ặc ựa! dài vãi đái, đọc chưa nổ 2/100,phê lồi mắt mất
Printable View
ặc ựa! dài vãi đái, đọc chưa nổ 2/100,phê lồi mắt mất
thanks xac bac da ung ho em.
Tiếp đây...................................
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 21 : Em - yêu - anh ( 2)
-o0o-
Next ...
Đèn phòng cấp cứu tắt .
Ông bác sĩ già bước ra với vẻ mệt mỏi vô cùng . Mấy tiếng đồng hồ qua , mãi chiến tranh với sự sống chết của bệnh nhân làm ông như bị già đi mất chục tuổi vậy .
Lúc này nhìn mặt ông xanh xao bất thường . Đây có phải là vụ đầu tiên ông nhận đâu ? Thế sao ông lại xanh xao như thế nhỉ ?
" Chắc do ca phẩu thuật kéo dài khá lâu ! " - Ông tự trấn an mình .
Rồi ông lại lặng lẽ thở dài ... Sau đó là lắc đầu . Ông không muốn nói gì cũng chẳng muốn thêm điều gì nữa. Ông đã quá mệt mỏi vì ca phẩu thuật này rồi
-0-
Ngoài phòng cấp cứu . Chỗ ghế ngồi đợi , có năm người đang hối hả ... :
Như thường lệ , ai cũng như ai . Khi thấy người thân mình nằm trong cái " địa ngục " đó thì làm sao mà tránh khỏi lo lắng và khiếp sợ chứ ! Hắn và mọi người cũng thế thôi !
Dĩ nhiên , mẹ nó và hắn khi đã nhìn thấy ông bác sĩ già rồi thì liền chạy lại hỏi tới tấp :
- Con gái tôi thế nào rồi bác sĩ ?
- Cô ấy thế nào rồi ?
- Con gái tôi ... nó ra sao ? Ông trả lời tôi đi chứ !
- Cô ấy sẽ sống chứ ?
Những lời hỏi thăm bệnh tình người thân tuy không có ác ý gì nhưng vẫn làm ông bác sĩ già khó chịu . Ông ấy cau mài lại rồi nói với giọng nửa nghiêm khắc nửa khó chịu :
- Qua cơn nguy kịch rồi nhưng có tỉnh lại hay không thì chúng tôi vẫn chưa xác định được . Tuỳ thuộc vào ý chí và trạng thái tinh thần của bệnh nhân . Nếu không may , cô ấy có thể sống cuộc sống thực vật cả đời .
***
Lặng thinh .
Không một tiếng nói . Không một tiếng động hay khóc than .
Họ ngồi đó hoặc đứng đó thở dài sau mấy tiếng đồng hồ chờ đợi trong sự đau đớn .
***
" Họ chấp nhận sự thật bằng cách : Một là im lặng , hai là khóc than . Song , hai cách đó vẫn là con đường duy nhất để họ biết được điều đó "
( Sưu tầm )
Có lẽ trong trường hợp này , họ chọn cách một . Sự im lặng .
Im lặng đến chết người , im lặng đến đau thương . Họ cần cho mình một không gian để bình tĩnh lại và nhìn nhận sự việc .
" Yun chưa chết ! Chúng ta vẫn còn cơ hội mà đúng không ? " - Hắn tự nhủ .
Tuy nghĩ thế nhưng ý chí và hành động chẳng thể nào thống nhất với nhau trong lúc này . Hắn đưa tay lên đầu , nắm mạnh tóc mình mà giật giật , vò vò .
***
Còn những người kia ? Họ cũng chỉ im lặng .
Ba thằng con trai đẹp đứng đó mấy giờ liền không ngồi . Chân gác nhẹ lên tường , tay chống nạnh hoặc bỏ vào áo khoác hoặc bỏ vào ống quần .
Bây giờ nghe tin đó thì chân tay đã run rẩy mà ngã khuỵ xuống , ngồi xuống sát tường như ba thằng ăn xin thất thần , vừa nghèo vừa đói . Còn đâu vẻ phong lưu , hào nhoáng và lạnh lùng của họ thường ngày ?
***
Thế , mẹ nó thì sao ?
Bà ngồi cách xa phòng cấp cứu một tí để tránh bị sốc khi bác sĩ bước ra khỏi phòng. Bà để tay lên trán gạt những giọt mồ hôi đổ vừa rồi . Rồi bà dùng hai tay vừa gạt mồ hôi mà úp vào mặt , và cắn môi để nén đi tiếng nấc mạnh .
....
Bà đang khóc , nhưng chẳng ai nhận ra bà đang khóc cả . Vai bà không run , tiếng nấc khi khóc đã bị ức chệ bằng cách cắn chặt môi lại , nước mắt không nhỏ giọt .
Bà thở dài trong sự tuyệt vọng .
Đứa con gái bé bỏng của bà đã trải qua nhiều đau đớn và tủi hờn . Đứa con gái bé bỏng có vẻ ngoài cứng rắn nhưng thật chất rất yếu đuối và dễ mềm lòng . Đứa con gái bé bỏng của bà , nó nét đẹp như thiên thần và có nụ cười xinh như một đoá hoa đang đến thời kì hé nở .
Đứa con gái bé bỏng của bà ... đứa con gái bé bỏng của bà ... đâu rồi !? Bây giờ nó đâu mất tiêu rồi ? Đứa con đáng thương của bà .
-0-
Trong một căn phòng lớn :
- Mẹ , con muốn xin mẹ một điều cuối cùng .
- Con nói đi !
- Con muốn về Mĩ .
- Mẹ đã bảo là không được rồi ! Con có biết ngày con quyết định về nước ba con đã tức giận thế nào không ? Ông ấy đã đập tan một chiếc ô tổ bằng cây rìu đốn củi đấy ! Con cũng đủ thông minh để biết việc này nghiêm trọng đến cỡ nào mà !
- Nhưng ... mẹ ơi , ở đây con đã làm quá nhiều việc sai trái rồi !
- Chẳng bao giờ muộn để sửa chửa lỗi lầm cả con à ! Nghe lời mẹ ở lại nước đi con ... Quyết định của mình là do mình chọn, do đó con phải đi hết chặn đường này !
- Nhưng mẹ ơi , con nhém tí đã lỡ tay giết chết cô bạn thân từ bé của mình rồi !
- ...
Ngừng một lâu , người đàn bà bên đầu dây kia nói tiếp :
- Ý con nói cô bé tên Yun mà khi bé cứ thích đi theo con ấy à ?
- Chính con ... chính con đã nhém chút nữa giết chết Yun rồi mẹ ơi ... Mẹ ơi ... Con làm sao đây ?
Giọng nói của cô gái trẻ đứt quãng . Thay vào khoảng cách đó là những tiếng nấc nghẹn ngào , vừa tủi nhục lại vừa ân hận .
Người đàn bà bên đầu dây bên kia không nói gì nữa . Bà cười trừ , nhưng cô gái trẻ đâu biết bà đang cười trừ và đang rất lo lắng cho cô . Cô gái trẻ nghĩ ngợi một hồi rồi nói :
- Mẹ , ... con nhớ mẹ !
- Mẹ cũng nhớ con . Cả ... ba cũng thế !
- Con yêu cả nhà mình
- Ừ , mẹ cũng yêu cả nhà mình .
- Con phải từ biệt mẹ ... cả cha rồi ! Thật ra , Yun đang trong bệnh viện và đang rất nguy kịch . Do con hại cô ấy ra nông nổi đó , con không còn thiết phải sống nữa rồi ... Ý chí con không cho phép con làm điều đó ... Mẹ ơi , con phải chết ngay bây giờ !
Giọng cô gái trẻ lại đứt quãng . Tiếng khóc một ngày một lớn , lớn đến nổi lan rộng cả một gian phòng chỉ trong tích tắc . Người đàn ba bên kia bắt đầu lo lắng , thở dốc mà khuyên ngăn cô gái trẻ :
- Đừng nghĩ dại dột con ơi . Công ba mẹ nuôi con lớn khôn thế này không phải là để con chết oan ức như vậy đâu ! Nghe lời mẹ , bình tĩnh con ơi ...
- Mẹ ... mẹ ơi ...
Giọng cô gái trẻ vang lên , gào thét ... làm xé rách cả một không gian đen kín . Buông lõng điện thoại cầm trên tay , cô gái trẻ để người mình thả tuột theo vách tường . Tiếng khóc ngày một nhỏ đi , căn phòng trở về vẻ lặng thinh vốn có của nó .
À vâng , cô gái trẻ đó là Durin và người đàn bà đó là mẹ nuôi của cô ta .
-0-
Bệnh viện Hurt's World :
Bên giường bệnh , hắn đặt đầu của mình lên giường mà ngủ ngon lành . Tay vẫn nắm chặt tay nó .
Bàn tay thẳng muốt và xuông thẳng bây giờ không còn lạnh nữa , vì đã được một hơi ấm từ bàn tay khác truyền qua rồi còn gì ?
***
Sự ấm áp đến cũng nhanh mà mất cũng nhanh như lúc nó đến .
Luôn có những hiểm huy rình rập họ mà . Không cái này cũng cái khác , không cách này cũng cách khác , nói chung : chẳng bao giờ bền bĩ .
