ạc ạc má ui.....................lần đầu tiên kon gặp đối thủ
mà Soo thấy có nhìu người đọc truyện lém nhưng hok ai trả lời cả
Printable View
ạc ạc má ui.....................lần đầu tiên kon gặp đối thủ
mà Soo thấy có nhìu người đọc truyện lém nhưng hok ai trả lời cả
hok ai trả lời vì họ ghét người lập ra topic này đó Soo :haha: :haha:
Tonic and Hot chocolate
Đôi khi tôi thấy băn khoăn giữa Nam và Tuyên. Cả hai đều gửi thư làm quen
với lời giới thiệu của tôi “thích uống chocolate nóng”. Tuyên khẳng định là tôi
có sở thích giống anh, còn Nam nói món chocolate của tôi gợi cho anh nhớ
một câu chuyện thú vị mà anh đã đọc ở đâu đó, nếu có dịp sẽ kể cho tôi
nghe.
Tuyên là giám đốc một công ty tư vấn và đào tạo nhân lực, có lẽ không tài
năng và giàu có hơn nhan nhản các giám đốc trẻ thành công của những năm
hai ngàn. Nhưng chắc chắn là tham vọng không thua kém. Công việc làm ăn
của Tuyên gặp nhiều thuận lợi vì những cơ may từ mối quen biết có sẵn của
gia đình. Tôi đoán vậy qua những lá thư. Sự tự tin của một người chưa biết
khó khăn hay thất bại là gì của Tuyên không còn làm tôi nể nang nhiều.
Nhưng tôi thích đọc thư Tuyên, tình cảm, văn hóa và nhiều triết lý. Còn thư
của Nam, một kỹ sư ngành tin học, thì y hệt bản báo cáo công việc, luôn
ngắn gọn và cụ thể : hôm nay tôi đi đâu, làm gì, tôi mới mua cuốn sách này,
em đã đọc chưa?...
*
Mẹ vẫn thường nhìn tôi thở dài. Thật ra, tôi mới 25 tuổi, chưa có gì phải
nóng vội, nhưng vẻ dửng dưng của tôi làm mẹ thở dài. Một phần, nó làm cho
bà nhớ đến ba tôi, cũng dửng dưng như thế, cho đến ngày tìm thấy tình yêu
thật sự của ông - những rẫy cà phê bạt ngàn ở Ban Mê và một người đàn
bà bị chồng bỏ vì không thể có con - thế là ông đùng đùng khoác ba lô lên
vai và đi. Mẹ không có ý kiến gì cả, chỉ khóc đúng hai lần rồi thôi, sau khi đã
thỏa thuận sòng phẳng với ba về chuyện tài sản và thủ tục. Mẹ luôn nói rằng
bà chưa bao giờ yêu ba, chỉ có điều dù gì thì cũng đã sống với nhau gần ba
chục năm trời... Mẹ không níu kéo nhưng vẫn cảm thấy tổn thương và bị suy
sụp một thời gian trước khi quen dần với sự tự do, yên ổn. Bây giờ, mỗi
ngày mẹ thức dậy đi chợ, mua sắm, rồi về tiệm đọc báo Phụ nữ, trông coi
đám học trò, thỉnh thoảng mới tự tay uốn hay cắt tóc cho khách quen. Phần
lớn họ là những bà nội trợ trong xóm và đôi ba người đàn ông mệt mỏi vì
những phi vụ làm ăn, hoặc đôi khi, vì một bà vợ hay càu nhàu, mỗi tháng vài
lần đến tiệm để gội đầu cho thư giãn và tâm sự đôi chút chuyện đời với bà
chủ tiệm mặt mũi hiền lành nhưng miệng lưỡi sắc lẻm có mái tóc xù như
Julia Robert...
Tôi không đau đớn gì về một gia đình tan vỡ, vì nó đã vỡ từ lâu lắm rồi. Giống
như tôi đã nhìn mãi một cái đĩa nứt đôi từ hơn chục năm trước, bây giờ,ba
mẹ tôi mỗi người lấy đi một nửa và sống tiếp cuộc đời riêng của mình.
Chuyện đó đối với tôi có khi còn nhẹ nhõm hơn vì cứ nhìn mãi vết nứt lạnh
lùng ấy mà day dứt. Tôi vẫn yêu thương cả hai, và chúng tôi dù sao vẫn là
một gia đình. Tôi cũng không vì cuộc chia tay đó mà đâm sợ chuyện chồng
con. Mẹ nói, dù thế nào thì người đàn bà vẫn cứ cần một chỗ dựa, hoặc là
chồng, hoặc là con, ai may phúc thì được cả hai. Tôi cũng nghĩ vậy, và đôi
khi, tôi cũng thèm một tình yêu, thèm một vòng tay ôm rất chặt, một cái hôn
làm bỏng rát đôi môi, nhất là những buổi tối ngồi một mình trước bàn làm
việc, đợi vài con gió nghịch ngợm luồn qua những mái nhà, những con hẻm
để lùa vào cửa sổ...
Lúc mới xin việc, tôi cứ nghĩ PR(*) là một nghề hào nhoáng : gặp gỡ những
khách hàng lớn, tổ chức những hội nghị quan trọng ở các khách sạn năm
sao... Nhưng thực tế đã mở mắt cho tôi chỉ sau một thời gian ngắn : Công
việc đầy áp lực và lúc nào cũng phải xoay như chong chóng, chuẩn bị thư
mời, thông cáo báo chí, panô quảng cáo, âm thanh, ánh sáng, bảng tên,
bánh ngọt, cà phê... Đi qua đi lại lo lắng quá giờ họp báo gần một tiếng đồng
hồ mà cánh phóng viên chưa ai thèm tới, loay hoay đến toát mồ hôi khi máy
in trở chứng, tới giờ họp báo vẫn chưa có thông cáo báo chí để phát. Rồi thì
liên hệ khách hàng, cười nói, bắt tay, thậm chí, gà cả câu hỏi cho những
phóng viên trẻ mới vào nghề... Mỗi ngày phải đối phó với những thứ lớn lao
hoặc vặt vãnh, dường như chẳng liên quan gì đến nhau... Thỉnh thoảng lại bị
hẹn hò, những cuộc gặp nhập nhằng giữa công việc và riêng tư. Và sau đó là
gạ gẫm, tán tỉnh, có khi doạ dẫm... Những mâu thuẫn giữa việc giữ gìn lòng
tự trọng và trách nhiệm bảo vệ đối tác, chiều ý khách hàng làm tôi mệt mỏi.
Bởi cứ phải chuẩn bị tư thế để đối phó nên tôi trót biết về những người đàn
ông chung quanh mình rõ trước khi có thể bắt đầu yêu thích bất cứ ai trong
số họ... Nghe tôi than thở, mẹ bảo rằng số phận của tôi có thể đang ở đâu
đó xa hơn, ngoài môi trường mà tôi đang sống. Tôi liền gửi lý lịch lên CLB
làm quen trên mạng, và tin rằng đó là một cách tương đối thận trọng để tìm
kiếm số phận của mình.
Hai ngày sau khi đăng ký, tôi nhận được đúng ba cái email, Tuyên từ Hà
Nội, Nam ở Sài Gòn, và một người khác du học tận bên Nhật, có giọng điệu
hơi khoe khoang và ngạo nghễ. Tôi delete thư của người thứ ba và trả lời hai
thư còn lại...
*
Được bốn năm tháng gì đó, khi tôi bắt đầu quên mất họ đã viết những gì
trong lá thư đầu tiên gửi cho tôi thì Nam đề nghị : “Hay là mình gặp nhau
đi !”.
Chúng tôi hẹn nhau ở Friends. Quán nhỏ và lịch sự, nhạc rất êm, chỉ có một
thanh niên trẻ vừa phục vụ, vừa chỉnh nhạc, vừa tính tiền. Từ đó về sau,
nhiều lần chúng tôi ngồi ở chiếc bàn ngay sau khung cửa kính màu nâu của
Friends, nhìn sang khách sạn nhỏ đối diện, nơi những cặp tình nhân già có,
trẻ có dắt nhau đi vào rồi lại trở ra, chóng vánh, chỉ tôi với Nam ngồi đó mãi,
nhìn họ đến rồi đi...
