay hôm chụp hình,QNhư đã đẻ con đấy.
Đúng là QNhư rồi!Nhưng sao lại có cả Phong ở đây?Huy thảng thốt nhìn T.Hà:
-Ở đâu cô có bức ảnh này?
-Nhỏ Tminh làm chung với QNhư.Cả 2 là "lính"của anh Phong-T.Hà nhìn Huy chăm chú.
Huy lao đến bên điện thoại.Ko có ai lên máy.Chàng hấp tấp lấy xe phóng thẳng đến nhà ông anh họ của mình.Ko ngờ Phong vừa đi NTrang sáng nay.Chàng quay trở về công ty,xồng xộc lao vào phòng của Phú:
-Anh xem đi.
Phú nhìn trân trối vào bức ảnh,mãi lát sau mới nói được:
-Đúng là QNhư rồi!Cô ấu ở đâu vậy?
huy ngồi phịch xuốpng ghế,mệt mỏi lắc đầu:
-Anh Phong biết nhưng anh ấy lại ko có nhà.
-Cậu ấy đi đâu?
Phú hỏi và sốt ruột chờ câu trả lời.Nhưng
Huy bỗng đứng dậy.
-Đúng rồi!-Chàng quay sang Hải cũng đang có mặt trong phòng-Anh chạy hỏi giùm tôi xem hôm nay có chuyến bay SGòn -NTrang ko?-Nếu có mua cho tôi 1 vé.
Hải luýnh quýnh đến độ ko còn nhớ dến việc tra danh bạ điện thoại để tìm địa chỉ liên hệ.Anh phóng xe thẳng đến phòng bán vé của VN Air-line,rồi quay trở về trong nháy mắt.
-Hôm nay ko có chuyến bay.
Huy thẩn thờ nhìn vào bức ảnh.Đã lần ra tung tích của QNhư rồi,cần phải biết rõ mọi chuyện.Chàng đã đi hỏi T.Hà về ngày tháng chụp ảnh và nhẩm tính...Rõ ràng đứa con của QNhư là của chàng rồi.Ko thể có chuyện khác đi được.
-Anh Phú này-HẢu khều nhẹ Phú-Có phải QNhư là... bạn của TKim ko?
Đến lượt Phú ngạc nhiên:
-Cậu cũng biết QNhư à?
Hải gật đầu:
-Tôi biết cô ấy hơn 10 năm nay rồi.Lúc QNhư mới học lớp 8.
Huy nắm từng mớ tóc của mình mà day:
-Sao tôi ngu thế kia chứ?Nghe QNhư bảo cô ấy học lớp 3 ,tôi cũng tin.
Hải trầm ngâm:
-QNhư thông minh,học giỏi nhưng hiền lành ,nhút nhát lắm.Chới với TKim,cô ấy nhường nhịn bạn tất cả.
Huy ôm lấy đầu rên rỉ:
-Có ai lại đi nhường nhịn hạnh phúc của mình kia chứ?Tôi biết QNhư yêu tôi mà!-Chàng ngẩn lên nhìn Phú-Cô ấy mang cả con của tôi theo mà ko hề nói 1 tiếng.
-Sao?-Phú sửng sốt-QNhư có con à?
-Đúng như vậy đấy.Bữa nay,con tôi đã được 4 tháng 8 ngày.Tại sao QNhư lại ác với ôti như vậy chứ?
Nghe giọng điệu của Huy thì cứ y như là xưa nay người bị nguợc đãi là chàng chứ ko phải QNhư.
Phú bỗng bật cười:
-Cậu mà còn lải nhải nữa,chắc tôi phải tống cậu ra kỏi phòng.
Huy đứng bật dậy,hỏi Phú:
-Anh có tiền mặt đó ko?
-Cậu định làm gì vậy?
-Tôi đi NTrang liền bây giờ!-Huy quả quýêt.
-Cậu có điên ko?-Làm sao tìm được thằng Phong mà đi?
-Anh điên thì có!-Huy nhăn mặt-Sáng sớm cứ đi dọc các bãi tắm thì kiếm gặp thôi chứ khó khăm gì.
Phú đành phải nghe theo.Anh mở ngăn kéo:
-Có 2 triệu thôi,đủ ko?
-Bao nhiêu cũng được.Còn chuyện này nữa,anh đừng nói gì với ba mẹ nghen.
-Ko nói sao được?-Phú trợn tròn mắt:
-Thì cứ bảo tôi đi đâu đó.Muốn nói sao đó thì nói-Giọnh Huy ngang phè-Ko tìm ra tông tích QNhư ,tôi ko về đâu.
Nói rồi,chàng bỏ đi ngay.Phú và Hải nhìn theo lắc đầu cười trừ:
-Cái thằng đến là kỳ quặc!-Phú nói-Hôm truớc nó ghét QNhư ko biết để đâu cho hết.VẬy mà bây giờ,ko có cô ấy nó lại như điên như khùng.
-Lúc người yêu tôi đi lấy chồng,tôi cũng phát điên lên như vậy-Hải trầm nhâm.
-Tôi chưa phải gặp cảnh của các cậu nên ko biết mình sẽ ra sao-Phú lắc đầu.
Trong lúc đó,Huy đã về tới nhà,ko thấy ai ở nhà,chàng mừng quýnh vội đi ngay lên phòng lấy quần áo và mấy thứ cần thiết.Chiếc vali con nhẹ hẫng trong tay chàng.
-Ủa ,sao con lại về vào giờ này?
