-
@nhật ký: ko nhầm đâu bạn à, với lại đọc một câu chuyện sao lại nhanh chóng đoán nội dung wa tiêu đề đc
@ Mèo : đừng cầm dường chạy trước ô tô :so_funny: , iu hay không cứ đọc típ lờ bít :D
- Thái Tuấn cười cười:
- Tôi sẵn lòng giúp hai cô . Nào cô bé để tôi dìu ... ủa ? ...
- Như Thủy bối rối:
- Tôi ... không cần đâu
- Thái Tuấn kêu lên:
- Không cần là sao . Tôi và cô đúng là có duyên thật . hai lần gặp cô, cả hai lần cô đều gặp sự cố
- Thanh Trà nhướng mắt:
- Nè ! Hai người quen nhau à ? Mày ghê thiệt, giấu cả tao
Như Thủy khổ sở:
- Quen hồi nào đâu
- Không quen, mà anh ta nói
- Khổ qúa,lần trướctao bị chóng mặt suýt đâm vào xe anh ấy . nên biết
Thái Tuấn nháy mắt:
- Bạn cô nói đúng đấy . mà thôi, cô bé lên xe, tôi chở đến phòng mạch để rửa vết thương . Để lâu nhiễm trùng thì khô?
- Như Thủy còn lưỡng lự, Thanh Trà đã tỉnh bơ nổ máy:
- Lần trưỚc lạ, bây giờ quen rồi, mày lên xe cho anh ấy chở . Chứ tao, tự nhiên tay lái run qúa à . Chết hay bị đau đớn thương tật lúc này, không hay ho đâu Thủy . Lên đi mà
- Dứt câu, Thanh Trà đã đề máy cho xe lao đi
- Như Thủy tức phát khóc, con bạn quái qủi . Nhưng cô không còn cách nào hơn, đành phải ngập ngừng:
- Phiền anh lần nữa
- Thái Tuấn cười cười:
- Tôi mong hoài những lần sau, như thế này . Bám chắc nha . Tôi có tính hay chạy nhanh . Coi chừng té nữa
- Chiếc xe chồm tới, lao vút, khiến NhưThủy bị đẩy ập vô lưng Tuấn
- cảm giác kỳ lạ khi lần đầu chạm phải bờ lưng rắn chắc của người đàn ông, làm Thủy bần thần ngơ ngẩn mất mấy giây
- Giọng Thái Tuấn vang lên tinh quái:
- Cứ tựa vào tôi, cô bé sẽ thấy thoải mái mà vững tin hơn ấy
- Thủy nóng bừng mặt . Gã chết tiệc y như đi guốc trong bụng cô vậy
- Bất chợt Thủy nổi quạu:
- Dừng xe, cho tôi xuống đi . Tôi chưa muốn thí mạng lúc này
- Nhưng, tôi vẫn chạy bình thường thôi mà
- Thủy tức giận đấm mạnh vào lưng Thái Tuấn:
- Chạy xe như ăn cướp, còn bẻm mép . Anh không dừng lại, tôi nhảy xuống đấy
- Thái Tuấn giảm tốc độ, anh dịu giọng:
- Thôi nào cô bé, đừng nổi đóa lên thế . Con gái giận dữ sẽ nổi mụn nhiều, không tốt đâu , Còn vết bỏng nữa, cô không muốn nó nhiễm trùng chứ . Tôi chỉ đùa chút xíu để cô quên đâu thôi mà
- Nghe THái Tuấn nhắc, Như Thủy mới nhớ đến vêt'' đau . Qủa là nhức và rát kinh khủng
- Dừng xe trước một phòng mạch tư, Thái Tuấn đỡ Như Thủy xuống
- Anh ân cần:
- Bác sĩ Nhân là bạn thân của tôi . Cô bé có thể yên tâm
- Như THủy nhớn nhác nhìn quanh . Trời ạ, nhỏ Thanh Trà biến đâu mất tiêu . Lát nữa làm sao cô về chứ
- Nhìn nét mặt Thủy, Thái Tuấn từ tốn:
- Tại bạn em chạy xe nhanh qúa, anh theo không kịp . Chốc, anh đưa về luôn
- Hắn đổi cách xưng hô thật ngọt và tỉnh bơ
- Dù tức, nhưng Thủy đành chịu . Nhỏ Thanh Trà đúng là đáng bị nhai nát nuốt trôi . Bạn bè gì đâu !
- Rửa xong vêt'' thương cho Thủy, Bác sĩ Nhân dặn dò:
- Cô bé nhớ uống hết số thuôc'' này . Chỉ ba ngày tho6i, đừng vứt thuôc'' vào sọt rác, nếu không sẽ nhức lắm đấy . Khi nào vết phỏng bắt đầu ngứa, em mua nghệ bôi vôkẻo sau này có vêt'' thẹo, mặc đầm hơi bị xấu chút chút
- Như Thủy cúi đầu lí nhí:
- Dạ ! Cám ơn bác sĩ . Dù rât'' ghét uống thuốc, tôi cũng phải cố vậy . Tôi sợ đau hơn sợ vết thẹo
- Bác Sĩ Nhân kéo Thái Tuấn vào phòng riêng, anh tinh quái:
- Khai mau, thằng qủi . Ở đâu ra một em "nai" qúa vậy ?
- Thái Tuấn lấp lửng:
- trên trời rớt xuống xe tao . Mày kết rồi phải không ?
- Nhân nhún vai:
- Em ngây thơ và trong trắng qúa . Nếu chỉ là đuà vui như vạn mối tình khác, mày nên để em cho tao . Cô bé nhìn mong manh dễ vỡ . Tao sợ tính lăng nhăng của mày
- Thái Tuấn điệu đàng:
- Mày cứ việc . Tao cũng mới quen cô bé thôi . Nhưng cô bé không dễ vỡ như mày nghĩ đâu . Bây giờ tao về . Quên nữa, hết bao nhiêu tao gửi tiền
- Nhân đẩy mạnh Tuấn, gắt khẽ:
- Tiền bạc gì, thằng qủi, mày không bịp tao chứ . Tao chấp nhận làm cây si theo em . Nói tên và nhà cô bé đi
- Thái Tuấn thât. thà:
- Tao chưa biết
- Hả ?
- Tao không xạo mày đâu . Dù gặp côbé vài lần rồi . Lần nào cũng có sự cố, tên cô ấy tao mù tịt
- Thái Tuấn nhăn nhó phân bua . Nhìn Tuấn, Nhân biết nó không đùa
-
Không có gì đâu , điều đó khiến N rất vui vì bạn đã chú tâm đón đọc :huglove:
Anh đi ra cửa trước Thái Tuấn . Và bước đến chỗ Như Thủy, giọng có vẻ đang làm nhiệm vụ bác sĩ
- Em cho anh biết tên để anh vô sổ
- Như Thủy chớp mắt:
- Phải vô sổ nữa sao bác sĩ ? Tôi có nằm điều trị đâu , Bác sĩ cứ tính tiền thuốc, tôi trả được rồi
- Nhân chậm rãi:
- Ghi số, để biết số lượng thuôc'' mỗi ngày bán ra . Nguyên tắc thông thường thôi mà
- Như Thủy lưỡng lự:
- Như Thủy, học sinh 12A Trường Nguyễn THị Minh Khai
- Nhân Tủm tỉm:
- Tên Cô bé dễ thương lắm . Tên và người trong vắt như nhau vậy . Sao Thủy không ghi nơi ở ?
- Như Thủy láu lỉnh:
- Nhà tôi có tới ba lần "sẹc" tìm được cũng tốn vài lít xăng . nếu bác sĩ cần truy tìm bệnh nhân, tốt nhất cứ tới trường tôi là dễ hơn cả
- Thủy lại hỏi:
- Xin bác sĩ cho tôi gửi tiền
- Thái Tuấn thản nhiên:
- Hôm nay bác sĩ Nhân có niềm vui đặc biệt, nên khám và cho thuôc'' miễn phí trong ... 3 giờ . Thủy là bệnh nhân may mắn ấy
- Như Thủy tròn mắt:
- Phải vậy không bác sĩ
- "chêt'' tiệt cái miệng thằng bạn trời đánh nói cứ như Thật"
Chửi thầm Thái Tuấn, bác sĩ Nhân vẫn cười tươi:
- Đúng đó Thủy . Hôm nào khỏi chân, tôi sẽ mời Thủy uống nước dừa . Con gái thích uống loại nước này lắm
- THái Tuấn nghe Nhân nói . Anh muốn cười phá lên . Trời ạ ! Nó có bình thường không trước một cô nhóc tì, mà nói năng chẳng giống ai
- Nghĩ thì vậy, nhưng Tuấn lại nói:
- Phải đấy, bữa nào rảnh tụi tui ghé rủ THủy đi uống nước nha . Tôi hư"a không dành trả tiền đâu . Vì Thủy không muốn mắc nợ ai đúng không ?
- Hắn đúng là đáng sợ . Mồm mép kinh khủng
- Nhân dặn Tuấn:
- Mày nhớ dặn Thủy uống đủ thuốc mỗi ngày nghe Thái Tuấn
Như Thủy ngơ ngẩn . "THái Tuấn" hình như cô đã nghe ai đó nhắc đến tên này ? Không phải chỉ một lần
- Vẫn vơ nghĩ, Như Thủy định nhón chân leo lên xe Thái Tuấn, sau khi đà lịch sự chào bác sĩ Nhân, cô bỗng giật mình, bởi giọng chua như sơ ri của THanh Trà:
- Như Thủy, nãy giờ tao kiếm mày đỏ con mắt . Còn đau không ?
- Như Thủy hét nhỏ:
- Con khỉ, bỏ ngưỜi ta chạy mất tiêu . Còn bẻm mép qúa . Tao khôgn đau chân, đảm bảo mày còn khuya mới chạy được . Ghét
- Thanh Trà tỉnh bơ:
- Tại đen` đỏ chứ bộ . Tao vược qua ngã tư quay lại đã không thấy chiếc xe và mày đâu
- Cám ơn anh đã giúp bạn tôi
- Thái Tuấn cười cười:
- Lỗi một phần do tôi . Bây giờ cô bé đã quay lại, tôi xin trao trả bạn cho cô, chứ không, tôi chẳng biết phải làm sao đưa được Như Thủy về nhà
- Thanh Trà ngạc nhiên rối rít:
- Nó đau nhiều vậy sao ? Trời ạ, Tao thật có lỗi với mày
- Miệng nói, Thanh Trà rời khỏi xe thât. nhanh
- Thái Tuấn lắc đầu:
- Ý tôi muốn nói . Như THủy đang ghét tôi nhât'' thế gian này . Cổ sẽ khôgn chịu để tôi chở về đâu . Còn vêt'' thương vài ba ngày là ổn thôi
- Thanh trà thở phào:
- Vậy mà làm tôi hết hồn . Bây giờ chúng ta về nha Thủy
- Quay sang Tuấn, Thanh Trà láu lỉnh:
- Cám ơn anh đã giúp đỡ bạn tôi . Anh biêt'' tên nó chưa ?
- Như Thủy dậm chân:
- Con chuôt. nhắc lắm điều , Có về không hả ? coi chừng tao đi xích lô về Mày sẽ không được ăn cơm sườn nữa dâu
- Thanh Trà cong môi:
- Quân tử nhât'' ngôn . Mày luôn giữ chữ tín , Tao không tin mày kẹo kéo một bữa cơm với tao đâu
- Thái Tuấn nổi hứng:
- Tôi đói bụng nãy giờ . Nếu vậy, hai cô bé cho tôi tháp tùng được không ?
