-
:huglove: em cũng đâu có theo thứ tự đâu :D cũng đọc mỏi con mắt :hihi: đọc đại đoạn cuối, biết tí chơi :D
........dạ, cháu biết cháu có tội (tội cháu là tội spam bài:hihi: ẹc min ơi, tha cho cháu :D)
một chút thôi, lần sau em không đụng nữa :D em lỡ khoái cái anh chàng Hoàng Trung đáng ghét này rồi :hihi:
--------------------------------------------
Khẽ quay nhìn Mai Liên trách móc , ông đưa tay :
- Chúng ta vào trong đi .
Không muốn ông Thiên Sơn hiểu lầm , tội cho cô gái anh mến , Đoan Hồ giải thích .
- Con vào trước bác mấy phút thôi , con cố tình đứng đợi đấy .
Ông Sơn vui vẻ vỗ vai anh :
- Con thật là . . .
Đoan Hồ gật đầu chào bà Hiền :
- Con chào bác gái . Xin chào hai tiểu thư .
Ngọc Liên dạn dĩ bước lại câu lấy tay anh :
- Anh là Đoan Hồ phải không ? Cha em nhắc đến anh nhiều lắm đó , toàn là lời khen không hà .
- Thật không dám nhận .
- Em là Ngọc Liên , con gái út của giám đốc Thiên Sơn .
Ngọc Mai bật cười nhìn em gái :
- Có cần phải thế không Liên ? Đừng có gây hiểu lầm cho bạn gái anh ấy đấy .
Đoan Hồ xua tay :
- Không , không có đâu , tôi chưa có bạn gái .
Bà Hiền nắm tay con gái :
- Con không thấy ngại sao ? Dù sao cậu ấy cũng là con trai .
Ngọc Liên vô tư :
- Con xem anh ấy như một người bạn thôi , đâu có gì phải ngại hả mẹ ?
Cô nắm tay anh đi vào .
Ông Thiên Sơn lắc đầu , nhưng trong lòng ông đã thầm vạch ra một lối đi mới .
Trước khi đi , Đoan Hồ còn quay lại nhìn Mai Liên , mắt anh như muốn nói điều gì .
Ngọc Mai khều tay em :
- Nè nhóc ! Làm gì mà anh ấy nhìn em dữ vậy ? Có lẽ anh ta bị em hớp hồn rồi .
- Không đâu chị . Chị Ngọc Liên đẹp như vậy , anh ấy bị chỉ hớp hồn thì có .
Ngọc Mai nhìn em .
- Trông em kìa ! Xinh đẹp như thế ai mà không mê . Chị còn muốn ganh tỵ đấy .
Bà Ngọc Hiền xua tay :
- Chúng ta vào thôi con .
Ngọc Mai giật mình , cô quên rằng phải giữ bí mật Mai Liên với gia đình .
Phi Yến tròn mắt nhìn bạn :
- Nè ! Bồ hên thật nha . Cả tiểu thư con giám đốc cũng đối xử tốt với bồ , xem ra bồ phát tài rồi .
- Cô ấy chọc quê mình đấy . Cậu chỉ giỏi đoán mò , mình làm sao dám bì với cô chủ .
Sau khi suy nghĩ , Phi Yến gật gù :
- Ờ , bồ nói có lý .
Bình Tiến bước ra , trông anh thật chững chạc trong bộ veste xám :
- Chào hai người đẹp . Có vất vả lắm không ?
Phi Yến làm lơ . Mai Liên gật đầu .
- Cám ơn quản lý . Nhiệm vụ thường ngày thôi mà .
Anh bước lại gần cô :
- Thế nào ? Những lời tôi đề nghị , Mai Liên có đồng ý không ?
- Tôi . . .
- Cô nhất định phải trả lời tôi đấy , không từ chối được đâu .
- Cậu lại bỏ đi đâu vậy hả ? Không ai trông coi , nhân viên của cậu sẽ làm lung tung cả lên đấy . Nên nhớ hôm nay là buổi tiệc quan trọng , có cả giám đốc tham dự đấy .
Nhìn Hoàng Trung vẫn lèn xen trông áo sơ mi trắng quần tây , Phi Yến nhăn mặt :
- Tiệc lớn như vầy , sao quản lý lại ăn mặc thế ? Người khác nhìn vào sẽ làm mất mặt nhà hàng đấy .
- Tôi không chú trọng bề ngoài như người khác đâu , tôi chỉ quan tâm đến công việc mà thôi . Dù ăn mặc sang trọng , nhưng khi công việc không thành công thì cũng vậy .
- Nè ! Cậu móc khéo tôi đó có phải không ?
Hoàng Trung xua tay :
- Tôi không có ý đó đâu à , tại cậu nghĩ thế thôi .
Bỏ đi thẳng vào trong , Bình Tiến nóng đỏ mặt . Sao lúc nào anh cũng bị phá cả ? Mà lúc nào cũng là hắn ta .
Phi Yến nhìn Hoàng Trung cảm phục :
- Ôi ! Quản lý thật tài giỏi . Em thật hãnh diện khi được làm nhân viên của anh đấy .
Nheo nheo mắt , anh quay nhìn Mai Liên :
- Không cần phải nịnh , tôi không thăng chức cho cô đâu . Nhưng mà . . . Ôi ! Ai mà đẹp thế này ?
Mai Liên không biết sao lại đỏ mặt trước ánh mắt nhìn của anh . Cô lí nhí :
- Tôi mà đẹp cái gì . Quản lý cười tôi hả ?
Bước lại gần , Hoàng Trung vẫn nhìn cô , ánh mắt anh có phần khác lạ :
- Tôi nói thật mà . Cô không tin thì thôi .
Tiếng vỗ tay rào rào vang lên nhắc cho anh nhớ công việc ở trong , anh quay lưng bước nhanh .
- Chết rồi ! Các cô làm tôi trễ giờ đấy .
Phi Yến bậm môi , cô hét .
- Anh vô duyên nha ! Tại ai chứ ?
- Thôi , bỏ đi . Anh ta là quản lý mà , nói gì không được .
- Xí ! Nói vậy chứ . . . ai nỡ trách anh ta . - Phi Yến thẹn thùng - Quản lý là mẫu người mình thích đó .
Mai Liên bật cười , cô nhìn bạn lắc đầu . Thế đấy cô gái nào mà không ngưỡng mộ sếp của mình khi anh ta là một người đẹp trai và tài giỏi chứ .
-
:huglove: ...mỏi mắt lần hai rồi đó ...nhưng mờ thế lại hay :D ...đọc truyện lại :D coi như ngẫm nghĩ và mơ về mối tình đẹp :D
Một buổi tiệc đứng được trang hoàng khá công phu . Các vị khách đến đây đều gật gù tỏ vẻ hài lòng .
Ông Thiên Sơn bước lên sân khấu trông ông thật oai phong :
- Kính thưa tất cả bạn bè thân hữu , quý vị quan khách . Nhà hàng chúng tôi rất vinh dự khi được đón tiếp và phục vụ . Tôi thay mặt cho tất cả nhân viên nhà hàng , kính chúc quý vị thưởng thức một buổi party vui vẻ hạnh phúc và gặp nhiều mối quan hệ tốt đẹp cho mai sau . Xin quý vị cứ tự nhiên và thoải mái , xem như là nhà của mình vậy .
Một giọng nói cất lên :
- Nghe nói giám đốc Thiên Sơn rất tài giỏi và lại hiếu khách . Chúng ta đừng khách sáo nhé , nếu không sẽ phụ lòng ông ấy .
Một tràng pháo tay vang lên . Tiếng nhạc cùng hòa vào . . . một không khí tưng bừng náo nhiệt chẳng mấy chốc xuất hiện .
Hoàng Trung phong độ trong bộ veston đen , anh cầm bộ đàm liên lạc lên giục :
- Bàn số 15 chưa có đủ thức ăn . Khu cấp nước giải khát miễn phí thứ ba hết nước suối .
Anh lượn một vòng qua các khu giải trí , thấy Học Hữu đang dở khóc dở cười vì khui hoài không được chai rượu . Bước vài , anh giành lấy :
- Đưa đây tôi .
Thật thành thạo , chỉ một cái búng tay , nắp chai đã bật lên cao kèm theo là tia bọt sủi trắng xóa . Mọi người vỗ tay tán thưởng .
Một cô gái bước đến bên cạnh anh :
- Xin lỗi , anh có thể nhảy cùng em không ạ ?
Dở khóc dở cười , Hoàng Trung cúi đầu :
- Xin lỗi , tôi là quản lý ở đây , có lẽ không tiện đâu . Cô nên mời bạn khác . . . Thành thật xin thứ lỗi .
Nhưng nét dè dặt và nét đẹp trai của anh không "đuổi" được vẻ si mê của cô gái :
- Không sao . Anh xem như là đón tiếp khách vậy .
- Nhưng thưa cô , tôi . . .
- Anh là một quản lý mà không quan tâm đến khách , làm cho khách mất lòng , chẳng may giám đốc nghe được thì anh giải thích làm sao ?
Học Hữu đẩy anh ra :
- Quản lý à ! Đừng từ chối nữa .
Anh trợn mắt hù dọa nhân viên mình nhưng cũng phải bước theo cô gái .
Chuyện này . . . "lực bất đồng tâm" thôi .
Anh dìu cô thướt tha lả lướt theo điệu nhạc , cô gái mỉm cười ghì sát lấy anh .
Cố gắng chịu đựng hết bản nhạc thứ nhất , anh xin phép , nhưng cô gái không bằng lòng . Cô ta vẫn câu lấy cổ anh tình tứ như một tình nhân vậy .
Đến nửa bản nhạc , các cặp thay đổi bạn nhảy với nhau . Hoàng Trung thở phào nhẹ nhõm , anh chuyển tay cô gái .
Cô gái luyến tiếc không muốn rời , nhưng không còn cách nào , bạn nhảy khác đã bước qua .
Hoàng Trung mải mê với chuyện thoát thân được , anh không hay bạn nhảy mới dã đưa tay choàng lấy cổ anh .
Anh giật mình nhìn lại thì . . .
- Xin lỗi cô chủ nha .
Ngọc Liên không tin vào mắt mình . Anh chàng quản lý đây sao ? Trời ơi ! Trông anh như một hoàng tử nổi bật giữa đám đông . Mái tóc được chải cao , lộ rõ vầng trán cương nghị và đôi mắt rất lãng tử . Cô như bị gương mặt điển trai hớp hồn , ánh mắt cô dán chặt vào anh .
Với Hoàng Trung thì anh rất vô tư , nụ cười luôn nở trên môi . Phát hiện cô nhìn anh không chớp , anh hỏi :
- Cô chủ sao vậy ? Tôi có điều gì đắc tội sao ?
Tuy đã bị "điên đảo" , nhưng cô vẫn giữ giọng cao sang :
- Tôi thật không ngờ anh lại hoàn toàn lột xác như vậy . Khác hẳn với con người trước đây của anh .
Anh bật cười :
- Tôi vẫn vậy đó chứ , tại cô chủ không thấy thôi .
-
Nụ cười của anh lại cuốn hút cô . Đột nhiên cô không muốn lên giọng với anh nữa, cô im lặng ngoan ngoãn để anh dìu theo tiếng nhạc .
Đột nhiên điện đàm của anh có tín hiệu, anh buộc lòng phải cáo lỗi .
- Nhà hàng có chuyện, tôi phải đi đây . Xin lỗi cô chủ nha .