Vừa xuống hết cầu thang,Huy bỗng nghe tiếng mẹ.Thì ra bà vừa đi chợ về.Cố lấy giọng thật tự nhiên chàng trả lời mẹ:
-Con bỏ quên giấy tờ ở nhà nên phải chạy về lấy.Thôi ,con đi nghem mẹ.
Chẳng biết bà Hiệp có nghi ngờ gì ko mà bà đứng nhìn theo con trai cho đến khi Huy đi khuất hẳn.
Quay trở lại công ty,Huy căn dặn công việc cho mọi người rồi bảo Hải đưa mình ra bến xe.
-Chùng nào anh về?-Hải băn khoăn hỏi.
Gặp được anh Phong là tôi về liền.Thôi anh về đi-Huy leo lên xe.
-Nhớ cẩn thận nghe anh Huy!-Hải quay xe còn dặn với lại.
Huy mỉm cười,,chẳng hiểu chàng trợ lý dặn mình cẩn thận điều gì.Đối với chàng,Ntrang hoàn toàn xa lạ nhưng cũng chẳng có gì để mà sợ.
So với việc chàng sắp gặp lại vợ con thì tất cả mọi chuyện rắc rối,phiền phức đều lùi lại phía sau.Chàng có 1 niềm tin rất mãnh liệt rằng,Qnhư vẫn chỉ ở có 1 mình.
Bất giác,Huy bỗng nhớ đến những ngày cuối cùng sống bên nhau.Lúc đó,chàng ko hề nhận sự cuống quýnh vội vàng nơi QNhư.Những điều mà khi nàng đi rồi,chàng mới vở lẽ.
1hôm.QNhư bỗng hỏi:
-Nếu em đi vắng,anh có nhớ em ko?
Huy lắc đầu,giọng dứt khoát:
-Ko nhớ.
-Tại sao vậy?Nàng hỏi với vẻ bình thảng.
-Vì anh ko bao giờ cho phép em đi đâu cả-Huy bật cười kéo nàng lại gần-Em ghét anh lắm phải ko?
-Tại sao lại ghét anh?-QNhư hỏi lại:
-Anh giống như 1 tên cai ngục ,độc ác, khe khắc.
-Điều đó chỉ dành riêng cho em thôi!-Giọng QNhư buồn buồn.
-Em ko muốn...ở chung với anh nửa phải ko?
-Ngôi nhà này,đối với em giống như... 1cái quán trọ và anh đối với em cũng vậy.
-Em ko xem khác đi được sao?-Huy lắc nhẹ tay nàng-Đây là tổ ấm của em kia mà.
-Em chỉ ở nhờ tổ ấm của người khác thôi-QNhư rụt tay lại-Anh nhìn mà xem.
Khắp phòng,chổ nào cũng có ảnh TKim!Nhưng điều đó bây gìơchỉ còn là sự lãng quên của Huy.Lâu lắm rồi,chàng ko nhìn đến những bức ảnh đó.Sở dĩ nó còn tồn tại là vì chàng ko nghĩ đến việc gỡ bỏ đi.Nó giống như nhũng bức ảnh đẹp để trang trí cho căn phòng.
-Anh ko có thì giờ để nhìn ngắm những bức ảnh đó nữa,em thừa thông minh để nhận ra điều đó kia mà.
-Em ko thông minh như anh tưởng đâu.QNhư lắc đầu-Em chỉ nói những gì em thấy,thậm chí chỉ nghĩ đến những điều đang hiện hữu trứơc mắt mình.
-VẬy thì em đúng là 1 kẻ ngốc nghếch-Huy mỉm cười-Mọi sự ngốc ngếch khôn ngoan.Bây giờ anh nói lại thế này:Nếu ko có em thì anh sẽ nhớ em đến...chết queo!Chịu chưa?
QNhư nói thật khẽ:
-Em cũng vậy.
Huy đứng lên:
-Để anh dẹp mấy bức ảnh lố bịch này đi.
Nhưng QNhư đã ngăn chàng lại:
-Ko cần thiết đâu anh.Đó mới chính là chủ nhân thật sự của căn phòng này.
-Nếu em còn nói như vậy nữa,anh sẽ ko nghe đâu!-Huy bực bội xô QNhư ra xa.
Nàng thu người tựa lưng vào tường,2 tay khoanh lại để trên đầu gối,im lặng nhìn chàng.Trông nàng giống như 1 chú mèo con đang sợ hãi vì mới vừa bị chú đánh đòn.Nang chứ nhìn Huy như thế cho đến lúc chàng ko cưỡng đuợc phải ghì siết nàng vào lòng...
Bây giờ nhớ lại,lòng Huy quặn đau.Những ngày hạnh phúc nhắn ngủi ấy đã đơm hoa kết trái mà chàng ko hề biết.Tôi lỗi ấy, chàng biết lấy gì để gội rửa đây.
Có lẽ nỗi nhớ da diết đó đã giúp Huy rút ngăn quãng đường lại.Những kỷ niệm về QNhư cứ thay nhau tìm về khiến chàng chẳng có thởi giờ nghĩ ngợi đến bất cứ chuyệ gì khác hơn-Thậm chíchàng chẳng nhớ gì đến lời dặn của Hải.
Xe đến Ntrang thì đã gần 11giờ đêm.Huy bước xuống bến xe dáo dác nhìn quanh như để định hướng.Sau đó bỏ qua nhửng lời mời mọc của mấy tay xích lô,chàng chậm rãi buớc ra đường.Được đi bộ suốt cả ngày trời bó gối trên xe,Huy cảm thấy sảng khoái vô cùng.Chàng thong hả đếm từng buớc chân và hít căng lồng ngực mùi hương ngai ngái,nồng ấm của gió biển.
