trời đang hay bỗng dừng tiếc tiếc
ủng hổ bạn 2 chân 2 tay luôn
hihihhi
Printable View
trời đang hay bỗng dừng tiếc tiếc
ủng hổ bạn 2 chân 2 tay luôn
hihihhi
vít tiếp nè bà kon
Theo kinh nghiệm của cô, trọng tâm hắn lúc này rơi vào bán thân trên và phần lưng, cô chỉ việc dùng đầu gối thúc vào thì hắn sẽ ngã lăn kềnh ra cho mà xem.
"Bốp!"
"Bịch!"
"Bịch!"
Thế là cả hai đều ngã chỏng gọng. Thành công rồi!!! Cô mỉm cười trong lòng, nhưng ngoài mặt lại méo mó như đoá hoa héo rũ rượi.
"Đau quá!!!!" Cô giành phần lên tiếng trước. Tiên hạ thủ vi cường mà!!(Ko hỉu...) Nói thế này thì ai nỡ trách móc nữa. Cô đang nghĩ xem làm sao diễn một cách nhập tâm hơn. Vừa nghĩ, khuôn mặt cô vừa như chuẩn bị nức nở lên.
Cẩm Phục Hy đứng dậy, phủi sạch bụi bẩn, ko có lấy một cái chau mày.Linda liếc nhìn miếng bánh kem bị biến dạng, trong lòng nghĩ: "Không lẽ hắn ko đau tí nào sao? Còn mẩu bánh phô mai kia nữa cũng ko ... tiếc rẻ sao?" Cô ngước lên với bộ dạng bị thương, cứ như bị ... nứt xương đến nơi, nói một cách khó khăn:
- Anh...anh ko...đỡ em sao???
Đám đông kéo đến, mọi người đều xúm lại ....khen tài diễn xuất của Linda lại tiến bộ đáng kể.
Hắn vốn định bỏ đi, nhưng thấy cô ta bị thương có vẻ nghiêm trọng, lại trông vẻ mặt tựa hồ như vừa bị.....sàm sỡ, do dự một hồi, mới chìa tay đỡ lấy cô ấy.
Nhưng cô ta lại ...nắm chặt lấy tay hắn, bàn tay ko thô ráp như bàn tay những tên con trai khác, nhưng cũng chẳng có bao nhiêu là thịt, đã thế lại ko ấm chút nào. Lúc này cô bắt đầu run rẩy. Không lẽ hắn là người Eskimo cũng nên!!!!
Nghĩ thế,cô vẫn ko đứng lên, chỉ ngồi yên đó nhìn hắn trân trối.
- Đứng dậy!!
Phục Hy nói một cách lạnh nhạt. Cô không làm theo, ngược lại còn nắm chặt tay hắn hơn. Không biết tại làm sao, cô bỗng có ước muốn làm ấm tay hắn. Linda nói với giọng hờn mát:
- Anh làm em ngã , người ta không đứng lên nổi lại còn thái độ đáng ghét đó mà nói chuyện!!!!
Nhưng Phục Hy lặp lại như một cái máy: “Đứng dậy”. Chẳng chút gì lay chuyển được anh ta.
Tên người Eskimo đáng ghét! Cô uất ức quay mặt sang một bên, không thèm nhìn hắn nữa.
Hắn toan bỏ tay ra nhưng… cô mạnh tay thật! Anh đang nghi ngờ không biết mình đang nắm phải móng vuốt của một con quái vật hay là bàn tay yếu ớt của một cô gái. Sao nắm chặt thế kia, cứ như thể tay hai người đã được dán dính lại bằng keo dán sắt vậy. Người xem kéo đến mỗi lúc một đông, Linda vẫn nụ cười trấn tĩnh, đương đầu với hắn. Cô ngập ngừng, dù sao thì da mặt mình cũng đã dày đến độ không thiết đến việc mọi người xung quanh đánh giá ra sao. Có điều cô cũng không ngờ tên này lì đòn ra phết, hắn cho tay còn lại vào túi quần, quay mặt sang bên cứ thế chờ cô đứng dậy.
“Thật không phải” Cô đứng dậy và nói, tỏ ý xin lỗi,”Tại em mà anh bị ngã”
Vẫn giọng hờ hững đó:” Không sao”. Anh ta tưởng chừng như mất hết kiên nhẫn, nhưng thấy người đối diện là nữ, nên không thể nỗi cáu.
