Chỉ cần liếc nhìn qua điệu bộ của Tử Ân, bà Thơ biết ngay hai đứa nó giả đóng kịch để gạt mình
Hừ! không giận, bà chỉ thấy buồn cười, cảm động thôi. Bà hiểu chúng làm thế vì muốn tốt cho mình, muốn làm bà vui, yêu đời để mau lành bệnh
Thật là ngu ngốc quá ! Lắc đầu, bà không biết mình trách hay thương chúng nữa. Việc gì phải đóng kịch cho cực thân. Câu chuyện Tử Ân bị Vĩnh Cơ ngược đãi...không làm bà đau lòng một chút nào
Bà chỉ thấy vui, thấy tâm hồn mình chợt trẻ ra thôi. Khó trách duyên số lắm. Cũng như bà năm xưa vậy. Chuyện tình yêu đã bắt đầu từ một chuyện tình cờ
Hai mươi mấy năm dài sống trong cô đơn, sầu khổ, bà vẫn không nghe hờn, nghe giận PhanThành một chút nào. Cũng chẳng trách ông đã khiến mình lâm vào cảnh dở khóc dở cười
Đến tận bây giờ bà vẫn yêu ông, vẫn cảm ơn ông đã tặng cho mình một lần yêu, một lần sống. Dù chỉ là cảm giác một chiều, nhưng cũng đủ để bà ôm ấp trọn đời mình
Nếu năm xưa, PhanThành không đối xử ân cần, không giúp bà vượt qua nổi mặc cảm, tự ti của bản thân thì mãi mãi bà không có được sự nghiệp như ngày hôm nay đâu. Hẳn Phan Thành và Tử Ân chưa biết, bà hiện là một hoạ sĩ tuổi tên lừng lẫy. Từng có tranh triển lãm và đoạt giải. Tranh của bà được khách sành chơi tranh giành, đấu giá nhau từng bước một. Bà giàu có lắm. Gia tài có thể tương đương với tài sản của ông đây
Đúng như vậy, bà có được những thành tựu lớn lao kia từ những kỷ niệm ngọt ngào của một tình yêu thơ mộng, từ những niềm đau, mất mát...mà nếu không có PhanThành bà sẽ không bao giờ biết được giữa co đơn, giữa thực tế phũ phàng, bà luôn tự nhốt mình vào ảo tưởng - một ảo tưởng lung linh đã tạo phong cách riêng trong cách vẽ của bà. Một nét buồn, trầm lắng nhưng không bi quan tuyệt vọng. Trong khổ đau cùng cực, xem tranh bà mọi người vẫn có thể tìm ra đường vượt thoát
Nên khi nghe Tử Ân kể mình bị Vĩnh Cơ ngược đãi, bà đã biết chúng có duyên với nhau rồi. Và cái duyên đó sẽ biến thành nợ, trói buộc nhau đến suốt đời, nếu có được một người se mối. Dĩ nhiên, người se mối ấy phải là bà. Nhất định, bà sẽ cột chặt chúng vào nhau, không để chúng có một kết qủa thương tâm như bà và Phan Thành
Nghĩ thế, cả tuần nay bà nằm yên như không biết, để chúng mặc nhiên đóng kịch lừa mình. Chuyện giả thành thật xưa nay đâu có hiếm. Cứ để yên cho ngọn lửa đùa giỡn thỏa thích với cọng rơm. Chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ cháy bùng lên. Tới chừng đó, muốn cản cũng không sao nổi
Lần bước đến bên cửa sổ, bà mỉm cười hạnh phúc nhìn Tử Ân tung tăng chạy trên thảm cỏ. Con bé đang có đuổi bắt cho được chú bướm vàng, không hay mình đã vô tình phạm vào nội quy của bệnh viện. Không được hái hoa, không được giẫm lên cỏ. Bác bảo vệ đã hầm hầm bước tới khi mà nó vẫn vô tư hớn hở chìa ra trước mặt chùm hoa hông vừa mới hái
Báo hại Vĩnh Cơ Phải bôn ba tất tả xin lỗi, giải thích rồi móc tiền nộp phạt. Nhìn mặt anh nhăn nhó, cằn nhằn Tử Ân, bà lại thấy buồn cười. Không sợ chúng vì thế mà mất lòng nhau. Ngược lại, từ những tình tiết dễ thương đời thường thế, tình yêu sẽ đâm chồi, nảy lộc
Tử Ân thật dễ thương, dù không đẹp rực rỡ như cánh hoa hồng, con bé tựa như cành Cẩm Chướng, ngầm tỏa duyên thu hút chinh phục trái tim mọi người bằng sự hồn nhiên và cao thượng của mình. Với cô, không một trái tim nào có thể lạnh lùng băng giá
Có lẽ trời đất đã trót thương, đã nghĩ đến bà bao năm dài co đơn buồn tủi, mới cho bà một đứa con gái tuyệt vời đến thế. Giờ đây, bà không cần gì nữa. Dù vẫn còn yêu Phan Thành lắm, nhưng bã sẽ không như một số người lợi dụng con làm sợi dây tình cảm trói buột ông đâu. Ông cứ mặc nhiên hạnh phúc với Cát Tường. phần bà, đã có Tử Ân
Mẹ - cánh cửa bật mở, Tử Ân và Vĩnh Cơ nhẹ bước vào. Vẫn còn bực nhau chuyện bị bác bảo vệ mắng cho, nhưng trước mặt bà, đứa nào cũng cố là ra mình đang vui vẻ, nhất là Tử Ân, con bé đóng kịch vụng về không thể tưởng - Nghe lời mẹ, tụi con đã ra hoa viên dạo đúng một giờ mới trở về đây
Vậy hả ? - Quay lại, bà bỗng nhăn mặt ôm đầu choáng váng: - Ôi...
Mẹ...mẹ sao vậy ? - Tử Ân vội chạy đến đỡ bà ngay - Con đã dặn mẹ đừng ra cửa sổ đứng rồi. Sao mẹ không nghe. Gió ngoài này lớn lắm
Ngồi xuống giường bà ôm ngực thớ:
Vì mẹ muốn nhìn thấy hai con, để biết chắc là tụi con không dối mẹ
Không đâu - Vĩnh Cơ vội xua tay: - Tụi cháu không dối bác đâu. Thật lòng yêu nhau lắm
Vậy à ? - Bà cười vẻ không tin
Tử Ân lo lắng
Thật mà, mẹ sao vậy ? Sao bỗng nhiên trở bệnh thế này ?
Tại mẹ...lúc nãy thấy hai đứa cải nhau nên lo lắng...- Giấu nụ cười, bà ôm ngực cố ho lên mấy tiếng
Qủa nhiên Tử Ân và Vĩnh Cơ quýnh lên ngay
Dạ đâu có...tụi con đâu có cãi n hau. Ta,i xa qúa bác nghe không rõ. Kúc nãy, con nói với Tử Ân là...anh yêu em lắm, có lẽ vì xúc động quá nên nét mặt khó coi, để bác hiểu lầm
Vốn thông minh nhạy bén, Vĩnh Cơ giành lấy Phần giải thích như bao lần bị bà bắt bí và Tử Ân luôn chỉ biết vẻ bùa:
Dạ...đúng vậy
Tụi con yêu nhau lắm à ? - Bà lại ho. Vĩnh Cơ gật đầu ngay:
Dạ lắm lắm
Qủa là quá vụng về. Không muốn mà bà cũng nhận ra ngay. Chẳng thằng ngốc nào trước mặt mẹ vợ lại hùng hồn lan báo mình yêu cả
Tử Ân cũng thế ! Theo tâm lý, lẽ ra Phải thẹn thùng, chối béng và giấu nhẹm đi, ai đời cứ gật đầu bảo đã yêu, rất yêu như vậy
Song, vẫn như rất tin lời chúng, bà hỏi:
yêu nhau nhiều như thế, thế tụi con có hôn nhau lần nào chưa ?
Dạ chưa...- Nói rồi bắt gặp cái lừ mắt của Vĩnh Cơ, Tử Ân quẹo lẹ: - Dạ có...dạ có rồi...nhiều lắm
Vậy à ! - Bà giấu nụ cười. Con gái bà đúng là khác thiên hạ, không biết xấu hổ là gì cả, cứ gật đầu lia lịa:
Dạ thật
thế...lần đầu hai đứa hôn nhau chắc là...ấn tượng lắm hả ? Có kể cho mẹ nghe được không ? Tụi con hôn nhau ở đâu ?
Dạ ở...- Câu này thì Tử Ân bí, cô đưa mắt nhìn Vĩnh Cơ cầu cứu. Đưa tay gãi gãi đầu, anh nói đại:
Dạ ở công ty, trong thang máy
Trong thang máy ! - Bà tròn mắt ngạc nhiên - Trong đó đâu thơ mộng gì mà hai đứa cảm hứng bất tử vậy ?
Dạ tại...- Vĩnh Cơ ấp úng thú thật. Vấn đề này anh cũng giống Tử Ân thôi. Hoàn toàn mù tịt không kinh nghiệm, bởi đã yêu bao giờ mà biết hôn, biết cảm hứng ra sao - Tại... Chắc tại lúc đó con thấy Tử Ân dễ thương quá nên cầm lòng không được chứ gì - Bà Thơ mở lối, Vĩnh Cơ chụp lấy ngay:
Dạ...dạ đúng như vậy
Mẹ không tin - Bà chợt nghiêm nét mặt - Hai đứa chỉ đóng kịch gạt mẹ thôi
Không có
Không có đâu
Không hẹn mà cả Vĩnh Cơ và Tử Ân đồng lượt kêu lên. Bà Thơ như mệt mỏi nằm xuống gối;
Mẹ không tin. Thái độ hai đứa thật là kỳ lạ. Có phải...chưa từng hôn nhau bao giờ ?
