-
Khoa cúi đầu:
-Anh xin lỗi. Anh sai thật rồi. Vì sự hồ đồ của anh, Ngọc Huyền đã bỏ đi. Anh thật đáng bị trừng phạt.
Minh Minh nhẹ giọng:
-Sao anh không về Hànội? Ngọc Huyền coi trọng việc học hơn tiền tài. Nó không bao giờ bỏ học vì tình cảm của anh đâu.
Khoa thở dài:
-Mẹ anh mắng anh tơi tả qua điện thoại. Bà nói, Ngọc Huyền không về đó. Còn bảo bà chỉ có duy nhất Ngọc Huyền là con dâu. Người con gái tự anh đưa về, để bà đội cau trầu đi hỏi cưới cho anh. Anh không tìm được cô ấy, đừng gọi bà bằng mẹ.
Minh Minh nấc nghẹn:
-Nó là đứa con gái tốt. bất cứ hoàn cảnh nào và môi trường sống như thế nào, nó luôn tạo cho người ta thương mến nó. Ngay mẹ em, vốn thương em nhất trên đời. Nghe em làm tổn thương Ngọc Huyền. Bà cũng bắt em đi tìm nó. Mẹ em còn nói: " Đàn ông trên đời này không thiếu, tình yêu cũng hiếm khi yêu một lần là được trọn vẹn. Tất cả đều có thể tìm lại được một lần hoặc hai lần. Duy nhất tình bạn thì không dể tìm được người tâm đầu ý hợp, tri âm tri kỷ của mình. Em cũng không tốt mà. Đúng không anh Khoa.
Khoa cười nhẹ:
-Cám ơn Minh Minh không giận anh.
-Hổng dám đâu. Nếu không phải Ngọc Huyền ấy hả. Còn lâu em mới chịu quên anh.
Khoa bối rối:
-Nói vậy là sao?
Minh Minh cười dòn tan:
-Là em, nhất định đoạn tuyệt tình cảm đối phương của mình. Dù sao em cũng không muốn mẹ em buồn và hơn hết Ngọc Huyền khinh khi em.
Cô chợt cau mày:
-Ngọc Huyền đi đâu chứ? bạn bè học chung nó, em không biết ai cả. Còn về nhà, nó đâu còn ngoài em và nhỏ Khanh.
Khoa trầm giọng:
-Anh định bàn giao công việc lại cho chú Phụng phó giám đốc một thời gian. Anh nhất định phải tìm Huyền!
Cả hai chìm vào yên lặng mêng mang, mổi người đuổi theo một suy nghĩ của mình. Nhưng duy nhất vẫn lả day dứt về Ngọc Huyền. Khoa mãi thì thầm gọi tên cô trong trong hối hận ngập tràn. Trong khi đó Ngọc Huyền đang nằm tòng teng trên võng đọc sách. Những cuốn giáo trình về phẩu thuật luôn cuốn hút Ngọc Huyền, quên đi mọi muộn phiền xung quanh.
Vú Bân ngọt miệng:
-Vô nhà đi Huyền ơi, sắp mưa rồi đó.
Ngọc Huyền bấy gìờ mới rời mắt khỏi trang sách nhìn lên trời. Quả thật xen trong từng tán lá cây, bầu trời đang vần vũ. Mưa buồn, đã vậy còn lạnh nữa.
Vú Bân đẩy dĩa khoai lang đỏ mật tới trước mặt Huyền:
-Con ăn khoai đi. Loại khoai mật này ngọt lắm. Thy Khanh thích nhất đó. bao giờ cũng vậy con ạ. Cuối thu, đầu đông vẫn còn lác đác những trận mưa cuối mùa. Chấm muối mè nè Huyền.
Ngọc Huyền xuýt xoa:
-Ngọt thiệt hả Vú.
Vú chợt dẻ dặt:
-Huyền nè,Vú cứ thắc mắc mãi, không hỏi thì bức rức. Hỏi ra sợ con giận.
-Chyện gì vậy Vú. Con không có giận Vú đâu. Giận để Vú bỏ cho con đói à?
Vú Bân thở dài:
-Vú nhớ hồi ấy con và cậu Khoa làm đám cưói mà. Sao bây giờ bà chủ lại con là con gái. Con và cậu chủ chia tay rồi hả?
Miếng khoai đang ngọt lịm, chợt nghẹn ngay đắng chát. Huyền phải dùng tay vuốt cổ mãi, miếng khoai mới xuống hết cổ họng. Ánh mắt cô lại buồn vời vợi, thăm thẳm, khuôn mặt trái xoan mịn màng như se sắt nỗi lòng.
Vú Bân lo lắng:
-Vú xin lỗi đã khiến con buồn.
Ngọc Huyền rưng rưng:
-Con biết Vú đã nhận ra con ngay buổi ban đầu, và sẽ hỏi câu này khi cần thiết. Thật ra con đâu có yêu anh Khoa. Vú còn nhớ hồi anh ấy bị mẹ Khánh ép, một hai đòi anh ấy phải cưới chị Vy không?
Vú Bân bâng khuâng:
-Vú biết cô Vy. Hồi đó thằng Khoa học đại học, mùa đào chín, ngày nào hai đứa nó và cô Khanh cũng tới đây. Vú cứ nghĩ cô Vy sẽ vợ cậu chủ. Ai dè hôm đám cưới cô dâu lại là con.
Ngọc Huyền xa vắng:
-Hồi ấy gia đìng con nghèo lắm. Mẹ con phải nhận giặt đồ cho bệnh viện và cả gánhn nước mướn cho những quán cơm. Mẹ con muốn con được học thành tài. Vào năm con thi tốt nghiệp mười hai, mẹ con đau nặng, tiền hết, mẹ đau. Con đã nhất định nghĩ học đi làm. Đúng lúc đó anh Khoa xuất hiện, là hàng xóm của con. Và đề nghị con giúp anh làm đám cưới để không phải lấy Thảo Vy. Khoa hứa không xúc phạm con, vài tháng sẽ tìm cách ly hôn. Cần tiền, con nhắm mắt gật đầu. Tưởng vài tháng thôi con xé hợp đồng, đường ai nấy đi. Không ngờ ba mẹ ảnh và Thy Khanh quá yêu quí con. Nên con đã lần lựa cho đến ngày hôm nay.
Vú Bân sững sờ:
-Lạy Phật. Con liều thật đó Huyền. May cậu Khoa là người đàng hoàng không thôi con tránh sao khỏi ân hận. Đang yên lành thì kệ nó đi. Ngày xưa bằng tuổi Vú, lấy chồng, cưới vợ đều cậy nhờ mai mối. Có phước được người tử tế đàng hoàng. Vô phước cũng cắn răng mà chịu. Con gái quí nhất chữ trinh và hạnh phúc ở lần mặc áo cưới. lỡ rồi, sao con còn trốn chạy?
Nỗi đau đã muốn quên lại bị Vú khơi lại, vẫn đau đáu nụ cười, ánh mắt, bờ môi của cô đầy ắp tim cô. Cứ đà này, cô khó mà quên anh nổi. Khi mà trái tim cô mãi mãi gọi tên anh.
Ngọc Huyền thở dài:
-Dừng ở đây đi Vú. Nếu anh Khoa ra đây. Vú nhất định phải dấu đừng cho ảnh biết con ở đây nha. Nếu không con sẽ bỏ đi thật xa, vào miền Nam đó.
Vú Bân gật đầu:
-Vú biết rồi, đừng mang ý nghĩ chạy trốn mãi chứ Huyền. Để Vú xuống dọn cơm.
Ngọc Huyền chơi vơi trong nổi buồn se sắt. Mưa vẫn vô tình trút nước xuống nhân gian.
Bà Khánh giử đúng lời hứa của Mình, mặc kệ cậu con trai điên cuồng tìm kiếm trong vô vọng. Bà vẫn một mực lạnh lùng. Nếu nó thật sự yêu con bé, bà phải cho nó niếm nổi đau, nổi nhớ quay quắt này. Sự trừng phạt đêm lại hạnh phúc sau này cho con trai bà. Bà tin rằng NGọc Huyền không thay đổi. Đứa conn gái giàu lòng tự trọng, giàu lòng nhân ái, nhất định là con dâu quí của bà.
