-
Chương 10
Chủ nhật Hạ Vũ đến nhà bác sĩ Thúc Bằng . Chàng không thấy Đoan Hảo mà gặp ngay Thúc Linh.
Thúc Linh vồn vã :
- Chào anh Hạ Vũ . Bác gái vẫn khỏe chứ ?
Nở nụ cười thân thiện với Thúc Linh , Hạ Vũ đáp ngay :
- Khỏe nhiều . Cũng nhờ công lao chăm sóc của Đoan Hảo.
Thúc Linh láu lĩnh bảo :
- Vậy hôm nay anh đến cám ơn Đoan Hảo chứ gì ?
Hạ Vũ cười hì hì :
- Không ngờ Thúc Linh đoán trúng ý anh.
Thúc Linh liếc Hạ Vũ thật dài :
- Xì ! Vậy mà Linh tưởng anh đến thăm ông bố già của Linh chứ ?
- Thì anh cũng đến thăm bác đây.
- Thôi đi, ba em đi trực ở bệnh viện rồi.
Hạ Vũ bỗng buột miệng thốt lên :
- Vậy bây giờ Đoan Hảo rảnh rỗi ?
Thấy gương mặt Hạ Vũ sáng lên , Thúc Linh trêu chọc :
- Rảnh, nhưng Đoan Hảo không có nhà đâu.
Mặt Hạ Vũ như quả bong bóng bị xì hơi :
- Sao thế ? Đoan Hảo đi đâu ?
- Đi chơi.
Hạ Vũ hỏi nhanh :
- Với ai ?
- Với Thúc Linh.
Hạ Vũ phá lên cười :
- Nghĩa là Đoan Hảo còn ở nhà ?
- Sắp đi rồi đó.
Hạ Vũ đề nghị :
- Thúc Linh đi một mình đi . Anh cần gặp Đoan Hảo có chút việc.
- Việc gì ? Định phỏng vấn hả ? Đừng nghe . Đoan Hảo rất ghét bị phỏng vấn đó.
Hạ Vũ hỏi dồn :
- Đoan Hảo nói với Thúc Linh hả ?
- Ừ , chẳng những nói đến chuyện đó, mà Đoan Hảo còn nhắc đến anh nữa đó.
- Thật thế à ?
Đoan Hảo nhắc đến Hạ Vũ . Lòng chàng bỗng nhãy nhót reo vui . Câu khẳng định của Thúc Linh như những giọt nắng lung linh trải nhẹ trên đường làm Hạ Vũ ấm áp và như những giọt mưa ngọt ngào tưới mát cỏ cây để Hạ Vũ thấy lòng rất đỗi dịu êm.
Trò chuyện với Thúc Linh mà Hạ Vũ nao nao ngóng Đoan Hảo , Đoan Hảo thì đâu hay con trai bà Thảo Trúc đến đây.
Buổi sáng , phụ với bác sĩ Bằng làm việc trong phòng khám . Khi bác sĩ đến bệnh viện làm việc , thì nàng loay hoay dọn dẹp các thứ thật ngăn nắp và lau nhà sạch sẽ.
Xong công việc , Đoan Hảo trở ra phòng khách . Thoáng thấy Hạ Vũ, Đoan Hảo rất ngạc nhiên , nhưng rồi chợt hiểu ra Hạ Vũ và Thúc Linh... Hẳn là hai người thân thiết nhau vô cùng . Phải nói là Hạ Vũ và Thúc Linh rất xứng đôi . Một người sôi nổi hay bông đùa, một người hoạt bát, sống động.
Định rút lui thật êm để không làm ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện của hai người , bỗng Đoan Hảo giật mình :
- Đoan Hảo ơi ! Có người tìm nè . Đến trình diện đi.
Giọng hồn nhiên, trong trẻo của Thúc Linh cất lên , khiến Đoan Hảo phải dừng lại . Mắt nàng chạm phải Hạ Vũ, mặt chàng ánh lên nét vui và tiếng reo cất lên :
- Ồ ! Đoan Hảo ! Gặp được em rồi . Thế là anh không phải thất vọng khi đi tìm em.
Cái gì thất vọng ? Đoan Hảo thắc mắc . Chẳng lẽ bà Thảo Trúc lại có vấn đề nên bảo Hạ Vũ tìm nàng ?
Ngồi xuống đối diện với Hạ Vũ , Đoan Hảo hỏi ngay :
- Bác Thảo Trúc vẫn khỏe chứ anh ?
- À, sức khỏe của mẹ anh khá rồi.
Đoan Hảo thở phào . Như vậy là bà Thảo Trúc đâu cần đến nàng . Rõ ràng anh chàng Hạ Vũ đang cà rỡn . Tìm Thúc Linh thì cứ tự nhiên đi ông ơi, còn bày đặt . Đoan Hảo đứng lên :
- Bác gái khỏe , Hảo mừng. Vậy anh với Thúc Linh cứ tự nhiên nhé.
Tức thì Thúc Linh lên tiếng ngay :
- Mình tự nhiên nãy giờ rồi . Bây giờ đến phiên Hảo đó.
Nói xong, Thúc Linh đứng lên :
- Định rủ Hảo đi chơi, nhưng thôi , sợ anh Hạ Vũ kiện lắm . Chào nhé . Linh có công việc đi đây.
Nói xong, Thúc Linh biến nhanh, Đoan Hảo đưa đôi mắt khó hiểu nhìn theo rồi nhìn sang Hạ Vũ.
Đôi mắt Đoan Hảo long lanh như bầu trời thu tươi sáng . Tâm tư Hạ Vũ bỗng xao động lạ thường :
- Đoan Hảo trở về làm việc với bác sĩ Thúc Bằng vui chứ ?
Câu hỏi Đoan Hả không chờ đợi . Đoan Hảo định trả lời : " Tất nhiên là vui hơn khi làm việc bên mẹ anh nhiều " nhưng nàng chỉ lặng thinh.
Lát sau, Đoan Hảo từ tốn trả lời câu hỏi của Hạ Vũ.
- Nếu yêu thích công việc thì làm ở nơi nào cũng thấy vui.
- Nhưng Đoan Hảo không mấy vui khi ở nhà anh.
Hạ Vũ buông một câu thẳng thắng, vì nhớ đến thái độ của Đoan Hảo trong những ngày ấy.
Đoan Hảo nghiêng đầu hỏi lại :
- Anh nghĩ thế à ?
- Chẳng những nghĩ mà còn thấy nữa kìa.
" Tôi không vui là thái độ của anh em nhà anh đấy "
Không biết Hạ Vũ có biết không ? Một ông anh Hoàng Lĩnh kỳ quặc, khô khan, khó chịu . Một ông em Hạ Vũ bỗng nhiên lầm lì nhăn nhó , phàn nàn . Nhớ , nhưng Đoan Hảo không muốn nhắc đến chuyện đó nữa.
Trong khi đó , Hạ Vũ thân thiết bảo :
- Hôm nay , anh muốn gặp em.
- Và anh phải lặn lội đến đây ?
Hạ Vũ mỉm cười :
- Tất nhiên anh phải đến đây rồi , vì em không còn ở nhà anh . Anh đang tìm em mà.
Hạ Vũ nói rất bình thản, nhưng Đoan Hảo thì trố mắt ngạc nhiên . Hạ Vũ tìm nàng làm gì ? Nàng đang nghĩ xem anh chàng nghiêm túc hay cợt đùa.
- Anh tìm Đoan Hảo làm gì , trong khi bác gái rất khỏe ?
Câu hỏi của Đoan Hảo khiến Hạ Vũ bật cười :
- Nghĩa là anh chỉ được tìm Đoan Hảo khi mẹ anh bị bệnh phải không ?
- Không phải sao ?
- Không . Chuyện của anh khác chuyện mẹ anh.
- Khác thế nào ?
Không giải thích mà Hạ Vũ lại hỏi :
- Hôm nay , Đoan Hảo có rảnh không ?
Rảnh hay không , có quan hệ gì đến anh ? Không hiểu sao anh chàng lại hỏi thế . Đoan Hảo lắc đầu :
- Không rảnh đâu.
- Chủ nhật mà bận gì ?
Đoan Hảo đáp bừa :
- Nhiều việc lắm . Như việc nhà chẳng hạn.
-Việc nhà thì bận suốt đời . Lâu lâu bỏ một bữa chẳng sao đâu , Đoan Hảo.
Đoan Hảo ngây thơ :
- Anh xúi Đoan Hảo bỏ việc nhà để làm gì ?
- Đi chơi với anh một buổi.
Đoan Hảo giật mình, lời đề nghị của Hạ Vũ quá đỗi tự nhiên . Cớ sao chàng không đi với Thúc Linh ? Hay là đi với Thúc Linh hoài đâm ra nhàm chán rồi muốn đôđi không khí với Đoan Hảo.
Nghĩ đến điều đó, Đoan Hảo bỗng nổi giận :
- Bộ anh tưởng muốn rủ ai thì rủ hả ?
Hạ Vũ tròn mắt :
- Nào anh có rủ ai ngoài Đoan Hảo đâu.
Lòng đây thắc mắc, Đoan Hảo ngó Hạ Vũ.
Anh chàng này đâu phải vừa . Đoan Hảo ngỡ về đây la không gặp lại Hạ Vũ nữa . Ai ngờ đâu anh chàng đến rủ đi chơi . Hay là đề nghị Đoan Hảo chăm sóc sức khỏe cho một bệnh nhân nào nữa ? Thôi nghe . Đoan Hảo rất ngán các bà kiêu kỳ , khó tính.
Thấy Đoan Hảo vẫn ngồi trầm ngâm , Hạ Vũ nhắc lại :
- Đi nhé Đoan Hảo ? Anh rất thích được cùng em đến những nơi đó.
Nàng buộc miệng hỏi nhanh :
- Nơi đó là nơi nào ?
Giọng chàng ra vẻ bí mật :
- Cứ đi rồi em sẽ biết.
Đoan Hảo nhìn Hạ Vũ chồng chọc và không nói gì.
- Em hãy chuẩn bị đi . Anh ra xin phép bác gái cho em.
Trông điệu bộ anh chàng rất phấn chấn , làm như nàng đã đồng ý rồi vậy.
- Anh tưởng tôi phải thực hiện mọi yêu cầu của anh sao ?
Nghe câu hỏi như muốn gây sự của Đoan Hảo, chàng dịu dàng giải thích :
- Anh không dám yêu cầu Đoan Hảo gì đâu . Chỉ mong có em tham gia.
- Tham gia làm gì ?
- Cùng anh thực hiện các thiên phóng sự.
Đoan Hảo kêu lên :
- Đó là công việc của anh mà.
- Và anh rất thích có em bên cạnh.
Chàng nói tự nhiên , mắt không rời khỏi Đoan Hảo . Nàng hỏi một cách giễu cợt :
- Chắc là anh cần Đoan Hảo đóng vai trò y tá chứ gì ?
Chàng mỉm cười :
- Cũng có thể.
Biết là không phải thế, nhưng Đoan Hảo cũng tò mò trước đề nghị của Hạ Vũ . Nàng xin phép bà Thúc Bằng được đi dạo với chàng.
Hai người ra khỏi nhà . Nắng vừa lên, ánh nắng lấp lánh trên cành cây . Xe của Hạ Vũ vừa lướt nhẹ trên con đường lung linh hoa nắng.
Đoan Hảo ngưđa mặt nhìn lên . Bầu trời xanh biếc như một tấm thảm khổng lồ trải ra mênh mông . Nàng bật thốt lên :
- Ồ ! trời hôm nay đẹp quá.
Hạ Vũ gật gù :
- Một buổi sáng tuyệt vời như thế này mà Đoan Hảo ở nhà thì sẽ phí biết bao nhiêu.
Đoan Hảo cười phía sau lưng chàng :
- Anh đừng có kể công . Ở nhà nhìn ra ngoài khung cưđa sổ, Đoan Hảo vẫn thấy cả một bầu trời xanh bao la.
- Xì ! chắc chắn Đoan Hảo chỉ thấy một mảnh trời thôi , mà thấy một mảnh thì chẳng có đẹp đâu.
- Anh lại ngụy biện nữa rồi.
Chàng cười khì :
- Ngụy biện mà làm cho người khác vui thì cũng nên.
Đoan Hảo nghiêm giọng hỏi :
- Anh nghĩ là anh luôn làm cho người khác vui ?
- Đúng vậy.
- Tài nhỉ.
- Không tài bằng Đoan Hảo đâu.
- Đoan Hảo mà tài gì.
-Tài làm cho người khác... nhớ.
Hạ Vũ nói thật khẽ ,đủ cho Đoan Hảo nghe, đủ để nàng thấy bồi hồi xao động tận đáy tâm tư.
Dừng xe trước một quán ăn ,Hạ Vũ bảo :
- Chúng ta vào đây ăn sáng , Đoan Hảo.
Nàng khoan thai bước theo chàng . Khi hai người đã ngồi xuống , chàng ôn tồn hỏi :
- Em ăn gì ?
Không nghĩ ngợi , Đoan Hảo đáp nhanh :
- Ăn xôi mặn.
Chàng phì cười :
- Ở đây chẳng có xôi mặn đâu.
Đoan Hảo tiếc rẻ :
- Không có món ruột, thôi thì ăn gì cũng được.
Hạ Vũ kêu hủ tiếu mì . Hai người ăn xong rồi rời khỏi quán.
-
post tiếp cho bạn :)
Chương 11
Trong công viên đầy nắng vàng , đôi mắt Hạ Vũ nhìn Đoan Hảo vô vàn đằm thắm.
- Anh giận muốn phát điên lên được khi nghĩ rằng em với anh Hoàng Lĩnh...
Chao ôi ! Chàng rủ nàng đi chơi , đưa nàng đến công viên để nói đến điều này sao ?
Nàng nghiêm nghị hỏi :
- Sao anh nghĩ thế ?
- Hôm ấy, thếy em nói chuyện với anh, anh Hoàng Lĩnh tưởng ..
- Tưởng gì ?
- Tưởng hai người...
Ném cái nhìn bén ngót về phía chàng , Đoan Hảo dài giọng :
- Khéo tưởng . Bộ anh không biết rằng anh Hoàng Lĩnh đang yêu sao ?
Hạ Vũ giật mình :
- Anh ấy đang yêu hả yêu ai ?
- Thì yêu một phụ nữ . Chuyện tình của anh Hoàng Lĩnh rất đẹp , nhưng buồn , vì không có lối thoát.
- Sao Đoan Hảo biết ?
- Thế anh Hoàng Lĩnh không kể cho anh biết à ?
Chàng mỉm cười dễ chịu :
- Có lẽ anh Hoàng Lĩnh thích tâm sự với em hơn.
Nàng lắc đầu như đang nói với Hoàng Lĩnh :
- Nhưng em có giúp được gì cho ảnh đâu.
Hạ Vũ cũng khẳng định :
- Không ai giúp được gì cả . Thôi , chuyện của anh Hoàng Lĩnh chắc chắn anh ấy sẽ có cách giải quyết.
Đoan Hảo khẽ hỏi :
- Anh không quan tâm à :
- Anh quan tâm đến chuyện khác...
- Chuyện gì :
-Chuyện của chúng mình.
Nàng nhìn chàng đăm đăm :
- Có chuyện gì đâu.
Hạ Vũ thấp giọng :
-Có chứ . BÂy giờ anh đã rõ em không phải...
Nàng cắt lời :
- Đã hiểu rồi anh thấy thế nào ?
- Anh sung sướng phát điên lên được.
Nét mặt Hạ Vũ lộ vẻ phấn khích khi trả lời Đoan Hảo là nàng vẫn còn là của chàng . Đúng là ngu ngốc mới không nhận ra chàng đã yêu Đoan Hảo.
- Em nghĩ sao , Đoan Hảo ?
- Nghĩ gì a .?
Tay chàng nắm lấy tay Đoan Hảo :
- Nghĩ chuyện của tụi mình.
Một nụ cười hiền lành nở trên môi Đoan Hảo . Nàng buông gọn :
- Em có nghĩ đến anh.
