POst tiếp đi bạn :D:D
Printable View
POst tiếp đi bạn :D:D
Buổi tối khi chỉ còn hai người , Chiêu Mai ngồi dựa vào thành giường , tay ôm chiếc gối . Vẻ xanh xao và rầu rĩ của cô làm Quân hơi giận . Nhưng vẫn dịu dàng :
- Em không muốn ở đây phải không ?
Chiêu Mai vẫn nhìn xa xăm ra ngoài :
- Xem ra tôi cũng không còn cách chọn lựa nào nữa.
- Nếu được chọn lựa thì hẳn em đã không chịu ở lại chứ gì ? Em đừng khinh thường sức chịu đựng của anh nữa.
Chiêu Mai ngước lên nhìn Quân :
- Em đâu có coi thường . Nhưng cũng không muốn anh tốt như vậy với em , phí lắm.
- Vợ chồng mà em nói chuyện vô tình hơn cả người dưng.
Quân chợt nổi nóng lên :
- Được rồi . Cô thấy sợ tôi thì cứ đến chỗ nào mình thích đi . Tôi kiên nhẫn như vậy là quá đủ rồi . Hay là cô muốn tôi phải quỳ xuống . ?
Chiêu Mai quay mặt đi chỗ khác . Môi mím lại không trả lời . Quân nhìn thái độ lì lợm của cô , anh thở hắt ra như quá sức chịu đựng . Nhưng biết có hét cũng chỉ làm Chiêu Mai thêm khép kín , anh đành buông xuôi :
- Thôi được , em đã muốn tránh như vậy rồi , có bắt buộc cũng không được . Nhưng tạm thời em cứ ở đây . Không ai làm gì em đâu . Khi nào hết bệnh em đi đâu tùy thích.
Anh nhếch môi :
- Anh cũng không thích giữ lại một người lúc nào cũng coi mình như vi trùng . Em thử nhìn thái độ mình đi . Anh có đáng để em cư xử vậy không ?
Chiêu Mai dựa đầu vào thành giường , không trả lời . Vẻ mệt mỏi của cô làm Quân không thể nóng giận được . Anh cũng không biết mình phải kiên trì đến bao lâu . Chỉ biết mình rơi vào tình trạng dở khóc dở cười . Quên cô thì không được , còn xem là vợ thì cũng không xong . Quân không hiểu mình đã làm gì để chiêu Mai hận đến vậy . Ngày trước anh cũng khốn khổ vì cô , nhưng những chuyện đó anh đã quên . Còn Chiêu Mai ? Hình như cô không quên gì hết , hay là cô không còn yêu anh nữa . Quân không hiểu được . Bây giờ cô đặt anh vào tình trạng chờ đợi . Gía mà Chiêu Mai nói hết với anh những ý nghĩ của cô , như vậy dễ chịu biết bao nhiêu.
Càng ngày Quân càng thấy sợ mẫu người như cô . Khi cô không chăm bẳm vào anh nữa , khi cô không đeo theo cằn nhằn khóc lóc , thì cô lại im lặng đến mức làm anh hoang mang . Và anh đâm ra sợ . Nếu như phụ nữ là một sinh vật phức tạp . thì chiêu mai là một điển hình "phụ nữ" nhất . Vậy mà anh không thể gạt bỏ cô ra khỏi đời mình , để cứ tự hỏi sẽ bị cô chi phối đến bao giờ.
Những ngày kế tiếp , cuộc sống của hai người vẫn không thay đổi gì hơn . Quân có cảm tưởng Chiêu Mai "nuôi quân" như lần trước . Cô cứ lẳng lặng chờ bình phục , để rồi giáng vào đầu anh một cú sốc dữ dội nữa . Quân không hiểu Chiêu Mai đang bị anh lung lạc , yếu mềm và buông xuôi . Ý nghĩ đó cô không hé miệng với ai , chỉ tự mình hiểu mình.
Mỗi buổi sáng thấy Quân bận rịu nấu ăn cho cô rồi mới đi làm . Buổi trưa và tối anh tự làm lấy mọi việc trong nhà đến mệt phờ . Chiêu Mai tự nhiên muốn làm tất cả mọi việc đó , thậm chí muốn tự mình lo tỉ mỉ cho Quân . Nhưng đó chỉ là ý nghĩ . Trong cô còn rơi rớt lại ý muốn chia tay , cô không cho phép mình được yếu đuối.
Vậy nhưng sự chống đối ở cô cứ mong manh dần , mà chính cô cũng không biết . Sáng nay ở nhà chỉ có một mình , Chiêu Mai bắt đầu dọn dẹp lại phòng . Bê bối là bản tính của Quân , nên dù anh cố gắng ngăn nắp , căn phòng vẫn lộn xộn kinh khủng . Cô phải dọn dẹp suốt cả buổi sáng.
Buổi trưa về , Quân đứng ngẩn người nhìn căn phòng đã ngăn nắp , rồi quay qua Chiêu Mai :
- Em dọn đó hả Mai ?
Anh cười bối rối :
- Có sạch rồi anh mới biết anh bê bối kinh khủng . Lúc trước anh cứ tưởng vậy là được rồi.
Chiêu Mai hơi cười , nhưng không trả lời . Quân kéo tay cô lại , cố tình nhìn vào mặt cô :
- Mệt không ?
Chieu Mai quay chỗ khác :
- Anh thay đồ ra đi.
Quân gật đầu nhưng vẫn đứng yên :
- Em khoẻ hẳn chưa ?
- Hình như rồi.
- Bực mình anh không ?
- Bực cái gì ?
- Vì anh lôi thôi , bắt em phải dọn.
Chiêu Mai hơi mím môi :
- Làm như từ đó tới giờ anh ngăn nắp lắm vậy.
Thấy Chiêu Mai cứ ngó chỗ khác , Quân giữ đầu cô lại :
- Anh muốn biết em chỉ dọn dẹp một lần hay là sẽ còn nhiều lần nữa ?
- Còn anh ? - Chiêu Mai hỏi lại.
- Dĩ nhiên anh không muốn đây là lần cuối.
Chiêu Mai rút tay , đẩy Quân ra :
- Sao anh tò mò quá vậy . Tai sao không nhìn mà phải đợi hỏi
- Anh hết kiên nhẫn nỗi rồi Mai.
Chiêu Mai không trả lời . Cô đứng trước gương nhìn mình , rồi thở dài :
- Bây giờ em xấu lắm phải không anh ?
Quân nhìn cô trong gương , lắc đầu :
- Anh không quan tâm chuyện em đẹp hay hay xấu
- Vậy chứ anh quan tâm cái gì ?
Quân cúi xuống mặt Chiêu Mai , dịu dàng :
- ANh chỉ muốn biết em còn thương anh không . Bao nhiêu đó là đủ rồi.
Chiêu Mai nhìn Quân . Đôi mắt anh thật dữ . Cô nhớ mỗi lần nhìn mắt anh , bao giờ cô cũng có cảm giác rung động và một chút gì như sợ sợ . Bây giờ cũng vậy . Quân không còn vẻ công tử như ngày trước nữa . Mà thay vào đó là nét cứng cỏi , dày dạn . Đôi mắt anh như sắc sảo hơn , như muốn đọc suốt những ý nghĩ trong đầu cô . Và cô yêu anh theo cách khác . Cô không hiểu sao Quân không nhận ra điều đó . Tự nhiên cô lại nhớ chuyện của Thắng . Quân cũng giống như vậy , khôn đủ thứ chuyện . Nhưng tâm lý của vợ mình thì chẳNg hiểu gì cả . Cũng không trách được tại sao ngày trước anh dễ đi hoang.
Cũng như bây giờ . Nếu cô không bảo là thương thì anh cũng chẳng hiểu và cứ hoài nghi , băn khoăn . Cuối cùng thì cũng phải nói . Chiêu Mai đứng sát vào Quân hơn :
- Mai mốt cãi nhau anh còn đuổi em nữa không ?
- Trước đây đã không có thì sau này cũng sẽ như vậy
- Vậy thì xem như hoà rồi đó hả ?
Quân nhấc bỗng cô lên :
- Em làm anh sung sướng quá . Bắt anh đợi lâu cả thế kỷ mới chịu hết giận . Sợ em thật.
Anh đặt Chiêu Mai ngồi trên đùi mình , khẽ búng vào mũi cô :
- Lúc mới quen , anh tưởng em hiền lắm . Đến chừng sống chung mới biết mình có bà vợ dữ không thể tưởng . Thật ra anh mới là người hiền . Em có thấy vậy không ? chị em các cô , cô nào cũng dữ cả . Bắt chồng phải sợ một phép luôn.
Chiêu Mai bật cười :
- Sao lúc nào anh cũng thấy em là bà chằng hết vậy ? Còn lúc người ta khóc thì không thèm biết tới.
Quân không trả lời , anh im lặng hôn cô . Chiêu Mai có cảm tưởng cử chỉ đó như ngàn lần câu xin lỗi mà anh rất ít nói . Và những ý nghĩ chia tay còn lởn vởn bỗng biến sạch . Cô hiểu rằng tình yêu như một nền tảng không dễ gì dứt bỏ . Nếu có thì cũng phải là sự vật vã đau khổ đeo đẳng suốt đời . Mà đã không dứt bỏ được thì còn có thể làm gì hơn là hàn gắn , vun đắp . Và sẽ không bao giờ có đổ vỡ nữa.
Thắng ở sân bay về . Anh chạy ngay lên phòng tìm Chiêu Dương . Bà Châu đang ngồi với cô . Thấy anh đẩy cửa bước vào , bà mỉm cười
- Dương nó bắt đầu lật sách được rồi đó . Lúc nãy mẹ mở album đám cưới cho nó xem . Nó lật qua lật lại , động tác thuần lắm . Con thấy nó hồng hào thêm tí nào không ?
Thắng đứng trước mặt Chiêu Dương , ngắm ngiá , anh có vẻ hài lòng khi thấy cô không còn xanh xao nữa , và vẻ mặt có linh hoạt hơn.
- Mấy hôm nay Chiêu Dương ăn nhiều không mẹ ?
- Khá lắm . Nó chịu uống sữa nữa . Nhưng cầm đũa chưa được.
- Từ từ sẽ được thôi.
Bà Châu đứng lên :
- Con chơi với nó đi , mẹ đi công chuyện một lát.
Bà Châu đi rồi . Thắng ngồi xuống bên Chiêu Dương nghiêng đầu hôn lên mặt cô . Nói như nói với một người bình thường :
- Mấy hôm nay nhớ anh không ? Nhìn anh đi.
Chiêu Dương nhìn Thắng hơi lâu . Ý thức cô đã dần hoạt động . Những ý nghĩ lờ mờ dần định hình . Cô nhìn thật lâu khuôn mặt anh . Đôi mắt không còn vô hồn nữa . Thắng cười ngây ngất trước biểu hiện đầu tiên của cô . Anh đặt cô ngồi trên đùi . Vừa hôn lướt trên từng đường nét khuôn mặt vừa thì thầm :
- Anh thương em lắm . Em hiểu không ?
Chiêu Dương giơ tay sợ nhẹ trên môi Thắng . Mắt lóng lánh như xúc động . Thắng dịu dàng :
- Em gọi tên anh đi . Gọi đi em !
- Anh Thắng . !
Thắng sững người ngạc nhiên . Vui mừng như điên . Anh siết Chiêu Dương vào người :
- Vậy là em đã nói được rồi . Và có thể nói nhiều nữa . Em bắt đầu nói tiếng đầu tiên lúc nào vậy Dương ?