-0-
Linh hồn nó bị kéo theo Tử thần . Nó không hiểu tại sao Tử thần lại không bay về phía cửa ngục mà lại bay về thân xác đang nằm bất động của nó . Nó nhíu mài khó hiểu . Thấy được điều đó , tử thần giải thích :
- Điều cuối ta làm cho cô . Thực hiệu nguyên vọng được sống của cô .
Nghe những lời đó , nó không nén được sự ngạc nhiên . Nó hỏi :
- Ơ ... ông nói thật hay nói đùa với tôi thế ?
- Ta nói thật , ta cho cô sống . Nhưng với một điều kiện ...
- Lại điều kiện , ông nói nhanh đi ! - Không đợi Tử thần nói hết câu , nó ngắt lời .
- 6 tháng sau , chính ngày sinh nhật của cô . Ta sẽ lại đón cô đi .
" Cho tôi sống rồi lại để tôi chết , ông đùa à ? Lão quái thú ! Tử thần cái đếch gì mà khốn nạn thế cơ chứ " - Nó lầm bầm chửi . Tay để lên miệng , vừa cắn móng tay vừa suy nghĩ một cách tích cực .
- 6 tháng đủ để cô tạo được kí ức với người mình yêu . À mà thôi ! Nếu cô không chịu thì ngay bây giờ tôi có thể để cô chết !
" Lão già khôn lõi , bà thích sống chứ chẳng ham chết đâu ! " - Nó lại lào bào chửi . Rồi nó như bắt được một hủ vàng , mắt nó sáng rỡ . Nó nhìn Tử thần rồi nói :
- Ok , 6 tháng sau ông hãy đến đón tôi . Mà bây giờ làm sao tôi tỉnh đây ? À mà hỏi nhá ... làm sao ông lại đổi ý nhanh thế ? Lúc nãy còn kiên quyết thực hiện giao kèo mà.
Tử thần nhìn nó , nhíu mài một cách ngần ngại rồi mới nói :
- Vì cô có một thứ tình cảm mãnh liệt mà Tử thần như ta không có cũng nhưng không hiểu được . Và còn nữa , cô là cô gái thú vị nhất từ trước đến giờ ta gặp : không sợ ta lại còn mắng chửi ngược lại ta nữa ...
" Tử thần già như ông cụ rồi còn để ý mấy chuyện này . Như con nít 16t không bằng ! " - Nó nghĩ một cách châm biếm . Như tiếp lời Tử thần , nó nói :
- Bây giờ thì cho tôi chui vào cái xác điên dại đó đi .
- Được rồi !
Tử thần bắt đầu niệm một câu thần chú gì đấy ! Chắc là " gà quay , tôm xào gang bơ , cánh gà chiên ... hô biến mau hiện ra cho ta nhậu " .
" Bụp " - Một tiếng nổ nhỏ . Linh hồn nó nhập vào xác .
Song , điều đó chẳng làm nó tỉnh giấc ngay . Nó vẫn còn thấy đầu óc đen kịt , không chút hình ảnh nào được tua qua. Ý chí nó muốn vựt nó dậy nhưng thân xác nó chẳng cho nó làm được điều đó !
-0-
Căn biệt thự có lá vàng rơi lác đác . Không gian tĩnh mịt nhưng bình yên lạ thường :
Kyo đã về đến nhà . Kyo lặng lẽ bước vào phòng rồi quăng giỏ sách một góc ; tiến lại chiếc giường đơn màu gỗ nâu , Kyo thả mình trên đó .
Kyo nhắm mắt rồi dùng hai cánh tay che đi đôi mắt đang nhắm của mình . Kyo không khóc , không có tí cảm giác nào . Tuy nhiên , Kyo cảm thấy thân xác mình mệt mỏi và rã rời vô cùng .
Khi nghe tin Yun nguy kịch , cả bọn chạy như bay mà quên béng đi mọi thứ . Qua đường cũng không để ý xe , nhém tí nữa thì sáng mai ... tờ báo CÔNG AN sẽ đăng rằng :
- Vào này hôm qua , có một toán thanh niên khoảng chừng ba người . Ức đoán là 17 tuổi đã băng qua đường mà không chú ý đến đèn giao thông , đã bị xe va trúng và tử vong ngay tại chỗ .
Nghĩ đến đây , tự dưng Kyo phì cười .
" Thoát chết trong gang tấc ấy nhỉ ? " - Cậu ta thầm nghĩ .
À , Kyo cũng biết cười một mình cơ đấy ! Tất cả là nhờ công của lũ bạn đó đấy ! Tự dưng Kyo thở phào nhẹ nhõm rồi thầm cảm ơn bọn chúng .
Kyo chìm vào giấc ngủ sâu mà quên béng thay đồ hay tắm rửa .
-0-
Bệnh viện Hurt's World , khu .... , khoa ... , phòng ... :
- Quần áo của cháu này . Vào nhà tắm công cộng gần đây nhất mà tắm rửa đi . Người cháu toàn máu và nước bẩn không còn gì !
- Nhưng ... cháu chẳng quen mấy chỗ như thế !
- Thế thì cháu dùng nhà tắm của bệnh viện nhé ! Sạch hơn một tí ...
- Vâng , thế cũng được ạ .
Hắn cầm lấy bộ quần áo trên tay mẹ nó rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng để tiến lại nhà tắm của bệnh viện .
Mẹ nó nhìn theo hắn , bà biết tối nay hắn nhất định không về nên đã chuẩn bị sẵn quần áo và thức ăn cho hắn rồi ! Bà cảm thấy lúc này bà như đang chăm sóc hai đứa con ấy !
***
Bà bước lại ghế ngồi cạnh giường . Đưa tay ra nắm lấy bàn tay của nó mà áp lên mặt , bà khẽ than thở :
- Con gái của mẹ chịu nhiều cực khổ rồi .
Ngừng giây lát , bà lại nói với cái giọng trách móc :
- Đáng nhẽ con không nên có người cha như vậy . Đáng nhẽ ra mẹ không nên yêu thương người đàn ông như thế ! Thà có một người cha nghèo nàn còn hơn là có một người cha như thế con nhỉ !?
Lại ngần ngại , bà nói tiếp :
- Thôi , con gắng tỉnh lại nhé ! Mẹ yêu con .
Nói rồi bà khẽ đặt môi mình lên trán nó . Một nụ hôn chúc ngủ ngon như lúc nó còn bé.
***
Nãy giờ bà cứ như là độc thoại một mình ấy. Nhưng bà cảm thấy rất vui , hoá ra tình cảm của bà dành cho chồng mình chẳng sâu đậm như bà tưởng . Bây giờ bà mới hiểu ra : bà có thể vứt bỏ ông ta bất cứ lúc nào bà muốn ...
Nhưng bà không được phép làm vậy ! Bà là một người mẹ , một người vợ có trách nhiệm mà .Bà sẽ làm cho con mình hạnh phúc .
Bà cười cười hạnh phúc rồi như một mũi dao đâm vào tim bà , bà nghĩ đến bệnh tim của con mình . Bỗng dưng tim bà co thắt lại , hàng chuỗi ý nghĩ lại hiện ra trong đầu bà một cách không định vị được :
" Bệnh tim , nó có nặng đến nổi cướp đi tính mạng con bé Yun không nhỉ "
" Nhỡ Yun chết thì sao ? "
" Mình phải làm sao để con bé mau tỉnh lại đây ? "
" Mình cần một kế hoạch cho ngày mai ! Phải nhanh chóng lên thôi ! "
-0-
Nhà tắm công cộng của bệnh viện Hurt's World :
Vặn vòi sen , nước từ vòi sen chảy xuống da thịt hắn . Thấm thấu vào tế bào da từng cơn lạnh buốt .
Lần đầu tắm ở mấy cái nơi quỷ quái này , hắn đột nhiên cảm thấy chán nản tột độ . Suy cho cùng thì cậu chủ của một tập đoán lớn nhất nhì thế giới làm quái gì mà phải vào tắm mấy chỗ dơ dơ bẩn bẩn này cơ chứ !
" Tắm xong mình sẽ ăn gì đấy ! Sau đó mình sẽ kể vài câu chuyện hay có Yun nghe . Bác sĩ dặn là phải kích thích não bộ của Yun hoạt động lại còn gì ! Chắc Yun thích truyện kinh dị lắm đây ... Thằng Chan có lần nói với mình thế mà ! " - Hắn vừa dùng xà bông xoa xoa người vừa cười cười lại vừa nghĩ ngợi .
***
Tắm xong , hắn mặc bộ đồ mà mẹ nó đưa rồi dùng khăn lau lau đi cái đầu đang ướt nhẹp của mình .
Bình thường đầu hắn vuốt keo dựng dựng lên trông xì tai vô cùng . Bây giờ ướt nhẹp , xẹp xuống trông hắn không xì tai nhưng lại mang vẻ quyến rũ nam tính một cách mãnh liệt . Tin chắc rằng không một cô gái nào có thể cưỡng lại sức quyến rũ đó .
Lau khô đầu tóc , hắn bước ra khỏi phòng tắm với vẻ mặt khó chịu . Hắn lí nhí chửi vài câu tục tiểu rồi lại đi về hướng phòng của nó .
***
Phòng bệnh của Yun :
Hắn nhìn thấy mẹ nó đang nắm tay nó âu yếm , thế là hắn tiến lại gần mẹ nó . Lấy tay mình đặt lên vai mẹ nó rồi nói nhỏ nhẹ , tất nhiên là có cả lễ phép trong đấy :
- Dì về đi , ở đây có con lo rồi !