Chợt...Huy nghe có vật gì đập mạnh vao gáy mình.Chàng ngã chúi về phía trước và kip nhận ra cảm giác đau búôt sau lưng...
Sau đó là im lặng và bóng tối bao trùm lên tất cả.
Chương 35
Tiếng thằng bé khóc rélên khiến QNhư giật mình.Nàng sờ trán con,sờ khắp cả mình mẩy nó,nhưng ko có gì khác thường.Chắc là thằng bé ngủ mơ!Trẻ con cũng có nhưng giầc mơ như người lớn kia mà.Nhgĩ vậy nên nàng yên tâm đặt thằng bé xuống giường.
Lạ chưa?Sao nó lại cứ cẵn nhẵn thế này?Thấy con cứ trằn trọc ko ngủ được,QNhư lại iểm tra 1 lần nữa.Vẫn chẳng có gì khác thường hay nó đói?Nhưng bụng vẫn còn no căng đây mà.
Thằng bé ko chịu ngậm vú.Nó quay đi khóc nằng nặc như tức tưởi điều gì.
Bên ngoài,bà Hân đã bật đèn trở dậy:
-Làm sao mà nó quậy phá con vậy?
QNhư bế con bước ra ngoài:
-Con cũng ko biếtTự dưng nó bỗng khóc ré lên.
Mẹ nàng đón lấy cháu,xem qua 1 lượt rồi cũng kết luận.
-Chắc là thằng nhỏ nằm chiêm bao giật mình.
Bàôm cháu vào lòng đi tới đi lui ru cho nó ngủ.Lát sau thằng bé đã ngủ thiếp đi.
-Thấy chưa?Mẹ nói có sai đâu?-Bà Hân nhìn con gái vẻ am hiểu.
QNhư nhìn đồng hồ.Mới hơn 11giờ 1 chút nhưng thằng bé đã làm cho nàng tỉnh ngủ hẳn.Nàng đón lấy con,bế nó trở vào phòng.
Nàng ngồi nhìn con ngủ,QNhư bỗng thấy nhớ Huy lạ lùng.Chiều hôm qua và cả chiều hôm nay nàng đều ko thấy Huy đi làm về...Chẳng lẽ anh đang làm việc với Huy sao?Nếu đúng như vậy thì khi gặp lại TKim anh sẽ như thế nào?Chắc là bỡ ngỡ lắm.
Hôm qua,lúc Phong đến báo tin sẽ nghỉ bán 1 tuần cho nhân viên đi nghỉ mát,QNhư đã bảo anh:
-Khi nào mở cửa trở lại,cho em đi làm nghen?
-Đã được 6 tháng đâu mà em đòi đi làm!-Phong ngạc nhiên.
-Nhưng em thấy trong người khoẻ lắm rồi.
-Này,mắt Phong bỗng sáng lên-Em có muốn lên văn phòng công ty của ba anh làm việc ko?
-Làm gì hả anh?
-Làm kế toán bán buôn.Ba anh đang cần 1 ngừơi thông minh tháo vát giống như em vậy.
Nghe Phong nói,QNhư phì cười,nàng nhớ có lần Huy cũng đã bảo mình"htông minh cực kỳ"so với những người có trình độ lớp 3 khác.
-Thế nào?Có đồng ý ko?-Phong hỏi lại.
-Em thích bán ở cửa hàng hơn...-QNhư lưỡng lự.
-Thôi được!Cứ suy nghĩ kỹ đi,khi nào anh về rồi sẽ trả lời.Phong đứng dậy lấy trong túi áo ra xấp tiền-Đây là tiêu chuẩn ở nhà của em.Ai cũng có phần cả,em đừng ngại.
Rồi ko để QNhư có thời gian trả lời,anh đã trao mẹ nàng rồi bỏ đi 1 nước.
-Cái thằng thiệt dễ thuơng-Bà Hân chép miệng-ko biết nó với con Minh ra sao rồi?
QNhư cười:
-Chắc thế nào cũng tới ...La Mã thôi mẹ à.
Nàng biết, ko phải với ai Phong cũng "dễ thuơng" như thế!Các cô nhân viên khác,mỗi lần tinhtoán sổ sách mà ko mạch lạc rõ ràng thì cứ làphải nghe chửi đầy tai.Ngày trước ,nàng cũng đã từng bị mắng như thế.
Vừa nghĩ đến đây,QNhư bỗng giật mình.Nàng đã nhận ra rồi.Sao tính của Phongvà Huy giống nhau đến lạ vậy.Và nàng cũng đã tìm thấy câu trả lời:Vì họ đều là những ông chủ...Có lẽ đúng như thế thật.
Sáng hôm sau,QNhư bảo mẹ:
-Ko biết tại sao bé Huy cứ trằn trọc suốt đêm mẹ ạ.
BàHân đón lấy cháu mỉm cười:
-Chắc là nó nhớ thằng cha nó.
-Hay là con ẵm cháu đi bác sĩ?
Nhưng mẹ nàng lắc đầu:
-Nó ko bị gì đâu con.Chắc là tại trời noóng nực quá.
QNhư nghe mẹ nói yên tâm được phần nào,nhưng thật kỳ lạ:Cả ngày hôm đó thằng bé ko chịu ngủ.QNhư đã hát đến khản cả cổ,đưa võng đến mỏi cả tay và phải chóng chỏi với cơn buồn ngủ do chính những khúc hát ru của mình...Vậy mà 2 mắt thằng bé vẫn mở thao láo.Dường như trung khu thần kinh điều khiển giấc ngủ của nó đã quên mất nhiệm vụ của mình.
