hix vớ vẩn lại du lịch thì chết:( 4 ngày chưa có truyện đọc rồi!
Printable View
hix vớ vẩn lại du lịch thì chết:( 4 ngày chưa có truyện đọc rồi!
Her, lại thành hươu roài :(
nản lắm rồi tg ơi ! nhanh nhanh đùm mình đi >< !
chủ tOpic đâu mất tiu Oài, ai cÓ thể chO tỚ cái nguỒn Of truyện này kO,chứ đỢi chủ tOpic pOst thì lâu lắm,chịu hem nỔi >"< :sosad::sosad::buctoc::ow:
Nguồn của truyện này ở chỗ t.g ấy. Mà phudung đâu roài, sao bỏ fic vậy nè
oaaaaaaaaaaaaaa ! t định chơi trốn tìm ah?
thôi , thôi , tớ chị thua rồi ! ><
post nhanh tg ơi !
chứ người ta post truyện lên cho đọc dzậy mà có người ko tôn trọng còn muốn xoá topic này nửa. theo mình nghĩ thì truyện này rất hay lâu lâu xen dzô mấy câu chữi rua~ mới hay chứ tối ngày đọc văn tã cãnh woàj chán chết đi đc tóm lại là mình ũng hộ hết mình
Jun bắt đầu thức giấc. Cậu vươn người, ngáp. Lâu rồi hoặc ít nhất là 1 tuần nay, cậu chưa có giấc ngủ nào trọn vẹn như vậy.
Cậu nằm trên giường, khuôn mặt vẫn còn ngáy ngủ. Nhưng trong cái ngáy ngủ đó, cậu vẫn thấy được hình dáng của Yun. Cô đang nghiêng người nhìn cái gì đấy. Cậu khẽ cười, rồi lấy tay dụi mắt cho tỉnh hẳn. Cậu ngồi dậy, gãi đầu. Như thường lệ, cậu lại ngáp 1 cái rõ dài. Sau đó, cậu nhảy xuống giường, tiến lại gần Yun. Cậu luồng tay mình qua hông cô rồi ôm cứng lấy. Đặt nhẹ đầu mình lên vai cô, nũng nịu rồi nói:
- Chào buổi sáng, con vịt cưng .
Yun bị cái ôm làm giật mình. Theo bản năng cô quay người lại xem đó là ai và la toáng lên chửi:
- Ơ cái đm!.
- Hơ hơ, Chồng em mà em giật mình à?.- Cậu trêu.
- Chồng cái đầu anh ý. Buông ra coi.
- Không buông thì sao.
- Muốn ăn cắn không?.
- Muốn .
Vừa nói cậu vừa chu chu cái mỏ ra, ra hiệu: “Cắn đây này Vợ yêu” . Còn cô thì rùng mình nhìn thằng con trai “biến thái” trước mặt mình. Đầu thầm nghĩ:
“Chẳng nhẽ Jun mắc mưa rồi bị điên luôn à? Thái độ này là sao đây ”.
Rồi chẳng đợi gì nữa. Cô giơ tay lên đấm cho cậu 1 phát vào mặt, làm cậu giăng bật ra sàn nhà. Ôm mặt rên đau đớn. Cô cười hả hê, chỉ trích những hành động vừa rồi của “người yêu mình”:
- Này nhá! Này thì đấm nhá chứ đếch hôn nữa đâu nhá!. Nhìn cứ như biến thái ý.
Jun lăn lóc trên sàn nhà, tay xoa xoa sống mũi. Mắt rưng rưng vì đau. Bực tức trách lại cô:
- Thì anh muốn chào buổi sáng với em như trong phim truyền hình tình cảm thôi mà. Sao em bạo lực với anh thế?. .
- Em không phải mấy con nhỏ đó!.
- Chứ em thế nào?.
- Em khác biệt. .
- Thôi đi nàng ơi, ta biết nàng thích đú cao nhưng đừng đú cao quá! Nhỡ té, mặt bị biến dạng là ta không yêu nữa đâu đấy!. .
- Hờ, muốn ăn đấm nữa à ?.
- Đâu đâu, ta đùa thôi . Dù sao nàng vẫn là con gái mà…
- Rỗi hơi. Mai mốt đừng có giở cái trò biến thái đó với em nữa đấy nhá!.
- Em không thích à?.
- Ừhm, tất nhiên. Chẳng theo thời đại tí nào?.