- Như Thủy chối phắt:
- Thanh Trà muốn, anh và nó nên đi chung một lần cho vui . Tôi phải về, kẻo ở nhà nội tôi mong
- Thanh Trà vô tình:
- Khỉ ạ, hồi nãy mày mới rủ tao đi ăn bún ốc hoặc cơm sườn . sao bây giờ lại thay đổi chứ
- Như Thủy tỉnh queo:
- T.ai tao quên nhà có khách, bà nội sẽ buồn . Với lại, ăn cơm hàng quán, it'' tiền trong túi, tao sợ
- Thái Tuấn dè dặt:
- Tôi xin phep được mời cơm hai cô bé
- Thanh Trà vui vẻ:
- Vậy cũng được . Lần này anh trả, lần sau tôi . Như Thủy nó không th''ch mắc nợ ai, dù chỉ môt. ly cà phê đá . Mày gọi điện về cho nội, nói lý do . Tao nghĩ bà nội sẽ thông cảm thôi
- Như Thủy lưỡng lự:
- Tao .. ai lại như Thế . Nội vì tao mà vô đây
- Trời ạ ! Nội sè không trách mày đâu . vì bà hiểu mày cũng cần bạn bè chứ bộ . nếu mày ngại, để tao gọi cho
- Thái Tuấn thấy Thanh Trà đưa mắt tìm quầy điện thoại . Anh mỉm cười:
- Tôi có máy di động, em gọi luôn cho tiện
-Thanh Trà nắc nỏm khi cầm máy:
- dùng máy xịn thế này, chắc anh phải làm công việc gì đó ngon lành lắm . Còn không thì anh thuôc. dạng công tử nhà giàu
- Chờ Thanh Trà gọi điện xong, và nói:
- OK ! Được rồi đó . Bà Nội không trách mày đâu
- Thái Tuấn vui vẻ:
- Chúng ta đi thôi . Trưa quá rồi
- Như Thủy bặm môi:
- Thanh Trà chở tao nghe
- Sao vậy ? Anh Tuấn trở mày tốt hơn
- Mày nói nhiều quá, tao đổi ý, đói bụng ráng chịu đấy
- Thái Tuấn nháy mắt với ThanH Trà:
Em chở thủy đi . Tại hồi nãy, anh lái xe nhanh qúa . Thủy ghét anh
- Thanh Trà nhún vai:
- xời ơi ! Mọi ngày nó hứng, để cướp thời gian cần có, mày vẫn chạy nhanh hơn cả tụi tao kia mà . Đừng nói với tao, vì mày ghét anh Tuấn, chứ khôn gphải ghét kiểu chạy xe bạt mạng đáng tội của anh ấy nghe THủy
- Như Thủy làm lơ, ngồi tót lên sau xe Thanh Trà
- Rốt cuộc cả ba có với nhau một bữa cơm thật vui vẻ ở ngoại ô
- Khi rời bàn ăn, Như Thủy no muốn bể bụng . Mắt thì mở không lên . Chẳng phải tại bia bọt gì . Chỉ do, bằng giờ này mọi ngày Thủy đã ngon lành ngủ một giấc thât. say . Nhịn đói được , Chứ khôgn được ngủ trưa, Thủy thât. khó chịu . Con người thật khó đoán trước được tính c''ach của mình
-
@ Mèo : mỗi khi đọc truyện ji` á , dù ji` đi nữa cũng phải đọc xong ngay lúc í , vừa đọc vừa đoán , nhưng chắc do đọc nhiều truyện quá nên đoán toàn đúng hết à :hihi:
! Ha : ok :huglove:
Thái Tuấn không hề biết, khi anh đang ngẩn ngơ nhìn theo dáng Thủy chạy xe vào con hẻm nhỏ . Vân Phượng vô tình nhìn thấy anh qua kiếng của tiệm uốn tóc đối diện hẻm nhà Thủy . Vì đang ngồi để thợ sửa tóc . Nên Vân Phượng đành nén giận vào lòng
- Con nhóc đó là ai ? Mà Thái Tuấn dám qua mặt mẹ để không ở nhà ăn cơm cùng cô ! Hợp đồng sản xuất hàng vải mềm như nhung của Thái Tuấn đấy ư ? Hai con nhóc chưa hết bụi phấn, chưa hết nét ngáo ộp học đường ?
Là ai, trong hai con nhóc ấy, đủ sức nặng hất cô ra khỏi tim anh
- Mím môi, Vân Phượng hằm hè:
- Đừng hòng đứa nào cướp được Thái Tuấn . Bây giờ và mãi mãi, Thái Tuấn chỉ duy nhất của cô thôi
- Hối cô thợ làm tóc thật nhanh . Vân Phượng đứng dậy, không cả lấy lạ.i tiền dư . môt. biểu hiện lạ lùng, khiến các cô thợ tóc ngạc nhiên:
- Hôm nay, chị ta trúng số chắc ? Ngày thường, dư năm trăm đồng chị ta cũng lấy cho bằng được
- Ngữ con gái nhà giàu đỏng đảnh ấy, có bao giờ chịu nhìn đến tờ vé, chị ta đang sợ mất bồ thì có
- Bồ ở đâu mà mất
- Thì, anh chàng đẹp trai như diễn viên điện ảnh, đã một lần chở Vân phượng tới đây nè . Khi nãy, tớ đứng ngoài cửa, vô tình thấy anh ta dừng xe bên hẻm đối diện cửa hàng mình . Có hai cô bé đi chung rất xinh . Sau đó chàng chở một cô bé về
- Hèn chi, hôm nay chị ta không cả bắt bẻ tụi mình, sấy tóc phải thế này thế nọ . Cầu trời lúc nào Vân Phượng tới đây, cũng có cảnh như Thế xảy ra
- Mấy cô thợ tóc cười khúc khích . Trong lúc ấy, Thái Tuấn trở Thanh Trà quay về nhà của cô
- Anh dọ dẫm:
- Như Thủy học chung với em hả ?
- Thanh Trà gật đầu:
- Lớp trưởng lớp em đấy . Học siêu lắm
- Chắc Thủy không có cuộc sống như em ?
- Thanh Trà lầm rồi . Ngược lại, nó thuộc dạng tiểu thư nhà giàu . Hơn em vài bậc đấy
- Vậy sao ? ...
- Anh ngạc nhiên khi Thủy ở trong con hẻm chậc chội đó chứ gì ? Ba nó vừa gặp rắc rối, nhà bị tịch biên tạm thời . Mà thôi, anh đừng hỏi gì nữa . Em không muốn nhiều chuyện đâu , Thủy biết được nó giận em lút mùa . Em không thể thiếu nó được
- Anh không nói, làm sao Thủy biết . Em trả lời anh một câu nữa thôi . Ba Thủy kinh doanh mặt hàng gì ?
- Sản xuất chế tạo phụ tùng xe ô tô các loại, chủ yếu công ty bác ấy phục vụ cho nghàng sản xuất sửa chữa ô tô ở phía Bắc . Bác ấy hay đi ra Hà Nội là vậy
- Thái Tuấn nhăn trán:
- Phải công ty "Minh Tài .. " không ?
- Thanh trà kêu lên:
- Đúng rồi ! Anh cũng biết bác Tài hả ?
- Thái Tuấn giả lả:
- Cùng giới kinh doanh làm ăn, mặt hàng công ty Minh Tài trực thuộc nhà nước quản lý, sao lại có chuyện kê biên tài sản tư nhân . Chả lẽ ...
- Thanh Trà chót chét:
- Em không rành lắm . Nghe nhỏ Thủy nói ba nó chẳng bao giờ làm ăn phi pháp cả . Tới nhà em rồi . Anh cho Trà xuống
- Thái Tuấn mỉm cười:
- Hẹn gặp lại
- Thanh Trà hóm hỉnh:
- Em hay Như Thủy ?
- Thái Tuấn tỉnh bơ:
- Bước đầu, tất nhiên là cả hai . Anh rất thích nói chuyện với tụi em
- Hổng dám có Trà đâu . Nhỏ Thủy khó tính lắm đó . Anh muốn Trà làm "chim xanh" phải chịu khó hối lộ à nghe
- OK ! Anh đồng ý mọi điều kiện của em
- Em không đòi hỏi cao đâu . Tính tụi em khoái ăn hàng . Mỗi ngày anh mỗi ghé đưa tụi em đi ăn là đủ rồi
- Thái Tuấn cười cười:
- Miễn em hứa giúp anh là được
- Hứ Tuấn một cái thât. dài . Thanh Trà nhún nhẩy bước về cổng nhà mình
- Một chút bâng khuâng chợt đến . Tại sao không là cô nhỉ ? Về hình thức, tụi con trai ở trường gọi cô và Như Thủy là hai bông hồng có gai . Như Thủy được ví là hồng bạch, đơn giản, mong manh và tinh khiết
- Còn cô, hồng vàng kiêu sa, rực rỡ, thêm chút chua ngọt của Thanh Trà cộng lại . Rõ ràng hai đứa chẳng ai hơn ai . Bây giờ Như Thủy đang thất thế về cuộc sống . Cô hơn THủy là chắc . Mơ màng Thanh Trà mải mê với những ý nghĩ vừa chợt đến
- Trời ạ ! Cô là bạn Như Thủy kia mà, tại sao lại manh n ha những ý nghĩ sanh nạnh với Thủy chứ
- Nhưng Thủy đâu để ý đến tụi con trai . Nó có vẻ ghét Thái Tuấn nữa . Trong tình cảm đơn phương Thái Tuấn dan`h cho Thủy, rõ ràng nó chẳng cảm nhận được
- Thanh Trà tự nhủ, mình không hề có lỗi trong chuyện này
- Thái Tuấn về đến nhà . Anh vẫn thấy chiếc Wave mày đỏ của Vân Phượng dựng trong sân
- Thoáng ngán ngẩm, anh muốn quay xe ra đường . Anh không thích chút nào khi ép lòng nói chuyện với Phượng
- Ngày trước đã có lúc, anh định dừng bước chân hoang đàng ở cô . Cũng may anh chưa ngỏ lời . Phượng đã đổi thay như cơn lốc thị trường thời mở cửa
- Từ môt. cô gái dễ thương, học khá . Vân Phượng bắt đầu thích ăn diện . Cô sưu tầm các mốt áo từ phim ảnh, và bằng mọi giá phải may cho được . Nhà giàu con một . Vân Phượng thích thứ gì là ba mẹ cô đáp ứng ngay . Rồi phấn son mỹ viện, cô ghé liên tục
- Thái Tuấn nổi tiếng đào hoa, thay bồ như Thay áo . nhưng bạn bè anh đều chung nhận xét: Tuấn không thích sự màu mè, ghét các cô gái bôi phấn trét son nhiều
- Vân Phượng hời hợt, không nhận ra điều này . Mỗi khi gặp Tuấn, cô đều trang điểm rất kỹ, dùng loại nước hoa đắt tiền nhất
- vậy là Tuấn cứ tìm cách tránh
- Anh Tuấn, về nhà sao chưa vô ? Đừng nói là anh lại muốn đi nha
- Vân Phượng từ chiếc xích đu gần đó nhún nhẩy bước đến, choàng vai Tuấn
Thái Tuấn khẽ nhích người ra, lịch sự:
- vân Phượng, em đến lâu chưa ? Em thông minh ghê . Qủa thật, anh định quay trở lại nhà Xuân Thiện . Anh quên chưa dặn Thiện môt. việc
- Mặt Vân Phượng xụ xuống:
- Anh thât. vô tin`h . Hôm nay bác mời ba mẹ em và em sang ăn cơm trưa tại nhà anh . Anh không ở nhà thì chớ . Bây giờ về lại định đi nữa . Phải anh tránh em không ?
- Thái Tuấn tỉnh tuồng:
- Tại sao anh phải tránh em nhỉ . Tại mẹ anh không báo trước . Mà anh lỡ hẹn khách chuyện làm ăn không thể thất tín
- Vân Phượng ấm ức:
- Chã lẽ khách làm ăn của anh ... nhí vậy ?
-
hotaru siêng đọc truyện chị POst nhỉ , chị thấy post truyện mà có người cùng bình phầm thì thích lắm :huglove:
Thái Tuấn đề phòng:
- Em nói cái gì nhí ?
- Vân Phượng mím môi:
- Thì hai con bé lúc nãy
- Thái Tuấn cười cười:
- Ra vậy . Em gặp anh ở đâu ? sao không gọi để anh giới thiệu làm thân cùng họ ?
- VânPhượng xảnh xẹ:
- Em mà thèm kết thân với hai con nhóc nhà quê ấy à . Anh Tuấn, không ngờ bây giờ anh lại thay đổi quan niệm sống
- Thái Tuấn nhếch môi:
- Thời kinh tế thị trường, phải thay đổi để bắt kịp sự đổi mới chứ . Em đã nói với anh cả chục lần điều ấy . Em quên rồi sao ?
- Em không quên . Nhưng cũng thật bất ngờ khi anh đi tìm hương con gái ở những con nhóc tì ấy . Anh đáng sợ hơn em nghĩ
- Thái Tuấn lạnh lùng:
- Tôi cấm em không được nói với tôi như thế về họ . Các cô ấy, không phải là em
- Vân Phuợng nhếch môi:
- Em sao chứ ?