Cuối cùng,QNhư đành phải bế con tới bác sĩ điều trị cho con mình.Ko ngờ ki khám xong,ông ta lại tủm tỉm cười:
-Chắc là thằng bé nhớ bố của nó nên ko ngủ được thôi-Ông đưa cho nàng 1 chai si rô.Về đến nhà,cô cho cháu uống 1 muỗng càphê,nó sẽ ngủ yên.
-Cám ơn bác sĩ-QNhư trả tiền thuốc rồi hấp tấp ra về.
Thành phố đã lên đèn.Nàng quấn con thật kín trong chiếc khăn bông rồi đón 1 chiếc xích lô.Tuy chẳng tin lời bác sĩ,nhưng đột nhiên nàng cũng thấy lo lắng trong lòng.Hai hôm qua,Huy đi đâu mà ko thấy tới công ty?Làm sao để biết tin tức của anh bây giờ?
Về đến nhà ,sau khi uống thuốc,thằng bé bắt đầu thiu thiu ngủ.QNhư bảo mẹ:
-Con ra đường 1 chùt cho mát.Mẹ trông chừng cháu giùm con.
Trạm đthoại ở ngoài đường lớn.QNhư vừa đi vừa suy nghĩ xem có nên gọi cho Phú ko?Cuối cùng ,nỗi lo lắng cho Huy đã lấn tất cả.Nàng gọi đthoại cho Phú ở văn phòng công ty.
-Alo!Tôi nghe đây-Đầu dây bên kia lên tiếng.
QNhư hoảng hốt đứng im như phỗng.
-Alô!Ai gọi đó-Tiếng Phú sốt ruột giục.
-Phãi anh Phú ko?Em muốn biết tin tức của anh Huy.QNhư nói thật nhanh.
-Alô!TKim hả?Giọng Phú sửng sốt.
-Ko,em là QNhư đây.
-Trời ơi!Em ở đâu mà thằng Huy ra Ntrang tìm em vậy Như?-Phú thảng thốt hỏi.
QNhư im lặng.Tại sao anh Huy lại ra NTrang tìm mình?
-Alô!Em còn đó ko QNhư-Phú hỏi lớn-Thằng Huy với TKim li dị rồi.Nó đi tìm em khắp nơi.
Cái ống nghe run run rời khỏi tay QNhư rơi đánh "cộp"xúông bàn.Nàng nhặt lên nhìn nó hồi lâu rồi gác máy.Cái tin Huy ly dị khiến nàng chuếch choáng như người vừa uống rượu say.Điều đó có nghĩa là sự hy sinh của nàng đối với TKim trở thành vô nghĩa.Đối với Huy lại càng vô lý hơn.
-Con sao vậy Như?-Vừa trông thấy con gái bước vô nhà,bà Hân đã hỏi ngay.
QNhư xoa xoa 2 tay lên đôi má hãy còn tái xanh vì xúc động.
-Dạ...ko có chi đâu mẹ.
-ko có gì mà măt con xanh lét như vậy à?-Bà Hân nghiêm mặt.
-Mẹ!-QNhư ngồi sà xuống cạnh chiếc võng của con-Anh Huy với TKim ly dị rồi.
Qua phút giây sững sờ,bà Hân định thần lại hỏi con:
-Làm sao con biết?
-Con vừa goại đthoại cho anh Phú-QNhư thú thật-Anh ấy bảo anh Huy đi Ntrang tìm con mấy ngày nay.
-Làm sao mà nó lại tìm con ở Ntrang?
-Chính con cũng đang thắc mắc chuyện đó.Hay là...
Nàng định nói là do "TVân chỉ" nhưng rồi lại thấy ko có lý nên bỏ lửng giữa chừng.
-Con có nói cho thằng Phú biết nhà mình ko?-Bà Hân sực nhớ.
QNhư lắc đầu:
-Con ko nói.
-Tại sao vậy?Bây giờ thằng Huy dã ly dị rồi kia mà?
-Nhưng...còn ba mẹ ảnh.Con sợ lắm-QNhư ngập ngừng.
Bà hân trầm ngâm nhìn con.Quả là khó ăn khó nói.Bây giờ lại thêm thằng bé nữa,biết họ có nhận dâu ,nhận cháu ko mà nhìn.
-À.mẹ có nhớ anh Hải ,bạn của Tkim hồi trước ko?
BÀ Hân nhìn con gật đầu:
-Thằng Hải làm sao?
-Anh ấy đang làm việc ở công ty của anh Huy,mẹ à.
-Vậy à,ai nói mà con biết.
Bị mẹ bắt bí.QNhư đành thú thật:
-Mấy bữa con ngồi chờ anh Huy...thấy anh Hải ở trong đó đi ra.
Bà Hân nhìn con = ánh mắt cảm thông:
-Ra là vậy.Bây giờ con tính sao?Để nó đi kíêm hoài cũng tọi nghiễp.
-Theo mẹ thì con phải làms ao bây giờ?-QNhư hỏi.
-Thì tụi con cứ gặp lại nhau đi rồi tính toán.Mẹ thấy cũng phãi nên cho thằng Huy biết con của nó.
-Có...kỳ ko mẹ?-QNhư ngại ngùng.
- Có gì đâu mà kỳ.Nó lặn lội đi tìm con như vậy chắc chắn là nó còn thưong...Lại thêm chuyện nó ly dị TKim nữa.Con ko việv gì phải ngại.
-Lúc nãy,khi biết là con ,anh Phú cò vẻ mình lắm.
-Đo,mẹ nói có sai đâu.-Bà Hân mỉm cười.