Chiêu Dương lắc đầu . Thắng diễn đạt giùm cô :
- Em nói với anh đầu tiên hả ?
Chiêu Dương gật đầu . Thắng hỏi tiếp :
- Em thương anh không Dương ? Nói đi , anh muốn nghe em nói tiếng này lâu rồi . Có không em ?
Chiêu Dương lắc đầu không chịu nói , rồi ngả vào ngực anh . Thắng cúi xuống :
- Em nói đi . Có không em ?
- Em thương.
Thắng ngã người xuống giường , kéo theo cả chiêu Dương . Cô nằm gọn trong tay anh . Ngoan ngoãn bằng lòng chứ không phải vô thức . Thắng biết rằn Chiêu Dương đã hiểu được tất cả những gì anh nói . Cô chỉ không diễn đạt được những câu phức tạp . Anh bằng lòng chứ không hề thất vọng . Vì anh tin chắc Chiêu Dương sẽ phục hồi lại như trước . Nếu không đó sẽ là nỗi ân hận day vò anh suốt đời.
Chưa bao giờ anh yêu Chiêu Dương như bây giờ , yêu đến mức muốn tặng hết cho cô những gì anh yêu quý nhất , đến tận cùng của tình cảm mà anh có thể có được . Anh cuồng nhiệt trong từng cái hôn , trân trọng nâng niu từng đường nét trên khuôn mặt yêu dấu.
Và tình yêu mạnh mẽ , sâu sắc của anh như lay động cả tâm hồn Chiêu Dương , thức tỉnh những vùng ký ức còn yên ngũ . Sự cuồng nhiệt ở anh tác động cũng mạnh mẽ đến quá trình bừng tỉnh nơi cô . Sung sướng và ngây ngất . Chiêu Dương đỏ bừng mặt . Bằng cử chỉ của một người đang yêu và biết mình được yêu , cô úp mặt trong ngực anh , bật thành lời
- Em thương anh !
Thắng nhắm mắt , có lẽ đến suốt đời anh cũng không quên được nỗi xúc động tột cùng này , không quên nỗi khát khao chiếm hữu trọn vẹn cả thân xác , cả tâm hồn nồng nàn yêu mến này . Anh bất chợt ghì chặt cô vào người :
- Anh cũng thương em , thương nhất trên đời . Hiểu không Dương ?
Chiêu Dương không nói , cô ngước nhìn Thắng , rồi hôn môi anh . Lần đầu tiên cô làm như vậy . Thắng ngẩng đầu nhìn vào mắt cô :
- Em có sợ không ?
Chiêu Dương hiểu . Cô cười rụt rè và lắc đầu . Anh nhìn cô chăm chăm rồi cúi xuống . Chiêu Dương vòng tay qua cổ anh , khẻ nhắm mắt đón nhận những biểu hiện yêu thương bằng tình cảm vợ chồng.
Thời gian ngắn ngủi Thắng ở nhà tác động đến sự hồi sinh của Chiêu Dương nhanh hơn cả mọi cố gắng của bà Châu . Cô linh động hơn , tỉnh táo hơn và cử chỉ cũng bắt đầu thuần thục . Ngôn ngữ bắt đầu trôi chảy . Cô hay đòi Thắng đưa đi chơi , vào quán caphé hoặc quán kem . Thắng theo dõi sự thay đổi của cô một cách thầm lặng . Trong đời anh chưa bao giờ hài lòng như vậy , sung sướng như vậy . Anh yêu chiều cô đến hết mức có thể có . Và Chiêu Dương cũng đã nhận được trọn vẹn hạnh phúc mà anh đem đến . Cô bằng lòng và sung sướng vô cùng.
Khi Thắng sửa soạn đi Chiêu Dương buồn hiu hắt . Cô ủ rũ như thể mấy ngày sắp vắng mặt anh sẽ là cả thế kỷ . Đến nỗi Thắng cũng không muốn rời cô . Đặt Chiêu Dương ngồi trên đùi mình , anh nói như năn nỉ :
- Ráng đừng buồn nghe ! Ở nhà em chơi với nội , hoặc bảo dì Năm đưa qua chị Mai chơi.
- Em không thích.
- Mai mốt anh về anh đưa đi chơi mặc sức . Em chịu không ?
Chiêu Dương cười gật đầu . Cô đề nghị :
- Em đưa đi . Đưa ra phi trường.
Thắng lắc đầu dứt khoát :
- Không được dâu , làm sao anh dám để em ra ngoài đường một mình.
- Được mà . Được.
Cô nói thêm :
- Vào quán caphé.
- Quán caphé nào ? À , quán có lần anh đưa em tới đó hả ?
- Dạ.
Thắng dỗ dành :
- Mai mốt anh về anh đưa đi , chịu không em ?
Anh đặt Chiêu Dương xuống :
- Tới giờ rồi , anh đi nghe . Đừng buồn dùm anh mà . Em cười đi.
Chiêu Dương phụng phịu quay mặt chỗ khác . Thắng nhìn cử chỉ của cô , chợt cười :
- Nếu lúc trước mỗi lần đi đều thấy em buồn thế này , có lẽ anh không đau khổ nhiều . Bây giờ thấy em quá thương thì anh lại khó xử , em làm khổ anh theo cách khác.
Chiêu Dương ngồi yên lặng , trán cau lại như cố suy nghĩ nhiều . Thắng vội ôm cô vào lòng :
- Thôi , em đừng nghĩ gì nữa . Coi chừng đau đầu đó . Hay bây giờ anh đưa em qua chị Mai . Bao giờ về anh đón . Chịu không cưng ?
Mặt Chiêu Dương tươi lên , như hài lòng . Thắng ngồi yên nhìn cô . Chiêu Dương giống như đứa trẻ , lúc nào cũng cần một người kề cận . Cô đáng yêu đến nao lòng . Chưa bao giờ Thắng thấy khổ tâm khi đi xa như lần này . Anh thở dài đứng dậy . Giữ cô trong tay thật lâu . Chiêu Dương ngước lên nhìn Thắng , cười với vẻ sung sướng trẻ thơ . Cử chỉ dễ thương đến nhói cả tim . Thắng phải cố gắng quay mặt đi để khỏi mềm lòng.
Chiêu Mai có vẻ thật mừng khi biết được giữ Chiêu Dương lại vài ngày . Cô đang ở nhà một mình . Quân đã đi làm . Thắng băn khoăn :
- Để Chiêu Dương ở đây có khó khăn cho chị không ? Những lúc đến trung tâm , chị làm sao ?
- Có gì đâu , chị rủ Chiêu Dương đi theo chơi luôn . Không sao đâu , dượng đừng lo.
- Nếu bận thì chị đưa cô ấy về bên mẹ em nghe.
Chiêu Dương nói chậm chạp :
- Em thích chơi ở đây.
Chiêu Mai quay lại nhìn cô , ngạc nhiên :
- Mới một tuần không gặp mà nó nói được nhiều rồi đó . Dượng làm cách nào hay vậy ? Em giỏi quá Dương.
Thắng mỉm cười :
- Chiêu Dương nói những câu ngắn . Nhưng hiểu thì nhiều . Chị nói gì cô ấy cũng hiểu cả.
- Để chị gọi điện khoe với mẹ mới được . Cho Chiêu Dương nói chuyện với mẹ luôn.
Thắng nhìn đồng hồ :
- Em đi nghe chị Mai . Mai mốt em về ghé đón vợ em . Em gởi chị nghe.
Thắng tát khẽ vào má Chiêu Dương rồi ra sân dắt xe . Thấy Chiêu Dương cứ ngoái đầu nhìn theo anh , Chiêu Mai cười thú vị . Hạnh phúc của Chiêu Dương làm cô thấy sung sướng hân hoan kì lạ.
Buổi tối , hai chị em ngồi bên máy nói chuyện với bà Xuân và Chiêu Ly . Câu đầu tiên là Chiêu Mai khoe ngay :
- Dương nó nói chuyện được rồi đó mẹ . Mẹ nghe nè.
Cô đưa ống nghe cho Chiêu Dương . Chiêu Dương nói rành rọt từng tiếng :
- Mẹ Ơi , con nè.
- Dương hả ?
- Dạ , có chị Ly không mẹ ?
Bên kia im lặng hơi lâu . Hình như bà Xuân khóc , lát sau bà nói giọng hơi nghẹn :
- Con bình phục rồi hả Dương ?
- Dạ.
- Chị Ly đang ngồi đây nè . Mẹ với chị Ly nhớ con lắm . Mẹ nói vậy con nghe kịp không ?
- Dạ kịp.
- Mẹ mừng quá . Cám ơn trời phật ! Bên đây mẹ ăn chay trường khấn vái cho con đó.
Lại im lặng một lát . Chiêu Dương nghe tiếng bà Xuân hít mũi . Cô quay qua Chiêu Mai :
- Mẹ khóc.
- Vậy hả ?
Chiêu Mai tự nhiên cũng thấy cay mắt rồi khóc ngon lành :
- Tại mẹ mừng đó . Chị biết mà.
Cô hỉ mũi vào khăn tay . Chiêu Dương cũng chảy nước mắt . Hai bên không ai nói chuyện được . Cuối cùng Chiêu Ly giật máy :
- Dương ơi !
- Dạ !
- Em nhận ra được tiếng chị không ?
- Em có nhận ra.
- Thắng có đó không em ?
- Không , chị.
- Bây giờ em thấy thương Thắng chưa ?
- Em thương lắm.
- Còn nó ?
- Cũng thương em.
- Vậy là được rồi . Chị mừng lắm Dương . Hôm nghe mẹ kể em bị tai nạn . Chị buồn muốn chết được . Chị đang chuẩn bị về thăm em này . Có lẽ mẹ và chị sẽ ở bên đó trong tháng tết . Em chịu không ?
- Em chịu . Mừng quá.
- Em đang ở nhà chị Mai hả ?
- Dạ.
- Em nói chuyện với mẹ đi.
Bà Xuân hình như đã dịu cơn xúc động :
- Những lúc thằng Thắng không có nhà con chơi với ai ?
- Chơi với mẹ anh Thắng , với bà nội.
- Mẹ chồng con tốt với con không Dương ? Con hiểu ý mẹ không ?
- Dạ . tốt.
- Mẹ hy vọng lúc mẹ về con đã bình phục hẳn . Ráng chờ mẹ nghe.
- Dạ.
- Giờ này bên đó tối rồi phải không ? Thôi , hai chị em ngủ đi.
- Dạ !
Bà Xuân còn lưu luyến nói thâm vài câu rồi cúp máy . Chiêu Mai ôm ngang lưng Chiêu Dương :
- Mẹ với Chiêu Ly sắp về hả ?
- Dạ.
- Chừng nào ?
- Chị Ly bảo Tết.
- Lúc đó là em hoàn toàn bình phục rồi đó.
Cô đứng dậy , đi về phòng mình . Quân còn thức chờ cô :
- Hai chị em nói gì mà em khóc vậy ?
Chiêu Mai cười :
- Tại thấy mẹ khóc tự nhiên em mủi lòng khóc theo
- Em với Chiêu Dương đúng là mít ướt
Thấy Chiêu Mai ôm gối đứng lên , Quân nhìn theo :
- Tối nay bỏ anh ngủ một mình hả ?