Dạ không có - Vĩnh Cơ vẫn còng ngoan cố: - Tụi con đã hôn rồi, nhiều lắm lắm
Nếu vậy thì...chứng minh đi - Bà quyết định con bài chót của mình
Bằng cách nào ạ ? -Tử Ân ngây thơ hỏi
Bằng cách...hai đứa hãy hôn nhau trước mặt mẹ - Nói xong bà thích thú nhìn thái độ Tử Ân
Hôn...trước mặt mẹ ư ? - Bây giờ mới xấu hổ, Tử Ân đỏ bừng mặt lên bối rối, trong lúc Vĩnh Cơ cứ cúi nhìn hàng gạch dưới chân mình
Không được ư ? - Bà cất giọng bùi ngùi - Đúng là hai đứa có vấn đề thật mà. Mẹ thật lo, -Đến đây, bà lại ôm ngực ho sù sụ
Tử Ân quýnh lên:
Không đâu mẹ à ! Tụi con không có vấnd đề gì. Chẳng qua...chẳng qua... Tử Ân còn bối rối, Vĩnh Cơ đã tiếp lời:
Chẳng qua...chuyện hôn nhau...thầm kín vậy...bác...bảo tụi cháu tự nhiên hôn ở nơi công cộng...thật là kỳ
Ôi ! Mọi tế bào trong Tử Ân đông cứng lại. Xấu hổ quá, cô nhắm nghiền đôi mắt. Nghe vành môi Vĩng Cơ lạnh ngắt chạm xuống môi mình, trống tim đập ầm ầm hoảng loạn. Đôi cánh tay buông thỏng, cô ngây ra như người gỗ. Không ngờ Vĩnh Cơ dám thực hiện ngay gợi ý của bà Thơ...
Phần Vĩnh Cơ cũng thế, chưa từng hôn bao giờ nên thật là bối rối. Anh không biết phải làm sao, nhưng sợ bà Thơ sẽ phát hiện ra, anh phải cố tỏ ra điêu luyện, làm thật giống các diễn viên trong phim tình cảm
Mọi thích thú chợt dâng, một cảm giác là lạ lan truyền từ môi anh lên não. Niềm đam mê bất ngờ chợt đến. Vĩnh Cơ bỗng quên tất cả. Quên khung cảnh bệnh viện, quên bà Thơ, quên Tử Ân và quên cả bản thân mình...chỉ có nổi ngất ngây cuống trôi anh vào cuồng nhiệt
Ôi ! Đôi mắt Tử Ân bỗng mở lớn bàng hoàng trước sự cuồng nhiệt khác thường của Vĩnh Cơ. Ngộp quá, mệt mõi đứt hơi rồi mà Vĩnh Cơ mê say hôn mãi. Sợ qúa, không biết tính sao, Tử Ân cắn nhẹ vào môi anh một cái
Giật mình, Vĩnh Cơ vội dừng nụ hôn ngơ ngác nhìn Tử Ẩn thẹn thùng giấu mặt vào tay trong tiếng cười giòn tan thích thú của bà Thơ :
Hay lắm. Bây giờ thì ta tin hai đứa thật sự yêu nhau rồi. Ta mừng lắm
Dạ...- Bỗng dưng trở nên ngượng nghịu với nhau. Vĩnh Cơ thì xấu hổ cho sự cuồng nhiệt quá đáng của mình. Tử Ân lại...quê quê nên cả hai không còn dám nhìn thẳng vào mặt nhau như trước kia. Kẻ nhìn mây, đứa lẳng lặng đếm ngón chân mình. Bà Thơ lại kêu lên:
Cho hai đứa hay một tin mừng, ngày mai ta đã được xuất viện rồi
Không hẹn mà cả hai đồng quay lại, ngỡ ngàng:
Vậy sao lúc nãy...à - chợt hiểu ra lúc nãy bà đóng kịch lừa mình. Tử Ân hờn dỗi nắm tay bà lắc mạnh: - Mẹ...hỏng biết đâu...mẹ gạt con...bắt đền đi
Còn Vĩnh Cơ thì quay đi giấu nụ cười. Kỳ lạ thật. Biết m ình bị gạt, anh không giận mà còn muốn cám ơn bà nữa. Nụ hôn ngon thật. Tự nhiên...liếc mắt nhìn Tử Ân, anh thấy cô dường như...mộng hơn thường ngày một chút
Nếu không thử, làm sao mẹ biết nó yêu con nhiều đến thế - Vuốt tóc Tử Ân bà cười hạnh Phúc. Tin chắc hai con cá này sẽ không tuột khỏi tay mình
Vậy...-Tử Ân nói lảng sang chuyện khác - Ngày mai con bảo ba đánh xe rước mẹ nhé Không cần đâu - Bà Tho lắc đầu - đừng làm Phiền ông ấy. Ngày mai, con và Vĩnh Cơ đến đón ta là được rồi
Sao thế mẹ ? - Tử Ân không hiểu, song Vĩnh Cơ thì hiểu. Anh hiểu và càng cảm phục bà nhiều hơn chút nữa. Rất có tư cách, rất tự trọng. Bà đã làm cho ông Thành không khó xử trước nghĩa và tình
Còn chuyện này nữa - bà lại như khoe - đễ dưỡng bệng, sau khi ra viện, mẹ dự định sẽ ra Nha Trang nghỉ ít ngày. Hai con đi cùng mẹ nhé !
Không được đâu - Tử Ân thật thà - Công ty nhiều việc lắm
Thật à ? - Bà đưa mắt ngó Vĩnh Cơ
Dạ...cũng không nhiều lắm đâu - Vĩnh Cơ nghe lạ cho câu trả lời ngược sự thật của mình - Tranh thủ vài ngày cũng được mà. Với lại từ ngày về nước đến giờ, con chưa đi đâu cả Con cũng chưa biết Nha Trang bao giờ - Tử Ân ngây thơ. Bà gật đầu:
Được. Vậy thì quyết định nhé. Ngày mười này chúng ta sẽ khởi hành
Dạ...- Tử Ân nhảy lên mừng - Thích quá. Sắp được đi Nha Trang rồi, tha hồ mà ăn...- Chợt bắt gặp cái nhìn của Vĩnh Cơ, cô bỗng thẹn thùng không nói nữa. Quay mặt sang nơi khác, cô thấy chân tay mình sao thừa thải qúa
Anh Vĩnh Cơ - nghe tiếng chân, Minh Kỳ ngẩng đầu lên khỏi giá vẻ, nhận ra người mới đến nó reo lên mừng rỡ, rồi ngơ ngác hỏi: - Mà Chị Tử Ân của em đâu ?
Tử Ân hiện đi mua sắm với....- Vĩnh Cơ vội ngừng lời. May qúa, suýt nữa anh đã lỡ miệng bảo Tử Ân đi với mẹ rồi
Ai thế hả ? - Minh Kỳ nôn nóng. Vĩnh Cơ xoa đầu nó:
À...Ờ...đi mua sắm với một người bạn gái rồi. Tranh thủ anh đến thăm em, còn mua cho em đậu phộng rang, thứ em thích nhất thích đây nè
Em không thèm - Giận dỗi đẩy bịt đậu phộng ra xa, mặt Minh Kỳ tối sầm đi: - Anh đừng dụ em nữa. Em biết rồi...có phải anh và chị ấy sắp đi Nha Trang một tuần không ? Phải rồi - Vĩnh Cơ gật đầu vui vẻ: - Ở nhà ráng tập đi, mai mốt anh và chị Tử Ân về sẽ mua nhiều quà cho em lắm
Em không thèm - Minh Kỳ ném tung bịch đậu phộng xuống đất văng tung toé: - Em không cho anh cướp chị Tử Ân của em đâu, cũng không thèm tập đi nữa
Em sao vậy ? - Vĩnh Cơ ngơ ngác: - Sao lại nói anh cướp chị Tử Ân của em đi chứ ? Sao lại không thèm tập đi nữa ? Hãy ráng đi..gương mặt em đã trở lại bình thường. Bộ em không muốn mình biết đi như mọi người à ?
Em không muốn biết đi, cũng không muốn mất chị Tử Ân đâu - Minh Kỳ chợt gào lên: - Đừng hòng giấu đuoc em. Anh và chị Tử Ân đã yêuu nhau. Mai mốt anh sẽ dắt chị Tử Ân về Mỹ, bỏ mình em nên muốn em mau biết đi để khỏi quan tâm em nữa chứ gì ? - Nói đến đây, nó bật lên khóc lớn
Chợt hiểu ra, chợt xúc động với nổi lo sợ trẻ con của nó, Vĩnh Cơ mỉm cười. Anh ngồi thấp xuống cho mặt mình ngang tầm mặt nó, ôn tồn:"
Em hiểu lầm rồi, anh và Tử Ân không yêuu nhau thì làm sao đưa chị Tử Ân của em sang Mỹ được ? Mà dù có thật, thì chị Tử Ân không đời nào không thương em, hết quan tâm đến em đâu
Anh gạt em thôi - Minh Kỳ vẫn khóc - Chị Tử Ân sẽ bỏ em, chỉ vì em đã sai lời thề với chúa
Lời thề với chúa ? - Vĩnh Cơ ngạc nhiên - Lời thề gì mà ghê vậy ?
Anh Vĩnh Cơ - Minh Kỳ chợt nắm tay anh - Anh có thương em chút nào không hả ?
Có - Vĩnh Cơ gật đầu - Dĩ nhiên là có rồi
Vậy...- Mắt nó tha thiết - Anh năn nỉ chị Tử Ân giùm em, bảo chỉ đừng bắt em tập đi nữa. Được không ?
Anh không thể chìu em chuyện này đuoc - Vĩnh Cơ cương quyết lắc đầu - Tử Ân sẽ chẳng bao giờ đồng ý. Minh Kỳ, ráng đi cưng. bước đầu chắc chắn sẽ khó khăn, nhưng từ từ sẽ được mà
Em không sợ khó khăn - Minh KỲ lắc đầu - Nhưng em không thể nào đi được. Mấy ngày qua, sợ chị Tử Ân buồn, em phải đến đây tập vật lý trị liệu. Nhưng anh biết không...anh biết không, em sợ lắm, em sợ họ thành công, bắt em đi được lắm
Em nói gì mà mâu thuẫn vậy ? - Vĩnh Cơ nhíu mày
Vâng - Minh Kỳ cúi đầu - Em cũng biết mình mâu thuẫn, và hiện tại lòng em cũng mâu thuẫn nữa. Được hoàn nhập vô cộng đồng em còn sung sướng nào hơn. Nhưng đi được để phải mất chị Tử Ân, em thà liệt suốt đời để được gần chị ấy
Hoang đường - Vĩnh Cơ bật phì cười - Làm gì có chuyện em biết đi mà phải mất Tử Ân chứ ?
