-
- Sao Nhàn lại ở đây?
- ...
Nàng không trả lời., chỉ nhìn nó. Trong mắt nàng, nó nhận ra sự bối rối. Dường như nàng đang có nhiều điều muốn nói với nó,nhưng có lẽ không biết bắt đầu từ đâu. Trong ánh sáng yếu ớt của cây đèn đường, nó có thể nhìn ra nét mệt mỏi trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Bất chợt nàng... ôm nó.
Nó không phải là bất ngờ, mà cực kỳ bất ngờ. Đành rằng nàng thích nó (nó nghĩ vậy), nhưng đâu có ngờ nàng mạnh bạo, chủ động tấn công nó dữ dội vậy. Người nó như đóng đá, chân tay tê liệt, chỉ riêng cái CPU của nó là hoạt động hết công suất. Trong đầu nó, bao nhiêu suy nghĩ chen lấn nhau.
Hình như ông trời hết trò với nó hay sao, nên cứ để con gái ôm nó bất ngờ thế này. Muốn cho nó được biết thế nào là sung sướng, là hạnh phúc thì cũng nên nghĩ ra trò khác chứ. Cứ để con gái ôm nó, khóc sướt mướt,lâm ly bi đát thế này, mãi cũng..chán! Có lẽ nghề mới của nó là...làm gấu bông.
Nó có nên ôm lại nàng không? Bình thường nó mơ ước có cơ hội, được ôm nàng trong vòng tay của nó. Bây giờ được nàng chủ động ôm nó trước, nó lại không dám. Nó sợ đây chỉ là giấc mơ, khi nó chạm vào nàng, nàng sẽ biến mất.
Tại sao nàng lại ở đây lúc này. Đáng lẽ bây giờ nàng phải cùng gia đình và bạn bè vui đón noel chứ? Và buổi tiệc khiêu vũ của nàng?
Giọng nàng nhẹ nhàng bên tai nó, kéo nó ra khỏi đống suy nghĩ hỗn độn:
- anh có thể..ôm em được khg?
Nó làm theo lời nàng như một người máy. Nếu bình thường nó sẽ cảm thấy hạnh phúc, tâm hồn bay lượn cùng mây gió. Nhưng bây giờ trong nó chỉ có một sự lo lắng và một dấu chấm hỏi vĩ đại. Có chuyện gì xảy ra với nàng?Nàng đang thể hiện tình cảm của nàng với nó? Hay tháng 12, con gái đều điên hết. Đều tưởng nó là gấu bông?
Tiếng nàng nức nở:
- Em cảm thấy mệt mỏi lắm rồi...Em đã cố gắng rất nhiều...nhưng những điều em làm dường như không bao giờ đủ...sao anh bỏ lại em một mình...em rất nhớ anh...
Nó không hiểu. Nó đã làm gì khiến cho nàng mệt mỏi? Hay nàng giận nó, hôm nay không chủ động gọi cho nàng? Chẳng lẽ nàng đợi nó gọi cho nàng, cùng nàng đón giáng sinh. Mà nó lại ngu ngốc bỏ mặc nàng, đi chơi. Đúng rồi, con gái mà,đâu có muốn mở lời trước.
Càng nghĩ nó càng thấy tội lỗi của nó càng chồng chất.
- Tôi.. tôi xin lỗi...
Im lặng...nàng buông nó ra, nhìn nó và ...bật cười. Bất ngờ như khi nàng ôm nó vậy. Hả..nó không hiểu gì cả..sao nàng lại cười?..tự nhiên nó thấy mấy cái tóc sau gáy của nó dựng đứng hết lên. Không phải vì lạnh..mà vì sợ. Nó có cảm giác như đang trong một giấc mơ, một giấc mơ kinh hoàng. Nó thử nhéo tay nó... đau.
Có gì đáng sợ hơn, khi giữa đêm khuya được một cô gái xinh đẹp xuất hiện thình lình trước mặt, ôm nó, vừa khóc vừa cười. Một là nó điên, hai là... nàng. Cả hai suy nghĩ đó nó đều không thích.
Nhìn vẻ mặt sững sờ (và hơi pha chút sợ hãi) của nó, nàng bối rối lau nhanh giọt lệ còn đong đưa trên mi mắt.
-Người nói xin lỗi là em mới phải...em..em không làm anh sợ chứ?
Đã bảo là nàng thông mình và tinh ý rồi mà. Nó lắc đầu nguầy nguậy.
- Nhàn.. không sao chứ?
- Bây giờ không sao cả. Chỉ là hôm nay, có nhiều chuyện xảy ra. Em thấy stress quá, muốn tìm ai đó tâm sự. Không hiểu sao em đến đây..và khi thấy anh..em...
Nàng không nói tiếp, hai má ửng hồng. Nó hiểu. Nó muốn biết những gì xảy ra, nhưng nó không dám hỏi. Nàng tự nói, sẽ tốt hơn. Nhưng có điều nó vẫn muốn biết. Không có câu hỏi ngu ngốc, chỉ có câu trả lời ngớ ngẩn. Nó tự nhủ.
- Thế tại sao Nhàn ..cười?
- Tại..em thấy anh ..ngốc quá! - Bây giờ nó hiểu được cảm giác của thằng Tùng lúc nãy - Ý em nói là...anh đâu có lỗi gì với em đâu. Vậy mà anh lại đi xin lỗi em.
- Thấy Nhàn vui trở lại là được rồi. Tôi có làm thằng ngốc cũng được.
Nghe câu đó, hai má nàng đỏ ửng. Nó không ngờ, miệng lưỡi nó lại dẻo thế. Trong hoàn cảnh đó, cũng nghĩ ra được một câu hay..dã man như vậy.
- Em cám ơn anh. Thôi em không làm phiền anh nữa. Em về đây.
- À..ừ..
Câu trả lời quen thuộc của nó, mỗi khi nó không biết nói gì khác.
- À..chúc anh giáng sinh vui vẻ.
Từ trong chiếc xách tay xinh xắn nàng rút ra một hộp nhỏ đưa cho nó. Chết mẹ...quà của nàng, nó tặng..chị mất rồi. Nó lúng túng:
- Xin lỗi. Tôi không có quà cho Nhàn.
- Anh tặng cho em rồi đấy thôi.
Nàng mỉm cười và hôn nhẹ lên má nó. Cái bất ngờ thứ bao nhiêu đây nhỉ? Nó ngẩn ngơ nhìn theo nàng bước đi. Bất chợt nó nhớ ra:
- Tôi đưa Nhàn về nhé.
- Cám ơn anh, nhưng tài xế đang chờ em.
Ừ, nó quên mất là nàng có xe riêng, có tài xe riêng.
Nó đưa tai lên sờ lên bờ má, nơi nàng vừa hôn lên. Cảm giác thật dễ dịu. Phải chăng nàng đã chính thức nói lời yêu nó. Nó không dám tin. Càng lúc nó càng thấy nàng khó hiểu. Phải chăng các cô gái thông minh đều thế.
Nhưng bản tính đàn ông đâu có đầu hàng dễ vậy. Càng khó hiểu, nó càng muốn biết thêm về nàng. Có lẽ nó yêu nàng thật rồi nhỉ.v
Nó quay người, dợm bước vào nhà. Tiếng cửa sắt đóng vội vang lên, khiến nó giật thót. Nó ngước lên,xung quanh đều im lặng. Cánh cửa nhà nó vẫn mở toang. Có lẽ nó mệt nên tưởng tượng ra.
-
Ngày cuối cùng trong năm, nó nằm co ro ở nhà, quấn mình trong chăn. Đang lim dim ngủ, thì Thảo qua, làm nó phải lồm cồm bò dậy.
Có mấy hôm không gặp, mà trông con bé có vẻ lớn thêm chút, mà hình như xinh ra nữa. Có cái tội, vẫn lều nghều như mọi khi. Gió thổi mạnh chút, chắc là cuốn theo chiều gió quá.
Thảo nhấn vào tay nó một quyển tạp chí. "NGƯỜI ĐẸP" à?
- Đưa anh làm gì. Anh đâu có đọc mấy cái sách báo phụ nữ này.
- Anh xem kỹ đi.
- Xem cái gì.
- Trang bìa đó.
Thôi được, xem thì xem. Có gì đặc biệt đâu. Thì cũng giống mấy cái mẹ nó hay đọc thôi. Trang bìa hả, thì lại hình cô diễn viên, ca sĩ nào nổi tiếng chứ gì. Hết chuyện rồi hay sao mà.......AHHHHHHHHH.....
Nó chút xíu là hét toáng lên. Người trên trang bìa không ai khác chính là...Thảo! Son phấn vào có khác, nhận không ra! Nó nhìn Thảo nghi ngờ:
- Chị em sinh đôi của em hả?