Vừa thốt xong , Đoan Hảo vội đưa tay bụm miệng . Sao nàng lại thành thật đến thế ? Riêng Hạ Vũ thì rất sung sướng trước câu nàng đáp.
Đoan Hảo thật ngây thơ , đáng yêu . Hạ Vũ muốn nói thật nhiều với nàng . Tuy nhiên , trong không khí trang trọng thế này ,chàng sợ mình không thật sự nghiêm túc . Dưới mắt Đoan Hảo , chàng là người luôn bỡn cợt , làm sao có thể tin được . Nàng đã từng nói thế . Mong sao nàng hiểu thấu lòng chàng . Đoan Hảo như một đóa hoa xinh tươi , thơm ngát , nhưng không mấy ai biết đến . Nàng không khoe sắc hương, nàng là loài hoa dại tiềm ẩn , và Hạ Vũ đã nhìn thấy vẻ lung linh tươi sáng của nàng . Tim chàng cợt xao động vì bóng hình ai . Giọng chàng bồi hồi thốt lên :
-Em rất đáng yêu , Đoan Hảo.
Đoan Hảo nhìn chàng , ánh mắt trong veo . Hạ Vũ tìm nàng để nói như thế à ? Nàng cố nghĩ xem trong câu nói có bỡn cợt không . Đã rời khỏi biệt thự ấy , Đoan Hảo ngỡ sẽ không gặp lại Hạ Vũ . Nhưng rồi chàng lại đến và lời chàng khiến nàng nao nao.
Đã tin Hạ Vũ nói thật , nhưng không hiểu sao Đoan Hảo lại vặn vẹo :
- Bây giờ thì đáng yêu , lúc nào thì anh sẽ bảo rất đáng ghét ?
Chàng hớm hỉnh bảo :
- Khi nào ghét, anh sẽ cho hay . Nói thế chứ anh không bao giờ ghét Đoan Hảo đâu.
- Anh nói khó tin . cũng có lúc mình ghét người nào đó.
- Đúng . Nhưng người nào đó không phải là Đoan Hảo , vì Đoan Hảo đã nằm trong danh sách khác.
Nàng vô tư hỏi :
- Danh sách nào ?
- Danh sách thương.
Đoan Hảo lắc đầu quầy quậy :
-Thôi, em không thích nằm trong danh sách thương dài sọc của anh đâu.
Tia nhìn tha thiết của anh xoáy vào mắt Đoan Hảo :
- Danh sách của anh ngắn ngủn thôi . Chỉ có một tên Đoan Hảo thôi.
Đoan Hảo nghiêng đầu ngắm nghía Hạ Vũ :
- Anh nói mà không sợ Thúc Linh nghe thấy à ?
- Ồ ! Thúc Linh nghe thấy thì càng tốt chứ sao . Anh càng mong nữa đó.
Đoan Hảo tròn mắt . Hạ Vũ không nghiêm túc được ư ? Anh chàng thích đùa đến bao giờ ? Dù Thúc Linh thoải mái đến đâu thì Hạ Vũ cũng phải tôn trọng cô ấy chứ.
- Anh không sợ Thúc Linh nổi trận lôi đình sao ?
Hạ Vũ ngạc nhiên :
- Cái gì mà nổi trận lôi đình ? Thúc Linh phải mừng cho anh chứ.
- Mừng cho anh rủ người khác đi chơi thế Thúc Linh hả ?
- Không ai làm thế bao giờ cả . Thúc Linh đi chơi với người ta rồi , Đoan Hảo ạ.
Đoan Hảo buột miệng nói nhanh :
- Người ta phải là anh chứ . Hai người...
- Trời đất !!
Cắt lời Đoan Hảo , Hạ Vũ bật lên tiếng kêu, rồi anh chàng cứ nhìn Đoan Hảo chằm chằm và phá lên cười :
- Thì ra Đoan Hảo nói anh với Thúc Linh...
- Không phải sao ? hai gia đình thân nhau, hai người yêu nhau là lẽ thường.
Đoan Hảo buông lời quả quyết , rồi nhận định thêm :
- Anh với Thúc Linh yêu nhau là phải , vì hai người rất hợp nhau.
Hạ Vũ vẫn cười tươi :
- Suy diễn trật rồi , cô bé ơi.
Đoan Hảo ngồi im lặng . Hạ Vũ vội vàng giải thích :
- Anh với Thúc Linh rất thân nhau . Nhưng thân nhau đâu có nghĩa là yêu nhau . Thúc Linh là cô bạn rất tốt . Bọn anh đối với nhau như ruột thịt vậy, luôn tham khảo ý kiến của nhau.
Có cái gì đó xao động trong tâm tư Đoan Hảo trước lời phân trần chính đáng của Hạ Vũ.
Thúc Linh với Hạ Vũ chỉ là bạn . Hai người không có gì . Tảng đá đè nặng trên ngực Đoan Hảo được hất ra . Thật lạ.
Còn Hạ Vũ thì có phần thích thú sau khi tuôn một hơi dài giải thích . Chàng nheo mắt với Đoan Hảo ?
- Bây giờ tinh anh rồi chứ ?
- Tin gì ?
- Tin anh nói thật . Chuyện rung động của con tim, anh rất nghiêm túc.
Không hiểu sao , Đoan Hảo vọt miệng hỏi :
- Anh đang chuẩn bị viết báo hả ?
- Khổ quá, anh đang nói chuyện đàng hoàng với Đoan Hảo.
Hạ Vũ nhăn mặt , rồi bổ sung thêm :
- Đề tài phóng sự kỳ này anh có rồi.
Bỗng Đoan Hảo tò mò về công việc của Hạ Vũ :
- Anh định viết phóng sự về điều gì ?
- Về những người bỏ làng, bỏ quê lên thành phố kiếm sống.
Đoan Hảo chợt chạnh lòng , đôi mắt trở nên xa vắng . Phải . Nàng cũng là kẻ bỏ làng, bỏ quê lên thành phố trốn tránh và bây giờ cũng bắt đầu kiếm sống . Thân phận mồ côi, sống đời phiêu bạt , không biết rồi đời nàng sẽ ra sao.
- Chỉ có mình Đoan Hảo tronh danh sách thương của anh thôi.
Câu nói của Hạ Vũ vang lên lần nữa và tia nhìn ấm áp hướng về Đoan Hảo . Nỗi xôn xao dâng nhẹ . Trong mơ hồ, tim nàng bất chợt reo lên.
Anh Hạ Vũ được đó Đoan Hảo.
Nghe Thúc Linh nhận định vu vơ , Đoan Hảo vờ hỏi :
- Được là sao ?
- Là một người bảnh trai, hào hao, lịch thiệp, vui vẻ và pha chút hài hước . Đủ tiêu chuẩn rồi đó.
-Tiêu chuẩn gì ?
- Tiêu chuẩn làm chồng.
Đoan Hảo đỏ mặt trước câu đáp tỉnh bơ của Thúc Linh . Nàng vội vàng lắc đầu :
- Hảo không biết gì cả.
Thúc Linh nhìn Đoan Hảo , khẽ cười :
- Còn làm bộ giấu nữa . Nhìn hai người Linh biết cả.
Đoan Hảo nín thinh . Thúc Linh nói tiếp :
- Không ngờ Đoan Hảo lọt vào mắt xanh của anh chàng Hạ Vũ.
Đoan Hảo nói nhanh ý mình :
- Hảo tưởng là Thúc Linh mới lọt vào mắt xanh của anh Hạ Vũ.
- Không à nha , bọn mình là bạn.
Đoan Hảo vẫn hỏi :
- Sao hai người không...
Đoan Hảo chưa dứt lời , Thúc Linh tiếp liền :
- Yêu nhau hả ?
Thúc Linh cười khanh khách :
- Thân nhau, biết nhau quá, cả hai không có sự rung động đâu . Mình đã lọt vào mắt xanh của người khác . Tất cả là do ông trời sắp đặt rồi Hảo ạ.
Giọng Thúc Linh rất thẳng thắn, bộc trực, lại vui nhộn . Đoan Hảo bật hỏi :
- Ông tơ sắp đặt cho Thúc Linh với ai vậy ?
- Một nhà thiết kế thời trang.
Đoan Hảo không biết gì nhiều về lĩnh vực thời trang, nhưng biết rằng nhà thiết kế thi phải đầy tài năng, luôn có óc sáng tạo.
- Hẳn anh ấy rất tài hoa ?
- Dự thi các mẫu thời trang, nhiều lần anh ấy đã đoạt giải.
Đoan Hảo ngắm nghía Thúc Linh rồi tươi cười, bảo :
- Vậy Thúc Linh sẽ là người mẫu biểu diễn tất cả các mẩu thời trang của anh ấy.
Thúc Linh cười hồn nhiên :
- Không có đâu . Linh chỉ giới thiệu cảnh vật , chứ không giới thiệu quần áo đâu.
Đoan Hảo chọc Thúc Linh :
- Nếu để người khác giới thiệu sản phẩm của anh ấy thì coi chừng đấy.
- Linh có niềm tin , khỏi lo . Hảo mới phải coi chừng . Anh chàng Hạ Vũ hào hoa, bặt thiệp, khối kẻ dòm ngó đó . Ráng mà giữ.
Trước giọng điệu của Thúc Linh , mặt Đoan Hảo nóng bừng lên :
- Anh Hạ Vũ có là gì của Hảo đâu mà giữ.
Thúc Linh nheo nheo mắt :
- Không gì là gì hả ? Để Linh hỏi anh Hạ Vũ xem . Yêu người mà chưa chịu nói ra sao ?
Đoan Hảo đấm vào vai Thúc Linh :
- Linh nói năng chẳng e dè gì cả.
- Linh thích nói thật.
Rồi Thúc Linh kề tai Đoan Hảo , nói nhỏ :
- Lọt vào mắt xanh của chàng Hạ Vũ chưa gay bằng lọt vào mắt xanh của bác Trúc Thảo đâu . Ráng mà chiều chuộng, chăm sóc bác ấy.
Đoan Hảo hỏi lại :
- Linh biết tính bác Trúc Thảo , sao không chìu ?
- Í ! đâu được . Ông trời đã dành phần đó cho Hảo rồi.
- Cho Linh thì đúng hơn . Hảo là người xa lạ.
- Xa lạ mà có duyên thì cũng tìm đến nhau.
- Hảo không có tìm à nha.
- Thì anh Hạ Vũ tìm Hảo . Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ mà . Rồi Hảo xem , từ nay , anh Hạ Vũ sẽ đến đây mỗi ngày.
Biết Thúc Linh nói với ý gì , Đoan Hảo mau miệng phân tích :
- Hai nhà thâm giao, anh Hạ Vũ đến đây mỗi ngày là chuyện thường.
- Xí ! Có bao giờ anh ấy siêng đến đây thăm mẹ và Thúc Linh như vậy đâu.
Thúc Linh vừa nói đến đây thì nghe có tiếng chuông reo vang . Thúc Linh vừa đúng dậy vừa nói :
- Thấy chưa ? Linh nói đâu có sai.
Vẫn mong là Hạ Vũ, nhưng Đoan Hảo lại nói :
- Bác gái đi chợ về đó.
- Để xem . Đánh cuộc gì nào ?
Thúc Linh đáp và vội vàng ra mở cổng.
Hạ Vũ tươi cười, dắt xe vào . Thúc Linh chặn ngay :
- Chắc anh không phải ghé thăm Thúc Linh chứ ?
Hạ Vũ đáp , đầy vẻ khôn ngoan :
- Trước là thăm Linh , sau là...
Thúc Linh cắt ngang :
- Khỏi sau trước gì cả . Anh cần thăm ai thì nói thẳng để người ta sắp đặt giờ giấc cho.
- Trời đất ! em nói cứ như thủ trưởng cơ quan vậy.
- Làm thủ trưởng của anh và Đoan Hảo cũng sướng.
- Thôi , cho xin . Nói mà không sợ anh tự ái sao ?
Thúc Linh tinh nghịch trêu chọc :
- Anh không dám tự ái đâu , vì còn đến đây dài dài mà.
- Thôi xin thua.
Thúc Linh cười khúc khích :
Đoan Hảo cũng đang thua cuộc em nữa kìa.
Hạ Vũ mau miệng hỏi :
- Đoan Hảo thua gì ?
- Nó không tin là anh ghé đây , có tệ không ?
Thúc Linh vừa trả lời, vừa réo gọi Đoan Hảo :
- Đoan Hảo ơi ! Ra đây xem người ta đến thăm ai nè.
Hạ Vũ bước vào nhà , hỏi mà cũng là trả lời cùng Đoan Hảo :
- Không tin anh đến đây thăm Đoan Hảo sao ?
Thúc Linh nheo mắt với Đoan Hảo :
- Chính miệng đương sự nói đó . Nghe chưa ?
Hạ Vũ ngồi xuống đối diện với Hảo :
- Đi làm về anh ghé đây để gặp Hảo.
Thúc Linh tinh nghịch chen vào :
- Sao bài phóng sự về tình yêu của anh tới đâu rồi ?
- Tới chỗ chàng và nàng đang tâm sự cùng nhau.
Đoan Hảo ngồi nín thinh , không thích sự bông đùa của Hạ Vũ và Thúc Linh . Hạ Vũ vẫn vô tư :
- Anh rất thích đến đây . Còn Đoan Hảo thì sao ?
Thúc Linh xía vô :
- Anh hỏi kỳ . Đoan Hảo sẽ nói không đó.
Rồi Thúc Linh cất tiếng hát :
- "Con gái nói không là có , nói ghét là... thương... "
Hạ Vũ kêu ca :
- Thúc Linh lém lỉnh quá . Không nghiêm túc gì cả , làm sao làm hướng dẫn viên du lịch được.
- Í ! Anh đừng động đến nghề nghiệp của em nghe . Bây giờ em sẽ giới thiệu với anh một nơi tham quan lý tưởng để anh đưa Đoan Hảo đi chơi . Đó là Đầm Sen.
Thúc Linh nói một hơi rồi nhìn Hạ Vũ và Đoan Hảo , cười . Hạ Vũ nhăn mặt :
- Đi Đầm Sen , làm như người ta là con nít vậy.
- Con nít, người lớn gì cũng phải tham quan Đầm Sen . Đó là khu du lịch hấp dẫn.
Bất ngờ, Hạ Vũ không khéo rủ Đoan Hảo :
- Đi nghe Đoan Hảo . Kẻo không uổng công quảng cáo của Thúc Linh.
Anh chàng đáo để thật . Đoan Hảo ném cho Hạ Vũ cái nhìn là lạ . Hạ Vũ thoáng thấy và tiếp tục rủ với vẻ nhiệt tình để rồi cuối cùng Đoan Hảo cũng nhiệt tình hưởng ứng.
-
uhm, vẫn đang post tiếp cho các bạn đọc :)
Chương 12
- Hãy nói về em cho anh nghe đi, Đoan Hảo.
- Anh đã biết em là đứa con gái mồ côi, được bác sĩ Thúc Bằng cưu mang giúp đỡ.
Tia nhìn của Hạ Vũ thật tha thiết :
- Chưa đủ.
Thế nào mới đủ ? Đoan Hảo ngồi tư lự , mắt lơ đãng nhìn ra đường . Dòng người tham quan Đầm Sen thật đông đảo , tấp nập . Và chắc chắn trong lòng mổi người đều chất chứa một tâm sự không giống nhau.
- Anh rất thích nghe em nói về mình.
Giọng Hạ Vũ thong thả vang lên . Đoan Hảo quay lại :
- Em đâu có gì để kể cho anh nghe.
- Có chứ . Em dễ thương, đã làm cho anh xao động.
Tim Đoan Hảo đập rộn lên . Đã bao lần nàng thoáng nghĩ đế Hạ Vũ . Không hiểu sao nàng chỉ biết lặng thinh khi nghe anh nói . Chàng tiếp tục, vẻ thích thú :
- Không biết ai đã khiến xui em đến chốn này cho anh gặp gỡ vậy ?
Đoan Hảo mỉm cười :
- Có ai khiến xui đâu , mà tại bác gái bệnh , nên anh đến phòng mạch của bác sĩ Thúc Bằng.
