típ nữa ih bạn ơi, đang hay mà.........................
sao ghét kon nhã thùy với bà Thuần quá, ác gì đâu
phải gặp đc là tát cho tụi nó 2 cái rồi >"<
Printable View
típ nữa ih bạn ơi, đang hay mà.........................
sao ghét kon nhã thùy với bà Thuần quá, ác gì đâu
phải gặp đc là tát cho tụi nó 2 cái rồi >"<
Bằng Lăng cảm thấy buồn nôn, cô vội bưng miệng, xô ghế chạy đi. Ra đến sau hè, cô gập người xuống mà nôn.
Bà Ngọc Các lo ngại đi theo:
– Con bị bệnh à?
Mãi một lúc, Bằng Lăng mới gượng đứng lên, cầm cái khăn ướt mẹ đưa cho mình.
– Có lẽ con bị cảm, đêm qua, ngồi dưới giàn bầu khuya quá.
Bằng Lăng định lau mặt, nhưng một cảm giác choáng váng khiến cô phải ôm lấy bà Ngọc Các.
– Con bị cảm, vào nhà uống thuốc là khỏi ngay, mẹ đừng lo. Lát nữa, mẹ cứ về Sài Gòn đi, con ở đây có Dì Út rồi.
Bà Ngọc Các thở dài, vuốt tóc Bằng Lăng, nó ốm và xanh xao quá. Càng thương con, bà càng giận chồng và hận gia đình Vũ An. Xem như con bé đã một đời chồng. Có cha mẹ nào không đau lòng, khi hôn nhân của con bất hạnh. Bây giờ ở trong nhà mình, nó cũng không có quyền ở.
– Bằng Lăng à! Hay con cứ về Sài Gòn.
– Thôi, con không về đâu mẹ. Bị vu oan lấy cắp, con nhục lắm. Tại sao con phải tham lam!
Cơn buồn nôn lại đến, Bằng Lăng cố gượng chống lại cơn buồn nôn và choáng váng đi về phòng. Cô không biết tại sao lại khó chịu như thế này, cả tuần nay rồi. Có lẽ do cô quá buồn, quá đau khổ, đêm không ngủ, ngày không ăn, cứ thơ thẩn đau đớn mà thành kiệt sức.
Bỗng ... một ý nghĩ hiện ra khiến Bằng Lăng lặng người. Nếu như mình có thai thì sao? Bằng Lăng bối rối xua đuổi ý nghĩ này ngay.
Nhưng soi mặt mình trong gương, gương mặt mệt mỏi, mắt thâm quầng, xấu xí tàn tệ, Bằng Lăng chua xót gục mặt vào gương.
– Con vẫn còn khó chịu hả? Để mẹ nhờ cậu đi mua thuốc cho con.
– Không cần mua đâu mẹ. Mẹ .... có phải có mang thì thường hay có cảm giác buồn nôn và chóng mặt?
Bà Ngọc Các sững sờ:
– Con hỏi như vậy là sao?
– Con nghĩ là con đã có mang.
– Có mang? Mẹ nó đã đơn thân lo ly hôn, con bây giờ đâu còn là vợ của nó, tại sao để đến bây giờ con mới chịu nói là con có mang vậy?
Bằng Lăng ứa nước mắt:
– Con cũng đâu có biết, cứ buồn nôn chóng mặt rồi chán ăn, ban đầu con nghĩ là mình ốm vì kiệt sức, cho đến lúc này mới nhớ ra, con đã trễ chu kỳ hơn một tháng rồi.
– Nếu như vậy, mẹ đưa con đi bác sĩ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Bằng Lăng mang thai sắp qua tháng thứ bạ, mang thai khi cuộc hôn nhân của cô và Vũ An hoàn toàn tan rã, cha mẹ cô và cha mẹ Vũ An, ai cũng xem nhau là kẻ thù, ly hôn chóng vánh hình thành mà không cần có cuộc gặp mặt của đôi vợ chồng trẻ.
Bà Ngọc Các không vui, trở nên cáu kỉnh:
– Sao đã ly hôn còn mang thai? Con tính sao đây? Ba con nhất định không nhìn họ đâu. Mấy lần Vũ An đến, ổng còn đánh nó.
Bằng Lăng sững sờ:
– Ba đánh anh Vũ An? Sao mẹ không can?
Mà cái thằng cũng kỳ, bị đánh vẫn cứ trơ ra đó cho bị đánh. Mẹ nói là nói như vậy, chứ con không tiếp tục được với nó đâu. Nghe nói nó đang chuẩn bị cưới Nhã Thùy.
– Cưới Nhã Thùy?
Toàn thân Bằng Lăng run lên trong đau khổ. Vũ An có thể cưới Nhã Thùy nhanh như vậy sao? Cũng đúng thôi, khi họ được hậu thuận của bà Thuần, lại ở cùng một mái nhà. Dĩ nhiên là bà Thuần muốn mau cưới vợ khác cho con trai mình, đó cũng là một cách đánh trả lại ba mẹ cô.
– Bằng Lăng à ... hay con bỏ đứa bé đi!
Bằng Lăng kêu lên đau đớn:
– Mẹ!
– Mẹ biết con đau khổ, nhưng hai nhà bây giờ hố sâu mỗi ngày mỗi sâu thêm. Bà ấy không ngớt giục ngân hàng đòi nợ ba con, dùng nhiều thủ đoạn chèn ép ba con.
Căn nhà mình đang ở, chắc là cũng sẽ bán, con hiểu không?
– Bán?
– Không còn cách nào đâu con. Cả đến công ty của ba con, trong ba tháng nữa, nếu không có tiền trả cũng bị bán đấu giá. Vậy thì con lấy gì, làm gì cho có tiền để nuôi con của con đây?
– Chị Hai! - Một tiếng nạt lớn.
Dì út Chi giận dữ đi vào:
– Sao chị có thể khuyên con gái mình làm cái việc thất nhân tâm như vậy hả?
Ép gả nó cho Vũ An cũng anh chị, nó vì chữ hiếu lấy chồng, để bà mẹ chồng ngược đãi nó, rồi hai nhà ghét nhau, làm đơn ly hôn cho hai đứa nó vội vã, rất cuộc ai thiệt trong chuyện này đây? Chỉ Bằng Lăng thôi!
Dì nghiêm mặt quay sang Bằng Lăng:
– Dì nghèo thật, nhưng dì sẽ lo cho cháu, đừng có nghe lời mẹ con. Không biết nghĩ sao nữa mà bảo con mình làm cái chuyện ác nhân ác đức.
Bà Ngọc Các hổ thẹn chống chế:
– Thì tôi muốn cho nó sung sướng. Đã ly dị, chồng sắp cưới vợ khác, sinh con ra rồi một mình nuôi con à?
– Người ta ăn ở vô đạo đức, chị cứ để cho họ vô đạo đức, sẽ có quả báo liền tay, còn mình đừng ở ác là được.
Bằng Lăng van lơn:
– Dì và mẹ đừng cãi với nhau nữa.
Bà Ngọc Các đanh giọng:
– Sẽ không cãi nhau nữa, nhưng mẹ muốn con không được cho Vũ An biết con ở đây và có con với nó. Hai người đàn bà kia, họ không để yên cho con đâu.
– Con biết rồi, mẹ yên tâm.
Bằng Lăng sờ tay lên bụng mình. Có một mầm sống ở đó, nhưng cô và Vũ An đã thực sự tan vỡ.
Đúng là Bằng Lăng, có điều hơi lạ một chút, có lẽ là do cái bụng của cô.
Duy Thái bước nhanh đến chận Bằng Lăng lại.
– Bằng Lăng!
Bằng Lăng nhìn lên, cô kêu khẽ:
– Anh Thái! Anh đi đâu vậy?
Ánh mắt Thái lặng đi trong phút gặp lại. Bằng Lăng ốm đi nhiều, anh nhìn cô mà nghe tim mình đau nhói:
– Anh đi tìm em. Anh nhớ có lần em nói với anh, bà ngoại em ở Tân Hiệp.
Cái tên Tân Hiệp đó cho anh nghĩ, em về nhà ngoại thôi, và không ngờ anh đã nghĩ đúng.
Bằng Lăng cười buồn:
– Anh tìm em làm gì? Em muốn quên hết những gì ở thành phố.
– Phải đến mấy tháng, anh mới tìm ra em. Anh vẫn lo lắng cho em.
– Cám ơn anh. Em ở đây bây giờ thanh thản lắm, có ngoại và có dì út lo cho.
– Em có gặp Vũ An không?
Bằng Lăng lắc đầu:
– Gặp làm gì. Em và ảnh đã ly hôn, mọi thủ tục do nhà ảnh lo mà. Trong mắt của anh ấy, em là người xấu xa, tham lam.
Giọng Bằng Lăng chua chát nghèn nghẹn. Duy Thái ái ngại:
– Anh không tin em tham lam.
– Cám ơn anh đã tin em.
– Anh có thể biết nhà ngoại được không? Anh muốn chào ngoại và dì.
– Thôi anh ạ. Gặp được em rồi, anh về Sài Gòn đi, chúng ta không nên gặp lại.
– Mấy tháng qua, anh tìm em cực khổ.
– Gặp em, anh mừng muốn chết, sao cứ đuổi anh hoài vậy? Chúng ta vẫn có thể là bạn tốt, anh không vì gia đình em khánh kiệt mà quay lưng đâu.
Duy Thái cười thấp giọng:
– Anh nói thiệt nghen, anh phải năn nỉ mẹ em dữ lắm, bà mới chịu chỉ chỗ em ở. Em cũng đừng lo gì cả. Ba em vẫn giữ được công ty, còn nhà ở thì ở nhà nhỏ một chút.
– Mẹ em có nói đã bán nhà trả cho gia đình anh Vũ An. Anh Thái! Nói thiệt đi, có phải anh giúp ba em trả nợ?
Duy Thái phì cười:
– Em nói anh giàu lắm sao? Bây giờ mà em không cho anh vào nhà chào ngoại với dì út, anh cũng vào luôn.
– Anh thiệt là ...
Một chút ấm áp dâng lên trong lòng Bằng Lăng, vì anh đã nghĩ đến cô.
Chẳng bù với Vũ An ... chỉ mang đến cho cô nỗi đau. Bị đuổi khỏi nhà chồng, bị ly hôn vì trộm vàng của nhà chồng, qủa là nhục nhã. Mỗi lần không nghĩ đến thì thôi, nghĩ đến là lòng Bằng Lăng như muối xát kim châm.
– Bằng Lăng à! Vào nhà chứ?
Bằng Lăng giật mình "dạ" khẽ. Cô dắt Duy Thái vào nhà.
– Ngơại em đi đám giỗ. Còn dì út, dì đang cho heo ăn ngoài chuồng.
– Anh không ngại khi ra chuồng heo chào dì út đâu.
Nói xong, Duy Thấi đi xăm xăm ra sau. Gặp dì út đang xắn quần lên đến gối, tay cầm vòi nước chĩa vào chuồng heo, Duy Thái cười tươi lễ phép:
– Cháu chào dì út!
Dì út Chi cau mày:
– Ai đây? Vũ An hả? Mày sắp cưới vợ, còn đến đấy làm gì?
Dì lia vòi nước vào người Duy Thái. Duy Thái hoảng hồn nhảy nảy kêu lên:
– Dì ơi! Con là Duy Thái, không phải Vũ An.
Duy Thái? Dì út buông vòi nước. Bằng Lăng vội nói ngay:
– Anh Thái là bạn con, không phải anh An đâu dì ơi.
– Duy Thái ... ca sĩ ấy hả?
Dì nghệch mặt ra nhìn Duy Thái. Duy Thái gật lia:
– Dạ, là cháu.
Dì út ngượng nghịu:
– Vậy xin lỗi nghen. Dì cứ tưởng thằng An, nó mà xuống đây, dì đập nó què giò.
Duy Thái đùa:
– May là dì mới xịt nước ướt áo cháu thôi. Cháu đi thăm Bằng Lăng.
Dì út thở dài:
– Ồ! Con bé mang thai mà, ngày nào đêm nào cũng khóc, cứ nghe nó khóc là dì phát giận.
Bằng Lăng rút khăn trên dây kẽm phơi, đưa cho Thái:
– Anh lau mặt cho khô, cởi áo ra để em giặt và phơi cho khô.
Duy Thái mừng rơn. Vậy là anh có cơ hội danh chánh ngôn thuận để ở lại với Bằng Lăng. Anh không thể vì mối hận thủ xa xưa mà tiếp tay với em gái mình, gây khổ mãi cho Bằng Lăng.
Buổi cơm chiều, dì út Chi cứ ngắm Duy Thái:
– Cháu đẹp hơn trong tivi. Dì không nghĩ là nhà dì có diễm phúc được cháu ghé.
– Dì nói qúa rồi, cháu có hơn gì ai đâu.
– Sao không! Lẽ ra cháu nên là chồng của Bằng Lăng mới phải, cái thằng mập kia không ra gì cả.
Bằng Lăng nhăn nhó:
– Dì ơi! Sao dì nói kỳ cục. Anh Thái xem cháu như em gái thôi.
Duy Thái và cơm vào miệng, anh muốn nói với Bằng Lăng, tình yêu anh cho cô là thực, và anh đáng làm cái điều là dựng lại ngôi nhà bị Nhã Thùy phá tan nát.
Mãi đến chiều ngày hôm sau, Duy Thái mới về thành phố. Nhà đang mở cửa, chứng tỏ sự có mặt của Nhã Thùy. Cô nhảy ào ra ngay chặn trước đầu xe Duy Thái.
– Xe của anh đẩy bụi đơ, anh đi đâu hai ngày nay vậy?
Duy Thái mở cửa xe bước xuống:
– Anh ... đi hát.
– Em không tin. Quản lý của anh nói cả tháng nay, anh đâu có chịu đi hát.