- Anh cứ nói đùa!
- Huhmm... nhìn kỹ trông xinh thật hén! Công nhận, kỹ thuật photoshop của tụi này giỏi. Chẳng bù cho bên ngoài...
- Bên ngoài sao..?
- Hì! Mà sao đi đâu để người ta đang tin tìm trẻ lạc thế này?
- Xí..không có đâu. Người ta phải "năn nỉ" mãi em mới chịu đó.
Con bé le lưỡi, cười tít mắt. Đúng là chỉ giỏi ...bắt chước nó. Bốc phét không biết ngượng!
- Rồi, nói thật anh nghe nào.
- Thiệt mà. Chỉ có anh là có phước mà không biết thôi. Anh xem kỹ đi.
Nó nhìn kỹ lại trang bìa. "Lâm Thảo - Ngôi sao mới trên sàn diễn".
- Wow, bé Thảo vậy mà giỏi ha. Làm SAO lúc nào mà anh không biết vậy?
- Thì anh có quan tâm tới em đâu. Nhưng em được thế này, cũng một phần phải cám ơn anh đó.
- Hehe..cám ơn anh ngày bé giành đồ ăn của em nên bây giờ mới gầy còm nhòm vậy hả?
- Anh cứ chọc em hoài. Thì chị Nhàn bạn anh đó?
- Sao? - Tự nhiên tim nó lại thình thịch, thình thịch.
- Chị ấy giỏi ghê, trẻ như vậy, mà điều hành cả một công ty rồi.
- Vậy sao? Ừ thì người ta giỏi - Tủi thân! - Nhưng mà có liên quan gì đến em?
- Anh không biết hả? Chị ấy là boss của em đó...
- À...
- Mà thôi. Em về đây, mẹ em réo quá trời rồi. Cái này tặng anh đó.
- Để làm gì...để anh cắt ra, dán lên cửa...dọa ma hả?
- Trời đất! Em méc chị Phượng đó.
- Méc đi... Mà này..
- Sao?
- Em có biết chị ấy có chuyện gì không? Anh thấy mấy bữa này lạ lạ..
- Anh quan tâm chị ấy ghê hén... - Nguýt! - Anh có nhớ anh Nam khg?
- Nam nào?
- À, có lẽ anh không biết... Anh ấy là người yêu cũ của chị Phượng. Hai năm trước, ra nước ngoài du học ấy. Bây giờ về.
- Thế thì hạnh phúc quá rồi gì...
- Nhưng mà về với người yêu mới....
Thảo định nói nữa, nhưng mẹ của con bé kêu ủm tỏi, làm nó phải co cái chân dài loàng ngoàng của nó, phóng về.
Thì ra là vậy.! Bây giờ nó đã biết tại sao chị lại cư xử một cách kỳ lạ vậy. Chị của nó vậy mà ngốc. Ai lại đi tin vào mấy cái thứ tình yêu trẻ con ấy. "Yêu một người, yêu đến suốt đời" chỉ có trong sách báo, trong mấy cái tiểu thuyết vớ vẩn, mà tác giả chỉ là mấy mụ già xấu xí, không ai thèm ngó tới, nên ngồi một góc mà mơ mộng. Cái tình yêu bây giờ, là yêu nhanh, yêu nhiều, yêu ... ăn liền.
Tự nhiên nó thấy thương cho bà chị của nó. Vài ba bữa nữa, chắc phải rủ chị đi chơi, tiện thể giới thiệu cho chị mấy thằng bạn đẹp trai của nó. Tất nhiên nó là thằng đẹp trai nhất rồi, nhưng nó đã có Nhàn. Với lại nó đâu thích gừng già.
Nhắc đến Nhàn. Phải chăng nàng vì nó, mà nâng đỡ Thảo? Chứ con bé, chỉ được cái cao, chứ có cái gì là đẹp đâu. Người thì ốm nheo, ốm nhách. Nói nghe thô lỗ, nhưng con gái mà ngực mông không "cong tớn" lên, thì đâu phải là hấp dẫn. Cứ phải như Scarlet Johansson, mới gọi là sexy. Kiểu Kate Moss thì nó chưa bao giờ thích.
Từ ngày biết có người mẫu Lâm Thảo ở bên cạnh nhà nó, hội con trai học cùng nó tự nhiên quan tâm nó hẳn ra. Nào là " Tuấn ơi, tao có game mới, mày chơi không", " Tuấn cho mình số điện thoại của Tuấn, rồi của Thảo luôn". Nó vốn dĩ quen việc nổi tiếng, được con gái quan tâm. Nhưng bị mấy thằng đực rựa bám suốt, nó cũng thấy khó chịu. Một lũ ham sắc, ham danh! Cũng may Nhàn có nó đi bên bảo vệ, chứ nếu không chắc cũng bị lũ này bám đuôi rồi.
Nghĩ mà nó thấy tội nghiệp cho chị, cũng trở thành nổi tiếng bất đắc dĩ như nó. Từ hôm Noel, nó không có gặp chị mấy. Cái xe con vịt chị cũng bán. Có xe mới, chị không cần nó đưa đi đâu cả. Nhiều lúc nó có cảm giác, chị tránh mặt nó. Nó không hiểu lý do, nhưng có lẽ chị đang cần khoảng cách. Có ai thất tình, được nhiều người theo đuổi, nhưng chỉ vì chị là hàng xóm của một cô gái nổi tiếng, mà hạnh phúc không nhỉ? Nó may mắn hơn chị, có được tình yêu của nó.
Sắp sinh nhật Thảo. Nó cứ tưởng con bé nổi tiếng, sẽ có nhiều quà của fan, không cần nó tặng nữa. Nhưng ai dè, mấy hôm trước đó, Thảo đã tuyên bố "tâm nguyện" cho mọi người. Không biết năm nay, Thảo lại bắt chị tặng cái gì cho con bé. Còn nó thì Thảo muốn nó đi xem một show trình diễn của nó. Khi nào thì con bé không chịu nói. Có lẽ quan trọng với con bé lắm.
-
Tết! Bạn bè nó thì nằm nhà, ăn chơi xả láng. Nó thì bò ra mà học. Cái số nó sao mà xui. Có môn thi cuối cùng, khó gặm nhất thì để dành ngay sau tết, khiến cho nó cả tuần nghỉ ở nhà không được chơi bời bữa nào, chỉ đành ngoan ngoãn ôm mấy quyển sách. Cái môn chính trị dở hơi, chẳng hiểu sao người ta cứ bắt nó học. Thế giới có chiền tranh ở đâu, đường lối chính sách của đảng như thế nào, nó đâu quan tâm. Miễn là cái cuộc sống nhỏ nhoi và bình thường của nó không bị ảnh hưởng gì thì bom có nổ ở đầu ngõ, nó cũng mặc kệ. Cũng may nó có chị.
Sau khi thấy không moi móc được tin tức gì về cô nàng người mẫu ở gần nhà chị, đám con trai ở trường đã dần dần không bám theo chị nữa. Không bị ai bám theo quấy rầy (thằng bốn mắt, sau vụ noel cũng thấy im hơi lặng tiếng), và vết thương trong lòng có lẽ đã nguôi ngoai theo thời gian, nên chị đã vui vẻ trở lại. Vì vậy khi thấy nó mang ổ bánh to tướng sang nhà chị, bày tỏ nguyện vọng nhờ chị gia sư cho nó môn chính trị, chị cười toe toét đồng ý. Nhưng với điều kiện, sau mỗi buổi học nó phải bồi dưỡng chị bằng mấy món chè, hủ tiếu và đại loại. Đúng là ham ăn! Nhưng để đạt được mục tiêu tự đề ra, nên nó đành bấm bụng chiều theo ý của chị.
Mục tiêu của nó là phải loạt vào top ten của khóa nó, cho nên dù môn chính trị có khó nhai đến đâu, nó cũng phải đạt điểm thật cao. Lý do của nó có cái tên rất hay: Nhàn. Về mặt kinh tế, nó biết nó không bằng nàng. Gia đình nó sao với nhà nàng, quá đỗi tầm thường. Cho nên nó muốn trên mặt học thức, nó ít nhất cũng phải tương xứng với nàng. (Về hình dáng, thì tụi nó quá là thanh mai trúc mã, khỏi nói!) Mặc dù nàng rất giỏi về mấy môn bên kinh tế, nhưng nó không muốn nhờ nàng chỉ dạy nó. Đơn giản vì nó là một thằng đàn ông, không muốn mất mặt với người yêu của mình.