Một cách bạo dạn, cô nói khẽ:
- Em cố ý đấy!!!!
Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt kì lạ.
Linda cất tiếng cười, đôi mắt nheo nheo:
- Này này, em hỏi tên, anh không trả lời, bắt chuyện, anh không thèm, chỉ còn mỗi cách này để bắt buộc anh dừng lại thôi !!!!!
đang hay mừ hết mất
post nhanh nhanh nhá
mà cúng cuồi có phải là 2 ng` nì......
Hắn gật gù, ra chiều thông cảm, rồi cũng ko tiếp tục hiếu kì thắc mắc về hành động quái lạ đó, chỉ nhìn chằm chằm vào cô gái đã nắm chặt tay hắn.
Lúc này cô ta lại hơi trơ tráo mà rằng: "Thực ra em đã bít tên anh rùi, vì thế cho nên.....baby Hy, tên của anh đấy, tạm biệt anh." Bấy giờ cô mới buông tay.
Cô quay người bỏ đi, ko thèm đẻ ý hắn ta có thái độ gì. Nhưng cô bít tỏng hắn đang trong tâm trạng gì.(Đúng là ma nữ!!!!!! ) Cô rất tự tin sẽ biến hắn thành tù binh của mình trong vài ngày sắp tới. Cái tên Cẩm Phục Hy chẳng qua cũng chỉ là tên hơi lạnh lùng một tí thui, chứ thực tình mèo nào cũng như mỉu nào cả!!!!!
Dứt ra khỏi đám đông, cô cười đầy tự hào,cảm giác thoả mãn trước ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người. Mãi cho đến khi cách xa, cô mới thốt lên: "Meo meo, baby Hy meo meo, ha ha ha......"
- Ha ha......!!!!!
Hành lang vọng tiếng cười tự mãn của Linda.....
(To be continue...)
Sorry bà kon nghen. Hum nay chỉ pót được đến đây thui. Chun bận. Mai sẽ pót bù cho bà kon :D :D :D
^____^, póc tem nào, truyện có vẻ hấp dẫn nhi? ủng hộ bạn đó
bạn ơi tốc độ post chậm wa' , nhanh lên nhé ^^~ Thanks
Trên sân thượng, Linda nằm trên chiếc ghế dựa, dưới bóng râm của cái ô lớn, đưa tay cầm lấy ly nước quất nhấm nháp từng ngụm.
Một kì nghỉ cuối tuần tuyệt đẹp...Cô thích cuộc sống đơn giản và tận hưởng. Đột nhiên chuông điện thoại rung lên. Cô bật ra xem, lúc nãy đang ngủ đã nhận được nhìu tin rùi. Cô đọc ngược từ dưới lên:
Dòng tin thứ nhất của Phùng Tháp ở nhạc viện Hoa Lợi: "Em iu, chiều nay lớp anh có lớp nhạc lý mở rộng ở trường, anh đến đón em đi cùng nhé? Rồi chúng ta cùng nhau đi ăn tối."
Dòng tin thứ hai của Mẫn Hoành Ngọc ở Kỳ Uyển Phường: "Linda bé nhỏ, khi nào anh đến thăm trường em được ko??"
Dòng tin thứ ba của "hoàng tử sầu muộn" Thẩm Thiếu Anh: "Đừng quên cuộc hẹn ngay kia nhé!!"
Dòng tin thứ tư của thầy giáo trẻ tuổi Khương Đinh: "LInda, em đang làm gì đó? Ra ngoài này với anh, bọn mình đi xem xinê, có máy lạnh đấy!!"
...
Một đống tin nhắn!!! Cuối cùng thì cô cũng xử lý được hết. Phùng Tháp là người nhắn đầu tiên, hơn nữa cô cũng muốn đi nhạc viện chơi, nên đã trả lời: "Tháp Tháp, anh ko cần đến, Em sẽ đến tìm anh."
Phùng Tháp lập tức trả lời: "Vui quá, Linda, anh iu em chết đi được."
Linda đọc xong dòng tin đó, ko nhịn được cười. Làm sao lại có mẫu đàn ông ấu trĩ đến thế kia chứ?? Cô ko tiếp tục trả lời, chỉ tựa đầu vào ghế, chuẩn bị ngủ lại, đi tìm giấc mơ đẹp....