Bà biết tính con trai bà. Thương ai thương đến chết. Thủy chung vô cùng, Minh Minh đã lên đây đi học. Cô biết lỗi, nên mỗi khi Khoa về, cô đều cư xử đúng mực. Bà yên tâm, không sợ cậu con trai tìm người khác. Nhờ vậy Ngọc Huyền mỗi ngày đến trường đều đặn. Khoa tới tìm, là cô trốn luôn trong thư viện, nhịn đói không về luôn.
Thời gian mới đó đã hơn hai tháng. Chiều nay, giáo sư chủ nhiệm khoa thông báo danh sách sinh viên về các bệnh viện thực tập. Ngọc Huyền học giỏi, bàn tay cô xử lý những trường hợp mổ trên xác động vật, đều thu phục sự nghiêm khắc của giáo sư. Cô được điều về bệnh viện Việt-Đức, cùng bốn người bạn khác. Tan học. Huyền chạy xe thẳng về nhà. Vừa dắt xe vô cửa, mùi cá chiên bay ra làm cô nôn nao cả ruột gan. Cô bụm miệng chạy ra phía sau hè, ói gần chết, chỉ toàn là nước.
Vú Bân sợ điếng người khi thấy cô xanh mướt tựa vách tường thở dốc.
-Con trúng gió rồi. Vô giường Vú lấy trầu với rượu ngâm rễ liền để vú đánh cảm cho.
Ngọc Huyền khổ sở, khi mùi cá vẫn bay lên nhà:
-Vú ơi, đậy chảo cá lại. Con khó chịu lắm !
Cặp mắt già của Vú khẻ nhăn lại.
Trong lúc Ngọc Huyền đang lo lắng đến cái đều khũng khiếp ấy. Là bác sĩ không chuyên khoa sản, cô vẫn đoán chắc mình đã có thai. Hai tháng nay, cô tự nhiên mất kinh.Cô vô tình nghĩ tại mình lo nghĩ nhiều quá nên ảnh hưởng đến nhu cầu kinh nguyệt.
Vú Bân đem lá trầu và chai rượu lên, Ngọc Huyền bứt rức:
-Con không phải cảm đâu. Vú đừng dánh gió.
Vú Bân ngập ngừng:
-Vú thấy con giống người...
Ngọc Huyền cười như mếu:
-Sao Vú không nói hết là con có thai.
Mắt Vú lấp lánh niềm vui:
-Thật hả con? Phải thằng Khoa không ?
Ngọc Huyền se sắt:
-Con không thân ngoài ảnh cả. Vú ơi, con phải làm sao đây, cái đêm cuối cùng, con định nói với ảnh lời chia tay. Dè đâu,, con không có cơ hội và buống thả đời mình trong tình yêu của anh ấy. Con nghe Khoa nói yêu con, và bàng hoàng nhận ra trái tim con cũng thổ thức gọi tên anh. Đêm đó là đêm tuyệt vời. Vô giá nhất đời con. Con nghĩ số mệnh đã khiến xui nên điều ấa. Ngờ đâu đêm vui chưa trọn, ngày chia tay đã đến.
Vú Bân chắc lưỡi:
-Trời ơi là cái thằng, sao tệ lậu vậy chứ! Chuyện này con đã nói cho bà chủ biết chưa?
Ngọc Huyền ngậm ngùi:
-Con vừa nghĩ ra đây thôi. Muốn chắc ăn phải khám Vú ạ. Mai con đi bệnh viện.
Vú Bân chớp đôi mắt nhìn theo:
-Ủa! Con cũng là bác sĩ, đồ nghề có sẳn cả, con không khám cho mình được à?
-Không đâu Vú, conhọc phẩu thuật, con cũng ước đoán được sức khỏe của mình, nhưng không thể bằng bác sĩ chuyên khoa. Cái đó gọi là "Sinh nghề tử nghiệp" đó Vú.
-Sao rắc rối vậy chứ. Mai con nhớ phải khám cẩn thận nha.
Ngọc huyền mỉm cười:
-Con biết mình phải làm gi mà. Vú không được cho mẹ biết đó. Chờ con khám đã.
-Được rồi! Được rồi. Con sao thích rắc rối quá vậy. Bây giờ con ăn gì đây nữa.
Ngọc Huyền nhăn nhó:
-Vú cất cá đi chỗ khác. Con thử ăn cơm rau, coi sao.
Rốt cuộc thì mùi rau, mùi mắm đều khiến cô nhộn nhạo ruột gan. Vú lo thật sự. Còn cô thì đói muốn chết luôn. Xới cho mình chén cơm. Cô quyết định mở hủ đường cát trắng ăn thử. May quá là may, cô đã ăn được hai chén cơm với đường. Đúng là cô không thể tin, có ngày cô phải ăn kiểu này. Hồi nhỏ thấy thằng nhóc Lâm tối ngày ăn cơm đường, cháo đường, cả nước đưòng, cô đã cười chết ngất. Con nhà giàu, thịt cá ê hề không ăn. Lại ăn cơm đường, không phải chuyện lạ sao? Chúa ơi! Hôm nay cô bị trừng phạt vì tội nhạo Lâm rồi đây.
Qua hôm sau. Ngọc Huyền tới bệnh viện nhận nhóm và ca trực. Cô được phân công trực cấp cứu vào chiều mai. Chạy xe khỏi cổng bệnh viện Việt - Đức, cô chạy xe về phía bệnh viện phụ sản.
Khám cho cô là một bác sĩ lớn hơn cô vài ba tuổi, tên Hà Vân.
Bác sĩ Hà Vân tháo khẩu trang và cười:
-Chúc mừng em. Thai nhi tốt, tim thai khỏe, chắc em bị hành dử lắm phải không? Gần ba tháng rồi.
Ngọc huyền đỏ mặt:
-Chị đã bị cảm giác như em chưa. Ngửi mùi gì cũng ói khổ ói sở. Ngoài bánh mì chấm sửa, cơm ăn với đường ra, em đầu hàng tất cả các món ăn. Trước đây em ghét sữa kinh khủng.
Hà Vân mỉm cười:
-Chị có một bé gái hơn một tuổi. Mang thai nhi so. Không ai tránh khỏi đều đó cả. ông xã em đâu?
-Em muốn dành cho anh ấy sự bất ngờ. Nên em đi một mình. Cám ơn chị.
Ngọc Huyền đẩy xe khỏi cổng bệnh viện chưa kịp đề máy, cô nghe tiếng gọi thật quen:
-Ngọc Huyền!
Ngọc Huyền quay lại. Cô thoáng bối rối khi nhận ra Huy Đình.
-Ngọc Huyền đi đâu đây?
Ngọc Huyền nhướng mắt:
-Chuyện đàn bà con gái anh hỏi chi vậy ? Huyền học ngành y, chả lẽ không thể tới đây à? Vậy còn anh? Đàn ông con trai vô bệnh này là có vấn đề đó.
Huy Đình vô tư:
-Anh có bà chị sanh trong đó. Anh rể đi vắng, mẹ anh vô đây chăm sóc chị ấy nên anh làm chân tiếp vụ thôi mà. huyền có vẻ ốm đấy.
Ngọc huyền thản nhiên:
-Hình như đò là câu hỏi thường nhật của những người lâu không gặp klại. Nay vô tình gặp lại, đúng không anh Đình?
Huy Đình cười ngất:
-Ngọc Huyền chẳng bao giờ già được, vì tính tình quá nhạy cảm, sôi nổi.
-Cám ơn lời khen đầy tính an ủi của anh.
Huy Đình thấy Huyền dợm nổ máy xe, anh vội nói:
-Tôi muốn mời Huyền ly nước. huyền không từ chối chứ?
Ngọc Huyền đắn đo mãi, rốt cuộc cô gật đầu:
-Không quá mười lăm phut1 đâu nha. Chiều Huyền còn phải đi học.