Luyến tiếc rời tay anh, Ngọc Liên giật mình .
- Ủa! Tại sao mình lại luyến lưu anh ta như thế ? 1 quản lý như vậy sao xứng với mình . Thôi, bỏ đi, bỏ đi . Mặc kệ anh ta đẹp trai hay không .
Tiến về phía Đoan Hồ, cô lại nở 1 nụ cười quyến rũ .
Khoác túi xách lên vai, Mai Liên đưa tay nhìn đồng hồ:
- Đã trễ quá rồi . Không ngờ hôm nay khách về chậm quá .
Phi Yến gật đầu:
- Ừ, làm hại mình phải đi tắc xi về . Anh mình thế nào cũng mắng cho xem .
- Lúc nãy bồ không nói với ảnh chờ thêm 1 lát .
- Trời! Bộ tính giết người hay sao ? Anh ấy đợi 2 tiếng rồi . Sáng, anh ấy còn đi làm, chờ nữa sao chịu nổi .
- Ừ . Nhưng nhìn mặt của anh bồ, chắc không hung dữ lắm đâu .
- Hy vọng là về đến nhà, anh ấy đã ngủ .
Đi ngang cửa phòng lớn tiệc lúc nãy, Phi Yến lùi lại:
- Nè! Có nghe thấy tiếng gì không ?
- Không . Có chuyện gì à ?
- Hình như có người trong ấy .
Đưa mắt nhìn vào trong, Mai Liên xua tay:
- Có thấy ai đâu, tắt đèn hết rồi mà . Bồ nghe lầm rồi đó .
- Chắc không đâu .
Kéo tay bạn, cô kéo đi:
- Thôi đỏ đi, lo về sớm dưỡng sức .
Lại có tiếng động vang lên, lần này đến Mai Liên nghe thấy .
- Ê! Mình vừa nghe thấy tiếng gì đó .
Cô quyết định:
- Vào coi, xem ai lại vào trong đó giờ này .
Phi Yến nhăn mặt:
- Bỏ đi . Đến lượt bồ định làm trinh thám chắc . Coi chừng là mấy anh bảo vệ đi kiểm tra đó .
- Dù sao cũng đâu có mất thời gian . Vào bật đèn lên xem rồi về, tốn mấy phút mà sợ .
- Thôi được, thôi được . Mệt thật đó . Đi thì đi .
2 cô như 2 con thỏ nhỏ, rón rén bước vào phòng . Mai Liên đưa tay ra tìm công tắc điện .
Tìm hoài chẳng thấy, cô tiến sâu vào trong .
- Bồ tìm bên kia đi, mình tìm bên này . Tìm được là bật lên nha .
- Ừ .
Lại khoác trên người chiếc áo thun đen, nên Mai Liên dễ dàng ấn mình trong bóng tối . Cô tiến thêm 1 bước, 2 bước ... và 3 bước ...
- Á ...
Cô đụng ngay 1 cái gì đấy ... hình như là người .
Đúng lúc Phi Yến tìm được công tắc điện, cô bật lên .
- Chuyện gì vậy Liên ?
Cảnh tưởng thật quá tình tứ hiện ra trước mắt cô . Mai Liên nằm chồng lên 1 người trên bàn, 2 tay cô bịt chặt mắt .
- Cô còn la cái gì nữa . Đứng dậy giùm tôi có được không ?
Bật đứng dậy, cô mở choàng mắt .
- Là quản lý ?
Hoàng Trung sửa lại áo:
- Có vấn đề gì à ?
Phi Yến chạy qua, cô tròn mắt:
- Sao quản lý không về nhà mà còn ở lại đây ? Làm chúng tôi tưởng ăn trộm chứ .
Xăn tay áo lên, Hoàng Trung khoát tay:
- Các cô về trước đi, 1 tí nữa tôi về sau .
Đưa mắt nhìn 1 "bãi chiến trường", Mai Liên hiểu ra tất cả . Cô chớp mắt:
- Sao anh lại cho mọi người về, không bảo họ dọn dẹp hết ?
Anh lắc đầu, nụ cười của anh thật hiền hòa:
- Tất cả anh em đều đã mệt, nếu bảo ở lại khác gì chèn ép anh em .
Phi Yến thun cổ, cô như muốn không tin lời cô nói ra:
- Thế nên anh định 1 mình dọn dẹp hả ?
- Có sao đâu . 1 tí là xong thôi mà . Các cô về đi, ngày mai còn đi làm nữa đó .
- Nhưng mà ...
- Không nhưng nhị gì cả, lệnh của quản lý mà không nghe sao ? Tôi sẽ phạt các cô đấy .
Kéo tay bạn, Phi Yến quay lưng:
- Vậy chúng tôi về . Quản lý! Anh nhớ đừng làm quá sức đó .
- Cám ơn cô . Chào nhé, mai gặp lại .
Ra đến cổng, Phi Yến đưa tay vẫy chiếc tắc xi:
- Nè! Lên xe đi . Mình đưa bồ về, rồi mình về nhà .
Đang bận suy nghĩ, Mai Liên chẳng để ý gì đến lời nói của bạn . Đến khi bị ăn 1 cái vỗ vai khá mạnh cô mới giật mình .
- Gì hả ?
- Bồ sao vậy ? Làm như người mất hồn thế .
- Không có gì, lên xe đi .
Cửa xe đóng lại, người tài xế hỏi:
- 2 cô về đâu trước ạ ?
- Nguyễn Du .
Xe lăn bánh, bất giác Mai Liên khoát tay:
- Dừng xe!
Tròn mắt nhìn bạn, Phi Yến ngạc nhiên:
- Có chuyện gì vậy hả ? Làm giật cả mình .
Đẩy cửa xe, cô bước xuống:
- Bồ về trước đi, mình có chuyện, tí nữa về sau .
Phi Yến chồm ra cửa:
- Nè ... nè ...
Nhưng tiếng gọi của cô đã vô vọng, Mai Liên đã khuất nơi cửa ra vào của nhà hàng . Định xuống xe chạy theo bạn, nhưng kim đồng hồ đã không cho phép cô có ý nghĩ đó . Chiếc xe lăn bánh . Nỗi tức tối vô cớ từ đâu dần xuất hiện trong gương mặt cô ...
Đang cúi người nhặt chiếc muỗng vừa rớt, Hoàng Trung vô tình nhìn thấy đôi chân của 1 cô gái .
Anh bật dậy, 4 mắt nhìn nhau . 1 chuỗi thời gian im lặng trôi qua . Mai Liên cụp mắt trước .
- Tôi nghĩ nên ở lại giúp anh, anh làm 1 mình sẽ không xuể .
Tuy trong dạ rất vui, nhưng bề mặt Hoàng Trung cố tạo ra vẻ không bằng lòng .
- Không cần đâu, cô về đi . Người nhà cô sẽ trách khi về khuya đấy .
Đặt túi xách lên ghế, cô vừa cột tóc vừa nói:
- Điều đó anh không cần phải lo . Gia đình tôi rất dễ, chỉ cần tôi giải thích hợp lý là được rồi .
- Nhưng mà ...
Chồng những cái chén vào nhau, cô liếc mắt:
- Anh không thích có người giúp anh sao ? Thật là ích kỷ đó!
Khẽ bật cười, nụ cười của anh thật gần gũi và thoải mái biết bao:
- Nếu đã là vậy thì tôi phải chấp nhận thôi . Nhưng sau này cô đừng có than là tôi bắt cô làm thêm giờ không ăn lương đó .
- Tôi là người như thế nào ? Anh thật là ngụy quân tử .
Cởi chiếc áo veste ra đắp lên ghế, anh xăn tay áo lên:
- Cô nghĩ sao về tôi cũng được, nhưng tôi phải cám ơn cô .
Đôi mắt của cô nhìn anh có 1 điều gì đó khác lạ . Cô quay mặt đi tránh né, nhưng cũng thầm công nhận "đôi mắt anh đã làm điên đảo bao nhiêu cô gái ."
Xe đã đầy ắp chén và dĩa, Hoàng Trung quay lưng:
- Tôi phải đưa xe xuống nhà bếp, cô ngồi nghỉ 1 tí đi .
Nhìn căn phòng vắng lặng, Mai Liên khẽ nhíu mày, đầu óc cô không muốn, nhưng cũng đã nghĩ tới ...
- Tôi ... tôi đi với anh nha . Phụ anh 1 tay luôn .
- Không cần, không cần . Cô ngồi nghỉ đi, tôi lên liền mà .
Sợ anh biết được điểm yếu của mình, cô đành ngồi xuống ghế .
- Vậy thì thôi ... đỡ mệt .
Hoàng Trung đi rồi, đôi mắt của cô không chịu dừng 1 chỗ . Nó cứ liếc xung quanh ... Cô sợ lắm . Nếu mà có 1 "bóng áo đen" hay "trắng" nào xuất hiện, chắc cô phải té xỉu . Mắt càng nhìn, tim càng đập mạnh . Đã bao lâu rồi nhỉ ? Anh ta đi sao lâu thế ?
1 tiếng động nhẹ vang lên, cô giật thót cả người . Đứng dậy lùi dần ra cửa, cô vụt chạy đi .
Nhắm theo hướng nhà bếp, cô chạy thục mạng . Cô nghe phía sau có người đuổi theo, hoảng lên cô đưa mắt tìm kiếm cứu tinh .
Chiếc xe đẩy ló ra nơi cửa bếp, cô mừng rơn lao nhanh tới . Hoàng Trung tròn mắt nhìn cô . Anh chỉ kịp đẩy chiếc xe qua 1 bên, nhưng không kịp tránh ....
- Ui da! Cô làm cái trò gì vậy ?
Bấu chặt anh, Mai Liên tấm tức:
- Anh bỏ bôi 1 mình trên kia . Hu ... Hu ... Hic ... hic ... Anh ...
Nước mắt dồn nén bấy lâu được dịp trực trào, nó rơi không ngừng trên gương mặt đẹp .
Lúng túng vì những giọt nước mắt bất ngờ, Hoàng Trung chẳng biết phải làm gì, anh đứng im lặng như 1 pho tượng .
Nước mắt bắt đầu rơi chậm lại . Dường như nỗi bực tức và sợ hãi đã trôi dần theo những giọt nước mắt kia .
Nước mắt đã ngừng hẳn, và giờ đây cô mới hay mình đang ôm lấy Hoàng Trung . Còn nhanh hơn điện xẹt cô rụt nhanh tay lại, đôi môi dẩu lên trông rất đáng ghét:
- Nè! Anh đừng có lợi dụng tôi nha . Tôi không phải là loại người dễ bị dụ dỗ đâu .
Hoàng Trung muốn kêu trời:
- Tôi có làm gì cô đâu . Cô làm gì tôi thì có .
- Anh thật ngược đời với thiên hạ, tôi làm gì anh nào ?
Hình như cô đã quên chuyện lúc nãy . Anh ôm tay .
- Vậy ra ... Ái chà! Lúc nãy, ai ôm chặt tôi vậy ta ? Chắc là ma quá ?
Đỏ hồng cả mặt, cô quay lưng:
- Ai thèm ôm anh chứ . Tại lúc đó ... tôi ... tôi ... Hứ! Người của anh hôi thí mồ, mai mốt dù có chết tôi cũng hổng thèm ôm .
Trợn tròn mắt, anh giơ tay:
- Vô ơn như cô, tôi cho 1 đấm là dính vào tường . Nhưng thôi, để cô ở lại 1 mình cho ma nó cắn xé, thế sướng hơn .