- Cái đó tự em biết . Anh không có thời gian để tranh cãi với em
- vân Phượng bỗng nói:
- Nhưng me anh đã đồng ý . Hồi trưa bác đã rủ mẹ em chủ nhật tới đi coi thầy chọn ngày tốt để chúng mình đính hôn . Anh Tuấn, anh cũng biết, bao nhiêu năm nay, em yêu anh thế nào
Thái Tuấn lựa lời:
- Vân Phượng ! Chuyện hôn nhân là chuyện hệ trọng một đời người . Chúng ta không thể để người lớn quyết định cho mình . Cha mẹ già đi, ai chịu trách nhiệm khi chúng ta không hạnh phúc
- em yêu anh . Và em biết anh cũng rất qúi mến em . Chúng ta đã có với nhau khoảng thời gian 5 năm dài kỷ niệm . Chả lẽ ngần ấy thời gian chưa đủ để anh hiểu em
- Thái Tuấn từ tốn:
- Hiểu em, thì anh hiểu em rất rõ đấy, nhưng chúng ta hoàn toàn không thể hòa hợp . Vì tính nết của chúng ta chẳng có gì giống nhau cả . Mà anh thì rất ít thời gian thậm chỉ cả mẹ anh còn gọi anh là kẻ lạnh lùng nhất hành tinh
- Vân Phượng khịt mũi:
- Em hứa sẽ thay đổi, để hoà đồng với anh
- Thái Tuấn nhếch môi:
- Nói thì dề . Nhưng thay đổi một thói quen, một sở thích thật không dễ dàng đâu em . Tốt nhất, em cứ là em như từ trước tới nay
Em nghĩ mình làm được . Anh cho em thời gian, cơ hội nha . Em muốn được ở bên anh, suốt đời Tuấn a.
- Thái Tuấn chợt chạnh lòng:
- Vân Phượng, anh xin lỗi . Anh không yêu em . Anh không thể ép lòng
- Vân Phượng chết lặng, một lúc sau cô mới tức tưởi:
- Anh nói dối . Có phải vì con bé ấy ?
- Thái Tuấn cáu kỉnh:
- Em phải biết tự tôn trọng tư cách của mình . Anh không hiểu em muốn nói đến ai, và anh không hề nói dối em . Bao Lâu nay anh chưa làm điều gì khiến lương tâm anh day dứt và hổ thẹn với em . Anh luôn oi em như một đứa em gái . Chỉ vậy thôi . Chính điều đó đã giúp anh không đi xa qúa giới hạn cho phép
- Nhưng .. mọi ngườ, ai cũng nghĩ chúng ta sẽ cưới nhau . Ba mẹ em vẫn sẵn sàng cho em nữa gia tài, nếu em là vợ anh . Mẹ anh cũng muốn thế
- Anh lấy vợ cho anh, chứ không phải cho ai khác . Em đừng hy vọng nữa
- Thái Tuấn ! Con không được đối sử với Vân Phượng như vậy . Mẹ nhất định không chấp nhận ai ngoài vân Phượng làm dâu của mẹ đâu
- Thái Tuấn nhếch môi:
- Mẹ ! Tùy mẹ thôi . Những gì cần nói con đã nói hết với Vân Phượng . Mọi người đừng ép con . Sẽ không tốt đẹp đâu
- Bà Tâm An giận dữ:
- Con dám nói với mẹ như Thế à ?
- Thưa mẹ, con chỉ nói sự thật của lòng con . Mẹ muốn con có một gia đình hạnh phúc . Hay mẹ muốn con sống trong địa ngục, mà ác qủi là một hình người
- Tuấn ! Con ... con khiến ta tức chết được
- Không lạ gì tính độc đoán của mẹ . Thái Tuấn lẳng lặng bỏ vào nhà
- Nhìn Thái Tuấn qua màng nước mắt tủi hổ uất ức . Vân Phượgn rũ ra:
Cháu làm sao để giữ được anh ấy hả bác ?
- Bà Tâm An mím môi:
- Cháu bình tĩnh đi nào . Bác là người lớn lời hứa không thể nuốt . Bằng mọi cách bác sẽ trói buộc được TháiTuấn cho cháu
- vânPhượng chợt nói:
- Tuấn ghét cháu, rốt cuộc cháu có lấy được anh ấy, cũng chi là thể xác . Còn tâm hồn của anh ấy, đã trao cho người con gái khác
Bà Tâm An cười gằn:
- Bác không cho phép kẻ nào trái ý bác, dù đó chính là con trai bác . Cháu vừa nói, Thái Tuấn quan người khác à ? cháu biết nó không ?
- Vân Phượng ậm ự:
Cháu mới nhìn thấy môt. lần, chưa chắc lắm . Bác để cháu theo dõi thêm
- Được rồi . Cháu nhớ bí mật, đừng để thái tuấn biết . Bác sẽ giúp cháu loại con bé kia
- Vân Phượng gât. đầu:
- Cháu xin phép bác, cháu về . Bác cũng đừng nói gì anh Tuấn nhiều . tính ảnh bât'' cần . Cháu không muốn ảnh ghét cháu
- Bà Tâm An tư lự:
- B''ac biết việc gì nên haykhông nên làm . Cháu về nghĩ đi . Bác không bao giờ chấp nhận ai ngoài cháu đâu
- Quay trở vào nhà, Bà Tâm An cao giọng:
- Thái Tuấn, xuống me biểu
- Dù rất bực bội trong lòng, Thái Tuấn vẫn dằn được nỗi bất mãn, không để lộ ra mặt . Anh hỏi, khi ngồi đối diện mẹ:
- Chuyện gì nữa mẹ ? Con mêt. qúa . Chỉ muốn ngu?
- Bà Tâm An chỉ tay:
- Chiếc xe vài chục triệu, con định bỏ ngoài sâyn hay saohả ?
- Thái Tuấn vỗ trán:
- Mẹ không nhắc, con quên thật
- Anh vội vã bước xuống sân, dẫn xe vào phòng khách
- Vân phượng vê `rồi hả mẹ ?
- Tự nhiên lại hỏi một câu, mà lẽ ra anh kho6ng nên hỏi . Ngốc không tưởng . Tự rủa thầm mình ngu, Thái Tuấn đan`h trân mình chịu đựng ánh mắt sắc như dao của me.
- Bà Tâm An trầm giọng:
- Con cũng còn nhớ tới nó hay sao ?
- Thái Tuấn giả lả:
- dù sao, con vẫn luôn coi VânPhượng như em gái của con mà me.
- Nó đâu cần thứ t ình cảm bá vơ của con . Tại sao vậy Tuấn ? Nếu không yêu thương được con bé sao con không nói thẳng từ lúc đầu . Để con bé nuôi hy vọng, từ chối những người đàn ông khác . Con không thấymình có lỗi với Vân Phượng hay sao ?
- Thái Tuấn gãi đầu:
- Con đã nói với mẹ hàng trăm lần, chứ đâu phải mới hôm nay . Rằng con không hề có chút rung cảm trước Phượng . Rằng mẹ đừng nhận bất cứ thứ quàcáp biếu xén nào của gia đình Vân Phượng . Con không thể cưỚi cô ấy, khi con và VP co ''hai lối sống hoàn toàn khác nhau . Mẹ, tại sao mẹ lại ép con ? Mẹ vẫn thường nói, con dâu mẹ sau này phải giản dị, ngoan hiền, hiếu để . VP không phải tuýp congái dễ tuân theo lời người khác
- Bà Tâm An dịu giọng:
- Nó là người có học, lại yêu con tha thiết, con phải hiểu, đưỢc người đàn bà yêu thương hết mình chính là hạnh phúc nhất cuộc đời . Tính nó qủa có se sua, chưng diện . Cũng không thể trách nó được . Xã hội ngày một tiến hóa, gia đình nó có điều kiện . Con gái phải biết cách trang điểm làm đẹp con ạ . Sau này thành vợ chồng con uốn nắn dần tính nết nó . Yêu con, VP chắc chắn sẽ vất bỏ hêt'' tât. xấu . để được yên ổn với con thôi
Thái Tuấn hờ hững:
- Ý con đã quyết . mẹ đừng thuyết phục con nữa . Con xin phép me.
- Vưa dợm đứng lên, Tuấn đã phải chau mày bởi giọng nói giận dữ của mẹ:
- Con ngồi lại đã . Mẹ muốn biết, con chê Vp, là do con đã có bạn gái phải không ? Nếu có, hãy đưa về đây gặp me.
- Thái Tuấn bật cười:
- Mẹ ơi là mẹ, khổ con qúa . COn chưa có ai cả . Nhưng không phải vì chưa yêu ai mà con ép lòng lấy Phượng . Trước sau gì con sẽ tìm được người con gái của con, và cô ấy phải thât. sự hiền thục đoan trang
- Bà Tâm An cười nhạt;
- Con có qúa tin tưởng ở mình không ? Đời bây giờ đốt đuốc tìm được cô gái hội đủ tiêu chuẩn "Công dung ngôn hạnh" e khó đó con
- Thái Tuấn tự tin:
- Khó chứ không phải kho6ng có . Con tin mình sẽ gặp được người con gái ấy
Dứt lời, anh bước thật nhanh về phía cầu thang . khuôn mặt đẹp trai, cương nghị của anh như kín bưng, lạnh lùng, khép kín mọi suy nghĩ của anh vào sâu trong tâm hồn mình
-
Như Thạch nhìn chị tủm tỉm:
- Hồi trưa, chị đi đâu vậy chị Hai ?
Như Thủy vẫn dáng mắt vào cuốn đề cương ôn tập hoá học, lầu bầu:
-Mệt mày qúa đi . Biết rồi còn hỏi chi vậy ?
Như Thạch thủng thẳng:
- Tại em thấy lạ . Anh chàng chở chị ngó bộ đẹp trai, phong độ lắm . Anh ta là ai vậy ? Hình như em chưa gặp bao giờ
- Ê nhóc, ở đâu mày nhìn thấy tao vậy hả ?
Vô tình em về ngang quáng cơm, nên thấy
- Thủy bắt bẻ:
- Mày chỉ xạo . Khi không mày đi đâu ra ngoại ô vậy ? Chã lẽ trốn học đi chơi ?
- Như thạch tỉnh bơ:
- Em trai chị không hề biết cúp cua giờ học là gì . Hôm nay tụi em có giờ thể dục ngoài khóa, phải xuống sân tập Phú Lâm tập chạy và ném lựu đạn . Nên em ...
- Như Thủy xua tay:
- Tao hiểu rồi . Thât. ra chị Hai mày hôm nay sém chết đây nè . Đành phải mang ơn người ta đó nhóc
- Giơ một chân bị phỏng cho Thạch thấy Thủy đưa tay lên miệng:
- xuỵt ! Cấm la ! Nội biết lại rầy tao nữa
- Như Thạch lo lắng:
- Chị đi thế nào, đễ đến nỗi bị phỏng ?
- Thủy chép miệng:
- Thanh Trà khi không tông đầu xe vô đích người ta . Xe đổ đè lên chân tao . Hên không bị vào bệnh viện . Hồi trưa, anh Cường về ăn cơm không nhóc ?
- Như Thạch gật đầu:
- Ngày mai ảnh bay về HàNội, để hoàn tất hồ sơ của ba . Em nghe nói, ba bị người ta cài hàng vào lô hàng đã có giấy xuất khẩu của ba . Xe hàng lên biên giới không phải một chiếc, mà 6 chiếc xe được Bộ Điện và Than cấp giấy trao đổi hàng với phía Trung Quốc . Xe bị chặn ở Lạng Sơn . Và ba bị kết tội oan
- Như Thủy trầm giọng:
- Tội cho ba qúa . Bao nhiên năm sống liêm khiết, trung thực . Một chốc bỗng mất tất cả, chỉ do qúa tin bạn bè . Chả biết ở trại tạm giam, ba có bị bọn đầu gấu gì đó đánh không ?
- Thạch trấn an chị:
- Chắc không có chuyện ấy đâu . Bởi khu tạm giam đưỢc quy định rõ từng than`h phần phạm tội . Chị đừng lo . Chị phải uống thuốc cho vết thương mau lành, chớ em sợ chị lén vất thuốc đi qúa
Như Thủy bị Thạch lật tẩy, cười nhỏ:
- Trước khác, giờ khác chứ bô.
- Hứ ! Mới đây thôi, chứ xa xôi gì
- Nhưng, lúc ấy chúng ta còn cha mẹ để nhõng nhẽo nhóc ạ . Bây giờ chị quăng thuốc đi, đau mãi không khỏi, chị vòi vĩnh ai chứ
- Giọng Như Thủy như nghẹn lại
Thạch thở dài:
- Chị biết vậy là tốt . Bây giờ em đi học . Em sẽ cố găng về sớm để phụ chị nấu cơm
- Thủy nhìn em trìu mến:
- Đừng lo cho chị nhiều vậy nhó ơi . Chị vẫn ăn ngủ bình thưỜng, thì nồi cơm đâu nặng nề đến nỗi chị không tự nấu được chứ
- Như Thạch đi một lúc, thì bà nội vào nhìn cháu gái đang chăm chú học bài, nội thở dài:
- Học gì thì học, phải giữ gìn sức khỏe nha Thủy
- Như Thủy buông tập, nhoẻn cười:
- Nội ! Nội không ngủ trưa à ?
