kết cục của truyện nài có hậu lắm lên cả nhà yên tâm hehehhe
Printable View
kết cục của truyện nài có hậu lắm lên cả nhà yên tâm hehehhe
chậc ! thực tế ghê hĩ ^^
Phần 2
Lờ mờ nửa tỉnh nửa mê. Đôi mắt nhìn kim đồng hồ đã điểm 12h trưa, kẻ đau tình bật dậy chầm chậm. Nhìn dòng người qua lại, hắn hít thở chút không khí và ánh nắng mặt trời mà đầu óc nhức như búa bổ, khắp các bắp thịt cũng nhức mỏi,cộng với cổ họng đau rát và có đờm, hắn đã bị ốm, ốm thật rồi. Bước liêu xiêu vào phòng vệ sinh và nhìn lại gương mặt mình, hắn vuốt lại tóc, nhe răng ra chải rồi vạch quần đứng đái lên tường,. Lếch thếch làm vội bát mì tôm cho đỡ đói, rồi lại quẳng cái thân xác cao to ấy lên giường. Đầu óc hắn ngu ngơ như 1 đứa trẻ lên 3, ngó cái bộ dạng lúc này có lẽ người ta sợ hắn mắc căn bệnh thần kinh hoang tưởng.
Hắn tự cho mình một vài phút trước khi thức dậy để lơ ngơ thôi. Có lẽ cơ thể đang xuôi theo những tàn dư của liều thuốc ngủ tối qua, nhưng đầu óc lại đang tỉnh táo dần. Bức ảnh hai đứa chụp với nhau ở sân bay gần 2 năm trước . Bỏ ra khỏi khung và không dám nhìn lại, mắt hắn nhắm nghiền, tay hắn vò nát đi rồi quẳng ra ngoài cửa sổ : ‘’ Chết đi !!! Chết đi !!! Hắn lẩm bẩm….
Kẻ bị phản bội hoàn toàn có thể gặp và đánh đập, chửi mắng kẻ phản bội một cách thậm tệ nhất. Nhưng trái tim đang bị tổn thương nặng nề chưa thể biến hắn thành cục súc như vậ.y. Những ngày tháng yêu thương mòn mỏi đợi chờ đã biến tâm hồn hắn trở nên cao thượng lúc nào không hay ? Một kỷ niệm cũ bỗng dưng ùa về trong đầu hắn. Ngày đó là ngày mà hắn và Thuỷ cãi nhau, hắn đã nặng lời với Thuỷ làm cô ta giận mất mấy ngày nhưng rồi 2 đứa gặp nhau trong một chiều mùa thu Hà Nội :
- Sau này em sợ anh vũ phu với em lắm…
- Không không anh thề là sau này dù có như thế nào đi nữa anh sẽ cư xử nhẹ nhàng với em…..
-Chẳng biết được từ giờ đến cuối đời sẽ như nào đâu !
-Không không anh thề mà , xin thề , nhìn cái mặt anh đi, hiền thế này mà hề hề…
Nói rồi hắn chu mỏ lên hôn chụt 1 cái vào môi Thuỷ…nụ hôn say đắm nhất….
Hắn vẫn nhớ như in kỷ niệm đó và cho đến ngày hôm nay, dù tình yêu đã chết nhưng tình thương thì chưa hết. Hắn cặm cụi nhắn một mẩu tin cho Thuỷ, mấu tin cuối cùng:
Anh đã biết mọi chuyện của em bên kia rồi, không trách em vì trong tình yêu chẳng có cái gì đúng hoàn toàn, chẳng có cái gì sai hoàn toàn. Anh không muốn nhìn thấy em một lần nào nữa ,. Hy vọng từ giờ trở đi, em sẽ là người sống có trước, có sau …!
Hắn thực sự trở thành 1 người cao thượng có phần nhu nhược sau tin nhắn đã được gửi đi này.
