-
Phần 8
Phần 8
Yến từ đâu nhảy ra chận đường rồi đưa tay tát vào mặt Văn-Lang một cái, giọng nức nở:
-Anh khốn nạn! Đi chết đi!
Văn-Lang đưa tay khẽ xoa má một cái rồi nhìn Yến hỏi:
-Sao? Hả giận chưa?
Yến nhìn Văn-Lang căm hờn nói:
-Anh sung sướng chưa?
-Sung sướng lắm! Ủa, mà quên! Sung sướng về cái gì?
Yến giơ tay toan tát vào mặt Văn-Lang một cái nữa thì chàng đã nhanh nhẹn chộp được tay nàng, nắm chặt lại.
-Đủ rồi! Đàn bà con gái đáng yêu ở chỗ thùy mị dễ thương. Tại sao lại bỏ những cái ưu-điểm của mình đi mà học ba cái thói của những kẻ vũ-phu như vậy là nghĩa thế nào?
Yến cố sức vùng vẫy nhưng không tài nào thoát rút tay ra được. Nàng phụng phịu lớn tiếng la lên:
-Bỏ tay tôi ra! Anh định bẻ gẫy tay tôi hay sao?
Văn-Lang cả cười khẽ buông tay Yến ra nói:
-Ăn vạ là một thói xấu. Nhưng thói xấu này của đàn bà con gái thật đáng yêu, có thể chịu được.
Yến tức giận đến cực điểm mà không sao nói được. Văn-Lang nhìn nàng một chập bỗng động lòng trắc ẩn, thấy thương hại. Chàng dịu giọng nói:
-Nếu cô có thương yêu ai thì tốt hơn hết nên trở lại cái tính dịu dàng khả ái như xưa và hãy giữ vững lòng tin. Lo lắng quan tâm cho người cô yêu thương là điều tốt nhưng đừng vì vậy mà giận lây, ghét lây đến người khác. Tính nóng giận không những không giúp gì cho ai được mà còn làm chuyện rắc rối thêm và tự làm khổ thân mình nữa mà thôi. Tính cô điềm đạm, bình tĩnh khi đánh bóng bàn như thế nào thì hãy áp-dụng điều đó vào cuộc sống ắt sẽ có nhiều kết quả tốt đẹp như kết quả bóng bàn cô hạ tôi vậy. Còn nếu cô có thù ghét ai thì cũng cũng không sao, nhưng xin khoan đừng đem họ ra ‘xử tử’ vì sau này tới chừng mình biết họ chết oan thì đâu còn cơ hội để hối hận nữa! Đây là tôi nói về những người nào có lương tri. Tôi tin rằng cô là một người có lương tri, một người rất tốt, sau này sẽ là vợ hiền và mẹ hiền nên tôi mới dám có đôi lời nhắc nhở. Nếu cô có thể coi tôi như một người anh hay một người bạn thì hay lắm, nhưng không được thì cũng không hề gì. Tất cả những gì tôi vừa nói nếu cô thấy có lý thì hãy dành chút thì giờ mà suy ngẫm, còn như thấy chướng thì cứ bỏ ngoài tai, coi như tôi chưa từng nói qua.
Yến lặng thinh chẳng nói một lời nào. Văn-Lang biết ít nhiều những lời của chàng cũng đã thấm vào lòng cô ta. Chàng vừa định nói thêm vài lời thì Yến đột nhiên lên tiếng:
-Phải chi hồi đó anh đừng cho tôi leo cây.
Văn-Lăng ‘ồ’ một tiếng cười nói:
-Tôi không hề có ý cho cô ‘leo cây’. Đó chẳng qua là một trong những chuyện bất đắc dĩ mà thôi.
-Thế nào là bất đắc dĩ?
-Lúc đó tôi đang bị cúm, mệt quá nằm nghỉ một chút cho khỏe để chiều tối gặp cô nhưng chẳng ngờ vừa nằm xuống thì ngủ luôn cho đến quá nửa khuya mới thức giấc.
Yến chợt mủi lòng. Nàng nhìn Văn-Lang, giọng có vẻ ân hận:
-Sao anh không chịu nói?
Văn-Lang cười chua chát nói:
-Nói để mà làm gì? Vả lại lúc đó cô có chịu nghe tôi nói đâu? Cô có cho tôi mở mồm ra đâu!
-Bây giờ anh trách tôi đó hả?
-Tội quá cô nương ơi! Chuyện gì đã qua thì cho qua luôn đi, còn nhắc lại mà làm gì! Nhưng tôi mong rằng cô hiểu là ở đời không phải lúc nào sự việc cũng xảy ra theo ý của mình đâu. Nhất là sau này khi cô lập gia đình thì phải rộng lượng tha thứ chứ đừng giận lẫy vu vơ làm gì nữa. Ở đời chuyện may rủi thật khó mà nói được. Nhiều lúc tưởng nó là cái may nhưng lại thành ra là cái rủi; ngược lại nhiều lúc thấy đó là cái rủi nhưng rốt cuộc lại là một cái may. Chuyện vừa qua có thể là một cái rủi nhưng bù lại trở thành cái may cho cô đó. Cô tìm được người hết sức thương yêu cô và sẽ dành rất nhiều thì giờ cho cô. Như thế chẳng hay hơn lắm sao?
