-
9.
Khi người khách cuối cùng đến tạm biệt cô dâu chú rể, những người trong gia đình cũng lần lượt ra về, chỉ có Hiệu Nghiêm và Thúy Văn ở lại với hai nhân vật chính. Cô dâu có vẻ rất mệt nên khuôn mặt không có lấy nụ cười. Cả chú rể cũng thế. Nếu có chăng là những cái nhếch môi gượng gạo như thể họ bắt buộc đến đây dự lễ cưới của chính mình.
Không riêng gì hai người trong cuộc, cả Hiệu Nghiêm cũng đờ đẫn vì nỗi đau khổ day dứt. Khi tiễn khách xong, anh quay lại nói với Hữu Tri:
- Tôi sẽ đưa hai người về, còn nếu kong mệt chúng ta ở lại uống riêng vơi nhau đi.
Hữu Tri chưa kịp trả lời thì Yến Oanh đã lên tiếng:
- Thôi, anh cho tuịi em về đi. Em cảm thấy không được khoẻ.
Hiệu Nghiêm nhìn cô chăm chú:
- Em mệt lắm rồi phải không ?
- Vâng
Thúy Văn vô tình không nhìn thấy cử chỉ săn sóc lộ liễu ấy, cô khẽ vịn tay Yến Oanh:
- Mình dọn đồ đi, tôi sẽ phụ vơí chị.
Cô và Yến Oanh trở lại nhà hàng, vào phòng thu dọn áo cưới. Nhìn vẻ mặt buồn hiu hắt của Yến Oanh, Thúy Văn ái ngại:
- Chị mệt nhiều lắm hả ? Nhìn chị có vẻ mất sức quá.
Ý cô muốn nói trông Yến Oanh thật buồn, nhưng không tiện hỏi. Cô không biết sự chu đáo của cô chỉ gợi trong lòng cô dâu một tình cảm mâu thuẫn. Vừa oán trách vừa dè dặt, Yến Oanh cố cười dịu dàng:
- Hôm qua tôi bệnh mới hết, nên hôm nay còn mệt .
- Vậy à, xui quá nhỉ, có lẽ tại chị lo nhiều đó.
- Ờ, chắc vậy.
Cả hai đi xuống dưới, Hiệu Nghiêm và Hữu Tri đang ngồi bên bàn chờ hai người . Hữu Tri vội đứng dậy bước tới đỡ chiếc vali trên tay Thúy Văn:
- Cái này nặng lắm, chị để tôi .
Thúy Văn hơi đứng lại, nhìn anh một cách quan tâm:
- Hôm nay tôi thấy cả anh và chị Oanh đều có vẻ mệt, anh có sao không?
- Không, cám ơn chị.
- Hôm qua chị Oanh bệnh mới hết, anh nhớ giúp chị ấy dọn dẹp nhé. Có cần tôi tới phụ dọn với hai người không?
Hữu Tri lờ đờ nhìn cô. Cặp mắt anh biểu lộ một tình cảm đau đớn và say đắm. Nhưng anh chỉ nói bình thường:
- Không cần đâu, cám ơn chị.
Và anh vẫn cứ nhìn cô, Thúy Văn không hiểu được tình cảm đó, cô buộc miệng:
- Sao anh có vẻ buồn thế ?
Hữu Tri hơi nhắm mắt lại một chút, rồi anh mở mắt ra:
- Chị có biết câu thơ này không Thúy Văn, tôi nhớ là mình đã đọc ở đâu đó, nhưng bây giờ tôi mới hiểu.
Anh nhíu mày như cố nhớ rồi đọc:
- “Cùng trong một tiếng tơ đồng
Người ngoài cười nụ, người trong khóc thầm”
Ðấy, tôi là thế đấy, chị có biết bây giờ tôi đau khổ lắm không ? Nhìn chị tôi càng thấy đau khổ.
Mắt Thúy Văn mở lớn nhìn anh, ngạc nhiên và ngơ ngác. Rồi cô khe ~lăc’ đầu:
- Tôi không hiểu gì cả, anh nói gì vậy ?
Hữu Tri lắc đầu:
- Không có gì đâu, tôi say quá nên nói bậy, xin lỗi chị . chúng ta về thôi.
Và anh nắm tay Thúy Văn, dắt cô về phía bàn. Thúy Văn rất lạ lùng về cử chỉ táo bạo khác thường đó, nhưng cô nghĩ anh đang say nên không rút tay lại.
Khi ra đến xe, Hữu Tri giữ tay Thúy Văn lại, và quay qua nói vơí Hiệu Nghiêm:
- Hãy để cô ấy ngồi phía sau với tôi, tôi muốn cám ơn cô ấy.
Nói rồi anh đẩy Thúy Văn vào xe. Cô cònphân vân thì đã thấy cô dâu mở cửa ngồi vào ghế trước. Cô không còn cách nào hơn là nghe lời anh.
Hiệu Nghiêm không bật đèn nên trong xe tối om. Thúy Văn nhìn ra bên đường, cô tưởng Hữu Tri muốn cám ơn cô vì cô đã nhiệt tình với Yến Oanh trong tiệc cưới. Nhưng anh không nói gì. Cô cười thầm một mình và tự nhủ anh đang say.
Cô chợt giật mình vì bàn tay mình bị nắm chặt. Trong bóng tối, Hữu Tri lặng lẽ siét chặt những ngón tay cô trong tay anh. Cử chỉ đó làm cô hoang mang thật sự và cô chỉ biết nhìn ngơ ngác.
Quả thật hôm nay Hữu Tri rất lạ, Thúy Văn biết anh quý mến cô. Trưóc đây anh đã giúp đỡ cô rất nhiều nhưng không bao giò có một cử chỉ hay một câu nói biểu hiện tình cảm . Nó giống như một người tốt bụng cư xử với kẻ bị hiếp đá. Chỉ có thế nên cô không gợn chút hoài nghi. Thế mà tối nay anh …
Thúy Văn không muốn xúc phạm anh, nên vẫn để yên. Nhưng cử chỉ đó làm cô có cảm tưởng Hữu Tri sẽ ôm lấy cô, nếu phía trưóc không có hai người kia. Ðiều đó làm cô hoảng sợ.
Hiệu Nghiêm chợt lên tiếng:
- Có thể đi một vòng thành phố không, chú rể ?
- Tùy anh /
Hiệu Nghiêm khẽ liếc qua Yến Oanh:
- Còn em thì thế nào, Oanh ?
Yến Oanh nhỏ nhẹ:
- Em thế nào cũng được.
Thúy Văn không nghe Yến Oanh nói, cô vội lên tiếng:
- Hai người mệt rồi, nên về đi anh Nghiêm.
Không nghe Hiệu Nghiêm trả lời, cô nói thêm:
- Tôi mệt lắm rồi, tôi thấy nên về đi.
Hiệu Nghiêm có vẻ bực mình:
- Cô không thể chìu ý moi người một chút sao ?
Nhưng Thúy Văn đang hoảng sợ vì cử chỉ của Hữu Tri nên cô phản đối quyết liệt:
- Tôi mệt lắm, tôi muốn về. Nếu mọi người muốn đi chơi thì cho tôi xuống đây cũng được.
- Ðược, tôi chìu ý cô.
Nói rồi Hiệu Nghiêm tấp xe vào lề đường:
- Cô chịu khó đi taxi về vậy.
Thái độ thẳng thừng của anh làm Thúy Văn tức muốn khóc. Cô vừa quê với vợ chồng Hữu Tri, vừa cảm thấy bẽ bàng vì bị coi thường. Thậm chí anh ta còn săn đón vợ bạn hơn là vợ mình. Và cô tự ái mơ? cửa bước xuống.
Cử chỉ của cô làm Hữu Tri bàng hoàng, anh gần như kêu lên:
- Tại sao anh đối xử với Thúy Văn như vậy, đưa cô ấy về đi.
Hiệu Nghiêm nhìn Thúy Văn đi băng băng phía trước, anh cau mặt với một vẻ khó đăm đăm:
- Cứ để cô ta làm theo ý cô ta.
Hữu Tri đập mạnh tay vào thành ghế:
- Anh quá đáng thật . Thôi được, để tôi đưa cô ấy về.
Nói rồi anh cũng mở cửa bước xuống, đi nhanh theo Thúy Văn .
Yến Oanh chợt quay lại:
- Sao anh cư xử với chị ấy như vậy, anh không sợ chị ấy buồn sao ?
Hiệu Nghiêm không trả lời, anh vẫn cho xe lưót tới, thái độ đầy vẻ mệt mỏi. Yến Oanh nói mà không nhìn anh:
- Nếu vì em mà anh lạnh nhạt với vợ, lương tâm em không thanh thản đau.
- Ðừng nghĩ tới cô ấy nữa Oanh, nói về mình đi. Anh biết Hữu Tri muốn tạo điều kiện cho mình gặp nhau lần cuối. Em nghĩ gì về đám cưới của em, nói với anh đi.
Yến Oanh kéo khăn voan che ngang măt., buồn buồn:
- Anh biết là em không hề vui, anh hỏi làm gì.
- Suốt ngày nay anh cảm thấy .. Khi nhìn em did bên cạnh Hữu Tri, anh tưởng mình sắp ngã quỵ . Thật kinh khủng khi người yêu mình đi lấy chồng . Em cóhiểu đuợc tâm trạng đó không ?
- Em biết chứ, cũng như tâm trạng của em trong ngày cưới của anh vậy, bi đát lắm.
Hiệu Nghiêm gục đầu trên vô lăng:
- Anh cảm thấy mình không còn nghị lực nữa, anh hối hận điên cuồng vì đã để mất em. Không bao giờ anh tha thứ cho mình về sai lầm này, không bao giờ.
- Ðó là anh chỉ nghĩ trong nhất thời. Nếu bắt đầu lại, anh cũng không làm khác được đâu. Tốt hơn là bằng lòng với thực tế anh Nghiêm ạ, cả em cũng vậy.
Hiệu Nghiêm chợt ngẩng đầu lên:
- Anh yêu em, dù là em có chồng cũng vậy, chỉ có thể yêu một mình em.
- Nhưng em thua kém vợ anh. Chị ấy là hoa lan trong lồng kiếng. Còn em là loại bông bụp bên hàng rào, anh có thể yêu mãi đươc không?
- Anh không so sánh em với Thúy Văn . Em là em, và anh yêu em.
Anh cúi xuống, hôn cô một cách điên cuồng. Yến Oanh chỉ ngần ngại một thoáng, rồi cũng đáp lại cuồng nhiệt.
Thật lâu cô rời anh ra, đưa tay lên môi:
- Anh và em vừa làm gì vậy, cả hai đứa tội lỗì quá anh Nghiêm, bây giờ mình không có quyền nữa rồi.
Hiệu Nghiêm gục đầu không trả lời. Nhìn cử chỉ của anh, Yến Oanh có cảm tưởng anh đã mất hết nghị lực, chỉ còn sự đau khổ rã rời. Ðiều đó làm cô thấy vui sướng về tình yêu dành cho mình đồng thời có chút thương hại Thúy Văn . Cô nhẹ nhàng:
- Ðưa em về đi anh, giờ này chắc anh Tri đã về rồi, em không muốn anh ấy có ấn tượng với em.
Hiệu Nghiêm nhìn cô một cách đặc biệt:
- Em thật sự quan tâm đến chồng em sao ?
- Khi chấp nhận là vợ anh ấy, em cần phải làm vậy thôi. Cuộc sống của em là lệ thuộc anh ta mà.
Hiệu Nghiêm cười gượng:
- Anh hiểu.
Anh bật công tắc, cho xe lướt tới. Cả hai không nói gì cho đến lúc về nhà cô. Khi xe thắng lại, Yến Oanh vẫn ngồi im. Rồi bất chợt cô gục đầu vào ngực Hiệu Nghiêm:
- Thông cảm cho em, em vẫn yêu anh, không bao giơ` em quên anh.
- Anh biết, anh yêu em.
Hiệu Nghiêm xiết cô vào người, rồi buông ra:
- Em vào nhà đi, đừng để chồng em chờ.
Yến Oanh bưóc xuống, ngó lên ban công. Hữu Tri đang đứng nhìn xuống, hy vọng là anh không thấy được gì. Cô khẽ thở dài, rồi đến mở cửa.
Hiệu Nghiêm chạy trên đường như người mất hồn. Anh đang buồn. Nỗi buồn mênh mông và tuyệt vọng. Ðêm nay lại chính mình đưa người yêu về nhà chồng. Thật không còn nỗi xót xa nào hơn . Anh hình dung Yến Oanh trong tay chồn gmà tâm hồn như bị dày xéo. Nếu biết trưóc cuộc chia tay đau đớn thế này thà lúc trước anh chấp nhận đánh đổi công ty để được cô.
Hiệu Nghiêm vào một quán rượu. Anh ngồi bên quầy, trút nỗi cô đơn của mình vào những ly rượu. Ðây là lần đầu tiên anh uống nhiều như vậy, uốn gmãi mà không thấy say.
Người ta bảo uống rượu mềm môi, nhưng mà nỗi buồn nghiến nát lòng anh thì không thấy mềm dịu được.
Anh về nhà lúc khuya, đi ngất ngưởng lên phòng. Ðèn trong phòng tắt ngấm, không thấy Thúy Văn trong phòng, anh nghĩ cô còn lang thang đâu đó ngoài đường. Mặc kệ cô ta với những giận hờn, cô ta không làm lòng anh rung động để thấy tội nghiệp. Ðêm nay anh và Yến Oanh còn đau đớn hơn cô ta gấp trăm lần.
Hiệu Nghiêm mò mẫm tìm công tắc. Nhưng anh say quá nên không còn khả năng định hưóng. Anh vấp phải chiếc ghế bên cửa sổ và ngã chúi vào Thúy Văn đang ngồi đó. Cô né người để tránh, mùi rượu nồn gnặc làm cô thấy cuồn cuộn ở cổ họng. Cô bụm miệng cố đẩy anh ra:
- Tránh qua một bên, anh làm gì vậy ?
Hiệu Nghiêm cố định thần đứng lên. Trong bóng tối , giọng anh khô khan:
- Cô làm gì ở đây vậy ?