Tôi không có ấn tượng gì nhiều về ngoại hình của Nam, cao hơn mét bảy, ba
mươi hai tuổi và bắt đầu có bụng, da nâu, mắt đen, hiền lành sau cặp kính
trắng... Y chang một mẫu người của computer, quen thuộc với những trang
web và thứ ngôn ngữ siêu văn bản, mẫu người mà tôi tưởng tượng khi anh
cho biết mình là kỹ sư phần mềm. Đôi khi Nam nói chuyện khá hài hước,
nhưng luôn điềm tĩnh và chậm rãi. Anh hỏi :
- Em uống gì ?
- Gì cũng được.
- Tonic nghen ?
Tôi gật đầu. Đó là thứ nước trong vắt, chứa ký ninh,ngọt ít, đắng nhiều, có
ga, vị là lạ. Nam cười nhẹ, bảo : “Anh thích thứ này lắm, uống nó thấy... hay
hay”. Tôi nói, em đang đợi anh kể câu chuyện về chocolate. Nam lại cười,
mắt hấp háy, và kể câu chuyện về hai người yêu nhau, cô gái chỉ uống cà
phê đen còn chàng trai thích chocolate nóng. Mỗi khi họ vào quán, bất cứ
quán nào, người phục vụ đều luôn đưa nhầm ly của người này cho người
kia. Sự nhầm lẫn đó ban đầu làm họ thấy thú vị, nhưng dần dà, lại khiến cô
gái có cảm tưởng là người yêu mình hơi yếu đuối, vì mọi người vẫn cho
rằng chocolate là thứ uống dành cho phụ nữ. Và họ chia tay nhau... bắt đầu
từ món chocolate nóng. Câu chuyện đó cứ vảng vất trong đầu tôi mãi,nhất là
khi mẹ đặt lên bàn tôi một ly chocolate vào mỗi sáng. Món chocolate ấy đối
với tôi giống như một hồi ức êm đềm của thời thơ ấu. Đó là món khoái khẩu
của ba, rồi sở thích ấy thành thói quen của mẹ, và của tôi... Từ khi chia tay
ba, mẹ đâm ra ghét cay ghét đắng món chocolate, nhưng thói quen pha cho
tôi một ly vào mỗi sáng thì không sao bỏ được...
*
Bây giờ mỗi tuần tôi gặp Nam một lần, hoặc xem kịch, hoặc đến ngồi nghe
nhạc cả buổi ở Friends, lẩn trốn cái nóng và sự ồn ào của Sài Gòn những
ngày cuối tuần... Mỗi lần, Nam lại hỏi câu quen thuộc, với ngữ điệu quen
thuộc: “Tonic nghen, em ?”. Chỉ có điều, lần sau Nam xin vài lát chanh, ly
tonic có thêm mùi thơm nhẹ nhàng, chua chua và vị đắng dịu của vỏ chanh.
Lần sau nữa, tôi nói : em thấy người ta cho chút muối. Bỏ vào, nước sẽ sủi
lên, thấy không ? Và tonic thêm vị mặn nơi đầu môi... Nam nhấp một
ngụm : “Bây giờ mới thiệt là ngon !”.
Từ đó, tôi có những buổi tối về nhà, mệt lả vì cả ngày phải đi qua đi lại, nói
nói cười cười, ra lệnh và vâng dạ, thấy rất thèm một ly tonic với muối và
chanh... Nhưng lần ngồi ở Friends, nhìn những đôi tình nhân khoác tay nhau
đi như lướt qua bên ngoài cửa kính, tôi cứ đợi Nam nói một điều gì đó...
Nhưng anh im lặng mãi. Chỉ có một lần, Nam thổ lộ rằng anh có một niềm
say mê nhỏ, đó là rùa. Nhưng nhà cửa bây giờ chật chội, không có chỗ cho
nó sống. Anh lặp đi lặp lại :
- Sao anh thích nuôi một con rùa quá.
Tôi bảo :
- Em thì không thích những con vật, em chỉ thích trồng cây.
Nam yên lặng một chút rồi nói, rất nghiêm túc :
- Có sao đâu. Rùa cũng dễ sống lắm, sau này em cứ trồng cây và anh nuôi
rùa, mình có thể cho nó bò loanh quanh những cái cây của em.
Tôi tự hỏi mình có nên xem đó là một lời tỏ tình hay không. Rồi quyết định là
không. Tôi không thích nghe một lời tỏ tình mà lại phải tự hỏi không biết đó
có thật là một lời tỏ tình hay không ? Tôi giả vờ làm ngơ và Nam cúi đầu
thinh lặng.
*
Tôi vẫn nhận mail và reply cho Tuyên mỗi tuần. Tuyên hỏi số điện thoại
nhưng tôi không cho. Tôi nghĩ giọng nói có thể gây nhiều nhầm lẫn trong việc
nhận biết một con người. Tôi vẫn thích sự thận trọng của những lá thư hơn,
cho đến khi có thể gặp nhau trực tiếp.
... Một tuần ở Hà Nội, tôi xoay như chong chóng với chương trình ra mắt
sản phẩm mới của hãng Z. Lại họp báo, tiệc tùng, quay phim quảng cáo, bắt
tay, cười nói... Lần lữa mãi mới gặp được Tuyên. Thật tình, tôi không mấy
bất ngờ trước vẻ hào hoa lịch thiệp và cả giọng nói nhỏ nhẹ như vuốt dọc
sống lưng của Tuyên... Nhưng có điều gì đó làm tôi không thấy thoải mái
ngay từ buổi gặp mặt đầu tiên ở một quán kem nhỏ gần hồ Gươm. Có lẽ,
bởi Tuyên ăn mặc và xử sự trịnh trọng quá, giống như những người tôi vẫn
phải bắt tay trong phòng họp.
Tuyên gọi :
- Cho hai chocolate nóng.
- Không đâu - Tôi lắc đầu - Em uống tonic, với muối và chanh.
Tuyên quay sang nhìn tôi, cau mày :
- Em thích uống chocolate cơ mà ?
Tôi ngẩng lên, nhìn khuôn mặt điển trai xa lạ của Tuyên, bất giác thở dài, và
chợt nhận ra là thậm chí mình có thể thở dài hàng trăm lần nữa, vì có điều gì
đó nặng nề lắm cứ chặn ngang lồng ngực. Tôi thấy thèm một ly tonic đăng
đắng, mằn mặn, lạnh ngắt, và vị ngọt thì đọng đâu đó, không phải trên môi,
không phải trên đầu lưỡi, mơ hồ, hoang đường, như không hiện hữu trong vị
giác mà là trong cảm thức. Giữa tia suy nghĩ nào đấy vừa thoáng qua về vị
ngọt trong ly tonic, tôi chợt nhận ra tình yêu cũng giống như lời tỏ tình. Nó
có thể bắt đầu và kết thúc bằng một thứ nước uống ở quán cà phê. Nó có
thể bắt đầu từ nỗi nhớ, không phải chính con người ấy, mà là khoảng không
gian, những cảm xúc bao quanh mỗi khi ta ở bên người ấy. Sự bình yên.
Tôi nhận ra mình rất nhớ một giọng nói, trầm ấm với câu hỏi quen thuộc dịu
dàng : “Tonic nghen, em ?”...
Tôi kể cho Tuyên nghe câu chuyện mà Nam đã kể. Tuyên lắc đầu : Chỉ vì
câu chuyện ngớ ngẩn đó mà em không uống chocolate nữa à? Tôi nói,
không phải, mẹ vẫn bắt em uống chocolate mỗi sáng, chỉ đơn giản là bây
giờ sở thích của em thay đổi rồi. Thế thôi.
