-
Chapter 50 : Part 2 Feelings
Chuyến bay LonDon- Seoul bị delay do thời tiết xấu. Vì vậy nên mãi đến hơn 10h tối Sunny mới có thể xuống máy bay
Lúc sáng Dan vừa đến Paris công tác, đến trưa Sunny đã lừa ông quản gia, chạy đến sân bay đặt vé
- Seoul. Here I am
Giọng nói của Sunny văng vẳng khắp khỏang sân bay đang giờ thưa thớt người qua lại. Ai nấy đều quay lại nhìn cô
Khẽ cúi đầu, cô kéo cái valy bước nhanh về phía trước
Ji Hoo chầm chậm bước đi
Con phố về đêm mở ào dưới ánh đèn. Những cơn gió lùa qua khiến đêm trở nên lạnh buốt
Đã rất lâu rồi anh không thả bộ trên đường phố Seoul, dưới những ngọn đèn đường vàng vọt và những viên đá lát đường cũ kỹ như thế này
Từ ngày Hana ra đi, Ji Hoo đã không quay trở về Hàn Quốc nữa
Ngước mắt lên, Ji Hoo nhìn bầu trời đầy sao phía trên đầu
Giống như những đêm anh ngồi cạnh Hana giữa khỏang đất rống
Dường như đã rất xa vời
- Lâu quá rồi đấy Hana. Đến mức…anh bắt đầu thực sự tin rằng em đã ra đi
Sunny bước đi dọc theo con phố cũ kỹ, mắt hết nhìn tờ giấy trên tay lại ngước lên tìm số nhà
- Số 1…số 2…Sao tìm hòai không thấy vậy nè?
Dừng lại, Sunny dậm châm tức tối vì mãi không tìm được ngôi nhà mà mình đã đặt sẵn
Bỗng nhiên
Một bóng người lướt qua
Bàn tay Sunny nhói lên…rồi nhẹ hẫng
Vài giây sau…cô bắt đầu hiểu được chuyện gì đang xảy ra
- Cướp…cướp
Cô hét lên rồi co chân chạy theo
Tiếng hét lanh lảnh vang vọng khắp cả con phố về khuya vắng vẻ
Cái bóng lướt qua rất nhanh. Nhưng đủ để khiến Ji Hoo sững lại
Gương mặt đó…
Đôi mắt màu xanh biếc
Cả mái tóc nâu đỏ bay tung trong gió
- Hana
Tiếng nói bật ra nhanh đến mức Ji Hoo còn chưa kịp suy nghĩ bất cứ điều gì
Đôi chân anh nhấc lên cùng lúc với dòng suy nghĩ vừa bắt đầu họat động
Sunny chỉ còn cách tên trộm có vài bước chân
Hồi còn đi học cô luôn là quán quân trong đội điền kinh của trường. Dù Sunny không nhớ rõ lắm, nhưng nhìn những tấm huy chương và khung ảnh treo đầy trong thư phòng nhà Dan, cô biết được con người của mình lúc trước
Đúng lúc Sunny với tay ra chuẩn bị chụp được cổ áo tên cướp
- Hana
Một bàn tay níu lấy tay cô
Bàn tay rất ấm
- Là em phải không Hana?
Đôi mắt nâu sẫm ấm áp như xóay vào cô
Sunny thấy cả người mình nóng bừng lên vì ánh mắt của người con trai xa lạ
Đột nhiên cô sực nhớ mục đích của mình
- Buông ra…tôi đang rượt theo ăn cướp
Người con trai vòng tay ôm lấy Sunny
Cô đứng yên bất động. Hay nói cho đúng là không thể cử động
Thứ cảm giác lạ lùng tràn lên trong lòng Sunny
Rất ấm
Rất thỏai mái
Đến mức….cô không muốn rời xa
Là cảm giác này
Quen thuộc lắm
Cô đã trải qua trăm ngàn lần trong những giấc mơ
Là anh sao? Người con trai trong những giấc mơ tôi
- Nè thả ra coi
Sunny giơ tay đẩy mạnh chàng trai ra, tiện tay đập mạnh vào người anh
- Đồ biến thái. Theo tôi đến đồn cảnh sát
Nói rồi Sunny nắm tay Ji Hoo hùng hổ kéo đi
- Thực sự là em phải không Hana?
- Không có Hana ha niếc gì hết. Anh đúng là đồ dê chúa
Vừa nói Sunny vừa tống thêm cho Ji Hoo một cú
Đột nhiên, Ji Hoo kéo Sunny lại
Nụ hôn nóng hổi trên môi cô
Sunny không cách nào phản kháng
Dường như…cô đã chờ đợi thứ cảm giác này từ rất lâu rồi
Hai người thả mình vào nụ hôn dài giữa con phố đêm đầy gió
Cho đến khi một chiếc xe chạy ngang vô tình nhấn còi
Sunny giật mình, đẩy mạnh Ji Hoo ra và…
BỐP
- Hạ lưu
- Hana…
- Tôi cảnh cáo anh. Nếu anh còn gọi tôi bằng cái tên đó lần nữa thì anh biết tay tôi đó
Trừng mắt, Sunny dứ ngón tay vào giữa mặt Ji Hoo
Ji Hoo vẫn nhìn cô gái trước mặt mình
Không có lẽ nào…chẳng phải…anh đã nhìn thấy Hana…nhưng…
Cảm giác này…không thể nào sai
Đột nhiên có một âm thanh là lạ vang lên. Ji Hoo nhìn Sunny, lập tức nhận được một cái trừng mắt từ cô
- Nhìn cái gì? Bộ chưa thấy ai đói hay sao? Nếu không phải tại anh thì…
Nụ cười lướt qua trên gương mặt Ji Hoo. Anh nắm lấy bàn tay đã lạnh ngắt của Sunny
- Đi thôi
Cô mở to mắt nhìn anh kéo mình đi nhưng không giằng lại. Vì bàn tay này…thật sự là rất ấm. Đến mức khiến cô cảm thấy yên tâm, hơn cả khi ở bên cạnh Dan
Hai người ngồi trong quán café nhỏ
Sunny áp tách capucino ấm áp lên má, khẽ mỉm cười. Đôi mắt xanh biếc mở lớn nhìn quanh
- White Coffee. Nơi này…cũng hay thật nhỉ
- Em thích không?
Ji Hoo hỏi, đôi mắt vẫn không rời khỏi gương mặt Hana
Giống hệt như một giấc mơ mà anh chưa bao giờ dám nghĩ
- Đừng có gọi ẩu. Em em cái gì?
Sunny trừng mắt nhìn anh đầy đe dọa
- Vậy cho biết tên em đi
- Anh đang dụ tôi đó ah?
- Nếu em thích tôi tiếp tục gọi em là Hana thì cũng được thôi
- Dẹp đi. Tôi tên là Sunny
- Sunny?
Cái nhíu mày thóang qua trên gương mặt Ji Hoo. Thật khẽ. Nhưng Sunny đã kịp nhận ra. Cô nhướng mắt nhìn anh đầy khiêu khích
- Sao? Lạ lắm ah?
- Không. Cái tên này…rất hợp với em
Khẽ lắc đầu, Ji Hoo mỉm cười. Nụ cười vương vấn nhiều nghi hoặc
- Tôi là Ji Hoo
Bàn tay anh chìa ra trước mặt. Sunny quay mặt sang hướng khác, lơ đãng đưa mắt nhìn ra xa
Nhếch môi cười, Ji Hoo rút tay mình lại. Anh cầm lấy tách café đã nguội ngắt trên bàn, đưa lên uống cạn
- Vậy bây giờ em sẽ đi đâu?
- Đúng ra là tôi sẽ đến ở khách sạn. Nhưng nhờ công của anh mà tên lấy cướp đồ của tôi đã chạy mất tiêu rồi. Bây giờ tôi không còn một đồng dính túi, giấy tờ tùy thân cũng không. Thật là phải cảm ơn anh
Sunny xổ luôn một tràng, rõ ràng là nhắm thẳng vào Ji Hoo mà châm chích. Nhưng anh vẫn cười nhẹ nhàng. Cô yên lặng, nhìn sững vào gương mặt của anh
Nụ cười đẹp thật. Đến mức khiến khỏang không gian xung quanh như sáng rực lên
Sunny nghe lòng mình xao lên thật khẽ
Thứ cảm giác này…kỳ lạ mà lại cũng như quen thuộc lắm
Giống như cô đã từng trải qua… trong miền kí ức xa xôi nào đó
- Có gì vui mà anh cười hòai vậy?
Cô hỏi bằng giọng cáu gắt để che dấu đi sự bối rối trong lòng
- Tức là đêm nay em không có chỗ đi?
- Chứ còn gì nữa
- Vậy em có thể đến chỗ tôi
- Cái gì????
Tiếng hét lanh lảnh của Sunny khiến mấy người khách ít ỏi trong quán đồng lọat ngóai lại nhìn
Nhưng cô chẳng buồn để ý mà đứng bật dậy, nói bằng giọng cao vút
- Nè anh đừng có mà suy nghĩ bậy bạ. Có tin là tôi gọi cảnh sát hay không?