- Cha cô, giờ còn ngủ trưa gì nữa
- Mới một giờ mà nội
- Nhưng, ngưỜi già ít ngủ trưa, chỉ nằm ngả lưng cho thư giãn xương cốt thôi . Thế, hồi chưa cháu ăn cơm ở nhà Thanh Trà à ? Lý do mời cơm đột xuất là gì vậy cháu ?
- Như Thủy cong môi:
- Trưa nay, mẹ ThanH Trà đổ bánh xèo nội ạ . Lâu lắm rồi con không được ăn bánh xèo và sống trong khung cảnh đầm ấm của gia đình . Con muốn có ít phút trở về quá khứ hôm nào nội ạ . Nội không phiền trách cứ con chứ ?
Bà Hiền chậm rãi:
- Nội sao cũng được . Chỉ tội cho Cao CưỜng, nó trông cháu mãi
Thủy cúi đầu:
- Nội cho con xin lỗi
Bà Hiền cười nhỏ:
- Sao lại xin lỗi nội ? Thủy này, Cao Cường rất nhiệt tình với việc bào chữa cho ba cháu . Cậu ấy đã trình bày chi tiết với ông dự thẩm toàn án thành phố (Tất nhiên là tư cách gia đình thôi . Vì ông ta là chú của Cường). Ông ấy đồng ý và khuyến khích Cao Cường đấu tranh cho vụ án thắng lợi đấy
- Thủy vui mừng:
- Con không ước gì hơn, ba con được tự do
- Bà hiền chợt nói:
- Ngày mai, con phải đi với nội và Cao Cường đến công ty của ba con
- Chi vậy nội ?
- Đất nước một ngày không thể vắng chủ tịch . Thì công ty một ngày cũng không thể vắng giám đốc
- Như Thủy tròn mắt:
- Ý nội muốn ... cháu thay ba ấy hả ?
- Bà Hiền thủng thẳng:
- Có gì là không đưỢc ? con thay cha là lẽ đương nhiên . Bao đời nay ông bà ta vẫn làm như Thế
- Như Thủy khổ sở:
- Nội ơi, con như thế này, chưa tròn 18 tuổi, làm gì nói ai nghe
- Bà Hiền vẫn chắcnịch:
- khối người còn thấp bé hơn cháu, phải dùng đến đôi giày cao 10 tấc, tăng chiều cao cho bằng thiên hạ . Họ vẫn làm tốt tất cả công việc
- Cháu không thể giống họ . Vì cháu vẫn là con nít thứ thiệt . Máy móc cháu mù tịt . Biết gì mà làm hả nội
- cháu không phải làm gì cả . Mọi việc đã có máy vi tính và ban giám đốc công t, Trưởng phó phòng các ban nghành sản xuất lo tất cả . cháu chỉ đến như môt. giám đốc đương nhiệm, tạo cho cán bộ công nhân niềm tin vào lãnh đạo công ty họ đang làm
- Nhưng ...
- Bà hiền buông gọn:
- Đừng cãi lời bà . cao Cường sẽ giúp cháu . Nội tin rằng cháu sẽ làm rất tốt đấy . NhưThủy
- Bà Hiền chợt hạ giọng:
- Nội muốn, cháu nên quan tâm nhiều hơn tới Cao CưỜng
- Thủy ngạc nhiên:
- Ảnh lớn hơn cháu, cũng ran`h rẽ mọi điều đâu cần cháu phải tốn công nhiều hả nội
- Bà Hiền thủng tha thủng thẳng phán:
- Cao Cường mến cháu lăm ! Cậu ấy cứ khen cháu hiền lành giỏi gian, con gái Hà Nội còn thua xa . Cháu nghĩ sao hả Thủy ?
Dù đoán được ý nội muốn gì . Thủy vẫn tỉnh như không ?
- Nội toàn hỏi khó cháu thôi . Anh Cường đẹp trai, địa vị thế . Thiếu gì cô gái ảnh kết . Cháu cònnhỏ, nội hỏi vậy, kỳ qúa nội à
- Con bé này, tại sao cứ chối đây đẩy thế ? Hay cháu đã có đám nào ?
- Thủy cưỜng trừ:
- Cháu xấu như me lem, lại đang hồi gia đình xuống dốc . Ai họ dám quen với một cô bé như cháu chứ
- Thật vậy, để nội thu xếp . Cái chính là cháu thấy cậu cường tốt hay xấu kìa
-Như Thủy la khẽ:
- Cháu không biết . Cháu còn nhỏ . Cháu không nghe lời nội chuyện này đâu . ghê thấy mồ
- Bà Hiền cưỜi:
- Con bé này, thiệt thà quá . chờ xem
bà già này sắp đặt
- Bà tủm tỉm cười, nheo mắt với Như Thủy thât. tinh quái . Rồi bà nhẹ nhàng bước ra . Như Thủy muốn hụt hơi trưỚc cái nheo mắt giống một lời tuyên chiến, sẽ tìm đưỢc cho cô một tình yêu theo kiểu của nội
-
Hai nguoi` réo hoài à :D but...thấy thích thích mới chết :D
Hai người nghĩ sao nếu NThuy chọn Cao Cường , hoặc sẽ lại nghĩ đến Huy chứ ko nhất thiết là TT :D
Buổi tối, ăn cơm xong, nội kêu Như Thạch lấy xe chở nội đi công chuyện
- Như Thủy ôm sách ra phòng khách vừa làm bài tập vừa trông chừng nhà
- Đang mãi mê với bài toán hình, khá rắc rối . Loại hình học . Như Thủy thích nhất trong tấc cả các loại bài toán cô đã học . Thanh Trà thường bảo, côkhùng . Con gái chẳng mấy người mê toán học, nhất là hình học với cơ man mặt phẳng, trung điểm, hình góc cạnh phải chứng minh . Đau cả đầu . Thủy chỉ cười
''Vẽ đưỜng tròn qua ba điểm A, B, C, là giao của mặt cầu 9S) ngoại tiếp tứ diện ABCD với mặt phẳng ta viết phưong trình mặt phẳng . Ta có:
..............
Như Thủy xoay xoay cán bút, làm sao rút gọn nhất phương trình tổng quát đa6y ?
- Như Thủy ! Muốn đưỢc phương trình tổng quát của (ABC) Thủy phải chọn vectơ pháp tuyến của mặt phẳng ABC mới được
- Một giọng nói thât. ấm vang sát bên tai khiến NHư THủy giât. mình
- NgưỚc mắt nhìn lên, cô bối rối:
- Anh CưỜng ! Sao anh vào đươc. nhà em hay vậy ?
Cao Cường bình thản:
- Anh gọi cổng đến hai ba lượt, không nghe em trả lời . Anh sợ em đau ốm gì, nên sẵn chìa khóa bà đưa hồi nãy, anh mở cổng vào . Ai dè, cô bé siêng học ghê
- Như Thủy cười cười:
- Sắp thi đến nơi, còn một số bài tập luyện thi, em phải cố gắng giải . Cũng đang cắn bút đa6y anh
- Cần anh gợi ý không ?
- Thủy lắ cđầu:
- Em muốn tự mình làm . chứ không sau này vào phòng thi, em biết nhờ ai
- Xếp lại tập vở . Như Thủy dịu dàng:
- Anh cường ngồi chơi, để em đi lấy nước
- Cao Cường cầm tay cô, tự nhiên:
- Để anh tự nhiên đi Thủy . Em làm tiếp bài tập đi
- Thủy cưỜi lém lỉnh:
- Em có tật xấu, khi đang làm việc gì, có ngưỜi nhìn là hết làm đưỢc . Cũng chưa vội lắm . Thư Thả em giải cũng được mà . Em nghe nội nói, mai anh về Hà Nội phải không ?
- cao Cường gât. đầu:
- Anh muốn vụ án của ba em nhanh chóng đưỢc kết thúc . Bác già rồi, bao năm vất vả cực khổ, kho6gn thể bị trả một giá đắt như thế này
Như Thủy xúc động:
- Thủy thưong ba thât. nhiều . Nhưng không có cách gì giúp ba được . Thủy nhờ anh tất cả . Thủy muốn ba được tự do anh a.
- Cao Cường cười nhẹ:
- Anh hiểu điều ấy, và đang cố gắng để dành được điê/m với em đây
- Thủy chớp mắt:
Anh nói gì, Thủy không hiểu ?
Cao Cường nhìn như Thủy đăm đắm, ánh mắt anh thât. nồng nàn, say đắm . Như Thủy bối rối, cúi xuống tìm cảm giác bình yên cho tâm hồn, bằng những vòng tròn chồng chéo lên tờ giấy trắng
- Cao CưỜng thở dài , Thủy vẫn còn qúa ngây thơ . Anh chưa thể đưỜng đột bưỚc chân vào trái tim cô
- Nhưng . Hà Nội và ở đây là cả khoảng đưỜng dài xa vời vợi . Thủy dễ thương thế kia . Ai biết được cô sẽ gửi cuộc đời mình vào vòng tay ai ?
- Nén tiếng thở dài, Cao Cường từ tốn:
- Anh nghe bà em nói, sáng mai muốn em tới công ty của ba em, đúng không ?
- Như Thủy trùng giọng:
- Dạ ! Nội vừa nói với em như Thế . Em rất hoang mang anh Cường a.
- Em nói cụ thế hơn
- Theo em, ba em là tống giám đốc công ty liên doanh thật . Nhưng ba em làm việc trực thuộc sự chỉ đạp của Bộ Điện lực . Nếu ba em có vấn đề, ảnh hưởng tới uy tín liên doanh, chắc chắn bộ phải cử ngưỜi đương nhiệm đang nằm trong ban giám đốc lên thay ba em . Có đâu nội lại muốn em thay cho đưỢc
- Cao Cường gật đầu:
- Em nói đúng . Nhưng thực tế, công ty liên doanh sữa chữa, lấp ráp trang thiết bị các loại ô tô vận tải, xe hơi, máy kéo, máy đào đất MinH Tài có hai phần ba vốn của bác Tài chiếm đến phân nữa . Giới kinh doanh luôn rạch ròi, sòng phẳng . Chỉ cần anh hơn em một phần trăm cổ phần . Anh vẫn được đề cử nắm quyền chính ở công ty . Vì thế, bà nội em muốn em đến công ty liên doanh là đúng
- Em nhí nhóc thế này . Ai người ta chấp nhận
18 tuổi, em đủ quyền công dân, đủ quyền tự quyết định đời mình . Em cũng có quyền làm những việc ngưỜi lớn làm . Miễn sao em có tài năng
- Như Thủy rụt vai:
- Ôi trời ! Em nghĩ mình chỉ có nước phá phách giỏi . Ba em vẫn thưỜng nói thế
-Người lớn thích chứng tỏ quyền hạn của mình, khi còn khả năng . Dù ba em biết em thông minh và giỏi
- Em không có tiền lẻ đâu đấy
- Như Thủy bỗng cười và nói môt. câu thật ngô.
- Cao Cường ngơ ngác"
- Anh đâu nói mình cần tiền
- Như Thủy rụt vai:
- Tại anh qúa khen em . Em sẽ có lỗi nhận lời khen của anh, mà không biết cảm tạ . Tiếc rằng, lúc nãy nhóc Thạch đà moi túi em lấy sạch tiền để đổ xăng, nên em ...
- Cao Cường bật cưỜi:
- Em đáo để và lém lỉnh hơn anh nghĩ đấy . Thủy này, em dự định gì cho tưO*ng lai chưa ?
Như Thủy lại lắc đầu:
- Em chưa nghĩ gì cả . Chỉ muốn được học tiếp
- Ý anh muốn hỏi, em ghi danh thi vào trưỜng nào, sau khi tốt nghiệp phổ thông
- NhưThủy chớp mặt:
Viêc. này, em làm từ cuối học kỳ 1 cơ . Em thích học hóa, hoặc kiến trúc sư
- Cao Cường kinh ngạc:
-Ôi ! Một bât'' ngờ nằm ngoài suy nghĩ của anh đấy . Nhìn em mảnh mai dịu dàng, anh ngỡ em sẽ chọn nghành du lịch hay sư phạm
- Thủy mơ màng:
Mọi người đều nghĩ như anh vậy . Em không có khiếu ngoại ngữ, học sinh ngữ chậm và dỡ ẹt . Sư phạm thật ra không phải nghề nhẹ nhàng chút nào, nếu ta yêu nghề, yêu học sinh . Một ngày với hai buổi lên lớp khoảng năm sáu tiết học, em nghĩ, em chẳng trụ nổi
- Nhưng học hóa hoặc kiến trúc, đòi hỏi sự sáng tạo, kiên trì rất lớn
- Em hiểu, cái chính là em thích được tự tay mình thiết kế một ngôi nhà, một cao ốc, một khu giải trí .. Hoặc ngồi trong phòng thí nghiệm điều chế một y dưỢc nào đó để cứu mạng sống con ngưỜi . Thế nhưng ! ...