Dạo trước, tôi có lên thăm ba vài ngày. Người đàn bà kia sống cùng ba tôi
trong căn nhà gỗ, giữa vườn cà phê rộng mênh mông, suốt ngày chỉ ở nhà
đọc sách, nấu nướng và làm thơ, tỏ vẻ quyến luyến yêu thương tôi đúng
kiểu một người đàn bà hiếm muộn... Ba có vẻ hài lòng với sự yếu đuối và
phục tùng của bà, với những buổi chiều ngồi tán chuyện cà phê lên giá hay
xuống giá, tình hình chiến sự thế giới ảnh hưởng đến kinh tế ra sao với mấy
ông hàng xóm ở trang trại bên cạnh. Những ngày tôi ở đó, mỗi sáng lại có
ba ly chocolate nóng hổi đặt trên bàn, mùi hương ngọt ngào lan ra cả nhà,
thấm vào từng thớ gỗ, từng giọt sương đọng trên lá cà phê thơm lừng.Trông
họ có vẻ hạnh phúc. Tôi không nhận ra sự khác nhau của ly chocolate mẹ
pha ở nhà và ở đây, có lẽ ba cũng vậy. Nhưng khi về, tôi nói với mẹ là ba
thường uống chocolate nhưng bà ta không pha ngon như mẹ. Mẹ cười mãn
nguyện : “Dù sao, mẹ cũng đã pha món đó hai mươi mấy năm rồi còn gì...”.
Tôi mỉm cười, ôm lấy vai mẹ và nhớ về ngôi nhà gỗ với hai con người chắp
nối hạnh phúc, chợt hiểu tại sao ba lại bỏ mẹ để đến nơi ấy. Tình yêu không
phải là một thói quen. Mẹ đã pha chocolate cho ba không phải vì tình yêu,
mà vì thói quen. Còn người đàn bà ấy... bà nói rằng, bà không biết mình
yêu ba tôi nhiều đến đâu, nhưng bà yêu vô cùng cái không gian có ba ở đó.
Những buổi sáng cao nguyên trong trẻo hơn, hoa cà phê trắng hơn và thơm
hơn. Bà cảm thấy việc thức dậy, nấu nước sôi rồi khuấy tan bột chocolate
trong ly vào mỗi sáng là công việc tuyệt vời nhất của một ngày...
Còn tôi, tôi đã uống chocolate mãi, từ những ngày mới tự biết cầm ly uống
nước, từ những ngày xa xưa khi còn cảm thấy niềm hạnh phúc gia đình
như hòa tan trong ly chocolate bốc khói, cho đến những ngày hiện tại khi
cảm thấy trong đó nỗi xót xa vì bị bỏ rơi vẫn xát vào trái tim của mẹ. Cho đến
khi một người xa lạ mời tôi thứ nước khác, trong vắt và có vị lạ lùng... Tôi
nói với Tuyên rằng, tôi vô cùng xin lỗi, vì chỉ đến khi Tuyên mời chocolate tôi
mới nhận ra là tôi không thích nó. Và khi nghe Tuyên tỏ tình, chính xác là tỏ
tình, ngay trong buổi đầu gặp mặt thì đầu óc tôi chỉ quay quắt nhớ về một
người đã tỏ tình bằng những con rùa mà thôi...
....
Truyện của Minh Nhật đã hok còn teen nữa rồi :(
truyện hay quá, cảm ơn Fall nhé! mình rất thích nhửng câu chuyện của Minh Nhật và HAT nữa
trùi ạc ạc Soo là người lập ra topic cơ mà
Cafe yêu
Tặng Hân
Ciao cafe
- Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh và em chia tay là gì?
An chống một tay lên cằm, gần như cười phá lên:
- Ha! Câu hỏi ngộ nghĩnh đó! Có lẽ em sẽ… lại lên Ciao cafe này gọi ba cốc xoài dầm và ngồi ăn cho hết trong nước mắt.
Duy Anh cười nhẹ, nắm chặt tay dưới gầm bàn, nó quay ra vẫy một cậu bồi bàn:
- Cho ba cốc xoài dầm nhiều sữa chua ít đá!- rồi quay lại An đang nhìn nó ngạc nhiên- Em có điều kiện làm điều đó ngay bây giờ và anh biết là không trong nước mắt, chúng mình chia tay An nhé.
Năm phút sau, Duy Anh cầm tiền thừa, đứng dậy bước ra ngoài, vẻ mặt cố thản nhiên như-là-rất-bình-tĩnh, nó hơi nheo mắt trước ánh nắng phản chiếu từ những ô cửa kính xanh từ Tràng Tiền Plaza. Tháng mười.
Grand Prix – Toilet Pub
Cuối cùng Duy Anh cũng làm được việc chia tay với An. Không phải là khó khăn, mà là hơn thế. Nhưng dù sao Duy Anh cũng chấm dứt được việc nghĩ quá nhiều về vấn đề đó. Nếu lúc nói lời tỏ tình với An nó phải đọc sách và tập trước cái gương nhiều đến nỗi nhớ được hình dáng của ba vết xước to và mười hai vết xước nhỏ trên cái gương phòng nó, thì đến lúc nói chia tay, nó có vẻ “tàu nhanh” hơn. Đáng ra nó đã phải làm sớm hơn, ngay vào cái ngày nó tình cờ đi lên Sago cafe và nhìn thấy An cầm tay một cậu con trai lạ hoắc, nhưng nó lại chọn giải pháp đi thật nhanh xuống khỏi cái cầu thang xoắn ốc đó và phóng ngay ra Hồ với suy nghĩ “mình đã nhìn nhầm, không có chuyện gì cả.”, mặc dù Duy Anh biết giữa năm mươi người con gái giống nhau y hệt nó vẫn chắc chắn tìm ra An sau năm giây nhìn. Đôi khi chính xác lại thành mệt.
Một ngày không em bỗng trở nên thênh thang. Duy Anh dậy thật sớm, vừa ngồi lau xe vừa xem loáng thoáng một bộ phim nhạt nhẽo nào đó đang chiếu trên HBO. Một trứng một cafe, rồi lên trường ngồi vừa nghe giảng vừa tán dóc với mấy thằng bạn. Sau lần thất bại ở giải thưởng thời trang Viet Nam Collection Grand Prix, Duy Anh hơi nản chí với việc thiết kế. Có lúc cả tuần nó không ngồi vào bàn vẽ, cũng chả động đến mảnh vải nào. Duy Anh là nhân vật được đánh giá cao tại khoa Thiết kế Thời trang của trường Mỹ thuật công nghiệp- thế mà nó lại không vào được đến vòng chung kết với tận hai mươi sáu thí sinh được chọn. Hai mươi sáu chứ có phải hai đâu, thế mà còn không vào được thì đời có đáng chán hơn một con gián không. Thảm hại trong công việc( đấy là nó tự nghĩ thế), rồi lại một cái thất bại to đùng kề luôn trong tình yêu. Ít ra, chia tay với An rồi, Duy Anh trở thành công dân tự do theo đúng nghĩa sáng sủa của từ này. Cũng như những thằng con trai hai mươi hai đủ khôn khác, nó biết rằng yêu vẫn là một cái chết được báo trước.
…Một thứ bảy, Duy Anh cùng thằng bạn khác khoa lên Toilet Pub ở Trần Nhật Duật. Nó cũng không mấy khi lên pub, nhưng thấy anh Nam DJ chủ quán quảng cáo hôm nay có một ít thời trang, lẽ nào mấy thằng chuyên ngành như nó lại không lên ngắm nghía tráng mắt tí… Duy Anh đến hơi trễ. Nó bước vào bàn Thái Dương đã ngồi sẵn, gọi một ly Gin với nhu cầu tự pha Tonic, thói quen tự chế rượu có lẽ trở thành cầu kỳ khi đến những nơi ồn ào. Dương chỉ vào một em đang mặc bộ váy xanh xẻ rộng chấm đất:
- Kìa mày, em bé kia không cao dưới mét bảy đâu! Mặt trông yêu phết.
Duy Anh hơi nhíu mắt, nó ghé vào tai thằng bạn:
- Nếu có thích thì cũng chỉ là sẽ mặc đẹp những đồ tao thiết kế. Chứ tao không có nhu cầu tìm bạn gái làm nghề này. Phũ lắm mày ạ.
Dường như bỏ ngoài tai những lời của Duy Anh. Ba phút sau, Dương vẫy một chị từ phía cánh gà, mặt lạnh tanh, nói nhanh như sách:
- Chị gái, “mẫu” nào đó khá cao, ở loạt trước mặc bộ váy xanh xẻ, duỗi gấu chất thô. Chị nói với em ý rằng có mấy anh của đài truyền hình cần gặp nhé.