Huy Đình gật đầu. Câu chuyện thăm hỏi đời thường diển ra, khi hai chiếc xe chạy song song với nhau.
Ngọc Huyền nào hay, cô đã bị Khoa theo từ trường, thấy cô vào bệnh viện phụ sản. Khoa thắc mắc lẫn hoang mang. Anh kiên nhẫn đứng chờ ở bên kia đường. Khoa như bị ai đó tát vào mặt. Khiến anh chơi vơi, liêu xiêu. Ngọc Huyền trở ra có Huy Đình đi cùng. Vậy là đã rõ. Họ đã quan hệ với nhau rất thân thiết. trong khi anh xấc bất lang bang tìm cô như một thằng điên, thì cô vẫn dung dăng dung dẻ bên Huy Đình. Ngọc Huyền không hề đơn giản như anh nghĩ. Mẹ anh hôm nay đã hối anh, muốn gặp cô phải kiên nhẫn đợi ở cổng trường, mẹ cứ luôn miệng khen cô ngoan hiền, học giỏi. Mẹ anh không biết, Thy Khang không biết hay mẹ cố tình mỉa mai anh, muốn anh sáng mắt ra.
Không thể như vậy. mẹ anh rõ ràng vẫn bắt anh tìm cho được Ngọc Huyền về cơ mà. Nhìn Ngọc Huyền bên Đình đi vô quán càfê. Tim Khoa nhói lên buốt rát. Anh muốn xông thẳng vô quán lôi Huyền về. Chắc chắn Huyền không thể không theo anh. Vì rõ ràng anh vẫn còn là chồng cô, được pháp luật công nhận kia mà.
Khoa đã lặng lẽ bỏ đi. Cái gì đã không còn là của mình thì níu kéo làm gì. Anh là đàn ông, nam nhi đại trượng phu, anh đâu thể dùng tờ giấy đó để chiếm đoạt cô.
Nơi Khoa dừng chân là một quán nhậu. Khoa uống từng ly rượu đế không cần mồi. Đầu anh cứ ong óng cứ hỏi tại sao lần nào anh cũng gặp Huy Đình ben Ngọc Huyền, mà không hề có ai khác? Bây giờ thì chảng còn gì để níu kéo nữa rổi. Uống cho say, để quên đi người con gái có đến bốn năm bên anh trong một căn nhà.
Ai bảo anh yêu mà không chịu nói. Còn bày ra cái bản ký kết đám cưới nữa. Ừ thì cho là lý do bắt buộc một năm không thể nói, thì năm thứ hai, thì phải nói ra chứ. Yêu mà cứ chôn chắt trong lòng thì làm sao cô biết để đón nhận. Khi mở được lời yêu, thì sóng gió ập đến kéo tuột cô khỏi tay anh. Không đúng! Không phải gió trời, không phải sóng biển. Mà là thằng bạn chết triệt của anh. Huy Đình đã có được cô rồi ư?
Rượu nóng như lửa, cũng không thể nào đốt cháy được hình dáng thân yêu của cô trong tim anh. Báo hại Minh Minh và chị bếp phải dìu anh toát mồ hôi.
Khoa lè nhè:
-Minh Minh! Ở lậi với anh!
Say mà còn nhận ra được cô à? Minh Minh bối rối đưa mắt nhìn chị bếp. Cô nói nhẹ:
-Anh say rồi nằm nghĩ đi. Cần gì chị bếp sẽ giúp anh. Chiều nay em có hai giờ kiểm tra, em không nghĩ được.
Khoa càm ràm:
-Đi à! Ai cũng bỏ tôi mà đi hết sao hả?
Khoa buông tay nơi thành giường, chìm sâu vào giấc ngủ.
Minh Minh nói với chị bếp:
-Anh Khoa sao vậy nhỉ? Có bao giờ ảnh nhậu say như vậy không chị?
Chị bếp lắc đầu:
Tôi chưa thấy cậu ấy say kiểu này. Hồi trưa tôi nghe bà chủ nói cậu chủ đến trường cô Huyền mà.
Minh Minh nhíu mày:
-Chắc chắn anh ấy đã gặp Ngọc Huyền.Một là nó nhất quyết không quay lại. Hai là Huyền đi chung với bạn trai nên Khoa buồn, mới uống rượu.
Chị bếp hạ giọng:
-Tôi thấy cô Huyền dể thương và hiền hậu đúnh tính cách của cô ấy sẽ làm bác sĩ sau này. Tôi nghĩ cô Huyền không quen ai đâu.
-Chị hơi tự tin đấy. Khi không hiểu đưọc cuộc sống mỗi ngày.
Chị bếp cãi ngay:
-Ai thì tôi không nói. Cô Huyền không phải là người dể thay đổi, nhất là bà chủ và cô Khanh vẫn ưu ái cổ.
Minh Minh hỏi tới:
-Chị! Cho em biết đi. Phải chị biết Ngọc Huyền ở đâu không?
Chị bếp lắc nhẹ:
-Tôi không dám nói đâu. Bà chủ nghiêm lắm. Bà thương cậu Khoa đến cháy ruột, vậy mà mỗi lần cậu ấy về, bà đâu có nói. Cô đừng phiền tôi, phận người ăn kẻ ở trong nhà cô ạ.
Minh Minh thẩn thờ đi ra sân. Nghĩa là ngoài chân tình chăm sóc cô như bao năm nay, bà Khánh và cả Khanh cũng chưa tin cô. Không cho cô biết chỗ ở của Huyền vì sợ cô phá bạn ư?
Minh Minh mím môi. Ngày mai , cô nhất định chờ Ngọc Huyền ở cổng trường. Giá nào cũng phải gặp cho được.
************
Bà Khánh vừa thấy Ngọc Huyền chạy xe về, đã vội rời ghế đứng lên. Thấy chiếc Spacy màu trắng dựng trong sân, Ngọc Huyền đã ngao ngán cho sự nóng nảy, mau mắn cũa bà Vú. nhất định Vú đã thỏ thọt đủ điều cho bà Khánh nghe, nên giữa trưa nắng chang chang bà vẫn Thy Khanh chở tới đây.
-Thưa mẹ, con đi học về. Mẹ tới lâu chưa ạ!
Bà Khánh cười hiền:
-Mẹ đang suốt ruột muốn chết. Sao rồi con ? Bác sĩ nói sao?
Ngọc Huyền nóng bừng mặt, cô nhìn bà Vú như trách móc.
Bà Vú vẻ biết lỗi:
-Con gái à, tại Vú nôn cái bụng quá. Tin mừng như thế, bắt Vú cất hoài, chịu không nổi. Vú kể cho mẹ con nghe rồi.
Thy Khanh cầm tay Ngọc Huyền, giọng như reo:
-Em sắp được lên chức rồi. Thích ghê!
Bà Khánh nạt đùa:
-Coi kìa Khanh. Mau làm cho chị Hai ly cam vắt. Ngày trước mẹ mang thai thằng Khoa, cũng bị nó hành suốt ba tháng. Kệ nó con ạ, trời sanh là vậy, con cố ăn những gì con ăn được, sẽ khỏe thôi. Con ngọt như vậy khả năng là con trai đó.
Thy Khanh cười nắc nẻ:
-Ý trời ! Mẹ nói y như thật. Muốn biết, siêu âm thì biết trai hay gái thôi mà. Thời đại này mẹ còn xét đoán cảm giác nữa.
Bà Khánh điềm tỉnh:
-Khoa học cũng cần những kinh nghiệm thực tế chứ. Kinh nghiệm của phụ nữ, ăn ngọt khi mang thai sẽ sinh con trai, ăn chua thì sanh con gái, biết chưa.
Thy Khanh lè lưỡi:
-Chị Hai, sao im re rè ré vậy? Bác sĩ nói sao?
Ngọc Huyền bối rối:
-Thai chưa được ba tháng, chưa biết gái trai đâu Khanh.
Bà Khánh lẩm nhẩm trên ngón tay một hồi, mới cười rạng rỡ:
-Vậy là không trật đâu nữa rồi. Từ khi con Huyền lên tìm mẹ dến nay thiếu sáu ngày nữa được ba tháng. Thằng tiểu yêu cũng khá đấy.
Ngọc Huyền ngượng đến đỏ mặt tía tai, cô chưa biết bày tỏ lòng mình thế nào. Bà Khánh bỗng nói:
-Huyền à, về nhà ở đi con. Có vậy mẹ mới yên tâm. Vú già rồi, lỡ con có chuyện gì cũng khó lắm.
Ngọc Huyền từ tốn:
-Con muốn ở đây mẹ ạ. Khí hậu ngoại ô khiến con dể chịu, thoải mái mẹ ạ. Con biết tự chăm sóc cho mình mà. Hơn nữa, từ mai con phải trực ở bệnh viện rồi. Mẹ đừng lo lắng quá.
Bà Khánh vẫn nói:
-Thực tập lâu mau hả con? Có phải thức đêm không ?
-Dạ! Con thực tập hai tháng mẹ ạ. sau đó về thi học kỳ. Con học phẩu thuật, nghề bác sĩ thì trực đêm phải có. Ban đêm phòng phẩu thuật cấp cứu sẽ nhàn hơn ban ngày đó mẹ.
Bà Khánh biết không thể thay đổi được cô lúc này. Phải đích thân thằng tiểu tử của bà tới đây thôi.
Bà dặn dò Vú Bân cặn kẻ mọi điều, sau đó mới ra về.
Thy Khanh nói nhỏ với Huyền:
-Minh Minh mấy lần đi tìm chị ở trường. Khanh nghĩ, Minh Minh đã biết lỗi, với lại cũng tại anh Hai nữa. Chị chi Minh Minh tới đây đi. Không gặp chị, Minh Minh học không ra sao cả.
Ngọc Huyền gật đầu:
-Mai Huyền trực rồi. khanh nói Minh Minh sáng mốt học xong, rồi tới đây nha.
Bà Khánh không biết hai cô con gái thì thầm điều gì. Nhìn nét mặt tư lự của Ngọc Huyền đang giản ra, bà thấy nhẹ lòng.
Về tới nhà, nghe chị bếp nói Khoa say ngủ trên phòng. Bà Khánh giận sôi gan. Con với cái, đã chỉ cho rõ ràng còn không chịu tìm vợ. Còn chưa biết thân hay sao mà bày đặt nhậu nhẹt chứ.
-Khoa à! Khoa! Dậy mẹ bảo mau đi.
Bị mẹ đổ cả ly nước lạnh lên mặt, Khoa giật mình ngồi dậy:
-Chơi gì kỳ...ủa mẹ! Con xin lỗi!
Bà Khánh cao giọng:
-Con đi tìm Ngọc Huyền hay đi nhậu vậy Khoa?
Khoa cộc lốc.
-Con đi nhậu.
Bà Khánh la bai bải:
-Trời hởi trời. Con nói vậy mà nghe được hả. Tại sao không tìm Ngọc Huyền? Phải con chán nnó rồi phải không?
Khoa lầm lì:
-Con không có tư cách hay yêu ai cả. Mẹ đừng nhắc tên người ta nữa.
Ngỡ là Khoa bị Ngọc Huyền mắng, nên có thái độ này. Bà Khánh cười hiền:
-Cũng đáng tội con lắm, hở chút ghen bậy.
-Con không có. Mẹ à! Con phải ra ngoài khu du lịch đây.
Bà Khánh ấn vai Khoa ngồi xuống:
-Này còn chuyện Ngọc Huyền có...
Khoa xua tay, lạnh lùng:
-Mẹ à! Con xin mẹ đừng nhắc đến tên cô ta nữa.
-Tại sao hả? Con có biết nó mất ăn, mất ngủ vì mang thai không?
Khoa bật kêu:
-Mẹ nói cái gì? Cô ấy có thai à?
-Ừ! Mẹ vừa ở chổ nó về nè, sao mặt con có vẻ nặng nề vậy? Con không thích có con hả?
Khoa nhếch môi:
-Mẹ à, con nghĩ cô ta đã lừa mẹ rồi. Mẹ biết cô ta và con chưa từng chăn gối rồi mà.
Bà Khánh giận dữ:
-Thế cái đêm con Huyền qua nhà con ngủ? Không phải con đã nói lời yêu nó. Và nó đã cho con đời con gái hay sao? Đàn ông, vợ còn trinh hay không, con phải biết chứ?
Khoa nhớ lại đếm tình yêu tuyệt vời đó. Quả là anh đã hạnh phúc, muốn hét lên khi nhận ra những giọt máu hồng loang trên drap. Dấu ấn đời copn gái trinh nguyên. Nhưng mà, chỉ một lần duy nhất ấy? Không thể nào? Huy Đình buổi sáng trên biển và hôm nay cùng Huyền từ bệnh viện phụ sản đi ra. Đúng rồi...
Khoa đắng ngắt:
-Mẹ! Con không chối là đã lấy đi đòi con gái của cô ấy. Chỉ một lần thôi, mẹ đừng quá tin người.
Giận sôi gan, bà Khánh tát bốp vào mặt Khoa.
Khoa ngầu đỏ con mắt:
-Tại sao mẹ đánh con?
-Để con sáng mắt ra mà nhìn nhận trách nhiệm của mình. Con của ta không phải bất nhân bất nghĩa như vậy.
Khoa lạnh tanh :
-Con không trốn trách nhiệm. Mà không hiểu bào thai đó là của con hay của Huy Đình?
Bà Khánh chau mày:
-Còn bày trò gì nữa đây?
-Mẹ tin con hay tin người ta, tùy mẹ. Con nhất định không tin nó là con của con đâu. huy Đình sáng nay đưa cô ta đến bệnh viện. Là lý do tại sao con uống rượu đó, mẹ hiểu không?
Dứt lời, mặc cho bà Khánh đứng chết trân trong phòng. Khoa băng băng chạy xuống cầu thang, suýt tông vào Thy Khanh và Minh Minh.
Khoa như điên lên, anh kéo tay Minh Minh nói:
-Minh Minh! đi với anh.
Minh Minh kêu lên:
-Anh bỏ tay tôi ra đi. Tôi không phải là vật thế thân cho anh đâu. tôi không tin Ngọc Huyền hư hỏng. tôi nhầt định đòi công bằng cho nó.
Khoa nhếch môi:
-Vậy thì tuỳ. Thằng Khoa này đâu tệ đến mức không tìm cho mình một cô gái khác. Chờ đi!
Thy Khanh hét nhỏ:
-Anh Hai, anh đừng xử sự như vậy. Có thể anh quá bất ngờ nên không chấp nhận được. từ đêm hôm đó, chị Huyền lên đây, ngoại trừ giờ đi học, chị ấy không đi đâu cả. Anh không được gấy thêm rắc rối nữa. Nếu không chẳng ai gở nổi cho anh đâu.
Bà Khánh khàn giọng:
-Để nó đi theo ý nó đi.
Bóng Khoa khuất nhanh sau cánh cổng sắt. thy Khanh bứt rức:
-Mẹ à, tại sao anh Hai có ý nghĩ lạ đời vậy. Ba tháng ghen bậy, còn chưa mở mắt ra nữa. Mẹ tính sao?
Bà Khánh mệt mỏi:
-Thật ra không thể trách anh con được. Chuyện Huy Đình nào đó, mẹ nhất định phải tìm ra. con nhớ không để Ngọc Huyền biết. Bao năm nay có tiếng mà không có miếng, nó thiệt thòi nhiều rồi. Nếu nó biết anh con chối bỏ giọt máu trong bụng nó. mẹ sợ Huyền sẽ hủy bỏ bào thai. Cho nên con không được hở môi, nghe chưa?
Bà than dài:
-thật là ngần tuổi này rồi, vẫn còn mệt mõi vì con.
Bà chậm rãi đi lên phòng mình. Tại sao những lúc con cái đụng chuyện, là ông lại đi vắng. Gánh nặng gia đình oằn nặng vai bà. Dù sao, tận đáy lòng mình bà vẫn tin giọt máu trong bụng Huyền là cháu của bà.
Phải vào cuộc thôi.
*********
Minh Minh chạy xem loanh quanh khắp phố. Thy Khanh đã nói, ngày mốt dẫn cô đi gặp Huyền. minh Minh nôn nao vô cùng. Chỉ là con bạn thân thôi, sao cô cứ thấp thỏm mong chờ trong xốn xang, như người yêu chờ gặp người yêu vậy.
Cô bàng hoàng đến chết lịm, khi vô tình nghe được câu chuyện của bà Khánh và Khoa. Ngọc Huyền có thai? Chắc chắn là với Khoa? Ngọc Huyền không có tính lả lơi, ghét con trai, nên nó không dể dàng trao thân cho ai cả. vậy mà Khoa! Anh ta đã phủ nhận một cách tàn nhẫn. trời ơi!Nếu điều tệ hại này Ngọc Huyền nghe được làm sao nó chịu đựng nổi?
Minh Minh không biết Huy Đình là ai?Cô nghe có lần Huyền bảo:
-Mày có ông anh họ từ trời rơi xuống hả?
Minh Minh cau mày:
-Anh họ nào?
-Hắn tên Huy Đình, nói là anh mà.
-Tao không nghe tên đó lần nào cả.
Ngọc Huyền cười nhẹ:
-Vậy mà hắn dám nói với tao, mày kể hắn nghe chuyện của tao! thật ra hắn là ai mà biết khá nhiều việc liên quan tới hai đứa mình?
Chọn một quán phở có tên phở 2000, Minh Minh đựng xe, vô quán. Tên quán phở 2000 nổi như cồn ở Sàigòn, sao Hànội cũng có nhỉ?
Mặc kệ mọi chuyện, cô phải ăn đã, từ trưa tới giờ hết Khoa say sỉn, đến chuyện bà Khánh mắng Khoa. Cô đâu có hạt cơm nào vô bụng. Gọi cho mình tô phở bò tái, thêm ít cọng hành lá trụng chín bỏ vào tô. Nhìn thôi đã muốn ăn ngay.
-Cô bé! Cho tôi ngồi chung được không?
Chẳng thèm nhìn lên. Minh Minh làu bàu:
-Muốn ngồi thì ngồi. Nhà tôi đâu mà hỏi.
Ăn thêm vài cọng phở, Minh Minh thấy gai gai bởi tia mắt ăi đó, khiến cô ăn hết ngon.
-Này! Anh bất lịch sự vừa thôi nha. Vô ăn hay vô...ủa, anh Huy.
Huy mỉm cười:
-Sao không rủa cho đã luôn hả Ty. Con gái gì đâu, hư ăn khũng khiếp.
Minh Minh cười toe:
-Anh biết tính em rồi mà. Em không ăn nhỏ nhẹ được, dù em chính hiệu lá ngọc cành vàng. Dạo này anh biến đâu mất tiêu vậy?
Huy kêu lên:
-Biến hồi nào. Em quên là gia đình anh ở Hànội hay sao? Cô bạn thân hay cặp kè bên em đâu, sao sôlo một mình vậy?
Minh Minh xụ mặt:
-Vô duyên, xí gái nên đành chịu sôlô chứ biết sao. bạn em yên bề gia thất rồi anh Huy ơi!
Huy buột miệng:
-Ngọc Huyền vẫn thấy đi học mà.
Minh Minh nhăn mặt:
-Sao anh biết Ngọc Huyền! Rõ ràng anh đâu phải người thị xã em. Chúng ta quen nhau cũng do ba mẹ từng là bạn thân mà.
Huy điềm tỉnh:
-Anh còn biết rõ, em đang chạy đôn chạy đáo tìm cô bạn của em nữa kìa.
Minh Minh cắn môi:
-Thật anh là ai hả anh Huy?
Huy bật cười:
-Là anh Huy chứ ai nữa. Nhỏ này đúng là rắc rối.
Minh Minh lẩm bẩm điều gì đó thật lâu. Cô buông đủa, tự nhiên dùng hai tay giữ mặt Huy đối diện với mình.
Huy trợn mắt:
-Em làm cái quỉ gì vậy? Không bị tâm thần chứ?
Minh Minh lườm dài:
-Anh dám nói em tâm thần hả? Tâm thần mà biêt anh là ai.
Huy bật cười:
-Lại ngờ ngẩn. Anh là ai chứ còn ai nữa.
Minh Minh chậm rãi:
-Không! Anh chính là Huy Đình. Đúng không?
Huy kinh ngạc:
-Sao em biết?
-Đấy! Rốt cuộc thì "cháy nhà cũng ra mặt chuột" rồi. huy Đình và Huy chỉ là một. Hèn chi chuyện gì của tụi em anh cũng biết được.
Minh Minh chợt nghiêm giọng:
-Huy Đình là anh, thì hãy reả lời cho em biết. anh và Ngọc huyền quan hệ thế nào?
Huy Đình nhăn mặt:
-Gì nữa đây nhỏ? Anh đâu có diễm phúc được cô bé ấy để mắt tới. Nếu không có lần vô tình anh cứu cô ấy ngoài đảo, thì con xơi, anh mới có dịp nói chuyện với cổ. bây giờ cũng khép kín như nhà tu vậy.Minh Minh em hỏi thế nhằm mục đích gì? Phải anh chồng hờ của cô ấy ghen không?
Minh Minh thở dài thậm thượt:
-Còn hơn cả ghen nữa. anh bị nghi can rồi.
-Làm ơn nói rõ đi Minh.
minh Minh quyết định kể tất cả cho Huy Đình nghe. Cô ngừng lời đã lâu vẫn chẳng nghe anh nói gì cả. Chả lẽ lời Khoa là đúng?
Huy Đình chợt nóng mũi:
-Đúng là một thằng đàn ông vô tích sự. không biết rằng anh ta có một báu vật trong tay hay sao?
Minh Minh dè dặt:
-Nghĩa là anh...không phải.
Huy Đình sẳng giọng:
-Thêm em nữa hả. Ngọc Huyền chỉ có một trái tim. Cô ta không yêu ai ngoài Khoa đâu.
Minh Minh đdứng dậy:
-Em biết mình phải làm gì rồi. cảm ơn anh đã cho em biết sự thật.
Huy Đình khàn giọng:
-Minh Minh!
-Gì nữa anh huy?
-Anh muốn mời em tối mai đi ăn tối với anh. Được không ?
Minh Minh suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
-Vậy anh chờ em bên quán càfê đối diện bên nhà anh Khoa nha.
Mắt cô tròn xoe:
-Sao anh biết nhà anh Khoa?
-Đơn giản vì anh và cậu ta là bạn học ngày xưa. Đừng quan tâm đến hắn nữa. Anh hứa sẽ đem lại cho em những niềm vui.
Minh Minh bật cười:
-Nghe cảm động ghê Huy ơi.
-Chờ đã!
Cô không chờ Huy Đình, mà nhanh chóng ra cữa, lên xe chạy về nhà:
Thy Khanh là người đầu tiên được Minh Minh kể cho nghe chuyện Huy Đình.
Thy Khanh reo vui:
-Lạy Phật! Vậy là do ông anh của Khanh tất cả. Yêu chi mà đến nổi u mê thiên địa vậy trời.
Minh Minh băn khoăn:
-Không biết dì Khánh tin không nữa.
Bà Khánh đi ra với nụ cười trên môi:
-Tại sao dì không tin nhỉ. Ta vẫn Ngọc Huyền là đứa con gái tốt, tấm lòng nó trong sáng như giương. Nó không dối ta đâu.
Thy Khanh chớp mắt:
-Vậy! Tính sao hả mẹ? Con nghĩ chị Huyền không chịu về đây là do anh Hai.Chị ấy vẫn sợ anh Hai khinh khi chị ấy.
Bà Khánh chắc lưỡi:
-Khổ ghê! mẹ phải ra đó, chứ nói điện thoại thằng tiểu quỉ ấy có thèm nghe cho đâu.
Thy Khanh cười cười:
-Công nhận mẹ thương con dâu hết ý luôn. Chẳng biết sau này số con gái của mẹ có được bà mẹ chồng như mẹ không nữa.
-Tôi không sẵn tiền lẽ cho đâu mà ham nịnh. Khanh này. Nhớ không được để Ngọc Huyền biết gì về thái độ của mình nghe không.
Bà Khánh dịu giọng:
-Minh Minh, dì cám ơn cháu.Ngọc Huyền đã không chọn lầm bạn.
Minh Minh cúi đầu:
-Dì à, những gì dì cho cháu mấy năm nay, cháu chưa có chút đáp đền. Cháu kịp nhận ra được đạo lý con người, không thôi cháu ân hận đến chết. Dì về ngoài đó nhớ ghé dì Hân nha dì. Nghe nói, dì ấy về bên nhà ông nội Ngọc Huyền ở luôn rồi.
Cô chợt hạ giọng:
-Dì à, có lẽ khi dì về lại đây, dì mời luôn ba mẹ Huyền đi theo. Dượng Hoàng vẫn chưa được Ngọc Huyền tha thứ. Cháu nghĩ nhân dịp này chúng ta giúp cha con họ thuận thảo đi dì nhỉ?
Bà Khánh lặng gật đầu. Quả là tình cảm con người thật phức tạp. Ngọc Huyền vốn nhân hậu, vậy mà vì nỏi đau đớn lên vì đói nghèo cơ cực, không có cha chú, nên cô bé nhất định không nhận ông Hoàng là cha. Minh Minh thật tế nhị khi nghĩ ra chuyện này. Thằng con trai bà còn được tha thứ. nhất định Ngọc huyền sẽ nhận lại cha của mình.
***********
Khu du lịch Biển trắng bề thế bằng bằng mặt nổi của ba nhà hàng khách sạn bốn tầng lầu. Một vũ trường và một nhà hàng Karaoke, nhạc sống ngoài đảo khỉ, lượng khách của mọi miền đất nước đổ về đây vui chơi giải trí, mỗi ngày vài chục lượt người. Thành phố biển vào mùa đông, sức thu hút khách nước ngoài cũng tăng nhiều. Khoa như không dứt nổi công việc. Ba tháng nay, ban ngày anh cứ chạy về đất liền. Công việc cứ cuốn anh như niềm say mê bất tận. Nhưng đêm về đối diện với căn phòng trống vắng, hoang lạnh, anh lại day dứt nhớ người con gái đã cho anh tình yêu tuyệt vời. Dẫu không còn là của nhau, dẫu mai này Ngọc Huyền đi về hướng đời khác bên người đàn ông khác cùng đứa con hạnh phúc của cô. Khoa vẫn không quên em đâu Huyền.Càng tìm quên kỷ niệm bốn năm càng ùa về nhức nhối tim anh, trái tim hoang lạnh như đớn đau tê tái gấp vạn lần.
-Khoa à! Khoa, có nhà không?
Khoa bừng tỉnh khỏi cơn suy tưởng. Tiếng ai nhỉ? Sao nghe quen thân vô cùng. Anh ngạc nhiên, khi anh nhận ra bà Hân bên ngoài cổng.
Anh vừa mở cổng vừa hỏi:
-Mẹ! Tìm con có việc gì không, mà mẹ phải qua tối vậy? Mời mẹ vô nhà.
Bà Hân cười hiền:
-Mẹ về qua nhà quét dọn cho nó có hơi người, nhân thể có ít trái bưởi Đoài, mẹ mang để cho con ăn. Ngọc Huyền nói con thích nhất bưởi phải không?
Mắt Khoa thoáng buồn, nụ cười trên môi anh như méo mó, gượng gạo:
-Dạ! Con cám ơn mẹ. Hồi ấy có Huyền, cố ấy lột võ cho con. Chứ bây giờ ăn một mình buồn lắm mẹ ạ.
Bà Hân khỏa lấp:
-Mẹ quên mất đàn ông không thích những việc tỉ mẫn như thế. Bưởi ngon lắm, mẹ không bán. Kệ đi, sáng con vô chổ làm nhờ cô thư ký lột giúp vỏ để vô tủ lạnh, khi nào thích thì ăn.
Khoa chạnh lòng:
-Mắc công mẹ cực vì con quá. Mẹ à, Dạo này mẹ còn hay đau mệt không? Con lu bu quá nên không ghé thăm mẹ được.
"Lại giấu lòng rồi con rể ạ. Tại con đang giận con gái mẹ cũng phải thôi. Ai trách móc đâu?". Nghĩ thầm trong bụng, bà Hân cười:
-Mẹ không còn đau như hồi xưa nữa, tất cả cũng nhờ cuộc sống đổi thay. Bữa cơm mẹ có đủ cá thịt, con người ta được ăn ngon, mặc đẹp, tự nhiên hết bệnh con ạ. Con đừng bận tâm, mẹ biết thời gian con nghĩ ngơi cũng ít, nên không trách đâu.
Bà chép miệng:
-Khoa! Hôm rồi con về nhà, có gặp Ngọc Huyền không?
Khoa se sắt:
-Con không gặp được Huyền, mẹ ạ.
Bà Hân chau mày:
-Sao kỳ vậy cà? Mẹ con gọi điện nói với mẹ, Ngọc Huyền vẫn được mẹ con chăm sóc kia mà. Khoa à, nói thật mẹ nghe đi, nếu con còn coi bà già nhà quê này là mẹ. thật ra con và nó lại có hiểu lầm à? Ngọc Huyền có bề ngoài cứng rắn nhưng thật ra trong tâm hốn nó luôn đa ssầu đa cảm. Nó không giận ai lâu bao giờ.
Khoa giật mình, hình như ở tất cả những người mẹ, luôn có cái nhìn suốt tâm can con cái.
Khoa thở dài. Anh cần người tâm sự, cần người chia sẽ. Nhưng ở đây anh chỉ có công việc và những người cộng sự trung thành với công ty. Anh không tìm được ở ai sự san sẻ. Hay chính xác hơn, anh thuộc loại người quá kiêu hãnh về mình. Người ta tôn sùng anh trong sự thành công mỹ mãn của sự nghiệp. Người đàn ông tuyệt vời không thể không có người vợ thương yêu mình.
Bà Hân thì khác, không ohải ngày đầu chân ướt chân ráo tới đây, bà là ngưòi động viên anh nhiều nhất đấy sao? Bà đã thuyết phục cô con gái thân thương nhất của mình. Nhận lời thành vợ anh, mà chẳng chút e ngại. Khoa nhất địng kể cho bà Hân nghe tất cả. Gương mặt người mẹ lặng trầm, kín bưng, không cho người đối diện một phần nhận xét gì.
Thật lâu sau bà Hân mới nói, giọng bà như ngậm ngùi, lại như kiêu hảnh:
-Khoa à! mẹ đã biết tất cả mọi chuyện. Mẹ tin Ngọc Huyền, nó không phải đứa con gái thấy trăng quên đèn, đứng núi này trông núi nọ cao hơn. Con là người đàn ông mà vì nghĩa quên ơn, mẹ đã vô tình đặt để Ngọc Huyền. mẹ vẫn cầu mong thượng đế cho con gái mẹ tìm được hạnh phúc, trong lần đầu tiên lên xe hoa. Ngọc Huyền không có bạn trai bên ngoài, trừ vài đứa bạn học. Nó đã yêu thương ai thi trái tim nó không bao giờ thay đổi. Mẹ biết rất rõ, nó đã yêu con, nhưng sự e ngại, mặc cảm của đứa con gái khiến nó im lặng. mà thôi, có người mẹ nào đem con mình đi bán rao giữa chợ đâu. Chuyện trái tim con, con tự quyết định lấy. Ngọc Huyền có thế nào mẹ cũng không trách con đâu. Thôi mẹ về.
Khoa không giữ bà lại. Anh cũng muốn một mình yên tĩnh để suy nghĩ.
Ban đêm, ngồi trên ban con nhà mình, anh không nhìn thấy biển , chỉ cảm nhận biển qua hơì gió thổi mặn mòi. Ngọc Huyền có hai thói quen rất khác người. Buổi sáng ngắm bình minh trên biển, buổi chiều nhìn hoàng hôn lên tím trên từng con sóng. Và ban đêm cô thích đếm sao trời, giọng nói vô tư, trong vắt của cô vẫn ấm áp bên tai anh.
"Trên trời lắm sao. Dưới ao lắm cá. Thiên hạ nhiều người. Đố ai mà đếm được mười ông sao. Một ông sao sáng , hai ông sáng sao, ba ông sao sáng..."
Mỗi lần đếm xong, cô cười dòn tan, hoì thở dồn dập. Bởi bài hát bốn câu thêm mười câu đếm chỉ đạt được yêu cầu trong cùng một hơi nói.
Ôi! Càng một mình, anh càng nhớ cô da diết. càng khao khát được ôm cô trong tận cùng nỗi ngọt ngào say đắm, nhớ thương quyện lẫn chất ngất trong tim. vậy mà, anh đã tự vượt qua cái tôi tự ái cao hơn núi của mình. Đôi lúc anh thấy mình vô lý, sai lầm. Nhưng ánh mắt Huy Đình nhìn Huyền là ánh mắt si mê của thằng đàn ông đang yêu.
Buổi sáng vừa trở dậy, anh đã nghe mùi càfê nay thơm nồng đâu đó quanh nhà. trái tim anh như đập loạn lên vì ý nghĩ Ngọc Huyền đang ở đâu đó dưới nhà.
Chạy nhanh khỏi phòng và chựng lại giữa cầu thang. khoa ngở ngàng khi thấy mẹ anh đang trầm tư bên ly càfê. Anh chậm rãi đi về phía mẹ, giọng trùng thấp:
-Mẹ! Ở nhả có chuyện gi sao? Mẹ ra đây sớm quá vậy? Mẹ có thể gọi điện cho con mà.
Bà Khánh tư lự:
-Gọi điện à? Có chắc là con có chịu nghe hết không? Một câu chuyện trong sạch của một người con gái đang bị cái nhìn của con làm cho tối đen. Con ngồi xuống đi.
Giọng mẹ anh thật nhẹ:
-Con có biết con đang phạm một tội lỗi không thể tha thứ không?Ngọc Huyền đã biết sự phủ nhận, chối bỏ của con, liệu nó chịu nổi không?
Khoa lạnh lùng:
-Thì ra vẫn là chuyện đó. Cô ta cho mẹ những lời nói quá ngọt, những giọt nước mắt van xin giã dối, nên mẹ vẫn tin tưởng cô ta. Với con thì không đâu. Con không chấp nhận xài chung một người đàn bà với nó.
Bà Khánh cười nhạt:
-Con muốn nói đến thằng Đình đấy hả? Hồ đồ trong sự ghen tuông mù quáng của con, thật đáng ăn đòn. Ta đã đích thân tìm hiểu sự thật. Và cậu ấy là người đàn ông tương lai của Minh Minh, Ngọc Huyền chưa coi cậu ta là bạn, chỉ xả giao khi gặp ngoài đường.
Khoa bổng thấy hoang mang. Anh hỏi trong vẻ mặt nôn nóng, hấp tấp:
-Mẹ nói sao?
Bà Khánh điền nhiên:
-Nói con là thằng đàn ông đầy bản lỉnh trên thương trường. lại u mê không nhận ra tình yêu và người con gái của mình. Mẹ nói cho con rõ. Nếu con không muốn nhận lỗi. Mẹ cũng không thèm hao hơi với con nữa. Mẹ tự giải quyết lấy. Sau này sợ rằng con van xin trở lại sẽ khó mà mở miệng đó. Mẹ về đây.
Khoa chưa biết phải làm sao, thì ngoài cổng chuông reo inh ỏi. Khách nào mà tới làm phiền sớm quá vậy. Khoa như không tin ở mắt mình. Huy Đình đang tay trong tay Minh Minh nhìn anh cười thân ái:
-Không định mời tao vào nhà à?
Khoa bối rối:
-Xin lỗi. tại bất ngờ quá. Hai người vô nhà đi.
Minh Minh cười cuời:
-Thôi khỏi, anh Khoa ơi! Ngọc Huyền hồi đêm qua trực bệnh viện, nó bị té vì chóng mặt.
Khoa tái mét:
-Té ư? Rồi cô ấy, rồi đứa con, có sao không?
Huy Đình mệt mỏi:
-Cũng không rõ lắm. Vì tụi tao đi ngay trong đêm để về cho mày biết. gọi điện mà không có ai nhấc máy.
Bà Khánh như hóa đá:
-Trời ơi! Khổ nữa rồi. Sao con bé gặp hoài sự long đong vậy nữa. Về Hànội ngay đi Khoa!
Vú Bân rưng rưng nưót mắt nhìn Ngọc Huyền thiêm thiếp trên giường bệnh, gương mặt nhợt nhạt, xanh xao.
Vú nghẹn lời hỏi Thy Khanh:
-Bà chủ đâu, tôi không thấy cô Khanh?
Thy Khanh nhẹ giọng:
-mẹ con ra Hạlong.
Vú ngỡ ngàng:
-Không phải hôm kia tôi về nhà cậu Khoa đang ở nhà hay sao? Công ty du lịch có rắc rối hả cô?
Thy Khanh lắc đầu, cô đưa tay lên miệng ra dấu, mắt cô sáng lên khi thấy Ngọc Huyền mở mắt:
-Ôi trời! Chị tỉnh rồi Vú ơi. Chị Hai! Chị nghe trong bụng có sao không? - Thy Khanh hấp tấp hỏi.
Ngọc Huyền nhìn quanh:
-Chị nằmv viện hả? Chị thấy có đau đớn gì đâu. Sao lạ vậy?
Vú Bân nhệch miệng:
-Con chóng mặt gì đó, khi vừa phụ xong ca mổ, quay ra cửa con bị té xỉu. Lim từ lúc đó đến giờ. Vú sợ muốn chết.
Ngọc huyền nhớ lại. Cô phụ bác sĩ Ngọc trân mổ ca ruột thừa cấp. Khi hoàn tất ca mổ, cô nghe vang vất trong người, địng xuống căn tin tìm chút gì để ăn. Ai dè, tới cửa cô xỉu luôn. Mới thực tập vài buổi, đã trở thành bệnh nhân. Sao cô tệ quá vậy.
Thy Khanh vẫn lo lắng:
-Chị à! Nghe kỷ lại coi, em sợ thai ảnh hưởng đó.
Ngọc Huyền lắc đầu:
-Chị không sao thật mà. Tại hồi tối chị ăn có chút cháo, thức đêm, ruột gan nhộn nhạo, nhưng bận việc, chị không đi ăn được.
Thy Khanh cười:
-vậy thì tốt rồi. lần sau chị đừng có biếng ăn nữa nha chị. Để em mua cho chị chút cháo.
Ngọc Huyền kêu lên:
-Em pha cho chị ly sữa. Một phầnm ba ly thôi. Chị muốn về nhà nằm.
Vú Bân nói:
-Con gái ạ, nằm đây có bác sĩ, vẫn hơn về nhà với bà lão này đó.
-Vú này, con cũng là bác sĩ, con tự lo cho mình được. Khanh xin bác sĩ trực, cho chị về.
Vú Bân càm ràm:
-Bác sĩ, khi đau cũng phải đến bệnh viện. Chẳng ai tự chữa bệnh cho mình được.Vú là Vú cấm con ngồi đọc sách nữa đó.
-Ai nói với chị. Ngọc Huyền về chổ chị nhỉ? Đau ốm thế này, phải được chăm sóc đặt biệt đó, con dâu ạ.
Tiếng bà Khánh vang lên bất ngờ, khiến mọi người cùng quay ra.