Nhưng bây giờ thì Phú đang bực mình lắm.Anh vừa tức Huy,vừa giận QNhư.Chúng nó cứ như đang chơi trò cú tm với nhau.Hôm qua tới giờ bà già cứ theo hỏi Huy mãi,làm Phú cũng ko biết phải nói thế nào cho suông.Cái thằng...Thật là ngu.Đã bảo gọi đthoại về cho nhà yên tâm,vậy mà nmó lại mất biệt.Thử chờ đến mai xem sao.
Nhưng hôm sau,rồi hôm sau nữa vẫn chẳng có tin tức gì của Huy.
Ông Hiệp đã cuống cuồng lên:
-Con phải nói thật mấy hôm nay thằng Huy đi đâu?
Đến nước non này thì còn gì nữa màgiấu giếm-Phú đành nói thật.
-Nó đi ra NTrang kiếm thằng Phong của bác Hai.
-Chi vậy?
-Nghe đâu...QNhư đang làm việc ở chỗ thằng Phong ba ạ.
-Ai nói?
Phú kể lại chuyện tấm hình cho ông Hiệp nghe rồi bảo:
-Vì vậy mà thằng Huy sốt ruốt ko chờ được.
-Con với cái.Bộp chộp như nó là hỏng việc-Ông Hiệp có vẻ bực mình cậu quý tử-Con gọi sang bác Hai xem thằng Phong về chưa?
-Chắc chưa về đâu ba.
-Sao con biết?
-Bởi vì nếu thằng Phong về,thì thằng Huy cũng đã về rồi.Chắc chắn tụi nó sẽ gặp nhau ngoài đó mà.
-Nhưng tại sao nó lại ko gọi đthoại cho gia đình hay mà nó cũng biết là gia đình đang lo lắng cho nó kia mà.
-Có lẽ hắn sợ bị ba mẹ rầy nên im luôn đến khi về nhà nghe rầy luôn 1 thể.
Mặc dù đã cố gắng tìm đủ mọi lý lẽ để bênh vực cho Huy,nhưng trong thâm tâm Phú ko thể ko lo lắng.Anhy biết chắc chắn có chuỵện gì đó xẩy đến cho Huy rồi,= ko thì cò đâu lại im hơi kin tiềng như vậy?
Đến chiều,phong vè tới vừa lúc Phú gọi đthoại sang.
-cậu Huy hả?Tôi ko gặp-Cậu ấy đi đâu ngoài Ntrang vây?-Phong ngạc nhiên
-Nó đi tìn cậu.Này ,cậu đến chỗ tôi 1 lát được ko?
-Đến văn phòng cộng ty hả?Được rồi,tôi tắm rửa xong sẽ tới liền.
Nửa giờ sau,Phong có mặt trong phòng của Phú.Chàng ko hề nén nổi kinh ngạc khi biết QNhư là ai?
-TRời ơi. Vậy mà tôi đâu có biết.QNhư vào làm chỗ tôi cả năm nay rồi.
Qua phút giây ngạc nhiên sửng sốt thì nổi lo lắng cho Huy lại ùa về:
-Nếu múôn kiếm thì ko thể ko gặp-Phong có vẻ đăm chiêu-Cậu ấy còn biết rõ hôm nay tôi về kia mà?
-Tôi linh cảm có chuyện ko may rồi-Phú ko giấu vẻ lo lắng-Hoặc là gặp tai nạn dọc đường,hoặc là ra tới NTrang rồi mới bị...Chắc chắn là tai nạn rồi.
Giờ đây,gần như Phu đã khẳng định được nguyên nhân khiến Huy mất tăm mấy ngày qua.Vụt nhớ ra,anh gọi đthoại cho Hải.Cũng may là Hải còn nhớ rõ số xe Huy đã đi sáng hôm đó.
Ở bến xemiền Đông,người ta khẳng định là hôm ấy ko có tai nạn nào xẩy ra trên tuyến đường SGòn -NTrang.Bằng chứng hùng hồn nhất là chiếc xe Huy dã đi có mặt trong bến chờ chuỵến trở ra NTrang vào sáng mai.
Trở về nhà ,Phú gọi đthoại cho TVân nhờ nàng đi tìm trong bệnh viện Ntrang xm có tin tức gì của Huy ko?
Còn Phong,trên đường về nhà,anh mới vỡ lẽ vì sao thằng bé có cái tên Gia Huy và lại còn giống mình nữa.
ĐOẠN KẾT
Phải mất cả buổi sáng hôn sau,TVân mới tìm được Huy trong số cả ngàn bệnh nhân đang nằm điều trị trong bệnh vịên Ntrang.Huy đã tỉnh nhưng vẫn còn lơ mơ ko nhớ gì cả.
Anh bị đâm 2 nhát sau lưng,nhưng vết thương ko còn nguy hiểm vì chỉ chạm phần mềm-Cô bác sĩ bạn của TVân bảo nàng-Chỉ có vết đập vào đầu là hơi nặng.
Kẻ cướp đã lấy chiếc"xăm-xô-nai"của Huy trong đó có cả giấy tờ tuỳ thân của chàng nên bệnh viện ko biết địa chỉ để báo tin cho gia đình anh.Người ta đành phải chờ cho đến lúc chàng nhớ lại.
-Anh Huy!Anh Huy!-TVân lay nhẹ tay chàng.
Huy đang nằm nghiêng,mắt chỉ khép hờ.Mấy hôm nay,chàng cứ bị nôn mữa liên tục nên ngườo gầy tọp đi.
-Anh Huy!-TVân lại gọi-Em là TVân nè,anh nhớ ko?
Lần này Huy mở choàng mắt,đôi mắt khẽ mấp máy.TVân chăm chú nhìn chàng.Bất chợt nàng nhớ ra:
-QNhư!Đã tìm được QNhư rồi.Anh nhớ QNhư ko?