Chiêu Mai nghịch ngợm ấn ngón tay trên mũi Quân :
- Không phải một tối mà là bốn tối
- Dữ vậy Mai
Anh kéo tay Chiêu Mai :
- Hay chừng nào Chiêu Dương ngủ thì em qua đây với anh
- Xí ! Tham lắm !
Cô cười giòn tan :
- Thôi , ngủ đi ông
Chiêu Mai rời Quân , cô đi ra ngoài và khép cửa phòng lại . Cử chỉ của Quân làm cô cười một mình . Từ lúc cô về nhà , Quân quấn quít bên cô hơn cả những ngày mới cưới . Hình như sự đổ vỡ làm anh ăn năn và quí trọng hạnh phúc hơn . Tuy Quân không nói ra nhưng cô biết , một lần tình cảm đi hoang , Quân nhận ra rằng anh không thể yêu ai hơn cô , nhất là cách cư xử thô thiển của Yến Phương đã làm anh ngán ngẩm , kinh hoảng.
Đẩy cửa phòng cuối bước vào , Chiêu Mai thấy Chiêu Dưong đã thay áo ngủ và đang loay hoay dọn giường . Cô ngạc nhiên thực sự :
- Em tự làm mọi thứ được rồi à ? Từ hồi nào vậy Dương ?
- Em không nhớ.
- Không có chị , ai lo thay đồ cho em ?
- Mẹ em với anh Thắng.
- Em tự làm lấy một mình từ lúc nào ?
- Em không nhớ.
Chiêu Mai đưa sợi dây cho Chiêu Dương :
- Em giăng mùng thử chị xem.
Thấy Chiêu Dương buộc dây còn hơn khó khăn , lọng cọng . Chiêu Mai phì cười :
- Để chị làm cho . Nhưng em làm vậy là khá rồi . Chị mừng lắm.
Nằm xuống giường , Chiêu Dương nhắm mắt như ngủ . Nhưng lát sau cô lại mở mắt :
- Chị Mai !
- Gì em ?
- Người đó tên gì ?
- Em nói ai ?
- Người đi với anh Thắng
Chiêu Mai cau trán như cố hiểu :
- Đi đâu , lúc nào ?
- Lúc tối đó , đẹp lắm !
Chiêu Mai như lờ mờ đoán ra :
- Em muốn hỏi con nhỏ mà em đã gặp ở nhà hàng ấy hả ?
- Dạ.
- Nhỏ đó tên Trâm , Mỹ Trâm . Con bà Kim Vinh , chỗ đó làm ăn với thằng Thắng mà em không biết hả ?
- Em nhớ ra rồi.
Chiêu Mai ngồi dậy lo lắng :
- Nhưng sao tự nhiên em nhớ mấy chuyện đó ? Em nghĩ gì vậy ?
- Em giận anh Thắng
- Giận cái gì ?
- Nhỏ đó là bồ của ảnh.
Chiêu Mai lo thật sự :
- Không phải bồ đâu , em đừng nghĩ lung tung.
- Em thấy họ rất thân nhau.
Chiêu Dương muốn nói nhiều . Nhưng cô không sao diễn đạt được . Cô nhớ rất rõ những gì diễn ra buổi tối ấy . Khi cô lên lầu thì Thắng và cô gái nọ đi xuống . Thắng ôm ngang người cô gái , tay cô choàng qua cổ anh . Đầu gục trong vai anh . Chiêu Dương nhớ rất rõ cô đã có cảm giác đau điếng người . Sau đó là sự hoảng hốt chới với và cảm nhận được sự đau đớn khi cơ thể lăn không gì kìm giữ xuống các bậc cầu thang . Không hiểu sao cô bỗng nhớ lại tất cả mọi thứ . Và cảm thấy khổ sở không ít . Những điều đó cô không thể diễn tả với Chiêu mai . Ngôn ngữ trở nên bất lực . Chiêu Dương ngồi dậy với cảm giác bứt rứt . Cô lắc đầu , đập tay vào gối :
- Em ghét anh Thắng lắm.
- Em làm sao vậy Dương ?
Chiêu Mai rối lên . Cô hiểu chiêu Dương đang khốn khổ vì những ý nghĩ kinh khủng nhưng Chiêu Dương không nói hết được . Chiêu Mai thấy hoảng sợ thực sự . Cô chớp chớp mắt , tìm cách thuyết phục :
- Hôm ấy Thắng giải thích với chị là bà Vinh nhờ nó đưa cô ta về dùm . Mà cô nàng thì say ngất ngưởng , nó phải dìu đi chứ làm sao bây giờ.
- Em không tin , không tin.
- Không lẽ chị nói dối em hả Dương ?
- Cả chị cũng thương hại em.
Cô ngồi im thật lâu , rồi úp mặt xuống gối :
- Em tự ái lắm.
- Đừng nghĩ vậy mà Dương , chị năn nỉ em đó.
Nhưng Chiêu Dương không nghe . Cô lẩm bẩm :
- Tụi em đã ly dị rồi mà.
Chiêu Mai nói quyết liệt :
- Chị khẳng định là không có chuyện đó.
- Chị tưởng em còn điên sao ?
- Em không điên . Nhưng em hiểu không đúng.
Thấy Chiêu Dương nằm xuống giường úp mặt trong gối với dáng điệu câm nín , Chiêu Mai rối bời trong bụng . Cô rất sợ Chiêu Dương hoảng loạn . Nhất là bây giờ không có Thắng ở nhà , làm sao cô có thể xoa dịu được Chiêu Dương.
Suy nghĩ một lát , Chiêu Mai bước xuống giường . Cô xuống bếp pha thuốc an thần vào ly sữa , rồi trở vào phòng.
- Tới giờ uống sữa rồi Dương.
- Em bỏ lâu rồi , em ngán lắm.
- Chị pha ít lắm . Uống dùm chị đi !
Chiêu Dương ngoan ngoãn đón chiếc ly uống từng ngụm nhỏ rồi đưa trả lại Chiêu Mai . Cô nằm xuống , lát sau cô ngủ thiếp đi , hơi thở đều đặn.
Chiêu Dương ngủ rồi Chiêu Mai còn ngồi bó gối bên cạnh , cảm thấy mối lo mới . Tinh thần Chiêu Dương không ổn định như vậy , rồi Chiêu Dương sẽ sống trong nghi ngờ , đau khổ vì mặc cảm . Gì chứ chịu đựng nỗi khổ tinh thần thì thật là kinh khủng . Cô đã trải qua rồi , làm sao không thấy sợ.
Khi Chiêu Dương tỉnh lại cũng là lúc cô nhớ ra tất cả quá khứ , hoài nghi tất cả hiện tại . Cô chưa kịp bình thường thì lại chìm trong tâm trạng u ám . Biết bao giờ mới trở lại trạng thái quân bình.
Hôm Thắng về , Chiêu Dương đón anh bằng vẻ xa cách , khép kín . Ban đầu Thắng không nhận ra điều đó , nhưng Chiêu Mai kể riêng với anh . Thắng thấy lo thật sự . Anh cứ im lặng nhìn điếu thuốc trên tay mình . Chiêu Mai tư lự :
- Ban đầu chị cũng nghĩ chỉ là chuyện giận hờn đơn gai?n , rồi nó sẽ qua . Nhưng sau khi nghĩ lại chị thấy sợ quá . Đó là một cú sốc tâm lý . Dượng không thể thuyết phục được nó đâu.
- Theo chị thì sao ?
- Chị nghĩ Chiêu Dương nó sống trong tâm trạng u uất quá . Trong thâm tạm nó không tin dượng thương nó . Đã vậy rồi dẫn đến chuyện ly dị . Và cao nhất là khi nó thấy dượng… đi kiểu đó . Sau đó lại xảy ra tai nạn . Nhiều chuyện dồn dập quá , xem như đó là một chấn thương tâm lý rồi.
Thắng khẽ thở nhẹ :
- Dù sao em cũng phải thuyết phục Chiêu Dương về nhà đã . Ở đây em thấy không tiện.
- Chị chỉ sợ nó không chịu về.
Nói rồi cô đứng dậy , đi vào phòng Chiêu Dương.
Chiêu Dương đang ngồi im lìm bên cửa sổ . Cô đến đứng bên cạnh . Chưa kịp lên tiếng thì Chiêu Dương đã quay lại :
- Em muốn ở với mẹ.
Chiêu Mai kinh hoàng đứng im . Cô lúng túng định thuyết phục thì Thắng đã đứng ở cửa , giọng trầm tĩnh :
- Để anh đưa em về nhà.
- Em không muốn về.
Chiêu Mai lặng lẽ đi ra ngoài , khép cửa lại . Thắng đến ngồi trước mặt Chiêu Dương dịu dàng :
- Lúc ở sân bay anh đã hình dung em đón anh cách khác . Sao bây giờ em thay đổi vậy Dương ? Em nghĩ gì vậy ?
Anh hơi nghiêng người tới , nắm tay cô . Chiêu Dương tự nhiên rụt lại . Cử chỉ của cô làm anh hụt hẫng , hoàn toàn hụt hẫng . Anh im lặng quay mặt chỗ khác.
Chiêu Dương nói như nói với chính mình :
- Em sợ mọi thứ , em muốn ở với mẹ.
- Tại sao ? Trong khi đó em là vợ anh mà . Bỏ đi như vậy em không thấy nhẫn tâm với anh sao ?
- Anh có nhiều người , còn em thì không.
Thắng lắc đầu :
- Nhưng anh cần có em , một mình em thôi . Nếu bây giờ mất em , anh sẽ bị sụp đổ ghê gớm Dương ạ.
Chiêu Dương quay lại :
- Em không tin . Đừng thương hại em.
- Anh không thương hại . Anh chỉ yêu em . Tại sao em cứ khăng khăng phủ nhận nó vậy ? Anh phải giải thích sao cho em tin đây ?
Chiêu Dương nhìn đau đáu vào mặt Thắng :
- Anh là người quân tử.
Thắng ngước lên nhìn cô , im lặng . Chiêu Dương diễn đạt tiếp tư tưởng của mình :
- Khi em bị nạn thì anh thương hại.
- …
- Cũng như anh đã tội nghiệp nên cưới em.
- ….
- Và bây giờ anh cũng tội nghiệp
- …
- Em biết mọi người đều thấy em bất hạnh.
Thắng đứng bật dậy như hết chịu nổi.
Thắng đứng bật dậy như hết chịu nổi . Anh thọc tay vào túi quần , đứng yên nhìn ra sân . Cuối cùng anh đứng trước mặt Chiêu Dương , nói nhẹ nhàng :
- Thật ra anh không tốt như em nghĩ đâu . Anh không phải là thánh . Nếu cưới vợ vì tội nghiệp thì anh đã có ít nhất vài người vợ rồi . Trước đây anh biết nhiều người đáng tội nghiệp hơn em nhiều . Nói như vậy em hiểu được tình cảm thật của anh không ?
Ngoài sự tưởng tượng của Thắng , Chiêu Dương bình thản như không tin :
- Anh nói chuyện hay nên chinh phục được nhiều người.
- ….
- Em không còn ảo tưởng nữa.
- Mẹ em sẽ che chở cho em.
- Còn anh ?
- Anh sẽ cưới Mỹ Trâm . Chị ấy không tàn tật như em.
- Em không được nghĩ vậy . Anh cấm em có tư tưởng đó đối với anh.
Nhưng Chiêu Dương như không nghe :
- Thần kinh của em không được như chị ấy.