Cô gái gật đầu và quay đi rồi cả bọn mới phá lên cười, Duy Anh lắc đầu:
- Không Dương ạ! Sai lầm lớn của cuộc đời mày là đã không thi vào nhà hát kịch trung ương!
Dương nhấp một ngụm nhẹ, cười mỉm:
- Và sai lầm cũng lớn của mày nếu sẽ bỏ qua cô bé này. Quên hình ảnh nhảm nhí của An đi và cho anh em thấy được mày không chỉ biết design.
Phần diễn kết thúc, cô bé “ít nhất trên mét bảy” đi ra từ phía trong, mặc một bộ jean khoác áo lửng đen, tiến về phía bàn bọn nó. Thái Dương đứng lên, giơ tay ra:
- Chào em, không biết em có cuộc hẹn nào bây giờ không? Nếu không, sẽ rất vui nếu cô bé ngồi uống nước với bọn anh?
Cô bé chạm nhẹ tay Dương:
- “Cô bé” này mang tên Vy các anh ạ. Hạ Vy. Và nếu được thì mình ra ngoài được không ạ? Em hơi mệt với không khí ồn ào này.
“Oh! Cool !”- trong óc Duy Anh vang lên khe khẽ. Dương quay lại phía Duy Anh. Nhân vật chính nhún vai, ra vẻ không ý kiến, không quan tâm. Nhưng khi Dương búng tay tách một cái: “ok, đi” thì Duy Anh nói:
- Tao biết một quán cũng hay vào giờ này…
Family Cafe- Vạn Hoa club
Tay khuấy khuấy cốc Mocachino, Vy nheo mắt tinh nghịch:
- Anh có vẻ có thói quen ngồi quán nhỉ? Tối hôm qua là Diva Cafe và sáng nay là Family.
Duy Anh mỉm cười:
- Vì anh vẫn còn muốn biết vài thứ về em, con người em có vài điều gây tò mò.
- Ví như?
Duy Anh mím môi:
- Ví như anh đã tiếp xúc với quá nhiều mẫu nhưng chưa thấy ai như em cả. Lần gặp đầu tiên, không ai gọi một đĩa spaghetti ăn ngấu nghiến như em vào tối hôm qua cả.
- Hì, vì tối hôm qua em đi diễn vội nên đói ý mà.
Duy Anh cười:
- Nhưng người mẫu thường không ăn đồ gây béo, và không ăn sai giờ, cuối cùng là ngay bây giờ cũng sẽ uống sữa chứ không uống cafe như em!
Vy hấp háy:
- Vậy thì gọi em là người mẫu đáng yêu đi!
Mọi chuyện cứ diễn ra đều đặn kiểu phim Hàn Quốc mỗi ngày một tập, Duy Anh cảm thấy Vy thật sự đáng yêu, rất khác với suy nghĩ của nó về giới mẫu- những cô nàng “toàn vờ”: vớ vẩn, vô vị và vụng về. Hạ Vy là mẫu con gái quan tâm đủ vừa với những gì thuộc về sắc đẹp, vẫn thừa thông minh và thú vị trong những cuộc đối thoại cần chất xám. Tuýp con gái vừa dịu vừa sắc, tất cả đúng lúc. Vy nói chuyện với nó rất hợp, ngạc nhiên về những sở thích giống nhau, đặc biệt là cũng biết rất nhiều về các quán Hà Nội như Duy Anh. Nói chung là Duy Anh không tìm thấy khía cạnh nào của con người Vy là có vấn đề cả, thế nhưng nó vẫn cảm giác là nó đang…thiếu cảm giác. Thực sự, nó vẫn chưa sẵn sàng cho một tình yêu mới, nó đã chán ngắt việc yêu đương sau khi kết thúc với An. Và thế là đã chừng hai tháng sau khi quen Hạ Vy, dẫu đã cảm thấy quá được, Duy Anh vẫn…không làm gì cả. Thái Dương nhiều lần khuyên nó tiến tới đi, cần phải tỏ tình với Vy. Duy Anh mặc kệ, cố nhủ không dính vào cô gái nào nữa, dù mỗi sáng vẫn chờ đợi những cuộc nói chuyện thú vị với tại Family Cafe.
Thi thoảng Duy Anh cũng đi xem Vy diễn ở Vạn Hoa club. Chiều cao một mét bảy ba, luôn luôn trang điểm rất nhẹ nhờ vẻ mặt xinh tự nhiên, năng khiếu xuất sắc trên sàn catwalk, những bước đi tự tin, vẻ mặt rạng ngời. Tất cả làm nên tâm của các show diễn…
Duy Anh nhìn Vy. Vy đang bước về phía nó, vẻ hơi đủng đỉnh. Duy Anh định sẽ khen phần diễn của Vy hôm nay. Chợt một chàng trai dừng Vy lại, hai người nói vài câu gì đó rồi Vy bước tiếp, đối tác không được chào đón kia giữ tay Vy lại. Duy Anh cảm thấy nóng mặt, nó tiến lại gần cuộc dùng dằng:
- Mày làm cái quái gì thế?
Phía bên kia cười nhạt, vẫn giữ tay Vy:
- Đâu liên quan tới mày.
Vy bĩu môi:
- Anh này xin số em không được rồi giữ em lại…
Không chờ Vy nói hết câu, Duy Anh xô đối thủ của mình một cái, và lập tức nó nhận được một quả đấm rất nhanh. Một vài ngôi sao hiện ra, Duy Anh ngã xuống đất. Nó ngồi dậy. Người đấm nó nhanh chóng lách ra ngoài, Vy che miệng, cúi xuống đỡ Duy Anh:
- Trời. Anh có làm sao không? Anh cảm thấy thế nào?
- Cảm thấy như là vừa bị đấm!
Vy phì cười, đỡ Duy Anh dậy:
- Sao anh làm thế?
Duy Anh nhìn vào mắt Vy, nó định nói “vì anh thích em” nhưng lại thôi. Duy Anh cười nhạt:
- Nhìn ngứa mắt thôi em.
Vy hơi mím môi lại:
- Lần sau đừng thế nhé anh. Chuyện như vừa rồi là thường, em tự giải quyết được!
Limmone
Duy Anh vẫn sống hơi chấp chới như thế, khá nhiều lúc nó cảm thấy nó gần nói được với Vy rồi, nhưng hình ảnh An hiện ra lại làm nhạt hết. An cũng từng đáng yêu như thế cho đến trước cái đoạn phim Duy Anh nhìn thấy ở Sago cafe. Thế rồi đấy, đùng phát. Biết đâu ngày nào Vy cũng lại đùng phát như thế, nó không muốn tốn tiền cho ba ly xoài dầm hay một cái gì tương tự như thế nữa. Tất nhiên chỉ đùa, về thực tế, Duy Anh không muốn yêu nữa, dù nó đã như thế với Vy.
Sáng rảnh rỗi, hai tiết cuối bỗng được nghỉ vì những lý do thường thấy từ giáo viên khiến Duy Anh rong xe lang thang. Vào Boo2 mua một bộ dây giày loè loẹt mà Duy Anh nghĩ con em đồng bóng của nó sẽ thích. Duy Anh tiện chân bước lên Vincom chơi, nó vào Game World, định làm vài đường đùa xe cho đầu óc thư giãn. Chợt ở phía gần máy đánh trống có một dáng người không-thể-nhầm. Chiều cao không có cao gót hỗ trợ này còn ai nữa. Duy Anh bước được hai bước thì chợt nó nhìn ra được một đứa khác đang nói chuyện với Vy. Trông quen quen! Duy Anh giật mình, là cái thằng xin số điện thoại của Vy hôm ở Vạn Hoa club. Duy Anh nắm chặt tay, lần này nhất định nó sẽ không mất mặt như hôm trước, đấm vào mặt hay bụng đây? Bỗng Duy Anh nhìn lại thái độ của hai người, không có vẻ gì là Vy đang khó chịu, cũng không thân mật, dường như Vy và thằng kia đang nói chuyện gì đó khá nghiêm túc. Hai người là bạn? Duy Anh đang suy nghĩ thì Vy tình cờ nhìn về hướng nó. Duy Anh quay người bước nhanh ra ngoài. Nó biết Vy đang chạy theo, ra đến gần tiệm ăn Italia Limmone, Vy bắt kịp Duy Anh, Vy thở mạnh:
- Từ từ, để em giải thích đã!