- Tôi chỉ không muốn nhìn em ngủ ngòai đường thôi. Nhưng nếu em muốn…
Vẻ mặt Ji Hoo vẫn cực kỳ bình thản
Sunny nhìn anh chằm chằm một lúc
Khuôn mặt này…thực sự khiến cô cảm thấy rất yên tâm
Tại sao…lại có thứ cảm giác này với một người xa lạ
- Tướng anh ốm nhom ốm nhách như vậy chắc không làm gì nổi tôi đâu. Được. Đi thì đi. Bộ sợ anh sao
Nói rồi, Sunny kéo ghế đứng lên
Ji Hoo mỉm cười, rồi cũng bước theo cô
- Liệu hồn. Anh mà dám làm gì thì biết tay tôi
Cánh cửa màu trắng hé mở. Ji Hoo với tay bật công tắc điện. Ánh đèn nhè nhẹ bao phủ lấy căn nhà
- Vào đi
Anh quay lại nói khi thấy Sunny đang nghiêng đầu nhìn ngó
Ánh trăng mờ nhạt hắt bóng cô xuống nền đất
Là em…thực sự là em có phải không?
Sunny chậm rãi bước vào, ngồi xuống bộ sofa trắng muốt trong khi Ji Hoo vào sau bếp
- Của em
Vừa nói anh vừa đặt hai tách café xuống bàn, rồi cũng ngồi xuống đối diện Sunny
- Lại là capucino. Anh thích lọai này lắm ah?
Sunny nói trong khi cô cầm tách café đưa lên ngang mũi, hít một hơi thật sâu thứ mùi hương thơm ngát vào lồng ngực
- Em không thích sao?
- Từ trước đến giờ tôi không uống café. Nhưng…cái này uống cũng được lắm. Không đắng nghét như lọai café mà Dan thường uống
Cô nhắc đến cái tên Dan với nụ cười ấm áp. Ji Hoo nhận ra…nhưng anh biết mình sẽ không hỏi. Ít nhất là vào lúc này
- Hình như…em không sống ở Seoul?
- Tôi vừa từ LonDon về thôi. Có gì sao?
- Em ở đó…lâu chưa?
- Từ lúc tôi 12 tuổi. Mà sao anh hỏi nhiều quá vậy? Điều tra tôi ah?
- Chỉ là nói chuyện thôi
- Vậy tôi cũng muốn hỏi
- Tùy em
Ji Hoo đưa tách café lên nhấp một ngụm nhỏ
- Hana là ai?
Chớp mắt
Gương mặt Ji Hoo hơi sững lại. Anh hớp một một ngụm café. Nhạt thếch
- Một người bạn cũ
- Bạn gái ah?
- Hana giống tên con trai lắm sao?
- Anh…yêu cô ấy?
- Café của em nguội rồi. Để tôi vào đổi tách khác
Anh với tay lấy tách café trước mặt Sunny, dợm đứng dậy
- Tôi giống cô ấy lắm phải không?
Câu hỏi của cô khiến bước chân anh dừng lại
Yên lặng
Ji Hoo cảm nhận được ánh mắt xóay vào lưng mình
Em giống Hana? Hay em thực sự là cô ấy?
Không thể nào
Hana…đã đi rồi
Từ 5 năm về trước
Thực sự đã đi rồi
Vậy…anh đang làm gì với cô gái ngồi đó? Anh dùng cô để thay thế Hana? Anh kéo cô vào một trò chơi không điểm đích?
Không thể được, Yoon Ji Hoo. Không thể được
- Có một chút
- Chỉ một chút thôi?
- Uhm
- Vậy tại sao lúc nãy anh luôn miệng gọi tôi bằng tên cô ấy?
- Do tôi nhìn lầm
Và anh bước đi vào gian bếp
Bỏ lại Sunny ngồi một mình giữa căn phòng khách rộng lớn tòan một màu trắng tóat
- Hana….Ji Hoo….cái tên này…có phải mình đã nghe qua?
-
Chapter 50 : Part 3 A gift from heaven
Người con trai mặc áo trắng đứng giữa ánh hòang hôn rực rỡ
Những vạt nắng rơi xuống
Bừng lên thành ngọn lửa
Càng lúc càng lớn
Nuốt lấy bóng dáng chàng trai
Xa dần….
……xa dần
- AAAAA
Cô ngồi bật dậy
Tiếng hét văng vẳng khắp căn phòng nhỏ
Gương mặt cô ướt đẫm
Mồ hôi
…Và cả nước mắt
Cánh cửa bật mở. Cái tróng trắng muốt lao vút vào trong
- Sao vậy Hana?
Ji Hoo ngồi xuống cạnh Sunny. Đôi mắt sáng lấp lánh trong bóng tối. Anh không hề nhận ra rằng…mình đã gọi cô bằng tên của Hana
Bỗng Sunny chòang tay ôm lấy Ji Hoo. Thật chặt
- Đừng đi. Đừng bỏ tôi. Làm ơn
Ji Hoo cảm nhận áo mình ướt đẫm
Thật nhẹ, anh đưa tay lên vuốt tóc Sunny, không suy nghĩ bất cứ điều gì
- Được rồi. Anh ở đây. Không sao rồi
Vô thức, Hana xiết chặt thêm chút nữa. Những sợ hãi dường như đều tan biết hết. Chỉ có bình yên và ấm áp
Trong khỏanh khắc, Sunny quên đi Dan, người mà cô luôn cho rằng thân thiết nhất trên đời
Giữa gian phòng tối, hai con người ôm nhau thật chặt
Mặc kệ những cơn gió lạnh buốt đang tràn qua khe cửa
Sáng…
Những tia nắng ấm áp luồn qua tấm màn mỏng, lọt xuống chiếc giường. Ga Eul từ từ mở mắt. Khuôn mặt anh ở thật gần khiến cô mỉm cười. Giống như một thói quen, Ga Eul luôn ngắm nhìn anh như vậy mỗi ngày thức dậy. Để cảm nhận niềm hạnh phúc của mình đang ở thật gần
Ngón tay cô lướt nhẹ trên gương mặt anh. Thật chậm. Với nụ cười không che dấu trên môi
Bỗng nhiên…một vòng tay vòng sang ôm lấy cô, xiết chặt
- Good morning beauty
Giọng Yi Jung thì thầm bên tai khiến Ga Eul bật cười
- Này. Em còn chưa đánh răng
Cô nói khi Yi Jung đưa mặt lại gần cô
- Anh cũng vậy
Anh đáp, và nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi Ga Eul
Nụ hôn dần dần trở nên mãnh liệt
Ga Eul rướn người, đáp trả
Cả hai trôi vào nụ hôn trong buổi bình minh ngập nắng
- Thôi được rồi. Em không muốn đi làm trễ
Vừa nói, Ga Eul vừa đưa tay đẩy anh ra
Yi Jung đưa mắt nhìn theo đầy “tiếc nuối” khi thấy Ga Eul bước vào phòng tắm
Cánh cửa vừa đóng lại
Cơn đau lần nữa quặn lên khiến cô khụyu xuống. Ga Eul với tay nắm lấy cạnh bồn nước để giữ cho mình đứng vững
Cô cố hít thở thật sâu, đứng yên chờ đợi cho cơn đau dịu lại
Bàn tay cô xiết chặt lấy bụng mình, cắn răng thật chặt để ngăn những tiếng rên rỉ thóat ra ngòai
- Em không sao chứ Ga Eul?
Tiếng gõ cửa khiến cô giật mình quay lại
- Có gì không?
Mở cửa, Ga Eul nở nụ cười khi thấy Yi Jung đứng đó
- Anh thấy em vào lâu quá nên gõ cửa thôi
- Anh phiền quá. Em đang tắm
Nói rồi, cô đóng sập cánh cửa lại, lảo đảo dựa vào tường
Sunny ngồi trên giường, chống cằm nhìn về phía chiếc sofa nơi góc phòng
Ji Hoo đang ngủ. Gương mặt anh hơi nghiêng về bên phải. Mái tóc vàng óng rũ xuống lòa xòa trước trán
Trong lòng cô xao lên thứ cảm giác lạ lùng mà Sunny không biết gọi tên. Chỉ là…tự nhiên cô muốn mỉm cười, khi chỉ cần nhìn thấy anh thôi
- Anh ta…nhìn cũng đẹp trai chứ nhỉ
Thì thầm một mình, Sunny bật cười khe khẽ. Tiếng cười đánh thức Ji Hoo. Anh chớp mắt, và nhìn thấy cô đang ngồi đó cười khúc khích
Những tia nắng ban mai hắt lên người cô tạo thành thứ ánh sáng lấp lánh
Vô thức, anh cũng mỉm cười
- Dậy rồi ah?
Sunny hắng giọng hỏi khi thấy Ji Hoo đã ngồi dậy
- Chào buổi sáng
Anh nói bằng giọng nhẹ nhàng, rồi đứng lên bước về phía Sunny
- Anh muốn làm gì?
Trợn mắt, Sunny lập tức giơ tay thủ thế. Hành động của cô khiến anh không khỏi phì cười
- Lấy bàn chải. Hay là em không muốn đánh răng?