Thắng cúi đầu như bất lực . Nhưng anh vẫn cố gắng :
- Vậy còn tình cảm của anh , em gạt bỏ đơn giản như vậy sao ?
- Đó là tình cảm thương hại.
Thắng nhìn Chiêu Dương thật lâu . Nét mặt cô như chìm đắm trong thế giới tinh thần bất ổn đầy những hoảng loạn , dằn vặt khổ đau . Vẻ buồn rầu sâu kín ấy làm anh thấy thương đến nhói lòng . Bất giác Thắng ghì lấy cô , da diết :
- Anh phải nói sao mới thuyết phục được em đây ? Trên đời này anh chưa yêu ai như đã yêu em . Và bây giờ anh còn yêu hơn nữa . Đừng làm anh phải khổ nghe Dương.
Chiêu Dương nhắm kín mắt như trốn chạy . Cô nhớ đến tận nguồn của buổi tối bi kịch ấy , Thắng cũng đã ôm Mỹ Trâm như thế này… Chiêu Dương chợt vùng ra . Cô đứng sát vào tường :
- Anh đừng có quyến rũ nữa . Anh là hay vậy lắm.
- Dương !
Thắng muốn giữ tay cô lại . Nhưng Chiêu Dương đã bỏ chạy ra ngoài . Thắng nghe tiếng chân Chiêu Mai hấp tấp đi lên . Anh chán nản ngồi phịch xuống , cảm thấy xung quanh là sự trống vắng đến ngao ngán . Thắng lục tìm gói thuốc trong túi và chìm đắm trong những suy nghĩ dằn vặt . Tự trách mình , sự nuối tiếc , yêu đương , bất lực… Những tình cảm tột đỉnh làm anh muốn điên lên . Đánh rơi mất cả phong thái trầm tĩnh vốn có , anh đấm mạnh tay xuống bàn . Cả người như đổ gục vì sự mềm nhũn của ý chí , chỉ còn là sự tuyệt vọng .
Gần một năm sau , người mà Thắng và Chiêu Mai tiễn ra phi trường là Chiêu Dương xanh xao , buồn rầu và xa vời . Mọi cố gắng của Thắng đều như giọt nước rơi trên lá . Lúc nào Chiêu Dương cũng yêu cầu sống xa anh một thời gian . Cuối cùng Thắng phải làm thủ tục cho cô đi du lịch qua Pháp . Anh có cảm tưởng đó là một cuộc chia tay không hẹn ngày gặp lại . Càng ngày Chiêu Dương càng khép kín với anh . Rốt cuộc anh không hiểu đợc cô nghĩ gì . Và anh thì cũng không thể giam cô trong thế giới tình cảm mà cô hoài nghi . Hãy để khoảng cách xa cách nhớ nhung làm Chiêu Dương thức tỉnh.
Để Chiêu Mai ở lại phòng chờ . Thắng đưa cô lên tận máy bay . Trước giờ cất cánh mới đi xuống . Anh nhìn Chiêu Dương thăm thẳm , như nói lời cuối cùng :
- Rốt cuộc anh vẫn không giữ được em . Có thể em muốn xa anh vĩnh viễn . Nhưng anh vẫn cứ chờ . Khi nào em nghĩ lại hãy trở về với anh.
Chiêu Dương dạ nhỏ một tiếng . Cô khẽ quay đầu nhìn theo dáng Thắng đứng ở cuối máy bay . Rồi khoanh tay trước ngực , vẻ mặt bất động.
Cả cô cũng không hiểu được mình có quay trở lại hay không.
Chiêu Ly xếp lá thư trả lại ngăn tủ . Cô giận run lên . Thì ra mẹ cô vẫn còn lưu luyến ba . Mẹ còn thương được người như vậy . Cô đứng phắt dậy đi ra sân . Bà Xuân đang loay hoay nhặt những chiếc lá úa của cây kiểng . Chiêu Ly đi thẳng tới chỗ bà :
- Mẹ , con đã đọc thư ba rồi . Không phải con cố ý lục tủ mẹ . Con chỉ kiếm mấy tấm hình thôi . Sao mẹ giấu con ? Nếu cố ý giấu thì mẹ phải đốt đi mới phải.
Bà Xuân ngừng tay , đứng yên một lát . Cuối cùng thì bà cũng không giấu được Chiêu Ly . Bà khẽ thở dài :
- Con đọc hết mấy là rồi hả ?
- Đọc hết , vậy là mẹ vẫn lén gởi tiền cho ba . Chuyện này chị Mai với Chiêu Dương biết không ?
- Không đứa nào biết hết . Nhưng con nói chi nặng nề vậy Ly ? Tại sao mẹ phải lén gới chứ ?
Chiêu Ly dịu lại :
- Con xin lỗi ! Nhưng con không chịu nổi khi tới giờ mà ông ấy còn đeo bám mẹ . Ai cho ổng địa chỉ của mẹ vậy ?
- Mẹ không biết.
Chiêu Ly nhếch môi :
- Ra nông nỗi này rồi à ? Sớm vậy ? Ổng mà chịu làm bảo vệ thì chắc là tới đường cùng rồi . Đáng lắm !
- Ly ! Con có biết con đang nói về ba mình không ?
- Biết . Nhưng con không chấp nhận mẹ yếu đuối như vậy . Ông ta phải trả giá cho sự nhẫn tâm của mình . Mẹ không được tội nghiệp như vậy . Mai mốt Chiêu Dương qua đâu không khéo nó sẽ nghe lời mẹ , rồi khi về bên đó nó tiếp tục cho tiền ổng . Biết vậy con không thèm khổ trí lo cho mẹ qua đây làm gì.
Chiêu Ly nói một hơi rồi bỏ vào nhà . Bà Xuân còn ngồi lại ngoài sân . Biết Chiêu Ly giận nên nói vậy nhưng bà vẫn đau khổ , không bao giờ bà dung hòa được mối quan hệ của cô với ông Xuân . Cô con gái cứng đầu không hề biết nghe ai ngoài ý muốn của mình . Bà giấu nhưng rốt cuộc cũng không xong.
Chiêu Ly hình như chưa hết tức . Cô đi trở ra :
- Không biết lòng tự trọng của ổng để đâu mà dám viết thư xin tiền mẹ . Lại còn muốn mẹ bảo lãnh qua đây nữa hả ? Tiền của con không phải là giấy lộn đâu . Nếu mẹ còn thương ổng thì mẹ cứ về bên đó mà lo cho ổng . Đừng bắt con phải cưu mang thêm ổng . Tiền đó thà con cho mấy người ăn mày.
- Chiêu Ly !
Nhưng cô quắc mắc lại nhìn bà :
- Mẹ đừng ép buộc con . Mẹ bắt tụi con phải có người cha không ra gì , rồi bây giờ lại tiếp tục bắt con phải trả hiếu cho ông ta à ? Con ghét thói đạo đức rởm đó lắm.
- Em không nên nói như vậy , Chiêu Ly.
Giọng hoà nhã của Entơny làm Chiêu Ly bực bội quay lại . Anh đang đứng ở cửa , có lẽ đã nghe hết mọi chuyện . Cô gắt giọng :
- Tốt hơn hết là anh đừng xen vào chuyện này.
Cô nói tiếng Pháp với Entơny nên bà Xuân không hiểu :
- Anh không được tham gia vào chuyện này , em sẽ không để yên đâu . Mẹ lúc nào cũng yếu đuối , em ghét như vậy lắm.
Cô đi thẳng vào nhà . Entơny định đến nói chuyện với bà Xuân . Nhưng sợ Chiêu Ly không vui nên anh cũng đi vào . Còn lại một mình , bà ngồi lặng lẽ ngoài sân . Buồn rầu và tức giận vì Chiêu Ly quá cố chấp , ăn nói bạt mạng . Sống với cô , bà không cảm thấy được sự chia xẻ như khi ở cạnh Chiêu Mai . Nhưng trở về Việt Nam thì bà không đủ can đảm.
Bà cũng không hiểu tại sao ông Xuân biết địa chỉ của bà . Có lẽ qua bạn bè . Bây giờ ông đã trắng tay . Điều đó không làm bà ngạc nhiên . Khi nhận thư kêu gọi sự giúp đỡ của ông , lòng bà thấy một chút tội nghiệp . Bà đang sống sung sướng , nghĩ đến việc trở lại quãng đời vừa qua bà không đủ can đảm . Sau này bà xem việc chia tay với ông Xuân như là đã thoát nợ . Tình nghĩa cũng không còn . Tự trong thâm tâm bà xem việc cho tiền ông cũng giống như người ta bố thí cho người nghèo khổ chứ không hơn không kém . Nhưng để cho Chiêu Ly biết thì bà không muốn.
Thật ra thái độ của Chiêu Ly như vậy cũng không có gì đáng giận . Cô đã vì gia đình quá nhiều . Nếu không có cô thì bà sẽ phải tiếp tục sống trong tủi nhục . Bà không thể vì người chồng chẳng ra gì mà làm khổ con gái . Chiêu Ly là đứa con gái có cá tính quá mạnh . Yêu đến cùng và ghét cũng đến cùng . Làm sao bắt nó phải sống khác được . Cũng như mối hận đối với ông Xuân luôn đeo đẳng trong lòng bà cũng không thể dứt bỏ , không thể quên . Chiêu Ly trẻ tuổi đâu có dễ vị tha…
Bà Xuân đứng dậy , đi vào nhà tìm Chiêu Ly . Cô đang giũa móng tay . Cử chỉ vừa đài các vừa như có chút hấp tấp bực bội trong lòng . Bà Xuân biết cô vẫn còn vướng vít chuyện ban nãy . Tự nhiên bà thấy tội nghiệp :
- Con nghe mẹ nói này . Mẹ con mình sống như vậy là yên ổn rồi . Mẹ không muốn để chuyện của ba con xen vào làm mình mất vui . Con quên ổng đi.
- Nhưng mẹ đâu có quên.
- Mẹ cũng không nghĩ tới ổng nhiều . Có tiền dư thì cho , không thì thôi . Mẹ hoàn toàn không còn vương vấn về mặt tình cảm với ổng đâu , con đừng lo.
- Thật ra con cũng không muốn mẹ liên lạc với ổng . Cắt được rồi thì dứt bỏ hết . Thư từ chỉ cho thêm bận bịu . Phải chi ông ta xứng đáng một chút . Đàng này…
- Mẹ hiểu rồi Ly . Con đừng lo . Còn chuyện Chiêu Dương . Khi nó ở bên đó , mẹ đã giấu nó với Chiêu Mai , thì không có lý nào mẹ kể cho nó nghe về ba hết . Mẹ không muốn con cái vướng bận về ổng . Để tự mẹ thu xếp với ổng , con hiểu không ?
Chiêu Ly gật đầu :
- Con muốn mẹ sống sao cho thoải mái . Còn con thì dứt khoát không bao giờ lo tới ổng . Ai đánh giá con ra sao mặc họ.
Cô lại cắm cúi vào mấy móng tay như không quan tâm đến chuyện đang nói nữa . Bà Xuân đứng dậy đi về phòng mình . Cảm thấy một chút phiền muộn , cái phiền muộn biết là vô ly vẫn không dứt bỏ được.
Ngoài phòng khách , Chiêu Ly vẫn ngồi dựa vào nệm . Hài lòng ngắm nghía khuôn mặt xinh đẹp trau chuốt của mình . Cô đang tự bằng lòng với những gì mình có , một tâm trạng mà trước đây cô không tìm thấy . Cô không muốn để bị vướng vào chuyện buồn nào . Nhất là những ký ức về ba mình.