-QNhư!-Từ đôi môi đang mấp máy của Huy bật thành tiếng nói-QNhư đâu?
-A!Anh nhớ rồi phải ko?Em gọi QNhư ra đây cho anh nghe?-TVân mừng líu cả lưỡi.Huy chớp mắt:
-Con tôi...
CÂu này thì TVân ko hiểu bởi nàng chưa biết chuyện QNhư có con.Tuy vậy nàng vẫn gật đầu lia lịa:
-CẢ con anh nữa.Em gọi họ ra ngay đây ,anh nằm nghỉ đi nghen.
Thấy TVân chạy đi,cô bạn của nàng gọi lại:
-Trong phòng trực của mình có đthoại kìa Vân.
Nhưng nàng lắc đầu:
-Để mình ra ngoài gọi cho tiện.
Nói rồinàng đi nhanh ra trạm đthoại công cộng gần đó.
Phú nghe đthoại mừng đến... hụt hơi.
-Em chăm sóc hắn giùm nghen.Anh sẽ bàn với ba mẹ rồi ra liền.
gác máy,anh lấy xe phóng vội về nhà .Trông thấy Phú mặt bà Hiệp biến sắc:
-Nó...Có chuyện rồi phải ko con.
Anh nói ngay để trấn an bà:
-Huy ko sao đâu mẹ!TVân vừa mới gọi đthoại cho con.
Ông hiệp nhìn thằng con đỡ đầu chăm chú
-Nó bị làm sao vậy Phú?
-Hắn...Té xe ba à!Hồi nãy,lúc TVân vô bệnh viện thì hắn đã tỉnh táo hoàn toàn.
Ông Hiệp mím mội,mãi lát sau mới lên tíêng:
-Chắc là bị chấn thương sọ não rồi!Phải chuyển nó vô chợ rẫy càng sớm chàng tốt.
-Ba mẹ à!-Phú ngập ngừng-Thằng Huy đòi găp vợ con nó.
-Con gọi thằng Phong đến đây ngay-Ông Hiệp bảo Phú rồi quay sang vợ-Em chuẩn bị đồ đạc đi.Thằng Phong tới sẽ đến đón QNhư rồi đi NTrang luôn.
Ko đầy 15 phút sau,Phong đã có mặt.Từ hôm qua tới giờ,anh cứ nhấp nhỏm muốn báo tin cho QNhư,nhưng rồi lại thôi.Chưa có tin tức gì của Huy,anh ko muốn QNhư phải lo lắng nhiều.
Đang nấu cơm dưới bếp,nghe tiếng gọi cửa,QNhư bảo mẹ:
-Để con ra xem ai.
Nàng sững sốt khi trông thấy Phong cùng đi với Phú,theo sau 2người còn có cả ...ba nẹ của Huy.
-Thưa ...ba mẹ!-QNhư cúi đầu ấp úng.
Bà Hiệp rơm rớm nước mắt cầm lấy tay nàng:
-Ba mẹ biết con là QNhư lâu lắm rồi.Sao con lại bỏ đi như vậy?
-Con xin lỗi ba mẹ.Dạo này ,sức khoẻ của mẹ có khá lên hơn ko?
-Mẹ khoẻ nhiều rồi.Con nè,mẹ con có nhà ko?
BÀ Hân định bước ra,nhưng thấy người lạ,bà lại nép vào cửa nhà bếp.QNhư mời ba mẹ chồng vào nhà.
-Dạ,mẹ con đang bận dưới bếp.
Nàng xuống mời mẹ và con lên.Sui gia nhìn nhau bỡ ngỡ mất hồi lâu.Cuối cùng ông Hiệp lên tiếng:
-Chắc là duyên phần của tụi nhỏ như vậy rồi nên ông trời mới sắp bày như vậy.Xin chị hãy thông cảm bà bỏ qua cho sự thất lễ từ trước tới nay của chúng tôi.
Bà Hân ngại ngùng:
-Làm sao mà trách anh chị được khi mà anh chị đã thương yêu cháu Như chân thành.Nó về đây mà cứ nhắc anh chị luôn.
Bà Hiệp đã phải dằn lòng cho đến bây giờ mới dám đưa tay đón cháu nội.
-Thằng cháu đích tôn của ông bà!Con lại bà bế để mẹ sửa soạn đi thăm ba con-Bà nhìn mẹ con QNhư nói luôn-Chị cho phép cháu Như đi với chúng tôi ra Ntrang thăm chồng nó.Thằng Huy bbị tai nạn phải nằm điều trị ngoài đó.
QNhư bủn rủn tay chân:
-Anh Huy bị làm sao hả mẹ?
-Nghe bảo nó bị té xe.Thôi con sửa soạn rồi mình đi kẻo trễ.
Nãy giờ ,Phong vẫn đứng ngoài sân với Phú,đến giờ mới bước vào:
-Thằng Huy"cha"là con chú BA của cháu.
-Thảo nào!-BàHân buột miệng-TMinh nó hay bảo thằng Huy "con "giống cháu.
QNhư đã sửa soạn xong.Tin Huy gặp tai nạn khiến lòng nàng như có lửa đốt.
-Mẹ đưa cháu để con thay đồ cho nó.
Nói xong,QNhư mới nhớ ra quần áo của con,mình đã cất cả vào trong túi xách.Nàng loay hoay mở giở ra...Thấy vậy,bà Hiệp an ủi:
-Nó ko sao đâu con.Nghe TVân gọi đthoại bảo nó tỉnh rồi.