- Trời, tình yêu phải thế chứ!.
- Nô nô, tình yêu không phải thế. Tình yêu là dùng tâm để yêu, dùng hạnh động và lời nói để diễn tả chứ không phải là ôm eo, ôm mông là yêu đâu. .
- Hôm nay lên mặt dạy đời anh nữa đấy chứ!- Jun cười đểu.
- Thôi, mồm thúi quá!. Đi đánh răng đi!.
- Em đánh chưa mà dám bảo anh mồm thúi.
- Không thấy em thay đồ rồi à?. Dở hơi.
Cậu bắt đầu nhòm kĩ lại. Đúng là cô đã thay đồ rồi. Vừa quê vừa bị chửi dở hơi. Cậu cũng hơi khó chịu. Nhưng chẳng muốn nói gì, vì đối tượng trước mắt là Yun- người yêu cậu. Cậu đành nhịn tức mà bước vào phòng tắm. Trước khi bước vào, cậu còn quay người lại trêu cô phát cuối:
- Không được vào đâu đấy nhá!.
- Ok, em sẽ không vào. Em chỉ đứng ở ngoài nhòm anh tắm thôi! .- Nó trêu lại.
-o0o-
Jun bước vào phòng tắm, cậu cởi đồ mình ra. Quăng vào sọt đựng quần áo gần đó. Rồi tay này luồng qua tay kia, lắc lư tập thể dục buổi sớm (Chưa thấy thằng nào điên như thằng này ).
Cậu vặn vòi nước lạnh. Nước chảy xuống thầm dần vào người cậu. Cậu đưa tay chà quanh người.
Cái nóng của mùa hè, cái lạnh của dòng nước hoà quyện vào nhau. Chúng cứ như điều khiển hết mọi hoạt động của cậu. Thể xác cậu lẫn lí trí.
Vài phút sau đó, cậu đã tắm xong. Cậu bắt đầu đánh răng, súc miệng. Rồi cậu bước ra khỏi phòng tắm với 1 cái khăn choàng trên đầu. Cười tươi như 1 đoá hoa.
Song, Yun hoàn toàn ngược lại với cậu. Cô đang ngồi co ro trên giường với khuôn mặt hoàn toàn trái với lúc nãy. Cô đã suy nghĩ rất lâu, có lẽ từ tối hôm qua. Cô ngước lên nhìn cậu, càu mày lại. Điều này đối với cô quá thể khó khăn. Cô hít 1 hơi dài, rồi lại thở ra. Rồi lại hít 1 hơi dài, rồi lại thở ra. Cô nắm tay cậu, kéo xuống ngồi cạnh mình. Cô nhắm mắt lại, hít thở. Cô nhìn thẳng vào mắt cậu, nói:
- Em đã suy nghĩ nhiều về điều này… Và em nghĩ là em nên nói với anh.
- Chuyện gì thế em?.
- Ưhm… Có lẽ là anh sẽ không tin những gì em sắp nói đây, nhưng em vẫn phải nói. Với điều kiện là… anh muốn nghe, và phải tin vào những điều em sắp nói.
Jun nhìn cô. Cậu bắt đầu ý thức được chuyện cô sắp nói sẽ nghiêm trọng như thế nào. Cậu thấy mình hơi lúng túng. Cậu né tránh cô, cố tình quay đi hướng khác. Cậu không muốn như đợt trước nữa. Cậu đã khốn khổ với những lời quan trọng của cô lắm rồi.
Mình không muốn nghe. . Lần trước cô ấy cũng nói thế, lần này cũng nói thế. Mình chẳng muốn nghe tí nào.
***
Yun nhìn cậu, hai tay bấu thật chặt vào nhau. Sự thật sắp nói ra rồi. Cô chưa biết hậu quả của chuyện nói ra sẽ như thế nào. Nhưng cô vẫn phải nói, chỉ có như thế. Cô mới thấy được lòng mình thanh thản hơn.
Nếu Jun biết sự thật, anh ấy sẽ phản ứng sao đây?.
Cô ngồi đó. Vẫn hai tay bấu chặt nhau. Vẫn đang nhìn cậu, nhưng trái tim thì đập liên hồi. Chúng không chậm lại, hay nhanh lên. Chúng chỉ đập liên hồi. Cô hít thở thật sâu, rồi lên tiếng xé vỡ bầu không khí ngại ngùng kia:
- Chuyện này rất quan trọng. Nhưng…
- Quan trọng thế nào? – Cậu suy nghĩ 1 tí rồi nói.