Anh lại đi tìm Bằng Lăng, đúng không?
– Phải! Bằng Lăng có thai còn ba tháng nữa sinh. Anh khuyên em đừng có cố bám theo Vũ An. Nếu hắn biết Bằng Lăng sắp có con, hắn sẽ đi tìm ngay đó.
Mặt Nhã Thùy tái lại trong ghen tức:
– Anh có nói thiệt không vậy?
– Em tin hay không tin cũng được, họ sắp có con với nhau, em đừng chen vào.
Nhã Thùy châm biếm:
– Em không ngờ anh trở nên cao cả như vậy, quên thù cha mẹ, giúp đỡ ông Bằng, còn đi tìm Bằng Lăng. Nhưng anh càng giúp họ thì em càng cố phá đó.
Em sẽ làm vợ Vũ An.
Duy Thái không vui:
– Tại sao em không nghe lời khuyên của anh vậy?
– Bởi vì ngày nào công ty của ông Vũ Thuần còn vững mạnh, là ngày đó em chưa bỏ cuộc.
– Em là em gái anh, anh khuyên em mà em không nghe, sau này khổ đừng có kêu.
– Còn lâu em mới kêu anh.
Nhã Thùy giận dỗi bỏ ra về. Cô ghé qua sàn chứng khoán. Chứng khoán đang lên ảo, nó sẽ tụt giá thảm hại. Cô sẽ khuyên bà Thuần ôm lại, đừng bán ra.
– Mẹ! Giá chứng khoán sẽ lên nữa, con có “tuyđô” báo như vậy. Nếu mẹ rút tiền công ty mua thêm, con báo đảm lời vài tỉ là ít sáng nay, con cho người bán hết một triệu cổ phiếu đó.
Bà Thuần mừng rỡ:
– Được, mẹ sẽ rút ở công ty năm trăm triệu nữa, mua hết.
Nhã Thùy quay đi giấu nụ cười sâu hiểm. Thời gian này, cô cũng cần đưa Vũ An vào mê hồn trận, để không ngăn cản hành động của mình. Gã mập này lúc này cứ như con heo lười, suốt ngày chẳng làm gì cả, cứ đi tìm Bằng Lăng, rồi về nhà nằm như cái thây ma vậy.
– Anh An ơi! Xuống đây!
Trong bộ áo tắm hai mảnh quyến rũ, Nhã Thùy giơ cao tay làm loa gọi Vũ An. Anh chàng chịu ra Vũng Tàu với cô kết hợp công việc, sau đó “ù ù cạc cạc" thơ thẩn trên biển và bây giờ nằm chết dí trên ghế bố dưới tán dù.
– Anh Vũ An!
Giậm mạnh chân, Nhã Thùy chạy lên bờ, cô vẫy nước vào mặt anh:
– Anh chưa già mà lười thế. Đi biển mà cứ nằm ghế bố ngắm trời trăng mây nước. Ghét!
Rồi cô nhất định kéo Vũ An xuống nước, mặc cho anh phản đối.
– Anh nhớ hồi đó, tụi mình hay ra đây tắm biển không?
Nhã Thùy tát nước vào người An, cô cười to lên, nhắc nhở kỷ niệm ngày hai người yêu nhau và quen nhau.
Vũ An chớp nhanh mắt rung động. Đúng là anh đã quên kỷ niệm từng có với Nhã Thùy, trong khi cô một lòng một dạ yêu anh. Đã mấy tháng rồi, Bằng Lăng có cho anh gặp cô đâu. Nếu yêu anh, cô đâu như thế. Nghĩ như vậy, Vũ An chợt tức giận, anh sẽ quên Bằng Lăng, và ...yêu Nhã Thùy.
Anh quay lại tát nước biển vào người Thùy.
– Em tưởng ăn hiếp được anh à?
Nhã Thùy cười khanh khách, nhào vào lòng Vũ An:
– Vậy anh có tình nguyện làm người cho em ăn hiếp không?
Ôm cổ anh, cô gắn môi mình vào môi anh, nụ hôn say đắm thiết tha.
– Anh An! Em vui thích lắm khi anh trở lại như xưa, ngô ngố, vụng về. Em nhớ lần đầu tiên anh nói yêu em, mặt anh cứ đỏ lên, cả đến hôn em cũng không dám.
Vùng kỷ niệm xưa chợt về dạt dào. Vũ An vòng tay ôm Thùy, anh hôn lại cô. Nụ hôn giữa trời nước bao la, màu Xanh mênh mông càng thêm lãng mạn.
Vừa định buông Nhã Thùy ra, Vũ An bị cô nghịch ngợm ôm chặt lại:
– Lần này, em sẽ giữ anh lại trong vòng tay em mãi mãi, không bao giờ buông ra.
Cô chủ động hôn anh lần thứ hai ...
– Nắng lên cao rồi, về thôi Thùy!
Vũ An đẩy nhẹ Thùy ra, cô nũng nịu đưa hai tay ra:
– Kéo em lên bờ đi!
Đi lên bờ, Vũ An tế nhị lấy khăn choàng khoác lên người Thùy.
– Một lát gặp nhau dưới nhà ăn nha.
Vũ An vừa đi mới mấy bước ...
– Ái da ...
Nhã Thùy vờ sụm người ngồi xuống nhăn nhó:
– Em bị đau chân nữa rồi. Vết thương nứt xương như chưa chịu lành hay sao ấy. Anh An, em đi không nổi rồi.
Vũ An ái ngại:
– Hay ... anh cõng lên khách sạn nghen?
Gì chứ cấi này Nhã Thùy chịu liền. Cô cười tươi:
– Vậy cõng em đi!
Cô ôm cổ Vũ An khi anh khom người xuống. Cược anh cõng, cô nghịch ngợm hôn vào tai anh:
– Chưa lúc nào anh thông minh và đáng yêu như lúc này.
Vũ An nghe ... nhột nhạt toàn thân, sự khao khát tầm thường nổi lên. Lên đến phòng trọ, mỡ cữa và để cô ngồi xuống giường, Vũ An định đi ra, nhưng Nhã Thùy ôm chật cổ Vũ An, cô táo bạo gắn môi mình vào môi anh. Những nụ hôn nóng bỏng hâm nóng tình yêu của thuở nào cùng ham muốn tầm thường. Vũ An buông thả mình cho cảm giác. Mảnh khăn choàng rơi ra, còn lại một thân thể quyến rũ, dâng hiến ...
Bằng Lãng sững người khi chiếc xe dừng lại. Xe của Vũ An, chiếc xe anh thường chở cô, chiếc xe từng chứng kiến hạnh phúc của cô và anh.
Vũ An ... Vũ An ... Hai chân Bằng Lăng như muốn sụm xuống trong bàng hoàng xúc cảm. Nhưng ... cánh cửa xe mỡ ra, chỉ có mình Nhã Thùy. Cô ăn mặc sang trọng kiêu kỳ, mắt kính đen che gần hết gương mặt. Cô bước xuống, đôi mắt long lên giận dữ sau làn kính đen trước cái bụng bầu tròn to của Bằng Lăng.
Tháo mắt kính đen, Nhã Thùy ung dung tiến đến trước mặt Bằng Lăng, cười tươi tắn:
– Chào Bằng Lăng! Tôi tìm xuống đây là để báo tin, tôi và anh An sắp đám cưới. Đây là thiệp báo tin!
Đặt vào tay Bằng Lăng tấm thiệp cưới, Nhã Thùy quay lưng đi. Bằng Lăng chết sững. Cho đến khi Nhã Thùy đi rồi, cô mới nhìn xuống chiếc thiệp cưới trên tay mình.
Thiệp cưới màu hồng, có in hình Vũ An và Nhã Thùy mặc áo cưới tươi cười bên nhau.
Bằng Lăng buông thiệp cưới, sụp xuống đất, lòng cô đau đớn tan nát. Họ sắp cưới nhau, cô biết trước sẽ như thế, sao lòng còn đau đớn vậy? Có trách thì nên trách Vũ An bạc bẽo vô tình vô nghĩa. Một cơn đau quặng ở bụng, Bằng Lăng rên lên:
– Bằng Lăng! Cháu sao vậy? Có ai mới đến tìm hả?
Dì út nhíu mày cầm tấm thiệp lên xem.
– Khốn kiếp!
Dì giận dữ xé tan tành ném ra xa:
– Đừng thèm buồn cháu ạ!
Bằng Lăng bật khóc:
– Cháu đau quá dì ơi, đau quá ...
Hai tay Bằng Lăng bấu vào người dì út, làm dì quýnh quáng lên:
– Để dì gọi xe ngựa đến chở cháu đi bệnh viện.
Bằng Lăng sinh một bé gái giống Vũ An như đúc, sau ba giờ oằn oại trong cơn đau của người đàn bà vượt cạn một mình, chỉ có dì út lo cho, nước mắt tủi hờn của Bằng Lăng cứ tuôn ra.
Dì út phải gắt tướng lên:
– Con muốn chết cho con của con mồ cồi thì cứ khóc đi!
Bằng Lăng hoảng sợ cắn mạnh vào ngón tay. Xin hãy cho tôi sức mạnh và lòng can đảm để vượt qua tất cả. Con của tôi, vừa sinh ra đã không có cha. Vũ An ơi! Em hận anh. Sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
Thùy!
Hai chiếc xe đi ngang qua nhau, Duy Thái sửng sốt nhận ra Nhã Thùy Nhã Thùy đi đâu vậy? Quay đầu xe, Duy Thái đuổi theo Nhã Thùy anh nhấn còi xe inh ỏi.
Nhã Thùy cho xe chạy chậm lại chờ xe Thái. Duy Thái xuống xe đi lại:
– Em đi tìm Bằng Lăng phải không? Anh cảnh cáo em, Bằng Lăng có làm sao, anh không tha cho em đâu.
Nhã Thùy tức giận:
– Anh giết em chắc? Anh yên tâm đi, em muốn báo tin em và Vũ An sẽ cưới nhau mà thôi.
– Em hại ba Bằng Lăng mất uy tín, công ty bây giờ mỗi ngày mỗi sa sút, như vậy chưa vừa lòng em sao?
– Chưa. Bởi vì Vũ An yêu nó, anh trai luôn nhớ nó. Chừng nào công ty của nhà đó đổ sụp, em sẽ dừng lại.
Duy Thái lắc đầu bất lực. Anh biết có khuyên cũng chẳng có kết quả, khi Nhã Thùy quyết làm theo ý mình. Hai anh em xa nhau có hơn mười năm mới gặp lại, Nhã Thùy không còn là cô bé ngoan ngoãn hiền lành như ngày nào.
Bỏ lại xe mình, Duy Thái lo âu. Anh sợ Bằng Lăng chịu không nổi cú sốc này. Duy Thái lái xe chạy nhanh hơn. Lạy trời là Bằng Lăng không sao.
Nhà cửa vắng hoe, càng làm Duy Thái thêm sợ. Anh gõ cửa phòng bà ngoại.
– Ngoại ơi! Dì út với Bằng Lăng đâu cả rồi?
Bà Tư ngồi dậy, cười vui vẻ:
– Nó đi sinh rồi. Con gái, cháu ạ.
Duy Thái thở phào, nỗi lo lắng bay đi. Dường như khi Nhã Thùy càng cố gây đau khổ cho Bằng Lăng, thì anh càng muốn bù đắp cho cô hơn nữa. Duy Thái vội lái xe đến bệnh viện.
Bằng Lăng vừa thức dậy sau giấc ngủ mỏi mệt, cô cảm động khi nhìn thấy Thái.
– Anh mới xuống à?
– Ừ. Ngoại nói em vào bệnh viện sinh, lo quá, anh vội đến. Đau và mệt lắm phải không em?
– Cám ơn anh đã đến. Lúc lên bàn sinh chỉ có dì út, em khóc nhiều lắm. Có lẽ vì quá đau, bây giờ nghĩ lại, trẻ con quá!
Duy Thái mỉm cười lấy khăn lau mặt cho Bằng Lăng:
– Em nghỉ đi. Lúc đi nửa đường, thấy xe Nhã Thùy, anh sợ cô ấy gây bất lợi cho em nên lái xe như bay vậy. Chừng đến nhà không thấy em đâu, anh càng sợ điếng hơn.
Bây giờ nhìn thấy em mẹ tròn con vuông, anh mừng quá trời luôn.
Quên mất dê dặt, Duy Thái nắm tay Bằng Lăng ấp trong tay mình. Bằng Lăng nghe lòng mình rung cảm trong tình cảm anh trân trọng dành cho cô, một chút ấm lòng sau phút vượt cạn một mình, tình yêu đầu đời nhen lên.
Đứa bé khóc, Duy Thái giật mình nhìn sang chiếc nôi. Anh reo lên:
– Dễ thương quá, Bằng Lăng! Anh bế nó được không?
– Nếu anh biết bế thì bế sang cho em, khéo nghen anh!
– Anh biết rồi. Anh mà lỡ tay, kiếm vợ không kịp trả cho em.
Bằng Lăng phì cười, nụ cười mất từ lúc chia tay với Vũ An, bây giờ rạng rỡ.
Duy Thái khéo léo luồng tay dưới người đứa bé, bế nó lên, anh hôn nhẹ vào má nó.
– Thơm quá! Êm nữa, êm như nhung vậy.
Đặt thật nhẹ xuống bên Bằng Lăng, Duy Thái lại vuốt tóc đứa bé:
– Tóc nó nhiều quá, em ơi.
Nhiều người trong phòng quay nhìn họ và chợt phát hiện ra Duy Thái.
Bằng Lăng lo lắng:
– Anh Thái! Người ta nhận ra anh rồi thì phải. Hay anh về đi!
Duy Thái nhún vai:
– Anh không sợ. Ca sĩ nổi tiếng thì cũng có cuộc đời riêng tư vậy. Cứ để cho họ nhìn. Còn nếu như em sợ Vũ An ghen thì anh về đây.