Duy Anh nhếch mép:
- Đó cũng không chắc là cái anh đang chờ.
Rồi nó quay người đi. Vy nói to:
- Đúng đó, anh ý là bạn em! Và việc lần trước ở Vạn Hoa là một vở kịch!
Duy Anh dừng lại, nhếch mép lần thứ hai trong mười giây:
- Và còn những vở kịch nào nữa?
Vy hơi quay mặt đi:
- Tất cả. Từ hôm anh và em gặp nhau ở Toilet Pub, em đã nhờ tất cả mọi người. Từ anh Nam DJ đến anh Thái Dương, tất cả làm ra một lần gặp như tình cờ giữa anh và em. Từ những chuyện trùng hợp sở thích mà em biết được qua bạn anh, đến việc em học thuộc những kiến thức search được từ web về những quán cafe Hà Nội… Tất cả!
Vy ngừng lại, thở dồn dập, rồi nói tiếp:
- Thực ra em đã biết anh từ rất lâu. Thích anh và những thiết kế của anh từ khi anh học năm hai, và khi đó anh đã đi với chị An. Em không dám tiến đến. Và đến khi anh chia tay…
Duy Anh lắc đầu, ngắt lời:
- Còn gì nữa?
Vy ngừng lại khoảng vài giây, rồi mở to mắt nhìn Duy Anh:
- Còn một điều, là em yêu anh. Điều đó không phải là một vở kịch.
Duy Anh cúi mặt xuống. Vy nói tiếp:
- Và em biết…anh đã thích em. Nhưng anh cũng không tiến tới. Một lần thất bại trong tình yêu tệ đến thế sao. Anh đã biết cách “nhặt kiếm lên và đi vào rừng thẳm” không? Anh hãy tin vào cảm nhận của mình và làm điều anh muốn đi. Anh thích uống café, chắc biết café càng đắng càng ngon rồi đó.
Duy Anh không nói gì, hai đứa nhìn vào mắt nhau một lát…
Duy Anh hỏi khẽ Vy:
- Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?
Hà Nội hiền. Tháng 10/ 2005
Minh Nhật
sorry nhiều vì mình đã nhầm Tonic and Hot chocolate là một truyện ngắn của Đông Vy
Truyện ngắn
Những ngày mưa lạ
Kỳ nghỉ bất chợt
Đợt break sau common test bỗng được kéo dài thêm do những cơn mưa lớn đột ngột ập đến, đất nước nhỏ bé nhòa nhòa trong nước. Trường nó có thông báo qua mail rằng sinh viên sẽ không cần đến trường trong một tuần sắp tới, cho đến khi nào lượng mưa đáng sợ kia giảm xuống. Thằng bạn cùng phòng nó bảo một đứa khác nói với nó rằng khoảng mười năm gần đây Singapore mới có những cơn mưa lớn đến thế. Kết quả sắp có ở kỳ common test chắc không tệ nhưng Minh vẫn chưa được hài lòng cho lắm, vì đáng ra nó có thể làm tốt hơn thế, tuy nhiên một vài trục trặc nho nhỏ khiến nó lơ đãng với việc ôn tập và biến khoảng thời gian cuối đột nhiên trở thành hơi tệ…
Linh gạt khung cửa sổ đầy nước mưa vào, càu nhàu:
- Tí nữa mày lau nhà đấy, nước nó hắt đầy cả vào đây này.
Minh vẫn chăm chú với cái laptop:
- Kệ nó. Mưa hay nắng gì ở cái đất nước chết tiệt này cũng đều sạch bong.
- Và vì nó chết tiệt nên mày quyết định nằm ì đó cả ngày ư thằng hâm? Hết trưa nay là hết thịt, hết rau, hết trứng, hết luôn cả dầu. Mà người ta thì không thể sống với gạo và niềm tin được.
- Mày lảm nhảm nhiều quá. May là còn chưa hết tiền đó!- Nghĩa nói vọng ra từ cái chăn vẫn trùm kín đầu, nó ngủ chắc cũng mới được ba tiếng sau cả đêm ngồi cày level Võ lâm truyền kỳ.
Minh bật cười, gập laptop lại:
- Được được, tao cũng lên trường bây giờ, lúc về sẽ khứ hồi đồ ăn cho chúng mày. Thằng Nghĩa cứ ngủ. Còn Linh thì nhớ giặt quần áo.-nó vừa nói vừa thay đồ.
- Mưa thế này giặt giũ gì. Mà mày lên trường làm gì vào cái thời tiết này?
Minh giũ giũ rồi khoác cái áo nỉ đen vào:
- Không phơi được thì đặt chế độ giặt squeeze bét nhè vào cho nó khô. Tao lên thư viện ngồi làm project chứ ở nhà không vào đầu được.
Giọng thằng Linh còn vọng theo khi Minh đã xỏ nốt cái giầy lười vào:
- Lên thư viện thì photo hộ tao cái lecture note Engmechanic Part 2 luôn nhé. Nhớ đấy!
Ngày mưa- chiếc ô màu đỏ
Bến xe bus vắng hoe, cái gian hàng hay bán linh tinh cũng dẹp đi, những hạt mưa vẫn nặng hạt trên con phố của những chiếc xe phóng với tốc độ mà ở Việt Nam đáng phải bỏ tù, Minh rút thuốc ra định hút cho ấm người, cái zippo gặp nước ướt đá lửa không sao lên được, nó cất thuốc đi. Ngồi chờ chừng vài phút thì cái xe buýt tới, nó bước lên lướt thẻ vào máy rồi xuống dưới. Cả xe buýt vắng tanh, chỉ có một cô gái ngồi ở góc phải dưới cùng, đúng chỗ Minh hay ngồi. Cô gái có sống mũi cao, môi nhỏ và hơi mím, mái tóc không buộc tỉa vát ra phía sau- một dạng mặt cơ bản. Nó ngồi xuống một chiếc ghế ngang ở phía trên liếc nhìn xuống. Cô gái phối đồ khá kỳ lạ, váy trắng ngắn kẻ caro, áo sơmi xẻ vạt xanh nhạt, khoác một chiếc áo lửng màu tím thẫm. Dòng sologan “no music, no life” trên áo không có vẻ gì ăn nhập với dáng ngồi lơ đãng, hơi hướng người về phía cửa sổ. Cặp kính gọng trắng hơi bóng lên dưới ánh sáng nhạt của ngày mưa. Cô gái làm Minh thấy nhớ đến Trà Phương- người yêu của nó ở Việt Nam, cũng có một dáng ngồi hơi lơ đãng như vậy. Mối quan hệ xa xôi với hàng giờ chat voice hoặc webcam nhiều lúc cũng đến chán ngán. Những ngày mưa lê thê mang lại cả những cảm xúc nhạt nhẽo hoặc mơ hồ về những ngày Hà Nội. Hà Nội không mưa bập bùng và ít gió thế này, nơi ấy nhiều những cơn mưa nhẹ trong chân trời vẫn rực nắng, vẫn lang thang phố long rong quán được. Có những quán được thiết kế như chỉ để ghé qua những lúc muốn tạt vào bất chợt. Minh nhớ khi ở nhà, nếu mưa mà nó còn đang loanh quanh trên phố, thế nào cũng vác xe lên PUBU CAFE ngồi. Leo lên tầng 3 ngồi ở góc có mấy củ tỏi treo lủng lẳng, mưa với không tới, không khí mặn mặn và man mát đẫm theo từng cơn gió hắt vào…
Cái tiếng “bíp bô” khi xe dừng lại ở trạm dừng gần trường ngắt nhịp suy nghĩ của Minh, nó vội ôm đống tài liệu bước xuống xe. Cô gái mang cặp kính gọng trắng cũng đi phía sau. Minh bước nhanh tới mái hiên gần nhất. Đoạn đi bộ tới thư viện không phải là xa nhưng sẽ không có mái che, Minh hơi ngập ngừng, nó cuộn tập tài liệu vào trong áo, đang định băng qua mưa thì cô gái kính trắng đi ngang qua, dừng lại, nói bằng tiếng Anh đặc chất Singaporian:
- Bạn đến chỗ nào trong trường?