Thế nhưng lần này cô lại bị một người đeo chiếc mặt nạ màu xanh lá làm cho giật nảy mình. Không ngờ, "Con quỷ cái màu xanh lá" kia dí ngón tay vào đầu cô "Con quỷ cái, mày chán sống rùi hả?? Thái độ này là sao đây ??? Ngồi xuống mau!!!!"
Linda vừa ấm ức vừa ngồi phịch xuống: "Mẹ, đừng nhát con với bộ dạng này nữa được ko?? Nhỡ bà con lối xóm trông thấy, ko bị khiếp vía mới là lạ đấy!!!! Trời thì nóng thế kia, con cứ tưởng mình bị ảo giác ..."
Mẹ cô ấy, Lily, vốn rất hay đắp mặt nạ tảo, nở nụ cười ko bí hiểm: "Con gái ngoan, gần đây vẫn thả dây câu con cá lớn nữa chứ??? Có bạn trai mới nữa à?? Đẹp trai ko con??" (Mẹ gì vậy trời!!!! )
-Có mục tiêu mới rồi, khi nào cắn câu con chụp hình về cho mẹ xem.
Linda hơi bất lực trước bà mẹ của mình, trong lòng nghĩ rằng từng ấy tuổi mà thích mấy anh điển trai. Chình vì có người mẹ như thế này, mới có cô con gái bay bướm như cô. Thực ra bà Lily cũng là một người phụ nữ xinh đẹp ko kém Linda, tuổi đã gần bốn mươi nhưng trông bà vẫn tươi trẻ như thời con gái.(Woa!!) Có điều dạo này bà đâm ra thích đắp thứ mặt nạ tảo kinh hãi đó, và mỗi lần như thế thì bà phải đi hù doạ con gái mình mới thấy vui.
- Hố hố, chiến lược tấn công của con độ này hơi bị chùn chân rùi!!!
Lily vừa nói vừa thư giãn trên ghế của con. Linda chợt nhận ra mẹ mình còn bít... hưởng thụ hơn nhìu. Nhưng cô nói với giọng ko đồng tình:
- Nói gì thế kia mẹ!!! Đừng tưởng con gái mẹ dạo này lụt(??) nghề à??? Chỉ tại con mồi lần này hơi đặc biệt thôi. Chừng nào con giải quyết xong thì mẹ sẽ bít!!!
Lily đang mỉm cười, bỗng tỏ ra nghiêm túc:
- Mẹ nói con gái này, thực ra bạn trai cũng chẳng cần nhìu thế đâu, tìm một người thật lòng thật dạ yêu thương mình, vui vẻ ở bên nhau, chẳng phải tốt đẹp sao???(Thế mới đúng là một người mẹ...)
Linda nghe mẹ hôm nay bỗng thay đổi chủ kiến, cảm thấy ngạc nhiên quá đỗi. Bà ta bình thường luôn ủng hộ con gái tìm nhìu đối tượng, có nhìu lựa chọn. Hôm nay sao bỗng dưng tiêu cực thế, trong phút cô chỉ thốt lên một từ: "Sao?????"
Lily trở nên điềm đạm:
- Lương tâm mẹ bỗng trỗi dậy ấy mà, lúc đầu mẹ cứ ngỡ đàn ông chẳng tên nào tốt lành, nào ngờ những người con chọn đều rất mực đối tốt với con...(Ước gì mình được như cô ấy )
Linda dỗi:
- Thôi được rồi mẹ à, hôm nay trời bão hay sao!!!! Giờ phút này nói những lời đó thì có ích gì??? Mẹ nên biết rằng, con gái mẹ hôm nay đã ko còn đường lui nữa!!!"......
(các bạn típ tục ủng hộ Chun nha!!!!:D Chun iu các bạn nhìu lém!!!!)
xin cái tem, truyện có hồn lắm bạn,
Liên tiếp mấy ngày, ánh mặt trời chói chang đến mức ko cách nào mở mắt. Chỉ có Cẩm Phục Hy là dường như ko hề bị ảnh hưởng bởi những tia nắng đó. Thậm chí đôi mắt anh ta ko nhận ra sự khác biệt lớn lao đó, anh đi một mạch thẳng đến nhạc viện.
