hoa lưu ly không về (phần 12)
Thoi Tơ hết sức lo lắng khi thấy bệnh của Thẩm càng ngày càng nặng thêm. Hôm nay anh không còn đùa với cô được nữa mà nằm mê man với cơn sốt. Mặc dù Thẩm bảo Thoi Tơ cứ ra chợ bán bình thường, nhưng cô không đành lòng bỏ Thẩm nằm ở nhà một mình nên hai hôm rồi Thoi Tơ nghỉ bán.
Ðúng là Thoi Tơ và cả Thẩm nữa đều chủ quan, tưởng rằng cảm xoàng, uống thuốc vài lần sẽ khỏi. Nhưng không ngờ bệnh tình Thẩm trở nặng với những cơn sốt rồi lạnh nối tiếp nhau. Mỗi lần sốt, Thẩm kêu hoa mắt, mặt mày anh đỏ bừng như một người uống rượu say, Còn khi lạnh Thẩm run lập cập đắp hai cái mền dày vẫn không thấm. Mỗi lần nghe Thẩm mê sảng, kêu thét Thoi Tơ càng thêm hoảng hốt. Nhưng cứ nghe Thoi Tơ bảo đi nằm bệnh viện là Thẩm lắc đầu. Không biết anh nói đùa hay mê sảng:
- Em mà đưa anh vào đấy sẽ bệnh nặng thêm.
Thế thì biết làm sao đây? Chiều hôm nay trời lại đổ mưa. Thoi Tơ ngồi ở đầu cầu thang vừa canh chừng Thẩm vừa ngó nồi cháo. Căn nhà đã quạnh hiu càng quạnh hiu thêm trong tiếng mưa rơi và gió lạnh ào ạt thổi từng hồi.
- Thoi Tơ ơi.... - Thẩm lại kêu.
Thoi Tơ chạy ngay lại bên cạnh Thẩm, anh nắm lấy tay cô, bàn tay anh run rẩy một cách tội nghiệp.
- Rót cho anh ly nước.
- Anh đang sốt phải không? - Thoi Tơ đặt bàn tay lên trán Thẩm - Sao trời mưa lạnh mà anh sốt kỳ vậy?
- Làm sao biết được, chỉ nghe trong người anh nóng như lửa. Cho anh ly nước.
Thoi Tơ tới bàn học của Thẩm rót nước nóng từ bình thuỷ ra ly mang lại. Thẩm gượng ngồi dậy cầm ly nước bằng hai tay.
- Em lại nghỉ bán à?
- Chớ bỏ anh ở nhà sao yên tâm cho được.
- Chắc mai anh khỏi bệnh, em đừng lo.
- Nhưng ngày nào anh cũng nói "chắc mai anh khỏi bệnh" nhưng thấy anh bệnh nặng thêm. Thật ra thì anh đâu phải bị cảm, hình như anh bị sốt rét đấy.
Thẩm vừa chu miệng thổi ly nước cho nguội bớt và uống từng ngụm ngon lành. Sau đó Thẩm mệt mỏi nằm xuống và nhắm mắt ngủ.
- Em có nấu cháo, chút nữa cháo chín anh ăn một miếng mới có sức. Cả ngày hôm nay anh không ăn gì làm sao chịu nổi.
- Anh không thấy đói.
Có lẽ người bệnh nào cũng ghét bị quấy rầy, mặc dù rất lo lắng cho Thẩm nhưng ít khi Thoi Tơ hỏi chuyện để anh phải khó nhọc lên tiếng trả lời. Cô chỉ ngồi đầu cầu thang chờ Thẩm gọi và hỏi anh khi thấy thật cần thiết. Làm thế nào để thuyết phục Thẩm vào bệnh viện? Ðó là một câu hỏi luôn luôn vang lên trong đầu cô.
- Sáng mai em cứ ra chợ bán bình thường, cứ để anh nằm nhà một mình, không sao đâu - Thẩm mệt nhọc nói.
- Mai rồi sẽ hay.
- Thấy em ngồi hoài ở đầu cầu thang anh càng.... bệnh nặng thêm.
Thoi Tơ cười. Thẩm vẫn không quên cái giọng chọc cười của mình.
- Còn mỗi lần nghe anh mê sảng kêu thét rùng rợn em lại phát run như con thằn lằn bị đứt đuôi.
- A, con thằn lằn yêu quý của em vẫn còn sống đó chứ.
- Làm sao chết được, em vẫn cho nó ăn cơm nguội và trò chuyện với nó hàng ngày trong lúc.... anh ngủ mê.
Không nghe Thẩm nói gì, có lẽ anh đang mệt và cần nằm nghỉ. Thoi Tơ bước xuống cầu thang thăm chừng nồi cháo. Cơn mưa rào rạt đổ trên mái tôn và gió lạnh thổi bật vào cánh cửa làm Thoi Tơ rùng mình. Nồi cháo đang sôi trên bếp lửa, Thoi Tơ hơ hai bàn tay của cô trước ánh lửa cho nóng và áp tay lên hai bên má để nghe hơi nóng truyền vào da mặt một cảm giác thú vị.
Bất ngờ Tân và Trúc đạp xe tới. Mỗi lần trùm một chiếc áo đi mưa nhưng vẫn bị ướt. Khỏi nói Thoi Tơ mừng biết bao nhiêu khi thấy Tân và Trúc đạp xe tới giữa lúc này.
Thoi Tơ nói như reo:
- Có anh Tân và Trúc tới còn gì bằng. Ðang buồn và lo muốn chết đây.
Trúc và Tân máng áo mưa trên cánh cửa. Trúc đang lau tóc bằng khăn mui xoa. Còn Tân thì giậm chân thình thịch nói:
- Trời lạnh quá. Thoi Tơ đang làm gì vậy?
- Em đang nấu cháo cho anh Thẩm.
- Nó đỡ nhiều chưa?
- Chưa, em đang lo không biết làm sao đưa anh Thẩm vào bệnh viện đây. Anh có cách nào không?
- Ðể coi.
- Thẩm đang ngủ hay thức? - Trúc hỏi.
- Thức, anh ấy đang sốt.
Ba người cùng đi lên gác. Tân tới bên cạnh Thẩm, sờ tay lên trán Thẩm và chắt lưỡi:
- Chà chà, sao mà nóng như hoa? diệm sơn vậy?
Trúc đặt cái túi xách đựng sữa, đường, những trái cam vỏ vàng óng lên bàn rồi quay lại hỏi Thoi Tơ:
- Anh Thẩm còn thuốc gì uống không?
- Còn nhưng mà không hiệu quả, mình thấy cần phải đưa anh ấy vào bệnh viện để bác sĩ điều trị chứ ở nhà uống thuốc tứ tung như thế này bệnh đã không hết mà còn nặng thêm.
Tân lắc vai Thẩm cười:
- Này, tại sao mày lại sợ bệnh viện thế nhỉ. Ðợi lúc ngáp ngáp rồi đưa cấp cứu luôn sao?
- Nếu thấy ở nhà chữa không khỏi em nghĩ anh Thẩm nên vào bệnh viện để bác sĩ khám và điều trị. Tụi này sẽ kêu xích lô và đưa anh đi.
Thẩm lắc đầu, giọng anh yếu ớt:
- Ngày mai chắc sẽ khỏi thôi.
- Ðừng có cứng đầu Thẩm ơi, mày sốt có đến.... 40 độ rồi, ngay khi ngớt mưa tao sẽ đưa mày vô bệnh viện, dứt khoát như vậy - Tân nói.
- Tao không đi đâu.
- Không đi cũng không được, tao sẽ khiêng mày chạy luôn vô bệnh viện - Tân cười.
- Ở trường có gì lạ không? - Thẩm hỏi.
- Một ngày như mọi ngày.
- Nằm nhà chán quá.
- Chán quá nỗi gì, lúc nào cũng có Thoi Tơ bên cạnh chăm sóc mà kêu chán. Tao cũng muốn bệnh như mày quá.
Thoi Tơ nguýt Tân một cái dài. Trúc nói:
- Thì anh Tân cũng làm bộ bệnh đại đi, lập tức sẽ có người chăm sóc ngay thôi.
- Chắc là mấy cô y tá trong bệnh viện chứ gì?
Có Trúc và Tân tới, căn gác lặng lẽ trở nên vui hơn. Thoi Tơ không còn ngồi như ột cái bóng trong cơn mưa nữa.
Trong lúc đó Thẩm lại nghĩ tới Huyền, không tiện hỏi Trúc nhưng không thấy Huyền đi cùng, Thẩm cũng hiểu Huyền đối với Thẩm ra sao.
- Bây giờ tính sao Thẩm, tiếp tục nằm nhà cho bệnh tình hành hạ hay tới bệnh viện? - Tân hỏi.
- Mày muốn sao cũng dược.
- Trời đất, bệnh của mày mà làm sao tao quyết định được - Tân cười. - Không bàn cãi gì nữa, tạnh mưa mình đưa Thẩm vào bệnh viện, để nguy hiểm lắm - Trúc nói.
Thoi Tơ nắm tay Trúc, mắt cô đỏ hoe:
- Ðúng vậy, không nên để anh Thẩm nằm nhà nữa. Thoi Tơ sẽ không vào bệnh viện chăm sóc anh Thẩm, không có sao cả.
Cơn mưa thật lớn rồi cũng tạnh. Thoi Tơ lấy cái túi xách du lịch bỏ vào đấy mấy bộ đồ quần áo của Thẩm, một ít đồ dùng cá nhân và không quên cái bình Thuỷ đựng nước sôi.
Trúc hỏi:
- Chuẩn bị xong chưa Thoi Tơ?
- Xong rồi.
- Nhớ bỏ theo hộp sữa nhé - Quay qua Tân, Trúc nói - Còn anh Tân xuống đường đón một chiếc xích lô đi chứ.
- Yên chí, vài phút có ngay.
Một lúc sau Tân trở vào với người đàn ông đạp xích lô. Trúc và Thoi Tơ cũng chuẩn bị xong cho Thẩm, mọi thứ cho vào túi xách và cái giõ nhựa đi chợ của Thoi Tơ. Tân đứng ở đầu cầu thang cười:
- Làm như đưa một bà nào đó..... đi sanh vậy.
- Vô duyên, mau vào đỡ Thẩm xuống thang gác đi ông, còn ở đó đùa cợt nữa, làm như vui vẻ lắm vậy? - Trúc nạt.
- Không đùa cợt là cuộc đời buồn tẻ ngay.
Thẩm gượng ngồi dậy, anh hoàn toàn không muốn xảy ra hoàn cảnh khó xử này. Tuy nhiên thấy mọi người lo lắng cho mình, Thẩm phải ép lòng tới bệnh viện, một nơi mà Thẩm rất sợ.
- Ði nổi không hay phải.... cõng đó? - Tân nhìn Thẩm cười.
Thẩm uể oải đứng lên, mấy ngày hoàn toàn ăn cháo cho nên anh yếu sức. Trước mắt Thẩm đồ vật như biết bay, mắt anh hoa lên và anh lảo đảo chực té.
Trúc la lên:
- Anh Tân không chịu dìu anh Thẩm, làm như người ta khoẻ và sắp chạy đua vậy?
- Không cần đâu, mình còn đi nổi, khỏi phải dìu Tân ơi.
Và Thẩm chậm rãi bước xuống từng bậc thang gác. Anh vừa đi vừa vịn vào thành cầu thang, cảm thấy người nhẹ tênh như chiếc lá héo sắp bứt khỏi cây.
Thoi Tơ nhìn Thẩm bằng ánh mắt xót xa, cô quay mặt đi, và lặng lẽ thở dài.
Sáng hôm sau, Thoi Tơ vào bệnh viện thăm Thẩm. Anh nằm chung phòng với nhiều người nhưng may mắn được nằm riêng một giường. Lúc Thoi Tơ tới bác sĩ đang khám bệnh cho Thẩm nên Thoi Tơ phải đứng chờ ngoài hành lang.
Khi bác sĩ và mấy cô y tá ra khỏi phòng. Thoi Tơ bước vào đứng ngay đầu giường của Thẩm và hỏi:
- Anh đỡ nhiều không?
- Sốt lui rồi, hôm qua anh ngủ được một chút.
- Bác sĩ bảo bệnh gì?
- Cảm thương hàn, nếu không vào bệnh viện kịp thì nguy to.
- Thấy chưa, vậy mà anh cứ khăng khăng không chịu vào bệnh viện - Thoi Tơ cười - Anh ăn gì chưa?
- Chưa.
- Em khuấy cho anh ly sữa nhé ! Thoi Tơ bước tới gần cái bàn kê sát vách tường. Cô đổ sữa từ trong hộp ra chiếc ly thuỷ tinh rồi rót nước sôi từ bình thuỷ vào ly. Hình như người ta mới cho nước sô nên nước hãy còn nóng dữ. Thoi Tơ đưa ly sữa cho Thẩm, anh cười:
- Nóng quá làm sao uống, em để lên bàn cho nguội bớt chứ.
Thoi Tơ cười, cô rất vui khi thấy Thẩm đỡ nhiều. Người anh vẫn còn hốc hác nhưng đã có thể ngồi nói chuyện được lâu.
- Anh cần gì không, hôm nay em ra chợ đây - Thoi Tơ hỏi.
- Vào tới bệnh viện thì còn cần gì nữa?
- Chẳng hạn như anh thích ăn món gì đó, em sẽ nấu và mang vào?
- Ở đây anh ăn cơm bệnh viện được rồi.
- Có cần nhắn cô nào vào thăm anh không, em cũng sẽ sẵn sàng nhắn cho.
Thẩm cười, anh kê cái gối lên thành giường và dựa lưng vào đó ngồi cho thoải mái. Ly sữa đã nguội, Thoi Tơ cầm đưa cho Thẩm và giục:
- Anh uống sữa đi, nguội hết rồi.
- Uống sữa là một cực hình đối với anh - Thẩm nói.
- Nhưng uống được nhiều sữa anh sẽ được khoẻ và mau hết bệnh.
Thẩm uống từng ngụm sữa như một đứa trẻ con, vừa uống vừa nhăn mặt khiến Thoi Tơ phì cười:
- Anh uống sữa mà làm như người ta uống thuốc độc vậy đó.
- Khó uống muốn chết, thà cho anh ly thuốc độc còn dễ uống hơn.
- Hồi nhỏ chắc anh nhõng nhẽo với bác gái lắm phải không? - Thoi Tơ cười hỏi.
Thẩm đỏ mặt, anh chợt nhận ra từ trong câu nói của Thoi Tơ mang ý nghĩa như của một người chị gái với đứa em trai, quả thật, Thoi Tơ có một vị trí rất quan trọng trong ngôi nhà không có người lớn.
Thẩm đùa:
- Tại sao em không là chị của anh nhỉ. Anh rất mơ ước có một người chị.
- Ðể anh càng nhõng nhẽo hơn nữa phải không?
- Nhiều lúc em có vẻ lên mặt chị Hai với anh rồi đó.
- Hỏng dám đâu, có anh lên mặt đàn áp em thì có - Thoi Tơ cười - Nếu trời sinh ra em là chị của anh thì chắc em khóc suốt ngày vì bị đứa em trai ăn hiếp.
Một cô y tá vào phát thuốc cho Thẩm. Có lẽ biết Thẩm sợ thuốc cho nên cô y tá vừa trao thuốc vừa rót cho anh ly nước bắt anh uống ngay tại chỗ. Không có cách nào khác, Thẩm đành phải nhắm mắt bỏ những viên thuốc xanh đỏ vào miệng. Cô y tá mỉm cười tỏ vẻ hài lòng và bước sang giường bệnh nhân bên cạnh.
Thoi Tơ nói với Thẩm:
- Anh uống thuốc xong thì nằm nghỉ đi, bây giờ em ra chợ. Chiều sẽ vào thăm anh.
Thoi Tơ ra về rồi Thẩm nằm xuống với tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Anh nhìn khắp căn phòng rộng lớn hoàn toàn một màu trắng với mùi hăng hắc của thuốc nếu không quen sẽ rất khó chịu. Một vài bệnh nhân khoẻ đã rời giường đi dạo ngoài hành lang, họ tán gẫu với nhau để giết thì giờ.
Buổi trưa trên đường đi học về, Trúc vào thăm Thẩm. Cô mang theo một túi cam đặt ở đầu giường Thẩm hỏi:
- Thoi Tơ không vào thăm anh à?
- Buổi sáng có vào một chốc, trưa Thoi Tơ không vào được vì phải ở ngoài chợ.
- Hôm nay anh ăn cơm được chưa?
- Ðược, nhưng không nhiều.
- Thoi Tơ mang cơm nấu ở nhà vào hay anh ăn cơm bệnh viện?
- Anh ăn cơm của bệnh viện. Ðúng ra Thoi Tơ định mang cơm từ nhà vào nhưng anh không cho, như vậy phiền quá, vả lại cơm và thức ăn ở đây cũng không tệ lắm đâu.
- Nhiều người hỏi thăm anh lắm đó - Trúc cười.
- Thí dụ như những ai?
- Những đứa học ở lớp em.
- Còn Huyền thế nào?
- Nhỏ ấy vẫn bình thường.
Thẩm ngó ra cửa bệnh viện, trong khoảng sân rộng có một cây điệp vàng cao lớn, màu hoa rực rỡ long lanh trong nắng trưa.
Thẩm nhìn Trúc hỏi:
- Hổm rày Trúc học hành ra sao?
- Cũng bình thường vậy thôi.
- Không có ai dạy kèm chắc vất vả lắm nhỉ - Thẩm cười - hay là anh sẽ nói với Tân dạy kèm cho Trúc, được chứ?
- Thôi, không còn hứng thú nữa đâu, học một mình càng chán hơn nữa.
- Còn Huyền đâu?
- Lúc này Trúc và Huyền cũng ít nói chuyện.
- Tại sao? - Thẩm ngạc nhiên hỏi.
- Không tại sao hết, chuyện đời có nhiều phức tạp phải không anh Thẩm?
Thẩm cười gượng:
- Lẽ ra anh phải hỏi Trúc câu đó mới đúng.
- Trúc thì chẳng có việc gì phức tạp cả, bao giờ cũng là con nhỏ Trúc bình thường, thế thôi - Trúc cười.
- Biết đâu đấy, con gái thường rắc rối, hay thay đổi lắm.
- Em khác.
- Khác thế nào?
- Thôi, có giải thích anh cũng không hiểu được đâu - Trúc cười - Anh ăn cơm đi, trưa quá rồi Trúc phải về đây.
Nói xong Trúc vội vàng đi ra khỏi phòng. Thẩm nhìn theo tà áo dài của Trúc khuất ngoài hành lang bệnh viện. Anh bỗng thở dài.
Trong túi cam của Trúc có một tờ tuần báo, ăn xong Thẩm nằm coi báo và chờ giấc ngủ tới. Anh đã quen với giờ giấc của bệnh viện và tiếng quạt máy trên trần phòng quay vù vù tạo thành một âm thanh đều đặn, ru ngủ. Thẩm cũng đã quen với âm thanh đó, và anh từ từ thiếp vào giấc ngủ trưa trong sự yên tĩnh.
Buổi chiều Tân tới lúc nào Thẩm không hay. Nó đánh thức Thẩm dậy và cười nói:
- Chà bữa nay ăn no ngủ kỹ dữ?
- Mày tới hồi nào vậy? - Thẩm mở mắt ra nhìn Tân ngơ ngác rồi hỏi.
- Tới nảy giờ.
- Mày đi có một mình à?
- Chứ đi với ai - Tân cười.
- Ngồi đó chơi - Thẩm chỉ cái ghế đẩu cạnh giường.
- Sao, hết chết rồi phải không? - Tân đùa.
Thẩm ngồi dậy, vẫn một kiểu ngồi dựa lưng vào tường, phía sau có lót cái gối. Thẩm nhìn Tân hỏi:
- Mày ở nhà tới đây phải không?
- Không, ở quán cà phê của nhỏ Xuyến. Nó hỏi Thăm mày và có vẻ lo lắng ghê lắm. Nó phải coi quán nên không đi với tao vô đây được.
Thẩm cười:
- Chắc mày bịa chuyện để trêu tao chơi, đúng không?
- Sao mày có vẻ mất lòng tin vào.... các cô gái thế. Nhỏ Xuyến là một người thành thật mày nên tin lời tao, ít ra là trong giờ phút này.
- Tao nhớ quán cà phê đó quá đi. Nằm trong này có một hôm mà ở ngoài đó cái gì cũng thấy nhớ, thế mới lạ.
- Nhớ quán hay nhớ cô chủ quán?
Thẩm bước xuống giường, tự nhiên anh thèm ra ngoài. Tuy có hơi chóng mặt, nhưng Thẩm thấy mình có thể đi được ra bên ngoài nên rủ Tân.
- Xuống căn-tin với tao không?
- Làm gì? - Tân ngạc nhiên.
- Kiếm cà phê uống cho đỡ ghiền - Thẩm cười.
Thẩm và Tân đi dài theo hành lang bệnh viện. Căn-tin nằm phía sau khoa nội. Trước giờ đó là một khoảng sân cát, nhiều bóng cây cổ thụ toa? bóng mát và có những băng đá cho bệnh nhân ngồi. Thẩm và Tân giẫm lên những bông điệp tây vàng óng ả rụng đầy trên lối đi vào căn-tin. Buổi chiều căn-tin rất đông bệnh nhân vào ăn uống. Thẩm và Tân tìm chiếc bàn trong góc, gần cửa sổ ngó ra một cây điệp tây bông vàng rực.
- Uống cà phê nhé? - Thẩm hỏi.
- Ở đây cà phê ngon không? - Tân cười.
- Lần đầu tiên tao xuống căn-tin, làm sao tao biết được cà phê ngon hay dở, uống thì sẽ biết thôi.
Thẩm kêu hai ly cà phê sữa và mấy điếu thuốc cho Tân. Cà phê dĩ nhiên là không bằng bên ngoài nhưng uống cũng được, không đến nỗi tệ.
- Thấy không, mày nhờ tao nên mới đỡ như vậy, nếu có nằm nhà chưa biết giờ này mày sẽ ra sao? - Tân háy mắt.
- Bác sĩ bảo nếu không vào bệnh viện kịp có thể sẽ nguy hiểm.
- Như vậy mày phải nhớ ơn bạn bè mà ăn ở cho có tình nghĩa nghe em - Tân đùa.
Thẩm trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Khoảng cuối tuần có thể tao sẽ xuất viện về nhà được rồi.
- Như vậy người mừng nhất có thể là Thoi Tơ, tội nghiệp nhỏ ấy quá lo lắng cho mày. Hình như Thoi Tơ yêu mày đấy Thẩm ạ.
Thẩm đỏ mặt, anh vẽ nguệch ngoạc những hình tròn vô nghĩa trên mặt bàn để tránh cái nhìn dò xét của Tân. Dù muốn dù không Thẩm cũng nhìn nhận điều Tân nói là có..... cơ sở. Nhưng làm sao biết được, con gái vốn nhiều thay đổi và đầy phức tạp.
- Mày đang nghĩ gì đấy? Tân cười hỏi.
- Tao đang nghĩ những điều mày vừa nói.
- Nghĩ quái gì nữa, đó là sự thật, có mù mày mới không nhìn thấy, Thẩm ạ.
hoa lưu ly không về (phần 13)
Khi xe xuống đèo Prenn, Huyền như bị choáng ngợp trước những đồi thông bạt ngàn. Buổi chiều, sương bắt đầu xuống, không gian bảng lảng với một nền trời màu bạc. Phan quay cửa kính xuống và nói:
- Lên xứ lạnh không cần mở máy lạnh.
Lập tức Huyền rùng mình vì hơi lạnh bên ngoài tràn vào xe, cái lạnh của rừng núi, của sương mù và của những cơn gió như mang theo hơi nước.
- Trời lạnh quá - Huyền cười.
- Mặc áo len vào đi cô bé - Phan nói.
Huyền khác vội chiếc áo len đen. Chiếc Toyota Corolla đời mới sơn màu trắng đang xuống dốc. Tâm hồn Huyền lâng lâng trước thiên nhiên mới lạ và một sự hào hứng khó diễn tả. Lâu nay cô chỉ nghe nói tới Ðà lạt, một thành phố tuyệt đẹp của miền cao nguyên và nghĩ rằng sẽ khó có dịp được đặt chân tới. Không ngờ chiều nay Huyền đang ngồi trên chiếc xe du lịch sang trọng và sắp sửa vào thành phố mà cô từng ước mơ.
- Cây hoa gì trên đồi cao lá ánh bạc và hoa vàng rực rỡ thế kia? - Huyền chớp mắt hỏi.
- Hoa Mimosa đấy.