- Không được đâu , con nói thế nhưng dì vẫn thấy lo lắm ...
Biết mình không khuyên được bà nên hắn cũng im lặng . Hắn leo lên giường bệnh kế bên rồi lấy tay gối đầu suy nghĩ :
" Khi Yun tỉnh mình sẽ dẫn Yun đi đâu chơi nhỉ ? "
" Khu vui chơi được không nhỉ ? Hay hồ bơi ? Hay là một buổi tiệc ven hồ ? "
Tủm tỉm cười trong suy nghĩ đó , hắn không biết mình thiếp đi từ lúc nào nữa .
***
Mẹ nó nhìn hắn ngủ mà cười hiền . Bà lấy chăn đắp cho hắn . Bà thấy hai đứa bé đang nằm cạnh bà thật đỗi đáng thương và hiền lành .
Trong phút chốc , ý nghĩ " bọn chúng như anh em " hiện lên trong bà . Bỗng dưng , bà nhớ đến thằng con trai đang lạc lõng giữa đường phố . Bà thu mình lại rồi thở dài . Không biết bây giờ ông ấy đang ở đâu nữa !
To be continue ...
Chap 21 : Em - yêu - anh ( Cuối )
-o0o-
Quán bar quen thuộc trên đường Monters :
- Anh ổn chứ ?
Tiếng một cô gái lạ vang lên . Giọng cô gái vừa trong lại vừa ấm áp . Một giọng nói có sức hút kì lạ , một giọng nói truyền cảm đến bất ngờ .
- Ừ , anh không sao ! Em đến rồi à ?
Bây giờ là giọng nói của một người con trai . Không quá khàn cũng chẳng quá trầm , nghe hay hay mà lại đắm đuối .
***
Cô gái và người con trai ngồi cạnh bên nhau . Hỏi qua hỏi lại xã giao một tí rồi cười đùa thân mật , có vẻ rất là vui .
***
Cô gái đó ước chừng khoảng 20 tuổi trở lên , khuôn mặt xinh đẹp theo kiểu cổ điển , ăn mặc hợp thời nhưng lại không quá hở hang . Đường cong trên cơ thể được uốn nắn một cách tinh xảo , môi hồng bóng lưỡng , má đỏ đỏ , làn da ngâm đen . Tóm gọn : cô là người phụ nữ mà cánh đàn ông luôn muốn sở hữu .
Và tất nhiên , chàng trai kia là ông Chan rồi . Ông Chan thì khỏi cần phải nói , nice body , khuôn mặt đẹp , lông mày rậm nhìn là mê .
***
Ngồi ở quán bar , ông Chan đang nhấp từng ngụm rượu . Rượu lạnh đến nổi chỉ cần nó đi xuống đâu là ông ấy có thể cảm nhận được ngay .
- Anh không định về nhà à ? - Cô gái đột nhiên hỏi
- Không cần !
- Thế anh hẹn em ra đây làm gì ?
- Cho anh ngủ nhờ nhà em .
- Chẳng phải thường ngày anh vẫn ngủ ở nhà mấy cô gái trẻ đó sao ?
- Nhưng hôm nay lại khác .
- Thế sao anh không gọi một trong những cô đó mà lại gọi em
- Vì anh biết em chẳng bao giờ bỏ rơi anh ở mấy cái nơi nhơ bẩn này
- ...
Hơi ngạc nhiên , cô gái trầm ngâm suy nghĩ trong ít giây rồi nói tiếp :
- Chịu , anh vẫn bướng và cứng đầu thế !
- Học hỏi từ em mà !
- Hừ , chán anh thật ...
- Em vẫn luôn thế nhỉ ?
- Ừ , vẫn già hơn anh đấy ! Khôn hồn thì anh lễ phép với em một tí đi !
- Sula là bà già . Ha ha
- Anh quá lắm rồi đấy !
- Ừ , anh say rồi
***
Ông Chan bắt đầu dựa vào cô gái . Cô ta không nói gì , mặc kệ cho ông ấy dựa dẫm vào mình . Một hồi sau , ông Chan đưa tay lên vuốt tóc cô gái . Ông ấy nói :
- Tiếc quá ! Nhìn em thế này anh lại thèm được quay về quá khứ
- ...
- Lúc đó anh thú thật là anh đã yêu em . Nhưng ... cũng chẳng hiểu sao nữa ! Chẳng dám đáp nhận lại cái lời yêu đó !
- ...
- Này ! Em nghe anh nói chứ ?
- Ừ , em có nghe .
- Tối nay cho anh ở nhà em nhé !
- Ừ , tuỳ anh thôi ! Nếu anh không chê nhà của bà già này bẩn
- Em còn dỗi vụ hồi nãy anh trêu em là bà già à ?
- Ai mà không dỗi được chứ !
- Thế anh xin lỗi ...
***
Cô gái bật cười tha thứ khi nghe lời xin lỗi của ông ấy . Tiếng cười không lớn lắm nhưng nghe rất giòn tay .
Cô gái đó tên là Đặng Thuỳ Trang , là một nhà thiết kế thời trang với tên gọi thân mật là Sula . Tuy rằng một khối con trai chờ cô sét duyệt để được làm chồng , nhưng đến bây giờ cô vẫn còn độc thân .
Sula và ông Chan quen nhau tại một quán bar nào đó ở một cái đường lớn lớn nào đó , cả hai người họ cũng chả nhớ rõ nữa .
Hôm đó trời mưa hơi to , vô tình họ cùng đục mưa tại một quán bar gần đó . Thế là họ quen nhau , rồi một thời gian họ yêu nhau . À mà không hẳn là yêu nhau , chỉ có một mình cô ta yêu thôi , còn ông Chan thì ... chưa xác định được tình cảm của mình .
À ! Ngoài ra cô ta còn là người đầu tiên quen ông Chan lâu nhất . Họ quen nhau trong 6 tháng , thời gian dài đấy nhỉ ? Thời gian mà người ta bảo " yêu người này nhưng lại nhớ người kia " ấy !
Sáng , trưa , chiều , tối họ quấn lấy nhau . Thế nhưng khuya thì Sula ở cạnh bạn trai hiện tại của mình , ông Chan thì cố gắng nhắn tin hay gọi điện cho Durin.
Đùng một cái , cô ta và ông ấy quen nhau đã 6 tháng . Cái hôm kỉ niệm thì cô ấy lại nói với ông Chan là phải đám cưới . Ông ấy hơi hoảng hồn nhưng không sao , ông ấy dễ quên lắm !
Thấm thoát , kể từ cái ngày đó thì cũng đã hơn 1 năm rồi ! Hai người họ vẫn liên lạc với nhau , và vẫn quý trọng nhau ... cho dù là đối phương đã có gia đình hay đối tượng đi nữa .
-0-
Một căn hộ lớn , thuê ở chung cư trên đường Manta :
- Giận nhau với chồng hay gì mà nhà trống trơn thế kia ? - Ông Chan nhìn dáo dác rồi tò mò hỏi
- Ừ , anh ta ngoại tình ! - Sula đáp lại thản nhiên như không có chuyện gì
Rồi đột nhiên ông Chan ôm eo cô từ phía sau , cô giật mình đẩy ông Chan ra . Ông ấy nhìn thái độ của Sula , lúc đầu hơi ngạc nhiên , sau đó lại cười khằng khặc :
- Thì em cũng ngoại tình đấy thôi !
- Anh điên quá ! Vào nhà đi ...
Bước theo cô , ông Chan vừa đi vừa lấy Chan hất tung quần áo rơi trên nhà . Ông ấy lắc đầu , chẹp lưỡi nói với giọng trêu đùa :
- Nhà em vẫn bẩn thế ! Sao không mướn osin về mà dọn dẹp đi !
- Không !
- Sao thế ?
- Em đi làm suốt ngày , để con osin ở nhà cho mất đồ à ? Chưa kể đến nhỡ thằng chồng em nó làm bậy với con osin đó thì sao ?
- Ô ... hoá ra chồng em là thế ! Thế cưới nhau làm gì cho khổ đấy ?
- Ba mẹ sắp đặt ! Thật chất anh ta chỉ được cái gia tài kết sù với cái đầu rỗng thôi chứ chẳng còn cái gì ra hồn cả !
- Ồ ... Ra em hám tiền thế !
Rút điếu thuốc ra , Sula dùng bật lửa châm vào để hút . Rít một hơi rõ dài , cô ta nói tiếp :
- Anh hiểu tính em quá còn gì !
- Em cũng ăn chơi đấy nhỉ ? Vậy sao không bỏ hắn đi cho rồi !
- Làm đơn li dị rồi , chỉ đợi hắn kí vào là ok . Chia tay , em lãnh nửa gia sản .
- Thông minh thật !
- Em mà lị , ha ha .
Hai người họ ngồi xuống phòng khác rồi nói chuyện với nhau . Căn nhà như bỗng sinh động hẳn lên . Họ cười rất lớn và nghe rất hài , có lẽ lâu rồi không gặp , họ có nhiều chuyện muốn nói với nhau cũng nên .
-0-
Bệnh viên Hurt's World , khu .... , khoa ... , phòng ... :
Hắn nằm trên giường bên cạng ngáy khò khò . Còn mẹ nó thì nằm ở sofa , thu mình vào một tắm chăn mỏng mà ngủ . Hôm nay bà đã quá mệt mỏi rồi , bà cần nghĩ ngơi .