Sau khi nàng tìm đến nó hôm Noel thì dường như mối quan hệ của nó và nàng đã quá rõ rành. Hôm đầu đi học lại, tụi nó gặp nhau, chỉ đứng nhìn nhau cười. Lúc đó nó muốn bước tới, ôm nàng vòng trong vòng tay ấm áp của nó. Nhưng giữa thanh thiên bạch nhật, nó không muốn làm nàng mắc cỡ. Với lại lỡ may, nó phản đối, cho nó trăng sao bay tung tóe thì mất mặt lắm. Cho nên nó … thôi. Khi sánh bước cùng nàng, nó nghe tim mình đập loạn, ngó qua bên, tay nàng đang đong đưa gần tay nó. Lâu này, toàn nàng chủ động áp sát nó, bây giờ chính là cơ hội của nó chứng tỏ với nàng bản lĩnh đàn ông của nó. Nó nhắm mắt, lấy hết can đảm, chụp lấy bàn tay của nàng…Ờ..cho dù bàn tay của nàng có tiểu thư đài các đến đâu, cũng không mềm mềm như thế này. Nó từ từ hé một bên mắt nhìn xuống. Ặc…ặc..các ngón tay của nó không phải giữ lấy mấy ngón tay xinh xắn của nàng, mà đang đặt lên cái chỗ êm êm mà ngày ngày nàng thường ngồi lên. Nói một cách ngắn gọn và dễ hiểu, thì nó đang chụp lấy … mông của nàng. Hai đầu gối nó bắt đầu rung lên. Chiếc mắt còn lại bây giờ cũng dần dần hé ra, nhịn chậm chậm lên khuôn mặt của nàng. Đôi mắt to tròn của nàng, đang mở to nhìn nó một cách kinh ngạc, hai má nàng khẽ tái đi. Thôi đi đời. Đến giờ phút này, nó mới hiểu ra hậu quả hành động của nó. Nó giật mình, hoảng hốt rụt vội tay lại. Nó lẩy bẩy những câu khó hiểu. Nó không nhớ nó đã nói nguyên văn những gì, nhưng đại loại là nó đã giải thích là sự thật nó muốn nắm tay nàng, nhưng rồi vì hồi hộp và nhắm mắt, nó nắm trật. Rồi dường như có một phép lạ xảy ra, nàng đưa tay nàng đặt vào lòng tay nó. Từ giây phút đó trở đi, tụi nó chính thức yêu nhau.
Đầu nó chợt nóng lên, đau nhói. Một vật nặng mấy trăm gam đập lên đầu nó, kéo nó trở về với thực tế. Tiếng chị nhói lên bên tai:
- Này, lại mơ mộng gì mà cười nham nhở thế.
Nó quên mất là nó đang học bài với chị. Nãy giờ nó mãi lo nghĩ về nàng, về nụ hôn đầu ngọt ngào của nàng. Ặc..mai là nó thi rồi. Nó nhe răng cười trừ:
- Gomen, gomen…mấy hôm nay học nhiều quá, nên cái CPU của thằng em bị quá tải.
- Gomen cái con khỉ. Chị mày có phải người Nhật đâu, mà xổ tiếng Nhật ra đây. Rồi, chị đánh dấu mấy phần quan trọng rồi. Hôm nay về mà tụng cho kỹ, mai đảm bảo sẽ dính cho xem.
- Hì..hì..chị đúng là…dễ thương nhất.
- Khỉ..
- Ai dễ thương vậy?
Tiếng của Thảo bất chợt quay lên. Con bé đến từ lúc nào nó không biết. Đúng là từ lúc làm người mẫu, con bé biết cách ăn mặc, trang điểm, trông xinh hẳn ra. Hèn gì bọn con trai bám theo như kiến. Nhìn một Lâm Thảo xinh xắn, đầy tự tin trong chiếc minirock hồng nhạt, áo hai dây điệu đà, và chiêc vòng thủy tinh lấp lánh, nó tự nhiên thấy nhớ con bé Thảo nhút nhát trước đây. Show Biz có lẽ thay đổi con người ta như vậy.
- Sao vậy, không ai trả lời em nè.
- Thì thằng mập nó bảo em Thảo xinh đó. – Chị tủm tỉm cười.
- Ai là thằng mập đó – Nó nổi khùng. Ai kêu lại đụng chạm tự ái nó.
- Chị xạo quá đi. Em nghe anh ấy khen chị mà.
- Nghe rồi, vậy hỏi chi nữa.
- Hì..không cãi lại chị à.
Ơ…mà hình như cái vòng thủy tinh Thảo đang mang nhìn quen quen. Nó quay qua nhìn chị. Chiếc vòng nó tặng chị hôm noel, chị vẫn hay đeo, hôm nay không thấy đâu cả. Thấy nó cứ nhìn chiếc vòng chằm chằm, Thảo cười tươi:
- Anh Tuấn, cũng thấy chiếc vòng này dễ thương hén. Chị Phượng tặng em đó.
Nó thấy cái gì tức tức. Vậy là chị đem chiếc vòng nó tặng chị, tặng lại cho Thảo. Đành rằng nó không có ý định mua cho chị lúc ban đầu, nhưng dù sao đã tặng chị rồi. Ai lại đem quà của một người, đưa cho người khác thế kia. Nó tia đôi mắt hình viên đạn về phía chị. Nhưng viên đạn của nó bay vào khoảng không. Chị ngó lơ, không thèm nhìn nó. Thảo vẫn hồn nhiên:
- Nói đến quà, em đến đây để đòi quà anh đó. Tối mai đó nghe.
- Hả?
- Đừng có nói anh quên đó nha.
- À..không quên. May cho em là sáng mai anh thi môn cuối rồi, bằng không thì nghỉ đó.
- Em điều tra rồi chứ bộ. Ups..muộn rồi, em phải đi làm đây.
Chị nhìn hai đứa nói chuyện không hiểu. Nó mặc kệ, ai kêu chị chơi xấu, cho nên nó cũng chẳng muốn giải thích cho chị hiểu. Nó vơ đống sách vở, rồi chào chị, đứng lên về luôn. Nó mà là con gái thì đã nguýt dài một cái rồi. Chẳng hiểu sao nó lại giận chị.
-
trời đất, "Tuấn bận thi cử", thì làm gì có chuyện gì hay để tui post lên đâu. Mọi người hối quá, nên đành post một đoạn ngắn này lên vây...
**--------------------------------------------------**
Nó vừa bước ra khỏi cổng, đã gặp chị đứng ngay trước cổng nhà nó.
- Đúng là xui quá. Mới sáng sớm, vừa bước ra khỏi nhà đã gặp gái thế này, không khéo hôm nay thi trượt mất.
- Vớ vẩn! Gặp chị mày là phước đức ba đời nhà mày đó em.
- Biết trước phước đức kiểu này, em kêu các cụ nhà em khỏi tu làm gì cho khỏe.
- Ơ cái thằng mập này, chị có hảo tâm đứng đợi mày nãy giờ, mà mày cứ làm như chị là con mèo đen không bằng ấy.
Chả hiểu sao, chị em nó chẳng mấy khi ngọt ngào được với nhau. Cứ hở một cái là bốp chát như vậy. Nhưng nghe thấy chị bảo, cố tình đựng đợi nó lúc sáng sớm thế này, nó cũng thấy lòng dạ mát mẻ, cho nên hạ giọng:
- Thế không biết, quý chị tìm thằng em có việc gì vào lúc khỉ chưa ho, gà chưa gáy thế này?
- 7h rồi đó thằng em. Ngồi đó mà sớm...À… ừ… chị muốn hỏi chuyện này?
- Chuyện gì thì hỏi đi, dài dòng quá.
- Hôm nay mày có hẹn hò gì với cái Thảo hả?
- Hơ hơ.. thì sao? Đừng nói là chị ghen đó nhé.
- Xí..mơ mộng! – Hình như mặt chị thoáng ửng hồng. – Chỉ muốn hỏi, mày biết hôm nay là ngày gì không thôi.
- Ờ…Mùng 7 tháng 1 âm, 14 tháng 2 dương. Hôm nay là ngày thằng em đi thi môn cuối cùng, và sau đó là lá la la..nghỉ xả láng… Mà chị hôm nay có vấn đề không thế, tự nhiên đi hỏi mấy chuyện tầm phào thế này. Muốn biết ngày tháng thì đi coi lịch. Không có gì, em biến đây.
- Từ từ… vậy cầm lấy cái này. – Chị đưa cho nó một hộp nhỏ, nặng nặng, gói thắt nơ xinh xắn.
- Gì đây?
- Bùa hộ mệnh cho mày đó. Mang theo, chắc chắn, thi đậu. Mọi tai qua, nạn khỏi.