Chẳng thèm nhìn đến cô, anh quay lưng đi . Mai Liên nghe nói đến "ma" đã nổI da gà . Cô chẳng còn quan tâm đến "nhất ngôn cửu đỉnh" nữa, mau chóng bước theo sau lưng anh .
Hoàng Trung quay lại, anh lừ mắt:
- Tôi cấm cô đi theo tôi nha .
- Ai ... ai nói tôi đi theo anh . Tôi ... tôi đi công việc chứ bộ . Đường rộng thênh thang, anh cấm được sao ?
Anh nghĩ thầm:
"Cô còn cứng miệng phải không ? Được rồi, tôi sẽ cho cô khóc dài dài luôn" .
Nghĩ là làm, anh bước đi nhanh hơn, rồi biến mất sau cánh cửa phía trước .
Chạy theo đến nơi, Mai Liên đưa mắt tìm kiếm . Đi khắp cả hành lang, mở tất cả các cửa phòng cũng chẳng thấy anh đâu . Cô hoảng hốt bỏ chạy nhanh ra cửa .
- Hừ! Tôi ở lại giúp anh mà anh còn lên mặt hả . Tôi về, mai mốt anh đừng hòng có người nào giúp anh nữa .
Thật xui cho cô, ra đến cửa thì mới hay cửa đã khóa ngoài . 2 anh bảo về thì đã ra trực ngoài cổng . Mặc sứ cho cô cố la, cố hét, cố tạo chú ý, nhưng chẳng ai nghe vì ngăn cách bởi tấm cửa kính .
Được 1 lúc, hình như đã mệt, cô ngồi bẹp xuống cửa thở dốc:
- Hoàng Trung đáng ghét ... Hoàng Trung đáng ghét ... Hoàng Trung chết tiệt ... Cầu trời cho anh chết quách đi . Hừ!
- A!
1 tiếng la lớn làm cho cô giật mình .
Chuyện gì xảy ra vậy nhỉ ? Anh ta làm gì mà la lớn thế ? Chẳng lẽ lời nguyền rủa của mình linh nghiệm sao ?
Tuy lo sợ, nhưng óc tò mò của cô xuất hiện, cô cũng chẳng ngoại lệ gì . Rón rén từng bước vững chắc, cô tiến dần vào trong .
Dưới ánh đèn lờ mờ của phòng chứa rượu và thức uống, cô trông thấy 1 dáng người ngồi trên chiếc ghế dài, quay mặt vào trong .
- Ủa! Lúc nãy anh ấy mặc áo trắng mà, giờ sao lại là áo đen . Chẳng lẽ còn người ở lại ?
Hừ! Dám chơi trò nhát ma với ta à . Đừng tưởng bở, xem ta vạch trần ngươi nè .
Nghĩ là làm . Đẩy mạnh cửa, cô lớn tiếng:
- Ê! Bộ anh tưởng làm thế thì tôi sợ sao ? Xin lỗi nha, anh đã lầm rồi .
- ...
Chẳng thấy tiếng trả lời và người mặc áo đen cũng chẳng cử động, cô hít vào 1 hơi thật mạnh, nói tiếp:
- Đừng có bày trò trước mặt của tôi . Anh làm ơn dọn nhanh căn phòng kia, chứ nếu không hả ...
- Rầm!
Cánh cửa đột nhiên đóng sầm lại, bao nhiêu gan góc trong người cô chạy đâu mất, còn sót lại chỉ là gương mặt chẳng còn chút máu .
Đôi mắt của cô nàng mở to hơn khi người mặc áo đen kia đứng dậy .
- Á! Cứu tôi với ...
Anh ta vừa quay lại thì cô đã quỵ hẳn, ngấn lệ cũng đã hoen mi .
Tháo chiếc kính đen và hàm râu quai nón xuống, Hoàng Trung lắc đầu .
- Vậy mà định làm "nữ trinh thám" chứ ...
Mở choàng mắt vẫn còn đang đầy nỗi sợ hãi, cô nhìn quanh . Căn phòng đã được bật đèn sáng hẳn và gương mặt điển trai cùng với nụ cười bí ẩn lọt vào "tầm ngắm" của cô .
1 bàn tay vung lên, nhưng nhanh chóng bị giữ chặt trong lòng bàn tay của Hoàng Trung .
- Nè! Đừng vũ lực như vậy chứ . Con gái phải hiền dịu mới dễ thương .
Bật đầu ngồi dậy, cô hét:
- Đồ chết tiệt! Anh không còn tính người mà .
Hoàng Trung rụt vai:
- Nè! Nếu không còn tính người thì tôi đã bỏ cô ở đây cho chuột tha rồi .
- Anh là con trai mà đi ăn hiếp tôi, anh có đúng là quân tử hay không chứ ?
- Cũng tại cô thôi . Ai biểu cô cứng đầu, cứng cổ, nói không chịu nghe, bắt buộc tôi phải dùng biện pháp mạnh .
Mai Liên tấm tức:
- Dù sao tôi cũng ở lại tiếp anh làm việc, vậy mà anh chẳng biết ơn còn nhát tôi . Anh đúng là ngụy quân tử mà . Hu ... Hu ... tôi mà biết trước anh xấu xa như vậy, đừng hòng nha, 1 giây cũng chẳng nghĩ đến anh .
Hoàng Trung xua tay:
- Được rồi, được rồi, đừng có khóc nữa, xem như tôi có lỗi được chưa .
Anh ngồi xuống đối diện cô, đôi mắt anh nhắm lại .
- Bây giờ tôi sẽ đền bù cho cô nè . Cô muốn tát bao nhiêu cái thì tát . Tát chừng nào hết giận cũng được .
Nhìn vào gương mặt anh, Mai Liên thoáng đỏ mặt:
- Cái này anh nói đó nhé, tôi chẳng nương tay đâu .
- Thật mà, cô cứ đánh đi .
Bàn tay được giơ cao, nhưng lòng cô lại chùng hẳn xuống . Ai lại nỡ đánh vào gương mặt đẹp đầy cuốn hút kia chứ .
Cô cụp mắt, bước xuống ghế:
- Đánh anh làm gì cho đau tay tôi .
Hoàng Trung bật cười, anh khẽ chau mày:
- Cô gái nào cũng nói như cô cả, hèn chi tôi không bị đánh cái nào . Có lẽ tại mặt tôi dầy quá .
- Tôi nghĩ họ đều có chung suy nghĩ như tôi: Đánh anh làm gì cho "bẩn tay" .
- Thật thế à ? Thế thì tôi phải chùi rửa nó lại cho sạch sẽ thôi . Cám ơn cô đã nhắc nhở .
Anh đưa tay xem đồng hồ:
- Khuya quá rồi! Cô về đi, tôi sẽ dẹp nhanh trong nháy mắt mà .
- Không phải là tôi không muốn về, tại cửa ngoài đã khóa thôi .
- Để tôi gọi điện cho 2 anh bảo vệ nha . Họ sẽ mở cửa cho cô .
- Thôi, khỏi . Đừng làm phiền họ . Vả lại, nếu có ra được, tôi cũng đâu dám về nhà gọi cửa giờ này .
Hoàng Trung nhìn cô:
- Vậy tính sao ?
Mai Liên bước nhanh ra cửa tránh ánh mắt dò xét của anh .
- Dù gì thì cũng là đồng nghiệp với nhau, ở lại giúp anh cho có tình có nghĩa ...
Bước theo cô, anh mỉm cười:
- Tôi lại nợ cô rồi .
- Cho anh ray rứt suốt đời luôn .
Tuy nghe rõ, nhưng anh vẫn cố tình hỏi lại .
- Cô nói gì ?
- Không có .
Hoàng Trung khẽ mỉm cười, đôi mắt của anh ánh lên 1 niềm vui mới .
"Bước bên em, anh nghe lòng rộn rã
Một niềm vui, niềm hạnh phúc dâng tràn
Để từ đây, tình yêu sẽ vương mang
Hình bóng ấy, mơ màng trong giấc ngủ" .
Khẽ giật mình tỉnh giấc, Mai Liên mở choàng mắt . Cô như tỉnh hơn bao giờ hết .
Trời ạ! Mình ngủ mê thế cơ à ? Cô đưa tay lên xem đồng hồ . Bật dậy như 1 chiếc lò xo, cô tuôn nhanh lại cửa .
- Sẽ bị đuổi việc như chơi .
Hoàng Trung giật mình, anh vẫn còn trong tư thế đứng chuẩn bị mở cửa .
- Nè! Tại sao anh không gọi tôi dậy hả ?
- Tại thấy cô ngủ ngon quá đó mà .
- Vậy anh biết bao che cho nhân viên là tội gì không ?
Nhướng nhướng mắt, anh mỉm cười:
- OK . Tôi sẽ phạt cô dọn dẹp phòng giúp tôi . Đồng ý chứ ?
Anh quay lưng sau khi đặt vào tay cô 1 ly cà phê sữa:
- Trong 15 phút phải hoàn tất đó nhé .
Trừng mắt nhìn anh, nhưng cô chẳng nói được gì . "Ai biểu cô chảnh làm gì" .
Đóng mạnh cửa sổ, cô nhìn quanh .
- Thứ vô ơn như anh, đừng hòng tôi nể phục . Hứ!
Đẩy cửa phòng vệ sinh, cô trề môi:
- Xem ra cũng ở sạch đấy .
Hoàn tất việc vệ sinh cá nhân, cô le lưỡi:
- Chết! Khăn đâu mà lau mặt đây .
Với tay lấy chiếc khăn phơi trên móc, cô lưỡng lự:
- Đừng nên xài khăn của con trai .
Nhưng lại có 1 ý kiến khác, nó hiệu lực hơn .
- Để mặt mũi như vầy ra ngoài, thế nào cũng bị hiểu lầm .
Cô bấm bụng đưa khăn lên mặt . Ối chà! Con trai gì mà điệu thấy phát ớn, giặt khăn bằng Comfort nữa .
Trả mọi đồ vật về vị trí cũ, cô bước ra vươn vai .
- Dễ chịu quá! Không ngờ quản lý của mình biết cách bài trí ghê nhỉ . Cả 1 phòng đầy mùi "nghệ thuật" .
Đôi mắt của cô chợt dừng lại trên bàn . "Bộ đồng phục của mình sao nó nằm ở đây ?"
Sau 1 phút suy nghĩ, cô gật gù:
- Thì ra là vậy! Anh ta quá lo xa, nhưng mà thế cũng tốt . Mình cũng chẳng muốn trở thành trung tâm "bà Tám" của mọi người .
Bước trở vào phòng vệ sinh, chỉ 1 loáng sau cô đã duyên dáng trong váy dài và áo sơ mi trắng .
Vuốt thẳng lại nếp áo tỏ vẻ hài lòng với chính mình, cô mở cửa bước ra .
Phi Yến tròn mắt nhìn bạn, cô thật không tin vào mắt mình .
- Nè! Bồ ... bồ làm cái gì trong phòng quản lý vậy ?
Gương mặt đỏ bừng giống như người án vụng bị phát hiện, Mai Liên xua tay:
- Đâu có . Mình dọn phòng cho anh ta .
- Sao hôm nay tốt quá vậy ? Dọn phòng giúp quản lý .
Lấy lại bình tĩnh, cô cong môi:
- Tốt cái gì mà tốt . Bị "ổng" phạt thì có .