QNhư vừa mặc quần áo cho con vừa kể:
-Mẹ biết ko.Mấy hôm nay hằng bé tự dưng đâm khó tính.Nó cứ khóc suốt và ko chịu ngủ làm con sợ quá phải ẵm đi bác sĩ.Ko ngờ ông bác sĩ lại bảo,nó ko có bệnh hoạn chi hết,chỉ tại nó nhớ ba nó thôi.
Bà Hiệp gật đầu:
-Trẻ con có 1 sự nhạy cảm đặt biệt lắm con à.
Thay quần áo cho con xong,QNhư quay sang bá Bân:
-Con đi nghen mẹ.
Mẹ nàng rơm rớm nước mắt gật đầu:
-Bảo mẹ gởi lời thăm nó.
Lúc đó đã gần 1giờ trưa.Có Phong đi theo nên Phú phải ở lại.Anh gọi đthoại cho TVân biết ngay.
Suốt đoạn đường 400 cây số,ngoài những lúc thằng bé phải bú,còn lại thỉ nó ở trong thay bà nội.Bà đặt cháu nằm trên chiếc ghế bố đem theo cho ba nó, và cứ săm soi năn bóp khắp cả cơ thể nó,để tìm những nét của con trai mình.
-Chu choa!Anh xem này-Bà bỗng nói như reo-Nó có cái bớt son trên vai giống hệt thằng cha nó.
Ông Hiệp nhìn vợ tủm tỉm cười rồi quay sang QNhư-Mẹ con mê cháu nội ghê chưa?Lúc trước bà ấy cứ cắn nhằn sao con ko chịu sanh ccho bà ấy 1 đứa.
QNhư nói như phân bua:
-Lúc có nó,con cũng ko hay.
Phong ngồi ở băng ghế trên quay xuống nói chuyện mình đã suýt đuổi việc QNhư ra sao.
BàHiệp nghe xong,nhìn con dâu vẻ trách móc:
-TKim ko xứng đáng để cho con hy sinh hạnh phúc như vậy.Nó hư lắm.
QNhư cúi đầu:
-Lúc đó,con sợ...Nếu con ko tự rút lui thì anh Huy cũnmg sẽ đuổi con.
-Lúc con đi rồi nó đâu có chịu ở nhà!Mãi đến khi ba mẹ về thì mới kết thúc được mọi chuyện.
Bà Hiệp còn kể rất nhiều chuyện mà bà đã nghe Phú kể lạii cho QNhư nghe.Dường như khi ko có QNhư chính bà cũng cảm thấy thiếu vắng.
Họ đến NTrang thì cũng đã gần đến 8 giờ tối.Tvân được tin đã nấu cơm chờ sẵn.Chờ mọi người cơm nước xong,nàng mới bảo QNhư:
-Lúc sáng mình nói dóc với anh Huy là đã tìm thấy cậu,ko ngờ vậy mà ảnh tỉnh liền.
Đến lúc này TVân mới nói thật bệnh tình của Huy,Bà Hiệp lo lắng giục mọi người vào bệnh viện ngay.
Huy vẫn nằm nghiêng xoay lưng ra cửa phòng.Nghe tiếng bước chân chàng cứ tửơng lá các cô hộ lý vào dọn dẹp phòng nên ko quay lại.Bà Hiệp hấp tấp bước đến cạnh con.Huy giật mình mở chòng mắt:
-Mẹ...ba...chàng lắp bắp gọi.
Mẹ chàng nắm lấy tay con:
-Con xem có ai ra thăm con kìa.
Nước mắt QNhư đã ràn rụa.Nàng quì sụp xuống nắm lấy tay Huy nghẹn ngào:
-Em và con...về với anh đây.
Bàn tay Huy run đặt lên vai QNhư kéo nàng lại gần.Dường như chàng ko tin vào mắt của mình nữa.
-Anh đi...tìm em ...và con...Giọng chàng rời rạc.
TVân bế thằng bé lại gần:
-Anh nhìn xem thằng chó con giống anh như tạc đây này.
Trí nhớ của Huy gần như đã hồi phục hoàn toàn.Quên cả vết thương sau lưng,chàng nằm xoay ngược lại mà ko hề cảm thấy đau đớn.Đến lúc này,QNhư mới nhìn rõ mặt chàng Huy gầy đi rất nhiều so với lần trước đây nàng trông thấy.Chàng nhìn con,cười với nó mà nước mắt đã ướt nhoà trên mặt.
Ông Hiệp nhìn con chăm chú:
-Con thấy trong người ra sao?Ngày mai có thể nằm xe về SGòn được ko?
Huy gật đầu:
-Con ko sao đâu ba!Vết thương chỉ xoan thôi.
Mặc dù biết con chỉ nói cho mọi người yên lòng nhưng nhìn sắc diện Huy,ông Hiệp cũng yên tâm phần nào:
-Thôi,con ngủ đi để mai có sức mà đi!-Ông bảo con.
Huy vẫn giữ chặt tay QNhư trông tay mình.Nàng bịn rịn nhìn chồng:
-Mai em vô sớm,anh ngủ ngon nha.
Huy mỉm cười gật đầu tư khoé mắt chàngnhững giọt nước mắt hạnh phúc vỡ tan.
Sáng hôm sau,mọi người đưa Huy về Sgòn,chàng phải nằm viện hơn 1 tháng mới hoàn toàn bình phục.Hôm rước con trai về nhà,bà Hiệp bỗng nảy ra ý định:
-Hay là nhân dịp này ,các con chơi với Linh Đan 1 thời gian.