Chị đưa cho nó, rồi phóng xe đi thẳng. Nó nhìn theo ngẩn ngơ, không hiểu gì cả. Chị nó tự nhiên khó hiểu (thực ra thì lúc nào cũng vậy). Có lẽ nó đang mơ, một giấc mơ kỳ quặc. Nó nhìn đồng hồ. Chết! Muộn mất rồi. Bà chị mắc dịch, có lẽ chơi nó, muốn cho nó đi thi muộn đây.
-
Trời ơi, post bao nhiêu cũng không đủ vậy nè!!!
***-----------------------------------------***
Gặp phải “con mèo đen” kể ra cũng không phải là xui xẻo lắm. Nó bước vào phòng thi sớm những …5 phút lận. Tất nhiên, nàng của nó đã đến khá sớm, và giữ cho nó vị trí đẹp nhất: bàn sau cùng. Nhờ có chị chuẩn bị cho nó khá kĩ, nên các câu hỏi nó đều trả lời được hết, không khó như nó tưởng tượng. Mấy cái phao chuẩn bị cũng không cần đến.
Sau hai tiếng thi căng thẳng, nó thả bịch người xuống chiếc ghế đá sau trường. Mệt mỏi nhưng thoải mái. Nàng ngồi xuống cạnh nó, nhìn nó âu yếm:
- Anh làm bài tốt chứ.
- Ừ, cũng được. Em có mệt không.
Nó đã chuyển qua gọi nàng là em từ khi nào ấy nhỉ. Nàng chỉ nhìn nó lắc đầu, mỉm cười. Phải rồi, mấy cái môn này đối với nàng có thấm gì đâu.
Nàng lôi trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, đưa cho nó:
- Happy Valentine!
Món quà thứ hai trong một buổi sáng. Nó như chết đứng. Nó quên béng mất, hôm nay là ngày lễ tình nhân. Cái thằng 18 tuổi nó, từ trước đến nay có biết yêu là gì. Chỉ biết đi đường chọc ghẹo mấy em gái, chứ yêu ai một cách nghiêm túc thì ặc..ặc..còn thiếu kinh nghiệm lắm. Với lại trong đầu nó chỉ nhớ khi nào game mới ra, khi nào có patch cho mấy trò chơi của nó, chứ mấy ngày lễ liếc thế này..khổ…khó nhớ lắm. Đến sinh nhật mẹ nó, nó còn chả nhớ.
Nó nhìn nàng. Sao lúc này, cái miệng nó cứng đơ thế nhỉ. Nặn mãi mới được một nụ cười:
- Oh…cảm ơn em.
- Bất ngờ chưa. Em biết thế nào anh cũng quên mà.
Nó lại cười ..nhưng hơi mếu. Nàng cứ như đi guốc trong bụng nó. Nhưng guốc nàng sao nhọn quá. Không muốn để mất mặt, nên nó nói láo:
- Sai rồi à. Anh nhớ đó.
- Thật sao?
Nàng nhìn nó ngạc nhiên lắm, có pha chút cảm động. Híc…làm sao bây giờ. Mà cái thằng nó sao ngộ ghê. Chẳng hiểu sao đối với nàng, nó hay sợ bị mất mặt thế, đâm ra hay nói …dối. Có lẽ nàng trong mắt nó, quá tuyệt vời, quá hoàn hảo. Cho nên nó không dám cho phép mình được phạm lỗi nào, dù chỉ một lỗi nhỏ. Nó sợ, chỉ cần một lần sơ suất, nàng sẽ rời xa nó.
Nó đưa tay sờ sờ trong túi, làm bộ tìm gì đó. Thôi, cứ làm bộ nó có quà cho nàng, nhưng chẳng may rơi đâu mất vậy. Ít ra thì nó có nghĩ đến nàng, nhưng coi như số nó, số nàng không may, túi bị thủng! Tay nó bất chơt chạm phải một vật cứng cứng. Nó tò mò lôi ra. Ahh… món quà của chị. Cất đi ngay!
Đã quá muộn. Nàng đã nhìn thấy chiếc hôm xinh xắn đó. Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ nói, đó là của một người con gái khác tặng nó, trong khi đó nó lại không có gì cho người yêu của mình?..Đôi mắt nàng đang nhìn nó, niềm hạnh phúc sáng rực rỡ. Đôi môi hồng đang chúm chím cười, như muốn tặng nó một nụ hột ngọt ngào lên bờ môi khô khan, và cháy bỏng của nó vậy. Chị ơi, tha lỗi cho em nhé! Bây giờ em đã hiểu, em không trách chị chuyện chiếc vòng nữa đâu.
Nó mỉm cười, và đưa chiếc hộp cho nàng:
- Tặng em nhân ngày lễ tình yêu.
- Cám ơn anh. WOW, người bất ngờ là em nè. Không biết anh tặng gì cho em nhỉ - “Hic..anh cũng không biết, em ạ”, nó thầm nghĩ. – Em mở ra nhé?
- Ừ, em mở ra đi.
Trong lúc nàng từ từ bóc gói quà nhỏ, nó run muốn đổ mồ hôi hột. Ặc, sao nó dại thế. Ai biết được bà chị yêu quái của nó gói cái gì trong đó. Lỡ may cái gì kỳ quái thì có lẽ còn chết hơn nữa.
Ông trời ít ra vẫn còn thương cho thằng nó. Bên trong chiệc hộp là một thanh Sô-cô-la sữa. “Ngọt ngào như hương vị tình yêu”. Ngoài thanh kẹo ra, còn một tờ giấy nhỏ “Chúc em một ngày lễ tình nhân vui vẻ. Làm bài tốt nhé!” Nó thở phào nhẹ nhõm, khi cuối dòng chữ đó không có thêm câu “Ký tên: Chị của mày”.
Việc nó có chuẩn bị quà cho nàng, dường như khiến nàng rất hạnh phúc. Nàng cúi xuống hôn lên mà nó một cái:
- Muah…cám ơn anh nhé.
Đó là việc anh nên làm mà.
- Hì…thì ra em lâu nay chưa biết anh hết đó nghen. Chữ anh viết đẹp ghê ha.
Ặc. Hình như vừa có một mũi tên xuyên qua lồng ngực nó. Nàng dường như không để ý đến cái mặt méo xẹo của nó:
- Tối nay mình đi đâu nhé.
- Phải đó. Mấy hôm nay lo học thi chưa được ăn tết gì cả? Em muốn đi đâu không?
Nó hớn hở! Nó đến đây nó chợt ra một điều gì quan trong. Ơ…hình như tối nay nó phải làm gì ấy nhỉ. Thôi chết, Thảo! Đã lỡ hứa với con bé rồi. Tính sao bây giờ?
-
Cuối cũng, Tuấn cưới Nhàn, nhận Thảo làm em gái, nhận chị là chị gái. Hết!
Ai không thích đợi, thì kết thúc truyện là thế đấy. ^_^. Còn các bạn có thông cảm với tui thì chịu khó đọc thêm đoạn này, và... đợi tiếp nhé. Tui sẽ cố gắng post nhanh.
**---------------------------***
Ơ…hình như tối nay nó phải làm gì ấy nhỉ. Thôi chết, Thảo! Đã lỡ hứa với con bé rồi. Tính sao bây giờ? Nhìn cái mặt tự nhiên ngẩn tò tè của nó, nàng ngạc nhiên:
- Có chuyện gì vậy anh?
Có lẽ trong chưa đầy 10 phút mà nói dối nàng đến hai lần, khiên cho lương tâm nó cắn dứt, nên nó thật thà:
- Anh quên mất là hôm nay anh hẹn với con bé em đi xem nó biểu diễn.
- Hôm nay ư?
- Anh xin lỗi. Quả thực lúc đó anh không nghĩ đến hôm nay là một ngày đặc biệt. Thôi được, để anh gọi cho nó, xin lỗi nó vậy.
- Đừng anh. Làm vậy chắc con bé buồn lắm. Anh đã hứa với nó rồi. Mình không nên thất hứa với trẻ con, anh ạ. – Nàng mà biết đứa “trẻ con” đấy 16 tuổi rồi thì chắc nó chết.
- Nhưng em…
- Không sao. – Nàng mỉm cười vui vẻ - Anh nói vậy, em mới nhớ ra, em hôm nay có chút việc ở công ty, phải lo nữa. Hì..Thiệt may quá, anh nhớ ra kịp. Nếu không, chốc nữa em lại là người phải gọi cho anh, xin khất hẹn.
- Thật không?
- Thiệt!