- Gì hả ? Tối hôm qua chẳng phải bồ ở lại giúp quản lý sao ? Tại sao lại bị phạt vô cớ vậy ?
- Ơ! Vô cớ cái con khỉ . Tại mình đi làm trễ đó mà .
- Vậy quản lý là người vô ơn rồi .
Đã trông thấy 2 cô gái từ xa, Hoàng Trung dư biết chuyện gì xảy ra, anh sải bước nhanh đến:
- Chuyện gì vậy hả ? Giờ làm việc mà nói chuyện riêng sao ?
Phi Yến bất mãn giùm bạn:
- Quản lý à! Tại sao lại phạt Mai Liên dọn phòng vậy . Cô ấy chỉ phạm lỗi lần đầu thôi mà .
- Lần đầu không phải là lỗi sao ? Tôi phạt thế là nhẹ lắm rồi đây .
Vừa nói, đôi mắt anh vừa nheo nheo nhìn Mai Liên, khiến cô không dám ngẩng mặt lên .
- Thế nào, có uất úc gì phải không ? Nói tôi nghe thử xem .
Thấy 2 cô gái im lặng, anh khoát tay:
- Không có thì làm việc đi, đứng đó làm gì . "Go!"
Vừa quay lưng được vài bước, 2 cô lại nghe tiếng của Hoàng Trung:
- Nè, Mai Liên! Cô lại đây tôi bảo .
Phi Yến lẩm bẩm:
- "Nè, nè". Uy dữ lắm sao ? Làm riết tôi sẽ không phục nữa đâu nha .
Đẩy vai bạn, Mai Liên xua tay:
- Bồ ra ngoài trước, tí nữa mình ra .
- Quản lý có ăn hiếp thì nhớ nói cho mình biết nha .
- Chi vậy ?
- Trừ điểm "ngưỡng mộ" chứ chi .
- OK . Được thôi, nhưng mà dám chắc là bồ không nỡ lòng nào trừ đây .
- Ai nói . "Vì nghĩa diệt thân" mà .
- Được rồi, được rồi .
Cô vừa bước vào phòng, Hoàng Trung đã khép nhanh cửa lại:
- Cô lại vu oan cho tôi rồi nha .
Mai Liên bẻ tay:
- Tình thế bắt buộc thôi, quản lý đừng trách nha .
1 câu nói ngọt ngào làm sao, ai nỡ bắt bẻ chứ, nhưng anh vẫn lạnh băng gương mặt:
- Mang tiếng là dọn phòng cho tôi mà cô chẳng làm gì cả, thật khó xử . Để xem ...
- Ê! Anh đừng ép người quá đáng nha, tôi chẳng hiền đâu .
- Tôi biết lâu rồi, nhưng mà cô làm ơn đi . Dọn giúp tôi cái kia .
Nhìn theo tay của anh, cô le lưỡi:
- Í quên! Xin lỗi anh nha . Thật vô tình phụ lòng tốt của anh .
- Thấy xót ruột rồi phải không ? Mai uống đi rồi làm việc .
Cầm ly cà phê sữa trên tay, Mai Liên le lưỡi:
- Cái này là anh mua hả ? Ở đâu vậy ? Phải dưới căng tin không ? Sao anh biết tôi thích uống nó ?
- Có cần phải điều tra tường tận vậy không ? Xin lỗi nha, đừng hiểu lầm . Tôi không muốn đeo đuổi cô . Ai, tôi cũng tốt như vậy cả .
Mai Liên bặm môi:
- Nghe anh nói, tôi nhẹ lòng biết mấy . Cám ơn nha .
Chỉ cần 1 hơi, ly cà phê sữa đã hết sạch . Cô đặt nó xuống bàn rồi quay lưng .
- Đàn ông thật vô duyên .
- Cô nói gì tôi phải không ?
- Anh nghe lầm rồi .Cô vừa chạm tay vào cửa thì cửa đã bật mở .
Ông Thiên Sơn bước vào:
- Quản lý Trung! Tôi muốn nói chuyện với anh .
- Vâng, mời giám đốc .
Khẽ liếc mắt nhìn qua Mai Liên, ông hỏi:
- Anh đang bàn chuyện gì à ?
- Dạ ... vâng .
- Cha à! Sao cha đi nhanh vậy ? Không đợi con ...
Ôm cánh tay ông, Ngọc Liên nũng nịu:
- Ghét cha quá đi!
Cô đưa mắt nhìn Mai Liên, trề môi:
- Sao lại ở đây ? Bộ sáng sớm không có chuyện làm à ?
- À! Cô ấy dọn dẹp phòng cho tôi đấy .
- Xem ra tay nghề cũng được đấy chứ .
Chợt nhìn thấy ly nước trên bàn, Ngọc Liên liếc ngang:
- Sáng nào quản lý cũng dùng cà phê sữa ư ? Sở thích của anh à ?
- Vâng .
- Vậy thì thật là trùng hợp . Tô cũng thích uống cà phê sữa, anh có thể ...
Hoàng Trung bước lại bàn:
- Để tôi gọi điện cho căng tin mang lên cho cô nha .
Ngồi xuống ghế, tư thế cao sang, cô gật đầu:
- Cũng được, nhưng mà có lâu quá không ?
Đôi mắt của cô quay nhìn Mai Liên . Hoàng Trung cũng ngầm hiểu được cô muốn gì, nên khoát tay:
- Vậy để tôi đi lấy cho cô nhé . Cô ngồi đợi 1 chút .
- Nè! Cha tôi có chuyện bàn với anh cơ mà, sao anh lại bỏ đi ? Như thế là thiếu nể trọng đấy nhé . Trong khi đó có người ở không, sao anh không nhờ ?
- À! Cô ấy còn phải làm việc, cho nên tôi ...
- Bộ đi 1 tí là ảnh hưởng công việc sao ? Anh thương nhân viên quá đấy .
Ông Sơn ra dấu:
- Để cô ấy đi lấy giúp đi . Quản lý! Anh sang đây .
- Vâng .
Quay sang Mai Liên, anh nhỏ giọng:
- Cô làm ơn giúp tôi nha, cám ơn cô trước .
- Vâng, thưa quản lý .
Nhìn theo dáng Mai Liên, Ngọc Liên ganh tỵ:
- Hừ! Ra mặt ta đây nữa . Tối đi theo trai không về nhà . Đúng là thứ con gái hư .
- Cô nói gì ạ ?
- Không có chi . Cha tôi gọi anh kìa .
Ngồi đối diện với ông Thiên Sơn, Hoàng Trung hỏi:
- Thưa, có chuyện gì thế ?
Ông Sơn gật đầu:
- Anh làm rất tốt . Ý tôi nói là buổi tiệc hôm qua . Thực khách rất hài lòng và có nhiều công ty đã ký hợp đồng dài hạn ở nhà hàng ta .
- Dạ, vâng . Đó là nhờ tất cả anh em trong nhà hàng đấy chứ .
- Anh đừng khiêm tốn quá . Ai có thực lực, tôi đều biết cả . Nhưng có 1 việc anh cần phải khắc phục, nó là điểm yếu của anh .
- Vâng, giám đốc cứ bảo .
- Đó là anh luôn thiên nặng về tình cảm . Trong nghề nghiệp kinh doanh, anh nên nhớ rằng điều cấm kỵ nhất là xử sự tình cảm . Có tình cảm vướng bận đôi lúc sự thành công chẳng có đâu, mà còn chuốc lấy hậu quả thê thảm nữa .
- Cám ơn giám đốc đã chỉ dạy . Nhưng nếu cứ theo đúng nguyên tắc mà làm, thì thật là quá độc đoán, khô khan, đôi khi nó làm cho con người trở thành độc tài . Lúc đó mọi sự thành công cũng chưa chắc là trọn vẹn .
- Anh nói cũng có lý, nhưng nên quyết đoán hơn với bản thân . Anh đừng làm tôi thất vọng .
Ông Sơn ngả lưng ra ghế:
- Chức tổng quản lý, tôi sẽ giao phó cho anh . Anh cố gắng giúp tôi nhé .
- Giám đốc ...
- Đó không phải là ý kiến của 1 mình tôi, mà là của tất cả nhân viên ở đây, anh không thể từ chối được đâu .
Ngọc Liên chen vào, giọng cô thật hách:
- Tại buổi tiệc hôm đó, tôi thấy anh có tài lãnh đạo khá, nên nói với cha tôi cho anh cơ hội thôi . Anh không biết giữ thì xem như anh không có tài thật sự như vậy .
Khẽ bặm môi ngăn cơn tự ái đang dâng lên, Hoàng Trung cúi đầu:
- Cám ơn cô đã giúp đỡ .
- Không có chi . Miễn sao từ nay anh đừng có cứng đầu để tôi sai bảo là được rồi .
- ...
Ông Thiên Sơn đứng lên, tay ông vỗ nhẹ vào vai anh:
- Cố gắng nhé! Tôi kỳ vọng vào anh đấy .
- Vâng . Xin giám đốc yên tâm, tôi hứa sẽ làm hết khả năng của mình .
Ngọc Liên cũng đứng dậy, đưa tay xem đồng hồ .
- Cha đưa con đến nhạc viện nha . Con phải luyện đàn với thầy Hoàng .
- Ừ, để cha bảo tài xế đưa con đi .
Ông quay lại nhìn Hoàng Trung:
- Thông báo cho tất cả nhân viên giúp tôi . Chiều nay, 2 giờ họp nội bộ .
- Vâng, thưa ông .
Mai Liên mang ly cà phê sữa bước vào, cô chạm ngay Ngọc Liên đang bước ra .
- Hừ! Chỉ làm 1 chuyện có chút xíu mà lâu đến thế này thì còn làm được chuyện gì khác . Không biết tại sao lại cho cô làm ở đây ?
- Xin lỗi, chỉ tại ...
- Tôi chẳng muốn nghe lời giải thích . Cô uống luôn đi .
Ông Thiên Sơn khẽ nhìn Mai Liên rồi lắc đầu . Ông không biết phải nói sao đây, nhưng dĩ nhiên là ông phải thương con gái của ông rồi .
Nước mắt cô chực rơi xuống má, bao nỗi uất ức theo đó tuôn theo .
Ngọc Liên vẫn châm chích tiếp:
- Khóc ư ? Ý cô nói là tôi ức hiếp cô, phải không ? "Tôi là chủ", tôi nhờ cô có 1 tí là cô giả nai trước mặt người khác rồi . Nếu lỡ là khách, chắc cô đã mắng chửi người ta .
Hoàng Trung đỡ lời giúp Mai Liên:
- Xin lỗi cô, mong cô bỏ qua cho .
Ngọc Liên liếc mắt:
- Nể lời anh, tôi mới bỏ qua, nhưng anh nên dạy lại nhân viên của anh đi .
Cánh cửa khép lại, Mai Liên càng nghĩ cô càng tủi thân cho cô . Lời của Ngọc Liên lúc nãy cố tình nhấn mạnh câu "Tôi là chủ" giúp cô nhìn thấy tương lai phía trước .
Cô biết chứ . Với thân phận gì mà cô lên mặt ? Cô chỉ là 1 con ở với cái nhà ấy thôi . Tình nghĩa là bao cũng chỉ là sợi dây thun, muốn đứt đoạn lúc nào chả được .
Nhìn cô với đôi mắt đỏ hoe, Hoàng Trung xua tay:
- Việc gì phải khóc chứ . Làm chủ lúc nào chẳng thế, thích ra vẻ ta đây để dằn mặt bất cứ ai .
