Hồn Lang Trở Về Âm Giới (4)
https://encrypted-tbn2.gstatic.com/i...HNoX6prWHOHq-g
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (4)
“Lặng lẽ hồn ma nhìn vợ
và thổn thức”
Ôm một khối tình tan thui thủi
Thêm cảnh đời bóng tối phủ vây
Lạnh tàn quấn xám áng mây
Khung trời ảm đạm, đó đây vật vờ!
Anh lặng lẽ bên bờ hiu quạnh
Cả nỗi niềm canh cánh sầu đau
Vườn xuân thơ mộng ngày nào
Bây giờ khép cửa, gió gào nhớ hoa
Rồi tất cả hoá ra dĩ vãng
Điệp khúc vàng ngày tháng yêu đương
Đọng thành chuỗi ánh sương buồn
Phơi trên lá cỏ, tím đường chiều thu
Tim giá lạnh thả hồ băng tuyết
Tấc lòng trao tha thiết hôm nao
Ửng lên một ánh lệ trào
Rơi nhanh vài giọt, tan vào hư không!
Từ dạo đó trên dòng sông chảy
Thuyền xuôi chèo, bỏ lại không gian
Phôi phai tìm nẻo thênh thang
Khép trang nhật ký phũ phàng chiều qua
Thắm thoát trôi, trăng tà nhạt ánh
Góc hiên mờ cuốn cánh tình yêu
Đêm thanh đàn khảy bao nhiêu
Nay niêm phong kín tiếng diều lộng bay…
Chợt buổi sáng, nhìn ai ghé chợ
Em đây rồi! Một thuở đan, mơ
Năm kia gió giật bất ngờ
Giờ sao cảm thấy ngẩn ngơ mắt hồn!
10/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (5)
https://encrypted-tbn3.gstatic.com/i...OZ2H3pFVfp14i3
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (5)
“Hồn ma vẫn lặng lẽ buồn
nhìn vợ và thổn thức”
Mình ơi!
Thế rồi! Cây đa cũ, bến đò xưa
Thuyền trở lại giữa mùa trăng ửng sáng
Sau chuỗi dài bên đồi chìm khuất dạng
Nay chuyển mình toả rạng cõi mênh mông!
Ba năm trường ngả rẽ một dòng sông
Phút tao ngộ nơi lòng xanh biển cả
Ngày lìa xa, mang cánh hồn của gió
Giờ chiều buồn vò võ giọt thu sương
Anh nép mình, cuốn bóng cạnh bên đường
Thôi vọng tưởng, vấn vương niềm viễn xứ
Tìm phôi phai bao niềm thương, nỗi nhớ
Vào những chiều cuối phố, bước chân đơn
Có đôi lúc thấy trống vắng, héo hon
Từ sâu thẳm, nỉ non lời nghẹn tủi
Mới hôm nào hồn xuân bay phất phới
Nay trăng tàn, thui thủi giữa màn đen!…
Gặp lại nhau, khơi dậy nhịp con tim
Từng theo thắt rụng chìm trong biển chết
Ba trăm sáu mươi ngày ôm giá rét
Em! Lửa hồng tan hết khối sầu băng
Trả chuỗi dài thao thức với bâng khuâng
Về dĩ vãng một lần rồi khép kín
Để không còn luyến lưu hay bịn rịn
Mộng giang hồ vướng dính cánh chim bay
Kể từ đây xoè duỗi thẳng bàn tay
Đan cùng thắm, bước dài qua lối mộng
Dưới khung trời nắng vàng ưng ửng nóng
Dắt dìu nhau tìm bóng của cây xanh!...
11/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (6)
https://encrypted-tbn2.gstatic.com/i...Kv2Jemk_qRJCMv
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (6)
“Hồn ma vẫn thổn thức”
Anh ngồi xuống bên em, vuốt tóc em
Mái tóc nhung mịn mềm thời xuân thắm
Đã từng làm ngất ngây nơi thanh vắng
Lúc vai kề lẳng lặng nhịp yêu đương!
Giờ nhung đó đã phủ trắng màn sương
Sương sắc bạc, ủ buồn thêm điểm bạc
Em yên lặng, đôi dòng châu khoé mắt
Nhỏ sầu dài khuôn mặt héo chiều thu
Bàn tay anh, ảo ảnh của phù du
Đưa vuốt tóc mong ru em vào mộng
Cho quên đi nỗi lòng đơn chiếc bóng
Kể từ nay em sống ở trần gian
Nhưng tóc em chẳng đụng được tay anh
Bởi cái ánh vầng trăng trên diệu vợi
Đầy ửng sáng mà vói hoài không tới
Để tim tình nhức nhói giữa đêm đen!
Em có hay anh ngồi sát bên em
Một hồn ma đang chìm trong đau khổ
Vì ra đi bỏ thâm tình vạn thuở
Chuỗi thời gian thương nhớ nhuộm đìu hiu
Đã hết rồi năm tháng của ngàn yêu
Tình phu phụ thật nhiều bao lưu luyến
Lúc ấm trời, khi mưa dầm mãi quyện
Hai mảnh hồn vượt biển đến bến mơ
Mình thương ơi! Trăng đã rụng sau bờ
Anh ôm nghẹn, em thẫn thờ bên xác
Đèn duyên ta giờ đây dầu cạn tắt
Dãy chiều tà héo hắt kể từ nay!
12/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (7)
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (7)
“Sau khi thổn thức với vợ, hồn
ma thổn thức với hai con”
Hai con có thấy cha không?
Bóng hồn ảo ảnh bên dòng sông thương
Nghẹn đau, buồn bã, đoạn trường
Từng dòng ma lệ, nhỏ vương thâm tình!
Từ nay biến mất ảnh hình
Trăng vàng đỉnh núi, chuyển mình đẩy đêm
Trải ra vầng sáng êm đềm
Soi đường con trẻ, đi tìm bến mơ
Còn ai bắt bóng làm thơ
Rồi kêu trẻ lại lặng chờ đọc nghe
Thả cơn gió nhẹ canh khuya
Ru tình khoảnh khắc, tìm về hồn thanh…
Ngày nào hai mái đầu xanh
Bên cha với mẹ, nhánh cành trổ bông
Biết bao ấm áp cõi lòng
Ủi an cảnh sống gió giông phũ phàng!...
Hai con khôn lớn rỡ ràng
Vui lòng cha mẹ, họ hàng đó đây
Công lao nuôi dưỡng năm dài
Được bù xứng đáng, đủ đầy tặng cha
Bây giờ cha khuất nẻo xa
Không còn ở lại để mà với con
Đêm thanh ngắm ảnh trăng tròn
Nhớ thương kỷ niệm sớm hôm thuở nào
Hai con! Ôi! giọt máu đào!
Ngàn năm vĩnh biệt, lệ trào khoé mi
Rụng rồi một mảnh trăng thề
Nỗi niềm đau đáu, lần về âm gian!...
13/7/2016
Nguyễn Thành Sáng