Thúy Văn không trả lời, cô quýnh quáng đến bật đèn, rồi đứng xa xa nhìn Hiệu Nghiêm:
- Tôi không chịu nổi mùi rượu, mai mốt anh vui lòng cẩn thận dùm một chút.
- Xin lỗi vì đã làm cô khó chịu. Nhưng tôi không thấy đường. Còn cô, tại sao ngồi ở dây ? Cô không nghĩ là mình làm vướng víu người khác sao ?
Thúy Văn hiểu câu nói đó theo cách nghĩ của cô, tự nhiên cô giận phừng lên:
- Tôi biết mình làm phiền người khác nên đã tự động về trưóc. Nhưng tôi thấy anh đi với chị Oanh giờ này mới về thì quá vô lý. Anh làm thế không sợ người ta dị nghị sao ?
Hiệu Nghiêm lừ lừ nhìn cô:
- Tôi làm gì là chuyện riêng của tôi, đừng phê phán tôi . Tôi không coi cô là vợ đâu, và cô cũng không đủ tư cách để cằn nhằn. Ý thức lại mình đi.
Thúy Văn như bị tạt nước mắt vào mặt . Cô lặng đi một lát, rồi mím môi.
- Tôi không cằn nhằn, cũng không phê phán . Nhưng tôi thấy đám cưới bạn bè mà anh có vẻ đau khổ như thế, thật là khác thường.
Ðến lượt Hiệu Nghiêm lặng đi vì bị chạm đến chỗ đau sâu kín của mình. Cộng với hơi rượu làm máu nóng như bốc lên đầu. Anh phóng đến Thúy Văn, dằn cô vào tường, anh nghiến răng, bóp mạnh mặt cô:
- Cô có biết cô vừa nói gì không , tôi nói cho cô biết, nếu cô còn ăn nói bừa bãi như thế tôi sẽ tống cổ cô ra đường . Còn bây giờ thì đi cho khuất mắt tôi, tôi không muốn thấy cô.
Mặt Thúy Văn xanh mét, đau đến thót cả người . Cô cố đẩy tay anh ra. Trong mắt cô hiện lên một sự căm ghét ngấm ngầm và bất lực.
Bị đẩy mạnh, Hiệu Nghiêm loạng choạng ngã xuống giường. Anh muốn ngồi lên, nhưng say quá nên không gượng dậy nổi. Và cứ để nguyên áo quần mà nằm.Chẳng bao lâu anh ngủ say.
Thúy Văn đứng thẫn thờ nhìn anh ta. Ðầu óc cô quay cuồng vì những chuyện xảy ra. Lần đầu tiên cố ý thức được hết cảnh khổ của mình, và bắt đầu hình dung cuộc sống sau này. Cô thấy nơi đây thật sự là một địa ngục.
Cô bước tới lấy mền gối đi ra ngoàị Nhưng ra đến cửa, cô cứ đứng tựa vào tường phân vân. Ðêm nay biết qua phòng ai bây giờ. Thục Linh thì không, vì cô không muốn nói chuyện của mình. Còn qua phòng bé Hân thì sợ con bé sẽ nói lung tung.
Cô ngước mắt nhìn lên trần nhà, khuôn mặt chìm khuất trong bóng tối càng đượm nét thê lương.
Cuối cùng cô đẩy cửa bước vào phòng bé Hân. Con bé đã ngủ say giữa mớ chăn gối hỗn độn. Cô lẳng lặng xếp tất cả qua một bên, rồi ngã người xuống giường. Cặp mắt khép lại một cách buồn rầu.
Sáng hôm sau Thúy Văn dậy thật sớm và rời khỏi phòng trước khi bé Hân kịp thức. Cô không muốn lát nữa dưới bàn ăn con bé hỏi oang oang trước mặt mọi người rằng tại sao cô không ở cùng phòng với Hiệu Nghiêm . Một lần cũng đủ sợ rồi.
Cô ra khỏi nhà để khỏi phải gặp Hiệu Nghiêm. Và cứ đi lang thang suốt buổi sáng . Cuối cùng, cảm thấy nhớ nhà, cô rẽ vào nhà mình.
Bước vào phòng khách, Thúy Văn rất ngạc nhiên khi thấy ông Nhị đang ngôì một mình ở salon. Cô chưa kịp chào thì ông đã lên tiếng:
- Sao con về nhà một mình vậy, có chuyện gì không?
- Dạ không, tại con nhớ nhà nên về thăm. Chị Lan có nhà không ba ?
- Nó đi làm, giờ này chưa về đâu. Con ngồi xuống đi.
- Dạ
Thúy Văn ngồi xuống đối diện với ông. Cô chưa biết nói gì thì ông đã lên tiếng:
- Chuyện nó bắt con ở nhà, sao con không nói với ba ?
Bị hỏi đột ngột, Thúy Văn lúng túng:
- Dạ, anh ta đâu có bắt con ở nhà, con muốn làm ở đâu cũng được. Con định chơi một thời gian thì đi xin việc làm đó ba.
Ông Nhị chợt đập cái rầm xuống bàn, làm Thúy Văn giật bắn mình. Giọng ông gay gắt:
-
10.
Ông Nhị chợt đập cái rầm xuống bàn, làm Thúy Văn giật bắn mình. Giọng ông gay gắt:
- Nhưng ba gả con cho nó không phải để con đi ra ngoài làm. Nếu cần cho con làm việc thì ba đã để con làm cho ba rồi. Ba muốn gì con không hiểu sao ?
Thúy Văn cúi gầm mặt, không trả lời. Ông Nhị bực tức nói tiếp:
- Con phải biết cách quản lý công ty nó, con làm vợ nó mà không làm được chuyện đó thì ai làm. Nếu không như vậy thì ba gả con về đó làm gì.
Thúy Văn vẫn ngồi im, âm thầm nuốt nước mắt. “Ba có biết chỉ vì sự tính toán ích kỷ của ba, con đã trả một giá đắt như thế nào không? Ở gia đình chồng htì bị hắt hủi tẻ lạnh, về nhà thì bị ba tra gạn trách cứ. Ba chỉ coi con là công cụ chứ không phải là con mình” Cô muốn hét lên, nói tất cả những điều đó. Nhưng uy lực của ông làm cô không sao mở miệng được và chỉ biết ngồi lặng câm.
Ông Nhị khoát tay:
- Nó nhất quyết không cho ba can thiệp sâu vào chuyện làm ăn cuả nó. Thằng này cao thay lắm. Nhưng ba cũng có cách trị. Con phải gíup ba, phải làm sao nắm được mối buôn bán của nó. Con có hứa với ba không?
Thật đúng là một chuyẹn quá sức, Thúy Văn biết điều đó. Nhưng cô sợ quá nên chỉ biết nhắm mắt gật đầu, rồi có ra sao thì ra.
Ông Nhị nhíu mày như suy tính chuyện gì đó, thật lâu ông mới ngước lên bực bội:
- Ba thật không hài lòng con chút nào cả . Con thiếu bản lĩnh và thậm chí là ngu ngốc., Nếu con khôn ngoan 1 chút thì moi chuyện đã khác đi rồi.
Thúy Văn cúi gầm mặt như có lỗi, cử chỉ đó cũng không làm ông thấy động lòng:
- Con có học, có nhan sắc vậy mà vẫn không dụ đuợc nó. Con có biết là ba đã đổ vốn cho công ty nó biết bao nhiêu không, vậy mà tới giờ vẫn không thu đuợc kết quả gì. Không khéo roi ba mất trắng với thằng nhóc đó.
Thúy Văn thu hết can đảm nói ra ý nghĩ của mình:
- Tại sao ba muốn chiếm đoạt công ty ảnh ? Ảnh là chồng con, nếu ảnh bị phá sản thì con cũng khổ, ba không thương con sao ? Con là con của ba mà.
- Con của ba à ?
Ông Nhị lặp lại rô`i cười gằn. Cái cười của ông làm Thúy Văn hoang mang rối rắm. Cách thể hiện đó không có chút tình cảm cha con nào cả . Tại sao như thế ?
Chợt có tính hiệu điện thoại, ông Nhị mở máy ra nói chuyện. Thúy Văn buồn bã đứng lên. Cô định lên phòng mình một chút, nhưng không hiểu sao hai chân cứ đi ra ngoài dường. Buổi trưa nắng như đổ lửa, vậy mà cô vẫn không nhận ra và cứ bước tới như người mộng du.
Chợt một chiếc xe thắng sát bên Thúy Văn làm cô giật mìnhthoát khỏi cơn mê nặng nề. Cô nhận ra Hữu Tri , nhưng chỉ biết đứng nhìn anh. Hữu Tri mỉm cười:
- Trời nắng thế này sao lại lang thang thế, chị đi đâu vậy ?
- Tôi ở nhà tôi ra.
Hữu Tri nhíu mày:
- Chị định đi bộ về nhà à ? Sao không đón taxi ?
Thúy Văn lắc đầu không trả lời. Hữu Tri nhìn cô chăm chú:
- Chị làm sao vậy ? Có chuyện gì phải không?
- Cũng không có gì , anh đi đâu vậy ?
- Ði làm, chị quên đã trưa rồi à ?
- Ờ, tôi quên .
- Thúy Văn này, chị gặp chuyện gì phải không?
- Sao anh hỏi vậy ? Tôi khác thườn glắm hả ?
Hữu Tri không trả lời, lần đầu tiên anh nói với cô bằng giọng ra lệnh:
- Lên xe đi, tôi đưa chị về.
- Anh không về nhà sao, coi chừng chị ấy trông.
- Tôi hay đi đột xuất, cô ấy không trông đâu, chị lên đi.
Thúy Văn lưỡng lự một lát, rồi ngồi lên phía sau Hữu Tri, đi một đoạn, anh chợt quay lại:
- Tôi nghĩ chắc chị chưa muốn về nhà đâu, đi ăn với tôi nhé Thúy Văn?
- Vâng
Trả lời xong, Thúy Văn chợt thấy hoang mang. Không biết như thế có phiền Hữu Tri không, nhưng cô thật sự đang cần một người bạn. Néeu anh quan tâm đến cô thì công việc cuả anh không quan trọng nữa. Và cô để mặc anh muốn đưa đến đâu thì đưa.
Hữu Tri vào một nhà hàng quen. Anh đề nghị một căn phòng riêng biệt. Khi cả hai người đối diện nhau qua bàn, anh bắt đầu điều tra ngay:
- Chị nói thật vơí tôi đi, lúc nãy chị gặp chuyện gì vậy ?
Thúy Văn nói thật lòng:
- Không phải lúc nãy, mà là tối qua và cả sáng nay nữa. Tôi cảm thấy mình không thể chịu đựng được nữa. Tôi không có chỗ cho mình nữa, nếu không gặp anh, có thể tôi sẽ vào một công viên mà ngồi, tôi đã định như vậy.
Chợt nhớ ra, cô ngưóc lên:
- Tại sao anh lại đi làm, anh vừa đám cưới mà ?
- Tôi không muốn đi hưởng tuần trăng mật, mà thôi, nói tiê’p chuyện của chị đi. Tại sao chị lại bị dồn nén như vậy ?
Thúy Văn ngập ngừng:
- Tối qua về, tôi với anh Nghiêm cãi nhau, thế là anh ấy đuổi tôi đi.
- Ðuổi đi à ?
Hữu Tri nhíu mày, rồi anh giận bùng lên:
- Không ngờ ảnh thô bạo như vậy . Tại sao hai người lại cãi nhau ?
- Tôi không hiểu, nói ra thì có vẻ vô lý. Nhưng tôi không hiểu tại sao anh đâm ra như vậy, ảnh như có vẻ đau khổ chuyện gì đó. Tôi tự hỏi, không lẽ đám cưới của anh làm ảnh buồn, nghe ra thì có vẻ vô lý. Nhưng thái độ của ảnh là như vậy.
Ðến lượt Hữu Tri ngồi yên, bần thần .Chuyện đa~ như vậy anh còn biết nói gì bây giờ. Nếu biết sự hi sinh của mình chỉ có tác dụng ngược lại, thi anh đã không hi sinh một cách ngu ngốc như thế.
Anh đấm mạnh tay xuống bàn, cử chỉ phẫn nộ bộc phát . Thúy Văn ngỡ ngàng ngồi im. Thái độ ngơ ngác của cô làm Hữu Tri như dịu lại, anh cố tự chủ, mỉm cười:
- Chị đừng sợ, tại tôi hơi bất mãn anh Nghiêm. Thật ra ảnh buồn chuyện của công ty thôi . Chị đừng quan tâm.
Thúy Văn mở to mắt:
- Có phải buồn ba tôi không ? Tôi biết, tôi thật không biết nói sao.
Cô chợt nguẩy mạnh đầu, phẫn uất:
- Tôi không có lỗi gì cả, tại sao ba tôi và ảnh đối đầu nhau rồi lại trút tất cả vào tôi ?
Tôi có cảm tưởng mình là tưởng mình là thùng rác, những điều xấu xa họ đều vứt hết vào tôi .
- Bình tĩnh đi Thúy Văn, chuyện không như chị nghĩ đâu.
- Làm sao tôi bình tĩnh cho nổi, tối qua anh ấy đuổi tôi đi vì ghét ba tôi . Thế rồi buổi sáng nay tôi về nhà thì lại bị mắng. Ba tôi bảo tôi là đồ vô dụng.
Cô chợt nghẹn lại, khóc nấc lên:
- Tôi muốn chết đi cho rồi, anh có biết cảm giác của một người bị oan ức và ruồng bỏ không? Trên đời này tôi không tìm được một ai yêu thương tôi cả.
Cô ngừng lại, như nhớ ra mình đang nói gì, cô hít mũi nói nhỏ:
- Chỉ có mình anh nâng đỡ tôi, rất may là tôi còn có anh.
Hữu Tri im lặng, có lẽ chỉ có anh mới hiểu hết nỗi khổ của Thúy Văn. Rất may cô không biết mình còn thêm một bất hạnh khác, đó là Yến Oanh . Và anh thề với lòng sẽ giữ mãi cho cô bí mật đó. Thúy Văn khổ như thế cũng đủ rồi.