Ngọc Huyền chớp mắt:
-Mẹ! Con đâu có bệnh.
Bà Khánh mỉm cười:
-Bướng thiệt hết biết. Mẹ nói cho con ăn khi nào nhỉ? Là mẹ lo cục vàng của nội trong bụng con đó. Phải ăn cho khỏe để khi cháu mẹ chào đời, nó khỏe mạnh, mũm mỉm mới được.
Ngọc Huyền dừng tia mắt đăm đắm vào khuôn mặt se sắt của Khoa. Cô buột miệng:
-Sao nhìn anh giống người rừng quá vậy. Tóc tai, râu ria gì như tướng cướp.
Khoa bàng hoàng trong câu nói ngút ngàn yêu thương trách móc của Ngọc Huyền.
Thy Khanh trề môi:
-Chị trốn thêm vài tháng nữa. Anh Hai em đóng vai người khỉ thời hiện đại được. Mà sao anh cứ đứng đực ra vậy trời.
Bà Khánh bật cười:
-Con bé này, chọc anh Hai con đến đỏ mặt rồi kìa. hai đứa nói gì thì nói, mẹ qua xin phép bác sĩ cho Ngọc Huyền về nhà.
Thoáng cái, căn phòng chỉ còn lại hai người,Khoa quì bên giườnh bệnh đưa tay sờ vào khuôn mặt mặt xanh xao đang ửng hồng của Ngọc Huyền, giọng anh thật êm đềm, day dứt:
-Anh ngốc quá phải không em. Hạnh phúc ngay trong tầm tay mà anh không nhận ra. Tha lỗi cho anh nha Huyền.
Ngọc Huyền chậm rãi:
-Em còn giận được anh sao, khi trong em đứa con tình yeu đang tượng hình. Em cám ơn anh, tình yêu của em.
Khoa mừng đến ngẹn ngào. Nướt mắt đàn ông vì nỗi vui mừng hạnh phúc lăn dài trên má. Cởi bỏ được bao nhiêu nỗi đau cứ đeo mang, giằng xé trong tim. Khoa thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất.
Anh thì thầm:
-Đừng bỏ anh mà đi nữa nha em.
Ngọc Huyền rưng rưng:
-Em muốn thế đâu, khi nhận ra em đã yêu anh. tại anh chứ bộ.
-Ừ! thì tại anh nghĩ bậy, cứ sợ mất em, nên cứ thấy người đàn ông nào thân mật với em là anh lại ấm ức, đau khổ.
Ngọc Huyền cong môi:
-Bỏ tật ghen ẩu đó đi, không thôi có ngày anh mất vợ như chơi đó.
Khoa rạng rỡ:
-Anh biết rồi vợ ơi!
Ngọc Huyền đó mặt:
-Gọi gì kỳ. Ờ! Thế còn Minh Minh, em muốn gặp nó. Em thật mâu thuẩn với chính mình. Yêu anh, nhưng thương bạn. Em nhận của Minh Minh quá nhiều, nên muốn...
-Thôi đi bà bầu. tật cao thượng của bà suýt biến người ta thành tội đồ dưới chân chúa thì có. Coi xem. Ta có ai bên cạnh nè.
Ngọc huyền chớp mắt. Là Huy Đình ư? Cô cười như mếu:
-Ôi! vậy mà có lần dám sạo là anh của Minh Minh. Lạy Chúa!
Huy Đình cười vang:
-Anh em ruột dư ruột thừa ấy mà. Chúa không nở bắt tội đâu. Sao hả, hai người khiến tôi bất ngờ thật.
Khoa ngượng ngập:
-Huy Đình! Tao xin lỗi đã nghĩ quấy cho mày.
Huy Đình ân cần:
-Không cần lo cho tao. Tao không đến mức đi giận mấy ông chồng có máu hoạn thư đâu. thôi! Nhớ chăm s1c Ngọc Huyền chu đáo là được.
Tận lúc này, bà Hân mới chậm rãi bước từng bước đến bên con gái. Mắt bà sáng lên niềm vui:
-con gái! Thấy con khỏe là mẹ mừng rồi. Mẹ nghĩ tụi con phải làm lại lễ cưới, hả Khoa?
Khoa ngẩn ngơ:
-Sao vậy mẹ?
-Vì con bé này chưa nhận phép của cha. Phải rửa tội con ạ. Để khi cháu ngoại mẹ ra đời, nó thật sự là thiên thần hạnh phúc.
Bà chợt trầm giọng:
-Hãy quên đi những gì đi con gái. Con người sống trong trời đất phải biết vị tha và đón nhận. Con không từ chối nhận lại cha con chứ?
Ngọc Huyền bật khóc khi nhận ra vẻ cam chịu của ông Hoàng đang đứng phía sau mẹ. Cô mếu máo:
-Ba! mẹ! Tha lỗi cho con. Con chê anh Khoa cố chấp. trong khi con còn cố chấp hơn. Ba ơi! thật ra con đã nhận ba từ lâu rồi. Không có ba, con đâ có mặt tren đời này. Và cuộc đời ai không có những thăng trầm . Bị đau đớn một chút, con mới thấy tình mẫu tử thiêng liêng cao quý vô cùng. Ba ơi.
ông Hoàng lặng đi trong ánh mắt đen thăm thẳm của con gái:
-Cám ơn con gái của ba!
Bà Khánh cười trong nước mắt:
-tốt rồi, tốt rồi. Chúng ta mau về nhà thôi. Tôi đã chuẫn bị sẵn một bữa tiệc nhỏ để mừng ngày tái hợp của đại gia đình chúng ta. ông giám đốc Khoa phải lo cho vợ mình thật tốt đó.
Một thoáng, ánh mắt họ gặp nhau trong nhạt nhòa mừng vui.
Khoa run run đưa tay nâng mặt Huyền lên. anh nhẹ tìm môi cô trong chất ngất đam mê. Mặc kệ những ánh mắt của cha, mẹ, bạn bè đang nhìn họ đầy thích thú. Nụ hôn chứa bao yêu thương say đắm tình người. Rời môi anh, Ngọc huyền nóng bừng mắt môi. Cô gục đầu giấu niềm hạnh phúc trên bờ vai vững chãi của anh. Tình yêu chợt đến sau bốn năm là chồng vợ. Tuyệt vời làm sao khi rong tay Khoa, Ngọc Huyền nghe đâu đó trong gió, có hơi mặn của biển,, có tiếng sóng đang vỗ vào bờ giai điệu hạnh phúc thiêng liêng.
Ngọc huyền nói trong hương gió:
-Mình về lại biển nha anh, khi em học xong đại học.
Khoa nheo mắt:
-Anh đồng ý cả hai tay. khu du lịch Biển trắng đang rất cần một bác sĩ có tấm lòng của cô tiên nhân ái như em.
-Lại nịnh!
Khoa cười vang:
-Vợ mình, mình nịnh có gì không tốt nhỉ ?
Ngọc huyền cong môi:
-Nói thì hay lắm. Nhưng trái tim thì trời biết có mấy ngăn.
Khoa nồng nàn:
-Em thử xem, cô bác sĩ. trái tim em duy nhất chỉ có em thôi. Anh yêu em như bài ca đang hát kìa em.
Ngọc Huyền nghe trong gió chiều đông ca ngọt ngào vang lên đâu đó: "...Vì ai xui lên bao đắng cay vì tình yêu. tưnh yêu kia trong đắng cay trong sầu đau. biết không em, anh đến đây vì tình em!"
Đôi mắt đen thăm thẳm sáng bừng lên những tia lửa yêu đương. tình yêu của cô là anh. Anh cho cô một "Biển Trắng" chất ngất những yêu thương. Biển mãi xanh bên bờ cát trắng. Như cuộc đời này cô mãi có anh trong đời!
------------------ Hết----------------
-
trời ơi, ghen gì mà ghen dữ vậy trời, có chồng như ông này chắc chết mất, nhưng kiếm được một người thương mình vậy cũng quý lắm, happy ending