Tại anh chưa biết dó thôi - Minh Kỳ đưa tay quẹt nước mắt - Ngày xưa, em đã có lời thề với chúa: Nếu người nào cho em được gần chị Tử Ân, em nguyện chịu liệt suốt đời
Sao em thề độc thế ? - Vĩnh Cơ giật mình chợt hiểu. Nguyên nhân căn bệnh ở đây Minh Kỳ đã tự ám thị mình - Bao lâu rồi ?
Rất lâu. Từ khi em còn rất nhỏ - Minh Kỳ lại đưa tay quẹt nước mắt như đứa trẻ - Một lần, Chị Tử Ân đã giận em khi em vung tay đánh mạnh vào mặt một đưa bạn bởi nó đã chọc em là ông kẹ. Chị bảo là sẽ bỏ mặc em, không thèm thương em nữa, chị chỉ thương thằng bạn của em thôi. Rồi chị dắt nó đi. Chị lau mặt, dỗ nó nín, kể chuyện cho nó nghe mà không buồn nhìn đến mặt em một lần nào
Tối đó, trên giường nằm khóc, nghĩ đến cảnh chỉ sẽ giận, sẽ bỏ mặc mình suốt đời, em sợ qúa. Rất mong muốn được chị yêuu thương, tha thứ, em đã quỳ trước tượng Chúa Hài Đồng cầu nguyện. Sợ chưa đủ lòng thành kính, em hiến luôn đôi chân mình cho chúa để được chị thương
Qủa thật, qua hôm sau, khi hay tin em không đi được, Tử Ân đã chạy đến bên em, yêu thương và lo lắng cho em như trước
Từ đó, giữ lời hứa của mình trước chúa, em đã không xử dụng đôi chân của mình nữa. Mười mấy năm phải ngồi yên một chỗ, nhưng bù lại, em được chị ấy yêuu thương, lo lắng Minh Kỳ kể xong câu chuyện đã lâu mà Vĩnh Cơ vẫn ngồi yên, lặng người đi bất động. Khôi hài, buồn cười qúa, nhưng anh không cười được. Anh chỉ muốn khóc thôi
Bấy lâu sống trong sang giàu, đầy đủ, được mẹ cha cưng chiều, yêu mến, anh không bao giờ biết qúy trọng nâng niu những gì mình có được
Khi còn nhỏ, đôi lúc bị Susan giành mất món đồ chơi, anh cáu kỉnh mắng nó, còn cầu mong cha mẹ đem nó cho người khác để đừng vướng bận
Rồi anh lại nghĩ đến cảnh người ta vì đồng tiền, vì địa vị mà xâu xé, trang giành, chém giết nhau không nghĩ gì đến nghĩa tình ruột thịt. Tất cả đều không đáng, không bằng đứa nhỏ Minh Kỳ này. Vì cầu chút tình người, nó dám hy sinh cả đôi chân. Trái tim nó đẹp biết bao!
Vĩnh Cơ, anh năn nỉ chị Tử Ân giùm em nhé. Anh cũng đừng cướp mất chị Tử Ân của em nữa - Minh Kỳ chợt lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Vĩnh Cơ - Anh có nhiều người thương anh lắm rồi, đừng giành mất chị của em
Không đâu - Vĩnh Cơ chợt ôm lấy nó - Anh không giành chị Tử Ân của em đâu mà ngược lại, anh còn cho thêm em một người anh nữa. Từ nay, để anh đuoc yêuu thương, lo lắng cho em như chị Tử Ân nhé. Em chịu không ?
Anh nói thật hả ? - Đôi mắt nó tròn xoe trong suốt
Thật - Vĩnh Cơ gật đầu, bóp mạnh tay nó - Để chứng minh, ngày mai anh sẽ vào nhà thờ cầu xin Chúa phù hộ cho đôi chân em mau lành lặn. Em yên tâm, đây là lời nguyện của anh, không liên quan đến lời thề của em đâu. Vững tâm tập đi nhé ! Em sẽ không mất Tử Ân đâu mà sợ
Thật hả anh ? - Đôi mắt tròn chớp nhẹ
Thật - Vĩnh Cơ đứng dậy - Thôi trưa rồi, để anh đẩy em vào nhà kẻo nắng nhé!
Dạ - Minh Kỳ gật đầu ngoan ngoãn nghe lòng ấm áp một tình thương. Vậy là từ nay nó có thêm một người anh để yêu thương, để quan tâm đến nó rồi. Xin cảm ơn đức Chúa Trời...
<><><>
Cạch, cạch, cạch
Đang cúi đầu, để hết tâm trí vào bản kế hoạch đang xây dựng. Vĩnh Cơ bỗng ngừng tay cau mày khó chịu. Có một tiếng động gì cứ đều đặn vang lên, làm anh phân tâm qúa Minh Thi ư ? Không, cô vẫn ngồi nghiêm chỉnh trước bàn vi tính. Vậy là ai ? À, phòng này hãy còn một người nữa
Đúng là Tử Ân rồi. Đích danh thủ phạm không sai
Tằng hắng ra hiệu cho Tử Ân biết là cô đã làm phiền mình, Vĩnh Cơ tiếp tục cúi xuống bản kế hoạch, nhưng sao lạ quá...tiếng động không còn mà anh vẫn không tài nào tập trung tinh thần được
Trước mắt anh, hình ảnh Tử Ân tươi trẻ, nhí nhảnh trong bộ bikini màu hồng phấn cứ hiện lên. Bãi biển Nha Trang hôm ấy sao đẹp lạ. Nước xanh thẫm một màu. Hàng dương lao xao khoe mình trước gió
Lúc ở phòng thay y phục bước ra, Vĩnh Cơ đã không tin được mắt mình. Chẳng ngờ, khi mặc đồ tắm, thân hình Tử Ân cũng đường nét, quyến rũ...
Khoát chiếc khăn tắm trên vai, cô chạy dọc theo bờ nước, cười vang như nắc nẻ. Nhưng...chạy để chạy thôi, cô không dám xuống nước vì không biết bơi. Thế là bà Thơ lập tức thuê phao và giao ngay cho anh nhiệm vụ trông chừng cô
Mỗi người một đầu phao. Vĩnh Cơ cố tình kéo ra xa trong lúc Tử Ân cứ ghì nó vào bờ. Sao nhát gan thế nhỉ ? Vĩnh Cơ bực bội. Nước chỉ đến gối thôi, làm sao mà chìm được ?
Không biết ! - Chu môi, Tử Ân bướng bỉnh: - Tôi chỉ ra đến đó thôi. Nếu muốn ra xa thì anh tự ra một mình đi. Tôi vào bờ đây
Muốn lắm, nhưng Vĩnh Cơ không dám bỏ mặc Tử Ân, sợ...cô có mệnh hệ gì. Biển hôm nay động nhẹ, lúc nãy đài khí tượng đã nhắc mọi người thận trọng rồi
Thế là...bì bõm trong vùng nước cạn, để vô tình...đôi chân trắng nõn của cô cứ đập vào mắt anh khiêu khích, cứ chạm mãi vào người anh gây một cảm giác gay gay khó chịu Quay mặt sang hướng khác, anh tránh không nhìn vào thân thể cô đầy khiêu gợi, nhưng bất lực sao, Vĩnh Cơ không thuyết phục được đôi mắt mình đừng quay lại. Nó như cứ bị cơ thể của cô thôi miên rồi, cứ dán chặt vào vòng eo của cô, bất động
Vẫn vô tình, Tử Ân sãi tay bơi. Cô không biết bơi nên chân tay cứ vung tứ tung, loạn xạ làm nước văng tung toé. Cô thích thú bật lên cười lớn
Đưa tay vuốt mặt, Vĩnh Cơ lặng ngắm cơ thể cô trong làn nước trong xanh. Đẹp quá. Trái tim bỗng nôn nao rạo rực. Không làm chủ đuoc mình, anh nhào tới vòng tay ôm cô siết chặt
Ôi! Anh làm gì vậy ? - Giọng Tử Ân kêu hốt hoảng
Sực tỉnh, nới rộng vòng tay anh khỏa lấp:
Bà Thơ nhìn nên tôi mới vậy thôi
Thật à ? - Tử Ân tin ngay lời anh nói. Không hỏi nữa, chân tay bắt đầu khua loạn xạ
Ôi! điều gì đã xảy ra cho mình vậy nhỉ ? Vĩnh Cơ tự hỏi, lòng thản thốt. Sao đột nhiên mình lại có thái độ sàm sở với Tử Ân ? Sao mình cứ muốn hôn vậy nhỉ ? Ngẩn ngơ, anh không tìm ra đáp án, cũng như không hiểu nỗi lòng mình đêm đó khi nằm cạnh Tử Ân trên chiếc giường lông êm ái
Bà Tho qủa là không đơn giản như anh nghĩ. Để quyết tìm ra sự thật, đêm đó bà chỉ mướn một phòng khách sạn cho ba người cùng nghỉ. Dĩ nhiên, chiếc giường đơn thuộc về bà. Còn anh và Tử Ân phải cùng nằm trên chiếc giường đôi rộng lớn
Con không chịu...kỳ cục lắm - Tử Ân đã giảy nảy lên từ chối, nhưng bà cứ ép. Cuối cùng, anh bà cô đành thua như...bao lần đã thua bà
Ngọn đèn lớn tắt đi, giờ đây căn phòng chỉ còn chút ánh sáng xanh dịu phát từ chiếc đèn ngủ cuối gốc phòng. Bà Thơ cũng đã ngủ ngay sau một ngày mệt mõi dầm mình dưới biển. Không gian tỉnh lặng, thật dễ ngủ, nhưng một tiếng hơn rồi, Vĩnh Cơ và Tử Ân vẫn không tài nào chớp mắt
Hai tay đặt sau gáy, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên đèn pha lê không chớp. Họ dường như muốn nói chuyện mà...không biết phải mở đầu ra sao cả. Người này lại muốn người kia nói trước nên cứ lặng như tờ
một lúc sau, hết chịu nổi, Vĩnh Cơ liếc mắt sang nhìn thử Tử Ân. Buồn cười thấy gương mắt cô lạnh lùng, bất động như được đúc bằng sáp. Chợt tò mò, anh muốn biết lòng cô đang nghĩ những gì. Có bồn chồn, rạo rực giống anh không ? Có lắng nghe mùi nước hoa xịt phòng ngan ngát, để chợt muốn làm một điều gì đó
Làm điều gì, Vĩnh Cơ còn chưa biết, chỉ biết là mình khó có thể nằm yên. Trước mắt cứ hiện lên đôi chân trắng muốt, mịn màng vùng vẫy giữa làn nước xanh trong vắt. Cổ họng bỗng trở nên khô khốc. Nóng qúa! dù máy điều hoà vẫn tỏa ra những làn khí lạnh
Hơi quay mặt nhìn sang, đôi mắt Tử Ân chớp chớp. Cô như ngạc nhiên về thái độ của anh. Nhưng chỉ ngạc nhiên thôi. Cô không chống đỡ cũng không rút tay lại. Vĩnh Cơ như được khuyến khích. Anh lật người sang, hôn cuồng dại lên bắp tay trần trắng nõn của cô
Tử Ân vẫn nằm yên, mắt mở lớn nhìn anh lạ lẫm. Và...Vĩnh Cơ không còn biết mình làm gì nữa
E hèm !