Cố gắng tạo lại vẻ bình thản, cô đưa tay quẹt nước mắt:
- Không sao, tôi vẫn bình thường . Tôi ra làm việc đây .
Đặt ly cà phê sữa xuống bà, cô nhìn anh:
- Anh dùng giúp nha . Công tôi cực khổ mang lên đó .
- Tôi sẽ nhấp từng ngụm 1 để thấu hiểu được nỗi lòng của cô .
- Chúc anh may mắn! Nhưng tiếc thay, chẳng ai hiểu được tôi đâu .
- Trời sinh ra 1 người, ắt hẳn sẽ sinh ra 1 người nữa để thấu hiểu nhau . Tôi hy vọng người đó là tôi .
Khẽ bật cười vì cách lý giải ngớ ngẩn quá cao siêu của anh, cô lắc đầu:
- Lúc nào quản lý cũng sáng suốt .
Hoàng Trung nâng ly cà phê sữa trên tay, anh xoay xoay ngắm nhìn nó, rồi đưa lên môi .
1 vị đắng ngọt mát dịu nơi đầu lưỡi làm anh thích thú vô cùng .
- Ai bảo là sai chứ . Tôi đã thấu hiểu được bản tính của cô .
"Khi biết yêu, anh bắt đầu cảm nhận .
Tình cảm thật nồng nàn của trái tim anh
Anh sẽ bắt đầu từ hy vọng mong manh
Và kết thúc bằng tình yêu hai đứa ."
Ngồi nghe Mai Liên nói hết câu, bà Hiền nhìn ra cửa .
- Con đã quyết định như thế à ?
- Vâng . Con xin bác chấp nhận .
- Có 1 nguyên nhân nào khác nữa phải không ?
- Dạ không ... không có đâu ạ .
Bà Hiền quay nhìn cô, đôi mắt bà buồn bã:
- Ta hiểu nỗi lòng thầm kín của con . Ta đã đoán sẽ có sự việc này xảy ra từ lúc con gọi ta bằng bác . Ta chẳng trách con, ta chỉ thấy lòng bất an thế nào ấy nếu ta cho con ra ngoài tự lập .
Mai Liên rơm rớm nước mắt:
- Thưa bác, công ơn dưỡng dục, con sẽ mang theo đến cuối đời . Nhưng bác hãy nghĩ mà xem, nếu không có 2 bác thương đem về nuôi dưỡng thì con đã ra đời bươn chải từ lâu . Hôm nay con trở về với số phận của con là 1 sự tự nhiên, mong bác hiểu và chấp nhận cho con .
- Nuôi con từ nhỏ, không thân cũng thuộc . Ta sẽ thấy thiếu vắng 1 cái gì đó nếu ta để con đi .
- Ngôi nhà này nếu không có mặt con, chắc hẳn nó sẽ vui biết bao khi cả gia đình sum họp . Cô Hai và cô Ba sẽ là những người con có hiếu, yêu thương lo lắng cho bác mà chẳng hề gặp 1 sự cản trở nào .
- Ta biết con gái ta đối xử không tốt với con, nhưng ta xin con hãy vì ta mà bỏ qua cho nó nhé .
- Thưa bác, con nào dám trách cô Ba . Ai mà không ganh tức khi thấy mình bị san sẻ tình thương . Nếu là con, con nghĩ mình cũng sẽ làm như vậy .
- Ta ước gì có 1 người con gái như con, có lẽ ta sẽ hạnh phúc lắm .
- Xin bác đừng nói thế . Nếu cô Hai, cô Ba nghe thấy sẽ giận lắm . Con làm sao dám sánh bằng .
1 tiếng nói vang lên làm cho cả 2 quay lại:
- Dĩ nhiên là giận rồi, nhưng với người khác kìa, còn với Mai Liên thì không giận chút nào .
- Cô Hai!
- Gọi gì mà xa lạ vậy ? Gọi bằng chị như lúc trước có được không ? À! Mà mẹ với em nói chuyện gì mà nhìn cả 2 buồn vậy ? Lại hoen nước mắt nữa . Chắc là chuyện lâm li bi đát, phải không ?
- Mai Liên nó xin ra ngoài ở riêng .
- Cái gì ? Chuyện đó đâu có được . Em nó sẽ sống ra sao đây ? Con phản đối chuyện này .
- Em biết, em biết chị thương em . Nhưng chị hãy hiểu cho em, tương lai em cũng tự lập được mà .
- Em nói tự lập dễ lắm sao ? Thân gái 1 mình nữa, dù thế nào thì em cũng không được đi .
Có tiếng xe dừng trước cửa, rồi ông Thiên Sơn xuất hiện .
Thấy mặt ai cũng có vẻ buồn, ông hỏi:
- Có chuyện gì sao ?
Ngọc Mai bước đến kéo tay ông:
- Cha à! Cha xử giùm con đi . Mai Liên nó đòi ra ngoài tự lập đó .
Ông Sơn nhìn Mai Liên:
- Có thật như thế không ?
- Vâng, thưa bác .
Nhìn sang bà Hiền đang đưa tay lau nước mắt, ông gật đầu:
- Thế cũng tốt . Bác đồng ý đấy .
- Cha! Sao cha lại ...
- Con không hiểu gì cả, con gái ạ . Con có ra ngoài tự lập 1 mình được không ? Có nghĩ tới con cũng chưa dám chứ gì . Mai Liên đã lớn, nó có quyền nghĩ đến tương lai của nó, chúng ta không nên ép buộc làm gì .
Quỳ xuống trước mặt ông, Mai Liên cúi lạy:
- 1 lạy này con xin tạ ơn 2 bác đã cưu mang con . Con xin nguyện nhớ mãi trong lòng . Mong có dịp sau này, con sẽ ơn đền nghĩa đáp .
Đỡ cô đứng dậy, ông hỏi:
- Con định đi đâu chưa ?
- Con đã dò được nhà trọ, ở đó cũng được lắm lại gần chỗ làm nữa .
Ông Thiên Sơn khoát tay:
- Không có ở trọ đâu hết . Bác có 1 căn nhà lúc trước dùng để nghỉ ngơi ở đường Lê Hồng Phong . Con đến đó ở đi .
Bà Hiền gật đầu, giọng bà vui:
- Đúng đó con . Con đến đó ở đi, để bác an tâm mà lui tới thăm nom .
- Dạ ... con ...
Ngọc Mai vỗ vai em:
- Tuy chị không đồng ý mấy với sự việc này, nhưng chị cũng phải bằng lòng . Chị cảm phục ý chí của em . Em hãy nghe lời cha mẹ đến đó ở đi, để có gì thì chị giúp đỡ tiếp cho . Nghe lời đi em .
- Vâng, con xin cám ơn 2 bác . Cám ơn chị .
Ông Sơn nhíu mày:
- Căn nhà đó để hơi lâu, có lẽ đã xuống cấp, để bác cho người đến sửa sang lại đã .
- Dạ, không sao đâu ạ, con tự làm được mà .
- Con định bao giờ đi ?
- Dạ, con ... con xin phép được đi ngay hôm nay .
Bà Hiền tròn mắt:
- Sao nhanh vậy ?
Mai Liên bậc khóc:
- Vì con sợ, con ở lâu sẽ không đi được, con cầm lòng không nổi đâu . Hic ... híc ...
- Đúng rồi . Khi quyết định 1 việc gì thì phải thực hành liền, nó mới có hiệu quả . Con rất giống tính bác .
- Có chuyện gì mà cả nhà đông đủ vậy ? Chuẩn bị đi đâu chơi có phải không ? Cho con tháp tùng với .
Ngọc Liên nũng nịu ôm lấy cổ ông Thiên Sơn .
- Cha ơi! Có phần con không vậy ?
- Dĩ nhiên là có rồi . Con là con cưng của cha mà .
Bà Hiền nhìn con gái:
- Con chững chạc hơn có được không ? Lúc nào cũng như con nít cả . Cha mẹ chẳng sống suốt đời được để lo cho con đâu .
Mặt Ngọc Liên xụ xuống, giọng giận dỗi:
- Sao tự dưng mẹ lại la con chứ ? Con có phạm lỗi gì đâu .
Ngọc Mai nắm tay em:
- Mẹ chỉ muốn tốt cho em thôi . Em xem Mai Liên kìa . Người ta đã chững chạc hẳn ra, em còn không biết học hỏi .
- Thì người ta ra đời sớm, sành sỏi hơn em, rành đời hơn em là cái chắc rồi . Nhưng thôi, em không dám học hỏi đâu, nếu lỡ có chuyện gì xảy ra thì xấu hổ cho gia đình mất .
Ông Thiên Sơn nhíu mày:
- Con nói vậy là có ý gì hả ?
- Cha thử hỏi mẹ xem, con nói có sai không ? Làm bộ, làm tịch để qua mặt người khác .
Quay nhìn vợ, ông Thiên Sơn tròn mắt:
- Có chuyện gì bà giấu tôi sao ?
Ngọc Mai đỡ lời giúp mẹ:
- Không có đâu cha . Cha đừng nghe lời của Ngọc Liên, nó nói tầm bậy đó .
- Nè! Chị đừng có bao che mà vu oan cho tôi nhé . Tôi nói là có bằng chứng hẳn hoi . Thử đối chứng xem, có nó ở đây nè .
Mai Liên chợt hiểu chuyện gì, nhưng mà theo ý nghĩ của cô thì đối tượng họ đề cặp là cô . Cô ngẩng đầu nhìn Ngọc Mai:
- Chị Mai! Chị nói cho em biết, chuyện gì vậy chị ?
- Còn làm bộ làm tịch nữa kìa . Xời ơi! Qua đêm ở đâu thì nói phức ra đi, có gì đâu phải giấu . Có gan làm thì có gan chịu nữa chứ .
Ông Sơn hỏi lại con gái .
- Con nói lại xem nào ?
- Thì Mai Liên đó . Đêm hôm qua nó đâu có về nhà, hôm nay lại xin ra ở riêng, con chắc có điều gì trong đó .
Đôi mắt ông Sơn nghiêm khắc nhìn bà Hiền:
- Chuyện quan trọng đó, sao bà chẳng chịu nói với tôi hả ?
Bà Hiền nhìn chồng, giọng bà phân bua:
- Tôi nghĩ chuyện đó đâu có gì . Có lẽ khuya quá nó ngủ ở nhà bạn .
- Đâu có gì ? Hừ! Với góc độ nào, nó cũng là con nuôi của nhà này, lỡ nó gây ra chuyện thì mặt mũi tôi ở đâu .
Ngọc Mai lắc đầu:
- Con nghĩ Mai Liên không làm ra những chuyện xấu hổ cho gia đình mình đâu . Em nó từ nhỏ đã ngoan, không làm phật ý 1 ai mà .
- Giả dối bề ngoài để che đậy bên trong, tại chị không nhận ra thôi .
- Em im đi! Chị em với nhau, sao em không bênh vực mà còn gây đau lòng cho nó hả ?
- Xì! Chị em ? Tôi chỉ biết nhà này có 2 người con gái và người thứ hai, đó là tôi .
Nước mắt đã hoen mi, Mai Liên giải thích:
- Vâng, con biết con có lỗi, nhưng nhất định con không bao giờ gây ra những chuyện xấu xa . Xin 2 bác hãy tin con, tin con đi .