Minh ngập ngừng:
- À…ừm, thư viện…Có lẽ thế!
Cô gái đưa cho Minh một cái ô màu nâu nhạt, nói khẽ:
- Mình cũng tới thư viện. Vậy thì đi cùng.
Minh bật cái ô ra, giơ cao, và cả hai cùng bước một nhịp. Tiếng giày đạp tành tạch vào nước mưa không át được Minh nghe tim nó đập thình thịch, những sinh viên local ít khi có những hành động như vậy với du học sinh nước ngoài. Nó chợt mỉm cười khi nghĩ đến lúc buôn chuyện này với Linh- cái thằng lúc nào cũng lảm nhảm rằng “con gái Singapore rất kiêu” sau một vài cuộc chinh phục bất thành… Đến cửa thư viện, Minh dừng lại, xoay xoay cái ô giũ hết nước rồi rút vào đưa trả cô gái:
- Cảm ơn. Bạn lên tầng nào của thư viện?
Cô gái mỉm cười:
- Mình đùa thôi. Mình không vào thư viện.
Không kịp cho Minh hết ngạc nhiên, cô gái bật ô ra bước ra ngoài. Nó hơi choang choáng, lần đầu tiên ở bên này Minh gặp một tình huống như thế. Nó nhìn về cái dáng gầy gầy màu tím một lúc rồi đi vào thư viện, cái project cũng chỉ còn hai tuần nữa là phải nộp. Ngồi thênh thang trước cái bàn vẽ rộng đến ba mét, Minh trải những bản vẽ nháp thiết kế MP3-USB tích hợp đèn X của nó ra, cắm tai nghe vào cho tập trung trước tiếng mưa đang đập vào cửa kính bồm bộp…
TRACY.
Chiều đang tắt dần giữa những khoảng mây giãn ra co vào như xếp hình… Khi nói cho lũ bạn cùng nhà nghe về cô gái lạ kỳ, Minh không nhận được kết quả như chờ đợi. Không đứa nào biết một sinh viên như nó tả, và thằng Linh thì khăng khăng nó đã say nắng trong một tuần toàn mưa… Đã ba ngày Minh mò lên trường nhưng không thấy cô gái với chiếc ô nâu nhạt, việc chủ động sắp xếp “duyên gặp mặt” không thành khiến nó hơi thất vọng và cáu kỉnh. Nó chat với Trà Phương một cách thờ ơ, và cáu giận vô cớ khi Phương hỏi sao không trả lời cái mail từ 3 ngày trước. Minh gõ mà như đập bàn phím, đùng đùng: “Anh bận. Mệt. Thấy sợ những cái mail nhàm chán và viết như văn trần thuật.” Nó disconnect và gập laptop lại…
Thấy thằng bạn ủ rũ một cách thiếu cần thiết, Linh và Nghĩa quyết định sẽ giúp Minh tìm lại cô gái say nắng. Sau khi nghe Minh tả lại lần thứ hai, Nghĩa gật gù:
- Mày nghĩ xem, đến trường vào lúc đang được nghỉ, dĩ nhiên không phải là học. Mà nếu làm project thì cũng giống mày, thường người ta sẽ vào thư viện. Vậy nó đến trường làm gì?
Cả bọn ngồi thần ra một lúc. Chợt Linh búng tay tách một cái:
- Tao nghĩ ra rồi, có lẽ nó tham gia một cái club nào đó. Hình như là tuần này các câu lạc bộ vẫn hoạt động, vì hôm kia tao vẫn thấy thằng Tùng đến trường vì cái hội nhảy nhót của nó mà. Bây giờ chỉ cần tra lại danh sách những nhóm hoạt động buổi chiều vào ngày đó là sẽ tìm ra nó, vì tất cả các câu lạc bộ rất hay post ảnh lên mạng, có lẽ mày dò ra được người mày cần.
Ba đứa cắm đầu vào máy tính gõ lách tách một lúc. Không sai so với chúng nó đoán, cô gái mang cặp kính gọng trắng là thành viên của câu lạc bộ Piano, trong những cái ảnh mà các thành viên câu lạc bộ âm nhạc up lên mạng Minh tìm thấy một cái đúng người nó đang tìm. Phía dưới ghi tên: Tracy.
Tin nhắn yêu thương
Minh chờ đúng giờ đó tuần sau. Vài ngày mà nó thấy rất lâu, Minh không còn để ý đến cái project nhiều lắm, nó đang quan tâm nhiều hơn tới Tracy xinh xắn. Muốn gây bất ngờ nên nó bắt chuyến bus muộn hơn một tí, và đi đến phòng tập của câu lạc bộ âm nhạc. Minh dự định sẽ lấy cớ cảm ơn việc đi mưa hôm trước và mời Tracy đi xem phim. Ngó qua cửa kính, nó thấy trong phòng tập mọi người có lẽ cũng chưa bắt đầu, còn đang chỉnh đàn và tán gẫu. Tracy đang đứng một mình ở góc phòng đọc nhạc, vẫn dáng đứng hơi lơ đãng với tay cầm tờ giấy chép nhạc hờ hững- cái dáng đó làm Minh lại nhớ Trà Phương. Nó nhắm mắt lắc mạnh đầu, một cảm giác gì đó hơi gượng gạo. Minh hít một hơi dài, chợt điện thoại nó reo lên đoạn nhạc tin nhắn. Minh mở máy ra. +84…Tin nhắn của Phương từ Việt Nam: “Anh à.Em gửi off nhưng anh không trả lời. Mấy ngày nay em cũng không thấy nick anh sáng. Em xin lỗi, không phải vì em cảm thấy có lỗi, mà chỉ vì cảm thấy cần xin lỗi…Tình yêu xa thường mang lại những cảm giác chống chếnh và mong manh. Em biết anh bên đó cũng mệt mỏi và xa cách. Ở đây, em cũng thế. Nhưng em tìm được cả sự ngọt ngào trong chờ đợi. Khoảng cách và thời gian cũng không bao giờ làm thay đổi ý nghĩa của yêu thương. Giữa những bận rộn và trống rỗng, anh được quyền nghĩ: em vẫn yêu anh đến khi chừng có thể! Sweetie.”…
Minh gập di động lại. Nó dựa vào tường, nhắm mắt và mỉm cười. Linh gọi hình ảnh của Tracy trong nó chỉ là một cơn say nắng có lẽ không sai. Chắc chắn nó sẽ vẫn cảm ơn Tracy, nhưng vào một lúc khác, còn bây giờ, nó muốn về nhà và viết mail ngay cho Trà Phương . Minh chạy băng qua làn mưa, những giọt nước từ không trung bỗng nhiên trở nên rất nhẹ, tựa như không chạm xuống mặt đường. Từ chân trời, ánh sáng ấm áp hơi loé lên, tán sắc với những chùm mây đang trong dần trở lại, tạo ra những vệt thẫm kẻ ngang dọc. Mặt trời trở lại dịu dàng sau những ngày mưa lạ kỳ… Những chiếc xe buýt dừng lại ở bến đỗ, kêu “bíp bô”…
Minh Nhật
.
Khúc guitar dang dở
Sự thật là chỉ cần cần cố gắng hết mình khi muốn làm việc gì đó, bất chấp kết quả thế nào, như thế sẽ thấy thoải mái, ít nhất mang lại cảm giác bình yên.