Chai Hennessy gần cạn, mắt lim dim, hơi thở nồng mùi rượu, hắn gục mặt xuống bàn….Nhìn xung quanh toàn màu mờ **c của khói thuốc lá, lố nhố những màu đen đầu người loang lổ trong ánh đèn laser, tai nghe lùng bùng tiếng nhạc dance chát chúa. Tuấn - thằng bạn dân chơi của hắn ngồi cạnh hết mực vỗ vào vai an ủi. Nhưng cái mà hắn cần lúc này là một con đàn bà có thể xoa dịu chứ không phải cái vỗ vai đen đét của một thằng đàn ông. Hắn khó chịu, rất khó chịu, chỉ muốn đấm vào mặt thằng bạn mình một cái nhưng giờ thân thể đã mỏi mệt rã rời. Cú sốc mang tên Thuỷ đã hành hạ hắn suốt hơn tháng nay, nó bòn rút sức lực, làm hắn mất đi niềm tin vào tình yêu và cuộc sống. Đối với một người đa sầu đa cảm như hắn thì chỉ cần một tình yêu đơn giản và gần gụi, nếu không có sự ra đi kèm phản bội của Thuỷ, hắn đã không như thế này. Chỉ một màu đen giống như bộ quần áo hắn đang mặc, cuộc đời đối với hắn lúc này chỉ một màu đen đó thôi …!!! Đôi tay buông xuôi theo ỹ nghĩ cho đến khi rơi xoảng 1 cái cốc. Hắn mới giật mình tỉnh rượu….
Ngồi bên cạnh lúc này là một cô gái với thân hình tuyệt đẹp, mái tóc bồng bềnh như sóng biển, gương mặt toát lên vẻ bất cần với cặp môi cong khiêu gợi, 2 mắt mở to lên nhìn hắn như 1 sinh vật lạ. Hắn ngạc nhiên chớp đôi mắt chưa đến mức độ quá cáo già để có thể soi thấu tim gan người khác. Trong giây lát, hắn thấy cần phải ngay ngắn lại mình trước một cô gái đẹp như vậy. Hắn ngồi thẳng, chỉnh lại áo vest. Ra bộ nghiêm mặt một chút rồi tranh thủ lúc cô đang nhìn mình, hắn cười nhe hàm răng trắng muốt ra đáp trả ….chẳng hiểu sao cái miệng hắn lúc đấy lại buột ra câu nói :
-Chào em….
Tiếng nhạc chát chúa làm tiếng chào nhỏ thó của hắn bay đi đâu mất.. Cô gái ra hiệu cho nguời bồi bàn dọn dẹp chiếc cốc bị vỡ và trên tay cầm 1 chiếc cốc mới, đặt lên bàn ,chỗ hắn. Nhìn kỹ gương mặt cô, hắn thấy ấn tượng ở đôi mắt rất quyến rũ, cái mũi cao và thon trên gương mặt thanh tú và nhất là bờ môi hơi vểnh, ở nàng có điểm gì đó rất bất cần đời…đẹp theo kiểu bất cần bướng bỉnh.
-Giới thiệu cho mày, đây là Cẩm Vân, người Sài Gòn, bạn tao - Tuấn cuời hềnh hệch sau lưng hắn…
Cẩm Vân mặc chiếc váy áo 2 dây màu đen, để lộ bờ vai thon và một phần của bầu ngực căng tròn trắng trẻo , cặp chân dài ngọc ngà được tô điểm bằng đôi guốc cao gót Dolce & Gabbana siêu đẹp cùng màu đen tuyền….Hắn thấy Vân thật hợp cạ trong cách ăn mặc, hắn thích con gái ăn mặc đơn giản nhưng sang trọng như vậy :
- Anh là bạn của Tuấn….Như thế này là như thế nào mày ? – Hắn nói với cô gái rồi quay sang hỏi Tuấn
- Vân là bạn của tao từ hồi…mẫu giáo !!!!. Vân chưa có người yêu đâu, hôm nay rủ mãi mỏi cả mồm em ấy mới đến đây đấy…
Đôi mắt hắn ánh lên vẻ tinh ranh hiểu ngay lòng tốt của thằng bạn mình. Quả thật, với vẻ đẹp tuyệt của Vân, ai mà chẳng mê, nhất là giữa lúc hắn đang cô đơn quằn quại đến như thế này….Cái mồm giảo hoạt của hắn hoạt động hết công suất, càng nói hắn càng cảm thấy như đôi mắt của Vân tiếp thêm năng lượng, như bật đèn xanh cho hắn đi sâu vào lòng cô ta…Đặc biệt là giọng nói Sài Gòn ngọt lịm như viên kẹo đang hoà tan dần trong miệng hắn, làm cái lưỡi của hắn tiết ra thật nhiều nước bọt…
Anh đưa em về nha, bây giờ là 11h rồi, về muộn quá ba em lại kêu – Vân nói và nhìn vào chiếc đồng hồ nhỏ xinh trên cổ tay…