- Em không biết, nhưng có lẽ anh không tin.
Jun quay qua nhìn Yun. Nhìn thẳng vào đôi mắt trong và đẹp kia. Jun biết, khi Yun nói dối. Cô thường không dám nhìn thẳng vào đối phương.
Tạm thời tin cô ấy.
- Vậy…
- Em cần nói với anh. Thật sự là rất cần. Thời gian của em còn ít lắm!.
- Thời gian gì cơ?.
- Em sẽ nói anh biết. Thế anh có muốn nghe không?.
- ….
- Anh trả lời em đi.
- Được thôi. Em hứa với em. Thề với trời, anh sẽ tin vào lời của em vô điều kiện.
Cô gật đầu, tay khẽ đưa qua cầm lấy tay cậu. Hít một hơi dài, nói:
- Nghe nhé!.
- Ừhm.
- Em sắp chết rồi…
Jun giật mình. Tai cậu trở nên lùng bùng. Cậu không thể nào tin vào lời cô vừa nói được. Bệnh tim của cô nặng, cậu biết. Cậu biết rằng cô sẽ ra đi, nhưng đâu nghĩ lại nhanh thế. Cậu nhăn mày, cáu kỉnh:
- Em nói gì cơ chứ?.
- Em biết anh không tin, nhưng em sắp chết rồi. Còn hơn 1 tuần nữa thôi anh ạ. Em sắp chết rồi…
- Em đừng gạt anh chứ!- Cậu gạt phắt câu trả lời của cô.
- Không, em không gạt anh. Sự thật là thế, em sắp chết rồi… Thần chết đã bảo, chỉ còn hơn 1 tuần nữa… Em sẽ chết, anh phải tin em.
- Em xem phim kinh dị riết rồi em hoang tưởng à?.
- Anh phải tin em chứ!- Yun nói, tay nắm chặt tay cậu hơn.
Cậu nhìn cô, nhíu mày thương xót.
Mình nên tin cô ấy không?.
Cậu đang chông chênh, giữa tin và không tin.
Nên… hay không?. Dựa vào đâu mà mình tin cô ấy chứ!?.
- Anh tin em đi. Em nói thật, em sắp chết rồi nên em muốn tạo nhiều kí ức cho anh, và cho em. Được không?.
- Anh không tin em được.
- Nhưng…
- Thần chết? Làm sao có chuyện thần chết xuất hiện ở nhân gian chứ!.
- Sự thật là thế mà…
- Em bị hoang tưởng rồi.
- Anh phải tin em chứ!.
- Dựa vào điều gì?.
- Dựa vào trái tim đang đập yếu dần của em đây này.
- …
Jun nuốt nước bọt. Chưa bao giờ cậu thấy Yun như thế. Như 1 con mèo bị hất hủi, nước mắt cô cứ từ từ chảy ra. Cô không kêu, không nấc, hay rên rỉ. Đơn giản là cô chỉ chảy nước mắt.
***
Đôi mắt đẹp kia của cô dần dần cụp lại. Cô biết, 1 khi Jun đã không tin gì rồi thì đánh chết anh ấy cũng chẳng tin. Bỗng nhiên có 1 tí thất vọng len lỏi trong người cô. Cô từ từ buông tay cậu ra. Lắc đầu đau đớn. Cô đã tin cậu như thế, tin vô điều kiện như thế… Vậy mà những lời cô nói, cậu chẳng thèm tin. Cô cười đau đớn, hoá ra con người họ vẫn ích kỉ như nhau. Chẳng ai chịu tin vào những chuyện ma quái, chẳng ai chịu tin cả. Kể cả những người yêu nhau, họ nói ra những điều họ thầm giấu bấy lâu cho nhau nghe. Song, liệu nói rồi đối phương có tin không?. Đó mới là vấn đề chính.
Mình nên cứng rắn. Đừng hở chuyện gì cũng khóc thế!.
Cô hít hơi dài. Đó là thói quen khi mệt mỏi của cô. Sau đó, cô dùng tay mình lau vội những giọt nước mắt trên má. Khẽ nói với giọng hết sức yếu đuối:
- Thôi, anh về đi!.
- …
- Không tin lời em thì về đi. Em ở đây, tí gọi điện thoại bảo thằng Chan rước.