Sự thù ghét ông đã ngấm vào máu , ăn sâu vào tim . Vốn tính cứng rắn , Chiêu Ly không hề thấy động lòng khi biết ông sống khổ sở . Cô ghét cả những sự thương hại hoang phí đối với ông . Có lúc cô cũng thấy gợn lên trong lòng cảm giác gần như bứt rứt . Nhưng cô gạt phăng nó ngay . Cô không thích những tình cảm yếu đuối như vậy.
Tại sao con người cứ bị những tình cảm ủy mị ràng buộc chứ ? Cũng như mẹ , tại sao cứ bị một người không ra gì chi phối , để rồi tự dằn vặt đau khổ , tự làm đen tối cuộc đời mienh . Và nhất là kéo theo cả đám con . Nghĩ tới đó , Chiêu Ly lại bừng giận . Cô đứng bật dậy , ném phăng chai sơn móng tay vào tường , rồi nện gót bỏ ra ngoài.
Thật là bực mình . Ngay cả cô cũng bị vướng bận , thật ra nói dứt bỏ tình cảm thiêng liêng không phải là dễ . Nhưng với Chiêu Ly , càng nhận ra mình yếu đuối cô càng phũ phàng gạt phăng nó đi.
Cô không ghét ba mình nữa . Đó là sự thật . Ai có thể ghét người đã ngã ngựa . Nhưng cô muốn có sự công bằng . Ông đã làm khổ bao nhiêu người thì chính bản thân ông cũng phải chịu khổ . Chiêu Ly không thích để Trời Phật soi xét . Đợi Trời Phật lâu lắm . Cô muốn chính mình phải là người thực hiện sự công bằng.
Nhưng chuyện ông Xuân chỉ làm Chiêu Ly bực vài ngày rồi quên bẵng . Tâm trí cô đang bị cuốn hút vào công việc đáng lo hơn . Cô đang chuẩn bị mở một nhà hàng , điều đó cũng làm cô vui như việc đón Chiêu Dương . Những ngày này cô ráo riết giải quyết cho xong công việc của mình , để khi Chiêu Dương qua , cô có thể rảnh rỗi hơn.
Một tuần sau , Chiêu Ly , bà Xuân và Entơny ra sân bay đón Chiêu Dương . Bây giờ là mùa đông . Hôm nay không có tuyết rơi , nhưng trời rất lạnh . Trong chiếc áo lông thú trắng như tuyết , nhìn cô đẹp một cách kiêu sa . Chiêu Ly đứng im lìm , mắt nhìn lên màn hình hồi hộp chờ thấy dáng của Chiêu Dương.
Nửa giờ sau Chiêu Dương đi ra . Cô có vẻ lạc lõng và bước đi chậm rãi . Vai khoác chiếc giỏ đi đường , cô mặc bộ vest màu xám , chiếc nón nhỏ và áo khoác dài bằng lông thú . Lịch lãm và quí phái , khiến những người hành khách phải ngoái lại nhìn . Chiêu Ly nhìn cô từ đầu đến chân , hài lòng vì vẻ đẹp rực rỡ kiêu sa của cô . Bà Xuân ôm chặt lấy Chiêu Dương , mừng ứa nước mắt :
- Tối qua mẹ không ngủ được . Cứ nôn nóng chờ sáng để đón con . Con có lạnh không ?
- Dạ lạnh.
Bà Xuân khép vạt áo lại cho cô . Chiêu Dươgn bị Chiêu Ly ôm chặt , cô cũng vòng tay ôm Chiêu Ly :
- Em nhớ chị quá.
- Chị cũng vậy , đêm qua chị cũng không ngủ được.
Entơny bước tới , trầm tĩnh bắt tay Chiêu Dương”
- Chào Chiêu Dương . Cô đi đường có mệt không ?
Chiêu Dương xiết nhẹ tay anh , cười dịu dàng :
- Cám ơn anh , em không thấy mệt lắm Có điều lạnh quá.
Chiêu Ly choàng tay qua lưng cô :
- Bây giờ đang mùa đông mà . Vài hôm nữa em sẽ thấy tuyết rơi . Lạnh lắm , lạnh hơn bây giờ nữa.
- Có đẹp như mưa bên mình không chị ?
- Mỗi cái có vẻ đẹp riêng . Bây giờ về nhà nhanh lên . Chị đã chuẩn bị mấy món ăn mà em thích rồi . Đói chưa cưng ?
- Em đã ăn trên máy bay nên chưa đói chị ạ.
Chiêu Ly nhìn bà Xuân :
- Nó hoàn toàn bình thường rồi . Mẹ thấy vậy không ?
- Mẹ cũng thấy vậy . Lúc mẹ chua đi nó không biết gì hết.
Chiêu Dương mỉm cười :
- Hơn một năm rồi còn gì . Bây giờ em có thể đi làm được rồi.
Chiêu Ly mân mê ngón tay Chiêu Dương :
- Nếu em muốn , chị sẽ lo cho em ở đây luôn.
- Em chưa biết.
Chiêu Dương tư lự nhìn ra ngoài cửa kiếng . Cô đang nhớ đến Thắng , nhớ đến vẻ mặt buồn rầu khi anh nói với cô : “Khi nào em nghĩ lại thì hãy trở về với anh .”
Suốt thời gian ngồi trên máy bay , Chiêu Dương chỉ nghĩ đến những gì anh nói . Có lẽ cô thấy hối hận vì đã ra đi . Nhưng rồi cô hiểu nếu ở lại cô sẽ cứ mãi bị dằn vặt . Tốt hơn hết là có thời gian xa cách để cô hiểu rõ lòng mình hơn nữa.
Buổi tối đầu tiên , Chiêu Ly làm một buổi tiệc lớn đón Chiêu Dương . Cô mời tất cả bạn bè và gia đình Entơny tới dự . Có cả khiêu vũ . Chiêu Dương mệt nhoài vì những người đến làm quen . Cô nói tiếng Pháp rất sõi , cộng với vẻ kiều diễm duyên dáng , cô trở thành nhân vật trung tâm của buổi tiệc . Rất nhiều người mời cô nhảy , đa số là thanh niên Việt Nam , vài người Pháp , bạn của Entơny . Tất cả đều bị thu hút vì nét thanh tao pha vẻ thơ ngây của cô . Chưa bao giờ cô và Chiêu Ly có một dạ tiệc vui nhộn đến cuồng nhiệt như vậy.
Khuya , Chiêu Dương vào căn phòng dành riêng cho mình , mệt nhiều hơn vui . Cô vừa nằm xuống giường thì bà Xuân đẩy cửa vào :
- Thắng gọi điện chơ con kìa , con xuống nói chuyện với nó đi.
Chiêu Dương ngồi bật dậy , lấy chiếc áo khoác choàng vội vã lên người , tay hất tóc , cô chạy thật nhanh ra phòng khách . Bà Xuân nhìn theo cô , khẽ thở dài.
Chiêu Dương cầm máy lên , nói nhỏ :
- Alô , em đây.
- Em ngủ chưa ?
- Chưa , sao anh gọi khuya vậy ?
- Vì anh nghĩ em phải tiếp khách và tiệc tùng.
Chiêu Dương im lặng thật lâu . Cô không biết nói gì , dù lòng muốn nói rất nhiều . Cuối cùng cô nhỏ nhẹ :
- Anh gọi em có chuyện gì không ?
- Anh muốn biết em qua đó có bình yên không ?
- Em bình thường.
- Chắc em vui lắm . Anh cũng muốn thấy em như vậy.
- Còn anh , có vui không ?
- Không bao giờ , nếu chưa gặp lại em . Anh nhớ em , lúc nào cũng nhớ.
- Thật à ?
- Em không tin phải không ? Tới giờ này em vẫn không tin , anh cũng không biết giải thích ra sao . Nhiều khi anh nghĩ , hay phải nhìn thấy anh khóc em mới hiểu anh đau khổ.
Chiêu Dương lặng người đi , tự nhiên nước mắt tràn ra , cô quẹt mắt , im lặng . Thắng lên tiếng , giọng nghe thật buồn :
- Thôi , em ngủ đi !
- Dạ !
- Dương này !
- Anh nói đi !
- Anh muốn em nhớ điều này , lúc nào anh cũng chờ em về . Nhớ điều đó cho anh.
- …
- Thôi em ngủ đi !
Chiêu Dương buông máy xuống , cô ngồi thẫn thờ bên bàn . Chiêu Ly ngồi xuống bên cô :
- Nếu em muốn về , chị sẽ đăng ký vé máy bay cho em
- Em chưa muốn về đâu
- Ở lại em cũng không vui , chị thấy em toàn tự làm khổ mình thôi . Dứt khoát tư tưởng đi Dương.
Bà Xuân xen vào :
- Khuya rồi , hai đứa đi ngủ đi , chuyện trò thì mai hẵng nói.
Chiêu Dương lắc đầu :
- Con không thấy buồn ngủ mẹ ạ.
- Lạnh quá con không ngủ được hả ?
- Con cũng không biết . Nhưng cứ tỉnh táo hoài , con không muốn ngủ.
Bà Xuân đứng dậy :
- Để mẹ pha cà phê , ba mẹ con thức nói chuyện.
Chiêu Ly đứng dậy xuống bếp phụ mẹ . Lát sau trên bàn đã có một tiệc trà nhỏ . Chiêu Ly bày ra dĩa những viên kẹo tcủaphiphe , một bình trà và ba tách cà phê . Chiêu Dương nhìn chị :
- Sao chị không rủ anh Entơny thức chơi ?
- Kệ , để ảnh ngủ . Có ảnh mình nói chuyện không thoải mái.
Chiêu Dương cầm viên kẹo lên , cắn nhẹ lớp chocolate và hột điều . Cô nhớ mỗi chuyến bay về Thắng thường mua loại kẹo này cho cô , và anh biết cô thích hình dạng ngộ nghĩnh của nó . Tự nhiên Chiêu Dương nhớ lại những lần Entơny tiếp cô bằng bánh chocopie và coca . Những ngày xa xôi đó đã qua , không để lại ấn tượng gì trong cô cả . Chiêu Dương cười tư lự :
- Chị còn ý định ly dị không , chị Ly ?
Chiêu Ly lắc đầu , cười dịu dàng :
- Không.
Chiêu Dương nhìn Chiêu Ly . Rất ít khi cô thấy bà chị mình có được vẻ hiền dịu như vậy . Nhất là khi nói về Entơny . Tự nhiên cô cũng mỉm cười :
- Như vậy là chị thương rồi . Đúng không ?
- Hình như vậy.
Mắt Chiêu Dương long lanh :
- Cũng như em . Ngày trước em nghĩ rằng em không bao giờ thương anh Thắng . Nhưng là vợ chồng rồi tình cảm đó mới xuất hiện.
Chiêu Ly nhìn cô , cười âu yếm vì sung sướng . Cuối cùng thì Chiêu Dương cũng đã hạnh phúc . Cô đã không lầm lẫn cắt đứt quan hệ tình cảm của cô em đối với Entơny . Cô chống cằm cười khẽ :
- Bây giờ em còn hận chị không ?
- Không , em chưa khi nào hận chị cả . Sau này em mới hiểu . Nếu như…
- Nếu ngày đó chị không cản , em sẽ buồn chán vì thần tượng bị sụp đổ.