Bước ra khỏi cửa New Centery – vũ trường lớn nhất HN, hắn dắt tay nàng bước lên cỗ xe tăng Hummer - chiếc xe mới tậu của ông già hắn với cái tên cỗ - xe- tăng- Hummer - hắn khoái trá khoe khoang với bạn bè như vậy không biết bao lần… Thời gian này, hắn đen tình nhưng đỏ bạc, vụ cá độ bóng đá vừa qua đem lại trong túi hắn rủng rỉnh những trăm triệu. Lại thêm việc gia nhập vào nhóm Hắc Hải. Một nhóm quy tụ nhưng hào kiệt ăn chơi có tiếng của đất cảng Hải Phòng và Hà Nội, thường xuyên quậy phá bằng những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, . Hắn được Hắc Hải đánh giá như một tay chơi toàn diện, vừa trẻ nhất hội, lại cao to đẹp giai, ăn mặc sành điệu nhưng độ chơi vẫn phải phụ thuộc vào ông bà già nên hắn chỉ được xếp ở chức tài xế cho cả Hội. Và cỗ xe tăng Hummer này là phương tiện để cả bọn di chuyển
Chiếc xe hơi độc đáo đỗ xịch trước cửa căn biệt thự mặt phố Bà Triệu. Cẩm Vân bước xuống trước ánh mắt sững sờ của dòng người qua lại. Nhìn Vân lúc này thật dễ thương với chiếc áo lông màu đỏ khoác ngoài cùng chiếc khăn quấn cổ trắng tinh lúi húi bước vào cổng. Tay nhấn vội cái chuông, đôi chân cứ giậm đất vì rét…Vân mỉm cười rất tươi chào hắn. Hắn cười nhạt chào lại rồi đánh vô lăng lái xe đi…..
-Alô Vân à !
-Vâng ai đấy ạ…
-Anh là người đưa em về 15 phút trước
-A !!!!!!!… ….Anh Hai , sao anh Hai biết số của em ? Mà giọng anh nghe qua điện thoại khác quá à …Nghe như là bị ốm rồi …
-Anh hỏi Tuấn, ừhm, anh ốm vì em đấy - Hắn nói một câu chẳng liên quan !
-Vậy à anh nhớ giữ gìn sức khoẻ nhé, thời tiết HN không như trong SG, dễ ốm lắm đấy….Vân tỏ vẻ rất quan tâm…
Những ngày sau cuộc gặp gỡ sắp đặt đó, hắn với Vân quấn lấy nhau với những lần buôn chuyện tưởng như cháy cả máy di động…Vân không thích online, cũng không thích nhắn tin, thích thì nói chuyện điện thoại, không thì gặp trực tiếp. Vân luôn miệng khuyên nhủ hắn đừng cắm đầu vào cái máy vi tính nữa vì thế giới ảo đầy những phù du, lừa lọc, thay vào đó Vân chủ động rủ hắn đi ăn uống, dạo phố, hát karaoke cho đầu óc khuây khoả….Cô nàng hơn hắn 2 tuổi xem ra đang chiêu dụ hắn bằng chiêu bài chiều chuộng và quan tâm săn sóc…Sau vết thương tình, hắn nói chuyện luôn tỏ ra là kẻ từng trải với điếu thuốc Black Mild lúc nào cũng cháy trên môi. Nhưng với cá tính tinh khôn của Vân thể hiện ra ở cách ứng xử, rõ ràng cô ta từng trải hơn hắn rất nhiều…Vân khuyên nhủ hắn như một người chị đang đầu độc dần tâm hồn non dại của thằng em. Bản thân hắn cũng cảm nhận như vậy, nhưng hắn giờ còn quan tâm gì nữa ? Chẳng cần một cô gái trong trắng, tinh khôi nữa !!!.Hắn chẳng sợ gì nữa...Kệ mẹ ! Cái mà hắn cần, là sự quan tâm của 1 cô gái biết nghĩ … Hắn chẳng muốn gì hơn việc gục đầu vào vòng` tay của ả nào đó thời gian này để trao trọn vẹn trái tim đầy sẹo của mình……
- Sao em người Sài Gòn mà lại ở căn nhà mặt phố đó ? Hắn tò mò hỏi Vân trong một lần đi cà phê cà pháo’
- Căn nhà đó là của ba em. Ba má em ly thân từ khi em mới lên 6 …Em sống với má trong tp HCM….Má mới mất năm ngoái nên giờ em chuyển đến sống với ba ở HN…
-Vậy à….
-Dạ.
Cặp mắt Vân không - có -vẻ - gì -là - buồn …Vân chỉ đá mắt đi hướng khác tránh nhìn vào đôi mắt soi mói từng chi tiết của hắn. Hắn càng ngày càng thấy si mê Vân vì cô ta có vẻ như là một người đầy bản lĩnh………….