- …
- Về đi, đừng đứng đó mà nhìn em nữa.
- Anh… xin lỗi.
- Xin lỗi gì? Đâu cần xin lỗi. Anh đâu có lỗi, là em ngu quá nên đâm ra ảo tưởng mà. – Cô khinh.
- Thôi được rồi!. Anh sẽ tin em.
- Thôi, không cần. Miễn cưỡng chẳng được gì cả. Về đi!.
- Anh tin em mà.- Vừa nói cậu vừa cằm tay nó.
- Bây giờ tôi nói anh về đi!. Cút đi!. Đm, xem như tôi tin lầm người đi. Cút đi!. Biến khỏi mắt tôi đi- Cô hất tay cậu đi.
- Anh nói là anh tin em rồi mà!. – Jun bắt đầu cáu.
- Đi đi, hay muốn tôi đánh anh vỡ lò?. Đi đi… Anh không tin tôi thì thôi, không cần đâu. Chắc tôi chết anh cũng chẳng quan tâm đầu nhỉ?.
- Em nói gì thế?.
- Anh đi đi… Đi đi… Biến đi…
- Được, anh sẽ đi. Không phải là anh không tin em, nhưng chuyện này quá hoang đường, anh muốn tin cũng không được. Giờ, em muốn thế nào tuỳ em. Anh đi đây!.
- …
Chẳng có chứng cứ, làm cái đm gì mình phải tin cô ấy chứ!.
Rồi cậu chạy ra, đóng sầm cửa lại. Mặc kệ cô ở trong đấy 1 mình.
Cô không ngờ người mình yêu, người mình tin tưởng lại như thế. Cô thầm hỏi mình.
Có phải trước giờ toàn mình yêu anh ấy không?. Trước giờ anh ấy chẳng hề yêu mình đúng không?.
Một hồi sau, cô bật cười điên dại. Người dọn phòng đứng trước cửa nghe tiếng cười đấy cũng chẳng dám gõ cửa đem thức ăn sáng vào. Tiếng cười đó… điên? Vui? Hay quá thê lương? Nên anh chàng đó không dám vào?.
-o0o-
Jun bực mình bước ra khỏi khách sạn đó. Tiện tay quơ đón 1 chiếc taxi rồi bước lên ngồi về nhà. Trên xe cậu vẫn chưa hết bực mình.
Làm cái đm gì cô ấy phải như thế chứ?. Thần chết gì chứ!. Cô ấy chắc sợ mình lăng nhăng nên mới thế đây mà. Hừ, đúng là con gái đứa nào cũng như đứa đó. Khác biệt? Khác biệt ***** gì cơ chứ!. Bực mình thật!.
-o0o-
Ông Chan bước chân vào khách sạn thì thấy Jun chạy ra với bộ mặt đỏ hoe như muốn giết người. Liền chạy vào chỗ của Yun thì thấy anh chàng phục vụ đứng trước cửa, trên tay là khây thức ăn. Đang phân vân việc nên vào hay không. Ông ấy thấy thế bỗng dưng đâm ra nghi ngờ.
Chuyện gì thế nhờ? Thằng Jun vừa mới chạy ra, còn thằng này thì đứng lấp ló ở đây. Đm phải lại gần xem chuyện gì mới được.
Ông ấy theo suy nghĩ của mình mà bước thật nhanh lên anh chàng phục vụ, hỏi:
- Này này, sao không mang vào cho người ta ăn sáng, mà lại đứng đây rình rập thế hử?.
- Cô ấy… đang có vấn đề…
- Cô nào?.
- Cô gái trong phòng này ạ...
- Đâu? Thấy gì đâu?.
- Anh nghe kĩ đi ạ. Cô ấy đang cười đấy .
Ông Chan dảnh lỗ tai lên nghe. Đúng là Yun đang cười, cười trong tiếng nấc. Hoảng sợ quá ông ấy liền đẩy mạnh cửa vào.
Ông Chan đẩy cửa vào. Người chết đứng. Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn đáng sợ so với những gì ông ấy nghĩ: Yun không cười bình thường, Yun không vui vẻ, háo hức. Cô ngồi trên giường, cô càu cấu lấy tấm drap chẳng tiếc thương. Miệng cứ nở nụ cười thê lương và điên dại.
***
Ông ấy sợ sệt chạy lại bên Yun, đỡ cô đứng dậy rồi hỏi:
- Chuyện gì với mày thế?.