- Mimosa từ đâu em tới ấy?
- Ðúng.
- Từ Mỹ Tho tới, được không? - Huyền cười khúc khích.
Phan cũng tủm tỉm cười, anh đặt vào mày casette băng nhạc mới, giọng của cô ca sĩ ngọt ngào vang ra với bài hát nói về Ðà Lạt.
Phan vừa lái xe, vừa hướng dẫn cho Huyền biết những nơi xe chạy qua. Phan giới thiệu một cách rành rẽ và không kém phần văn hoa, chứng tỏ anh ta đã quá quen thuộc với thành phố này.
Huyền hỏi:
- Chắc anh Phan lên đây thường xuyên lắm phải không?
- Trung bình cứ một tháng anh phải lên đây một lần.
- Quan hệ làm ăn à, hay anh đi chơi?
- Cả hai.
- Làm công việc như anh Phan thích nhỉ, được đi đây đi đó luôn.
- Nếu muốn Huyền cũng có thể như vậy.
- Thôi, em còn phải đi học.
- Vài năm nữa nghỉ học, Huyền vẫn được ước mơ của mình như thường.
- Eo ơi, vài năm nữa biết đâu em lấy chồng thì còn đi đâu được nữa.
- Không lẽ chồng em bắt em ru rú trong nhà hoài sao, cũng phải cho em đi du lịch chỗ này chỗ kia chứ - Phan cười.
Huyền bỏ ngang câu chuyện để hướng mắt nhìn về một cái hồ nước trong xanh, gần như không có lấy một gợn sóng. Xe đã vào thành phố. Huyền hỏi:
- Hồ gì đấy anh?
- Hồ Xuân Hương đấy.
- Ðẹp quá.
- Tối nay anh sẽ đưa em ra ngôi nhà màu trắng nằm giữa hồ kia. Ðó là cà phê Thuỷ Tạ.
- Ngoài đó buổi tối chắc lạnh lắm?
- Tất nhiên, nhưng mà rất thú vị.
Ít phút sau đó xe qua một cây cầu màu trắng để vào trung tâm thành phố. Vào giờ tan học về nên Huyền thấy có nhiều nữ sinh trong đồng phục áo dài trắng, áo len đen đi bộ trên lề đường thành từng tốp. Ðặc biệt các cô gái ở đây có nước da trắng hồng, hai gò má đỏ hau hau khiến Huyền cũng là gái mà xuýt xoa luôn miệng.
- Em biết tại sao anh Phan thường lên thành phố này rồi.
- Sao?
- Vì những tà áo dài và những gò má đỏ hồng kia, đúng không?
- Anh đi lo công việc nên ít khi để ý đến các cô gái Ðà Lạt.
- Xì, em không tin đâu.
- Anh cũng không có cách nào chứng minh là mình.... vô tội.
- Anh làm như mình ngây thơ lắm vậy - Huyền cười - Ngây thơ vô số tội thì có.
- Thôi, không cãi với em nữa, bây giờ đi đâu?
- Chạy một vòng thành phố cho em ngắm phố xá cái đã, sau đó đi đâu cũng được - Huyền nói.
Theo lời Huyền, Phan lái xe chạy vòng vòng qua các con đường ở khu trung tâm thành phố. Chợ Hoà Bình ở trên đầu dốc, lưng lửng những dãy lầu cao, các ngôi quán cửa kính.... Tất cả đều mờ ảo trong khoảng không gian đầy sương mù và hơi lạnh cào lướt da thịt.
- Có một vài khu phố giống như.... Mỹ Tho của em - Huyền nhận xét.
- Ở khu trung tâm thì nhỏ thôi, nhưng ngoại ô Ðà Lạt thì rộng bao la và có nhiều thắng cảnh. Ngày mai anh sẽ đưa Huyền đi thung lũng tình yêu.
- Ở đó chắc đẹp lắm phải không anh?
- Như là một cảnh thần tiên - Phan cười.
- Anh có nói quá đáng không?
- Em tới đó rồi sẽ biết.
Cuối cùng Phan đưa Huyền tới khách sạn Palace, nằm phía bên kia Hồ Xuân Hương. Ðây là một khách sạn sang trọng nhất Ðà Lạt, nằm trên một khu đồi thông mơ mộng. Theo hướng dẫn của nhân viên khách sạn, Phan cho xe vào garage rồi cùng Huyền vào khách sạn thuê phòng.
- Ông bà thuê phòng loại nào? - Nhân viên khách sạn hỏi.
- Chúng tôi là.... bạn bè, không phải vợ chồng đâu - Phan đỡ lời cho Huyền khỏi ngượng.
- Vâng, thành thật xin lỗi - Cô nhân viên khách sạn mỉm cười - Anh chị thuê mấy phòng?
- Dĩ nhiên là hai phòng - Huyền nói.
- Nhưng gần nhau cho tiện - Phan nhấn mạnh - Ở lầu một thôi, loại hạng nhất.
Huyền ngắm cô nhân viên khách sạn ngồi trên quầy cao, phía trước mặt là một bình hoa lớn cắm toàn những nhánh lai- Ơn màu đỏ thẫm. Cô gái còn trẻ, cỡ tuổi Huyền, mặc áo dài xanh nước biển, áo len màu trắng sữa, gương mặt trắng hồng, cặp mắt đen và buồn như sương mù trên hồ Xuân Hương. Khách sạn đã khéo chọn một cô nhân viên đẹp, đến Huyền là con gái mà cũng phải ngắm.
- Cô ta xinh quá thấy không? - Huyền khẽ nói với Phan.
- Nhưng không bằng em đâu - Phan nịnh.
- Ở đây các cô gái đều dễ thương, hèn gì người ta ca ngợi con gái Ðà Lạt cũng đúng.
Phan và Huyền mang túi xách theo người hướng dẫn lên lầu một nhận phòng. Hai phòng ở sát cạnh nhau và đều có cửa sổ và cửa ra vào hướng ra bờ hồ Xuân Hương. Ðiều này làm cho Huyền thích thú.
- Ai về phòng nấy nhé - Huyền cười.
- Không được đâu - Phan nói.
- Sao cơ?
- Em chưa quen ở khách sạn, có những thứ cần người hướng dẫn. Không khéo em đụng tới.... nó nổ đấy - Phan đùa.
Dĩ nhiên nhân viên khách sạn cũng có hướng dẫn cho Huyền những thứ cần sử dụng trong căn phòng sang trọng này, nhưng khi chị ta quay ra thì Huyền cảm thấy lúng túng.
Việc trước tiên là Huyền khoá trái cửa lại, kéo những tấm rèm che cửa kiếng và nằm lăn ra chiếc giường nệm rộng thênh thang mới vừa được thay vải trải giường. Phòng có máy điều hoà không khí, nhưng Huyền không mở vì ở trong phòng cũng khá lạnh.
Huyền bỗng nhớ tới Trúc, bây giờ ở cái thành phố nhỏ bé, yên tĩnh đó Trúc đang làm gì? Huyền nhớ tới Trúc với tất cả sự thương mến dành cho cô bạn gái thân thiết và mong rằng nếu có Trúc cùng đi chuyến này, Huyền sẽ vui biết bao nhiêu. Nhưng bây giờ chỉ có Huyền nằm trong căn phòng sang trọng và xa lạ này. Sự bất ngờ làm Huyền bàng hoàng không nghĩ là chuyện có thật.
Có tiếng gõ cửa phòng, Huyền ra mở. Phan nhìn Huyền cười:
- Ðã làm quen với căn phòng sang trọng này chưa?
- Em đang nằm nghỉ.
- Ðể anh vào hướng dẫn em cách sử dụng vòi nước nóng, nước lạnh.
- Lúc nảy chị nhân viên khách sạn có chỉ qua, nhưng em lại quên rồi - Huyền đỏ mặt nói.
- Dễ lắm, vào đây.
Huyền đi theo Phan vào phòng tắm. Toàn bộ căn phòng được lát gạch men màu trắng, sáng bóng lên dưới ánh đèn. Một bồn tắm lát gạch men màu hồng chiếm nửa căn phòng, Phan hướng dẫn cho Huyền mở nước nóng, nước lạnh vào bồn tắm. Anh nói:
- Nút có chấm màu đỏ là nước nóng, có chấm màu xanh là nước lạnh. Nhưng em nhớ, mở lộn nước thì phỏng như chơi. Khi tắm nên mở nước ấm thôi.
Huyền cười:
- Như vậy phải làm sao?
- Mở cái nút chính giữa, điều hoà giữa nước nóng và nước lạnh.
- Thôi anh về phòng đi, em phải tắm bây giờ.
- Chút nữa anh sẽ qua gọi em, mình xuống dưới nhà ăn cơm tối nhé.
- Em chưa đói đâu.
- Tắm nước nóng xong em sẽ thấy đói ngay - Phan cười.
- Phòng anh có giống phòng em không? - Huyền hỏi.
- Y như nhau, không có gì khác.
- Chắc là đắt lắm nhỉ?
- Em nghĩ làm gì cho mệt óc thế? - Phan nói với một chút tự hào.
Phan nhìn quanh căn phòng một chút rồi mỉm cười bước ra. Huyền khoá cửa lại rồi bước vào phòng tắm. Ðây là lần đầu tiên Huyền được tắm một cách sang trọng. Ở nhà, nếu trời lạnh chỉ việc bảo chị Nhiên nấu một ấm nước sôi rồi đổ vào thau nước lạnh pha cho ấm. Thế là xong, còn ở đây cứ việc mở vòi nước, cho nước chảy vào bồn tắm, nhảy vào đó ngâm mình và kỳ cọ với bọt xà phòng. Huyền vừa thích thú với cảm giác lạ lùng, nhưng cũng ngượng ngập, bối rối. Tuy rằng cánh cửa phòng khoá cẩn thận, cửa phòng tắm cũng được cài chốt bên trong nhưng Huyền cứ nơm nớp, tưởng tượng ở đâu đấy có người rình coi. Bất giác Huyền nhìn lên trần nhà, vách tường như tìm một cơ sở nào trong cách cấu trúc của căn phòng. Và không hiểu sao Huyền lo sợ bị.... Phan lén nhìn từ căn phòng của anh ta.
Nước ấm có cảm giác xoa dịu cơ thể. Huyền thú vị ngâm mình trong màn xà phòng thơm và kỳ cọ thân thể bằng những động tác chậm chạp, mơn trớn. Huyền tắm gần một tiếng đồng hồ mới xong và thay quần áo ra ngồi trước cái bàn trang điểm có gương soi gắn vào tường. Cô nhìn mình trong gương soi gắn vào trước cái vẻ tươi tắn của gương mặt, của da thịt mỡ màng sau khi tắm xong bằng nước nóng. Huyền bắt đầu trang điểm nhẹ vì sợ ra trời lạnh mặt tái đi. Có tiếng gõ cửa phòng, nhưng không phải là Phan mà là chị nhân viên khách sạn lúc nãy. Chị ta mang bình thuỷ nước sôi vô.
- Cô ở một mình có sợ không? - Chị nhân viên phục vụ hỏi.
- Không.
- Có gì thì cô nhấn nút chuông điện ở gần cửa nhé.
- Cám ơn chị.
- Trà tôi để sẵn trong bình, muốn uống trà cô rót nước sôi trong bình thuỷ pha lấy nhé - Chị nhân viên dặn.
- Chắc tôi không uống trà đâu, khó ngủ lắm - Huyền cười.
Chị nhân viên phục vụ khách sạn cũng mỉm cười và bước ra. Huyền cũng thay quần áo đi phố và chờ Phan gọi.
Chiếc Toyota Corolla màu trắng rời khách sạn Palace sau khi Phan và Huyền ăn cơm tối xong. Trời lạnh như cắt, hai vệt đèn pha của xe quét sáng phía trước, sao vào màn sương mù dày đặc.
Phan mặc áo blouson còn Huyền khoác manteau. Phan nhìn Huyền hỏi:
- Lạnh không cô bé?
- Lạnh như.... Ðà Lạt - Huyền cười.
- Như thế này chẳng ăn nhằm gì đâu so với tháng mười hai. Giáng sinh ở đây vui và trời lạnh kinh hồn hơn thế này nhiều.
- Bây giờ mình đi đâu? - Huyền hỏi.
- Ra nhà hàng Thuỷ Tạ.
Xe đậu bên ngoài bờ hồ. Hai người phải đi qua một cây cầu gỗ để vào nhà Thuỷ Tạ. Lúc chiều, Huyền đã thấy ngôi nhà màu trắng nằm trên mặt hồ, bây giờ nó in cái bóng mờ nhạt trong sương mù đang vây kín. Huyền đi bên cạnh Phan, cô không cho anh ta nắm tay mình mà giấu vào túi áo manteau. Ðiếu thuốc cháy đỏ trên môi Phan, nó bay hương thơm vào không gian và lần đầu tiên Huyền không thấy khó chịu bởi mùi khói thuốc.
Nhà hàng vắng khách, chỉ có một nhóm thanh niên ngồi ở cái bàn dài và một đôi tình nhân ngồi ở bàn trong cùng. Phan đưa Huyền tới cái bàn nhìn ra mặt hồ qua tấm cửa kiếng. Những con mắt đều hướng về Phan và Huyền. Hôm nay cả hai người đều ăn mặc rất đẹp. Phan có vẻ tự hào với những người ngồi chung quanh khi thấy họ nhìn Huyền một cách ngưỡng mộ.
Cô phục vụ nhà hàng bước tới sau lưng Phan và chờ đợi. Phan gọi cho mình mấy lon bia và ly ca cao sữa nóng cho Huyền. Giọng một ca sĩ Pháp đang vang ra từ dàn máy casette hiện đại để ở quầy thu tiền một bài hát trữ tình quen thuộc.
- Trời lạnh mà anh uống bia được à? - Huyền cười hỏi.
- Uống cho máu trong người nóng, một chút sẽ hết lạnh - Phan nhìn Huyền đáp.
Cách bài trí của ngôi nhà hàng thật đẹp, thật sang trọng. Tất cả bàn đều được trải khăn trắng và đều có một bình hoa cắm rất khéo bằng những loại hoa nổi tiếng của Ðà Lạt.
- Em thấy sao? - Phan nhả một ngụm khói thuốc hỏi Huyền.
- Tất nhiên là sang trọng hơn cái nhà hàng nổi ở Mỹ Tho - Huyền cười. Cô phục vụ bưng một cái khay bằng nhôm, trên đó có mấy lon bia, ly ca cao sữa và một vài món ăn gì đó trong bao giấy mang nhãn hiệu nước ngoài.
- Cho vài cái bánh ngọt - Phan nói.
- Anh uống bia với bánh ngọt à? - Huyền hóm hỉnh.
- Không, anh uống bia với khô bò trong gói kia, còn bánh ngọt cho Huyền.
Phan khui bia rót vào ly. Huyền không uống được bia, nhưng rất thích nhìn cái chất nước màu vàng sậm như sáng lên với mấy viên đá lóng lánh trong ly thuỷ tinh.
- Lẽ ra tối nay em phải uống bia - Phan nói.
- Tại sao?
- Mừng lần đầu tiên mình đặt chân lên thành phố hoa đào.
- Rất tiếc em không uống bia dược. Uống ca cao sữa cũng là một cách mừng rồi vậy - Huyền cười.
- Em ăn bánh ngọt đi.
Huyền cười, cô cầm lấy cái bánh ngọt do Phan đưa. Trong lúc Huyền ăn bánh ngọt thì Phan nhâm nhi bia với khô bò. Trời lạnh, được ngồi trong phòng có cửa kiếng nhìn ra bên ngoài mặt hồ mờ sương thật thú vị.
- Ðêm ở đây đẹp không?
- Rất đẹp.
- Anh cũng rất vui khi có em cùng đi. Ở Ðà Lạt mà cô đơn thì chỉ có muốn.... tự tử thôi.
- Những lần khác không có em thì sao? - Huyền cười - Chắc là anh có bạn gái khác?
- Anh thường đi một mình xong công việc rồi về ngay. Kỳ này có em, nếu muốn chúng ta có thể tranh thủ ở chơi lâu hơn.
Huyền giẫy nẩy:
- Không được đâu, em phải về đi học. Ði chơi như thế này là quá lắm rồi.
Phan không nói gì thêm, anh ta lặng lẽ uống hết ly bia này tới ly bia khác. Chất men lám cho gương mặt Phan biến đổi dưới ánh đèn, nó có màu đỏ tía, rất kỳ dị. Huyền cũng im lặng nhìn ra ngoài tấm cửa kiếng, qua màn sương mù dày đặc, phía bên kia bờ hồ là các ngôi nhà trên đồi cao đang còn sáng đèn. Những ngọn đèn bóng nhìn qua màn sương mù giống như nững con mắt của loài thú ăn đêm.
Phan uống hết mấy lon bia trên bàn, định gọi người phục vụ mang thêm, nhưng Huyền đã ngăn lại, cô nói:
- Coi chừng anh say không lái xe được đấy.
- Thì nhào xuống hố chết cả hai cũng thơ mộng chán - Phan cười.
- Thôi, em còn yêu đời lắm chưa muốn chết một cách lãng xẹt như thế đâu.
- Anh uống một lon nữa thôi - Phan nài nỉ.
- Nhưng phải về khách sạn ngay nhé, anh mà lái xe đi đâu nữa em không dám đi đâu.
Phan khui lon bia của cô gái phục vụ vừa mang ra rót vào ly.
- Ly cuối cùng trong đêm nay, chúc cô bé chút về ngủ ngon - Phan đưa ly bia lên cười nói.
- Có thể em rất khó ngủ, vì lần đầu tiên ngủ trong khách sạn.
- Anh thì không, con người làm ăn có thể ngủ bất cứ nơi nào có thể ngủ được. Nhiều lần đi Vũng Tàu hoặc Nha Trang, anh đã ngủ trên bãi biển nữa kìa.
Trên đường về, Phan đề nghị chạy một vòng thành phố, nhưng Huyền nhìn thấy khuôn mặt đỏ lựng của Phan, cô lắc đầu giục anh ta quay về khách sạn.
- Anh chưa say đâu cô bé ạ - Phan cười.
- Làm sao em biết được bây giờ anh lái xe hay bia lái xe. Ðể cho chắc ăn mình về khách sạn cho an toàn.
Phan cười phá lên, nhưng anh ta vẫn ngoan ngoãn quay xe về khách sạn. Sau khi cho xe vào garage, Phan và Huyền đi vòng qua khoảng sân lát đá xanh. Bất giác Huyền nhìn thấy ánh trăng hiện ra trong sương mù và ném những tia sáng yếu ớt qua những ngọn thông im lìm trên đồi.
- Trăng ở đây đẹp quá - Huyền xúc động nói.
- Không ngờ mình lại lên đây đúng vào một đêm rằm. Thích quá nhỉ - Phan nói - Hay là mình đi bách bộ một vòng ngắm trăng, được không cô bé?
- Thôi, anh say rồi về ngủ cho khoẻ - Huyền lắc đầu.
Phan châm điếu thuốc, anh rít một hơi dài, ngước nhìn ánh trăng. Hai người im lặng giữa khoảng không gian tuyệt đẹp. Huyền nghe mùi hương hoa toa? lan trong gió từ dưới hồ thổi lên, những cơn gió lạnh buốt làm Huyền rùng mình kéo cao cổ manteau.
Phan và Huyền nhận lại chìa khoá phòng. Trực đêm tại khách sạn là một người đàn ông đứng tuổi, ông ta ngước nhìn Phan và Huyền bằng ánh mắt tò mò dò xét. Huyền bối rối lên cầu thang trước.
Nhưng khi mở cửa phòng, Huyền nghe có hơi nóng hổi phía sau gáy tóc. Cô quay lại, Phan cười:
- Dám ngủ một mình không?
- Dám chứ.
- Anh vào uống nước trà nói chuyện một chút.
- Bên phòng anh không có nước sôi và trà sao?
- Nước sôi có, nhưng trà thì không.
Huyền lưỡng lự một chút. Nhưng Phan đã vào ngồi trong ghế sa lông và tự pha trà với thái độ tự nhiên không có chút ngụ ý. Huyền đành phải đóng cửa lại và tới ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Phan.
- Trà khách sạn chắc không được ngon - Phan nói.
- Làm sao biết được khi mình chưa uống?
- Huyền có thích uống trà buổi tối không? - Phan hỏi.
- Uống một tí thôi thì dược, uống nhiều em sẽ thức sáng đêm.
- Lâu lâu cũng cần phải thức để biết đêm dài hay ngắn chứ? - Phan cười.
- Ðối với em, lạ nhà, lạ chỗ ngủ, có thể đêm nay sẽ rất dài.
Phan rót vào hai tách, anh mời Huyền và uống một ngụm. Phan cười:
- Cũng được, không đến nỗi tệ lắm.
- Chương trình ngày mai sẽ ra sao, mình sẽ đi quan hệ làm ăn chứ? - Huyền hỏi.
- Tất nhiên, phải dạo qua khu chợ Hoà Bình, ở đó anh có nhiều mối quen.
- Em không thích gặp những người làm ăn đâu. Hay là em ở nhà.
- Tùy em thôi, nhưng lên đây không lẽ em lại nằm nhà, không đi đâu cả sao?
- Chờ anh giải quyết công việc xong mình sẽ đi chơi, thăm những thắng cảnh như anh nói. Phan gật đầu, anh dụi mẩu thuốc vào cái gạt tàn để trên bàn.
- Em rửa mặt một tí - Huyền đứng lên nói.
- Vặn vòi nước nóng, trời lạnh lắm đấy - Phan nói theo.
Nhưng Huyền loay hoay mãi trong phòng tắm vẫn không điều khiển được hai cái nút mở nước lạnh và nước nóng. Nếu mở nước lạnh thì lạnh quá, còn mở nước nóng thì nóng quá.
Huyền nói lớn:
- Em không pha được nước ấm, làm sao đây?
Phan đứng lên đi vào giúp Huyền. Anh cười nói:
- Cô bé hay quên quá.
- Anh ra ngoài cho em rửa mặt, lần này em nhớ rồi, không quên nữa đâu - Huyền cười.
Nhưng thay vì ra khỏi phòng, Phan dùng chân đẩy cửa đóng sập lại. Huyền chưa kịp phản ứng, Phan đã chồm tới ôm lấy cô.
Huyền hốt hoảng đẩy Phan ra, cô kêu lên:
- Anh làm gì vậy?
Chỉ thấy ánh mắt si dại và gương mặt đỏ như gấc của Phan. Anh ta bế xốc Huyền lên như bế một con búp bê.
- Buông tôi ra - Huyền chòi đạp và kêu thét.
- Em có kêu cũng vô ích - Phan vừa thở vừa cười gằn.
- Buông tôi.... ra....
Tiếng kêu của Huyền bị bịt lại bằng cặp môi tham lam của Phan. Huyền vùng vẫy nhưng vô hiệu, cô cảm thấy lưng mình chạm vào tấm nệm giường và thân thể đồ sộ của Phan đè lên người Huyền. Cô tát Phan mấy cái nhưng rồi kiệt sức dần. Cuối cùng thì Huyền bật khóc nức nở khi thấy ánh trăng mờ ảo bên ngoài cửa phòng.
hoa lưu ly không về (phần 14)
Từ chợ về, Trúc vô cùng ngạc nhiên khi thấy Huyền đang ngồi trong nhà mình. Một tuần lễ trôi qua, sự giận hờn hình như không còn nữa, Trúc dựng xe đạp ngoài thềm và chạy ào vào ôm lấy vai Huyền reo lên:
- Trời ơi, bồ về hồi nào vậy?
- Tối hôm qua, có quà cho Trúc đấy - Huyền chỉ bó hoa lay- Ơn màu đỏ thẫm và hộp dâu để trên bàn.
- Ôi hoa đẹp quá, còn dâu thì ăn làm sao?
- Bỏ vào ly có đá và đường rồi.... ăn chứ còn làm sao nữa.
- Huyền lạ ghê đi, mới có một tuần mà như đi xa mấy tháng. Nhỏ hơi mập ra đấy nhé.
Huyền ngượng ngùng:
- Thật à?
- Trời ơi, Huyền nhìn vào gương sẽ thấy ngay - Trúc cười - Mập và trắng hồng giống như mấy cô gái Ðà Lạt.
- Thế mà mình không để ý đấy chứ.
- Suốt một tuần trên đó vui không?
- Vui ít, buồn nhiều - Huyền thở dài.
- Tại sao vậy?
- Có nhiều chuyện lắm. Trước tiên Trúc đem bó hoa ngâm nước đi, coi chừng nó héo hết đấy. Còn dâu thì cho nhỏ Duyên ăn với.
- Chờ mình một tí nhé.