Thoạt đầu,Huy đã đồng ý nhưng sau đó chàng đổi ý:
-Bé Huy còn nhỏ quá,sợ đi xa nó sẽ mệt mẹ à.Chúng con ra VTàu chơi cũng được rồi.Con thích VTàu hơn.
-2 đứa cứ đi với nhau ,để thằng bé ở nhà mẹ trông chừng cho-Bà Hiệp nhiệt tình bảo con dâu.
Huy cười nhìn sang QNhư rồi trả lời mẹ:
-Tại mẹ chưa thấy thằng nhóc "quậy" nên chưa ngáb đó thội.Với lại,ko có vú mẹ,nó khóc mẹ dỗ ko xíêt đâu.
QNhư cũng cười:
-Cháu còn bú nên buổi tối rất khó mẹ à!-Nàng trao con cho mẹ chồng-Mẹ bế cháu giùm con.Để con lên xem chị bếp dọn dẹp xong chưa?
Huy cũng lên theo.Căn phòng của họ đã được dọn dẹp bày trí giống hệt như đêm đầu tiênQNhư đặt chân vào đây.Nhìn lại cảnh cũ nàng ko khỏi xúc động:
-Em có cảm giác của 1 cô dâu mới về nhà chồng.
Huy kéo vợ vào lòng:
-Em...ở lại đây với anh luôn nghen?
QNhư ngập ngừng:
-Để vài hôm nữa...chỉ tội nghiệp mẹ em.
-Chuyện này ba và anh đã tính rồi-Huy vuốt nhẹ tóc vợ-Chắc là mẹ cũng sẽ = lòng.Hôm nào đi VTàu về anh sẽ dẫn em đến đó xem nhà mới cuảa mẹ.Ngay sát 1 bên nhà mình thôi.
QNhư ko giấu vẻ ngạc nhiên:
-Tại sao ba lại làm như vậy?
-Ba nói đế cho gần gũi,em tiện việc tới lui chăm sóc mẹ.Như vậy sẽ yên tâm hơn.
QNhư thẫn thờ nhìn Huy,khi người ta có tiền thì mọi tính toán thật trở nên dễ dàng.
-Ba bảo anh Phú sang mời mẹ dùng cơm trưa nay.Chắc ba mẹ sẽ thưa chuyện của chúng mình luôn.Huy bỗng nhìn vợ chăm chú-Em làm sao vậy?
QNhư lắc đầu nép vào ngực chồng:
-Em cũng ko biết nữa...Tự dưng rồi...Em lại có quá nhiều...Nên em ko tin là có thật.
-Anh chỉ muốn làm lại tất cả để chuộc lại lỗi lầm mà anh đã gây ra cho em...Giọng Huy bỗng nghèn nghẹn-Em sẽ tha thứ cho anh mà,phải ko em yêu?
Giờ đây,sau khi gặp lại TKim,QNhư đã hiểu hơn 1 năm qua Huy sống thế nào.Đó quả là điều nàng ko thể ngờ tới.
-Anh ta cứ lồng lộn,gào thét gọi tên của màyvà chỉ còn thiếu chút là xé xác tao ra-TKim ko giấu vẻ bực bội.
QNhư điềm đạm nhìn bạn:
-Tao sắp trở về với Huy đâynhưng mày đừng nghĩ rằng tao mưu mô dùng thủ đoạn để đoạt lấy anh ấy.
-TAo ko hiểu nổi-TKim bỗng thở dài-Cả ba mẹ tao cũng bênh vực mày.
-Tao ko bao giờ quên những gì 2 bác và mày đã làm cho mẹ con tao.Nhưng trong chuyện tình yêu thì phải phân minh rạch ròi-Giọng QNhư dịu dàng nhưng dứt khóat-Bây giờ thì Huy là của tao vì anh ấy múôn thế.Và tao cũng muốn thế,ko có vấn đề tranh dành,hoặc nhường nhịn ở đây nữa...
Khi nói được vớiu bạn những lời này,QNhư cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.TRước đó,phải đắn đo mãi nàng mới dám đigặp TKim.
Như đoán được ý nghĩ của vợ,Huy bỗng nói:
-Em quên TKim đi.Cô ấy sinh ra là để dành cho 1 người đàn ông khác.
QNhư ngẩng lên nhìn chồng:
-Còn em?-Em là của anh-Huy ghì chặt nàng váo lòng.
-Bây giờ em còn ghét em nữa ko?-QNhư nhoẻn miệng cười.
Huy bỗng nhìn sửng vợ.Chưa bao giờ chàng thấy QNhư rạng rỡ đến thếDường như nàng cười = mắt,môi và = cả niềm vui sướng thật sự trong trái tim.
-Ôi,em yêu-Giọng Huy chợt run run-Chưa có ai làm cho anh đau đớn và hạnh phúc như em đã làm.
Chàng ghì chặt QNhư vào lòng và hôn nàng như thể đã 100 năm rồi họ phải xa nhau.VÀ nếu như cuộc đời chỉ dừng lại ở giới hạn đó thì đối với họ cũng đã là quá đủ cho hạt giống tình yêu bén rễ xanh chồi...
Có phải thế ko,hỡi những bạn bè của tôi!?
Hết
.
-
bạn ơi post tiếp nhe. hay quá ha. thanks
hic sao mỗi lần post chỉ được có mây dòng thê?^_^ rất nhiêu người mong đấy
truyện hay quá! bạn cố gắng sớm post tiếp nha. (nhìu nhìu một chút được hông?)
bạn ơi post nhiều nhẻ chứ mỗi lần post ít quá cứ phải vào check liên tục mà bj ddnag là mùa thi nữa
hic! sao post ít vậy bạn, mới đọc chút đã hết rùi. :covu::covu::covu: