-
Chương 9
Hoàng Trinh về đến nhà đã gần 6 giờ, cô cất xe và chạy ù xuống bếp. Miệng gọi to:
- Vú Năm ơi! Vú đâu rồi? Có gì ăn không con đói quá?
Không nghe vú trả lời, cô đến bàn ăn dở lồng bàn lên và kêu lên thích thú:
- Ồ! Canh chua cá bông lau, sườn ram, có cả khoai tây chiên kẹp thịt bò.
Toàn những món cô khoái khẩu, cô bốc một miếng khoai cho vào miệng nhai nhóp nhép.
Vừa ăn, vừa gật gù:
- Ôi! Ngon quá. Vú và chị Ba quả xứng danh là vua đầu bếp.
Mải ăn, cô đâu biết vú Năm và chị Ba đã đứng sau lưng từ lâu, đã nghe hết những lời cô nói.
Đến khi giọng vú Năm vang lên cô mới giật mình quay lại:
- Nè! Con Ba mày xem, có đứa lớn đầu mà còn ăn vụng. Xấu không chịu được.
Chị bếp tròn mắt nhìn Hoàng Trinh đùa:
- Bộ từ sáng giờ cô chưa ăn gì à? Để tôi dọn cơm cho cô nghen?
Hoàng Trinh định giải thích, nhưng cứ ú ớ vì miếng khoai cô chưa nuốt được còn nằm ở cổ.
Vú Năm ngạc nhiên hỏi:
- Con bị gì vậy Ti Ti? Sao không trả lời vú?
Thấy Hoàng trinh cứ chỉ tay lên miệng, chị Ba hiểu ý chạy đến tủ lạnh rót ly nước đem đến cho cô.
Hoàng Trinh nhìn chị biết ơn, rồi cô uống một hơi hết sạch ly nước. Cô hổn hển đáp:
- Vú làm con suýt chết vì mắc nghẹn. Không nhờ ly nước của chị Ba chắc con tiêu rồi.
Vú Năm mắng cô:
- Con nhìn mình kìa, quần áo đầy bụi. Có mau đi tắm rửa rồi xuống ăn cơm, ở đó mà tào lao hoài. Lớn đầu rồi chứ không còn nhỏ. Mai mốt có chồng, vú không theo một bên để nhắc nhở con đâu.
Hoàng Trinh trợn to mắt nói với chị Ba:
- Chị xem, vú toàn nói chuyện xa vời không hà. Ở vậy với vú và chị Ba phải sướng hơn ở với người dưng không.
- Coi vậy chứ không lâu đâu con. Chừng có chồng rồi ở miết bên nhà chồng, không còn thời gian về thăm nhà nữa là khác.
- Vú này, hễ đụng tới gì cũng chồng con, nghe chán ghê. Con không chơi với vú nữa, con nói chuyện với chị Ba vui hơn.
- à! Con chán vú thì có nghĩa là cũng chán luôn thức ăn vú làm. Được. Vậy vú dẹp mấy món vú nấu nghen. Con Ba chiều nay chỉ làm chén nước chắm. Vậy con chịu cực ăn cơm với nước chắm nghe, Ti Ti.
Nghe Vú Năm nói thế, Hoàng Trinh cười hì hì:
- Nỡ lòng nào vú để con ăn cơm với nước mắm. Hơn nữa, vú làm mà không có ai ăn thì thức ăn của vú sẽ bị ế. Vú phải cám ơn con vì con đã ăn giùm nữa kìa, hén chị Ba?
- Đồ ăn mà cũng có vụ ăn giùm nữa hả cô Trinh? Ôi! Chuyện lạ, tôi mới nghe.
Hoàng Trinh chun mũi:
- Chị Ba này chẳng hiểu ý gì hết trơn - Cô kéo tay chị thì thầm - Em nói vậy là để chọc vú đó.
Chị Ba kêu lên:
- Cô không nói sớm làm sao tôi hiểu. Mà nè! - Chị Ba nói nhỏ với cô - Rủi vú giận thiệt thì sao hả cô Trinh?
- Em bảo đảm với chị, vú không giận lâu đâu.
Rồi Hoàng Trinh nắm tay chị Ba nói to, cốt để bà vú nghe.
- Cơm không có đồ ăn, vậy em với chị đi ra quán ăn phở.
Hoàng Trinh và chị Ba dợm bước ra cửa, vú Năm vi la lên:
- Đồ ăn ở nhà ê hề ra đó, tụi bây đi ra quán chỉ cho tốn tiền.
Hoàng Trinh nhăn mặt:
- Tại vú đòi dẹp, không cho con ăn nên con phải đi kiếm cái gì bỏ bụng chứ b.
Giọng vú Năm thật thà:
- Vú nói vậy thôi chứ đồ ăn làm rồi để ăn, vú giữ lại làm gì?
Cô háy mắt nói với chị Ba, tủm tỉm cười:
- Vú đã nói thế thì mình ở lại ăn cơm cho vú vui. Đừng làm phật ý người già chị Ba nhỉ. Với lại con cũng cháy túi rồi.
Cả hai cười khúc khích làm vú Năm chợt hiểu nãy giờ hai đứa lừa. Vú trợn mắt:
- Thì ra tự nãy giờ tụi bây gạt vú?
Hoàng Trinh chối biến:
- Dạ, đâu có.
Vú Năm hỏi chị Ba:
- Vậy chớ Ti Ti nó thì thầm gì với con?
Sợ chị Ba khai ra, Hoàng Trinh lanh miệng trả lời:
- Con chỉ nói nhìn vú lúc nghiêm mặt y như bà Từ Hy thái hậu trong phim ấy mà.
Vú Năm dứ dứ cây chổi về phía cô:
- Chốc nữa tôi hỏi mà không phải thế là cô chết với tôi.
Hoàng Trinh le lưỡi, nháy mắt với chị Ba:
- Con dám đảm bảo với vú, lời con nói là sự thật. Không tin vú hỏi chị Ba thì biết.
Chị Ba lắc đầu chào thua:
- Thôi, cô đi tắm rồi xuống dùng cơm, tối rồi.
Trước khi đi Hoàng Trinh hôn đánh chụt vào má vú Năm.
- Tối nay con sẽ kể cho vú và chị Ba nghe một chuyện bí mật. Bảo đảm hai người sẽ rất ngạc nhiên.
Vú Năm và chị Ba cùng nhìn nhau.
- Lại bí mật, một ngày con có được bao nhiêu điều bí mật hở Ti Ti?
- Con nói thật đấy, vú và chị Ba ráng đợi con đến tối. Con sẽ bật mí cho nghe.
Nói rồi cô quay lưng nhảy chân sáo lên lầu. Miệng huýt sáo vui vẻ. Cùng lúc ấy Mỹ Hằng lao nhanh từ trên cầu thang xuống. Tưởng chừng cả hai sẽ va vào nhau.
Hoàng Trinh nhanh mắt vi xoay người né sang bên. Nhưng vì Mỹ Hằng đang trớn từ trên xuống nên người cô va vào thành cầu thang.
Làm xước màu nước sơn đỏ chót trên năm ngón tay mà cô mới làm ở tiệm về.
- Trời ơi! - Mỹ Hằng kêu lên khi nhìn bàn tay mình - Còn gì bàn tay tôi.
Vốn không ưa Hoàng Trinh, lúc phát hiện ra cô chính là người đã làm mình chúi nhủi, hư cả màu sơn trên móng tay. Chẳng nén được cơn cáu kỉnh, Mỹ Hằng sừng s ngay:
- Nè! Chị đi với đứng kiểu quái quỷ gì vậy? Mắt mũi chị để đâu cả rồi? Tông vào người ta đau điếng. Bộ chị tưởng là khúc cây sao ha?
Hoàng Trinh chưa kịp tỉnh hồn đã phải ngớ người trước câu mắng mỏ như tát nước vào mặt của Mỹ Hằng. Con bé đanh đá y như mẹ nó.
Cô nào muốn, bởi cả hai phải lăn lông lốc xuống chân cầu thang thì hậu quả còn hơn thế nữa.
Hoàng Trinh đã trấn tỉnh lại được, cô chưa kịp phân trần, Mỹ Hằng đã trợn mắt, tiếp:
- Chắc chị muốn tôi ngã tít từ trên cao thế này xuống đất, chị mới vừa lòng chứ gì?
Hoàng Trinh ôn tồn:
- Mỹ Hằng à! Chỉ tại không thấy nhau. Chứ ai lại muốn điều không may xảy ra.
- Không muốn? Có thật là chị không muốn hay chị đang thích thú khi tôi bị như vậy?
- Tôi nói thật, Hằng không tin thì thôi.
Mỹ Hằng bĩu dài môi:
- Chị ghét tôi lắm chứ gì? Nếu không thì chị lên đây làm gì?
Hoàng Trinh hết chịu nổi, cô cáu kỉnh:
- Bộ tôi về nhà mình, Hằng cũng thắc mắc ư?
Mỹ Hằng cứng họng nín bặt khi bị hỏi ngược lại. Cô quên mất đây là nhà của Hoàng Trinh, còn cô chỉ thuộc diện ăn theo.
Hơi quê với Hoàng Trinh nên cô cau có:
- à! Tôi quên. Chị đây mới là chủ nhân ngôi nhà. Chị có quyền chạy sòng sọc bất cứ nơi nào trong nhà, không phải sợ ai nói động tới.
Hoàng Trinh bắt đầu nổi nóng với cách ăn nói xấc xược của Mỹ Hằng. Nó là cái đinh gì mà lại nói cô như thế.
Phật trên bàn còn phải lên tiếng chứ đừng nói đến Hoàng Trinh. Cô không nhịn trước lời nói báng bổ của cô bé.
Hoàng Trinh hất mặt lên, cô quyết cho con bé một bài học.
- Chuyện có chút xíu vậy mà Hằng cũng làm ầm ĩ lên. Tôi đã xin lỗi rồi, Hằng còn muốn gì nữa?
Mỹ Hằng quơ tay trước mặt Hoàng Trinh:
- Không dám chuyện nhỏ đâu. Năm ngón tay của tôi trầy hết trơn rồi nè chị không thấy hả. Tôi còn đi đự tiệc nữa. Bây giờ thì đâu còn thời gian đi tiệm nữa. Bộ chị tưởng một câu nói xin lỗi là xong sao.
Biết không nói lý lẽ với Mỹ Hằng được, nên giọng Hoàng Trinh cũng trở nên ngang phè:
- Trầy thì đi làm lại. Trên đời đâu có ai chết vì bị tróc sơn móng tay. Hay là vầy đi. Hằng làm móng tay hết bao nhiêu tiền, tôi đền lại cho.
Cô mở ba lô định lấy tiền, nhưng Mỹ Hằng đã rít lên:
- Tôi không thèm, chị đừng tưởng mình là con ông chủ rồi khoe khoang. Tôi cóc cần chị đền, nhưng chị nên nhớ tôi cũng sẽ không thua chị đâu.
Hoàng Trinh vờ tròn mắt ngạc nhiên:
- Bộ nãy giờ tôi có nói là mình giàu sang ư?
Mỹ Hằng liếm môi một cách cay cú, buông lời lấp lừng:
- Chị đừng giả khờ. Rồi có ngày chị sẽ phải hối hận vì những lời nói của mình.
Hoàng Trinh tưng tửng nói:
- Với nhan sắc của mình, tôi tin rằng Hằng sẽ phất lên nhanh chóng nếu vớ được một ông chồng giàu sụ.
Mỹ Hằng trừng mắt nhìn cô căm tức.
- Bộ chị không được mọi người ngưỡng mộ rồi chị ganh với tôi ư?
Hoàng Trinh thầm nghĩ:
- Cô bé tội nghiệp ơi! Để đánh đổi lòng tự trọng và danh dự để được nghe những lời tâng bốc tầm thường hay cái hư danh thì tôi thà làm một người bình thường mà sướng hơn.
Nghĩ vậy, nhưng cô vẫn nói:
- Đâu có. Chỉ tại tôi ngưỡng mộ Hằng nên mới nói vậy thôi.
- Tôi biết, chị không có ý tốt với tôi. Nhưng chị cũng đừng đắc chí quá sớm. Chị chống mắt mà xem, tôi sẽ làm cho chị phải nhìn tôi với ánh mắt thèm muốn.
Hoàng Trinh thấy tức cười với giọng điệu của Mỹ Hằng. Cô chọc tức cô ta:
- Mắt tôi vốn đã to và đẹp nữa không cần phải đi thẩm mỹ viện chi cho tốn tiền. Với lại chuyện chưa thì đừng nên nói sớm mất hay.
Nói ra câu nào cũng bị Hoàng Trinh bẻ lại làm Mỹ Hằng tức muốn nổ đom đóm mắt.
Nếu như có một điều ước, Mỹ Hằng mong cho Hoàng Trinh biến mất khỏi mặt đất. Để không còn ai làm cho cô căm tức và khó chịu nữa.
Không kiếm được câu nào cay độc hơn, Mỹ Hằng đành đáp bừa:
- Miệng lưỡi của chị ghê gớm hơn tôi tưởng nhiều.
Hoàng Trinh cũng không vừa:
- à! Cái này người ta nói là đi với Phật mặc áo cà sa, còn đi với ma thì mặc áo giấy, bộ Hằng chưa từng nghe qua câu này hả?
Nói xong, Hoàng Trinh nhanh chân đi lên phòng, bỏ mặc cô nàng đang đứng ngẩn ngơ suy nghĩ.
Rồi cũng hiểu ra Hoàng Trinh định ám chỉ gì, cô nàng mắt đổ hào quang, phùng má, hét lên:
- Chị Trinh! Chị mau đứng lại. Tôi.......
Tiếng hét của cô rơi vào khoảng không vì bóng Hoàng Trinh đã biến mất tự bao giờ, khiến Mỹ Hằng vô cùng tức tối:
- Hừ! Nó dám ví mình là ma kìa. Phải mách mẹ cho nó một bài học mới được.
Bao nhiêu giận dữ cô dồn vào bước chân, trên đôi giày cao gót. Tiếng giày khua lộp cộp xuống cầu thang như gương mặt hậm hực của cô chủ.
Mỹ Hằng xăm xăm mở cửa phòng mẹ, quên cả phép lịch sự tối thiểu là phải gõ cửa. Nhưng cửa đã khoá bên trong nên cô đành quay lại ghế xa-lông. Buông mình ngồi xuống mà vẫn chưa hết cơn nóng.
Cô lẩm bẩm:
- Bà ấy lại biến đi đâu nữa rồi. Lúc cần thì chẳng thấy, còn không muốn thấy thì cứ lù lù trước mặt, chắc lại đi đậu chến chứ gì.
Tiếng còi xe tin tin vang lên từng hồi làm Mỹ Hằng giật mình. Cô vi mở xách tay soi lại gương mặt một lần nữa. Cố nở nụ cười tươi và khoác cái xách lên vai, đủng đỉnh đi ra cổng.
Bọn bạn đang đợi, cô không muốn vì gây gổ với Hoàng Trinh mà làm mất đi vẻ đẹp và nét dịu dàng trước mặt mọi người. Cô là người rất chung hình thức.
Mỹ Hằng vừa bước ra cổng, đám bạn nhao nhao:
- Ôi! Nữ hoàng ra tới kìa. Thế nào Hằng cũng nổi bật hơn cả chủ nhân buổi sinh nhật tối nay cho coi.
Mỹ Hằng lúng liếng mắt làm duyên:
- Các bạn nói quá, chứ Hằng cũng thấy thường thôi mà.
Một anh chàng đầu tóc nhum vàng choé, từ trên chiếc mô tô to kềng phóng xuống bên Mỹ Hằng:
- Hôm nay tôi lãnh phần chở người đẹp, tụi mình phải vui một bữa ra trò mới được.
Mỹ Hằng hếch mặt gật đầu không cần suy nghĩ:
- Ô Kê. Dự tiệc xong tối nay tôi bao hết tất cả mọi người. Ai muốn gì cứ lên tiếng.
Cảm đám vỗ tay ầm ầm, lên tiếng huýt sáo vang lên.
- Hoan hô! Vậy mới đúng là nữ hoàng chứ.
Mỹ Hằng suỵt nhỏ:
- Ê! Đừng la lớn, ông bố mà biết được thì tiêu bây giờ. Nào xuất phát, các bằng hữu.
Chị Ba nãy giờ nép sau cánh cổng vi vàng kêu to:
- Cô Hằng! Chừng nào cô về để tôi còn nói lại với bà và chờ cửa cô?
Tiếng một cô gái trong nhóm vang lên:
- Chu choa ơi! Thời buổi này còn phải báo cáo giờ giấc đi về nữa hả Hằng?
Nghe bạn nói, Mỹ Hằng quay lại thị uy với chị Ba như để lấy oai với lũ bạn.
- Tôi đi đâu mặc xác tôi, trách nhiệm của chị là đợi cửa. Đừng hỏi lôi thôi mệt lắm.
Chị Ba ấp úng:
- Nhưng chốc nũa bà có hỏi, tôi biết trả lời sao.
Mỹ Hằng lừ mắt nình chị:
- Chị đừng lải nhải nữa có được không? Thật là bực bi quá đi.
Nói rồi, cô leo lên ngồi sau cạnh chàng trên chiếc mô tô. Hứng chí cô la to:
- Nào, các bạn "lét - gô".
Cả đám ồn ào nổ máy cho xe chạy ầm ầm, làm náo đng cả một khúc đường vắng.
Chị Ba lẳng lặng đóng cổng và bỏ vào nhà. Chị nghĩ mà ngán ngẩm cho một lũ choai choai đang đùa giỡn với tử thần.
-
Chương 10
Hoàng Trinh nằm đung đưa trên nhánh chôm chôm nhà mẹ nuôi. Hôm nay bà có việc vào thành phố nên bà giao cho cô nhiệm vụ giữ nhà.
Từ ngày có mẹ nuôi sướng thật. Cứ hôm nào rảnh là cô lại bay ra đây tỉ tê hết chuyện nọ tới chuyện kia với bà. Lúc thì có Diệu Hiền tháp tùng, lúc thì lại sô-lô một mình.
Mà nhỏ Hiền cũng lạ, vướng vào yêu đương làm chi cho mất cả tự do. Nhưng yêu là gì nhỉ? Cô không tưởng tượng được vì cô có yêu bao giờ.
Hoàng Trinh Thầm nghĩ:
- Chắc cũng giống trong mấy bộ phim tình cảm ướt át chứ gì, khi yêu thì vui vẻ lắm, đến chừng bị phản bi thì khóc lóc, đau khổ trông thật thê thảm. Ôi! Cô không muốn mình giống như các nhân vật trong phim tí nào. Cứ một mình mà thoải mái nhìn thiên hạ bày trò tình yêu.
Hoàng Trinh giật bắn mình vì có tiếng đập cổng rầm rầm. Cô vi phóng xuống đất nhìn ra cổng.
Cô lẩm bẩm một mình:
- Chắc không phải mẹ nuôi đâu, vì bà không có kiểu kêu cổng kinh dị thế. Với lại bà mới đi thì làm sao về mau như vậy được. Ít nhất cũng phải đến trưa.
Cô tiến từ từ ra cổng, mắt chăm chú nhìn xem kẻ nào cả gan dám đập cửa nhà mẹ nuôi một cách không thương tiếc, như muốn phá nhà người ta. Cô sẽ mắng cho một trận nên thân.
Lù lù trước mắt cô là một tên con trai. -, không! Phải nói là một gã đàn ông mới đúng. Vì gã có dáng dấp cao lớn như một vận đng viên điền kinh ấy.
Hoàng Trinh quan sát gã thật kỹ. Bắt đầu từ chân với đôi giày. Adidas chuẩn bị biến thành màu đỏ bầm của bụi đường.
Chiếc quần jeans màu xanh đen và cái áo màu ghi được đóng thùng thật lịch sự. Nhưng nhìn không có vẻ gì thẳng thón, mà còn nhăn nheo trong phát khiếp.
Kế đến là gương mặt, cô chỉ nhìn được hắn có một mái tóc bồng bềnh rất nghệ sĩ. Chiếc mũi cao và cái miệng có duyên với hàng ria mép được tỉa chắc phải công phu lắm.
Còn đôi mắt đã bị cặp kính đen to đùng hắn đang đeo che khuất làm cô không thấy gì. Cô thầm nghĩ chắc có lẽ hắn bị lé, hay bị một khuyết tật nào đó cần che giấu nên mới đeo kính to thế.
Người đàn ông sau một lúc đứng yên làm người mẫu bất đắc dĩ cho cô bé quan sát, hắng giọng nói với cô.
- Này, cô bé! Nếu đã ngắm tôi kỹ rồi thì làm ơn mở cổng cho tôi vào nhà.
Giọng nói trầm ấm của hắn làm Hoàng Trinh đỏ mặt. Cô trề môi, bộ hắn tưởng mình là tài tử điện ảnh hay sao mà lại kênh kiệu như vậy.
Hoàng Trinh hừ mũi, cô trừng mắt với hắn như để áp đảo tinh thần của đối phương.
Cô gằn giọng:
- Ông kia! Ông là ai mà lại ngang nhiên đập cửa nhà người ta như ăn cướp thế?
Người đàn ông không trả lời mà hỏi ngược lại cô:
- Bộ tướng tôi giống ăn cướp lắm hả?
Hoàng Trinh gật đầu xác nhận:
- Phải. Mấy tên ăn cướp cũng giống như ông vậy. Đeo mắt kính đen nè, lại thêm cái giỏ nữa. Biết đâu chừng trong đó có súng cũng nên.
Người đàn ông nhăn mặt thầm kêu khổ khi biết đang tiếp chuyện với một cô bé có tinh thần cảnh giác cao đ.
- Thật là hết chịu nổi. Tướng tá của mình rất oai phong lịch lãm, nhiều người thầm ước mà không được một tí hào hoa phong nhã như anh. Vậy mà.....
Anh rùng mình khi nhớ đến lời nói của cô bé. Cô dám so sánh anh với những tên cướp. Thật là kinh khủng nếu như điều này bị đồn đãi ra ngoài thì còn gì là một phó giám đốc nổi tiếng trên thương trường nữa nè trời. Miệng lưỡi của cô bé thật đáng gớm.
Anh nhướng mày nhìn cô bé:
- Cô bé ơi! Cô làm ơn nhìn cho kỹ một chút. Tôi như vầy làm sao mà giống mấy tên ăn cướp như cô vừa nói.
Hoàng Trinh hất mặt:
- Tôi làm sao biết được ông là người tốt hay xấu chứ.
- Được rồi. Vậy cô làm ơn mở cổng cho tôi vào nhà ngồi nghỉ một tý, tôi mỏi chân lắm rồi. Cô còn muốn điều tra hay hạch hỏi gì tôi sẽ trả lời sau, cô đồng ý chứ?
Hoàng Trinh trợn mắt:
- Ông tự nhiên đập cổng nhà tôi, tôi còn chưa gọi công an bắt ông về ti phá hoại tài sản công dân là may cho ông rồi. Còn kêu tôi mở cổng cho ông vào. Ông nghĩ mình là ai chứ?
Người đàn ông ngạc nhiên quá đỗi hắn kêu lên:
- Đây là nhà cô?
Hoàng Trinh khoanh tay khinh khỉnh, cô cao giọng:
- Phải. Ông có gì thắc mắc?
Anh chàng vỗ trán lầm bầm:
- Quái lạ. Hôm qua điện về mình đâu nghe mẹ nói là đã bán nhà, sau hôm nay có con bé này tự nhận là chủ nhà vậy kìa.
Bán tín bán nghi, nhưng anh cũng hỏi cô cho chắc ăn.
- Cô bé à! Vậy ra cô mua ngôi nhà này bao lâu rồi?
Hoàng Trinh đâu biết mẹ nuôi về ở đây được bao nhiêu năm. Cô đành đáp bừa:
- à! Lúc tôi còn bé xíu lận. Mà ông hỏi để làm gì?
Thì ra anh chàng chính là phó giám đốc Triệu Minh vừa đi công tác về. Anh cũng mới được mẹ cho biết qua điện thoại là bà có nhận một đứa con gái nuôi. Anh chắc người đó là cô bé này.
Cô nàng trông xinh đáo để. Anh tiếp xúc với rất nhiều cô gái, sang trọng có, bình dân có. Nói chung là đủ mọi thành phần vì mục đích quan hệ làm ăn hay xã giao. Nhưng không ai có được gương mặt thánh thiện như cô. Vừa đài các lại vừa trẻ con, đáng yêu thật.
Triệu Minh quyết phá cô bé một bữa mới được. Coi giọng điệu cô bé còn chanh chua cỡ nào.
Anh nhếch môi khiêu khích:
- Nếu nói thế thì tôi và cô bé ở chung nhà, sao chúng ta lại không biết nhau?
Hoàng Trinh phùng má cãi:
- Nè, ông kia! Ông lảm nhảm gì thế? Tôi và ông làm sao lại ở chung nhà được chứ hả?
Anh nheo mắt nhìn cô:
- Ai bảo vô nhà người ta rồi nhận bừa là nhà mình.
- Sao ông biết đây không phải nhà tôi. Yêu cầu ông giải thích cho rõ ràng.
Chàng trai cười đắc chí:
- Tôi còn biết dì Hải Phượng chỉ có hai người con. Một trai và một gái, mà người con gái ấy tôi tin chắc không phải là cô. Đúng không cô bé?
Hoàng Trinh ngó chăm chăm gã đàn ông:
- Nhưng làm sao mà ông biết rành những người trong nhà thế?
Triệu Minh lấp lửng:
- à! Tôi là..... bạn rất thân của Triệu Minh. Sẵn dịp đi công tác nên ghé thăm hắn một vài bữa. - Anh nhướng mày - Chắc cô bé là người làm công mới vào nên không biết tôi, chứ tôi thì ở đây thường lắm, có khi cả mười bữa hay nửa tháng lận.
Hoàng Trinh mỉa mai:
- Chắc ông là kẻ vô công rỗi nghề nên mới làm phiền người khác lâu như vậy. Người lịch sự không ai giống ông cả.
Triệu Minh hơi ngớ người vì bị cô bé phản công. Nhưng anh tỉnh bơ:
- Cô bé đừng hiểu lầm. Công việc của tôi không cần phải ngồi một chỗ mà cần phải chạy đi chạy lại khi khách hàng có yêu cầu.
Hoàng Trinh như quan tâm:
- Chắng hay ông làm nghề gì mà đi về cực khổ quá vậy?
Triệu Minh đang cố tưởng tượng ra một công việc nào đó để cô bé khỏi thắc mắc. Anh nói:
- à! Cũng không cực lắm đâu. Hễ nhà nào có đám mà có yêu cầu là có mặt tôi.
Hoàng Trinh cố tình không hiểu câu nói của hắn. Cô gật gù reo lên:
- Tôi biết rồi.
Triệu Minh nhìn cô ngạc nhiên:
- Cô biết, mà biết gì mới được?
Giọng cô trở nên chua như giấm:
- Tôi vốn thông minh nên ông vừa nói là tôi biết ông làm nghề gì rồi. Có phải ông chuyên tiếp thị hàng mã cho người chết, hay làm dịch vụ khóc mướn cho đám ma phải không?
Trời ạ! Triệu Minh muốn té xỉu khi nghe cô bé gán ghép cho mình một công việc khủng khiếp như thế. Cô bé thật là quá quắt.
Triệu Minh trả đũa cô bé:
- Cô thật thông minh khi đoán mò mà lại đúng sự thật. Nhưng thật đáng tiếc cho cô......
Anh chắt lưỡi bỏ lửng câu nói, làm Hoàng Trinh tò mò. Nhưng cô làm b như không để ý.
- Con người tôi chả có gì phải tiếc nuối. Chỉ ti cho ông kìa, nom cũng bảnh bao lắm mà đi chọn cái nghề thương vay, khóc mướn. Chỉ cần nhỏ vài giọt nước mắt là có tiền bỏ túi. Không cần phải lao đng vất vả, ông nên thương lấy bản thân của ông kìa, còn hay hơn là xoi mói vào đời tư kẻ khác.
- Rất cám ơn cô bé đã quan tâm đến tôi. Nhưng tôi tiếc là tiếc cho cô kìa. Xinh đẹp như vậy mà lại đi làm người ở cho gã Triệu Minh.
Không chờ cô trả lời anh tiếp:
- Hay là vầy đi. Cô mở cổng cho tôi vào nhà, chúng ta cùng nói chuyện. Nếu cô bé cần giúp đỡ tôi sẽ nói với thằng Triệu Minh một tiếng rồi nhận cô vào làm nhân viên cho tôi. Tôi tin rằng với tình bạn thân thiết nó sẽ đồng ý và cô thoát cảnh đi ở mướn. Chịu không cô bé?
Tức thật, từ vị trí chủ nhà bị hắn hạ bệ một cách không thương tiếc. Cô giận đỏ mặt.
Hừ! Định dụ dỗ cô ư? Đừng hòng. Cô như vầy mà chịu làm nhân viên quèn cho hắn! Thật không biết ngượng miệng tí nào. Cô không mắc mưu hắn đâu.
Nghĩ thế nên cô cất giọng chua ngoa:
- Ông đừng hòng qua mặt tôi. Anh Triệu Minh không có người bạn nào.... kinh dị như ông đâu.
- Tôi đã làm gì mà cô bé dùng từ ghê gớm thế?
- Bởi vì tôi biết anh Minh không có người bạn nào bị dị tật cả.
Triệu Minh không hiểu:
- Ý cô bé muốn nói gì?
Hoàng Trinh láu lỉnh tưởng tượng:
- à! Vì từ trước tới giờ, bạn anh Minh lại nhà chơi. Nhưng không có ai bị chột mắt như ông cả.
Triệu Minh chỉ vào mặt mình cố nhịn cười:
- Thì ra cô cho là tôi chột mắt ư.
- Phải. Ông đừng buồn vì tôi đã nói sự thật.
Anh đưa tay xoa cằm. Hừ thật lém lỉnh không chịu được. Chắc muốn nhìn rõ mặt anh nên cô bé mới dùng chiêu khích bác để anh gỡ mắt kính ra đây mà.
Cô bé đỏng đảnh mồm mép ơi! Tôi không khờ như cô tưởng đâu.
Biết tỏng ý đồ của cô nhỏ nên anh thản nhiên, cao giọng nói về mình:
- Tôi không buồn đâu, vì tôi tuy chột mắt nhưng vẫn còn rất đẹp trai. Có rất nhiều cô gái vây quanh theo đuổi mà tôi chưa thèm để mắt tới.
Hoàng Trinh thầm rủa gã đàn ông khi hắn không chịu tháo kính.
Cô bĩu môi:
- Ông đừng tưởng mình là trung tâm của vũ trụ. Coi chừng bị hố khi tự đưa mình lên cao. Trong khi ông chẳng là cái đinh gì trên mặt đất.
- Tôi không dám nhận mình là trung tâm, nhưng khối kẻ phải rụng tim khi đứng trước mặt tôi. Không chừng người kế tiếp là cô đó.
Hoàng Trinh không ngờ hắn lại miệng lưỡi như thế. Cô gằn giọng:
- một gã chột như ông thì có gì hấp dẫn được người khác chứ. Ông đừng có nằm mơ giữa ban ngày.
Tưởng nói như thế sẽ làm gã tự ái bỏ đi. Nhưng không, gã dựa lưng vào cổng nhìn cô cười cười.
Hoàng Trinh thầm công nhân hắn có nụ cười đẹp cực kỳ. Bờ môi đầy gợi cảm và giọng nói trầm ấm kia sẽ làm rung đng bao trái tim. Tuy hắn có mẫu người lý tưởng mà các cô gái hằng mơ ước. Nhưng dứt khoát trong danh sách đó không bao giờ có tên Hoàng Trinh này đâu.
Cô lầm bầm trong miệng:
- Đàn ông gì mà lì phát kiếp. Đến nhà người ta đã không chịu tiếp mà cứ trơ ra đó.
Triệu Minh đưa tay lên túi tìm gói thuốc.
- Cô bé có khó chịu khi tôi hút thuốc không?
Cô lừ mắt nhìn gã:
- Ông đừng giả vờ lịch sự. Nếu tôi là ông tôi đã biến đi lâu rồi, không ở đó mà cà kê làm phiền người khác.
Anh thở dài nói với cô:
- Nhưng cô bé nên nghĩ tình bạn của tôi và Triệu Minh mà mở cổng cho tôi vào nhà. Không ai có kiểu tiếp khách vô cùng lịch sự như cô cả. Thằng Minh có một người làm thật là hết xẩy.
Hừ! Đến đây kiếm chuyện rồi còn có ý chê cô nữa. Cô xẵng giọng.
- Ông đừng hòng than thở để được tôi mở cổng. Tôi nói cho ông biết, tôi là em gái của anh Minh chớ không phải người ở đâu. Ông đừng làm tàng. Với lại tôi đã lớn không còn là cô bé. Ông đừng kêu bé này, bé nọ tôi không trả lời đâu.
Triệu Minh càng trêu già:
- Tôi biết thằng Minh chỉ có mỗi đứa em là Ngọc Khánh. Cô đừng có mà gạt tôi, cô không có được nét nhu mì, dịu dàng giống như Ngọc Khánh đâu.
- Bộ trên đời phải giống nhau mới là chị em ư? Xem ra ông thật hồ đồ khi nhận xét như thế.
Triệu Minh khoa tay hăm doạ:
- Nhưng cô có chịu mở cổng không hay là cô để tôi phải nhảy rào vào nhà vậy hả...... cô lớn.
Hoàng Trinh bật kêu lên:
- Nè! Ông không được làm bậy đó. Ông mà trèo rào là tôi la lên cho coi.
Triệu Minh không dám xem thường câu nói của cô bé. Với tính khí bướng bỉnh, cô bé sẽ làm thật nếu như anh ngang nhiên leo rào. Mà anh thì không muốn mọi người hiểu lầm. Thôi thì đành chịu khó đứng ngoài cổng chứ biết làm sao hơn.
Hoàng Trinh nhắc cái ghế nhỏ ngồi xuống hai tay chống cằm nhìn lom lom vào Triệu Minh. Nếu như hắn dám hành đng gì, thì tức tốc cô sẽ la to.
Triệu Minh ngán ngẩm với cái kiểu cảnh giác của cô bé. Anh để va li nằm xuống và ngồi lên trên. Với cặp kính đen to đùng thật tiện lợi trên mặt, anh thoải mái ngắm cô bé mà không phải sợ cô xù lông với mình.
Hoàng Trinh hơi khó chịu khi hắn nhìn như đóng đinh vào mặt cô. Cô định bỏ vào nhà nhưng như thế thì hắn sẽ cười vào mũi cô. Bản tính bướng bỉnh trỗi dậy, cô nhìn trả lại hắn.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu. Chỉ khi nghe tiếng xe thắng kịt lại, cả hai mới cùng hướng tia nhìn ra cổng.
Bà Hải Phượng bước xuống trên chiếc taxi. Hoàng Trinh lao ra mừng rỡ khi có mẹ nuôi về kịp lúc. Cô đỡ cái giỏ và nói với bà.
- Sao mẹ về trễ thế, làm con trông quá trời? Mẹ có mua bánh cho con không?
Bà lườm yêu cô:
- Con thì lúc nào cũng ăn, không khéo lại phát phì rồi không có ma nào thèm rước.
Cô liếc về phía gã đàn ông, nói to:
- Con gái mẹ đã đẹp sẵn, có mập lên một tí nhưng cũng còn khối kẻ đến xin rước đi chứ bộ xoàng sao.
Triệu Minh cười cười, lắc đầu trước tính trẻ con của Hoàng Trinh. Anh tiến lại chỗ hai người. Không biết chốc nữa đây khi biết anh là ai, cô bé sẽ đối phó ra sao.
Thấy gã đi tới, Hoàng Trinh vi nắm tay mẹ nuôi nói nhỏ với bà:
- Mẹ nuôi! Có gã lạ hoắc này tự nhận là bạn của anh Minh. Biểu con mở cổng cho vào, nhưng vì tướng tá hắn giống..... cướp quá nên con sợ không cho hắn vào nhà, đuổi thì hắn không đi. Vậy mẹ nuôi xử hắn đi.
Bà Hải Phượng nhìn chàng trai trước mặt. Bà hơi ngờ ngợ, đến khi gã lột cặp kiếng xuống thì bà kêu lên mừng rỡ:
- Ồ! Triệu Minh! Con về bao giờ? Sao không vào nhà mà lại ngồi ngoài cổng thế này?
Triệu Minh nhún vai, anh than thở với mẹ:
- Cô chủ nhỏ chưa cho phép thì làm sao con vào được. Đành yên vị ngoài cổng thôi.
Bà Hải Phượng không hiểu chuyện gì đã xảy ra giữa hai đứa. Bà ngạc nhiên hỏi con:
- Con nói vậy là sao, mẹ không hiểu?
Triệu Minh chỉ vào Hoàng Trinh đang đứng ngẩn ngơ.
- Vì cô con gái nuôi của mẹ bị nhiễm nặng phim hình sự nên cổ nhìn ai cũng giống.... cướp. Thế là con bị cho đứng ngoài cổng nhà mình đấy mẹ ạ.
Hoàng Trinh há hốc mồm chết trân khi mẹ nuôi gọi gã đàn ông mà cô đốp chát nãy giờ bằng Triệu Minh. Cô thật hồ đồ khi không nhận ra hắn chính là Triệu Minh.
Nhưng tại hắn không chịu nói, mải lo đấu võ mồm với cô thì không thể trách cô được.
Nếu như đất dưới chân nứt ra thì cô sẽ chui tọt xuống để đừng rơi vào hoàn cảnh dở khóc dở cười này.
Bà Hải Phượng bấy giờ mới hiểu. Bà cười thoải mái:
- Hoàng Trinh cảnh giác với người lạ như vậy là phải. Chỉ tại anh em không biết nhau. Thôi, ta vào nhà đi.
Bà đi trước, cả hai lững thững theo sau. Triệu Minh nhìn qua Hoàng Trinh, thấy cô xịu mặt buồn xo anh không nỡ ghẹo cô nữa.
Giọng anh nhỏ nhẹ:
- Bây giờ thì không còn sợ anh nữa chứ cô bé?
Hoàng Trinh cụp mắt, nhìn xuống chân:
- Tại anh không nói sớm, làm sao mà Trinh biết được.
- Anh xin lỗi. Chỉ tại anh muốn đùa với em cho vui. Không ngờ anh có được một cô em lém lỉnh kinh khủng.
Cô len lén nhìn anh, nhưng mặt anh không có gì gọi là hình sự khi cô cho anh đứng ngoài cổng cả buổi sáng. Lúc này cô mới thấy yên tâm.
Cô phùng má với anh:
- Nhưng anh cũng đâu có vừa. Qua các đối đáp, anh thuc hàng cao thủ chứ giỡn sao.
Triệu Minh cười lớn:
- Thôi, coi như anh và em hòa nhau một - một. Bây giờ bắt tay xí xoá hết, được không cô bé?
Hoàng Trinh được dịp làm cao:
- Nếu anh chịu mở lời như thế thì em cũng nể tình mà bỏ qua cho anh.
Cô đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào tay Triệu Minh. Cô nghe như có luồng điện chạy dọc sóng lưng. Khi tay cô vừa chạm vào bàn tay ấm của anh.
Triệu Minh cũng không hơn gì cô. Anh cũng nghe một sự xúc đng ngọt ngào len nhẹ vào tim. Anh nhìn cô trìu mến.
Ngước lên bắt gặp ánh mắt nồng nàn của anh. Hoàng Trinh xấu hổ đỏ cả mặt, cô vi rút tay về.
Cô nói mà không nhìn anh:
- Anh Minh vào sau nha. Em vô trước coi mẹ nuôi có sai biểu gì không.
Nói rồi cô ba chân bốn cẳng vọt lẹ. Để lại sau lưng cái nhìn ngẩn ngơ của Triệu Minh.
Anh nhìn theo cái dáng nhỏ nhắn với suối tóc huyền bay bay theo bước chân nhún nhảy, mà thấy lòng bâng khuâng một nỗi niềm khó tả.
-
Chương 11
Vậy là Mỹ Hằng đã vào làm ở công ty được hơn 2 tháng. 2 tháng đối với cô dài hơn cả thế kỷ. Công việc buộc cô phải ngồi 1 chỗ làm cô chán nản. Nhưng vì có sự dòm ngó của ông Hoàng Lâm nên cô phải giả vờ hăng hái làm việc.
Có tiếng mở cửa và ông Phi Long bước vào. Ông đặt tập hồ sơ lên bàn và hỏi Mỹ Hằng:
- Hằng! Có gì không vui hay sao mà mặt mày ảm đạm thế?
Mỹ Hằng ném cây bút vào hc bàn, cô nhăn nhó:
- Con chả hiểu sao mà mẹ cứ bắt con phải đi làm. Nhìn đống hồ sơ cao nghiệu con đã thấy chóng cả mặt.
Ông Phi Long cưới nói:
- Mẹ Hằng vì lo cho Hằng nên mới làm thế. Bộ Hằng không thích làm việc chung với chú Long ư?
Trước mọi người trong công ty thì ông Long xưng hô với Mỹ Hằng bằng con cháu. Nhưng lúc chỉ có 2 người, ông chỉ gọi tên cô.
Mỹ Hằng cũng không có ý kiến gì, vì ông vẫn còn trẻ chỉ ngoài 40 chứ mấy. Với lại bao nhiêu việc của cô đều do ông cánh đáng. Mà ông lại tỏ ra rất hào phóng trong việc đưa cô đi mua sắm. Nên cô cảm thấy thoải mái khi ở bên ông.
Mỹ Hằng chớp mắt làm duyên:
- Hằng thích chứ, nhất là việc của Hằng đã có chú làm thế. Còn nữa mỗi lần đi ra ngoài với chú thật thú vị.
Ông Long ngừng viết, ngẩng lên nhìn cô:
- Chỉ là những chuyện bình thường mà Hằng cho là thú vị ư?
Mỹ Hằng kêu lên:
- Như vậy mà chú Long cho là thường. Đi ăn trưa thôi mà vào toàn những nhà hàng sang trọng. Bao nhiêu cặp mắt nhìn theo thèm muốn. Chú không thấy như thế là thú vị à?
Giọng ông nham hiểm:
- Được. Nếu Hằng thích thì từ nay thường xuyên chú Long sẽ mời Hằng đi nhà hàng bất cứ lúc nào Hằng muốn.
Mắt Mỹ Hằng sáng lên;
- Chú Long nói thì phải giữ lời đó.
Ông Phi Long bỡn cợt:
- Không ai nỡ hứa lèo với cô gái xinh đẹp như Hằng cả. Để Hằng tin, trưa nay hết giờ làm việc chú Long mời Hằng đi ăn và luôn tiện vào siêu thị mua vài món quà tặng Hằng. Hằng thấy thế nào?
Mỹ Hằng hớn hở, chạy đến ôm cánh tay ông.
- Chú Long thật là điệu nghệ nha. Chưa có ai hào phóng đối với Hằng như chú, kể cả mẹ. Mẹ hay cằn nhằn khi thanh toán cho Hằng hóa đơn mua hàng lắm.
- Các bà thường hay tiết kiệm, Hằng nên thông cảm cho mẹ. Nhưng từ nay Hằng có nhu cầu gì, chú Long sẵn sàng đáp ứng. Khỏi phải xin mẹ.
Cô tròn mắt nhìn ông:
- Bộ chú Long giàu lắm hả?
Ông Phi Long cười bí hiểm, vuốt nhẹ má cô giọng lấp lửng:
- Không giàu bằng ba cháu, nhưng chú dư sức làm cho Hằng vừa ý nếu như Hằng tuyệt đối nghe lời chú.
Mỹ Hằng cong đôi môi đỏ chót lên, nói 1 cách chắc chắn:
- Chuyện này dễ ợt. Miễn chú đừng bắt Hằng chúi mũi vào những con số, thì chuyện gì Hằng cũng hứa với chú cả.
Ông Phi Long gật đầu hài lòng:
- Được rồi. Bây giờ để chú Long làm việc. Hằng ngồi chơi đợi chú. Hết giờ làm việc, chúng ta đi dùng bữa.
Mỹ Hằng về bàn mình lấy chiếc giỏ khoát lên vai:
- Hằng có việc ra ngoài 1 tí. Ba có hỏi, chú Long nói giùm Hằng sẽ về liền.
- Ừ. Có đi thì về sớm, đừng để chú đợi.
Mỹ Hằng búng tay điệu nghệ:
- Ô kê. Hằng không để chú đợi đâu.
Nói rồi cô nhún nhảy đi ra ngoài, mang theo mùi nước hoa thơm nức cả mũi.
Ông Phi Long nhìn theo dáng cô với đôi mắt nham hiểm. Con cừu non đã bắt đầu sụp bẫy. Bây giờ ông còn chờ gì nữa mà không ra tay.
Ngã người ra ghế thở khoan khoái. Ông thầm tội nghiệp cho con bé xinh đẹp có cái đầu rỗng tuếch. Giờ này kiếm chuyện để đi đàn đúm với lũ bạn, chứ ngữ cô mà có công việc gì.
Ông mỉm cười độc ác khi tưởng tượng tới ngày ông Hoàng Lâm tuyên bố phá sản và giải thể công ty. Lúc đó ông sẽ đứng ra mua lại hết cổ phần và công ty của ông Hoàng Lâm.
Đương nhiên ông sẽ trở thành tổng giám đốc thay thế ông Hoàng Lâm. Ông nghiến răng tức tối, phần hùn của ông đâu phải nhỏ. Trong khi ông ấy là 1 tổng giám đốc đầy quyền hành, biết bao kẻ dưới quyền. Trong lúc ông chỉ ngồi được ở vị trí trợ lý. Ông không cam tâm để ông Hoàng Lâm ngồi mãi trên chiếc ghế tổng giám đốc. Bằng mọi giá ông phải hất lão già ấy đi.
Chắc chắn ông ta sẽ phải đau khổ mà chết mất. Nếu như biết được người tiếp tay cho ông lại là bà vợ yêu quí và cô con gái riêng của bà.
Ông Phi Long bật cười khoái trá khi tưởng tượng tới ngày ông bước lên ngôi vị cao nhất của công ty.
-
Chương 12
Reng..... Reng..... Reng
Tiếng chuông điện thoại đổdồn. Triệu Minh buông viết cầm ống nghe.
- A lô. Triệu Minh nghe đây.
Bên kia đầy dây tiếng con gái nhõng nhẽo:
- Thưa ngài phó giám đốc, chẳng hay ngài có thể vui lòng cho tôi nói chuyện với thư ký của ngài khoảng vài ba phút được không ạ?
Triệu Minh biết tỏng là Diệu Hiền kiếm Hoàng Trinh để tỉ tê tâm sự đây mà. Gớm! Sao mấy cô lúc nào cũng có chuyện để mà nói. Anh chả biết các cô khác thì sao, chứ riêng 2 cô em của anh thì ôi thôi, không biết cơ man nào là chuyện để nói.
Triệu Minh nghiêm giọng đùa:
- Thưa cô trợ lý, bây giờ là giờ làm việc. Cô kiếm thư ký của tôi có việc gì không thưa cô?
Giọng Diệu Hiền dấm dẳng:
- Thưa ngài, ngài khó vừa vừa thôi. Không chừng lại ế vợ mất.
Triệu Minh cũng tưng tửng theo cô:
- Chuyện đó tôi tự biết lo. Chỉ sợ giùm 2 cô kìa, coi chừng bị về hưu sớm vì hay điện thoại trong giờ làm việc.
Diệu Hiền xuống nước nhỏ:
- Anh Minh! Làm ơn cho em gặp nhỏ Trinh chút xíu. Em bảo đảm với anh là chỉ nói với nhỏ 5 phút thôi.
- Nhưng có việc gì? Nếu chuyện công thì được còn tư thì miễn, cô em thân mến ạ.
Giọng cô tức tối:
- Anh mà còn cù cưa không cho em gặp nhỏ. Em hứa là chỉ cần 2 phút nữa thôi, em sẽ phá tan nát phòng anh cho xem.
Câu nói của cô lập tức có tác dụng làm Triệu Minh hốt hoảng.
Tiếng anh gấp rút như sợ cô cúp máy:
- Thôi thôi. Em không cần phải thân chinh xuống đây. Anh sẽ gọi cô ấy liền cho em. Em đợi 1 tí nghen.
Triệu Minh rất ngán mỗi lần Diệu Hiền xuống tìm Hoàng Trinh. Cứ y như là lúc cô đi khỏi thì phòng anh cũng hóa thành bãi chiến trường không hơn không kém.
Triệu Minh bước qua bàn của Hoàng Trinh. Cô đang cắm cúi vào màn hình vi tính. Mắt chăm chú vào những con số, vì chỉ cần cô lơ đễnh để sai 1 số thì toàn bộ dữ liệu sẽ trật hết từ trên xuống.
Công việc cuối năm thì dồn dập, cô không cho phép mình phải sơ xuất dù là rất nhỏ.
Triệu Minh thầm cảm ơn ông Đình Bảo đã để Hoàng Trinh làm thư ký cho anh. Nếu cả công ty này ai cũng có tinh thần làm việc như cô thì thật khỏe cho ban lãnh đạo.
Anh đập đập cây bút xuống bàn:
- Này cô bé! Diệu Hiền cần gặp em trong điện thoại kìa.
Hoàng Trinh trả lời mà mắt vẫn dán vào màn hình.
- Anh bảo nhỏ chờ em 1 chút, em sắp xong rồi.
- Em để đó anh làm cho, em ra nói chuyện với cổ đi. Không thôi nhỏ lại đổ thừa rằng anh dám đì cô bạn thân của cổ.
Hoàng Trinh dừng tay, ngước lên. Cô lí lắc nói với anh.
- Anh tự lên tiếng đó nha. Đừng có la em bỏ bê công việc cho anh đấy.
Triệu Minh gật nhanh:
- Ừ. Em cứ đi trả lời máy. Không thôi con bé ấy mà xuống đây thì mọi việc lại rối tung rối mù lên hết.
Hoàng Trinh điểm điểm ngón tay về phía anh:
- A! Anh dám nói xấu nhỏ hở. Em sẽ mách nhỏ cho xem.
Triệu Minh đẩy vai cô:
- Thôi, cho anh xin. 1 cô như em cũng đủ làm anh mệt rồi. Thêm con nhóc ấy chắc là anh chết sớm mất. Em không thấy ti nghiệp cho anh mà còn nỡ hại anh hả cô bé.
Hoàng Trinh cười to khi nghe anh than thở. Cô bước đến nhấc điện thoại lên.
- A lô. Tôi nghe....
Bên kia đầu giây, Diệu Hiền cướp lời bạn cô phàn nàn:
- A lô cái con khỉ! Mi chết ở xó nào mà bây giờ mới trả lời máy?
- à! Ta bận nhập số liệu vào máy. Mà mi kiếm ta có chuyện gì không?
Diệu Hiền cười khúc khích.
- Mi siêng quá nhỉ. Ta có chuyện này nói ra mi đừng cười nha.
- Nhỏ này lạ thật, hôm nay bày đặt rào trước đón sau nữa. Có gì cứ nói ta không cười đâu.
Giọng Diệu Hiền ngập ngừng:
- Ta muốn nhờ mi đi lựa áo dài với ta. Mi có rảnh không?
- Nhỏ mới may 1 loạt áo, chưa mặc hết mà lại tính may thêm à?
Diệu Hiền tặc lưỡi:
- Bởi vậy ta mới nói là chuyện quan trọng. Nhưng nhỏ có đi hay không?
Hoàng Trinh nói to như muốn cho Triệu Minh nghe:
- Thôi được, để hết giờ làm việc đi. Ông thủ tướng của ta nghiêm khắc lắm. Ta mà đi với nhỏ vào giờ này lỡ ổng nổi hứng đuổi ta thì sao.
- Ổng không dám đuổi mi đâu, mi đừng sợ.
- Mà nhỏ may áo chi lắm thế?
Diệu Hiền cười nhỏ trong máy:
- Tuần sau, anh Quý Hải dẫn ba mẹ anh đến coi mắt ta, nên ta muốn điệu 1 chút ấy mà.
Hoàng Trinh reo lên:
- A! Thì ra tiểu thư nhà ta chuẩn bị lên xe bông.
- Suỵt! Mi đừng la to. Ông Minh ổng mà nghe được ổng trêu ta xấu hổ lắm.
Hoàng Trinh gật đầu cứ như là Diệu Hiền đang ở trước mặt.
- Được. Ta sẽ không tiết l cho ai biết đâu. Chừng nào có ai hỏi thì ta mới nói.
Diệu Hiền hăm dọa:
- Nếu như mi bép xép cho người thứ ba biết thì ta cắt cổ mi đó. Thôi mi cho ta gặp ông phó 1 chút.
- Được. Nhỏ chờ tí nha.
Hoàng Trinh quay qua Triệu Minh.
- Thưa ông phó, cô trợ lý cần gặp ông gấp.
Triệu Minh uể oải đứng lên:
- Lại chuyện gì nữa đây?
Hoàng Trinh trao máy cho anh rồi trở về chổ của mình. Cô cố gắng nghe xem anh em họ trao đổi gì. Nhưng cô chỉ thấy Triệu Minh gật đầu lia lịa rồi cúp máy. Cô vi để tay lên bàn phím như đang làm việc.
Triệu Minh thoáng mỉm cười nhìn lướt sang cô bé. Anh nghe điện thoại nhưng mắt vẫn quan sát cô đấy chứ. Mọi cửa chỉ của cô anh đều trông thấy hết.
Hoàng Trinh định nhập tiếp dữ liệu vào máy. Nhưng khi rà lại thì các con số đã nằm hoàn chỉnh trong máy.
Cô tủm tỉm cười, nhìn Triệu Minh.
- Công nhận anh Minh hay thật nha. Chỉ 1 chút xíu mà anh đã nhập hết vào máy bao nhiêu là số. Em thật bái phục anh.
Triệu Minh bắt bẻ cô:
- Không lâu đâu em, gần nữa tiếng đồng hồ chứ mấy.
Hoàng Trinh mắc cỡ, cô phụng phịu:
- Tại nhỏ Hiền có chuyện quan trọng nên mới tìm em. Nhưng so ra em và nhỏ còn thua xa anh về khoảng nói điện thoại.
Triệu Minh chồm người về phía cô, anh trợn mắt:
- Em có lầm không vậy cô bé? Người ta điện cho anh toàn là bàn bạc về công việc của công ty. Chớ không tào lao như 2 đứa đâu.
Hoàng Trinh cong môi lên:
- Anh nói mà không suy nghĩ. Anh có cần em nhắc cho anh nhớ không.
Triệu Minh nhíu mày cố nhớ, nhưng anh không tài nào nhớ hết những ai đã kiếm mình.
Anh đành nói:
- Anh làm sao mà nhớ những cú điện thoại ngoài những công việc quan trọng hả cô bé.
- Anh quên hay giả vờ? Thôi, để em kể sơ sơ cho anh nghe nè. Hôm thứ ba thì cô Trúc Ly bên chi nhánh ở Bình Dương, thứ năm thì Mộng Ngọc ở Vũng Tàu. Còn mới hôm qua thì thêm cô Tuyết Nhung nào đấy ở quận 1. Anh nhớ chưa?
Triệu Minh nghe cô kể vanh vách tên các cô mà anh rùng mình. Cô bé có trí nhớ tuyệt vời, nhất là những cô gái hay kiếm cách liên hệ công tác để được gặp anh.
Triệu Minh nhăn nhó:
- Người ta gặp anh cũng vì công việc chung, chớ đâu có gì khác mà em lại quan trọng hóa vấn đề lên ghê thế.
Cô háy mắt, nguýt anh:
- Xì! Công việc gì mà phải nói chuyện hàng tiếng đồng hồ thế hả ông anh..... ba xạo?
Triệu Minh cốc vào đầu cô bé:
- A! Hôm nay em hỗn há, dám bảo anh ba xạo hả nhỏ.
Hoàng Trinh đưa tay xoa đầu, cố cãi:
- Nhưng em nói sự thật chứ b - cô lầm bầm trong miệng - Người gì đâu hung dữ phát khiếp. Mấy cô gái đó chắc bị mờ mắt hết rồi mới kiếm ổng hoài.
Triệu Minh nheo mắt trêu cô:
- Này Hoàng Trinh! Trong mấy cô đó em thấy cô nào xứng với anh vậy? Em thử cho ý kiến di em thích cô nào anh sẽ chọn cô ấy làm chị dâu của em.
Hoàng Trinh hài lòng khi Triệu Minh đã chịu khai ra là anh có tình cảm với các cô gái đó. Nhưng lòng cô lại không thấy vui vẻ gì mà hình như vừa có 1 nỗi buồn len nhẹ vào tim.
Cô trả lời anh bằng giọng không hưởng ứng mấy:
- Bạn của anh, em làm sao biết được người ta như thế nào mà anh kêu chọn với lựa chứ.
Triệu Minh nhìn thẳng vào mắt Hoàng Trinh, anh nói như thật:
- Các cô ấy cô nào cũng duyên dáng, xinh đẹp. Họ rất yêu anh, anh không biết bỏ cô nào, chọn cô nào. Nên mới nhờ em làm quân sư giùm anh.
Hoàng Trinh thấy tủi thân khi anh quan tâm người khác. Cô bực bi xẵng giọng:
- Phải rồi. Cô nào cũng ngoan ngoãn duyên dáng. Vậy anh cưới hết các cổ đi. Nhưng anh nên nói cho họ biết, em không phải là người để các cô hoa hậu của anh sai vặt khi họ muốn gặp anh.
Triệu Minh nhìn nét dỗi hờn của cô bé, anh thấy thương quá đi thôi. Thì ra cô bé cũng quan tâm anh, nhưng vì không muốn mọi người biết nên cô cố tình che giấu.
Anh thầm nghĩ, rồi sẽ có 1 ngày anh bắt cô phải đối diện với sự thật. Triệu Minh muốn biết trong cái đầu bướng bỉnh và trái tim đang run rẩy của cô những suy nghĩ về anh.
Hoàng Trinh vén tay áo nhìn đồng hồ. Diệu Hiền hẹn cô 10 giờ 30, còn 5 phút nữa mới đến giờ hẹn. Cô không còn nghe hứng thú nói chuyện với Triệu Minh nên cô tắt màn hình và lầm lì nói với anh:
- Em có hẹn, vậy em về trước nghen.
Triệu Minh giả vờ hỏi:
- Em hẹn với bạn trai à?
Hoàng Trinh nghe nghẹn nơi cổ, cô chợt nổi nóng:
- Hẹn với ai thây kệ người ta. Bộ anh muốn kiểm soát luôn cả việc đi đứng của người khác ư?
- Này cô bé! - Triệu Minh vẫn ôn tồn khi biết cô bé đã bắt đầu giận lên - Anh chỉ muốn quan tâm em thôi mà. Nếu em không thích, anh sẽ không hỏi nữa.
Hoàng Trinh thấy mình vô lý khi nổi nóng với anh. Triệu Minh rất nhạy bén, cô làm như vậy là cô đã để cho anh biết được những suy nghĩ của cô về anh rồi còn gì. Thật xấu hổ với anh. Cô không thích tâm sự của mình bị ai mổ xẻ.
Cô dịu giọng:
- Em hơi khó chịu trong người nên muốn ra ngoài cho thoải mái 1 tí. Anh không phải đối chứ?
Triệu Minh thông cảm với lời nói dối vụng về của cô. Anh xếp tập hồ sơ lại và đến bên cô.
- Mấy bữa nay, công việc dồn dập anh cũng thấy căng thẳng đầu óc. Thôi, coi như trưa nay anh em mình đi giải trí cho thoải mái, rồi về bắt tay vào công việc cũng không mun gì.
Hoàng Trinh từ chối:
- Anh có đi thì đi 1 mình, còn em đã có hẹn với nhỏ Hiền rồi, không đi với anh đâu.
Triệu Minh cười rng miệng.
- Nhỏ Hiền cũng chừa phần anh nữa. Không chỉ riêng mình em đâu cô nhóc.
Hoàng Trinh nghi ngờ:
- Anh nói thật?
Triệu Minh đẩy nhẹ vai cô:
- Không tin lát nữa gặp nhỏ, em sẽ biết. Bây giờ thì chúng ta đi đi.
Hoàng Trinh đành miễn cưỡng theo chân Triệu Minh đi xuống thang máy. Đi bên anh, cô trở nên nhỏ bé bên cái dáng cao lớn, vạm vỡ của anh.
Cô ấm ức trong bụng, không biết nhỏ Hiền muốn gì mà lại rủ Triệu Minh đi cùng. Chắc nhỏ định công bố chuyện vui của nhỏ chứ gì.
Đi ngang qua phòng tổ chức, thấy Ngọc Khánh đang nhìn ra cửa. Hoàng Trinh đưa tay ngoắt cô.
Triệu Minh đã ra tới thang máy, nhìn tới nhìn lui không thấy Hoàng Trinh, anh nghĩ cô bé chắc lại ghé đâu đó nên anh đưa tay bấm số và đành đi xuống 1 mình.
Hoàng Trinh cười khẽ khi nhìn anh vào thang máy 1 mình. Cho đáng đời, ai bảo anh dám ghẹo cô làm chi.
Ngọc Khánh đi về phía Hoàng Trinh, cô hỏi:
- Có chuyện gì không Trinh?
- à! Không có gì. Em định rủ chị ra ngoài 1 chút. Chị đi được không?
Ngọc Khánh gật đầu:
- Bây giờ cũng gần hết giờ làm việc. Nhưng có việc gì quan trọng không mà cần chị đi chung?
Hoàng Trinh cười tươi, cô liến thoắng:
- Không phải em mà là nhỏ Hiền. Nhỏ sắp tuyên bố 1 chuyện hệ trọng nên em lôi chị theo cho vui.
Ngọc Khánh thắc mắc:
- Chuyện gì mà hệ trọng quá vậy Trinh?
- Chị biết không, nhỏ sắp lấy chồng đó.
Nói rồi cô vi đưa tay bụm miệng:
- Chết em rồi. Nhỏ dặn em là không được nói với ai. Vậy mà lại đi bật mí cho chị biết. Chị đừng nói với nhỏ nghen. Nhỏ sẽ làm thịt em mất.
Ngọc Khánh gật đầu:
- Em yên tâm, chị không nói cho nó biết đâu. Em đợi chị 1 lát.
Ngọc Khánh vào lấy giỏ, cô nói gì đó với chị trưởng phòng, rồi cùng Hoàng Trinh bước vào thang máy xuống tầng trệt.
-
Chương 13
Cả 2 ra đến nhà xe đã thấy Triệu Minh và Diệu Hiền đợi sẵn. Có cả anh chàng cảnh sát Quý Hải góp mặt ở đó.
Diệu Hiền vừa thấy 2 người, cô tinh nghịch nói:
- Gớm! Ta và anh Minh cứ tưởng nhỏ bị bắt cóc, định nhờ anh Hải đi báo công an. Thì ra nhỏ kéo theo cả chị Khánh.
Hoàng Trinh nheo mắt nhìn Diệu Hiền nói với Ngọc Khánh:
- Chị Khánh xem, có người nôn nóng nên chưa tới giờ hẹn đã nóng ruột tới sớm. Thật không biết xấu hổ.
Diệu Hiền trợn to mắt, cô hét nho nhỏ:
- Con nha đầu, mi vừa nói gì? Có phải mi đã nói gì cho chị Khánh biết rồi...
Hoàng Trinh bị hớ, cô vội xua tay lia lịa cướp lời bạn:
- Ê! Chỉ là sự trùng hợp thôi. Ta không có nói gì hết, có chị Khánh làm chứng cho ta. Mi đừng đổ oan cho người vô tội.
Diệu Hiền nắm tay Ngọc Khánh lắc lắc:
- Có thật nhỏ không nói gì với chị hết à? Chị nói thật đi, để em còn trị tội nhỏ.
Ngọc Khánh tủm tỉm nhìn cô, nói:
- Chuyện quan trọng như vậy, sớm muộn rồi ai cũng biết. Bộ em định giấu luôn cả chị hả cô em?
Diệu Hiền bị trêu, cô đỏ mặt ấp úng phân trần:
- Em định tí nữa mới nói cho mọi người nghe. Ai ngờ, chuyện của em mà con ranh này đã giành phần luôn rồi.
Cô dứ dứ nắm tay về phía Hoàng Trinh:
- Mi không còn đường nào chối nữa hả con bạn thân yêu?
Hoàng Trinh rên lên:
- Chị Khánh ơi! Chị vô tình hại chết em rồi. - Cô quay sang cầu cứu Quý Hải - Anh Hải! Bộ anh định đứng yên nhìn cô vợ tương lai của anh uy hiếp người khác sao hả?
Quý Hải cười hiền, anh đùa:
- Lỗi này do cô gây ra thì tự gánh hậu quả. Tôi không dám có ý kiến gì hết.
Hoàng Trinh bĩu môi, nhìn cả hai:
- Đúng là nồi nào úp vung nấy. Chị Khánh này! Họ đúng là trời sinh 1 cặp để đi ăn hiếp người cô thế.
Diệu Hiền định gân cổ cãi. Nhưng Triệu Minh đã ngăn cô lại:
- Thôi thôi. Các cô cho tôi xin. Đừng để mọi người trong công ty nhốn nháo vì những chuyện không đâu.
Ngọc Khánh cũng tiếp lời:
- Nào, lên xe đi 2 con nhóc. Chú Bảo mà thấy cả lũ trốn việc đi chơi thì bị chửi nữa bây giờ.
Diệu Hiền lườm Triệu Minh:
- Anh cũng biết cách bênh vực cho thư ký dữ há.
Hoàng Trinh chẳng những không mang ơn mà cô còn nói khích anh:
- Mi đừng nghe ảnh nói mà lầm chết nha Hiền. Ảnh không tốt gì với mình đâu. Nếu mi mà được nghe ảnh.... tâm tình với mấy cô nương trong máy điện thoại thì mi sẽ phải tôn ảnh lên làm sư phụ chứ chẳng chơi.
Triệu Minh thừa thông minh để nhận ra cô nàng định trả thù anh chuyện lúc nãy. Anh chỉ im lặng, vì anh mà lên tiếng thì coi như mọi mũi dùi của các cô sẽ chỉa về phía anh. 3 cái miệng xinh xắn ấy thì có hàng khối chuyện thắc mắc.
Triệu Minh đành làm lơ, anh nhún vai mở cửa xe:
- Nào, mời tất cả lên xe. Chúng ta đừng phí thời gian nữa, trưa rồi.
Mọi chuyện được gác lại. Cả bọn lục đục lên xe, khi thấy mọi người đã yên vị. Triệu Minh cho xe lướt êm ra cổng.
Anh nói với các cô:
- Bây giờ các tiểu thư tùy nghi lựa chọn điểm tới. Hôm nay coi như anh đãi tất cả.
Diệu Hiền vỗ tay reo lên:
- Anh Minh bữa nay xộp nha. Vậy phải kiếm chỗ nào sang 1 chút mới được. Chị Khánh thấy sao?
- Chị thì đi đâu cũng được. Em và Trinh cứ chọn chỗ nào vừa ý 2 đứa thì tới.
Cô nháy mắt với Hoàng Trinh rồi chồm người lên chỗ Triệu Minh.
- Tụi em quyết định chọn nhà hàng nổi. Ở đó rất thoáng mát và lịch sự, đồ ăn lại ngon. Anh Minh! Anh không có ý kiến gì chứ?
Hoàng Trinh kéo áo bạn:
- Nhỏ có lộn không vậy. Giá cả nơi đó đắc lắm, bộ nhỏ định để anh Minh phải méo mặt vét sạch hầu bao sao hả? Chúng ta chỉ ăn trưa thôi mà. Có cần vào chỗ sang như vậy không?
Diệu Hiền ngó cô ngạc nhiên. Nhỏ đâu có ăn chay mà hôm nay lại hiền ngang xương vậy kìa.
- Anh Minh không phản đối thì thôi. Bộ mi nóng ruột giùm ảnh hở?
Hoàng Trinh ngượng đỏ mặt, cô mắng bạn:
- Mi lại ăn nói bậy bạ gì thế hở con kia?
Triệu Minh vi lên tiếng:
- Thôi, được rồi. Nhà hàng nào cũng được. Các cô làm ơn đừng gây nữa. Hễ vắng nhau thì đi tìm, còn khi đến gần thì lại có chuyện. 2 cô thật khó hiểu quá.
Ngọc Khánh chen vào:
- Bởi vậy mới gọi họ là con gái. Anh không hiểu cũng đúng vì anh đâu phải là bê đê.
Cả bọn cười ngặt nghẽo vì câu nói dí dỏm của Ngọc Khánh. Quý Hải vỗ vai Triệu Minh:
- Mình không địch lại bọn họ đâu. Tốt nhất là nên im lặng khi họ nói. Nếu không mọi hậu quả bọn đàn ông đều lãnh đủ.
Triệu Minh gật gù:
- Cậu rút được kinh nghiệm xương máu từ khi quen nhỏ Hiền chứ gì?
Quý Hải thì thầm:
- Anh thử yêu 1 cô đi. Họ cũng ngoan ngoãn và rất đỗi dịu dàng như 1 con mèo ấy. Chứ không chằn như anh nghĩ đâu.
Triệu Minh đùa:
- Tôi sẽ nghe lời cậu, ráng yêu thử 1 cô xem sao.
Cả 2 bật cười vang. Các cô gái mãi lo bàn chuyện thời trang nên cũng không để ý đến những lời nói của 2 tên đàn ông.
Triệu Minh cho xe vào cổng nhà hàng. Người bảo vệ chạy đến ân cần chỉ cho xe vào nơi đổ. Rồi kính cẩn mời mọi người vào trong.
Cả bọn kép nhau lại chiếc bàn trải khăn trắng tinh. 1 bình bông thật đẹp được đặt giữa bàn.
Không gian nơi đây thật thoải mái cho những cuc bàn bạc làm ăn. Đối với Triệu Minh, nhà hàng này không lạ gì, vì anh vẫn thường lui tới tiếp khách với ông Đình Bảo, cha của Diệu Hiền mà cũng là chú của anh.
Và cũng rất ấm cúng và lãng mạn cho những đôi tình nhân. Trên những chiếc bàn riêng lẻ, được đặt 1 lọ hoa thủy tinh có cắm duy nhất 1 nhánh hồng. Như ngầm nói nơi này giành cho những đôi uyên ương.
Đến lúc gọi món ăn cũng không kém phần sôi nổi tranh cãi như khi vừa lên xe. Triệu Minh phải đồng ý cho mỗi cô chọn 1 món mình thích mới được yên thân.
Quý Hải khều vai Triệu Minh. Anh chỉ về phía 2 người khách vừa bước vào:
- Anh biết người đó không?
Triệu Minh nhìn theo Quý Hải:
- Chết cậu rồi. Đi với anh vợ tương lai mà còn dám dòm ngó cô khác. Cậu khai thật đi, làm sao cậu quen với cô gái đó?
Quý Hải nhăn mặt khi thấy Triệu Minh hiểu lầm. Anh gãi đầu:
- Anh đừng nghĩ lệch lạc, tôi nó cái gã đàn ông kìa. Dù tôi có 3 đầu 6 tay cũng không dám qua mặt cô em họ của anh đâu.
- Người đàn ông ấy b giống ti phạm à? Cậu đừng bị bệnh nghề nghiệp quá nhé.
Quý Hải trầm ngâm lắc đầu:
- Nếu tôi nhìn không lầm thì mấy năm về trước ông ấy hình như có dính dáng tới mấy vụ bê bối ở khách sạn Hoàng Kim mà báo chí đưa tin ầm ĩ đấy. Suýt chút nữa vào ở tù, nhưng nhờ quen biết và giỏi chạy nên không phải vào tù. Nghe đâu ông ấy hại người giám đốc khách sạn phải tán gia bại sản, gia đình tan nát hết.
Triệu Minh bật nắp lon bia, anh đổ vào ly rồi đẩy về phía Quý Hải:
- Ông ta ghê gớm nhỉ. Nhưng thôi, nếu biết chuyện ông ấy đang rắp tâm hại ba của Hoàng Trinh, thì chắc chắn anh không thốt ra những lời nói này.
Hoàng Trinh gắp con tôm bỏ vào chén Quý Hải:
- Xin chúc mừng người hùng đã can đảm trao cả cuộc đời tự do cho thục nữ Diệu Hiền nắm giữ.
Cả bọn bật cười trước lời trêu ghẹo của cô. Bữa ăn lại diễn ra ồn ào vui vẻ.
Trái với bầu không khí sôi nổi bên này. Ở bàn gần đó ông Phi Long và Mỹ Hằng cũng đang dùng bữa.
Gương mặt của 2 người rất căng thẳng. Họ đang bàn bạc 1 phi vụ làm ăn.
Giọng ông Phi Long rất nhỏ:
- Hằng suy nghĩ kỹ đi. Mất hợp đồng này ông ấy còn khối hợp đồng béo bở khác. Tuy mạo hiểm nhưng bù lại chúng ta sẽ có rất nhiều tiền.
Mỹ Hằng xoay ly rượu trong tay, cô ngập ngừng:
- Chú Long còn cách nào khác không? Chuyện quan trọng như vậy Hằng sợ mình không kham nổi.
Ông Long nhìn cô khuyến khích:
- 1 cô gái thông minh như Hằng thì chuyện này dễ như trở bàn tay. Chỉ cần Hằng lấy được bản phân loại giá cả các linh kiện điện tử. Còn mọi việc về sau để chú lo.
- Các hợp đồng quan trọng ông ấy thường bỏ trong két sắt ở phòng giám đốc. Hằng không có chìa khóa thì làm sao lấy được.
- Hằng yên tâm. Chú nghe thằng Nhật Huy nói ngày mai ông ấy đem bản hợp đồng ấy ra nghiên cứu thêm mới có quyết định chính thức. Chú sẽ tìm cách để ông ấy ra khỏi phòng, lúc đó Hằng chỉ việc phô tô 1 bộ rồi trả về vị trí cũ. Ông ấy không tài nào biết được.
Mỹ Hằng vẫn còn lo:
- Chuyện này mà vỡ lỡ ra chắc ông ấy giết Hằng mất.
Ông Long giọng chắc chắn:
- Hằng sợ gì? Không làm nơi đây thì xin chỗ khác. Chú Long bảo đảm với Hằng, nếu Hằng không muốn làm nữa thì chú sẽ giới thiệu vào chỗ ngon hơn ở đây nhiều.
Đôi mắt gian xảo và cái đầu quỷ quyệt của ông liên tục hoạt động. Ông biết cô rất ghét và cay cú đứa con gái của Hoàng Lâm. Ông đánh vào tâm lý cô:
- Hằng nghĩ đi, công sức của 2 mẹ con Hằng bỏ ra để giữ gìn tài sản cho ông Lâm đâu phải ít. Nhưng cuối cùng cả 2 sẽ được gì, hay là mọi tài sản sau này đều thuộc về con gái của ổng. Hằng không muốn mình là kẻ trắng tay chứ?
Nghe ông nhắc đến Hoàng Trinh, Mỹ Hằng nghiến răng căm tức:
- Ăn không được thì phá bỏ. Hằng không quen bị người khác xem thường. Con bé khờ khạo ấy không được hơn Hằng, dù là 1 cái gì rất nhỏ.
Ông Long khoái trá khi đã nhen nhóm được trong lòng cô sự căm tức tột cùng. Ông tiếp:
- Hằng còn chờ gì mà không tự kiếm cho mình 1 số vốn trong lúc chưa muộn. Chỉ cần lấy được bản hợp đồng đó Hằng sẽ nắm chắc trong tay cả trăm triệu đồng chứ bộ giỡn sao.
Mỹ Hằng lóa mắt với số tiền ông đưa ra. Cô run giọng:
- Chú Long không gạt Hằng chứ?
Ông nhếch mép cười gằn:
- Chỉ cần Hằng lấy được thì 2 ngày sau. Chỉ 2 ngày thôi, trong tài khoản của Hằng sẽ có số tiền đó.
Mỹ Hằng mơ màng, tưởng tượng đến số tiền đó được nằm yên trong túi cô. Mặc sức cho cô tiêu xài. Với cái tính hời hợt, nông cạn cô nghĩ, ông Lâm mất 1 hợp đồng nhỏ chắc cũng không ảnh hưởng gì quan trọng lắm.
Sau 1 hồi lưỡng lự, cô gật mạnh đầu quyết định.
- Được. Hằng đồng ý. Vậy ta cứ tiến hành theo kế hoạch của chú.
Ông Long thở phào mừng rỡ. Ông đưa cao ly rượu:
- Hằng thật sáng suốt khi quyết định như thế. Nào, ta hãy uống mừng cho sự lựa chọn đầy thông minh của Hằng.
Mặt cô đỏ hồng vì men rượu. Ông Phi Long kín đáo nhìn cô say đắm. Ông nuốt ực nước bọt.
Con bé thật đẫy đà hấp dẫn. Nó chịu làm người tình cho mình thì còn gì bằng. Ông không lo cô sẽ kháng cự, vì ông còn rất nhiều cơ hội để buộc cô mãi mãi thuộc về ông. Mặc tình cho ông vo tròn, bóp méo.
Ông Phi Long gọi bồi bàn tính tiền rồi cùng Mỹ Hằng đi ra chỗ để xe.
Vừa lúc đó nhóm Triệu Minh cũng ra tới. Diệu Hiền bấm tay Hoàng Trinh:
- Ê! Cô em bất đắc dĩ của nhỏ kìa.
Hoàng Trinh không ngạc nhiên khi thấy Mỹ Hằng và ông Phi Long. Cô định đi luôn nhưng vì cả 2 bên đều đã thấy nhau nên cô đành đứng lại, khi ông Phi Long vồn vã chào hỏi:
- Ồ! Hoàng Trinh! Cháu đi dùng bữa với bạn à? Vậy mà từ nãy giờ chú sơ ý không thấy cô gái cưng của ngài tổng giám đốc. Thật ngại quá.
Hoàng Trinh cười khẩy. Mắt mũi ông lo dòm người đẹp thì còn để ý ai nữa. Cô mỉa mai:
- Cháu ngồi ở bàn gần cửa đấy chứ. Chắc chú Long mãi lo săn sóc cho Mỹ Hằng nên không thấy thôi.
Ông Phi Long cười gượng:
- Cháu không trách chú chứ, cháu gái?
Hoàng Trinh nhún vai:
- Cháu chỉ nói chơi thôi, chú đừng bận tâm.
Mỹ Hằng nhìn cô bằng nửa con mắt, giọng hách dịch:
- Cũng lại là chị, quả đất này coi vậy mà nhỏ quá - Có chút hơi men nên cô bạo dạn liếc mắt với Triệu Minh - Chị không giới thiệu mọi người với nhau à?
Hoàng Trinh hơi bực nhưng cô cũng lịch sự chỉ từng người:
- Đây là chú Phi Long trợ lý của ba Trinh. Mỹ Hằng con gái của dì, kiêm chức thư ký - Cô quay sang bên này - Còn đây là anh Triệu Minh phó giám đốc, anh Quý Hải, chị Ngọc Khánh và nhỏ Diệu Hiền.
Triệu Minh và Quý Hải lịch sự bắt tay ông Phi Long:
- Hân hạnh được biết ông trợ ký và cô đây.
Mỹ Hằng chẳng thèm nhìn ai, cô kênh kiệu bắt tay Triệu Minh giọng ngọt ngào:
- Phó giám đốc công ty địa ốc vừa địa vị vừa sang trọng. Thật sung sướng khi được làm quen với anh.
Câu khen tặng quá mức xã giao bình thường của cô không làm Triệu Minh lúng túng. Trại lại anh còn tỏ ra rất lịch sự:
- Cám ơn cô, tôi cũng bình thường thôi. Được 1 cô gái đẹp như cô chiếu cố cũng là vinh dự cho chúng tôi.
Mỹ Hằng chớp mắt làm duyên:
- Anh không ngại quen với 1 thư ký quèn à?
Triệu Minh lắc đầu, cười:
- Chỉ có người xấu chứ công việc không xâu. Cô đừng quá khiêm nhường.
Diệu Hiền nóng mũi trước vẻ lẳng lơ của Mỹ Hằng, cô xen vào:
- Trưa rồi về thôi, chiều còn phải đến công ty. Anh Minh! Anh chở bọn em đến chợ giùm.
Triệu Minh gật đầu nói:
- Xin phép ông và cô, còn 1 số việc cần giải quyết, chúng tôi phải đi trước.
Mỹ Hằng nở nụ cười thật đẹp. Cô không thèm chào hỏi ai ngoài Triệu Minh. Giọng cô đả đớt:
- Hẹn gặp lại chứ, ngài phó giám đốc đẹp trai.
Quý Hải bất mãn vọt miệng:
- Nếu ngày đó không bị áp thấp nhiệt đới, thưa cô.
Triệu Minh cho xe lăn bánh. Mỹ Hằng nhìn theo tiếc rẻ:
- Nếu gặp lại, ta phải kiếm cách tiếp cận anh chàng Triệu Minh đẹp trai phong đ như tài tử xi-nê này mới được.
Ông Phi Long khó chịu bóp còi xe. Lúc đó Mỹ Hằng mới nhớ là mình đang đứng giữa trưa nắng. Cô vi mở cửa xe chui vào và cười giả lả với ông.
-
Chương 14
Hoàng Trinh ngồi đung đưa trên chiếc xích đu. Cạnh bên là rỗ mận và chén muối ớt.
Miệng nhai nhóp nhép, cô hít hà:
- Chị Ba làm muối ớt ngon hết sẩy nhưng cay quá xá.
Ông Tư đang sửa lại hòn non bộ cạnh đó kêu lớn:
- Này Hoàng Trinh! Con lại đây, ông nhờ 1 chút.
Cô bỏ miếng mận vào miệng rồi chạy ra chổ ông Tư:
- Có chuyện gì thế ông?
- Con cầm hộ ông cái thau đựng xi măng để ông trám mấy cục đá lại. Nó sắp rớt ra hết rồi.
Hoàng Trinh tinh nghịch hỏi ông:
- Ông có phải là nghệ nhân đâu mà sửa? Ông không sợ công trình này bị sụp đổ thảm hại à?
- Đổ thì làm lại, cái gì không biết làm vài lần rồi cũng quen. Có ai sinh ra đã giỏi liền đâu con.
Cô nhìn ông không chớp mắt, ông Tư của cô giỏi thật. Cái gì ông cũng làm được hết. Cô tò mò muốn thử nên hỏi ông.
- Ông Tư! Thế ông còn cái nào giống như cái ông đang cầm không?
- Con nói cái gì ông không hiểu.
- Con muốn có 1 cái mà ông dùng để trét xi măng đấy.
Ông Tư giơ cái bay đang cầm lên:
- Có phải cái này không?
Hoàng Trinh gật đầu:
- Thế gọi nó là cái gì hả ông?
Ông Tư cười cười giải thích cho cô hiểu:
- Đây là cái bay dùng để trét xi măng. Nó là vậy không thể thiếu của thợ xây. Nhưng con cần nó để làm gì?
- Con cần nó để phụ ông cho nhanh ấy mà.
Ông chỉ về phía để bao xi măng và đống cát nói:
- Ông để cả đằng ấy. Con đưa thau xi măng cho ông rồi lại đó lựa cái nào vừa tay thì lấy.
Hoàng Trinh đưa thau cho ông Tư, cô lăng xăng chọn cho mình 1 cái vừa ý. Rồi bắt chước ông vừa trn vừa trét.
Sau 1 lúc vật ln với đám cát đá và xi măng. Hoàng Trinh đứng lên thụt lùi về sau vài bước. Cô hết nhìn sản phẩm của mình rồi nhìn qua chỗ ông Tư. Cô xuýt xoa:
- Ông Tư xem, con làm như vầy đã đạt kết quả chưa?
Ông Tư ngừng tay nheo nheo đôi mắt vì chói nắng, nhìn đám đá bị cô vứt lăn lóc trước mặt.
Và ông xuýt ngất khi thấy mt.... ngọn núi cao nghệu đập vào mắt. Hèn chi bao nhiêu xi măng dính vào đá làm non bộ thì ít, còn rơi vải xuống hồ thì nhiều.
Hoàng Trinh sốt ruột:
- Sao ông không nói gì hết vậy? Chắc là cũng đạt tiêu chuẩn nên ông mới nhìn kỹ thế phải không ông Tư?
Ông thiếu điều muốn đưa tay lên kêu trời. Nhưng cũng ráng lấy lại bình tĩnh để khen cô.
- Ừ. Con làm cũng có nét lắm. Nhưng non bộ phải thấp thấp 1 chút mới đẹp. Con làm chi cao thế?
Hoàng Trinh nở phồng cả mũi. Ít ra cô cũng là nhân vật có ích trong việc giúp ông Tư xây non bộ.
- Như vậy mới giống non bộ ở công viên chứ ông. Con thấy họ còn làm cao hơn gấp mấy lần con nữa kìa.
- Hồ ở đó có diện tích rộng nên non bộ phải lớn. Còn nhà mình thì không cần lớn lắm. Con hiểu chưa?
Hoàng Trinh ngẫm nghĩ ông Tư nói cũng có lý. Cô ậm ừ:
- Thôi, để tí nữa con nghỉ mệt xong rồi làm lại. Ông Tư uống nước không con đi lấy cho?
Ông từ chối, dụ cô nàng:
- Con vào ăn mận tiếp đi, ông sửa giùm cho. Chắc không tốn nhiều thời gian lắm đâu.
- Vậy ông từ từ làm đi. Cần gì ông cứ gọi, con ngồi ở xích đu cũng gần đây thôi.
Ông Tư mừng thầm trong bụng khi Hoàng Trinh chịu để ông yên. Ông gật nhanh:
- Được rồi. Có gì cần giúp ông sẽ lập tức gọi con liền.
Chưa kịp lấy bớt mấy hòn đá bị trét xi măng nham nhở xuống. Ông Tư nghe tiếng bước chân phía sau. Ông vi quay lại vì ngỡ Hoàng Trinh trở ra.
Ông thở phào, không phải con bé mà ông Hoàng Lâm vừa tới.
- Đứng trên balcon nãy giờ, thấy ông và con bé đang hì hục làm việc. Thế nào công việc đã xong chưa, vào uống với tôi tách trà?
Ông Tư cười méo xệch:
- Có lẽ gần rồi, nhưng còn phải xem lại mấy chỗ Ti Ti nó làm.
Ông Lâm chặt lưỡi:
- Nó lại làm hư cái gì nữa à? Ôi! Con bé thật phá phách, tôi phải mắng nó vài câu mới được.
Ông Tư hốt hoảng ngăn lại:
- Chuyện không có gì lớn. Ông mắng nó làm chi, chỉ tại bản tính hiếu kỳ và vì muốn giúp tôi làm cho nhanh. Con bé rất tốt bụng ông ạ.
Ông Lâm trỏ vào ngọn núi có những đường xi măng ngoằn ngoèo:
- Của con bé phải không?
- Chính là nó đó. Tôi đang định gỡ bớt đá xuống thì ông ra tới. Nó đồng ý cho tôi sữa rồi, chứ không may ai mà ngồi đây chỉ cần 1 cơn gió hơi mạnh là toi mạng với mấy cục đá mất.
- Thế con bé đâu rồi?
- Nó ngồi ở xích đu kìa.
Ông Lâm quay bước, nói:
- Tôi lại đằng ấy nói chuyện với nó. Ông đi với tôi chứ?
Ông Tư xua tay:
- Thôi, ông đi đi. Tôi còn phải tay nước hồ cá. Nước trong hồ bị con bé làm rơi vải xi măng xuống nhiều quá. Nhưng ông đừng nói gì với nó. Nó không hiểu lại giận tôi.
Nghe lão quản gia dặn mình, tự nhiên ông Lâm thấy tức cười trong bụng. Người đáng bị giận trong chuyện này là con bé chứ đâu phải ông Tư.
2 ông cháu nó thật ngược đời. 1 già 1 trẻ ở 2 vị trí khác nhau, tuy không ruột thịt nhưng lại thương nhau hết lòng.
Hoàng Trinh nằm bắt tréo chân trên chiếc xích đu. 1 cái lá bàng to được cô che ngang mặt, để tránh những tia nắng xuyên qua tàn cây soi xuống chỗ cô đang nằm.
Miệng hát véo von 1 bản tình ca vui nhộn. Rải rác dước chân là những hột mận, kế đến là cái rổ còn sót lại vài trái mận bị cắn nham nhở cùng chén muối ớt.
Ông Lâm bước đến lấy chiếc lá trên mặt Hoàng Trinh. Làm cô bé bị chói nắng vội nhắm tít mắt lại. Cô la oai oái:
- Á! Ông Tư này. Mau trả lại cái lá cho con đi, nắng rọi vô mặt con hết thấy đường bây giờ.
Ông Lâm cười to:
- Là cha đây chó con, không phải ông Tư đâu.
Hoàng Trinh lồm cồm ngồi dậy:
- ứ! Cha mà con cứ tưởng ông Tư. Hôm nay cha không tiếp khách của..... VTV3 hay sao mà trông cha rảnh rỗi thế.
Nghe con gái trách nhẹ, ông mỉm cười vuốt tóc cô. Ông đùa:
- Cha không tiếp ai ngoài cô khách đặc biệt, Hoàng Trinh tiểu thư.
Cô chu môi nhìn cha:
- Con quan trọng đối với cha vậy sao?
Ông Lâm ngạc nhiên ngó con:
- Không là con thì còn ai vào đây nữa hả con gái.
Hoàng Trinh nữa đùa, nửa thật:
- Vậy mà bấy lâu nay con cứ tưởng, con chỉ là chiếc bóng mờ nhạt trong lòng cha.
Ông xót xa nhìn con. Bao nhiêu công việc đã chiếm hết thời gian. Nhiều khi trở về nhà ông đã quá mệt mỏi. Nên không còn quan tâm chăm sóc cô như lúc mẹ cô còn sống.
Ông đã bỏ mặc cô cho vú Năm. Nhiều lúc chỉ hỏi thăm vài câu qua loa khi sắp đi công tác. Đại loại như cô có cần gì không, còn tiền xài hay hết? Nhưng con bé chỉ lắc đầu im lặng.
Những lần ông đi nước ngoài, nó không ra sân bay tiễn ông. Mà chỉ rươm rướm nước mắt bịn rịn nhìn ông. Với câu nói như dặn dò mỗi lần ông đi xa, ông vẫn còn nhớ không sót chữ nào.
- Cha đi nhớ giữ gìn sức khỏe. Con chúc cha luôn gặp may mắn.
Lúc đó ông nghĩ con bé chưa đủ lớn nên còn hời hợt. Nhưng không, người vô tâm và hời hợt chính là ông. Ông tự trách mình sao lại không gần gũi để biết được tâm sự của nó.
Và mãi mãi ông sẽ không được con mình nếu như không tình cờ nghe được những lời vú Năm nói với chị Ba giúp việc.
- Ti nghiệp cho Ti Ti, muốn tiễn cha mình nhưng lại sợ đụng chuyện với mẹ con Tú Mỹ. Có lần vú bắt gặp nó đứng bên cửa sổ nhìn theo chiếc xe đến đón ông chủ mà khóc thút thít. Vú có hỏi nó chỉ im lặng lắc đầu không nói.
Con bé thật can đảm khi nhận phần thiệt thòi về mình. Nó đã hy sinh tình cảm riêng mình để nhường niềm vui cho kẻ khác.
Ông nhìn cô yêu thương:
- Cha biết cha có lỗi với mẹ và con. Cha đã không làm đúng lời hứa với bà ấy trước lúc bả nhắm mắt, là phải chăm nom lo lắng cho con đến lúc trưởng thành. Hoàng Trinh này! Con giận ta nhiều lắm phải không?
Hoàng Trinh nhìn gương mặt đã xuất hiện nhiều nếp nhăn của cha mà thấy lòng tràn ngập 1 nỗi xót xa. Cô không hiểu vì lý do nào mà hôm nay ông lại nói với cô những lời tâm sự như tự trách của ông.
Cô nắm tay cha, giọng trầm xuống:
- Con không trách cha đâu. Cha đã lớn tuổi cũng cần có những người chia sẻ buồn vui. Mà điều đó chỉ có dì Tú Mỹ làm cho cha cảm thấy hài lòng. Con cũng nghe nhẹ nhàng vì cha đã có người hầu bạn. Con lớn rồi nên tự biết lo cho bản thân, con không có lý do gì để mà giận cha cả.
Ông Lâm vuốt mái tóc dài óng ả của cô nói:
- Cha thật không phải khi chỉ nghĩ đến niềm vui riêng mà quên mất con gái cha cũng đang thiếu thốn tình mẫu tử. Từ đây cha sẽ cố gắng bù đắp hết những gì mà cha có thể làm được cho con.
Nghe cha nói, Hoàng Trinh nghe xúc động dâng ngập bờ mi. Cô cười với cha mà mi mắt cay xè:
- Con thật sung sướng khi chính tai con nghe được những lời nói của cha. Có nghĩa là giữa cha và con sẽ không còn khoảng cách vô hình nào nữa cả. Phải không cha?
Ông Lâm gật đầu:
- Đúng. Cha cám ơn con đã hiểu hết nỗi khổ tâm của cha. Quả như lời ông Tư nói, con là 1 con bé bướng bỉnh nhưng có trái tim nhân hậu.
Hoàng Trinh cong môi nũng nịu với cha:
- Tại ông Tư thương con nên mới nói thế. Con gái cha không dễ bị ai ăn hiếp đâu.
Ông cười vui vẻ trêu cô:
- Cha biết chứ, nội cái vụ con làm hư 2 cây kiểng của dì là 1 bằng chứng hùng hồn rồi còn gì. Hôm đó con và dì Mỹ đã cải nhau 1 trận kịch liệt, nhưng người lãnh đủ lại là cha và ông Tư già đấy con gái yêu ạ.
Hoàng Trinh mắc cỡ khi nghe cha nhắc đến lần bắt chước ông Tư xén kiểng. Thất bại thảm hại làm cô nổi khùng khi bị bà dì lắm mồm mắng. Kết quả là cô và bà đã đụng nhau 1 trận tóe lửa.
Cô giấu mặt vào lưng cha, cười nho nhỏ:
- Chuyện xưa như trái đất mà cha cũng còn nhớ. Con khâm phục trí nhớ của cha luôn.
- Nếu không có trí nhớ tốt thì làm sao cha ngồi được ở chức tổng giám đốc hả con gái.
- Cha thì nhất rồi, nên hết thảy mọi người ai cũng bảo con rất giống cha. Cha có thấy như vậy không?
Ông Lâm không trả lời mà xoa đầu cô con gái láu lỉnh. Ông cũng nói theo cô:
- Chỉ có 2 cha con ta là hiểu rõ về nhau hơn ai hết con nhỉ.
Không hẹn mà cả ông và cô bật cười sảng khoái. Hoàng Trinh cười đau cả bụng nhìn cha:
- Ôi! Con không ngờ cha cũng có đầu óc khôi hài đến như thế.
- Làm người cũng phải có lúc sống vui vẻ chứ con. Cứng ngắt quá sẽ không cảm nhận được cái thú vị của cuộc sống quanh mình.
Hoàng Trinh gật gù:
- Hèn chi, với cái nhìn thoáng như vậy nên con không thấy cha già đi tí nào. Trái lại cha ngày càng phong đ hơn.
- Đừng nịnh cha, con gái. à! Công việc của con có gì khó khăn lắm không?
- Trái lại rất là thoải mái thưa cha. Bác Bảo với nhỏ Hiền cùng mọi người trong công ty đều đối xử rất tốt với con. Chắc 1 phần cũng nhờ vào những lời gởi gấm của cha.
- Con làm việc có năng lực người ta mới nâng đỡ. Còn lề mề quá dù có quen biết mấy họ cũng đành bó tay thôi. Nhưng làm sao con biết được cha đã nói chuyện với ông Đình Bảo?
Hoàng Trinh cười đắc chí:
- Cha quên rằng nhỏ Hiền là bạn thân của con ư. Nhờ vậy con mới biết trong lòng cha con vẫn còn chiếm 1 vị trí tương đối quan trọng.
Ông Hoàng Lâm cau mày:
- Hừ! Con không sợ cha đánh đòn sao mà nói như thế? Con khờ quá đi, cha làm sao bỏ mặc con được. Với cha con còn là nguồn động viên an ủi tinh thần rất lớn nữa kìa.
Hoàng Trinh nghịch ngợm vuốt má ông miệng hỏi:
- Ôi! Xin lỗi ngài. Con hồ đồ nói năng lung tung làm ngài phật ý. Mong ngài rộng lượng xí xóa cho.
Ông Lâm không nén được cười:
- Con lém lỉnh quá đấy Hoàng Trinh.
Cô tỉnh bơ trả lời cha:
- Thì con giống cha mờ.
Ông lắc đầu chịu thua cái miệng lanh chanh của cô. Ông chuyển hướng câu chuyện:
- Ngày mốt công ty tổ chức cho anh em ăn tết ở khách sạn Hoàng Gia. Con tới chứ?
- Nếu được cha mời thì con không từ chối.
- Cha vừa cho người mang thiệp mời cho ông Đình Bảo. Hy vọng ông ấy có mặt để cha còn cảm ơn ông ấy vài câu. Nếu con ngại, con có thể rủ thêm vài người bạn đi cùng.
Hoàng Trinh nghĩ ngay đến Ngọc Khánh và Diệu Hiền, cô vui vẻ gật đầu:
- Nhất định con sẽ đến quậy cha và các cô chú bên ấy 1 trận mới được. Cha không sợ chứ?
Ông Lâm lắc đầu:
- Chuyện đó về sau hẳn tính. Còn bây giờ con mau vào tắm rửa rồi ăn cơm. Mặt mũi và quần áo của con dính đầy xi măng và cát. Cha xém không nhận ra con nữa đấy Hoàng Trinh.
Cô đứng dậy hôn vào má ông rồi chạy ù vào nhà. Mồ hôi và xi măng dính trên người làm cô ngứa ngáy khó chịu. Cha vừa nhắc là lập tức cô phóng đi liền. Cô không biết ông Tư có bị giống như cô không nữa.
Ông Hoàng Lâm nhìn theo dáng con lòng thầm hãnh diện. Đứa con gái bé nhỏ giờ đây đã là 1 thiếu nữ duyên dáng vừa thông minh lanh lợi. Bước vào đời bằng những bước đi vững chãi. Nó giống ông ở tính tự lập và quyết đoán trong công việc. Nhờ vậy mà ông mới có được địa vị như ngày hôm nay.
Ông chậm rãi đi vào nhà, trong lòng thật khoan khoái khi đã nói hết được những điều cần nói với con.
Không chỉ riêng cha con ông Hoàng Lâm đã vui vẻ trút cạn nỗi lòng. Còn 1 người được nghe hết từ đầu câu chuyện rất lý thú đó là ông Tư. Ông thở ra nhẹ nhàng, thầm cảm ơn Phật Trời đã giúp con bé Ti Ti xóa được khoảng cách không đáng có giữa 2 cha con.
Ông nghĩ bà vú cũng sẽ rất vui khi được nghe ông kể lại mẫu đối đáp giữa Ti Ti và ông chủ.
-
Chương 15
Bà Tú Mỹ trả tiền tắc xi rồi đảo mắt nhìn quanh. Thấy không có gì khác lạ bà sửa lại nếp áo rồi bước tới bấm chuông.
Người giúp việc vừa mở cổng, bà vi đi vào hỏi trỏng:
- Ông ấy có ở nhà không?
Người đàn bà này là khách thường xuyên của ông chủ. Bà ấy có cả chìa khóa của ngôi biệt thự này. Nhưng vì quên mang theo nên mới cần người làm mở cổng.
Mỗi lần đến đây bà chẳng thèm đến xỉa hay chào hỏi ai trong nhà. Thái độ rất hách dịch, riết rồi người làm trong nhà cũng không thắc mắc gì thêm.
Người mở cổng nhìn xoáy vào mặt bà trả lời:
- Thưa bà, ông chủ đang ở trên lầu.
Chỉ chờ có thế, bà ung dung đi thẳng vào nhà như chỗ thân quen. Tự nhiên đẩy cửa phòng ông Phi Long bước vào.
Ông Phi Long đang đứng cạo râu, nghe động ông quay lại và kêu lên:
- Ồ! Thì ra là em đã tới.
Bà nguýt yêu ông:
- Ngoài tôi ra bộ ông còn nhiều đứa đến kiếm à?
Chưa trả lời, ông bỏ con dao cạo râu xuống bước đến ôm vai bà. Siết chặt người tình trong tay, giọng ông ngọt ngào:
- Làm gì có, ngoài em ra tôi chả còn để ý đến ai khác cả.
Mắt sáng nét hài lòng trước lời nói của gã đàn ông. Nhưng bà cũng giả bộ ỡm ờ đẩy ông ra.
- Tôi mà biết ông léng phéng với ai thì ông chết với tôi đó.
Ông dìu bà đến bên giường ngồi xuống. Ông vuốt ve bà:
- Lần đầu gặp em bên cạnh ông Lâm, anh đã choáng ngợp như bị em thu mất hồn. Anh phát ghen với ông ấy, nhưng từ lúc được em đáp lại tình yêu anh thấy mình là người vô cùng hạnh phúc.
Ngẩng ra 1 giây với lời thố lộ của ông. Bà Tú Mỹ cười mỉm cười với vẻ tự hào, nét tự hào của người đàn bà thừa biết mình còn rất đẹp, còn đầy lôi cuốn trước gã đàn ông háo sắc.
Mím môi bà ngoe nguẩy:
- Vậy sao mấy bữa nay ông không ghé nhà?
- Ghé chi nữa? Em quên là đã dặn anh hễ không có gì cần thì đừng ghé đến. Bọn người làm để ý, chúng ta gặp nhau ở nhà anh có thoải mái hơn không.
Bà lườm ông:
- Cũng tại ông ẩu quá nên để cho lão già nhìn thấy. Làm tôi lo tới nỗi cứ thấp thỏm sợ lão to nhỏ lại với ông ấy.
Ông Long lần tay vào áo bà xoa nhè nhẹ:
- Thì dúi vào mồm lão 1 ít tiền rồi tống lão đi là xong chứ gì.
- Tôi cũng đã làm thế nhưng ngặt nỗi lão rất được lòng ông ấy nên tôi không ra tay được.
- Em lo gì, tới giờ ông Lâm cũng không biết. Mà cho dù ông ấy có biết thì còn có anh bảo bọc cho em. Thôi cứ mặc xác lão già ấy đi.
Nghe ông Long hứa hẹn, bà Tú Mỹ thở phào nhẹ nhõm:
- Nếu được như thế thì từ nay tôi không cần phải sợ ông ấy nữa.
Ông Long đứng lên khóa trái cửa phòng lại, rồi ngồi xuống lần mở từng cúc áo của bà. Ve vuốt lên bờ ngực còn căng đầy, làm cơ thể bà nóng dần lên.
Bà vờ nắm tay ông ngăn lại:
- Để lúc khác, hôm nay ông ấy có ở nhà. Tôi phải về sớm.
Ông Long nhìn bà say đắm:
- Cả tuần nay chúng ta không gặp nhau, em đừng làm anh thất vọng.
Nói rồi ông kéo bà nằm xuống. Bà không còn phản kháng trước những cái vuốt ve sành sỏi của ông. Chỉ từ khi chấp nhận làm người tình của ông Long, bà mới được ông đưa vào sự khoái lạc tột cùng của ân ái. Mà ở ông Lâm, chồng bà không đáp ứng được.
Sau cơn mây mưa cả 2 lăn ra thở hổn hển. Ông Long rút điếu thuốc đưa lên môi rít 1 hơi. Ông hỏi bà Tú Mỹ:
- Cái vụ bà kêu ông Lâm để Mỹ Hằng đứng tên vào cổ phần ở công ty đã có kết quả gì chưa?
Bà Tú Mỹ lắc đầu:
- Tôi định tối nay mới nói với ổng. Tôi hy vọng vì tình nghĩa vợ chồng bấy lâu, ổng sẽ không từ chối.
Nhìn theo khói thuốc bay bay ông Long nhẩm tính:
- Ta phải lời dụng người đàn bà này xúi ông Lâm để Mỹ Hằng có cổ phần. Rồi dụ con ả rút ra từ từ, nói là có ý định hợp tác làm ăn. Với số tiền của mẹ con bà và cả bản hợp đồng được công ty Hoa Thị hứa mua lại. Ta đủ sức hất ông Lâm ra khỏi cái ghế tổng giám đốc.
Ông Lâm nhổm người hồ hởi:
- Em nên tiến hành nhanh đi. Chớ để con bé Hoàng Trinh trở về thì công Mỹ Hằng chỉ là công cốc.
Bậm môi, bà Tú Mỹ rít nho nhỏ:
- Em căm con bé ấy lắm, em phải cho nó sáng mắt ra mới ra lòng. Anh chờ xem, chỉ vài ngày nữa là em sẽ có được những gì mình muốn.
Mắt toát lên tia nham hiểm, ông Long nói với bà:
- Tình nghĩa là 1 lẽ còn việc làm là 1 lẽ khác. Dù là vợ chồng nhưng em dứt khoát giữ ý mình, em sẽ thuyết phục được ổng.
Ông hùng hồn tiếp:
- Nếu em đồng ý, anh sẽ tập cho Mỹ Hằng chuyện hớp tác làm ăn. Anh tin rằng nếu có vốn mạnh nó sẽ không thua ai đâu.
Bà Tú Mỹ mừng rỡ, không 1 chút nghi ngờ:
- Anh chịu giúp đỡ con bé thì em cảm thấy an tâm. Thôi, bây giờ em phải về kẻo ổng lại nghi ngờ.
Ông Long chồm tới vuốt lên đôi má phúc phính của bà giọng như tiếc rẻ:
- Làm gì thì em cũng thu xếp đến với anh. Anh không chịu nổi nếu vắng em đâu.
Bà Tú Mỹ khẽ đưa mắt với ông:
- Biết rồi. Thôi, em về đây.
Miệng nói bà bước ra cửa. Dán mắt nhìn theo đôi mông tròn của người đàn bà ngúng nguẩy bởi từng bước chân. Ông ngầm công nhận tuy lớn tuổi nhưng dáng bà Tú Mỹ còn thừa gợi cảm, 1 sự gợi cảm đầy khiêu khích cứ làm ông như lên cơn sốt.
Nhún vai ông Long cười, nụ cười tự mãn. Bà ấy vẫn không sánh được với cô con gái đang xuân mơn mởn. Cô như trái chín trên cây mà 1 con người tham lam như ông muốn được nếm thử. Ông càng hưng phấn khi nghĩ đến lúc đưa Mỹ Hằng vào tròng.
Ông búng tàn thuốc bay vòng qua cửa sổ cười cay độc:
- Mẹ con họ là miếng mồi béo bở cho ông. Ông sẽ dùng họ như 1 thứ vũ khí lợi hại để hạ gục ông Hoàng Lâm. Người mà ông căm ghét đến tận xương tủy.
Ông Long bật ngồi dậy, ông vào phòng tắm rồi trở ra với bộ đồ vest sang trọng. Ông vừa sực nhớ đến cuộc hẹn với gã Tư Thẹo. 1 tên mặt rỗ có máu mặt chuyên bảo kê ca-ve ở các nhà hàng.
Ông bước xuống lầu thì gặp chị người làm đi lên. Chị khép nép hỏi ông:
- Thưa ông, ông dùng cơm chưa để tôi dọn?
Ông khoát tay, nói:
- Tôi bạn đi công chuyện, ai kiếm tôi chị nói khoảng 2 tiếng nữa tôi về.
Căn dặn người làm xong, ông xuống ga-ra lấy xe chạy 1 mạch đến chỗ hẹn với gã Tư Thẹo.
Ông đưa xe cho người bảo vệ rồi ung dung đi vào nhà hàng như mọi người khách. Trong cái đầu nhiều mưu mô đang sắp xếp kế hoạch để bàn bạc với gã mặt rỗ.
Vừa thấy ông, như đã dặn trước, anh bồi chạy đến cung kính hỏi:
- Thưa, ông có phải là ông Phi Long không ạ?
Ông Long nhíu mày ngạc nhiên:
- Phải. Chính tôi đây.
Người bồi bàn đưa tay chỉ vào cái bàn nằm sau mấy chậu kiểng um tùm như cách biệt với các dãy bàn.
- Thưa ông, có 1 ông khác đợi ông nãy giờ. Ông ấy nói, nếu ông tới thì đưa ông lại đó.
Ông Phi Long dúi vào tay anh bồi tờ giấy 50 ngàn rồi vỗ vai anh, nói:
- Tôi tự đến đó được rồi, khỏi phiền đến anh.
Gặp được người khách xp, anh bồi cảm ơn rối rít. Ông Phi Long bước thẳng đến bàn Tư Thẹo đang ngồi rung đùi. Trước mặt là ly bia đã cạn chứng tỏ hắn đã đợi ông hơi lâu.
Ông vỗ vai gã:
- Đến lâu chưa hả chú em?
Gã người lên, cái thẹo dài trên má trái giật giật. Gã nhếch mép:
- Những người thừa tiến luôn có thú vui là bắt người khác phải đợi. Ông cũng nằm trong trường hợp đó.
Ông Phi Long cười giả lả:
- Tôi xin lỗi, vì kẹt công việc nên mới đến trễ. Chú mày không đến nỗi nhỏ mọn mà để bụng chứ?
Gã nhún vai không nói. Ông Long gọi nhà hàng đem ra vài món và 1 thùng bia. Gã không chú ý lắm vào các thứ ông gọi. Gã vào thẳng vấn đề không cần úp mở:
- Ông muốn gì cứ nói, Tư Thẹo này sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu của ông. Nếu như điều đó không vượt quá tầm tay tôi.
- Được. Nếu chú mày đã nói như vậy thì tôi cũng không khách sáo gì. Tôi hẹn gặp chú là muốn nhờ chú giúp tôi 1 chuyện. Tôi nghĩ việc này rất nhẹ nhàng đối với 1 người có máu mặt như chú.
Tuy là 1 tay giang hồ khét tiếng đâm thuê chém mướn, nhưng hắn cũng biết mấy gã nhà giàu không ngại mồm mà nịnh bợ đưa hắn lên tận trời xanh, để mong hắn đem hết khả năng phục vụ. Đến khi đạt được nguyện vọng thì họ vi trở mặt, xem hắn như 1 thứ bệnh truyền nhiễm cần tránh xa.
Tư Thẹo nào muốn mình biến thành 1 thứ rác rưởi của xã hội. 1 kẻ chuyên vào tù ra khám bị mọi người khinh khi xa lánh. Nhưng phải có thật nhiều tiền mới mong ngoi lên được ở cái đất Sài Gòn nhiều cạm bẫy.
Đời đã đẩy hắn vào đường cùng, nên hắn đã chai sạn mọi thứ tình cảm. Bây giờ hắn chỉ biết có tiền. Khi những kẻ thừa tiền lắm của cần đến, hắn không ngại gì mà đưa ra cái giá cắt cổ.
Nói xong Tư Thẹo ụp chiếc mũ lên đầu dợm đứng lên, làm ông Long hốt hoảng nắm tay hắn kéo lại.
Ông cười cười với hắn mà méo cả rut. Ông buc phải vồn vã lấy lòng Tư Thẹo.
- Nói thế thôi, chú mày làm gì nóng tính thế. Ngồi xuống đi, tôi đồng ý với cái giá chú nói, nhưng chú chắc chắn hoàn thành mà không bị ai nghi ngờ chứ?
Tư Thẹo cầm vỏ lon bia trong tay. Chỉ cần nhúc nhích mấy ngón tay, hắn đã làm cho cái vỏ lon trở thành móp méo, bẹp dúm lại. Hắn gầm gừ:
- Tư Thẹo này ra mặt thì chỉ có thành công chớ không có thất bại.
Ông Long thở hắc ra:
- Mọi việc tôi đã nói hết. Chú cũng nên dặn đám đàn em đừng bép xép mà chết cả lũ.
Tư Thẹo khoát tay:
- Tôi làm việc có nguyên tắc của tôi. Ông khỏi cần dặn dò cho mất công.
Ông Long và Tư Thẹo lại chụm đầu bàn bạc kế hoạch. Khi đã nắm được địa điểm và thời gian hành động. Tư Thẹo nói:
- Chỉ cần ông phôn 1 tiếng là bọn đàn em của tôi có mặt liền - Hắn móc túi đưa ông cái cardvisit - Đây là số máy của tôi.
Ông Long nhìn lướt qua rồi bỏ vào túi. Lúc bấy giờ ông mới thở phào nhẹ nhõm. Ông nhìn hắn tỏ ra là 1 người biết điều.
- Chú mày cần trước bao nhiêu để lo công việc?
- 1 nửa.
Ông rút tờ ngân phiếu trị giá 10 triệu. Xong việc tôi sẽ đưa hết phần còn lại.
Ông đứng lên nhìn hắn:
- Tôi có việc phải giải quyết. Chú cứ uống thoải mái, tôi sẽ thanh toán với nhà hàng. Thật ngại quá khi để chú ngồi 1 mình.
Tư Thẹo cười nham nhở:
- Ông không cần quan tâm đến 1 tên giang hồ như tôi làm gì. Chỉ cầm khi xong việc, ông nhớ thanh toán hết số tiền còn lại cho thằng này là được rồi.
Sợ ngồi lâu với hắn có người nhìn thấy nên ông gật nhanh:
- Được. Chú thật sòng phẳng.
Ông Long đi khuất, Tư Thẹo nốc cạn ly bia rồi dằn mạnh cái ly không xuống bàn.
- Hừ! Mẹ kiếp! Hắn tưởng 1 thùng bia lớn lắm ư. Tư Thẹo này chỉ cần búng tay là bia uống không hết chứ ở đó mà làm phách.
Hắn ngắm nghía tờ ngân phiếu cười khùng khục. Theo như ông ta muốn thì bọn đàn em đóng vai nhân viên khách sạn chứ không phải giấu mặt. Hắn lầm bầm:
- Thử làm người tốt 1 bữa cũng chả chết ai. Lại có tiền bỏ túi, ôi 1 con thỏ tự đưa mình vào bẫy.
Hắn móc túi lấy điện thoại di đng ra bấm bấm.
- Alô. Tư Thẹo đây.
Bên kia đầu dây:
- Dạ. Dạ, anh Tư kiếm em.
- Mày nhắn thằng Long rổ rồi 2 đứa lại nhà hàng..... Đường.... tao đợi.
- Dạ. Tụi em tới liền.
Tư Thẹo cúp máy rồi ung dung ngồi nhấm nháp đợi 2 tên đàn em tới để giao nhiệm vụ cho từng đứa. Ngày mai đã là ngày hẹn với ông Long.
-
Chương 16
Ông Lâm mở tủ lấp tập hồ sơ để lên bàn. Ông xem kỹ lại cách điều khoản ghi trên hợp đồng. Đây là hợp đồng tương đối quan trọng đối với ông và toàn thể ban lãnh đạo công ty.
Ông quyết định hẹn bên đối tác sau ngày liên hoan cuối năm của công ty hợp đồng sẽ được ký. Ông hy vọng rất nhiều vào số linh kiện điện tử mới nhập về. Nếu thành công, công ty sẽ thu vào 1 khoảng lợi nhuận rất lớn và nhân viên công ty có thêm 1 khoảng tiền thưởng tương đối để vui tết cùng gia đình.
Ông nói với Nhật Huy đang ngồi ở bàn gần đó.
- Cậu Huy này! Cậu đã lên lịch kế hoạch công tác hết rồi chứ?
Nhật Huy ngẩng lên đáp:
- Thưa ông tổng giám đốc, tôi đã làm như lời giám đốc dặn. Ngày mai, công ty liên hoan. Còn tuần tới tức thứ năm chúng ta sẽ ký hợp đồng với công ty lắp ráp điện tử Phương Nam vào lúc 8 giờ.
Ông chậm rãi tiếp:
- Mấy bản tổng kết số liệu báo cáo lên hi nghị vào đầu năm cậu làm tới đâu rồi?
- Dạ. Tôi đã hoàn tất và nhập hết vào máy. Tí nữa in xong tôi trình lên giám đốc ngay.
Ông gật gù nhìn Nhật Huy với ánh mắt hài lòng:
- Rất tốt. Tôi thích làm việc với những nhân viên có năng lực và cầu tiến như cậu. Ráng lên, cậu sẽ còn tiến xa hơn nữa đấy.
Nhật Huy cười khiêm nhường:
- Tại tổng giám đốc thương nên mới nói thế. Tôi chỉ làm hết khả năng mình có được thôi.
Ông Lâm rất mến chàng trai trẻ này. Anh luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ông giao. Tinh thần làm việc nghiêm túc, và vì 1 phần anh ta giống ông ở chỗ rất nhạy bén và nhanh chóng nắm bắt tình hình thị trường, để đưa ra những phương án tối cao.
Có được 1 thư ký như Nhật Huy, ông Lâm thấy yên tâm hơn. Mỗi khi ký 1 hợp đồng nào đó anh luôn là trợ thủ đắc lực của ông.
Về phía Nhật Huy, anh biết anh được tổng giám đốc quý mến như con cháu. Nhưng không vì thế mà ỷ lại hay lơ là, chểnh mảng công việc. Nhật Huy rất ngưỡng m ông Lâm. Ở người lãnh đạo này anh học hỏi được rất nhiều kinh nghiệm quý báu trên thương trường. Anh kín trọng và xem ông như người thầy đáng kính.
Nhật Huy thấy giám đốc vui vẻ, anh mạnh dạn hỏi:
- Thưa tổng giám đốc, theo ông thì bản chiết tính giá cả các linh kiện điện tử mà công ty sắp sửa ký với bên công ty Phương Nam có còn vấn đề gì chưa rõ ràng không ạ?
Ông Lâm nhăn mặt nói:
- Khi hi họp hay tiếp khách cậu muốn xưng hô như thế cũng được. Còn ở đây chỉ có 2 chú cháu thì cậu đừng gọi 1 giám đốc, 2 cũng giám đốc mà mất đi tình thân mật. Cậu chỉ đáng tuổi cháu tôi thôi.
Nhật Huy cười biết lỗi:
- Dạ thưa chú, cháu quên. Tại quen miệng, nhưng chú cho phép thì cháu sẽ làm theo lời chú.
Ông Lâm gật đầu trở lại vấn đề Nhật Huy vừa hỏi:
- Chú thấy giá cả như thế là cân xứng cho 2 bên rồi. Chắc bên đó họ cũng không phản đối, vì với giá đó khi tung ra thị trường họ lời không ít đâu.
Nhật Huy hơi lo nên anh ngập ngừng nhìn ông ấp úng:
- Nói ra sợ chú cười, cháu linh cảm có gì không được ổn lắm. Chú có thấy như vậy không?
Ông Lâm cười tự tin:
- Cháu lo như thế cũng tốt vì thương trường cũng là chiến trường. Nhưng làm người phải có tinh thần lạc quan trong mọi vấn đề. Như thế cháu sẽ không bị áp lực và công việc dễ dàng thành công hơn.
Nhật Huy nhìn ông thán phục:
- Chú quả là 1 tổng giám đốc có một không hai. Cháu rất vinh dự khi được làm thư ký cho chú.
- Huy này! - Ông Lâm bảo anh - Cháu có đi ra ngoài thì ghé phòng tổ chức gọi anh Ba và cô Huyền lên giùm chú. Chú hỏi họ vài việc coi còn gì gút mắc trong buổi liên hoan của anh em vào ngày mai. Chú muốn buổi tiệc phải thật hoàn hảo.
Nhật Huy đứng lên:
- Cháu đang định xuống căn tin uống tách cà phê. Cháu gọi luôn 1 tách cho chú nhé.
Ông Lâm lắc đầu:
- Thôi khỏi. Sáng sớm chú đã uống rồi. Cháu đi đi.
Nhật Huy vừa đi được vài phút. Tiếng chuông điện thoại reo vang.
Ông Lâm nhấn nút máy, tiếng cô nhân viên trực máy vang lên:
- Thưa tổng giám đốc, có 2 nhân viên bên khách sạn Hoàng Gia sang. Họ nói có việc cần bàn với tổng giám đốc.
Ông nhíu mày, nói vào máy:
- Bên lễ tân không có ai ở đó tiếp họ à?
- Dạ có. Nhưng họ khăng khăng đòi gặp ngài mới được.
- Thôi được. Cô đưa họ tới phòng khách. Tôi ra liền.
- Dạ, vâng.
Ông Lâm cúp máy rồi quay quả đi ra cửa. Gặp Mỹ Hằng đi tới, ông cười với cô:
- Mỹ Hằng! Con nói với chú Ba và cô Huyền sang phòng tiếp khách. Ba ở đó đợi họ. Con nhớ nói rõ có người bên khách sạn tới nữa.
Mỹ Hằng lấm lét nhìn ông:
- Dạ. Con đi liền.
Nhìn theo dáng ông vừa khuất, Mỹ Hằng đảo mắt nhìn quanh rồi đưa tay vặn chốt cửa phòng ông. Cô đưa tay chặn ngực.
- Hú hồn! May quá, ông ấy đi mà quên khóa cửa phòng.
Cô lách nhanh vào và bước đến chỗ ông. Cô bắt đầu mở hết các ngăn kéo lục lạo. Nhưng cô không tìm được gì ngoài mấy chồng hồ sơ lưu được sắp gọn gàng trong từng ngăn tủ.
Đang thất vọng ê chề thì mắt Mỹ Hằng vụt sáng lên khi nhìn thấy hợp đồng nằm ngay trên bàn. Cô mừng húm:
- Hừ! Ông ấy để đây báo hại ta tìm muốn chết.
Cô vội vàng cầm lấy và bước nhanh ra ngoài khép cửa lại. Đang hớn hở trở về phòng. Mỹ Hằng tái xanh cả mặt khi thấy 2 người ở phòng tổ chức đang tiến về phía cô.
Mỹ Hằng giấu vi tập hồ sơ ra sau lưng. Cô cố gượng cười với họ:
- Ba con nói, chú Ba và cô Huyền có tới thì đến phòng tiếp khách. Ba con đang đợi.
Bà Huyền hơi ngạc nhiên, vì mọi hôm đi làm. Mỹ Hằng có chịu chào hỏi ai. Cô chỉ biết đỏng đảnh làm dáng. Tất cả lớn nhỏ trong công ty chẳng có trăm gờ ram nào trong mắt cô. Bà cũng thấy không có cảm tình đối với cô con gái đỏm dáng này.
Ông Ba Chánh nhìn bà Huyền:
- Vậy chúng ta đi thôi.
Bà Huyền gật đầu:
- Tổng giám đốc không thích ai lề mề đâu. Mỹ Hằng! Cám ơn cháu. Chúng tôi đi gặp ông ấy đây,
- Vâng. Cô chú cứ đi.
Mỹ Hằng thở phào nhẹ nhõm, cô vội chạy nhanh về phòng. Máy phô tô đã được cô mở sẵn khi nãy, cô vội vàng cho máy in ra từng tờ rồi xếp tất cả lại y như cũ. Cô đem trả lại cho ông Lâm.
Vừa xoay nắm cửa đóng lại, Mỹ Hằng giật mình khi thấy Nhật Huy sừng sững trước mặt. Cô tươi cười với anh:
- Ồ! Anh Huy mà Hằng tưởng đâu ai. Làm Hằng hết cả hồn.
Nhật Huy đùa:
- Bộ cô làm chuyện gì mờ ám hay sao mà yếu bóng vía thế?
Mỹ Hằng vội chối biến:
- Anh Huy này lạ. Hằng đâu có gì mờ ám. Chỉ tại mẹ Hằng vừa điện đến nhắc ba, nên Hằng mới kiếm để nhắc lại vậy mà. Thôi, chốc nữa anh Huy nói lại giùm, Hằng bận đi công chuyện đây.
Nói rồi cô vội phóng đi. Nhật Huy nhìn theo lạ lẫm. Cô ả thì có bao giờ ngồi yên 1 chỗ đâu nào.
Trưa đó, ông Lâm về nhà. Sau khi cơm nước xong, ông vào phòng nằm nghỉ. Cuối năm bao nhiêu là chuyện phải giải quyết. Ông mệt đứt cả hơi.
Bà Tú Mỹ trong phòng tắm bước ra. Bà xà xuống bên ông:
- Tôi muốn bàn với ông công việc này.
Ông Lâm nhìn vợ:
- Bà nói đi, tôi nghe đây.
Bà Tú Mỹ ngập ngừng, nhưng khi nhớ đến lời hứa với ông Long, bà mạnh dạn nói với chồng:
- Con Mỹ Hằng đã lớn, nó vào làm ở chỗ ông cũng tốt. Tôi muốn nói ông cho nó đứng tên vài cổ phần, để con bé không bị mặc cảm với đám nhân viên rằng nó chỉ là 1 đứa con riêng.
Ông hơi bất ngờ trước lời đề nghị của bà. Ông nhíu mày, hỏi:
- Hôm nay sao bà lại có ý nghĩ lạ lùng vậy. Tôi vẫn xem Mỹ Hằng như con ruột. Nó làm gì phải mặc cảm với ai.
Giọng bà ngọt ngào:
- Tôi vẫn biết ông thương nó thật lòng. Nhưng nhìn nó buồn buồn tôi đau thắc cả ruột. Ông không biết, chớ miệng đời lắm thị phi mai mỉa. Họ chuyên dòm ngó chuyện người khác để dèm pha bàn tán.
- Nó sẽ không thiệt thòi khi ở đây với bà. Tôi hứa, khi nó lấy chồng, nó cũng sẽ được 1 số tiền không nhỏ, tôi cho nó để làm của hồi môn.
Được ông Long dặn trước nên bà gạt ngang lời ông:
- Nhưng tôi muốn nó có vài cổ phần tôi mới an tâm - Rồi bà thút thít - Bao nhiêu năm mẹ con tôi về ở với ông. Thành tâm thành ý đặt hết vào ông, vậy mà 1 chuyện nhỏ như vậy ông cũng không giải quyết được. Thật hổ thẹn khi ngay cả ông cũng không tin tưởng tôi.
Bà quay mặt vào tường đôi vai rung rung, bà tiếp:
- Hay ông sợ mẹ con tôi bòn rút tiền của ông để làm vốn riêng? Nếu ông nghĩ tôi ti tiện như vậy thì từ nay tôi không làm phiền ông nữa.
Nghe vợ nói, ông Lâm cảm thấy khó nghĩ. Cho Mỹ Hằng đứng tên cổ phần cũng được. Nhưng ông có nghe loáng thoáng trong số nhân viên rằng đạo đức của nó không tốt lắm. Mà không đồng ý thì bà ấy lại nói mình phân biệt, đối xử không công bằng. Thôi thì chiều bà ấy 1 lần cho êm. Còn Mỹ Hằng, phần nó ông sẽ để ý giám sát chắc không xảy ra chuyện gì.
Ông đặt nhẹ tay lên vai bà:
- Bà đừng khóc nữa, xấp nhỏ nghe được nó cười. Được rồi, tôi đồng ý. Nhưng để thư thả vài bữa, tôi sắp xếp chuyện công ty đâu đó rồi sẽ cho nó biết.
Bà Tú Mỹ mừng rỡ:
- Có như thế chứ, con Mỹ Hằng nói nghe được tin này nó sẽ mừng lắm. Tôi cám ơn ông đã xem nó như con ruột. Tôi cũng nở mặt với mọi người vì có được người chồng tốt như ông.
Đã đạt được mục đích bà Tú Mỹ mỉm cười khoái trá. Bà nghĩ với sự trợ giúp của ông Long, con Mỹ Hằng nhất định sẽ không thua gì Hoàng Trinh.
Riêng ông Hoàng Lâm, nhìn gương mặt vui mừng của vợ. Ông nghĩ đơn thuần có lẽ bà ấy quá xúc động. Ông nào ngờ tai họa đang chực chờ đổ xuống ông.
- Ngày mai, công ty liên hoan cuối năm. Bà đi với tôi chớ?
Bà Tú Mỹ gật đầu ngay:
- Đi chớ, dù sao tôi cũng là phu nhân tổng giám đốc. Đến đó coi ông có bà nào đeo theo hay không.
Ông Lâm bật cười:
- Bà khéo đùa, tôi già rồi có ma nào thèm - Ông nhìn đồng hồ - 1 giờ rưỡi rồi à, thôi tôi đến công ty đây.
Bà lấy cặp táp rồi đưa ông ra cửa. Khép cửa lại, bà ngã người ra giường tưởng tượng đến gương mặt thích thú và hài lòng của Mỹ Hằng và ông Long. Bà mỉm cười khép mắt.