Yến thở dài. Nàng cảm thấy yêu thương Văn-Lang trở lại dù biết chuyện hai người giờ đây có lẽ là không thể đi đến đâu được nữa. Nàng thẹn thùng, gượng hỏi:
-Anh có trách tôi không?
Văn-Lang nhún vai nói:
-Trách cô? Nếu không mừng cho cô thì thôi chứ sao lại trách cô được! Tôi không phải là mẫu người đem lại hạnh phúc cho cô như cô đã thấy. Nội chuyện dành ít thì giờ cho cô còn làm không nổi nữa kia! Công việc của tôi bất thường, nay đây mai đó, đầy những thử thách và hiểm nghèo. Đáng lẽ tôi phải luôn luôn hiểu rõ điều này nhưng nhiều lúc lý trí vẫn phải nhường con tim cho dù sau cùng vẫn kiểm soát được con tim.
Yến biết dù sao Văn-Lang vẫn còn yêu nàng. Nhưng giờ đây chàng yêu nàng theo phương cách của chàng, không muốn cho nàng bị liên lụy vì công việc của thám-tử cùng những ân oán lẩm cẩm trên giang hồ. Lòng nàng đột nhiên trở nên cực kỳ mâu thuẫn. Nàng không biết phải vui hay là buồn.
Có thể nói Yến là một người con gái rất là ‘nam tính’. Nàng không thiếu nét xinh đẹp thùy mị của phái nữ nhưng tính tình thẳng thắn cởi mở như đàn ông vậy. Một khi nàng thương ai là không ngần ngại nói thương, và ngược lại đã ghét ai cũng dám nói ngay mặt người đó tiếng ‘ghét’.
Từ ngày quen với Văn-Lang, Yến đã tỏ lòng yêu mến kính phục chàng rất nhiều. Trong mắt Yến, Văn-Lang là một người đàn ông rất hào hoa, có đủ những đức tính mà nàng ước muốn nơi hình ảnh người chồng tương-lai của nàng. Rồi vì một chuyến giận hờn nho nhỏ, nàng quen với Khôi. Vốn dĩ nàng chỉ muốn dùng Khôi làm một bức bình phong để ‘trả đũa’ Văn-Lang đã thất hẹn với mình mà thôi. Nhưng khi dính vào thì mọi chuyện lại thay đổi hoàn toàn mà chính bản thân nàng cũng không ngờ đến. Khi biết được Khôi, Yến thấy ngay chàng ta là một người thành thật. Mà Yến vốn ưa người thành thật. Nàng hối hận ngay đã có ý định dùng Khôi để chọc tức Văn-Lang. Rồi đến lúc tìm hiểu Khôi, Yến tự cảm thấy nàng đóng một vai trò khá quan trọng đối với người con trai đó. Khôi cần nàng. Khôi là một người rất tốt, đa sầu đa cảm tuy hơi có nóng tính một chút. Khôi cũng không điềm đạm hay không ngoan được như Văn-Lang. Nhưng chàng ta không độc đoán, sẵn sàng chú ý nghe người khác nói. Yến thầm nghĩ nếu như chàng ta có một người bạn đời thông cảm thì có lẽ đâu sẽ vào đó.
Vì rất ‘nam tính’, Yến không để ý đến chuyện tiền tài và sự nghiệp gì cho lắm. Nàng quan niệm rằng dù cho đến thế nào đi chăng nữa, nàng cũng có thể tự làm nên được sự nghiệp sau khi ra trường. Vì vậy, điều nàng tìm kiếm nơi người chồng tương-lai chắc chắn không phải là sự giàu sang hay phú quý. Nếu ai không hiểu Yến ắt sẽ cho nàng là ‘quá lý tưởng’ hoặc là ‘quá lãng mạn’. Nhưng thật ra, nàng thực tế hơn ai hết. Nàng phân biệt ‘tình và tiền’ rất rõ rệt. Yến rất thù ghét hạng đàn ông chuyên dùng tiền bạc để ‘lấy le’ với đàn bà con gái. Không ít thì nhiều, cũng đã có không biết bao nhiêu người để ý đến nàng nhưng bị nàng coi thường chỉ vì cái tính ‘cơm gạo’ kia.
So sánh giữa Văn-Lang và Khôi, Yến nhận thấy cả hai đều là người cho nàng yêu thương được cả. Hai người có những điểm tương đồng và dị biệt, và cả hai đều là quân-tử. Nàng yêu thương cả hai người, và cả hai người đều không ít thì nhiều đều yêu thương nàng. Có lúc nàng chỉ muốn buông xuôi để mặc cho số phận trôi về đâu thì trôi...
Thấy Yến lặng yên không nói gì, Văn-Lang ít nhiều cũng đoán được tâm sự của nàng. Chàng khẽ vỗ vai Yến nói:
-Thôi, cô về nghỉ đi. Tôi phải đi công chuyện bây giờ. Cứ hy-vọng là mọi chuyện sẽ êm đẹp đi, và mong rằng tất cả mọi việc chỉ có sợ hãi mà không có gì đáng tiếc.
Yến chưa biết phải làm gì hay nói gì thì Văn-Lang đã quay lưng bỏ đi để mặc nàng đứng một mình trông theo...
*
* *
-Chào thám-tử!