Anh cười, bước qua Sunny, đi về phía phòng tắm
Ngẩn ra một lúc, cô cũng bật dậy, chạy theo sau
Vị bác sĩ lớn tuổi mỉm cười nhìn Ga Eul qua lần kính trắng. Cô cũng cười, để xoa dịu nỗi lo lắng đang lớn dần trong lòng
- Tuần trước cô đến khám, kết quả đã có rồi
Giọng anh thật nhẹ, như muốn trấn an khi nhìn thấy sự sợ hãi trong đôi mắt nâu đối diện
- Chúng tôi phát hiện trong tử cung của cô có một khối u. Kết quả xét nghiệm cho thấy đó là khối u ác tính
Vị bác sĩ nói thật chậm, có lẽ để cho Ga Eul kịp hiểu
Cô thấy tim mình đau thắt, như có ai đó nắm lấy mà xiết chặt
- Nghĩa là…tôi bị ung thư?
- Có thể nói là vậy. Nhưng nếu chữa trị ngay lập tức thì khả năng khỏi bệnh sẽ rất cao
- Chữa trị như thế nào?
Cô hỏi, mắt nhìn chăm chăm vào người bác sĩ như chờ đợi
- Cắt bỏ tử cung
- Nhưng tôi đang có thai. Ông biết mà bác sĩ
- Đó là cách duy nhất
Người bác nói thật khẽ, cùng với cái lắc đầu chầm chậm
- Ông muốn tôi giết đứa bé sao?
- Tôi xin lỗi
- Nó là con của tôi
- Tôi biết chuyện này thật rất khó khăn. Nhưng thực sự là không có cách khác
- Tôi cần chút thời gian suy nghĩ
Ga Eul đứng dậy, quay lưng muốn bước đi
- Cô Chu
Người bác sĩ lên tiếng khi Ga Eul vừa dợm bước
- Tốt nhất cô nên cho chúng tôi câu trả lời sớm. Vì căn bệnh này…
- Được tôi biết. Chào ông, bác sĩ
Nói rồi cô bỏ đi thật nhanh, như là đang trốn chạy
Bước ra từ sở cảnh sát, Ji Hoo hòan tòan im lặng. Những thông tin cô khai báo, anh đều đã nghe được hết
Cô là Sunny Han Yuri, từ nhỏ đã sống ở LonDon và chưa một lần đến Seoul
Không phải là Hana
Không phải….
Hana…đã thực sự đi rồi
Mày đang ảo tưởng điều gì vậy Yoon Ji Hoo?
- Này
Bàn tay đập mạnh khiến Ji Hoo giật mình. Quay sang, anh sững lại vì nụ cười của Sunny
Sáng…và rực rỡ
Hai con người….có thể nào giống nhau như vậy?
Đến mức Ji Hoo không cách gì phân biệt
- Tôi đói quá rồi. Chúng ta đi ăn gì đó được không?
Không đợi Ji Hoo đồng ý, Sunny nắm tay kéo anh đi
Anh để mình chạy theo cô
Không cần biết là sẽ đến đâu
Chỉ cần….là khỏang khắc này….anh được ở bên cô
Ga Eul bước lang thang trên phố. Cô để mặc cho đôi chân mình trôi đi vô định trong dòng người tấp nập
Trống rỗng
Đó là những gì lúc này trong đầu óc Ga Eul
Cô không suy nghĩ nổi bất cứ điều gì hết
Chỉ đơn giản bước đi, mặc kệ hết mọi chuyện
Bỗng cảm thấy có vật gì mềm mại chạm vào người mình, Ga Eul đưa mắt nhìn
Một cô bé có lẽ khỏang 5,6 tuổi đang đứng cạnh cô, khóc nức nở
Ga Eul chớp mắt, ngồi xuống ngang tầm với cô bé
- Sao vậy bé? Ngoan nín đi nào
Vừa nói, cô vừa đưa tay vuốt tóc con bé, đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm
- Mẹ….mẹ
- Con tìm mẹ ah? Được rồi ngoan nào. Đừng khóc nữa. Cô đưa con đi tìm chịu không?
Con bé đã bớt khóc, dù vẫn còn thút thít, nhìn chăm chăm vào túi xách của Ga Eul. Cô nhận ra, và cũng đưa mắt nhìn theo. Rồi khẽ mỉm cười
- Con thích con gấu bông này ah? Nếu con nín khóc cô sẽ cho con chịu không?
Con bé gật đầu, chớp đôi mắt tròn xoe lên nhìn Ga Eul
Cô gỡ con gấu bông nhỏ đeo trên túi của mình, đưa cho cô bé
- Yumi….Yumi
Từ xa, một người phụ nữ hớt hải chạy đến
- May quá. Mẹ tìm con nãy giờ. Con đi đâu vậy hả?
Người phụ nữ bế xốc con bé lên, nói bằng giọng lo lắng xen lẫn vui mừng
Sau khi xem xét chắc rằng Yumi không bị gì, mẹ con bé mới nhận ra Ga Eul đang đứng ngay bên cạnh
- Cô….
- Lúc nãy tôi thấy Yumi đang khóc nên dỗ nó một chút thôi
- Cám ơn cô
- Không sao
- Trẻ con là như vậy. Lơ là một chút cũng không được. Tôi trông chừng con bé này mà có lúc tưởng như phát điên lên được
Ga Eul mỉm cười nhìn vào gương mặt đầy vẻ tự hào của người phụ nữ
- Nhưng chúng cũng rất đáng yêu. Nói thật nếu không có Yumi, tôi không biết phải làm sao nữa. Vì con bé, bất cứ chuyện gì tôi cũng có thể làm
Chị nói với ánh mắt sáng lấp lánh niềm hạnh phúc
Vô thức, cô đưa tay chạm nhẹ lên bụng mình
- Cô có thai được mấy tháng rồi?
- 6 tháng ạh
- Chúc mừng cô nhé. Trẻ con là một món quà vô giá mà thượng đế ban tặng cho cha mẹ
Người phụ nữ bỏ đi rồi. Nhưng Ga Eul vẫn đứng yên. Bàn tay cô vẫn để nguyên trên bụng mình. Cô có thể nghe rõ ràng nhịp đập phát ra từ trong đó
- Nếu là một món quà…thì không thể vứt bỏ được đúng không?
Cô thì thầm hỏi chính mình. Câu hỏi mà cô đang cố trả lời
Có lẽ….bây giờ đã không cần nữa
-
Chapter 50 : Part 3 A gift from heaven
Người con trai mặc áo trắng đứng giữa ánh hòang hôn rực rỡ
Những vạt nắng rơi xuống
Bừng lên thành ngọn lửa
Càng lúc càng lớn
Nuốt lấy bóng dáng chàng trai
Xa dần….
……xa dần
- AAAAA
Cô ngồi bật dậy
Tiếng hét văng vẳng khắp căn phòng nhỏ
Gương mặt cô ướt đẫm
Mồ hôi
…Và cả nước mắt
Cánh cửa bật mở. Cái tróng trắng muốt lao vút vào trong
- Sao vậy Hana?
Ji Hoo ngồi xuống cạnh Sunny. Đôi mắt sáng lấp lánh trong bóng tối. Anh không hề nhận ra rằng…mình đã gọi cô bằng tên của Hana
Bỗng Sunny chòang tay ôm lấy Ji Hoo. Thật chặt
- Đừng đi. Đừng bỏ tôi. Làm ơn
Ji Hoo cảm nhận áo mình ướt đẫm
Thật nhẹ, anh đưa tay lên vuốt tóc Sunny, không suy nghĩ bất cứ điều gì
- Được rồi. Anh ở đây. Không sao rồi
Vô thức, Hana xiết chặt thêm chút nữa. Những sợ hãi dường như đều tan biết hết. Chỉ có bình yên và ấm áp
Trong khỏanh khắc, Sunny quên đi Dan, người mà cô luôn cho rằng thân thiết nhất trên đời
Giữa gian phòng tối, hai con người ôm nhau thật chặt
Mặc kệ những cơn gió lạnh buốt đang tràn qua khe cửa
Sáng…
Những tia nắng ấm áp luồn qua tấm màn mỏng, lọt xuống chiếc giường. Ga Eul từ từ mở mắt. Khuôn mặt anh ở thật gần khiến cô mỉm cười. Giống như một thói quen, Ga Eul luôn ngắm nhìn anh như vậy mỗi ngày thức dậy. Để cảm nhận niềm hạnh phúc của mình đang ở thật gần
Ngón tay cô lướt nhẹ trên gương mặt anh. Thật chậm. Với nụ cười không che dấu trên môi
Bỗng nhiên…một vòng tay vòng sang ôm lấy cô, xiết chặt
- Good morning beauty
Giọng Yi Jung thì thầm bên tai khiến Ga Eul bật cười
- Này. Em còn chưa đánh răng
Cô nói khi Yi Jung đưa mặt lại gần cô
- Anh cũng vậy
Anh đáp, và nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi Ga Eul
Nụ hôn dần dần trở nên mãnh liệt
Ga Eul rướn người, đáp trả
Cả hai trôi vào nụ hôn trong buổi bình minh ngập nắng
- Thôi được rồi. Em không muốn đi làm trễ
Vừa nói, Ga Eul vừa đưa tay đẩy anh ra
Yi Jung đưa mắt nhìn theo đầy “tiếc nuối” khi thấy Ga Eul bước vào phòng tắm
Cánh cửa vừa đóng lại
Cơn đau lần nữa quặn lên khiến cô khụyu xuống. Ga Eul với tay nắm lấy cạnh bồn nước để giữ cho mình đứng vững
Cô cố hít thở thật sâu, đứng yên chờ đợi cho cơn đau dịu lại
Bàn tay cô xiết chặt lấy bụng mình, cắn răng thật chặt để ngăn những tiếng rên rỉ thóat ra ngòai
- Em không sao chứ Ga Eul?