- Đang mơ màng, Như Thủy chợt buồn giọng cô nhỏ hẳn lại
- Cao Cường vội hỏi:
- Nhưng sao ?
- Như Thủy buông thỏng:
- Mẹ em bắt em học kinh tế . Phải khoa quản atrị kinh doanh . Khi ấy gia đình em vẫn êm ấm ở bên ngoài . ba em động viên em nghe me.
- Mẹ em có giải thích không ?
- Đơn giản, mẹ em bảo, kinh doanh là nghiệp sống còn của gia đình . Em là con phải học để sau này thay cha me.
Như Thạch có thể làm điều này thay em mà
- Nó không thích kinh doanh . Mê làm bác sĩ hơn . Cả nhà đồng ý với dự tính của Thạch . Thêm vào đó, mẹ em nói con gái làm kinh tế, dễ giàu và dễ mở rộng các quan hệ làm ăn hơn
- và em chấp nhận à ?
- Như Thủy bậm môi:
- Là con, em đâu dám cãi nlời cha mẹ . Co điều, em lén làm thêm hồ sơ thi đại học kiến trúc
- Cao cưỜng nheo mắt:
- Em khá thật . Mong rằng em than`h công trong dự tính tương lai
-
Đâu có , Huy đâu bằng tuổi Thủy :D , chi học chung một lớp thôi , tại lão bện ý mà , nhưng dù sao thì phải công nhận Mèo cũng khá tinh tế , cầm đèn kiểu này chắc nhiều nhà văn tới xin chữ kí đó :D
Như Thủy xụ mặt:
- Còn em thì nghĩ, số mệnh bắt đầu sắp đặt em vào vòng quay "cha truyền con nối" rồi
- Cao Cường sôi nổi:
- Em vẫn có thể vừa làm kinh doanh vừa vẽ những dự án công trình
- Ôi trời ! Em chỉ là đứa con gái, mảnh mai yếu đuối . Không thể đứng núi này ngó núi nọ để vươn cả tay đòi bắt lấy . Anh CưỜng này, ngày trưỚc anh học giỏi môn gì nhất
- Các môn tự nhiên
Vậy sao anh lại chọn nghề luật sư mà không là kỹ sư điện tử, máy móc vi tính ?
- Anh cũng giống Thủy, nghe lời ngưỜi lớn sắp đặt . Bên ngoại anh phần lớn làm việc trong nghành tư pháp, công an nữa . Vậy là anh phải đi theo vòng quay "Cha truyền con nối"
- Như Thủy bật cười:
- Bây giờ than`h đạt rồi, anh có tiếc những gì ngày trước không ?
- Cao CưỜng chậm rãi:
- Công việc hiện tại cuốn hút anh . Bởi nó cũng có nhiều lý thú riêng, nhiều mãnh cuộc đời cần anh giúp họ . Nên thú thật anh không còn thời gian nghĩ đến việc khác
- Như Thủy hồn nhiên:
- Nghĩa là, anh bằng lòng với hiện tại, và cuộc sống sẽ có ý nghĩa đẹp hơn, khi anh có một người bạn gái lý tưởng ở bên cạnh, đúng không ?
- "Trời đất, tại sao mình lại nói luyên thuyên chuyện ngoài lề vậy nè . Khác gì bắc cầu cho anh ta bước tới ! Ngốc ơi là ngốc " Như Thủy rủa thầm và khấn trời, Cao CưỜng đừng quan tâm tới câu nói của cô
Nhưng, cô đã phải thót tim, khi mắt long lanh cười, chạm tia nhìn như ánh lửa của Cao Cường:
Anh cũng đang muốn tìm cho mình nữa mảnh đời còn lại . Nhưng khó qúa
- Như THủy chót chét (lỡ rồi, phải cuốn theo đề tài này, không thể tránh né, bởi tại cô gây lên sóng mà)
- Anh khiêm tốnthì có . Hà Nội là trung tâm của sự thanh lịch, các hoa hậu, á hậu phần đông đều sáng chói lên từ mảnh đất cố đô ấy
- ANh đâu phủ nhận, Hà Nội đúng là có nhiều cô gái đẹp . khổ nổi tìm cho ra một người bạn hợp với mình trong ngàn vạn lớp áo đẹp ấy, là điều rất khó . Xã hội bây giờ, con gái thích có chồng làm giám đốc doanh nghiệp, hoặc có tề tệ cũng phải kỹ sư điện toạn tin học, kỹ sư xây dựng với mức lương khiêm tốn dăm triệu một tháng . Thứ lương luật sư tụi anh, các cô chê ít, và nghề "luật sư" có vẻ đạo mạo, già già thế nào
- Như Thủy kêu lên:
- Chả lẽ họ yêu và lấy chồng cũng theo kinh tế thị trường ?
- Cao Cường nhếch môi:
- sự thât. đúng như vậy
Thủy le lưỡi:
- Trời đất ! Nếu thế, không the6? có hạnh phúc và những cuộc kết hôn nhất định giống điạ ngục
- Cao Cường nháy mắt:
- Thủy giúp anh nha
- Như Thuy đề phòng:
- Chuyện gì chứ ? Thủy còn con nít, đâu biết giúp những việc lớn
- Cao Cường chậm rãi:
- Anh thích con gái miền trung . Muốn Thủy giới thiệu bạn bè em
- Thủy chối phắt:
- CHuyện này, em chịu thôi . Em không quen ai ngoài mấy nhỏ bạn học chung lớp . Mà bạn em đều loi choi, lóc chóc nhu em, đã biết yêu là gì đâu . Anh quen vào thêm tốn tiền, vì mỗi ngày phải dắt "các nhóc" đi ăn
- Cao Cường nhìn vẻ mặt Như Thủy, môt. lần nữa, anh lai dặn lòng, hãy từ từ và biết chờ đợi . Như Thủy còn vô tư lắm . Dù cuôc. sống đang chực chờ em với bao toan tính độc ác, nhẫn tâm của những ngưỜi lớn đã "thành tinh" cọp
Đang chăm chú theo dõi tập phim "nỗi lòng thấu trời xanh" của Trung Quốc, được chiếu trên tivi . bà Tâm An vội bấm volume và đứng lên mở cửa phòng khách
- Bà ngạc nhiên đến sựng người:
- Chú ... út ! Chú từ đâu về đây vậy ?
Ông Bảy Hoàn cười lớn:
- Tưởng hcị không còn nhận ra thằng em này nữa chứ
- Bà Tâm An bối rối:
- Chú ngồi xuống đi . chị em ở chung nhà với nhau cả ba năm trời . Có đâu tôi lại quên chú được . Độ này chú trẻ và khỏe hơn hồi xưa . Gặp ngoài đường ắt khó nhận ra chú
- Ông Bảy Hoàn nhìn quanh:
- Thằng Tuấn không có nhà hả chị ?
- Bà TA chép miệng:
- Chú Út uống nước đi . Nó đi suốt ngày chú ơi . Nhiều khi tôi muốn tìm nó, phải dùng máy điện thoại gọi, nó mới về
- Ông Bảy Hoàn cười cưỜi:
- Tụi trẻ bây giờ khác xa thời chị em mình . Công việc làm ăn của nó tốt không chị hai ?
- Bà TA gật đầu:
- Chị nghe thằng Tuấn nói, hàng vải luạ của công ty nó dệt ra rất được khách hàng ưa chuộng . Nhất là loại vải trắng dùng may áo dài nữ sinh
-ÔNg Bảy Hoàn gật gù:
- Ở hà nội, em có nghe các doanh nghiệp nhắc đến tênThái Tuấn . Sau này mới biết nó là cháu mình . Đầu óc nó hơn hẳn lớp cha chú
- Bà TA vui vẻ:
- Chú vô Sài Gòn công tác ? Hay đi du lịch
- Chị hiểu sao cũng đưỢc . Chủ yếu là em vào thăm chị . Luôn tiện hỏi thăm chị về tình hình thằng Tuấn . Nó cũng gần ba mươi tuổi . Chị đã nhắm cho nó đám nào chưa ?
- Bà TA trầm ngâm:
- Chú nhắc, tôi mới nói . Tôi định hỏi con gái ông Văn Thế Nguyện cho thằng Tuấn . Hai đứa quen nhau cũng năm sáu năm rồi . Vậy mà, tôi nói chuyện nghiêm túc với Thằng Tuấn, nó cứ lửng lơ, khiến tôi tức chết được . Bây giờ chú vô đây, hay chú giúp tôi thuyết phục nó . Trước nay nó vốn nghe lời chú
- Ông Bảy Hoàn cau mày:
- Ông Thế Nguyện, phải ngày trước cùng sư đoàn với Hai không chị ?
- Bà TA gật đầu:
- Thì ổng chớ ai . Tình nghĩa đồng đội cũ giữa ba thằng Tuấn với ổng . Được ổng qúy nó như con . Bây giờ ổng làm giám đốc ngân hàng phát triển công thưO*ng nghiệp . Giàu có, điạ vị lắm chú ơi . Người ta chỉ duy nhất môt. đứa con gái . Con bé xinh xắn, học năm cuối học viện ngân hàng . Tương lai như thế . Chả hiểu sao thằng Tuấn không chịu
- Ông Bảy Hoàn từ tốn:
- Bọn trẻ bây giờ, không thể dùng quyền cha chú để ép chúng chuyện hôn nhân đâu chị . Như chị nói, hai đứa từng quen nhau năm sáu năm . Có lý đâu thằng Tuấn lại phụ tình người ta . Tính nết nó vốn lạnh lùng, nghiêm khắc . Em nghĩ, phải có nguyên nhân chị a.
- Bà TA rầu rĩ:
- Tôi hỏi tới hỏi lui, nó vẫn một mực "Con chỉ coi VP như em gái, con không hợp tính cô ấy . Con gái đỏng đảnh qúa, con không chiều được .." Ôi dào, trăm lý do . Chú xem, ngày xưa chị em mình biết yêu đương hẹn hò đâu . Tận hôm cưới mới biết mặt nhau . Sao vẫn ở với nhau trọn đời được . Tôi không hiểu chú a.
- Ông Bảy Hoàn từ tốn:
- Chị không cần lo lắng qúa cho nó . Cả một công ty hàng chục ban nghành, gần ngàn công nhân, nó còn điều hành tốt . Thì hạnh phúc của nó, chắc chắc nó sẽ lựa chọn được thôi . Lớp trẻ bây giờ ưa se sua chưng diện . Càng giàu có không chú ý tới giáo dục con cái càng dễ hư hỏng, chúng ta không thể chép miệng rằng "còn trẻ, có tiền, để nó tự do" Tệ nạn xã hội thì nhan nhản . Thái Tuấn đắn đo cân nhắc tìm bạn đời của nó cũng phải . Chị cứ từ từ, coi nó chọn ai
- Ôi ! Tôi không an tâm chú ạ . Thời nay, con gái nhà lành hiếm lắm . Gái quê thì có đấy, nhưng quê mùa, cục mịch qúa, lại e không hợp với địa vị của noí . Tôi chịu mỗi con bé này
- Ông Bảy hoàn thở dài:
- Thằng Cường con chị Ba cũng y như thằng Tuấn . Suốt ngày cứ chúi đầu vào hồ sơ can phạm . Chị Ba vò võ môt. mình, tôi thấy bất nhẫn ghê . Nhưng chịu, không biết phải làm sao
- Bà TA nhăn tít vầng trán:
- Chú Út ! Chú vừa nói, chị Ba nào vậy ? Nhà mình ngoài ba thằng Tuấn và chú ra . Tôi đâu còn thấy ai khác ?
- Ông BảY Hoàn nặng nề:
- Tôi xin lỗi chị . Tôi đã giấu chị suốt mấy chục năm nay
-Giấu tôi ? Chã lẽ ba thằng Tuấn ? ...