Trúc cầm bó hoa lay- Ơn ra sau nhà ngâm vào lu nước. Cô rất thích loại hoa này, hình như có lần nào đó Trúc đã nói với Huyền như vậy. Không ngờ Huyền đã nhớ và mang về cho Trúc bó hoa đúng như ý thích. Ðiều này làm cho Trúc hết sức xúc động.
- Mình sẽ tìm cái bình thật đẹp để cắm lay- Ơn - Trúc trở lên nói - Còn bây giờ có gì vui kể cho nghe với.
- Ở nhà có gì lạ không Trúc?
- Vẫn bình thường.
- Thẩm ra sao? - Huyền chớp mắt hỏi.
- Huyền đi Ðà Lạt thì Thẩm cũng vào bệnh viện. Vừa mới về nhà chiều hôm qua.
- Bộ bệnh nặng lắm sao phải vào nhà thương?
- Sốt thương hàn, cũng may là còn kịp.
- Nặng thế à? - Huyền ngạc nhiên.
- Vậy mà Thẩm có chịu vô bệnh viện đâu, cả ba đứa mình Tân, Thoi Tơ và Trúc ép mãi anh chàng mới chịu đi đó chớ. Nếu ở nhà thì nguy rồi.
Huyền ngồi lặng lẽ nhìn hai bàn tay mình. Buổi chiều ở nhà Trúc cũng như bao buổi chiều khác. Vẫn bóng nắng trải dài ngoài thềm, tiếng cây lá xao động ngoài khu vườn nhỏ, con đường chạy qua và trước nhà thỉnh thoảng lại vang tiếng chuông xe xích lô và tiếng rao hàng. Thế mà Huyền như thấy xung quanh xa lạ hẳn với mình.
- Sao coi bộ nhỏ đi Ðà Lạt về không được vui vậy?
- Buồn lắm Trúc ạ.
- Anh chàng Phan ra sao?
- Vẫn bình thường.
- Chắc là chuyện buôn bán của Phan và ba má Huyền phát đạt thêm lên nhờ chuyến đi này chứ gì?
Huyền thoáng bàng hoàng, thoạt tiên Huyền nghĩ là Trúc mai mỉa, nhưng rồi Huyền hiểu là Trúc nói một cách thành thật, chỉ vì Huyền còn mang nặng mặc cảm chuyện đã qua nên đã nghi ngờ cô bạn tốt.
- Chuyện làm ăn thì Huyền không rõ lắm.
- Nhưng đi chơi cũng thú vị chứ?
Bất giác Huyền nhớ lại cảnh xảy ra trong khách sạn. Huyền hoàn toàn giấu ba má cô chuyện này, nhưng với Trúc, cô bạn gái thân thiết nhất thì Huyền có nên thổ lộ không?
Trúc nhận ra sự khác lạ trên gương mặt buồn bã của Huyền, cô ái ngại cầm lấy bàn tay của bạn. Bỗng dưng Huyền bật khóc.
- Có chuyện gì xảy ra vậy? - Trúc hỏi.
- Không, không có chuyện gì đâu.
- Cớ sao Huyền lại khóc - Trúc mỉm cười - Thôi, ta biết rồi, anh chàng Phan ăn hiếp Huyền phải không?
- Trúc đừng nói nữa.
- Nhưng mà Huyền phải giải thích chứ?
- Ðã bảo không có chuyện gì đâu, đi xa về cảm động một chút vậy thôi.
Trúc nhìn vào mắt Huyền nói:
- Ta không tin, chắc là phải có chuyện gì đây.
- Không có gì đâu - Huyền chậm nước mắt - Hay là bây giờ mình tới thăm Thẩm đi?
- Tại sao bỗng dưng Huyền có ý định đó? - Trúc ngạc nhiên hỏi.
- Cũng bình thường vậy thôi.
- Nên lắm Huyền ạ, thấy Huyền tới thăm chắc anh Thẩm.... hết chán đời ngay - Trúc cười.
Và ngay sao đó Trúc dẫn xe đạp ra cửa. Huyền ngồi phía sau cho Trúc chở, hai cô bạn gái lại trở nên thân thiết như hôm nào.
Thẩm hơi bối rối khi thấy Huyền đi với Trúc tới thăm anh. Tuy khỏi bệnh nhưng Thẩm vẫn còn yếu và chưa đi học lại được, anh còn phải tịnh dưỡng vài hôm nữa cho lại sức. Lúc Huyền và Trúc tới Thẩm đang nằm trên gác.
- Em dẫn người về từ Ðà Lạt tới thăm anh nè, có vui không? - Trúc phá tan bầu không khí ngột ngạc giữa Thẩm và Huyền.
- Biết sao buồn, còn biết sao mới là vui?
- Xời ơi, anh không biết thì còn ai vào đây biết cho - Trúc cười - Sau khi khỏi bệnh, anh ăn nói giống như một triết gia đó nghen.
Huyền nhìn Thẩm hỏi:
- Anh Thẩm đỡ nhiều chưa?
- Cũng may là còn gặp lại được Huyền. Nghe nói Huyền đi Ðà Lạt nghỉ mát vui vẻ lắm phải không?
- Huyền tập đi buôn bán đó anh Thẩm ơi - Trúc xen vào.
- Mới có một tuần mà coi anh Thẩm gầy quá - Huyền ái ngại nói.
- Còn Huyền thì khác lắm, mới đầu "tôi" nhìn không ra.
- Khác thế nào vậy anh Thẩm? - Trúc nheo mắt hỏi.
- Trắng và đẹp ra.
- Ðổi không khí Ðà Lạt mà anh - Trúc cười - Có lẽ anh Thẩm cũng nên đi Ðà Lạt đổi không khí một chuyến, biết đâu anh cũng sẽ trắng và.... mập ra.
Câu chuyện giữa ba người thiếu vẻ tự nhiên. Huyền chỉ nói mấy câu rồi im lặng, còn Thẩm hình như sự giận hờn chưa dứt khỏi tâm trí của anh nên cũng chỉ nói nhát gừng. Không ai nhắc đến người thứ ba như một thỏa thuận ngầm, nhưng hình ảnh của Phan vẫn lởn vởn chẳng khác nào như áng mây đen báo hiệu cơn mưa. Chưa bao giờ Trúc thấy vai trò "sứ giả hòa bình" của mình khó khăn như lúc này.
- Nếu không bị bệnh phải bắt anh Thẩm hát một bài nào đó về Ðà Lạt nhỉ? - Trúc cười, cô gắng phá tan bầu không khí ngột ngạt.
- Thế thì đề nghị Huyền kể cho nghe những ngày ở Ðà Lạt vậy - Thẩm nói.
Huyền cười buồn, cô nhìn ra cửa sổ để không phải làm cái chuyện như Thẩm đề nghị.
Ðà Lạt đối với Huyền là nỗi ám ảnh nhức nhối, nó là vết thương chưa lành và Huyền muốn quên nó đi. Oái ăm thay, mỗi lần muốn quên thì gương mặt thỏa mãn, đáng ghét của Phan lại hiện ra.
- Anh Thẩm chắc giận Huyền ghê lắm phải không? - Huyền nhìn Thẩm hỏi.
- Có gì mà phải giận?
- Con người ta có những lúc thật là nông nổi, chỉ khi nào đi hết con đường rồi mới biết ở đầu kia có gì. - Huyền nói giọng buồn buồn.
- Sao hôm nay Huyền có vẻ triết lý như vậy nhỉ? - Thẩm cười cay đắng.
- Anh không hiểu được tâm trạng của Huyền hiện nay đâu. Thôi xin lỗi anh tất cả những gì làm cho anh buồn lòng - Huyền nói như sắp khóc - Thấy anh khỏi bệnh Huyền rất vui, bây giờ Huyền phải về.
Trúc còn đang ngơ ngác trước thái độ của Huyền, cô chưa hiểu chuyện gì xảy ra khiến Huyền xúc động khác thường đến như vậy thì Huyền đã quay xuống cầu thang. Trúc vội vã chạy theo không kịp từ giã Thẩm.
Huyền đã dẫn chiếc xe đạp đi được một khoảng xa và dừng lại chờ Trúc.
- Nhỏ làm sao thế? - Trúc hỏi.
- Không sao cả, mình phải về thôi.
- Ðột ngột đến rồi đột ngột bỏ về, thật ta không còn hiểu nổi nhỏ nữa. Về thì về.
Trúc cười giành lấy chiếc xe đạp và bắt Huyền lên ngồi phiá sau. Trúc vừa đạp xe vừa tìm hiểu nguyên do khiến Huyền có thái độ khác thường như vậy. Cuối cùng Trúc hỏi thẳng bạn:
- Chắc là có chuyện gì ghê gớm lắm xảy ra rồi phải không, nói thật đi đừng có giấu nữa.
Huyền úp mặt vào lưng Trúc khóc nức nở. Một lúc Huyền nói:
- Thấy Thẩm như vậy mình hối hận quá.
- Về chuyện gì?
- Trúc biết rồi còn hỏi làm chi, mình đang khổ sở lắm, Trúc không hiểu hết đâu.
- Dĩ nhiên rồi, nhỏ không nói thì có trời mới hiểu nổi, mà trời sợ cũng chào thua luôn.
- Người ta dang khổ mà nhỏ lại đùa.
- Ðùa cho bớt khổ chớ. - Trúc cười khúc khích. Thấy Trúc quẹo xe vào đường bờ sông, Huyền lật đật nói:
- Quay xe lại Trúc ơi, đừng đi con đường này.
- Sao vậy?
- Cứ quay lại đi mà. Huyền van nài.
- Hôm nay nhỏ khó hiểu quá, chẳng lẽ đi một chuyến Ðà Lạt về rồi "mát" sao?
- Trúc vừa quay xe lại vừa cằn nhằn.
- Cũng có thể như vậy lắm. Nhưng nếu Huyền điên thì sao?
Trúc cười giòn:
- Thì sẽ có người điên theo Huyền chứ sao nữa.
Huyền làm thinh. Con đường buổi chiều xao xác lá và bụi bay từng mảng dạt vào dãy nhà bên phố. Huyền rất nhớ Ðà Lạt với buổi chiều như thế này, thời gian này, nhưng không gian nơi đó bảng lảng sương mù và hơi lạnh choàng phủ da thịt.
Bây giờ Huyền về đây trong cái nóng bức của buổi chiều Mỹ Tho.
Về tới nhà Trúc thấy duyên đang ôm hộp trái dâu ngồi trước thềm. Trúc la lên:
- Trời ơi, sao Duyên to gan vậy, biết của ai không mà ngồi ăn tỉnh bơ vậy?
- Của chị Huyền chứ của ai, chị ấy mới đi Ðà Lạt về - Duyên đáp.
- Nhưng đâu phải cho nhỏ.
- Thôi, em nghe hết rồi, chị Huyền cho em hộp dâu, còn chị là bó hoa héo trong lu nước kìa.
- Hết nói nổi....
Trúc cười kéo Huyền ra ngoài vườn. Hai đứa ngồi trong bóng mát của cây mận xum xuê.
- Bây giờ Huyền kể đi, chuyện gì xảy ra ở Ðà Lạt? - Trúc nhìn vào mắt Huyền hỏi.
Huyền lắc đầu:
- Không có gì đâu....
- Nếu Huyền giấu, mai mốt có chuyện gì thì ráng mà khóc một mình đấy nhé.
Thoi Tơ ở chợ về tới nhà đã gần bảy giờ tối, cô quýnh quáng chạy lên gác.
Thấy Thẩm đang ngồi dựa lưng vào vách, mặt buồn rười rượi. Thoi Tơ lo lắng hỏi:
- Anh Thẩm có đói lắm không?
- Không.
- Sao anh trả lời yếu xìu vậy? - Thoi Tơ cười - Hôm nay em sẽ nấu cháo cá cho anh bồi dưỡng nhé.
- Anh hết bệnh rồi ăn gì cũng được, em đừng lo lắng quá anh áy náy lắm nhỏ ạ.
- Xời, anh làm như là người trên trời rơi xuống vậy. Em có bổn phận phải lo cho anh chứ bộ. Bởi vì.... ba má em đã bảo thế.
- Nhưng anh thì ngược lại, chẳng lo cho em được gì, thật là xấu hổ.
Thoi Tơ quay ngoắt xuống cầu thang, nói với lại:
- Em đâu cần anh lo.
Thẩm ngồi lắng nghe tiếng sóng vỗ vào bờ đá theo con nước lớn. Dòng sông muôn đời vẫn đưa vào đây một âm thanh buồn bã như vậy.
Thoi Tơ đứng dưới chân cầu thang hỏi vọng lên:
- Hình như ai tới nhà mình phải không anh Thẩm?
- Sao em biết? - Thẩm ngạc nhiên.
- Dễ ợt thôi, có dấu bánh xe in trên nền xi măng đây nè.
- Em biết ai không?
- Trúc và Tân phải không? - Thoi Tơ hỏi.
- Ðúng có một nửa, Trúc thì đúng nhưng Tân thì không phải.
- Vậy chứ ai?
- Em thông minh thì đoán thử coi - Thẩm cười.
Thoi Tơ buỗng sa sầm nét mặt, cô quay đi và nói:
- Khỏi cần đoán nữa vì em đã biết người khách thứ hai ấy là ai rồi.
Thoi Tơ lui cui với công việc bếp núc. Thẩm ngồi trên gác hình dung ra gương mặt rịn ướt mồ hôi của cô và màu áo tím giống như một cánh hoa lưu ly đơn độc.
Thoi Tơ chật vật cả ngày ở chợ, tối về còn vất vả với bếp núc để lo bữa ăn tối. Sau đó thì quay ra với một thau đồ đầy ắp có khi đến 12 giờ mới xong. Lẽ ra Thoi Tơ phải là một cô gái sung sướng nếu sinh vào một gia đình khác. Nhưng số phận của cô thật trớ trêu. Thẩm càng nghĩ càng thương cho cô gái hiền lành, chân thật đã có quá nhiều kỷ niệm vui buồn với anh trong căn nhà ở xóm Ðáy này.
Và Thẩm, số phận nào đã dun rủi cho anh tới trọ học ở đây?
Thoi Tơ và Huyền thật là hai tính cách trái ngược nhau. Thẩm thầm so sánh để thấy rằng đối với Thoi Tơ anh thật là có lỗi. Nhưng bất ngờ chiềy nay thái độ của Huyền khiến Thẩm khó xửa.
Thoi Tơ lại mang một nhúm cơm nguội lên nuôi chú thằn lằn. Cô làm công việc này không biết chán nản khiến nhiều lúc Thẩm phát bực.
- Thế là anh Thẩm đã tìm lại được niềm vui rồi phải không? - Thoi Tơ buỗng hỏi.
- Niềm vui gì?
- Chiều nay nhỏ Huyền lại đến thăm anh chứ gì. Tưởng hai người chưa hết giận nhau em sẽ tình nguyện làm sứ giả hòa bình cho.
- Cô ấy cùng đi với Trúc chứ bộ - Thẩm lúng túng giải thích.
- Thì em có nói gì đâu mà anh giải thích?
Thật là rắc rối khi phải tìm hiểu tâm lý phức tạp của con gái. Nói chuyện với Thoi Tơ nhiều lúc Thẩm thấy mình như sa vào một cơn mê hồn trận, không lối thoát.
Ðợi cho chú thằn lằn bò ra ăn hết những hột cơm nguội Thoi Tơ mới trở xuống nhà.
- Anh đói bụng chưa để em mang cháo lên?
- Không cần mang lên đây, để anh xuống dưới ăn với em cho vui.
Thoi Tơ nấu cháo cá ngon tuyệt. Thẩm là người rất ghét cháo nhưng hôm nay cũng ăn được hai tô đầy. Như mọi lần, trong lúc ăn Thẩm đùa.
- Mai mốt em mở cửa hàng bán cháo cá được đó nhỏ ạ, bảo đảm sẽ rất đông khách.
Thoi Tơ cười:
- Ðể anh và các ông bạn của anh tới ăn chịu hả?
- Ðó cũng là một cách quảng cáo rẻ rề.
- Thôi, em chỉ nấu cháo cho người bệnh, anh ăn mà không chê cũng đủ vui rồi.
Ăn xong, Thoi Tơ nhắc Thẩm uống thuốc và rót sẵn cho anh ly nước trà nóng đặt trên bàn, sau đó cô mang chén bát đi rửa. Thẩm nhìn theo Thoi Tơ và nghĩ thầm, nếu mai này ai lấy Thoi Tơ, chắc chắn người đó sẽ được hạnh phúc vì có một cô vợ đảm đang.
Thẩm lại nhắm mắt để uống những viên thuốc xanh đỏ mà anh đã ngán tận cổ. Những viên thuốc cuối cùng bác sĩ đã kê trong toa khi Thẩm xuất viện. Như vậy là thoát nợ, Thẩm thở phào như người vừa trúc được gánh nặng sau một chặng đường dài mệt nhọc. Mong rằng đừng bao giờ Thẩm phải nhìn thấy những viên thuốc đáng nguyền rủa ấy nữa.
Ðêm nay không có mưa, Thẩm bước ra sân nhà để đón làn gió mát rượi từ dưới sông thổi lên. Cây cóc già khua lá lao xao và những con đom đóm lập loè lao qua bóng tối.
- Anh Thẩm ơi! - Thoi Tơ gọi lớn.
- Gì đấy, anh đang ở ngoài sân đây.
- Anh uống thuốc chưa? - Thoi Tơ đứng trên thềm nhà hỏi.
- Xong rồi.
- Ngày mai mua thêm không?
- Lạy trời, không cần mua nữa. Nhưng tại sao nhỏ thích bắt anh uống thuốc quá vậy?
- Ðó là một cách hành hạ anh cho bõ ghét - Thoi Tơ cười.
- Còn sự hành hạ nào.... dã man hơn nữa không?
- Còn, nhưng để từ từ em mới nghĩa ra.
Thoi Tơ cười nhỏ, Thẩm không hiểu đó là một câu nói đùa hay là một cách hăm dọa. Thẩm ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, đêm của xóm Ðáy như có một vẻ gì bí ẩn mà từ lâu nay Thẩm chưa nhận ra.
- Vài hôm nữa em lại đi biển - Thoi Tơ ngồi trong bóng tối nói.
- Em đi ra biển làm gì?
- Buồn quá, ra ngoài đó có ba má em vui hơn. Những đêm như thế này em thích nằm trên thuyền ngắm sao. Vài hôm nữa anh mạnh rồi chắc em yên tâm ra đi.
Thẩm ngồi cạnh Thoi Tơ trên bậc thềm, mắt Thẩm vẫn không rời những ánh sao nhấp nháy trong bầu trời cao và xa, Thẩm xúc động nói:
- Riêng lần này anh chẳng muốn cho em đi chút nào.
- Tại sao vậy?
- Tự nhiên anh thấy lo ngại, không yên tâm.
- Em sẽ quá giang thuyền của một người trong xóm Ðáy, anh khỏi phải lo gì cả.
- Bao giờ em về?
- Cũng chưa biết được.
Một khoảng im lặng giữa hai người đến nỗi Thẩm nghe được hơi thở của Thoi Tơ.
- Em đi lâu như vậy, chỉ còn một mình anh trong ngôi nhà quạnh hiu này chắc buồn phát bệnh luôn - Thẩm nói.
- Anh vừa mới bệnh xong chắc không sợ bênh nữa đâu - Thoi Tơ cười - Vả lại, hình như anh cũng muốn em đi vắng kia mà.
- Ðể làm gì?
Thoi Tơ không đáp, cô nhìn xuống chân, tay Thoi Tơ cầm cái que vẽ ngoằn ngoèo những hình thù vô nghĩa trên cát ẩm. Tay vẽ, liền đó Thoi Tơ dùng bàn chân xóa những đường vẽ mà có lẽ chỉ mình Thoi Tơ hiểu được.
Bỗng Thoi Tơ ném cây que, đứng lên nói:
- Em đi giặt đồ đây, anh lên gác nghỉ đi, đừng ngồi ngoài này sương xuống lạnh lắm đấy.
hoa lưu ly không về (phần 15)
Sau chuyến đi Ðà Lạt về , Phan ít lui tới cửa hàng của ông Hoán. Giữa lúc ông đang nuôi hy vọng phát đạt hơn , không ngờ sự vắng mặt của anh ta làm ông lo ngại. Trong khi đó việc buôn bán của ông Hoán đang gặp khó khăn , bà Hoán thì sa đà vào chuyện hụi hè có nguy cơ vỡ nợ. Mấy ngày nay ông Hoán và bà Hoán thường cãi nhau luôn , mạnh ai nấy đập phá đồ đạc cho hả cơn giận. Ðập xong ông Hoán ngồi rũ rượi trong ghế sa lông , còn bà Hoán bỏ nhà ra đi hai ba ngày sau cũng chưa thấy trở về. Trong khi chị Nhiên lo quet dọn nhà cửa , thu dọn những đồ vật bể nát , Huyền xách xe đạp tới nhà Trúc nằm khóc.
Tối nay cũng vừa xảy ra một trận cãi vả , ba má Huyền hình như đã chán đập phá đồ đạc - Mà cũng không còn những thứ có thể đập được nên ông Hoán đập tay vào tường đến tươm máu , còn bà Hoán vừa khóc , vừa phóng ra đường kêu xích lô không biết đi đâu. Huyênlấy mấy cuốn tập , dẫn xe đạp ra sân đinh đến nhà Trúc , nhưng ông Hoán đã gọi giật lại :
- Không đi đâu cả , vào đây ba hỏi chuyện.
Mặt ông Hoán gầm gừ , ông cố dịu giọng với con gái nhưng Huyền vẫn nghe giọng ông nói như hét. Huyền vào ngồi xuống ghế sa lông , đôi mắt cô đỏ hoe.
- Tại sao dạo này cậu Phan không lui tới đây nữa , nó có hẹn hò gặp con ở chỗ nào khác không ? Ông Hoán hỏi.
- Không. Huyền đáp - Còn chuyện tại sao anh ta không lui tới đây con nghĩ ba biết hơn con , vì anh ta làm ăn với ba mà.
- Nó là một thằng lợi dụng , đểu giả - Ông Hoán chửi - Thấy bêngoài tưởng đâu nó tốt nào ngờ....
Ông Hoán ôm đầu khổ sở. Huyền rất xót xa khi thấy ba cô như vậy , nhưng chuyện làm ăn quan hệ giữa ông và Phan ngay từ đầu ra sao Huyền không biết và cũng không muốn biết. Việc đi Ðà Lạt với Phan do ông Hoán xếp đặt và gần như bắt cô phải đi. Nhưng kết quả ra sao Huyền không rõ , nhưng Huyền có cảm tưởng Phan chỉ lợi dụng việc làm ăn để làm bình phong che mắt ông Hoán , còn mục đích chính là rủ Huyền đi Ðà Lạt để thực hiện ý đồ của anh ta. Tới nay Huyền vẫn không thố lộ điều gì cho ba má cô biết , Huyền chỉ âm thầm chịu đựng và đau khổ một mình.
- Con gặp cậu ta ngoài đường không ? Ông Hoán lại hỏi.
- Không , hình như anh ta không có mặt ở đây.
- Thật khổ. Ông Hoán kêu lên.
- Nhưng ba cần gặp anh ta để làm gì ?
- Ba cũng không biết nữa.
- Có lẽ anh ta tránh mặt chúng ta rồi.
- Không lẽ cậu ta cũng tránh mặt cả con nữa sao ?
Huyền cười chua xót. Ông Hoán không thể nào hiểu được tâm trạng của con gái.
- Nếu không có gì nữa thì con đi lại nhà Trúc - Huyền đứng lên.
- Ðể làm gì ?
- Học bài , con không thể nào học bài ở nhà được.
Ðiều này thì ông Hoán hiểu , cho nên ông buông xuôi hai tay ngả người vào thành ghế một cách chán nản.
Ra khỏi nhà Huyền thở phào như trút được gánh nặng. Cô đạp xe trên con đường tối và buồn rười rượi. Huyền không ngờ rằng cuộc đời cô sẽ gặp phải một khúc quanh như vậy. Hôm nào trong những buổi đi chơi về khuya , Trúc và Huyền đèo nhau qua những con đường êm ả , có hai hàng me đổ bóng , lòng vui vẻ , nhẹ tênh. Nhưng bây giờ tâm hồn trĩu nặng , buồn chán , giống như những bóng cây đỗ dài trên đường.
Thấy Huyền tới Trúc ngạc nhiên hỏi :
- Mang tập theo làm gì ?
- Tối nay ở đây học bài , không về nhà - Huyền đáp.
- Lại có chuyện ở nhà nữa à ?
Huyền gật đầu. Hai đứa lại ra ngồi ngoài vườn. Trúc sực nhớ , nhìn Huyền hỏi :
- Nhỏ ăn cơm tối chưa ?