Tiếng gõ cửa khiến cô giật mình quay lại
- Có gì không?
Mở cửa, Ga Eul nở nụ cười khi thấy Yi Jung đứng đó
- Anh thấy em vào lâu quá nên gõ cửa thôi
- Anh phiền quá. Em đang tắm
Nói rồi, cô đóng sập cánh cửa lại, lảo đảo dựa vào tường
Sunny ngồi trên giường, chống cằm nhìn về phía chiếc sofa nơi góc phòng
Ji Hoo đang ngủ. Gương mặt anh hơi nghiêng về bên phải. Mái tóc vàng óng rũ xuống lòa xòa trước trán
Trong lòng cô xao lên thứ cảm giác lạ lùng mà Sunny không biết gọi tên. Chỉ là…tự nhiên cô muốn mỉm cười, khi chỉ cần nhìn thấy anh thôi
- Anh ta…nhìn cũng đẹp trai chứ nhỉ
Thì thầm một mình, Sunny bật cười khe khẽ. Tiếng cười đánh thức Ji Hoo. Anh chớp mắt, và nhìn thấy cô đang ngồi đó cười khúc khích
Những tia nắng ban mai hắt lên người cô tạo thành thứ ánh sáng lấp lánh
Vô thức, anh cũng mỉm cười
- Dậy rồi ah?
Sunny hắng giọng hỏi khi thấy Ji Hoo đã ngồi dậy
- Chào buổi sáng
Anh nói bằng giọng nhẹ nhàng, rồi đứng lên bước về phía Sunny
- Anh muốn làm gì?
Trợn mắt, Sunny lập tức giơ tay thủ thế. Hành động của cô khiến anh không khỏi phì cười
- Lấy bàn chải. Hay là em không muốn đánh răng?
Anh cười, bước qua Sunny, đi về phía phòng tắm
Ngẩn ra một lúc, cô cũng bật dậy, chạy theo sau
Vị bác sĩ lớn tuổi mỉm cười nhìn Ga Eul qua lần kính trắng. Cô cũng cười, để xoa dịu nỗi lo lắng đang lớn dần trong lòng
- Tuần trước cô đến khám, kết quả đã có rồi
Giọng anh thật nhẹ, như muốn trấn an khi nhìn thấy sự sợ hãi trong đôi mắt nâu đối diện
- Chúng tôi phát hiện trong tử cung của cô có một khối u. Kết quả xét nghiệm cho thấy đó là khối u ác tính
Vị bác sĩ nói thật chậm, có lẽ để cho Ga Eul kịp hiểu
Cô thấy tim mình đau thắt, như có ai đó nắm lấy mà xiết chặt
- Nghĩa là…tôi bị ung thư?
- Có thể nói là vậy. Nhưng nếu chữa trị ngay lập tức thì khả năng khỏi bệnh sẽ rất cao
- Chữa trị như thế nào?
Cô hỏi, mắt nhìn chăm chăm vào người bác sĩ như chờ đợi
- Cắt bỏ tử cung
- Nhưng tôi đang có thai. Ông biết mà bác sĩ
- Đó là cách duy nhất
Người bác nói thật khẽ, cùng với cái lắc đầu chầm chậm
- Ông muốn tôi giết đứa bé sao?
- Tôi xin lỗi
- Nó là con của tôi
- Tôi biết chuyện này thật rất khó khăn. Nhưng thực sự là không có cách khác
- Tôi cần chút thời gian suy nghĩ
Ga Eul đứng dậy, quay lưng muốn bước đi
- Cô Chu
Người bác sĩ lên tiếng khi Ga Eul vừa dợm bước
- Tốt nhất cô nên cho chúng tôi câu trả lời sớm. Vì căn bệnh này…
- Được tôi biết. Chào ông, bác sĩ
Nói rồi cô bỏ đi thật nhanh, như là đang trốn chạy
Bước ra từ sở cảnh sát, Ji Hoo hòan tòan im lặng. Những thông tin cô khai báo, anh đều đã nghe được hết
Cô là Sunny Han Yuri, từ nhỏ đã sống ở LonDon và chưa một lần đến Seoul
Không phải là Hana
Không phải….
Hana…đã thực sự đi rồi
Mày đang ảo tưởng điều gì vậy Yoon Ji Hoo?
- Này
Bàn tay đập mạnh khiến Ji Hoo giật mình. Quay sang, anh sững lại vì nụ cười của Sunny
Sáng…và rực rỡ
Hai con người….có thể nào giống nhau như vậy?
Đến mức Ji Hoo không cách gì phân biệt
- Tôi đói quá rồi. Chúng ta đi ăn gì đó được không?
Không đợi Ji Hoo đồng ý, Sunny nắm tay kéo anh đi
Anh để mình chạy theo cô
Không cần biết là sẽ đến đâu
Chỉ cần….là khỏang khắc này….anh được ở bên cô
Ga Eul bước lang thang trên phố. Cô để mặc cho đôi chân mình trôi đi vô định trong dòng người tấp nập
Trống rỗng
Đó là những gì lúc này trong đầu óc Ga Eul
Cô không suy nghĩ nổi bất cứ điều gì hết
Chỉ đơn giản bước đi, mặc kệ hết mọi chuyện
Bỗng cảm thấy có vật gì mềm mại chạm vào người mình, Ga Eul đưa mắt nhìn
Một cô bé có lẽ khỏang 5,6 tuổi đang đứng cạnh cô, khóc nức nở
Ga Eul chớp mắt, ngồi xuống ngang tầm với cô bé
- Sao vậy bé? Ngoan nín đi nào
Vừa nói, cô vừa đưa tay vuốt tóc con bé, đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm
- Mẹ….mẹ
- Con tìm mẹ ah? Được rồi ngoan nào. Đừng khóc nữa. Cô đưa con đi tìm chịu không?
Con bé đã bớt khóc, dù vẫn còn thút thít, nhìn chăm chăm vào túi xách của Ga Eul. Cô nhận ra, và cũng đưa mắt nhìn theo. Rồi khẽ mỉm cười
- Con thích con gấu bông này ah? Nếu con nín khóc cô sẽ cho con chịu không?
Con bé gật đầu, chớp đôi mắt tròn xoe lên nhìn Ga Eul
Cô gỡ con gấu bông nhỏ đeo trên túi của mình, đưa cho cô bé
- Yumi….Yumi
Từ xa, một người phụ nữ hớt hải chạy đến
- May quá. Mẹ tìm con nãy giờ. Con đi đâu vậy hả?
Người phụ nữ bế xốc con bé lên, nói bằng giọng lo lắng xen lẫn vui mừng
Sau khi xem xét chắc rằng Yumi không bị gì, mẹ con bé mới nhận ra Ga Eul đang đứng ngay bên cạnh
- Cô….
- Lúc nãy tôi thấy Yumi đang khóc nên dỗ nó một chút thôi
- Cám ơn cô
- Không sao
- Trẻ con là như vậy. Lơ là một chút cũng không được. Tôi trông chừng con bé này mà có lúc tưởng như phát điên lên được
Ga Eul mỉm cười nhìn vào gương mặt đầy vẻ tự hào của người phụ nữ
- Nhưng chúng cũng rất đáng yêu. Nói thật nếu không có Yumi, tôi không biết phải làm sao nữa. Vì con bé, bất cứ chuyện gì tôi cũng có thể làm
Chị nói với ánh mắt sáng lấp lánh niềm hạnh phúc
Vô thức, cô đưa tay chạm nhẹ lên bụng mình
- Cô có thai được mấy tháng rồi?
- 6 tháng ạh
- Chúc mừng cô nhé. Trẻ con là một món quà vô giá mà thượng đế ban tặng cho cha mẹ
Người phụ nữ bỏ đi rồi. Nhưng Ga Eul vẫn đứng yên. Bàn tay cô vẫn để nguyên trên bụng mình. Cô có thể nghe rõ ràng nhịp đập phát ra từ trong đó
- Nếu là một món quà…thì không thể vứt bỏ được đúng không?
Cô thì thầm hỏi chính mình. Câu hỏi mà cô đang cố trả lời
Có lẽ….bây giờ đã không cần nữa
-
lần này thì sóng gió lại ghé thăm gia đình của Ji_Ga rụi
Liệu Sunny có thực sự là Hana , là soulmate của Ji Hoo sunbae hok?
-
Chapter 50 : Part 4 Crazier
Đôi mắt Ji Hoo từ nãy đến giờ vẫn không rời khỏi Sunny
Cô đã ăn hết ly kem thứ 6 và đang chuẩn bị tấn công ly thứ 7
Những viên kem dâu màu hồng nhạt tan dần dưới ánh mặt trời chói chang xuyên qua ô kính
Ngọt ngào như nụ cười của Sunny
- Làm gì mà anh nhìn tôi dữ vậy?