Chiêu Dương nhẹ lắc đầu :
- Chị đừng nên nghĩ về anh ấy như vậy . Thật ra anh ấy là người tốt , và chủ yếu là thương chị . Cái đó quan trọng lắm.
- Chị cũng không biết nó quan trọng ra sao . Nhưng thật tình là chị không thấy vậy là sung sướng.
Chiêu Ly nín lặng . Sẽ không ai hiểu được tình cảm sâu thẳm của lòng cô . Điều bất hạnh là tất cả sự say mê rung động của mối tình đầu cô đã cho Thắng . Nếu gặp được một tính cách hay hơn anh có lẽ cô đã yêu được . Vậy mà cô đã không tìm thấy người đàn ông thứ hai khác như anh . Không ai đủ sức khơi lên trong cô sự cuồng nhiệt . Nhất là Entơny . Tự nhiên cô cười chua chát :
- Có lẽ số chị sinh ra không phải để yêu . Chị không ly dị đơn giản vì muốn trả nợ cho anh ấy . Entơny giúp chị về kinh tế , anh ấy cần chị về tình cảm , thế là sòng phẳng . Tính chị thích công bằng . Đã vay thì phải trả , đơn giản như vậy đó.
Bà Xuân lắc đầu thở dài :
- Con lúc nào cũng tính toán , ngay cả cuộc sống vợ chồng cũng chi li . Không nên như vậy Ly à.
Chiêu Ly nuốt ngụm cà phê , nheo mắt :
- Tính con là vậy rồi , nếu không khôn thì con đã chết ngắc . Con rút kinh nghiệm của mẹ đấy . Mẹ để ba ăn hiếp suốt cuộc đời . Con thì không chịu như vậy.
Chiêu Dương cãi :
- Nhưng cuối cùng mẹ cũng tự vùng lên vậy .Bằng chứng là mẹ đã ly dị với ba.
- À , chuyện đó thì phải xét lại.
Bà Xuân nhìn Chiêu Ly , như không muốn nói chuyện đó . Nhưng cô không để ý :
- Em biết bây giờ ba làm gì không ?
Chiêu Dương buồn buồn :
- Ba làm bảo vệ cho trường học gần nhà em . Ban đầu em không biết . Nhưng rồi có một lần em theo nhỏ bạn đi đón con nó , em thấy ba.
- Thế em nghĩ sao ?
- Em thương ba lắm . Nhưng không thể đưa ba về sống với em . Còn mẹ anh Thắng với bà nội nữa . Mà em cũng không thể bảo anh Thắng tách ra ở riêng . Bỏ bà nội cho ai . Em khổ tâm lắm.
- Vậy em có cho tiền ba không ?
- Có chị ạ.
Chiêu Ly cười khẩy :
- Đấy , cuối cùng ông ta cũng vẫn sống phây phây , mẹ yên tâm rồi nhé.
Chiêu Dương khẽ cau mặt :
- Chị nói gì vậy chị Ly , đó là ba mình mà.
Bà Xuân đặt tách cà phê xuống dĩa , khoát tay :
- Thôi , hai đứa đừng nói chuyện đó nữa . Mẹ cũng không thích nhắc tới ba.
Chiêu Ly bướng bỉnh :
- Mẹ tránh né làm gì . Đàng nào thì ổng cũng theo ám ảnh mình suốt đời thôi.
Bà Xuân dịu dàng :
- Hai đứa muốn nói gì mẹ không cản . Nhưng mẹ phân tích cho con thấy nè . Thật ra , ba bây giờ được cái gì ? Hoàn toàn mất trắng…
Chiêu Ly ngắt lời :
- Ổng không mất gì cả . Mẹ và Chiêu Dương vẫn nuôi ổng đó thôi.
- Thế con tưởng tiền mẹ cho là đủ à ? Không như con nghĩ đâu . Có tiền như vậy bấp bênh lắm . Ba mất một gia đình , mất bạn bè và vị trí trong xã hội , cái đó còn khổ gấp trăm lần thiếu tiền . Khi về già người ta cần những cái căn bản hơn con hiểu không ?
- Thế mẹ có định bù đắp cho ba không ?
Bà Xuân điềm nhiên :
- Không . Đối với mẹ , nợ đã hết rồi . Mẹ không còn nghị lực để hàn gắn nữa . Còn ba đứa con đối với ba ra sao tùy thuộc mỗi đứa , mẹ không khuyên gì hết . Các con lớn rồi , có suy nghĩ độc lập rồi , mẹ ép sao được . Nhưng mẹ nói để Chiêu Ly suy nghĩ một chút . Dù sao đó cũng là ba con.
Chiêu Ly nhăn mặt :
- Thế ổng có xem tụi con là con không ? Không chừng có lúc ổng tiếc tại sao mẹ sinh ra tụi con mà không sinh ra con gà hay vịt gì đấy , lúc cần có thể làm thịt ăn , sanh ra con thì vô dụng lắm . Ổng không lợi dụng được gì cả.
Chiêu Dương nhìn Chiêu Ly , vẻ không đồng tình :
- Có thể chị ghét ba vì ba đối xử tệ với gia đình . Nhưng bây giờ ba sa cơ rồi , em thấy chị không nên cố chấp.
Chợt nhớ ra Chiêu Ly tò mò :
- Thế chị Mai có ý kiến sao ?
- Chị Mai thì hoàn toàn có thể mời ba về sống chung . Nhưng chỉ không muốn.
- Sao vậy ?
- Chỉ nói tình cảm cha con lợt lạt quen rồi . Chỉ không muốn hy sinh niềm vui riêng tư . Với lại ba ở nhà chỉ không biết nói chuyện gì , khó xử lắm.
- Vậy hả ?
- Nhưng chị Mai không ghét ba như chị . Chỉ vẫn tới thăm và cho tiền ba.
- Xem ra mọi người đều tốt với ổng . Chỉ có mình chị là con người tội lỗi đầy đầu.
Cô cười khẩy :
- Nhưng tiếc là chị không có ý định sửa đổi . Không hề.
Cô chậm rãi rót trà vào tách , nhấp môi như suy nghĩ , rồi nheo mắt :
- Không bao giờ chị quên cảnh khốn khổ của mẹ và chị Mai lúc đó . Nếu ông ta mê chơi bời thì còn có thể tha thứ , đàng này ông cố tình hất mẹ ra khỏi nhà , đến không có chỗ mà ở thì không bao giờ tha thứ được . Sao mẹ quên dễ dàng thế ? Khi con cáo sa cơ thì nó cũng chỉ kêu cứu chứ không hề biết hối hận . Ba cũng vậy đó . Để cho ông ta khốn khổ mà nhìn lại việc làm của mình.
Chiêu Dương và bà Xuân im lặng . Trong thâm tâm cả hai đều thừa nhận Chiêu Ly nói đúng , có điều… Hận cũ vẫn còn , nhưng không ai muốn trả thù bao giờ.
Chiêu Dương ngẩng mặt lên cười nhẹ :
- Mình đừng nói chuyện này nữa chị Ly . Nói đến ba là mình mất vui , mà ai cũng có cái lý riêng và xem ra đều đúng cả . Em thấy ai nghĩ sao cứ làm vậy . Không nên có ý kiến , chị đồng ý không ?
Chiêu Ly thở hắt ra :
- Chị biết có xúi mọi người bỏ rơi ba cũng không được , thôi thì coi như chị không biết gì hết . Ai làm gì thì làm.
Cô đứng dậy , ra ngoài nhìn đồng hồ :
- Buồn ngủ chưa Dương ?
Bà Xuân cũng kéo ghế đứng dậy :
- Con không buồn ngủ thì cũng phải nằm một chút . Khuya rồi.
Bà theo Chiêu Dương vào phòng cô , cẩn thận gài lại cửa sổ và đắp mền lên tận cổ cho cô rồi mới đi về phòng mình.
Chiêu Dương nằm lăn lộn trên giường , cô cứ mở mắt nhìn trần nhà , không sao ngủ được . Cô ngồi dậy , muốn ra ngoài gọi điện cho Thắng . Nhưng không hiểu sao cô vẫn cứ ngồi yên trên giường . Nhớ anh đến muốn khóc.
Tự nhiên Chiêu Dương nhớ lại buổi tối khi ở nhà Chiêu Mai về nhà Thắng . Cô và anh thức đến khuya . Lúc đó Thắng đã nói rất nhiều , thuyết phục rất nhiều . Nhưng cô cứ một mực không tin , lúc ấy tinh thần cô còn hoảng loạn , một trạng thái kỳ lạ mà đến giờ cô cũng không giải thích được , vừa yêu vừa hận Thắng . Cô đẩy anh ra khi anh muốn ôm cô , và cự tuyệt cả những ân ái . Cuối cùng Thắng trở lại tình trạng như cũ , nghĩa là mỗi người sống với thế giới riêng của mình . Bây giờ cô mới hiểu sự chịu đựng ghê gớm của anh.
Đó là sự chịu đựng đau khổ , nhất là sau khi cô và anh đã trải qua những giây phút chăn gối tuyệt đỉnh hạnh phúc.
Chiêu Dương vùi người xuống giường , cô không ngờ mình nhớ Thắng nhiều đến vậy . Một nỗi nhớ mà lúc ở bên anh cô không hình dung được mình sẽ như vậy.
Hôm sau Chiêu Dương dậy muộn . Cảm thấy lạnh , cô khoác áo lên , đến cửa sổ nhìn ra sân.
Cô không còn nhận ra mọi thứ nữa . Cảnh vật như thay đổi hoàn toàn . Lạnh giá và toàn một màu trắng . Tuyết rơi đêm qua , lúc cô ngủ . Sáng nay những bông tuyết còn đọng trên bờ tường ngoài sân và lối đi trắng xóa . Chiêu Dương kêu lên thích thú , lần đầu tiên cô thấy tuyết rơi.
Cô mở cửa chạy ra ngoài tìm mẹ . Bà Xuân đang đứng ở trong bếp . Thấy Chiêu Dương , bà cười mỉm :
- Con dậy rồi đó hả ? Đói chưa ?
Chiêu Dương không trả lời , nhìn quanh :
- Chị Ly đâu rồi mẹ ?
- Đi làm rồi.
- Vậy thường ngày mẹ cũng ở nhà một mình à ?
- Ừ , sáng mẹ đi chợ , loay hoay công chuyện nhà rồi cũng hết ngày . Ở không cũng buồn . Con đói chưa ?
- Dạ đói.
Cô nhìn vào chiếc xoong trên bếp ga , tò mò :
- Mẹ nấu gì vậy ?
- Nấu súp cho con . Rửa mặt đi rồi vào ăn . Chị Ly với anh Ba con sắp về đó.
- Ủa , trưa vậy rồi hả mẹ ? Nhìn ra ngoài con không biết đó.
Bà Xuân cười :
- Tại con chưa quen.
Chiêu Dương chép miệng , xuýt xoa :
- Tuyết rơi đẹp quá há mẹ.
- Để lát nữa mẹ đưa đi chơi . Cảnh ở đây cũng đẹp lắm.
Chiêu Dương hồ hởi :
- Con phải mang máy chụp hình theo mới được.
Chiêu Dương trở vào phòng thay đồ . Khi cô trở ra , Chiêu Ly và Entơny đã về . Bữa ăn trưa đã được dọn ra . Có Chiêu Dương , bà Xuân làm rất nhiều món ăn , có cả bánh gatô nhân mứt , loại bánh tuyệt ngon mà Chiêu Dương rất thích . Entơny mang về chai rượu nho loại nhẹ để đãi Chiêu Dương . Chiêu Ly nhìn bàn ăn thịnh soạn , cô le lưỡi :
- Mai mốt Chiêu Dương về chắc con thành bé bự mất.
Chiêu Dương cũng cười khúc khích :
- Em cũng vậy . Về bên đó chắc chị Mai không nhận ra em quá.
Mọi người ngồi vào bàn . Chiêu Dương ngạc nhiên nhìn dĩa bún nóng rắc hạt tiêu , ngạc nhiên :
- Sao mẹ biết làm nhiều món ăn thế ? Con nhớ lúc ở nhà mẹ đâu có nấu nướng gì nhiều đâu.
- Ở không thì mẹ nghiên cứu nấu nướng cho đỡ buồn . Với lại Entơny kén ăn lắm . Mẹ phải đổi món thường xuyên mới được.
Entơny cười :
- Con ăn cái gì cũng được , mẹ lo cho Chiêu Ly là đủ rồi . Cô ấy lúc nào cũng gầy cả.
Chhiêu Dương nhìn anh , nghiêng đầu :
- Thế anh có ăn được món ăn Việt Nam không ? Em nhớ lúc anh đến nhà em lần đầu , nhìn anh cầm đũa tức cười dễ sợ.
Entơny lắc đầu :
- Lúc đó anh chưa quen , bây giờ phải ăn theo Chiêu Ly , anh quen rồi.
Chiêu Dương mỉm cười nhìn vào chén của mình . Cô hơi lạ vì Entơny chiều chuộng chị Ly quá mức như vậy . Nếu chị Ly đừng quá sắc sảo có lẽ chị ấy đã hạnh phúc . Nhưng cũng không trách được chị Ly , anh Entơny mờ nhạt quá . Tính tình hiền lành , bao nhiêu đó đâu có đủ để làm nên tình yêu . Sống bên cạnh một người như vậy sẽ đơn điệu lắm.
Chiêu Dương hiểu rằng nếu gặp Entơny sau Thắng , khi cô đã hết thơ ngây , chắc chắn cô sẽ không thể yêu Entơny đâu . Cô hiểu mình thật hạnh phúc khi có Thắng . Tự nhiên cô thương Chiêu Ly ghê gớm . Chị ấy có cuộc sống đầy đủ sung sướng , nhưng sẽ không bao giờ có tình yêu . Biết làm sao được . Đó là do chị ấy muốn mà.
Ăn xong , Chiêu Dương phụ dọn bàn với mẹ , rồi về phòng mình . Cô ngồi một mình bên cửa sổ ngắm tuyết rơi . Buồn rầu vì nhớ Thắng . Khi đã xa anh hàng nghìn dặm , Chiêu Dương mới thấm thía thế nào là xa cách . Giờ đây cô không còn bị ám ảnh vì hoài nghi ghen tuông . Chỉ là nỗi nhớ dày vò . Cô mới vừa qua đây hai ngày , khó mà về ngay được . Nếu biết mình khổ sở thế này , Chiêu Dương đã không ra đi…
Vào lúc cô không ngờ nhất thì Thắng gọi điện cho cô . Chiêu Dương cầm máy mà ngực muốn vỡ ra vì hồi hộp . Cô nói khẽ :
- Em , Chiêu Dương đây . Anh Thắng phải không ?
- Anh đây , em đang làm gì vậy ?
Chiêu Dương nói như khóc :
- Em nhìn tuyết rơi.
- Vậy hả ? Nhìn như vậy em có nghĩ gì không ?
Cô rất muốn nói là nhớ Thắng , nhưng rồi lại lắc đầu :
- Em không nghĩ gì hết , cảnh đẹp lắm anh.
Tiếng Thắng cười khẽ trong máy :
- Em có thấy khuây khỏa chứ ?
- Có , em có thanh thản chút ít.
- Anh cũng mong như vậy.
- Anh đang ở đâu vậy ?
- Ở Bangcok . Máy bay vừa đáp xuống là anh vào đây gọi điện chơ em ,
Thắng im lặng một chút , rồi cười khẽ :
- Có lúc anh nghĩ khi anh về nhà thì đã thấy em ra đón , gần như anh khao khát như vậy . Càng sớm càng tốt , vì anh không chịu đựng nổi nữa . Lúc nào cũng nhớ em.
Chiêu Dương hít mũi , quẹt nước mắt :
- Thì anh đừng nghĩ tới em nữa.
Giọng Thắng sửng sốt :
- Em khóc hả ? Chuyện gì vậy Dương ?
Cổ họng Chiêu Dương như nghẹn cứng , cô ráng nói bình thường , nhưng cứ khóc tức tưởi . Bên kia đầu dây im lặng hơi lâu . Rồi Thắng nói như dỗ dành :
- Em buồn phải không ? Chuyện gì vậy ? Nói anh nghe đi.
- Không có chuyện gì đâu , anh đừng lo . Chỉ tại em nhớ nhà chút thôi.
Giọng Thắng chùng xuống :
- Xa anh rồi em vẫn không thấy vui sao ?
- Không phải như vậy . Chỉ vì em chưa quen . Đừng hỏi em nữa anh Thắng ạ.
- Thôi được , anh sẽ không nhắc chuyện đó . Mẹ với nội hỏi em có khỏe không.
- Em bình thường . Tối nay em sẽ gọi điện cho mẹ.
- Có khi nào em nhớ căn phòng của tụi mình không Dương ?
Chiêu Dương nói nhỏ :
- Có , em nhớ nhiều hơn là anh nghĩ . Anh không hiểu được em nhớ thế nào đâu.
- Anh cũng mong như vậy . Bên đó trời lạnh , em có chịu nổi không ? Nhớ mặc cho ấm lúc ngủ . Em dễ bị cảm lắm đấy.
Chiêu Dương lại hít mũi :
- Em không sao đâu . Anh đừng lo.
- Anh cúp máy nghe . Cho anh hôn một cái , chịu không em ?
- Anh có gọi điện chơ em nữa không ?
- Có chứ , gọi mỗi ngày . Cho tới khi nào em về . Chào em !
- Dạ , chào anh !
Chiêu Dương gác máy . Phía sau cô , Chiêu Ly đứng vịn thành ghế , mỉm cười , nụ cười như có một chút nuối tiếc mơ hồ :
- Em với Thắng lãng mạn thật , ít ai có tình yêu như vậy lắm.
Cô nói thêm :
- Chị nhớ hồi đó em thường mơ mộng tình cảm lãng mạn kiểu Romeo – Juliette . Bây giờ em có rồi đó , thậm chí đẹp hơn nhiều.
- Chị thấy vậy hả ?
Chiêu Ly không trả lời . Cô suy nghĩ 1lát rồi nói :
- Em nên về sớm thời hạn đi Dương . Đừng để Thắng chờ , mà em thì cũng không vui vẻ gì.
Chiêu Dương nói nhỏ :
- Nhưng làm sao em có vé máy bay sớm được.
- Đâu có sao , chị sẽ đăng ký sớm hơn thời hạn . Cả chị và mẹ cũng về với em luôn.
Chiêu Dương sửng sốt :
- Được không chị ?
Chiêu Ly mỉm cười :
- Lẽ ra mẹ với chị đã về bên đó rồi . Nhưng chị Mai bảo em qua đây nên chị hoãn lại . Bây giờ về một lượt luôn.
- Chị Mai sẽ ngạc nhiên kinh khủng.
- Em đừng nói trước . Bao giờ về tới phi trường hẵng gọi điện cho chỉ ra đón.
Chiêu Dương ôm ngang lưng Chiêu Ly :
- Chị chu đáo dễ sợ . Chuyện gì chị cũng làm được cả.
Cô rời Chiêu Ly , muốn nhảy lên vì vui sướng . Có lẽ khoảng một tháng nữa cô sẽ gặp lại Thắng , sớm hơn là anh nghĩ . Tưởng tượng lúc đứng trước mặt anh , cô nôn nao đến không thể ngồi yên . Cô không thấy nụ cười vừa xót xa vừa hạnh phúc của Chiêu Ly , và đắm chìm trong tình cảm cháy rực của mình . Có lẽ chị Ly nói đúng . Cô thật hạnh phúc vì có một tình yêu lãng mạn.
Sân bay Tân Sơn Nhất tràn ngập ánh nắng chói lọi của một ngày mùa xuân . Chiếc máy bay trượt dài trên đường băng rồi dừng lại . Mọi người lần lượt bước xuống.
Chiêu Dương khoác giỏ lên vai , bước ra cửa . Cô bỗng ngạc nhiên đến sững sờ khi thấy Thắng đang đứng ở dưới , ngay chân bậc thang . Tự nhiên cô nhảy thật nhanh về phía anh . Thắng giữ tay cô , cười điềm tĩnh :
- Coi chừng té nè.
Mặt Chiêu Dương đỏ bừng vì xúc động , cô nhìn Thắng , mắt long lanh sung sướng , suýt tí nữa thì cô đã ôm cổ anh và … hôn . Cử chỉ trầm tĩnh của anh đã kềm cô lại . Cô hỏi nhanh :
- Sao anh biết em về ? Em đã dặn chị Mai đừng nói kia mà.
Thắng cúi xuống , mỉm cười với cô :
- Ngày nào anh cũng theo dõi danh sách các chuyến bay.
- Anh biết là em sẽ về sớm sao ?
- Khi nghe em khóc là anh biết rồi.
- Anh đáng ghét lắm . Vậy mà lúc gọi điện cho em không chịu nói.
Bà Xuân và Chiêu Ly đi tới . Thắng buông tay Chiêu Dương ra , mỉm cười chào . Chiêu Ly bắt tay anh :
- Khỏe hả Thắng ?
- Khỏe , cám ơn chị !
Bà Xuân nhìn khuôn mặt ngời ngời của Chiêu Dương , cười nhẹ :
- Bên đó lúc nào nó cũng đếm từng ngày vì nhớ bên này.
Bà nói giản dị :
- Mẹ giao Chiêu Dương cho con đó . Hai đứa ráng đừng làm gì để mẹ phải buồn nữa . Mẹ chỉ mong như vậy thôi.
Thắng hơi cúi đầu :
- Dạ !
Chiêu Dương hồ hởi :
- Mẹ đừng lo . Con bảo đảm con với ảnh không có chuyện gì để mẹ phải buồn nữa đâu.
Cô kéo tay Thắng :
- Đi anh , đi ra chỗ chị Mai !
Thắng giữ tay cô lại :
- Anh có xe rồi.
Anh quay qua bà Xuân :
- Mẹ lên xe đi.
Thắng ngồi vào tay lái . Chiêu Dương ngồi bên cạnh . Cô mừng quá nên không thể ngồi xa anh . Cô níu tay anh mãi , làm Thắng phải lái xe bằng một tay . Anh nói nhỏ khi Chiêu Dương ngả đầu vào vai anh :
- Em ngồi ngay lại đi , có mẹ và chị Ly kìa . Em không nhớ sao ?
Chiêu Dương miễn cưỡng ngồi lên . Cô nguýt anh một cái thật dài rồi nhìn ra ngoài . Thấy Chiêu Mai đứng chờ phía trước , cô quay ra sau :
- Chị Mai kìa mẹ . Mẹ thấy chưa ?
- Thấy rồi . Con ngồi yên đi Dương.
Thắng dừng xe trước mặt Chiêu Mai , Chiêu Ly mở cửa :
- Chị Mai !