Hạ Vũ hóm hỉnh đáp :
- Anh đến đấy là để rước em về nhà anh đó chứ.
- Rước em về để săn sóc sức khỏe cho mẹ anh , nên anh rất sốt sắng.
Hạ Vũ nhìn Đoan Hảo, cười cười :
- Sắp tới, anh sẽ rước em về luôn , không trả lại đây nửa đâu.
- Điều quan trọng là em có chịu đi hay không.
- Anh tin là em chịu , vì em rất có lòng nhân ái.
- Lòng nhân ái phải được đặt đúng chỗ.
- Với anh mà không đúng chỗ sao ?
- Biết thế nào là đúng sai hở anh ?
Đoan Hảo hỏi một câu đầy ý nghĩa . Hạ Vũ buông một câu thật gọn :
- Với anh, thì tình cảm dành cho Đoan Hảo hoàn toàn đúng.
Đoan Hảo vẫn lắc đầu :
- Em không biết được.
- Em hãy tin anh.
Hạ Vũ khẳng định , đôi mắt đăm đăm nhìn Đoan Hảo, nói tiếp :
- Em là một đóa hoa lẫn khuất trong rừng hoa rực rỡ mà ít ai biết đến.
Sự ví von của Hạ Vũ thật hay , nhưng lại làm cho Đoan Hảo chạnh lòng . Phải , Đoan Hảo chính là đóa hoa mộc mạc, chìm lẫn trong rừng hoa . Hảo cũng không mong ai biết đến làm gì.
Đoan Hảo hạ giọng nói với Hạ Vũ :
- Anh định làm văn đó hả ? Sao ví Hảo là đóa hoa ?
Nụ cười ấm áp nở trên môi , Hạ Vũ đáp với vẻ tự hào :
- Không phải làm văn , mà anh đang tự hào vì đã khám phá ra bông hoa đó, Hảo à.
Một mình trong phòng vắng , Đoan Hảo chợt nhớ lại những câu đối thoại với Hạ Vũ . Tâm tư bồi hồi , vui đó nhưng rồi chạnh buồn . Lòng đau nhoi nhói . Bóng đen của quá khứ ám ảnh mãi không thôi . Đoan Hảo là đóa hoa bị vùi dập rồi , có còn gì đâu.
Tình yêu của Hạ Vũ làm cho Đoan Hảo băn khoăn . Trăn trở một lúc , rồi Đoan Hảo vội sang phòng Thúc Linh . Ngồi xuống giường Thúc Linh, Đoan Hảo nói ngay :
- Hảo không thể nào đón nhận tình yêu của anh Hạ Vũ đâu . Hảo không xứng đáng với anh ấy.
Thúc Linh tròn mắt ngó Đoan Hảo :
- Cái gì ? Hảo có điên không ?
Đoan Hảo lưỡng lự một lúc rồi kể cho Thúc Linh nghe tất cả . Kể xong , nàng ngậm ngùi kết luận :
- Hảo không xứng đáng với anh Hạ Vũ.
Thúc Linh ân cần động viên :
- Quên hết chuyện cũ đi . Hảo hãy bắt đầu một cuộc sống mới.
- Nhưng Hảo cứ day dứt chuyện đó.
- Hảo không có lỗi gì cả . Hãy vui vẻ đón nhận vẻ tươi đẹp của đất trời.
Nói như Thúc Linh nghe sao dễ dàng , đơn giản quá . Còn Đoan Hảo cảm thấy suốt đời, nổi đau cứ đè nặng và không biết phải làm gì.
- Đừng mặc cảm , Hảo à . Anh Hạ Vũ là một người phóng khoáng , thoải mái, bao dung . Anh ấy sẽ không hẹp hòi, cố chấp chuyện đó đâu.
Hạ Vũ không hẹp hòi, cố chấp . Những lời Thúc Linh nói, Hảo thấy yên lòng . Đó đâu phải lỗi của Đoan Hảo . Nàng luôn sống trong sạch , tốt đẹp . Hạ Vũ hiểu tấm lòng nàng.
- Hảo không muốn giấu anh Hạ Vũ điều gì cả.
Đột nhiên, Đoan Hảo thốt lên . Thúc Linh nhìn Đoan Hảo , đồng tình :
- Tất nhiên rồi . Bao giờ nói chẳng được . Điều trước tiên là Hảo hãy giữ lấy tình yêu đã đến, đừng để lỡ rồi mai mốt hối tiếc đấy.
- Hảo không biết phải làm sao nữa.
- Hỏi thiệt nghe, bây giờ nghe tin anh Hạ Vũ yêu người khác , Hảo có buồn không ?
Giọng Đoan Hảo hấp tấp :
- Buồn.
- Vậy là yêu rồi bạn ơi . Thôi , đừng ngần ngại . Không ai như Hảo , người ta thật lòng mà cứ phân vân mãi.
Bây giờ thì Đoan Hảo sẽ không còn phân vân nữa . Những lời của Thúc Linh như liều thuốc đã chữa trị căn bệnh mặc cảm, tự ti của Hảo.
Hạ Vũ là cộng tác viên của một tạp chí , chuyên đi vào thực tế xã hội để tìm đề tài . Hạ Vũ phải là người thông cảm với những mãnh đời bất hạnh . Hạ Vũ rộng rãi bao dùng là thế.
Đoan Hảo cảm thấy vững tin, vội trở về phòng với lòng nhẹ nhõm chẳng chúc lo âu...
Những tưởng cuộc đời của Đoan Hảo đã phải bỏ đi , nhưng tình yêu của Hạ Vũ đã làm bừng dậy một trái tim khao khát yêu thương . Hạ Vũ như là bó đuốc xua tan màn đêm tăm tối , như là ngọn lửa sưởi ấm cơn giá lạnh của mùa đông.
Đoan Hảo rất ngây thơ trong tình yêu bát ngát hương thơm . Cuộc sống của nàng không còn tẻ nhạt nửa mà đã có ý nghĩa.
Hạ Vũ đã gieo vào tâm hồn nàng niềm tin trong cuộc sống . Đoan Hảo làm việc với niềm phấn khởi lạ thường.
Quên hết bóng mây mờ ám ảnh . Đoan Hảo trở nên vui vẻ , yêu đời hơn . Thế mới biết tình yêu cũng có một sự nhiệm màu kỳ diệu.
Tình yêu làm cho hoa nức hương thơm, cây cỏ mượt mà hơn , trái cây chín mộng, ngọt ngào hơn . Với Đoan Hảo , mọi vật, mọi nơi đều vô cùng hấp dẫn . Nàng sẵn sàng cùng Hạ Vũ phiêu lưu bất cứ nơi đâu . Hạ Vũ hào hoa, bặt thiệp, sôi động , đầy sức quyến rủ . Có Hạ Vũ bên cạnh , Đoan Hảo thấy vô cùng hạnh phúc.
- Mẹ đang cần em đó.
Hạ Vũ vừa vào đến nhà bác sĩ Thúc Bằng đã nói ngay với Đoan Hảo . Nàng ngạc nhiên :
- Có việc gì thế anh ? Bác lại đau lại à ?
- Mẹ bị té gãy tay.
Đoan Hảo lo lắng, hỏi dồn :
- Bác bị hồi nào ? Có sao không anh ?
- Trên cầu thang , mẹ bước xuống bị vấp ngã . Bà chống tay mạnh quá, cổ tay , và bàn tay bị chấn thương nặng.
Hạ Vũ đáp , rồi giải thích thêm :
- Anh đã đưa mẹ đi bệnh viện , bác sĩ chụp hình và băng bột xong cả rồi . Mẹ đòi về nhà chứ không chịu nằm viện . Lúc này, mẹ rất cần em săn sóc.
- Được rồi , em sẽ đến ngay.
Lần này là sự hồ hởi nhận lời . Mặc dù biết bà Trúc Thảo khó tính, nhưng Đoan Hảo thích đến đó . Có một mãnh lực đã thu hút nàng . Không gì tuyệt vời hơn khi có điều kiện gần gũi Hạ Vũ.
- Em thu xếp đi với anh nhé.
- Khoan đã anh . Cũng phải chờ bác sĩ Thúc Bằng về.
- Lúc nãy, ở bệnh viện anh đã gặp bác sĩ Thúc Bằng rồi.
- Bác nói sao hở anh ?
- Còn nói sao nữa ngoài việc bác bằng lòng . Vừa trông thấy tay mẹ bó bột , bác đã lên tiếng.
Hạ Vũ trịnh trọng làm cử chỉ cứ y như bác sĩ Thúc Bằng, rồi hắng giọng :
- Thế này thì chị lại cần đến cô y tá Đoan Hảo của tôi nữa rồi.
Trong khi ông Thúc Bằng vui vẻ xởi lởi thì bà Trúc Thảo nhăn nhó mặt mày :
- Không hiểu sao cái số tôi cứ gắn liền với bệnh đau thế này.
Bác sĩ Thúc Bằng an ủi :
- Rủi ro thôi chị.
Bà Trúc Thảo chép miệng than vãn :
- Không đau cũng tự gây ra đau . Thật tức.
- Có phải lỗi ở chị đâu . Cố gắng tĩnh dưỡng sẽ khỏi thôi chị.
Bà Trúc Thảo thở dài chán nản :
- Khi không lại phải sống với cái tay quái ác thế này , bực hết sức . Thật tai họa.
-Già rồi, đi dứng phải cẩn thận , cố tránh tai họa chị ạ.
Giọng bác sĩ Bằng rất mực chân thành, nhưng bà Trúc Thảo tỏ vẻ khó chịu.
- Biết sao mà tránh chứ . Ông trời cứ dành mọi bệnh đau cho tôi.
Bác sĩ Thúc Bằng vẫn cố xoa dịu :
- Ráng đi chị . Rồi bệnh đau sẽ qua thôi . Trong thời gian này, để Đoan Hảo đến săn sóc chị.
Bà Trúc Thảo xuôi xị :
- Phải đành vậy thôi . Tay tôi thế này, có làm được gì.
Hạ Vũ cúi xuống nói với me . :
- Con đưa mẹ về nhà rồi đến báo cho Đoan Hảo biết nhé.
Bác sĩ Trúc Thảo căn dặn Hạ Vũ :
- Cháu bảo Đoan Hảo cứ thu xếp qua bển với bác gái , khỏi đợi bác . Tối, bác mới về.
...
Thuật lại cho Đoan Hảo nghe cuộc đối thoại với bác sĩ Thúc Bằng, Hạ Vũ nhìn Đoan Hảo cười :
- Em đã nghe bác sĩ Thúc Bằng dặc rồi chứ ? Thôi, lo thu xếp đi bé.
Đoan Hảo thoáng nhình Hạ Vũ :
- Em có cảm tưởng cuộc đời em, ai muốn thu xếp sao cũng được.
- Chỉ có bác sĩ Thúc Bằng thôi, chứ không phải ai cũng được đâu nhé.
- Kể cả anh.
Nhìn nàng , Hạ Vũ ánh lên nét cười :
- Anh thì khác . Anh rất cần em.
Đoan Hảo buột miệng :
- Cần em lo cho mẹ anh ?
- Cần em sống bên anh.
Sự im lặng thoáng qua . Sự im lặng đủ làm xao động hai trái tim . Lát sau , Hạ Vũ khẽ khàng bảo :
- Nhưng bây giờ, mẹ anh cần hơn . Tất nhiên, anh phải ưu tiên cho mẹ.
Đoan Hảo vô tư nói :
- Ai cần cũng được . Miễn sao em thấy mình sống có ích.
Hạ Vũ lật đật nói nhanh :
- Í ! Không phải ai cần em cũng được đâu . Mẹ và anh thôi.
- Ích kỷ , độc tài.
Hạ Vũ cọ cọ cằm trên tóc Đoan Hảo :
- Khi yêu phải ích kỷ , độc tài vậy đó.
Đoan Hảo lắc nhẹ đầu :
- Tính xấu không ai chịu nổi.
- Chắc chắn em chịu nổi.
- Em không biết trước đâu.
- Em phải biết chứ.
- Em biết là em không chịu nổi anh.
- Bộ anh ghê lắm sao ?
- Ghê lắm.
- Kệ , ghê cũng được , miễn có người yêu anh.
- Ai thèm yêu anh.
- Thì không ai cả . Chỉ trừ em thôi.
- Xì !
- Thôi, vào thu xếp đồ đạc nhanh lên , anh đưa em về . Nếu không anh bắt cóc ngay đó.
Trước sự thúc giục của Hạ Vũ , Đoan Hảo đứng bật dậy :
- Để em nói với bác gái và Thúc Linh
- Hình như Thúc Linh không có nhà.
Hai người vui vẻ đến gặp bà Thúc Bằng . Bà đang chuẩn bị bữa tối cùng người giúp việc . Nghe Hạ Vũ kể mọi chuyện , bà lại chép miệng :
- Thật khổ cho mẹ cháu , cứ bị bệnh đau hành hạ.
Rồi bà quay sang Đoan Hảo :
- Con qua bên ấy ráng giúp chị Trúc Thảo.
Đoan Hảo gật đầu , gởi lời chào bác sĩ Thúc Bằng và Thúc Linh
- Đến nhà Hạ Vũ, cháu sẽ gọi điện về cho Thúc Linh.
Bà Thúc Bằng bật cười :
- Ở gần đây chú có phải đi đâu xa lắc xa lơ mà cháu lo.
- Không lo, nhưng cháu sợ ít gặp.
Bà Thúc Bằng đưa mắt nhìn hai người.
- Bộ sợ bị cậu Hạ Vũ bắc cóc luôn hay sao mà ít gặp ?
Hạ Vũ gãi đầu :
- Bác nói oan cho cháu :
Giọng bà Thúc Bằng vui vẻ :
- Không oan đâu . Bác biết rồi cũng có ngày cháu "bắt cóc" Đoan Hảo về bên ấy.
Đoan Hảo lên tiếng :
- Cháu sẽ không để cho anh Hạ Vũ bắt có đâu, bác à.
- Ồ ! thế thì chính cháu tự nguyện qua đó . Nhớ nhé.
Mặt Đoan Hảo đỏ bừng . Nàng không ngờ mình lại nói hớ để bà Thúc Bằng và Hạ Vũ cười xòa.
Bà Thúc Bằng bảo :
- Cháu ở lại ăn cơm, chờ bác trai về rồi hãy đi.
Hạ Vũ đáp thay lời Đoan Hảo :
- Cháu đưa Đoan Hảo về ngay, bác ạ . Mẹ cháu đang đợi . Cháu có nói với bác trai ở bệnh viện rồi.
- Thế củng được . Bác mong mẹ cháu chóng bình phục.
- Cháu tin là có Đoan Hảo chăm sóc, mẹ cháu sẽ mau bình phục.
Hạ Vũ trả lời bà Thúc Bằng , mà ánh mắt cười với Đoan Hảo.
-
thanks kìu ss Camelia nghen :huglove:
------------------------------------------------------------------------------
Chương 13
- Khi không lại phải treo cái tay lên cả tháng trời thế này, thật là một cực hình.
Giơ cái tay bó bột qua cổ, bà Thảo Trúc than phiền với Đoan Hảo . Nàng chỉ biết an ủi :
- Chừng nào lành lặn , tháo băng ra, bác sẽ thấy thoải mái ngay.
Bà Thảo Trúc vẫn một giọng phàn nàn :
- Chờ , nhưng không biết đến bao giờ mới lành lặn đây.
Đoan Hảo ái ngại nhìn bà Thảo Trúc, không biết nói gì thì bà tiếp tục ta thán :
- Tôi đi đứng cẩn thận chứ có phải lên xuống ào ào như bọn trẻ đâu mà vẫn bị.
- Rủi ro xảy ra, không biết sao mà tránh , bác ạ.
- Rủi ro cứ đến với tôi không hà . Sao bất công vậy ? Tôi có ở ác đâu chứ.