- Chưa , nhưng không đói.
- Nhịn ăn kiểu đó tối sẽ đói đấy. Thôi chuyện gì cũng bỏ qua một bên. Hai đứa ra phố kiếm gì ăn đi.
- Chán , không muốn đi đâu cả.
- Hay lại nhà Thẩm chơi ?
- Lại càng không muốn , chỉ muốn rúc vào một xó nào đó nằm khóc cho vơi bớt đau khổ.
- Nghe nhỏ than thở mà não lòng. Trúc chẳng biết làm sao bây giờ. Nhưng tại ai lại sinh ra chuyện rầy rà này vậy ?
- Biết nói sao bây giờ , có lẽ tại cái số của mình vậy.
- Có phải tại anh chàng Phan không ?
Huyền không đáp , chỉ ngó xuống hai bàn chân mình và nếu không kều chế , chắc Huyền sẽ lại khóc. Trúc im lặng nhìn Huyền , gần đây Trúc biết Huyền đang gặp chuyện không vui trong gia đình , cứ vài hôm Huyền lại tới học bài chung và có khi ngủ lại chứ không về nhà. Huyền cũng tránh nhắc tới Thẩm , có lẽ do mặc cảm. Hơn ai hết , Trúc hiểu điều đó. Tối nay ba má Huyền lại cãi vả nhau thật là đáng buồn nếu phải sống trong một gia đình bất hoà như vậy.
- Lâu nay anh Phan có gặp Huyền không ? Trúc hỏi.
- Không.
- Tại sao vậy ?
- Chắc anh ta bận đi làm ăn xa. Huyền đáp.
- Mình hỏi thật Huyền đừng có giấu , có phải tại anh Phan mà ba má Huyền cãi vã nhau không ?
Huyền im lặng không trả lời thẳng câu hỏi của Trúc. Cô đứng lên đi bách bộ trong khu vườn nhỏ. Những con dơi bay chập choạng trong bóng tối làm xao động tán lá trên đầu làm Huyền giật mình. Huyền ước mong sao cuộc khủng hoảng giữa ba má mình sẽ nhanh chóng trôi qua để cô có được những buổi tối thanh thản đi dao trong khu vườn nhà mình như trước.
Hình như trong nhà Trúc có khách , Huyền thấy Trúc đi vào một lúc lâu. Khi trở ra vườn nó không phải đi một mình mà sau lưng Trúc có một dáng người quen thuộc. Huyền giật thót người khi nhận ra Thẩm.
Thẩm chủ động lên tiếng trước :
- Huyền tới lâu chưa ?
- Nãy giờ , anh Thẩm đi có một mình à ? Huyền bối rối hỏi.
- Chứ đi với ai ?
- Tưởng có anh Tân đi nữa chứ.
- Dạo này nólo gạo bài buổi tối ở nhà.
- Còn anh Thẩm ? Trúc cười hỏi.
- Buổi tối anh thích lang thang.
- Coi chừng kẻo bị cảm một trận nữa đấy nhé. Trúc nheo mắt cười.
Thẩm đứng dựa vào gốc mận , anh lấy thuốc châm hút. Từ hôm đi học trở lịa cho tới nay Thẩm mới gặp lại Huyền , Thẩm nhìn cô rong bóng tối , đôi mắt Huyền như sâu hơn , đen thẳm và u buồn.
- Dạo này Huyền thế nào ? Thẩm hỏi.
- Người ta đang có chuyện buồn đấy anh Thẩm ơi. Trúc nói xen vào.
Huyền véo Trúc một cái ý bảo Trúc hãy im lặng. Thẩm cười :
- Tưởng Huyền là người hạnh phúc nhất trên đời này rồi chứ.
Huyền cúi mặt , câu nói đầy ngụ ý mỉa mai của Thẩm làm Huyền đau xé , cô ngắt mấy chiếc lá mận vò nát trong lòng bàn tay. Lá mận bị giập nát bay chút hương thơm ngai ngái. Huyền thấy mắt mình cay cay , vội quay mặt đi và cối ngăn để khỏi bật khóc.
- Anh Thẩm không chia sẻ với người ta mà còn nói chi lời mai mỉa thế - Trúc trách móc.
- Không cần ai hiểu mình đâu Trúc ạ - Huyền nói.
- Thật là khổ - Trúc kêu lên - Yêu nhau lắm cắn nhau đau hoài vậy sao ?
Thẩm thở ra mấy ngụm khói , anh lưỡng lự không biết nên ra về hay ở lại. Thật là một điều bất ngờ khi gặp Huyền ở đây , một cuộc gặp gỡ mà cả hai đều cảm thấy khó xử.
- Anh Thẩm ngồi đi chứ - Huyền nói.
- Ðúng rồi , anh Thẩm ngồi xuống đây chứ sao lại đứng.
Trúc cười và ngồi sát vào Huyền chừa một khoảng trống trên băng ghế. Thẩm ngồi xuống và nói :
- Anh tới lấy lại quyển sách , Trúc đọc xong chưa ?
- Xời ơi , anh làm như Trúc rãnh lắm vậy - Trúc cười.
- Ðọc nhanh lên đi cô bé ạ , lười quá mà cũng bày đặt đọc sách.
- Em chỉ đọc sách trong khi chờ giấc ngủ thôi , mồi tối chỉ đọc được có vài trang.
- Ðiệu này chắc Trúc đọc tới mấy tháng mới xong quyển sách , như vâylạm sao anh trả lại cho người ta.
- Sách hay phải xem từ từ chứ - Trúc cười - Em coi xong rồi cho nhỏ Huyền mượn.
- Sách gì đấy Trúc ?
- Quyển "Lời Thề Bè Bạn" hay lắm Huyền ạ...
- Hay cách mấy Huyền cũng không có đầu óc đâu mà đọc trong lúc này.
- Càng chán đời minhlài càng phải đọc sách , chứ chán đời mà nằm khóc như Huyền thì bế tắc thêm.
- Không có sách thôi anh về nhé - Thẩm đứng lên nói.
- Bộ anh Thẩm chỉ tới đây đòi lại quyển sách sao ? Trúc hỏi.
Thẩm gật đầu , anh quay trở vào nhà lấy xe đạp. Huyền vẫn im lặng như một pho tượng.
Ðưa Thẩm ra cửa xong , Trúc quay trở vào trách :
- Sao Huyền không giữ anh Thẩm ở lại ?
- Ðể làm gì ? Huyền đáp. Người ta đã không muốn ở lại mình đừng nên nài ép.
Người đàn bà bán chè gánh vừa đi ngang qua cửa , giọng rao chè cất lên cao vút trên con đường đêm nghe ngọt ngào và lẻ loi. Trúc đập vai Huyền reo lên :
- Mau ra ăn chè nhỏ ơi , chuyện gì cũng tạm gá lại , đừng có ngồi buồn rầu như pho tượng nữa.
- Gọi bà bán chè gánh vào đây có phải tiện hơn không , ai ra ngoài đường ngồi ăn kỳ vậy ? Huyền nói.
- Ừa , cũng có lý.
Trúc chạy ra đường , một lúc sau bà bán chè gánh đi theo Trúc vào nhà. Nhỏ Duyên đang học bài ở phòng khách thấy vậy ném quyển tập lên bàn chạy ra nói :
- Em cũng có phần nữa đấy nhé.
- Sao nhỏ không học bài đi ? Trúc liếc xéo Duyên hỏi.
- Học sao nổi mà học. Duyên cười.
- Cho ba chén chè đi chị. Trúc nói.
- Hoan hô chị Trúc.
Duyên sà vô gánh chè đã được người đàn bà đặt ngay ngắn trên thềm nhà. Chị bánh chè không đẹp nhưng có giọng rao hàng lảnh lót , quyến rũ. Huyền và Trúc nếu học đêm với nhau chắc chắn sẽ bị giọng rao chè của chị "quyến rũ" ngay , và mỗi đứa ít nhất cũng ăn hai chén chè đậu xanh nước dừa đường cát ngọt ngào của chị mới yên tâm "tụng" bài.
- Ăn thêm không ? Chị bán chè hỏi giọng ngọt ngào.
- Hai đứa tui thôi , nhỏ Duyên khỏi. Trúc cười.
- Em nữa chứ. Duyên cười chìa cái chén cho chị bán chè - Ai sao tui vậy.
- Duyên bao phải không ? Trúc hỏi
- Ai làm chị thì người ấy bao , đó là...qui luật của muôn đời.
Huyền vừa ăn chè vừa mỉm cười trước sự cãi vã của hai chị em Trúc. Ít ra , trong giờ phút này Huyền cũng cảm thấy không quá đơn độc lẻ loi.
Nửa đêm trời mưa thật lớn. Tiếng mưa lớn đổ ào ào ngoài vườn đã đánh thức Trúc dậy. Căn phòng tràn đầy hơi lạnh , Trúc vòng tay ôm lấy Huyền , bất giác bàn tay Trúc chạm phải những giọt nước mắt nóng hổi ướt đẫm gương mặt của cô bạn gái thân thiết.
Hoá ra Huyền vẫn còn thức và nằm khóc một mình trong bóng tối. Trúc thương bạn quá cô hỏi :
- Sao lại khóc vậy nhỏ ?
Huyền không nói , những ánh chớp loé sáng làm căn phòng chập chờ và tiếng gầm gừ trong bầu trời tạo cảm giác buồn bã hơn. Trúc nhảy xuống giường để chân trần đi đóng cửa sổ lại. Lúc trở lại giường bàn tay Trúc ướt đẫm nước mưa và lạnh.
- Mưa buồn qúa - Huyền thở dài.
- Nhỏ thức suốt từ tối tới giờ đấy à ? Trúc hỏi.
- Mình không làm sao chợp mắt được.
- Và khóc hoài.
Trúc ôm chặt lấy Huyền , cảm thương bạn vô cùng nhưng không biết làm sao để chia bớt gánh nặng của sự khổ đau mà Huyền đang gánh chịu. Hồi tối sau khi học bài xong , Huyền đã kể hết cho Trúc nghe những gì đã xảy ra trong chuyến đi Ðà Lạt vừa qua. Trúc bàng hoàng trước hành động và bộ mặt thật của Phan. Không ngờ Huyền đã sa vào bẫy của anh ta và gặp sự không may như vậy.
- Mình tưởng đâu rằng kể cho Trúc nghe là vơi đi được phần nào sự khổ đau , không ngờ nó càng đè nặng tâm trí mình hơn - Huyền nói.
- Nước mắt không giải quyết được chuyện gì đâu - Trúc nói - Bây giờ phải gặp Phan để giải quyết thôi.
- Nhưng giải quyết việc gì ?
- Giải quyết sòng phẳng với nhau từ tình đến lý - Trúc nhấn mạnh - Mình sẽ có cách nói chuyện với anh ta.
- Huyền chẳng muốn gặp mặt anh ta chút nào.
- Vậy thì chỉ mình Trúc gặp anh ta thôi.
- Có nên làm như vậy không Trúc ?
- Nên lắm chứ - Trúc nhấn mạnh.
- Nhưng có ích gì nữa đâu ?
- Anh ta phải có trách nhiệm trước việc mình đã làm , và nếu như Huyền thấy có thể chung sống với Phan được thì đặt vấn đề cưới hỏi đàng hoàng , vì dù sao ba má Huyền cũng có cảm tình và chấp nhận Phan kia mà.
Huyền chua xót :
- Trước đây thì vậy , nhưng bây giờ khác rồi.
- Khác là sao ?
- Ba má mình rất căm ghét Phan vì cho rằng anh ta chỉ có cái mã bề ngoài chứ thật ra không phải là một người tốt.
Trúc thở ra :
- Trời ơi , sao mà rắc rối vậy ?
- Trúc không hiểu nổi chuyện phức tạp trong vấn đề này đâu. Nhưng bây giờ cũng không nên tìm hiểu làm gì , mình chán nản quá rồi , có lẽ mình không học nổi nữa đâu Trúc ạ.
Mưa mỗi lúc càng lớn hơn , không khéo có bão , Huyền rùng mình và kéo tấm mền phủ lên người.
- Trúc lạnh không ? Huyền hỏi.
- Lạnh chứ.
- Sao thấy nhỏ tỉnh bơ vậy ?
- Phải tập đừng thở than , việc gì cũng phải chịu đựng , như vậy mới vượt qua được chứ.
Huyền rúc vào Trúc , úp mặt lên vai bạn nói :
- Mình thèm được như Trúc.
- Như vậy Huyền đừng thở than nữa mà hãy nhìn thẳng vào sự việc. Làm thế nào để gặp Phan ?
- Mình không biết nữa , nhưng chắc chắn sẽ gặp.
- Huyền phải để yên cho Trúc giải quyết nhé , nếu cần nhỏ tránh mặt cũng được.
- Nhưng có ồn ào quá không ? Huyền lo lắng hỏi.
- Nhỏ yên tâm , không có việc gì để phải lo lắng cả. Bây giờ thì nhỏ ngủ đi , trời mưa chắc là dễ ngủ lắm đấy.
Và Trúc nhắm mắt , ít phút sau đó Trúc đã ngủ , hơ thở của Trúc đều đều , dáng nằm thoải mái. Còn Huyền cứ nằm trằn trọc mãi vẫn không chợp mắt được.
Gần sáng trời tạnh mưa , Huyền lật đật lấy xe đạp về nhà. Chị Nhiên mở cửa cho Huyền , gương mặt chị đầy vẻ lo lắng mệt mỏi.
- Má tui về chưa ? Huyền hỏi.
- Dì vẫn chưa về , còn dượng cũng bỏ đi cả đêm nay không thấy về. Tối qua chị ngủ một mình sợ muốn chết.
Huyền dẫn xe vào nhà. Sáng nay cô không muốn đi học chút nào , bao nhiêu chuyện dồn dập , đưa đẩy khiến cho Huyền cảm thấy mình giống như một con thuyền chao đảo giữa cơn bão lớn.
- Huyền ăn sáng chưa ? Chị Nhiên hỏi.
- Chưa , có gì ăn không chị ?
- Ăn bánh mì thôi , chờ một chút chị chạy ra chợ mua nhé.
- Thôi , chiên cơm lại ăn cũng được , khỏi đi đâu hết chị Nhiên ạ.
Trong lúc hai chị em đang ăn sáng thì bà Hoán về. Có lẽ cả đêm qua không ngủ nên hai mắt bà thâm quầng , gương mặt mệt mõi bơ phờ.
- Ba con đâu ? Bà Hoán hỏi.
- Tối qua dì đi xong rồi tới dượng đi - Chị Nhiên đáp thay - Ðến bây giờ vẫn chưa thấy về.
- Chán quá , rồi buôn bán ra sao đây không biết.
Bà Hoán buông người xuống ghế than thở. Suốt đêm qua bà thức đánh bài ở nhà một người bạn. Số bà thật đen đủi , bị giựt hụi , mất vốn làm ăn lại sinh thêm nợ , gây gỗ với chồng , đánh bài cho đỡ buồn cũng bị thua cháy túi.
- Dì ăn sáng không ? Chị Nhiên hỏi.
- Không , sáng nay có ra cửa hàng không dì ?
- Chắc cũng phải ra để giải quyết công việc chứ - Bà Hoán lại ca cẩm - Thật là năm xui tháng hạn gì đâu.
Huyền đã nghe mãi cái điệp khúc ấy nên phát rầu thêm. Cô bỏ bửa ăn sáng giữa chừng chạy về phòng nằm nhìn chiếc đồng hồ để trên bàn chừng chừng như một vật lạ chưa từng thấy. Cây kim đồng hồ nhích dần , báo hiệu giờ học gần kề nhưng Huyền vẫn không muốn đi tới trường.
Một lúc chị Nhiên vào phòng lay Huyền dậy và hỏi :
- Hôm nay Huyền không đi học sao ?
- Em nhức đầu qúa , chắc là phải nghĩ ở nhà thôi.
- Uống thuốc chưa ?
- Chưa , Huyền lắc đầu.
- Chắc tại em thức đêm đây , có cần chị tới trường xin phép cho em không ?
- Không cần đâu.
- Vậy thì chị ra chợ mở cửa hàng - Chị Nhiên thở dài - Nhưng chắc chẳng buôn bán được gì đâu.
Thật ra chị Nhiên không thể nào hiểu nổi tâm trạng của Huyền. Cả bà Hoán mẹ cô cũng thế. Huyền lấy lý do nhức đầu để không đi học chứ quả tình cô thấy mình không còn hào hứng để tới trường. Dù bạn bè chưa ai biết gì nhưng lúc nào Huyền cũng mặt cảm đè nặng , vào lớp Huyền luôn luôn có cảm giác mọi cặp mắt đều hướng về mình. Nếu bây giơ được ngủ một giấc vĩnh viễn trên chiếc giường êm ái quen thuộc này thì không còn gì sung sướng bằng - Huyền thầm mơ ước như vậy.
Một lúc bà Hoán đi vào phòng con gái , bà ngạc nhiên khi thấy Huyền nằm trền giường với dáng điệu thiểu não.
- Hôm nay Huyền không đi học sao ? Bà Hoán hỏi con gái.
- Không , Huyền đáp.
- Sao vậy ?
- Con muốn nghỉ học luôn.
- Bộ con điên à ? Bà Hoán ngạc nhiên.
Huyền quyết định phải nói sự thật cho mẹ biết :
- Con chán lắm rồi , không đầu óc đâu mà học nữa , vả lại nếu mẹ biết vừa qua trong chuyến đi Ðà Lạt Phan đã làm gì con thì mẹ sẽ hiểu con khổ như thế nào.
- Nó đã làm gì con hả ? Giọng bà Hoán hụt hẫng như người trong cơn đau tim.
- Nó đã cưỡng hiếp con.
Nói xong Huyền bật khóc nức nở. Bà Hoán tưởng đâu ai vừa đập vào đầu mình một nhát búa , bà choáng váng , bàng hoàng đến sững người. Bất động trong ghế một hồi lâu , bà Hoán mới lấy lại được bình tĩnh , bà hét lên :
- Tại sao đến bây giờ mày mới nói ?
Nhưng câu hỏi của bà Hoán không có lời đáp. Huyền khóc vùi , cô úp mặt vào gối cho nước mắt mình trào ra. Lâu nay Huyền cố chịu đựng , cô như một cái hồ tràn đầy nước , bây giờ sức chịu đựng ấy không còn , mặt hồ bị vỡ , nước tuôn chảy ra sông , về biển. Huyền khóc cho vơi bớt đau khổ , vơi đi sự dồn nén bấy lâu. Bà Hoán ngồi chết lặng trong tiếng nức nở của con gái , trước mắt bà , bầu trời như sắp sụp đổ.
Ông Hoán về tới nhà lúc nữa đêm , trong một cơn say. Ông lảo đảo bước vào phòng khách , nhướng đôi mắt đỏ ngầu , ngơ ngác nhìn khắp căn phòng quen thuộc mà như một nơi nào xa lạ. Cuối cùng đôi mắt ấy dừng lại nơi bộ ghế sa lông ở góc phòng. Trong một chiếc ghế , bà Hoán ngồi bất động. Bà chờ ông Hoán về đến nỗi mệt mỏi , ngủ quên.
Ông Hoán buông người xuống ghế , giật mình bà Hoán mở mắt ra nhìn chồng.
- Ông đi đâu mà tôI chạy khắp nơi tìm cả ngày nay không gặp ? Bà Hoán hỏi một cách gay gắt.
- Tôi đi....nhậu....
- Nhà như một cái đám ma mà ông còn đi vui say , thật là lạ ?
- Ðám ma hay đám cưới gì cũng mặc , tôi chán cái nhà này quá rồi. Tôi đi nhậu cho đỡ buồn , nếu không tôi chỉ còn có một cách nhảy xuống sông tự vận.
Bà Hoán nổi nóng :
- Nếu ông muốn tự vận thì hãy nghe tôi nói rồi tự vận cũng chưa muộn.
- Lại chuyện gì nữa đây , tôi ngán cái chuyện hụi hè của bà tới cổ rồi.
- Không phải chuyện hụi hè.
- Vậy là chuyện gì ?
- Ông gặp con Huyền mà hỏi.
Ông Hoán cười khà khà :
- Sướng chưa , có chuyện gì nó nói với tôi chứ sao tôi lại phải gặp nó để hỏi. Cái nhà này trật tự đảo lộn hết rồi chắc.
- Nhưng thôi , để tôi nói ông nghe cũng được - Bà Hoán gằn giọng - Bởi vì chưa chắc nó đã nói sự thật cho ông nghe. Chính ông đã hại đời con gái của ông rồi.
- Cái gì , bà nói sao ? Ông Hoán bật dậy như cái lò xo.
- Ông bảo nó đi Ðà Lạt với thằng Phan , cái thằng rể quý tương lai của ông đó , để cái thằng để cáng ấy lợi dụng , cưỡng hiếp con gái mình. Bây giờ nó trốn biệt rồi , ông biết chưa ?
Bình thường bà Hoán rất sợ Oai chồng , nhất là sau vụ bà gây ra nợ nần. Tuy nhiên hôm nay bà có lý do dể không còn khiếp oai ông Hoán nữa , vì trong chuyện quan hệ giữa Phan và con gái , bà chỉ đóng vai trò thụ động , phụ thuộc vào quyết định của ông Hoán.
- Sao , bà vừa nói gì ?
Tuy hỏi vợ như vậy , nhưng ông Hoán đã hiểu chuyện gì đã xảy ra. Có điều ông quá bất ngờ trước sự thật và trong cơn say ông hơi mơ hồ về trí nhớ của mình. Thấy bà Hoán không nói gì , chỉ nhìn ông gườm gườm , đôi mắt vừa buồn bã vừa đau đớn , ông Hoán ngả người trong ghế thở dài.
Một lúc sau , bà Hoán mới rên rỉ :
- Phải chi con Huyền nó nói sớm thì tôi đã túm cổ thằng đó...giao cho công an rồi.
- Ðể làm gì ?
- Ít ra cũng phải cho nó biết tay mình.
Ông Hoán thở dài :
- Bà đừng có khùng , để sáng mai tôi nói chuyện với con Huyền rồi tìm thằng Phan.
Bữa ăn sáng trong gia đình thật buồn tẻ , mỗi người ngồi một góc và cố ăn cho xong. Ông Hoán ăn xong trước tiên , khi đứng lên ông bảo Huyền :
- Sáng nay ở nhà cho ba nói chuyện.
- Nó nghỉ học từ hôm qua rồi - Bà Hoán nói.
Ông Hoán gõ tẩu thuốc lên mép bàn theo thói quen , ông bỏ ra ghế sa lông ngồi lặng lẽ nhìn qua cửa sổ. Một lúc sau , Huyền lên ngồi ở chiếc ghế đối diện. Cô liếc nhìn ông Hoán , chờ đợi.
- Tại sao mãi bây giờ con mới nói điều đó ?
- Ðiều gì ạ ? Huyền hỏi lại.
- Hồi hôm , mẹ mày đã nói hết cho tao nghe tất cả rồi. Lẽ ra mày phải nói sớm hơn chứ , ít ra cũng từ hôm ở Ðà Lạt về.
Huyền vẽ ngón tay lên mặt bàn. Bây giờ cô không khóc được nữa , nước mắt như đã khô hết và Huyền thấy mình bình tỉnh lạ lùng.
- Con không muốn đi học nữa , điều trước tiên con muốn nói với ba như vậy , còn chuyện kia đã qua rồi. Coi như con gặp số phận không may , thế thôi.
- Nó không lánh mặt một cách dễ dàng vậy đâu - Ông Hoán gầm lên.
- Nhưng gặp anh ta để làm gì cơ chứ ? Huyền hỏi.
- Nó phải làm đám cưới với con.
- Nhưng con không muốn thì sao ?
- Không muốn cũng phải lấy , để mai mốt nó còn đi nước ngoài...con sẽ được đi theo.
Huyền cười cay đắng :
- Ba tưởng rằng một người như vậy sẽ dễ dàng sống chung với con ư ?
- Nhưng đổi lại con được đi nước ngoài một cách hợp pháp , cái giá đó cũng không phải là đắt và ai muốn cũng được. Nhiều cô hiện nay đang mê Việt Kiều nhưng mê là một chuyện còn được cưới hỏi đàng hoàng là một chuyện.
- Con không phải như các cô gái đó.
- Nhưng mày nghỉ học để làm gì ?
- Con sẽ đi làm , tự kiếm sống được mà không phải lấy anh ta.
- Gia đình sắp phá sản tới nơi rồi con biết chưa - Ông Hoán dịu giọng - Cần phải có thằng Phan giúp đỡ mới khỏi xuống dốc.