Yun nhìn ông Chan, chẳng nói gì. Nước mắt cứ chảy ra kèm theo tiếng nấc. Mắt cô đỏ mộng lên, điều này chứng tỏ cô đã khóc từ rất lâu. Giờ, cô đang tự định nghĩ từ “tin tưởng” và “phản bội” trong mình. Liệu có phải thế giới này đã –hoàn toàn- phải bội cô rồi không?. Cô không biết, điều duy nhất lúc này cô biết là Jun đã không tin cô. Anh không tin vào những lời cô nói. Chẳng phải cô từng nói với anh: “Tình yêu phải có sự tin tưởng, và cảm thông cho nhau mới làm nên 1 tình yêu vĩnh cữu” hay sao?. Thế tại sao anh không tin những lời cô nói thế?.
Cô lại lặng lẽ khóc.
***
Ông Chan nghĩ mình không nên hỏi thêm nữa. Nếu hỏi thêm nữa, có lẽ cô sẽ lại càng đau đớn thêm.
Ông ấy đành lắc đầu mà dùng 2 tay bế xốc cô lên. Cứ để cô rút vào người vào người mình khóc như 1 đứa bé.
***
Mọi người bên ngoài đều tò mò về chuyện gì đang xảy ra. Cũng kéo nhau đến xem. Có người bảo:
- Hình như cặp này cãi nhau thì phải?.
Cũng có người nói:
- Anh chàng đòi chia tay, cô nàng không chịu nên đâm ra thế để níu kéo anh ta.
Hay:
- Cô nàng này xinh thế mà lại bị bệnh điên.
Họ cứ nói, cứ nói thế. Nhưng họ đâu biết, cảm giác của 1 người đang ở bên bờ cõi chết. Vịn lấy 1 tí hi vọng với người mình yêu, rồi hi vọng đó tiêu tan… cảm giác thế nào?. Họ đâu biết, họ cũng không cảm nhận thấy đâu. Vì thâm tâm họ, chưa từng nếm trải. Người chết, kẻ sống. Những linh hồn giao quyến nhau, nhưng họ chẳng thế nào biết. Vì họ, chưa chết.
-o0o-
Jun về đến nhà. Đóng sầm ngay cửa phòng, nhảy lên giường mà thẩy hết đồ đạc dưới đất.
"Cô ấy đúng là bị hoang tưởng mà. Trên đời này không bao giờ có thần chết cả. Làm gì có!".
Cậu đang thực sự tức tối. Đâu phải là cậu không tin cô ấy, mà chuyện này thực sự… thực sự quá hoang đường đến không thể nào tin được.
Cậu đặt tay lên trán mình mà suy ngẫm lại những chuyện vừa rồi mình làm.
"Mình có làm quá không ta?. Ít nhiều gì mình cũng nên ở đó nghe 1 tí rồi nhẹ nhàng nói cô ấy này kia chứ".
"À, không không, mình làm thế cũng đúng. Mà lúc đó sao hình như mình quên cái gì ý nhờ?. Sao mình không nhìn thẳng vào mắt cô ấy mà hỏi?. Hay… là mình đã tin cô ấy nói thật nên chẳng nhìn?".
"Nô nô, không thể nào. Làm gì có chuyện đó. Chuyện gì mình cũng có thể tin, nhưng chuyện thần thánh này thì đập chết mình cũng chẳng tin. Trừ khi có thần chết hiện ra trước mặt mình mới tin ".
***
Jun không nghĩ rằng mình sai. Ừhm, thì cậu không sai. Vì bất cứ ai trong trường hợp của cậu cũng thế. Không thể nào tin vào chuyện này. Chuyện mà thế giới này không chấp nhận được. Song, cậu lại bắt đầu bức rức vì chuyện vừa rồi mình làm. Có lẽ cậu làm thế quá đáng thật…
"Không biết cô ấy bây giờ như thế nào nhỉ?".
Nghĩ tới đây, cậu cảm thấy lo lắng. Không muốn suy nghĩ nữa, cậu đứng dậy. Đi đến bàn lấy điện thoại ra rồi vào danh bạn rà số cô. Rồi cứ phó mạc cho trời. Để khi cô bắt máy thì tuỳ cơ ứng biến.
Đầu dây bên kia bắt máy, là giọng của 1 thằng con trai:
- Alô, mày là Jun đúng không?.
- À… ừ ừ. Ai đấy?.
- Đm, tao Chan đây. Đm mày…
- Gì đấy, Chan à?. Sao mày lại nghe máy Yun?.
- Đcm mày, mày làm chuyện gì rồi lại hỏi tao à?.
- Tao? Làm gì đâu?.
- Đm sao con Yun nó thế nào?. Hả?.
- Cái gì?. Ra cái gì? – Cậu hốt hoảng.
- Mày đã làm gì nó ra nông nổi này hả?. Đm thằng chó .
- Chuyện gì xảy ra? Hả?.
- Mày làm rồi lại hỏi sao hả?. Tao ân hận khi giao em tao cho mày quá!.
- Đcm, mày nói rõ xem. Yun bị gì!.
- Mày lại đây đi rồi biết!.
- Alô… alô…
Ông Chan cúp máy cái cụp.
Jun bắt đầu thấy lo sợ. Yun bệnh tim nặng, không biết có chuyện gì không?. Những lời vừa rồi ông Chan nói quá mơ hồ. Cậu hiểu được 8-9 phần thôi. Còn chuyện gì đang xảy ra với cô thì cậu chẳng thế nào hiểu được.
Không muốn đoán già đoán non nữa. Cậu cằm ngay áo khoác, khoác lên người rồi đâm thẳng ra ngoài.
***
Thấy cậu chủ mình chạy như thế, osin cũng nháo nháo lên. Làm kinh động đến bố mẹ cậu (Dạo này bố mẹ Jun ở nhà canh chừng con). Vừa bước ra tới cửa, cậu đã bị chặn lại:
- Con đi đâu thế?.
- Đi đâu mặc xác con.
- Mày ăn nói với bố mẹ thế à?. Nói mau!. Đi đâu…
- Đi chơi!.
- Ở nhà, không đi đâu hết.
- Hờ, quan tâm con từ lúc nào thế!.
- Hừ, mày đi thâu đêm. Sáng nay mới về mà lại đòi đi nữa à?.
- Thôi ba mẹ đừng vờ nữa. Ba mẹ quan tâm cái ***** gì con?. Để con đi đi.
- Mày… ăn nói với ba mẹ mày thế à?. – Ba nó tức giận.
- Để con đi!.
- Được thôi, mày sẽ được đi. Nếu như mày qua khỏi cái xác của tao.
Dứt lời, ba nó đưa tay lên búng 1 cái tách. Chỉ sau vài giây, 1 hàng ngũ vệ sĩ đã bước ra. Họ mặc đồ vest đen, đội nó đen, kính đen, tai nghe đầy người. Ai nấy đều thân hình to khoẻ. Nhìn cũng đã ngán, nói chi đến chuyện đánh nhau để được ra ngoài.
Jun nuốt nước bọt. Vừa ngán lại vừa khinh.
"Không ngờ lão già này lại chơi trò này với mình!".
***
Ba Jun thấy con trai mình thế, biết chắc mình thắng cuộc. Hạ giọng xuống đắc trí:
- Thế nào?. Ở nhà hay đi…
- Không ngờ ba lại chơi đểu thế!.
- Không những thế đâu.
Ông cười nham hiểm, rồi lại búng tay tách 1 lần nữa.
Hàng vệ sĩ đứng chắn cửa từ từ tách ra làm hai. Sau đó, là 1 bóng người con gái quen quen tiến đến. Cậu quan sát từ xa, tự hỏi.
"Phải con nhỏ đó không ta?".
Không sai vào đâu nữa, đó là Uke. Bây giờ thì cậu hiểu âm mưu của bố cậu rồi. Ông ta muốn giữ cậu lại, để tạo điều kiện cho Uke đây mà.
"Mình không cho ông ta toại nguyện đâu".
Rồi như 1 ý nghĩ lớn được loé sáng. Cậu cười nham hiểm, nói với bố mình:
- Con hiểu ý ba rồi!.
- Mày hiểu rồi à?. Khôn hồn thì đi chơi với nó đi!.
- Dở hơi thật. Đi thì đi, sợ ***** gì!.
-o0o-
Uke ngồi trên xe với Jun, lòng chẳng háo hức tí nào!. Hiện giờ, trong người cô chỉ có cảm giác khó chịu. Thằng con trai ngồi kế bên cô cứ làm bộ mặt hậm hì, như âm binh từ địa ngục lên ý.