Phần 3
Buổi tối hôm nay thật quá đỗi êm đềm với hắn, ngồi trong một nhà hàng chuyên đồ Nhật sang trọng và trước mặt là Cẩm Vân xinh đẹp.. Hôm nay cô ta mặc chiếc áo cổ lông màu hồng, váy hồng, chân đi đôi bốt trắng.Vân và hắn có 1 sở thích chung đó là ăn sushi, đặc biệt là Gunkan zushi – cơm được nặn theo hình cái chén nhỏ, bọc ngoài bằng rong biển và phủ bên trên là trứng cá !...Vừa ăn cao lương mỹ vị, mắt lại được ngắm nhìn người đẹp nên chẳng mấy chốc là no.Cài lại cúc áo vest, hắn khệnh khạng đứng dậy vẫy tay người phục vụ :
-Tính tiền !!!
Cẩm Vân nhìn bộ dạng của hắn mà cười khúc khích, nhắc hắn nhỏ mồm kẻo ở đây toàn khách Vip – không giống như những hàng quán bình thường khác rồi vừa cười vừa nói luôn : ‘’ Không cần đâu anh, em thanh toán rồi ‘’. Hắn ngạc nhiên không hiểu vì sao Vân làm vậy. Rồi xoa xoa cái bụng, hắn đến cạnh cô ta thì thầm :
-Anh có đủ tiền để mua cả cái nhà hàng nay cho em ăn mà !
Vân cười lớn hơn, khoe chiếc răng xinh đính hạt kim cương lấp lánh rồi từ tốn nói :
-Anh không nhớ hôm nay là ngày gì à ?
-Không - Hắn gãi đầu gãi tai.
-Hôm nay kỷ niệm 1 tháng anh và em gặp nhau trên New. Anh có còn nhớ chiếc cốc bị vỡ ? Nó giống như những nỗi buồn của anh đã vỡ tan thành quá khứ và em đã mang đến cho anh 1 chiếc cốc mới - tượng trưng cho những niềm vui mới !!
Đôi mắt hắn rưng rưng xúc động. Hắn lặng người đi chẳng biết phải nói gì sau câu nói đầy ý nghĩa đó . Phải, quá khứ đã lùi xa mãi tít sau lưng và hiện tại của hắn là Vân – đang cười rất tươi lúc này…Còn tương lai, hắn mơ hồ rẳng tương lai của hắn sẽ tươi sáng hơn một chút….
Phóng xe máy thong dong trên đường Yên Phụ sau bữa tối, cặp đôi vẫn chuyện trò với nhau rôm rả. Suốt tháng qua, họ đã nói không biết bao nhiêu chuyện, từ sở thích ăn mặc, nước hoa, món ăn, kiểu tóc, âm nhạc, xe cộ…hầu như ngày nào cũng đi chơi khắp cái đất Hà Thành này. Nhưng trong lúc trò chuyện giữa im ắng của phố phường lúc này hắn lại đả động đến gia đình. Đơn giản hắn muốn moi thêm thông tin từ Vân, bởi bạn bè hắn có câu muốn đánh giá chính xác 1 cô gái trước tiên phải xét đến gia cảnh cô ta ra sao… Hắn tâm sự rằng gia đình mình rất hạnh phúc , chị gái đã lấy chồng, hắn rất được chiều và thich gì được nấy. Nhưng có đôi lần, hắn cảm thây mình hơi bất hiếu –vì chưa làm gì cả bằng chính bàn tay khối óc để cha mẹ vui lòng và tự hào – ngoài cái dáng vẻ đẹp trai đến mức bạn bè cha mẹ hắn đến nhà - ai cũng phải thốt lên !!!.. Lặng im 1 lúc,Vân mới dè dặt mở lời :
-Má em như thế nào thì anh biết rồi….
-Ba em làm bên bộ Ngoại Giao...Dạo nay em chán quá, ba em đang cặp kè với một con ranh con có khi còn nhỏ tuổi hơn cả em và dẫn nó về nhà.
-Nhưng em quen thế rồi, từ trước đến nay ba vẫn vậy…Ông đã lấy vợ hai đâu ?
Giữa lúc trút bầu tâm sự , đột nhiên chuông điện thoại Vân reo, cảnh cô ta lúc nào cũng cầm bút gẩy gẩy vào cái màn hình O2 mini để nhắn tin và rút máy ra nghe điện đã quá quen với hắn.Từ lâu hắn rất ghét con gái lúc nào cũng kè kè di động nghe điện với nhắn tin như vậy. Nó làm ngáng chân nhưng câu chuyện hắn nói. Làm tụt cả cái cảm xúc hắn đang cao trào, và khiến hắn có đôi chút ghen…Nhưng vì chưa phải là người yêu của Vân nên hắn cũng không thể nhắc nhở..