Nó không tin lắm. Có lẽ nàng nghĩ ra lý do đó, cho nó cảm thấy thoải mái. Sao nàng của nó hiền lành, và dễ thương vậy! Nó chỉ biết ôm nàng, hôn nhẹ lên trán nàng:
- Cám ơn em. Anh … xin lỗi….Em đừng làm nhiều quá nhé. Hại sức khỏe.
- Ngốc quá đi!
Nàng lấy lý do phải lo công việc nên về trước. Nó chưa muốn về nên ngồi lại. Không biết có cặp tình nhân nào như tụi nó, ngày Valentine mà anh một nơi, nàng một nơi.
- Nàng đi rồi, sao chàng còn ngẩn ngơ?
Tiếng chị bất chợt vang lên, khiến nó giật thót. Chẳng hiểu chị đến từ khi nó, đứng thù lù sau lưng nó mà nó không hay.
- Trời đất, chị muốn thằng em nhồi máu cơ tim, lăn đùng ra, giãy đành đạch hay sao mà cứ xuất hiện bất thình lình thế này.
- Hêhê… tại mày cứ ngẩn ngơ, hồn vía đi theo người đẹp của mày, chứ trách chị cái gì. Sao hả? Bùa của chị cho, thiêng không?
- Bùa gì? À cái đó hả? Thiêng quá đi chứ. Mà em chưa hỏi tội chị đó. Sao tự nhiên ngứa tay, ngứa chân, viết thêm miếng giấy vô chi vậy. Người yêu em mà hỏi, chữ ai thì có phải chết em không?
- Ơ cái thằng này. Chị cứu sống mày, mày không thèm cảm ơn, còn ngồi đó tra vấn, trách móc chị là thế nào. Biết vậy, chị mặc xác cái thân mập nhà mày rồi.
- Có thật là chị biết trước sự việc, nên cố tình giúp em không? Hay là…
- Hay là cái gì?
- Hay là chị có tình ý gì với em nên mới tặng quà ngày lễ tình nhân? Hehe
- Mơ mộng vừa vừa thôi em trai. Không có chị là con bồ mày nó dẹp mày luôn rồi. Người ta hảo tâm, mà mày cứ nghi vấn đủ thứ. Tao điên mới đi thích cái thằng mày. Con nít ranh!
- Hihi…may quá. Tưởng chị phải lòng thằng em thì chết. Cũng đâu có trách được. Thằng em đẹp trai, cao to, phong độ thế này…
- Điên quá đi.
Chị lẳng cái túi xách tay một cái đầu nó, đau điếng, rồi bỏ đi. Nó nhe răng cười nhìn theo. Khi bóng chị biến mất trong tầm mắt nó, nụ cười trên môi nó cũng vụt tắt. Thật ra, khi hỏi chị có ý gì với nó không, nó cũng run lắm. Nếu như thực sự chị thích nó, tặng quá cho nó, rồi tình cờ giúp nó thì nó sẽ sử xự sao đây. Nó có lẽ không dám từ chối chị, vì khg muốn làm trái tim chị tan nát một lần nữa. Nhưng nó đâu thể chấp nhận chị. Dù sao đối với nó, chị vẫn là chị, và nó đã có nàng.
Có lẽ nó ngồi nắng lâu quá, nên suy nghĩ lung tung. Chị đời nào thích nó. Đơn giản, chị là con gái nên hay để ý mấy ngày lễ này, và biết trước bạn gái nó sẽ tặng quà cho nó. Với lại chị cũng biết cái tính ẩu đoảng của nó, với lại lo học thi suốt nên chắc chắn sẽ quên. Vì vậy, chị chuẩn bị quà cho nó trước. Chị đúng là một người chị tuyệt vời. Nó gật gù hài lòng với cách giải thích của mình.
Đây là lần đầu tiên nó đi xem trình diễn thời trang. Thực ra nó chưa bao giờ quan tâm đến cái môn ngành nghệ thuật cả, nên không biết phán xét thế nào. Nhưng nhìn cô nàng chân cao tận nách, lượn qua, lượn lại, nó cũng thấy khoái. Ít ra cũng khiến cho nó bớt phần tấm tức, vì bỏ ra mấy trăm tiền vé. Con bé đúng là quá đáng, tưởng mời nó đi xem thế này, thì phải có vé vip cơ chứ. Ai dè nó vẫn phải bỏ tiền ra mua vé như thường. Đúng là một món quà sinh nhật đắt giá.
Thảo có lẽ hôm nay là một trong những nhân vật chính, nên được lượn ra, lượn vào trên Catwalk tới mấy lần. Nó nhìn mãi mới nhận ra con bé. Trang điểm lên, không khác quá. Ngồi ngắm người đẹp một lúc, nó cũng chán. Nó chuyển qua ngắm những người đi xem giống nó. Nó cứ tưởng mấy vụ này chỉ có các bà, các cô ưa thích, cho nên nó khá bất ngờ khi phát hiện ra sự hiện diện của khá nhiều các quý mày râu ở đây. Nhìn cách ăn mặc cũng người ở đây, nó biết họ đều là những người thừa tiền, thừa thời gian. Một cảm giác lạc lõng len lỏi trong tim nó. Trong đám người xa lạ ấy, bất chợt nó phát hiện một hình dáng quen thuộc… Nàng của nó.
-
Vô tình hãy ngẫu nhiên, nàng quay về phía nó và cũng ngạc nhiên không kém khi nhận ra nó. Với phong cách chuyên nghiệp như mọi khi, nó mỉm cười và ra hiệu cho nó…sẽ nói chuyện sau. Đối với nó khoảng thời gian còn lại cho đến lúc hết chương trình giống như là ngồi trên đống lửa vậy. Bây giờ nàng hỏi nó, tại sao ở đây, thì nó phải trả lời như thế nào nhỉ. Khi nàng biết, nó vì một cô bé khác, bỏ mặc nàng một mình trong đêm Valentine thì chắc… ặc nó không dám nghĩ tới nữa.
Cuối cùng thì buổi trình diễn đã trôi quá. Mọi người vỗ tay rầm rầm, nó cũng bắt chước vỗ tay theo, may dù không thấy gì là hay ho cả. Từ lúc phát hiện ra nàng cũng có mặt ở đây, nó đâu còn tâm trí nào để thưởng thức hoa lạ nữa chứ. Sauk hi chào hỏi với những người quen biết, nàng nhanh chóng đến cạnh nó.
- Phải chăng, đây là một món quà bất ngờ anh muốn dành cho em?
Mặc dù nó muốn gật đầu, nói với nàng rằng nó cố tình muốn tạo cho nàng bất ngờ nên mới xuất hiện ở đây, nhưng nó đành lắc đầu:
- Anh rất muốn là vậy. Nhưng…
- Vậy thì mình quả thật có duyên nha anh. Đi đâu cũng không thể tách rời.
Nàng cười tươi. Có lẽ sự xuất hiện ngẫu nhiên của nó ở đây khiến cho nàng thích thú, mặc kệ cho lý do là gì. Nó thở phào nhẹ nhõm
- Phải đấy. Anh có chạy thế nào, cũng không thoát khỏi tay em mà.
- Hì..hì.. Chắc vậy quá.
- Ủa, mà anh tưởng em phải có việc gì để làm mà.
- Thì đây là việc của em nè. Buổi biểu diễn này là do công ty em tổ chức. Thực ra có người lo hết rồi, em chỉ làm bù nhìn, đứng đó gật đầu thôi. Mấy việc này, em đâu có thích thú.
Nàng lại cười, nhưng trong nụ cười có một cái gì đó chua chát. Nó đang định hỏi rõ thêm, thì Thảo từ đâu ùa tời. Con bé hôm nay thật lạ. Bình thường con bé có dính nó đến mấy, cũng đâu có quờ chân, quờ tay. Thế mà hôm nay tự nhiên, nhào tời, ôm chầm lấy tay nó, miệng cười toe toét
- Anh Tuấn thấy em của anh hôm nay xinh không?
- Trời ơi, cứ làm như con nít. Buông tay anh ra nào.
Nó gỡ vội tay Thảo r. Nó nhìn nàng run run. Hịc, như thế này bảo sao không chết. Tuy lo lắng, sợ nàng hiểu nhầm, nhưng nó vẫn cảm thấy một cái gì đó thích thú. Người ta bảo, có yêu mới biết ghen. Không biết nàng khi ghen thì sẽ thế nào nhỉ? Nó muốn được chứng kiến người yêu của nó thể hiện tình cảm với nó. Không biết nàng có xông vào xâu xé bé Thảo giống như mấy bà, mấy cô xóm nó khi đánh ghen không nhỉ? Thảo ơi, em chịu khó vì anh chút nhé.