Bằng Lăng lắc đầu:
– Giữa em và anh An còn gì nữa mà sợ anh ấy ghen. Anh ấy không hề biết em mang thai, sinh con.
– Vậy thì anh cứ ở lại. Bây giờ em ngủ đi, anh canh cho. Ngủ đi em!
Bằng Lăng khép mắt lại với lòng cam đành. Vũ An sắp cưới Nhã Thùy, thôi thì cầu mong cho cả hai tìm thấy hạnh phúc. Cây đa cũ và bến đò xưa ...
Những tấm ảnh đăng lên báo hình ảnh Duy Thái và Bằng Lăng, đối với Vũ An như cú sốc. Thì ra nửa năm qua, họ vẫn "lén lút" đi lại với nhau và đã có một đứa con.
Cứ tưởng cô ta hiền, hóa ra ghê gớm thật. Ăn cắp tiền, rải bi cho bà nội anh ngã và còn có môi quan hệ với Duy Thái ...
Càng nghĩ, Vũ An càng tức, càng ghen, nhưng anh làm gì được đây khi đã ly hôn.
Cay đắng, Vũ An ngửa cổ trút hết chai rượu vào mồm, rượu chảy tràn ướt cả áo, cứ như thế, Vũ An say lúy túy.
– Anh Vũ An?
Nhã Thùy đẩy cửa bước vào, cô lắc đầu nhìn cái cảnh phát chán trên, nhưng càng tốt cho cô khi gã mập này say quắc cần câu:
Cô đỡ đầu Vũ An, dúi vào tay anh cây viết:
– Anh ký vào đây cho em, rồi muốn uống nữa, em lấy rượu cho.
Vũ An cố nhướng mắt, giọng nhừa nhựa:
– Ký cái gì?
– Đây là hóa đơn thanh toán tiền mua sắm vật tư cho công ty, anh là giám đốc thì phải ký vào.
Nhã Thùy ngồi vào lòng Vũ An, cô hôn vào má anh, nũng nịu:
– Bữa nay em cho phép anh uống rượu nhiều, ngày mai mà anh còn uống rượu nữa, em giận anh đó.
Muốn yên thân, Vũ An cầm cây viết ký nguệch ngoạc vào. Cái tâm sự đau đớn của mình, anh không muốn bị ai chạm vào. Bằng Lăng đâu có đau khổ khi ly hôn với anh, bây giờ cô đang sống hạnh phúc với Duy Thái, anh ta đẹp trai và còn hát hay nữa.
Nhã Thùy hồi hộp nhìn theo tay Vũ An, cô thở phào nhẹ nhõm khi Vũ An ký tên vào. Vậy là xong! Cô dùng tiền công ty mua hết cổ phần của công ty, ngay cả cổ phần của bà Thuần cũng bị cô mua hết.
Bà ta đang lo sốt vó vì chứng khoán cả tuần nay đều sai khớp lệnh, sụt giá trầm trọng, có nguy cơ trắng tay, phá sản.
Còn ngày mai nữa thôi, Nhã Thùy chờ đợi giây phút thành công mà cô phải phí nhiều công sức.
Buổi sáng, hơn tám giờ, Vũ An mới dậy. Tối đêm qua uống nhiều rượu, anh dậy không muốn nổi, đầu nhức như búa bổ, nếu không có cuộc họp quan trọng, Vũ An sẽ ngủ tiếp. Làm việc để làm gì, khi mà tình yêu và người vợ của anh đã chung sống cùng người đàn ông khác.
Vũ Ân đến với cuộc họp bằng vẻ mệt mỏi, may là đúng lúc cuộc họp bắt đầu.
Ông Thuần chỉ trừng mắt với con trai một cái .
Nhã Thùy cao giọng:
– Hôm nay cuộc họp cổ đông, tôi xin phát biểu. Có nhiều phiếu bầu truất phế chủ tịch đương nhiệm Vũ Thuần, không có lý nào ông nắm quyền chủ tịch khi cổ phần của ông chưa được phân nửa vốn công ty.
Ông Thuần sững sốt:
– Như vầy là sao?
Nhã Thùy khinh khỉnh:
Theo nguyên tắc, người nào có nhiều cổ phần sẽ nắm quyền chủ tịch công ty.
Tôi được tám mươi phần trăm cổ phần.
Phiên họp nhao lên. Nhã Thùy đã mua tất cả cổ phần của bà Thuần và mười cổ phần của Vũ An, có nghĩa là cô có quyền ngồi vào cái ghế Chủ tịch hội đồng quản trị.
Ông Thuần vỗ bàn giận dữ:
– Vũ An! Tại sao?
Vũ An chưng hửng:
– Con không biết.
Chữ ký của mày mà mày còn bảo không biết, cả mẹ mày nữa, phản hết rồi!
Chỉ vào mặt Nhã Thùy, ông giận dữ quát:
– Cố biết cái gì về cồng ty này hả? Ba mươi năm nay, cô có biết tôi đã bỏ biết bao nhiêu công sức vào công ty này không?
Nhã Thùy thản nhiên:
– Con nghĩ là ba già rồi, nên về nhà nghĩ ngơi. Tre tàn măng mọc là quy luật của trời đất. Ba tức giận làm gì. Con và anh An đều có học, quản lý điều hành sẽ tốt hơn.
Nhã Thùy ôm chồng hồ sơ đứng lên, cô bảo cô trợ lý:
– Tháo bỏ băng tên chủ tịch cũ và thay ngay tên tôi vào. Từ nay, tôi là chủ tịch tập đoàn Sóng Thần.
Vũ An quát:
– Nhã Thùy! Em có thái độ gì vậy?
– Sao em có thể ngoa ngoắt làm xáo trộn mọi thứ lên?
Nhã Thùy lạnh lùng:
– Tuy em là vợ anh, nhưng với những chứng cứ pháp lý, em là chủ tịch, có quyền trên giám đốc. Anh nên về phòng uống rượu, nhớ vợ cũ của anh hơn là hỏi cái này, cái nọ. Ba già rồi, đã đến lúc ông nên về nhà nghỉ ngơi.
Nện mạnh gót giày, Nhã Thùy đi ra khỏi phòng họp về ngồi chễm chệ lên ghế chủ tịch, ra lệnh làm cái này bỏ cái kia.
Ông Thuần gần như điên, xồng vào phòng quát ầm lên:
– Không có thay đổi gì cả! Công ty là do cha tôi ngày xưa sáng lập truyền cho tôi Nhã Thùy, cô tưởng cô mê hoặc con trai tôi, lợi dụng vợ tôi là thắng?
Không đâu. Hãy mau cút ra phòng của tôi!
Vũ An cố ngăn lại, bị ông tát cho mấy tát nảy lửa.
– Mày là đứa nát rượu ngu ngốc, khốn kiếp!
Nhã Thùy đóng cửa phòng lại, vì nhân viên bên ngoài tò mò kéo đến nghe ngóng. Khoanh hai tay trước ngực, cô lạnh lùng:
– Kẻ rời khỏi công ty mới là ông. Ông già rồi, đầu óc không còn minh mẫn nữa. Ông sẽ còn sống được bao lâu nữa mà cố ôm công ty này vậy?
– Bao lâu không cần biết! – ông Thuần gầm lên - Nhưng công ty này là máu thịt của tao.
– Là máu thịt của ông? Đúng, là tâm huyết là của ông cha để lại, bị mất về tay kẻ khác, ông thấy đau không?
– Đồ khốn kiếp! Mất dạy!
Giận quá, ông Thuần giơ tay lên toan đánh vào gương mặt đang hất cao lên láo xược, nhưng vừa đưa tay lên cao, ông lảo đảo ôm ngực. Cơn giận uất khiến tay chân ông run rẩy, đầu hoa lên choáng váng, ngực nặng, thả không nổi, ông lảo đảo ngã xuống.
Vũ An hết hoảng ôm ông hét to:
– Ba ... ba ...
Ông Thuần thều thào:
– Tống ... tống:.. cổ ...
Ông ngất đi, Vũ An cuống quít hét ầm lên.
Nhã Thùy mở cửa bỏ đi ra ngoài.
– Giám đốc! Có khách!
Ông Bằng ngước lên. Khách là nhân viên ngân hàng và người nữa là của công ty Sóng Thần, họ đường hoàng tiến vào.
– Chúng tôi thay mặt chủ tịch công ty đề nghị ông thanh toán nốt số nợ còn lại. Trong vòng mười ngày nữa, nếu không thanh toán dứt điểm, công ty Cát Bằng sẽ là chi nhánh của Sóng Thần.
Ông Bằng biến sắc:
– Nhưng tôi chỉ còn nợ ba tỉ thôi mà.
Nhã Thùy kênh kiệu bước vào, cô khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng:
– Tốt nhất ông nên bán công ty của ông cho Sóng Thần. Nếu không, công ty của ông cũng bị tiêu diệt và lụn bại.
Ông Bằng căm uất:
– Nhã Thùy! Tại sao cô cứ hết lần này đến lần khác dồn chúng tôi vào chân tường vậy. Phá hoại việc kinh doanh của tôi, gây mất uy tín ... Làm người, sao thất nhân tâm quá vậy?
Nhã Thùy cười lạt:
– Thất nhân tâm bằng ông mười mấy năm trước? Hẳn ông chưa quên ông từng liên kết với ông Vũ Thuần để dồn một người vào đường cùng, đến nỗi nạn nhân của ông đã đầu độc vợ con ông ta và cả ông ta nữa ...
Ông Bầng nghệch mặt ra, cố nhớ ông ấp úng:
– Không phải, những gì ông ta ...
Nhã Thùy ngắt lời nạt đùa:
– Ông im miệng! Ông định nói là ông ta bất tài và luật kinh doanh, ai mạnh kẻ đó thắng, kẻ yếu bị thua chứ gì?
– Không hẳn như thế. Nhưng cô là ...
– Ông không cần biết. Trong vòng mười ngày không trả đủ số tiền còn lại, đừng có trách tôi. Nợ thì phải trả, rõ chưa?
Nhã Thùy bỏ đi ra ngoài, cô sung sướng với ý nghĩ có đầy đủ quyền lực trong tay để khuynh đảo tất cả.
Nhã Thùy Vừa lái Xe về nhà,. Vũ An ra chặn cô lại, anh nhìn cô tóe lửa:
– Cô đứng lại đó! Cô đừng quá tàn nhẫn chiếm công ty Sóng Thần, bây giờ còn muốn thôn tính công ty Cát Bằng.
Nhã Thùy lạnh lùng:
– Anh đau lòng à?
– Chưa bao giờ tôi dám nghĩ cô là kẻ máu lạnh ghê gớm như vậy.
Nhã Thùy ngước nhìn Vũ An, anh đang nhìn cô, cái nhìn ghê tởm. Bất giác cô bật khóc:
– Anh chỉ biết trách em. Em là vợ anh, có làm gì đi nữa cũng là cho anh. Anh không thấy là em làm chủ tịch tốt hơn ba, đòi nợ lâu năm từng là nợ khó đòi, cải ách công ty, không cho nhân viên lười biếng, mà họ phải làm việc hết mình.
Vũ An thở dài:
– Cô không thấy cô quá đáng sao khi thấy ba tôi ra khỏi cái ghế của ông trong bao nhiêu năm qua?
– Em chỉ muốn lấy lại những gì của em.
Vũ An sửng sốt:
– Cái gì là của cô?
– Trước khi hỏi em, anh hay tự hỏi anh, anh đã sống thật lòng với em chưa?
– Anh gian dối em cái gì?
– Anh là chồng em, sống với em, nhưng trái tim của anh đâu thuôc về em, vẫn hướng về Bằng Lăng.
Vũ An lúng túng đứng im. Đúng là như thế, tình yêu anh từng dành cho Nhã Thùy không còn nữa, mà trái tim anh đầy hình bóng Bằng Lăng. Anh là con người nhu nhược đánh mất hạnh phúc của mình, thụ động trước những hành vi quá quắt của mẹ mình.
Nhã Thùy cao giọng:
– Em nói đúng chứ?
Gương mặt Nhã Thùy lạnh lùng như có lớp sương mù phủ lên:
– Em đi đòi sự công bằng. Hai mươi năm nay, chưa bao giờ em quên giây phút kinh hoàng mình trải qua. Đó là buổi cơm chiều, hai anh em của em vì mê xem truyện không ăn cơm, chỉ có mẹ em ăn cơm. Trong món canh hôm đó, ba em đã trộn lá ngón vào món canh rau đắng. Lá ngón là loại lá cực độc, nếu vò nó và bỏ xuống hồ nước, cá sẽ chết hết. Con người cũng vậy nếu ắn vào. Lúc đó, dù kiệt sức, mẹ em cũng cố ôm ba em lại, cho anh em em chạy đi. Anh có biết tại sao ba em tự sát không?
– Không.
– Ba của anh liên kết cùng ông Cát Bằng, dồn ba em vào con đường tuyệt lộ, ông sẽ ở tù khi bị phá sản. Ông đi tìm cái chết cho cả này để giải quyết cái mà ông gọi là bế tắt, không sữa chữa được.
Vũ An sững sờ, anh không ngờ xảy ra chuyện như vậy.
Nhã Thùy cười gằn:
– Còn nữa, em cho anh biết, cái nhà này, mẹ của anh cầm cố ngân hàng tất cả là hai tỉ, cũng chính bà rút ở công ty hai tỉ đồng nữa. Anh có biết bị khép vào tội gì không? Lạm dụng tiền của cổ đông công ty dùng vào việc riêng.
Vũ An kinh hoàng:
– Mẹ anh cần tiền nhiều như vậy làm gì?
Một chiếc xe tắc xi đỗ lại trước cổng, bà Thuần bước xuống. Trông thấy Nhã Thùy, bà lao vào ngay:
– Nhã Thùy! Con phải cứu mẹ.