Mười giờ đêm. Việc tập lại mấy bản nhạc cho chương trình giao lưu tuần sau khiến tôi không sao dứt ra được. Chỉ mỗi phần chơi đi chơi lại đoạn nhạc nhòe nhoẹt rực rỡ quá đáng mà Huy - tên chơi Percussion của band - đề xuất làm tiêu tốn khoảng thời gian đáng ra có lẽ đã trở về nhà và kịp xem nốt đĩa phim Great Expectation dở dang từ hôm trước. Cơn mưa ập đến vội vã và gay gắt. Headphone trên tai rên rỉ bản ghita không lời Hand on heart của Skid Row. Nghĩ đến chuyện mẹ sẽ cáu kỉnh khi ba tối liền về muộn chỉ vì một chương trình ca nhạc, tôi xiết mạnh ga thêm chút nữa. Đột ngột ở đoạn rẽ tối mờ một chiếc xe đạp màu đỏ xuất hiện. Tay lái cứng đơ vì thấm lạnh nước mưa và hãi hùng, mắt tôi trợn tròn do sợ hãi cực độ choáng ngợp, tôi bóp chặt phanh và kết quả đáp trả bằng việc giữ tay lái hoàn hảo nhất vẫn là chiếc xe quét mạnh vào bánh sau của vật màu đỏ phía trước. Âm thanh ghê sợ vang lên trong tíc tắc vang vọng giữa đoạn đường nhấp nháy đèn vàng vắng hoe vẫn đủ cho tôi nghe thấy cô bé ngồi trên chiếc xe á lên. Bao da đựng chiếc guitar bass sau lưng tuột ra rơi mạnh xuống đất. Chết tiệt! Tôi lắc tay lái vững lại, mặc kệ chiếc đàn, nhanh chóng dựng xe nhảy ra phía sau xem vấn đề mình đã gây ra, lần đầu tiên gần như trực tiếp đâm sầm vào một ai đó. Cô bé mặc một chiếc áo khoác màu nâu nhạt bên trong là chemise kẻ olive, đội lệch chiếc mũ bere đen có dọc vàng hơi chóe, đang phủi phủi những vết lấm và nhìn về phía chiếc xe đạp mà một bánh đã méo cong. Tôi lắp bắp bối rối thật sự, không biết phải nói câu gì, đúng là rơi vào những tình huống kỳ quặc người ta thoáng trở nên vô dụng, đành đứng im tựa một con chuột bạch đã bị tiêm thuốc mê cho thí nghiệm, chờ đợi sự mắng nhiếc. Cô bé nhìn tôi, dè dặt:
- Này cậu, giúp mình đạp lại cái bánh xe kia được không?
Tôi ngạc nhiên, câu hỏi có vẻ không ăn nhập với những gì tưởng tượng. Vẫn không mấp máy được lời xin lỗi nào ra hồn. Tôi cúi xuống tỳ bánh xe vào vỉa hè “sửa” mạnh hai ba cái, tự huyễn hoặc sau lưng ánh mắt đe dọa của cô bé. Cái bánh xe, gần như tròn lại, nhưng khi nhấc lên quay thử vẫn đảo đảo vẻ trêu ngươi. Tôi lúng búng nhỏ xíu, nhận thấy được gương mặt mình chắc đã méo xệch:
- Cậu đi đâu, nếu cậu không phiền mình sẽ đèo cậu và kéo chiếc xe này về. Sáng mai mình sẽ đem nó đi sửa lại như cũ.
Cô bé phá lên cười vẻ hài hước:
- Cậu cũng tốt đấy chứ. Vậy mà khi bạn lao vào mình tốc độ kinh hoàng, mình nghĩ cậu sẽ vèo đi như lúc xuất hiện cơ đấy.
Cô bé leo lên xe và một tay kéo xe đạp. Tôi nhìn qua gương- những lọn tóc dài ướt đẫm chạy dọc xuống má và cái cằm nhỏ nhắn, chiếc mũ che kín vầng trán, nhưng thoáng lộ ra đôi mắt nâu với lông mi cong vút, hệt như một con búp bê bị bỏ quên trong nhà kho dính cơn mưa rào. Đường về nhà cô bé ngược một đoạn dài, nhưng tôi không quan tâm nữa. Phố mùa đông. Những ô cửa vụt qua xanh thẫm. Phía sau lưng tôi vang lên tiếng huýt sáo một đoạn nhạc trong No worries của Simon Webbe. Qua rất nhiều ngõ. Cô bé nói qua vai:
- Mình là Nguyên. Năm đầu Sư Phạm. Mình vừa đi dạy thêm về. Còn cậu làm gì vào giờ này ngoài đường vậy?
Làn gió mát táp liên tục vào mặt khiến tôi đột nhiên tỉnh táo hơn:
- Mình là Vỹ Anh. Đáng ra cũng là Năm một Nhạc viện. Thế nhưng cuối cùng trượt. Nên bây giờ ở nhà chờ năm sau thi lại.
Ngữ điệu đoạn cuối hơi chùng xuống, dường như đoán được tôi nghĩ gì, Nguyên nói to, thản nhiên:
- Không thành vấn đề. Quan trọng là cậu không ngừng cố gắng. Cậu không bỏ chơi nhạc, phải không?
Tôi cười, trôi chảy:
- Đôi khi nghĩ là sẽ bỏ, nhưng cuối cùng thì không. Cùng vài gã bạn trong band từ hồi trung học, thi thoảng bọn mình chơi cho vài chương trình ca nhạc nhỏ hoặc dạ hội nếu được mời, thường là từ bạn bè! Mình vừa đi tập cho một cái như thế vào tối thứ ba tuần sau ở trên Kinh Tế. Nếu cậu rảnh…
Câu chuyện vui vẻ. Tôi cảm thấy thoải mái. Tình cờ quen được một người bạn với vẻ ngoài quấn hút và có cách trò chuyện gây cười. Những bực bội cả ngày tan ra hết như bong bóng trong hồ cá. Ít ra Nguyên có cùng sở thích chung về âm nhạc như tôi. Cô nói rằng cũng từng chơi guitar, nhưng dần dần xao lãng, và cây đàn không còn được đụng đến từ lâu nay. Nhắc đến đàn, chợt tôi giật mình, gần như hét lên:
- Thôi chết hộp đàn guitar! Mình quên không nhặt nó lên!
…Sau khi vòng lại vô ích, đoạn đường đen ngòm như café mất hút chiếc hộp da, tôi im lặng, thấy chán ngán và trống rỗng. Quay ngược xe đèo cô bé về tiếp, phóng nhanh hơn. Đoạn đường hun hút gió. Nguyên lên tiếng dè dặt:
- Mình xin lỗi…
Tôi ngắt lời, câu nói của Nguyên nằm trong chờ đợi của tôi:
- Không sao. Mình sẽ mượn đàn của mấy đứa cùng band.
Liếc qua gương, tôi thấy Nguyên nhún vai:
- Được, không thành vấn đề.
Câu nói lặp lại khiến tôi bực dọc vô cớ, gập chiếc gương xuống. Những vũng nước nhỏ trải đầy trên đường như những cạm bẫy khiến tôi càng thêm bực bội, tay lạnh buốt, mái tóc thì thấm đầy nước mưa và dính thêm vào một vụ va chạm nhảm nhí mang lại kết quả mất đi vật dụng yêu quý. Tôi cắm headphone vào nhưng không bật Ipod. Người ngồi sau cũng im lặng…Đến đầu một ngõ rộng, Nguyên chạm nhẹ vai tôi:
- Ở đây được rồi. Mình sẽ tự đi vào.
Tôi dừng lại. Cố tình tạo vẻ mặt thờ ơ. Nguyên nói khẽ:
- Tạm biệt. Tuần sau diễn tốt nhé.
Câu nói chìm vào bóng tối phía sau, tôi vụt xe đi, không ngoáy lại. Nhưng nhìn qua gương, chiếc đèn vàng treo cao ở đầu ngõ đung đưa trong gió, bóng Nguyên lững thững đi sâu vào, dáng vẻ cô độc và chịu đựng. Tôi chợt muốn quay lại nói lời xin lỗi, nhưng phần vì tự ái, phần vì di dộng rung lên nhè nhẹ, không cần nhấc máy cũng biết mẹ gọi. Ý định tan biến nhanh giữa ánh sáng khô cạn, mờ thắp lên từ các ngọn đèn đường. Đoạn đường về chống chếnh.