Cô hỏi với vệt kem dính trên khóe miệng. Dễ thương đến mức khó mà cầm lòng được
Không trả lời, Ji Hoo chỉ mỉm cười và khẽ lắc đầu. Sunny nhận ra, ánh mắt anh nhìn cô rất lạ
Ấm áp và yêu thương
- Anh tiếc tiền ah? Yên tâm đi, chừng nào lấy lại được túi xách tôi hứa sẽ trả cho anh cả vốn lẫn lời
Tiếp tục cắm cúi vào ly kem, Sunny cố che đi sự bối rối của mình
- H…Sunny ah
- Huhm?
Ngước lên, cô nhìn anh với cái miệng ngốn đầy kem
Ji Hoo thực sự muốn nhòai người đến ôm lấy cô
Để biết rằng những tháng ngày qua chỉ là giấc mơ dài u tối
Để biết rằng…Hana chưa hề rời xa
Nhưng…em không phải Hana
Em là em
Tôi không có quyền lôi em vào trò chơi này. Vì sự ích kỷ của riêng mình
Tôi nên làm sao đây. Em nói tôi biết có được không?
- Không có gì
Giọng anh nhẹ hẫng như không còn sức lực
- Dở hơi
Sunny đưa mắt liếc Ji Hoo rồi kéo ghế đứng lên
- Tôi đi restroom một lát. Trở ra sẽ ăn cho chết anh luôn
Cô dứ dứ ngón tay trước mặt Ji Hoo đầy đe dọa trước khi quay người bỏ đi
Anh ngồi lại nhìn sững theo bóng dáng nhỏ bé khuất dần sau cánh cửa
Dừng lại Ji Hoo. Dừng lại
Trước khi trái tim mày đau thêm lần nữa
Những bước chân đưa Ga Eul tới quán café quen thuộc. Dường như đã thành một thói quen, mỗi khi không vui cô đều thích đến nơi này. Nó gợi cô nhớ đến Ji Hoo. Dù đã rất lâu rồi cô không được gặp anh
Cái bóng hắt lên ô kính khiến Ga Eul dừng lại. Cô đứng sững một lúc lâu, như không tin vào đôi mắt mình nữa
- Bác sĩ ah?
Tiếng gọi khiến Ji Hoo quay lại
Giọng nói này…
- Chào em, Ga Eul
Anh mỉm cười, nụ cười vẫn đẹp. Nhưng dường như buồn hơn nhiều lắm
- Anh về khi nào?
Ga Eul hỏi trong lúc Ji Hoo kéo ghế cho cô
- Hôm qua. Yi Jung không nói với em sao?
- Dạ không
- Có lẽ….nó không muốn em suy nghĩ
Đôi mắt Ga Eul vẫn nhìn Ji Hoo chăm chú
Như không tin rằng anh đang thực sự ở trước mặt cô
- Anh…đã đi đâu vậy bác sĩ?
- Rất nhiều nơi. Còn em? Em sống tốt chứ?
- Em ổn
Rồi họ lặng yên
Ji Hoo chầm chậm khuấy tách café của mình
Trong khi Ga Eul lơ đãng nhìn ra ô cửa kính
Đột nhiên, cô bật cười
- Anh có cảm thấy chúng ta nói chuyện giống như người xa lạ lắm không?
Vô thức, Ji Hoo cũng cười theo
Cảm giác này….rất thân quen
Dường như…họ chưa từng xa cách
Dường như…5 năm không hề tồn tại
Sunny đứng lặng nơi cánh cửa, không cách gì cất bước
Nụ cười của người con trai đó….rực rỡ quá
Dường như cô chưa bao giờ được thấy
Tự nhiên Sunny thấy lồng ngực mình nặng trịch. Cảm giác tức thở tràn lên trong lồng ngực
AAAA
So crazy
Sunny đưa tay gõ mạnh vào đầu mình
- Áh đau quá
Cô nhăn nhó nói khẽ
Nhưng cái khẽ của cô đủ để khiến Ji Hoo nghe được
Ga Eul quay đầu nhìn theo hướng mắt Ji Hoo
Keng
Chiếc muỗng trên tay cô rơi xuống
- Hana?
Cô chớp mắt, như không tin vào những gì mình thấy
Ga Eul quay sang nhìn Ji Hoo, nhíu mày có ý hỏi
Anh mỉm cười, khẽ lắc đầu. Đôi mắt lấp lánh hướng về phía cô gái đang bước đến
- Không làm phiền chứ?
Vừa hỏi, Sunny vừa nghiêng đầu nhìn Ga Eul chăm chú
Ga Eul đáp, hay đúng hơn là không biết nói gì
Đôi mắt xanh biếc vẫn đang mở lớn nhìn cô
- Em ngồi đi
Giọng Ji Hoo vang lên bình thản. Nhưng Ga Eul nhìn thấy rõ ràng thóang u tối trong đôi mắt nâu sẫm đó
Ji Hoo vừa dứt lời, Sunny đã nhanh chóng ngồi xuống cạnh Ga Eul, mỉm cười chìa tay ra
- Xin chào. Tôi là Sunny
- Sunny?
Ga Eul lặp lại một cách máy móc, vẫn nhìn chăm chăm vào người con gái trước mặt mình
- Phản ứng của cô y hệt như anh ta. Bộ tên tôi lạ đến vậy ah?
Nghiêng đầu, Sunny nhíu mày hỏi Ga Eul
- Không…chỉ là…tên em hay lắm
Khẽ mỉm cười, Ga Eul cầm ly nước lên uống để che dấu sự bối rối của mình
- Em phải về trước. Gặp anh sau nhé bác sĩ
Nói rồi, cô kéo ghế đứng dậy, không quên mỉm cười với Sunny
Hai người yên lặng nhìn theo bóng cô lẩn khuất vào dòng người đông đúc trên phố
- Cô đó xinh quá chứ. Đừng nói với tôi là vợ của anh nha
Đột nhiên Sunny lên tiếng hỏi một câu quá sức…lãng nhách khiến Ji Hoo lắc đầu
- Là vợ của bạn tôi
Anh đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng đầy bình thản
Tự nhiên Sunny thấy lòng mình nhẹ hẫng. Đến mức súyt chút nữa…cô đã không nén được tiếng thở phào
Tại sao…cảm giác này lại lạ lùng như vậy?
- Tôi no rồi. Đi thôi
Cô nói, và nắm lấy tay kéo Ji Hoo đứng lên
Mặc kệ anh là ai
Tôi là ai
Lúc này đây, anh là người ở bên cạnh tôi. Vậy đã đủ rồi
Tiếng cửa mở khiến Yi Jung ngước lên nhìn. Anh nở nụ cười khi nhìn thấy gương mặt đang ló vào
- Em vào được không?
Không đáp, anh đứng dậy bước về phía cửa, nắm lấy tay Ga Eul
- Sao em lại đến đây?
- Tự nhiên…em muốn gặp anh
Mỉm cười, cô nói bằng giọng nhẹ tênh
- Em đang có thai đó, cứ đi lại lung tung như vậy
Vừa nói anh vừa đỡ cô ngồi xuống ghế
- Ya anh phiền quá đi mất. Nếu anh không muốn gặp em thì em về
Nói rồi cô dợm đứng dậy nhưng Yi Jung đã kịp giữ lấy tay cô
- Được rồi. Sợ em quá đó vợ ah. Ngồi xuống trước đi
- Anh có bận lắm không?
- Một chút thôi. Sao vậy?
- Đi với em một lát
- Đi đâu?
- Đến nơi rồi biết
Nhíu mày, Yi Jung bước theo sau Ga Eul ra khỏi cửa
Chiếc tàu lượn dừng lại, Sunny kéo tay Ji Hoo bước xuống
- Vui thật. Đi lần nữa nhé
Anh trợn mắt nhìn cô hết sức kinh hòang
Nãy giờ Sunny đã lôi kéo anh đi chơi hết 5,6 trò chơi từ mạnh bạo đến kinh dị
Thiếu chút nữa anh đã nôn hết những gì đã ăn vào
- Sao mặt anh xanh mét vậy? Đừng nói với tôi là….
Nheo mắt, Sunny chỉ chỉ ngón tay vào mặt Ji Hoo
- Anh sợ hả?
Ji Hoo yên lặng đi cạnh Sunny giữa khu vui chơi đang giờ vắng vẻ
Cô nhìn anh một lát, rồi nhún vai tiếp tục huyên thuyên
- Anh biết không tôi đã muốn đến khu vui chơi như vậy lâu lắm rồi
- Em chưa từng đi sao?
- Uhm. Dan nói những chỗ như vậy rất phức tạp nên không cho tôi đi
Nụ cười cô lấp lánh dưới ánh mặt trời. Ji Hoo nhìn sang…và anh cũng mỉm cười
- Hôm nay tôi thực sự rất vui. Nếu không có anh tôi cũng không đến được chỗ này. Cám ơn nhé
Sunny nhón chân hôn lên má anh
Nụ hôn ấm áp
Là cảm giác này….không hề thay đổi
Là em
Thực sự là em
Chiếc xe dừng lại trước khỏang sân trống
Bãi cỏ xanh biếc dưới ánh mặt trời
- Sao lại đến chỗ này?
Yi Jung hỏi trong khi Ga Eul xuống xe bước về phía trước
- Anh có thấy nơi này quen không?
- Uhm…hình như…có một chút
- Đến đây
Quay lại, cô mỉm cười nắm lấy tay Yi Jung kéo anh bước tới
Hai người ngồi xuống giữa bãi cỏ một màu xanh biếc
- Kể anh nghe một câu chuyện nhé
Anh nhíu mày nhìn Ga Eul đầy thắc mắc
Vẫn giữ nụ cười bí ẩn trên môi, cô nhẹ nhàng dựa vào người anh
- Cách đây rất lâu, có một cô bé sống trong gia đình không hạnh phúc. Một ngày kia, vì không chịu đựng nổi nữa, cô đã bỏ chạy đến chỗ này và khóc rất nhiều. Đúng lúc đó, cô bé đã gặp được một người
- Em…?
Anh nhìn cô bằng ánh mắt ngỡ ngàng. Ga Eul không để ý, vẫn tiếp tục kể bằng giọng thì thầm rất khẽ
- Anh biết không từ khi cô bé đó được sinh ra đời, ngọai trừ mẹ cô ra, chưa ai đối xử tốt với cô bé hết. Nhưng lại đột nhiên có một người xa lạ mỉm cười với cô trong lúc cô tuyệt vọng…không còn ai bên cạnh. Có lẽ anh không hiểu được cảm giác đó đâu. Giống như một mình rơi xuống đại dương mênh mông, xung quanh không có một ai. Rồi đột nhiên có một bàn tay chìa đến nắm lấy tay anh, có một người mỉm cười với anh, cho anh biết thế nào là ấm áp. Thật sự kì diệu lắm anh biết hay không?
- Em…là cô bé đó?
- Câu chuyện nghe quen quen có phải không?
- Tại sao lúc trước em không nói cho anh biết?
- Em không biết nên nói với anh như thế nào. Hơn nữa…vốn cũng không cần thiết
Vẻ ngỡ ngàng đã hết, Yi Jung nhìn cô, cười cười đầy gian trá
- Nghĩa là em yêu anh từ lúc đó? Thì ra em háo sắc như vậy
- Nè anh đừng có ở đó mà tưởng bở. Lúc đó em chỉ….uhm…thích thích anh một chút thôi
- Vậy em bắt đầu yêu anh từ lúc nào?
Yi Jung thôi cười cợt mà trở nên nghiêm túc
- Em không biết. Vậy còn anh? Tại sao anh yêu em?
- Uh phải…anh yêu em chỗ nào vậy nhỉ? Thật nghĩ không ra đó
- Ya
Ga Eul lừ mắt nhìn anh hăm dọa. Mỉm cười, Yi Jung chòang tay qua vai cô
- Em càng ngày càng hung dữ rồi đó Ga Eul
Giọng anh thì thầm bên tai cô
- Yi Jung ah
Quay mặt lại, Ga Eul nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết
- Anh hạnh phúc không?
- Em sao vậy Ga Eul?
- Trả lời em đi. Anh có hạnh phúc không?
- Có
Nụ hôn nhẹ nhàng đặt trên môi Ga Eul
Cô nhắm mắt, cố ngăn dòng nước mắt tràn ra
Yi Jung ah…em xin lỗi
Không có em…anh vẫn phải hạnh phúc…có được không?
- Này anh mạnh tay một chút đi. Đàn ông con trai gì mà yếu xìu vậy
- ……
- Ấn mạnh thêm chút nữa. Nữa. Trời ạh. Chắc tôi tức chết với anh mất
Phủi tay vào chiếc tạp dề trước ngực, Sunny bước đến cạnh Ji Hoo, đặt tay mình lên tay anh, ấn sâu vào miếng bột mì
Anh chớp mắt, nhìn vào gương mặt sát cạnh bên mình
Những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt cô lấp lánh dưới ánh mặt trời
Bàn tay cô ấm áp đến mức khiến anh không thể suy nghĩ thêm điều gì nữa
Cảm giác như có ai đó nhìn mình, Sunny ngước lên. Bắt gặp ánh mắt Ji Hoo, cô hất mặt
- Nhìn cái gì? Lo nhào bột đi
Sau khi nói lớn tiếng, Sunny quay lại với bát trứng đang đánh dở của mình
Vô thức, cô đưa tay chạm vào má mình
Nóng hổi
- Asshh mình điên rồi
LonDon 9:00 a.m
- What the hell did you do?
Người con trai hất tung đồ đạc trên bàn, hét lên bằng chất giọng lạnh lẽo đến rợn người
- I’m so sorry Dan. But she tricked me
- Shut up
Người đàn ông lớn tuổi lùi lại vài bước, cúi đầu đầy sợ hãi
- Come get her right away
Ông vẫn đứng đó, cúi đầu nhìn chàng trai
- Go
Cánh cửa đóng sập lại
Chàng trai quay đầu, bước về phía ô cửa sổ. Anh giơ tay kéo tấm màn nhung màu huyết dụ
Những tia nắng chói chang lọt vào căn phòng tăm tối
Đôi mắt màu xám bạc ánh lên những tia kì lạ
- Anh không thể mất em lần nữa….Hana
Đêm…
Sunny đứng cạnh ô kính lớn nhìn ra bầu trời đêm lấp lánh ánh sao
Có phải…cô đã từng nhìn thấy bầu trời đầy sao đẹp như vậy?
Ở đâu?
Khi nào?
- Tôi thuộc chòm sao Xử Nữ đấy
Không phải
Mình thuộc sao Thiên Bình mà
Đầu óc mình sao vậy chứ?
Chắc bị tên khùng đó lây rồi
Sunny nhăn nhó lẩm bẩm, đập mạnh vào đầu mình
Rời khỏi khung cửa sổ, cô quay người bước vào trong
- Tên này tắm gì mà lâu vậy chứ
Sunny đi vòng vòng trong căn phòng nhỏ đầy buồn chán
Được một lúc, cô ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh bàn viết của Ji Hoo
Mắt cô vô tình chạm phải một ngăn kéo đang mở hé
- Cái gì trong này vậy nhỉ?
Cơn tò mò trỗi dậy khiến cô cồn cào kì lạ
Sunny đưa mắt nhìn về phía phòng tắm
Sáng đèn
Tiếng nước xối ào ào vọng ra ngòai
Cắn môi hít một hơi thật sâu, Sunny với tay
Ngăn tủ lớn chỉ có một cái phong bì màu trắng
Cô cầm lấy lôi nó ra ngòai. Bàn tay Sunny lần mở mép phong bì
Những tấm ảnh theo đó tuôn xổ ra ngòai. Trải đầy cả góc bàn. Nhíu mày, Sunny cầm từng bức ảnh lên xem
Là rừng rậm Amazon xanh ngắt
Là sa mạc Sahara mịt mờ cát trắng
Là sông Thames dịu dàng ôm lấy nước Anh êm đềm
Là tháp Eiffel đứng sững giữa lòng Paris hoa lệ
Là ngọn Everest hùng vĩ như muốn chạm đến nền trời xanh ngắt
Sunny thấy mình như chìm vào những cảnh vật trước mắt mình. Thứ cảm giác xôn xao lại dậy trên ở trong lòng
- Đẹp quá
Cô thì thầm thật khẽ với chính mình. Đôi mắt vẫn không cách gì rời khỏi
- Hm…hm
Giật thót người, Sunny ngẩng phắt lên
Ji Hoo đứng đó
Tòan thân anh như đang phát sáng
- Anh…anh….đứng đó lâu chưa?
- Một lúc rồi
Vừa nói Ji Hoo vừa bước đến gom gọn lại xấp ảnh trên bàn
- Tôi…không phải muốn coi lén đâu. Tại…tại anh không chịu cất cẩn thận thôi
Sunny ấp úng, mặt đỏ bừng lên
- Không sao
Anh nói nhẹ nhàng, đẩy xấp ảnh đến trước mặt Sunny
- Nếu em thích thì lấy xem đi
- Anh cũng đi nhiều nơi thật đó chứ. Bao lâu mới chụp xong mớ hình này
- 5 năm
Giọng anh trầm hẳn lại. Đôi mắt nhìn về phía xa xăm
- Nè…anh có ngửi thấy…
Nhăn mũi, Sunny nhíu mày lẩm bẩm
- AAAAA…..Cái bánh…..
Chưa nói dứt câu, Sunny đã bật dậy, phóng vút đi như một mũi tên
Hai người ngồi bên bàn ăn, dưới ngọn đèn vàng mờ ảo
- Ăn thử đi
Sunny đẩy cái bánh có màu…hơi kì lạ về phía Ji Hoo. Anh chớp mắt nhìn nó ba bốn lượt rồi cầm cái nĩa, xắn mạnh đầy dứt khóat
- Thế nào?
Chớp mắt, Sunny nhìn anh chờ đợi
- Uhm….
Ji Hoo nhai miếng bánh nãy giờ mà lòng phân vân vô hạn. Không biết nên nuốt đại vô hay nhả ra để khỏi bị ngộ độc
- Được hay không thì anh nói chứ uh ah cái gì
Đợi một lúc, Sunny bắt đầu nổi quạu
- Uh…cũng được
Anh đáp bằng vẻ mặt hết sức miễn cưỡng
- Được mà mặt anh xám xịt vậy. Để tôi ăn thử
Nói rồi, cô cầm cái nĩa xúc một miếng bánh lớn cho vào miệng
1s…2s….3s….4s…..
- Ọe
Cô nhả miếng bánh ra mẩu khăn giấy trên tay
- Dở như vậy mà anh ăn được hả? Thôi bỏ đó đi
Sunny giật cái nĩa trên tay Ji Hoo, bỏ sang một bên
- Nhưng mà tôi đói quá…ăn gì bây giờ?
Vừa nói cô vừa chống cằm, cắn môi suy nghĩ
Ji Hoo ngôi yên lặng, mỉm cười nhìn gương mặt Sunny. Dưới ngọn đèn vàng nhạt, cô càng trở nên xinh đẹp lạ kỳ
Đã rất lâu rồi…anh mới có lạic ảm giác ấm áp này
- Eh nhà anh có mì gói không?
- Lâu lắm rồi tôi không về đây. Có lẽ không có đâu
- Có thật không đó? Vậy không lẽ tôi với anh nhịn đói đêm nay
- Để tôi ra ngòai mua thức ăn
Nói rồi Ji Hoo dợm đứng dậy nhưng Sunny đã kéo anh trở lại
- Thôi đi chờ anh mua về chắc tôi đói chết rồi. Để tôi đi xem xem
Cô đứng dậy, bước vào trong bếp
Mở tủ lạnh, Sunny một lần nữa than trời
- Tôi thật phục anh luôn đó. Chuột mà vô nhà anh chắc cũng chết đói luôn
Lôi ra mấy quả trứng và vài trái cà chua, Sunny chống cằm suy nghĩ
- Để xem…Hôm nay xem như anh hên. Tôi nấu cho anh ăn
Đẩy đĩa trứng chiên vài mấy lát cà chua đến trước mặt Ji Hoo, Sunny mở lớn mắt
- Ăn đi. Bảo đảm trứng chiên này ngon có một không hai
- …….
- Sao không ăn? Yên tâm đi. Bánh thì tôi làm dở thôi nhưng trứng chiên thì chắc chắn là ăn được. Tôi đã chiên mấy trăm trái trứng rồi
- …….
- Nè anh có ăn hay không thì nói?
Từ nãy đến giờ, Ji Hoo không hề lên tiếng. Đôi mắt anh chưa từng rời khỏi Sunny
Anh muốn vòng tay ôm lấy thân hình nhỏ bé đó
Muốn hôn lên nụ cười sáng rực đó
Muốn mãi mãi giữ lấy ánh mặt trời ấm áp cạnh bên mình
Nhưng….không được có phải không?
- Thế nào?
Sunny chớp mắt, mỉm cười nhìn anh
- Ngon lắm
- Dĩ nhiên. Dan rất thích ăn trứng chiên nên tôi thường làm cho anh ấy ăn
Hơi hất mặt lên, Sunny cười đầy vẻ tự hào
- Ah quên tôi còn tìm được cái này nữa
Dứt lời, cô lôi thùng bia đặt lên bàn đánh cạch một cái
- Tôi chưa uống bia bao giờ hết. Uống với tôi đi
Vừa nói cô vừa khui lon bia, đặt trước mặt Ji Hoo. Rồi mở lon bia khác, uống một hơi dài
- Hmmm….đã thật
Nhắm mắt, Sunny so vai mỉm cười. Vành môi cô còn đọng lại hàng bọt màu vàng nhạt. Trông dễ thương khủng khiếp
- Sao anh không uống?
Chớp mắt, Sunny nhìn anh như muốn hỏi
Vẫn không lên tiếng, Ji Hoo đưa lon bia lên miệng
Ga Eul ngồi bó gói nơi đầu giường, nhìn Yi Jung đang ngủ bên cạnh mình
Nụ cười thóang qua trên mặt
Cô chớp mắt, nhìn lên bầu trời đen sẫm bên ngòai
Đêm rất bình yên
Nhưng tại sao….cuộc đời con người có quá nhiều sóng gió?
Thở dài, Ga Eul nhẹ nhàng bước xuống khỏi giường, nhón chân đi ra khỏi phòng. Chiếc điện thọai trên tay cô sáng bừng trong màn đêm
- Là tôi đây bác sĩ Lee
- Cô có quyết định rồi sao, cô Chu?
- Có lọai thuốc nào tôi có thể uống để làm chậm quá trình phát bệnh lại không? Một tháng thôi. Sau khi sinh, tôi sẽ làm phẫu thuật
- Lúc đó e rằng quá trễ rồi
- Tôi đã lựa chọn rồi
- Vậy…ngày mai cô đến văn phòng tôi thấy toa thuốc
- Cám ơn ông, bác sĩ Lee. Còn việc này tôi muốn nhờ ông giúp
- Có chuyện gì vậy cô Chu?
- Đừng để lộ bệnh án của tôi ra ngòai. Nhờ ông đấy
- Được. Tôi biết rồi
- Cám ơn
Cúp máy. Ga Eul đứng lặng một mình trong bóng tối
Bàn tay cô đặt lên bụng mình
- Mẹ làm đúng, có phải không con?
Giọng nói thì thầm lọt thỏm vào bóng đêm hun hút
- Cạn
Sunny nâng cao lon bia, chạm vào lon của Ji Hoo
Hai gò má cô đỏ bừng lên dưới ánh đèn
- Hôm nay…hức…tôi…hức….rất vui
Câu nói của cô ngắt quãng vì những tiếng nấc
- Em say rồi. Tôi đưa em lên phòng
Ji Hoo giật lon bia ra khỏi tay Sunny, kéo cô đứng dậy
- Tôi…hức..chưa…say
Cô vùng vẫy trong vòng tay Ji Hoo
Anh lắc đầu ngán ngẩm, chòang tay bế Sunny, bước về phía cầu thang
Đặt cô xuống giường, anh quay người định bước đi nhưng có bàn tay đã níu lấy tay anh
Quay lại, anh ngạc nhiên khi nhìn thấy…
…dòng nước mắt chảy dài trên gò má đỏ ửng của Sunny
Cô khóc….
- Sao vậy..Ha..Sunny?
Ji Hoo ngồi thụp xuống cạnh giường, giữ lấy khuôn mặt Sunny trong tay mình
Đột nhiên cô ngồi bật dậy, nắm lấy cổ áo anh
Đôi môi cô sượt qua môi Ji Hoo
Rất nhanh
Trước khi cô ngã xuống giường
Với đôi mắt nhắm nghiền
Những hình ảnh kì lạ như một cuốn phim quay chậm
Cô gái có mái tóc rất dài
Chàng trai mặc áo trắng
Họ hôn nhau
Ánh trăng vằng vặc ngòai khung cửa
Khuôn mặt chàng trai đó….
Cả cô gái nữa….
Hình như cô đang nói điều gì
- Anh có yêu em không?
Câu hỏi của cô khiến Ji Hoo sửng sốt. Anh chớp mắt, nhìn vào gương mặt đang đỏ bừng và nóng hổi trên tay mình
- Em vừa nói gì vậy?
Sunny bật cười nấc lên một tiếng rồi rũ xuống như không còn sức lực
- Hana…Hana….
Mặc kệ anh dùng hết sức lay mạnh, cô vẫn nhắm mắt im lìm
Ji Hoo ngồi nhìn cô như vậy rất lâu. Rồi anh đứng lên, thở dài quay bước
- Ngủ ngon nhé, Hana
-
Chapter 50 : Part 5 Please tell me why
Mở mắt, Sunny cảm thấy người mình nhẹ hẫng
Đêm qua…là lần đầu tiên suốt 4 năm trời cô thấy những cơn ác mộng
Khoan đã…sao ấm quá vậy?
Quay sang, cô bắt gặp một gương mặt đang gối lên tay mình. Say ngủ
Vô thức , cô khẽ mỉm cười
Nhưng….
Chờ chút, mình sao thế này?
Sao…khi nhìn thấy gương mặt anh ta…lại cảm thấy rất bình yên?
Sao khi ở bên cạnh anh ta…mình có được thứ cảm giác hạnh phúc mà trước giờ chưa từng có?
Anh ta…rốt cuộc là ai đây?
- Nè…dậy coi
Cô đập mạnh lên vai Ji Hoo để che đi sự bối rối của mình
Khẽ nhăn mặt, anh chớp mắt
Vẻ mặt này…dễ thương quá đi mất
Không được. Bình tĩnh lại Sunny Han
Không được
Nhưng….sao trái tim đập mạnh quá vậy nè?
- Em dậy rồi ah?
Nụ cười trên gương mặt anh…sáng rực
Hơn cả ánh mặt trời đang le lói ngòai kia
- Sao anh nằm đây?
- Đêm qua em say quá nên tôi đưa em vào phòng
Đôi mắt nâu sẫm nhìn cô không chớp
- Tối qua…
- Thế nào?