Nhã Thùy khinh khỉnh:
– Tại sao con phải cứu mẹ?
– Con bảo mẹ cầm cố nhà, rút tiền công ty đầu tư vào cổ phiếu, sau đó con bảo mẹ cứ ôm, sẽ lời to, ai dè bây giờ.
Bà Thuần bật khóc:
– Khối lượng bán ra bây giờ áp đáo khối lượng mua vào, cổ phiếu sụt giá, mẹ ôm cũng chết, tiền đâu trả nợ ngân hàng, tiền đâu trả công ty, mà bán còn được không nửa vốn. Mẹ đi tù mất, con phải cứu mẹ.
Nhã Thùy lùi ra sau:
– Mẹ còn đánh bạc như con bạc khát nước, con không cứu mẹ được đâu, mẹ tự lo lấy đi.
Nhã Thùy hấp tấp leo lên lên xe lái đi Bà Thuần nhảy chồm chổm:
– Nhã Thùy! Con bỏ mẹ sao?
Bà nhảy ra trước đầu xe toan cản Nhã Thùy lại, cô hạ kính xe xuống lãnh đạm:
– Mẹ hãy cầu cứu anh An hơn là cầu cứu con. Con đi đây!
De xe lùi, Nhã Thùy Phóng ra đường. Bà Thuần tức giận hét:
– Đổ khốn kiếp! Mày hại tao. Cũng chính mày bảo tao rải bi, đánh cắp vàng, đổ tội cho Bằng Lăng ...
Đang nói, bà Thuần im bặt vì nhớ ra sự có mặt của Vũ An. Vũ An sửng sốt:
– Mẹ vừa nói gì vậy?
– An ơi! Mẹ xin lỗi con. Bây giờ mẹ biết ai là người xấu, ai là ngưởi tốt rồi.
Vũ An lùi dần và té ngôi trên ghê đá. Những điều vừa biết khiến anh bị sốc và đau lòng. Bây giờ, anh hiểu Bằng Lăng oan thì tất cả đã muộn.
Nhìn lại sau lưng, bà Thuần càng hoảng sợ hơn, vì từ lúc nào, ông Thuần ngồi trên xe, mắt hướng về vợ, người vợ từng chung sống với ông những ba mươi năm:
Bà Thuần nấc lên:
– Xin hãy tha thứ cho tôi ...
– Nhã Thùy!
Bà Thuần đuổi theo Nhã Thùy lên nửa cầu thang, và túm tay cô chặt lại.
– Mày là con quỷ, mày đã hại tao ...
Nhã Thùy cố gỡ tay bà Thuần ra:
– Bà có buông tôi ra không? Bà đâu phải con nít mà nghe lời tôi. Chẳng qua bà quá tham lam, và tôi thì lợi dụng lòng tham không đáy của bà thôi.
– Khốn nạn! Tao đã lầm mày!
Vừa nói bà Thuần vừa nổi điên, đánh túi bụi vào mặt, vào người Nhã Thùy.
Bị đánh đau, Nhã Thùy nổi cáu:
– Nè! Tôi nhịn bà bao nhiêu đó đủ rồi nghen. Bà làm quá, tôi không nhịn bà nữa Nhã Thùy kêu toáng lên:
– Bảo vệ, bảo vệ!
Nhưng giờ nghỉ, có bảo vệ nào đâu, có hai người bảo vệ thì ở hết ngoài cổng công ty. Bà Thuần càng đánh càng gào thét giận dữ:
– Trả tiền lại cho tao!
– Tôi không có lấy tiền của bà. Bà mất tiền là do bà chơi cổ phiếu, chơi thì phải có ăn có thua chớ. Bà có nổi điên lên thì vào bệnh viện tâm thần mà ở đi.
– Khốn nạn!
Bà Thuần đánh nữa, đánh hung hăng. Tức giận Nhã Thùy đánh lại, cô đạp mạnh chân vào bụng bà Thuần.
– Ối ...
Đau quá, bà Thuần buông Nhã Thùy ra, chân đạp hụt vào khoảng không, chới với ngã lăn ra sau và rồi toàn thân lăn lốc ...lăn lốc ...trên những bậc cầu thang, xuống đến bậc cuối cùng, nẩy người lên rồi nằm im. Nhã Thùy kinh hoàng đứng chết trân, mãi một lúc sau. mới sực tỉnh chạy nhào xuống:
– Nè, nè ... dậy đi!
Máu ... Máu từ đỉnh đầu bà Thuần tuôn ra, mắt trợn trắng. Nhã Thùy hoảng sợ lùi ra sau:
– Không phải tôi giết bà. Làm ơn dậy đi, đừng có nằm đó, đậy đi ...
Nhã Thùy lùi ra đến cữa, đụng vào Duy Thái đi vào, cô vội ôm choàng anh trai khóc òa lên:
– Anh Thái! Bà ấy ... bà ấy ...
Duy Thái hiểu ngay, anh đẩy Nhã Thùy ra, đến bên bà Thuẩn quỳ thụp xuống. Không còn hơi thở, anh vội bế bà lên:
– Em lái xe đưa anh đến bệnh viện.
– Liệu bà ta còn sống không anh Thái?
– Anh không biết. Mau lên! Mà thôi, để anh lái xe, em ở nhà đi.
– Anh Thái ơi! Nếu bà ấy chết, em sẽ đi tù vì chính em đẩy bà ngã lầu. Em không muốn ở tù đâu anh ơi.
Duy Thái bàng hoàng, anh suy nghĩ rất nhanh:
– Vậy em đi đâu đó đi, lấy bằng cớ chứng minh em có mặt nơi đó, hiểu không? Còn mọi việc để cho anh. Nhanh đi!
– Dạ.
Nhã Thùy quýnh quáng lao ra khỏi cửa, còn lại Duy Thái, anh hiểu là bà Thuần đã chết.
Lặng lẽ, Duy Thái để người mình vấy đỏ vết máu của người chết, anh đi lại bàn điện thoại quay số:
– Xin cho tôi gặp người phụ trách, tôi vừa ... giết một người ...
Những ống kính hướng vào Duy Thái. Duy Thái cúi mặt nhìn xuống tay mình. Cái còng số tám bập vào tay anh và anh phải về trại tạm giam.
Duy Thái lại ngước nhìn Vũ An ngậm ngùi:
– Vũ An! Tôi xin lỗi ... Tôi không cố ý hại mẹ anh chết, nhưng trong lúc quá nóng giận, tôi đã xô bà ngã. Xin lỗi ...
Vũ An căm giận gào to:
– Đồ sát nhân!
Duy Thái bị áp giải lên xe. Từ một góc khuất, Nhã Thùy đứng chết lặng.
Chính cô đã hại anh trai mình, bây giờ lòng thù hận đã thỏa mãn, nhưng là lúc bản năng lương thiện của một con người sống lại.
Chính bà ấy đánh có trườc mà, cô là người muốn bảo vệ mình, tất nhiên phải đánh lại. Bà ta đúng là báo hại. Cô không thể nào ở tù. Nhã Thùy vội vã chạy lại xe, cô ngồi vào và lái xe đi. Cần phải đi. Nhưng công ty là của cô, nhà cũng là của cô, cô bỏ đi đâu?
Tâm tư Nhã Thùy bối rối tơi bời, không tìm ra lối thoát, cô quáng quàng vào nhà trong bóng tối như kẻ trộm.
Nhà tối om. Vũ An chệnh choạng đi vào. Mọi việc rối tung lên khiến anh muốn điên lên, xác bà Thuần quàn ở nhà vĩnh biệt chờ khám nghiệm, anh chưa biết mình nói như thế nào với cha.
Đưa tay, Vũ An bật ngọn đèn phòng. Tách! Căn phòng sáng lên, Vũ An cau mày nhìn Nhã Thùy. Cô đang bỏ quần áo vào valy. Anh hỏi:
– Cô định đi đâu? Mẹ vừa mất mà.
– Tôi không muốn ở nhà này nữa. Tôi sẽ đi.
– Tùy!
Vũ An ngồi phịch xuống, anh không còn đủ sức để làm gì nữa, ý định đi tìm Bằng Lăng cũng đành gác lại. Nhã Thùy đóng nắp valy lại, hấp tấp xách đi ra cửa, không có sự ngăn trở nào. Vũ An đang úp mặt vào đôi bàn tay chìm trong đau khổ. Nhà của anh tan nất hết rồi.
– Vũ An!
Ông Thuần ngôi xe lăn vào:
– Con lo cho mẹ sao rồi?
Vũ An thảng thốt ngẩng đầu lên:
– Ba biết rồi à?
– Ba còn biết có thể Nhã Thùy xô mẹ con ngã lăn. Hại người đàn bà này tâm đầu ý hợp, ngọt như mía lùi, khi ghét nhau sẽ đánh nhau như cọp với meo. Duy Thái có động cơ nào để xô mẹ con ngã lầu chết chứ?
Như người u mê vừa sực tỉnh, Vũ An đứng lên:
– Nhã Thùy! Cô ấy chạy trốn rồi.
Ông Thuần cười buồn:
– Con cứ để cô ta đi. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó thoát. Ngày xưa, ba và bác Bằng vì hám lợi, đẩy ba Nhã Thùy vào đường cùng ... luật đời quả báo là như vậy đó.
Vũ An sụp xuống bên cha nghẹn ngào.
– Mẹ con chết rồi ba ơi.
Ông Thuần ngồi lặng câm. ông có giận bà gây tan nhà nát cửa, nhưng trước cái chết của bà, lòng ông khổ đau, sẵn sàng quên đi những gì bà gây ra.
Chiều đang xuống bên ngoài thành một màu đen thẫm ...
Bằng Lăng để hoa lên mộ người đã chết ngầm ngùi. Dù là bà ghét cô, nhưng giờ này nằm dưới kia, mọi ân oán đều tan theo mây khói.
Tiếng chân phía sau, Vũ An bất ngờ khi trông thấy Bằng Lăng.. Anh cúi gằm hổ thẹn:
– Cám ơn em đã đến. Anh không dám xin em lời tha thứ cho mẹ, vì trong đó có sự nhu nhược của anh.
– Chuyện qua rồi, em không muốn nhớ lại nữa. Bây giờ em sống và nuôi con như vậy thôi.
Anh cũng có lỗi nhiều với em, bỏ mặc em với khó khăn, một mình nuôi con:
– Những khó khăn đó, em đã vượt qua nhờ sự giúp đỡ của anh Thái. Anh An? Em xin anh chuyện này được không?
– Được, em nói đi!
– Nhã Thùy là em gái của anh Thái, anh hãy vì em mà săn sóc cho Nhã Thùy, dù sao cô ấy cũng là vợ anh mà.
Vũ An nghẹn lại. Đúng là anh không có tư cách nào để nhìn con, đứa con gái của anh. Vũ An đau đớn gật đầu.
Bằng Lăng cười buồn:
– Anh cũng đừng ái ngại gì chuyện một mình em nuôi con. Công ty của ba em lúc này đỡ rồi, em về phụ giúp ba em. Thôi, chiều rồi, em về đây.
Bằng Lăng bỏ đi. Vũ An muốn gọi lại mà không dám, bởi chính anh đã tin mẹ mình ruồng bỏ cô, hạnh phúc ấy tự anh đánh mất, đành suốt đời sống trong tiếc nuối ăn năn.
Giữa Nhã Thùy và anh bây giờ là một khoảng cách xa dịu vợi. Biết cô là người xấu, cô là người đẩy mẹ mình ngã chết, nhưng suy cho cùng đâu phải cố ý.
Khuyên cô ấy đi tự thú chăng? Còn lời hứa mà anh mới hứa với Bằng Lăng?
Vũ An đứng bất động suy nghĩ, lòng anh rối răm, bởi xưa nay, anh từng quen sống dựa vào mẹ mình. Bây giờ mẹ không còn nữa, Vũ An cảm thấy mình chòng chảnh như con thuyền nhỏ đi trên biển lớn, không biết lèo lái như thế nào ...
Ở văn phòng trại giam, luật sư Thế nghiêm mặt nhìn Thái:
– Bên gia đình nạn nhân không truy cứu, nhưng theo luật pháp, anh phải khai cho kỹ. Anh có biết nếu đứa ra tòa xét xử, anh có thể bị tù và sự nghiệp danh dự của anh xem như kết thúc?
Duy Thái lạnh lùng:
– Những gì cần nói, tôi đã nói hết.
– Tôi có động cơ giết người, vì bà ta đánh tôi, mắng tôi, lúc nóng giận, tôi đã xô bà ta té ngã.
– Anh nghĩ những người lấy khẩu cung ngây thơ tin vào lời khai của anh?
Duy Thái làm thinh, anh không có gì để nói. Đó là những gì anh muốn làm cho em gái mình, khi anh là người anh trai vô dụng bất tài, không xoa dịu được lòng thù hằn đang ngày đêm sục sôi trong lòng Nhã Thủy.
Vị luật sư đứng lên:
– Tôi về đây. Mong anh nên suy nghĩ cho kỹ.
Bên ngoài, Nhã Thùy nép vào cánh cửa. Chờ cho luật sư Thế đi ra, cô mới bước vào Duy Thái vừa đứng lên đã phải ngồi lại:
– Em đến đây làm gì? Em đã làm theo lời anh chưa?
Nhã Thùy nghẹn ngào:
– Em không muốn làm theo lời anh, bán công ty và ra nước ngoài sống, trong khi đó anh ...
Duy Thái giơ tay ngăn lời Nhã Thùy:
– Nếu muốn anh yên tâm, hãy nghe lời anh một lần đi:
– Duy Thái bỏ đi nhanh vào bên trong. Nhã Thùy cắn mạnh vào ngón tay để ngăn tiếng khóc. Cô đau lòng bởi sự hy sinh của anh trai. Giờ đây lòng hận thụ thỏa mãn, song cô lại thấy mình đứng trên bức tường thành cao ngất chơ vơ một mình, không có ai bên cạnh.
– Cô Thùy!
Giật mình, Nhã Thùy quay lại:
– Luật sư Thế!
– Chúng ta ra ngoài nói chuyện, được không?
Nhã Thùy bước theo luật sư Thế, lo lắng.
– Liệu tội anh Thái có nặng lắm không, anh Thế?
Luật sư Thế nhìn Nhã Thùy với ánh mắt là lạ khiến cớ sợ hãi cúi đầu:
– Nặng lắm ... phải không?
– Lời khai của anh Thái hoàn hảo đến độ hoàn mỹ không có kẽ hở. Nhưng cô nghĩ, người ta sẽ tin?
– Sao không tin! Chính anh ấy cãi vã với bà ta, hai người giằng co, tức giận, ánh đẩy bà ta ngã.
Lời khai đó có động cơ và hoàn chỉnh. Có một điều, tôi phát hiện trong hồ sơ của Cô nhi viện Gò Vấp ... Cô xem cái này đi!
– Gì?
Luật sư Thế đưa ra tờ giấy, có kèm tấm ảnh nhỏ của một bé gái. Thái Nhã Thùy con gái của Thái Văn Duy và bà ...
Mặt Nhã Thùy tái mét, cô định giật tờ giấy, song Thế nhanh hơn, xếp lại.
– Cô là em gái Duy Thái.
Nhã Thùy quát khẽ:
– Anh muốn gì?
Thế nhìn Nhã Thùy bằng đôi mắt sắc:
– Chính cô mới là người đẩy bà Thuần ngã cầu thang.
Nhã Thùy gần như muốn tắt thở vì sợ, cô quắc mắt:
– Anh đừng có nói điên. Đó là mẹ chồng tôi, sao tôi đẩy bà ngã chứ?
– Hai người phụ nữ gây cãi nhau, lúc nóng giận đưa đến xô xát, tình tiết đó giảm nhẹ. Tại sao cô lại muốn anh trai mình hy sinh hết cho mình?
– Tôi không hiểu anh muốn gì nữa. Anh muốn làm tiền tôi phải không? Đừng có hòng!
Từ đằng xa, một chiếc xe chở hàng đang đi tới. Trong đầu Nhã Thùy chợt lóe lên một tia lửa. Cô vờ đưa tay xỉa vào ngực Thế.
– Anh nghĩ tôi là đứa ngốc nghếch cho anh bắt nạt à? Đúng không? Đúng không?
Nhã Thùy hung dữ quá. Thế lùi lại, anh quên mất mình đang ở đâu. Pin ...
Pin ... Không còn kịp nữa. Chiếc xe hàng trờ tới, nguyên thân hình to lớn của Thế bị hất tung lên và rơi xuống ...
Bụp! Tiếng kêu khô khốc. Người Thế cong lên rồi nằm ngay xuống bất động, máu nhuộm đỏ cả mặt đường.
Nhã Thùy đứng chết trân, dù trước đó mấy phút, trong đầu cô hình thành ý nghĩ đẩy luật sư Thế vào đầu chiếc xe tải. Chiếc xe tải chạy vượt lên chút nữa mới thắng lại được. Người tài xế mở cửa xe nhảy xuống, mặt cắt không còn giọt máu, chết điếng nhìn một người đang giãy chết.
Nhã Thùy hét lên thất thanh, cô ngã xuống ngất đi trên mặt đường nhựa.
công nhận cái bà Nhã Thùy này hung dữ thật... sống j mà ác dữ zậy trùi
hjz quá tàn nhẫn, sao con người ta lại có thể độc ác đến mức đó, điên cuồng trả thù, điên cuồng đánh mất nhân tính rồi điên cuồng nhận ra mình bơ vơ lạc lõng :( jose thật sự ko thích Bằng Lăng quay lại với Vũ An , có lẽ Vũ An cũng nên nhận lấy hình phạt của mình
Đây là đâu vậy? Nhã Thùy mở mắt ra ngơ ngác nhìn quanh. Cô nhận ra ngay mình đang ở đâu, nên bật ngồi dậy.
– Cô Thùy! Cô tỉnh rồi hả?
Cô y tá ân cần hỏi Nhã Thùy.
– Cô nghe trong người như thế nào?
– Mệt lắm ... Luật sư Thế, ông ấy như thế nào?
– Đã chết ...
Đã chết? Nhã Thùy thở nhẹ. Anh ta đã chết, đâu phải lỗi của cô, chỉ nên trách anh ta đã quá nhiều chuyện.
Vờ kêu lên sửng sốt, Nhã Thùy ngồi lên:
– Tôi muốn gặp mặt ông ấy.
– Cô chưa khỏe đâu. Lúc nãy, nhờ xem ví tay của cô nên tôi đã điện thoại cho chồng cô, ông ấy sẽ đến ngay.
Nhã Thùy nhắm mắt lại, cô không có can đảm nhìn hai bàn tay của mình, dường như nó đang đỏ cả máu. Tại sao buộc tôi phải xử sự như thế hả? Tất cả là do các người ép tôi.
– Nhã Thùy!
Vũ An đến, Nhã Thùy mở bừng mắt ra. Sự có mặt của anh lúc này như một cái phao cho cô vớ vào. Cô khóc òa lên:
– Em sợ lắm, anh An ơi.
– Em có sao không?
Nhã Thùy nhào vào lòng Vũ An, cô ôm lấy anh nức nỡ. Cô y tá chia sẽ:
– Cô ấy đang bị kích động, ngất đi cả l giờ mới tỉnh, cần nên tránh xúc động, ảnh hưởng đến thai nhi.
Vũ An ngạc nhiên.
– Thai nhi?
– Cổ mang thai gần hai tháng, anh không biết à?
Nhã Thùy sung sướng, cô đã có mang. Đứa bé sẽ giúp có vượt qua tất cả chướng ngại. Cô đụi mặt vào ngực An:
– Tại em chưa nói với anh. Anh không mừng khi chúng mình có con sao?
Vũ An ấp úng:
– Mừng ... mừng chứ. Nhưng em không sao chứ?
– Em hơi mệt một chút thôi.
– Vậy em nằm xuống nghĩ đi.
– Vũ An! Anh không bỏ em và giận em nữa chứ?
– Không.
Nhã Thùy ôm lấy bàn tay Vũ An như tìm lấy một điểm tựa. Muốn hay không, anh cũng không thể bỏ cô. Nhã Thùy đang cố nắm níu lấy một tình yêu, một tình yêu trót bị tổn thương, chấp vá lại và đầy vết sẹo.
$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$$4444 Duy Thái chậm chạp ngồi xuống đối diện với Bằng Lăng:
– Chúc mừng em được tự do!
Bằng Lăng ngước nhìn Duy Thái đăm đăm, cái nhìn đau đớn bàng hoàng, cô không nói lên được lời nào. Sự thật biết được cứ như cú sốc, Bằng Lăng không bao giờ nghĩ đó lại là sự thật. Hồi lầu, cô nấc lên:
– Tại sao lại nhự vậy hả, anh Thái?
Đôi mắt đẹp của Bằng Lăng mọng những nước mắt. Trước mắt cô là Duy Thái, không còn vẻ đẹp trai thư sinh mà là một con người héo hon, già cỗi sau bao nhiêu ngày nằm trong tù.
Đau lòng, Bằng Lăng khóc rấm rức. Duy Thái vỗ nhẹ vào tay cô:
– Anh là anh ruột của Nhã Thùy, em nên biết điều này. Anh là con của kẻ tự sát, giết cả vợ và định giết cả con. Người đưa ba anh vào con đường quẩn bách là ba em và ba Vũ An.
Bằng Lăng sững sờ nhìn Duy Thái, anh gật đầu:
Kế hoạch làm chợ Vũ An bỏ em là ... do anh. Hãy cứ oán hận anh, đừng hận Thùy, nó có cái lý của nó. Bây giờ biết rồi, em về ... với vũ An đi.
Bằng Lăng lắc đầu. Sẽ không có chuyện cô về với Vũ An, tình yêu của cô đã cạn sau những ngày dài đợi mong đau khổ, tình cảm của cô đã chuyển hướng.
Bằng Lăng bật khóc. Có một sự thật như thế, tuy nhiên cô không oán giận anh.
Anh có cái lý của anh khi muốn đòi lại công bằng cho cha mình.
– Sau này, em đừng đi thăm anh nữa, Bằng Lăng nhé. Chúng ta hãy xem như người lạ. Trước đây, anh tử tế với em, đó là lòng tử tế của một con chó sói đó.
Thôi, bây giờ em đi về đi.
Duy Thái đứng lên theo người cán bộ trại giam trở về phòng giam. Anh không có gì để nuối tiếc khi hy sinh cho em gái, đứa em gái mà may mắn ông trời cho anh gặp lại. Đối với Bằng Lăng, anh càng không muốn cho cô hiểu, anh yêu cô, một mối tình sâu sắc mà chỉ có anh hiểu.
Bằng Lăng nghẹn ngào nhìn theo. Bây giờ cô mới hiểu vì sao đôi lúc anh yêu cô tha thiết và đôi lúc ngược đãi cô như kẻ thù. Không, cô không oán giận anh. Nếu như không có anh trả số nợ cho ba cô, ông đã mất công ty. Cho đến lúc này, Bằng Lăng cũng không hiểu được điều của trái tim cô. Cô yêu ai? Vũ An hay Duy Thái? Cả hai người đàn ông, cô không có quyền chọn lựa. Hãy cố quên đi tất cả, làm lại cuộc đời mới, cuộc đời không bằng phẳng gai góc, nhưng nhất định cô sẽ được qua được.
Cánh cửa bị gió thổi đẩy nhẹ vào. Nhã Thùy tự nhủ mình. Đó là gió, gió chứ không phải hồn ma. Cơn ác mộng đêm qua hãy còn làm cho cô hoảng sợ.
Gương mặt bà Thuần xanh tái, đôi mắt mở to trừng trừng, bà nhìn cô căm giận.
Đồ sát nhân! Rồi gương mặt của luật sư Thế, gương mặt rúm ró gớm ghiếc ...
Rầm! Lần nữa, cánh cữa bị đập mạnh vào, giỏ thổi ào ạt và mưa bắt đầu nặng hạt, sấm chớp ầm ầm, những tia sáng xanh lè xuyên qua cánh cửa.
Nhã Thùy khiếp đảm muốn đứng lên đóng cửa lại, nhưng đôi chân của cô sao cứng ngắt không di chuyển nổi.
Phụp! Đèn phòng vụt tắt. Mất điện. Nhã Thùy thật sự rơi vào kinh hoàng. Cô hét lên lập cập.
– Anh An ... anh đang ở đâu, về với em. Anh An ...
Rồi bất chấp mưa, Nhã Thùy lao ra ngoài, cô chạy trong màn mưa đen đục.
– Cứu tôi cứu tôi đừng đi theo tôi nữa, tôi sợ lăm ...
Nhã Thùy chạy băng băng như người điên.
– Thùy ơi! Đứng lại đi em!
Vũ An vừa về đến, anh giật mình vì bóng đen từ nhà lao ra. Kịp nhận ra Nhã Thùy, anh xuống xe, phóng đuổi theo cô:
– Thùy! Đừng chạy, em chạy đi đâu vậy?
Mặc cho Vũ An gọi, Nhã Thùy cứ chạy trong cơn hoảng loạn.
– Đừng đuổi theo tôi!
– Thùy ơi ...
Chỉ cho đến khi Nhã Thùy vấp ngã, Vũ An mới bắt được cô. Anh Phóng đến ôm lấy cô chặt cứng:
– Trời mưa, lại đang có mang, em chạy đi đâu vậy?
Nhận ra Vũ An, Nhã Thùy vùng ôm lấy anh khóc òa:
– Em đi tìm anh.
– Anh biết em sợ trời mưa nên vội lái xe về.
Vừa nói, Vũ An vừa xốc nách cho Nhã Thùy đứng lên:
– Về nhà đi em!
– Anh An ơi, em sợ lắm. Đừng bao giờ anh bỏ em một mình:
Vũ An dìu Nhã Thùy đi trong mưa, cô chợt nhăn mặt, hai chân khụy xuống.
– Em đau quá!
Vũ An lo lắng:
– Em chạy nên bị động thai rồi. Cô gắng về nhà đi, anh gọi bác sĩ đến khám cho em.
Đau quá, Nhã Thùy lắc đầu:
– Em đi không nổi.
– Cố lên em!
Dìu Nhã Thùy đi từng bước chậm, sao lúc này Vũ An lại nhớ đến Bằng Lăng. Nhớ chiều mưa Đà Lạt, anh và Bằng Lăng đi trong mưa, trời hôm ấy mưa phùn lạnh buốt dá, song anh không thấy lạnh, bởi hạnh phúc lứa đôi tràn đầy.
Vể đến nhà, Nhã Thùy gần như mệt lả Vũ An phải lấy khăn lau khô cho cô và thay cả quần áo.
– Anh An ! - Ôm cánh tay Vũ An đang cài nút áo lại cho mình, Nhã Thùy nghẹn ngào - Em có lỗi với anh, An ạ.
– Em có lỗi gì đâu. Nếu nói làm cho anh và Bằng Lăng tan vỡ, thì cô có lỗi lầm của anh nữa. Anh là người đàn ông không chung thủy với vợ mình:
– Tại em quyến rũ anh.
– Bây giờ, em nhắc chuyện này làm gì. Những gì của gia đình anh, em đã giao lại cho anh. Em và anh Thái căm giận ba anh với ba Bằng Lăng cũng đúng.
Có điều, hận thù nên giải tỏa hơn là ôm mãi trong lòng.
– Có phải vì đứa con mà anh lo cho em?
– Em đừng suy nghĩ vẫn vơ nữa. Bác sĩ đến rồi kìa, anh ra mở cửa.
Đắp chăn lên người Nhã Thùy, Vũ An đứng dậy đi ra mỡ cửa. Muốn hay không, anh cũng phải lo cho Nhã Thùy, vì cô đang mang cốt nhục của anh. Một ngày vợ chồng ăn ở cùng nhau, cũng là cái nghĩa của đạo vợ chồng.
Vị bác sĩ khám kỹ cho Nhã Thùy:
– Bà nhà bị động thai, cần nghĩ ngơi, tránh suy nghĩ và không uống rượu.
Vũ An thẳng thốt nhìn Nhã Thùy. Cô uống rượu? Tại sao lại uống rượu và uống rượu để làm gì? Cô đâu phải con sâu rượu, hay là ghiền rượu:
Bắt gặp cái nhìn của Vũ An, Nhã Thùy lấp liếm:
– Khi không có anh, em sợ một mình nên có uống rượu.
Vũ An nghiêm mặt:
– Em có biết rượu sẽ hại cho thai nhi không?
– Em xin lỗi.
– Anh không nói là lỗi phải, mà những chuyện gì đã qua, nên cho qua đi.
Anh sẽ tìm thuê một người giúp việc ở nhà với em.
Nhã Thùy khép mắt. Sự lo lắng và ân cần của Vũ An càng khiến cô thấy lòng ray rứt. Trước đây, anh luôn cáu gắt với cô, cô càng đeo đuổi và quyết thực hiện cho được điều mình muốn. Bây giờ, lúc anh quan tâm lo lắng, Nhã Thùy lại ăn năn đau khổ. Cô hiểu sở dĩ Vũ An lo cho cô vì cái bào thai cô đang mang, và vì những tội lỗi mà cô trót nhúng chàm, cứ day dứt giày vò Nhã Thùy đến tận cùng.
– Hãy tha thứ cho em!
Cô ơi! Cô ơi! Cô ngủ thấy gì mà la dữ vậy?
Chị giúp việc lay vai Nhã Thùy. Nhã Thùy giật mình thức giấc, mồ hôi của của cô tuôn ướt đẫm.
Mở mắt ra, Nhã Thùy ngơ ngác nhìn quanh. Như có một màn sương mỏng trước mắt cô, gương mặt cô giúp việc mờ mờ ảo ảo.
– Mẹ ..... Nhã Thùy bật dậy như cái lò xo, cô ngồi lết ra sau, xua hai tay lia lịa:
– Đừng nhát con! Con sợ lắm ... Con lạy mẹ, mẹ đừng nhát con nữa, con biết lỗi của con rồi.
– Cô Thùy! Em đây mà. Cô tỉnh lại đi!
Phải thật lâu, Nhã Thùy mới tinh lại. Cô nằm gục xuống giường thở dốc.
– Cô ơi! Cô cần gì, em làm cho?
– Rượu. Chị mang rượu lại đây.
– Nhưng cậu dặn cô đừng uống nữa.
– Không, tôi phải uống! Nếu không, tôi sẽ chết mất. Mau mang rượu vào đây.
– Mau lên!
Hai mắt Nhã Thùy như dại đi. Chị giúp việc sợ hãi, chạy tuôn ra ngoài, tông cả vào Vũ An vừa về đến. Chị mếu máo:
– Tôi nghĩ việc, không làm nữa. Cô ấy làm tôi sợ lắm.
Vũ An thở dài. Ba người giúp việc rồi, họ đều nghỉ cả, họ không chịu nổi với cơn điên và say rượu của Nhã Thùy.
– Chị chờ tôi một chút!
Vũ An bước vào phòng, lúc Nhã Thùy đang ngửa cổ tu nốt phần rượu trong chai.
Vũ An tức giận lao đến giật chai rượu:
– Tại sao em phải uống rượu? Em thừa biết là uống rượu có hại cho thai nhi mà.
Nhã Thùy khóc òa:
– Em không chịu nổi sự cô đơn. Anh quá bận công việc, còn em sợ bóng tối.
– Em đã mở hết đèn trong nhà còn gì nữa.
Nhã Thùy ôm choàng lấy Vũ An.
– Vũ An! Anh đưa em đi thật xa đi, rời khỏi căn nhà này. Em sợ không khí trong nhà này lắm. Em sợ mẹ, mẹ cứ nhìn em trừng trừng, em sợ lắm.
Thương hại, Vũ An vuốt nhẹ tóc Nhã Thùy, dìu cô ngồi xuống giường:
– Đây là nhà của chúng ta, em bảo đi đâu đây? Hay là anh đưa em đi lên Đà Lạt nghen?
– Anh có đi với em không?
– Anh đưa em lên đó thôi chứ làm sao anh ở lại với em. Anh còn việc công ty, còn lo cho ba và bà nội nữa.
– Còn Bằng Lăng và đứa con gái của anh nữa, phải không?
– Lúc này, em còn nhắc đến chuyện cô ấy làm gì. Anh có lỗi với mẹ con Bằng Lăng trăm bề.
– Nếu như vậy, em không đi đâu. Mà không đi khởi nhà này, em sẽ lại sa đà vì rượu.
– Tại sao bỗng dưng em lại như thế này? Cố giành giật công ty, song em có làm chủ được gì đâu.
– Em hối hận, anh không biết sao?
Giọng Nhã Thùy chìm xuống, giá như cô nói ra được sự thật, Vì cô, Duy Thái chịu mức án năm năm tù, sự nghiệp ca hát của anh xem như kết thúc, biến Nhã Thùy không còn bình thường nữa. Nhưng nếu như Vũ An hiểu, cô là người đã xô mẹ anh ngã chết, mãi mãi anh sẽ bỏ cô, như rời bỏ Bằng Lăng vậy. Nhã Thùy không chịu nổi với ý nghĩ Vũ An sẽ bỏ cô, nhìn cô bằng đôi mắt căm ghét và cánh cửa nhà giam mở rộng chờ đón cô.
Ba mẹ ơi! Khi con trả được thù, gọi là đôi sự công bằng được cho ba mẹ, cũng là lúc lòng con không được thanh thản, bàn tay con nhúng vào máu tanh tưởi. Con hèn hạ đẩy anh trai mình vào tù, con sắp điên lên rồi. Một sinh linh trong cơ thể con, rồi nó sẽ chào đôi, song con hiểu một điều, tình yêu không có, chỉ có lòng thương hại và bổn phận mà Vũ An chỉ có thể cho ngần ấy.
Chống cây gậy, ông Thuần đẩy nhẹ cánh cửa sắt để bước vào nhà. Căn nhà này là của cha ông để lại, vợ ông đã để mất nó.
Kia là khóm hoa, nó là con chó đá trắng ...tất cả gợi cho ông kỷ niệm ngậm ngùi. Vợ ông đã ra đi mãi mãi để đền tội của bà, còn lại ông với chuỗi ngày cuối đời hiu hắt.
Ha ha ha ... Tiế ng cười vang lên ghê rợn như âm thanh sắc. Ông Thuần ngơ ngác nhìn vào.
Nhã Thùy ngồi ở phòng khách với chai rượu. Cô ả lại say! Ông Thuần căm giận mím mối, toan đi ngược ra. Ông không muốn nhìn cô con dâu bất đắc dĩ của ông cô con dâu vào nhà ông với lòng thù hận và đầy toan tính.
Chợt ... Xoảng ... Nhã Thùy ném chai rượu xuống đất cho vở tan tành, hét to lên.
– Chị Hai?
Im lặng, Nhã Thùy lựng khựng nhớ chị giúp việc đã nghĩ, cô đơn và sợ hãi cứ vây chặt lấy cô. Loạng choạng, Nhã Thùy đứng lên, đi lại mở tủ rượu. Không còn chai rượu nào cả, Vũ An đã mang đi giấu hết. Nước mắt Nhã Thùy ứa ra.
Duy Thái ơi! Em có lỗi với anh.
Rồi như người mộng du, cô đến bên cầu thang:
– Ừ, chính tôi xô bà ngã đó. Bà cũng là thứ tham tiền, nên tôi đã lợi dụng bà.
Bà cũng muốn nhổ cái gai trước mắt bà vậy, nên bỏ độc vào ly trà cho mẹ chồng mình, số lượng không đủ giết mẹ chồng bà, nhưng nhổ được cái gai ...
Bằng Lăng! Mày biết không? Mày đi rồi, tao vui lắm ...
Hai mắt Nhã Thùy quác lên dữ tợn. Cô chụp cái gối dựa lưng ném đùa lên cầu thang, cái gối hơi nhẹ tênh, rơi xuống những bậc thang lăn lốc, lăn lốc. Nhã Thùy hét lên:
– Bà hãy chết đi! Tôi phải khóa miệng bà lại trước khi bà muốn đi tố cáo tôi.
Khốn kiếp ...
Nhã Thùy cười gằn:
– Nào, đi tố cáo tôi đi!
Ông Thuần nổi gai cả người. Thì ra người đẩy vợ ông ngã cầu thang chết là Nhã Thùy. Đồ sát nhân! Ông Thuần quá giận, tiến vào chỉ cây gậy vào mặt Nhã Thùy:
– Đồ sát nhân! Chính mày đã xô bà ấy, tao đã nghe rõ.
Nhã Thùy quay phắt lại, mắt cô mở trừng trừng.
– Ba ...
– Đừng gọi tao là ba. Mày là con rắn độc. Đúng là ngày còn trẻ, tao và Cát Bằng đã dùng tiền ép ba mày, khiến ba mày phá sản. Nhưng đó là luật cạnh tranh, ai mạnh, người đó tồn tại. Tại sao ông ta không biết vươn lên mà nghĩ quẩn sát hại vợ con mình.
Ông ta quá kiêu hãnh, làm người thất bại là lẽ thường, quan trọng là cố đứng lên kìa. Đến phiên mày nữa, mang lòng thù hận vố lối, phá tan nát gia đình ngườí khác, mày được gì hả? Hay là đẩy anh trai mày vào tù như đả đẩy Bằng Lăng? Đồ bẩn thỉu!
– Ông đã biết?
– Phải. Tao sẽ đi tố cáo mày, không để người ngay phải chịu án oan.
Ông Thuần quay lưng đi. Nhã Thùy hét lên:
– Đứng lại! Tôi bảo ông đứng lại.
– Tốt nhất mày đi tự thú đi.
– Không.
Ông Thuần khập khễnh đi ra cửa, đôi chân yếu và đau không cho ông sự nhanh lẹ như ngày nào. Nhã Thùy quên mất cái bụng bắt đầu tròn lùm lùm của cô, chạy tới chắn ông Thuần lại.
– Tôi cấm ông đi!
Ông Thuần khinh bỉ:
– Mày sợ rồi à? Làm bao nhiêu chuyện tày trời mà sợ sao? Biết sợ thì đừng có làm. Mày không cấm được tao đâu.
Ông Thuần giơ cao cây gậy để dọa Nhã Thùy cho cô tránh ra, song Nhã Thùy như người điên, cô giật cây gậy ném ra xa.
– Ông đi đi! Người ta tin ông à?
Ông Thuần lảo đảo ngã xuống, hai bàn tay ông ôm ngực, thều thào:
– Trả ... cây ... gậy ...
Cây gậy vụt đưa tới vào tay ông Thuần và một bàn tay đỡ ông đứng lên.
– Ba!
– Nhã Thùy tái mặt, cô nói không ra hơi:
– Anh An!
Vũ An đỡ ông Thuần lại ghế ngồi, anh vuốt ngực ông:
– Ba đến đây làm gì?
Quay sang Nhã Thùy, anh nhìn cô bằng cái nhìn đau đớn lẫn chua xót:
– Tại sao lại như vậy hả Thùy? Vì mục đích trả thù mà em bất chấp thủ đoạn hay sao?
Nhã Thùy lùi lại run rẩy:
– Anh An ...
– Anh thật đau lòng. Tốt nhất, em đi tự thú đi. Để anh trai em chịu án oan, công danh sự nghiệp sụp đổ, em đành lòng hay sao?
– Không ...
Nhã Thùy xua tay lắp bắp:
– Không ... không ... Em không muốn ở tù, em không muốn ...
Cúi nhặt mảnh chai vỡ, Nhã Thùy để lên cườm tay mình.
– Anh ép em, em sẽ tự tử.
Vũ An thất. vọng nhìn Nhã Thùy:
– Bây giờ anh mới hiểu vì sao em uống rượu, vì sao không lúc nào tâm trí em yên ổn.
– Biết rồi, anh sẽ bỏ em phải không? Phải, chính em đã xô mẹ anh ngã cầu thang, tại bà ta định đi đầu thú và tố cáo em.
– Em nghĩ là mẹ anh chết rồi, mọi việc sẽ bị bưng bít hay sao? Lương tâm em có yên ổn không, hay lúc nào em cũng thấy ác mộng?
– Em không biết, em không biết, anh đừng có ép em.
Nghiến răng, Nhã Thùy ấn mạnh mảnh vở thủy tinh vào cườm tay. Máu đỏ từ tay cô phun ra, Vũ An kinh hoàng:
– Đừng ...
– Anh không được tới gần em!
– Em bỏ mảnh chai xuống đi. Muốn làm gì đi nữa, em cũng phải nghĩ đến đứa con trong bụng em.
– Em không muốn sống nữa. Anh và ba anh muốn dồn em vào con đường cùng thôi. Em biết là anh không hể yêu em.
– Không được tiến đến!
Song Vũ An đã tiến đến, anh chụp lấy cánh tay Nhã Thùy, bóp mạnh. Đau quá cô buông mảnh chai vỡ, lả trong vòng tay Vũ An.
– Em không muốn sống nữa ...
Nhã Thùy ngất đị .... Mắt Duy Thái đỏ lên và nhuốm nước mắt:
– Tôi tình nguyện chịu tội thay cho em tôi kia mà.