Suốt tuần tôi lầm lì và cáu kỉnh vô cớ, gã bạn chơi keyboard cùng band mang cho tôi mượn cây đàn cũ kĩ nhưng vẫn còn tốt chán từ khi nó còn học guitar, tôi kiên nhẫn tập với chiếc đàn không quen thuộc, tự nhủ sẽ dành dụm tiền mua lại đàn nhanh chóng. Tôi nhanh chóng chủ tâm gạt hình ảnh Nguyên ra khỏi suy nghĩ, quyết không nghĩ đến những rắc rối thường kỳ gây ra bởi con gái, mặc dù hình ảnh chiếc ngõ với ngọn đèn vàng gần như ám ảnh tôi.
Thứ ba.Ngày diễn sẽ không có vầng sáng nào kì lạ nếu không phải vào ngay sát giờ lên sân khấu, tôi nhận ra dưới đám khán giả đang la hét cuồng nhiệt phía dưới bởi những dư âm bản rock Never say goodbye của Bon Jovi do nhóm trước trình bày khá thành công, Nguyên đứng lặng lẽ dưới gốc cây bằng lăng, chiếc áo khoác khác, nhưng chiếc mũ bere đen dọc vàng thì y hệt tối hôm qua. Ánh mắt bình thản tựa như nhìn vào tôi. Tôi cúi xuống im lặng, bối rối. Huy đập vào vai tôi: “Này, tập trung đi”, tôi giật mình, nhìn lại đoạn nhạc lần cuối…
Phần diễn gần như hoàn hảo. Tôi cất đàn rồi nhanh chóng chạy xuống dưới khu vực khán giả, vài khan giả níu áo tôi trao tặng như lời khen, tôi cảm ơn vội vã, loanh quanh khắp khu vực gần sân khấu. Tôi không muốn để tuột mất người đã đến xem tôi diễn chỉ vì được nghe một lời mời nửa chừng, còn tôi, thì lại tựa như một tên ngốc, cố tình quên béng lời hứa đến sửa xe cho người mình đã đâm sầm vào, và suy cho cùng, không có được một lời xin lỗi ra hồn. Thật lạ. Nguyên tựa như tan ra dựa đám đông những người nói cười xung quanh, tôi quay vài vòng, thất vọng đi ngược vào sân khấu. Bước vào phía trong cánh gà, tôi ngồi mệt mỏi xuống chiếc ghế gỗ ai đó đặt ở cuối cửa sau, Huy chợt ra phía tôi, đưa một hộp đàn màu bạc, cười vẻ kỳ quặc:
- Có cô bé nào đó với đôi mắt đẹp gửi cậu cái này. Những bí mật chưa tiết lộ nhé!
Tôi gần như vỡ ra từng mảnh, choáng váng tựa như người chơi nhào lộn bị tuột dây. Không nói được câu nào cho đến khi thằng bạn khuất sau đám đông nhộn nhạo, tôi kéo khóa hộp đàn, phía trong đính hờ một mảnh sticker vàng: “Vỹ Anh, chiếc đàn không thay thế được cái đã mất, vì một thứ nhạc cụ bao giờ cũng chứa đựng những khoảnh khắc mà người chơi nó tạo nên, tuyệt hảo. Nhưng nó cũng từng lưu giữ những xúc cảm của mình. Hy vọng cậu hãy sử dụng nó. Hôm nay cậu diễn rất hay. Một người bạn”
Tôi lặng đi. Chết tiệt! Chiếc đàn guitar dây nylon và mảnh giấy càng như ghim thêm vào nỗi áy náy của tôi một cái phi tiêu nhọn hoắt. Tôi phải làm gì bây giờ? Tật xấu là mỗi khi động vào những vấn đề hóc búa, bộ não tôi như động cơ hết dầu. Suy tính nhanh chóng, tôi gọi Huy lại và kể hết cho cậu ta nghe câu chuyện từ đêm hôm qua, kết luận: “Cậu nói đúng. Bí mật chưa tiết lộ vì tớ vốn không hứng thú với nó. Nhưng bây giờ thì cần thiết, ít ra hai cái đầu sẽ mang lại ý tưởng sáng suốt tình cờ.” Huy khoanh tay gật gù một lúc: “Đơn giản thôi, nếu không ngại thì gõ cửa từng nhà của cái ngõ đấy cho đến khi tìm ra cô gái kỳ lạ!” Tôi gật đầu, ừ nhỉ, không nghĩ ra.
Sáng hôm sau, trời không mưa nhưng những áng mây ảm đạm rải khắp bầu trời, tôi rong xe đến nơi lần trước thả Nguyên xuống. Gã chiến hữu không bỏ bạn, mỗi đứa một bên, gõ cửa lần lượt từng nhà trong cái ngõ rộng, đến cái nhà thứ tám bên phải thì chính Nguyên ra mở cửa, mắt to tròn ngạc nhiên. Huy cười, nhanh chóng rút lui. Tôi lại lung túng, như thường lệ:
- Mình cảm ơn về cây đàn hôm qua…
Nguyên cười, nháy mắt:
- Không thành vấn đề. Chỉ là mình cảm thấy có lỗi với bạn, và đôi khi, người ta cần cố gắng làm những việc để chuộc lỗi, bất chấp nó mang lại kết quả thế nào. Mình cũng cần cảm ơn bạn chứ, vì bạn cũng đã rất cố gắng tìm ra mình mà.
Câu nói thành thật, không pha chút nào châm biếm. Ngược lại mang lại cảm giác an toàn. Tôi chợt thấy dễ chịu, như tìm được thứ đồ đánh rơi lâu ngày đã tưởng mất…Mưa rơi xuống từ lúc nào, mải miết. Tóc mềm. Mẳt nâu. Tr ò chuyện bình thản Đoạn ngõ rộng ánh lên những hạt nước đọng khắp nơi, yên tĩnh và xa lạ với những âm thanh ồn ào của phố. Tôi và Nguyên đứng trước cửa ngôi nhà nhỏ nhắn có hang rào mỏng, trồng vượt lên cao một hàng hoa kỳ thảo, thả xuống những tán lá màu vàng đung đưa trong mưa, khung cảnh giống như một bộ phim quen thuộc…
Hai tháng sau, Nguyên sang Anh. Việc dành suất đi hiếm hoi vì thành tích học tập xuất sắc tại trường thực sự không mấy ngạc nhiên, bởi tôi chứng kiến những nỗ lực không ngừng nghỉ của cô bạn, nhưng dẫu sao cũng đến bất ngờ. Thực sự, khi học cách yêu một người, bạn cũng hãy học cách để người ấy ra đi. Tôi Câu chuyện kết thúc nhanh và dang dở, có lẽ nó sẽ được viết tiếp khi chúng tôi gặp lại nhau, về th ời gian ngắn ngủi cô bạn đã đến và bước ra khỏi cuộc sống của tôi nhanh chóng, nhưng giữa nó là những vết xước êm dịu, về album Steve Vai mà Nguyên tặng tôi lúc ở sân bay, sau này dần trở thành phong cách chơi nhạc cho cả band chúng tôi. Về những khoảng trống khó lý giải cô bạn mang lại, đằng sau những nụ cười. Tôi mơ hồ những câu hỏi chưa được trả lời về cuộc sống, gia đình, âm nhạc, con người của Nguyên - sự tò mò lại như ly trà sữa nóng giữa mùa đông, mà tôi không muốn uống hết, chỉ nhấp từng ngụm nhỏ Rất lâu sau, tôi vẫn dùng cây đàn ghita mà Nguyên đã dùng tiền dạy thêm mua, ngay cả khi thi lần thứ hai vào Nhạc viện Hà Nội, và lần này tôi đỗ. Bản nhạc tự chọn tôi chơi hôm ấy là No worries, tựa như lời cảm ơn dành cho Nguyên…Đúng. Sự thật là chỉ cần cần cố gắng hết mình khi muốn làm việc gì đó, bất chấp kết quả thế nào, như thế sẽ thấy thoải mái, ít nhất mang lại cảm giác bình yên.
Tháng 3. Hà Nội hiền
Minh Nhật
con sắp cạn vốn rùi :(
Bao giờ cũng là "Hà Nội Hiền" ^^ ...
Thx bé Lâm nhiều nhiều nhé ... Được bữa đọc truyện no ... thỏa cơn khát :huglove: