hay wá....giỀn mất rùi :-s
tg ơi post chap mới ih nà >"<...... thèm quá :((
hic............................................... .....
Printable View
hay wá....giỀn mất rùi :-s
tg ơi post chap mới ih nà >"<...... thèm quá :((
hic............................................... .....
Chap mỚj jh Phươg ơjjj........!
mặc dù đang tjheo dõi chy nì nhưng m thấy nó phi lý quá. Trân Trân ở với bà Dương Lan mà chẳng nhẽ chưa từng 1 lần nghe đến ng nhà nhắc tên Dương Trần sao bạn thủ nghĩ nếu bạn dc ở nahf ai như vậy mà tên ng cháu <quý tôn>ng ta bạn cũng ko cần bít mà ng bà này cũng khác ng nhỉ thg mún kết hợp 2 ng thì bà ấy sẽ kể nhìu cho Trân Trân nghe về cháu m chứ để lấy cảm tình đằng này thì đến tên cháu mình cũng ko nói chứ đừng nói j chy khác
dài vậy ai đọc nổi trời ...^^
Ờ, mình cũng thấy thế, nhưng tác giả viết sao mình post vậy, ai mờ dám thay đổi tình tiết:phu:
- Thưa bác sĩ, bệnh trạng của bà tôi ở phòng số hai thế nào rồi ạ ?_Trân Trân lên thẳng phòng trực để hỏi.
- Cô hỏi bà Dương Lan chứ gì ?
Vị bác sĩ có vẻ trầm tư:
- Hiện giờ bà ấy ổn rrồi, có điều bệnh của bà không thể nói trước được. Điều cần phải làm là cố gắng tránh đừng để bà phải lo lắng, suy nghĩ nhiều, đừng để bà phải không vui, hạn chế đến mức tối thiểu sứ xúc động bản thân.
Đã rối bời lại càng rối bời hơn khi nghe câu trả lời của bác sĩ.
Cô chưa biết mình phải làm gì, nhưng chắc chắn một điều, cô không thể để mình phải lần thứ hai nghe những câu đại loại như: “Cứu nhơn, nhơn trả oán” mà trước đây đã nghe một lầm.
Trân Trân về tới nhà cũng khá trưa. Chiếc xích lô dừng lại trước cổng biệt thự vừa lúc từ bên trong một chiếc ô tô bóng loáng phóng ra.
Chiếc xe và cả người ngồi trong xe có vẻ gì đó quen quen, song trong nhất thời, Trân Trân không nhớ ra được.
Vẫn là chị bếp đón cô ở cổng:
- Tiếc thật !_ Chị bếp kêu lên._ Phải chi cô về sớm một chút là đã gặp rồi.
- Gặp ai cơ ?_ Trân Trân ngơ ngác.
- Thì cậu chủ đó ! Cậu chủ mới về, lấy thêm một số vật dụng và súp cho bà.
“ Ra đó là đức ông chồng của cô đấy ư ?”
Trân Trân mím môi như nhủ thầm. Và phải, chị bếp đã nói đúng. Cô rất tiếc khi không được diện kiến anh ta.
- Cô không ở lại bệnh viện với bà sao ?_ Chị bếp hỏi tiếp.
- Bà ngủ ! Bà bảo em về tắm rửa cho khoẻ rồi hãy vào.
Trân Trân xua tay một cách gượng gạo. Cô không thể cho chị bếp biết là bà Dương Lan đang giận cô.
- Ừm ! Tội nghiệp cho bà thật. _ Chị bếp thở dài._ Bà lúc nào cũng nghĩ và lo cho mọi người. Tôi chỉ còn biết cầu trời cho bà tai qua nạn khỏi mà thôi.
Trân Trân cụp mi, thẩn thờ:
- Em cũng như chị, chị ạ !
o0o
Từ hành lang bệnh viện, Trân Trân chạy bổ ra ngoài cổng, miệng không ngớt lẩm bẩm, trong lúc mặt cô tái xanh, tái xám:
- Tại sao ? Tại sao lại có thể trớ trêu như thế được chứ ?
Có mà nằm mơ Trân Trân cũng không thể nào ngờ được, người cháu nội mà bà Dương Lan quý yêu, người mà bà cương quyết buộc cô phải nhận làm chồng chả ai khác chính là Dương Trần.
Lúc nãy, sau khi tan học, Trân Trân đến thẳng bệnh viện để thăm bà.
Cô vào đến, vừa lúc bà Dương Lan đang trò chuyện với một gã đàn ông nào đó.
Trân Trân đoán già đoán non:”Hẳn người này là cháu nội của bà rôi.”
Một chút tò mò khiến Trân Trân quyết định thay vì gõ cửa thì cô sẽ áp tai vào lắng nghe.
- Có phải con muốn bà tức chết, con mới hài lòng sao hả ? Bà chỉ vì hạnh phúc của con. Con bé đó về sắc diện thì chẳng chê vào đâu được, còn tính tình lại rất tốt. Nội tin rằng, khi con gặp rồi, con sẽ thấy nội không thêm bớt chút nào đâu.
“ Thì ra anh ta cũng như cô, đang cố… từ chối cuộc hôn nhân!”
Trân Trân cảm thấy buồn buồn, một nỗi buồn mà không lý giải được, nhưng như thế cũng tốt. Thật lòng đến giờ phút này cô vẫn chưa nghĩ tới là sẽ phải chấp nhận cuộc hôn nhân đầy sự trái khoáy này.
- Nội ơi ! Hãy cho con nghĩ lại có được không ?
- Nghĩ lại à ? Con định nghĩ đến chừng nào đây ? Một ngày, hai ngày hay một tuần, một tháng, thậm chí một năm, hai năm. Con à ! Con còn định gạt bà lão này đến bao giờ nữa hả ?
- Con không gạt nội, con nói thật lòng mà, con chỉ muốn xin nội thêm chút thời gian.
- Nhưng liệu nội có thời gian để mà đợi con không ?
Bà Dương Lan hỏi vặn:
- Còn nữa, khi con đã có thời gian để mà suy nghĩ lại, đến lúc đó, con nói “không” thì nội phải tính làm sao ? nội nhất định rồi, con phải kết hôn với con bé đó. Mọi việc là chuyện đã rồi. Trong đời nội, nội chỉ có duy nhất đứa cháu dâu ấy. Chiếc vòng gia bảo nội cũng đã trao đi rồi, nội sẽ không vì lý do gì mà thu hồi lại đâu.
- Chiếc vòng ? Có phải nội muốn nói đến chiếc vòng ngọc đỏ vân hồng mà ngày xưa nội đã cho mẹ con không ?
- Ừm ! Chính là chiếc vòng ấy.
- Như vậy, cô gái à nội đang đề cập tới, chả lẽ… chả lẽ lại là Trân Trân, Hoàng Trân Trân ?
- Ủa ? Sao con biết tên con bé ? Nè !
Bà Dương Lan chợt nhướng cao mày:
- Đừng nói với nội là con và con bé ấy quen nhau từ trước rồi nha Dương Trần ?
“Dương Trần ?”
Hai tiếng Dương Trần bật thốt từ miệng bà Dương Lan khiến Trân Trân chới với, quên mất là cánh cửa chỉ khép hờ, cô giơ tay vịn vào cửa, cánh cửa bật mạnh, gây nên tiếng động khá lớn, khiến bà Dương Lan ngẩng lên và Dương Trần thì quay phắt lại.
- Đúng là anh ta ! Không thể nào nhầm lẫn được.
Trân Trân lẩm bẩm đôi môi trong khi mắt cô mở to hết cỡ và không chờ cho người trong phòng kịp lên tiếng, cô quay phắt người, ba chân bốn cẳng, chạy đi với suy nghĩ duy nhất là làm sao không phải đối diện với bà cháu họ, ít nhất là trong lúc này.
Ra tới đường, không thể để mọi người chú ý, Trân Trân đã đi chậm lại, những bước chân không định hướng đưa cô càng lúc càng xa bệnh viện, cho đến khi cô sực nhớ ra thì trời đã tối hẳn. Trân Trân đành đón xe quay về.
Đứng trước cổng, Trân Trân chần chừ mãi, chẳng biết có nên vào hay không.
Thật ra sau khi biết được người cháu của bà Dương Lan là Dương Trần, thì sau phút bàng hoàng Trân Trân đã nghe lòng có đôi chút bớt nặng nề hơn. Dẫu sao Dương Trần cũng không là kẻ tệ, nếu rơi vào thế chẳng đặng đừng thì việc thuận theo lời yêu cầu của bà Dương Lan chưa hẳn là bất hạnh.
Hơ...tjp' tjp' >.<.....
Trân Trân đoán không sai. Ra mở cổng cho cô, lần này không phải là chị bếp như thường khi.
Chính Dương Trần đã làm việc đó.
- Trân Trân ! Chúng ta có thể ngồi lại để nói rõ vấn đề hơn không ?
Trân Trân cắn môi, gạt phăng:
- Tôi nghĩ tôi chẳng có ý gì để phải nói cả.
- Trân Trân không có nhưng tôi có._ Dương Trần hậm hự.
- Vậy thì ông cứ tự nói một mình đi, tôi không nghe. _ Trân Trân phịu môi, bửa ngang.
- Em đừng có như vậy mà, được không Trân ? _ Dương Trần chợt kêu lên._ Trong chuyện này anh cũng như em thôi, đều bất ngờ cả.
Trân Trân khó chịu:
- Ai là em của ông chứ ?
Dương Trần thản nhiên:
- Em chớ nên trẻ con thế. Cách xưng hô thế nào cũng chẳng quan trọng đâu. Điều quan trọng là làm sao đểc ó thể trả lời với bà mà không làm bà buồn giận đến nỗi sinh bệnh kia. Hơn nữa, theo như lời nội, nội đã nhận em làn cháu nuối của bà, không gì với nhau thì chúng ta cũng là anh em một nhà.
Trân Trân bướng bỉnh:
- Tôi chỉ nhận làm cháu của bà thôi chứ tôi đâu có nhận anh em với ai đâu.
Dương Trần so vai:
- Nhận hay không thì sự thực cũng là thế… Nhưng thôi, chuyện ấy ta tạm gác sang một bên đi, trước mắt ta hãy lo chuyện của nội đã.
- Nội là nội của ông chứ có phải nội của tôi đâu.
Dương Trần gằn giọng:
- Thế em có thương nội không ? Nhỡ nội có bề gì em có thể thản nhiên được không ?
- Ờ thì …_ Trân Trân nhíu mày ấp úng.
- Em không trả lời được chứ gì ? Nếu không trả lời được thì không nên bướng bỉnh nữa, hãy nghe anh nói một lần có được không ?
Trân Trân phủi tay:
- Chẳng việc gì tôi phải nghe ông cả.
- Kể cả việc liên quan đến bà ?_ Dương Trần lừ đừ.
- Ừm đó ! _ Trân Trân hếch mặt một cách không cố ý.
- Em chắc thế ?
Dứt một chiếc lá, vò nát trong tay, Trân Trân trả lời:
- Chắc !
- Em cũng đã suy nghĩ kĩ ?
- Rất kĩ !
- Được !
Dường như đã hết sức chịu đựng, Dương Trần đứng phắt dậy, mặt anh đanh lại:
- Em đã khẳng định như thế thì tôi không còn gì để nói với em nữa cả. Tốt nhất em nên đến bệnh viện mà gửi trả lại bà chiếc vòng. Trả vòng rôi xem như tôi và em chẳng còn gì để phải vướng bận nhau cả.
- Bộ ông tưởng tôi thích vướng bận với ông lắm sao ?
Bị nạt, Trân Trân xìu xuống như quả bóng bị xì hơi. Bằng giọng xuôi xị cô nói tiếp:
- Ông chỉ trách người khác thôi hà ! Ông thử nghĩ đi, hiện tại tôi phải làm sao ? Chẳng lẽ tôi đồng ý kết hôn trong khi cả hai người trong cuộc, tôi và ông đều không hề có tình yêu ?
- Ai bảo với em là không có ?
Tia nhìn của Dương Trần có phần dịu đi, anh buột miệng:
- Có đấy !
- Khổ quá ! _ Trân Trân nhăn nhó._ Giây phút này mà ông còn đùa được !
- Anh không đùa đâu !
Dương Trần nặng giọng:
- Là anh nói thật, rất thật !
Trân Trân hơi nhíu mày:
- Tôi vẫn chưa hiểu…
- Nếu bây giờ anh bảo rằng anh có yêu em, em nghĩ sao ?
- Ông yêu tôi à ? _ Trân Trân lắc đầu nguầy nguậy._ Không thể nào đâu ! chắc chắn ông vì cơn bệnh của bà.
- Không đúng !
Dương Trần hơi chồm người về phía Trân Trân, mắt anh nhìn chằm chằm vào cô:
- Anh vì bà lúc bà bệnh, còn anh vì e thì đã lâu lắm rồi, từ lúc gặp em trong buổi tiệc sinh nhật ở nhà Gia Nguyên.
Sững sờ vì cách nói thẳng thừng của Dương Trần, Trân Trân tránh né:
- Nhưng tôi có thể dựa vào đâu để mà tin ông đây ?
- Em cứ cho anh thời gian, anh sẽ chứng minh điều đó. Hiện tại anh chỉ xin em một yêu cầu.
Trân Trân cắn môi chờ đợi:
- Ông nói đi.
- Trước mắt chúng ta cứ làm theo ý bà. Đợi bà bình phục lại, chừng đó… tuỳ em quyết định. Trân Trân ! Xem như tôi xin em .
Dương Trần thấp giọng nói tiếp khi thấy Trân Trân có vẻ chần chừ:
- Một lần này thôi. Không vì tôi thì em cũng nên vì bà, vì những gì mà bà đã dành cho em từ đấy đến nay.
- Thôi được !
Trân Trân quay mặt tránh ánh mắt của Dương Trần, rồi đáp nhỏ:
- Xem như là vì bà vậy, nhưng sau này thế nào thì tôi không dám hứa đâu nhé.
oá.....đỢi miẾt mỚi cÓ chÁp mỚi mÀ poSt xíU Àh :-s......
P ơi P àh...giẾt tUi đi pÀ...tUI mẮc bỆnh giỀn tr.... h0k đỌc đc lÀ rỦa pÀ Ák :))