- Bà TA thảng thốt:
- Ông Bảy Hoàn trầm giọng:
- Chị còn nhớ chiến dịch mậu thân 68 . Sư đoàn của anh Hai bị kẹt ở Đồng Xoài không ? Và anh Hai đã bị thưO*ng nặng trong trận ấy . Đơi vị rút lui, nhưng không tìm được số thương binh còn lại . Anh HAi đã được hai cha con một gia đình nghèo, sống bằng nghề làm thuê cuốc mướn cứu, đem về nuôi tại nhà . Họ đã vất vả hàng ba tháng trời mới cứu được anh Hai sống . Chính thời gian cận kề chăm sóc vết thưong cho anh Hai dưới hầm bí mật . Cô con gái chủ nhà (cũng chính là một cán bộ phụ nữa huyện lúc ấy) đã đem lòng yêu thương anh Hai . Ngày chuyển anh Hai về chiến, anh Hai không hề biết anh đã để lại một giọt máu với ngu8ời con gái ấy . Miền Nam giải phóng, anh Hai về Đồng Xoài để tìm gia đình đã nuôi anh khi hoạn nạn . Được biết, ông già đã hy sinh ngay đêm chuyể anh Hai đi, bọn giặc phát hiện, đuổi theo bị ông chặn lại . Còn cô gái rút lên chiến khu, rồi ra Hà Nội công tác
- Ông Bảy Hoàn nhìn bà TA một thoáng:
- Chị Hai . Chị không trách anh Hai em chứ ?
- Giọng bà TA như lạ lẫm:
- Sau đó thế nào ? Chú kể tiếp đi
- Ông Bảy Hoàn nghẹn lời:
- Họ cũng không gặp nhau . Và cũng không có điều kiện sống chung . Chỉ mãi ngày cuối cùng của anh Hai, khi anh ấy nằm ở viện Việt Đức . Chị Ba mới xuất hiện . Chị ấy không lấy chồng, dắt theo một đưá con trai nhỏ hơn Thái Tuấn vài ba tuổi vào gặp anh Hai . Chị Ba đồng ý cho anh Hai nhận con trai . Nhưng cưO*ng quyết không chịu nhận bất cứ phần tài sản nào anh Hai muốn dành cho thằng nhỏ . Anh Hai mất, chị ấy lập bàn thờ tại nhà . Cũng không kể cho con trai biết gì hơn về cha nó
- Câu chuyện là thế . Chị Ba không có ý tranh giành hạnh phúc cu/a chị . Chiến tranh, tuổi trẻ và tình yêu chị ấy còn lại, là đứa con trai ấy
- Ông Bảy Hoàn ngưng câu chuyện môt. lúc lâu, sau đó, bà TA mới thẩn thờ đưa tay quẹt nươc'' mắt:
- Mẹ con cô ấy, bây giờ ở đâu ? Cuộc sống có đủ đầy không chú ?
- Ông Bảy Hoàn thận trọng:
- Vẫn sống ở hà Nội . Chị Ba có một gian hàng tạp hóa nhỏ, đủ đắp đổi qua ngày, chiến tranh đã cưỚp đi của chị ấy một con mắt . Nhà nước có phụ cấp mỗi tháng cho chị . Còn thằng nhỏ, nó đã là luật sư thuộc nghành tư pháp
- Bà TA thở dài:
- Rốt cuộc, thì chỉ còn lại hai ngưỜi đàn bà đơn độc, cùng hai đứa con không cha . Tôi muốn gặp thằng nhỏ, chú Út à
- Ông Bảy Hoàn hắng giọng:
- Chị ... sẽ không ...
- Bà TA xua tay:
- Chú đừng đánh giá tôi thấp như thế . Dù sao cũng nên cho tụi nhỏ biết nhau . Môt. mình đơn độc lắm . Thêm nữa, phần tài sản của anh Hai chú, phải cho thằng nhỏ hưởng, nó thiệt thòi nhiều
- Tôi nghĩ, mẹ con chị ấy không nhận đâu . Sau ngày giải phóng, chị ấy mới biết mình còn anh chị và cô, dì ruột . bây giờ họ đều giàu có, điạ vi . Chị ấy không chịu sự giúp đỡ của ai
- Bà TA dằn dỗi:
- Tôi không biết . Tất cả tôi mặc kệ chú đấy . Đã không biết thì thôi . Biết rồi, tụi nhỏ cùng cha ruột, tôi không muốn mình ích kỷ . chú phải thu xếp để chúng tôi gặp nhau . nếu không tôi sẽ tự ra hà nội . Tôi không tin bạn bè ba thằng Tuấn, không biết gì về mẹ con cô ấy
- Ông Bảy Hoàn cười cưỜi:
- Được rồi, chị Hai . Thủng thẳng tôi ra ngoải, làm công tác tư tưởng cho chị Ba coi sao . Vừa rồi thằng Cường cũng vô sài gòn để tìm thêm chứng cớ cho can phạm mà nó nhận bào chữa
- Bà TA nhìn ông Bảy:
-Nó còn ở đây không chú ?
- Nó về Hà nội sáng nay rồi chị . Tương lai nó nhận Sài Gòn là quê hưO*ng thứ hai đấy
- Bà TA định hỏi thêm câu gì đo . Nghĩ sao bà lại trầm ngâm . Bà đâu còn trẻ trung gì nữa mà ghen tuông . Nhất là ba Thái Tuấn cũng mât'' sáu, bảy năm nay rồi . Công bằng mà nói, sự thua thiệt ngưỜi phụ nữkia phải gánh qúa nhiều . Bà nên mở rộng vòng tay cho anh em nó nhận nhau . Thêm anh em không hơn hay sao . Bà bât'' giác nghĩ đến bộ phim bà vừa coi . Lạy trời cho anh em Thái Tuấn đừng như anh em nhà họ Triển kia ! Bà không thể là người mẹ độc ác như bà mẹ kế của Vân Phi ! Không bao giờ như Vậy !
-
Mèo ! CC Yêu Thanh Trà à ! Ờ ờ ;..uhm , đọc tiếp là biết à , cơ mà hình như Mèo nhà mình đang đi lạc lối rồi :hihi:
@Nhatki: rắc rối , ngay cả cái tiêu đề cũng đủ phần rắc rối rồi nhỉ :huglove:
- VP chạy rầm rầm lên cầu thang nét mặt đầy giận dữ, khiến ông Thế Nguyện đagn ngồi uống trà, ngắm chậu lan ở đại sảnh lầu một phải ngạc nhiên:
- VP!
VP cau mặt:
- Ba gọi con ?
- Ừm ! Lại đây coi
VP miễn cưỡng đến bên ông Nguyện:
- Chuyện gì nữa ba ?
- Ông Nguyện gằn gằn:
Con và TháiTuấn lại gây gỗ phải không ?
- VP bậm môi:
- Con chỉ muốn nghiền nát anh ấy . Tức chêt'' được
- C0n gái phải nói năng dịu dàng mềm mỏng, có đâu lại dữ dằn thế kia . Hèn gì nó không chịu con cũng phải
- VP dậm chân:
- Ba bênh người ta, ba luôn chỉ trích con mà không chịu hiểu n guyên nhân
- Nguyên nhân gì hả ?
- Thái Tuấn nói, coi con như em gái thôi là không thể yêu con được
- Đàn ông, bao giờ cũng thế . Nhất là nó không được tự quyết định trước . Con phải tập đằm tính lại . Bà TA không phải người dễ chịu lắm đâu
VP cong môi:
- Bà ấy chẳng dám nói nặng tới con . Bởi mẹ và con luôn biết phải quấy với người ta . bà còn mắng anh Tuấn nữa
- Ông Nguyện cau mày:
- Chỉ lần này, ở tại gia đình mình thôi con gái . Con gọi mẹ chồng tương lai bằng "bà ấy" con thật hỗn đấy . Hèn gì thằng Tuấn nó khó chịu với con cũng phải
- Ba à, con hứa sẽ không gọi như thế nữa . ba nghĩ c''ach giúp con đi . Con không muốn mât'' Thái Tuấn
- Mẹ thằng Tuấn đồng ý tháng sau, đúng ngày sinh nhật của con, bà sẽ sang xin lễ đính hôn . Con còn sợ gì nữa
- Mắt VP sáng lên:
- Ôi ! Thật vậy hả ba ?
- Sao không ? Ba mẹ có mình con, nên từ đám hỏi đến đám cưới, ba mẹ đều muốn làm thât. lớn . Sau khi cưới, ba mẹ sẽ cho con nửa tài sản hiện có của gia đình . Con không phải làm việc, vẫn sống sugn túc suốt đời
VP nghe cha nói vậy . Cô thật mừng . Nhưng nghĩ đếN Thái Tuấn cô lại rầu rĩ buồn muốn khóc . Tại sao Tuấn lại thay đổi vậy chứ ?
- Phải vì môt. trong hai con nhóc ấy ? Để giữ được Tuấn cô phải làm sao đây ? Thái Tuấn không ưa son phấn, ghét sự cầu kỳ . Khổ nỗi ! Ra đường không kẻ mắt, tô môi, làm tóc, không xit. vào người môt. chút nước hoa hảo hạng của Phát, cô thấy mình như môt. người lạ . Áo quần phải giản dị ư ? Cô không thể tầm thường trong mắt thiên hạ . Ai chẳng thích cái đẹp, duyên dáng . Tại sao Thái Tuấn lại tỏ ra hằn học khi nhìn cô
- Tệ hơn nữa, mỗi lần cô gục đầu lên vai anh, là Tuấn cựa cưạ y như kiến đốt, để rồi nhảy mũi hắt hơi liên tục . Một tháng, để cô có thời gian thay đổi chút chút về mình . Nghĩ đến lễ đính hôn, cô nghe lòng rạo rực, sung sướng . Nhất định Tuấn phải là của cô . Người đàn ông đầy sức quyến rũ trên hết mọi sự quyến rũ khác
Con nghĩ gì vậy Phượng ?
Vp nhìn cha:
- Con nghĩ đến đám hỏi và mong nó mau đến
- Ông NGuyện lắc đầu:
- Con gái phải biết nâng mình lên cao quá tầm tay với của đàn ông . Đừng để họ coi thường mình con ạ . Thái Tuấn sẽ là người chồng tốt cả trong cuộc đời lẫn sự nghiệp đấy . Ráng hiểu nó, để giữ lại cho riêng mình
- VP cúi đầu:
- Con hiểu, thưa ba
- Trở bước về phòng, VP thấy lòng nhẹ nhõm đi đôi chút
- Đang tắm chuông điện thoại reo lên inh ỏi . VP quấn vội chiếc khăn vào người, ra bàn nhấc máy
- Alô ! Phượgn đây
- Giọng Vũ Sơn vang lên thật ngọt:
Là anh đây, em yêu
VP nhớn nhác:
- Chuyện gì vậy anh ?
- Em biến đâu mất cả ngaỳ nay vậy hả ? Để tụi anh chờ em đỏ cả mắt
- VP cau mày:
- Em bận công chuyện . Bây giờ em dang tắm và buồn ngủ . Anh cần gì thì nói đi, kẻo em không đủ kiên nhẫn nghe đâu
- Vũ Sơn cười:
- Tắm à ? Sao không căn phòng của chúng ta hả em yêu ? Anh sẽ tắm cho em bằng tất cả hương vị tình yêu tuyệt vời . Đến với anh đi Phượng . ANh nhớ em . Em không đến đêm nay, anh buộc phải treò tưỜng lên phòng em đó
- VP kêu lên:
- Ê ! Anh không được mạo hiểm như Thế nghe không . Em mệt lắm , chỉ muốn ngủ thôi
- Vũ Sơn lại rủ:
- Đến đây, anh sẽ ru cho em ngủ trên cánh tay của anh . Anh nghĩ là em sẽ hoàn toàn vui vẻ mỗi khi có anh phải không hả ?
- Nghĩ đến những nụ hôn đầy đam mê, đầy lửa đốt của Vũ Sơn . VP cảm nhận được sự khát khao them` muốn đang bùng lên trong cô . Dữ dội
- Cô dài giọng:
- Ghét anh thật . Muốn yên cũng không được
- OK ! Anh sẽ chuẩn bị cho em bữa an nhẹ . Một chén súp vi bóng, chút rượu rum chanh . Em nhất định vừa lòng Phượng à
- Đặt máy xuống bàn . VP quay vào bồn tắm . Thả mình xuốgn nước, tự tay đùa nghịch với da thịt mình . Cô mỉm cười . Thái Tuấn thât. ngốc, khi chối từ cô
- Nhưng không sao . Cô phải có anh bằng mọi giá . Để sau khi cưới, anh p hải nếm mùi đau đớn cho cái tội đã khinh thường cô . Cô đâu phải người đàn bà không biêt''mình đẹp chứ . Chỉ cần một cái gật đầu của cô . Không thiếu đàn ông sẵn sàng qùy dưới chân cô để được cô yêu thương
-nhếch môi, VP rời bồn tắm . Ngắm thân hình đầy đặn của mình trong tấm gương lớn . Cô chẳng dại gì không tận hưởng những đam mê mà tạo hóa dành cho con người
- Hình như chiếc xe vượt qua mặt xe VP, giống xe TháiTuấn . Anh ta đâu mà để người khác chạy xe của mình ? Thái Tuấn vốn cưng chiếc Max của anh ta . Hiếm khi cho ai mượn . Sao bữa nay ảnh có lòng tốt vậy kìa ?