- 1 lời nói đầu môi phiến diện chẳng gây được lòng tin cho ai . Ra tự lập ư ? Cũng được, bước ra khỏi vòng quan hệ thì chẳng ảnh hưởng cho ai .
2 bên cả tình thâm nghĩa trọng giằng xé lấy tâm hồn bà Hiền, bà biết làm gì đây ? Tim bà đau nhức quá .
Ông Sơn cũng thở dài, đôi mắt ông cũng dõi về 1 nơi vô định . Nơi đó có 2 đôi mắt đang nhìn ông không biết họ sẽ cười hay khóc khi quyết định của ông sắp đưa ra với con gái của họ ?
Dù thế nào, ông cũng sẽ phạm lỗi lần thứ hai . Đành làm thế thôi, vì ông không muốn sự nghiệp và danh dự của ông bị tổ thương .
- Mai Liên! Bác rất tiếc khi phải nói ra, nhưng sự việc không thể làm khác được . Ta sẽ cho con toàn quyền quyết định về sự nghiệp và đời sống của con . Căn nhà con ở sắp tới đây sẽ do con đứng tên . Riêng chỉ có 1 điều con đừng gây ảnh hưởng gì với gia đình này nữa .
Ngọc Mai tròn mắt nhìn ông Sơn:
- Cha! Cha nói vậy khác nào buộc em cắt đứt mọi quan hệ . Con không bằng lòng đâu .
Bà Hiền cũng lên tiếng:
- Ông à! Hãy suy xét lại đi . Với tính tình của nó, tôi nghĩ nó không gây ra chuyện gì đâu .
- Tôi biết chứ . Tôi cũng ở bên cạnh nó từ nhỏ đến lớn, nhưng bà phải hiểu cho tôi . Tôi cũng đau khổ lắm .
Mai Liên cúi đầu:
- Con xin cám ơn sự yêu thương của 2 bác dành cho con . Con hiểu chứ, hiểu sự khổ tâm kia . Con không dám trách hờn đâu . Con chỉ mong khi không có con gia đình luôn vui vẻ và sống hạnh phúc .
Ngọc Liên trề môi:
- Dĩ nhiên rồi, ở đó còn phải nói .
Ngọc Mai quát em:
- Em có chịu im đi không ? Em biết vì lý do gì mà Mai Liên phải ra đi ? Em nó muốn cha mẹ không còn phải khó xử khi đối diện cảnh tượng lộn xộn trong nhà, mà người gây ra là ai, em biết chứ ?
- Điều đó là đúng thôi, vì ai nỡ bênh con nuôi khi mình còn con ruột .
- Em ...
Ngọc Liên đứng lên, cô lẩm bẩm:
- Em không biết chị bị ai bỏ bùa mê mà tối ngày bênh vực người dưng ?
Tát vào mặt em, Ngọc Mai trừng mắt: (làm đúng lắm, gặp bebe cho thêm vài cái tát nữa)
- Nói lại xem nào .
- Cha mẹ thấy không ? Giờ còn đánh con nữa . Quả thật chị ấy bị bỏ bùa rồi .
Bà Hiền ôm đầu:
- Trời ơi! Các con có thôi đi hay không ? Bộ muốn mẹ chết các con mới vừa lòng à ? Chuyện gia đình đang như vầy mà lại ...
Ông Thiên Sơn đứng lên, khoát tay:
- Mọi chuyện bà giải quyết giúp tôi nhé . Tôi phải đến nhà hàng 1 tí đây .
- Có chuyện quan trọng hả ông ?
- Tôi muốn sắp xếp lại công việc 1 tí .
Ông Sơn đi rồi, cả 4 người với 1 không gian trĩu nặng bao trùm khiến cho ai cũng cảm thấy ngột ngạt khó chịu .
Mai Liên tìm cách phá vỡ nó:
- Thưa bác, con xin phép .
Bà Hiền đứng lên:
- Để bác thu dọn tiếp cho .
Ngọc Mai đỡ vai mẹ:
- Mẹ ngồi nghỉ đi, để con giúp em nó được rồi .
- Ừ, thu dọn xong, xuống đây gặp mẹ nhé .
- Dạ .
Dáng 2 người vừa khuất nơi thang lầu, Ngọc Liên đã sà gần bà Hiền, bĩu môi:
- Tại sao không tống cổ nó ra khỏi nhà cho muốn đi đâu thì đi đi, còn cho nó ân huệ làm gì ? Con nghĩ nó sẽ tiếp tục gây phiền phức đó .
Bà Hiền lắc đầu:
- Con chẳng hiểu gì thì đừng có xem thường người ta . Gia đình mình có ngày hôm này là ...
- Mẹ định nói gì ?
- Không có .
- Hứ! Mệt quá! Toàn chuyện vớ vẩn không đâu, làm mất thì giờ . Con phải lên phòng đây .
Nhìn theo con gái, đôi mắt bà trĩu nặng u hoài .
Rồi đây nay mai, tội lỗi khác sẽ chồng lên nữa . Bà sẽ ân hận, sẽ day dứt ... (172)
-
Thanks bạn đã post giúp nhưng khi post bạn chú ý lọc từ và xem lại những cái ji` hok nên post :D , bạn coppy lại nhưng cũng nên đọc qua và chọn lọc những thứ cần thiết
- Vịt con ơi : Ss post chừng nào rồi lock lại chừng ấy nhé :D , chứ để thế này dò mỏi con mắt và người khác post cũng hok đảm bảo :huglove:
Bước lên xe buýt trong tâm trạng sợ sệt , Ngọc Mai tìm chỗ ngồi cho mình . Cô thật sự lo lắng lắm . "Lần đầu tiên đi xe buýt mà" . Lại vào nhập nhoạng tối , biết nó có đến ngay đường mà cô muốn đến hay không .
Đặt túi ny- lông nặng trĩu lên ghế kế bên , cô thở phào .
- May mắn thật ! Còn dư hai chỗ , thoải mái rồi .
Chiếc xe chạy được một lúc thì dừng lại , cô nhón người lên nhìn :
- Làm gì vậy ta ? À ! Thì ra là ghé trạm .
Nhìn thấy người lên , người xuống , cô thích thú .
- Lâu này xem trong phim , bây giờ mới thấy tận mắt , thật vui .
Đang mỉm cười với những ý nghĩ , thì có một người bước đến bên cô :
- Xin lỗi , tôi có thể ngồi đây , được không thưa cô ?
Tròn mắt nhìn chàng trai đang đứng trước mặt , Ngọc Mai vô tư :
- Hết ghế rồi hả anh ?
- Vâng .
Cô đưa mắt nhìn quanh . Đúng như lời anh nói , xe không còn một chỗ trống .
Nhoẻn miệng cười thật tươi , cô đưa tay .
- Vâng , mời anh cứ tự nhiên .
Nhìn chiếc túi ny- lông vẫn đang "ngự trị" trên ghế , Hoàng Mỹ - tên chàng trai - nhẹ giọng :
- Cô à ! Tôi . . .
Đôi mắt rời khỏi tấm bản đồ , Ngọc Mai chuyển tia nhìn sang anh :
- Có chuyện gì ?
- Cô có thể . . .
Nhìn theo ánh mắt anh , cô đỏ mặt :
- Xin lỗi anh , tôi không cố ý .
Chuyển túi ny- lông lên gác để đồ dùng cho hành khách , Hoàng Mỹ mỉm cười :
- Hình như cô đi thăm ai thì phải .
- Sao anh lại hỏi vậy ?
- Vâng , tại tôi thấy cô mua rất nhiều đồ dùng tươi , lại có cả đồ hộp .
Cái lúm đồng tiền lại in trên gương mặt Ngọc Mai :
- Anh giỏi thật ! Tôi qua thăm đứa em , nó mới dọn nhà . Tội nghiệp lắm , ở có một mình hà .
- Em cô thật là có phước mới có được người chị như cô .
- Anh quá khen thôi !
- À ! Cô đi đến đâu ? Xe này chỉ ngừng lại hai trạm nữa thôi .
Ngọc Mai run nhẹ :
- Lê Hồng Phong . Nó có ghé đường đó không anh ?
- Có chứ , đó là trạm cuối cùng đấy .
Nhìn vẻ mặt nhát gừng của cô gái , Hoàng Mỹ hỏi :
- Có phải cô đi xe buýt lần đầu tiên , phải không ?
- Vâng , sao anh biết ?
- Lần đầu tiên đi xe buýt , tôi cũng có tâm trạng lo lắng giống như cô vậy , cứ sợ là xe chạy không đúng đường mà mình đến . Tôi còn nhớ lúc đó cứ luôn miệng hỏi bác tài là "đến chưa ?" , "Chừng nào đến ?" . Hỏi riêt ông ta bực quá nói là không chạy đến đó , làm tôi muốn bật khóc luôn .
Ngọc Mai tò mò :
- Thế cuối cùng ra sao ? Bác tài có bỏ rơi anh không ?
- Ông ấy biết rõ tâm trạng của tôi , nên khi tôi xuống xe , ông ấy còn tặng tôi một bấm bản đồ nữa .
- Bác tài đó thật là tốt . À ! Mà anh đi đến đâu vậy ?
- Tôi với cô chung tuyến đường đấy .
Nghe nói vậy , Ngọc Mai xếp tấm bản đồ lại :
- Vậy thì tôi khỏi phải xem bản đồ nữa .
- Sao vậy ?
- Vì có anh rồi , có gì thì tôi hỏi anh .
-
Tiếp nì :huglove:
Hoàng Mỹ tròn mắt :
- Cô không sợ là tôi gạt cô hay sao ? Lúc này bọn lừa đảo nhiều lắm đó .
- Nhưng anh không phải là được rồi . Tôi nghe nói người miền Tây rất thật thà và hay giúp đỡ người khác .
- Sao cô biết tôi ở miền Tây ?
Ngọc Mai nghiêng đầu , cô nhìn anh cho thật kỹ :
- Tôi cũng có một người bạn như anh vậy . Thật thà , giọng nói lại rất giống nhau , nhưng có khác cô ấy là con gái , còn anh là con trai .
- Cô thật giỏi ! Tôi ở miền Tây .
- Nghe nói miền Tây có rất nhiều cảnh đẹp lại nhiều món ăn ngon . Nếu có dịp , tôi sẽ đến đó một lần .
Đôi mắt của Hoàng Mỹ mơ màng , giọng anh càng cuốn hút lấy sự chú ý của cô :
- Vâng . Nó rất đẹp , đẹp còn hơn cả tranh vẽ nữa cơ . Cô không thể tưởng tượng được sẽ có cảm giác như thế nào khi dứng trước một đồng lúa mênh mông bát ngát , có từng cánh cò và cơn gió thoảng qua . . .
Vừa được ngắm nhìn anh , vừa được nghe anh kể về đồng quê , Ngọc Mai tưởng chừng như chết lặng . Cô không còn để ý gì ngoài gương mặt điển trai , vầng trán cao ngạo , đôi mắt cương nghị , đôi môi quyến rũ và giọng nói trầm ấm nao lòng .
Quay lại nhìn cô gái , Hoàng Mỹ nhoẻn miệng cười :
- Thế nào , cô có thấy nhàm chán quá không ?
- Không đâu . Ngược lại , tôi càng muốn được tận mắt chứng kiến nữa là khác .
Cụp mắt để tránh vẻ lúng túng biểu hiện trên gương mặt , cô hỏi :
- Sắp tới chưa vậy anh ?
Cô vừa dứt lời thì chiếc xe cũng dừng lại . Hoàng Mỹ đứng lên , anh đỡ chiếc túi ny- lông xuống .
- Đến rồi đấy . Cô xuống chứ ?
- Vâng .
Rời trạm xe , Hoàng Mỹ hỏi :
- Nhà em của cô ở địa chỉ nào , có thể cho tôi biết không ?
- Vâng . 33 . . ./28 .
Hoàng Mỹ bật cười , giọng anh vui hẳn lên :
- Vậy chúng ta là hàng xóm rồi .
- Nhà anh cũng ở gần đó ?
- Đúng vậy . 33 . . ./35 .
Anh đưa tay :
- Để tôi dẫn đường cho cô nhé . Băng qua đường là tới rồi .
Đỡ túi ny- lông trên tay anh . Ngọc Mai cúi đầu :
- Cám ơn anh nha . Nếu không có anh , chắc tôi phải kiếm nhừ cả con hẻm này .
- Cô chưa đến đây lần nào sao ?
- Lúc nhỏ có đến , nhưng mà không nhớ đường . May mà có anh . Cám ơn anh nhiều .
- Đâu cần khách sáo . À ! Mà cô tên gì ? Tôi tên là Hoàng Mỹ .
- Tôi tên Ngọc Mai .
Hoàng Mỹ đưa tay :
- Nhà tôi là căn nhà có cửa màu xanh đấy . Có chuyện gì cần hoặc khó khăn , cô cứ nói em cô đến gọi . Nếu giúp được , tôi sẽ giúp . Tôi về đây .
- Cám ơn anh .
Vừa bước đến cửa , Hoàng Mỹ đã gặp em trai "đón mời" bằng nụ cười chẳng "an lành" :
- Anh Hai ! Em thấy hết rồi nha .
Bước vào nhà , đưa tay tháo cà- vạt , Hoàng Mỹ bắt đầu :
- Có chuyện gì đâu mà phải nhìn anh dữ vậy .
- Cô gái đó là ai ? Quen từ khi nào mà em không biết ?
- Em cô ta vừa chuyển đến đây ở , nên cô ấy đến thăm thôi . Gặp gỡ trên xe buýt , nên anh giúp đỡ .
Ngồi phịch xuống ghế , Hoàng Trung nhăn mặt :
- Thế mà em tưởng là ly kỳ hấp dẫn lắm .
- Em lo cho em đi . Anh Hai của em chưa nghĩ tới chuyện trai gái đâu .
- Anh cù lần quá ! Đã 28 tuổi rồi mà còn chưa chịu có bạn gái . Coi chừng già rồi không ai thèm để ý đến .
Hoàng Mỹ le lưỡi trêu em :
- Thôi đi cưng , đừng đầu độc anh bằng những "tệ nạn" ấy .
Hoàng Trung cắn cắn móng tay , anh nhíu mày :
- Lúc nãy nhìn thoáng qua , em phát hiện cô gái ấy quen quen . Hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải .
- Người giống người quá nhiều , em đừng có nhiều chuyện , coi chừng gây ra chuyện đấy .
- Đâu cần anh phải ra miệng bênh nhanh vậy , anh Hai .
Xua tay , Hoàng Mỹ hỏi :
- Đã nấu cơm chưa vậy ?
- Hôm nay đi ăn cơm tiệm đi . Em làm biếng nên không có nấu .
- Được thôi , đợi anh tắm cái đã .
Hoàng Mỹ vừa khuất vào trong , Hoàng Trung đã thoát ra ngoài cửa . Anh nghiêng đầu nhìn qua căn nhà số 33 . . ./28 . Cửa đóng , nhưng đèn sáng choang .
Đang suy nghĩ vẩn vơ thì tiếng của Hoàng Mỹ vọng ra làm anh nhăn mặt :
- Cái ông này lúc nào cũng vậy , đi tắm không bao giờ đem khăn cả .
Đem khăn lại cửa , anh gắt :
- Mai mốt máng khăn ở trong đó luôn đi . Lỡ em không có ở nhà thì biết gọi ai ?
- Thì đi ra ngoài đại . Nhà có một mình , sợ gì ?
- Anh đừng có trơ trẽn quá chứ . Lỡ ai thấy một cái thì tiêu mạng .
Đẩy cửa với chiếc quần đùi trên người , Hoàng Mỹ nhe răng .
- Đâu có chết ai mà sợ .
- Được rồi , được rồi . Nhanh đi anh ! Em đói bụng lắm rồi đây .
Tín hiệu điện thoại reo vang , Hoàng Mỹ chỉ tay :
- Có điện thoại kìa .
Hoàng Trung vung tay :
- Em trở ra mà anh chưa chuẩn bị xong là mềm xương đấy .
Vừa quay lưng định bước vào trong mặc đồ thì có chuông cửa , anh lẩm bẩm :
- Ai vậy ta ?
Định bước lại mở cửa thì tiếng Hoàng Trung vọng ra :
- Coi chừng thằng Ngọc nó quậy đó , anh Hai . Nó gọi điện tới rồi cúp máy đấy .
Nhớ lại sự việc cùng xảy ra tương tự hai , ba lần , Hoàng Mỹ an tâm nghĩ là Tuấn Ngọc .
- Ê ! Bộ dư tiền hả ? Gọi điện tới rồi cúp .
-
Thật xui xẻo cho anh , một đôi mắt to tròn đang mở hết cỡ . Đóng sầm cửa nhanh đến nỗi con ruồi chẳng bay qua lọt , anh bỏ chạy vào trong , gương mặt đỏ như "Quan Công" .
Mặc nhanh quần dài vào , anh thở hổn hển :
- Lần này tiêu rồi , chắc tiêu rồi .
Mặc luôn áo thun vào , anh thở hắt ra một cái thật mạnh .
- Đừng hiểu lầm , đừng hiểu lầm . Xin lỗi mới yên tâm .
Hoàng Trung cũng vừa mở cửa bước ra , anh mỉm cười :
- Anh lần này đạt 10 điểm đấy . "Nhanh , gọn , lẹ" . Chúng ta đi ăn thôi .
Chợt điện thoại lại reo vang nữa , Hoàng Trung nhăn mặt :
- Khốn kiếp ! Ai mà quậy hoài vậy ta ?
Hoàng Mỹ chạy nhanh ra cửa , anh run tay vặn nắm cửa . Nhưng không còn ai đứng ở đấy nữa , anh thở dài quay lưng . Chợt đôi mắt anh sáng lên khi lời nói lúc chiều vẳng lại "Có chuyện gì cần giúp đỡ , cứ tìm đến tôi" .
Không một chút chần chừ , anh bước nhanh ra ngoài , tiến thẳng về phía ngôi nhà số 28 .
Đến nơi , anh mới thấy Ngọc Mai ngồi thu lu trước cửa .
- Tôi . . . tôi xin lỗi . Lúc nãy cô đến tìm tôi , có phải không ?
Nhờ bóng tối nhập nhoạng nên không ai thấy được vẻ lúng túng của ai . Ngọc Mai nhỏ giọng :
- Vâng . Tôi . . . tôi không muốn làm phiền anh đâu , chỉ tại cái đèn . . . nó không . . . chịu cháy .
Muốn phì cười , nhưng Hoàng Mỹ cố giữ giọng bình thản :
- Để tôi xem giúp cô nhé . Cô đợi tôi ở đây đi .
Bước vào trong , bóng tối anh chẳng định vị được đâu là đâu , buộc lòng anh phải lên tiếng .
- Ngọc Mai à ! Cô có thể chỉ giúp tôi bóng đèn và công tắc nó nằm ở đâu không ?
Bước vào , cô cũng mò mẫm trong bóng tối .
Không biết chủ nhân là ai đây lại có một người chị xinh đẹp như vậy ? Là con gái thì tốt rồi . Còn là "đực rựa" thì . . .
- Công tắc nó nằm ở góc tường đấy , anh có thấy chưa ?
- Vâng , tôi đã thấy mờ mờ màu xanh của nó .
Anh vừa quay lưng tiến về phía đó , thì tiếng la của Ngọc Mai làm anh phải quay nhanh lại . Theo cảm giác , anh đưa tay ra , và lạ thay thân hình của Ngọc Mai lọt thỏm vào tay anh . một cảm giác lạ lẫm chạy khắp người cả hai . Hoàng Mỹ hỏi nhỏ :
- Cô có sao không ?
Độg nhiên bóng đèn vụt sáng , cả hai quay nhìn nhau . Trong khoảnh khắc , họ đã nhận ra một điều gì đó .
Bóng tối đã trở lại như lúc đầu . Anh bước nhanh về phía công tắc điện khi dìu cô đứng yên một cách an toàn .
- Ngọc Mai ! Có cái gì đó để thắp sáng không ?
Lần tới chiếc bàn , cô lục trong túi xách .
- Có một chiếc quẹt , để tôi tìm lại xem .
Hai phút sau , cô vui mừng :
- May quá ! Nó vẫn còn .
Bật quẹt lên , ánh sáng đủ để cô tiến từng bước thận trọng về phía anh .
Giữ chiếc quẹt trong tay , cô nói :
- Để tôi thắp sáng cho . Anh xem coi nó bị trục trặc gì vậy .
- Ừm . Phiền Ngọc Mai nhé .
Tháo nhanh cầu chì , anh mỉm cười :
- Hên thật ! Nó chỉ bị lỏng cầu chì thôi
Sau khi cắt nguồn điện chính , anh thành thạo nối lại cầu chì . Chỉ một thoáng là xong . Anh đóng nắp cầu chì và bật lại nguồn điện .
Đèn vừa bật sáng cũng là lúc Ngọc Mai buông rơi bật lửa , tay cô đã đỏ bỏng cả lên .
Định giấu tay đi , nhưng Hoàng Mỹ đã nhanh hơn , anh chụp lấy tay cô :
- Mai sao vậy ?
Nhìn ngón tay đỏ tẩy vì bỏng của cô , anh xót xa :
- Sao lại chịu đựng đến như vầy ?
- Tôi . . . Mai sợ làm đứt quãng công việc của anh .
- Mai ngậm tay vào miệng đi . Nhanh đi !
Thấy cô còn chần chừ , anh đã đưa tay cô lên miệng và . . .
Đôi mắt của cô mở to nhìn anh trân trối . Cô không biết gì nữa ngoài việc nín thở và kiềm chế cơn run nhẹ trong người .
Đứng im như thế cho đến năm phút sau , tay cô mới được anh "giải thoát" .
- Xin lỗi , vì nếu không làm vậy , nó sẽ sưng tẩy lên và lột da ra đấy .
Anh quay nhìn quanh :
- Có kem đánh răng không ?
- Vâng , nó nằm trên bàn kìa .
Nhìn chiếc bàn được "trang trí" bởi những đồ dùng cá nhân từ chiếc túi xách , anh mỉm cười .
Ngọc Mai le lưỡi :
- Lúc nãy gấp quá , Mai đã đổ nó ra cho dễ tìm .
Sau khi thoa kem đều lên vết thương , Hoàng Mỹ đưa tay lên miệng , anh phà từng làn hơi vào nó .
- Chờ cho nó khô rồi dán băng keo vào là yên tâm rồi .
Khẽ rụt tay lại , Ngọc Mai lí nhí :
- Vâng , Mai làm được rồi . Cám ơn anh rất nhiều .