Thảo bây giờ mới phát hiện ra sự hiện diện của Nhàn. Ngược lại với sự mong đợi của nó, con bé cứ túm chặt lấy tay nó. Nó quay qua chào Nhàn:
- Dạ, em chào xếp.
Nàng vẫn chưa thể thái độ gì khác lạ, vẫn mỉm cười:
- Đừng gọi chị như vậy. Em hôm nay biểu diễn tốt lắm đó.
- Hì..hì..cám ơn chị. Mà hôm nay chị cũng đi làm sao, em tưởng tối hôm nay chị đi yêu với người yêu chứ?
- Không, người yêu chị bận công chuyện.
- Không biết chàng trai nào, có phước mà không biết hưởng vậy hả chị. Đêm Valentin mà bỏ mặc người yêu một mình.
Có lẽ Thảo không biết, anh chàng người yêu mắc dịch của xếp nào đang bị nó khư khư ôm lấy tay vậy. Nó nãy giờ im lặng, không lên tiếng, để theo dõi phản ứng của nàng. Nhưng rồi cuối cùng, chẳng thấy động tĩnh gì, nó hắng giọng. ra hiệu “tôi vẫn còn đây”.
- E hèm…
- Ôi em quên mất không giới thiệu, đây là anh Tuấn… à mà anh chị biết nhau rồi còn gì. Hì…hì.. đúng là em lãng trí, anh chị là bạn học với nhau còn gì…
- Không những là bạn học mà là … - Nó đang định nói rõ mối quan hệ giữa nó và nàng cho Thảo biết, thì nàng cắt ngang lời nó
- Thảo đúng là may mắn hơn chị, hôm nay có người yêu đi cùng.
Ặc..ặc..đau. Nó quên mất là khi đánh ghen kiểu hiện đại, thì kẻ chịu đòn không phải người thứ ba mà chính là kẻ đứng giữa như nó. Mà sao nàng có thể nói câu đó, mặt không biến sắc cơ chứ! Thảo cười tít mắt:
- Dạ không có phải đâu. Anh ấy chỉ là anh… trai em thôi.
- Phải, chỉ là anh em thôi.
Nó gật đầu lia lịa. Lúc này Thảo sao mà đáng yêu thế nhỉ. Có lẽ bây giờ nàng không giận nó nữa đâu nhỉ. Nó quay qua nhìn nàng. Trên đời này, kẻ không hiểu lòng dạ đàn bà nhất có lẽ không ai bằng nó. Chẳng hiểu sao, khuôn mặt của nàng đột nhiên biến sắc. Sự khó chịu thể hiện rõ lên khuôn mặt xinh đẹp. Lần đầu tiên nó thấy nàng nổi giận. Nàng mấy máy môi:
- Xin..xin lỗi, tôi có việc bận, phải đi trước.
Nói rồi nàng bỏ đi. Nó muốn chạy theo, thì Thảo cứ giữ nó lại:
- Nhàn, đợi anh đã…
- Anh Tuấn, anh sao vậy?
- Trời đất, em thả tay anh ra đi…
Trong giây phút, nàng biến mất trong đám đông hỗn độn. Nó chán chường bỏ về, không muốn nhìn mặt Thảo. Thực ra con bé có làm gì sai đâu. Nhưng trong giây phút này, nó muốn có ai đó để giận. Nó chẳng hiểu, tại sao lại đến nông nỗi này.
Ngày hôm sau, nó gặp lại nàng trên lớp. Nàng làm như không có việc gì xảy ra vậy, lại vui vẻ, lại tình cảm với nó. Nó nhắc lại chuyện đêm qua, thì nàng chỉ cười, bảo nó, lúc đó nàng chỉ chọc nó thôi, nhưng vì có việc đột xuất nên phải đi ngay, không kịp giải thích cụ thể. Nàng hiểu và tin nó mà.
Nó đâu phải thằng ngu. Nàng chắc chắn đang nói dối nó, đang giấu nó điều gì.
-
Hì... thì còn nhiều việc khác nữa, chứ có ngồi ôm máy mà viết suốt ngày đâu
----------------------------------------
1 tuần trôi qua một cách yên ả, nó tưởng mọi chuyện đã xong xuôi. Nào ngờ, vào một buổi chiều xuân ấm áp, nó đang chìm đắm trong thế giới thần ảo của bộ game mới, thì Thảo đột ngột xuất hiện. Thực ra thì con bé đi vào, đứng đợi nó một lúc rồi, nhưng tại nó mải chơi game không để ý thôi. Cho đến khi con bé bật khóc, nó mới đễ ý đến cái dáng gầy gầy bên cạnh.
- Trời đất, em đến từ khi nào mà không nói… ủa, sao lại mít ướt?
- Híc..híc..em bị đuổi việc rồi?
- Sao?
- Công ty hủy hợp đồng với em?
- Tại sao họ làm vậy?
- Thì lấy lý do này kia. Nhưng rõ ràng là chị Nhàn, chị ấy không thích em nên viện cớ đuổi em thôi. Em có làm gì mắc lỗi với chị ấy cơ chứ.
- Em có chắc không?
- Chẳng lẽ anh không tin em? Phải rồi, anh là bạn với chị ta mà…
- Đừng nói vậy mà…
- Không phải thế còn gì. Mới hôm trước mới khen em đẹp, dáng chuẩn, biểu diễn tốt, chưa gì đã trở mặt, chê em gầy, chê em thiếu kinh nghiệm này kia…
- Anh…anh xin lỗi…
- Hic..đâu phải lỗi của anh. Có trách thì trách em ngây thơ, không nhận ra sự gian hiểm của người ta thôi.
Thảo về một lúc rồi, mà nó cứ ngồi bần thần mãi. Nó biết, người có lỗi ở đây không ai khác chính là nó. Nếu như không phải vì nó thì có lẽ Thảo đã không mất việc. Nếu như nó giải thích cho Nhàn biết rõ ngay từ đầu thì đâu có chuyện này xảy ra. Nhưng nó thực sự không ngờ, Nhàn lại là người như vậy. Lấy chuyện công giải quyết chuyện tư.
Lâu này nó cứ thấy Nhàn có một cái gì đó bí ẩn, khó hiểu. Cô ấy quá hoàn hảo. Bây giờ tấm màng bí mật bao quanh Nhàn đã được vén mở, sự thật hiện ra trước mắt nó. Cô ấy không hoàn hảo. Sự quan dung, độ lượng đến khâm phục thực ra chỉ là giả tạo, chỉ là đóng kịch cho nó xem.
Tất cả những câu hỏi về Nhàn dường như đã biến mất. Suy nghĩ về Nhàn là một người như vậy khiến nó dễ tin hơn nhiều. Chẳng có lý do nào khác để giải thích cho việc này cả. Nó quen biết Thảo hơn chục năm rồi, con bé lúc nào chẳng thật thà với nó. Còn Nhàn thì nó chưa bao giờ hiểu cả.
Tuy biết sự thật là vậy, nhưng dù sao nó muốn nghe Nhàn giải thích với nó. Nó muốn biết cô ấy khôn khéo đến đâu, giỏi biện luận thế nào. Nó bấm số cho Nhàn:
- Nhàn hả, anh đây.
- Hì…Anh nào nhỉ?
- Anh không đùa đâu, anh có chuyện nghiêm túc muốn nói với em.
- Oh, Xin lỗi. Anh nói đi.
- Em nhớ Thảo chứ?
- Cô bé hàng xóm của anh mà.
- Phải, và cũng là nhân viên cũ của em. – Nó nhấn giọng vào chữ “cũ”.
- Anh muốn nói chuyện đó sao? – Nhàn tinh ý như mọi khi.
- Phải, nó vừa nói với anh, em đuổi việc nó.
- Em không phải đuổi việc, em chỉ cho cô bé nghỉ một thời gian thôi.
- Em có thể cho anh biết lý do không?
- Dường như anh đang tra khảo em. Em không thích anh nói chuyện như vậy với em. Nhưng nếu anh quan tâm tới cô bé, em không ngại cho anh biết. Con bé hiện tại quá gầy, nếu tiếp tục như vậy, nó có chiều hướng sẽ bị bệnh aneroxia, dịch sang tiếng việt là bệnh chán ăn, một căn bệnh khá phổ biến trong giới người mẫu. Một mặt, công ty của em không chấp nhận làm việc với những người mẫu như thế. Mặt khác, Thảo đang ở tuổi phát triển, bệnh này rất nguy hiểm cho cô bé.
- Xin lỗi, nhưng anh không hiểu hết những gì em nói. Nhưng nếu thực sự, em không thích Thảo, không muốn cho nó làm chỗ em nữa, thì em có thể nói thẳng với anh.
- Anh đang nói gì vậy. Em không hiểu.