"Thằng ranh con này!. Không thích còn nhận lời. Định chơi mình đây mà!".
- Này!.
Uke lên tiếng, phá vỡ bầu không khí khó chịu.
- Gì? – Jun đáp trả.
- Chuyện hồi hôm tôi nói với anh, anh đã suy nghĩ chưa?.
- Rồi!.
- Câu trả lời?.
- Ok, đồng ý. Ít nhiều gì tôi cũng yên ổn trong thời gian này.
- Anh không ngốc như tôi tưởng.
- Thế cô cho rằng tôi ngốc chắc?. – Cậu khó chịu vì lời nhận xét vửa rồi.
- À thôi, không có gì. Mà đã giả thì phải giả cho giống đấy nhé!.
- Giống là giống thế nào?.
- Như anh yêu bạn gái anh ý!.
- Ôm, hôn, nắm tay này kia ý à?.
- Ok, chính là thế!.
- Không ngờ cô mặt dày thế!.
- Mặt tôi đủ dày để bảo anh làm điều đó thôi!.
- À ừhm, cô được lắm!. Cô thắng đấy!.
- Chuyện đó là tất nhiên!.
Nhận được câu trả lời kia, Uke cảm thấy hơi mừng. Cô nàng còn sợ Jun sẽ không nhận lời nữa chứ!. Nhưng giờ thì không sao rồi, Jun đã nhận lời. Như thế thì mọi kế hoạch của cô sẽ diễn ra trôi chảy, chẳng có vướng bận gì.
Cô thầm cười trong bụng.
-o0o-
"Giờ này không biết Yun thế nào rồi nhỉ?. Mình muốn chạy lại bên cô ấy ngay. Nhưng đm, ông già đểu. Kêu cả vệ sĩ đi theo dõi mình. Đm, trước giờ có quan tâm mình đâu, giờ lại quan tâm thế!. Muốn trốn ở đây cũng khó thật!".
-o0o-
Nửa tiếng đã trôi qua, ông Chan vẫn ngồi trên sofa ở phòng khách. Ông ấy ấm ức vô cùng. Hoá ra thằng bạn mình lại đểu cáng như thế. Chan đã cố tình nói mơ hồ như thế để thử lòng hắn ta, cứ đinh ninh là hắn sẽ tới. Ai ngờ, sự thật lại khác với những gì mình tưởng nhiều.
"Đúng là thuốc đắng giả tật, sự thật mất lòng mà!. Xem như mình chơi nhầm bạn vậy!".
Ông Chan thầm nghĩ.
-o0o-
Yun trên phòng, cô đã nín khóc khá lâu.
Ông Chan cũng khá tâm lý, biết em mình bị thế nên cũng tránh mặt đi. Muốn an ủi nhưng lại sợ động đến nỗi đau, thế đành thôi.
***
Đã nửa tiếng trôi qua, cô vẫn nằm trên giường. Khuôn mặt đọng vài giọt nước mắt khô, đôi mắt khô hốc, không hồn. Chúng đờ dẫn như thể thân xác của chủ nhân chúng đã chết đi.
Yun biết, mọi chuyện chấm dứt rồi. Tuy Jun không nói, nhưng cô biết, chuyện đã chấm dứt. Chấm dứt theo cách suy nghĩ riêng của cô. Trong tình yêu, không tin tưởng nhau tức là đã hết yêu nhau. Đó chính là câu trả lời.
Vài giọt nước mắt lại lặng lẽ rơi.
Vẫn cảnh vật trắng xoá đó, trắng đến kì lạ. Mọi thư như chìm vào 1 nỗi nhớ và nỗi thất vọng tràn trề: cô gái váy trắng, drap giường trắng, phòng trắng, đầu sọ trắng vung vãi khắp nơi. Trái ngược với những cảnh vật trước kia: vật kì cũng đen. Bây giờ mới biết, con người khi đã mất đi hi vọng, mọi vật đều rũ rượi và trắng muốt.
***
Lâu rồi, lâu rồi, có người bảo: tin tưởng làm nên tình yêu. Liệu tình yêu còn khi tin tưởng đã bị bào mòn dần. Liệu rồi tình yêu có được tinh khiết và sặc sỡ màu sắc không?.
Có vài điều, hỏi ra nhưng lại không có câu trả lời. Và chỉ có 1 cách để tìm ra câu trả lời: đó là yêu. Tình yêu đau khổ…