Tay nó nhích nhích , lông mài nó giật giật . Đây là dấu hiệu cho biết nó sắp tỉnh dậy . Mắt nó bắt đầu he hé mở . Nó nặng nhọc mở đôi mắt ra , gượng lắm mới mở được hết đôi mắt . Nó đưa mắt nhìn chung quanh trên trần , rồi nó lại nhìn sang trái , sang phải
Nó sang trái , nó thấy hắn đang nằm ngáy khò khò tự dưng không nén được cười . Nó định cười lớn nhưng mà miệng mở ra không được .Miệng nó khổ và nức nẻ quá ! Nó sợ nếu cười sẽ chảy máu , nên mới nhịn cười .
Mà ông trời cũng ác , làm sao nó nhịn được khi người con trai nó yêu đang ngáy như bò rống thế kia ? Thế là nước mắt chảy ra , không phải nước mắt vì đau buồn hay xúc động , mà là nước mắt vì cười mà cười không được .
Một hồi sau , nó lấy lại tin thần . Nó vội thở dài thườn thược rồi đưa mắt về phía trước nhìn mẹ nó . Nhìn xong nó lại thở dài .
Người ta bảo : " Thở dài mau già " nhưng mà không sao . Già hay không cũng đến một con đường : đó là chết thôi mà !
***
Rồi nó nhắm mắt lại để ngủ . Ngày mai hứa hẹn với nó nhiều điều tốt đẹp !
Ngày mai nó sẽ khoẻ hẳn .
Ngày mai nó sẽ thấy nụ cười hạnh phúc của hắn .
Ngày mai nó sẽ bắt đầu tạo kí ức của nó cho mọi người .
Ừ , ngày mai ... ngày mai ... ngày mai ... và tương lai .
***
Đúng là con bé ngốc . Nó vẫn ngây thơ không nhận ra rằng mọi đau đớn trong cuộc đời nó còn chưa kết thúc ! Đó chỉ mới là bắt đầu !
-0-
Tại căn biệt thự to từng được ví như là " ngôi nhà hoang " :
- Thưa cậu chủ , bây giờ đã khuya rồi ạ . Mong cậu chủ vào ngủ sớm , kẻo mai lại ốm nặng ạ !
- Ngủ mẹ gì mà ngủ ! Không thấy đang ngồi xe lăn à ? Cút đi ! Biến đi ... Không ngủ nghiếc gì hết !
- Nhưng thưa cậu chủ ...
- Không nhưng nhịn gì hết ! Tôi đã nói là cút thì cút đi ... đừng có lãi nhãi ở đây với tôi nữa .
Vị quản gia nghe thế , vừa cảm thấy mình bị xúc phạm vừa hổ thẹn cho thân phận của mình . Vị quản gia già lặng lẽ khép cửa phòng lại rồi đi ra.
***
Từ hôm ở Water Clan về , không ngày nào là Shin không mơ thấy ác mộng . Không mơ thấy mình bị ma bắt cũng gặp minh bị giết chết !
Đúng là quả báo mà !
Mà buồn cười nhất là đợt chấn thương ở cột sống lần trước chưa lành lặn hẳn thì lại thêm chân thương mới này , cũng đúng ngay cột sống . Thế là lại ngồi xe lăn , mà lần này lại ngồi lâu hơn nữa mới chết chứ !
Ông trời có mắt rồi đấy !
Đáng đời cho kẻ đáng thương , mình không có được hạnh phúc thì thôi ... đằng này còn muốn người khác giống mình . Một mình chịu khổ được rồi ! Kéo người khác vào làm gì ?
Trời báo mày đấy con ơi !
***
" Bao nhiêu kế hoạch , bao nhiêu tiền bạc , bao nhiêu công sức ... để đổi lấy cái chiếc xe lăn bẩn thỉu này à ? " - Shin suy nghĩ trong cơn tức giận . Một hồi , Shin rủa thầm :
- Mẹ kiếp ! Rốt cuộc thế nào đây ? Có bao giờ mình sai rồi không nhỉ ?
Thế là lại thả người mình trên chiếc xe lăn . Shin trườn dài ra đó , Shin đau đớn vô cùng . Mọi thứ trước mặt Shin bỗng dưng trở nên ảo rõ rệt . Mọi kí ức của Shin , bây giờ nếu có một điều ước thì Shin chỉ muốn ước cho kí ức đó biến đi mãi mãi thôi ...
Shin làm nên tội nên tình gì mà phải gánh chịu thế này chứ ?
Shin lại nhớ về người bạn gái đã chết của mình . Đau mà chẳng dám nói mình đau , kìm nén cũng vô ích . Đầu Shin muốn vỡ mất rồi ... !
- Mình phải làm sao để có được cuộc sống hạnh phúc như khi ở bên cô ấy đây ?
- Mình không biết ... Mình không biết ! Mình không biết gì hết ... không biết gì hết ... Trời ơi !
Thì ra Shin vẫn là con người đáng thương nhất !
trời ko nên excuse his pitiness để gây đau khổ cho người khác chứ
Chap 22 : Sàm sỡ
-o0o-
Bệnh viên Hurt's World , khoa ... ; khu ... ; phòng ... :
Nó ngồi dựa mình vào gối , mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ . Nó nằm viện cũng đã 1 tuần rồi , không biết bên ngoài có những chuyện gì nhỉ ? Nó tò mò và thèm được chia sẻ chung .
Mẹ nó đẩy cửa phòng , bước vào . Trên tay bà là một tô cháo nóng hổi , thơm thơm mùi hành phi . Bà đến gần cái bàn gỗ rồi nhanh chóng đặt tô cháo xuống . Bà vội đưa hai tay mình lên tai để cho đỡ nóng . Rồi bà quay qua nhìn nó , cười hiền bảo :
- Ăn cháo này con .
- ...
- Ăn này , mẹ mới mua đấy ! Nóng hổi ...
- ...
- Con lại buồn chuyện bé Rin ( tên gọi thân mật của Durin ) à ?
- ...
Nó không nói gì , chỉ thở dài trừ . Mẹ nó cũng khẽ lắc đầu . Một tuần nay nó kén ăn thấy rõ . Da thịt từ hồng hào bắt đầu chuyển sang nhợt nhạt , nhìn nó chẳng khác gì que tăm .
Dù cho ba có khuyên nó , có bảo nó thế nào thì cũng vô ích , nó chẳng thèm ăn . Mỗi lần nó ăn gắng lắm cũng được 2 muỗng , nhiều lắm là khoảng 4 muỗng thôi . Thế thì hỏi sao không ốm ?
Dạo này hắn cũng đến thăm nó thường xuyên lắm ! Hắn lúc nào cũng hớn hở , nhảy tưng tưng vào gặp nó . Nhưng không hiểu sao nó chẳng thấy vui , mà thay vào đó là cảm giác tội lỗi . Mỗi lần nó cố gắng cười thì hình ảnh Durin lấy cây gậy đập vào đầu nó rồi cười sảng khoái là nó cụt hứng ngay . Khuôn mặt tươi cười của nó bây giờ chẳng khác nào một cái mặt nạ . Vô hồn , vô tri , vô giác và vô cảm .
-0-
Mẹ nó nhìn nó , tim nhói lại vì đứa con bé bỏng của mình . Bà nói nhẹ nhàng :
- Hay mẹ gọi Jun vào nhé !
- Không cần đâu mẹ - Nó lắc đầu ngán ngẫm
- Thế thì mẹ phải làm sao để con ăn đây ? - Mẹ nó bắt đầu thấy ư ứ ở cổ họng
Nó nhìn mẹ nó với vẻ thông cảm . Nó biết nó thế này thì chắc chắn là bà đau lòng lắm ! Mà còn chưa kể đến vụ ông Chan không về nhà nữa . Nó biết bà dạo này chịu nhiều tổn thương rồi !
Bất đắc dĩ , nó đành gượng cười rồi nói :
- Con sẽ ăn mà !
- Mẹ đút con nhé !
- Không cần đâu ạ , mẹ cứ để đấy ... tí con ăn - Nó nguỵ biện .
Nghe được những lời đó , mẹ nó cũng thấy ấm lòng phần nào . Bà lại gần nó hơn nữa , đưa tay đặt lên trán nó rồi vuốt vuốt mái tóc bóng mượt của nó . Bà lại khẽ đặt nụ hôn của mình lên trán nó , bà cười tít mắt rồi nói :
- Cứ như thời gian quay trở lại ấy con nhỉ ?
- Vâng , thời gian quay trở lại trước ngày sinh nhật kinh hoàng đó ! - Nó đáp với vẻ thản nhiên .
Bà lặng người .
" Tại sao nó lại nhắc đến chuyện này nhỉ ? " - Bà tự hỏi rồi như tiếp lời nó , bà nói :
- Con biết chuyện gì à ?
- Vâng ... - Nó khẽ khàng đáp
- Chuyện gì ? Nói mẹ nghe được không ? - Bà không giấu nổi vẻ ngạc nhiên mà hỏi nó
- ...
Nó ậm ừ một tí rồi nói :
- Con bị bệnh tim ! Đúng không mẹ ?
" Bệnh tim ư ? Sao nó lại biết " - Thất thần , bà tự hỏi mình .