Thúy Văn quẹt mắt, cố giữ bình tĩnh:
- Tôi cũng biết ba tôi thật quá đáng. Nhưng tôi không lam` sao ngăn được. Anh thấy đó, ngay cả chuyện hôn nhân của mình tôi cũng không đuợc quyền lựa chọn . Thế thì tôi làm sao chống nổi ba tôi chứ. Tôi ước sao anh ta bị sống oan ức, để anh ta hiểu được cái khổ của tôi
Hữu Tri diu dàng:
- Yên tâm đi Thúy Văn, đến lúc nào đó Hiệu Nghiêm cũng sẽ nhận ra. Thời gian sẽ thanh minh cho chị. Còn bây giờ anh ấy vừa cần đối phó vói ba chị, ảnh không còn thời gian để khám phá đâu.
- Ðợi đến khi anh ta hiểu ra thì tôi không tin lúc đó mình còn đủ sức chịu đựng.
- Chị phải đi làm đi, có việc làm rồi chị sẽ thấy đỡ nặng nề hơn.
- Nhưng ba tôi không cho, ba tôi cứ một mực bắt tôi tìm cách quản lý công ty, tôi làm sao mà làm nổi việc đó. Tôi sợ lắm.
- Chị sợ gì ?
- Sợ ba tôi không cho đi làm, và sợ cả anh Nghiêm nữa.
Giọng Hữu Tri nghiêm nghị:
- Nghe này Thúy Văn, chị phải vượt lên nỗi sợ của mình. Từ đó giờ chị chỉ biết nghe lòi ba mình, bây giờ tập tự chủ lại đi. Chị có chồng rồi, có tự do của chị, và có quyên quyét định cuộc sống của mình. Ba chị hết quyền với chị rồi, chị hiểu không ?
Thúy Văn mở mắt lớn nhìn Hữu Tri . Anh đã nói một điều quá mới mẻ với cô. Nó như giúp cô mở mắt nhìn một thế giới khác, có cách suy nghĩ khác. Nó làm cô hoảng sợ, dù thừa nhận anh nói đúng.
Hữu Tri điềm nhiên nhìn vẻ ngơ ngẩn của cô, anh tiếp:
- Ðó là với ba chị, còn với anh Nghiêm thì chị càng không nên sợ , Vì chị có làm gì bậy đâu.
- Nhưng ba tôi ,, ba tôi ..
- Tôi biết, nhưng đó là chuyện của ba chị, còn trên thực tế chị có làm hại ai đâu.
Thúy Văn nhìn anh , mắt vẫn mở to im lặng. Ðiều mới mẻ này hãy còn làm cô bàng hoàng, nhưng đồng thơì cô cũng cảm thấy vui sướng kỳ lạ, giống như mình vừa được giải thoát.
Cô cười rụt rè:
- Có lẽ tôi sẽ nghe lời anh. Từ lâu rồi không có ai chỉ cho tôi thấy như vậy là hay. Có lúc tôi cũng hình thành tư tưởng phản kháng, tôi muốn tự bảo vệ mình, nhưng sau đó …
- Sau đó chị lại sợ hãi ?
- Vâng, đó chỉ là tư tưởng thóang qua .
- Tập làm chủ lấy mình đi Thúy Văn ạ . Lúc đó chị sẽ cảm thấy sung sướng hẳn . Tôi không nói sai đâu.
Thúy Văn gật đầu như hiểu. Cả hai im lặng khá lâu, lơ đãng ăn và mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng/. Rồi Thúy Văn không ngăn được tò mò:
- Tôi rất ngạc nhiên là anh đi làm ngay hôm nay.
Hữu Tri mỉm cười:
- Anh Nghiêm cũng đi làm ngay sau khi cưới đó thôi/
- Nhưng chúng tôi khác, chúng tôi không thích ở gần nhau. Còn anh và chị Oanh thì yêu nhau, làm thế anh không sợ chị ấy buồn sao ?
Hữu Tri giải thich lấp lửng:
- Tôi coi công việc quan trọng hơn.
Thúy Văn nói như bâng khuâng”
- Tôi nghĩ ,, Tôi nghĩ những người yêu nhau lấy được nhau chắc là sướng lắm. Chắc chẳng có chuyện gì để thấy nặng nề đâu. Vì thế nếu yêu nhau thì người ta sẽ tha thứ tất cả . Tôi nghĩ có đúng không/
- Chắc là vậy.
- Sao anh trả lời lập lờ thế, chẳng lẽ anh không hiểu đươc mình ?
- Chính vì hiểu quá nên tôi không dám chắc.
Thúy Văn mỉm cười:
- Anh nói chuyện khó hiẻu quá
Lại im lặng khá lâu, Hữu Tri lên tiếng:
- Chị đang nghĩ gì vậy ?
Thúy Văn ngước lên, ngập ngừng:
- Tôi muốn nhờ anh đi với tôi, tôi muốn mua đầu đĩa để nghe nhạc, nhưng không rành những thứ đó.
- Anh Nghiêm không cho chị xài à ?
- Không phải, không phải vậy.
Cô hơi đỏ mặt vì phải để Hữu Tri biết chuyện riêng tư của mình, nhưng cũng không giấu giếm:
- Có thể tôi hơi con nít, nhưng thật tình tôi không muốn dính dáng bất cứ thú gì đến anh ta, kể cả chuyện xài đồ của anh ta.
- À, tôi hiểu rồi .
Hữu Tri vừa nói vừa ngã người ra ghế. Anh muốn cười nhưng không dám, và nói thật nghiêm chỉnh:
- Như vậy thì không phải chỉ đầu đĩa thôi, còn phải có tivi, đầu máy và nhiều thứ khác. Nếu chị có đi làm thì phải có máy vi tính nữa.
- Vâng đúng đấy, nhưng tạm thời chỉ cần một thứ thôi, vì tôi rất mê nghe nhạc.
- Nhưng nếu mua tất cả những thứ đó, vô tình chị đã làm nên một thế giới riêng.
Mặt Thúy Văn lại đỏ lên, cô thấy quê với Hữu Tri thật sự:
- Vâng, tôi muốn ngăn phòng ra. Anh đừng cười tôi nhé.
Hữu Tri lắc đầu:
- Tôi không bao giò phản đối bât’ cứ điều gì chị làm.
- Tôi cũng thấy vậy là kỳ, nhưng không làm thế thì không chịu nổi.
Hữu Tri gật đầu liên tục:
- Tôi hiểu.
Thật ra anh không chỉ thông cảm mà còn thấy một cảm giác gì đó sung sướng. Anh biết như vậy là ích kỷ, nhưng không muốn xóa bỏ nó. Sự sung sướng ích kỷ của một người thấy người mình yêu vẫn giữ thanh tân dù đã có chồng.
Anh nhìn Thúy Văn hơi lâu rồi hỏi đột ngột:
- Thường buổi sáng chị ở nhà một mình phải không ?
- Vâng
- Sáng mai chị đừng đi đâu nhé.
- Chi vậy anh Tri ?
- Ðừng hỏi, mai tôi sẽ đến giúp chị.
- Ôi, đừng . Như thế không tiện đâu, kỳ lắm.
- Cứ coi như tôi phục vụ cho vợ sếp đi, không có gì cả.
Thấy cô định phản đôi tiếp, anh khoát tay:
- Chuyện đến đây coi như xong, không bàn tới nữa nhé.
Anh nhìn đồng hồ rồi cười nhẹ nhàng:
- Bây giờ chị thấy hết buồn chưa, chị có muốn đi đâu nữa không?
- Tôi muốn về, dù sao tôi cũng đi suốt buổi sáng nay rồi. Phải về xem nhà cửa ra sao.
Hữu Tri nhìn cô một cách ý nghĩa:
- Chị đã bắt đầu xem đó là nhà mình rồi đó Thúy Văn .
- Vậy sao ? Nhưng chắc là vậy thật . Anh biết không, tôi thích không khí nhà anh Nghiêm lắm, mọi việc đều thoải mái. Nhiều lúc tôi nghĩ giá anh ta cứ đi mãi đừng về nhà, có lẽ cuộc sống của tôi sẽ vui vẻ hơn nhiều.
Hữu Tri bật cười:
- Thật là nghịch lý phải không?
- Vâng, thật là nghịch lý.
Cả hai rời nhà hàng, Thúy Văn chia tay ở cổng:
- Ðể tôi đón taxi về, anh không cần phải đưa đâu.
Hữu Tri ngần ngừ một chút, nhưng cũng gật đầu:
- Thôi được, mai gặp lại.
Thúy Văn nhìn anh một cái, cô có cảm giác đây là một cuộc hẹn hò riêng tư với nhau. Ðiều đó làm cô nhớ lại cử chỉ của anh tối qua. May là lúc đó anh say, nếu không cô sẽ không tự nhiên nổi với anh như sáng nay.
Thúy Văn về nhà thì đã quá trưa. Trong nhà yên lặng như tờ, mọi người đã ngủ nên cô không gặp ai. Cô nhẹ nhàng đi lên phòng mình. Vừa mở cửa, cô suýt đứng tim khi thấy Hiệu Nghiêm ngay trước mặt. Anh cũng đang định đi ra. Thấy cô, anh chỉ nhìn lưót qua rồi nhìn chỗ khác:
- Ba cô vừa gọi điện tìm cô và nhắn khi nào về thì gọi ngay cho ông ấy.
Thái độ của anh như không nhớ gì chuyện tối qua cũng không quan tâm về sự vắng mặt của cô từ sáng đến giờ. Sau khi đã xúc phạm người khác nặng nề, anh ta mặc kệ không cần biết tâm trạng người ta ra sao. Thật là vô tâm, vậy thì cô không còn gì để ngại khi cách ly với anh ta.
Sáng hôm sau cô loay hoay dọn một góc phòng cho mình. Căn phòng khá rộng nên việc ngăn đôi không khó lắm. Cô đang lui cui đóng đinh lên tường thì có tiếng chuông gọi cổng. Cô nhảy xuống ghế, chạy ra cửa sổ nhìn. Ðó là Hữu Tri, anh ta đúng hẹn thật .
Hữu Tri đem đến cho cô một giàn máy làm Thúy Văn ngạc nhiên kinh khủng. Cô tròn mắt định hỏi, nhưng anh đã trả lời trước:
- Không phải hôm qua chị bảo chị cần những thứ này sao ? Tôi muốn tặng cho chị.
- Cái gì ? Trời đất !
- Khi chị ở trong thế giói riêng của chị, chị hãy nghĩ đến tôi. Như thế là tôi thỏa mãn rồi, tôi không muốn chị thiếu tiện nghi nào cả .
- Nhưng tôi không có quyền nhận một món quà lớn như vậy, tôi sẽ trả tiền lại cho anh. Anh không được hào hiệp với tôi như thế, chị Oanh biết đuợc sẽ buồn lắm đấy.
Cô định đi lên cầu thang, nhưng Hữu Tri đã tự nhiên kéo tay cô lại, nghiêm mặt:
- Trong những chuyện thế này nghĩ đến trả nợ là vô nghĩa, chị hiểu không ? Ðừng làm tôi hụt hẫng.
Thúy Văn ngơ ngác nhìn anh, rồi chợt rút tay về. Cô gật đầu nhè nhẹ:
- Tôi hiểu, và sẽ không nghĩ đến tiền nữa. Nhưng quả thật chưa ai tặng tôi món quà lớn như thế bao giờ.
Hữu Tri khom người nhấc chiếc tivi lên:
- Tôi sẽ làm ổ điện sẵn cho chị, chị không làm được đâu.
Anh đi lên phòng, và gần cả buổi sáng anh ở lại sắp xếp căn phòng cho Thúy Văn. Cô lăng xăng phụ giúp anh. Cô có cảm giác vui thích vì mình được chăm sóc và cứ nói chuyện liếng thoắng không ngớt. Cô chạy xuống bếp mang lon nước lên cho anh:
- Anh có mệt không, uống đi.
Một cử chỉ săn sóc như thế cũng làm Hữu Tri thấy sung sướng. Anh đón lon nước trên tay cô, mỉm cười:
- Cám ơn!
Cả hai đứng nhìn thành quả của mình . Hữu Tri thấy một chút tự hào thầm kín khi nghĩ rằng chính anh chứ không phải Hiệu Nghiêm chăm sóc cho Thúy Văn. Và chuyện đó chỉ có cô và anh biết mà thôi . Bí mật này sẽ gắn bó với anh một cách thầm lặng.
Hiệu Nghiêm chỉ nghĩ đến chuyện chăm sóc cuộc sống của Yến Oanh, vậy thì chính anh sẽ làm tất cả để Thúy Văn hạnh phúc.
-
Như những giọt nắng
11.
Xe ra Vũng Tàu thì đã sáng hẳn . Hữu Tri lo sắp phòng cho mọi người, rồi cùng Yến Oanh đi lên phòng mình. Ðối diện với phòng anh là phòng của vợ chồng giám đốc. Hữu Tri cố ý chuẩn bị như thé để tiện săn sóc Thúy Văn. Anh biêt cô không thích tắm biển vì rất dễ bị say nắng. Nhưng vì đây là chuyến nghỉ mát của cả công ty nên cô không thể từ chối không đi.
Mọi người rời khách sạn, ùa ra bãi tắm. Thúy Văn đi bên cạnh Hiệu Nghiêm , cả hai người giữ khoảng cách gần như thế như một thỏa thuận ngầm để che mắt thiên ha Nhưng không ai nói gì với ai, đúng ra là không có gì để nói.
Thúy Văn chợt đi chậm lại chờ Yến Oanh . Cô kéo áo khóac sát vào người, nheo mắt nhìn ra biển:
- Nắng quá, chị có thích tắm không?
- Cũng hơi ngại, nhưng cất công ra đây rồi, không tắm thì uổng, còn chị ?
- Tôi chỉ ngồi chơi thôi.
- Chị không tắm à, uổng vậy ?
Thúy Văn mỉm cười:
- Tôi không thích ra ngoài lúc nắng, ngâm mình dưới nước vào buổi chiều thích hơn.
- Vậy hả ?