-Tôi vào được chứ?
-Vâng, mời ông.
Trúc mở cửa mời Văn-Lang vào. Bên trong, bà Hội và Phát đang ngồi chờ đợi. Không chút khách sáo, Văn-Lang tự tiện ngồi xuống ghế mà không cần đợi ai mời cả. Bà Hội nở một nụ cười thật tươi hỏi:
-Nghe nói ông đã tìm và bắt được thủ-phạm rồi phải không?
-Phải! Nhưng chỉ mới tìm được thôi chứ chưa bắt.
Cả ba mẹ con bà Hội trố mắt nhìn. Bà Hội hỏi với điệu bộ khinh khỉnh:
-Chẳng phải là tên Lộc, bạn của thằng Khôi đã lên gặp ông tự nạp mình đó sao? Điều này ai ai cũng biết. Chính thằng Khôi có gọi tôi nói chuyện và hăm dọa tôi là nếu tên Lộc có mệnh hệ gì thì nó không để yên cho ba mẹ con tôi đâu! Mà ông nghĩ sao với lời hăm dọa đó? Liệu ba mẹ con chúng tôi có được bảo vệ hay không?
Trước sự khó chịu của ba mẹ con bà Hôi, Văn-Lang cười lên một tràng như ‘điên dại’.
-Phải, ông Lộc có lên ‘nạp mình’. Nhưng chúng tôi đã thả ông ta về rồi vì không thể để cho một người vô tội bị xử án trong khi kẻ có tội vẫn nhởn nhơ coi trời bằng vung, cười trên sự đau khổ của kẻ khác! Tôi thù cái hạng người ném đá dấu tay đổ oan cho kẻ khác vô cùng. Đã thế lại còn đòi được bảo vệ nữa!
Bà Hội nghe nói liền giận dữ lớn giọng:
-Ý ông muốn nói ai vậy?
Văn-Lang nghe nói bỗng cười gằn:
-Tôi chẳng có ý nói ai cả. Kẻ nào mà ‘có tật’ ắt sẽ phải ‘giật mình’ đó thôi!
Không đợi cho mẹ con bà Hội kịp lên tiếng, Văn-Lang ‘hừ’ một tiếng rồi cặp mắt của chàng long lên sòng sọc nhìn ba mẹ con bà Hội nói.
-Thôi, tôi không thích nói vòng vo tam quốc nữa đâu. Bây giờ là lúc tôi vào thẳng đề đây.
-Ông vào ‘đề’ gì đây?
Văn-Lang gằn rõ từng tiếng một:
-Vạch rõ mặt kẻ sát nhân!
Xoay qua Trúc, Văn-Lang hỏi:
-Thế nào? Số tiền anh Khôi giao cho ba mẹ con tiêu đã gần hết chưa?
Trúc chưa biết trả lời ra sao thì bà Hội đã cướp lời:
-Mà chuyện đó có ăn nhập gì đến ông chứ? Và có liên quan gì đến chuyện ‘vạch mặt kẻ sát nhân’ ông vừa nói không?
Văn-Lang gật đầu nói:
-Có chứ! Tôi cần biết số tiền đó đã tiêu hết chưa.
Trúc nãy giờ ngồi im bất chợt lên tiếng:
-Còn không tới 1000 đô.
Văn-Lang cười ruồi hỏi:
-Mấy người nói cho tôi biết. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi như thế lại không phải tiêu xài gì cả thì làm gì mà xài hết hơn 2000 đô chứ?
Bà Hội nghe nói liền đứng dậy ‘khoa chân múa tay’ nói:
-Chúng tôi muốn xài bao nhiêu thì kệ chúng tôi! Ông có quyền gì mà dám thọc mạch như vậy?
-Quyền của một thám-tử điều tra thủ phạm. Tôi đã hỏi anh Khôi rõ ràng. Anh ta nói là giao cho ba mẹ con bà một phong bì đựng ba mươi tờ giấy một trăm đô có phải không?
-Phải thì sao? Mà không phải thì sao?
Văn-Lang bất thình lình lớn giọng quát:
-Có phải vậy không?
Phát thấy chàng có vẻ dữ dằn thì bỗng sợ hãi, rụt rè đáp:
-Dạ phải, đúng vậy.
Lúc bấy giờ Văn-Lang mới móc trong người ra tờ giấy 100 đô đưa cho ba mẹ con bà Hội xem và nói:
-Đây là một trong ba mươi tờ giấy bạc một trăm mà anh Khôi giao cho ba mẹ con bà. Có thấy gì đặc biệt không?
Ba mẹ con bà Hội hồi hộp ngắm tờ giấy bạc một trăm nhưng không thấy gì và cũng không hiểu ý Văn-Lang muốn gì. Chỉ vào một vết mực xanh trên tờ giấy bạc, Văn-Lang tiếp:
-Tôi sẽ cho các người thấy cái này.
Lấy ra một cây bút chì, Văn-Lang khẽ tô lên tờ giấy bạc. Chữ ‘bà Hội’ hiện lên màu trắng giữa lớp tô đen nhạt của bút chì.
-Nếu tôi không lầm thì tờ này là tờ nằm trên cùng của sấp tiền. Anh Khôi khi bó sấp bạc lại đã viết lên tờ giấy dùng để cuốn nó. Anh ta có lẽ vì nghĩ đến chuyện xưa bà đối xử tàn tệ với anh ta như thế nào nên có vẻ tức giận vô cùng. Có phải các người đang thắc mắc tại sao tôi biết phải không? Dễ dàng thôi. Khi viết, anh Khôi đè quá mạnh nên nét chữ lõm xuống tờ giấy bạc trên cùng, và ngay cả nét mực trên cây bút anh ta viết cũng lố sang tờ giấy bạc này.
Bà Hội chống nạnh, nghênh ngang nói:
-Vậy thì đã sao? Chẳng lẽ trên tờ giấy bạc có tên tôi tức thì có nghĩa tôi là thủ phạm hay sao? Ông làm cứ như cầu cơ không bằng!
Văn-Lang vẻ cười cười nói:
-Tôi chẳng cần phải cầu cơ mà vẫn tìm ra thủ phạm như thường. Nhưng bà nôn nóng làm gì? Tôi có bảo bà là thủ phạm đâu? Để từ từ tôi sẽ giải thích cho biết rồi sẽ nói tên thủ phạm ra sau.
Nhìn tờ giấy bạc chàng nói tiếp:
-Tờ 100 đô này là từ tay ông Toàn trả tiền cho nhà hàng.
Bà Hội giọng lại the thé lên tiếng:
-Vậy tại sao ông không điều tra ông Toàn mà phải đến đây nói nhưng chuyện này cho chúng tôi nghe làm gì?
-Khoan, khoan! Tôi chỉ mới bắt đầu vào đề thôi.
Văn-Lang khẽ đằng hắng một tiếng rồi bắt đầu đi thẳng vào vấn-đề:
-Bây giờ là lúc tôi chính-thức làm việc. Yêu cầu mọi người để im cho tôi nói hết. Chừng nào tôi nói xong thì ai muốn hỏi gì cứ hỏi. Theo tôi được biết thì anh Khôi có giao cho mẹ con bà tổng cộng là 3000 (ba nghìn) đô bằng toàn giấy 100, vị chi là 30 tờ tất cả. Hôm nọ tôi tình cờ nghe bà (Hội) mắng con là lúc nào cũng xài hoang phí trong khi quỹ của ba mẹ con chỉ còn có 1000 (một nghìn) thôi. Lúc đó không hiểu sao tôi không nghĩ ra. Nhưng sau đó tôi tình cờ đi nhà hàng gặp ông Toàn và được ông ta trả tiền hộ cho, lại may mắn được cô thủ quỹ nhà hàng cho nhìn thấy tờ giấy bạc 100 đô này do ông Toàn trả. Nhìn tờ giấy bạc đó thấy có chữ ‘ội’, tôi nghi nghi nên xin đổi ngay với cô ta. Về nhà xem xét kỹ lưỡng tôi mới biết là đây là một trong số 30 tờ 100 anh Khôi giao cho mẹ con bà. Nhưng tại sao nó lại nằm trong tay ông Toàn? Tôi chắc ba mẹ con giờ này dư sức hiểu. Đến đây có ai thắc mắc gì không?
Không một ai lên tiếng. Thấy vậy Văn-Lang tiếp:
-Tôi lại nhớ ra trong lần thẩm vấn, ông Toàn có cho tôi biết là gã Quý có trả trước cho ông ta 2000 (hai nghìn) đô. Hai nghìn đô đó đem cộng với một nghìn đô ba mẹ con bà còn lại thì có phải đúng là ba nghìn đô mà anh Khôi đã giao không?
Giọng bà Hội gay gắt ‘sừng cồ’:
-Cứ giả dụ là phải đi thì đã sao nào?
Văn-Lang vỗ đùi đánh đét một cái nói:
-Đấy! Chính nhờ thế mà tôi tìm ra được thủ phạm giết người đấy! Nói trắng ra hai nghìn mà gã Quý trả trước cho ông Toàn là tiền của mẹ con bà! Phải, gã Quý đi đâu cũng tự vỗ ngực xưng tên là ‘triệu phú’ nhưng sự thật chỉ đi lừa bịp thiên hạ, mượn đầu heo nấu cháo mà thôi. Bị ông Toàn đánh và hăm dọa tối hôm ấy, tên Quý quá sợ sệt nhưng không có tiền nên đánh liều lấy tiền của ba mẹ con bà để trả nợ.
-Rồi sao?
Quay sang Phát, Văn-Lang chỉ thẳng vào mặt nói:
-Cậu là người phát hiện ra điều đó tối hôm ấy nên nổi giận chịu không được bèn ra tay hạ sát gã Quý!
Phát nghe nói run lên nhưng cố giữ bình tĩnh cãi:
-Đâu có! Tối hôm đó em ra về cùng lúc với gã Toàn mà!
Văn-Lang gật đầu nói:
-Phải! Nhưng sau đó cậu lẻn đường sau vào lại nhà, lên phòng kiểm lại số tiền. Thấy thiếu mất hai nghìn nên cậu xuống chất vấn gã Quý có phải không?
Không cho Phát có cơ hội lên tiếng, Văn-Lang tiếp tục:
-Trước đó, khi anh Khôi của cậu đánh gã Quý, cậu nhảy vào can anh ta ra đồng thời trổ tài ‘diệu thủ thư-sinh’ móc cái bóp ở túi quần đàng sau quần của anh ta có đúng không? Cậu là một tay móc túi có hạng khi còn ở Việt-Nam phải không? Đừng bảo với tôi là không nhé, vì tôi có thể dẫn đến vài người biết cậu rất rành ở Việt-Nam để đối chứng. Trở lại vấn-đề, cậu móc túi anh Khôi của cậu không ngoài mục đích lấy vài đồng trong đó. Lúc cậu làm bộ ra về kỳ thật là để rút hết tiền trong bóp ra để khỏi ai thấy được. Sau đó, như tôi đã nói, cậu lẻn cửa sau vào lại nhà lên phòng đếm lại số tiền. Khi phát hiện mất đi hai phần ba, cậu xuống chất vấn gã Quý, phục rượu cho gã say rồi giết có phải không?
Đi lại chỗ TV, Văn-Lang cầm tượng con chim ưng lên ngắm nghía một lúc rồi nói:
-Đây mới đích thực là vũ khí giết người chứ không phải là con dao. Cậu đã dùng cái này phang lên đầu gã Quý một cái chết tươi. Bằng chứng là sau khi khám nghiệm tử thi, người ta phát hiện xương sọ gã Quý bị vỡ vì bị một vật gì cứng đập lên mà chết chứ không phải là vì đâm bởi con dao cắm trước ngực. Sở dĩ đầu không có vết máu chảy là vì gã Quý hôm đó có đội cái mũ len. Tôi phải giấu, không cho nhà báo biết điều này để dễ bề điều tra. Con dao kia là cậu cắm lên sau mà thôi. Kể ra cậu cũng khá thông minh, biết là trên cán dao có sẵn dấu tay của cả anh Khôi và anh Lộc nên cậu cẩn thận dùng bao tay cầm con dao kia cắm vào ngực của ‘xác chết gã Quý’, làm như gã bị đâm chết để đổ tội cho hai người đó. Đồng thời sau khi lấy hết tiền trong bóp của anh Khôi thì cậu lại nghĩ ra thêm một kế nữa là quăng cái bóp ra đàng sau vườn để cho ai cũng nghĩ là chính anh Khôi đột nhập vào nhà bằng ngõ sau và bị rơi bóp. Cậu thành công được bước đầu vì bất cứ ai điều tra trong trường hợp này đều phải nghi ngờ cả Khôi và Lộc. Chính tôi đã có lúc suýt phải đi đến kết luận là chính Khôi hạ thủ vì không còn lý do nào để bào chữa được cho anh ta nữa mặc dầu trong thâm tâm tôi không bao giờ nghĩ là như thế. Nhưng hình như tôi đã hứa với mấy người rằng ‘thủ phạm có mà chạy đàng trời’ phải không? Giờ các người biết là tôi không ngoa chút nào đấy chứ?
Nghe nói đến đây, Phát bỗng hốt hoảng run sợ, mặt cắt không còn lấy giọt máu. Gã chẳng nói chẳng rằng, đứng dậy mở cửa chạy ra ngoài. Văn-Lang cả cười nói vọng theo:
-Cậu có mà chạy đàng trời!
Nhìn bà Hội, Văn-Lang nói:
-Bà Hội à! Tôi hy-vọng từ nay về sau bà ráng mà tu nhân tích đức lại một chút để ‘đầu tư’ cho kiếp sau. Lưới trời lồng lộng nhưng thật là khó thoát. Những việc ác mình làm thì sớm muộn cũng phải trả, không hình thức này thì hình thức khác thôi.
Vừa lúc đó hai người cảnh sát dẫn Phát vào trong nhà, tay gã bị còng lại, mặt thì cúi gầm xuống. Nhìn bà Hội và Trúc một cái, Văn-Lang quay qua nói với hai viên cảnh-sát:
-Thôi, mình về.
-
Phần 9
Phần 9
Sau khi được thả, Khôi tìm luật-sư làm đơn kiện sở cảnh-sát liên-bang với giá 10 triệu đô với lý do là vô cớ bắt người giam giữ một cách oan uổng làm thiệt hại đến danh dự và có thể làm hại cả tương-lai cùng sự nghiệp của chàng. Kết quả, Khôi đã thắng kiện và được sở cảnh-sát liên-bang bồi thường...
Hôm ấy, sau khi rủ nhau đi ăn sáng về, Louis Winston cùng Văn-Lang trở về lại văn-phòng. Louis Winston hỏi:
-Văn-Lang, anh nghĩ sao về chuyện anh Khôi và Bill Cohen?
Văn-Lang cười đáp:
-Còn nghĩ sao! Bắt oan người ta thì phải đền tiền là hợp lý lắm rồi. Mà người phải trả tiền đáng lẽ phải là Bill Cohen mới đúng.
Louis Winston gật đầu nói:
-Ăn nhằm gì! Chính phủ liên-bang moi tiền của dân cũng đã nhiều rồi, nay phải trả lại chút đỉnh có gì là quá đáng đâu. Tôi chỉ buồn cười cho Bill Cohen mà thôi. Hắn từ giờ cho đến chết cũng không còn dám xen vào chuyện của người khác nữa đâu. Nhẹ nhất cho hắn là bị cách chức, không thì chỉ có nước về vườn mà thôi!
Văn-Lang cười thích chí nói:
-Tôi thật lấy làm hết sức may mắn được làm chung với ông. Còn giả dụ phải làm chung với con người đó thì chẳng thà tôi sống theo lối vô nghề nghiệp, vô gia cư cho xong.
Vừa lúc đó có một cô thư ký chạy vào báo:
-Có ba người, hai đàn ông, một đàn bà muốn gặp ông đấy Văn-Lang.
-Mời họ lên cả trên này!
Không đầy một phút sau, Lộc, Khôi và Yến, ba người lên đến nơi. Văn-Lang giới-thiệu ông Louis Winston với cả ba rồi thân mật bắt tay từng người một. Louis Winston tế nhị tìm cớ đi ra chỗ khác để bốn người tự-do nói chuyện với nhau. Khôi nhìn Văn-Lang khẽ cúi đầu tỏ ý bái phục và biết ơn.
-Anh Văn-Lang! Tôi không biết phải dùng lời gì để cám ơn anh đây. Ngoài Lộc ra, anh là người bạn thứ hai trên đời của tôi đó. Có được một người bạn tri-kỷ thật là may mắn lắm rồi, mà đàng này tôi có được những hai người!
Văn-Lang cả cười, khiêm tốn đáp:
-Anh Lộc mới thật là người bạn tốt của anh. Còn tôi thì chỉ làm theo bổn phận và nghề nghiệp của tôi mà thôi chứ có gì đâu.
Lộc nhìn Văn-Lang với một vẻ đầy kính trọng nói:
-Văn-Lang! Từ này về sau, bất cứ lúc nào anh cần gì mà tôi có thể làm được thì anh ‘phải’ cầm điện-thoại lên mà gọi tôi đó nghe!
Còn Yến thì với dáng điệu bẽn lẽn nói:
-Xin lỗi anh nhe! Tôi thật quá cạn nghĩ, hiểu lầm anh quá nhiều. Anh không phải là người tệ chút nào! Một lần nữa, cho tôi xin lỗi anh.
Văn-Lang nhìn Yến cười nói đùa:
-Tôi làm gì có lỗi cho cô xin? Cô nói đúng, tôi không phải là người tệ. Cùng lắm thì tôi chỉ là ‘người tồi’. Nhưng thôi, mọi chuyện đã qua rồi, và kết quả lại êm đẹp. Thật tôi không có gì mừng hơn.
Sực nhớ ra điều gì, Lộc vỗ vai Văn-Lang hỏi:
-Quên nữa! Anh còn thiếu nợ tôi đó. Bây giờ phải cho tôi biết lúc đó tại sao anh biết tôi nói dối?
Văn-Lang cười lớn nói:
-Có gì đâu. Cái khuy này, con dao găm này, là đều do tôi bịa ra để nói cho mấy ông nội nhà báo nhằm mục đích đánh lạc hướng họ cùng thủ phạm. Vì thế lúc anh nhận tội lại bảo là vật lộn với nạn-nhân bị rớt một cái khuy rồi cầm dao găm đâm hắn thì chẳng khác nào anh ‘viết tiếp truyện tiểu thuyết’ của tôi bày vẽ ra. Thêm vào đó, con dao kia là con dao thường chỉ dùng trong việc bếp núc hôm anh Khôi dùng để hăm dọa ba mẹ con bà Hội và sau đó anh giằng lấy chứ dao găm nào! Vì thế cho nên trên cán dao có dấu tay của anh Khôi và anh. Hung thủ biết rõ điều này nên khai thác tối đa. Hơn nữa, con dao chỉ là vũ khí dàn cảnh chứ không phải là vũ khí giết người. Gã Phát kia dùng cái tượng chim ưng đập vỡ sọ tên Quý rồi cắm con dao lên ngực nạn nhân để cho mọi người tưởng là nạn nhân chết vì bị đâm.
Lộc gật đầu thán phục nói:
-Nghe anh giải thích thật tôi như người ngủ mê mới tỉnh. Thế mới biết là một khi không phải nghề của mình thì chớ hòng mà ‘nhanh nhẩu đoảng làm tài khôn’!
Văn-Lang cười nói tiếp:
-Còn một điểm nữa. Sự thật thì nạn nhân chết vào lúc một rưỡi sáng chứ không phải là mười một rưỡi như mọi người đọc trên báo. Bởi vậy ai mà bảo với tôi là giết người lúc mười một giờ hơn thì rõ ràng là có ý muốn ‘lừa gạt’ tôi rồi.
Rồi như sực nhớ ra điều gì, chàng gọi Khôi nói:
-Anh Khôi, chúc mừng anh thắng kiện. Mong rằng anh coi đó là một sự đền bù cho những bất công đối với anh. Tôi rất mừng là ít nhất là từ nay về sau anh không bao giờ phải lo lắng về vật chất nữa. Mà tôi cũng cam đoan từ nay về sau anh sẽ được sống hạnh-phúc, thoải mái cả tinh thần.