Vẻ mặt của bà lúc này như tái xanh lại . Đôi mắt tròn to của bà căng ra . Lông mài mảnh khảnh nhăn lại . Bà hiết sức ngạc nhiên . Như không tin vào tai mình , bà hỏi ngược lại nó :
- Con nói gì cơ ? Bệnh tim gì ?
- Mẹ đừng giấu con nữa . Lúc mẹ nói chuyện riêng với bác sĩ ngày hôm qua con đã nghe hết rồi !
- Con ... con ... - Bà lắp bắp nói
- Con biết , nhưng mẹ đừng lo . Con chưa chết ngay bây giờ đâu ! - Nó nói lại với vẻ như biết trước được mọi chuyện sẽ xảy ra vào tương lai .
- Con nói gì thế ? Bệnh tim vẫn còn cách chữa mà , con đừng nói như con sắp chết đến nơi rồi ấy chứ ! Con ..
Không đợi bà nói thêm , nó ngắt lời :
- Mẹ , xin mẹ đừng nói nữa . Bệnh của con thì bản thân con hiểu rõ nhất mà !
Im lặng , bà hoảng hốt vì câu nói vừa rồi của nó . Thế là bà lại ôm mặt khóc . Nó chồm người lại gần bà rồi vòng tay ra ôm trọn lấy , nó muốn an ủi bà .
-0-
Đại sảnh bệnh viên Hurt's World :
Hắn đang mặc bộ đồng phục , vai quẩy giỏ xách mà tung tăng đi vào . Vừa đi hắn vừa nhìn xuống cái khây đựng thức ăn mà hắn mới làm ở nhà cho nó .
Đây là lần đầu tiên hắn bước chân xuống bếp . Hắn muốn làm món gì đó cho nó . Một món gì đó chứa đầy tình thương và phải do chính tay hắn làm . Nhưng vì do lần đầu tiên nên không thể nào tránh được những " tai nạn nhỏ " . Tay hắn quấn đầy băng cá nhân , chỗ nhiều chỗ ít . Nhưng tất cả không làm hắn cảm thấy đau đớn , mà ngược lại , hắn thấy mình thật hạnh phúc .
Nhấn nút thang máy , hắn nhịp chân chờ đợi . Cuối cùng thang máy cũng đến tầng của nó . Hắn chậm rãi bước ra , đi chầm chập để tránh làm phiền các bệnh nhân khác .
" Tự dưng hôm nay mình tốt thế ! " - Hắn khoái trí nghĩ .
Rồi như bị điên , hắn cười ha há . Kết quả là cô y tá xổ một tràng xối xả vào hắn .
" Hôm nay mình được tấm mưa bằng nước miếng miễn phí rồi ! " - Suy nghĩ khôi hài lại hiện lên trong đầu hắn .
5 phút
6 phút
10 phút
20 phút
Thời gian bắt đầu qua đi mà cái " bà cô " y tá này chẳng chịu ngừng . Hắn khoanh tay và nhịp chân nãy giờ cho đỡ ngán . Nhưng sức chịu đựng của mọi người cũng có giới hạn , mà cái " bà cô " y tá này đã chạm đến giới hạn đó rồi đấy ! Hắn bực tức nói , ngắt lời " bà cô " :
- Cô không mỏi mồm nhưng tai tôi thì đau lắm rồi đấy !
- Cậu ... cậu .... - Như bị châm biếm , " bà cô " nổi cáu lên đến nổi không nói nên lời
- Đừng vội mà cáu , bà thím già ơi ! Bà thím sắp chết đến nơi rồi đấy ... Nhìn kia kìa ..
Vừa nói hắn vừa lấy tay chỉ chỉ vào một người phụ nữ mặt đỏ như gấc , trông như một con bò tót sẵn sàng húc người bấc cứ lúc nào ấy .
" Bà cô " y tá giật mình hoảng sợ , bắt đầu nhận ra mình đã tốn quá nhiều thời gian cho các việc " giáo dục em trai " .
Nhận ra " người phụ nữ " đang đi đến , " bà cô " bắt đầu xám mặt , cúi đầu xuống với vẻ hối lỗi . " Bà cô " không đợi " người phụ nữ " kia nói mà đã chen vào :
- Xin lỗi y tá trưởng , em biết mình sai rồi ạ
- Hừ , cô biết là sai rồi à ? Đi vào phòng nhân viên nhanh cho tôi . Tôi sẽ lập biên bản cô vì việc này - " Người phụ nữ " kia quát vào mặt " bà cô " , song tiếng la mắng không lớn đến nổi làm mọi người chú ý
Nặng nề gật đầu , " bà cô " y tá lẽo đẽo theo sau " người phụ nữ " . Tất nhiên là không quên ném cho hắn một cái nhìn giận dữ rồi !
Còn về phần " người phụ nữ " thì trước khi dẫn " bà cô " y tá đó đi . " Người phụ nữ " này đá lông nheo với hắn , làm hắn gợn hết cả người . Chưa kịp định thần thì " Bộp " , một bàn tay đánh vào mông hắn . Ôi mẹ ơi , là tay của " người phụ nữ " lúc này .
Ngượng chín người , hắn nhìn tứ phía xem có ai chú ý đến chuyện này không rồi co giò chạy mất tiêu . Bỏ quên hai người " phụ nữ " đang cười hả hê khoái trí .
-0-
Phòng bệnh nó đang nằm :
Mẹ nó đã nín khóc . Nó và mẹ nó bây giờ đã nhìn nhận sự việc theo một hướng nhìn khác . Bà an ủi nó , còn nó thì cũng an ủi ngược lại bà .
Hai mẹ con không khóc nhưng không phải là không buồn .
***
Hắn bước vào phòng với cái mặt đỏ vì ngượng . Hắn chưa quên được cái chuyện bị " sàm sỡ " lúc nãy .
Nó thấy hắn , thoạt đầu còn vui mừng . Nhưng khi thấy vẻ mặt của hắn thì lại đâm sang ngạc nhiên . Sau đó chuyển sang ghen tuông vì cứ nghĩ hắn vừa gặp cô gái nào đó . Cuối cùng , nó lại cảm thấy buồn cười .
Nó giơ tay lên ngoắc ngoắc hắn lại gần .
***
Thấy nó ra hiệu , hắn lanh lẹ làm theo mà chẳng cần suy nghĩ gì .
Nó hỏi :
- Chuyện gì mà anh đỏ mặt thế ?
- Ơ ơ ... không ... không ... có gì ! - Hắn gãi đầu , nói cà lăm như con gà bị mắc tóc
- Anh giấu cả em à ? - Hắn nhăn mặt lại , vờ cáu
- Nhưng chuyện này xấu hổ lắm , anh không tiện nói
- Thế thì anh chuẩn bị tinh thần đi nhé ! Em dỗi anh luôn ... - Nó vờ
- Thôi thôi ... cho anh xin , anh kể mà - Hắn vội xoa giận vì nghĩ nó giận thật .
- Thế thì kể đi chứ ! - Nó nói với giọng đắc thắng
- Anh bị bà y tá trưởng đánh vào mông ...
Nói rồi , mặt hắn đỏ nay đỏ hơn . Trông đáng yêu vô cùng , cứ như là đứa trẻ vậy .
Nó nghe tin hắn bị " sàm sở " , hết ngạc nhiên rồi lại buồn cười . Mẹ nó nãy giờ cũng nghe hết mọi chuyện , cũng không nhịn được cười .
Thế là căn phòng rộn vang tiếng cười . Mẹ nó và nó thì vui hết sức , còn hắn thì ngượng chết người .
Lâu rồi bà và nó không cười vui như thế !
Mọi chuyện vừa rồi như trôi qua nhanh chóng ! Mọi chuyện là nhờ hắn và " người phụ nữ " cả đấy !
Chap 23 : Thiện hay ác ? Tốt hay xấu ?
o0o
Sân bay Yunkimoto :
Mọi người ở đây đang chú ý đến một cô gái với dáng người thanh cao , xinh đẹp . Cô gái cao mà lại không quá thô thiển . Mái tóc xinh xinh , môi hồng chúm chím , vai gầy , chân thon ... Bao nhiêu đó thôi cũng chưa đủ để tả hết được vẻ đẹp của cô gái .
Cô gái kéo sềnh sệch cái va-li , cười tươi như đoá hoa mới chớm nở . Cô bước đi chậm rãi mà thanh nhã vô cùng .
Rồi như thấy cái gì đó , cô bỏ hành lý xuống và chạy vù đi như cơn lốc . Chẳng mấy chốc , cô gái đã được hai cánh tay ôm trọn lấy . Cô gái hớn hở gọi tha thiết :
- Ma ma ... Con về rồi !
- Mẹ nhớ con lắm ...
- Con cung thế , con nhớ ma ma lắm - Da diết , cô nói lên nỗi nhớ của mình .
Thế là nước mắt lại lăn dài trên khuôn mặt của hai người họ , họ ôm cứng lấy nhau . Một hồi sau , cô gái buông lỏng người phụ nữ ra ; lấy tay quệt nước mắt rồi hít một hơi nói :
- Mấy năm rồi con chưa gặp ma ma !
- Ừ , mẹ cung thế ! Ðể con bên Mĩ một mình mẹ chẳng bao giờ yên tâm cả .