Yến Oanh cũng không rủ thêm, thậm chí cô còn thấy dễ chịu vì không phải tiếp xúc với Thúy Văn. Nếu Thúy Văn không cởi mở thân mật với cô chắc cô cũng giữ một khoảng cách như không hề quen biết. Cô không ghét, nhưng không thể thân mật. Ở Thúy Văn có cái gì đó cao xa so với cô. Còn cô thì không muốn với tới xóa bỏ khoảng cách đó.
Và còn một thứ tình cảm khác không hẳn là ghen tuông, nhưng nó làm cô khổ sở ở một mặt nào đó, cô coi đó là kẻ thù của mình.
Thúy Văn chợt dừng lại vẫy tay:
- Anh chị ra đó đi, tôi sẽ ngồi ở đây chơi.
Nói xong, cô bước đến chiếc bàn đặt dưới cây dù. Cô gọi nước rồi khoang tay trước ngực, lơđãng nhìn mọi người tắm ở ngoài xa.
Một lát mọi người đi lên/. Một nhóm bốn năm người ngồi cùng bàn với cô. Hiệu Nghiêm ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi với giọng quan tâm:
- Sao em không ra ngoài đó, ngồi một mình buồn lắm.
- Em thích ngồi ở đây hơn/
Thúy Văn nói một cách gượng gạo. Cô không quen với cách nói chuyện thân mật kiểu vợ chồng với anh, và cả Hiệu Nghiêm cũng vậy. Nhưng trước mặt mọi người cả hai đều dùng cách nói đó như một sự thỏa thuận ngầm. Và càng ít nói càng tốt.
Yến Oanh chợt tỳ tay vào trán, nhắm mắt lại ngồi im. Hiệu Nghiêm không kèm chế được, anh nhin cô chăm chăm:
- Em làm sao vậy, bệnh hả ?
Yến Oanh ngước lên, cười guợng:
- Không có gì, nhưng tự nhiên tôi thấy nhức đầu quá. Tôi không thấy gì phía trước cả
Hữu Tri quay lại:
- Hay là em bị cảm ?
Hiệu Nghiêm cố giấu sự lo lắng, nói thận trọng hơn vì nhớ ra sự có mặt của mọi người:
- Có lẽ ại chị ra nắng, anh đua chị ấy về phòng đi anh Tri, tôi sẽ đi mua thuốc ngay.
Nói xong, anh đứgn dậy đi trước cặp mắt ngạc nhiên của mọi người . Trong công ty, giám đốc là người khô khan và ít khi xã giao với nhân viên. Thế mà lại đích thân săn sớc cho vợ người trợ lý mình. Sự ưu ái đó thật lạ lùng khó hiểu. Cả Thúy Văn cũng thấy lạ nhưng cô không biểu lộ ra.
Cô và Hữu Tri đưa Yến Oanh về khách sạn . Cô định ở lại với Yến Oanh nhưng lại thấy sự có mặt của mình là thừa. Cô trở về phòng mình, đứng bên cửa sổ, thấy Hiệu Nghiêm đang nhanh nhẹn đi lên. Cử chỉ vội vàng và quá nhiệt tình của anh làm cô thật khó mà giải thích được lòn gmình. Nhưng cô không thẻ không khó chịu. Thật ra anh có thể bảo người khác làm việc đó kia mà.
Rõ ràng là có cái gì đó không bình thường, một cái gì đó không thể khẳng định hồ đồ nhưng nó làm cô bất an.
Khá lâu Hiệu Nghiêm mới về phòng. Anh thay đồ rồi nằm xuống giường, chìm đắm trong suy nghĩ. Thúy Văn không ngăn được tò mò, cô đúng sát về phía tường để khuất tầm mắt của anh ta và nhìn anh ta thật lâu.
Vẻ mặ thn có vẻ gì đó buồn thật buồn, như giấu kín một sự đau khổ ghê gớm. Ðây là lần đầu tiên cô thấy anh ta vô tình phơi bày nội tâm của mình. Tự nhiên cô vụt liên tưởng đến sự đau khổ của anh ta lúc đám cưới Hữu Tri.
Thúy Văn vội lắc đầu, tự trách đầu óc mình tầm thường, đa nghi. Cô tự nhủ anh ta đang lo lắng chuyện của công ty để đánh lừa cảm giác xốn xang của mình.
Cô rời khỏi phòng, và đi lang thang dọc bãi biển. Buổi trưa, du khách vắng hơn, có đoạn không một bóng người . Cô đúng lại dưới hàng dừa, tư lự nhìn ra biển . Thật lạ, trong lòng không một chút bình yên.
Suốt cả buổi chiều cô ở ngoài bãi biển. Nhưng đến sụp tối cô định về khách sạn thì chợt thấy Hữu Tri đi ngược đường với mình. Thấy cô, anh thở nhẹ:
- Trưa giờ chị đi đâu vậy ?
- Tôi ở ngoài này chơi.
Cả hai đứng tựa vào phiến đá to, không ai nói chuyện vơí ai. Rồi cảm thấy Hữu Tri có thể đoán được nỗi lòng của mình, Thúy Văn vội tìm cách nói chuyện:
- Lâu ghê tôi không được nhìn cảnh thiên nhiên, tôi nthích những nơi vắng người thế này lắm.
Hữu Tri nhìn cô một cái, nhưng không nói gì. Thúy Văn gượng cười như rất vui vẻ:
- Gió mát ghê.
- Có lẽ vậy
Lại im lặng rất lâu. Cuối cùng không chịu nổi, Thúy Văn cố lấy giọng bình thản:
- Chi ấy khoẻ chưa anh tri ?
- Cô ấy chỉ bị say nắng một chút, bây giờ hết rồi.
- Chị Oanh có vẻ yếu đuối quá nhỉ ?
Hữu Tri chợt quay lại đứng trước mặt cô:
- Này, chị hãy sống thật với mình đi. Chị đang buồn ghê gớm vì cảm giác nghi ngờ. Chị hoang mang vì những điều đã thấy nhưgn không dám thừa nhận nó, phải không/
Thúy Văn ngơ ngác:
- Sao anh hỏi vậy ?
- Với tôi, chị không cần giấu giếm tình cảm của mình. Hãy nói thật đi, chị đang nghi ngờ chuyện lúc trưa phải khng?
- Không có, không có.
- Nếu không thì tại sao chị buồn thế. Không giấu được tôi đâu.
Thúy Văn vẫn cố chống đỡ:
- Nhưng tôi đâu có buồn.
- Hãy nói thật đi, trên đời này chị có thể giấu giếm người khác sự buồn khổ của mình, trừ tôi, chị hiểu không?
Thúy Văn im lặng . Cô rất cảm động về sự chân thành của anh. Nhưng thà cô chết còn hơn nói với chính Hữu Tri chuyện này, và cô tìm cách thoát khỏi anh:
- Tôi mệt quá, tôi muốn tìm cái gì ăn, về nhé anh Tri.
Nói xong cô quay đi, nhưng Hữu Tri bước chặn trước mặt cô:
- Ðừng né tránh, nếu chị không muốn nói thì tôi sẽ noí thay chị.
- Ðừng, đừng. Nếu anh có nghĩ gì đó cũng đừn gnói ra, tôi sợ nghe lắm.
Nhưng Hữu Tri vẫn cương quyết:
- Chị phải nghe, vì tôi không muốn chị buồn khổ vô lý, như thế khổ lắm. Chị đang bị ám ảnh vì hành động của anh Nghiêm lúc trưa nhưng cố tự dối mình. Việc gì chị phải như vậy ?
- Không, tôi không nghĩ gì mà.
- Có, chị có nghĩ. Nhưng đừng có dằn vặt mình, chị thanh cao quá nên không dám nghĩ xấu cho người khác. Không phải mình chị nghĩ đâu, mà nhieu người cũng lầm như vậy.
Thúy Văn mở lớn mắt thì thầm:
- Lầm à, thật vậy chứ ?
Hữu Tri điềm nhiên:
- Rất lầm, đơn giản trước đây chúng tôi là bạn thân vơi nhau. Anh Nghiêm có lo lắng thế nào cho Yến Oanh cũng là tất nhiên thôi.
- Thế à ?
Thúy Văn chơt thấy nhẹ bỗng đi như cất được gánh nặng trong lòng. Tư nhiên cô thấy xấu hổ kỳ lạ vì đã nghi ngờ, mà điều tệ hại hơn là lại để chính anh biết. Cô buột miệng:
- Tại sao anh hiểu được ý nghĩ của tôi, anh luôn biết đuợc tôi nghĩ gì, tại sao lại như thế ?
- Vì tôi quan tâm đến chị, tôi buồn dùm chị khi vướng vào cuộc hôn nhân như vậy
Thúy Văn cúi đầu nhìn xuống chân, nói nhỏ:
- Cám ơn anh nhiều lắm.
Hữu Tri cười bao dung:
- Không còn buồn nữa chứ, bây giờ về nhé
- Vâng
Thúy Văn đã nhận ra cách nói âu yếm ấy. Anh thưòng vô tình thân mật như thế với cô. Ðó là những lúc hoàn toàn vô tình. Còn bình thường thì luôn giữ một khoảng cách để cô có thể yên tâm rằng mình không làm gì mờ ám.
Hữu Tri đề nghị:
- Bây giờ về khách sạn, sau đó bốn người sẽ đi ăn, chị đồng ý chứ ?
- Vâng
Thúy Văn đi về phòng, nhưng chẳng có Hiệu Nghiêm ở đó. Anh ta đi đâu mà không nhắn lại với cô một chữ, cô còn đứng thưù người suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa, rồi Yến Oanh ló đầu vào:
- Chị Văn, anh Nghiêm, đi chưa ?
Thúy Văn quay lại:
- Anh ấy không có ở đây, thôi hai người đi đi. Ðừng chờ tôi nhé, tôi muốn nằm một chút.
Yến Oanh hình như chỉ mời lấy lệ, nên khi nghe lời từ chối cô cũng không năn nỉ thêm.
Chờ hai người đi rồi, Thúy Văn gọi điện đặt phần ăn mang lên phòng. Và suốt buổi tối cô không đi đâu, Hiệu Nghiêm cũng không về. Cô chờ anh ta đến khuya, rồi mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Nửa đêm giật mình thức dậy, Thúy Văn nhìn qua giường bên kia không thấy Hiệu Nghiêm đâu, cô ngồi hẳn dậy nhìn lên đôn`g hồ. Ðã hơn một giờ, không lẽ anh đi suốt đêm ?
Thúy Văn khoát chiếc áo choàng lên người, mở cửa nhìn ra hành lang. Dãy phòng đóng kín cửa im lìm, không một bóng người. Hoàn toàn im lặng, nhà hàng đã đóng cửa. Vậy thì anh đi đâu ?
Thúy Văn hơi lo lo, cô vội trở lên tầng trên, định gõ cửa phòng Hữu Tri cho anh hay. Nhưng ngại phiền anh nên thôi. Cô suy nghĩ một lát, rồi đi lên sân thượng.
Khoảng sân mênh mông vắng ngắt dưới ánh trăng. Ban đầu không để ý nhìn gớc sát tường nên cô sợ sợ, vội vàng đi xuống. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng híc khe khẽ vang lên. Rồi là giọng nói nghẹn ngào của Yến Oanh:
-
12.
Khoảng sân mênh mông vắng ngắt dưới ánh trăng. Ban đầu không để ý nhìn gớc sát tường nên cô sợ sợ, vội vàng đi xuống. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng híc khe khẽ vang lên. Rồi là giọng nói nghẹn ngào của Yến Oanh:
- Em chịu không nổi khi cứ phải đóng kịch như thế này nữa, thà là đừng gặp nhau chứ gặp mà làm như xa lạ em khổ sở lắm. Ngày mai về đi anh.
- Anh biết, nhưng chỉ lần này thôi. Thật ra khi cho công ty đi chơi anh cũng rất phân vân.
- Anh có sợ gặp em không?
- Anh rất mâu thuẫn, muốn gặp em cho đỡ nhớ, đồng thời cũng thấy vậy là không nên.
Thúy Văn bấu chặt lấy cánh cửa, cả người bủn rủn khi nghe giọng nói Hiệu Nghiêm, một giọng nói âu yếm đầy tình cảm. Nó khác xa với cách nói lạnh nhạt, khô khan mà anh dùng với cô. Nó ấn tượng đến nỗi dù tâm trí bàng hoàng cô vẫn nhận ra điều đó.
Cô có cảm tưởng mình mụ mị đi vì kinh hoàng. Và áp đầu vào cánh cửa, run bắn. Mãi đến khi giọng Yến Oanh vang lên cô mới như bừng tỉnh:
- Lẽ ra lúc trưa anh không nên làm như vậy, sợ Thúy Văn nghi ngờ sao và cả anh Tri nữa, anh ấy sẽ nghĩ gì ?
- Lúc đó lo cho em quá nên anh không nhớ gì cả, cho anh xin lỗi.
Thúy Văn bịt tai lại, cô quay người chạy điên cuồng xuống cầu thang. Cô đóng sập cửa phòng, đứng ngửa đầu vào tường, tim đập cuồng loạn. Cô bắt mình phải bình tĩnh mà cả người cứ run rẩy.
Thúy Văn không nhớ mình đã đứng bao lâu, cho đến khi cửa phòng bị đẩy nhẹ, rồi Hiệu Nghiêm bước vào. Cô nhìn anh ta trân trối. Cái nhìn chứa đầy hoảng loạn, căm thù và khốn khổ. Nhưng vẫn lặng thinh.
Cử chỉ khác lạ của cô đập vào mắt Hiệu Nghiêm, khiến anh ta không thể không chú ý. Anh ta cũng nhìn lại cô:
- Chuyện gì vậy ?
- Anh Tri bảo với tôi hai người là bạn thân. Không ngờ cả tôi và anh ấy đều bị lường gạt như vậy.
Thúy Văn nói mà cũng không nhận ra giọng nói của mình khác lạ dù cô đã cố nói bình thường. Trong một phút, cô thấy Hiệu Nghiêm đứng yên kinh ngạc, rồi anh thở hắt bực mình:
- Thì ra cô đã biết rồi, lúc nào vậy ?
- Anh có thể thản nhiên hỏi như vậy sao ?