Thấy bà Thảo Trúc có vẻ cáu gắt , Đoan Hảo hết hồn . Bà Thảo Trúc làm như nàng gây tai họa cho bà vậy . Đoan Hảo cố nhẹ nhàng xoa dịu bà :
- Rủi ro thì không chừa một ai đâu bác.
Có lẽ cần phải nói để giải tỏa bực dọc hay sao mà bà Thảo Trúc không chịu lặng im.
- Không hiểu sao bệnh đau cứ hành hạ tôi mãi thế này.
Đoan Hảo cố trấn an bà :
- Rồi bác sẽ khỏi như lần trước vậy . Bác đừng lo nghĩ nhiều . Vết thương sẽ lành lúc nào bác cũng chẳng hay nửa đó.
Nhưng bà Thảo Trúc đâu chịu nghe những lời của Đoan Hảo :
-Cô nói nghe sao mà dễ dàng quá . Có bệnh đau nào khỏi nhanh chóng đâu . Cái đau cứ hành hạ tôi mãi.
- Để cháu xem toa bác sĩ có cho bác uống thuốc giảm đau không.
Mặt nhăn nhó, bà Thảo Trúc lại chép miệng than :
- Uống thuốc , uống thuốc . Tôi ngán đến tận cổ rồi.
Dù bác ngán cũng phải uống . Thuốc chữa vết thương cho mau lành , thuốc đẫy lùi bệnh tật . Đoan Hảo định trả lời , nhưng sợ bà Thảo Trúc bắt bẻ . Người đàn bà khó tính này thì chuyện gì mà không vặn vẹo được.
- Tôi chỉ mong cái tay lành ngay tức khắc mà khỏi phải thuốc thang gì cả . Cô có cách nào không ?
Đột nhiên, bà Thảo Trúc thốt lên, bướng bỉnh như đứa trẻ nít và câu hỏi như là đánh đố Đoan Hảo . Có là tiên, Đoan Hảo cũng không biến hóa mong muốn của bà thành sự thật được.
Nàng khẽ đáp :
- Bá'c đừng lo nghĩ gì cả . Rồi thời gian sẽ chóng qua.
- Tôi thấy thời gian dài dằng dặc . Một ngày trôi qua lâu quá.
Đoan Hảo nhiệt tình bảo :
- Cháu sẽ giúp bác giải trí để bác khuây khỏa , không còn thấy thời gian dài nửa.
Bà Thảo Trúc đáp không mấy tin tưởng.
- Mong rằng được như vậy.
Riêng Đoan Hảo thì đầu óc đang miên man nghĩ xem làm cách nào để giúp bà Thảo Trúc quên được thời gian.
Có lẽ hết những điều để than vãn, bà Thảo Trúc bỗng nhìn Đoan Hảo rồi buông lời nhận định.
- Chắc số tôi được cô chăm sóc , còn cô thì mắc nợ tôi hay sao ấy.
Thật là một câu tuyên bố đáng sợ . Đoan Hảo mà mắc nợ bà ta ư ? Chắc trả một kiếp cũng không xong , Thôi , sợ lắm.
Thấy Đoan Hảo nín thinh , bà Thảo Trúc nói tiếp :
- Cô thấy tôi nói phải không ? Cô mắc nợ tôi, còn tôi thì mắc nợ lũ con tôi . Lo cho chúng nó cả đời cũng chưa xong.
- Cháu thấy các anh chị đều đã lớn cả rồi . Bác đâu cần phải lo nửa.
- Lo vợ con cho chúng nó.
Bà Thảo Trúc đáp gọn . Đoan Hảo hồi hợp , giọng bà thản nhiên :
- Tôi đã chuẩn bị cho Hoàng Lĩnh và Hạ Vù rồi . Lần này khỏi bệnh , tôi sẽ tính ngay . Hai anh em nó cứ lông bông mãi làm tôi phát rầu.
Đoan Hảo nghĩ ngay đến Hoàng Lĩnh cùng mối tình bế tắc với Quế Phượng . Còn nàng với Hạ Vũ...
Như một thính giả , nàng ngồi im nghe bà Thảo Trúc nói tiếp :
- Thằng Lĩnh sẽ cưới Giáng My , con gái ông bà bạn tôi, là chủ một tiệm vàng . Còn Hạ Vũ thì cước Thúc Linh, còn anh Thúc Bằng . Cô biết chứ ?
Đoan Hảo bật thốt lên :
- Sao bác không để các anh ấy tự chọn ?
Bà Thảo Trúc tròn mắt :
- Đâu có được . Chúng nó chỉ chọn nhầm thôi , Con gái ngày nay xảo quyệt lắm . Mình phải biết gốc ngọn mới được.
Rồi để tỏ ra là một người đầy uy quyền trong nhà, bà Thảo Trúc bổ sung :
- Nhà này, mọi việc do tôi quyết định . Chuyện hôn nhân của hai thằng con trai cũng vậy.
Đoan Hảo cố giấu tiếng thở dài . Nghĩa là bà Thảo Trúc không nghĩ gì về tình yêu của các con . Sao bà độc tài đến thế ? Có lẽ Hạ Vũ biết ý định của mẹ . Chàng có thái độ ra sao ? Mong rằng chàng sẽ đủ sức phản kháng . Còn Thúc Linh nữa . Nghĩ đến cô con gái của bác sĩ Thúc Bằng , Đoan Hảo cảm thấy nhẹ nhõm , đầy hy vọng . Dù sao Thúc Linh cũng có người yêu rồi.
Không hiểu sao Đoan Hảo bật hỏi :
- Anh Hoàng Lĩnh và Hạ Vũ đồng ý để bác chọn vợ hả ?
- Đồng ý chứ . Tôi chọn thì chúng nó không thể chê được . Giáng My và Thúc Linh đều là hai cô gái tốt . Cô ở nhà anh Thúc Bằng đã biết Thúc Linh rồi đó . Thúc Linh đẹp người , đẹp nết , học cao , hiểu rộng , có tài . Hạ Vũ với Thúc Linh sẽ là một cặp đẹp đôi nhất.
Nét mặt rạng rỡ hẳn lên, chứng tỏ bà Thảo Trúc rất thích thú đề cập đến chuyện này . Bà như quên hẳn cái tay đau bị bó bột , và đưa tay còn lại nhặt mấy cành hoa sứ rơi mà từ lúc ra ngồi đến giờ, bà mới để ý đến chúng.
Đoan Hảo chợt nhớ lần trước đưa bà ra đây dạo chơi, bà và nàng cũng đã bàn về những bông hoa sứ rụng . Hôm nay, nàng thất ngột ngạt thế nào ấy . Giữa vườn hoa thoáng mát , ngào ngạt hương thơm mà nàng chẳng được thanh thản.
Thoáng thấy dáng Hạ Vũ ngoài cổng , bà Thảo Trúc nói như reo :
- Hạ Vũ về rồi kìa.
Và giọng bà có vẻ tự hào :
- Từ hôm tay tôi bị gãy, ngày nào Hạ Vũ cũng về sớm . Nó à đứa con ngoan , biết quan tâm tới mẹ.
Đoan Hảo nhìn ra . Hạ Vũ dắt xe vào , nụ cười tươi rói . Nụ cười làm Đoan Hảo chao đảo.
Giọng chàng ấm áp vang lên :
- Mẹ khỏe rồi hén ? Tay mẹ thế nào ?
Bà Thảo Trúc chỉ vào cánh tay đau :
- Vẫn còn bó bột đây này.
Hạ Vũ hóm hỉnh nói:
- Mẹ khỏi lo . Tháng sau sẽ tháo băng ra.
- Cái thằng ! tháng sau thì nói làm gì.
- Chứ mẹ định tháo băng bây giờ à ? không được đâu.
- Mẹ thấy vướng víu, khó chịu quá.
Đôi mắt lướt sang Đoan Hảo, Hạ Vũ cười :
- Đoan Hảo sẽ giúp mẹ hết khó chịu.
Bà Thảo Trúc vẫn với giọng kẻ bề trên :
- Đoan Hảo mắt nợ mẹ nên phải trả đó.
Câu nói làm Đoan Hảo cau mặt . Hạ Vũ thoáng thấy , nói nhanh :
- Mẹ nói kỳ . Đoan Hảo chăm sóc cho mẹ chứ có mắc nợ hồi nào đâu mà phải trả.
Bà Thảo Trúc vẫn một mực :
- Mắt nợ từ kiếp trước.
Hạ Vũ tinh nghịch bảo :
- Chắc là kiếp trước , Đoan Hảo là con gái của mẹ.
- Hừm !
- Con nói không phải sao ?
Đoan Hảo chen vào :
- Anh đừng dùa . Em đâu được may mắn làm con của bác gái.
- Em làm như làm con gái của mẹ anh là ghê lắm vậy.
Hạ Vũ thản nhiên, không thấy cái lừ mắt của bà Thảo Trúc . Đoan Hảo biết rất rõ , bà là một người kỳ thị giai cấp nhất trần gian . Dù trong mơ, dù kiếp trước , bà cũng không bao giờ chấp nhận Đoan Hảo là con gái . Nói cho thực tế , nàng đã ý thức rõ thân phận mình . Mãi mãi, nàng chỉ là một người giúp việc.
- Bác gái nói chuẩn bị cưới Thúc Linh cho anh đó.
Hạ Vũ phá lên cười khi nghe Đoan Hảo nói.
- Trời đất ! Em lại tin chuyện hoang đường đó ư ?
Thấy thái độ bình thản cà rỡn của Hạ Vũ , Đoan Hảo nghiêm sắc mặt :
- Không hoang đường đâu . Mẹ anh luôn là người quyết định mọi việc.
Giọng Hạ Vũ chắc nịch, khẳng định :
- Nhưng việc hôn nhân của anh thì không bao giờ.
- Có chắc không ?
Hạ Vũ nhìn Đoan Hảo chằm chằm :
- Em không tin anh sao ?
Đoan Hảo có vẻ bi quan :
- Ở đời, có nhiều việc luôn thay đổi . Em sợ lắm.
Choàng tay qua vai Đoan Hảo , Hạ Vũ trấn an nàng :
- Em hãy tin vào tình yêu của anh dành cho em . Anh sẽ quyết định cuộc đời mình chứ không phải mẹ đâu.
- Anh nói thì rất dễ.
- Và anh sẽ thực hiện được.
Hạ Vũ đáp , rồi giải thích thêm :
- Em đã biết tình cảm của anh rới Thúc Linh thế nào rồi.
- Nhưng mẹ aanh rất thích Thúc Linh
- Thích đâu có nghĩa là bà ép buộc được anh.
Đoan Hảo buông tiếng thở dài . Hạ Vũ biết nàng rất băn khoăn :
- Em đừng lo . Chúng ta đã có Thúc Linh là đồng minh.
Dù Thúc Linh có từ chối điều mong muốn của bàThảo Trúc , Đoan Hảo cũng biết nàng không hề có chỗ đứng trong lòng bà.
- Em biết mẹ anh sẽ không bao giờ chấp nhận em.
Đoan Hảo bỗng thốt lên với Hạ Vũ điều đang suy nghĩ . Giọng chàng đầy lạc quan, tin tưởng.
- Đừng lo . Từ từ rồi mẹ sẽ thấy em là một cô gái cực kỳ dễ thương.
- Nhưng bà không thương em.
- Sao lại không ? Anh đã thương và chấm em rồi, thì mẹ không thể chê được.
Đoan Hảo nhớ lại lời bà Thảo Trúc:
- Bác gái cũng nói như anh vậy . Bà đã chọn thì anh cũng không thể chê được.
Hạ Vũ nói như đang đối diện cùng bà Thảo Trúc :
- Mẹ thích thì cứ chọn , nhưng rồi bà sẽ thống nhất với anh, vì anh chọn đúng.
Đoan Hảo ngồi nín thinh . Trông Hạ Vũ có vẻ phấn khởi yêu đời, chứ chẳng chút hoang mang, lo lắng . Đoan Hảo không có được sự vững tinh như chàng.
- Mong rằng không có gì cản trở chúng mình.
Hạ Vũ âu yếm siết nhẹ tay nàng :
- Anh sẽ vượt qua tất cả để được sống với em . Đùng quá lo nghĩ , Đoan Hảo à.
Cố đem niềm tin đến cho Đoan Hảo, Hạ Vũ giải thích thêm:
- Em thấy đó , mẹ tuy khó tính , nhưng không khe khắt , cay nghiệt . Mẹ thương anh nhất nhà.
- Thương mới lo nhiều cho anh.
Hạ Vũ nheo nheo mắt với Đoan Hảo :
- Lo nhiều thì mẹ phải cưới Đoan Hảo cho anh chứ . Anh không chịu bất cứ cô gái nào đâu.
Đoan Hảo chợt hỏi :
- Anh có dám nói với bác gái không ?
- Sao lại không ? Anh chờ mẹ hết bệnh rồi sẽ nói.
Hạ Vũ hào hứng đáp , rồi nghiêng đầu nhìn Đoan Hảo :
- Thật tình mà nói , giờ đây, anh rất nôn nao.
- Sao ?
- Không biết vì sao à ? Anh nôn nao vì được ở bên em luôn.
Đoan Hảo lắc đầu nguầy nguậy :
- Í ! đâu có được.
Giọng Hạ Vũ có vẻ như than :
- Anh tiếc vì chúng mình gần nhau như thế , mà anh chỉ được gặp em trong chốc lát.
- Anh đã bảo mình phải chờ đợi thời gian mà.
Hạ Vũ kéo dài giọng với vẻ khôi hài :
- Thời gian ơi ! sao lâu quá ? hãy lẹ lên cho ta với Đoan Hảo...
Đoan Hảo bật cười :
- Anh giống bác gái qua . Cứ ta thán thời gian vừa trôi chậm , vừa dài đăng đẳng.
Hạ Vũ gật gù :
- Tất nhiên rồi , Mẹ và anh đều có lý do.
Rồi chàng kề tai Đoan Hảo , nói nhỏ :
- Mẹ trông mau chóng được bình phục . Còn anh trông mau được cưới vợ . Vì thế, mẹ và anh đều thấy thời gian trôi qua lâu quá.
-Trông chờ thì thấy lâu.
- Thế em có trông không ?
- Không.
Thấy Đoan Hả thản nhiên lắc đầu , Hạ Vũ dứ tay trên trán nàng :
- Nói dối nè.
- Thật mà.
Hạ Vũ cắn nhẹ vào vành vai Đoan Hảo :
- Em phải trông cho thời gian trôi nhanh để được sống bên anh, nghe rõ chưa ?
Đoan Hảo chợt hỏi :
- Trông mà có được không anh ?
- Được chứ . Em phải luôn hy vọng.
" Em phải luôn hy vọng " . Nghe lời Hạ Vũ , Đoan Hảo dạt dào hy vọng.
Vì Hạ Vũ , Đoan Hảo đã trở về đây một cách hăm hở . Nàng bằng lòng với cuộc sống lặng thầm bên bà Thảo Trúc . Săn sóc bà Thảo Trúc , việc làm tưởng đơng giản mà chẳng đơn giản chút nào.
Chỉ trừ buổi tối mới về phòng riêng , còn hầu như suốt ngày , Đoan Hảo luôn ở bên cạnh bà Thảo Trúc . Bà ăn uống, thuốc men, nghỉ ngơi , tắm giặt đều cần đến Đoan Hảo . Ngay cả việc nghe nhạc , tắt đài, xem tivi cũng phải có Đoan Hảo . Bà thuận tay mặt mà cái tay này đã bị thương , bởi vậy , bà không ngừng than thở .
-
Chương 14
Một buổi trưa rảnh rỗi, Đoan Hảo tranh thủ xin phép bà Thảo Trúc về thăm ông bà bác sĩ Thúc Bằng . Bà Thảo Trúc gọi cho Hạ Vũ đến bảo :
- Con hãy đưa Đoan Hảo qua nhà anh Thúc Bằng, luôn tiện con thăm anh chị ấy và Thúc Linh luôn . Nhớ về sớm nghe.
Hạ Vũ nhìn mẹ , vui như mở cờ trong bụng . Thật là dịp may ít có . Chàng sẽ đưa Đoan Hảo đi chơi.