- Bây giờ ba vẫn còn tin anh chàng đó nữa sao ?
Ông Hoán buông xuôi hai tay một cách chán nản , giọng ông thiểu não :
- Thật sự ba cũng không biết phải làm sao bây giờ.
Chưa bao giờ Huyền thấy ba cô xuống dốc , suy sụp tinh thần đến như vậy. Hồi trước ông Hoán là một người rất tự tin và cả quyết , nhưng bây giờ ông đã thay đổi quá nhiều. Huyền nhìn mái tóc hoa râm , đôi mắt sâu và vầng trán đầy nếp nhăn của ba cô mà thương ông vô hạn.
- Ðể con sẽ gặp anh Phan mặc dù thâm tâm con không muốn gặp anh ta chút nào - Huyền nói.
- Dù sao , còn nước thì còn tát , con cứ thử xem - Ông Hoán buồn rầu nhìn con gái nói.
- Nhưng gặp anh ta là một chuyện còn việc cưới hỏi là chuyện khác.
- Lúc đó tùy con quyết định.
Ông Hoán đứng lên , dáng ông như một người bại trận. Huyền ngồi lặng yên với cảm giác xót xa đau đớn. Cô sẽ phải quyết định như thế nào khi đối mặt với Phan ? Huyền đứng lên tới bên cửa sổ nhìn ra vườn , ông Hoán đang đi bách bộ trên thảm cỏ phủ đầy là chết , mặt ông cúi xuống như muốn tìm kiếm điều gì trong đám là khô vàng héo kia.
Huyền quyết định chiều nay sẽ tới gặp Trúc để rủ Trúc cùng lên Sài Gòn tìm Phan.
hoa lưu ly không về (phần 16)
Buổi trưa ở bến xe trời nóng như thiêu như đốt. Huyền và Trúc mỗi người một cái túi xách du lịch đựng ít quần áo và đồ dùng cá nhân chen chân trong đám người hỗn tạp từ trên xe khách to kềnh bước xuống. Huyền ít lên Sài Gòn , ngoại trừ một lần đi với Phan ghé chợ Bến Thành để mua quần áo lạnh chuẩn bị cho chuyến đi Ðà Lạt. Nhưng lần đó Huyền ngồi trên xe du lịch suốt nên Sài Gòn đối với Huyền hãy còn xa lạ. Riêng Trúc , nhờ có người bà con ở đây nên thỉnh thoảng có lên chơi. Dự định của Trúc sau khi tốt nghiệp cấp ba ở Mỹ Tho cô sẽ thi vào Ðại học Tổng Hợp thành phố và sẽ lên Sài Gòn trọ học. Do đó Trúc rành hơn Huyền nên chuyến đi này Trúc giành phần chủ động , mặc dù đi lo công việc cho Huyền.
- Bây giờ đi về đâu ? Huyền lấy tờ nhật báo ra che nắng và hỏi :
- Dĩ nhiên là về nhà dì của Trúc chứ còn đi đâu nữa. - Trúc đáp :
- Lẹ lên đi , nắng như đổ lửa lên đầu rồi nè , mệt muốn ngất ngư.
- Ðể chờ Trúc gọi xích lô chứ.
- Gọi đại ông xích lô nào cũng được mà.
- Không được đâu , phải "xem mặt mà bắt hình dong" , kiếm ông xích lô nào mặt hiền hiền một chút , mấy ông ba trợn thấy mình ở tỉnh lên vừa ăn mắc , lại chạy xe ẩu tả lỡ đẩy mình xuống đường , xe khác... cán lên thì đi đời.
Trúc nắm tay Huyền vượt qua đám đông để ra đường đón xe. Ðúng là nắng như đổ lửa lên đầu thật , mái tóc của Trúc nóng ran , trán cô rịn ướt mồ hôi và mắt như mờ đi khi nhìn xuống mặt đường nhựa đang bốc hơi. Bao nhiêu là xe cộ chen chúc nhau trên con đường hẹp vào giờ tan sở làm. Người ta chạy xe như rượt đuổi nhau và gương mặt người nào cũng biểu lộ sự căng thẳng , vội vã.
Huyền nép bên Trúc , thở ra :
- Eo ơi , xe cộ đông kinh khủng , nhìn một lúc phát chóng mặt.
- Ðây rồi , có một ông xích lô Trúc vừa nói vừa vẫy tay , đi không ông ?
Người đạp xích lô tấp xe vào lề đường. Ông ta hơi lớn tuổi , nhưng chân tay gân guốc , nước da sạm nắng gió màu đồng hung , đầu đội chiếc nón kết màu xanh đã bạc thếch. Ông ta mặc chiếc áo lính cũ dài tay vá nhiều chỗ , chiếc quần tây màu xanh đen lỡ ngang đầu gối và cũng vá nhiều chỗ.
- Ði về Phú Nhuận bao nhiêu ông ? Trúc hỏi.
- Phú Nhuận mà chỗ nào mới được chứ ? Người đàn ông lật chiếc nón kết ra lau mồ hôi trán.
- Ngã tư Phú Nhuận , chỗ đèn xanh đèn đỏ.
- Cuối đường Hai Bà Trưng ấy à ?
Trúc gật đầu , người đàn ông nhìn hai cô gái như dò xét , ông ta nheo mắt nói :
- Cô cho năm đồng cứng , buổi trưa nắng quá.
- Năm đồng cứng là gì ông ? Trúc thật thà hỏi :
- Là năm ngàn đấy.
- Eo ơi , sao mắc dữ vậy ?
- Ðường từ đây về đó xa lắm chứ đâu có gần , đạp giữa trưa nắng như thế này tôi ăn có năm ngàn là rẻ đó.
- Ba ngàn đi ông ơi Trúc trả giá.
- Bốn ngàn ông xích lô nói.
- Thôi ba ngàn , nếu không được cháu kêu xe khác Trúc dứt khoát.
Người đàn ông lại nheo nheo mắt nhìn Trúc , thấy cô gái ngó lơ định tìm xe khác , ông ta chậc lưỡi :
- Thôi được , hai cô lên xe ngồi sát vào nhau nghen.
Nghe thê Huyền sợ hãi nói :
- Ông ơi , đừng có chạy hai bánh nghen.
- Xe xích lô làm sao chạy hai bánh được ?
- Ai biết , nghe nói mấy ông xích lô đi giá rẻ sẽ chạy... hai bánh cho xứng với giá tiền.
Ông xích lô cười phá lên. Ðạp xe được một lúc ông nói lớn :
- Cô thấy tôi chạy ba bánh chưa , chạy hai bánh đó là mấy cậu thanh niên háo thắng , họ đùa dai chơi , chứ chạy hai bánh không vô nhà thương cũng bị cảnh sát giao thông phạt ứ cháo.
Trúc véo Huyền , hai đứa mỉm cười. Bây giờ Huyền mới yên tâm ngồi sát vào Trúc. Chiếc xích lô chen vào dòng xe cộ đông nghẹt , mùi xăng , mùi khói làm Huyền khó chịu.
- Nhà bà dì của Trúc dễ chịu không ? Huyền hỏi :
- Nhà bà dì của Trúc dễ chịu không ? Huyền hỏi :
- Nhà rộng , bả đi bán suốt ngày , ở nhà có một đứa con trai duy nhất kêu mình bằng chị. Huyền yên tâm , ở đó thoải mái lắm. Mình sẽ nhờ Ðạt , cậu em họ dẫn đi tìm nhà Phan.
- Ðúng rồi , Huyền vui vẻ nói , chứ Huyền và Trúc coi bộ khó tìm được nhà của Phan lắm.
- Ðịa chỉ của Phan , Huyền nhớ chứ ?
- Ở trong cuốn sổ tay của Huyền đây.
- Tốt lắm , có địa chỉ là nhất định sẽ tìm ra được nhà của anh ta.
Nhà của dì Tâm nằm trong con hẻm lớn cuối đường Hai Bà Trưng. Trúc và Huyền xuống xe , nhìn thấy cánh cửa sắt đóng im ỉm , Trúc hơi thất vọng , nhưng cô vẫn thử ấn nút chuông điện. Ðợi một hồi lâu , Trúc ấn chuông lần thứ hai. Trong khi chờ đợi Trúc quay nói với Huyền :
- Mong rằng cái cậu Ðạt nhốp này đừng đi chơi bất tử. Nếu không có nó ở nhà , mình lại phải ra chợ tìm dì Tâm để lấy chìa khoá.
- Chắc là không có ai ở nhà quá , Huyền lo ngại nói.
- Cứ chờ một chút nữa xem sao. Nhà rộng , có khi Ðạt nó ở trên lầu không nghe mình gọi cửa đâu.
Vừa lúc đó cánh cửa sắt màu xanh bật mở , một gương mặt trắng trẻo như con gái có mang kính cận thị gọng bằng inox ló ra. Ðôi mắt cận thị nặng của anh con trai nheo nheo nhìn người lạ một cách tức cười. Trúc nói lớn :
- Không mở cửa cho chị vào còn nhìn gì nữa hả Ðạt ?
- Ồ chị Trúc ở dưới Mỹ...Tho mới lên à , vậy mà em nhìn không ra chứ. Ai đi với chị đấy ?
- Bạn học cùng lớp với chị , tên là Huyền.
- Như vậy chị phải đợi em năm phút.
- Mở cửa đi , còn phải đợi chờ gì nữa ? Trúc gắt.
- Cứ chờ em năm phút đi mà , không lâu đâu , thông cảm nghen.
- Ðạt kéo cánh cửa lại và biến mất. Huyền ngơ ngác ngó Trúc hỏi :
- Cậu em họ của Trúc sao vậy ? Có bị bệnh gì không ?
- Bệnh gì ?
- Bệnh...tâm thần chứ bị bệnh gì ?
- Không đâu , nó tỉnh táo bình thường lắm , Trúc cười.
- Nhưng chắc có hơi...chập điện.
Trúc sốt ruột trước thái độ của Ðạt , cô dòm qua khe cửa , nhưng ngay lúc đó Ðạt cũng ra tới , cậu ta mở cửa và tươi cười nói :
- Mời...2 chị vào nhà.
- Này , lúc nãy sao không mở cửa ngay , mà còn bỏ chạy đi đâu vậy Ðạt ? Trúc hỏi :
Ðạt đỏ mặt , bối rối nói :
- Bộ chị muốn biết lắm hả ?
- Muốn lắm , nếu không bạn chị sẽ cho em là người...bị bệnh tâm thần , hoặc là chập điện , Trúc cười.
- Thôi , nói ra kỳ lắm.
- Bộ...im lặng không kỳ sao ?
Ðạt cười :
- Nhưng em chỉ có thể tiết lộ cho một mình chị nghe thôi.
- Chuyện gì mà có vẻ bí mật vậy ?
- Ừa , bí mật lắm , nếu chị muốn nghe thì để em nói nhỏ thôi. Ðề nghị chị ghé tay lại đây.
Trúc thấy trò chơi cũng có vẻ thú vị nên bước lại gần Ðạt , cậu liếc nhìn Huyền , thấy cô lơ đãng nhìn những tấm ảnh treo trên tường không chú ý gì tới câu chuyện nên ghé vào tai Trúc nói :
- Lúc nãy bộ chị không thấy em đang...mặc quần cụt sao ? Có bạn chị tới chơi , em phải tỏ ra mình văn minh lịch sự chứ. Thế là em chạy vào thay bộ...pyjama này.
Trúc nhìn lại Ðạt , cậu ta súng sính trng bộ pyjama kẻ sọc màu hột gà giống như một ông cụ non khiến Trúc bật cười :
- Ðược lắm , lịch sự với bạn chị thế là tốt.
- Chị lên chơi bao lâu ?
- Ít hôm thôi và có việc cần nhờ Ðạt.
- Lúc nào em cũng sẵn sàng. Ðạt vui vẻ nói.
Nhà của dì Tâm khá rộng , có những năm phòng. Lần nào lên Trúc cũng ở căn phòng trên lầu một , thóang mát và yên tĩnh , sát cạnh phòng của Ðạt.
- Chìa khoá phòng trên lầu một đâu ? Trúc hỏi.
- Chị và chị Huyền lên lầu đi , em đi lấy chìa khoá mở cho.
- Dì vẫn bán ở chợ đấy à ?
- Vâng , má em chiều tối mới về. Ðạt chạy đi lấy chìa khoá đâu đó rồi lên mở cửa phòng. Tuy phòng không có người ở nhưng vẫn được dọn dẹp sạch sẽ mỗi ngày. Huyền thích ngay căn phòng yên tĩnh , sạch sẽ và sang trọng này. Một chiếc giường nệm hai người nằm loại đắt tiền có trải drap hoa phủ đến chân giường. Tủ đựng quần áo có gương soi , cũng thuộc loại đắt tiền ở góc phòng. Cái bàn viết kê gần cửa sổ , mấy cái ghế nệm kê dọc tường.
Trúc ném túi xách lên giường và nhìn Ðạt nói :
- Thôi bây giờ Ðạt "biến" đi cho chị được tự nhiên.
- Cần gì chị nói em nhé.
Và Ðạt lịch sự chào Huyền rồi bước ra khỏi phòng. Trúc bước tới đóng cửa phòng lại và vui vẻ hỏi Huyền :
- Ở đây được chứ ?
- Phòng đẹp lắm - Huyền khen.
- Trước hết rũ sạch bụi đường - Trúc cười - Huyền tắm trước đi , mình nghỉ ngơi một chút rồi tính. Cứ tự nhiên như...ở nhà người lạ vậy.
- Ðạt bao nhiêu tuổi vậy Trúc ? Huyền hỏi.
- Nó bằng tuổi với mình đấy.
- Trông Ðạt giống như ông cụ non - Huyền cười.
- Coi thế chứ nó học giỏi lắm đấy , và có rất nhiều tài , kể cả tài nấu ăn. Trưa nay thế nào mình cũng được thưởng thức các món ăn do cậu ta nấu.
- Thật vậy à ? Huyền tròn mắt hỏi.
- Rồi nhỏ sẽ thấy.
Huyền mở túi xách du lịch lấy ra bộ quần áo mặc trong nhà. Ðó là bộ đồ "xoa" màu xanh dịu , và Huyền đi vào phòng tắm.
Ðứng trước vòi nước bông sen hứng những giọt nước mát rượi chảy xuống tấm thân trần , Huyền bỗng chạnh nhớ tới một hôm nào đó ở căn phòng khách sạn sang trọng trên Ðà Lạt. Rồi gương mặt nham nhở của Phan hiện ra...Huyền nhắm mắt lại để xua đuổi cái gương mặt ma quái ấy đi và cũng để khỏi bật lên tiếng khóc. Huyền sẽ có quyết định thế nào khi gặp Phan ở thành phố này ?
Tắm xong , Huyền thấy người dễ chịu , nỗi mệt nhọc bám theo Huyền suốt chuyến đi đã biến mất. Huyền tới đứng bên cửa sổ nhìn xuống con hẻm rực nắng. Ở đây cũng rất giống phố nhà Huyền.
Trúc đang ở trong phòng tắm. Nó mở nước ào ào và hát thật lớn. Huyền thấy xót xa cho hoàn cảnh mình hiện tại , lẽ ra Huyền cũng đang thảnh thơi ca hát , lòng không một chút vướng bận như Trúc. Nhưng trái lại , lòng cô đang trĩu nặng buồn phiền.
- Nghĩ gi đấy nhỏ ?
Trúc vừa tắm xong , cô bước ra với gương mặt tươi rói. Huyền lắc đầu gượng cười , buông người xuống ghế.
- Chút nữa trong khi ăn mình sẽ bàn với Ðạt việc đi tìm Phan. Có lẽ mình với Ðạt sẽ đi trước , sau đó khi đã tìm ra nhà Phan rồi mình sẽ chở Huyền tới , được chứ ?
- Tùy Trúc thôi , Huyền đáp vẻ thụ động.
Theo địa chỉ của Huyền đưa , Ðạt chở Trúc bằng xe honda tới một khu tập thể ở vùng Tân Ðịnh. Gởi xe dưới nhà , Ðạt và Trúc đi lên lầu ba.
- Có khi nào anh ta cho địa chỉ ma không ? Ðạt hỏi.
- Chắc không đâu - Trúc ngần ngừ đáp.
- Mấy cái vụ này ưa gặp địa chỉ ma lắm đó - Ðạt nhấm nháy đôi mắt cận thị cười.
Trúc nhăn mặt lườm Ðạt.
- Thôi mà , đừng có nói bậy bạ.
Hai người dừng lại trước căn phòng đóng kín cửa mang đúng số của Huyền cho. Ðạt nhìn lên con số vẻ bằng sơn màu trắng cười :
- Tới rồi , đúng y boong.
- Ðạt gõ cửa phòng đi - Trúc nói :
- Nhưng nếu không phải người có tên phan ở trong đó thì chị ráng mà xin lỗi người ta nghen , em không chịu trách nhiệm... trước pháp luật đâu.
Ðạt gõ cửa phòng. Trúc hồi hộp chờ đợi cánh cửa mở , nhưng bên trong im lặng. Mãi một lúc sau Trúc mới nghe có tiếng dép kéo lê trên sàn nhà rồi cánh cửa sịch mở. Gương mặt cúa phan hiện ra , anh ta ngạc nhiên sững sờ khi thấy Trúc. Cô nói ngay :
- Anh không nên nhìn như vậy mà nên mời khách vào nhà.
- Vâng... mời trúc vào nhà - Phan bối rối nói :
Căn phòng không rộng lắm , vừa đủ kê một chiếc giường nệm , một cái tủ đựng quần áo , cái bàn viết và mấy cái ghế ngồi... Phan ném quần áo vứt bừa bãi vào một góc giường , cử chỉ hết sức ngượng ngập. Trúc ngồi xuống chiếc ghế thấp kê sát tường , còn Phan và Ðạt ngồi ở mép giường.
- Trúc lên đây bao giờ vậy ? - Phan hỏi :
- Lên hôm qua , chắc anh ngạc nhiên lắm hả ?
- Cậu là ai ? Phan quay qua Ðạt hỏi.
- Em tôi đó , con bà dì ở Phú Nhuận.
- Trúc có bà con trên này sao ?
- Bởi thế mới lên đây tìm anh được chứ.
- Có chuyện gì quan trọng không Trúc ? Phan châm thuốc hút và hỏi :
- Dĩ nhiên có việc quan trọng mới tìm anh.
- Có gì Trúc nói đi.
- Anh ở đây một mình à ? Trúc dè dặt hỏi :
Phan cười :
- Như Trúc thấy đó , căn phòng chỉ có một mình tôi.
- Nhưng không có nghĩa là anh ở một mình ?
Chứ tôi ở với ai ? Phan hóm hỉnh cười.
Trúc nhìn quanh rồi nói :
- Tôi tìm gặp anh vì chuyện của Huyền.
- À... anh cũng đoán ra như vậy.
- Sao lâu nay anh không về Mỹ Tho ? Trúc nhìn thẳng Phan hỏi :
- Anh bận chuyện làm ăn và sửa soạn... mua một căn nhà khác , rộng rãi hơn. Ở đây rất chật chội và mất tự do.
- Anh thuê hả ?
- Ừ , căn phòng này anh thuê , cũng sắp hết hạn rồi.
Trúc lặp lại câu hỏi lúc nãy , giọng hơi gay gắt :
- Sao anh cố tình tránh mặt Huyền ?
- Không phải anh cố tránh mặt mà chưa có thì giờ về dưới.
- Lúc trước anh về thường lắm mà ?
- Trước khác , còn bỏ được hàng , bây giờ buôn bán ế quá nên anh ít về , chỉ có vậy thôi.
- Chuyện làm ăn giữa anh và ba má Huyền ra sao tôi không biết , nhưng chuyện anh gài bẫy để đưa Huyền đi Ðà Lạt rồi chiếm đoạt ngu8ời ta anh phải có trách nhiệm.
Phan cười , nhìn Trúc bằng ánh mắt chế giễu :
- Huyền đã kể cho Trúc nghe tất cả mọi chuyện rồi à ?
- Chứ sao , tôi với nói là bạn thân , có gì mà giấu nhau được. Nhưng rất tiếc Huyền đã kể cho tôi nghe quá muộn.
- Nếu thế thì cũng vui đấy - Phan mía mai.
- Vui với anh nhưng không vui với gia đình người ta. Hiện nay gia đình Huyền rất khốn đốn vì chuyện này.
- Huyền vẫn còn đi học chứ ?
- Không , nó đã nghỉ học rồi.
Phan trầm ngâm nhả khói thuốc , gương mặt anh ta không biểu lộ chút tình cảm nào. Trúc ngạc nhiên trước sự thay đổi lớn lao của Phan , đâu là con người thật của anh ta ?
- Trúc thấy Huyền ra sao ?
- Chuyện đó chắc anh biết rõ hơn ai hết - Trúc nói :
- Chắc Huyền nhờ Trúc đi tìm gặp anh , phải không ?
- Thật ra Huyền không có ý định đó đâu , nó hoàn toàn kông muốn gặp mặt anh , nhưng có lẽ đây là chuyện gia đình. Tôi cùng đi với Huyền.
- Huyền cũng lên đây rồi à ? - Phan sửng sốt hỏi.
- Nó không nhớ đường nên tôi phải đi trước để tìm anh - Trúc nghiêm giọng - Dù sao anh cũng phải có trách nhiệm và thẳng thắn trong việc này.
- Nghĩa là sao ?
- Gặp Huyền để giải quyết công việc. Bác Hoán cũng muốn gặp anh đấy.
- Gặp Huyền thì được , nhưng gặp ông Hoán để tính sau. Nhưng đừng nên gặp ở đây.
- Tại sao thế ?
- Anh có lý do riêng.
- Vậy tùy anh thu xếp đi - Trúc cương quyết nói.
- Chiều nay ở quán Givral đường Ðồng Khởi , được không ?
- Mấy giờ ? - Trúc nhìn Phan hỏi.
- Ba giờ.
- Ðược rồi , tôi Huyền sẽ chờ anh ở đó.
Nói xong Trúc ra hiệu cho Ðạt ra về.
Khi Trúc chở Huyền tới quán Givral đã thấy Phan ngồi ở đó. Thấy Huyền , Phan hơi bối rối nhưng anh ta làm tỉnh ngay.
- Huyền và Trúc uống gì ? - Phan hỏi khi Huyền và Trúc ngồi đối diện với anh ta.
- Ở đây có gì uống ? - Trúc cũng làm tỉnh hỏi.
- Cà phê , nước ngọt , kem... hay là Huyền và Trúc ăn kem nhé.
- Có kem gì ?
- Ðủ thứ , hay là ăn kem trái dừa vậy nhé ? - Phan nói.
- Hay lắm , cho kem trái dừa - Trúc quay nói với người phục vụ đứng chờ , - Và nhìn Phan tiếp - Sao anh Phan uống cà phê mà không ăn kem trái dừa để nhớ hôm nào ở trong vườn trái cây mình ăn dừa của bác Sáu Rồng ?
Phan gượng cười :
Phan gượng cười :
- Ðúng là một kỷ niệm đẹp làm cho người ta khó quên.
- Người ta thì khó quên nhưng anh Phan thì mau quên lắm , đúng không ?
Phan châm điếu thuốc và tránh trả lời câu hỏi của Trúc. Nãy giờ Huyền vẫn im lặng ngồi cúi mặt. Cuộc gặp khiến cho Huyền khó xử.
Người phục vụ mang kem ra , Trúc nhìn trái dừa nhét đầy kem bên trong cười nói :
- Chắc là ngon lắm , nhìn không cũng đã thấy ngon rồi.
- Ở đây kem dừa rất ngon - Phan mỉm cười - ăn đi chứ Huyền.
Không nói một lời , Huyền cầm chiếc muỗng nhỏ vừa múc kem ăn một cách chậm chạp. Phan vừa hút thuốc vừa nhìn Huyền qua màn khói với thái độ dò xét.
- Ở Ðà Lạt có quán nào đẹp vậy không ? Trúc ngước mắt hỏi Phan với giọng mai mỉa.
- Ừ...cũng có - Phan giật mình nói.
Nghe hai tiếng "Ðà Lạt" , tự nhiên Huyền nghe đau nhói trong tim. Cô liếc nhìn Phan để dò xét phản ứng của anh ta , nhưng gương mặt Phan vẫn tỉnh bơ.
- Huyền lên đây gặp anh có chuyện gì ? Phan nhả khói thuốc và hỏi. - Chắc Trúc đã nói rõ lý do cho anh nghe rồi , miễn cho tôi phải lặp lại - Huyền nói.
- Trúc đã nói gì với anh đâu ?
- Ðúng đấy , mình chưa nói được gì với anh Phan cả. Bây giờ có mặt hai người , Huyền chủ động nói chuyện vẫn hay hơn.