Hiệu Nghiêm ngồi xuống giường, loay hoay tìm thuốc hút. Cử chỉ cuả anh ta không có gì là biết lỗi, hối hận hay xấu hổ , chỉ có sự chán ngán dửng dưng. Thậm chí như bất cần hậu quả .
Phản ứng của anh ta làm Thúy Văn bị xúc phạm, cô cắn chặt răng:
- Anh không cân giải thích gì hết sao ?
- Tôi không giấu hay phủ nhận. Cái gì đã thấy thì đã thấy, sự thật là sự thật. Trốn tránh cũng không ích gì.
Môi Thúy Văn run bần bật:
- Có nghĩa là anh công khai thừa nhận?
Hiệu Nghiêm hỏi thờ ơ:
- Hữu Tri đã nói những gì với cô ?
- Khi tôi nghi ngờ hai người, anh ấy bảo với tôi hai người là bạn thân, đến nỗi tôi thấy xấu hổ vì đã nghĩ bậy.
Cô ngừng lại nói như hụt hơi:
- Thật là một cơn ác mộng. Hai người có thể phản bạn sao ? Tôi nghiệp anh Tri.
- Cô chưa hiểu gì thì đừng phán đoán.
Thúy Văn kêu lên phẫn nộ:
- Thế anh không thấy xấu hổ sao ? Tại sao hai người ngang nhiên phản bội người khác vậy ? Tôi có lỗi gì với anh chứ ?
Thấy Hiệu Nghiêm lặng thinh, cô nói đầy vẻ thất vọng:
- Vậy mà tôi rất quý mến Yến Oanh, không ngờ chị ta là người như vậy.
Hiệu Nghiêm ngẩng đầu lên:
- Yến Oanh không xấu xa như cô nghĩ đâu. Cô ấy đáng thương và bị thiệt thòi đủ thứ. Ðến giờ tôi vẫn bị day dứt vì làm khổ cô ấy. Cô thì biết gì về sự hy sinh. Có nói cũng chưa chắc cô hiểu.
Thúy Văn hét lên:
- Anh dám nói như vậy sao ?
- Khuya rồi, cô đừng làm ồn. Cô bình tĩnh lại đi. Tôi chỉ giải thích mọi chuyẹn với điều kiện cô phải bình tĩnh.
Thúy Văn ngồi sụp xuống salon, thất vọng và đầy phẫn nộ. Anh ta không hề thấy mình có lỗi, còn sử dụng cách nói ngang ngang đó, cô chợt gục đầu trên tay chán nản.
Hiệu Nghiêm đến ngồi trưóc mặt cô, giọng đều đều, rõ ràng là anh ta có tâm trạng chán ngán:
- Người có lỗi là oti, chư ‘không phải Yến Oanh . Chúng tôi yêu nhau, nhưng rồi kết cuộc như cô đã biết. Hãy thử đặt mình vào hoàn cảnh của Yến Oanh, cô sẽ thấy cô ấy đáng thương hơn cô nhiều.
“Anh ta dám nói như vậy với mình” Thúy Văn nghĩ thầm. Cô nhin anh bằng cặp mắt căm giận, nhưng vẫn ngồi yên.
Hiệu Nghiêm không hề trốn tránh hay nao núng trưóc cơn giân. của cô. Anh ta tiếp tục giọng nói hờ hững đáng nguyền rủa:
- Cô sinh ra trong đầy đủ, cô khó mà hiểu được hoàn cảnh thiếu thốn cua Yến Oanh . Ðã thế còn bị người yêu bỏ rơi . Suốt một năm nay tôi không ngừng bị dằn vặt vì điều đó. Chúng tôi là nạn nhân của ba cô . Giữa cô với chúng tôi, ai khổ hơn ai ?
- Vậy anh coi tôi là gỗ đá sao ? Tôi cũng là người, cũng biét tự ái và đau khổ, sao anh chà đạp tôi quá vậy ? Nếu đã có gia đình riêng rồi, thì mỗi người phải tự biết kềm chế mình chứ.
- Chúng tôi đã cố gắng kềm chế để làm bổn phận của mình. Nhưng cô đã từng yêu chua ? Nếu có, cô sẽ hiểu được tình cảm bị dồn nén của chúng tôi .
- Nói vậy, có nghĩa là hai người vẫn tiếp tục quan hệ lén lút ? Anh khẳng định như thế phải không?
Hiệu Nghiêm nghiêm mặt:
- Ðừng dùng từ đó với chúng tôi . Thực tế là từ lúc đám cưới đến giờ, đây là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện riêng tư như thế.
Thúy Văn cố dằn cơn run, nhưng giọgn cô vẫn đầy âm sắc gai góc:
- Khi anh lợi dụng ba tôi như thế, anh có nghĩ đến cuộc sống của tôi không ?Anh biét xót xa cho người yêu của anh, thì tại sao lại làm hại người khác ? Ở hoàn cảnh này tôi biết phải làm sao đây ?
Hiệu Nghiêm cau mặt:
- Nói chính xác hơn, là tôi và ba cô lợi dụng lẫn nhau. Và ông ấy dồn tôi vào đường cùng. Ông ta gây áp lực bắt tôi cưới cô, cô hãy sáng suốt nhìn nhận vấn đề đi.
Thúy Văn nguẩy đầu, noí như hét:
- Nhưng tại sao lúc đó anh không nói vói tôi ? Có phải anh cố tình lừa gạt không?
Hiệu Nghiêm điềm nhiên:
- Cô là người bản lĩnh và nhiều thủ đoạn, tôi nghĩ cô sẽ đạp đổ mọi thứ để đạt được điều mình muốn. Ðiều đó càng làm tôi giấu kín để bảo vệ Yến Oanh .
Thúy Văn khựng người lại, tê tái . Thì ra đến giờ anh ta vẫn đánh giá cô như vậy. Cô còn biết nói gì hơn nữa bây giờ.
Phản ứng của cô làm Hiệu Nghiêm hiểu ngược lại. Anh nói như cảnh cáo:
- Cô hiểu đuợc tôi đau khổ ra sao khi bỏ rơi người yêu không? Tôi đã vì tồn tại của công ty, vì cuộc sống của đám em tôi . Bây giờ tất cả đã ổn định, tôi sẽ làm mọi cách để đền bù cho Yến Oanh, nếu cô làm hại cô ấy, có nghĩa là cô buộc tôi phải thô bạo với cô. Tôi không muốn vậy đâu.
Thật là quá sức chịu đựng, một sự dày xéo đến tận cùng. Thúy Văn ngồi yên như hóa đá. Rồi cô chợt đúng lên, bỏ đi ra hành lang. Cô chạy đến cầu thang, gục đầu trên chấn song khóc nức nở.
Chỉ một ngày mà cuộc đời như đảo lộn, đẩy cô rơi vài cơn lốc nghiệt ngã. Ðã bất hạnh càng thêm bất hạnh, Thúy Văn chỉ biết đau khổ chứ không biết phải làm thế nào, dù cô rất muốn làm cái gì đó.
Chợt có người đi xuống cầu thang, cô vội ngẩng lên, quẹt mắt và đi về phòng.
Hiệu Nghiêm nằm dài trên giường. Anh ta như quá mệt mỏi nên không muốn có một cố gắng nào để thu xếp. Anh ta chỉ ngẩng đầu lên nhìn khi nghe tiếng mở cửa rồi lại nằm ngửa ra nhắm mắt lại như không muốn tiếp tục câu chuyện vừa rồi nữa.
Thúy Văn ngồi bó gối trên giường mình. Nếu bây giờ có một cây súng chắc cô sẽ thẳng tay bắn vào ngực anh ta. Cô nghĩ như thế khi nhìn chăm chăm thái độ vô trách nhiệm của anh ta.
Cô cứ ngồi như thế cho đến sáng. Còn Hiệu Nghiêm thì ngủ vùi. Mãi đến gần trưa khi Hiệu Nghiêm qua gọi cửa anh ta mới thức dậy.
Hữu Tri bưóc thẳng vào phòng, và ngồi xuống salon, mỉm cười:
- Tôi nghĩ anh đã ra tắm rồi, định gọi hú họa thôi, không ngờ anh ngủ trưa đến thế.
Hiệu Nghiêm ngồi lên, lắc mạnh đầu mấy cái:
- Ði suốt ngày, mệt quá . Mọi người chuẩn bị rồi à ?
- Họ đang tắm, đến chiều mới về nhà.
Hiệu Nghiêm lặng thinh, thái độ của anh ta làm Thúy Văn nhớ ra Yến Oanh muốn về sớm . Có lẽ anh ta đang muốn về lắm.
Cô nhìn anh ta đi vào phòng tắm, vẻ mặt ảm đạm không một chút cảm xúc, như đúc bằng sáp. Cô chợt cúi đầu, tự hỏi mình có nên nói vói Hữu Tri chuyện này không .
Phía bên ghế, anh đang nhìn cô. Một bên mắt nhướng lên như hỏi. Nhưng cô chỉ lắc đầu ra dấu không có gì. Anh không nhìn cô nữa nhưng rõ ràng không tin.
Thúy Văn biết chắc anh sẽ tìm cách hỏi tới nơi tới chốn , còn cô cũng không muốn nói bây giờ. Từ đây đến lúc đó cô sẽ suy nghĩ xem có nên nói hay không.
Một lát Hiệu Nghiêm bước ra, anh vừa lau mặt vừa nói như ra lệnh:
- Anh ra gọi mấy người đó đi, tôi muốn về thành phố ngay bây giờ.
- Sao có sự thay đổi đột ngột vậy ? Chương tirinh là chiều mới về mà.
Hiệu Nghiêm khoát tay:
- Tôi sẽ về sớm để giải quyết vài việc.
Hữu Tri không hỏi nữa, anh đứng dậy đi ra ngoài. Thúy Văn nhìn Hiệu Nghiêm bằng tất cả sự uất hận và bất lực. Một ý muốn nhỏ của Yến Oanh cũng được tôn trọng vậy sao ? Anh ta có bao giờ coi trọng cô đâu, trong khi cô đã là vợ anh ta.
Trên suốt đường trở về thành phố, Thúy Văn im lìm quay mặt ra phía nogài. Cô đeo kính để khỏi ai phát hiện đôi mắt sưng húp của mình. Bên cạnh cô, Hiệu Nghiêm cũng im lặng. Sau chuyện đêm qua, cả anh ta cũng không đủ sức đóng kịch trươóc mặt mọi người nữa.
Thúy Văn không biết Hiệu Nghiêm nghĩ gì, nhưng cô biết chắc anh ta không hề hối hận . Thậm chí cũng không ngại ngùng vì có lỗi với cô. Anh ta vô tâm đến mức không buồn tự hỏi những gì anh ta gây ra sẽ ảnh hưởng tới cô ra sao.
Về đến nhà, cô chui ngay vào góc phòng riêng của mình, nằm cuộn tròn trên mặt nệm . Ðầu óc quay cuồng những ý nghĩ bứt phá . Cô tự nhủ đến hàng chục lần, rằng cô sẽ đề nghị ly dị với anh ta, bất kể sự ngăn cấm của ông Nhị.
Hữu Tri đã từng bảo cô phải làm chủ lấy mình. Có lẽ Hiệu Nghiêm đã khinh thườn gvì cô quá yếu đuối. Cô sẽ vùn glên chứ không để mình lờ đờ như đám rong nữa.
Ngày mai cô sẽ tuyên bố li dị với anh ta. Phải, chắc chắn là sẽ thệ Cô không chịu đựng nổi nữa.
Buổi tối bé Hân gõ cửa gọi cô xuống phòng ăn, nhưng cô trả lời vẳng ra rằng rất mệt. Một lát sau Thục Linh đi lên gõ cửa:
- Chị Văn có bện không, có cần em mua thuốc cho chị không ?
Không trốn tránh được, Thúy Văn đành mở cửa bước ra:
- Chị hơi nhức đầu, nhưng đã uống thuốc rồi, không sao đâu Thục Linh.
Thục Linh nhìn mặt cô:
- Chị có vẻ xuống sắc lắm đấy, bộ chị không quen đi xa hả ?
- Ờ
- Thôi chị nghĩ đi, cần gì gọi em nhé.
- Ờ, cám ơn Linh.
Thúy Văn khép cửa rồi trở vào nằm. Ðến tối lại có tiếng gõ cửa. Rồi Thục Linh mang cho cô ly sữa và bánh mì:
- Chị ăn đi, từ chiều tới gìờ không ăn chịu sao nổi.
Thúy Văn bậm môi nhìn ly sữa, bất giác nước mắt rơi xuống mặt. Cô vội cầm chiếc khay, gượng cười:
- Cám ơn Linh nghe, nhưng chị không sao đâu.
- Có gì nhớ gọi em .
Cô định đi nhưng lại tần ngần:
- Chị có biết anh Hai đi đâu không ? Ảnh đi từ chiều giờ, không biết co ‘chuyện gì gấp không .
- Chị cũng không biết, anh ấy cũng không nói với chị.
- Vậy hả, thôi chị vô ngủ đi.
Chờ Thục Linh đi rồi, Thúy Văn khép cửa lại. Cô đặt chiếc khay xuống gạch, rồi dựa tường mà nhìn. Cử chỉ săn sóc ân cân` của Thục Linh làm cô mủi lòng. Và tự an ủi rằng, trong nhà này không phải mình đã mất tất cả.
“Phải, chưa phải là chỉ có địa ngục . Nếu mình ly dị, mình sẽ trở về nhà, và chắc chắn sẽ không yên ổn. Nếu vậy thà mình ở đây” Cô tự nhủ như vậy.
Nửa đêm cô nghe tiếgn Hiệu Nghiêm về. Không biết lần này anh ta có say không . Cô nằm im nghe tiếng anh ta mở cửa rồi có tiếng gì đó rơi xuống gạch. Cô hé màn nhìn ra, anh ta nàm sóng xoài dưới giường. Áo quần và cả giày đều để nguyên, có lẽ anh ta say hơn cả lần trưóc, thật kinh khủng.