Cố nén nỗi mừng , Hạ Vũ đáp lời bà Thảo Trúc :
- Vâng , mẹ yên tâm . Con sẽ đưa Đoan Hảo đi tới nơi về tới chốn cho mẹ.
Bà Thảo Trúc mắng yêu con :
- Cái thằng ! nhớ nói với Thúc Linh có rảnh sang chơi.
- Dạ.
Bà Thảo Trúc mỉm cười hài lòng . Bà hài lòng vì thấy con trai đang thực hiện điều ba yêu cầu . Bà thích như vậy đó . Sắp đặt mọi việc và ai trong nhà cũng phải nghe và làm theo . Kể cả ông Kỳ Lâm cũng phải chiều ý bà.
Hạ Vũ nhắc Đoan Hảo chuẩn bị thay đồ . Khi hai người rời khỏi nhà, bà Thảo Trúc đi ngủ . Hạ Vũ nói nhỏ với Đoan Hảo :
- Tha hồ đi tới chiều.
Đoan Hảo le lưỡi :
- Chút xíu thôi.
Hạ Vũ vừa tăng ga xe, vừa đáp.
-Chút xíu thì có đi tới đâu.
Chiếc xe lướt êm trên con đường lung linh cây xanh, lung ling bóng nắng . Hạ Vũ cho xe chạy chậm và nói :
- Cho em ra ngoài thiên nhiên hít thở nhiều không khí.
Đoan Hảo buột miệng :
- Không khí đầy bụi bặm , khói xe.
Hạ Vũ cãi :
- Con đường này rất vắng vẻ và thoáng mát . Em không thấy sao ? Xe cộ rất ít.
Đoan Hảo gật đầu, nhưng vì nàng ngồi phía sau xe, nen Hạ Vũ không thấy.
- Em đùa thôi . Đúng là con đường này sạch và xanh hén anh.
- Có dịp, em cứ tha hồ ngắm trời đất.
- Anh làm như em ít thấy trời đất lắm vậy.
- Thấy quanh quẩn trong nhà anh.
- Ở nhà anh mãi , em sẽ bị ngộp thở đó.
- Nhà anh là một biệt thự sang trọng xinh đẹp thế kia , làm sao em bị ngộp thở cho được ?
- Em bi ngộp thở vì bị giam hãm tù túng bên một bà lão khó tính.
Đoan Hảo le lưỡi :
- Eo ôi ! bác gái mà nghe anh nói thì...
Hạ Vũ cắt lời nàng :
- Em không nói lại, làm sao mẹ biết ?
- Nghĩa là anh nói rồi lại sợ ?
- Không đâu . Nếu có mẹ Ở đây , anh cũng sẵn sàng nói lại đó . Ở bên cạnh mẹ , chẳng dễ chịu chút nào.
- Người bệnh mà, anh phải thông cảm chứ.
- Không bệnh thì mẹ anh cũng vậy . Bản tính của bà mà.
Thấy Hạ Vũ không chạy xe trên con đường quen thuộc đến nhà bác sĩ Thảo Trúc , Đoan Hảo hỏi :
- Anh chạy đi đâu thế ? Ghé nhà bác sĩ Thúc Bằng đi.
- Đi chơi lòng vòng , chút về ghé luôn . Không muộn đâu.
Đoan Hảo chợt băn khoăn :
- Không biết bác ở nhà có cần gì em chăng ?
Hạ Vũ cười khì khì :
- Cần gì phải chờ em về.
Ngồi phía sau , Đoan Hảo đập nhẹ vào vai Hạ Vũ :
- Anh đúng là ngang bướng.
- Còn em thì quá gò bó . Đi chơi mà cứ lo lắng, chẳng thú vị gì.
Đột nhiên , Hạ Vũ dừng xe lại , quay lại nói với Đoan Hảo :
- Nào ! em hãy quên hết mọi chuyện đi nghe . Bây giờ , chỉ nên nhớ mồi một chuyện là đang đi chơi với anh.
Đoan Hảo giục :
- Được rồi . Đi đâu cũng phải nhanh lên rồi về, anh ạ.
Hạ Vũ tăng ga xe :
- Quên cả giờ về luôn.
Đoan Hảo đấm vào lưng chàng :
- Nếu đi không về thì anh cho em xuống đây đi.
Hạ Vũ cười :
-Em quên là anh đã hứa với mẹ đưa em đi đến nơi, về đến chốn sao ? Anh không bỏ em xuống dọc đường đâu.
Đoan Hảo cựa quậy trên yên sau xe, không nói gì . Hạ Vũ kêu lên :
- Em ngồi yên , nếu té, làm sao anh đền đây ?
-Ai cần đền.
- Không đền thì lấy đâu ra hộ lý để săn sóc mẹ anh ?
- Anh chỉ cần em săn sóc cho mẹ anh thôi à ?
- Còn cần nhiều chuện khác nửa.
- Thôi , để cho người khác làm đi.
- Chỉ có em mới làm được thôi.
Hạ Vũ dừng xe trước một quán giải khát cạnh bờ sông , khi không nghe tiếng trả lời của Đoan Hảo.
Ngồi nhìn dòng nước chảy, Đoan Hảo chợt nhớ con sông lặng lẽ trôi trước nhà . Bao năm rồi, nàng không trở về quê , vĩnh viễn rời bỏ quê nhà . Nơi gợi đến nỗi đau buốt trong lòng . Thật ra, quê nhà đâu có tội tình, chỉ có một người mới đáng nguyền rủa . Hỡi con người tàn nhẫn vô lương kia.
Thấy Đoan Hảo ngồi trầm ngâm, Hạ Vũ cười, hỏi :
- Em lại nhớ đến bổn phận rồi à ?
- Em chẳng nhớ gì hết.
- Cả bà mẹ khó tính của anh cũng không à ?
- Mẹ anh thì anh phải nhớ chớ.
- Có em nhớ giùm rồi.
Đoan Hảo nhìn Vũ, không định trả lời thì người phục vụ mang hai ly nước trái cây đến . Hạ Vũ đặt ly nước trước mặt nàng :
- Em uống đi.
Bưng ly nước lên , rồi Đoan Hảo lại để xuống , hỏi Hạ Vũ :
- Chiều nay, anh không đi làm sao ?
- Vì em, anh sẵn sàng bỏ buổi đi làm.
- Mai mốt bị đuổi việc, đừng đổ thừa tại em à nha.
Hạ Vũ vờ nhăn mặt :
- Em trù anh bị đuổi việc hả ?
- Em nói ví dụ.
- Không ai tệ bằng em.
- Sao ?
- Người ta đưa đi chơi, lại trù bị đuổi việc.
- Em rất thực tế , luôn nghĩ đến những việc xảy ra.
Nói chuyện vớ vẫn một lúc , Đoan Hảo giục Hạ Vũ đưa nàng đến nhà bác sĩ Thúc Bằng.
Hai người đến nơi thì gặp Thúc Linh đang tiếp khách . Gã con trai ăn mặc lịch sự , dáng vẻ phong độ nhìn thấy Hạ Vũ đã vồn vã :
- Kìa ! Hạ Vũ khỏe chứ ? Lâu quá mới gặp . Ngồi đi.
Làm như là chủ nhà vậy . Khỏi nói, Đoan Hảo cũng biết đó là anh chàng thiết kế mẫu thời trang . Hạ Vũ cũng reo lên khi thấy hắn :
- Nhã Trường mới đến hả ? Làm ăn thế nào rồi ?
Nhã Trường niềm nở bắt tay Hạ Vũ và đáp với giọng vui pha chút tự hào :
- Làm ăn được , tức là vẫn thiết kế đều đều.
Hạ Vũ cắc cớ hỏi :
- Hè này, có mẫu nào mới cho nam giới không ?
- Nam giới có mẫu mới nhất là áo thung , quần đùi mặc hè.
Thúc Linh cười khanh khách , lên tiếng đáp thay cho Nhã Trường.
Hạ Vũ lắc nhẹ :
- Mẫu đó xưa rồi , cô ơi.
- Xưa rồi , nên dành cho anh đó , Hạ Vũ.
Thúc Linh đáp, rồi đưa mắt nhìn hai người đàn ông , trách nhẹ :
- Hai ông làm gì mà ào ào cả lên , không nhìn thấy tôi và Đoan Hảo sao ?
Nhã Trường cười với Thúc Linh :
- Bạn bè gặp nhau, tay bắt mặt mừng chứ em.
- Lo mừng, nên anh không thấy Hạ Vũ đi với ai.
Nhã Trường buông gọn , sau khi ném tia nhìn dò hỏi về phía Đoan Hảo.
- Ai, thì Hạ Vũ phải có bổn phận giới thiệu chứ.
Rồi NT nháy mắt với Hạ Vũ :
- Tuy nhiên , nhìn thì cũng biết rồi.
Hạ Vũ ranh mãnh đáp :
- Nếy mày biết rồi thì khỏi phải giới thiệu.
- Ê ! đâu có được . Tao khiếu nại.
Nhã Trường kêu lên khi Hạ Vũ và Đoan Hảo cùng ngồi xuống . Hạ Vũ nói :
- Nếu mày khiếu nại thì hỏi Thúc Linh.
Nãy giờ, Đoan Hảo vẫn chưa nói gì . Nàng đưa mắt nhìn chung quanh rồi hỏi Thúc Linh :
- Hai bác đâu hở Linh ?
- Ba ở bệnh viện , còn mẹ đi công việc rồi.
Hạ Vũ lên tiếng :
- Rủi cho Đoan Hảo , về thăm mà không có hai bác ở nhà.
Thúc Linh cười , nói :
- Thì hôm khác đến nữa . Không lẽ Đoan Hảo đi luôn sao ?
- Cũng tính đi luôn đấy.
Hạ Vũ nheo mắt , trả lời Thúc Linh thay cho Đoan Hảo . Thúc Linh hỏi vặn lại :
- Đi luôn mà sao lại còn đến đây ?
- Thì thăm Thúc Linh.
- Qúi hóa quá.
Đoan Hảo xen vào :
- Bác gái mới nhắc Thúc Linh đó.
Thúc Linh hỏi thăm :
- Bác khỏe chứ anh ?
- Khỏi nhiều . Mẹ anh bảo hôm nào rảnh , Thúc Linh ghé chơi.
- Được . Để hôm nào em ghé.
- Sẵn ghé chơi, Thúc Linh giúp anh một việc.
- Giúp anh việc gì ?
- Chuyện quan trọng sẽ nói sau.
Hạ Vũ trịnh trọng đáp rồi quay sang Nhã Trường , ranh mãnh :
- Hôm nay có Nhã Trường, ai dám xen vào thời gian quí báu của hai người.
Thúc Linh trề môi :
- Làm như tốt dữ.
Hạ Vũ hướng mắt về Đoan Hảo :
- Anh luôn tốt , hén Đoan Hảo ?
Thúc Linh giơ ngón tay, dứ dứ vào Hạ Vũ :
- Anh coi chừng đó.
- Coi chừng gì ?
- Để Đoan Hảo ghé đây một mình không được sao , bày đặt đưa rước kè kè vậy ?
- Người ta đi chơi cũng như hai người vậy.
- Thì ra hai ngươi đi chơi rồi mới ghé đây ?
Bị Thúc Linh hỏi , Hạ Vũ chưa nói gì , Đoan Hảo đỡ lời :
- Biết Linh có khách , tụi này đâu dám ghé sớm.
Nhã Trường xen vào :
-Tôi là người nhà , không phải khách đâu.
Đoan Hảo mỉm cười :
- Khỏi nói cũng biết anh là nhà thiết kế thời trang của Thúc Linh.
Bốn người nói chuyện thật vui . Lát sau, Hạ Vũ và Đoan Hảo ra về .Đến nhà, Chàng có việc phải đi ngay.
Đưa Đoan Hảo vào trong, chàng vui vẻ bảo :
- Thoải mái nhé . Mẹ anh chẳng phải là người hẹp hòi đâu.
Rồi chàng lại phóng xe vọt thẳng . Đoan Hảo chạm mặt với Trúc Mai ở phòng khách.
- Chị đi đâu mà giờ này mới về ? Trong lúc mẹ tôi cần chị lại chẳng thấy chị đâu hết.
Vẻ mặt Trúc Mai đanh lại , giọng điệu gắt gỏng của một bà chủ . Đoan Hảo biết tính Trúc Mai giống bà Thảo Trúc, thích tỏ uy quyền . Nàng hỏi khẽ :
- Bác cần gì tôi ?
- Uống sữa mà không có người pha.
Bà Thảo Trúc có thói quen uống sữa và ăn bánh ngọt lúc xế trưa . Đoan Hảo quên khuấy điều đó . Nàng nói theo suy nghĩ của mình :
- Có thể nhờ chị Tám pha sữa cho bác mà.
Trúc Mai liếc Đoan Hảo với đôi mắt sắc lẻm :
- Chăm sóc mẹ tôi là bổn phận của chị . Còn chị Tám có việc riêng của chị ấy.
Còn cô làm gì ? Làm con mà không pha cho mẹ ly sữa được hay sao ? Đoan Hảo ngán ngẫm khi nghĩ đến thân phận mình , một người giúp việc . Nhừng Đoan Hảo không phải là người giúp việc , cũng chẳng phải là y tá riêng , mà là người phục vụ cho một người bệnh . Nàng phải đáp ứng mọi yêu cầu của bệnh nhân khó tính . Khi nào bà bình phục , nàng được cho nghĩ việc.
Thấy Đoan Hảo còn đứng xớ rớ , Trúc Mai cau mày giục :
- Còn đứng đây làm gì nửa ? Chị lên phòng xem mẹ tôi cần gì.
Giọng Trúc Mai cứ như là ra lệnh . Đoan Hảo vừa i , vừa ấm ức trong lòng.
Bà Thảo Trúc đón nàng với bộ mặt nặng trịch :
- Tôi đã dặn rồi , sao cô đi lâu quá vậy ?
- Dạ , cháu cũng tính về sớm , nhưng...
Đoan Hảo không biết phải phân bua thế nào . Bà Thảo Trúc cắt ngang :
- Nhưng mãi vui chơi, nên quên chứ gì ?
Trách Hạ Vũ cũng không được . Chàng thích cùng Đoan Hảo đi chơi . Hai người ít khi có thời gian trò chuyện bên nhau . Thôi thì cứ mặc cho bà Thảo Trúc phàn nàn.
- Hạ Vũ đâu rồi ?
- Anh ấy đi làm rồi , thưa bác.
Bà Thảo Trúc hỏi tiếp :
- Hạ Vũ đưa cô đến nhà anh Bằng rồi đi ngay hả ?
Đoan Hảo không biết trả lời thế nào , nói thật thì không dám, mà nói dối cũng không xong.
- Có gặp Thúc Linh không ? Cô thấy hai đứa nó thế nào ?
Sao bà Thảo Trúc hỏi nhiều thế ? Đoan Hảo gật nhẹ và đáp cho bà yên tâm :
- Có Thúc Linh ở nhà đó bác.
- Nó có nói chừng nào qua đây thăm tôi không ?
- Thúc Linh nói sẽ qua, nhưng không nói cụ thể là ngày nào.
- Cũng được . Con nhỏ đó luôn bận rộn.
Chấm dứt những câu truy hỏi , bà Thảo Trúc lại phán :
- Cô pha nước cho tôi tắm đi . Muộn rồi đấy .
-
Chương 15
- Từ ngày gặp anh , em mới biết thế nào là mùa xuân . Anh đến , cuộc đời em không còn chìm trong đen tối nửa . Anh là vầng mặt trời chói lọi của em.
- Thôi đừng ca tụng anh nửa . Anh chỉ tiếc là anh đến muộn.
- Chỉ tại dì em quá vội vả gả em cho Hứa Phong . Hắn rất ích kỷ , luôn hành hạ em chứ có yêu thương gì, lại còn dẫn bồ về nhà nữa.
- Chẳng lẽ chúng ta đành bất lực ?
- Em tin rồi em sẽ ly dị được với Hứa Phong . Em không cần của hắn một thứ gì cả . Bằng không , em cũng bỏ trốn.
Vô tình , Đoan Hảo nghe được những câu đối đáp của Hoàng Lĩnh và Quế Phượng . Hai người đang ở ngoài vườn hoa nơi một gốc kín đáo , không ai phát hiện được . Đoan Hảo tình cờ len lỏi vào đây , khám phá ra cõi riêng của họ và cảm thấy kỳ . Nàng nhanh chóng rút êm về phòng.
Những câu đối thoại của Hoàng Lĩnh và Quế Phương ám ảnh Đoan Hảo mãi . Tình yêu của họ ngọt ngào , nhưng cũng đầy nỗi gian nguy . Liệu hai người có bỏ trốn không ? Đoan Hảo thấy thông cảm cho tình cảnh của họ . Không như Hạ Vũ , sôi đông và phóng khoáng, Hoàng Lĩnh là anh chàng âm thầm , ít nói . Hoàng Lĩnh như là cái bóng trong gia đình . Anh chàng có vẻ khắc khổ làm sao.
Lúc trước không biết , nhưng bây giờ Đoan Hảo đã hiểu rõ được tình yêu mãnh liệt của Hoàng Lĩnh dành cho Quế Phương . Trong nghịch cảnh mà mối tình của Hoàng Lĩnh và Quế Phương ngày càng sâu đậm.
- Em đang nghĩ gì đó Đoan Hảo ?
Câu hỏi của Hạ Vũ vang lên bất ngờ . Đoan Hảo đáp rất tự nhiên :
- Nghĩ đến tình yêu của anh Hoàng Lĩnh và Quế Phương.
Hạ Vũ đến ngồi bên Đoan Hảo :
- Ôi ! Sao không nghĩ đến anh , mà lại nghĩ đến người khác ?
- Em vẫn luôn nghĩ đến anh đó chứ.
Hạ Vũ thích thú ôm ngang lưng nàng :
- Anh chỉ mong như thế.
- Nhưng phải có lúc giải lao.
Hạ Vũ nhìn nàng, không hiểu.
- Giải lao gì ?
- Là ngưng nghĩ đến anh , mà nghĩ đến người khác.
Cù vào hông Đoan Hảo , Hạ Vũ lắc đầu :
- Anh không đồng ý đâu . Cấm em nghĩ đến người khác.
Đoan Hảo cười khúc khích :
- Cái gì càng cấm người ta càng làm.
- Em không được làm bắt chước người ta.
Đoan Hảo vẫn bướng bĩnh ?
- Em vẫn bắt chước.
- Anh phạt.
- Cứ phạt.
- Thách hén . Anh phạt nè.
Nhanh như chớp , Hạ Vũ kề đôi môi mình lên đôi môi Đoan Hảo nồng ấm , dịu dàng . Nụ hôn đầu đời con gái , làm Đoan Hảo ngỡ ngàng, thoáng ngợp.
- Chị Đoan Hảo ! Mẹ tôi gọi kìa.
Giọng lạnh lùng của Trúc Mai vang lên lanh lảnh , phá tan phút giây tuyệt diệu của hai người . Câu nói cứ như là một vết mưc làm lem trang giấy trắng , một vết màu vừa rơi trên bức tranh hoàn mỹ.
Hạ Vũ và Đoan Hảo vội rời khỏi nhau , sau khi Trúc Mai bước vào phòng và khựng lại với tia nhìn khó chịu.
Hất đầu nhìn Đoan Hảo , Trúc Mai nhắc lại :
- Mẹ tôi gọi chị.
Đoan Hảo đứng bật dậy . Trúc Mai cau có phàn nàn :
- Làm công việc chưa xong đã vội về phòng.
Đoan Hảo lẳng lặng bước ra . Hạ Vũ nhăn nhó ngó Trúc Mai :
- Em thật là kỳ.
- Sao mà kỳ ?
- Vào phòng người ta, sao không gõ cửa ?
Trúc Mai vênh mặt lên , vẻ trân tráo :
- Không gõ cửa nên mới thấy đó.
Hạ Vũ xua tay :
- Ê ! đừng nói bậy nghe.
Trúc Mai gân cổ cãi :
- Bậy à ? Sự thật rành rành , mà anh còn chối à ?
Không muốn đôi co với em gái , Hạ Vũ đứng dậy ,rời khỏi phòng Đoan Hảo . Trúc Mai lẽo đẽo chạy theo :
- Bộ anh với Đoan Hảo thật hả ?
Hạ Vũ làm thinh , không nói gì . Trúc Mai bồi thêm với giọng khinh miệt :
- Cô ấy là người giúp việc , tứ cố vô thân.
Hạ Vũ tức khí, gắt :
- Im đi ! Em biết gì mà nói.
Trúc Mai thản nhiên đáp :
- Biết cô ta lợi dụng anh đó . Thấy nhà mình giàu sang , định nhào vô.
Hạ Vũ trừng mắt nhìn Trúc Mai :
- Nè ! Em không được đánh giá người ta bằng đầu óc suy luận đen tối của em nghe.
- Em nói bằng sự thật . Anh bênh hả ? Bị mê hoặt rồi phải không ?
- Cấm em xen vào chuyện của anh.
Trúc Mai bướng bỉnh :
- Cấm , em cũng xen vào . Vì em không muốn anh yêu cô ta.
Cơn giận nổi lên , Hạ Vũ quát :
- Yêu ai , mặt tao . Mày không có quyền nói.
Trúc Mai vẫn lãi nhãi :
- Anh không được yêu Đoan Hảo . Cô ta đâu bằng Thúc Linh.
Hạ Vũ cười khẩy :
- Bằng hay không , có quan trọng gì chứ ?
- Có chứ . Mẹ vẫn thường nói , anh với chị Thúc Linh...
- Tao với Thúc Linh là bạn . Mày đừng nói gì nửa.
Bất chấp thái độ giận dữ ,cáu gắt của Hạ Vũ , Trúc Mai hoang mang nói :
- Có nghĩa là Đoan Hảo chen vào cản trở tình cảm của anh với chị Thúc Linh phải không ? Cô ta dùng thủ đoạn quyến rủ anh chớ gì ? Anh như thế này mà để cho một đứa con gái tầm mê hoặc . Thôi, chấm dứt đi là vừa . Em sẽ nói với mẹ cho cô ta nghỉ việc là xong.
- Nói bậy mà tưởng mình là hay lắm.
Hạ Vũ cằn nhằn Trúc Mai rồi bỏ vào phòng , Trúc Mai vẫn một mực :
- Em không muốn anh bị Đoan Hảo lợi dụng.
Hạ Vũ dõng dạc bảo :
-Tao yêu Đoan Hảo đó . Mày đừng nói gì nữa.
Nói xong, Hạ Vũ đóng sầm cửa lại, bỏ mặc Trúc Mai đứng ngoài tức tối.
Mấy ngày sau, trận cuồng phong đã giáng xuống đầu Đoan Hảo . Tuy nàng biết việc này sớm muộn gì cũng xảy ra.
Câu mở đầu của bà Thảo Trúc là một lời chỉ trích :
- Thật là nuôi ong tay ao, nuôi khỉ dòm nhà mà.
Đoan Hảo chỉ biết lặng thinh . Bà Thảo Trúc nhiếc móc nàng :
- Cô thật tồi tệ , đi phá hoại gia đình tôi.
Đoan Hảo thấp giọng :
- Cháu không hề phá hoại gia đình bác.
Bà Thảo Trúc liếc xéo nàng :
- Không à ? Cô đã biết thằng Hạ Vũ với Thúc Linh , sao cô con quyến rủ nó ?
Đến lúc này , Đoan Hảo đành thú thật :
- Cháu yêu Hạ Vũ.
- Yêu gì mà bừa bãi vậy ? Cô biết Hạ Vũ yêu Thúc Linh mà.
- Anh Hạ Vũ với Thúc Linh chỉ là bạn thôi.
Đôi mắt bà Thảo Trúc tóe lửa :
- Nói bậy . Cô là người ngoài mà biết gì . Chúng nó yêu nhau . Cô định nhào vô phá hả ? Tôi thừa biết bụng dạ cô mà . Cô không biết thân phận mình sao ?
Bà Thảo Trúc tuôn một hơi dài rồi nhếch môi cười nhạt :
- Gia đình tôi danh giá thế này, chẳng lẽ lại chấp nhận cô ?
Giọng bà thẳng thừng như thế , Đoan Hảo có hy vọng gì không ?
Sau khi chạm mặt ngoài ý muốn với Trúc Mai , Đoan Hảo có băn khoăn lo lắng , nhưng nỗi băn khoăn cũng vơi dần theo những lời động viên của Hạ Vũ.
- Em sợ Trúc Mai sẽ méc mẹ anh.
- Cũng chẳng sao . Là dịp để anh nói với me.
- Anh có dám nói không ?
- Nói chuyện tình yêu của chúng mình , chứ có làm gì ghê gớm đâu mà không dám.
- Không làm gì ghê gớm , nhưng em vẫn sợ.
Mắt Hạ Vũ nhìn Đoan Hảo sáng lên :
- Đừng sợ . Em biết mẹ nói thế nào không ?
Đoan Hảo lắc đầu , Hạ Vũ hào hứng :
- Mẹ tưởng Thúc Linh với anh yêu nhau . Anh khẳng định là không có . Mẹ cười khì thôi , chứ có ép buộc gì đa6u . Mẹ đồng ý chuyện chúng mình rồi.
Đoan Hảo bồi hồi hỏi lại :
- Mẹ đồng ý ?
- Em cứ yên tâm . Đừng lo ngại gì cả . Anh bảo đảm mọi chuyện đều tốt đẹp . Anh đã ( mất hai trang )
Giọng bà Thảo Trúc lạnh lùng , sắc bén :
- Đã đến lúc cô hết nhiệm vụ săn sóc tôi rồi . Tôi sẽ muốn người khác.
Đau xót bẽ bàng trước mặt bà Thảo Trúc, Đoan Hảo chỉ nín thinh , không nói gì .
-
Chương 16
Đoan Hảo ấm ức trong lòng, mong gặp Hạ Vũ để thổ lộ cho chàng nghe và để hỏi cho ra lẽ, nhưng hai đêm chờ đợi mà chẳng thấy Hạ Vũ đâu.
Buổi tối, nàng thơ thẩn ngoài vườn hoa, lại gặp Hoàng Lĩnh và Quế Phượng tình tự . Đêm vắng lặng, gió đưa ngào ngạt hương thơm. Hai người say sưa trò chuyện bên nhau . Đất trời lắng đọng, quanh họ là một thế giới yên ả . Chuyện của họ rồi sẽ ra sao, chỉ có trời mớt biết được.
Cả Hạ Vũ và Đoan Hảo nữa, sẽ ra sao đây ?
Trở về phòng, Đoan Hảo trăn trở mãi mà không ngủ được . Nàng rón rén sang phòng Hạ Vũ. Chàng không có nhà . Sợ Trúc Mai nhìn thấy, nàng vội vã trở về phòng mình.
Trong lòng, bao nỗi buồn vương mang, làm Đoan Hảo quá mệt mỏi . Nàng cô đơn, không người thân, không bạn bè để tâm sự, để được chia sẻ, an ủi.
Nơi nầy, Đoan Hảo chỉ có duy nhất Hạ Vũ là chỗ dựa, là niềm tin . Thế mà chàng đi đâu biền biệt ? Hay là Hạ Vũ cố tình nói dối để Đoan Hảo yên tâm và dạt dào hy vọng ? Giờ thì chàng lánh mặt . Nếu anh làm thế, em sẽ giận và anh mãi đó Hạ Vũ.
Sự chờ đợi làm Đoan Hảo héo hắt . Thời gian nặng nề trôi . Vẫn công việc nhàm chán, tẻ nhạt, vẫn đối diện với khuôn mặt lạnh lẽo của bà Thảo Trúc.
Rồi cũng có tiếng gõ cửa phòng Đoan Hảo, và Hạ Vũ xuất hiện với nụ cười tươi rói . Thấy chàng Đoan Hảo hỏi ngay:
- Anh đi đâu mấy bữa nay vắng bóng ?
Ngồi xuống bên nàng, Hạ Vũ đáp từ tốn:
- Anh đi thực tế để viết phóng sự thành phố về đêm.
-Có xông vào các hang ổ không ?
Nghe Đoan Hảo hỏi, Hạ Vũ bất cười:
- Xông tất, "Hang ổ" hay hang cùng, ngỏ hẽm nào anh cũng đến cả.
Đoan Hảo tò mò:
- Anh thấy gì ?
Hạ Vũ tinh nghịch:
-Thấy những cô gái . Cô nào cũng đẹp
-Hứ!
Đoan Hảo hứ một tiếng rõ dài rồi nói tiếp, vẻ trách móc:
-Vì thế mà anh quên về nhà ?
-Quên đâu . Anh vẫn về đấy chứ.
-Về, sao em không thấy mặt anh ?
-Em đang thấy mặt anh nè.
-Thế mấy đêm trước ?
- Anh vẫn về nhà
- Em tưởng...
- Tưởng anh ngủ ở hang cùng ngỏ hẻm nào hả ?
-Biết đâu đó . Anh đii thực tế thì cũng phải ngủ thực tế.
Hạ Vũ tròn mắt , kêu lên:
- Trời ạ! Em xuyên tạc công việc của anh quá.
- Không phải sao? Không thực tế, làm sao biết mà viết thật ? Anh nầy ghê lắm.
- Em nghe ai nói vậy?
- Nhiều người nói.
- Nhưng anh đâu có ghê.
- Không ghê mà anh đi mất biệt . Em muốn gặp lại chẳng thấy anh.
- Chẳng thấy là phải, vì khi anh về thì em đã ngủ rồi.
Đoan Hảo bật hỏi:
- Ai nói em đã ngủ ?
- Anh về khuya lắm, ghé đây thấy phòng em vắng lặng, đèn tắt cả . Nghĩ là em ngủ, nên anh không gọi.
- Trái lại, em không ngủ được.
Vuốt tóc nàng, Hạ Vũ thì thầm:
- Sao thế ? Nhớ anh phải không ?
Mắt Đoan Hảo long lanh:
- Tức anh thì có.
- Anh có làm gì cho em tức đâu ?
- Không hả ? Anh đi hỏi bác gái đi.
Hạ Vũ tỏ ra nghiêm túc:
- Có chuyện gì ?
Đoan Hảo ấm ức:
- Anh chỉ gieo cho em niềm tin hão huyền . Anh có làm được gì đâu.
Không hiểu vì sao Đoan Hảo giận dỗi thế nầy, Hạ Vũ bảo:
- Anh vẫn làm, vẫn lo.
Đoan Hảo cáu kỉnh:
- Nhưng mọi quyết định đều do mẹ anh phải không?
Rồi Đoan Hảo bắt đầu kể cho Hạ Vũ nghe về những gì bà Thảo Trúc nói . Chàng lộ vẻ ngạc nhiên:
- Sao lại như thế ? Mẹ anh đã bằng lòng rồi kia mà . Hay là em nói gì cho mẹ giận ?
- Em có nói gì đâu.
Bỗng chàng như khám phá ra điều gì:
- À ! Anh hiểu rồi . Mẹ thử xem phán ứng của em thế nào đó mà . Mẹ luôn cần tới em.
- Mẹ cứ làm em lo sơ.
Giọng Hạ Vũ đầy tự tin:
- Đừng sợ . Mẹ chấp nhận em mà
Thế là Đoan Hảo lại thấy yên tâm . Lúc nào nàng cũng tin vào Hạ Vũ . Tình yêu đã làm nàng thấy Hạ Vũ luôn rực rỡ.
- Mấy ngày không gặp, nhớ em ghê.
- Em vẫn ở đây chứ có đi đâu mà nhớ.
Hạ Vũ ôm ngang người nàng:
- Anh chỉ muốn ở mãi bên em thế nầy.
Đoan Hảo ngả người vào vai chàng, thì thầm:
- Em cũng như thế . Được sống bên anh là em sung sướng nhất đời
Vòng tay Hạ Vũ siết chặt Đoan Hảo, mê đắm yêu đương. Hơi thở chàng nồng ấm, quyến rũ . Dường như có pha mùi rượu
- Anh uống rượu à ?