Và tất nhiên, chẳng một sinh viên nào có thể bước đi hiên ngang như anh dưới cái nắng khắc nghiệt . Hầu hết các nữ sinh nơi đây đều xuất thân từ gia đình giàu truyền thống âm nhạc. Tất cả đều tao nhã bội phần, nhưng ko ai có thể giữ mình trước chàng trai tuấn tú như Cẩm Phục Hy. Một số cô vờ như vô tình va phải vai anh ta, số khác thì cố ý bàn tán về mẫu bạn trai lý tưởng của mình, số còn lại càng táo bạo với những động tác giả bộ mong được anh ta chú ý dù chỉ trong chốc lát.
Thế nhưng Cẩm Phục Hy cứ mặc nhiên thẳng bước dù có chạm vai với họ.
Các bạn xem cố gắng comment lại để ủng hộ Chun được ko? Càng nhìu càng tốt!!! Thích nhất là vào mạng đọc những comment mà các bạn send. (Xấu cũng được...Còn tốt lại càng được hơn...:D :D :D :) :) :) :)) :)) :))
Chun pót bù nè!! Sorry bà kon
Trong chap này bà kon sẽ phần nào hỉu rõ hơn về con người của Cẩm Phục Hy và chuẩn bị thưởng thức những ngày tháng "ko yên" của anh chàng lạnh lùng này từ khi Linda xuất hiện liên tục...Hihihehe
Anh mong muốn có được một giáo viên và phòng đàn của riêng mình, tất cả đều do bố mẹ đã tạo lập cho anh. Họ cho rằng con trai mình ko nên bị quấy nhiễu bởi đám người ...dung tục tầm thường kia(Hic)
Tuy bị cách li nhưng Phục Hy ko thể ko thừa nhận đây là sự lựa chọn sáng suốt của bố mẹ. Anh thích sống trong giờ phút ngón tay của mình lướt trên những phím đàn, trong thế giới âm nhạc chỉ riêng mình lắng đọng, đó thực sự là cảm giác thoả mãn tột đỉnh. Từ bé đến giờ, thứ nhạc cụ sinh động này vẫn luôn bầu bạn với anh. Nhờ có nó, thế giới của anh ko đến nỗi tịch mịch giá băng, mang lại nghị lực phi thường giúp anh đối mặt với gia đình đó. Hơn một lần anh có ý nghĩ rằng, nếu cuộc đời mình được tự do, anh ắt sẽ chọn âm nhạc làm vùng trời để sáng tạo nên thế giới của riêng mình.
Anh đưa tay chạm vào chiếc dương cầm, một khúc nhạc mới tuôn chảy trong tâm tưởng. Anh ngồi thẳng người ko có biểu hiện gì đặc biệt trên gương mặt, cũng chẳng màng đến việc có ai đó xung quanh hay ko. Khúc nhạc này, anh tấu lên vì bản thân mình, chìm đắm trong cảnh giới âm nhạc. Cứ thế tiếng đàn vang lên suốt 4,5 giờ liền.
Susan, cô giáo dạy đàn của anh, đã bỏ đi từ bao giờ. Cô chẳng chút lo lắng về trình độ của Phục Hy. bà cảm thấy thằng nhỏ này thực quá xem nhẹ người khác, chẳng biết gì đến việc tiếp thu ý kiến của ai cả. Cho dù có nghe, nó cũng ko bao giờ lên tiếng trả lời trong lúc đàn. Điều đáng mừng là sự hoàn mỹ của hắn dẫ bù đắp lại vẻ ngạo mạn kia, khiến người khác ko tài nào góp ý được cho những khiếm khuyết đó.
Đàn xong, Phục Hy có vẻ mệt mỏi nằm dài trên chiếc ghế. Thế rồi,anh phát hiện ra tấm gương bên cạnh dương cầm, có thể soi thấy cả người. Hoàng hôn, ánh vàng rơm hắt lên tấm gương trơn nhẵn, anh thấy toàn thân như được nhuộm vàng.