-Dạ, lát em gọi lại sau nha…! Nhớ mua tặng em, anh hứa rồi đấy - Giọng Vân thật dễ thương với người bên kia máy.
- - - Mình đang nói đến đâu anh nhỉ ? - Vân hỏi hắn tiếp rồi bỗng lảng sang 1 chuyện khác không liên quan : ‘’ Trời hôm nay đẹp, em thích tiết trời thế này‘’
Họ dừng chân tại hàng ốc luộc trên một con phố vắng người qua lại… Vân rất thích ăn ốc, nhất là tại nơi này vì có nước chấm ngon. Cả 2 ngồi trên vỉa hè ăn một món dân dã khác với bữa tối vừa rồi. Vân vừa ăn vừa nói khẽ : ‘’ Anh nhìn đôi vợ chồng này đi, người vợ thật tần tảo khéo tay. Còn ông chồng mải miết giúp vợ bưng bê từng sọt ốc, còn rửa cả bát nữa kìa…Hihi...2 đứa con gái sinh đôi chắc chỉ học lớp 5, lớp 6 cũng ra phụ giúp cha mẹ. Lần nào ra HN em cũng ngồi đây để ngắm họ.. - Nói đoạn Vân dừng lại, rồi nhìn thẳng vào mắt hắn, nói : ''Gia đình họ hạnh phúc nhỉ, sau này em mong có được 1 niềm hạnh phúc như thế ‘’ Khuôn mặt Vân ánh lên vẻ tươi tắn và hy vọng, đôi mắt càng thêm long lanh và đẹp hơn giữa những ánh đèn của buổi tối nay…
-Trời lạnh mà anh không mang mũ len à ? Thôi để em quấn cái khăn quàng cổ lên đầu che 2 cái tai anh cho đỡ lạnh ! – Vân nói với hắn khi đã đứng ở trước cổng nhà mình…
Nói rồi Vân khéo léo quấn chiếc khăn quàng của mình lên cổ hắn rồi quấn vòng lên che mất cặp tai hắn. Nhìn hắn lúc này trông thật buồn cười, Vân thích cái mặt hắn lúc này. ‘’Nó đáng yêu như một đứa trẻ con ‘’ – Cẩm Vân nghĩ .
-Anh về nhà cẩn thận nha – Vân cười tươi 1 lần nữa trước khi hắn phóng xe đi. Lúc này đã 1h sáng...
Trở về với căn phòng riêng thân thuộc sau một tối đi chơi…Hắn nằm ôm gối và ngẫm nghĩ về tất cả những diễn biến xảy ra tối nay. Hắn đã hiểu thêm nhiều về Cẩm Vân, ẩn chứa trong con người cô ta là nặng trĩu những cảm xúc phức tạp bắt nguồn từ gia đình…Điều đó ảnh hưởng tới tính cách Vân, rất nhẹ nhàng, dịu dàng nhưng đôi lúc bất cần !!! … Vân rất ham vui, lúc nào cũng chỉ thích đi chơi và buôn điện thoại, không đi với hắn thì lại đi với một hội nào đó. Có hôm không gặp, 2h sáng hắn gọi điện cho Vân thì thấy bảo đang ăn uống cùng tụi bạn chưa về. Có lần hắn hỏi về công việc hiện tại thì cô ta nói : ‘’ Em chán nên đã bỏ học ở trường Đại Học Mở rồi , sắp tới em sẽ mở cửa hàng quần áo ‘’ Hắn nghĩ, Vân là một dân chơi đấy, nhưng không chuốc lấy cho mình sự sa đoạ. Bằng chứng là nhiều lần lên sàn, Vân ăn mặc hở hang và nhảy rất sexy, cuồng nhiệt !!! Hắn toàn đưa cho Vân thuốc lắc nhưng cô ta không '' cắn''. Song hắn băn khoăn rằng tại sao Vân khuyên không nên online nhiều vì thế giới ảo đầy những phù du ,lừa lọc, mà lại không khuyên hắn bỏ nghiện thuốc lắc ??????????