- Mấy lon bia thôi . Hồi chiều, anh di ăn với thằng bạn , mới lãnh nhuận bút nên nó khao anh.
Đáp xong, Hạ Vũ áp đôi môi nóng bỏng vào đôi môi mềm mại, ngọt ngào của Đoan Hảo. Nụ hôn vừa êm ái vừa cuồng nhiệt , kéo như dài bất tận, ngất ngây. Đôi môi tham lam của Hạ Vũ như không muốn rời khỏi môi nàng.
Hạ Vũ kích động mạnh mẽ, cất giọng thì thào:
- Anh yêu em. Anh sẽ cưới em.
Đoan Hảo khép hờ mắt . Hạ Vũ say sưa hôn lên mặt lên cổ nàng.
Rồi không nén nổi, Hạ Vũ đặt Đoan Hảo nằm xuống giường . Nàng chợt bàng hoàng vì chuyện cũ bỗng ùa tới.
Cắn môi, Đoan Hảo thảng thốt kêu lên:
- Đừng anh. Em không còn nguyên vẹn.
Như bị điện giật, Hạ Vũ rụt tay lại, ngó nàng:
- Cái gì ? (???)
Đoan Hảo ngồi bật dậy, giọng cay đắng xót xa:
- Em không còn là con gái nữa.
Đôi mắt Hạ Vũ trân trối nhìn Đoan Hảo từ đầu tới chân . Kinh ngạc tột độ và chàng thốt lên :
- Sao bây giờ cô mới nói ?
Đoan Hảo cúi đầu như kẻ phạm tội:
- Em định nói với anh chứ không cố giấu.
Hạ Vũ hất đầu hỏi:
- Thế cô với kẻ nào vậy ?
Đoan Hảo chưa kịp đáp thì chàng chép miệng phê phán :
-Tồi tệ quá !
Đoan Hảo cắn môi muốn bật máu . Qúa khứ đau lòng đó vẫn không buông tha nàng . Cái điều muốn chôn kín đi vẫn phải đào lên, nói ra. Cái điều mà khi nhớ đến, Đoan Hảo chỉ muốn đâm đầu vào xe hơi. Cái điều Đoan Hảo muốn quên, nhưng không được quyền quên .. Lão Tước ơi ! Tôi căm thù ông suốt đời, suốt kiếp . Hết kiếp nầy đến kiếp sau. Tôi sẽ không bao giờ gặp lại ông nữa, hỡi loài ác thú.
Không hiểu sao, Đoan Hảo lại biện hộ cho mình.
- Không phải do em.
- Sao?
Nét mặt đanh lai, Hạ Vũ nhìn nàng, cất giọng mỉa mai:
- Trông cô hiền thục đoan trang mà cũng ghê thế.
Câu nói và thái độ của Hạ Vũ làm Đoan Hảo nhói lòng .. Nhưng nàng quyết định đối diện với sự thật. Mắt nhìn thẳng Hạ Vũ, nàng kể tất cả mọi chuyện cho chàng nghe và kết luận:
- Em biết là chuyện xảy ra quá bất ngờ đối với anh.
Đúng là quá bất ngờ, vì Hạ Vũ không bao giờ chờ đợi cái điều quá tồi tệ nầy . Nét mặt lạnh băng, chàng đứng bật dậy:
- Ai ngờ cô đã đánh mất đi cái quý nhất của người con gái . Cô nói với tôi làm chi cái điều xấu xa đó ?
Và chàng lao thẳng ra khỏi phòng trước vé ngở ngàng của Đoan Hảo. Nàng hoàn toàn chới với về phản ứng của Hạ Vũ. Không mảy may xúc động, không một chút cảm thông, chàng bỏ đi với sự bực dọc, khinh khi.
Đớn đau đến tan nát cõi lòng, Đoan Hảo muốn hét to lên cho đất trời thấu hiểu . Nhưng rồi nàng chỉ lặng im nuốt thổn thức vào tim. không bao giờ xóa được vết đen ô nhục của đời nàng.
- Có thật sự cháu yêu Hạ Vũ không, hả Đoan Hảo ?
Bây giờ mà bà Thảo Trúc còn hỏi câu đó làm gì kia chứ ? Đoan Hảo đưa mắt nhìn bà, cảnnh giác.
- Hạ Vũ nói với bác là Thục Linh với nó chỉ là bạn . Nó yêu cháu thật sự . Bác quá bất ngờ . Đúng là người lớn tính, còn bọn trẻ thì quyết định.
Đoan Hảo thật lạ lùng khi nghe bà Thảo Trúc nói không hiểu bà có ý gì .. Hay là cánh tay đã được tháo băng rồi, bà dễ chịu và đâm ra dễ dãi.
- Nếu cháu biết làm cho Hạ Vũ bớt long nhong ngoài đường, biết dừng lại và cần một mái ấm gia đình thì tốt lắm . Bác rất mừng.
Đoan Hảo tròn mắt nhìn bà Thảo Trúc. Lạ lùng thật ! Và nàng chỉ biết kêu lên :
- Cháu không biết nữa.
- Cái gì mà không biết ? Mới hôm nào, Hạ Vũ đã nằng nặc nói với bác kia mà . Bây giờ, cả bác và Hạ Vũ đều cần cháu đó.
Hạ Vũ có cần Đoan Hảo không? Có trời mới biết được . Đoan Hảo nhìn bà Thảo Trúc, không thể hiểu nổi hai mẹ con bà.
Bà đã cảm thông và chấp nhận Đoan Hảo ư? Nhưnng điều đó giờ đây không làm nàng nôn nao, sung sướng nữa . Nàng chỉ muốn khóc trước thái độ thờ ơ của Hạ Vũ. Chàng đã cố tình lánh mặt nàng.
Tưởng chàng phóng khoáng, vị tha, ai dè đầu óc nặng nề cố chấp đến thế . Đoan Hảo đã nhầm . Hạ Vũ không bao giờ chấp nhận nàng đâu . Nàng ngu ngốc quá . Sao nàng lại tin tưởng hảo huyền như thế ? Đoan Hảo đã đánh mất cái quý nhất của đời con gái . Nàng không còn gì cả, thì tình yêu và hạnh phúc tuyệt vời không đến với nàng đâu.
Suốt đời, Đoan Hảo bị ám ảnh bởi thái độ vội vã, khinh bỉ quay đi như kinh tởm nàng của Hạ Vũ.
Hạ Vũ không muốn gặp Đoan Hảo. Sự lãnh đạm của chàng như từng mũi dao cứa vào da thịt nàng . Không một lời hỏi han, khi chạm mặt thì Hạ Vũ dửng dưng như người xa la.
- Kể cũng lạ . Hạ Vũ với Thúc Linh thân nhau như thế, sao nó không yêu Thúc Linh mà lại yêu con nhỉ ?
Câu hỏi của bà Thảo Trúc không làm cho Đoan Hảo chú ý nữa . Ngày nào nàng lo lắng, trông mong bà chấp nhận . Sự phân biệt danh giá sang hèn của bà đã làm nàng sầu khổ biế Thảo Trúc bao nhiêu. Giờ bà mở lòng quảng đại thì con trai bà không quảng đại . Tình yêu không dành cho những kẻ bất hạnh như Đoan Hảo . Ai bảo nàng chủ quan, không suy xét thân phận mình.
Hạ Vũ muốn là người đầu tiên hái hoa và đóa hoa phải vẹn nguyên hương nhụy . Hảo đã là đóa hoa héo tàn rồi.
Trước vẻ dửng dưng của Hạ Vũ, Đoan Hảo nhói lòng .
Hồi chiều, Hạ Vũ về sớm, khi bà Thảo Trúc và Đoan Hảo còn ngồi ngoài sân nhà . Chàng chỉ chào mẹ rồi lật đật bước nhanh . Dường như trước mắt chàng không hề có Đoan Hảo . Nàng trở thành người thừa.
Không thể nào chịu đựng nổi, hôm sau, khi Hạ Vũ đã đi làm, Đoan Hảo cũng rời khỏi nơi đây. Nàng xin phép bà Thảo Trúc về nhà bác sĩ Thúc Bằng. Nhưng sự thật nàng không về nơi đó . Nàng quyết định đi xa biền biệt để không bao giờ còn gặp lại Hạ Vũ nữa.
Nghe xong câu chuyện Đoan Hảo kể, Liên Quế tức khí chép miệng kêu lên:
- Thời đại nầy mà còn có kẻ cố chấp, hẹp hòi như Hạ Vũ. Thật hết biết.
Đoan Hảo tự trách mình :
- Tại ta không biết thân phận của mình . Ta đâu còn xứng đáng với ai nữa.
- Mi có lỗi gì đâu. Chính hắn kìa.
- Ta nghĩ, có lẽ Hạ Vũ đúng.
- Đúng cái gì ?
Liên Quế phát giận. Nàng nhìn Đoan Hảo, nói tiếp :
- Tưởng Hạ Vũ rộng lượng, luôn trải lòng mình cảm thông với người khác . Ai dè... Thôi, hãy quên đi . Đừng nghĩ đến hắn nữa ..
Đoan Hảo im lặng . không muốn nghĩ đến Hạ Vũ nữa , nhưng sao đầu óc nàng vẫn miên man nhớ đến . Thật khó quên người đàn ông đầu tiên đã đến cho Đoan Hảo tình yêu ngọt ngào sâu lắng . Nàng đã biết thế nào là nỗi mong ngóng, chờ đợi những bước chân chàng đi về . Ngôi nhà chàng và bác sĩ Thúc Bằng luôn gợi dấu vết một Hạ Vũ thân thương, cũng chính là một Hạ Vũ đã chối bỏ nàng một cách phũ phàng.
Đoan Hảo khẽ thở ra :
- Thì phải quên thôi, người ta có nghĩ đến mình đâu
Liên Quế ôm vai bạn :
- Mi hãy ở đây với vợ chồng tao
Đoan Hảo lắc đầu:
- Ta cũng chưa nghĩ đến những ngày tới
Liên Quế ngồi bật dậy:
- Không nghĩ gì cả . Ở đây với tao
- Mi còn có anh Khiết Nam
- Anh Khiết Nam thì sao ?
- Ta làm ảnh hưởng cuộc sống bọn mi.
- Xí !
Liên Quế lại nằm xuống bên Đoan Hảo. Đêm nay, Khiết Nam trực ở bệnh viện, nên hai cô ngủ chung với nhau. Không có Khiết Nam ở nhà, Đoan Hảo cảm thấy thật tự nhiên, thoải mái với Liên Quế. Hai cô trở lại như ngày nào chung lớp, thân thiết bên nhau.
Nhớ đến dì Ngạn, mẹ của Liên Quế và nhỏ em gái Liên Oanh, Đoan Hảo vội nói :
- Để ta ở đằng dì nhạn đi.
Liên Quế gật gù:
- Phải đậy Mi đến hủ hỉ với mẹ ta, vì nhỏ Liên Oanh đi học ở thành phố hơn tháng mới về nhà.
- Liên Oanh học ngành nào vậy ?
- Kinh tế năm thứ hai rồi . Từ ngày Liên Oanh vào đại học, nhà mẹ ta hiu quạnh lắm . Mi đến ở, mẹ ta mừng lắm đấy.
Thế là Đoan Hảo đến ở nhà dì Nhạn .
Từ nhà dì Nhạn đến nhà Liên Quế khoảng ba, bốn trăm mẹt, không xa lắm, nhưng vì bận rộn, thỉnh thoảng Liên Quế mới ghé qua thăm me.
Đoan Hảo bắt đầu những ngày mới . Nàng làm việc trong một xí nghiệp sản xuất hàng mỹ nghệ xuất khẩu . Những chiếc kẹp tóc, bình hoa, đồ gạt tàn thuốc, những món đồ chơi, các con thú trang trí trong tủ ly làm bằng gáo dừa rất xinh đẹp . Khách nước ngoài luôn thích những món hàng sáng tạo kỳ thú từ bàn tay lao động của con người.
Dì Nhạn làm ở đây đã lâu. Ông chủ là chỗ quen biết với dì, nên dì xin cho Đoan Hảo làm cũng dễ dàng.
Tuy buổi đầu còn bỡ ngỡ, nhưng rồi Đoan Hảo quen dần và cảm thấy thích thú với công việc mới mẽ nầy
Chiều đi làm về khi gần đến nhà Đoan Hảo nghe vănng vẳng tiếng gọi:
- Nhã Vy! Nhã Vy!
Biết không phải gọi mình, Đoan Hảo bình thản rảo bước . Tiếng gọi lại cất lên:
- Nhã Vy! Nhã Vy!
-
Chương 17:
Lần nầy, Đoan Hảo quay mặt lại và đưa mắt kiếm tìm . Cũng chẳng thấy ai cả. Quái lạ! Tiếng gọi cất lên từ đâu ? Đoan Hảo về xứ nầy đâu có người quen . Trừ dì Nhạn và Liên Quế ra, sẽ chẳng có ai gọi đến Đoan Hảo, huống hồ là cái tên Nhã Vy lạ hoắc kia.
Cổng nhà dì Nhạn hiện ra, không mấ quan tâm về Nhã Vy nào đó nữa, Đoan Hảo vội bước vào nhà.
Đang chuẩn bị cơm chiều với dì Nhạn thì Đoan Hảo nghe dì gọi:
- Đoan Hảo ! Có ai kiếm con kìa .
- Liên Quế hở gì ? bộ gấp sao mà không vào tận đây ?
Dì Nhạn không trả lời mà cười, nói vẻ bí mật:
- Con ra thì sẽ biết ai.
Đoan Hảo phóng vội ra phòng khách
- Ê Liên Quế ! Hôm nay làm bộ làm khách hả ? Hay nhỉ . Có chồng rồi về nhà mẹ mả còn rụt rè sao?
Nói vừa dứt lời, Đoan Hảo đã khựng lại, tròn xoe hai mắt nhìn người đang đối diện . Trước mặt Đoan Hảo không phải Liên Quế mà là một gã đàn ông lạ hoắc lạ quơ . Ai nhỉ ? Đoan Hảo chưa từng quen hắn bao giờ . Đoan Hảo nhớ kỹ, hắn cũng chẳng phải làm chung trong xí nghiệp với Đoan Hảo.
Thoáng thấy Đoan Hảo, nét mặt gã đàn ông ánh lên nét mừng, miệng lắp bắp thốt lên:
- Nhã Vy ! Nhã Vy!
Đoan Hảo ngơ ngác . Chính tiếng gọi lúc ban nãy . Nàng lắc đầu thật nhanh:
- Xin lỗi . Tôi không phải là Nhã Vy.
Gã đàn ông hoảng hốt đến bên Đoan Hảo:
-Em đừng đùa với anh nữa, Nhã Vy. Gặp được em anh mừng biết bao.
Đoan Hảo bối rối :
- Anh nhầm rồi . Tôi không phải là Nhã Vy đâu.
- Làm sao nhầm được chứ ? Nhã Vy ! Em đi đâu mất tăm mất biệt, anh đã tìm kiếm em cả năm nay (????)
Đôi mắt gả đàn ông nhìn Đoan Hảo chòng chọc . Nàng luống cuống . Có lẽ nào hắn bị bệnh tâm thần ? Trông người củng chẳng đến nỗi nào . Điển trai nữa là khác . Sao hắn lại nói năng kỳ lạ thế ?
Một lần nữa, Đoan Hảo lắc đầu:
- Tôi không phải là Nhã Vy.
Mắt không rời khỏi khuôn mặt Đoan Hảo giọng anh quả quyết:
- Em là Nhã Vy. Chẳng lẽ em cố tình không nhận ? Em quên anh Khải Thuần rồi ư ?
Trời ạ! Đoan Hảo có biết Khải Thuần là ai đâu . Nàng bắt đầu cảnh giác . Rõ ràng anh chàng có điều không ổn.
Nhìn Khải Thuần, Đoan Hảo chậm rãi khẳng định:
- Tôi là Đoan Hảo . Tôi chưa từng quen biết anh Khải Thuần.
Khải Thuần nhổm dậy trên ghế:
- Em thay đổi nhiều quá Nhã Vy ạ, không chịu nhận là em, mà em cũng không chịu nhận ra anh . Tại sao thế hả Nhã Vy ? Anh đã đau khổ tìm em cả năm nay . Lúc nãy thấy em, anh mừng muốn phát điên lên được.
Đúng là điên rồi! Đoan Hảo không thể nào hiểu nổi những lời Khải Thuần nói. Nàng đính chính hoài mà anh chàng chằng nghe . Hay người yêu đi lấy chồng rồi hắn đâm ra quẩn trí, đầu óc căng thẳng, nên hắn nhìn ai cùng thấy giống Nhã Vy của hắn.
Tò mò, Đoan Hảo đưa mắt quan sát Khải Thuần bấtt chợt nàng thốt lên:
- Nhã Vy của anh đã bỏ đi phải không?
Tức thì Khải Thuần cáu kỉnh gắt lên :
- Không . Nhã Vy không bỏ đi đâu cả . Chỉ đùa trốn anh thôi . Bây giờ, Nhã Vy xuất hiện rồi . Em thật là tinh quái nghe Nhã Vy.
Vừa nói Khải Thuần vừa đưa tay chụp lấy bờ vai Đoan Hảo . Nàng hoảng hốt lùi lại :
- Anh có điên không mà bảo tôi là Nhã Vy ?
- Anh không điên, không nhầm . Chính em là Nhã Vy.
- Nhận bừa bãi thế mà anh không xấu hổ à ? Tôi là Đoan Hảo . Anh nghe rõ chưa ?
Nghe Đoan Hảo lạnh lùng nói thế, Khải Thuần ôm đầu rên rỉ :
-Trời ơi ! Sao lại thế ? Nhã Vy ơi ! Đừng làm tình làm tội anh nữa . Anh đã tìm em suốt bao ngày.
- Anh nên tìm Nhã Vy ở nơi khác . Đừng nhầm lẫn với tôi nữa.
Câu nói của Đoan Hảo làm Khải Thuần phân vân, chàng lẩm bẩm:
- Sao lại thế ? Không phải Nhã Vy ư? Không thể được . Chính là Nhã Vy mà.
Đoan Hảo đứng dậy, vẻ quả quyết:
- Nếu anh cứ bảo tôi là Nhã Vy mãi, tôi sẽ không nói chuyện với anh nữa.
Khải Thuần luống cuống khi thấy Đoan Hảo dợm bước:
- Khoan đã Nhã Vy . Tại sao lại có chuyện nầy ? Cô không phải là Nhã Vy sao?
Đoan Hảo muốn phát điên lên, vội hất đầu :
- Không , tôi là Đoan Hảo. Xin lỗi tôi đang bận.
Khải Thuần hỏi lại :
- Không phải Nhã Vy . Sao cô giống Nhã Vy quá vậy ? Giống ghê gớm lắm. Tôi không thể lầm đâu.
Không muốn nghe Khải Thuần nói lung tung nữa, Đoan Hảo vội nói:
- Nếu anh có thắc mắc gì cứ hỏi dì Nhạn.
Khải Thuần bật dậy:
- Nếu cô không phải là Nhã Vy thì thôi tôi cũng không có gì để nói.
Nói rồi anh chàng vụt quay ra đột ngột nhanh như tia chớp.
Đoan Hảo nhìn theo lắc đầu:
- Người gì mà kì quặc.
***
- Dì Nhạn ơi anh chàng lúc nãy là ai vậy ?
Dì Nhạn ngạc nhiên trước câu hỏi của Đoan Hảo :
- Ủa ! Con không biết sao ? Cậu ấy là cháu bác Sang, giám đốc xí nghiệp mình đó.
Đoan Hảo chép miệng:
- Chắc anh ta bị tâm thần . Cứ gọi con là Nhã Vy nào đó mà con chẳng biết gì.
Dì Nhạn lại ngạc nhiên:
- Ủa ? con không quen cậu ấy ?
- Đây là lần đầu tiên con gặp anh ta, cứ như là ở trên trời rơi xuống vậy , nói năng lạ lùng.
- Dì thấy cậu ấy có gì lạ đâu.
Dì Nhạn cầm chén cơm lên và , rồi nhìn Đoan Hảo :
- Có điều cậu ấy ở trong nhà suốt, ít xuất hiện bên ngoài lắm . Không hiểu sao cậu ấy biết con ? Lúc nãy cậu ấy đến kiếm, dì còn tưởng hai đứa quen biết rồi, chắc gặp đâu trong xí nghiệp.
Thế là dì Ngạn cũng chẳnng biết gì hơn về anh chàng Khải Thuần kỳ lạ . Người yêu đi lấy chồng, anh chàng lẩn thẩn mất hồn nên gặp ai củng ngỡ là nàng . Đoan Hảo bực dọc khi nghĩ đến điều nầy . Rõ ràng là người không biết tự chủ.
Rồi công việc ở xí nghiệp đã cuốn hút tâm trí Đoan Hảo . Nàng quên ngay anh chàng Khải Thuần bí ẩn.
Buổi chiều đi làm về đã thấy Khải Thuần xuất hiện trước cổng chờ đợi Đoan Hảo. Thấy nàng Khải Thuần cất giọng ngay:
-Kìa cô đã về.
Đoan Hảo thoáng cau mặt:
- Hy vọng lần nầy anh sẽ không nhầm tôi với Nhã Vy nào đó nữa.
Khải Thuần vọt miệng nói nhanh:
- Ngược lại, tôi cứ muốn mình được nhầm như thế mãi.
Thật là điên! Đoan Hảo liếc Khải Thuần. Không lẽ để anh chàng quấy rầy nữa ? Xem ra thì anh chàng cũng không có vẻ gì muốn đi.
Đoan Hảo đưa mắt ngó mông . Trời chiều nhạt nắng . Hàng dừa ven sông lao xao trước gió.
Thật trùng hợp , ngôi nhà của dì Nhạn cũng đối diện với dòng sông êm ả lượn lờ , giống như ngôi nhà của Đoan Hảo ở quê . Những ngày tháng dịu ngọt thời thơ ấu không còn nữa.
Giờ đây, Đoan Hảo sẽ gắn bó với xứ Bến Tre nầy và ngôi nhà thân tháng cũ dì Nhạn sẽ là chỗ dung thân mãi mãi của nàng . Ôi định mệnh đẩy đưa! Nếu không quen, không biết Liên Quế thì không biết lúc nầy cuộc đời của nàng sẽ trôi về đâu.
- Tôi có thể vào nhà được không ? Tôi muốn trò chuyện với cô.
Đoan Hảo giật mình trước lời lẽ đây khẩn thiết của Khải Thuần. Thì anh cũng đã vào nhà rồi . Anh cũng đã nói chuyện với Đoan Hảo rồi . Mong rằng lần nầy những lời nói không có vẻ kỳ quặc nữa.
Đoan Hảo đẩy mạnh cánh cổng . Hai người bước vào trong mảnh sân nhà dì Nhạn rộng lớn đầy cây kiểng . Khải Thuần đề nghị ngồi ngoài sân, Đoan Hảo vào trong đem ghế ra.
Khải Thuần đưa tay chỉ ra dòng sông phía trước :
- Tôi rất thích có ngôi nhà đối diện với dòng sông thoáng mát, thơ mộng thế nầy . Cô ở đây tuyệt quá.
Như vậy là Khải Thuần không có gì bất ổn , Đoan Hảo đưa mắ nhìn chàng dò xét
- Hình như cô mới đến đây?
- Khoảng vài tháng nay.
- Cô không phải là con dì Nhạn?
- Anh đoán đúng .
Những câu trả lời ngắn ngủn, Đoan Hảo rất e dè trước Khải Thuần.
Khải Thuần thoáng nhìn Đoan Hảo rồi mắt trở nên xa xăm:
- Cô mới đến, bởi vậy tôi ở đây cả năm rồi mà không hề gặp cô . Bỗng nhiên hôm qua cô xuất hiện, ngỡ gặp lại Nhã Vy, tôi mừng muốn phát điên lên được.
Lại Nhã Vy nữa, Đoan Hảo nhăn mũi:
- Tôi phải nói anh bao nhiêu lần nữa đây ? Tôi là Đoan Hảo chứ không phải là Nhã Vy.
- Cô giống Nhã Vy vô cùng . Tôi không hiểu nổi.
- Trùng hợp người giống người thôi anh ạ Đừng lầm!
- Tôi không muốn mình lầm và chỉ mong ảo tưởng biến thành sự thật .
Đoan Hảo liếc Khải Thuần biết mình tàn nhẫn nhưng vẫn nói :
- Tiếc thay, ảo tưởng của anh không thể biến thành sự thật. Tôi và Nhã Vy là hai người khác nhau.
Khải Thuần gật nhẹ, gương mặt thoáng nét buồn:
- Tôi không muốn tin sự thật đó .
- Nhã Vy của anh làm gì hoặc đã đi đâu rồi ?
- Nhã Vy chết rồi.
Chết rồi ! Đoan Hảo sửng sốt nhìn Khải Thuần. Chàng ngồi lặng lẽ, mặt hằn nét đau đớn . Đoan Hảo hỏi như cái máy:
- Tại sao Nhã Vy chết ?
Khải Thuần như muốn gào lên :
- Tôi không muốn tin là Nhã Vy đã chết . Tôi không muốn tin.
Như người bạn, Đoan Hảo lựa lời an ủi Khải Thuần:
- Tôi biết anh không thể nào chịu đựng nổi mất mát quá lớn đó.
Mắt Khải Thuần đăm đăm nhìn Đoan Hảo:
- Cô có phải là Nhã Vy không? Cô nói đi.
- Tôi là Đoan Hảo.
- Đoan Hảo. Đoan Hảo là cái gì ?
Khải Thuần cáu kỉnh rồi nói tiếp, giọng nhẹ nhàng hơn:
- Hôm qua ngồi bên cửa sổ nhìn thấy cô tôi ngỡ là Nhã Vy đã trở về . Nhã Vy không bao giờ chết . Nhưng rồi cô cứ khăng khăng không nhận nên tôi biết mình đã lầm.
Đoan Hảo lắc đầu nhè nhẹ:
- Làm sao nhận được, khi tôi không phải là Nhã Vy?
- Tôi thật hồ đồ.
Thấy Khải Thuần lộ vẻ đau xót, Đoan Hảo lại an ủi tiếP:
- Anh hãy bình tĩnh lại đi! Hãy chấp nhận sự thật và quên hết mọi đau thương đã xảy ra.
Đoan Hảo vừa dứt lời thì Khải Thuần nổi cơn thịnh nộ:
- Quên à ? Cô bảo tôi quên à ? Làm sao tôi quên được Nhã Vy.
Thật là khó chịu . Anh muốn quát tháo ai cũng được ư ? Đoan Hảo muốn cự lại nhưng thôi . Chẳng ích gì. Nàng dịu giọnng đính chính :
- Tôi không bảo anh quên Nhã Vy mà hãy quên chuyện buồn.
- Nhã Vy chết nỗi ám ảnh suốt đời, tôi không thể quên được . Cô biết không ? Nhã Vy rất dễ thương . Cô ấy xinh đẹp dịu dàng, hiền hậu, lại học giỏi nữa . Sinh viên ngoại thương năm cuối, sắp ra trường . Tuổi xuân phơi phới tương lai rực rỡ đang chờ đón, có ai ngờ Nhã Vy lại ra đi đột ngột như thế.
Nghe Khải Thuần tuôn một hơi dài, Đoan Hảo đã hình dung ra Nhã Vy sang trọng, quí phái kiêu sa biết ngần nào. Phải cái chết của Nhã Vy đã làm Khải Thuần suy sup. Anh chàng chới với hụt hẫng là đúng rồi.
- Nhìn cô, tôi cứ ngỡ như đang nhìn thấy Nhã Vy.
Khải Thuần vừa dứt, Đoan Hảo đã chặn ngay:
- Tôi làm sao sánh được với Nhã Vy sang trọng quí phái của anh.
- Tôi đang bình tâm tĩnh lặng, sao cô lại xuất hiện ở đây vậy ?
Hỏi mới vô duyên và như là muốn kết tội Đoan Hảo . Nàng nhăn mặt, nhìn Khải Thuần:
- Con người ta, ai muốn xuất hiện ở đâu mà chẳng được .
- Nhưng cô thì không nên xuất hiện ở đây.
Thật quá đáng . Đoan Hảo không thể nào chịu nổi . Tôi đã thông cảm với nổi bất hạnh của anh . Còn anh chỉ muốn gây sự và trút giận dữ . Tức khí Đoan Hảo hỏi lại :
- Chỉ có anh mới có quyền ở đây phải không ?
- Đây là quê nội của tôi . Còn cô ?
Đoan Hảo muốn phì cười, rồi thản nhiên đáp :
- Quê bạn.
Khải Thuần lại truy tiếp:
- Nghĩa là cô chưa từng ở đây ? Cô mới đến . Vậy trước đây cô ở đâu ?
Đoan Hảo lắc đầu:
- Tôi miễn trả lời câu hỏi của anh, vì chẳng có gì quan trọng để nói cả.
- Trái lại với tôi cái gì cũng quan trọng cả.
- Tại sao ?
- Vì nghề nghiệp của tôi là thế.
Câu trả lời không rõ ràng của Khải Thuần càng làm cho Đoan Hảo không hiểu gì:
- Anh nói nghề của anh thế nào ?
- Nghề của tôi là luôn tìm hiểu cuộc sống tìm hiểu con người.
Đoan Hảo tò mò:
- Nghề nghiệp gì vậy ?
- Nghề viết.
Nhà văn ư ? Đoan Hảo thoáng giật mình:
- Xin được chia sẻ nỗi buồn cùng anh . Mong rằng từ nay anh đừng nhầm tôi với Nhã Vy nữa.
Nói xong Đoan Hảo dợm đứng dậy định chấm dứt câu chuyện . Khải Thuần vội nói nhanh :
- Thành thật xin lỗi cô . Hôm qua, tôi hơi mất bình tĩnh.
Đoan Hảo gật nhẹ ra chiều cảm thông :
- Tôi biết anh đã đau đớn tột cùng, nên nhìn thấy ai cũng ngỡ là Nhã Vy.
- Cô nói tôi điên chắc ? Tôi đâu bừa bãi đến nỗi nhìn ai cũng tưởng Nhã Vy . Chỉ mình cô thôi . Cô như bản sao của Nhã Vy vậy.
Sự khó chịu lộ ra, mặt Đoan Hảo nhăn nhó như chiếc lá héo:
- Tôi không thích giống Nhã Vy đâu . Tôi không phải là bản sao, không phải là hình, là bóng của cô ấy.
Biết Đoan Hảo phật ý . Khải Thuần lặng thinh . Chàng tự trách mình quá hồ đồ . Có cô gái nào mà không tự ái khi bị nhìn lầm là người khác.
Còn chàng, sao cứ quả quyết Đoan Hảo là Nhã Vy ? Có lẽ vừa gặp Đoan Hảo, chàng mừng phát điên lên được và không còn bình tĩnh để phân biệt.
Nhã Vy đã chết thật rồi . Chính Khải Thuần đã chứng kiến . Tai nạn giao thông đã vĩnh viễn cướp đi Nhã Vy . Nàng chết khi vừa vào bệnh viện . Lúc đó , Khải Thuần như điên dại, muốn hét lên cho trời sụp đổ.
Sau cái chết của Nhã Vy, Khải Thuần suy sụp hoàn toàn . Không thể chịu nổi, Khải Thuần rời thành phố , trốn chạy những kỷ niệm với Nhã Vy . Chàng về quê nội sống với chú thím . Lặng thầm như một người ẩn dật .
Nhiều khi Khải Thuần mong ước Nhã Vy sống dậy như cô Tấm , như nàng Xuân Nương vậy . Nhưng ở đời nầy không có tiên bụt để chàng cầu xin.