- Em không hiểu, hay không muốn hiểu.
- Anh..!
- Anh thực sự không ngờ, em là người như vậy. Đến cả anh, em không thể nói thật sao. Xin lỗi, thời gian tới anh bận nhiều việc, em đừng gọi cho anh nữa.
Chẳng đợi câu trả lời của Nhàn, nó cúp máy luôn. Tại sao Nhàn lại là người như vậy. Cô ấy có thể thành thật với nó, nói với nó là cô ấy ghét Thảo nên đuổi việc con bé, đâu cần phải lấy cái lý do dài dòng như vậy mà kể cho nó. Nó có thể tha thứ nhiều việc, nhưng nó ghét bị người ta lừa dối nó. Sau cuộc điện thoại ấy, nó càng khẳng định hơn sự giả dối về con người của Nhàn.
-
Sắp hết rồi, sau bài này, chắc còn hai bài nữa thôi là hết, cho nên để lâu lâu, cho nó hồi hộp chút, hìhì...
P.S. cái kết thúc mà tui tiết lộ trước đó là xạo đó. Truyện này kết thúc .... lắm.
----------------------------------------
Nghỉ việc, có nhiều thời gian Thảo càng bám nó nhiều hơn. Do cảm thấy có lỗi với con bé, nên nó đành bỏ thời gian đi xem phim, đi lượn phố cùng Thảo, hi vọng đền bù lại chút ít “tội lỗi” nó gây ra. Đi chơi với Thảo không phải là một việc tiêu khiển thích thú gì, nhưng dù gì nó cũng đâu có gì làm. Học không phải đi, người yêu không muốn gặp, nó có gì làm đâu. Mà nó chẳng biết nó có còn người yêu không nữa. Sau khi nói vậy với Nhàn, cô ấy cũng không gọi cho nó nữa luôn.
Nó thả bịch người xuống giường. Trời ơi, nó đâu biết đi shopping thôi cũng mệt dữ vậy. Cả buổi chiều lượn theo Thảo, đi xách túi cho nó, thế mà mệt như chạy mấy vòng 1000m luôn. Thảo mà đòi đi nữa, chắc nó chết luôn tại chỗ. Nó đang lim dim thì một cái gối bay vèo trúng mặt nó. Nó bực mình, ngồi vụt dậy. Chị đang đứng trước mặt nó, khoanh tay nhìn nó một cách ngạo mạn, muốn ghét.
- Nè, chị có cần lúc nào cũng thô bạo vậy không hả?
- Hì…vậy đang thức hả. Chị tưởng…- Lại cười một cách nham nhở đáng ghét
- Tưởng tưởng cái gì. Mà nhà người ta chị cứ như làm như nhà chùa vậy, thích ra vào như ý thế hả.
- Ơ hay..giận dỗi gì ai mà đem chị ra làm bia đỡ đạn vậy.
- Sao đây, tự nhiên hôm nay hiền dễ sợ. Có việc gì kiếm thằng em đây…
- “Chời”…chị mày lúc nào chẳng dzui dzẻ, yêu đời…ơ..sao cái mặt mày trông ngố vậy…
- Thì vừa đi shopping với con bé Thảo về, mệt gần chết …
- Wow..thay đổi tính ha, tự nguyện đi làm em rể chị há…người đẹp của mày đâu?
- Bỏ rồi.
- Gì?
Chẳng hiểu sao nó gặp chị như đứa trẻ bị bắt nặt, gặp…mẹ! Có gì ấm ức trong lòng đều kể ra hết. Nó kể lại cho chị chuyện đêm lễ tình nhân, rồi chuyện Thảo nghỉ việc và câu chuyện đối thoại giữa nó và Nhàn. Nó kết thúc câu chuyện bằng một câu:
- Chỉ có em là thằng ngu thôi…
Tưởng rằng, chị sẽ an ủi, vỗ về nó. Ai dè, chị gật đầu, tặc lưỡi:
- Đúng là ngu thật…
- Có cần quá đáng vậy không…
- Chị nói nghiêm túc đấy. Từ lúc đến giờ, mày đang nói về ai vậy…
- Hể, bà chị tai có vấn đề hả. Thì về Thảo với Nhàn…
- Nhàn là ai. Con bé là người yêu của mày hay chỉ là một đứa bạn học mày quen biết sơ sơ…
- Thì là người yêu, còn hỏi! – Nó không hiểu, chị muốn nói gì.
- Nếu thực sự mày nói đó là yêu. Thì chị không biết mày yêu con bé đó kiểu gì cả.
- Mắc cười! Tình yêu ai mà giải thích được…
- Ok, vậy mày nói cho chị biết, mày yêu nó ở điểm nào?
- Thì xinh đẹp, thông minh….rồi…
- Rồi sao? Trên đời này, thiếu gì đứa con gái xinh đẹp, thông minh. Chị mày cũng thuộc trong số đó, mày yêu luôn chắc hì hì? – Người gì tự khen mình!
- Không đùa với chị!
- Không đùa. Mày nói yêu người ta, mày biết gì về người ta. Nó thích ăn gì, thích làm gì, thích đi đâu. Gia đình ra sao, có những ai…
- Ơ.. mới yêu,chả lẽ đem về giới thiệu gia đình luôn sao?
- Không. Nhưng vấn đề là mày đã bao giờ quan tâm đến những chuyện đó chưa? Quan tâm đến người ta chưa?
- … - Nó cứng lưỡi. Thực sự thì nó chưa bao giờ quan tâm đến mấy chuyện đó cả.
- Đấy suy nghĩ cho kỹ. Cái này là bonus cho mày, chị nói cho mà nghe, chứ cái đầu cám lợn của mày chưa chắc đã nghĩ ra. Nếu thực sự yêu người ta thì mày nên tin tưởng người yêu của mình. Nếu mà chưa đủ để tin một cái chuyện cỏn con như thế này thì chưa phải là yêu đâu. Theo cách đánh giá của chị thì mày chẳng yêu gì con bé cả. Cái tình cảm của mày đó chỉ là thích thích là cùng. Lâu nay mày luôn cảm thấy kém cỏi nó. Nên khi gặp chuyện này, giống như người không biết bơi túm được cái phao, mày cứ có bám vào đấy, lấy lý do đó đề nhận nó xuống, chứng minh cho thiên hạ, con bé chỉ tầm thường thôi, để thỏa mãn cái lòng tự kiêu, tự đại của mày.
Nói một hồi, rồi chị bỏ về. Những lời nói của chị khiến nó choáng váng. Nó chưa bao giờ có suy nghĩ như vậy. Không đời nào, nó lại là một thằng tự kiêu, tự đại. Không đời nào, nó chỉ vì muốn chứng tỏ bản thân mình, mà cứ cố chấp bám vào niềm tin xấu xa về con người nàng. Nhưng dường như trong những lời của chị, dù khó nghe, dù khắc nghiệt, vẫn có một chút sự thật. Phải, nó chưa bao giờ quan tâm đến Nhàn, nàng thích gì, nó không biết. Gia đình nàng thế nào, nó không quan tâm. Sự thật thì nó và nàng đến với nhau, đều do nàng chủ động. Nó chưa bao giờ phải làm gì cho mối quan hệ này cả. Có lẽ, đó không phải là tình yêu?
Suy nghĩ. Rồi suy nghĩ, Rồi tịt. Nó không thích sống trong tờ mờ, cái gì cũng phải rõ rang. Nó phải nói chuyện với Nhàn. Nó bấm số của nàng.
- Alô.
- Nhàn à. Anh đây, anh muốn nói chuyện với em được khg?
Im lặng ở đầu giây. Rồi nàng cũng trả lời nó.
- Ok, chiều nay em có thời gian. Gặp nhau lúc 2h ở chỗ cũ nhé.
2h, nó thấp thỏm, ngồi đợi trong quán cà phê quen thuộc gần trường. Những giờ trống tiết, tụi nó hay ra đây ngồi uống nước, nói chuyện, bàn bạc bài vở. Đang dịp nghỉ giao kỳ, quán vắng hoe.
Nàng đến muộn 10 phút. Thấy nó, nàng vẫy tay, khẽ mỉm cười.
- Xin lỗi, em việc gấp phải giải quyết xong mới đi được…
- Không sao, em ngồi xuống đi. Em uống gì, nước chanh như mọi khi hả?
Nàng có vẻ ngạc nhiên trước sự quan tâm đột xuất của nó. Trước đây nó đâu có nhớ nàng hay uống gì.
- À, ok. Anh có chuyện muốn nói với em?
- Ehem…anh…anh xin lỗi.
- ?