- Con yêu ma ma quá cơ - Nói rồi cô gái khẽ đặt một nụ hôn ngọt ngào lên má người đàn bà . Bà ta cười đáp lại .
- Uke , ba con đang ở ngoài đấy ! Ðừng để ba con đợi lâu quá !
- Vâng - Cô gái cười tít mắt , chạy lại chỗ hành lý vừa thả xuống hồi nãy . Cầm lên rồi kéo tung tăng đi ra khỏi sân bay
-0-
Bệnh viên Hurt's World :
Hôm nay nó được xuất viện . Lâu rồi không được ngắm bầu trời xanh , không được hít hà không khí mát lạnh , nó thấy nhớ ... Nghĩ tới việc nó sắp được làm những điều đó , bỗng dưng nó thấy háo hức vô cùng .
Tuy thế , nó vẫn thấy ngại khi ra khỏi bệnh viện . Một tháng trong đây nó cũng đã kết được nhiều bạn .
Chẳng hạn như cô bé học lớp 4 ở phòng bệng kế bên , cô bé xinh và đáng yêu lắm! Đặc biệt là cô bé vẻ rất đẹp . Mỗi lần có bức tranh nào được hoàn thiện là chạy ngay sang đưa cho nó xem . Lần nào nó cung khen tấm tắc , nhiều khi khen còn làm con bé ngại nữa . Nhưng đó là sự thật mà , nó chẳng nói quá lên đâu . Chỉ tội có một điều , cô bé đó bị bệnh tim nặng . Bác sĩ chuẩn đoán là sống không quá 20 tuổi .
Ngoài cô bé đó ra , còn hai ông bà cụ phòng đối diện . Vì môi trường sống của họ không hợp lí và rất ô nhiễm nên họ bị viêm phổi khá nặng . Hai ông bà cụ là vợ chồng lâu năm với nhau , ngày nào họ cũng trò chuyện , an ủi cho nhau . Nó còn nhớ ông lão có lần đã nói thế này:
" Số phận đã cho chúng ta gặp nhau , yêu nhau , rồi sinh con đẻ cái . Bây giờ , cũng chính số phận , một lần nữa nó cho ta chết cùng với nhau . Bà đừng lo , dù lên thiên đường hay xuống địa ngục , chúng ta đều có nhau mà ! "
Và nó đã rơi nước mắt . Một cách nhẹ nhàng và hạnh phúc , nó thầm ngưỡng mộ và cầu chúc cho hai ông bà cụ . Hai ông bà cụ cũng đã an ủi nó rất nhiều mà !
Bây giờ , nó đang ngồi trên giường . Không ủ dột như mấy tuần trước nữa , nó đã vui vẻ hơn rồi !
Xếp bằng trên giường , nó để tai nghe lên tai rồi nhép nhép miệng theo lyric bài hát . Bài này của Celine Dion - một bài hát bất hữu .
Every night in my dreams
I see you, I feel you,
That is how I know you go on
Far across the distance
And spaces between us
You have come to show you go on
Near, far, wherever you are
I believe that the heart does go on
Once more you open the door
And you're here in my heart
And my heart will go on and on
Love can touch us one time
And last for a lifetime
And never let go till we're gone
Love was when I loved you
One true time I hold to
In my life we'll always go on
Near, far, wherever you are
I believe that the heart does go on
Once more you open the door
And you're here in my heart
And my heart will go on and on
You're here, there's nothing I fear,
And I know that my heart will go on
We'll stay forever this way
You are safe in my heart
And my heart will go on and on
Translate by me + Trang Bùi : ( hơi thô ná )
Mỗi đêm trong những giấc mơ của em
Em nhìn thấy anh , em cảm nhận được anh
Ðó chính là lý do mà em biết anh vẫn còn yêu em
Khoảng cách và không gian giữa chúng ta xa cách nhau
Anh đến và cho em nhìn thấy rõ rằng anh vẫn yêu em .
Gần , xa , dù bất cứ nơi nào anh ở
Em tin rằng trái tim vẫn yêu anh
Một lần nữa , anh mở cánh cửa ra
Và anh ở đây , trong trái tim em
Trái tim của em vẫn sẽ yêu anh và tiếp tục yêu anh.
Tình yêu xen vào chúng ta một lần
Và đây là lần cuối cùng của cuộc đời
Và không bao giờ mất đi cho đến khi chúng ta không còn yêu nhau
Tình yêu là khi em đã yêu anh
Một lần đúng , em tin rằng
Trong cuộc sống của mình , chúng ta sẽ luôn luôn yêu nhau
---
Gần , xa , dù bất cứ nơi anh ở
Em tin rằng trái tim vẫn yêu anh
Và anh ở đây , trong trái tim em
Trái tim của em vẫn sẽ yêu anh và tiếp tục yêu anh.
Anh ở đây , không có thứ gì làm em sợ hãi
Và em biết rằng trái tim mình vẫn yêu anh
Chúng ta sẽ lưu giữ lại cảm giác này mãi mãi
Anh chắc chắn sẽ mãi trong tim em
Và trái tim em vẫn sẽ yêu anh .
" Đúng là nhạc của Celine Dion có khác , bất hủ đúng là bất hủ " - Nó thầm nghĩ .
Rồi nó duỗi thẳng chân ra , bắt chéo vào nhau . Nhịp từng cái theo giai điệu . Nó đang mường tượng đến hai nhân vật trong phim Titanic rồi tự hỏi :
" Họ chết rồi sao vẫn yêu nhau được nhỉ ? Hay thật ! "
Nó cười mỉm , nhắm mắt hưởng thụ tất cả . Bỗng dưng một ý nghĩ đâm ngang trong đầu nó như một lưỡi giáo đâm thẳng vào tim , nhói ... buốt :
" Thế là chỉ còn 4 tháng nữa thôi là mình phải đi rồi ... Làm sao đây nhỉ ? Mình phải làm sao để trước khi chết không ân hận đây ? "
Vừa nghĩ nó vừa lấy tay để lên miệng cắn tích cực , nhém tí bật máu . Trông nó có vẻ hoang mang nhiều lắm .
-0-
Nhà hàng năm sau Cần Vương :
Một nhà hàng kiêm khách sạn đẹp tuyệt trần . Nhà hàng này trang trí theo cách cổ điển , tạo cho mọi người một cái nhìn thoáng và cảm giác yên tĩnh .
Vài ánh đèn mờ lấp lé khắp một không gian rộng lớn và yên tĩnh . Uke ngồi ở một cái bàn tròn , dõi mắt theo đợi ai đấy .
- Thưa cô , cô dùng món gì ạ ? - Một anh chàng bồi bàn hỏi
- Tôi đang chờ người , anh đợi một tí đi - Cô nhẹ nhàng nói , chẳng quên kèm theo nụ cười trong sáng .
- Vâng ...
Nói rồi anh chàng bồi bàn lặng lẽ lùi đi . Còn cô thì cứ giơ tay lên nhìn đồng hồ mãi , bây giờ đã trễ hơn 1 giờ rồi mà người cô chờ vẫn chưa đến . Tự dưng thấy nhớ và lo vô cùng .
" Cộp cộp cộp " , tiếng giày nện trên nền nhà . Giờ thì cô chắc là người mình đợi đã đến rồi . Không đợi chờ gì , cô ngước mặt lên và xà tới ôm chầm lấy người đó . Cô lặng lẽ rơi nước mắt .
Hôm nay cô đẹp lắm ! Khoác lên người một cái đầm hiện đại đính kim sa lấp lánh làm cô trở nên như một cô công chúa xinh đẹp . Da thịt cô vẫn trắng trẻo và nõn nà đến lạ thường . Mỹ nữ , đúng là mỹ nữ !
Nhưng đừng tưởng rằng không ai có thể " sánh ngang hàng " với cô gái đó nhé ! Anh chàng cô đợi cũng chẳng thua gì đâu !
Anh chàng diện một bộ đồ đơn giản nhưng không lạc hậu . Một cái áo sơ mi tay dài , bên trong là một áo thun in hình S - kí hiệu của superman . Quần tụt ống côn và giày converse cổ cao . Không mất nhiều thời gian để lựa chọn một bộ đồ theo style này .
Cô bỏ tay ra khỏi người anh chàng . Sau đó , hai người chậm rãi nhấc dao và nỉa lên , kì cạch cắt từng miếng thịt bỏ vào mồm . Họ chưa biết rằng mình đã trở thành trọng điểm của mọi người ở đây từ lúc nào ! Đột nhiên , cô gái hỏi :
- Lâu rồi chúng ta không gặp nhỉ ... ?
- Ừ - Anh chàng đáp lại lạnh lùng
- Em đã tha thứ cho anh từ lâu rồi ! À , thật ra từ lúc đó em chẳng bao giờ hận anh cả . Thật đấy ! Anh tin em chứ ?
- Tin - Lại lạnh lùng .
- Anh không còn dịu dàng như trước rồi ... - Đoạn cuối , cô kéo dài một tí như thể cô chẳng thốt nên lời
- Ừ , vì ngày trước em đã bỏ anh mà . Làm sao anh còn có thể trở về ngày xưa nữa ? Dịu dàng ? hay lạnh lùng ? Tất cả qua với anh như một cơn lốc rồi ! - Anh chàng nói với vẻ oán trách
- Em xin lỗi ... thật sự xin lỗi ... nhưng mọi chuyện đành thế thôi anh à ! - Cô nuối tiếc
- Không , em không có lỗi . Lỗi do anh đã đến quá trễ mà ! - Anh chàng nói với giọng vừa đau buồn lai vừa lạnh băng
- Không , là em . Em yêu anh , em vẫn còn yêu anh ! - Thật thà , cô gái thừa nhận tình cảm của mình cho chàng trai biết .