- Huyền cứ tự nhiên - Phan nói và cười một cách đáng ghét.
- Thật ra tôi tìm gặp anh là một việc bất đắc dĩ - Huyền hắng giọng - Bởi vì sau chuyến đi Ðà Lạt về chính tôi đã không muốn thấy mặt anh nữa.
Phan nhăn mặt :
- Làm gì mà gay gắt thế , cô bé ?
- Xin lỗi , anh không nên gọi tôi là "cô bé" nữa - Huyền gằn giọng.
- Cũng được , vậy Huyền cứ tiếp tục đi.
- Tôi lên đây tìm anh là vì ba tôi.
- Nhưng công việc làm ăn giữa anh và bác trai đã không thành ngay từ lúc đầu thì có gì để ràng buộc với nhau ?
- Thế mà ba tôi vẫn cứ hy vọng vào lời hứa của anh đấy.
- Ðó là tùy bác , còn anh đã làm ăn là phải tính toán kỹ lưỡng , thấy không làm được là phải rút lui ngay.
Trúc chen vào :
- Chứ không phải anh đã giật xong bẫy , bắt dược con mồi rồi nên rút lui sao ?
Câu hỏi của Trúc quá bất ngờ và làm Phan hơi sượng , nhưng anh ta chỉ cười khẩy.
- Rất tiếc ba tôi đã lầm anh vì cái mã bề ngoài - Huyền nói - Còn tôi thì đi lệch một bước đường.
- Cuối cùng thì Huyền muốn gì ở anh ? Phan mỉm cười.
- Không phải Huyền muốn mà anh phải có trách nhiệm với việc mình làm - Trúc nói - Tôi thấy vấn đề cũng dễ giải quyết thôi nếu anh thật sự yêu Huyền.
- Thì sao ?
- Ý bác Hoán muốn anh làm đám cưới với Huyền.
Phan dụi mẩu thuốc vào cái gạt tàn bằng thuỷ tinh để trước mặt. Còn Huyền quay nhìn ra cửa kính , cô hơi xấu hổ vì lời nói thẳng vừa rồi của Trúc. Ném cái nhìn dò xét về phía Huyền , Phan hỏi :
- Còn ý Huyền thì sao ?
- Tôi rất căm thù anh - Huyền nhìn thẳng vào mặt Phan nói.
Phan châm một điếu thuốc khác , sau vài hơi khói , Phan nhìn Huyền nói :
- Thật ra lúc đầu anh cũng có ý định ấy , nhưng bây giờ thì không. Vấn đề là anh đã hoàn thành xong thủ tục xuất cảnh , đang chờ ngày đi , anh không muốn rắc rối vì chuyện vợ con. Mong Huyền và bác trai hiểu cho.
- Anh thật tàn nhẫn và vô liêm sĩ.
Trúc bật dậy và kéo tay Huyền đứng lên theo. Hai người đi nhanh ra khỏi quán. Huyền đau xót không phải cho chính bản thân cô mà là cho ông Hoán. Mắt Huyền như mờ đi trước dòng xe cộ xuôi ngược trên đường , cô choáng váng và té sắp xuống ngay lúc đó chiếc xe du lịch trờ tới , tiếng thắng gấp rít lên nghe rợn người cùng tiếng thét đau đớn của Huyền.
Trúc chết điếng trước cảnh tượng xảy ra bất ngờ , mặt cô không còn chút máu mà mất hết phản ứng. Ðám đông hai bên đường túa ra.
- Mau đưa cô ấy vào bệnh viện cấp cứu - Một vài người lên tiếng.
- Trời ơi Huyền...
Ðến bây giờ Trúc mới thốt kêu lên được và lật đật chạy theo chiếc xích lô đang chở Huyền mình mẩy dính đầy máu. Trúc vừa chạy vừa thở , chiếc xích lô như một cái bóng nhấp nhoáng trước mắt Trúc. "Trời ơi Huyền..." Trúc kêu khe khẽ và đến bây giờ cô cũng không hiểu tại sao lại xảy ra như vậy. Ðúng là một cơn ác mộng.
hoa lưu ly không về (phần 17)
Sau khi nghe Trúc báo tin xong , bà Hoán khóc bù lu bù loa như nhà vừa có đám tang. Bà vật vã trong ghế sa lông và luôn miệng nhiếc ông Hoán :
- Ðó , ông thấy chưa , chính ông đã hại con ông một lần nữa.
Trúc an ủi bà Hoán :
- Cũng mai , Huyền chỉ bị gãy chân , bác sĩ đã bó bột. Và khi cháu về đây Huyền đã khoẻ nhiều rồi. Có lẽ khoảng một tuần nữa Huyền sẽ xuất viện về nhà. Bác cứ yên tâm.
- Yên tâm làm sao được - Bà Hoán nói - Bác như ngồi trên lửa đây , thật là bao tội lỗi của nhà này đều đổ lên đầu con Huyền hết.
Ông Hoán bình tĩnh hơn , ông hỏi Trúc cặn kẽ trường hợp xảy ra tai nạn rồi giục vợ :
- Dù sao chuyện cũng đã lỡ rồi , bà thu xếp quần áo để lên Sài Gòn.
- Ông có đi không ?
- Ði chứ , sao bà hỏi lạ vậy ? Ông Hoán trừng mắt.
- Cửa hàng giao cho con Nhiên à ?
- Chứ biết làm sao được - Ông Hoán thở ra.
Trúc kéo chị Nhiên ra ngoài dặn lấy cho Huyền những món đồ cần thiết rồi trở vào cáo từ ông Hoán ra về.
- Thật cháu cũng vất vả vì con Huyền quá - Ông Hoán ái ngại nhìn Trúc nói.
- Không sao đâu bác , hai đứa con là bạn thân thiết mà , chuyện của Huyền cũng như chuyện của con vậy.
- Bao giờ cháu lại lên thăm Huyền ?
- Nếu đi được cháu sẽ đi vào ngày chủ nhật. Lúc về đây mọi việc con đã nhờ đứa em họ trên đó lo rồi.
Trúc dẫn xe đạp ra cổng nhà Huyền , tự dưng cô buồn vô hạn. Mọi chuyện xảy ra cho Huyền một cách dồn dập , bây giờ một đứa nằm trong bệnh viện với cái chân bó bột , còn một đứa lẻ loi trên con đường trưa nắng gắt của tỉnh lỵ. Trúc đạp xe đi như một người mất hồn.
Tới ngã ba , Trúc đổi ý không đạp xe về nhà mà quẹo qua hướng cầu Quay để đến nhà Thẩm. Dù sao cũng phải cho Thẩm hay tin không may này.
Trúc dừng xe đạp trong sân , Thoi Tơ ngạc nhiên hỏi :
- Ủa Trúc về hồi nào vậy ?
- Tối hôm qua.
- Vào nhà đi , anh Thẩm đang ở trên gác.
- Thoi Tơ đang làm gì thế ?
- Nấu cơm - Thoi Tơ cười.
Trúc vào nhà , kéo chiếc ghế có thành dựa ngồi thở ra. Nhìn vẻ mặt khác lạ của Trúc , Thoi Tơ nghi ngờ hỏi :
- Có chuyện gì thế ?
- Chuyện không vui - Trúc đáp - Thoi Tơ gọi dùm anh Thẩm xuống đây đi.
- Trúc không lên gác chơi à ?
- Giờ này lên đó nóng lắm , anh Thẩm đang làm gì thế ?
- Chắc là đang học bài.
Không đợi Thoi Tơ gọi , nghe tiếng Trúc nói chuyện dưới nhà , Thẩm vội đi xuống.
- Về bao giờ thế ? Thẩm hỏi.
- Tối hôm qua nhưng bây giờ mới tới cho anh hay được.
- Chuyện gì ?
Thẩm kéo ghế ngồi đối diện với Trúc , linh cảm cho anh biết có chuyện chẳng lành. Thẩm nhìn Trúc bằng cái nhìn lo lắng , chờ đợi.
- Em ở nhà Huyền vừa về đây , rất may gặp đủ cả ba má Huyền.
- Chuyện gì vậy ?
- Huyền bị tai nạn ở Sài Gòn , đang nằm trong bệnh viện.
Thẩm bàng hoàng hỏi :
- Tai nạn gì mới được chứ ?
- Bị xe đụng lúc băng qua đường với em , cái chân bị gãy hiện đang bó bột.
- Sao lại có chuyện như vậy được ? Thẩm không tin.
- Ba má Huyền đang sửa soạn lên thăm Huyền , em báo tin anh hay để tùy anh... quyết định.
- Sao lại rủi ro thế hả Trúc ? Thoi Tơ ái ngại hỏi.
- Ðúng là tai bay hoa. gởi , thật là xui - Trúc thở dài.
- Bây giờ mình phải lên thăm Huyền trên đó , còn không thì đợi ngày Huyền xuất viện. Trúc nói.
- Tình trạng của Huyền hiện giờ ra sao ?
- Ðã khoẻ nhiều rồi nên em mới dám về. Có thể tuần sau Huyền xuất viện , nhưng cái chân sẽ bị tật suốt đời.
- Trời ơi - Thoi Tơ kêu lên - Như vậy tội nghiệp cho Huyền quá - Có lẽ nào như vậy được sao ? Thẩm thẩn thờ.
- Ðúng là Huyền gặp toàn chuyện không may - Trúc nói như khóc.
Sau một lúc phân vân , Thoi Tơ nhìn Thẩm nói :
- Hay là anh Thẩm thu xếp lên thăm Huyền đi.
- Sao được , anh đang dồn sức để học bù khoảng thời gian bệnh vừa qua. Hơn nữa xin phép nghỉ chắc không được đâu. Chỉ có thể đi trong ngày chủ nhật thôi.
- Chủ nhật có khi Huyền xuất viện về dưới này rồi - Trúc nói.
- Ðành vậy chứ biết làm sao - Thẩm thở dài.
- Moi. việc cũng đã xong rồi , hay là cứ chờ Huyền xuất viện về dưới này cũng được - Trúc nói giọng buồn buồn.
Khi Trúc lấy xe đạp ra về , Thẩm theo ra sân hỏi :
- Rồi chuyện của Huyền và Phan ra sao ?
- Chẳng ra sao cả - Trúc nói - Nếu anh rãnh , mình đi uống nước em sẽ kể đầu đuôi cho anh nghe.
Thẩm vào nhà lấy xe đạp theo Trúc. Hai người chạy sóng đôi với nhau về hướng bờ sông. Họ vào một quán kem vắng khách và ngồi nhìn ra con đường chạy ngang trước mặt quán có những cây me cổ thụ toa? bóng mát.
Trúc gọi kem và Thẩm gọi ly cà phê đá. Thẩm nhìn Trúc hỏi :
- Có tìm được anh chàng Phan đó không ?
- Dĩ nhiên là phải gặp chứ sao lại không - Trúc đáp.
- Kết quả ra sao ?
- Chẳng ra sao cả , thật là bất ngờ.
- Anh chàng có chịu về gặp ba má Huyền không ?
- Không.
- Sao anh ta lại tệ thế ?
- Anh ta viện đủ lý do , biết thế thì không nên gặp làm gì. Và nếu không có chuyến đi này thì Huyền đâu có gặp tai nạn ?
Thẩm châm thuốc hút , anh thở ra những làn khói và ánh mắt đăm chiêu. Một lúc Thẩm nói :
- Như thế thì Huyền đã lầm lẫn một cách tai hại.
- Huyền chỉ một phần , nhưng ba má Huyền mới chính là nguyên do đẩy Huyền tới hoàn cảnh này - Trúc nói.
- Thái độ anh ta đối với Huyền ra sao ?
- Rất dửng dưng.
- Thật là buồn - Thẩm thở ra.
- Buồn cho ai ? Trúc nhìn Thẩm hỏi.
- Buồn cho tất cả chúng ta.
Trúc ngậm chiếc muỗng cà phê trong miệng , cô nhìn ra con đường quen thuộc ngày nào Huyền và cô vẫn đi về , hai đứa có khi đèo nhau chung một chiếc xe đạp , có khi chạy xe đạp sóng đôi với nhau. Ðâu ai ngờ rằng đến một lúc nào đó đời sống đi vào một khúc quanh.
- Mới đầu em cũng trách Huyền ghê lắm trong chuyện này. Nhưng bây giờ thì không , Huyền thật đáng thương. Mọi chuyện đều do ba má Huyền gây ra cả. Anh Thẩm còn giận Huyền không ?
- Trước đây thì có , bây giờ thì không - Thẩm đáp.
- Phan bảo rằng anh ta không muốn ràng buộc với Huyền vì anh ta đang chờ ngày đi nước ngoài. Ðó có phải là một lý do không ?
- Làm sao anh biết được việc của anh ta - Thẩm cười.
- Em nghĩ là Phan nói dối , con người này thật khó mà hiểu nổi vì anh ta sống bằng nhiều bộ mặt , đóng kịch rất khéo.
- Hay anh ta đã có vợ rồi ?
- Không , em thấy anh ta ở một mình trong căn phòng chật hẹp thuê của chung cư.
- Ở một mình chưa chắc đã là người độc thân đâu cô bé ơi - Thẩm cười.
Trúc ăn những muỗng kem một cách chậm chạp. Thỉnh thoảng cô nhìn Thẩm ra vẻ phân vân. Một lúc sau Trúc hỏi :
- Chuyện của anh và Thoi Tơ ra sao rồi ?
- Chuyện gì mới được chứ ? Thẩm ngượng ngùng hỏi.
- Thôi đi ông "tướng" ơi - Trúc cười - Làm sao mà qua được mắt nhỏ này.
- Em đừng có hiểu lầm , anh đối với Thoi Tơ vẫn bình thường.
- Nhưng Thoi Tơ đối với anh không bình thường đâu. Con gái tụi em có trực giác nhạy bén lắm , nhìn sơ qua là biết ngay. Hay anh cũng biết mà còn giả vờ ?
- Biết gì ?
- Thoi Tơ nó yêu anh lắm đấy , có đúng không ?
Thẩm làm thinh , anh uống một ngụm cà phê đá rồi nhìn ra con đường xao xác lá. Thật ra không cần Trúc nói Thẩm mới biết điều đó. Từ lâu Thoi Tơ đã đối với Thẩm bằng thứ tình cảm đặc biệt , có điều Thoi Tơ là một cô gái kín đáo , dịu dàng. Cô gái chỉ thể hiện tình yêu bằng sự chăm sóc , lo lắng cho Thẩm những khi anh đau ốm hoặc trong sinh hoạt thường ngày. Thẩm cảm nhận điều này qua ánh mắt của Thoi Tơ , sự giận dỗi vô cớ hoặc niềm vui ập đến bất ngờ.
- Thoi Tơ là một cô gái rất tốt , chân thành , đã yêu ai rồi thì yêu đến chết , anh Thẩm đừng làm Thoi Tơ buồn.
- Nhưng tại sao em lại nói với anh điều này ? Thẩm hỏi.
- Qua kinh nghiệm và trường hợp của Huyền.
- Bây giờ thì chuyện ấy qua rồi Trúc ạ - Thẩm nói.
- Em cũng mong như vậy để anh còn dành tất cả tình cảm cho Thoi Tơ.
Thẩm dụi mẩu thuốc tàn vào cạnh bàn. Câu nói của Trúc làm Thẩm bồi hồi.
- Chủ nhật này Trúc có lên Sài Gòn thăm Huyền không ?
- Nếu đến cuối tuần Huyền vẫn chưa xuất viện em sẽ đi.
- Nhớ rủ anh với nghen - Thẩm dặn.
Từ nhà Trúc về , Thẩm đạp xe lang thang giữa trời trưa nắng gắt. Anh chạy qua mấy con đường quen thuộc mà thường ngày vẫn đi với Huyền. Thẩm bùi ngùi nhớ lại những kỷ niệm thoáng đó mà như đã xa xôi lắm rồi , giống như hôm nào đi qua cầu thấy một cánh hoa trôi vào chỗ nước xoáy , cánh hoa chìm dần , chìm dần trong sự nối tiếc vu vơ của Thẩm.
Huyền nằm trên giường , cái chân phải vẫn còn bó bột và được giấu trong tấm mền bông. Cô đã xuất viện và theo ông bà Hoán về nhà được hai hôm. Trúc đã tới đây từ sáng và ngồi nói chuyện với Huyền khá lâu.
- Trúc có một cậu em họ thật tốt - Huyền khen - Nếu không có Ðạt , khi Trúc về Huyền chẳng biết phải làm sao.
- Nó là một chuyên viên nuôi bệnh đấy , dì Tâm bệnh chỉ một tay Ðạt chăm sóc thôi , vì nhà đâu còn ai. Cho nên để Huyền trên đó Trúc rất yên tâm.
Sau tai nạn , Huyền gầy và xanh nhiều , tóc hình như đã rụng nhiều làm cho Huyền hoảng hốt sau một đêm ngủ dậy thấy tóc rụng vương đầy trên mặt gối. Về nhà rồi nhưng nhiều lúc Huyền vẫn mang ảo giác căn phòng của cô là căn phòng màu trắng của bệnh viện. Chị Nhiên thấy cái chân bó bột của Huyền đã khóc như mưa như gió. Còn Huyền , mới đầu còn sợ hãi , nhưng bây giờ đã quen dần và nhiều lúc Huyền còn gõ ngón tay vào cái chân bó bột trắng toát và cứng đờ như một khúc gỗ.
- Bây giờ đêm ngủ cái chân Huyền có nhức lắm không ? Trúc ái ngại hỏi.
- Chỉ khi nào cựa mình mới nhức , bình thường thì không.
- Mỗi lần muốn xê dịch thì sao ?
- Ở bệnh viện có Ðạt giúp , hoặc mấy cô y tá , về đây có chị Nhiên. Ba mình đang đặt một cây nạng để chống , có lẽ mai mốt Huyền đi nạng để khỏi làm phiền người khác.
Bây giờ Huyền không còn dễ khóc hay dễ tủi thân nữa , tai nạn đã làm cho cô đổi khác , nhìn lại những việc đã qua bằng con mắt tỉnh táo hơn và lạ thay lòng oán hận Phan cũng không còn. Mỗi lần nghĩ về Phan , Huyền rât' dửng dưng , hình như anh ta là một người chưa hề quen biết với Huyền.
- Huyền có muốn ra ngoài thềm không , Trúc dìu cho - Trúc hỏi.
- Trúc dìu mình không nổi đâu mà Huyền cũng chả muốn đi đâU , nằm ở đây dõi theo những tiếng động bên ngoài cũng thú vị lắm.
- Biết khi nào hai đứa mình mới đèo nhau trên xe đạp chạy lang thang trên phố nữa nhỉ ? Trúc nói.
- Chắc tất cả đều trở thành kỷ niệm hết rồi - Huyền buồn bã nói - Ðúng là một sự thay đổi ghê ghớm không ai có thể ngờ được , - Trúc nói - Mong thời gian sẽ đi qua nhanh và Huyền sẽ vượt qua tất cả.
- Bây giờ Huyền là một cái cây còn lại sau cơn bão lớn - Huyền cười héo hắt - Cái cây đã cứng cáp , đủ sức chịu đựng rồi.
Chị Nhiên bước vào hỏi Huyền :
- Chị đi chợ đây , Huyền có cần mua gì không ?
- Chị mua cho em cuốn sổ tay thật dày - Huyền nói.
Trúc ngạc nhiên :
- Ðể làm gì ?
- Huyền viết nhật ký.
- Eo ơi , cái chân đau không lo nằm nghỉ mà viết nhật ký làm gì.
- Tự nhiên mình muốn viết nhật ký kinh khủng - Huyền nói.
Chị Nhiên đi ra cổng , bỗng chị trở vào nói với vẻ ngạc nhiên :
- Có một ông khách mang kính cận xin gặp Huyền.
- Ai vậy ?
- Ông ta không nói tên , nhưng cho biết là ở Sài Gòn xuống.
Trúc reo lên :
- Ôi , đó là anh chàng Ðạt nhốp đấy Huyền ơi.
Và Trúc bật dậy chạy ra ngoài cổng. Ðạt đang đứng dưới giàn hoa giấy , hấp háy mắt sau tròng kính cận nhìn vào. Anh chàng ăn vận thời trang đúng điệu Việt Kiều , tay xách một giỏ đầy quà bánh cũng ngạc nhiên không kém khi thấy Trúc :
- Ủa , chị cũng đang có mặt ở đây nữa sao ?
Trúc cười , mở cổng cho Ðạt vào và hỏi :
- Sao tìm được nhà Huyền tài vậy ?
- Huyền có cho em địa chỉ nhà khi xuất viện mà.
- Xách cái gì mà nặng nề vậy ?
- Qùa cho chị Huyền đấy.
Huyền không ngờ Ðạt xuống thăm cô , khi Ðạt bước vào phòng với Trúc , Huyền mừng quá quen mất cái chân đau của mình nên định ngồi dậy , đến chừng đau quá Huyền kêu "ối" một tiếng muốn ứa nước mắt.
Ðạt lo lắng nói :
- Chị Huyền làm sao vậy ?
- Ðau quá - Huyền gượng cười.
- Chị Huyền thấy Ðạt xuống thăm mừng quá nên...khóc đấy - Trúc đùa. Ðạt đặt giỏ quà nặng trĩu xuống góc phòng. Anh chàng lúng túng không biết ngồi ở đâu , Trúc đẩy tới gần Ðạt chiếc ghế ngồi có thành dựa nói :
- Ngồi xuống đi ông mãnh , xuống một mình hay với ai ?
- Em đi một mình , bằng xe đò.
- Thật bất ngờ - Trúc cười.
- Em sốt ruột qúa không biết chị Huyền về dưới này ra sao nên xuống thăm. Chị Huyền đỡ nhiều chưa ?
- Thấy Ðạt xuống là chị hết đau ngay - Huyền cười.
- Em mang cho chị ít quà - Ðạt lúng túng nói.
- Trên đó đã nhờ Ðạt nhiều rồi , về dưới này lại làm phiền Ðạt nữa , thật là...
Ðạt cướp lời Huyền :
- Ăn nhằm gì , sẵn dịp em xuống thăm chị Trúc luôn kẻo chị ấy cứ trách em mãi.
- Nhờ nhỏ Huyền bị tai nạn mà Ðạt mới xuống thăm chị của nó đấy - Trúc háy mắt.
- Chị Trúc toàn gieo tiếng oán cho em không - Ðạt cười.
- Chừng nào Ðạt về lại trên đó ?
- Chiều em về.
- Không được , lâu quá Ðạt mới xuống đây phải ở lại ít nhất một tuần lễ mới được về , phải không Huyền ?
- Ðúng vậy , Ðạt có việc gì bận bịu đâu mà phải về sớm vậy ? Huyền nói.
- Em phải đi học nữa chứ bộ.
- Ðạt học giỏi quá rồi , có nghỉ vài ngày cũng đâu có sao.
- Trên đó có gì lạ không Ðạt ? Trúc hỏi.
- Lạ là sao ? Ðạt cười - Mọi người đều bình thường , ngày nào cũng như ngày đó.
- Vậy mà cũng nói.
- Có một chuyện liên quan đến chị Huyền , nhưng có nên nói không ?
Huyền ngạc nhiên :
- Chuyện gì thế Ðạt ?
- Chuyện anh chàng Phan của chị ấy mà.
- Phan là Phan chứ sao lại là "của chị" ? Huyền nhăn mặt - Ðừng có nói như vậy.
Ðạt cười :
- Nhưng chị có muốn nghe không ?
- Nói thì chị nghe.
- Anh ta bị bắt rồi , hình như dính vào một vụ vượt biên và lừa đảo sao đó.
Huyền dửng dưng trước tin này , còn Trúc ngạc nhiên hỏi :
- Sao Ðạt biết ?
- Em tới căn nhà trọ của anh ta nghe người ta kế bên nói.
- Em tới đó làm gì ?
- Qua vụ tai nạn của chị Huyền , em muốn gặp anh ta để nói chuyện giữa...đàn ông với nhau.
- Nghĩa là sao ? Trúc hỏi.
- Ðấm cho anh ta mấy quả để anh ta biết thế nào là lễ độ.
Trúc tức cười quá , không ngờ Ðạt lại con nít đến như vậy.
- Em nhỏ xíu làm sao đánh lại ông Phan ?
- Chị lầm rồi , em đã là một cao thủ đai đen "Không thủ đạo" đấy chứ chẳng phải tầm thường đâu.
- Ủa , chứ không phải anh ta chờ đi xuất cảnh chính thức sao ? Bây giờ Huyền mới hỏi.
- Chuyện đó thì có trời mới biết được. Ðạt nói.