- Anh xin lỗi, vì không đã không tin em. Anh đã suy nghĩ kỹ rồi, về chuyện của chúng mình. Thực sự, từ trước đến nay, anh chưa bao giờ quan tâm đến em, chưa bao giờ làm gì cho em cả. Và trong chuyện này, anh cũng không tin em. Có lẽ..
- Khoan… - Nàng bất ngờ cất ngang lời nó. – Nếu vì chuyện này, anh cho em nói trước nhé.
- Ơ…được.
Nàng lấy từ trong ví một cái ảnh một người đàn ông và đặt lên bàn trước mặt nó. Khi nhìn vào khuôn mặt của người đàn ông trong ảnh, nó khẽ giật mình. Anh ta sao mà giống … nó.
-
Semi-final Part.
---------------------
Nàng lấy từ trong ví một cái ảnh một người đàn ông và đặt lên bàn trước mặt nó. Khi nhìn vào khuôn mặt của người đàn ông trong ảnh, nó khẽ giật mình. Anh ta sao mà giống … nó. Mặc dù là rất giống, nhưng nó biết chắc đó không phải là nó.
- Anh thấy người này giống anh lắm phải không. Thực sự, lần đầu tiên em gặp anh, em cứ tưởng như gặp người ấy.
- Anh ta là…?
- Đấy là anh trai của em.
- Anh trai? Sao chưa bao giờ anh nghe thấy em nhắc đến vậy?
- Anh ấy mất cách đây 5 năm rồi.
Đôi mắt nàng cụp xuống, giọng buồn buồn. Nó lặng im, không biết nói gì. Nàng hít một hơi dài, mỉm cười. Nụ cười nhạt:
- Khi gặp anh ở trường, em thực sự không tin vào mắt mình nữa. Em không ngờ trên đời này lại có chuyện người giống người đến thế.
- Đó chính là lý do em băt chuyện với anh, phải không?
Nàng gật đầu. Thì ra là vậy. Vậy mà nó cứ tưởng nó là người hấp dẫn lắm cơ đấy.
- Và đó cũng là lý do em … thích anh?
Nàng gật đầu. Đau. Nàng thích nó đâu phải nó là nó, mà chỉ vì nó giống một người khác.
- Anh biết không, ngay từ bé, em và anh trai của em rất thân với nhau. Anh ấy luôn thương yêu và bảo vệ em. Anh ấy rất tài giỏi, ai cũng yêu quý anh ấy cả. Việc anh ấy ra đi là một cú sốc lớn đối với gia đình em. Ba mẹ em chuyển hêt những hi vọng từ anh ấy sang em. Nhưng thật sự thì em không bao giờ giỏi bằng anh ấy cả. Dù em có làm gì, có cố gắng đến đâu, cũng không thể thay thế được vị trí anh ấy trong lòng mọi người. Nhiều lúc em cảm thấy mệt mỏi và chơi vơi lắm. Cho đến khi em gặp anh, em có cảm giác như gặp lại anh trai của mình, như tìm lại được người che chở và bảo vệ cho mình vậy.Thật sự lúc đầu em không ý thức được việc này. Em chỉ biết ngay từ lúc đầu gặp anh, em thấy rất có thiện cảm và muốn được gần gũi anh. Ở bên cạnh anh, em có cảm giác ấm cúng và dễ chịu. Em cứ nghĩ đó là tình yêu.
- Nhưng thật sự, nó không phải, phải không?
Nàng gật đầu, giọng vang tiếng chua chát:
- Đến lúc này em nghĩ, tình cảm em dành cho anh, giống như tình cảm một đứa em gái dành cho anh trai mình thì đúng hơn. Em chỉ nhận ra điều này, khi thấy Thảo quấn quýt bên anh, giống như em quấn quýt bên anh trai của em vậy. Em…em xin lỗi.
- …
- Em xin lỗi.
Bây giờ, nhưng mắc rối trong lòng nó lâu nay dần dần được giải tỏa. Những hành động bí ẩn, những lời nói khó hiểu của nàng đến giờ đều trở nên đơn giản hết. Nó luôn tự hỏi, tại sao nàng lại để ý đến một thằng tầm thường như nó, rồi đi yêu nó. Hóa ra nàng đâu có yêu nó, nó chỉ là người thế thân cho anh trai quá cố của nàng mà thôi. Cái đêm Noel mà nàng đến thút thít bên vai nó, nàng chỉ coi nó là anh trai mình. Từ trước đến nay, trong mắt nàng nó chưa bao giờ là nó cả.
Buồn cười. Chuyện thật ra chẳng có gì cả. Nàng không yêu nó, nó cũng có yêu nàng bao giờ đâu. Cớ sao, hai đứa nó lại ngồi đây, im lặng nhìn nhau, mỗi đứa mang trong lòng một tội lỗi ghê gớm lắm. Nó chợt bật cười. Nàng tròn mắt nhìn nó. Nàng tưởng nó bị sốc, rồi điên chắc.
- Em thật ra đâu có lỗi gì!
- Em…?
- Trước giờ em coi anh như anh trai, còn anh cũng coi em như em gái. Vậy là mình huề nhau, đâu có ai nợ ai đúng không.
Nàng tròn xoe mắt nhìn nó, đôi mắt bồ câu đầy dấu hỏi. Có lẽ bất ngờ và kinh ngạc lắm. Nhưng rồi cô gái thông minh ấy cũng hiểu. Nàng bật cười:
- Vậy bây giờ mình là anh trai, em gái nhé.
- Ừ.
Đó là khi tụi nó kết thúc một tình trai gái, và bắt đầu mối tình anh em, tình bạn bè.
Nó về đến nhà lúc chiều chập choạng tối. Thảo đang đứng đợi nó ở cổng. Con bé cứ đi qua, đi lại, ra vẻ nôn nóng lắm. Thấy nó, con bé cau mặt lại:
- Anh đi đâu cả buổi chiều, mà khg nói cho em vậy?
- Ơ, gặp anh chẳng chào hỏi gì mà tra khảo anh ngay vậy bé? Tìm anh có việc gì.
- Em muốn rủ anh đi mua đồ với anh, mà anh biệt tăm biệt tích luôn. Đến điện thoại cũng tắt, anh đi đâu?
- Trời đất, mới đi hôm qua, mua chưa đủ sao bé?
- Anh chưa nói với em anh đi đâu. – Giọng con bé đanh lại.
Ngày hôm nay đối với nó chưa đủ chuyện sao. Thảo coi mình là ai mà lại tra khảo nó thế này. Nó khó chịu ra mặt:
- Đừng có làm quá nhe Thảo. Anh đi đâu là chuyện của anh, không liên quan tới em.
- Sao không chứ. Anh đi gặp chị ta hả?
- Gặp ai?
- Chị Nhàn, người yêu cũ của anh ấy…
- Thì sao…nhưng… em biết chị ấy là người yêu anh từ khi nào, còn là người yêu cũ… - Nó ngẩn người.
Dường như biết mình lỡ lời, con bé quay mặt đi, không trả lời câu hỏi của nó. Đủ rồi, nó chẳng có tâm sức đâu cãi nhau với cô bé nữa.
- Thôi, em về đi.
- Không được, bây giờ anh phải đi cùng em.
- Em bắt đầu ngang ngạnh từ khi nào ấy nhỉ. Anh không phải đi đâu với em hết.
- Anh..anh là người vô trách nhiệm…
- Em nói gì vậy Thảo?
- Vì anh mà cô người yêu của anh, giám đốc của em mới đuổi việc em. Anh là người gây ra chuyện này, anh phải chịu trách nhiệm.
Con bé gào lên. Nó nhìn Thảo ánh mắt kinh hoàng. Nó không còn nhận ra cô bé Thảo hiền lành, nhút nhát ngày xưa. Cô bé đã thay đổi từ khi nào mà nó không hay biết.
Nghe tiếng gào của Thảo, mẹ Thảo vội chạy ra, ôm lấy cô bé vào vai, vỗ về rồi dẫn cô bé vào nhà. Nó còn đứng bần thần, thì tiếng của ba Thảo vang lên, như đánh thức nó:
- Cháu đừng giận nó nhé. Lỗi tại hai bác, nuông chiều nó, cho nó đi tập tành làm người mẫu. Bác sỹ bảo, do nó mới lớn, áp lực công việc lại nhiều quá, nó chịu không nổi, nên thần kinh không ổn định, hay nổi nóng. Lại thêm cái bệnh kia nữa. Bác xin lỗi nhé. Bác coi cháu như người thân nên nói, nhưng cháu làm ơn giữ kín chuyện này giùm bác. Xin lỗi cháu.
Ngày hôm nay dường như là ngày nó được người ta xin lỗi nhiều nhất.