Rồi chàng trai dịu dàng đặt bàn tay mình lên bàn tay cô gái . Nở một nụ cười như ánh bình minh , kèm theo đôi mắt sáng và trìu mến . Chàng trai nói :
- Anh thừa nhận , anh vẫn còn yêu em ! Yêu nhiều lắm ...
Sau đó, hai người bỏ dao và nỉa xuống bàn , họ chồm tới ôm nhau như thể xa cách muôn trùng . Nhà hàng - khách sạn Cần Vương bỗng trở nên ấm áp vô cùng .
hu hu mọi người ui, ai chỉ dung cách lập trang mới đi. Dung gà wa' ko bik........
hong nho Uke la ai nua
là người yêu cũ của kyo.... và nếu không nhầm thì là người sắp tới sẽ gây sóng gió cho bộ đôi hoàn hảo của chúng ta jun và yun.... òa òa òa òa.... truyện hay quá... post tiếp cho em coi bác ơi....
bạn ơi truyện hay wa post típ đi hồi hộp wa1
ohhhhhh, i got it, thanks, but y is that KYO's ex will ghet Jun and Yun in trouble? is she going to fall for Jun too? thats mess up
bn ơi tiếp đj chứ? đang đọc hay mà !nhanh lên nhé !
cảnh báo bà cọn nếu trong vòng từ đây đến ngày thứ 3 tuần sau ko ai chỉ phudung cách tách trang thì sẽ ko có truyện đọc nữa. để tránh tình trạng như trang 1 có người bị nổ đom đóm mắt. bà con thông cảm cho phudung nhe
--------------------------------------------------------------------------------
Chap 23 : Thiện hay ác ? Tốt hay xấu ? ( 1 )
o0o
Bệnh viện Hurt's World :
Đặt mình dài trên giường bên trắng toát , nó tự dưng thấy bồn chồn . Không phải vì nó nhớ nhung hay lưu luyến cô bé lớp 4 , ông bà cụ phòng đối diện mà là vì có một cảm giác bất an len lỏi vào trong đầu nó . Nó giơ tay lên xem đồng hồ . Bây giờ là 6 giờ 40 phút chiều . Trễ mất 40 phút rồi !
Tay nó mân mê từng lọn tóc . Trông nó thật xinh xắn .
" Tách " , tiếng mở của phòng . Nó nhướng mắt lên hớn hở , kìm nén lắm nó mới không bật khỏi giường để mà chạy đến ôm cái người đó .
Nhưng không phải là hắn , nó vừa ngạc nhiên vừa bực bội . Là ba nó . Nó cau mài lại rồi tự hỏi :
" Ông ta đến đây làm gì ? "
Như đọc được mọi suy nghĩ của nó , ba nó bước lại gần , mỉm cười dịu dàng . Rồi nói :
- Ba đến thăm con . Hôm nay con phải xuất viện đúng không ?
Không tin vào mắt và tai mình , mặt nó như biểu hiện rõ sự thù hận và ngạc nhiên . Nó thầm nghĩ :
" Đây không phải là ông ta . Nhưng cái giọng nói và hình dạng này thì đúng thật là ông ta rồi , không sai vào đâu được . "
Càng ngày càng khó hiểu , nó đâm ra nghi ngờ . Dồn hết can đảm của mình , nó lên tiếng nói :
- Ông đến đây làm gì ?
- Ba đến đón con xuất viện - Ông ta cười hiền bảo
- Tôi không cần ông đón đâu . Về đi ! Và đừng có tự nhận mình là " ba " tôi - Sự căm phẫn thể hiện rõ ràng qua giọng nó
- Hừ ... người mày đợi không đến đâu - Ông ta lẩm bẩm nói cho mình nghe . Hồi sau , ông ta qua sang nó , lại cười dịu dàng rồi nói :
- Thôi , nghe lời ba . Ba đưa con về nhà ! Nhé , ngoan nào !
Nói rồi ông ta đưa tay hay lên định đỡ nó xuống giường nhưng nó lại gạt phắt đi . Nó cười châm biếm ông ta . Trong đầu nó , từng suy nghĩ lại hiện ra :
" Người như ông ta thì làm sao mà tốt bụng thế ! Chẳng phải ông ta muốn giết mình đấy sao ? "
" Tốt nhất nên gạt phắt cái tay giơ bẩn đó đi cho đỡ thối người "
" Đàn ông như ông ta mình gặp nhiều rồi ! Không ngờ lại mặt dày thế . Bảo là ba mình , chắc là có âm mưu từ trước rồi ! Hèn chi hôm nay mẹ không lại bệnh viện với mình "
.....
Ngay từ đầu , ba nó đã làm đủ mọi cách để kìm chế bản thân mình , tránh làm rách việc . Thế nhưng trước cái cảnh xấc xược của nó thì ông ta chẳng thế nào chịu nổi nữa . Và thế là " Bốp " , một bàn tay vào má nó . Má nó ửng đỏ lên .
Nó nghiến răng nghiến lợi để kìm chế cơn phẫn nộ . Nó nắm chặt tay mình lại nghe " rắc rắc " .
Còn ông ta , mắt đỏ . Hơi thở hồng hộc , nó biết mình đã làm ông ta tức điên lên rồi . Một hồi khá lâu sau đó , ông ta có vẻ đã bình tĩnh trở lại . Ông ta nói :
- Về ngay , đi với tao . Thằng bạn trai gì đấy của mày ấy , mơ nó cũng chẳng đến đâu !
- Ông nói thế là ý gì ? - Nó khó hiểu hỏi
- Nó đang bận đi xem mắt hôn phu rồi ! - Ông ta nói với vẻ đắc thắng . Lần này đến lượt ông ta khinh bỉ nó .
- Ông lại nói dối phải không ? Tôi không tin ông được ! - Nó không tin , bác bỏ ý kiến của ổng .
- Không tin thì mày cứ việc chạy đến Hoàng Cung đi mà xem . Tao đến đây rước mày vì chuyện đó đấy ! Nếu không phải ba nó là bạn thân tao thì tao cũng chả lếch xác đến đây rước mày đâu ! - Ông ta vừa quả quyết vừa khó chịu mà nói .
Nó không còn tin vào những gì mình nghe nữa . Nó bật xuống giường , luồng chân qua đôi dép rồi phóng đi như con bão , nó muốn đến đó ngay lập tức để chứng minh mọi chuyện có phải là thế không !
-0-
Nhà hàng - Khách sạn Hoàng Cung :
Gặp mặt với Kyo tại Cần Vương lúc 4 giờ rồi sau đó Uke lại đi tăng 2 sang Hoàng Cung để gặp mặt vị hôn phu tương lai của mình . Cô giở tay lên xem đồng hồ rồi nhíu mài tự nói :
" Mình đến sớm quá ! Cả ba và mẹ cũng chưa đến . Giờ hẹn là 6 giờ nhưng bây giờ mới 5 giờ 30 thôi mà ! "
Tưởng chừng như cô phải đợi đến nửa tiếng nữa mới được gặp mặt hắn , nhưng mọi chuyện không như thế ! Hắn đến rồi ... Đang đứng ở quầy tiếp tân để hỏi số bàn đấy ở đâu .
Hắn vận một bộ quần áo style cực . Áo khoác hiphop có nón , băng đô trên đầu kèm theo một cái nón vẽ tay , tay mang vòng gai , quần tụt ống côn có xích to , giầy Converse thể thao cổ cao . Nhìn là ngây ngất , nhưng thật sự là chẳng hợp với cái nhà hàng sang trọng , quý phái theo kiểu nước Pháp này tí nào .
Hắn bước lại gần cô rồi săm soi một tí , sau đó mở miệng ra nói :
- Nói gì nói nhanh đi ! Tôi còn phải đi đón bạn gái nữa
- Anh có bạn gái rồi à ? - Cô ngạc nhiên khi thấy một người như vậy mà lại có bạn gái . Trong tư tưởng cô , cô luôn nghĩ rằng hắn là dân chơi bời khó ưa .
- Ừ , bạn gái tôi đang nhập viện . Hôm nay xuất viện lúc 6h nên cô nói nhanh đi để tôi còn đi nữa - Hắn nhíu mài bảo
- Không có chuyện gì để nói - Cô thản nhiên nói
" Rầm " , hắn đập xuống bàn một cái rõ mạnh làm mọi người ngạc nhiên hết sức . Nhưng chẳng ai dám nói gì , vì đây là nhà hàng của nhà hắn mà . Hắn giận dữ nói :
- Không có chuyện gì thì tôi đi đây !
- Khoan ... - Cô vội kêu hắn lại
- Chuyện gì ? - Hắn quay sang hỏi
- Cô chú và ba mẹ tôi nữa . Nếu họ không thấy anh thì tôi biết ăn nói làm sao đây ?
- Thì cứ bảo tôi đi công chuyện
- Nhưng anh có thể ở lại một tí để nói chuyện không ? Tôi không muốn mình bỏ nhiều thời gian để này chỉ để ở đây ăn tối với mấy cái món Pháp béo ngậy này !