Và điều dó sẽ xảy ra nếu như bà Tho không kịp giật mình trở giấc. Bàng hoàng như kẻ vừa rơi từ cung trăng xuống, anh hôt hoảng giật mình sực tỉnh. Trời ơi! Anh đã định làm gì ? Ôi! Thật là khủng khiếp
Bên kia Tử Ân bị tiếng e hèm của bà Tho làm ngơ ngãng sực tỉnh. Xấu hổ qúa, cô vội tung chăn chùm kín mặt mình
Đôi má nóng rần lên. Chợt nhớ đến những gì đã làm, Vĩnh Cơ nghe thẹn thùng xấu hổ. Ngày mai tỉnh dậy, mặt mũi nào anh dám ngó Tử Ân. Mà tại sao...điều đó lại xảy ra ? Anh hoàn toàn không tự chủ được mình. Thật là khó hiểu qúa
Ôi! Cả đêm dài trăn trở, Vĩnh Cơ không tìm ra câu trả lời thật cho lòng. Anh chỉ biết sáng hôm sau, mình và Tử Ân đã tránh không dám ngó mặt nhau, Cũng không thể đi theo bà Thơ hết cuộc du lịch dài thi vị được
Không cản, Bà Tho đồng ý cho hai đứa trở lại Sai Gòn sau nụ cười hàm chứa nhiều ý như hẳn bà đã biết rồi. Ý nghĩ đó càng làm Vĩnh Cơ xấu hổ nhiều hơn
Xin lỗi...
Suốt quãng đường dài, anh và Tử Ân như bị ngậm thóc, không nói được câu nào, cũng chẳng nhìn nhau đến một lần. Cuối cùng, trước khi bước xuống xe, anh mới có thể nói được một câu
Không trả lời anh Tử Ân xuống xe bước đi như trốn chạy
Cả một ngày nhốt mình trong phòng kín, Vĩnh Cơ tự vấn lấy lòng mình. Sao điều ấy lại xảy ra. Lẽ nào anh đã yêu Tử Ân rồi ?
Ồ...không ! Vĩnh Cơ vội lắc đầu xua ngay ý nghĩ vưa chợt đến. Anh không thể nào yêuu Tử Ân được. Cô đâu giống với chân dung người vợ tương lai mà anh từng vẽ ra trong tâm tưởng. Mà...dù trái tim anh có thật sự yêu thương cô thì...lý trí của anh cũng không thể nào chấp nhận
Bởi cha mẹ, bạn bè...thậm chí cả nhỏ Susan chưa biết điều gì kia cũng kích liệt phản đối, sẽ cười anh chết mất. Ồ! Thật đó...anh sẽ không đủ can đảm đưa Tử Ân về Mỹ ra mắt mọi người đâu, nhất là đám bạn của anh, chúng sẽ không cần tế nhị, phá ra cười mất. Trời ơi, Vĩnh Cơ, mày có điên không ? Thế gian này hết con gái rồi sao mà chọn con bé hạt tiêu ấy về làm vợ ?
Đẹp trai, cao to, phong độ. So với anh, Tử Ân chẳng là gì cả. Cô bé choắt, thân thể còm nhom như đứa bé, nhan sắc lại tầm thường
Đó là chưa kể về gia thế. Anh đường đường là tổng giám đốc một công ty, một chuyện gia lẫy lừng tên tuổi, lại là con của một gia đình danh giá. Cha là tiến sĩ ở một trường đại học, mẹ xuất thân dòng dõi cung đình, trong lúc Tử Ân chỉ là một cô bé mồ côi, xuất thân từ cô nhi viện
Nên, điều đó tuyệt nhiên không bao giờ xảy ra. Những gì đã đến với anh chẳng qua là sinh lý bình thường về giới tính. một người nam thân mật cùng một người nữ, tất phải có những cảm giác bất thường rồi
An lòng với cách giải thích của mình. Vĩnh Cơ không còn bồn chồn lo lắng nữa. Anh chỉ trách mình qúa yếu đuối không biết kiềm chế bản thân để những việc ấy xảy ra. Thật là...xấu hổ. Mất phong độ làm sao. Chẳng biết Tử Ân nghĩ gì về anh nữa. Chuyện này mà để cô tiết lộ ra ngoài e chẳng còn uy tín. Không đuoc, phải dặn cô giữ kín
Nhưng dặn làm sao ? Vĩnh Cơ chợt phì cười. khéo lo xa qúa thôi. Chuyện này phần thiệt thuộc về Tử Ân, cô dại gì tiết lộ, mặt mũi nào...Cách tốt nhất là im đi, cho mọi việc dần vào quên lãng. Tử Ân chắc cũng còn xấu hổ, không biết đến ngày sinh nhật của bà Ngọc, cô dám đi không ? Sự vắng mặt của cô không khéo lại làm mọi người nghi ngờ,bàn tán
Vĩnh Cơ lại lo một điều thừa. Ngay tối hôm đó, chính Tử Ân đã điện thoại cho anh. Nghe giọng cô mà anh còn chưa tin. Không ngờ cô mau quên thế !
Alô! Vĩnh Cơ hả ? Tôi đây, Tử Ân đây. Tôi điện hỏi anh xem ngày mai mình có phải lên công ty làm việc không ?
Hả ? Nếu cô không nhắc, có lẽ Vĩnh Cơ đã quên báng chuyện thử tài của cô với Minh Thi rồi. Bấy lâu, cô vì chuyện bà Thơ, mọi chuyện ở công ty một mình Minh Thi gánh vác, đâu ra đó cả rồi
Sao hả ? Tôi có phải đến không ? Còn ba ngày nữa mới hết hạn hợp đồng đấy - Giọng Tử Ân lại vang lên
Không cần ba ngày, ngay bây giờ Vĩnh Cơ đã có câu trả lời chính thức với cô rồi, nhưng xưa nay vốn là người không làm sai nguyên tắc, Vĩnh Cơ gật đầu
Đến, dĩ nhiên là cô phải đến rồi. Còn những ba ngày nữa kia mà
vâng ! - Giọng Tử Ân vui vẻ - Anh an tâm, ngày mai tôi sẽ đi đúng giờ. Tạm biệt, chúc anh ngủ ngon
Vậy là...sáng nay Tử Ân đi làm thật như chẳng có chuyện gì. Cô đến ngồi vào chiếc bàn thư ký của mình. Vẫn nụ cười tươi, vẫn cái tật tài lanh thích xen vào chuyện mọi người. Cô thân mật chuyện trò với đám công nhân dưới cấp ở các phòng ban, nhất là Lê Đình Chí, Vĩnh Cơ thấy rõ. Hắn dường như thân cô nhất. Hừ!
Còn anh thì sáng giờ...không thân mật, cũng chẳng mở miệng nói với Tử Ân câu nào cả. Anh sợ cô suồng sã, nói năng lộn xộn như lúc ở nhà sẽ làm mất uy danh của mình trước đám nhân viên
trao cho Minh Thi một xấp hồ so vô giá trị, anh bảo cô đánh máy
Bỗng có tiếng sột soạt cắt ngang dòng suy nghĩ, Vĩnh Cơ ngẩng đầu lan mới hay Tử Ân qúa rảnh rang chẳng việc làm, đang đem mớ giấy than đã sử dụng rồi bồi thành một đống hoa để trên bàn
Tử Ân à, nếu thấy ngồi ở đây thừa thãi qúa thì xuống phân xưởng đi - Biết Tử Ân còn ở lại, mình sẽ không tài nào giải quyết xong bản kế hoạch, Vĩnh Cơ tìm cách đuổi khéo cô đi: - Hãy quan sát tình hình làm việc của công nhân rồi ghi vào báo cáo cho tôi
Dạ.- Như chỉ chờ có thế, Tử Ân tung chân sáo đi ngay, bỏ mặc đám giấy than bay tung toé dưới chân mình
Tử Ân đi rồi, Vĩnh Cơ tiếp tục cúi xuống bản kế hoạch nhưng lạ qúa, những con số cứ chập chờn nhảy múa, anh vẫn không tập trung tinh thần được. Cứ mãi bận tâm, thắc mắc một điều - Sao Tử Ân bình thản thế ? Cô quên hết những gì xảy ra rồi ư ? Không hiểu sao...ý nghĩ đó lại khiến anh bực mình quá đỗi
Đừng suy nghĩ lung tung nữa. Vĩnh Cơ đưa tay bóp trán. Bỗng hình ảNh Minh Thi nghiêm túc bên bàn làm việc lọt vào đôi đồng tử của anh. Những lời nói của bà Tường hôm nào chợt vang lên trong óc
Minh Thi đẹp người đẹp nết, nếu cháu đồng ý bác sẽ giúp cho
Đuoc không nhỉ ? Vĩnh Cơ nheo mắt ngắm Minh Thi kỹ hơn một chút nữa. Nếu chọn cô, anh không sợ bị đám bạn khen chê, cười trêu chọc. Cũng không phải lo lắng bận tâm gì. Minh Thi hoàn thiện lắm. Cô tự biết phải làm gì trong mọi hoàn cảnh mà không cần anh dặn dò, chỉ bảo
Nhưng...phải sống với một người vợ lúc nào cũng đàng hoàng, cũng nghiêm trang chững chạc như Minh Thi, Vĩnh Cơ lại thấy dường như có điều không ổn. Mấy tháng làm việc với nhau rồi, ngày ngày đối mặt, chỉ cách nhau một cái bàn mà hầu như không biết gì về cô cả. Cô cũng thế, cũng chẳng biết gì hơn ngoài công việc. Chẳng xã giao tiếp xúc, cô lạnh lùng, kênh kiệu như một bà hoàng
Nói chuyện với cô, không ai có thể nói thêm những gì ngoài công việc, cả anh cũng thế. Là cấp trên mà không dám nói một lời xúc phạm, cũng không dám sai cô làm thêm một việc ngoài nhiệm vụ của mình. Với cô, anh phải luôn khách sáo, luon chững chạc, nghiêm trang
Chẳng bù cho Tử Ân. Nói chuyện với cô chẳng phải ý tứ, giữ gìn gì. Cũng không riêng gì anh mới có thể sai cô làm này, làm nọ, mà tất cả mọi người ai cũng có thể tự tiện nhờ cô rót giùm mình ly nước, hoặc đem giùm xấp hồ sơ này đi đánh máy. Cô hồn nhiên như chim sáo, sẵn lòng giúp đỡ hết mọi người
Cả hai cô gái đều không thích hợp để chọn làm bạn đời. Vạch một dấu chéo vào bán kế hoạch, Vĩnh Cơ quyết định tìm một người con gái khác, nhưng người con gái ấy là ai ? Thật ngạc nhiên, Vĩnh Cơ tự hỏi lòng, sang Vietnam gần một năm rồi, anh chỉ mới gặp hai cô gái thôi sao ?