Khôi thở dài nói:
-Thưa kiện vốn là một trong những điều tôi ghét nhất trên đời này. Nhưng tôi thù cái bọn ăn không ngồi rồi đi bắt bớ bậy bạ nên phải cho chúng một mách cho bõ ghét. Tôi sẽ dùng một nửa số tiền thắng kiện để giúp đỡ bạn bè và những người nghèo, đau khổ cũng như sẽ đóng góp xây chùa chiền... Tôi cũng sẽ đền bù lại cho người đàn ông tên Toàn kia lại những gì ông ta đã bị tên Quý kia lừa bịp. Và tôi dự định vẫn đi làm như thường nhưng chắc phải xin nghỉ một thời gian cho ổn định lai tinh thần cái đã.
Khôi quay qua nhìn Yến cười mỉm chi một cái rồi quay sang nói tiếp với Văn-Lang:
-Thứ bảy này, tôi, Yến và vợ chồng Lộc định tổ chức một bữa tiệc lớn tại tửu lâu nên có ý định mời anh đến tham dự chung với chúng tôi. Anh mà từ chối tức là không coi tụi này là bạn đó nghe chưa!
Văn-Lang gật đầu đáp:
-Yên chí, tôi sẽ có mặt. Nhưng tôi có thể đem theo một người bạn nữa được không?
-Đừng nói là một người. Anh muốn đem theo mười người tụi này cũng hoan nghênh nữa là...!
Mọi người đều phá lên cười vui vẻ. Bốn người ngồi lại chuyện trò thêm một lúc nữa rồi mới chia tay. Lộc về lại Richmond, còn Khôi đưa Yến về nhà mình. Dựa đầu vào vai Khôi, Yến nói:
-Mấy tuần nữa là em ra trường rồi. Lúc đó việc làm ở đâu thì em phải đi đó thôi chứ đâu có sự lựa chọn. Có lẽ là mình rất có thể phải xa nhau rồi.
Khôi cười nhạt không nói gì. Yến lại cúi mặt hỏi:
-Lúc đó anh có nhớ người ta không?
Khôi lắc đầu, cười nói:
-Không!
Yến nhăn mặt phụng phịu như một đứa con nít. Khôi ôm nàng sát vào lòng nói nhỏ nhẹ:
-Tại sao phải nhớ một người mà hàng ngày ăn cùng mâm, ngủ cùng giường với mình chứ? Tại sao lại không yêu thương và lo lắng cho người đó có hơn không mà lại đi nhớ làm gì hả?
Yến tươi nét mặt, cười tủm tỉm vì sung sướng, thỏa mãn. Khôi cảm thấy lòng mình như ấm áp hơn bao giờ hết. Tất cả oán thù cho dù chàng không quên được hết, nhưng giờ đây không còn ám ảnh dằn vặt chàng nữa. Oán thù dường như đã phải nhường chỗ cho những gì đẹp đẽ và cao quý hơn trong đời sống: sự yêu thương.
Khôi âu yếm nhìn Yến nói:
-Anh không muốn thấy em phải vất vả làm gì. Nếu em muốn đi làm vì thích làm việc không muốn ‘ở không’ thì anh không cản. Nhưng nếu em muốn làm với mục đích ‘kiếm tiền’ thì phải nói trước cho biết là anh không bằng lòng đâu, và sẽ không cho đâu! Nên nhớ là theo truyền thống Á Đông của chúng ta thì con gái một khi ‘xuất giá’ thì phải ‘tòng phu’ đó nghe!
Yến quá cảm động không nói lên lời, chỉ biết ôm chặt lấy Khôi mà ‘nũng nịu’. Khôi nhắm mắt mơ màng, nghĩ đến những ngày vui sắp tới cũng như cuộc đời thay đổi mới. Trước đây, chàng chưa bao giờ nghĩ đến những điều này. Trong cái vui Khôi cũng cảm thấy có cái lo. Nhưng lo đây là lo cho người khác được sung sướng và hạnh-phúc hơn là lo cho chính bản thân mình. Có thể nói đây là lần đầu tiên trnng đời Khôi cảm thấy tha thiết với hai chữ ‘gia đình’. Chàng vẫn tưởng hai tiếng đó đã chết từ lâu trong chàng rồi!...
Trong vài phút ngắn ngủi, cả một dĩ vãng hiện lên trong trí Khôi. Vui có, buồn có, ân có, oán có, thù có, và bạn cũng có... Khôi nhận thấy cứ bên cạnh một dấu cộng lại có một dấu trừ, và ngược lại. Khôi chợt như đã giác ngộ. Chàng thấy trăm muôn ngàn sự rồi kết quả cũng chỉ là một chữ ‘Không’ mà thôi.
Khôi ngồi Trầm tư mặc tưởng một hồi, sau đó lại trở về với thực tại. Chàng khẽ hôn lên tóc Yến nói:
-Anh nghĩ mà thấy thương anh Văn-Lang quá. Anh ta một đời tận tụy cho công việc, cho nghề nghiệp, không còn thì giờ để lo cho bản thân cũng như hạnh phúc cá nhân. Nhưng có lẽ đời là thế, em ạ. Phải có những người hy-sinh chịu khổ như vậy thì bao nhiêu người khác như chúng mình đây mới được vui sống hạnh phúc.
Yến nghe nói chợt cũng thấy cảm khái đôi chút trong lòng. Nàng khẽ gật đầu, nhưng rồi lại gạt đi.
-Thôi, đừng nói chuyện này nữa anh!
***
-Văn-Lang, anh thật đúng hẹn!
Văn-Lang gật đầu chào rồi bắt tay vợ chồng Lộc, Khôi và Yến. Xoay qua người ‘bạn đồng hành nữ’, chàng giới-thiệu:
-Đây là Liên, bạn gái của tôi. Cô ta cũng là người Trung-Hoa, cùng quê quán với cô Yến đấy. Thôi, mọi người xin ai nấy tự giới thiệu đi thôi.
Liên lịch-sự chào tất cả mọi người rồi mới kéo ghế ra ngồi xuống. Nàng ta tuổi sấp xỉ 30, khá đẹp và xinh xắn, trông chỉ độ vào khoản 25 là cùng. Nghi-thức chào hỏi vừa chấm dứt thì cũng là lúc cô chạy bàn đem thực đơn ra. Dĩ-nhiên mọi người dành danh-dự đó cho Khôi và Yến, hai người chủ sự của bữa tiệc.
Yến và Khôi gọi món ăn thật nhiều cộng thêm một ít bia rượu. Mọi người ăn uống no nê, say sưa chuyện trò vui như pháo nổ, không khí chẳng khác gì ba ngày Tết...
Mãi đến quá nửa khuya, bữa tiệc mới tàn. Khôi đứng dậy ra trả tiền. Vợ chồng Lộc ở xa hơn nên xin về trước. Văn-Lang và Liên cũng xin ‘rút lui’. Sau đó là những lời từ tạ, những câu cám ơn, những cử-chỉ quyến luyến không nỡ rời nhau...
Trên đường về, Liên nhìn Văn-Lang cười nói:
-Này! Nói thật đi! Có phải anh yêu thương cô Yến kia đó không?
-Bậy nào! Cô ta là vị hôn thê của Khôi, bạn anh đó!
Liên ranh mãnh liếc nhìn Văn-Lang ‘lý luận’:
-Làm gì mà giẫy nẩy lên thế? Đã có ai lên án anh điều gì chưa mà phải vội vàng lên tiếng ‘cải chính’ với ‘cải tà’! Có thể cô ta giờ là vị hôn thê của bạn anh, nhưng cô ta ít nhất cũng đã một lần ‘đi qua đời anh’! Có đúng không nào?
Văn-Lang lắc đầu nói:
-Đàn bà con gái các cô sao nhiều chuyện quá! Cứ đoán bậy đoán bạ, đoán cả ngày lẫn đêm!
Liên cười lên một tràng sảng khoái nói:
-Nhưng mà trúng quá phải không?
-Trúng gió thì có!
-Sao lại trúng gió? Trúng tim đen kia!
Liên móc bao thuốc lá ra lấy một điếu mồi đưa cho Văn-Lang, nàng lại lấy một điếu khác gắn lên môi mình rồi bật lửa. Nàng nói tiếp:
-Mặc dầu anh đóng kịch rất giỏi, cười nói vui vẻ luyên thuyên suốt buổi tiệc, nhưng cặp mắt anh đượm một vẻ buồn man mác nào đó, nếu để ý nhìn kỹ sẽ thấy ngay.
Văn-Lang nghe vậy cũng phì cười hỏi:
-Giờ cô nương định làm thầy bói hay tâm-lý gia đó hả?
Liên hít vào một hơi thuốc thật dài rồi đáp:
-Em không phải là thầy bói, mà cũng chẳng phải là tâm-lý gia, chỉ là đàn bà con gái mà thôi. Nhưng anh đừng quên là đàn bà con gái nhạy bén lắm đấy nhé, còn bằng vạn thầy bói và tâm lý gia nữa! Chỉ cần một nụ cười, một cái nhìn, một ánh mắt, hay một câu nói hớ là đủ biết hết rồi. Anh định dùng em làm bức bình phong che đậy để cho cô Yến kia thấy là anh có người yêu rồi thì sẽ yên tâm mà lấy chồng thoải mái đó chứ gì!
Hít thêm vài hơi thuốc, Liên lại nói:
-Nhưng phải công nhận là đàn bà con gái khó ai có thể ghét anh được. Chính em đây cũng hết sức cảm kích khi anh giới thiệu rằng em là bạn gái của anh.
Văn-Lang nhìn Liên nheo mắt hỏi:
-Thật vậy sao?
Liên kéo cái gạt tàn trong xe ra dụi điếu thuốc rồi nhìn Văn-Lang rồi cười cợt nói:
-Dĩ nhiên là thật! Nhưng tại sao anh không nói thẳng với họ rằng em, con nhỏ này chỉ là ‘bạn gái một đêm’ của anh thôi? Hoặc là cứ giới thiệu rằng em là ‘bạn gái tạm thời’ cũng đâu có làm sao. Nhỡ mai mốt mấy người bạn anh thấy có ai con nhà đàng hoàng, xinh đẹp định giới thiệu cho anh nhưng đâm ra ngại ngùng vì anh có bạn gái rồi thì có phải thiệt cho anh không. Anh chớ đùa với ái tình nhé! Hậu quả đùa giỡn ái tình thường không mấy gì tốt đẹp lắm đâu!
Văn-Lang nắm lấy tay của Liên, dịu dàng nói:
-Ân oán giang hồ phức tạp lắm, em không hiểu được đâu!
-Vậy thì chắc anh hiểu?
Hết