Thúy Văn lại nằm xuống, khép mă;t lại cố ngủ, nhưng bỗng nhiên tiếgn nôn mửa của anht a làm cô mở mắt ra. Lạy trời, chưa bao giờ cô thấy một cảnh tượng như vậy ở ngay gần mình. Thật la `khủng khiếp. Anh ta nghiêng đầu nôn xuống gạch, nhưng lại tràn cả ra giường. Chưa bao giờ cô thấy anh ta bê bối đến vậy.
Thúy Văn phân vân một chút rồi bước ra ngoài nhìn. Cô bặm môi tháo giày cho Hiệu Nghiêm rồi kéo anh ta nằm qua một bên để dọn dẹp. Lần đầu tiên cô phải làm những chuyện kinh khủng như thế này. Vừa làm mà cô vừa thấy tức mình và tự hỏi tại sao mình tốt được với một người như vậy.
Dọn dẹp xong, cô mệt đờ người . Cô bỏ mặc mọi thứ và chui vào chỗ của mình, ngủ vùi .
Hôm sau khi cô thức dậy thì đã gần chín giờ. Bước vào phòng tắm cô rất ngạc nhien vì mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ . Ai đã làm việc này nhỉ ? Hiệu Nghiêm thì không khi nào để những người trong nhà vào phòng mình. Vậy thì không lẽ anh ta dọn ?
Buổi trưa, anh ta đi làm về. Khi gặp nhau ở hành lang, anh ta chặn cô lại:
- Cám ơn cô về chuyện tối qua.
- Không có gì
- Tại sao tôi giúp cô như vậy ?
- Vì lúc đó tôi quên mất anh là kẻ thù của tôi .
Cô vừa nói vừa liếc xéo anh ta một cái, rồi bỏ đi chỗ khác. Thâ.t sự cô cũng không ngờ mình nói như vậy. Chanh chua và ngoa ngoắt hết sức. Có lẽ cách nói đó gây thêm ấn tượng cho anh ta. Nhưng dù không nói thì anh ta cũng đã có ấn tượng với cô rồi, nói thêm cũng không sao . Từ đây về sau cô sẽ không nhẫn nhịn nữa.
-
13.
Thúy Văn ngồi bên cạnh giường bà nội, lâu rồi cô không ghé thăm bà. Cô rất ngại khi qua đây lại gặp chú Út. Ông và ba cô tuy là anh em nhưng lại thù nghịch một trời một vực, cái ghét đó lây sang cả cô . Thúy Văn biết điều đó nên khi nào nhớ bà lắm cô mới xâm mình đến đây.
Bây giờ trong phòng chỉ có hai bà cháu. Thúy Văn cảm thấy được ở thế giới riêng dễ chịu hẳn và cô trở lại tâm trạng vui vẻ như mỗi khi được ở gần bà. Cả bà cũng vui khi có cô qua thăm:
- Sáng nay con không đi làm sao mà qua nội vậy ?
Thúy Văn lắc đầu:
- Con nghỉ làm lâu rồi, bây giờ con chỉ ở nhà thôi.
- Mấy lúc sau này chồng con có tốt với con hơn không?
Thúy Văn thừ người ra, buồn hẳn đi:
- Càng lúc càng tệ hại thêm nội ạ. Bây giờ con phát hiện anh ta thương người khác, con không biét phải làm sao nữa
- Thằng đó đổ đốn đến mức vậy à ? Con có nói với ba không?
- Không nội ạ. Nội biết rồi đó, ba sẽ không quan tâm đến chuyện của con đâu
Bà cụ thở dài:
- Nội thật là buồn, có đứa cháu cũng không bênh vực được, càn gngày ba con càng tệ thêm. Không biết khi nội chết còn ai khuyên nó được nữa.
Thúy Văn buồn buồn:
- Con không hiểu sao lúc nào ba cũng ghét bỏ con, trong khi ba rất thương chị Lan. Chẳng lẽ con không phải là con của ba sao nội ?
- Ðừng nói bậy con.
- Có lần con nói với ba như vậy, tư nhiên ba hỏi lại “Con của ba à ?” và ba nhìn con kỳ cục lắm. Lúc đó tự nhiên con thoáng nghĩ hay là con không phải con của ba.
- Sao con nghĩ dại dột vậy ?
- Thật đấy nội ạ, càng lớn con càng nhận rõ thái độ của ba đối với con. Con mơ hồ cảm thấy mọi chuyện rất không bình thường. Nội có thấy như thế không?
Thấy bà im lạng, cô chớp mắt như muốn khóc:
- Ba ép con lấy chồng, rồi bây giờ đời con thế này. Vậy mà con cũng không thể nhờ ba bảo vệ. Con muốn li dị với anh ta nhưng không dám, nội bảo con phải làm sao đây?
Cô im lặng, khót thút thích thật lâu. Bà cụ cũng ngồi yên trầm ngâm. Cuối cùng bà quyết định nói cái điều mà lâu nay bà vẫn giữ kín.:
- Bây giờ con lớn rồi, nội không được phép giấu nguồn gốc của con nữa. Cứ để con biết con là ai, rồi con tự quyết định. Thật ra con chẳng phải là con ruột. Mẹ con tự tình với người tài xế của ba con, mà người đó cũng có gia đình rồi.
Trưóc cái nhin chết lặng của Thúy Văn, bà mỉm cười dịu dàng:
- Ðừng mặc cảm con, dù ba con có cư xử thế nào, nội vân~ coi con là cháu nội của nội.
Thúy Văn thì thào:
- Trời ơi!
- Nội chua bao giờ trách móc mẹ con. Tha^.m chí còn thông cảm với nó . Ba con là một đứa hung bạo, chỉ biết dùng thủ đoạn để làm giàu. Trong khi mẹ con giàu tình cảm, trái hẳn với ba con. Sống bên cạnh một người như vậy nó sa ngã cúng đúng thôi.
Thúy Văn kinh ngạc:
- Nội rộgn lượng đến thế sao ?
- Có lẽ nội không được như vậy, nếu nội không trải qua cuộc sống của mẹ con.
- Mẹ đã như vậy sao ba còn chịu nuôi con ?
- Thật ra ba con rất thương vợ, có điều là thương kiểu độc đoán của nó. Lúc đó mẹ con muốn li dị nhưng nó dùng bạo lực bắt phải trở về. bất chấp cái thai trong bụng là của người khác. Nó chấp nhận con vì không muốn mất vợ, chứ không phải rộng lượng.
Không đủ can đảm nghe nữa, Thúy Văn bịt chặt tai lại, vừa nói vừa lắc đầu:
- Con sợ lắm, con không dám nghe nữa đâu. Bây giờ con biết mình là ai rồi để con không còn thắc mắc nữa.
Bà cụ ôm cô vào lòng:
- Nội nói để con hiểu rằng con có quyền làm theo ý con. Nhưng nội cũng không muốn con trở mặt coi ba con là kẻ thù, dù sao đó cũng là người nuôi con lớn, con không được vô ơn nghe Văn.
Thúy Văn khóc sụt sịt:
- Con không dám làm vậy đâu nội
- Và con cũng phải nghĩ lúc nào cũng có nội bên cạnh, lo lắng cho con dù trên thực tế nội không giúp được gì.
- Vâng con biết. Trên đời này con chỉ có nội là thương con thật sự. Trong cái bấthạnh của mình, con chỉ duy nhất có sự may mắn đó thôi.
Bà cụ mỉm cười:
- Nội không ngờ con phản ứng nhẹ nhàng như vậy. Con ngoan lắm Văn. Con Lan là cháu ruột nhưng không gần nội như con đâu.
Thúy Văn không trả lời, chỉ khóc. Cô khóc vói bà nội thật lâu và trút hết những sự cay đáng mà cô gánh chịu.
Cô nhớ thời gian gần đây mình có quá nhiều chuyện để khóc. Hôm nay cô thấy mình dịu đi rất nhièu, bên cạnh người thân duy nhất của mình.
Thúy Văn ở chơi đến tối mới về. Cô ngồi lại phòng khách nói chuyện khá lâu với bé Hân, rồi mới lên phòng mình. Và theo thói quen cô đi thẳng vào góc riêng của mình, loay hoay với những công việc vặt vãnh của mình/
Chợt có tiếng chuông reo, rồi tiếng Hiệu Nghiêm vọng vào:
- Ðiện thoại của cô.
Thúy Văn chạy ra lấy máy, rồi đi về phía cửa sổ nói chuyện. Ðó là bà nội gọi xem cô về chưa, cô nói một lát rồi đem máy đến phía bàn trả cho Hiệu Nghiêm. Anht a đang làm gì đó trước máy vi tính , và chợt ngẩng lên:
- Suốt ngày cô đi đâu vậy ?
- Ði chuyện riêng – Thúy Văn trả lời một cách ngạc nhiên
- Nhưng là đi đâu ?
- Tôi qua nhà nội tôi, nhưng có gì không?
- Tôi chỉ hỏi để biết cô đã làm gì. Mai mốt đi đâu cô nên nói với ở nhà một tiếng.
- Tôi có nói với chú Ba, vì lúc đó không có ai ở nhà/.
Hiệu Nghiêm lặng thinh một lát rồi lên tiếng:
- Nội khoẻ không ?
- Khỏe, cám ơn anh.
Thúy Văn trả lời một cách khách sáo, ro6`i về góc phòng kéo màn laị . Cô nằm cuộn tròn giữa đống gối, áp mặt vào nệm, lặng lẽ suy nghĩ về câu chuyện lúc nãy.
Một câu hỏi thôi thúc trong cô. Ba thật sự của cô bây giờ ra sao ? Làm thế nào để gặp ba ? Cô mơ màng tưởng tượng đó là một cuộc gặp thiêng liêng và xúc động nhất đời mình. Và cô chìm đắm trong sự tưởng tượng hạnh phúc đó.
Chợt có tiếng chuông reo ở ngoài, Thúy Văn vừa chạy ra thì Hiệu Nghiêm đã nhấc máy rồi đua cho cô:
- Của Hữu Tri
Thúy Văn cầm máy đi về phía cửa sổ như lúc nãy . Cô cố nói thật nhỏ vì sợ Hiệu Nghiêm nghe:
- Alô, anh đã tìm dùm tôi chỗ nào chưa ?
- Rồi, và tôi gọi đến báo với chị đâu. Này, lúc nãy là Hiệu Nghiêm nghe điện à ? Anh ấy có mặt ở nhà vào giờ này sao ?
- Tôi không để ý, anh nói nhanh nhanh đi.
- Có hai chỗ để chị chọn, hoặc làm kế toán tổng hợp cho công ty thưuơng mại nhưng phải ra ngoài Vũng Tàu, con` chỗ kia là làm thông dịch viên, làm việc tại thành phố. Nhưng chị có rành tiếng Nhật không ?
- Tôi có bằng C, được chứ ? Và có cả bằng C tiếng Pháp nữa.
Giọng Hữu Tri kinh ngạc:
- Chị tuyệt thật, có cả bằng C tiếng Nhật. Không phải ai cũng học nổi tới đó đâu, chị làm cách nào mà học nhiều thứ vây ??
- Tôi cũng không biết nữa, nhưng làm thông dịch có khó lắm không ? Nếu nói sai có hậu quả gì không ?
Hữu Tri bật cười:
- Làm gì tới nỗi sai, chắc không ghê gớm như chị nghĩ đâu. Chị suy nghĩ đi, rồi mai gọi cho tôi.
Anh nói như gợi ý:
- Nhưng theo tôi thi chị nên làm thông dịch, cái đó có vẻ thoải mái hơn, lại giao tiếp nhiều. Nó làm cuộc sống không tẻ nhạt như ngồi một chỗ ở công ty/
Thúy Văn mỉm cưòi:
- Ðể tôi nghĩ xem, thôi nhé . Mai tôi gọi cho anh.
Cô tắt máy, rồi đứng yên suy nghĩ. Khi cô quay lại thì thấy Hiệu Nghiêm đang nhìn cô chăm chăm, rồi anh ta tắt máy, nghiên người tới rút điện. Anh quay hẳn về phi’a cô:
- Chuyện gì vậy ?
Thúy Văn thoáng một chút bực mình. Hình như nãy giờ anh ta tò mò chuyện của cô hơi nhiều. Cô nói một cách miễn cưỡng:
- Anh Tri gọi điện cho tôi
Hiệu Nghiêm gật đầu:
- Tôi biết
- Biết rồi thì anh hỏi làm chi ?
- Vì là anh ấy nên tôi mới hỏi
- Chẳng có gì cả, ảnh báo là xin được chỗ làm dùm tôi rồi.
Hiệu Nghiêm nhíu mày:
- Cô muốn đi làm à, làm việc gì ?
- Chưa biết, tôi còn đang suy nghĩ.
Hiệu Nghiêm cau mặt:
- Có nhất thiết phải làm khó tôi không?
- Tại sao anh nghĩ vậy ?
- Cô muốn đi làm để bôi nhọ tôi phải không ? Cô thùa biết là mọi người đàm tiếu về điều đó mà.
Thúy Văn nghiêm mặt:
- Anh ích kỷ thật, chỉ biết có mình mà thôi. Trong khi tôi thì đã quá chán cảnh thất nghiệp.
- Cái đó không phải là thất nghiệp
- Ðó cũng là hình thức tra tấn tinh thần người khác, anh hiểu không ? Nếu không cho tôi ra ngoài làm thì anh cho tôi đến công ty anh đi.
Hiệu Nghiêm nói dứt khoát:
- Không bao giờ.
- Thế thì tại sao ?
- Vì tôi chưa bao giờ tin được cô. Tôi không muốn có người ngoài phá hoại sự nghiệp của tôi .
“Người ngoài à ? “ Thúy Văn nghĩ thầm . Mặc dù biết thực tế là như vậy. Nhưng khi nghe anh ta nói ra, cô vẫn thấy tức ghê gớm. Giống như anh ta cố tình sỉ nhục. Ðã vậy thì cô sẽ làm theo ý mình. Cô hơi hất mặt lên như sãn sàng đối đầu với anh ta:
- Bất kể anh có lý do chính đáng hay không ,tôi vẫn không để anh cản trở tôi, tôi sẽ làm theo ý tôi mà thôi.