Huyền không hỏi thêm Ðạt về tình hình của Phan nữa. Có điều sự thất vọng không làm cho Huyền buồn và chán nản hơn mức độ mà cô phải chịu đựng.
- Ðó cũng là quy luật - Trúc nói - Thôi , ở đây đừng nên bàn về chuyện của anh ta nữa.
Ông bà Hoán sau tai nạn của Huyền cũng đã hoà thuận lại với nhau , bi kịch của gia đình vì thế đã không xảy ra. Hằng ngày bà Hoán ra cửa hàng , còn ông Hoán đi câu cá với mấy người bạn. Ðôi lúc Huyền nghĩ rằng nếu chẳng may cái chân cô không lành , bị tật suốt đời cũng sẽ là một giá đánh đổi vừa phải cho gia đình mình mà Huyền vui vẻ chấp nhận , không chút oán trách.
Ðạt bỗng nhìn Huyền nói :
- Xuống đây thấy chị Huyền vui em mới yên tâm. Hồi còn trong bệnh viện thấy chị khóc hoài em lo qúa.
- Sao Ðạt biết chị Huyền vui ? Trúc mỉm cười hỏi.
- Biết chứ.
- Vui , nhưng mà vui...muốn khóc - Huyền đùa.
- Nói thế chứ em biết chị chẳng bao giờ khóc nữa đâu , ngoại trừ khi nào cái chân bị đau.
Huyền nói :
- Chân đau chị cũng không thèm khóc.
- Thế thì...tuyệt vời - Ðạt khen.
Gần trưa Trúc và Ðạt ra về. Trúc chở Ðạt bằng xe đạp chạy loanh quanh mấy con đường có nhiều hàng me cổ thụ cho Ðạt ngắm màu lá me xanh non mà theo Ðạt bây giờ rất hiếm , vì hầu hết các con đường có me già đều bị bẻ nhánh để tránh tai nạn trong những lúc trời mưa giông.
Ðạt nói một cách lãng mạng :
- Em rất thích tỉnh lỵ của chị Trúc , nó không ồn ào phức tạp như Sài Gòn , lại có những con đường đẹp như trong tranh vẽ mùa thu.
Ðạt có khiếu văn chương đấy - Trúc cười.
- Chị cũng đừng quên em vừa giỏi toán mà cũng vừa giỏi văn đấy nhé.
- Thì Ðạt là một người...văn võ song toàn rồi , sẽ có nhiều cô "mê" lắm đấy ông mãnh ạ.
- Thôi , cho em xin hai chữ "Tình Yêu" nghĩ tới em đã...uể oải rồi.
- Chưa yêu ai sao uể oải ?
- Thấy chị Huyền em đã phát kinh rồi - Ðạt cười khúc khích - Còn chị thì sao , hả chị Trúc.
- Chị sống vui vẻ suốt đời.
- Nghĩa là sao ?
- Không yêu ai mà cũng không để cho ai yêu.
- Chà , tư duy mới của cuộc sống đấy hả ? Ðạt cười.
Chở Ðạt về tới nhà , Trúc mới nhớ hôm nay cô lãnh nhiệm vụ đi chợ. Nhìn đồng hồ , Trúc kêu lên :
- Thôi chết , Ðạt ở nhà chơi chị phải chạy ra chợ mua thức ăn về nấu cơm , quên mất rồi. Nhỏ Duyên đi học về mà không có cơm nó kêu réo dữ lắm.
- Hay là em cùng đi với chị ra chợ , chứ bắt em ngồi nhà chịu sao nổi ? Ðạt nói.
- Ừa , có Ðạt cũng tốt , xách giỏ dùm chị kẻo giờ này chợ đông lắm.
Ðạt cười :
- Em có một bà chị hết ý , lúc nào cũng sẵn sàng...sai bảo.
- Ai bảo , nhập gia thì...tùy tục ông mãnh ơi.
Lần này thì Trúc nhường nhiệm vụ chở cho Ðạt. Hai chị em trở lại mấy con đường cũ để ra chợ.
- Chiều nay chị phải đưa em ra bến xe đấy nhé - Ðạt dặn Trúc.
- Bộ không ở chơi vài ngày được sao mà cứ vằn vặc đòi về vậy ông tướng ?
- Em còn đi học nữa.
- Ðược rồi , - Trúc cười - Nếu chị Huyền đồng ý cho Ðạt về thì chị cũng để em về.
hoa lưu ly không về (phần 18)
Thẩm chở Thoi Tơ còn Tân chở Xuyến , bốn người rủ nhau tới thăm Huyền. Sau cơn mưa nhỏ , thành phố buổi tối mát rượi với những cơn gió từ hướng sông đưa đến. Tối nay Thoi Tơ mặc chiếc áo màu tím bình dị như bao lần , mái tóc của cô bay trong gió thơm mùi bồ kết mới gội ban chiều. Lâu lắm rồi Thoi Tơ mới đi chơi vào buổi tối và ngồi xe đạp của Thẩm.
Trong khi Tân chở Xuyến chạy bên cạnh , con đường dẫn tới nhà Huyền có những đoạn như chìm trong bóng tối. Xuyến la lên :
- Anh Tân coi chừng nghen , sụp ổ gà thì chết.
- Sẽ có thêm người vô nhà thương bó bột chân và được bạn bè đến thăm nữa chứ lo gì - Tân cười.
- Anh đừng óc nói ẩu , xui lắm chứ bộ.
- Cứ chạy theo anh Thẩm thì chắc ăn , khỏi lo sụp ổ gà - Thoi Tơ nói.
- Sao vậy ? - Xuyến hỏi.
- Anh Thẩm đã từng quen thuộc với con đường này , nhắm mắt chạy cũng không sao.
Biết Thoi Tơ mỉa mai , Thẩm cười không nói gì. Anh lặng lẽ đạp xe. Con đường chạy dưới hai hàng cây vào buổi tối không khí như lắng lại , lọc hết bụi bặm , nên hương hoa tỏa ngát , thơm ngọt ngào trong gió.
- Sao anh Thẩm lặng im thế ? - Xuyến cười hỏi.
- Ðường tối phải chú ý chứ không thôi lủi vào gốc cây thì khổ.
- Không sợ lủi vào người đi xe ngược chiều mà sợ lủi vào gốc cây - Xuyến hỏi.
- Bởi gốc cây không có mắt - Thẩm cười.
- Hôm nay Huyền đã đi đứng gì được chưa ? - Tân hỏi.
- Ði bằng cây nạng loanh quanh nhà thì được - Thẩm đáp.
- Huyền mà đi nạng chắc buồn cười lắm nhỉ ? - Xuyến hỏi lớn.
- Dù buồn cười cũng không nên... cười bất tử nghen nhỏ - Tân nói - Nên nhớ là Huyền rất tự ái và chúng ta phải tế nhị.
Bốn người đứng chờ trước cổng nhà Huyền , Thẩm gọi cửa và chờ đợi. Từ trong nhà chị Nhiên đi ra , nhìn thấy người quen chị mở cổng và vui vẻ mời vào. Thoi Tơ ít khi tới nhà Huyền nên cảm thấy lúng túng , cô đi bên cạnh Xuyến bằng những bước rụt rè để qua khoảng sân rộng mênh mông.
Chị Nhiên mời mọi người ngồi ở phòng khách. Một lúc sau Huyền kẹp cây nạng bước ra. Thoi Tơ là người đầu tiên chạy đến dìu Huyền tới ngồi xuống ghế.
- Huyền ngồi xuống đây đi - Thoi Tơ ái ngại nói.
Tuy mọi người đã biết trường hợp xảy ra tai nạn cho Huyền và hoàn cảnh của cô hiện tại , nhưng trước sự xuất hiện của Huyền với cây nạng gỗ và cái chân bó bột , không khí trong căn phòng cũng lắng lại cùng với sự xúc động chung. Ngay như Tân , người có tiếng là vui nhộn , đùa tếu mà cũng im lặng nhìn Huyền bằng ánh mắt ái ngại.
Chị Nhiên mang nước cho mọi người. Huyền gượng cười :
- Các bạn uống nước đi.
- Huyền có khoẻ không - Thẩm lên tiếng - Cái chân hôm nay thế nào ?
- Ðỡ nhiều , tuần sau em trở lên Sài Gòn cho bác sĩ khám lại.
Chỉ có Xuyến là người khá lâu không gặp Huyền , bây giờ gặp lại thấy Huyền thay đổi nhiều , nhất là sau vụ tai nạn làm cho Huyền xuống sắc , gầy héo như một chiếc lá. Xuyến xúc động nói :
- Thật là xui , phải không Huyền , tự nhiên đi lên Sài Gòn rồi bị tai nạn , đúng là chuyện chẳng ai ngờ tới.
- Nhưng mọi chuyện cũng đã qua rồi - Huyền cười gượng.
Tân uống một ngụm nước , anh nhìn Huyền cố nói một câu vui đùa cho không khí bớt ngột ngạt :
- Ðôi khi người ta cũng nên đi bằng cái chân giả để đo sự cân bằng của cơ thể xem như thế nào.
- Vậy thì anh Tân nên thử xem - Xuyến cười nói.
- Gì chứ thử chuyện này thì anh... chịu thua.
- Có hy vọng cái chân khi mở bột sẽ lành và bình thường trở lại không Huyền ? - Thoi Tơ hỏi.
- Cũng chưa biết được , tuần tới khám lại mới biết vì bác sĩ không nói gì cả.
- Mấy ông bác sĩ là vậy - Tân cười.
- Rồi thằng cha gây ra tai nạn cho Huyền có bị gì không ? - Xuyến hỏi một câu hết sức thực tế.
- Lỗi cũng do mình một phần , anh ta chỉ bồi thường tiền thuốc men.
Tân đùa :
- Cái đó cũng là một cách làm quen với các cô gái xinh đẹp của mấy anh có xe hơi. Huyền thử nghĩ xem có đúng không ?
- Sao anh vô duyên vậy. - Xuyến gắt - Chuyện tia nạn chết người mà anh làm như chuyện giỡn chơi vậy.
- Biết đâu được , ở đất Sài Gòn thì chuyện gì cũng đều có thể xảy ra.
- Anh Tân có vẻ... không ưa mấy người có xe du lịch quá nhỉ ?
Thẩm ngồi ngả đầu lên thành ghế , nãy giờ anh châm thuốc liên tục và hồi tưởng lại tất cả những gì đã xảy ra giữa anh và Huyền. Thẩm bồi hồi , sống với tâm trạng luôn biến chuyển của mình. Huyền cũng thế , ngồi trước mặt Thẩm , cô cũng hết sức bối rối , những chuyện đã qua giống như là cơn ác mộng người ta không muốn sống lại nhưng khốn khổ thay , cứ phải luôn luôn nhớ lại từng phút , từng giờ.
- Trúc có tới thăm Huyền thường không ? - Thoi Tơ hỏi.
- Ngày nào Trúc cũng ghé qua một lần - Huyền đáp - Có hôm ở chơi với Huyền cả ngày.
- Rất tiếc Thoi Tơ bận qua , nếu không cũng sẽ tới chơi với Huyền luôn , bởi vì mình biết mấy người nằm một chỗ thường rất buồn và cô đơn.
Thoi Tơ rất xúc động trước tình cảm của Huyền hiện tại , cô thốt lên câu nói vừa rồi hết sức chân thành. Trước đây Thoi Tơ không thích tính cách của Huyền nhưng lòng cô vốn đôn hậu và dễ tha thứ. Sau tai nạn của Huyền , Thoi Tơ thấy thương Huyền nhiều hơn là giận.
- Thoi Tơ còn bán ngoài chợ không ? - Huyền hỏi.
- Vẫn còn.
- KHi nào cái chân lành và may mắn đi lại được bình thường như xưa Huyền sẽ rủ Trúc ra chỗ Thoi Tơ bán , chắc bọn mình có nhiều chuyện để tâm sự.
- Thế nào Huyền cũng sẽ bình phục như xưa mà - Thoi Tơ an ủi.
- Mọi chuyện đều do... may rủi , khó mà nói trước được đâu Thoi Tơ ạ - Huyền cười héo hắt.
Từ nhà Huyền ra về , Tân đề nghị :
- Tới quán của Xuyến uống cà phê.
Thoi Tơ véo vào hông Thẩm nói nhỏ :
- Ðừng đi theo Tân , em cần nói chuyện riêng với anh ở một nơi khác.
Thẩm đành đưa tay vẫy chào Tân , anh cười nói :
- Thôi , mình phải đưa Thoi Tơ về ? - Tân ngạc nhiên.
- Sáng mai em phải ra ngoài cửa biển rồi.
- Như thế thì chia tay vậy...
Thế là Thẩm chở Thoi Tơ đi về một hướng còn Tân chở Xuyến rẽ về một hướng khác. Ði được một lúc Thẩm hỏi :
- Ði đâu đây cô bé ?
- Tùy anh - Thoi Tơ đáp.
- Không về nhà sao ?
- Tối nay em muốn đi chơi với anh thật khuya rồi về ngủ , sáng mai em đi sớm - Thoi Tơ nói.
- Ði đâu ? - Thẩm ngạc nhiên.
- Ra ngoài biển thăm ba má em chứ đi đâu.
- Em nói thật à ?
- Chứ em nói đùa bao giờ ? - Thoi Tơ cười nhẹ.
Ðã nói như vậy tức là Thoi Tơ không đùa , Thẩm hiểu tánh Thoi Tơ trước giờ. Nhưng trước quyết định quá bất ngờ của Thoi Tơ tối nay làm cho Thẩm hoang mang.
- Em lạ lắm , có những quyết định bất ngờ , khó hiểu.
- Em vẫn bình thường vậy thôi - Thoi Tơ cười - Chỉ có anh mới khó hiểu.
- Có chuyện gì cần thiết mà em phải đi bất ngờ như vậy ? - Thẩm hỏi.
- Dĩ nhiên cần thiết em mới đi , chứ bộ anh tưởng em khùng sao , từ đây ra đó xa lắm , lại mưa bão bất thường không phải không nguy hiểm.
- Biết vậy mà vẫn đi ? - Thẩm trách.
- Ở nhà em không chịu nổi :
Thẩm đưa Thoi Tơ tới quán cà phê mà lần đầu tiên khi tới ở trọ nhà chô Thẩm đã đưa cô tới. Ðó là một ngôi quán luôn luôn vắng khách của vợ chồng một người giáo viên già về hưu , cà phê rất ngon , quán có vườn cây và hoàn toàn yên tĩnh. Hình như vợ chồng ông giáo viên hưu trí này bán cà phê cho vui chứ không nhất thiết vì sinh kế. Vợ chồng ông rất hiếu khách , nhất là khách quen.
Khi dựng xe đạp dựa vào một chậu kiểng , Thẩm hỏi Thoi Tơ :
- Nhỏ còn nhớ ngôi quán này không ?
- Bộ anh tưởng em là con người dễ quên lắm hả ? - Thoi Tơ trách.
- Biết đâu được - Thẩm cười.
Bác Năm Răng - Tên của ông giáo chủ quán tiến ra từ một chiếc ghế xích đu khuất trong bóng tối vui vẻ nói :
- Chà , lâu quá mơ"i thấy cô cậu ghé đây uống nước.
Thẩm và Thoi Tơ ngồi xuống chiếc ghế đá lạnh tanh. Anh nhìn bác Năm Răng nói :
- Tụi cháu bận học thi. Sao quán vẫn... vắng vẻ như xưa vậy bác ?
- Thì hồi nào tới giờ vẫn vậy. Quán này chỉ chờ khách quen - Bác Năm Răng cười hóm hém - Cô cậu uống gì ?
- Bác cho cháu hai ly cà phê đen - Thoi Tơ nói - Và không bỏ đường.
- Sao lạ vậy , bình thường nhỏ có uống cà phê đâu , lại còn không bỏ đường thì đắng chết , làm sao nhỏ uống ?
- Kệ em.
Thẩm cười trước tính bướng bỉnh của Thoi Tơ , tốt nhất là đừng cản trở ý thích của cô. Lâu lâu thấy Thoi Tơ đòi uống cà phê Thẩm cũng thấy thú vị.
- Nhỏ quyết định đêm nay không ngủ hả ?
- Anh lầm rồi , em uống cà phê đen không bỏ đường lại rất ngủ dễ.
Thẩm châm điếu thuốc , anh rít mấy hơi và nhìn quanh ngôi quán. Vẫn những chậu kiểng , những cây mai cây sứ già cỗi , những tán mận im lìm , cây khế trổ bông về đêm thơm thơm. Vẫn những chiếc băng đá dài , những cái bàn thấp. Quán không có gì thay đổi. Thẩm để ý mãi trong góc xa có một cặp tình nhân đang ngồi. Ðó là những người khách hiếm hoi của quán.
Ông chủ quán già hiếu khách và vui tánh mang ra hai ly cà phê phin nóng hổi đặt trên bàn rồi lặng lẽ rút lui về vị trí của mình , đó là chiếc ghế xích đu trong bóng tối , dưới một tán mận.
- Em thương Huyền quá - Thoi Tơ nhịp cái muỗng nhỏ trên mặt bàn nói - Nếu rủi Huyền bị tật vĩnh viễn thì sao ?
- Phải chịu vậy chứ biết làm sao bây giờ , có những việc mà mình hoàn toàn bất lực.
- Em hỏi thật , anh còn... thương Huyền không ?
Câu hỏi bất ngờ của Thoi Tơ làm cho Thẩm lúng túng. Anh rít thuốc liên tục và thở ra những ngụm khói.
Thoi Tơ cười nhẹ :
- Em biết hỏi như vậy anh khó trả lời , nhưng không hiểu sao tối nay em lại muốn biết chuyện ấy ghê lắm.
- Thương là thế nào ? - Thẩm hỏi.
- Anh đừng có làm bộ nữa , em không còn trẻ con nữa đâu , mặc dù lúc nào anh cũng gọi em là nhỏ này nhỏ nọ.
- Anh thương Huyền như thương em vậy thôi Thoi Tơ ạ - Lâu lắm Thẩm mới nói được.
- Không , em không thích anh nói như vậy.
- Trước đây thì có , anh thương Huyền ghê gớm nhưng Huyền lại không thật lòng với anh , chỉ xem anh như một trò đùa.
- Còn bây giờ ?
- Anh cũng thương Huyền như thế nhưng không phải tình thương ấy. Em đừng bắt anh phải trả lời rõ ràng.
Thoi Tơ cười :
- Em có bắt buộc anh điều gì đâu ?
- Tuy em không bắt buộc , nhưng chẳng khác gì ép anh trả lời - Thẩm khổ sở - Thôi cô bé ơi , cho anh xin đi , bây giờ kông phải nói chuyện ấy đâu , uống cà phê đi , kẻo nguội hết rồi kìa.
Thế là Thẩm thoát nạn , anh bỏ đường vào ly cà phê của mình và quậy đều. Thẩm ngạc nhiên vô cùng khi thấy Thoi Tơ uống từng ngụm cà phê đen không đường.
- Có đắng lắm không ? - Thẩm hỏi.
- Tất nhiên là đắng - Thoi Tơ cười - Nhưng đôi khi trong cái đắng cũng có vị ngọt ngào.
- Tối nay nhỏ thật khó hiểu.
Thoi Tơ cười , kể từ giờ phút đó cô hoàn toàn im lặng ngồi nhìn vào bóng tối. Thẩm
cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Thoi Tơ dưới gầm bàn , cô giật thót người như bị điện giật rồi rụt tay về.
- Sao lần này anh chẳng muốn cho em đi ra biển tí nào , có một điều gì đó khiến anh lo ngại - Thẩm nói.
Thoi Tơ vẫn im lặng. Một lúc Thẩm nhìn vào mắt Thoi Tơ , anh bàng hoàng vì thấy đôi mắt cô đỏ hoe , long lanh hai giọt nước mắt. Thoi Tơ khóc không thành tiếng.
Thoi Tơ đi hôm trước , hôm sau trời bắt đầu mưa và rồi người của xóm Ðáy bảo nhau là cơn bão lớn đổ về làm cho con sông gầm lên bằng những đợt sóng dữ dội. Cây cóc già trong sân nhà Thoi Tơ rụng lá ào ào như thể muốn bật cả gốc.
Trong cơn mưa giói tơi bời như thế Tân đội áo mưa đến. Nó rủ Thẩm đi uống cà phê.
- Bộ mày điên à , mưa gió thế này mà đi đâu ?
- Chứ ở nhà làm gì ? - Tân cười - Mày học bài cũng không được đâu Thẩm ơi.
- Chứ tới quán cà phê làm gì ?
- Nhâm nhi cà phê , nhìn mưa bão ngoài đường vẫn thú vị hơn ở nhà.
- Tao đang lo sốt vó đây - Thẩm thay quần áo và nói.
- Lo gì ?
- Thoi Tơ đang ở ngoài biển , mưa bão thế này...
Tân cười giòn :
- Mày khéo lo xa , Thoi Tơ là con nhà dân chài , chẳng mưa bão gì động chạm đến Thoi Tơ nổi đâu. Có lo là lo cho mày , nắng hổng ưa mà mưa cũng... cảm cúm.
Thẩm thở ra :
- Lần này sao tao lo quá.
- Thôi , đi uống cà phê sẽ hết lo , mày ngồi ở nhà một mình trong tình trạng như thế này mà không lo sao được - Tân cười - Mày yêu Thoi Tơ đết sốt ruột như vậy sao ?
- Không biết.
Thẩm khoá cửa nhà lại , khoác vội chiếc áo mưa và leo lên Tân cho chở. Chiếc xe đạp cà tàng của Tân như cố sức chống chọi với mưa gió. Tân vừa đạp xe vừa vuốt nước mưa lạnh buốt vả vào mặt , nhiều lúc chiếc xe đạp khựng lại trước sức gió thổi mạnh nhưng rồi Tân nhỏm người lên khỏi yên xe , nhấn bàn đạp cho chiếc xe lướt tới.
Quán của Xuyến không có người khách nào. Thấy Tân và Thẩm đội mưa gió tới , Xuyến ngạc nhiên tròn mắt ra nhìn. Tân ném chiếc áo mưa vắt trên thành thế lấy khăn mù soa lau mặt , lau tóc cười :
- Thấy tụi này nhiệt tình với quán của Xuyến chưa. Mưa gió vần tới như thường.
- Các anh làm em bất ngờ quá. Mưa gió quán vắng teo. Anh Tân anh Thẩm uống gì ?
- Cà phê đen số một , còn phải hỏi chi nữa ?
- Còn anh Thẩm ?
- Cũng vậy.
Thẩm cởi áo mưa máng trên cây đinh ở góc tường , anh lạnh run , ngồi thu hai tay vào lòng chờ Tân chuyền cho điếu thuốc. Tân nhìn Thẩm bật cười.
- Mày lạnh à ?
- Lạnh quá , đúng là điên mới đi uống cà phê lúc mưa gió thế này.
- Thôi đừng có ca cẩm nữa , có lạnh chạy vào sau bếp mà hơ cho ấm.
Nhưng Thẩm ngồi thu lu trong ghế rít mấy hơi thuốc. Anh nhìn mưa giăng kín bầu trời trước cửa quán. Xuyến mang hai ly cà phê phin đặt trên bàn.
Xuyến nhìn Thẩm cười hỏi :
- Bộ anh Thẩm lạnh lắm sao mà run như con thằn lằn vậy ?
- Bếp của Xuyến có lửa không cho nó vào hơ với...
- Bếp lúc nào cũng có lửa , em đang nấu nước sôi mà anh Thẩm lạnh thì vào hơ cho ấm kẻo bị cảm nữa đấy.
- Nhà có ai không ? - Thẩm hỏi.
- KHông có ai hết , anh cứ tự nhiên.
Thẩm chạy ra sau bếp đưa hai bàn tay lạnh cóng ra trước ngọn lửa , anh áp hai bàn tay lên mặt , hơi nóng chuyền nhanh vào cơ thể thật dễ chịu. Một lúc Thẩm hết lạnh , tóc cũng đã khô nên trở lên nàh. Ly cà phê nguội ngắt , nhưng uống lại thấy ngon tuyệt.
- Trời như thế này là bão lớn rồi - Tân chép miệng nói.
- Báo đăng tin có bão mà , mưa gió hoài buồn thấy mồ - Xuyến than thở. Thẩm hỏi :
- Sao không mở nhạc vậy Xuyến ?
- Mưa gió đã não nề , nghe nhạc nữa chắc em tự tử quá.
- Cứ mở đi , không nghe thì để anh nghe cho , - Tân cười - Bảo đảm anh không bao giờ chán đời đến độ muốn tự tử đâu.