Vị cán bộ điều tra nghiêm giọng:
– Luật pháp luôn mang tính cộng bằng, ai gây nên tội, người đó phải chịu sự trưng phạt của luật pháp. Tôi tin anh là người có học và hiểu về luật pháp. Bây giờ anh được tự do, tuy nhiên anh không được rời khỏi nơi cư trú cho đến khi vụ án kết thúc, anh rõ chưa?
– Vâng, tôi đã rõ.
Bước ra bên ngoài, Duy Thái đứng lại, anh đau lòng nhìn Nhã Thùy. Nhã Thùy nấc khẽ:
– Anh Thái ơi ...
– Nhã Thùy! Anh xin lỗi ...
– Không, là lỗi của em. Nhưng lúc này em lại nghe tầm hồn mình thanh thản, anh ạ, không còn dằn dặt điên loạn nữa. Em phải chịu sự trừng phạt của luật pháp, với những lỗi lầm của em đã gây ra.
Duy Thái gạt nước mắt, lần thứ hai trong đời anh đã khóc, khóc vì thương em gái.
– Anh về đi, đừng khóc cho em.
Duy Thái nghẹn ngào:
– Anh thương em lắm. Chúng ta chỉ có hai anh em, em là người thân duy nhất của anh, sau mẹ Thanh. Anh là thằng anh trai bất tài vô dụng, vì đã không khuyên được em.
– Đừng tự trách mình, lỗi lầm là của em, em gây nên tội, em phải gánh lấy.
Anh đi về đi!
Nhã Thùy bướ theo người cán bộ trại giam, cô không khóc nữa, mà can đảm nhận lấy trách nhiệm cùng tội lỗi của mình gây ra.
Duy Thái gạt nước mắt rời tri giam. Trời hôm nay nắng nhiêu quá, cái nắng của ngày hè chói chang.
– Anh Thái!
Một rừng người bao quanh Duy Thái mừng anh tự do trở về với đời thường.
Giữa rừng người đón anh, sao Duy Thái chỉ mong sự xuất hiện của một người.
Đôi mắt to đen, mặc áo màu hoa tím, Bằng Lăng và ...
Cô ấy không đi đón mình. Cuộc sống bận rộn và đứa con cuốn hút cô ấy, mình chẳng từng bảo:
"Em đừng đi thăm anh, hãy để thời giờ lo cho cuộc sống và lo cho con”. Cô làm theo lời anh, sao anh lại buồn ảo não đến như thế?
Người quản lý dang hai tay cố đẩy làn sóng người bao quanh Duy Thái.
– Anh Thái! Xe đến rồi, anh mau lên xe đi!
Chiếc xe chạy rề đến mở cửa, Duy Thái vội chui vào, anh tránh những câu hỏi của nhà báo. Đóng cửa lại, Duy Thái không thấy từ một nơi xa trên vệ đường, dưới tàn cây bàng xanh lá, một bóng dáng nhỏ nhoi cô đơn nhìn theo chiếc xe của anh. Cô ngậm ngùi vì từ nay anh sẽ trở lại cuộc đời thường, đêm đêm ca hát dưới ánh đèn màu, giữa tiếng hát và rừng người ái mộ. Cô chỉ là bóng mờ, bóng mờ ...
:( buồn.... jose ghét Nhã Thuỳ quá, tức Vũ An và giận Duy Thái, tội nghiệp Bằng Lăng
– Mẹ! Mẹ!
Bé Na chạy ào ra sà vào lòng Bằng Lăng. Bằng Lăng sung sướng ôm con, cô hôn vào đôi gò má phúng phính của con:
– Bé Na! Có ngoan với bà ngoại không con?
– Dạ có.
Bế con lên, Bằng Lăng đi vào nhà. Ông Bằng vui vẻ:
– Công ty mình dạo này ăn nên làm ra rồi. Ba gom được một ít tiền, định ngày mai đi gặp Duy Thái trả nợ à! Dạo này con có gặp Duy Thái không?
Bằng Lăng lắc đầu:
– Anh Thái có cuộc sống của anh ấy, con gặp làm gì hả ba?
– Mình mắc nợ người ta mà con. Nếu nó cũng như em gái nó, ba mất công ty rồi còn đâu.
– Hình như anh ấy đã ra nước ngoài rồi ba ạ.
– Hồi đó, nếu ba biết Duy Thái là con trai của Thái Duy, ba ... không ngăn cản con và nó yêu nhau.
– Ảnh cũng đâu có ý định chung sống với con đâu ba.
– Nhưng, cuộc hôn nhân của con bất hạnh, lòng ba cứ ray rứt mãi không thôi.
– Anh An cũng là người tốt vậy ba. Chẳng qua anh ấy hiểu lầm con hại bà nội anh ấy, nên bỏ con. Đó là số phận của con.
– Ba thấy nó cũng yêu bé Na.
– Con không có ý định trở lại đâu ba. Những gì đã qua, con muốn cho qua đi.
– Con còn trẻ, dù sao cũng nên tìm cho mình mái ấm.
Bằng Lăng mỉm cười hôn vào má con gái:
– Mái ấm của con là ở đây, ba mẹ và bé Na, tìm đâu nữa hả ba?
Ông Bằng lắc đầu, lòng người cha đau xót, bởi cuộc đời Bằng Lăng bất hạnh có bàn tay ông góp vào. Ông vẫn thầm mong Duy Thái hay Vũ An đến, nhưng tháng cứ rộng và ngày cứ dài, Bằng Lăng vẫn mãi đi về cô đơn riêng lẻ.
Màn hình tivi chuyển qua tin thời sự. Bằng Lăng trao bé Na cho ông Bằng.
– Bé Na! Con ngồi xem tivi với ông ngoại, không được quấy ông ngoại nghen con.
Vừa toan quay lưng, Bằng Lăng đứng lại vì bản tin cùng hình ảnh trên truyền hình.
"Sáng nay, ca sĩ Duy Thái từ Mỹ đã trở về nước sau hơn một năm ở nước ngoài. Anh cho biết chưa có ý định đi hát trở lại, tuy nhiên đối với những chương trình từ thiện, anh sẽ góp sức vào”.
Bản tin ngắn, nhưng lại âm vang trong lòng Bằng Lăng. Anh vẫn đẹp như ngày nào, song nét đẹp bây giờ có lẽ phong trần, chững chạc hơn. Bước đi nhanh vào phòng mình, Bằng Lăng cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng sự thật lòng cô tràn ngập sóng gió. Duy Thái đã trở về.
Duy Thái đứng tựa lưng vào một góc cột, vẫn chưa ai nhận ra anh, nên anh được tự do và thoải mái. Anh đã có cuộc sống thong dong từ một năm qua khi sang Mỹ, nhưng rồi nỗi nhớ ánh đèn sân khấu đã kéo anh quay về. Và cũng vì ...
Bằng Lăng đang đứng đó, cô đang cười nói với một người. Hơn một năm rồi, anh mới gặp cô, xem vẻ cô đẹp hơn ngày xưa, một nét đẹp dịu dàng. Mái tóc đen huyền phủ xuống hai vai. Đã ra đời, thế mà cô vẫn yêu màu trắng giản dị.
Anh thích Bằng Lăng mặc màu trắng ...
Cố nén tiếng thở dài, Duy Thái uống nốt phần rượu còn trong ly. Đêm nay là đêm giao thừa, lát nữa đây, pháo bông sẽ nổ trên bầu trời đêm.
Anh nhớ hồi đó, Bằng Lăng rất thích xem đốt pháo bông. Cô reo hò, nhảy nhót như trẻ con, vỗ tay thật lớn khi hoa pháo bông quay tròn như bánh xe, pháo thăng thiên rồi pháo bông quay tròn, pháo tung ra trăm ngàn vì sao, pháo xoè tung tăng như tuyết rơi ...
Đang nói chuyện, Bằng Lăng có linh cảm như ai đó đang quan sát cô từ phía sau, Bằng Lăng vụt đưa mắt nhìn quanh. Cô cười khẽ, vì toàn những gương mặt xa lạ. Có bé cái lầm thôi, làm gì có Duy Thái ở đây. Bây giờ cũng như ngày xưa, anh đâu có đi tìm cô, anh vẫn là ánh sao xa cách cô vời vợi.
Ngày hôm qua, cô đến khách sạn anh ở để lại lời nhắn, cô muốn trả cho anh một tỉ, đó là những gì cô và cha làm việc cật lực để có tiền trả cho anh. Một tỉ, chỉ là một nhỏ trong số nợ anh cho cô mượn, dù ít hay nhiều, cô vẫn muốn trả cho anh. Người quản lý bảo anh bận và hãy để lời nhắn, nhưng rồi chẳng có một lời hồi ầm.
Lén ra ngoài đám đông cho dễ thở, Bằng Lăng đi dài dọc theo bờ sông, nơi mà hai giờ rưỡi đồng hồ nữa, pháo bông sẽ rơi xuống.
Có ai đó lại đi theo cô. Bằng Lăng hơi sợ, đi chậm lại, tiếng chân phía sau cũng chậm lại.
Bặm môi, Bằng Lăng đi nhanh hơn, tiếng chân đuổi theo cô nhanh hơn. Tức giận, Bàng Lăng chạy nhanh đi, ẩn mình vào chậu cây bằng lăng um tùm đang nở hoa tím. Bóng đen đi tới, ngơ ngác tìm kiếm.
Duy Thái! Suýt chút nữa Bằng Lăng kêu lên. Cô vội đưa tay bịt miệng, tim đập như muốn vỡ lồng ngực. Duy Thái đi theo cô, tại sao anh phải giấu mặt như thế chứ?
Oái ...Một con gì đó nhảy vào người Bằng Lăng, cô hoảng sợ hét lên, nhảy ra ngoài.
– Thì ra em trốn anh à?
Duy Thái đi vượt qua, vụt quay lại. Bằng Lăng ấp úng:
– Em không nghĩ người đi theo em là anh.
– Chắc em nghĩ là tên lưu manh nào đó, phải không?
Bằng Lăng cúi đầu, lòng cô nửa sung sướng ngất ngây vì anh đi theo cô, và nửa cố kềm nén cảm xúc trong lòng mình. Cô lại ngước lên nhìn anh:
– Ngày hôm qua, anh có đọc tin nhắn em để lại không?
– Có.
Bằng Lăng muốn hỏi vì sao anh không điện thoại cho cô, nhưng rồi lại thôi.
Cô nói tránh:
– Anh cho em số tài khoản để em chuyển trả tiền vào đó. Tạm thời, em trả cho anh một tỉ.
– Số còn lại, bao giờ trả hết?
Cổ họng Bằng Lăng nghẹn lại.
– Anh cần tiền à?
– Khồng cần thiết lắm, anh định lấy số tiền đó làm của đi hỏi vợ.
– Đi hỏi vợ?
– Phải. Em trả nhanh, anh cưới vợ nhanh em trả chậm, anh lại bắt người ta đợi.
Bằng Lăng cười như mếu:
– Vậy em sẽ cố gắng!
– Em định đi đâu vậy? Xuống dưới kia phải không?
Duy Thái đổi giọng vui vẻ:
– Chỗ hồi đó anh và em xuống đó để xem bắn pháo bông không bị ai quấy rầy, vẫn còn nguyên, đi xuống đó nghen.
Không đợi cô đồng ý, anh tự nhiên nắm tay cô kéo đi:
– Sao tay em lạnh quá vậy Bằng Lăng?
– Lạnh à?
Buông tay cô, anh cỡi chiếc áo khoác trên người mình, choàng lên vai cô.
– Mặc tạm đi, không cảm lạnh đó. À, bé Na sao rồi?
– Dạ, biết nói đủ hết rồi anh ạ. Cũng hai tuổi rồi còn gì nữa.
– Nhanh quá nhỉ! Nhưng nhìn em mặc áo trắng, anh lại ngỡ như cô nữ sinh cấp hai của ngày nào.
Trống ngực Bằng Lăng đập loạn xạ.
Anh khen cô đấy ư? Nhưng cùng một lúc, Bằng Lăng tĩnh ngộ ngay. Anh chẳng vừa nói với cô, anh cần tiền cưới vợ. Một năm đi qua, nơi đất khách, đẹp trai và có tiền như anh, làm gì không có phụ nữ trẻ đẹp và giàu có đeo đuổi ý nghĩ này khiến tim Bằng Lăng đau nhói. Đã hơn một lần anh bỏ cô, hãy tỉnh lại đi Bằng Lăng! Đối với ai, anh lại không tử tê ân cần.
Đi chậm lại và toan rụt tay lại, nhưng dường như biết ý nghĩ của cô, Duy Thái nắm chặt tay cô.
– Sắp đến nơi rồi!
Anh kéo tay cô đi lần xuống những bác thang. Trời khá tối, sợ cô ngã, anh ôm qua vai cô.
– Cẩn thận nghen!
Mùi nước hoa thoang thoảng như thuở nào, bao nhiêu năm anh vẫn sử dụng một mùi nước hoa quen thuộc. Bằng Lăng cố đè nén cảm xúc trong lòng mình xuống. Và rồi, anh kéo cô ngồi xuống bậc thang cuối cùng.
– Còn lạnh lắm không?
– Dạ .... cũng không lạnh lắm. Anh Thái, hay anh cho em số tài khoản của anh nghen?
– Em có mang điện thoại theo không?
– Dạ có.
– Đưa cho anh!
Duy Thái bấm số tài khoản của mình vào đó, xong đưa cho Bằng Lăng. Anh nhìn bâng quơ lên nền trời đêm, nơi có những vì sao mọc lấp lánh.
– Em thích sao nào, Bằng Lăng?
Bằng Lăng bối rối, lâu lắm rồi cô lại rơi vào cảm xúc ngày xưa, khi ngồi bên anh. Cô dè dặt:
– Anh Thái ... về nước rồi chừng nào đi nữa?
– Cũng còn tùy, xem người đó có chịu làm vợ anh không. Nếu không, anh ở lại làm gì.
– Thì anh vẫn đi hát như ngày xưa vậy.