Nghe vậy , hắn đảo mắt quanh nhà hàng để tìm cái đồng hồ treo tường . Hắn nhìn và thấy bây giờ chỉ mới 5 h 35 , đến đó chắc gì nó đã chuẩn bị xong . Thế là hắn kéo ghế ra ngồi rồi nói :
- Tùy cô vậy !
- Cám ơn anh - Cô e ngại đáp
Thoạt đầu , hai người nói chuyện với nhau có vẻ lạnh nhạt . Nhưng hồi sau thì trở nên râm ran hẳn . Họ nhận ra hai người cũng khá hợp với nhau .
Đến giờ hẹn rồi ! Ba mẹ hắn và ba mẹ cô cũng đến . Cô vội đứng dậy chào , còn hắn thì gấp rút đẩy ghế ra để thoát khỏi cái nơi này , và tất nhiên là sẽ chạy đến bệnh viên rồi .
....
Nhưng dường như mọi chuyện không như ý muốn của mình , hắn bị ba hắn bắt lại . Tuy hắn cố vùng vẫy hay là tỏ vẻ van xin , hắn cũng không thoát được . Biết chẳng còn cách nào khác , hắn đành ngồi xuống vào đúng vị trí của mình .
Trong lòng thấp thởm lo lắng không biết nó sẽ thế nào nếu hắn không đến đón .
-0-
6h 40
Hắn và Uke nói chuyện với nhau rất vui . Bây giờ thì hắn đã quên béng đi là trong bệnh viên còn có người chờ hắn đến đón .
-0-
6h 45
Nó chạy liều mạng . Được nửa đoạn đường , tự dưng nó thấy khó thở . Hơi thở dồn dập và tim nó đập mạnh hơn . Khắp người nó mồ hôi đã đổ thành giọt , nó thấy mình hơi choáng .
Nhưng nghĩ đến việc phải xác định xem chuyện đó có là sự thật không thì nó lại thấy mình bình thường hẳn đi .
Nó lại chạy .
Chạy
Chạy
Và chạy
-0-
7h
Tròng nhà hàng Hoàng Cung :
Hai ông bà của hai nhà rất hài lòng về cuộc gặp gỡ này . Họ đã chơi thân từ thời trung học với nhau nên việc con cái họ có cưới nhau là chuyện bình thường . Tuy nhiên , mục đích của họ vẫn là cái mối quan hệ mật thiết với nhau . Để dễ dàng làm ăn , dễ dàng cầu tiến .
Còn hắn , hắn đã quên nó rồi . Hắn bị Uke cuốn hút . Chẳng hiểu sao bao lần hắn định rời khỏi đây và chạy đến bệnh viện thì như có một ai đó giữ chân hắn lại không cho hắn đi .
Và Uke , cô rất mừng khi thấy biểu hiện của hắn . Không phải vì cô yêu thương hắn hay gì gì đấy mà là cô biết , biểu hiện của hắn không làm cô mẹ cô buồn . Cô rất yêu ba mẹ của mình , cô không muốn sự nghiệp bao năm của họ phải bị ảnh hưởng vì cô .
....
Đã hơn một tiếng đồng hồ mà hai người họ vẫn nói chuyện với nhau rất thoải mái . Họ bàn về những tai nạn kì quái , về những chuyện trên trời dưới đất . Nhưng thú thật là họ rất vui .
-0-
Bên ngoài nhà hàng Hoàng Cung :
Nhà hàng này được thiết kế tương đối đẹp , đa số làm bằng thủy tinh nên có thể đứng bên ngoài quan sát được hết bên trong .
....
Tay vịnh vào bức tường thủy tinh , nó thở hổn hển để điều hòa nhịp tim và hơi thở của mình lại bình thường .
Khoảng chừng 2-3 phút sao nó thấy đỡ , nó ngước lên nhìn vào bên trong .
Tròn xoe mắt , nó nhìn thấy hắn và một cô gái lạ đang cười đùa vui vẻ . Bên cạnh là hai bác Bùi và vài người lạ nữa . Nó không biết họ . Lòng nghi ngờ thật sự đang nổi lên trong nó , nhưng nó lại tự trấn an mình :
" Phải tin anh ấy ! Phải tin anh ấy ! "
Thế là nó thu hết can đảm , bước vào nhà hàng một cách trang trọng . Mồ hôi và đầu tóc lúc nãy đã được lau chùi và chỉnh trang sạch sẽ . Bây giờ , nó là một cô công chúa nhỏ .
-0-
7h 30
Phía trong của nhà hàng - khách sạn Hoàng Cung :
Nó đi chậm rãi nhưng có đôi phần rón rén như ăn trộm . Nó chọn một cái bàn sát bên hắn , nó lựa chỗ ngồi đâu lưng lại với hẳn . Nó muốn nghe rõ hết mọi chuyện .
" Mình tin anh ấy mà ! " - Nó tự nhủ
Mọi chuyện cứ diễn ra như thế đấy ! Chẳng ai ngó ngàng gì tới nó , thậm chí là không biết sự xuất hiện của nó nữa . Họ vẫn đắm chìm vào trong câu chuyện của mình .
Một hồi sau , không biết Uke nghĩ gì mà lại hỏi hắn :
- Anh không đón bạn gái mình à ?
Giật mình nhớ lại người con gái mình yêu , hắn lại đảo một vòng quanh nhà hàng rồi nhìn cái đồng hồ . Bây giờ điểm đúng 7h 30 , hắn tự dưng thấy thất vọng về mình . Hắn nghĩ :
" Đã hơn 1h 30 rồi ! Chắc cô ấy cũng về nhà rồi ... Thôi vậy ! "
Nghĩ xong , hắn cười ... hắn nói với cô rằng :
- Không cần đâu , chắc cô ấy về rồi . Với lại tôi cũng muốn nói chuyện với cô một tí !
Ngồi đâu lưng vào hắn , nó như không tin vào mọi thứ trước mặt mình .
Nó không tin vào câu nói vừa rồi hắn thốt ra . Có lẽ , đối với hắn câu nói đó rất bình thương . Nhưng với nó , đó lại là thứ vũ khí ghê sợ nhất , có thể đâm nó , làm nó đau đớn biết dường nào .
" Muốn nói chuyện với cô ấy thì anh nói đi . Tôi nghĩ rằng mình đã quá ngu ngốc mà chạy lại đây để xem anh làm mấy trò tán tỉnh này , mà trong khi đó tôi lại nằm viện nữa chứ ! Hết sức buồn cười , tôi đã tin anh rồi bây giờ lại để thế này à ? "
Không nghĩ ngợi gì . Nó đứng phắt dậy , nó đưa tay vào túi của chiếc váy , nó móc ra một tấm thẻ rồi đi đến quầy tính tiền để thanh toán .
Nhưng dường như nó chẳng còn kiên nhẫn nữa , nó phóng ra khỏi nơi đó . Lòng đau như cắt , như bị cấu xé . Nó để lại tấm thẻ của mình , và ... để lại người con trai nó yêu .
Mắt nó nhòe dần , đúng rồi . Nó đang khóc !
-0-
8 h
Công viên cách nhà hàng - khách sạn Hoàng Cung không xa lắm :
Có một cô gái mặc váy hồng xinh xắn , tóc ngắn để lộ cái cổ thon trắng , thân hình quyến rũ . Da trắng nõn nà, mắt đen láy , môi hồng chúm chím , má đỏ xinh xinh . Cô gái là trung điểm của mọi người ở đây . Song , chẳng ai dám lại gần cô gái cả .
Bây giờ , cô gái như người mất hồn . Đầu cô tựa vào cái cây sát đó , ánh mắt đăm chiêu suy nghĩ vì một nơi cũng khác là xa xăm , kì quái .
Vâng , cô gái đó chính là nó .
***
Nó chúa ghét những cái màu " con gái " đó . Nói trắng ra là nó sợ . Nhưng hôm nay nó lại quyết tâm mặc cái váy hồng này , vì nó nghĩ chắc là hắn thích lắm .
Chỉ còn mấy tháng nữa thôi là nó phải chết rồi . Nó muốn tạo thật nhiều kí ức cho hắn mà , càng nhiều càng tốt .
Nó để tay lên trán quệt mồ hôi . Lòng nó đau như ai đâm . Nước mắt lại lặng lẽ rơi vô thức . Nó bây giờ không thể khống chế chính nước mắt của mình nữa rồi .
Nó đau quá , nó cũng giận hắn nữa .
Ngày xuất viện rất là quan trọng mà . Đúng không ? Thế mà hắn lại bỏ nó một mình , rồi đi gặp mặt cô gái khác . Nó buồn , đau , giận ... Nó bị tổn thương .
Mưa bắt đầu nhỏ giọt , từng giọt thấm vào sớ vải nó đang khoác trên người . Tuy thế , nó không lạnh . Nó bắt đầu miên man nghĩ ngợi :
" Ngày valentine trời cũng mưa thế này . Hôm đó mình tưởng chừng đã chia tay với anh ấy rồi chứ !
...
Thế còn bây giờ ? Cũng mưa , nhưng mình đâu có chia tay anh ấy ? Sao tim mình lại đau đớn thế này nhỉ ?
Hay mình sắp mất anh ấy ? Hay là anh ấy sẽ quên mình ? Hay ... Hay ... "