Xuyến đi mở nhạc , nhưng dù có vặn lớn đến đâu tiếng nhạc cũng bị tiếng mưa át hết , nghe không rõ. Thẩm uống từng ngụm cà phê , qua màn khói thuốc chờn vờn trước mặt Thẩm hình dung ra Thoi Tơ trên một chiếc thuyền giờ này đang ở ngoài cửa biển , chiếc thuyền đang lặn hụp giữa những đợt sóng lớn như sắp chìm nghỉm. Thẩm thấy hồi hộp và lo lắng lạ lùng.
- Anh Thẩm đang nghĩ gì mà thừ người ra vậy ? Xuyến hỏi :
- Nó đang lo lắng cho Thoi Tơ - Tân cười :
- Thoi Tơ bệnh à ?
- Không , Thoi Tơ đã ra ngoài biển hai hôm rồi.
- Eo ơi , sao nhỏ dấy gan vậy , mưa bão kinh hồn thế này ra đó làm chi ?
- Thoi Tơ ra biển một hôm thì có bão , mong rằng sẽ chẳng có việc gì xảy ra cho Thoi Tơ - Thẩm nói :
- Anh Thẩm lo lắm à ? Xuyến cười :
- Khỏi phải nói - Tân háy mắt.
Xuyến đứng lên đi thay cuộn băng khác , lần này bản nhạc nghe rõ hơn. Vẫn giọng cô ca sĩ quen thuộc với bài "Em Ðến Thăm Anh Một Chiều Mưa".
- Bài này anh Tân rất thích , đúng không ? - Xuyến cười nói :
- Nhưng chẳng có ai đến thăm , thành ra anh phải đi tới quán em uống cà phê cho đỡ buồn.
- Nghe anh nói mà tội nghiệp.
- Tội thì lấy cho anh gói thuốc nữa đi cô bé - Tân cười.
Khui bao thuốc mới , Tân chìa cho Thẩm một điếu , Thẩm lắc đầu. Bây giờ trong quán có thêm hai người khách vừa bước vào , họ có lẽ là một cặp tình nhân đi giữa đường bị mưa , cả hai đều ướt. Cô gái thả mái tóc dài của mình ra sau thành ghế để hong cho khô. Thẩm nhớ tới mái tóc dài óng mượt của Thoi Tơ khi ngồi bên anh đêm nào ở quán cà phê vắng. Mái tóc thơm hương bồ kế dịu dàng.
Tân hút thuốc và nhả khói ra thành vòng tròn một cách điệu nghệ. Nó nhìn Thẩm hỏi :
- Tới đâu rồi ?
- Nghĩa là sao ? - Thẩm ngạc nhiên :
Tân cười :
- Nghĩa là nãy giờ mày đã ra tới ngoài biển để gặp Thoi Tơ chưa ?
Thay vì nổi nóng vì câu nói đùa vô duyên và không phải lúc của Tân , Thẩm lại bật cười :
- Tao đang thấy một con thuyền giữa mưa bão , chắc là một giấc mơ khi mình đang thức.
- Có Thoi Tơ trên đó không ?
- Không thấy.
- Vậy Thoi Tơ đã lên bờ rồi - Tân cười.
Xuyến ngạc nhiên trước câu chuyện không đầu đuôi của Tân và Thẩm. Cô hỏi :
- Hai anh đang nói gì vậy ?
- Nói về giấc mơ - Tân đáp :
- Tưởng gì , em ngủ thường hay nằm mơ lắm đấy.
- Chắc các cô gái thường mơ thấy giấc mơ đẹp ?
- Không có đâu , nhiều lúc cũng thấy toàn là ác mộng không à.
Câu chuyện trở nên tẻ nhạt giữa tiếng mưa ồn ào. Thẩm thầm trách Tân tại sao lại "hành hạ " mình đến như vậy. Ly cà phê làm cho Thẩm thêm sốt ruột.
Tân và Thẩm lại dầm mưa đèo nhau về nhà. Khi đẩy cánh cửa nặng nề để bước vào nhà lòng Thẩm chợt se lại trước sự trống vắng hoang lạnh của ngôi nhà không có bóng dáng Thoi Tơ. Nếu có cô bé ở nhà , giờ này trong căn bếp nhỏ đã có ánh lửa và chỉ trong chốc lát bữa cơm nóng sốt được dọn lên , Thẩm và Thoi Tơ vừa ăn vừa trêu đùa nhau , căn nhà rộn lên tiếng cười.
- Trưa nay mày nhịn đói à ? - Tân nhìn căn bếp lạnh tanh hỏi :
- Một mình tao chả biết nấu nướng , nhịn đói luôn.
- Hay là lại nhà tao ăn cơm ?
- Thôi , thà nhịn đói sướng hơn phải đi ngoài mưa gió một lần nữa để tới nhà mày.
- Muốn ăn phải lăn vào bếp chứ - Tân cười - Nếu vậy tao về thôi.
Tân đẩy chiếc xe đạp lớn trớn và phóng lên ngồi trên yên , thoáng một cái Tân đã mất hút vào trong màn mưa. Thẩm đóng cửa lại và bước lên cầu thang. Ngôi nhà trống trải đến những bức chân vang nhẹ lên những bậc thang gồ nghe cũng buồn bã làm sao.
Căn gác tối nhờ nhờ nhưng Thẩm không bật đèn , anh mở cánh cửa sổ và nhìn ra mặt sông mờ đục. Những lượn sóng sủi bọt trắng gầm thét như trút tất cả sự giận dữ vào bờ đá. Các tia chớp sáng loé màu thép thỉnh thoảng xé ngang bầu trời tạo cho thiên nhiên cái vẻ đe doa. ghê rợn. Giờ này Thoi Tơ đang ở đâu trên biển khơi.
Thẩm đóng cánh cửa sổ lại và buồn bã dựa vào bức tường lạnh giá , anh nhìn quanh căn gác trống trải , hồi tưởng lại những ngày đau ốm vừa qua , cũng trên căn gác này , chỗ nằm này chính bàn tay mềm mại , mát rượi của Thoi Tơ đặt trên vầng trán nóng như lửa của Thẩm. Gương mặt hiền dịu của Thoi Tơ với đôi mắt đầy lo âu nhìn anh. Bây giờ đôi mắt ấy ở đâu trên mặt biển ngàn trùng ?
Thẩm với tay lấy cây đàn ghi ta treo trên vách. Cây đàn cũ kỹ bỏ lâu không đụng đến chùng dây , Thẩm lên dây lại và khảy nhè nhẹ. Lạ lùng thay đó là âm điệu của bài hát Thoi Tơ rất ưa thích , cô bé vẫn bắt Thẩm hát trong mỗi cơn mưa. Lòng Thẩm thật xa xăm , như muốn gởi theo mưa bão ngàn trùng những câu hát mịt mù đến với Thoi Tơ.
"Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cô?
Dài tay em mấy thủa mắt xanh xao
Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ..."
hoa lưu ly không về (phần cuối)
Buổi chiều Thẩm đang ngồi học bài thì Trúc tới , cơn bão đã tàn nhưng mưa vẫn còn lay bay , Trúc đứng giũ áo mưa dưới chân cầu thang , tóc của cô bị ướt và gương mặt Trúc trắng xánh. Tuy nhiên Trúc cười thật tươi hỏi :
- Anh Thẩm biết tin gì chưa ?
- Mấy hôm nay mưa bão đầy trời , anh giam mình trên căn gác này đâu có đi ra ngoài mà biết ? Thẩm hỏi.
- Huyền đi Sài Gòn về rồi , rất may mắn , bác sĩ đã mở bột và cái chân của Huyền sẽ bình thường như xưa. Bây giờ anh tới thăm Huyền không ?
- Ði với Trúc à ? Thẩm hỏi.
- Anh chở em đi , có bận gì không ?
- Chờ anh một chút.
Thẩm khóa cửa nhà và chở Trúc ra đường. Trời se se lạnh và mờ đục. Những hạt mưa rắc nhẹ lên vai áo , nếu không có nỗi lo về Thoi Tơ thì thời tiết như thế này đối với Thẩm rất thú vị biết bao.
- Vẫn không có tin tức gì của Thoi Tơ à ? Trúc hỏi :
- Không , anh đang sốt ruột. Hy vọng trời hết mưa Thoi Tơ sẽ về tới - Thẩm nói như tự an ủi mình.
- Lần này về anh đừng cho Thoi Tơ đi biển nữa.
- Làm sao anh ngăn được khi Thoi Tơ bảo là đi thăm ba má cô ấy.
- Lâu nay ba má Thoi Tơ không về trong này à ?
- Hai vợ chồng bác ấy ở luôn ngoài biển.
- Thoi Tơ thật tội nghiệp.
Hôm nay nhà Huyền có không khí khác hẳn , chị Nhiên mở cửa cho Thẩm và Trúc với nụ cười thật tươi.
- Huyền vừa mới nhắc Trúc đó - Chị Nhiên nói :
- Huyền ngủ hay thức vậy chị Nhiên - Trúc hỏi :
- Cô ấy đang nghe nhạc trong phòng khách.
Thẩm và Trúc bước vào , Huyền đang ngồi trong ghế sa lông chợt ngẩng lên. Niềm vui làm cho người ta đổi khác một cách nhanh chóng. Huyền không còn vẻ héo úa và buồn phiền trước đây nữa , cô lộng lẫy trong bộ quần áo kiểu mặc nhà mà xanh nhẹ có chấm trắng , mái tóc dài óng ả thả xuống vai , gương mặt hồng hào rạng rỡ.
- Thẩm đến chia vui với Huyền đấy. Trúc cười.
Thẩm ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Huyền. Anh châm thuốc hút và nói :
- Nghe Trúc bảo cái chân Huyền không sao cả anh rất mừng.
Huyền xúc động nói :
- Khi bác sĩ mở bột và khám lại em rất lo lắng. Chụp phim xong , bác sĩ báo kết quả eem mừng muốn khóc được. Ðúng là như một giấc mơ.
- Như vậy là Huyền phải tổ chức ăn mừng mới được - Trúc ôm vai Huyền nói.
- Cũng định đấy chứ , chủ nhật tới nhằm sinh nhật của Huyền sẽ tổ chức luôn một lần. Huyền nói.
- Hay lắm - Trúc reo lên - Mời đông đủ bạn bè tới dự nghen !
- Tất nhiên rồi.
Huyền đứng lên , tay cầm lấy cây nạng dựng bên cạnh. Cô chống nạng và bước loanh quanh trong phòng. Huyền đứng lại ở một góc xa và vui vẻ cười như một đứa trẻ con lần đầu tiên mới biết đi.
- Huyền đi nạng có thấy khó khăn lắm không ? Thẩm ái ngại hỏi :
- Lúc đầu thật là khổ , nhưng bây giờ thì quen rồi. Khi cái chân thật sự lành em sẽ bỏ nạng và tập đi - Huyền ngượng ngùng cười. - Giống như một đứa trẻ vậy.
Trúc đùa :
- Huyền đi nạng coi cũng...có duyên lắm đấy , nên mời ông thợ chụp hình tới chụp một "pô" để làm kỉ niệm kẻo sau này quên ngày tháng đáng nhớ này.
- Làm sao mà quên được - Huyền cười - Chắc chăn' sẽ nhớ tới chết thôi. Thẩm dụi mẩu thuốc vào cái gạt tàn , qua cánh cửa sổ màu xanh , cơn mưa nhẹ vẫn đan những sợi mỏng bên ngoài.
- Anh Thẩm và Trúc uống nước nhé. Huyền hỏi.
- Trời lạnh thấy mồ mà uống nước gì ? Trúc nói.
- Hay là uống cà phê nóng ?
- Ðược đấy , bây giờ mà có tách cà phê đen thì tuyệt.
- Chờ một chút sẽ có ngay , chính tay em pha cho anh Thẩm uống. Huyền cười.
- Nhưng cái chân của Huyền như vậy thì làm sao ? Thẩm lắc đầu - Nhờ chị Nhiên đi.
- Không sao đâu , em tự pha thi mới ngon được. Còn cái chân của em hả ? Huyền cười - Nếu bây giờ anh rủ em đi chơi phố em cũng có thể đi được như thường.
Huyền háy mắt cười và chống cây nạng bước ra nhà sau. Thẩm và Trúc im lặng lắng nghe tiếng nhác phát ra từ chiếc máy cassette để trên đầu kệ sách kê sát tường. Những bài hát Pháp lời Việt rất quen thuộc nhưng nghe lúc nào cũng thấy hay.
- Huyền có mấy bài hát hay quá. Trúc khen.
- Trúc thích những bài hát này nữa à ? Thẩm hỏi.
- Thích chứ , hôm nào em phải nhờ nhỏ Huyền thâu lại mới được.
Chị Nhiên bưng lên ba ly cà phê thơm ngát. Chị cười nói :
- Của cô Huyền pha đấy , cà phê đặc biệt chính gốc Di Linh đó nghen.
- Huyền đâu rồi chị ? Trúc hỏi.
- Cô ấy lên bây giờ.
Huyền xuất hiện sau lưng chị Nhiên , mái tóc dài của Huyền được tết nhánh và buộc bằng hai mảnh vải màu tím. Huyền cười nói :
- Mình bưng không được , nên phải nhờ chị Nhiên.
- Như vậy cũng là giỏi lắm rồi. Trúc cười.
- Uống cà phê thử xem có ngon không ?
- Chắc chắn là phải ngon hơn quán của nhỏ Xuyến , cà phê ở đâu đấy Huyền ? Thẩm hỏi.
Huyền nheo mắt hỏi :
- Em đố anh Thẩm đấy ?
- Vậy thì anh chịu thua.
- Anh uống cà phê đi rồi mới nói được , chưa uống làm sao biết cà phê ở đâu ? Huyền cười.
- Anh Thẩm khôn qúa , chưa nói đã chịu thua - Trúc háy mắt.
- Thà chịu thua còn hơn nói trật.
Thẩm nhấp một ngụm cà phê , lúc nãy chị Nhiên bảo là cà phê Di Linh , dĩ nhiên nó không từ Di Linh...bay về đây được. Nghĩa là do Huyền mua từ chuyến đi Ðà Lạt vừa qua. Thẩm nhìn Huyền bảo :
- Em mua trong chuyến đi Ðà Lạt vừa rồi phải không ? Huyền gật đầu.
- Lẽ ra , nó là quà của anh , em định mang đếnnhà nhưng lúc đó thấy anh...thù ghét em thậm tệ nên thôi. Bây giờ em mang ra pha cho anh uống đấy.
- Như vậy là Trúc được....ăn theo , phải không ?
- Không , Trúc cũng có phần quà , nhưng hồi đó hình như Trúc...ghét Huyền thậm tệ nên hôm nay cho uống chung - Huyền cười.
Tuy chỉ là một cáh nói , nhưng Huyền ngụ ý bài giải một vấn đề nặng nề đã xảy ra và còn đè nặng trong tâm trí của Thẩm. Anh rít một hơi thuốc dài , thở khói , lòng Thẩm nhẹ tênh như những chiếc bóng mưa ngoài kia.
- Anh thấy cà phê thế nào , phát biểu cảm tưởng đi chứ. Trúc cười.
- Rất ngon.
- Rất ngon thôi sao , còn phải nói thêm là rất "đậm đà". Trúc háy mắt.
Thẩm cười , anh hiểu rằng Trúc vừa nói một câu đầy ngụ ý. Huyền cũng nhấp từng ngụm cà phê nhỏ , đột nhiên sự im lặng đè nặng trong căn phòng lạnh gía , Huyền nhìn ra ngoài trời mưa , đôi mắt cô vốn đã u buồn , sâu thẳm giờ càng xa vắng thêm hơn. Thẩm không biết Huyền đang nghĩ gì trong giây phút này.
- Khi nào mời bạn bè tới dự sinh nhật Trúc sẽ tình nguyện đi mời giúp cho. Trúc nói.
- Chắc chắn phải nhờ Trúc rồi - Huyền cười - Anh Thẩm nhớ tới dự nhé ?
- Nếu không có gì trở ngại. Thẩm cười.
- Thôi bây giờ Huyền nghỉ đi , cho cái chân mau lành , tụi này về.
Huyền đi nạng , tiễn Thẩm và Trúc ra cổng , nụ cười của Huyền khuất sau giàn hoa giấy mà những chùm hoa đỏ thẩm đã mờ nhạt trong màn mưa.
- Như vậy là mừng cho Huyền - Trúc nói sau lưng Thẩm.
- Trúc có nghĩ rằng sau một tai nạn nào đó con người ta như sống lại bằng một cuộc đời khác không ? Thẩm hỏi.
- Có thể lắm.
- Huyền bây giờ thay đổi nhiều qúa.
- Thay đổi đáng mừng hay đáng buồn vậy anh Thẩm. Trúc cười hỏi.
- Tất nhiên là đáng mừng. Với trường hợp của Huyền anh thấy tai nạn vừa qua là một điều...may mắn , dĩ nhiên cho riêng bản thân Huyền.
- Tai nạn là một điều...may mắn , anh nói chuyện gì lạ thế ?
- Không lạ đâu cô bé ạ , với người này nó là sự rủi ro , nhưng với người khác có thể là một điều may mắn , biết đâu được.
- Vậy nếu bây giờ anh gặp tai nạn thì sao , rủi ro hay may mắn ? Trúc hỏi.
- Chưa biết.
- Anh khôn qúa hà. Trúc cười khúc khích sau lưng Thẩm. Tới dưới chân cầu Thẩm dừng xe lại và nhảy xuống trao xe cho Trúc , anh nói :
- Thôi tới đây được rồi , anh muốn đi bộ về nhà.
- Anh không sợ bị cảm nữa sao ?
- Cảm cũng là...1 tai nạn , biết đâu tai nạn lại là một điều may mắn. Thẩm cười.
Trúc lườm Thẩm và quay xe trở lại. Anh đi lên cầu và dừng lại nhìn xuống dòng nước đục đang chảy xiết phía dưới , vẫn những cánh hoa không tên màu tím đỏ lặn chìm trong những lượn sóng và không biết trôi về đâu. Gió rất lạnh tạt vào mặt Thẩm. Có một người câu cá neo ghe trong tán cây cổ thụ gie ra mặt sông , ông ta ngồi bất động như một pho tượng trên mặt nước.
Thẩm và Trúc ngồi trên chiếc băng dài kê dưới gốc mận. Khu vườn nhà Trúc thật yên tĩnh , thỉnh thoảng mới có một cơn gió từ hướng sông đưa về làm xao xác mấy tán lá vẫn khuất chìm trong bóng tối.
Thẩm rít dài một hơi thuốc , anh búng mẩu thuốc tàn xuống cỏ nhìn Trúc hỏi :
- Hôm sinh nhật Huyền có đông đủ bạn bè chứ ?
- Ðông đủ , chỉ thiếu một mình anh. Trúc đáp.
- Vui không ?
- Rất vui.
- Lúc đó anh đang ở ngoài cửa biển.
Trúc thở dài :
- Thật em không thể ngờ Thoi Tơ lại chết như vậy. Lẽ ra nhỏ ấy phải được sung sướng , hạnh phúc.
- Những người được chúng ta thương mến , quí trọng phần nhiều đều bất hạnh. Bây giờ anh mới hiểu khi người thân yêu của mình không còn nữa mới quí biết chừng nào. Anh đã làm Thoi Tơ buồn nhiều , bây giờ hối hận cũng đã muộn.
- Em sẽ báo với bạn bè tới chia buồn cùng ba má Thoi Tơ. Còn anh sẽ sống ra sao ?
- Có lẽ anh sẽ tìm một chỗ trọ khác , nhưng bây giờ thì chưa đi được đâu , anh không nỡ bỏ ba má Thoi Tơ trong căn nhà trống rỗng nhưng đầy nỗi buồn đó.
- Huyền đã đi học lại rồi , anh có cho Huyền biết tin chưa ? Trúc nhìn Thẩm hỏi.
- Từ khi về đất liền đến nay anh không đi đâu nên cũng không cho Huyền hay được.
- Không cho Huyền biết tin hay không muốn tới ?
- Em nói gì vậy ? Thẩm ngạc nhiên.
- Em biết tâm lý của anh hiện nay rất phức tạp - Trúc cười nhẹ - Nhưng điều đó cũng dễ hiểu thôi.
- Anh với Huyền bây giờ còn gì nữa đâu , ngoài một tình bạn cảm thông nhau qua những biến cố xảy ra ?
- Anh sẽ tiếp tục giúp đỡ Huyền chứ ? Trúc hỏi.
- Huyền cần gì ở anh mà giúp đỡ ?
- Sau tai nạn , Huyền học rất kém , sợ rằng sẽ theo không kịp chương trình. Chắc chắn Huyền cần anh dạy kèm.
- Chuyện ấy thì anh sẵn sàng , nhưng để sau này anh ổn định chỗ ở rồi sẽ tính - Thẩm nói.
- Tại sao anh lại rời khỏi nhà của Thoi Tơ ?
- Biết làm sao được khi anh không thể sống ở đó mà hình ảnh Thoi Tơ cứ đè nặng lên tâm trí. Anh đi khỏi đó để lãng quên dần.
Trúc cười :
- Em sợ rằng anh không quên được đâu.
- Thì cũng cố gắng mà chịu đựng - Thẩm buồn rầu nói.
- Hay là anh tới ở với anh Tân ?
- Không được đâu , nhà của Tân đông người. Thẩm nói. Em yên chí , thế nào rồi anh cũng sẽ tìm ra thôi , trước mắt có lẽ anh sẽ về quê một thời gian ngắn , độ một tuần lễ.
Thẩm đứng lên và từ giã Trúc ra về. Trúc theo Thẩm ra đường và hỏi :
- Bao giờ anh đi ?
- Hai hôm nữa.
- Liệu xin phép được không ?
- Chắc chắn là được , anh sẽ có cách nói - Thẩm cười nhẹ.
- Nếu như Trúc và Huyền muốn tháp tùng anh thì sao ?
- Không được đâu , anh muốn đi một mình.
- Em biết anh về đó một mình sẽ buồn lắm , ngày nào cũng nhìn thấy biển , nghe sóng biển khua vào bờ đá làm sao anh chịu nổi ?
- Có những thứ hạnh phúc không chia sớt cho người khác , đó là hạnh phúc được cô đơn , Trúc ạ.
Trúc lặng lẽ nhìn Thẩm , cô không nói gì. Thẩm vội vã phóng xe đi chỉ sợ Trúc gọi lại. Con đường buổi tối thật im vắng , Thẩm đạp xe chậm lại và quay về hướng bờ sông. Thẩm muốn tới rủ Tân ra ngồi quán , nhưng cuối cùng anh đổi ý. Trong giờ phút này anh chỉ muốn ngồi một mình.
Quán vắng người , Thẩm đi tới chiếc bàn trong cùng kê sát cửa sổ , từ đó có thể nhìn ra dòng sông phía dưới.
- Anh uống gì ? Người phục vụ trong quán tới sau lưng Thẩm hỏi.
- Một cà phê đen.
Ly cà phê phin được đặt trước mặt Thẩm , mùi cà phê thơm thơm , quyến rũ. Cũng chiếc bàn này , một hôm nào đó Thẩm và Thoi Tơ đã ngồi. Ðợi cho cà phê xuống hết trong chiếc tách bằng sứ màu gan gà , Thẩm cho đường vào và dùng chiếc muỗng nhỏ quậy đều. Thẩm nhấp một ngụm cà phê và ngả đầu lên thành ghế rít thuốc. Bất chợt Thẩm nhìn ra mặt sông và bắt gặp một bóng trăng lung linh.
Thấy có người vào quán , chủ quán đi mở nhạc. Thẩm mãi mê nhìn bóng trăng trải trên mặt sông một sắc vàng mờ ảo , đến khi giọng một cô ca sĩ quen thuộc cất lên ngọt ngào bài hát Thoi Tơ thường bắt Thẩm haát anh mới giật mình.
"Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thủa mắt xanh xao..."
Thẩm bàng hoàng , lạnh tê cả người như từ trên cao rơi xuống một vùng nước sâu thẳm. Ðôi mắt đêm cuôicúng rời bỏ anh ra đi - Ðôi mắt của Thoi Tơ đó - Có xanh xao dưới mưa bão hay vẫn vời vợi ngóng về xóm Ðáy tìm anh.
Bất giác Thẩm nhìn xuống mặt sông , ánh trăng mờ ảo qúa , không đủ soi sáng màu nước chảy để trong đêm nay anh tìm ra bóng sắc của cánh hoa lưu ly màu tía đỏ như em nói. Thẩm thẫn thờ trước một đêm trăng đẹp lạ lùng và hiểu rằng sẽ chẳng bao giờ anh tìm ra cánh hoa lưu ly nào nữa. Bởi vì loài hoa ấy đã lặn chìm sâu vào trong đáy nước , mãi mãi không về.
Từ Kế Tường