Hoàng Mỹ đưa tay gãi đầu :
- Có chi mạo phạm , xin Ngọc Mai bỏ qua nha .
Anh đứng dậy :
- Còn gì cần anh xem lại không ?
- Dạ không . Cám ơn anh . Phiền anh quá .
- Mai đừng nói vậy , mình là hàng xóm của nhau rồi mà .
Ở lại sẽ làm cho cả hai ngại ngần thêm , Hoàng Mỹ gật đầu :
- Ừm . Vậy anh về . Có gì cần Mai cứ gọi , anh giúp cho .
- Vâng , em cám ơn anh .
Ra đến cửa , anh còn quay lại :
- Nhớ đừng làm động vết thương đấy .
- Dạ .
Nhẹ khép cửa , Ngọc Mai ngồi phịch xuống ghế . Cô đưa tay chặn ngực . Tại sao cô lại bối rối không tự chủ được thế nhỉ ? Phút chốc cô đã như thân quen với anh ta . Lúc gần gũi anh , tâm hồn cô như yên ả , không cần lo lắng . Tại sao cô lại có cảm giác này ? Bao nhiêu chàng trai đã đến bên cô , nhưng cô không hề có cảm giác đó .
Tình yêu sét đánh có phải không ? Cánh cửa bật mở , cô giật mình phát run vì cô sợ đó là . . .
- Ủa chị ! Chị đến lúc nào vậy ?
- À ! Lúc chiều . Mẹ kêu chị đem đồ dùng đến cho em .
- Bác lo cho em quá . Cho em gởi lời cám ơn với bác , nha chị .
- Đợi ngày mai đi , vì hôm nay chị ở đây với em .
- Thật hả ? Bác trai cho phép sao ?
- Ngoài mặt thì cha có vẻ như chẳng quan tâm , nhưng thật ra cha lo cho em lắm đó . Đây ! Bao thư này là cha gởi cho em .
Mai Liên thở dài , cô ngồi xuống ghế :
- Em biết chứ . Nhưng mà . . .
- Không nhưng nhị gì hết . Đây là tiền lương tháng rồi của em đó mà .
- Ủa ! Em đã nhận trong nhà hàng rồi .
Ngọc Mai ôm vai em :
- Người trong gia đình , em còn tính toán làm gì . Chắc là cha lo em ra ngoài sống , cần phải chi tiêu nhiều .
- Vậy , cho em gởi lời cám ơn bác trai .
Xí vào trán em , Ngọc Mai lừ mắt :
- Đừng có mít ướt như vậy có được không ? Đi tắm đi , rồi ra đây sẽ có đồ lót dạ ngay .
- Vậy hả ? Chị học nấu ăn lúc nào thế ?
- Bí mật ! Món này có một không hai đấy .
Mai Liên le lưỡi :
- Em biết rồi . Món đặc biệt "mì gói nấu nước sôi" chứ gì ?
- Đồ quỷ ! Biết rồi còn hỏi .
Tiếng cười vang lên trong ngôi nhà từ lâu thiếu vắng bóng người , làm cho trên gác ấy phía bên kia , có một người đứng lặng nhìn , quan sát "người ấy" tâm trạng rất vui , mặc dù đang bị đứa em thẩm tra dữ dội .
-
Post tiếp liền à :D, cơ mà :gian: , Nhi lười hồi nào :khocnhe:
Bước khập khiễng , xiêu vẹo ra hành lang . Vừa đưa tay vỗ trán , vừa đưa tay dụi mắt , anh hỏi khi thấy một dáng người đi tới :
- Tất cả bàn tiệc đã bài trí xong chưa ?
- Dạ , tiệc gì , thưa quản lý ?
Vẫn như còn say ngủ , Bình Tiến gắt :
- Thì buổi tiệc một ngàn người , tôi đã thông báo lúc sáng chứ tiệc gì ?
- Chúng tôi đâu có nghe quản lý nói gì đâu . Mà thiệt có tiệc không vậy ?
Câu hỏi ngớ ngẩn của Học Hữu làm Bình Tiến phát cáu . Anh vung tay :
- Cậu đang đùa với tôi hả ? Có muốn bị đuổi việc không ?
Học Hữu nhăn mặt phân bua :
- Dạ không . Tôi không dám , nhưng sự thật là vậy . Chúng tôi không nhận được một thông tin nào .
Thoáng rùng mình vì gương mặt của Học Hữu không có vẻ nói dối , Bình Tiến vụt chạy thật nhanh về phòng lớn .
Bước khập khiễng , xiêu vẹo ra hành lang . Vừa đưa tay vỗ trán , vừa đưa tay dụi mắt , anh hỏi khi thấy một dáng người đi tới :
- Tất cả bàn tiệc đã bài trí xong chưa ?
- Dạ , tiệc gì , thưa quản lý ?
Vẫn như còn say ngủ , Bình Tiến gắt :
- Thì buổi tiệc một ngàn người , tôi đã thông báo lúc sáng chứ tiệc gì ?
- Chúng tôi đâu có nghe quản lý nói gì đâu . Mà thiệt có tiệc không vậy ?
Câu hỏi ngớ ngẩn của Học Hữu làm Bình Tiến phát cáu . Anh vung tay :
- Cậu đang đùa với tôi hả ? Có muốn bị đuổi việc không ?
Học Hữu nhăn mặt phân bua :
- Dạ không . Tôi không dám , nhưng sự thật là vậy . Chúng tôi không nhận được một thông tin nào .
Thoáng rùng mình vì gương mặt của Học Hữu không có vẻ nói dối , Bình Tiến vụt chạy thật nhanh về phòng lớn .
- Tổ trưởng Liên ! Chị giúp chúng tôi đi . Quản lý đang suy sụp nặng thì phải .
- Mà giúp chuyện gì mới được ? Sợ tôi không đủ khả năng .
- Tôi nghe quản lý nói chiều nay có tiệc một ngàn người ở phòng lớn .
Mai Liên trợn mắt :
- Cái gì ? Tiệc chiều nay ? một ngàn người ?
- Vâng .
Cô đưa tay nhìn đồng hồ :
- Đã bốn giờ chiều rồi , sao chưa chuẩn bị gì ?
- Quản lý . . . hình như quản lý ngủ quên .
Mai Liên bước lại gần Bình Tiến , cô kéo tay anh :
- Nè , quản lý ! Anh làm ăn như vậy hay sao ? Anh không còn một chút minh mẫn nào à ? Giờ này mà anh còn chưa tỉnh ngủ .
Bình Tiến chép miệng , hơi rượu phà vào mặt cô .
- Ôi trời ! Giờ làm việc mà anh đi uống rượu , hèn chi chuyện gì cũng quên .
-
Học Hữu nhăn mặt , anh toát cả mồ hôi :
- Giờ phải làm sao đây ?
Mai Liên khoát tay , giọng cô cứng cỏi hẳn lên :
- Anh đưa quản lý về phòng nghỉ đi , rồi ra tập hợp anh em , nói tôi có chuyện muốn thông báo .
- Vâng .
- Còn nữa . Nói với Phi Yến tập hợp các nhân viên nữ trong tổ cho tôi .
- Vâng .
Mặc kệ đôi giày cao gót dưới chân , cô chạy như bay ra quầy tiếp tân .
- Cô làm ơn nối máy cho tôi nói chuyện với tổng quản lý .
- Vâng , chị chờ một tí .
Nhận máy từ tay cô tiếp tân , Mai Liên nóng ruột chờ đợi .
Tít . . . tít . . . tít . . .
- Alô .
Nghe được giọng Hoàng Trung , cô rối rít :
- Tổng quản lý ! Anh hãy đến nhà hàng nhanh đi .
Hoàng Trung gắt :
- Cô có điên không ? Giờ này đâu phải là ca trực của tôi . Quản lý Tiến đâu ? Gọi anh ấy đi .
Không đợi cô trả lời , anh kết thúc nhanh :
- Vậy nhé , tôi ngủ tiếp đây .
Tiếng gác máy làm cho Mai Liên tức giận . Cô nghiến răng kiềm chế :
- Chị làm ơn nối máy một lần nữa giúp em .
Tít . . . tít . . . tít . . .
Tít . . . tít . . . tít . . .
Tít . . . tít . . . tít . . .
Tính kiên nhẫn của cô đã hiệu quả .
- Gì nữa đây ? Cô phiền quá , có muốn tôi đuổi việc cô không ?
Mai Liên hét trong máy :
- Tổng quản lý ! Anh nghe đây . Nếu anh không đến thì hậu quả sẽ ra sao , anh đừng trách nhé . Trùm mền mà ngủ tiếp đi .
Gác máy , cô hối hả chạy nhanh về phòng họp .
Vừa chạy , cô vừa mở điện đàm :
- Chú Tùng ! Chú có nghe con gọi không ?
- Tôi nghe đây . Có chuyện gì vậy ?
- Chú giúp con tập hợp nhân viên nhà bếp lại , con có chuyện gấp cần thông báo .
- OK .
- Cám ơn chú .
Mở cửa phòng họp , cô muốn tá hỏa vì chẳng có ai chỉ có Phi Yến và Học Hữu đang nhăn mày nhíu mặt .
- Tại sao lại như vầy ? Nhân viên đâu hết rồi ?
- Đâu có ai chịu nghe lời bồ đâu . Bồ chỉ là một tổ trưởng tép riu .
Mai Liên cắn răng :
- Giờ này mà còn phân biệt hay sao ? Nhân viên nhà hàng , ai cũng phải có trách nhiệm chứ .
- Bồ nghĩ thế , nhưng người khác thì không .
Học Hữu ngồi xuống ghế :
- Phen này tiêu rồi , bị đuổi việc là cái chắc .
- Tôi đã có cách . Phi Yến giúp mình đến phòng lễ tân lấy đồ trang trí nha . Học Hữu ! Anh giúp tôi đến phòng lớn bật đèn và mở tất cả các cửa sổ .
- OK .
Tiếng giày của cô lại vang lên trên hành lang . Nhiều nhân viên nhìn thấy trề môi .
- Xí ! Học đòi làm quản lý nữa .
- Có gì đâu . Người ta nhờ vào sắc đẹp là được nâng đỡ ngay .
- Hừ ! Tiến thân như vậy , tôi chẳng ham .
- Nghe nói cô ấy đã qua đêm ở nhà hàng với ai đấy .
- Thật hả ?
- Suỵt ! Im đi , nếu không muốn mất việc . . .
Dừng lại nơi bếp , Mai Liên thở chẳng ra hơi .
- Chú Tùng ! Con . . . con . . .
- Chuyện gì thì từ từ nói , nghỉ một cái đã .
- Chú giúp con . . . tiệc . . . tiệc một ngàn người .
Ông Tùng tròn mắt :
- Tiệc một ngàn người ? Con đặt hả ?
- Không phải , của khách . . . chiều nay .
- Chiều nay ? Sao chú chẳng nghe thông báo ?
- một chút nhầm lẫn , chú làm ơn giúp con .
Ông Tùng nhíu mày :
- Nhưng mà không có thông báo lại không có lệnh của quản lý , làm sao chú dám . . .
- Chú tin con đi . Quản lý có chút chuyện nên không liên lạc được .
Sau một lúc nghĩ , ông Tùng gật đầu :
- OK . Chú tin con .
- Cám ơn chú .
Tuấn Ngọc bước lại :
- Vậy em có thực đơn không , đưa để tụi anh chuẩn bị ?
- Chết ! Em quên mất . Anh chờ em một chút .