– Ngày xưa Bá Nha đàn, có tri âm Tử Kỳ nghe. Ngày nay anh hát, anh muốn như Bá Nha vây, mỗi Tử Kỳ nghe thôi.
– Anh yêu cô ấy lắm hả?
– Nhất trên đời. Nhắm mắt lại, anh vẫn hình dung được gương mặt yêu kiều của cô ấy. Anh về nước vì cô ấy đấy.
Bằng Lăng lặng im, hai tay đan vào nhau. Mỗi lời nói của anh, sao cứ khiến tim cô đau nhói, thật tàn nhẫn, vậy mà anh vẫn thản nhiên như không.
– Sao em không hỏi anh nữa, Bằng Lăng?
– Em cầu mong anh hạnh phúc.
– Nhã Thùy nói với anh, em có vào trại giam thăm cô ấy. Thật đáng buồn, đứa bé chết trong bụng mẹ nó. Cuộc đời anh có ba người phụ nữ mà anh yêu quý nhất đời, đó là mẹ nuôi, Nhã Thùy và cô ấy. Bây giờ Nhã Thùy đang thi hành án, anh cảm thấy đau lòng khi gặp nó.
– Nếu cải tạo tốt, Nhã Thùy sẽ được về sớm mà anh.
– Anh cũng mong như thế.
Bụp ... Bụp ... những tiếng nổ bụp bụp và vồ số hình ảnh trong bầu trời đêm, làm sáng chói cả vùng sông nước. Mặt nước sống trở nên huyền ảo. Tiếng reo hò vang dội, giờ giao thừa đã đến.
– Đẹp quá!
Bằng Lăng say sưa ngắm, hai tay cô chắp lên ngực. Pháo bông nở thành đủ màu sắc và rơi xuống, cô không thấy Duy Thái đang nhìn cô bằng đôi mắt dịu dàng ấm áp. Anh muốn hôn lên gương mặt đẹp như thiên thần của cô.
– Bằng Lăng này? Em yên trẻ con, làm mẹ của đứa con hai tuổi rồi, còn mê xem pháo bông, đến quên cả anh vậy.
Bằng Lăng đỏ mặt:
– Anh không thấy pháo bông rất đẹp à?
– Có ai nói dù cái gì đẹp mấy vẫn không bằng đôi mắt em không?
Bằng Lăng ngỡ ngàng cứ ngẩn người ra nhìn Duy Thái. Anh cười:
– Anh thấy cả pháo hoa nở trong đôi mắt em nữa, đẹp tuyệt!
Hai bàn tay anh chợt áp vào má Bằng Lăng, rồi từ từ anh cúi xuống, đáp nhẹ cánh môi nồng ấm lên đôi mắt đang rung động. Những sợi lông mi dày cong khẽ lay động đầy ngỡ ngàng cảm xúc.
– Anh Thái!
– Đừng nói lời từ chối anh nghen. Em vẫn là cô bé ngốc nghếch sao vậy?
Anh nói là anh yêu và muốn lấy người anh yêu làm vợ mà.
– Em ...
– Suỵt! Ôm cổ anh đi!
Không hiểu sao, Bằng Lăng ngập ngừng rồi vòng tay ôm qua cổ Thái.
– Anh ... yêu em?
– Yêu cô bé ngốc nghếch này nè.
– Anh Thái!
Bằng Lăng bật khóc:
– Em đã làm mẹ, đâu còn là cô gái trong trắng ngây thơ ngày nào.
– Đối với anh, chuyện đó không quan trọng, mà quan trọng trong trái tim em có anh hay không.
– Có, vẫn vẹn nguyên như ngày nào.
Duy Thái sung sướng ghì chặt Bằng Lăng hơn nữa vào mình, môi anh say đắm tìm môi cô ...
– Chết! Anh quên mất rồi Bằng Lăng.
– Gì vậy anh?
– Có lẽ đến phiên anh hát.
– Vậy thì mau đi anh! Em trả áo cho anh nè.
– Không, em cứ mặc dù muộn nhưng anh cần làm việc này đã.
– Gì?
Duy Thái đưa tay vào túi áo.
– Em nhắm mắt lại đi!
Không biết Duy Thái sẽ làm gì, tuy nhiên Bằng Lăng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Cô nghe bàn tay mình được nâng lên và ...
– Em mở mắt ra được rồi.
Dưới ánh sáng mờ nhạt, chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón tay Bằng Lăng. Cô sung sướng đến lịm người.
– Em rất hạnh phúc.
– Chúng mình đi thôi!
Duy Thái kéo Bằng Lăng chạy lúp xúp, hai người lẽ vào đám đông, anh còn kéo cô lên bục sân khấu.
– Hát với anh nhé!
Bên dưới, những đôi mắt mở to đổ dồn lên sân khấu. Duy Thái nghiêng mình:
– Đây là tình yêu tôi vừa tìm thấy. Chúng tôi xin hát song ca.
Duy Thái cất lời trước, anh còn lấy cây đàn ôm ra sân khấu, vừa đàn vừa hát, vừa nhìn Bằng Lăng say đắm.
"Vì yêu em, anh như say Vì yêu em, anh như mơ Mơ giấc mơ ngày mai Tình yêu cho ta bên nhau Trọn đời bên nhau ..." Cả một khoảng rừng người lớn như nín thở và vụt òa vỡ sau bài hát của Duy Thái.
– Bis bis ... Nữa đi, Duy Thái!
Bằng Lăng có cảm giác như không gian sắp vỡ tung khi hàng ngàn người vỗ tay reo hò, họ la hét gọi tên Duy Thái. Anh vẫn nắm tay Bằng Lăng kéo tới trước, vẫy tay chào khán giả.
– Xin cảm ơn, tất cả còn dành cho Duy Thái một cảm tình nồng hậu, và cũng xin giới thiệu, đây sẽ là người bạn đời của Duy Thái.
– Hoan hô!
Nhạc nổi lên dồn dập. Duy Thái lại hát, lúc này, dường như anh chỉ hát cho riêng Bằng Lăng ...
– Mẹ ơi! Ba đến!
Bé Na mặc chiếc đầm trắng xinh xắn trông thật mũm mĩm. Nó gọi to Bằng Lăng. Bằng Lăng vẫn ngồi yên trên ghế xích đu. Mấy ngày qua, có lẽ Vũ An cũng rõ, cô đã nhận lời cầu hôn của Duy Thái, cô trở lại với mối tình đầu, duyên nợ giữa cô và anh chi như thế mà thôi.
Bé Na được Vũ An nhấc bổng lên, nó sung sướng ôm cổ anh.
– Hôm nay, ba cũng đẹp nữa. Cha con mình cùng đẹp hả ba?
– Ừ!
Bằng Lăng quay đi để không nhìn cảnh cha và con ấy. Trái tim của cô bây giờ nguội lạnh, làm sao cô có thể tha thứ cho anh, khi anh từng phản bội cô.
– Bé Na! Con vào với bà ngoại, ba nói chuyện với mẹ một chút nhé.
– Dạ.
Bé Na ngoan ngoãn chạy đi. Vũ An ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Bằng Lăng, anh nhìn cô sâu lắng:
– Em sẽ kết hôn với Duy Thái?
– Vâng!
– Vậy thì anh chúc em hạnh phúc.
– Em cám ơn anh.
Giọng Vũ An thật khẽ:
– Đúng là lỗi lầm của anh không đáng được em tha thứ.
– Không, em đã tha thứ cho anh. Có thể quãng thời gian làm vợ anh, là quãng đời đẹp nhất và cũng buồn nhất của em.
Vũ An cúi đầu, tim anh đau nhói. Bao giờ thì anh vẫn là gã đàn ông vụng về, tự đánh mất hạnh phúc, ông trời đã trừng phạt anh.
Vũ An ra về trong đau đớn, mãi mãi anh đã mất Bằng Lăng. Nhắm mắt lại, anh thấy gương mặt đầy hạnh phúc của cô, một gương mặt mà đã rất lâu, anh mới thấy tươi tắn lên.
Em biết không Bằng Lăng? Dù anh đã chung sống với Nhã Thùy, nhưng em vẫn là người phụ nữ mà anh yêu thương nhất đời. Mất em rồi, anh mới hiểu, không ai có thể thay thế được em.
Hai người đã đám cưới, nhưng Duy Thái vẫn muốn kéo Bằng Lăng đi phố với anh.
– Anh là chàng ca sĩ mới ra lò, còn em là cô ngố chợt thấy rung động và phải lòng chàng ca sĩ mới, nghe Bằng Lăng.
Bằng Lăng lườm Duy Thái một cái, tình yêu biến chàng trai xấp xỉ tuổi ba mươi mà cứ như con nít vậy.
Duy Thái cười toe toét:
– Em mà nhìn anh kiểu này, anh sẽ hôn em trên đường phố.
– Này! Cấm! Muốn người ta chú ý và phát hiện ra anh à?
Duy Thái kéo cái mũ trên đầu cho hơi sâu xuống trán.
– Em yên tâm! Anh đội cái mũ này, không ai nhận ra anh đâu. Mũ này đẹp không?
Bằng Lăng vờ chê bai:
– Em thấy rất xấu.
– Còn em, mặc chiếc áo này luộm thuộm như cô bé nhà quê lên tỉnh vậy.
– Chê em hả?
– Đâu có, anh yêu em.
Bằng Lăng bật cười đi sát vào Duy Thái, hai người tay trong tay, đầm ấm vui vẻ. Trời đêm nay lạnh, trong veo một màu xanh thẫm, không một áng mây. Con trăng lưỡi liềm mỏng như lá lúa in rõ trên bầu trời đen.
– Em mỏi chân chưa, hay là mình về nhà nghen?
Bằng Lăng đùa:
– Nhà anh hay nhà em vậy?
– Nhà của chúng mình. Anh nhớ hồi em sinh bé Na, thay vì mẹ bồng cháu, nhưng anh lại là người đầu tiên bồng nó.
– Cho nên nó mến anh, em mừng vì điều này.
– Tối nay mình nói chuyện ... xưa thôi nhé.
Bằng Lăng nhún vai, cô cô cảm giác thật hồi hộp của cô dâu về nhà chồng, cô muốn chia sẽ cảm giác đó với anh. Có lẽ anh cũng như cô mà thôi.
Hai người vế đến nhà, Duy Thái mở cửa, anh cởi áo ngoài máng lên móc.
Bằng Lăng làm theo anh, xong cô đi vào phòng khách, ngồi xuống nói bâng quơ.
– Mỏi chân ghê!
– Anh bóp chân cho.
Anh ngồi xuống bên cô, nâng bàn chân cô để lên chân anh, bóp nhè nhẹ dọc theo bàn chân, đôi chân thon dài trắng mịn. Anh chợt cúi xuống hôn nhẹ lên chân cô. Bằng Lăng thẹn thùng:
– Đừng anh!
Giọng Duy Thái thật dịu dàng:
– Anh yêu tất cả những gì về em. Chúng mình đã bỏ lãng phí một thời xuân sắc quý báu, phải không em?
Bàn tay anh lần lên cổ cô, mơn man đôi má mịn màng. Bằng Lăng xúc động khép mắt lại.
– Em yêu anh.
Tiếng của Bằng Lăng nhẹ như hơi thở, song đủ rung động con tim rạt rào tình yêu.
Anh ôm lấy cô và đi tìm môi cô. Nụ hôn cho nhau say đắm, như để xua tan đi hết những nỗi đớn đau trong nhiều năm qua. Hương vị nụ hôn dịu ngọt pha lẫn vị mặn của nước mắt, Duy Thái sờ tay lên má cô.
– Tại sao em khóc, Bằng Lăng?
– Em quá hạnh phúc. Em cứ nghĩ là cả đời này, em mất anh.
– Vậy thì ôm cho chặt đi!
Bảo như thế, nhưng chính anh đứng lên, và nhấc bổng cô lên đôi cánh tay mạnh mẽ của anh, bước chân anh đi chầm chậm vào căn phòng tân hôn của họ, mỗi bước chân là nụ hôn. Bằng Lăng hôn lại anh không kém phân cuồng nhiệt, hôn nhau như chưa bao giờ cách xa nhau, chưa bao giờ có thương đau, nhưng năm tháng đau khổ lùi vào dĩ vãng ...
Bằng Lăng trở người trên giường, cô đưa tay tìm Thái. Chỗ nằm của anh trống không. Cô vùng ngồi dậy ánh sáng một ngày mới xuyên lấp lánh qua cánh rèm xanh. Bằng Lăng nhìn quanh căn phòng, rồi nhìn lên chỗ nằm cạnh cô, nhìn lên cơ thể mình. Cô mỉm cười:
– Bằng Lăng ơi! Em dậy chưa?
Thái rón rén đẩy cửa vào. Bằng Lăng vờ nằm xuống nhắm mắt lại.
– Em chưa dậy đâu.
– Vậy à! Mau dậy đi cô vợ cưng của anh. Xem anh làm thức ăn sáng cho em nè, có cả cà phê nữa, tuyệt vời chưa?
– Vừa nói, Duy Thái vừa cọ nhẹ ngón tay vào lòng bàn chân Bằng Lăng.
– Chưa dậy mà lại trả lời anh được hả?
Bằng Lăng bật cười, co chân lại:
– Anh Thái này! Em muốn nói là sáng nào cũng như sáng nào, anh cũng đánh thức em bằng nụ hôn nghen.
– Và cả tiếng hát nữa chứ!
Bằng Lăng nằm gọn trong lòng Thái, cô say đắm nhìn anh. Anh khe khẽ cất giọng hát, bài hát tình yêu vừa tìm thấy.
"Và rồi ta tìm thấy nhau Đến tận bây giờ anh vẫn còn nhớ Khi lần đầu chúng ta hôn nhau Chiếc hôn em trao cho anh lân đầu tiên nó là tình yêu của anh và em”.
Hết