Hiệu Nghiêm lạnh lùng:
- Nếu vậy cô hãy ở hẳn nơi cô làm, đừng bước chân về nhà này nữa.
Thúy Văn đứng lặng, choáng váng. Mãi đến mấy phút sau cô mới bình tĩnh lại, và cô trả lời Hiệu Nghiêm bằng hành động của mình. Cô bước đêén bàn anh ta, cầm máy lên, bấm số của Hữu Tri, rồi đứng tựa cạnh bàn chờ.
Hơi lâu anh mới cầm máy lên:
- Alô
Thúy Văn nói ngay:
- Anh Tri này, tôi đã quyết định rồi, tôi đồng ý ra làm ở Vũng Tàu.
- Sao chị quyết định gấp vậy ?
- Tại tôi thích thế, tôi thích đi xa.
- Khoan đã, như vậy bất tiện lắm. Ðể mai tôi gọi cho chị rồi sẽ bàn cụ thể hơn.
Thúy Văn bướng bỉnh:
- Khỏi bàn gì cả, tôi thích đi càng xa càng tốt. Ngày mai tôi sẽ đến đó nộp hồ sơ. vậy nhé, chào anh.
Nói rồi cô tắt máy, đặt xuống bàn. Cô nhìn thẳng vào mặt Hiệu Nghiêm:
- Từ đó tới giờ tôi chưa bao giờ làm trái ý anh, lần này cũng vậy. (Yess!! You go girl!!!)
Và không cần biết phản ứng của anh ra sao, cô bỏ đi vào góc phòng với cảm giác đầy phẫn nộ. Ðây là lần thứ hai anh ta đuổi cô thẳng thừng. Thật là nhục nhã. Vậy thì cô không nhu nhược nữa, vì nhịn như thế chẳng khác nào hèn nhát.
-
14.
Cô không thấy phía sau cô. Hiệu Nghiêm cười gằn 1 cách giận dữ . Anh không nói gì, nhưng như thế không có nghĩ là buông xuôi cho cô muốn làm gì thì làm
Hôm sau đến công ty, việc đầu tiên là anh gọi Hữu Trí vào phòng :
- Anh giải thích đi, tại sao anh tìm chỗ làm cho Thuý Vân ? Hình như anh chìu ý cô ta hơn là quan trọng thể diện của tôi ?
Hữu Trí như đã đoán trước phản ứng này, anh nói 1 cách bình tĩnh :
- Chị ấy năn nỉ tôi mãi . Anh hãy nghĩ xem, ở vị trí của tôi, tôi làm sao từ chối . Chị ấy là vợ anh mà, nói giám tiếp, chị ấy cũng là sếp của tôi.
Hiệu Nghiêm phẩy tay :
- Nhưng mối quan hệ giữa tôi với cô ta không bình thường như ngước khác . Anh cũng thừa biết chưa bao giờ tôi xem cô ta là vợ
Cách nói của Hiệu Nghiêm làm Hữu Trí thấy nhẹ lòng cho Thuý Vân. Nhưng anh vần giữ vẻ thản nhiên :
- Có thể tôi đã sai lầm, nhưng bây giờ chị Văn lỡ biết rồi
Hiệu Nghiêm chống tay xuống bàn, quay lại :
- Đó là công việc gì vậy ?
- 1 là kế toán tổng hợp, hoặc làm phiên dịch, tuỳ chị ấy chọn
- Việc nào làm ở Vũng Tàu ?
- Cái đó là công ty thương mại . Thật ra tôi cũng khuyên chị ấy đừng đi xa, dù sao chị Văn cũng là phụ nữ, lại có gia đình, đi như thế không tiện
Hiệu Nghiêm khoát tay :
- Cô ta đi xa như vậy, những người trong gia đinh tôi sẽ nhìn vào tôi mà phê phán, tôi không muốn cô ta làm tôi mất thể diện
Hữu Trí nói như gợi ý :
- Thuý Vân muốn đi làm như vậhy, chứng tỏ chị ấy không hề nhắm nhe vào công ty. Và cả 1 thời gian dài chị ấy cũng không tìm cách chen chân vào đây, anh không thấy vậy sao ?
- Tôi có nhận ra chuyện đó, nhưng tôi chưa dám khẳng định
Anh cười nhếch môi :
- Thật ra tôi không muốn đề phòng 1 người lẽ ra phải là thân thiết với mình đâu. Tôi rất muốn xem cô ta là vợ, xây dựng 1 gia đình thật sự . Nhưng vị trí của tôi không cho phép tôi làm điều đó
- Anh đề phòng ông già vợ của mình ?
- Điều đó hiển nhiên rồi
Hiệu Nghiêm ngước mặt nhìn lên trần nhà, dáng điệu tư lự :
- Tôi luôn sống trong tâm trạng đề phòng nội công ngoại kích . Anh có hiểu tâm lý đó nặng nề thế nào không ? Đó là cái giá tôi phải trả cho sự lựa chọn của tôi đấy
Hữu Trí thở dài :
- Tôi biết, ở vị trí của anh có lẽ tôi cũng phải như vậy . Nhưng tôi khuyên anh, hãy vị tha với Thúy Vân 1 chút . Đã lỡ cưới rồi, không thể bỏ được, vậy thì anh hãy chấp nhận hoàn cảnh đi.
Hiệu Nghiêm im lặng, Hữu Tri hiểu anh đã nói chạm vấn đề nóng bỏng mà thầm lặng giữa 2 bên. Đó à chuyện của Yến Oanh.
Cả 2 chưa bao giời đá động đến chuyện riêng tư của nhau, nhưng trong thâm tâm, Hữu Trí ngầm hiểu Hiệu Nghiêm vẫn chưa quên người yêu cũ . Cho nên Thuý Văn dù có vô tội, anh ta cũng khó mà tiếp nhận hoặc yêu thương cô.
Hiệu Nghiêm chợt quay lại, nói như quyết định :
- Nếu Thuý Văn muốn đi làm, cứ chìu ý cô ta. Nhưng anh chỉ nên giới thiệu cô ta làm phiên dịch, như thế sẽ kông ảnh hưởng đến ai cả
Hữu Trí hỏi gặng :
- Anh hkông muốn chị Văn đi xa à ?
Hiệu Nghiêm nói lơ lững :
- Tôi không muốn có sự xáo trộn trong gia đình
- Nhưng chị ấy bướng bỉnh lắm, tôi không tin là sẽ thuyết phục được
Hiệu Nghiêm khoát tay :
- Nếu muốn, anh sẽ làm được đấy . Có rất nhiều cách để dối cô ta.
Hữu Trí suy nghĩ 1 lát, rồi nhìn Hiệu Nghiêm 1 cách ý nghĩa :
- Anh biết không giám đốc, anh đang giữ 1 kho báo trong tay mà không biết khai thắc đấy . Vợ anh rất thông minh và nhiều năng lực
- Thế à ? - Hiệu Nghiêm hỏi thờ ơ.
- Chị ấy biết 3 ngoại ngữ, lại đi theo ngành ngoại thương. Nếu tuyển người, anh khó tìm ai hội nhiều điều kiện đến vậy . Chị ấy mà giao dịch với khách hàng thì tuyệt
Hiệu Nghiêm suy nghĩ 1 lát, rồi nói lãnh đạm :
- 1 nhân tài mà thiếu đạo đức thì tác hại của nó ghê hớm hơn nhiều, anh không nhớ điều đó sao ?
- Tôi không quan tâm . Vì trong mắt tôi, chị Vân là người vô hại và là vợ anh.
Hiệu Nghiêm khoát tay :
- Đừng nói chuyện nầy nữa, cứ làm vậy đi.
- Anh còn bàn chuyện gì nữa không ?
- Không, anh cứ làm việc của anh đi.
Hữu Trí đi ra ngoài . Nhưng Hiệu Nghiêm vẫn ngồi yên bên bàn, lẳng lặng suy nghĩ . Những gì anh ta nói đã khơi gợi những ý nghĩ thầm kín của anh. Có điều anh không muốn thừa nhận
-
15.
Sống cùng nhà với Thuý Văn rồi, anh lờ mờ cảm thấy cô không ghê gớm như anh tưởng . Anh không khẳng định cô hoàn toàn vô hại, nhưng tích cách của cô không làm anh dị ứng như đã từng có thành kiến
Hiệu Nghiêm rất ngạc nhiên khi nhớ lại những gì Hữu Trí nói về cô. 1 điều gần như anh không biết, cô ta biết 1 lúc 3 thứ tiếng . Nếu tuyển nhân viên anh chỉ đòi hỏi thế là cùng
Mà cũng không ngờ cô ta nhút nhát như thế, cô ta không dám tự mình bung ra mà phải dựa vào Hữu Trí . Như thế nầy không chừng chính Hữu Trí ủng hộ sự nổi loạn của cô ta. Có thể lắm chứ
Buổi chiều vừa về nhà, anh đã nghe tiếng cười nói vẳng xuống phòng khách . Anh lên lầu, và đẩy cửa phòng bé Hân xem chuyện gì . Trong phòng, con bé đang mặc chiếc áo dài và rộng thùng thình, nó đang hai tay vẫy như cánh vịt, chân nhúng nhúng như lồ xo. Thục Linh và Thúy Văn ngồi trên giường tán thưởng . Con bé hứng hí làm trò nhiều hơn, cả 3 hình như mới đi mua sắm về . Vì anh thấy những gói to nhỏ còn vương vãi trên giường :
Hiệu Nghiêm bước hẳn vào phòng . Thấy anh, bé Hân reo lên :
- Anh 2, coi em múa nè, đẹp không ?
Hiệu Nghiêm mỉm cười :
- Mặc áo của ai mà rộng th`ung thình vậy, coi chừng té đấy
Con bé noi như khoe :
- Tụi em mới đi chợ về nè, gom hết chợ về luôn, đi với 2 chị vui qúa trời
Hiệu Nghiêm quay qua nhìn Thúy Văn, nãy giờ cô ngồi im như không quen có người lạ trong phòng . Thái độ thay đổi hẳn với lúc nảy . Anh phớt lờ thái độ đó và noi như thông báo :
- Anh Trí bảo công ty thương mại đã tuyển đủ người, em có thể xin làm thông dịch viên, nếu em muốn đi làm ngay, còn không thì phải tự tìm mấy nơi khác
Giọng anh có vẻ ngọt ngào hơn, đó là khi có mặt mọi người, như 1 sự thoả thuận ngầm . Thuý Văn gật đầu :
- Vậy hả, để em nghĩ lại xem.
Bé Hân tò mò :
- Bộ chị định đi làm hả chị Vân, chị làm ở đâu vậy ? Và có đi suốt ngày như anh 2 với anh 3 không ?
- Có chứ, ai đi làm cũng phải vậy thôi.
Mặt con bé tiu nghĩu :
- Chị mắc đi suốt ngày, ở nhà khôg có ai chơi điện tử vơi em, buồn thấy mồ . Thôi chị đừng làm gì đi.
Thục Linh cốc đầu con bé :
- Con nhỏ nầy, không lẽ chị Văn ở nhà để chơi với em. Chị ấy phải đi làm nữa chứ
- Thế chị đến công ty làm chung với anh 2 phải không, như thế anh và chị cùng đưa em đến trường 1 lượt, vui thật
Hiệu Nghiêm lắc đầu :
- Chị Văn không làm ở công ty mình, ở đó không có công việc nào thích hợp với chị ấy cả, em hiểu không ?
Bé Hân tin ngay, không cần giải thích gì thêm. Thục Linh thì có vẻ nghĩ ngợi nhưng không nói gì
Không khi vui vẻ lúc nãy đã lắng xuống, nhất là vì Thúy Văn cứ ngồi im. Một lát cô đưng lên đi về phòng mình . Còn lại mấy anh em, Thục Linh hỏi khẻ :
- Như thế có kỳ không anh 2, nhà mình có công ty mà chị ấy lại đi ra ngoài làm, em sợ mấy bác phê bình đấy
Hiệu Nghiêm khoát tay :
- Anh sẽ có cách giải thíc, em đừng lo
Anh ngồi lại 1 lát, rồi đi về phòng Thuý Văn cũng từ phòng tắc bước ra. Anh đứng tựa cạnh bàn nhìn cô :
- Tôi thấy cô nên làm thông dịch, đừng tìm kiếm công việc hợp với cái nghề của cô nữa . Như vậy mọi người không có lý do gì để phê bình cô và tôi, cô nghĩ sao ?
Thuý Văn yên lặng 1 chút, rồi nói nhát gừng :
- Tôi sẽ bàn chuyện nầy với anh Trí
- Tại sao không bàn với tôi ?
- Tại sao tôi phải bàn với anh ? - Thuý Văn hỏi vặn lại
Hiệu Nghiêm không hề nao núng trước thái độ đối đầu thầm lặng của cô và nói tỉnh bơ :
- Trước đây tôi đã từng nói, những việc cô làm sẽ ảnh hưởng đến tôi và ngược lại . Bây giờ cũng có lý do đó
Thúy Văn chợt ngước lên nhìn anh :
- Anh luôn luôn áp đặt tôi, ngay cả lúc tôi muốn vượt ra, tôi cũng không thóat được sự khống chế của anh.
Nói xong cô bỏ đi vào góc phòng, kéo màn lại . Cử chỉ vừa chống đối vừa có gì đó vùng vằng như đứa trẻ . Hiệu Nghiêm vẫn đứng yên bên bàn, hơi cúi đầu suy nghĩ . Anh chợt tự hỏi mình, thật sự anh có độc đoán với cô qúa không ?
Qủa thật là anh đã như vậy . Và trên thực tế Thúy Văn không làm gì để đối đầu với anh, ngoài những phản kháng yếu ớt . 1 tích cách như vậy, có lẽ sẽ qúa đáng nếu cứ gán ghép cho cô những tội lỗi mà anh tưởng tượng
Hiệu Nghiêm lắc đầu, không muốn nghĩ tới nữa . Dù sao cũng không thể thiếu thận trọng . Cả 2 đều cần thời gian để hiểu nhau hơn. Và anh tin đến lúc nào đó, Thuý Văn sẽ nhận ra rằng anh không đến nổi ích kỷ như cô tưởng
Hôm sau vào công ty, anh đi ngay lên tìm Hữu Trí
- Sáng nay Thúy Văn đi phòng vấn phải không ? Anh đến đó xem cô ta như thế nào . Tôi thấy cô ta hình như rất dễ mất bình tĩnh
- Có lẽ vậy . Chị ấy có vẻ hơi nhát khi ngồi trước người lạ . Nhưng tôi nghĩ, cái đó khắc phục được, so với những chi tiết đó, chị ấy có qúa nhiều ưu điểm, anh không thấy sao ?