Chiêu Mai ngồi vào xe . Cô xiết tay Chiêu Ly và chồm về phía bà Xuân :
- Trời ơi , lúc mẹ gọi điện con cứ tưởng chiêm bao vậy , mẹ mệt không ?
- Không , mẹ khoẻ lắm . , sao con ốm vậy Mai ?
Chiêu Mai cười sung sướng :
- Con có thai rồi mẹ , hai tháng.
Chiêu Ly mừng rỡ :
- Vậy là em sắp có cháu rồi . Vui thật.
Thắng lên tiếng :
- Bây giờ về đâu hả mẹ ?
- Về nhà chị Mai . Sau đó con đưa Chiêu Dương về bên con , chiều mẹ sẽ qua thăm chị sui.
Chiêu Mai đề nghị :
- Hay đến nhà chị luôm . Chiều hãy về . Chị muốn Chiêu Dương ở chơi.
Bà Xuân lắc đầu :
- Con làm vậy coi không được . Để con Dương về nhà chào mẹ chồng nó trước chứ.
- Con quên . Vậy tối nay hai đứa qua nhà chị . Vậy há.
- Dạ !
Thắng đưa mọi người về nhà Chiêu Mai rồi lái xe về nhà . Bà Châu đang ngồi xem tivi . Thấy Chiêu Dương bước vào với Thắng , bà kinh ngạc :
- Ủa , con về hồi nào vậy ?
- Dạ ! Con mới về . Có mẹ con về nữa mẹ.
- Sao không gọi điện cho mẹ đi đón chị sui , tệ quá !
- Tại mẹ con muốn đừng báo trước để chị Mai đỡ trông.
Thấy bà Ba đi ra , Chiêu Dương đi nhanh lại :
- Thưa nội con mới về !
Bà Ba nắm tay Chiêu Dương , nắn nắn như xem cô mập hay ốm :
- Con về nội mừng quá . Thấy con khỏe như vậy nội còn mừng hơn nữa.
Bà Châu gọi điện đặt nhà hàng đem thức ăn tới . Rồi quay qua Chiêu Dương :
- Mẹ bảo họ đem đồ ăn tới rồi . Phải mở tiệc đón Chiêu Dương về chứ . Hai đứa lên rửa mặt cho khỏe đi . Chắc Chiêu Dương đói rồi đó.
- Dạ !
Thắng vừa khép cửa phòng , Chiêu Dương đã ôm cổ anh thật chặt :
- Hôn em đi anh ! Em nhớ anh quá chừng !
- Tại sao anh phải hôn ? Đánh em thì có . Bắt anh phải khổ sở còn đòi thương à ?
Nói rồi anh ghì lấy Chiêu Dương . Cúi xuống hôn như muốn nghiền nát đôi môi đỏ thắm của cô . Gấp gáp và cuồng nhiệt . Chiêu Dương cũng níu chặt lấy anh . Cả hai yêu nhau như cuồng điên , như bù lại khoảng thời gian khổ sở vì nhớ nhau.
Rồi Thắng buông Chiêu Dương ra , anh cẩn thận sửa tóc lại cho cô :
- Em thay đồ đi , mình xuống dưới để mẹ chờ.
Chiêu Dương mở choàng mắt , cười ngây ngất như còn váng vất say . Cô lặng yên nhìn Thắng , anh cũng nhìn lại cô . Hai người lại lao vào nhau , lại ghì lấy nhau . Chiêu Dương nói khẽ :
- Em muốn ở đây với anh hơn . Không muốn xuống dưới nữa.
Thắng dịu dàng :
- Đừng để mọi người chờ mình . Kỳ lắm !
- Nhưng mà anh có nhớ em không ?
Thắng nhướng mắt :
- Hỏi chi vậy ?
- Để biết anh thương em đến đâu.
- Thương đến hết mức . Trừ khi anh đi ngủ và làm việc , còn thì lúc nàơ cũng nhớ em . Chịu chưa ?
Chiêu Dương nguẩy đầu :
- Thế sao lúc gọi điện anh không bảo là yêu em ?
- Anh yêu em !
- Nói nữa đi !
- Anh yêu em !
- Nữa !
Thắng gõ nhẹ mũi cô :
- Khùng quá nhỏ.
Anh kéo cô đến tủ , chọn một chiếc áo tự thay chơ Chiêu Dương . Cô dựa vào anh ngoan ngoãn để Thắng gài nút áo cho mình . Nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh , cô khẽ giữ đầu anh lại :
- Em nhớ anh muốn chết được.
Thắng cười như hiểu cô muốn nói gì . Anh đứng thẳng người lên :
- Lát nữa anh sẽ nói là anh nhớ em ra sao . Còn bây giờ thì phải xuống dưới . Hiểu không thưa cô ? Mẹ đã đặt tiệc đãi em đó . Nhân vật chính thì không thể vắng mặt được . Hiểu không ?
- Không muốn hiểu.
Chiêu Dương cười khúc khích , nũng nịu :
- Bây giờ em mỏi chân lắm , anh phải bồng em ra cửa em mới chịu.
Thắng nhún vai như chịu thua cách nhõng nhẽo của Chiêu Dương . Anh bồng cô trên tay ra đến tận cầu thang mới buông xuống . Anh ôm ngang người Chiêu Dương , thì thầm :
- Nếu không sợ mọi người chờ , em sẽ biết tay anh.
Chiêu Dương le lười nhại lại anh . Cả hai cười với nhau , như muốn hôn nhau cái hôn không bao giờ dứt.
Buổi tối Thắng đưa Chiêu Dương qua nhà Chiêu Mai . Chiêu Mai cũng đặt trước một bữa ăn thịnh soạn , có cả rượu nhẹ . Món súp óc heơo mà Chiêu Dương thích , một dĩa măng tây nướng bơ , cá nướng và cút quay… Cuối cùng là những trái dâu tây ướp cam thật lạnh đựng trong các chén bằng pha lê màu đỏ lóng lánh . Tất cả như hoàn mỹ , hấp dẫn với những màu sắc rực rỡ vui mắt.
Mọi người đang nói chuyện sôi nổi thì có tiếng chuông ngoài cổng . Chiêu Mai đứng dậy đi ra , lát sau cô trở vào , vẻ mặt thiếu tự nhiên , phiá sau cô là ông Xuân . Chiêu Dương kêu lên :
- Ba !
Bà Xuân ngồi im . Chiêu Ly khẽ cau mặt nhìn đi nơi khác . Thắng và Quân im lặng nhìn ông Xuân , chờ đợi.
Chiêu Dương đi nhanh đến kéo tay ông :
- Ba vô đây , sao ba biết hôm nay mẹ về hả ba ?
- Hồi trưa ba đi ngang đây thấy mẹ con vừa xuống xe.
- Sao ba không vô ?
Thắng và Quân đứng dậy :
- Thưa ba mới tới !
Ông Xuân gật đầu ái ngại . Ông nhìn bà Xuân :
- Bà có khỏe không ?
- Tôi khỏe lắm . Ông ngồi xuống đi !
Chiêu Mai lẳng lặng đi lấy thêm cái chén đặt trước mặt ông . Không khí tự nhiên lắng xuống . Chiêu Dương gắp thức ăn cho ông , nói líu lo :
- Sao ba ốm quá vậy ? Mấy hộp thuốc bổ con gởi ba uống hết chưa ? Đừng nhậu nữa nghe ba . Ba mà uống rượu hoài là bị gan đó.
- Ờ ờ , ba đâu có uống rượu nữa.
- Mẹ , mẹ thấy ba ốm hơn lúc trước không ?
- Ông có bệnh hoạn gì không ? – bà Xuân hỏi ra vẻ quan tâm
- Đâu có bệnh hoạn gì , già rồi mà bà.
Nãy giờ Chiêu Ly vẫn một mực im lặng . Chiêu Mai thỉnh thoảng hỏi ông vài câu . Chỉ có Chiêu Dương là thật sự mừng khi có mặt ông . Nhưng rồi cuối cùng cô cũng cảm nhận được không khí gượng gạo . Cô nhìn thái độ thiếu tự nhiên của ông Xuân và chợt hiểu sự có mặt của ông ở đây là thừa thãi , dù không ai muốn nói ra điều đau lòng đó.
Chiêu Mai suy nghĩ một cách căng thẳng . Cô hiểu trong hoàn cảnh này chỉ có cô mới có thể giúp ông . Và ngay bây giờ cô phải lên tiếng giữ ông lại sống với vợ chồng cô.
Thế nhưng cô không muốn nói . Từ nhỏ cô đã quen với cách đối xử xa lạ của cha , chẳng bao giờ ông gần gũi hay săn sóc cho cô , một sự quan tâm cũng không . Khi còn sống trong gia đỉnh , cô đã xa lạ với ông , thì bây giờ cô làm sao thân thiết cho được.
Tình thương đối với ông chưa đủ sức bắt cô phải hy sinh sự vui vẻ của tổ ấm ri6ng . Cô chỉ có thể giúp ông về tiền bạc mà thôi.
Ông Xuân như không thể vượt qua mặc cảm . Hơn ai hết , ông hiểu mình vô cùng thừa thãi ở đây . Ngồi một lát , ông đứng dậy ra về . Sự ân cần của Thắng và Quân cũng không làm ông thoải mái được.
Chiêu Dương một mực giữ ông lại :
- Lâu lâu gia đình mình mới họp mặt , ba ở lại với tụi con đi.
- Không được đâu con . Có ba tụi con sẽ mất đi không khí đầm ấm . Với lại ba phải về có công chuyện.
Ông quay qua bà Xuân :
- Tôi về nghe bà.
- Ông ở lại với tụi nhỏ một chút đi.
- Thôi bà ạ , tôi bận lắm . Tôi thăm bà một chút thôi.
Và ông cương quyết đi ra cửa . Chiêu Dương đứng dậy gọi với theo :
- Ba !
Bà Xuân giữ tay cô lại :
- Thôi con ! Đừng bắt ba phải khó xử.
Mọi người im lặng nhìn theo dáng đi thất thểu của ông Xuân . Ngoài Chiêu Ly , tất cả đều nhìn ông bằng cách nhìn tội nghiệp . Không còn nữa tình cảm quyến luyến thiêng liêng , mà cái đó thì không thể tự nhiên có được.
Bà Xuân nhìn theo ông như nhìn một người lạ nào đó . Sự uất ức của hai mươi mấy năm cộng với lòng hận thù bị vùi dập đã dập tắt tình cảm vợ chồng thiêng liêng . Bây giờ sống trong sung sướng , bà không đủ sức trở lại chung sống với con người sa đọa đó nữa.
Chiêu Dương ngồi yên nhìn ba cô đã đi ra cửa . Tự nhiên cô bật khóc . Thắng siết nhẹ tay cô , dỗ dành :
- Nín đi Dương , em còn nhiều dịp để lo cho ba mà.
Bà Xuân lặng lẽ ngắm ba cô con gái . Các cô mỗi người đều đã trải qua những nỗi khốn khổ tột cùng , nhưng điều quan trọng là tất cả đều vượt qua , tất cả đều hạnh phú . Có thể sau này các con bà sẽ còn gặp những sóng gió của cuộc đời nhưng điều đó không làm bà thấy sợ . Vì các con bà ai nấy đều có đủ bản lãnh để vượt qua sóng gió gian nan chứ không nhu nhược như bà trước đây . Bất giác bà mỉm cười hài lòng.
Hết
hay wa ..thanks ban ....