Từ trong gương, anh thấy rõ nước da trắng nhợt, góc cạnh, đường nét cơ thể, tất cả đều rất hài hoà. Mái tóc vàng rủ có vài sợi loe hoe trước trán, trông rất... trẻ con. Cơn gió tạt ngang qua và chúng lần lượt tung lên. Tấm thân gầy gò, do chiều cao của anh ko ngừng tăng trưởng nên dù có ăn nhiều đến mấy nó cũng chẳng phát nổi phì. Một hồi sau, ngay đến chính anh cũng ko nhận ra người trong gương kia là ai. Anh chàng đang đối diện đó, vừa xa lạ vừa quen thuộc. Đã rất lâu rồi, anh chẳng buồn soi gương thế nên cứ nhìn đăm đăm vào nó, chẳng biểu hiện gì.
Vì vậy, anh cũng ko chú ý đến chi tiết, ngay từ khi bắt đầu chạm đến phím dương cầm, ngoài kia đã xuất hiện một cô gái đứng lặng si mê. Mãi cho đến lúc cô ta cất tiếng, Cẩm Phục Hy mới chợt ý thức rằng mình soi gương đã quá lâu.
Cô gái kia với khuôn mặt thanh tú, mái tóc dài đen óng xoã dài qua bờ vai đến nửa lưng trên. Nước da trắng mịn như trẻ nít, đôi môi hồng, mặc chiếc đầm dài kiểu cổ điển màu trắng, hai cánh tay áo với dây nơ, trông cứ như búp bê Barbie đáng yêu sau tủ kính. Gương mặt trang điểm nhẹ, rõ ràng có dụng ý đến đây. Tiếc thay cô ta chỉ hoài công, "công chúa có lòng, hoàng tử vô tâm". Cẩm Phục Hy hoàn toàn chẳng để mắt đến cô ta. Anh chẳng hề hay bít cô ta đứng đó tự bao giờ, ngay cả sau khi cô ta lên tiếng, anh vẫn ko rời mắt khỏi chiếc gương.
- Hội trưởng, em muốn mời anh tham gia hoà âm với chi hội nghệ thuật vũ đạo ạ.
Cẩm Phục Hy nhìn cô ta qua gương, chẳng thể hiện tí gì là hân hoan từ ánh mắt đến nét mặt, lãnh đạm khô khốc:
- Tôi bận!!
Cô ta lưỡng lự nhìn anh như đẻ tìm một giọng điệu thích hợp, cuối cùng tiếp tục:
- Nhưng đây đối với chúng em mà nói là rất quan trọng, giúp ích vô cùng. Chúng ta đều từ học viện Thi Tôn, em bít anh là hội trưởng Cẩm Phục Hy. Em là Nguyệt Lam bên hội sinh viên.... rất mong được anh giúp cho.
Nhưng hắn chẳng kiên nhẫn được nữa, hắn ghét nhất là bị đám nữ sinh quấy rầy, đòi làm việc này việc này việc nọ. Cả nhạc viện người đông như thế, sao lại cứ phải là hắn ??? Hơn nữa trước giờ hắn chẳng thích lặp lại lời nói thứ hai.
-Tôi ko muốn nói lại lần nữa!!
Tuy lời lẽ cộc lốc nhưng giọng điệu vẫn trầm tĩnh.
Nguyệt Lam buồn buồn nhìn hắn, nét mặt bi giờ vừa tủi thân vừa thất vọng. Hắn vẫn .... cứ tiếp tục soi gương, đôi mắt xa xăm kia như ko có chỗ ko chứa đựng kẻ khác. Cô hậm hực chạy đi khỏi, dáng như một con bướm đang lượn múa. Chiếc áo đầm tung lên trông như những ngọn sóng lao xao đánh dạt vào bờ. Mặc cho chúng có xao xuyến đến mấy, Cẩm Phục Hy ko hề bận tâm.
- Ái chà, đàn ông con trai thế này mà lại đi bắt nạt em giá bé bỏng đáng iu, thật ko bít xấu hổ!!
Một giọng nói lanh lảnh thốt ra, Cẩm Phục Hy nhìn từ trong gương. Một cô gái khác xuất hiện, đôi mắt long lanh, thần sắc phấn khởi, dáng vẻ quý phái, đem đến cho người ta cảm giác tự tin tràn đầy nhựa sống. Thế nhưng trong mắt Cẩm Phục Hy giờ đây ả này thật đáng ghét! Chính là cái con bé ko bít trời cao đất dầy đã đâm sầm vào hắn sáng nay, giờ vẫn còn muốn làm phiền!!!
(Các bạn chịu khó thank ủng hộ Chun đi được ko????? Please!!! )