Vân không phải gái nhà lành giống như Thuỷ trước kia, chính Tuấn đã nói với hắn : ‘’ Tao giới thiệu nó cho mày chỉ để chơi bời , nó chơi nhưng biết cách, mà mày chỉ cần thế thôi đúng không ?''Cứ nghĩ đến mối tình trước với Thuỷ, cô gái con nhà lành đấy, hứa hẹn như thế, tin tưởng như thế để rồi đánh đùng 1 cái là sự phản bội. Đúng là ‘’ Cháy nhà ra mặt chuột !!! ‘’…Hắn cười thầm trong bụng và khinh bỉ mối tình cũ nát của mình bằng việc ngoáy cứt mũi rồi bắn bung 1 phát ra khỏi móng tay ... Hắn cần phải quên đi nhanh chóng cái quá khứ chết tiệt kia !!!. Hắn không cần con gái nhà lành như trước nữa..!!!! 2 năm đau khổ vì con gái nhà lành là quá đủ rồi !!!!. Hắn đâu thể lấy lại được quãng thời gian khổ đau đã mất ?????Hắn thấy mình cần phải bù đắp bằng những cuộc chơi !!!! Hắn thấy mình cần phải có 1 cô gái đẹp và bên trong không đến nỗi để cặp kè trong lúc thiếu thốn tình cảm vô cùng này – Cẩm Vân đáp ứng đủ ! .Đầu óc hắn giờ lại say sưa hồi tưởng, mắt hắn lại mơ màng, miệng hắn lại cười khúc khích khi nghĩ về những lời khen ngon ngọt của Vân : '' Anh có đôi mắt đẹp, cái mũi cao, đôi môi giống…con gái, khuôn mặt hao hao ngôi sao Hàn Quốc Kang- Ta '' - ''Cô ta mang đến sự bình yên và vui vẻ, cũng con nhà giàu, cũng ham chơi giống mình. Thật là hợp cạ quá !!! '' Hắn nghĩ vậy và không phủ nhận với trái tim mình là hắn đang ngày một si mê Vân điên dại, ngoài những lời lẽ ngon ngọt còn là những cảm xúc da thịt mới lạ Vân mang đến…..bằng cách ngồi sau xe cứ áp ngực vào lưng hắn và ngọ nguậy….!!!!
‘’ Nồi nào úp vung nấy ‘’ – Dân chơi phải cặp kè với dân chơi. Hắn thở dài rồi úp cái gối lên mặt ngủ khò 1 giấc !
( tiếp....)
truyện sưu tầm hở Kim? cũng hay đó
kết có hậu là sao nhi?
thik kết hok hậu hơn
dạo này hay thấy kimio đăng truyện mới cho mọi người đọc wa',toàn truyện hay mới ác chứ,thanks nhìu nhé
truyện này đọc vẫn cứ có cảm giác nhanh sao đó nhưng mừ ko bị lẫn,nhưng mừ là 3 mối tình thì chắc còn 2 cô nữa xuất hiện nhỉ,tớ nghĩ sau vụ này hắn phải thay đổi rùi chứ???
tiếp đi nào
thích nhất câu
Chơi nhưng biết cách :)
bật mí bí mật nhé cô thứ 3 sẽ là cô đem lại hạnh phúc cho hắn đó hì hì hì
Phần 4
Đội tuyển Việt Nam thắng Malaysia đoạt tấm vé vào vòng chung kết Seagames làm cả đất nước như vỡ oà trong niềm hân hoan chiến thắng. 9 giờ tối nay, khắp phố phường HN tràn ngập sắc đỏ rực rỡ với biển người đông đúc hò reo. Hắn và Cẩm Vân ngồi trong một cửa hàng kem Ý, nhìn ra đường mà cảm giác mặt đất như rung chuyển dưới chân. Thời gian này tối nào hắn và Vân cũng đi ăn kem. Vân thích ăn kem Ý lắm. Hắn có xem trận đấu tối nay và đã thủ sẵn lá cờ Tổ quốc trong cốp xe rồi, chỉ chờ Vân ăn xong và ra đường là phất thôi.
-Anh ơi dân đen nổi dậy !!!! Buồn cười quá !!!
Cẩm Vân cười sặc sụa và chỉ tay về phía mấy gã thanh niên cởi trần vẽ cờ khắp người cầm xoong nồi gõ loạn xạ …Hắn tiện tay cầm máy ảnh chụp vài pô làm kỷ niệm phút giây chiến thắng này rồi tự cầm máy ảnh chụp cả hai.’’ Haha ‘’ - Hắn cười phá lên. Đây là tấm ảnh đầu tiên 2 đứa chụp chung với nhau. Trong ảnh, cái lưỡi hắn thì lè ra. Còn Vân nhăn nhăn cái mũi xinh.
-Mình lên đường đi em.!!!!
Nói rồi hắn nhảy bổ ra lấy lá cờ nhét dưới yên xe bảo Vân cầm choàng lên người. Vân cười và bảo hắn cất đi, kẻo như vậy trẻ con lắm. Nhưng hắn cứ nằng nặc muốn được phất cờ. Vân bèn giật lấy lá cờ rồi giấu đi.
-Em ơi anh muốn phất cờ quá…Em giấu cờ anh ở đâu đưa đây đi. Nhanh nào !!!!
Hắn chống chân xuống xe rồi lắc cái mông cho xe chồm chồm lên. Tay giơ cao lên trời hô to : Việt Nam………!!! Việt Nam….!!! Việt Lammmmmmmmmmmm ‘’ Hắn sướng đến mức nọi nghịu cả lưỡi. Xung quanh chiếc xe Sh là cả 1 biển người và biển khói, cùng tiếng vít ga, tiếng còi xe, tiếng hò hét của cả vạn con người. Vân cứ vỗ vào vai hắn , mà vừa vỗ vừa cười :’’ Anh ngồi xuống đi, trẻ con thế ???”. Còn hắn thì cười cứsằng sặc….
Họ lướt đi hoà mình vào dòng người đông đúc. Hơi nóng hầm hập lan toả trong dòng máu mỗi người dân đất Việt và hầm hập trong trái tim 2 con người trẻ tuổi.. Hắn như đã quên hết mọi mụôn phiền, trên môi hắn lúc này là nụ cười rạng rỡ cùng đôi mắt long lanh. Hắn thấy hạnh phúc. Một niềm hạnh phúc đơn giản và gần gụi quá.. Nó không lớn lao đâu. Hạnh phúc đó chỉ là việc ngoái nhìn ra sau và thấy được Vân cũng đang cười tít mắt giống hắn thôi. Hắn thấy mình trở nên vô tư như thưở nào. Hắn sắp 20 tuổi rồi. Hắn muốn tận dụng nốt những tháng ngày cuối cùng của tuổi Teen để vô tư và yêu đời. Trong năm qua, hắn 19 tuổi mà sống như một lão 49 tuổi bởi những suy nghĩ già cỗi và bi quan. Cẩm Vân đến và đánh thức điều mà bấy lâu nay hắn dường như đã ngủ quên – đó là tuổi trẻ và sức sống 20…Đột nhiên, Vân xà vào ôm hắn, ngả đầu lên vai hắn…Phút giây đó làm hắn cảm giác đất trời như đảo điên. Chàng trai sắp 20 ngồi im re không nhúc nhích, chảy trong con người chàng lúc này không phải là dòng máu hầm hập nữa mà là dòng máu cuồn cuộn của xúc cảm đôi lứa. Cảm xúc bất ngờ làm chàng bối rối chẳng biết phải mở mồm nói gì bây giờ ngoài một câu rất quen thuộc :
- Mấy giờ em phải về....
- Anh cứ đi đi – Vân nói nhỏ, má ấp vào vai hắn không muốn rời…
- Vậy thì sẽ đi suốt đêm nay
- Ừ….
- Hahaha - Hắn cười rất to, sung sướng vô bờ.
Tối nay hắn diện quả đầu mào gà với màu nhuộm mới đỏ hoe, mặc chiếc áo len hiệu Roberto Cavalli ôm sát lấy tấm thân to khoẻ, quần jean Levi’s rách lỗ chỗ cùng đôi giày trắng Gucci . Vân diện cả bộ jean cùng đôi bốt đen. Vẻ đẹp của chàng trai cao 1m82 với cô gái cao 1m72 làm không ít người đi đường trầm trồ ngưỡng mộ. Đằng sau chiếc xe SH đen là bao cặp mắt đàn ông thèm thuồng Vân bởi thân hình cô ta quá đẹp. Hắn thấy mình thật tự hào. Hắn muốn hét to lên cảm ơn ông Trời đã ban cho hắn niềm tự hào này.
-Em có tin 2 ta là cặp đẹp đôi nhất cái đất Hà Thành này không ?
-Không dám
-Còn ai toàn diện hơn được so với chúng ta ?
Nhắc đến 2 chữ toàn diện, Vân bỗng buông khỏi người hắn và ngồi thẳng lại. Có vẻ như cô ta đang suy nghĩ một điều gì đó. Song hắn không mảy may để ý đến hành động đó. Bởi lúc đó hắn còn mải mê cười và nhìn dòng nguời đi đường có không ít kẻ làm trò
-Anh, em mót …tè quá – Vân nói nhỏ
-Hahaha, sao em chọn đúng thời điểm thế. 1h sáng rồi thì lấy đâu ra vệ sinh cho em ?
-Anh ghé tạm xe vào 1 cái ngõ nhỏ nào đi.