Hiệu Nghiêm nhìn Hữu Trí chăm chú :
- Tôi cảm thấy anh hiểu cô ấy nhiều hơn tôi
- Ồ, cũng đâu có gì nhiều, tại tôi không bị thành kiến như anh.
- Hữu Trí nói xong vọi đi ngay. Anh cảm thấy lúng túng trước cách nhìn và cách nói của Hiệu Nghiêm. Không biết đó là sự khám phá hay nghi ngờ . Nhưng dù thế nào đi nữa, anh vẫn nhột nhạt như mình bị bắt qủa tang làm chuyện xấu
Anh đi ra ngoài đường, đầu óc vẫn suy nghĩ miên man. Anh chợt nhận ra sự thay đổi rất lạ ở Hiệu Nghiêm. Hình như có 1 vẻ gì đó dịu dàng hơn khi nói về Thúy Văn. Và 1 sự quan tâm thật sự về bản thân cô, chứ không pảhi sợ mất uy tín của công ty.
-
16.
Tự nhiên ý nghĩ đó làm anh bâng khuâng, không biết mình đang vui hay buồn
oOo
Hiệu Nghiêm ngồi 1 mình trong phòng, chìm đắm trong dòng suy nghĩ riêng. Sáng nay Thuý Văn đến công ty bằng xe riêng của cô, với lý do là cô cần xe để đi lại trong giờ làm việc . Cách giải thích đó có vẻ hợp lý . Nhưng Hiệu Nghiêm biết rất rõ, đó chỉ là cái cơ để cô tránh tiếp xúc riêng với anh.
Những ngày đầu đi là, cô thụ động để anh đưa đón . Với anh, những lúc như vậy rất dễ chịu . Buổi sáng anh đưa bé Hân đến trường . Sau đó đến công ty cô rồi mới trở về công ty anh, buổi trưa cũng đón như thế . Và anh nhận ra khi có mặt bé Hân, cô nói chuye6.n cởi mở rất linh hoạt . Nhưng khi chỉ còn 2 người trong xe, vẻ dễ thương đó biến mất . Còn lại là cử chỉ khép kín khó khăn.
Đó là thái độ thường xuyên trước đây khi cô tiếp xúc với anh ở công ty, lúc 2 người chưa cưới . Sau này anh mới nhận ra rằng, lúc đó cô khong có thái đội kháng ngấm ngầm, chắc có lẽ anh không bị nhiều thành kiến như vậy
Mà cũng không thể trách Thúy Văn. Vừa mới ra đời đã gặp phải 1 áp lực nặng nề như vậy, cô làm sao mà vui cho nổi . Bây giờ nhớ lại cách xử sự nặng tay của mình trước đó, anh thấy có 1 chút hối hận
Qủa thật là cô rất hiền, rất dễ thương, tuy có hơn bướng 1 chút
Chợt nhớ ra. Hiệu Nghiêm đứng dậy đến tủ lấy hồ sơ của Thúy Văn ra xem. Đây là hồ sơ mà trước đây cô nộp để xin việc . Trong công ty chưa có nhận viên nào có nhiều bằng cấp như cô. Nhưng cuối cùng cũng không có ai bị đầy xuống làm công biệc tạp nham như cô. Nhớ lại chuye6.n đó, anh thấy nao nao.
Hiệu Nghiêm nhìn lướt qua bản lý lịch . Hôm nay đúng là ngày sinh nhật của Thúy Văn. Rất may là anh đã nghĩ ra chuyện này sớm . Anh nhìn đồng hồ rồi cất tập hồ sơ vào tủ và rời khỏi công ty.
Đích thân anh đến bưu điện chọn 1 bó hoa thật đẹp và yêu cầu gởi đến chỗ làm của Thuý Văn
Anh trở về công ty giải quyết vài việc rồi lại ngồi 1 mình trong phòng suy nghĩ miên man về cô. Anh hình dung thái độ ngỡ ngàng của cô khi nhận thái độ thân thiện của anh. Lúc ở nhà cũng vậy . Bao giờ cô cũng có vẻ ngạc nhiên khi anh quan tâm đê"n cô bằng những săn sóc nho nhỏ . Có lẽ cô không quen như vậy
Rồi em sẽ quen, và sẽ không cảm thấy có chồng là địa ngục như em đã từng nghĩ . Hiệu Nghiêm nghĩ thầm với 1 chút âu yếm
Chợt có tiếng chuông reo. Anh nghiêng người tới nhắc máy . Phía bên kia là giọng Thúy Văn :
- Alô, có phải là anh Nghiêm không ?
- Văn hả ?
- Vâng.
Im lặng 1 chút, rồi cô nói có vẻ thận trọng :
- Tôi đã nhận được điện hoa của anh, cám ơn anh rất nhiều
- Chúng mừng sinh nhật
- Cám ơn.
Hinh như cô muốn nói gì đó nhưng còn ngập ngừng . Hiệu Nghiêm cầm ống nghe, kiên nhần chờ . Nhưng cuối cùng ôc không nói gì và gác máy . Có lẽ cô không quen nói chuye6.n riêng tư với anh, mà cũng không biết gì để nói
Hiệu Nhgiêm rất muốn biết cô có vui không ? Nhưng cách nói của cô không bộc lỘ đưo8.c gì để anh có thể đoán . Vừa là vợ chồng, vừa là xa lạ để chinh phục, anh thấy nó hay hay.
Buổi trưa anh định về thì Yến Oanh gọi cho anh. Đây là lần đầu tiên cô gọi điện đến chỗ anh làm việc kể từ sau đám cưới . Điều đó làm anh rất ngạc nhiên
- Có chuyện gì vậy Oanh ?
- Anh Nghiêm, chiều nay đi làm về, anh hãy đến gặp em được không anh ?
- Chuyện gì vậy em ?
- Gặp rồi sẽ nói, em đang buồn lắm, em cảm thấy không đủ sức chịu đựng được nữa
- Tại sao ? Chồng em hắt hủi em à ?
- Chuyện dài lắm . Gặp rồi em sẽ nói
- Em muốn gặp ở đâu ?
- Ở khách sạn . Chiều nay 5 giờ em sẽ đến đó và sẽ gọi điện cho anh biết số phòng
Hiệu Nghiêm băn khoăn :
- Có nên không em ? Tại sao lại gặp ở đó ?
- Em những như vậy sẽ kín đáo, ra ngoài sợ gặp người quen la9'm
- Thôi được, chiều gặp sẽ nói tiếp
Yến Oanh nói ảo não :
- Nếu anh không đến, chắc em sẽ chết mất
Nói xong cô gác máy . Hiệu Nghiêm đứng chống tay xuống bàn, lặng lẽ suy nghĩ, đúng hơn là lo lắng . Tình cảm với Yến Oanh vẫn còn năng trong lòng anh. Cho nên 1 chút buồn vui của cô cũng vẫn là quan trọng với anh.
Anh bị cái hẹn chị phối đến nỗi quên mất món quà đã tặng Thuý Văn sáng nay. Và ý định làm 1 buổi tiệc cho cô cũng bay biến đâu mất
Buổi trưa gặp nhau ở nhà, anh hoàn toàn không có 1 cử chỉ gì tỏ vẻ quan tâm đến cô, cũng không thấy vẽ ngỡ ngàng, chờ đợi thầm lặng
Cuối cùng Thuý Văn chỉ quay qua nói chuyện với Thục Linh. Còn anh thì ăn 1 cách lơ đãng vì cái đầu còn đeo đuo6?i những ý nghĩ lo lắng
Khi lên phòng, Thuý Văn nhắc lại :
- Sao anh nhớ được ngày sinh nhật tôi ? Nếu không có món quà cúa anh, tôi cũng đã để nó qua 1 cách lặng lẽ . Cám ơn anh nhiều lắm
Câu nói của cô làm Hiệu Nghiêm sực nhớ lại ý định cúa mình . Nhưng anh xem trọng cái hẹn với Yến Oanh hơn. Anh nói 1 cách thờ ơ :
- Chuyện nhỏ thôi mà . Nhưng mong là cô vui vẻ
- Thật sự là tôi rật vui.
- Vậy à ?
Anh nhìn cô hơi lâu, rồi quyết định :
- Tôi any cô có đi đâu không ?
- Không đi đâu cả
- Vậy chúng ta sẽ đi chơi, coi như là 1 buổi tiệc nhỏ mừng sinh nhật cô. Đồng ý chứ ?
- Tôi hkông từ chối
- Vậy thôi sẽ đặt phòng trước ở nhà hàng Hoa Hông
Thuý Văn hơn ngạc nhiên nhưng chỉ đáp nhỏ :
- Vâng
Hiệu Nghiêm không nói gì nữa . Anh bước đến bàn lấy quyển sách rồi nằm qua gưòng đọc . Thuý Văn cũng vào góc phòng của mình như vừa rồi giữa cô và anh không có chuyện gì xảy ra.
Buổi chiều Hiện Nghiem đến khách sạn, Yến Oanh đang chờ anh ở đó . Khi cách cửa khép lại rồi, cô nhào vào ôm cổ anh, gục đầu trên vai anh trong 1 cử chỉ vừa buồn khổ tội nghiệp vừa như kháo khát bốc lộ tình cảm
Hiệu Nghiêm rất ngạc nhiên về cử chỉ đó . Anh im lặng vuốt nhẹ vai cô, dịu dàng :
- Chuyện gì vậy em ?
Yến Oanh ngước lên :
- 2 đứa gặp nhau thế này, tội lỗi qúa phải không anh ?
Hiệu Nghiêm không trả lời, chỉ chăm chú nhìn vào mắt cô như 1 câu hỏi . Rồi không thấy cô trả lời, anh lên tiêng :
- Anh không xem trọng chuyện đó bằng suy nghĩ của em. Em nói đi, chuyện gì vậy ? Em đang rất buồn phải không ?
- Buồn ghê ghớ . Em nhận ra bây giờ em mất tất cả, sai lầm ghê gớm anh ạ
Hiệu Nghiêm dìu cô ngồi xuống giường :
- Em muốn n'oi sai lâm gì ?
- Sai lầm vì đã lấy anh Trí
- Anh ấy ngược đãi em à ?
- Gân gần như vậy
Hiệu Nghiêm hơi nghiêng đầu suy nghĩ 1 chút rồi lắc đầu
- Anh không nghĩ Hữu Trí là người như vậy, chơi với anh ấy từ nhỏ nên anh biết, ảnh không thể thô bạo được với ai cả . Có lẽ em đã bị ấn tượng rồi Oanh ạ
Yến Oanh lắc đầu :
- Em có nói là anh ấy thô bạo đâu. Nhưng thà là thô bạo mà con quan tâm đến em, còn hon lúc nào cũng coi em là người lạ
Hiệu Nghiêm im lặng nhìn cô. Ví tế nhị, anh chưa bao giờ hỏi cô về cuộc sống của 2 người . Nhưng anh tin Hữu Trí sẽ yêu được cô. Vì anh ta chưa từng yêu ai. Và Yến Oanh rất dễ chinh phục người khác bằng sự dịu dàng của mình . Còn nếu như chưa có được tình ye6u thì chắc chắn anh ta cũng sẽ không làm cô đau khổ . Như vậy thì là chuyện gì ?
Anh rất sợ sự sắp đặc của mình sẽ có kết qủa ngược lại . Nếu vậy thì anh càng có lỗi với cô hơn.
Bên cạnh anh, Yến Oanh ngồi gục đầu buồn phiền . Dáng điệu làm cho người khác phải xao động vì sự yếu đuối của cô. Chỉ 1 cách ngồi như thế cũng đủ làm anh thấy yếu mềm . Anh choàng tay qua người cô :
- Anh không bắt em kể chuyện thầm kín riêng. Nhưng nếu được, hãy nói cho anh biết, Hữu Trí có gì để em không hài lòng ? Nói hết với anh đi.
Thấy Yến Oanh vẫn cứ gục đầu, anh hỏi tiếp :
- Anh ấy có rộng rãi với em không ? Em sống thoải mái không?
Yến Oanh ngước lên, buồn rầu :
- Em biết anh đã tạo điều kiện để ảnh kiếm tiền . Em hiểu l`ong anh lắm . Và qủa thật đời sống vật chất của em qúa đầy đủ . Có điều
Giọng cô nghẹn lại :
- Cô điều anh ấy hkông bao giờ quan tâm tới em. Cũng như anh đã không quan tâm đến Thuý Văn vậy . Và điều làm em thất vọng nhất là anh ấy đã từng yêu 1 người, 1 người rất gần với anh.
Hiệu Nghiêm nhíu mày :
- Không có lý nào như vậy . Anh ở gần anh ấy suốt mười mấy năm, anh biết chuyện đó rất rõ . Nếu không thì anh đã chẳng điên khùng làm mai cho em.
- Trước đây em cũng nghĩ như vậy . Nhưng sau này em mới phải hiện ảnh yêu người đó .
- Đừng đa nghi vậy Oanh.
Yến Oanh kêu lên :
- Em không đa nghi, em chỉ nói những điều chắc chắn . Anh có biết anh ấy yêu ai không ? Là vợ anh đó, Thúy Văn đó . Nếu hoài nghi em, hãy hỏi thẳng anh ấy đi.
- Không thể như vậy được
Hiệu Nghiêm vừa nói vừa đứng bật dậy . Anh nhìn Yến Oanh vừa nghiêm khắc vừa phủ nhận . Nhưng khi thấy vẻ mặt đau khổ câm lặng của cô, 1 liên tưởng vụt đến trong đầu bắt buột anh phải tin. Và anh hoàn toàn bị chấn động vì điều đó
Hiệu Nghiêm buông mình xuống giường,