- VP mím môi, tăng ga cho chiếc Wave của cô vọt lên
- Đúng số xe của Thái Tuấn . Nhưng, kẻ điều khiển nó là một cô nhóc khá xinh . VP dễ dàng nhận ra, chính cô ta là người Thái Tuấn chở về, sau khi đã thả một con nhóc xuống
- Khôgn hề biết mình là đang mục tiêu bị theo dõi . Thanh Trà vẫn thản nhiên chạy xe đến nhà Như Thủy
- Mở cửa cho cô là Như Thạch . Nó có vẻ ngạc nhiên:
- Ủa ! Chị hai em đâu ?
Thanh Trà ngơ ngác:
- Nhóc hỏi chị, chị hỏi ai đây hả ? Chứ chị Hai nhóc nói đi đâu ?
Như Thạch nhăn nhó:
- Chị ấy nói, tới nhà chị rồihai người đi dự sinh nhật anh Huy . Sao bây giờ chị còn tới đây ?
_ Thanh Trà kêu lên:
- Thôi chết . Chị quên mất . Như Thủy rủa chị chết thôi . Đầu óc gì u mê . Chị đi nha Thạch
- Như Thạch băn khoăn:
- Chả lẽ hai chị không hẹn nhau ?
- Thanh Trà gật đầu:
- Có hẹn . Nhưng không phải ở nhà chị, mà ở nhà sách Sài Gòn . Dọc đường xe chị tự nhiên trở chứng, phải đem vô tiệm . Thôi chị đi đây . Như Thủy sẽ rủa chị nát nước
- Quay đầu xe thật nhanh, Thanh Trà lại lao vút đi . VP ngẩn ngơ, chưa kịp phản ứng thì chiếc Max màu đen đã hoà vào dòng xe cộ đông nghịt, mất hút . Dù ấm ức, nhưng VP đành phải nuốt hận vào lòng
- Nhớ một lần VP vô tình làm đổ xe Thái Tuấn ở trong sân nhà anh . Tại cô chẳng bao giờ chịu dừng xe ở ngoài cổng để dắt vô, dù chiếc cổng ấy là nhà ai cũng mặc . Chiếc xe là công cụ phục vụ con người mọi lúc mọi nơi . Tại sao lại tốn công dắt, khi vẫn còn đường để chạy ? Vậy đó, VP chạy quá nhanh nên cô quẹt phải xe Thái Tuấn dựng trước sân . Chiếc xe đổ ầm xuống đất, xăng chảy tùm lum . Thái Tuấn nghe tiếng xe đổ, đã chạy từ lầu ba xuống thật nhanh . Anh vừa nâng xe lên, vừa gầm gừ mắng cô một trận . Dù cô đã xin lỗi đến chục lần . Sau vụ ấy, cô giận anh cả tuần lễ . Nhưng Tuấn không bao giờ chịu hạ mình với bất cứ ai . Còn cô, không chịu được cảnh thiếu tiếng nói cười của anh, cô đã tới thêm nửa ngày năn nỉ, cuối cùng là bà Tâm An phải nó vô, THái Tuấn mới chịu tha lỗi cho cô
- Thế mà, bây giờ anh giao xe cho con nhóc kia chạy, đủ biết anh tin tưởng và qúi mến nó nhiều hơn cô rồi
- Nhất định bắt Tuấn trả món nợ dám coi thường cô
- Nhếch môi cười lạnh . VP cho xe chạy đến điểm hẹn . Căn phòng nhỏ ấy đang chờ cô cùng một gã đàn ông hội đủ tiêu chuẩn để cô yêu thích và sung sướng
-
hotaru : những lỡ may duyên trời thay đổi , TT lại chọn VP thì sao nhỉ , hizz chắc lúc đó chị Nhi đập đầu vô gối tự tử mất:so_funny:
- Nép mình sau chậu kiểng, ở môt. góc mà ánh điện không đủ chiếu sáng hết . như Thủy đưa mắt nhìn Huy đang cùng mẹ đến từng bàn mời khách . Chỉ là sinh nhật thôi . Sao bác Uyên phải mất công thế nhỉ ?
- Trong khi Như THủy suy nghĩ lan man, cô nhận ra khá nhiều khuôn mặt của các "cậu ấm, cô chiêu" đã một thời từng theo cha mẹ đến nhà cô
- Họ đều sang trọng giàu có trong bộ cánh đắt tiền, những đồ trang sức qúy giá . Nhếch môi, NhưThủy thấy cuộc đời và những con người trước mặt cô, chẳng thật sự hoàn thiện
- Biết đâu một lúc nào đó . Huy rơi vào hoàn cảnh cô hiện tại . Gia đình phá sản . Liệu mấy đứa con gái xảnh xẹ môi son mắt tím kia, có còn quấn quít bên Huy nữa không ?
- Mới mấy tháng sống tự lập, Như Thủy đã được cuộc sống mách báo nhiều điều qúi giá
- Huy chơt. tách khỏi mẹ, và nháo nhác nhìn quanh . Như Thủy thót tim . Cô biết Huy đang tìm cô . Lúc này, cômuốn được che khuất khỏi tầm nhìn của mọi người . Nhất là Huy . Sự quan tâm của anh sẽ khiến cô khó xư?
- Thanh Trà nhóp nhép:
- Rõ khéo trốn . Tên Huy tìm mày nãy giờ . Ra ngồi thêm một chút, rồi biến . Tao ngột ngạt qúa
- Như Thủy lắc đầu:
- Tao cũng vậy . Hay, về luôn đi . Vaò đó mất công lắm
- Mày sợ bà Uyên chứ gì . hôm nay, tao mới thấy rõ sự phô trương của bà ấy . Hèn chi dì Ngà tao nói bà ta thích khoe của, thích nhận sự biếu xén
- Như Thủy congmôi:
- Tao không thích, chứ không phải sợ ai cả . Ấy là tụi mình cũng chẳng thua kém gì con bà, mà bác ấy kênh kiệu qúa, tao ghét ...
- Đang nói, Như THủy chợt nín khe, cô đưa mắt nhìn lên chiếc bàn đưỢc trang trí rất đẹp, có lọ hoa hồng vàng . Bà uyên dang cầm tay một cô gái đẹp . Cách trang phục trên ngưỜi cô gái hoàn toàn khác xe với tụi Thủy
- Thanh Trà nhếch môi:
- Một con búp bê kiều diễm, biêt'' tận dụng những nét độc đáo của tạo hóa và biết cả tiết kiệm vải . Để xem !
- Bà Uyên kéo cô gái đến chỗ Huy . Nét mặt Huy lộ vẻ khó chịu thoáng qua
- Tôi xin giới thiệu để các cháu mừng cho con trai tôi . Năm nay Huy tròn hai mươi tuổi, cái tuổi đáng ra phải học đại học 2 năm, nếu cháu Huy không bị bệnh đôt. xuất, suýt chết, cũng là lứa tuổi đưỢc phép tìm cho mình một cô bạn gái riêng tư . Cẩm Tú, con gái cưng của giám đốc công ty xe khách liên tỉnh miền đông, bạn rất thân của bác . Hai gia đình chúng tôi đã hứa gả con cho nhau từ lâu . Nhândịp con trai tôi tròn hai mươi tuổi . Tôi muốn các cháu mừng cho Huy
- Những tiếng reo hò vang lên ồn ào lẫn trong băng nhạc, gây thêm cảm giác khó chịu cho những ngưỜi thích cuộc sống tỉnh lặng
- Như Thủy thở dài:
- Từ nay Huy hết dám vượt đèn đó . Con trai mà bị cha mẹ cấm cản, ép buộc thế, chẳng xứng mặt đàn ông tí nào
- Thanh Trà phụ họa:
- Cẩm Tú, nghe tên đã thấy gai người . Phen này tên Huy hết léng phéng với mày
Như Thủy gắt:
- Huy chơi với tất cả con gái trong lớp, sao lại là tao ? mày chỉ khéo gán ghép
- Ai chả biết tên Huy hoà đồng bạn bè . Nhưng hắn vẫn kết mo đen mà nhất . Bà Uyên mắt mũi kèm nhem, mới chọn con nhỏ xảnh xẹ kia
- Như THủy bĩu môi:
- Bác ấy luôn biết cách trung hòa giữa tình cảm và kinh tế thì đúng hơn . Nhìn câm Tú rõ ràng con bé trội hơn tụi mình rồi
- Thanh Trà chun mũi:
- Trội con khỉ móc . Tao đố mày, tên Huy đang nghĩ đến ai ?
- Mặt Như THủy thoáng hồng lên . May trời tối nên Thanh Trà chẳng thấy gì . Như THủy lắc nhẹ:
- Tao không biết, và cũng chả nên biết làm gì
- Vừa lúc, Huy tiến thẳng về nơi hai cô đang đứng . Mắt Huy sáng lên, khi ánh mắt anh nhận ra Nhu THuy
- Sao đứng đây hả hai cô bạn ? Nãy giờ làm anh tìm hụt hơi . Nghĩ hai em trốn anh về rồi chứ
- Thanh Trà liến láu:
- nếu bỏ về, em sẽ tức chết mất . Không ngờ anh HUy có côbạn đẹp ác luôn . Vậy mà giấu tụi em
- Như Thủy tỉnh bơ:
- Bao giờ thì anh Huy cho tụi em dự tiệc mừng đây
- Huy sầm mặt:
- Cẩm Tú là cô gái của mẹ anh chọn, anh không thích hợp những mẫu phụ nữ quá mạnh về tiền bạc và mỹ phẩm
- Chợt hạ giọng, Huy xoáy tia nhìn nồng ấm vào như Thủy:
- Anh không mong gì hơn, nửa cuộc đời của anh có người con gái như em
Thanh Trà cong môi:
- Xời ơi ! Nói thì dễ đấy . Nhưng anh dám vượt quyền mẫu hậu không kìa , Tụi em đứa nào cũng đơn giản và ngốc nghếch, không biết chọn đồ biếu xén đâu
- Huy nhăn mặt:
- Em ác miệng kinh khủng . Nhưng ai dại cứ việc mua quà biếu ngưới lớn . Anh đâu cần những đồ ấy
Như Thủy bình thản:
- Đôi lúc phải ác khẩu một chút, để hiểu thât. giá trị con ngưỜi . Thuôc'' đắng là thuốc tốt mà Huy
- Chưa dứt câu, Cẩm Tú đã xuất hiện . Cô nàng thật điệu và thật ngọt, khi níu tay Huy tình tứ:
- Anh ở đây mà em tìm nãy giờ . Các bạn đang chờ anh vaò để mở đầu buổi khiêu vũ đấy
- Như Thủy trầm giọng:
- Xin phép Huy nha, tụi em về . Chúc Huy sinh nhật tươi hồng và hạnh phúc
Huy chưa kịp trả lời, Cẩm Tú đã chớp mắt:
- Các bạn là ...
- Huy thản nhiên:
- Bạn học cùng lớp tôi, và tôi cũng thân với hai bạn này nhất
- Mặt Cẩm Tú thoáng tối, rồi cô ta lại tươi tỉnh thật nhanh:
- Anh nên mời hai bạn ở lại . Mẹ còn muốn giới thiệu ...
Thanh Trà kênh mặt:
- Xin lỗi, tụi tôi còn rất nhiều cuộc hẹn khác, phải chia thời gian mỗi nơi một chút, vì bạn bè cả . Tụi tôi biết rõ Bác Uyên muốn chị kết thân cùng anh Huy chứ gì . Chúc chị được như ý
- Huy cầm tay NhưThủy buồn buồn:
- Chả lẽ hai em bận thật ?
-Như Thủy gỡ nhẹ tay Huy, cô mỉm cười:
- Bài vở còn cả đóng . PhảI học thôi Huy . Thủy sợ nhất phải rớt, sẽ mất cơ hội bước chân vào giới thượng lưu . Vậy nhen
- CẩM Tú kéo tay Huy:
- Anh đừng giữ bạn nữa . Cám ơn hai bạn đã tới chung vui cùng tụi tôi . Huy à bạn bè đang đợi anh đó . Đừng để người ta thất vọng chứ anh
- Huy thở dài, hất tay Cẩm Tú thât. mạnh:
- Cô muốn nhảy, cứ vô đó nhảy trước đi . Tôi mệt lắm
Nhưng mà ...
- Thanh Trà bỗng thấy tội nghiệp Cẩm Tú, cô dứt khoát:
- Huy vô đi . Đừng để bữa tiệc mất vui . Tụi mình ngày nào không gặp nhau, lạ chi nữa mà khách sáo
- Huy chán nản:
- Vậy thì thôi, hai nhỏ về . Đi đường nhớ cẩn thận
- Nhìn Như THủy, Huy trầm giọng:
- Dẫu sao, thì tình cảm của anh vẫn chẳng ai làm thay đổi đưỢc . Anh tự biết mình phải làm gì để có hạnh phúc . Xin lỗi, đã không tiễn đưỢc hai em
- Cẩm Tú có vẻ giận kinh khủng . Cô ta chiếu tia mắt hằn học đầy màu tím sẫm nhìn Như THủy như muốn xé nát Thủy thành trăm mảnh
- Hất mặt, để lộ chiếc cổ thật trắng, có sợ dây chuyền vàng thật to, đang trễ tràn trước bờ ngực vun cao, dang phập phòng, dữ dội . Cẩm Tú cay cú:
- Một con nhà quê ngốc nghếch . Sẽ không có cơ hội c hiếm được địa vị trong lòng mẹ của Huy đâu . Đàn ông thời nay thèm khát ánh kim tiền hơn mỹ nhân đấy
- Thanh Trà tức tím mặt . Nhưng nể Huy, không muốn Huy phải khó xử, cô lạnh băng:
- - Chờ đấy ! Xem mèo nào cắn mỉu nào ! Đồ con gái hư
- Như THủy thở dài:
- Về đi, đừng đôi chối nữa . Huy khỏi áy náy làm gì . Cho tụi tôi gởi lời chào bác Uyên
- Thanh Trà ngơ ngác nhìn nơi để xe, lẩm bẩm:
- Xe tao đâu kìa
- Như Thủy bật cười:
- Mày giống kẻ thất tình qúa . Thất tình đầu óc hoang mang, nhìn gì cũng toàn màu đen ấy . Mày nói xe hỏng,mày mược xe của ...
-
Thể theo nguyện vọng của anh chị em box truyện , sáng nay dậy sớm mò ra quán and :typing:
- Thanh Trà vỗ vào đầu cái bốp:
- Ôi trời, tao đúng là tệ . Chút nữa không nhớ là chết
- Như Thủy băn khoăn:
- Này Trà, sao bỗng dưng tên giám đốc vải vóc này tốt đột xuất với mày vậy ? Mày đem xe đi mút muà lệ thủy, hắn không sợ mất à ?
- Thanh Trà cong môi:
- Xời ơi ! Tin nhau là chính chứ . Hơn nữa, xe của tao nếu đem đấu giá, vẫn ngon tiền hơn xe hắn mà . Hắn mà nghe mày gọi hắn là giám đốc vải vóc, chắc hắn điên đầu qúa
- Như Thủy cười cười:
- Tao gọi đúng việc làm của hắn đấy chứ
- Thanh Trà cười khúc khích . Cô dừng xe trưỚc môt. tiệm sửa xe vẫn còn sáng ánh điện
- Như Thủy nhắm mắt vì ánh đèn nê ông qúa sáng . Cô nghe giọng Thái Tuấn vui vẻ:
- Ôi chào ! Tổng chào hai người đẹp . Đi chơi vui vẻ chứ ?
- Thanh Trà tíu tít:
- Anh Tuấn, đợi tụi em lâu chưa ?
- Như THủy hé mắt, thấy Tuấn so vai và đang nhìn cô, giọng hắn thật .... kịch:
- Ồ ! Thứ bảy là tối dành cho tình yêu mà . Anh đâu lãng phí thời gian thế . Anh cũng vừa tới đây thôi
- Như Thủy lém lỉnh:
Bộ anh không sợ tụi tôi thổi xe của anh luôn sao ?
- Thái Tuấn tủm tỉm:
- Chiếc xe đáng giá là gì . Tôi lo cho hai cô thì có
- Như Thủy Tròn mắt:
Sao mà lo cho tụi tôi ?
- Thông thường các cô gái đẹp đến các buổi tiệc tùng sinh nhật, dễ bị bắt hồn bóng . Tôi sợ hai cô đi lạc đường, mất công tôi đi tìm
- THanh Trà bât. cười:
- Anh bẻm mép ghê . Nếu không nói chuyện em dám chắc, chả cô nào dám hé răng trước anh
- Anh không nghĩ mình đáng sợ thế ?
- thiệt đấy . Mặt anh lạnh như nước đá, mắt cũng cũng vậy . Nhìn thôi đủ ngán
- Thái Tuấn giơ tay:
- Ôi trời ! CHết tôi rồi . Vậy mà ở nhà mẹ tôi cứ nói "con mẹ thật đẹp trai, phong độ" đúng là mèo khen mèo dài đuôi
- Như Thủy ngập ngừng:
- về đi , Chủ tiệm ngưỜi ta chờ kìa , Đẩy xe ra, Thái Tuấn từ tốn:
- Tôi chắc hai em chưa ăn gì . Chúng ta cùng ăn tối nhé
- Như Thủy vội lắc đầu:
- Muộn qúa rồi . Tôi phải về, kẻo nội tôi mong
- Thanh Trà kéo tay Thuỷ:
Như Thủy, tao đói bụng thiệt tình . ở nhà chắc chỉ còn cơm nguội . Đi c hút thôi mà
- Như Thủy ngần ngừ:
- Nhưng, tao xin phép ...
Nội sẽ thông cảm . Tuổi trẻ ham vui mà . Đi nhé
- Thái Tuấn cũng bảo:
- Thanh Trà nói đúng đấy . Bà cụ sẽ không phiền trách em đâu . Thêm ba mươi phút thôi mà
- Như Thủy chép miệng:
- Đúng nửa tiếng thôi nha . Tôi lo nhất ngày mai bị gọi trả bài
- OK !
- Thái Tuấn đưa Thủy và Thanh Trà đến một con hẻm nhỏ . Môt. quán tối rất đông thực khách
- Như THủy ngạc nhiên:
- Mới tối thôi mà, sao đông người thê" nhỉ ?
- Thái Tuấn giải thích:
- Quán này bán cả co(m và phở bún nên nhiều ngưỜi lười nấu cơm, rủ nhau ra đây ăn cho tiện . Lâu lâu đổi mới môt. lần thôi
- Thanh Trà léo nhéo:
- Mày ăn gì hả Thủy ?
-Đúng là đói thật . Mũi ngửi hết cả mùi vị, chân răng muốn tứa nước, NT mới nhận ra, cô đang đói muốn xỉu . Chẳng khách sáo,Thủy nói:
- Tao ăn cơm chiên giang châu
- Thái Tuấn sáng mắt:
- Không ngờ tôi lại chung ý thích của em . Thật vui, khi biết mình có đồng minh ăn uống
Thanh Trà dài giọng:
- Tối mà ăn cơmm, chán bỏ xừ . Trà ăn mỳ vịt tiềm
- Các món ăn được dọn ra thât. nhanh . Vừa ăn, họ vừa nói chuyện thât. vui vẻ, gần hết bữa cơm, điện thoại di động của Thanh Trà kêu tíc tíc
Nghe máy xong, nó xụ mặt:
- Mẹ tao đang thu hụi dưới bến xe xa cảng, bà cần tao tới gấp . Anh Tuấn, đưa giùm Như THủy về nhà nghen
- NT cuống lên:
- Tao đi với mày ?
- Không được ! Tao xuống để chở mẹ về . Mày đi nữa, làm sao chở ? Tao xin lỗi nha
- Thoắt cái, đã mất hút cùng chiếc xe của nó đầu hẻm
- Thái Tuấn ân cần:
- Thủy ăn thêm gì nữa không ?
- NT lắc nhẹ:
- Thủy ăn thế đủ rồi . Thú thât. là đói chứ thường khi Thủy ăn ít lắm
- TT dịu dàng:
- Sắp thi đến nơi, Thuỷ phải chịu khó ăn uống mới đủ sức thi ! Học nhiều, thức nhiều mà không chịu ăn, sẽ gục đấy
- Thủy cắn môi:
- Cám ơn lời khuyên của anh
- Cô chợt nheo mặt:
- Anh Tuấn có vẻ nhàn nhạ với cương vị của mình nhỉ ?
- TT cười:
- Ai nói với em, tôi nhàn hạ ?
Em đoán thôi
- TT tủm tỉm:
- Nghe danh vị thì nhàn đấy, suốt ngày ngồi môt. chỗ ký công văn, tài khoa>n, ra lệnh "sát sinh" cho người dưới quyền rồi tiệc tùng bia bọt . Em út cũng hàng trăm . Giám đốc mà . Vậy nhưng vẫn bị mẹ tôi mắng là ngốc nghếch, là to đầu mà không có người dám lấy . Thôi thì đủ kiểu, khiến tôi điên cả đầu, ít ai biết để ngồi cho vững vàng trên cái ghế giám đốc, tôi phải đầu tư hết chất xám trong người tôi mỗi ngày . Lúc nào cũng thay đổi mật mã, chất lượng sợi tơ,phải chú ý đến đời sống công nhân . Một bản hợp đồng kinh tế có giá trị bạc tỉ, tất nhiên phải hơn hẳn một cuộc hẹn hò với các cô gái . Tôi được Tấm thân khỏi công ty thì cơ thể đã rã rời, mục nát . Còn đâu mà em út nữa chứ
- NT bật cười:
- Tôi chưa từng nghe ai ca cẩm cuộc sống của mình như anh cả . Giám đốc còn than thì cónước chết chìm
- TT nheo mắt:
- Cuộc sống luôn có những khúa mắc của nó . Nếu làm giám đốc là phải có tình yêu em út như mẹ tôi nói, thì bây giờ tôi đâu có thoải mái ngồi quán với em đúng không ?
- NT bối rối, vì cái nhìn rất tình tứ và quyến rũ của Tuấn . Tận cùng trong tim mình, Thủy không thể không nhận xét: Tuấn có dáng đàn ông mạnh mẽ, phong trần, ánh mắt đa tình cuốn hút phụ nữ hơn Cao Cường
- Chẳng rõ vì đâu, cô lại có lối so sánh như thế
- Chã lẽ cô thật tình có cảm tình với TT ? Môt. gã đàn ông mà lần nào gặp mặt, cô và hắn cũng gấu ó nhau, như mặt trăng, mặt trời vậy . nếu đúng vậy, tình cảm của cô qúa lãng mạn không nhỉ . Bất giác cô lại buồn buồn, khi nhớ đến Huy,những tình cảm và kỷ niệm của Huy với cô suốt bao năm . Bạn bè ai không nghĩ, hai đứa sẽ là đôi bạn tuyệt vời nhất
- Rốt cuộc, đêm nay mọi ngưỜi đã có câu trả lời . Côkhông hề có cảm giác tiếc nuối hay ganh ty.
- NT đứng dậy:
- Chúng ta về thôi anh Tuấn . Muộn qúa rồi
- TT gật đầu:
- Tại tôi nhiều chuyện quá . Thủy sẽ bị mắng mất
- NT thở dài:
- Thật ra, tôi đã lớn rồi, phải biết lo cho mình là chính . Người lớn chỉ đứng bên nhắc nhở, không còn tư duy lo cho tôi được nữa . Có điều, nội từ Hà Nội vào . Tôi không muốn bà nghĩ rằng tôi luôn đi chơi tối . Người bắc, con gái đi chơi tối là điều cấm kỵ . Nội tôi tất nhiên cũng giống ho.
TT buột miệng:
-Thế, em đã có ngưỜi yêu chưa ?
- NT điềm tỉnh:
Chưa . Nhưng nếu tôi muốn . Tôi sẽ không chọn anh đâu . Ai lại đi hỏi bạn gái câu ấychứ . Vừa trần tục thô thiển, vừa bât'' lịch sư.
- TT nhún vai lơ lửng:
- Có vậy tôi mới biết được điều cần biết
- Tuấn cho xe chạy thật nhanh trên đường phố về khuya bắt đầu vắng khách . Vừa chạy, Tuấn vừa huýt sáo một bản nhạc nghe thât. quen thuộc .. "Mối tình đầu của tôi là cơn mưa giăng ngoài cửa lớp, là áo ai bay, trắng cả giấc mơ, là bài thơ còn hoài trong vỡ, giữa giờ chơi mang đến mang lại mang về ..." môt. ông giám đốc nổi tiếng vẫn không quên bài hát học trò . Thật ngốc
- NT lại thở dài, và buâng quơ suy nghĩ . Đêm nay liệu cô có học được bài sinh vật còn cả chục trang ? Hay lại vẩn vơ suy nghĩ đến Huy, đến Cao Cường, rồi cả TT ?
- Những gã đàn ông bắt đầu khuấy động cuộc sống vốn trầm lặng của cô