Không đâu! anh đã gặp, đã tiếp xúc nhiều giai nhân lắm rồi. Tình cờ cũng có, do ông Thành giới thiệu cũng có. Nhưng dù cho là hoa khôi, thiên kim hay mỹ nữ đều không để lại cho anh chút ấn tượng nào, dù không được anh quan tâm đến
Cảnh vật trước mắt bỗng tối sầm đi. Chưa kịp hiểu chuyện gì, Vĩnh Cơ đã nghe còi báo động hú vang. Tiếng Minh Thi hét lớn thất thanh:
Cháy...cháy rồi!
Cháy! Vĩnh Cơ bừng tỉnh ngay lập tức. Anh phóng vọt ra ngoài chạy như bay xuống phân xưởng đang hoạt động
Nghe ngạc nhiên cực độ. Hệ thống phòng chống cháy nổ đã đuoc thiết kế tinh vi, hạn chế đến mức tối đa...sao hỏa hoạn lại có thể xảy ra được nhỉ ?
Là một chuyên gia nhiều kinh nghiệm, Vĩnh Cơ thừa biết việc xảy ra cháy trong một xưởng luyện thép là cực kỳ nguy hiểm. Nên ngay từ đầu, trước khi cho công xưởng bước vào hoạt động, anh đã thiết kế một hệ thống phòng chống cháy rất tinh vi, hoàn toàn tự động, nhằm hạn chế thiệt hại đến mức thấp nhất, từ sinh mạng đến tài sản
Chỉ cần một nguy cơ cháy nhỏ thôi là máy báo động lập tức phát hiện ra. Thông qua mạng vi tính, mạch điện sẽ được tắt ngay. Các cánh cửa cấp cứu đuoc mở tung. Công nhân sẽ theo đường đó thoát ra ngoài, cùng lúc lực lượng chửa cháy của công ty gồm hai mươi nhân viên lành nghề lập tức xuất hiện ngay với phương tiện dập lửa hiện đại nhanh chóng nhất
Dù tất cả trình tự diễn ra đúng kế theo hoạch, Vĩnh Cơ vẫn không an tâm. Cùng tốp nhân viên chữa cháy phóng nhanh vào phân xưởng. Anh bỗng sững người ra ngơ ngác. Chẳng có ngọn lửa nào. Chỉ có Tử Ân đang run rẩy tái mét, tay cầm chiếc quẹt ga, đứng cạnh chiếc máy báo động thôi
Giận run người, Vĩnh Cơ hét lớn:
Là cô làm ra...có phải không ?
Không giám ngẩng đầu lên, Tử Ân trả lời lí nhí. Các công nhân cảm thấy tò mò, vây quanh lấy hai người
Tôi không cố ý. Tôi chỉ định thử xem máy báo động hoạt động thế nào thôi. Không ngờ ra nông nổi. Xin...
Bốp
một cái tát như trời giáng vào giữa mặt, cắt ngang lời xin lỗi của Tử Ân. Vĩnh Cơ vẫn chưa hả giận, anh hét lớn:
Hư một mé thép, thiệt hại hàng chục triệu đồng, lại làm hàng trăm người chết vì một trò đùa cô trách nhiệm vậy ư ?
Tôi không cố ý mà! - Bất ngờ bị đánh, Tử Ân không phục, ôm mặt, cô kêu to, uất ức
Không cố ý ! - Vĩnh Cơ càng giận sôi gan - Như thế nào mới gọi là cố ý ? Cháy rụi cả phân xưởng này phải không ? Đúng là vô trách nhiệm. Cô cút khỏi nơi đây lập tức...bằng không...Tôi lại sẽ cho cô ăn tát đó
Đôi mắt trợn trừng hung dữ, Chỉ tay ra cửa hét to:
Và đừng bao giờ trở lại công ty nữa
Chuyện chẳng có gì, sao Vĩnh Cơ làm lớn vậy ? Chớp mắt, Tử Ân vẫn không nhận thức được việc làm của mình là nghiêm trọng. Cô chỉ đùa một chút thôi. Anh đánh cô là đủ lắm rồi. Sao còn đòi đuổi cô đi nữa. Chợt tủi thân, cô oà khóc, hét to:
Tôi không đi đâu cả, anh ngon thì đánh chết tôi đi. Đùa một chút thôi anh đã làm lớn chuyện rồi. Sao hôm ấy ở Nha Trang, anh ôm tôi, hôn tôi khắp mọi nơi. Sao không giỏi làm lớn chuyện đi, chỉ nói có một lời xin lỗi
Hả ?...Mọi tiếng động đều như biến mất. Những chiếc mồm há hốc. Những đôi mắt mở tròn nhìn nhau sửng sốt. Lời Tử Ân nói có thật không ? Sao mặt và tai giám đốc đỏ bừng lên như gấc vậy ? Ôi! Lớn chuyện rồi! Sợ văng miểng trúng mình, họ bấm tay nhau, lén lút rút êm
Mọi người đã trở về vị trí hết rồi mà Vĩnh Cơ vẫn bất động đứng yên không nhúc nhích. Trời ơi! Sao đất chẳng nức ra cho anh chui ngay xuống , Xấu hổ nào bằng...Tử Ân...ơi hỡi Tử Ân. Tình cảnh đến mức này rồi, vừa lòng cô rồi chứ ?
Nhìn Vĩnh Cơ lặng người đi, mặt đỏ bừng giận dữ. Tử Ân giật mình vội đưa tay bịt miệng. Nhưng muộn mất rồi. Lời đã theo gió nói ra, làm sao lấy lại ? Mà cũng tại anh thôi, chọc cô làm gì ra nông nổi ! Bộ chỉ có mình anh quê thôi sao! Cô cũng xấu hổ này giờ nè ! Một là...Thế nào gặp cô, Đình Chí và mọi người sẽ hỏi này hóI nọ cho coi. Ôi...quê qúa! Tử Ân cô chân chạy vù ra cổng, nhủ lòng...Từ nay sẽ không trở về công ty nữa
một tuần rồi, từ khi xảy ra chuyện ở công ty, Vĩnh Cơ không thèm nhìn đến mặt của Tử Ân. Cô không đến công ty đã đành, mỗi lúc tình cờ chạm mặt nhau ở nhà ông Thành, anh cũng vội khoảnh mặt đi nơi khác. Mặc cho cô nhún vai, trề dài môi nhìn mình đầy thù hận
Nể sợ anh, đám công nhân vẫn yên lặng phục tùng anh như chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng Vĩnh Cơ biết, sau lưng mình vẫn thường có những nụ cười, những điều đàm tiếu không hay lắm. Nhất là Minh Thi, mỗi lúc tình cờ ngó sang, anh vẫn thấy tia mắt cô nhìn mình lạ lẫm. Nữa như ghen, nữa như xem thường anh vậy
Tất cả cũng tại Tử Ân thôi. Càng nghĩ, Vĩnh Cơ càng ghét cô hơn. Biến anh thành trò hề, để từ đây trước đám công nhân anh không đủ tự tin hét vang, thét bảo họ như trước nữa. Mối hận này, anh thề...trọn đời sẽ không tha thứ cho cô
Hôm nay sinh nhật bà Ngọc, nể tình bác Thành, Vĩnh Cơ mới nén lòng ở lại, bằng không anh đã bỏ đi rồi, chẳng bao giờ chịu ngồi chung một mái nhà với Tử Ân đâu
Hừ! Nhìn cái mặt cô kênh kênh nãy giờ, tíu tít chuyện trò với bà Ngọc, anh phát ứa gan, chỉ muốn tát cho một cái
Hai đứa tụi bây sao vậy ? Làm gì sáng giờ cứ kênh kênh, nhìn nhau không nói chuyện - Bây giờ mới phát hiện ra thái độ của hai người, bà Ngọc ngạc nhiên hỏi
Bà hỏi, không lẽ không trả lời. Nhưng trả lời sao đây ? Và ai trả lời mới được ? Vĩnh Cơ đưa mắt ngó Tử Ân, cô cũng vậy, nhưng...chẳng ai nói cả, để Minh Kỳ đứng gần đó xem mấy bức tranh phải chen vào:
Nội à, họ giận nhau rồi
Giận nhau ? vì sao vậy ? - Bà Ngọc đưa tay vẫy Minh Kỳ - Cháu lại đây kể nội nghe nào
Dạ - Quay đầu lại, Minh Kỳ từng bước chậm, tuy hãy còn khó khăn, xong từ nay cậu không phải nhờ chiếc xe lăn nữa
Minh Kỳ, không nói bậy: - Lắc đầu, Vĩnh Cơ nghe lo thầm trong bụng. Phải giữ chặt Minh Kỳ, canh chừng không cho nó nói tùm lum kẻo thế gian này hết còn đường cho anh sống sót
Tim cũng đập rộn trong ngực, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, biết Vĩnh Cơ đang lo sợ nhưng Tử Ân vẫn mỉm cười khuyến khích
Kể đi Minh Kỳ. Có sao em cứ nói vậy. Có gan làm sao không đủ gan chịu chứ ?
Hừ ! Cô dám...- Vĩnh Cơ trừng đôi mắt
Tử Ân chun chun mũi
Sao không dám !
Thôi đừng cãi nữa - Bà Ngọc vẫy tay - Sao hả Minh Kỳ, kể nội nghe
Dạ - Đưa mắt nhìn Vĩnh Cơ rồi ngó Tử Ân, thằng bé khó xử. Biết nghe ai bây giờ ? còn đang chần chờ chưa quyết định thì may qúa, Minh Thi tới
Đẹp như một công chúa. Hôm nay Minh thi mặc chiếc áo đầm nhưng dài phủ gót. Mái tóc dài búi cao để lộ chiếc cổ trắng ngần. Đôi bông tòn tên lấp lánh bên tai, trông cô thật kiêu sa, quyến rũ
Dạ, thưa nội con mới đến. Chào anh. Chào Tử Ân. Chào em. - Nhã nhặn và lịch thiệp, cô gật đầu chào hết thảy mọi người rồi đặt xuống tay bà một gói quà to - Mừng sinh nhật, con chúc nội trường thọ, đạt nhiều qủa phúc
Cảm ơn con - Nhận quà, bà cười đôn hậu. Từ lúc nhận thức ra mọi việc, bà đã không thù ghét cô như trước nữa - Ngồi đi
Dạ, cháu muốn chào cô dượng - Minh Thi như không muốn chạm mặt cùng Vĩnh Cơ và Tử Ân. Bà lắc đầu:
Từ sáng, hai đứa nó đã đi rồi, nói là sẽ đem về tặng cho ta một món quà đầy ý nghĩa. Nhưng chẳng biết sao, qúa trưa rồi vẫn không thấy về. Mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ còn chờ hai chúng nó nữa thôi
Dạ - gật đầu, Minh Thi tần ngần bước đến bên cửa sổ. Đưa mắt nhìn đôi bướm đuổi nhau ngoài hoa viên, lòng cô bỗng thấy buồn. Từ lúc mọi người xầm xì bàn tán chuyện Tử Ân với Vĩnh Cơ, cô bỗng nghe như hụt hẫng rã rời
Thật không ngờ, một người phong độ, chính nhân quân tử như Vĩnh Cơ lại...như thế được. Không, cô chẳng muốn tin đâu. Thần tượng của cô cao đẹp lắm, đâu thể xử sự tầm thường thế. Nhưng...không có lửa làm sao có khói. Nếu chẳng có chuyện gì, sao hôm đó giữa đám đông, Vĩnh Cơ không đính chính ? Ôi ! Lẽ nào anh đã hôn Tử Ân...đã ôm cô ấy vào lòng rồi thản nhiên khoảnh mặt xem như không có. Thật đáng khinh...
Minh Thi, cô uống nước đi
Giọng Vĩnh Cơ chợt vang ở phía sau. Minh Thi giật mình chợt quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn anh chìa ly nước cam mời mình
Chưa bao giờ...Vĩnh Cơ thân mật cùng cô thế này cả. Sao hôm nay đột nhiên galăng thế ? Hoang mang qúa, cô đưa tay nhận ly nước, không biết rằng Vĩnh Cơ làm thế, chỉ để chọc tức Tử Ân thôi
Xì - Trề dài môi, ra vẻ không chú ý đến anh, nhưng kỳ thật lòng Tử Ân cứ nao nao, tức tức
Cây kiểng của bà Ngọc vô tình bị cô xé nát trong tay
Tử Ân - Thấy vậy, bà nội vội kêu lên cứu lấy cây kiểng qúy của mình - Đến giờ rồi, cháu mau bảo tụi nó dọn thức ăn đi
Dạ - Phụng phịu bước đi, mắt Tử Ân cứ quay trở lại. Hừ! Ở công ty nói chưa đủ sao mà về đây còn nói nữa. Ai không biết hôm nay anh sẽ chính thức tuyên bố Minh Thi làm thư ký chứ ?
Tim bỗng nhói đau, Tử Ân nghe buồn cùng ý nghĩ từ đây sẽ không còn gặp Vĩnh Cơ, không được cùng anh chuyện trò thân mật nữa
Chỉ sáu tháng thôi mà cô thấy anh gần gũi qúa, như đã thành một phần xương thịt của mình rồi. Dù ngoài mặt lạnh lùng, kênh kiệu tránh mặt anh, nhưng kỳ thật, mấy ngày nay không đến công ty cô nghe lòng nhớ anh da diết
Điều gì đã xảy ra với mình vậy nhỉ ? Tử Ân nghe bối rối. Có phải là tình yêu không ?
Cô không biết, chỉ biết rằng từ lúc được anh hôn, lòng mình cứ bồn chồn, thấp thỏm. Như hôm cùnh anh nằm chung một giường, cô đã không chống cự. Vừa sợ, vừa thích thú, cô run rẩy đón nhận sự âu yếm của anh
Hơn lúc nào hết, Tử Ân thèm tâm sự, thèm hỏi ai đó về tâm trạng của mình. Bà Thơ ư ? Bà vẫn chưa về. Dù bà về, cô cũng không hỏi được. Bởi...cô và Vĩnh Cơ đang đóng kịch gạt bà mà
Niềm vui duy nhất của cô bây giờ là kể cho Minh Kỳ nghe những cuộc đi chơi của mình với Vĩnh Cơ thôi. Cô đã dối em, mà sao lại dối hay thế nhỉ ? Đôi lúc, Tử Ân cũng ngạc nhiên cho sự tưởng tượng phong phú của mình. Tự sáng tác ra bao cảnh mộng mơ, cô tự mình nghĩ ra lời thiết tha tình tứ của hai người yêu nhau nữa. Cô sáng tác thật hay và Minh Kỳ cứ tròn mắt ra nghe như nuốt lấy từng lời
Tưởng tượng, mộng mơ thì đẹp vậy. Còn sự thật thì sao ? Tử Ân Thở phào ra một hơi dài chán nản. Hoàn toàn trái ngược. Cô sắp mất tất cả rồi. Vĩnh Cơ, sự nghiệp và cả mái gia đình giả tạo bao ngày đã cho cô một cảm giác êm đềm thoải mái
Vĩnh Cơ sẽ chẳng bao giờ để ý đến cô đâu. Đặt tay lên má, Tử Ân nhớ về cái tát tai đau điếng và đôi mắt long lên giận dữ của anh. Những ngày qua...anh chỉ vờ đóng kịch với cô giúp bà Tho khỏi bệnh thôi. Sự thật là như thế đó. Là một khoảng cách, là sự lạnh lùng, gắt gỏng
Đẹp như anh, quyền uy như anh, kiếm một cô vợ vừa đẹp vừa giỏi có khó khăn gì, sao lại phải để ý đến cô - một con bé không rõ ràng thân phận
Nước mắt lăn dài, Tử Ân nghĩ đến ngày vở kịch hạ màn, Bà Tho chắc cũng như Vĩnh Cơ thôi, lạnh lùng xem cô như người xa lạ. Trời ơi! Cô thật không chịu nổi cảm giác này, nhưng không đành lòng rời xa vai kịch mình đã đóng. Mẹ ơi, mẹ có biết, bấy lâu hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của mẹ, con đã tưởng, đã tin mẹ là mẹ của con. Con thật lòng yêu thương mẹ, mẹ ơi
Rồi ong Thành, bà Tường và cả bà nội già nữa, tất cả sẽ xa rời, sẽ trở thành dĩ vãng khi cô xa rời cong ty thép Trường Thiên.Bỗng nhien Tử Ân nghe oán giận cái ngày đáng ghét đã khiến mình nhìn thấy chiếc điện thoại của ai đó bỏ quên, để cô được dấn thân vào một cuộc phiêu lưu lắm ngọt ngào, nhưng cũng đầu cay đắng này
Chị Tử Ân, bác Thành đã về, nội bảo em vào kêu chị. Giọng Minh Kỳ chợt vang. Tử Ân dứt cơn mơ tưởng bàng hoàng ngẩng dậy. Minh Kỳ đang nắm tay cô, trìu mến:
Chị buồn vì anh Vĩnh Cơ thân mật với người khác phải không ?
Nhìn mắt em ươn ướt, cảm thông, Tử Ân chợt hiểu Minh Kỳ đã nhận ra tất cả. Không giấu em nữa, cô nhè nhẹ gật đầu. Minh Kỳ trầm giọng:
Em cũng buồn giùm chị nữa, nhưng biết sao, cuộc đời là như thế. Chị em mình mồ côi dĩ nhiên là phải thiệt thòi rồi
Không thiệt thòi đâu - Tử Ân nhẹ lắc đầu - CHị cũng không buồn nữa đâu vì chị đã có em và em cũng có chị. Hai chị em mình thôi, không còn ai khác cả, sẽ yêu thương, gắn bó nhau đến hết đời
Tử Ân nói thật lòng. Cô không buồn nữa. Dù sao thì cô cũng không hẳn là qúa bơ vơ, đơn độc. Bên cô đã có Minh Kỳ. Đứa em không máu mủ ruột rà nhưng hơn ruột thịt. Cuộc đời này, cô sẽ dành tất cả để yêu thương, lo lắng cho em, sẽ hạnh phúc nhìn em thành đạt, như nhìn em lần đầu tháo khăn bịt mặt
Ôi! Tử Ân nhớ mình đã bật khóc khi nhìn thấy gương mặt em được xóa lành vết nám thế nào. Ôm em vào lòng, cô không ngờ em lại đẹp trai, lại khôi ngô đến thế. Em lại có thể đi đứng được rồi. Cô còn mong gì hơn nữa
Đừng khóc nữa chị - Minh Kỳ ôm lấy vai Tử Ân, đôi mắt hoe hoe đỏ. Em sẽ cố gắng học để chị khỏi buồn lòng. Mai mốt ra trường trở thành ông giám đốc cho chị vui, chị nhé - Ngưng một chút, Minh Kỳ nói thêm - Chị cũng không cần lo lắng nữa, em đã dứt khoát với bà ấy rồi. Trọn đời này em không có mẹ, em chỉ có chị Tử Ân cho em thương, kính trọng thôi
Cảm động thật nhiều, an ủi thật nhiều trước câu nói của em, Tử Ân chỉ biết nắm chặt tay Minh Kỳ bóp mạnh. Với cô, bấy nhiêu cũng đủ rồi. Không có gì để buồn tủi nữa
Cô Tử Ân, cậu Minh Kỳ...lão Phật gia mời cô, cậu ra dùng tiệc - một lần nữa, con sen phải vào nhắc
Ừ
Gật đầu, Tử Ân nắm tay Minh Kỳ tung tăng bước ra phòng khách. Đã thông hiểu, cô không còn sợ nữa. Phút này đã có thể ngang nhiên trừng mắt ngó Vĩnh Cơ. Mất anh nhưng cô đã có Minh Kỳ để bù vào
Chị Tử Ân, người đàn bà kia...đang đi...Minh Kỳ bỗng kéo tay cô hốt hoảng
À, bác Tường đó. Em chưa biết phải không ? - T ử Ân không nhìn thấy mặt Minh Kỳ biến sắc - Nói nhỏ thôi, bác Thành đang chúc thọ nội đấy. Chị em mình cũng chuẩn bị đi
Dạ khẽ, Minh Kỳ đứng nép ra sau lưng Tử Ân như tránh mặt ai đó, nhưng cô vẫn không để ý, mắt cứ mãi ngó Vĩnh Cơ thôi. Anh cười nói với Minh Thi, thật tự nhiên vui vẻ
Trước khi thổi nến, nội muốn Vĩnh Cơ tuyên bố cô thư ký chính thức của công tu thép Trường Thiên - Bà NGọc chợt lên tiếng, và lời đề nghị của bà dduoc mọi người hoang nghênh nhiệt liệt
Dạ - Bước tách ra khỏi đám đông, đôi mắt Vĩnh Cơ đảo một vòng rồi chăm chăm nhìn vào mặt Tử Ân, buông từng tiếng một. Dường như anh thích thú trước vẻ căng thẳng của cô lắm. Hôm nay, theo đúng hợp đồng, tôi xin tuyên bố thư ký chính thức của công ty thép Trường Thiên là...cô Minh Thi
Hoan hô...- Tiếng hoan hô dậy cả lên trong nụ cười rạng ngời hạnh phúc của Minh Thi
Có sao đâu ! Tử Ân nhún vai cố mỉm cười, tránh không cho Vĩnh Cơ thấy nỗi đau đang dậy lên ở trong lòng mình. Hừ ! Bây giờ thì cô nhìn ra mặt thật của anh rồi. Chẳng nhân từ, rộng lượng gì đâu. Anh là kẻ nhẫn tâm...là người độc ác mới có thể cười vui trên nỗi đau của cô như vậy
Anh muốn cô khóc, cô càng không khóc, càng quật cường hơn. Bước đến bên quầy lấy một ly rượu, Tử Ân bước đến cạnh Minh Thi:
Chúc mừng cô
Cám ơn chị - Cụng ly, Minh Thi cười với thái độ người thắng cuộc
Đừng buồn nhé ! - Vĩnh Cơ lại bước đến cụng ly, cười như mai mỉa
Không đâu - Tử Ân uống một hơi cạn sạch ly rượu trên tay. Cứng lên nhé. Cô quyết lòng không khóc
Minh Kỳ...mẹ van xin con đừng như thế. Hãy nhận mẹ đi con - Giọng bà Tường chợt vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người
Quay đầu lại, nhìn bà Tường phủ phục dưới chân Minh Kỳ van khóc. Mắt Tử Ân bỗng tối sầm đi. Chợt hiểu. Lẽ nào bà Tường là người mẹ vô tình mà Minh Kỳ đã kể
Không đâu ! Chắc mình uống nhiều rượu nên ù tai thôi. Tử Ân vội đưa tay dụi mắt định thần. Rõ ràng giọng Minh Kỳ đang vang lớn:
Không, bà không phải mẹ tôi...Tôi không có mẹ, tôi chỉ có chị Tử Ân thôi. Chị ơi ! - Nói rồi thằng bé dạt đám đông, chạy đến nắm tay Tử Ân cầu cứu - Mình về đi chị
Choang!
Cái ly rơi xuống đất vỡ tan, Tử Ân sững người ra bất động. Mọi vật trước mắt mờ dần. Cô ôm chặt lấy Minh Kỳ như sợ người ta sẽ cướp mất em của mình đi. Bên tai, lời kể của bà Tường như từng nhát dao cứa xuống lòng Tử Ân đau nhói
Có mơ cô cũng không thể mơ được giấc mơ khinh khiếp thế. Minh Kỳ là con của ông Thành và bà Tường ư ? Ôi! thế gian này sao có chuyện hy hữu thế ! Cô không tin và càng không thể tin thế gian này có một người mẹ tàn nhẫn thế. Đành lòng vứt bỏ đứa con chỉ vì nó dị hình, xấu xí, rồi dối chồng, dối mọi người...nó đã chết non
Bà không xứng là mẹ, lại càng không xứng để nhận lại con. Không...Tử Ân quyết không cho Minh Kỳ nhận bà đâu, một người mẹ có lòng lan dạ sói
Minh Kỳ - Bà Tường lại nắm lấy tay Minh Kỳ khóc lớn - Mẹ biết, con hận mẹ lắm. Mẹ đáng bị nguyền rủa trăm lần. Nhưng con hãy hiểu cho mẹ. Lúc đó mẹ hãy còn qúa trẻ, suy nghĩ còn nông cạn. Nhưng trời đã từng phạt mẹ rồi. Ngoài con ra, mẹ không sanh được đứa con nào
Nên mẹ mới nhận tôi - Giọng Minh Kỳ cay đắng - Còn như bà sanh được những đứa con khác, thông minh, xinh đẹp hơn tôi thì chẳng bao giờ bà nhận lại tôi, cũng như sẽ chẳng bao giờ tiết lộ cho mọi người biết hành động độc ác của mình
Minh Kỳ! - Lặng đi một lúc lâu, bây giờ ông Thành mới từ tốn chen vào - Mẹ của con thật đã sai khi đối xử với con như vậy. Nhưng con người ai không một lần lầm lỗi. Mẹ con thật đã hối hận rồi. Bao năm lặng im chỉ vì không dám nói sự thật thôi. Một mình nghe lương tâm trách phạt đêm ngày, ba nghĩ mẹ con cũng khổ lắm rồi. Lúc sáng, nghe mẹ con tiết lộ, ba cũng giận lắm. Nhưng...giận để mà giận thôi. Sự thật vẫn là sự thật. Minh Kỳ, hãy cho mẹ một cơ hội đi con
Đúng rồi đó cháu - Bà Ngọc bước lại gần - Hãy tha thứ cho mẹ, cho cả nhà đoàn tựu, bà mơ ước lâu rồi. Hãy cho bà vui, cho bà hưởng chút hạnh phúc muộn màng này. Con giận mẹ sao lại giậy lây luôn bà và ba chứ ?
Minh Kỳ vẫn đứng yên, nắm chặt tay Tử Ân như chờ ở cô một lời quyết định. Bởi...một mình nó không thể nào định được đâu. Giận mẹ tận xương, nhưng con tim nó vẫn bồi hồi khi biết được ngoài mẹ ra, mình còn có ba, có bà nội, những người đã yêu thương nó từ khi chưa nhận biết nó là ruột thịt
Phút bàng hoàng, hốt hoảng đã trôi qua, Tử Ân dần định thần, bình tĩnh. Đưa mắt nhìn khắp một vòng, cô biết mọi người đang chờ ở mình lời phán xét sau cùng. Giờ đây, Minh Kỳ chỉ nghe lời một mình cô
Nếu cô bảo không, nó sẽ lập tức lắc đầu, sẽ ngoan ngoãn cùng cô rời khỏi chỗ này và chẳng bao giờ trở lại. Trong một phút, Tử Ân chỉ dợm muống quay lưng, muốn dắt Minh Kỳ rời khỏi nơi này. Không chỉ thếm còn đi xa thành phố này, tìm một nơi thật xa để không ai còn tìm thấy nữa
Cô có quyền làm như thế. Tử Ân biết không một ai có thể trách mình, nhưng như vậy thật là ích kỷ, thật là tàn nhẫn qúa. Cô đã hiểu nổi khổ tâm của bà nội, của bác Thành bao ngày, sao lại đành cắt đi niềm hy vọng cuối cùng của họ. Hơn nữa, cho Minh Kỳ về đấy, em sẽ sung sướng một đời, không phải theo cô cực khổ, thiếu thốc trăm bề nữa. Cô đã từng ước có một gia đình, sao lại tước đoạt của em niềm hạnh phúc tột cùng này ?
Nhưng...cho Minh Kỳ nhận lại gia đình cũng có nghĩa là cô mất tất cả. Một giọt máu đào dù sao cũng hơn ao nước lã. Thời gian trôi, một khi tình cảm của em với gia đình gắn bó, thì cô chỉ còn là một Kỷ niệm với em thôi. Cô sẽ không được cái cảm giác chở che lo lắng cho em nữa. Em đã giàu sang, đủ đầy cha mẹ thì em cần gì một người chị chẳng có gì như cô chứ ?
Mình về đi chị - Minh Kỳ lại nắm tay Tử Ân giật nhẹ - Chị đừng buồn, đừng khóc cũng đừng sợ. Em nhất định giữ lời hứa, không nhận họ đâu
Đừng - Tử Ân lắc đầu. Quyết định nhanh. Minh Kỳ thương cô đến thế, sao cô lại có thể ích Kỷ cùng em chứ ? - Em không phải giữ lời đâu. Hãy nhận cha mẹ và nội đi, họ yêu thương em lắm
Không! - Minh Kỳ vẫn vẫn bướng bỉnh lắc đầu - Em không nhận họ. Họ đã bỏ mặc em khi em xấu xí tật nguyền. Chỉ có chị là yêu thương, lo lắng cho em. Nay em được thế này cũng là nhờ có chị thôi. Em không thể làm kẻ vong ân được
Nghe lời chị, nhận họ đi - Nói mà nước mắt tuôn trào trên má. Hơn lúc nào, Tử Ân thấy mình thương Minh Kỳ thật nhiều. Cô biết em sẽ không nhận một khi mình không làm dữ. Trợn mắt, dậm chân, cô hét - Minh Kỳ, em dám cãi lời chị phải không ? Em muốn chị không thương em nữa, hay muốn làm chị phải buồn đây. hả ?
Dạ không ! - Vội xua tay, Minh Kỳ gật đầu sợ hãi - Chị đừng buồn cũng đừng giận. Em nhận lại họ, em nghe lời chị
Có thế chứ ! - Tử Ân mỉm cười - Mau gọi mẹ, gọi nội đi em
Mẹ...bà nội...- Ngập ngừng một chút, rồi Minh Kỳ cũng ào vào lòng bà Ngọc bật lên khóc nức nở
Ổn rồi - Gạt tay lau nước mắt, Ông Thành nắm tay bà Tường bước đến nhận con. Mọi người cũng mỉm cười chia vui cho cánh trùng phùng mà quên mất Tử Ân. Không đủ can đảm nhìn người ta hạnh phúc, cô chạy nhanh ra ban công đứng khóc
Vĩnh Cơ cũng bước theo cô nhưng chưa vội đến gần, anh nép mình sau cây cột nhìn cô khóc. Ôi, những giọt nước mắt tròn, đang lăn dài trên gương mặt đầy đau khổ kia sao đẹp qúa, để anh phải lặng nhìn ngẩn ngơ như lần đầu nhìn Hằng Nga vậy
Lúc Tử Ân gật đầu đồng ý cho Minh Kỳ nhận gia đình, không hiểu sao Vĩnh Cơ lại thấy mình thở phào mừng rỡ. Tử Ân đúng là Tử Ân. Cô đáng để anh tự hào lắm. Suốt đời chỉ biết sống vì nghĩa nhân, vì người khác
Tử Ân à, em đừng buồn, đừng khóc nữa. Em sẽ không bơ vơ, cô độc, lẻ loi trên bước đường đời. Bên em đã có anh. Thật vậy, Vĩnh Cơ không bàng hoàng, cũng chẳng ngạc nhiên với quyết định của mình một chút nào
Anh không ngại cười quê, trêu chọc. Trái tim anh đã quyết định chọn em, cô gái có tâm hồn cao qúy, sáng ngời hơn bất kỳ viên ngọc trong lành nào trên thế giới này
Nhan sắc, hình thức chẳng là gì so với tấm lòng nhân hậu, bao la bác ái của em. Bây giờ thì anh đã hiểu vì sao với Minh Thi mình hoàn toàn không rung động, cũng như không một giai nhân nào có thể gây ấn tượng cùng anh. Bởi trái tim anh đã bị em hút mất rồi. Chỉ tại anh ngu ngốc, anh bướng bỉnh, không chịu nhận ra thôi
Tử Ân, em đi đâu vậy ? - Thấy bước chân cô dợm bước, Vĩnh Cơ vội kêu lên. Rời chỗ nấp, anh bước lại gần cô
Đi đâu thì cũng chẳng can hệ gì anh - Gạt nước mắt, Tử Ân gật đầu đanh đá - Tôi chẳng còn gì nữa. Anh vui rồi chứ
Vui lắm - Vĩnh Cơ gật đầu - Vui vì đã hiểu được em. Tử Ân, em đúng là cô gái trọn đời anh tìm kiếm
Anh lại đùa nữa phải không ? - Cảm thấy bị xúc phạm, Tử Ân trợn mắt hét lên: - Tại sao...anh tàn nhẫn vậy ? Tôi đã mất tất cả rồi sao vẫn không buông tha cho tôi chứ ? Anh không đùa cũng chẳng nhẫn tâm đâu - Đặt tay lên vai cô, Vĩnh Cơ trìu mến - Hãy nhìn vào mắt anh, em có thấy gì không hả ? Thật sự...anh đã thua...đã yêu em rồi Tử Ân à !
Tôi không tin - Lùi về sau một bước, Tử Ân lắc đầu sợ hãi
Vĩnh Cơ ghì chặt cô gái giữa lòng mình
Em phải tin. Để anh chứng minh cho em thấy nhé!
Nói rồi, anh nhẹ nhàng nâng môi cô lên đặt một nụ hôn. một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng trầm lắng mang bao nhiêu yêu thương, tôn trọng, như nâng bổng Tử Ân đưa vào một khung trời rực rỡ, nồng ấm tình người
Anh chỉ thương hại tôi thôi - dứt nụ hôn, Tử Ân lại khóc
Vĩnh Cơ nhẹ nhàng dùng khăn chậm khô những giọt lệ trên mắt cô:
Anh không thương hại. Anh thật sự yêu em. Không phải bây giờ mà từ lâu lắm rồi
Tử Ân vẫn không bị thuyết phục:
Nếu yêu tôi, sao lúc nãy không trọn tôi mà chọn Minh Thi làm thư ký
Vì anh là một tổng giám đốc phân minh - Vĩnh Cơ mỉm cười - Em thật sự không thích hợp với vai trò thư ký
Anh sẽ sa thải tôi à ? - Tử Ân chớp mắt
Không ! - Vĩnh Cơ lắc đầu - Anh không sa thải em. Em sẽ là bà tổng giám đốc
ANh cưới tôi ư ? - Hỏi rồi mới nhận ra mình đường đột qúa, Tử Ân xấu hổ, cúi đầu Vĩnh Cơ cười bằng mắt:
Anh sẽ cưới em, nhưng không phải vậy mà em là bà tổng. Quyết định nhận việc mới của em đây - Vừa nói, Vĩnh Cơ vừa cho tay vào túi lấy ra một tờ giấy gấp làm tư. Tử Ân cầm lấy, đọc to:
Quyết định cho cô Trần Tử Ân làm giám đốc trung tâm trẻ mồi côi và khuyết tật Trường Thiên - rồi lẩm bẩm - Ủa, công ty thép Trường Thiên, sao lại có trung tâm từ thiện Trường Thiên nữa ?
Vì đây là trung tâm được thành lập bằng kinh phí của tập đoàn thép Truong Thien và các doanh nghiệp có lòng hảo tâm mà bà nội và bác Tường cả tháng trời vận động - Lấy lại tơ quyết định, Vĩnh Cơ thích thú nhìn mắt Tử Ân sáng bừng lên - Ban trị sự đã nộp và nhất trí dành cho cô chức giám đốc. Chúng tôi tin rằng nhiệm vụ này cực kỳ thích hợp với em. Lương thấp một chút, nhưng anh nghĩ là...em không từ chối
Không từ chối, không từ chối đâu - Tử Ân lắc đầu nhanh rồi chợt hiểu, cô nắm lấy tay Vĩnh Cơ rồi nhéo mạnh - Thì ra anh và mọi người cố tình...hạ tôi xuống trưỚc khi cho tôi tin mừng này
Đúng vậy ! - Vĩnh Cơ nhăn mặt - Nội và bác Tường đã bảo anh làm như thế để thử lòng, không ngờ giữa chừng lại xuất hiện Minh Kỳ làm mọi việc đảo lộn tùng phèo
Minh Kỳ - Mắt Tử Ân lại chợt buồn
Cho tay vào túi, cô lấy con thỏ bằng thủy tinh ra ngắm. Vĩnh Cơ cằm lấy, vui vẻ:
Lại định bắt đền con thỏ bị bể ư ?
Không ! - Tử Ân lắc đầu - Tôi chỉ đang tự hỏi mình thôi, có bao giờ phép màu lại đến với tôi giống như đã đến với Minh Kỳ không ? Con thỏ này thật ra...là kỷ vật của mẹ tôi để lại
thật ư ? - Vĩnh Cơ nhìn kỹ con thỏ rồi chợt kêu lên ngơ ngác - Con thỏ này sao trông quen qúa. Đúng rồi. Ba tôi cũng có một con giống y như vậy
Không thể nào đâu ! - Tử Ân lắc đầu - Tôi với anh không thể
nào là anh em được
Con nói Vĩnh Cơ thì không thể, nhưng với MInh Kỳ thì có thể đấy - Ông Thành chợt bước ra từ sau cây cột. Thì ra tự nãy giờ nhìn Tử Ân giành con thỏ từ tay Vĩnh Cơ, ông chợt ôm chằm lấy Tử Ân oà khóc:
Trời ơi! Lẽ nào...người đối đãi với con tốt vậy sao ? đã tìm được con trai...bây giờ lại tìm ra con gái...
Bác nói gì ? - Tử Ân lạnh cứng người
Ông Thành nhìn mãi vào con thỏ thủy tinh
Đúng rồi...không sai được. Con chính thật là đứa con bao ngày ta tìm kiếm. Con là con của ta với Nhã Thơ. Con thỏ này chính tự tay đã làm ra khi đến nhà một người bạn làm nghề thổi thủy tinh. Ta đã làm một cặp, tặng cho ba Vĩnh Cơ một con, còn một con ta tặng cho Nhã Thơ khi dạy nàng đi xe đạp. Không sai vào đâu đuoc. Vì vụng về, ta đã làm tai thỏ một ngắn một dài. Tử Ân ơi, con là con ruột của ba rồi
Ba...-một linh tính báo cho Tử Ân biết những gì ông Thành đang nói kia là thật. Tử Ân sung sướng qúa, ôm chầm lấy ông mừng rỡ - Vậy Minh Kỳ chính là em ruột của con rồi. Hèn gì, lần đầu tiên nhìn thấy nó trong cô nhi viện, con đã nghe lòng thương mến. Thì ra là tình máu mủ ruột rà
Hãy theo ba vào nhận nội đi con - Nắm lấy tay cô, ông Thành vui vẻ. Tử Ân ngoan ngoãn gật đầu
Dạ...
Cô quay lại nheo mắt nhìn Vĩnh Cơ cười rạng rỡ
Ông Thành và Tử Ân đã khuất hẳn vào phòng khách lâu rồi, Vĩnh Cơ vẫn còn đứng yên bất động. Kết cuộc qúa bất ngờ, qúa tròn trĩnh và đẹp lòng người. PHải chăng...đó là phần thưởng mà chúa trời dành tặng cho những trái tim nhân hậu. Biết sống yêu thương và hy sinh bản thân vì người kh'ac
Tử Ân - Con chim nhỏ chỉ biết làm đẹp lòng người khác. Cô đáng được hưởng những yêu thương, hạnh phúc của cuộc đời này lắm. Bỗng nhiên, anh thấy mình diễm phúc tột cùng. Được yêu thương và được cùng sẻ chia những niềm yêu thương ây....
Het