Chiếc xe lăn bánh đến 1 con ngõ nhỏ và khuất người qua lại. Vân nhảy vội xuống xe và chạy vào thật nhanh. Rồi cô ta chạy ra với cái mặt hớt ha hớt hải :
-Anh ơi chó chó…..chó sủa làm em không làm gì được, ra chỗ khác thôi !!!
Khuôn mặt hớt hải của Vân làm hắn cười nghiêng ngả, rồi họ đi đến 1 ngõ khác…Ngõ này tối om, người dân đã đóng cửa đi ngủ và ngoài đường cũng vắng dòng người lại qua. Từng cơn gió mùa đông thổi mạnh làm lạnh buốt cả sống lưng, hắn đành mặc vội chiếc áo khoác lên người khi trong cổ đã xuất hiện những cơn ho lụ khụ….Tắt động cơ xe, xung quanh yên ắng như tờ. Hắn ngồi trên xe đợi Vân và ngó vào đồng hồ tích tắc trên tay, đã gần 2 giờ sáng rồi.
Cạch..cạch…Tiếng đôi bốt cao của Vân gõ lên mặt đường. Cô ta đi chậm rãi và thong thả, không hớt hải như trước nữa với khuôn mặt cười tươi hớn hở. Hắn nhìn Vân say đắm, mũi hắn nghếch lên ngửi mùi nước hoa Victoria’s Secret đang xộc đến gần. ‘’ Thơm tho gợi cảm điên cuồng ‘’ - Hắn mơ màng nghĩ và buông xuôi cơ thể cho trái tim mình mách bảo cảm xúc. Tình cảm trào dâng trong lòng hắn lúc này như một con sóng đang lên cao và đỉnh điểm là hắn cầm lấy tay Vân rồi giật một phát làm người cô ta sát sàn sạt vào trong lòng. Môi kề môi. Ngực áp ngực. Tay trong tay. Hắn nói 1 câu trong trạng thái gần như là vô thức :
- Anh yêu em, Vân ! ( tác giả viết đến đây thèm câu nói này kinh khủng )
Nói rồi hắn hôn lên đôi môi mà hắn vẫn hay gọi là cặp môi bướng bỉnh giống Angelina Jolie của Vân. Nụ hôn chóng vánh trong vòng 30 giây đã làm đảo tung cả đất trời, đã làm thời gian như ngừng trôi, làm không gian của họ như bừng sáng bởi thứ ánh sáng chói loà của tuổi trẻ. Mắt hắn nhắm nghiền. Cái lưỡi hắn khua khoắng rồi như tê dại trong làn môi thơm phưng phức của Vân. Vị son môi mê ly làm khoái cảm của hắn thấu lên tận óc. Hắn sung sướng đến mức đôi tay quờ quạng khắp nơi, sờ đến cái cạp quần của Vân, chạm vào da thịt Vân nhưng bàn tay lạnh ngắt của hắn làm Vân chợt bừng tỉnh :
- Thôi, anh...
- Yêu anh không em ? - Hắn nói nhỏ lắm.
- …..Vân không nói gì
- Mình lên xe đi đi anh, em phải về rồi
- Ừ nhưng anh muốn chút nữa
- Thôi, để lúc khác !
Trên đường về con phố Bà Triệu quen thuộc, Vân ôm lấy hắn và nhắm mắt ngủ gục …Cô ta đã thấm mệt sau một tối hò hét. ''Vân thật đáng yêu ''- Hắn như muốn gồng tấm lưng mình lên để nó giống như 1 tấm phản chắc chắn cho Vân đặt thân mình lên đó. Hắn muốn đi thật chậm, chậm lắm, thật chậm thôi để nâng niu phút giây hạnh phúc này…và thật êm để Vân ngủ mãi trên lưng. Hắn tự hỏi mình, hạnh phúc và nói lời yêu trên môi như thế, hắn đã thực sự yêu Vân chưa ???? Có thể hắn đã yêu Vân rồi nhưng tình cảm đó chưa đến độ chín đích thực. Hắn tự hỏi mình : Hắn có muốn quan hệ tình dục với Vân không ? Ồ, có chứ ! - Hắn trả lời luôn !!! Đàn ông mà, thằng nào chẳng vậy….Nhất là với một dân chơi như hắn. Quan hệ tình dục chỉ là chuyện nhỏ !. Nhưng được đến đâu hẵng hay, nói trước lại bước **** qua. Hắn cười mỉm đầy ẩn ý và cứ thế lướt xe đi……
( còn tiếp.....)
póc tem trước đọc sau :)
khen luôn , chap hay :)