Sunny cũng nhìn anh. Đôi mắt xanh biếc mở to
- Không có gì
Ji Hoo cười nhẹ
Nụ cười buồn bã
Tự dưng Sunny nghe lòng mình nôn nao kỳ lạ
Vì đôi mắt nâu sẫm kia thóang màu u tối
Lần đầu tiên cô tự hỏi…sao đôi mắt người con trai này…lại buồn đến thế
Yi Jung hươ tay sang bên cạnh như thói quen lâu ngày
Trống hóac
Mở mắt, anh nhíu mày nhìn chiếc giường rộng chỉ có một mình
Anh cảm thấy lòng mình nôn nao kì lạ
Cảm giác sợ hãi dâng lên
- Ga Eul đâu rồi?
Bước nhanh xuống nhà, anh hỏi người quản gia đang đứng nơi chân cầu thang
- Cô chủ ra ngòai có việc, bảo tôi nói với cậu là chiều cô chủ sẽ về sớm
Quản gia Park hơi mỉm cười trước vẻ khẩn trương của Yi Jung
Ngọai trừ cô chủ của ông ra…chắc có lẽ khó có ai khiến anh trở nên như vậy
- Thật là…sao cứ đi lung tung vậy không biết
Yi Jung nhăn nhó quay lưng bỏ đi
Hôm nay…bầu trời rất xanh
Ga Eul đẩy cánh cửa trước mặt mình
Căn phòng bệnh viện tòan một màu trắng tóat
Cô ghét nơi này, nhưng cuộc đời cứ luôn gắn liền với nó
Người đàn ông năm trên giường bệnh
Gương mặt trắng nhợt không còn chút sinh khí
Con người…tranh giành để làm gì?
Rốt cuộc…cũng phải chết mà thôi
- Ga Eul…con…đến rồi?
Giọng nói yếu ớt cất lên, pha lõang sự tĩnh lặng đến đặc quánh của căn phòng
Ga Eul đứng lặng…nhìn người đàn ông có cùng một dòng máu với mình
Ông ta…là cha cô
Cũng là kẻ cô hận nhất trên đời
- Bác sĩ nói…ông muốn gặp tôi?
Chớp mắt, Ga Eul cố giữ vẻ mặt mình bình thản
Nhưng giọng cô run lên….
Bàn tay xiết thật chặt nơi gấu áo
- Ta không nghĩ là con sẽ đến
- Ông còn có gì muốn nói?
Nụ cười càng khiến khuôn mặt người đàn ông trở nên nhợt nhạt
- Ta..xin…lỗi….. Thật sự xin lỗi
Câu nói của ông chỉ còn là những lời thều thào không thành tiếng
- Con..tha thứ…cho ta….Có được không?
Ga Eul chớp mắt, nhìn sững vào ông
Người đàn ông này…có lẽ sẽ không còn sống thêm được bao lâu nữa
Có lẽ sẽ ra đi bất cứ lúc nào
Chỉ cần cô nói một câu tha thứ
Để ông ta có thể yên lòng
Chỉ là một lời tha thứ
Nhưng….
Cũng chính người đàn ông này
Đã đánh đập mẹ cô không biết bao nhiêu lần
Đã bóp nát tuổi thơ cô
Đã khiến mẹ cô ra đi tức tưởi
Tha thứ…?
Ga Eul có làm được hay không?
Bàn tay đang hướng về phía cô
Run rẩy
Chờ đợi
Ga Eul bước đến
Từng bước…từng bước….trong quá khứ u tối của chính mình
Khi chỉ còn cách giường bệnh gần một bước chân, cô dừng lại
Hai bàn tay càng lúc càng xiết chặt
Đau buốt
Tha thứ…..?
Hay thù hận…?
- Tôi….
Bàn tay Ga Eul đưa lên. Thật chậm
Dòng suy nghĩ đang giằng xé trong cô
- Tôi đã hận ông nhiều như thế nào có biết không?
Cô nắm chặt bàn tay mình lại
- Ông lấy đi của tôi tất cả. Tuổi thơ. Gia đình. Hạnh phúc. Tất cả. Hai mươi mấy năm rồi, mỗi ngày tôi đều suy nghĩ. Nhưng tôi vẫn không tìm được lí do gì để tha thứ cho ông
Gương mặt người đàn ông nhăn nhúm lại
Đau đớn
Giọt nước mắt tràn ra…lăm dài xuống gò má nhăn nheo
- Nhưng bây giờ…cuối cùng tôi đã nghĩ ra được một lí do. Vì ông là cha tôi. Nếu không có ông, tôi không bao giờ có mặt được trên cõi đời này. Sẽ không được nhìn thấy mặt trời, không được cười, không được khóc, không được yêu thương. Vì vậy, dù có đau khổ đến đâu đi nữa…tôi vẫn phải cám ơn ông. Vì vậy, ông không nợ tôi gì cả. Người ông nợ…là mẹ mà thôi. Khi gặp bà ấy…hãy cầu xin sự tha thứ
- Con…tha thứ cho ta?
Những giọt nước mắt vẫn tiếp tục tuôn rơi
- Phải. Tôi tha thứ cho ông. Mẹ cũng sẽ tha thứ cho ông. Vì mẹ rất yêu ông
Ga Eul nắm lấy bàn tay đang vươn ra của cha mình
Giọt nước lăn dài xuống
Lấp lánh dưới ánh mặt trời
Kíng cong
Tiếng chuông trong vắt vang lên khi Sunny đang đứng trong bếp
Ngóai đầu lại, thấy Ji Hoo đang ngồi đọc báo trên bàn, cô chạy vội ra ngòai
- Để tôi mở cửa
Nụ cười Sunny khiến căn nhà như sáng bừng lên
Tràn ngập niềm vui
Tự dưng cô cảm thấy mình và Ji Hoo….giống như một đôi vợ chồng mới cưới
Áh không được. Lại nghĩ lung tung. Đã bảo là….
- Sunny
Giọng nói quen thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của Sunny
Cô đứng ngẩn người nơi cánh cửa. Đôi mắt xanh biếc mở to đầy kinh ngạc
- Dan?
Đầu óc Sunny trống rỗng. Không thể suy nghĩ bất cứ điều gì
Đến lúc này cô mới nhận ra
Hai ngày qua…ở cạnh Ji Hoo….cô hòan tòan không nhớ đến Dan
Dù chỉ là một chút
Tại sao vậy, Sunny?
Dan sững lại trước vẻ ngỡ ngàng của Sunny
Cô cười…cũng không nhào đến ôm anh
Đôi mắt xanh biếc không lấp lánh niềm vui
Mà ngập tràn sợ hãi
Tại sao?
- Ai thế Sunny?
Câu hỏi của Ji Hoo phá tan sự yên lặng đáng sợ giữa hai người
Quay lại, Sunny bối rối nhận ra Ji Hoo đang bước đến
- Là….
Đôi mắt xám bạc tối sầm lại khi thấy Ji Hoo
Nhưng rất nhanh, Dan bước đến, nở nụ cười
- Xin chào. Tôi là chồng chưa cưới của Sunny. Mấy ngày may là có anh chăm sóc Sunny. Thật làm phiền anh quá
Như có gì đó đổ vỡ trong đôi mắt nâu sẫm kia
Sunny nhìn ra được
Và nó khiến cô đau
- Không có gì. Là do tôi nên cô ấy mới bị mất hành lí mà
Mỉm cười, Ji Hoo bắt tay Dan
Hai bàn tay xiết chặt lấy nhau
Ở giữa họ…là một người con gái
Tiếng chuông điện thoại vang lên khi Yi Jung đang thắt cravat. Nhíu mày, anh bước về phía giường
Nhấc chiếc gối lên, anh khẽ lắc đầu khi thấy điện thọai của Ga Eul
- Lại để quên điện thoại. Đúng là lẩm cẩm
Nói rồi anh cầm lấy điện thọai, đưa lên tai
Nhưng anh chưa kịp nói tiếng nào thì
- Alo là tôi, bác sĩ Lee đây. Thuốc của cô đã có rồi. Cô có thể đến lấy
Thuốc? Ga Eul bị bệnh sao?
- Tôi là chồng của Ga Eul. Cô ấy bị làm sao?
- Ông So….Tôi….
- Ga Eul như thế nào?
- Chuyện này không thể nói qua điện thọai. Ông đến bệnh viện có được không?
Giọng điệu mập mờ của người bác sĩ khiến Yi Jung linh cảm được điều gì đó bất thường
Thứ linh cảm bất an lại lần nữa tràn lên
Không…Ga Eul sẽ không sao. Nhất định không thể nào
- Thực sự rất cám ơn anh
Dan lặp lại lời cám ơn khi đứng trước cửa nhà Ji Hoo
Sunny vẫn yên lặng
Từ nãy đến giờ cô không nói lời nào
Trống rỗng
Là tất cả những gì trong đầu óc Sunny lúc này
Tại sao…lại sợ hãi như vậy….khi sắp phải rời xa?
Chỉ là một người lạ mới quen biết chưa đến 3 ngày
Tại sao…?
Lại có cảm giác ấm áp đến vậy?
Hơn cả khi ở cạnh Dan?
Tại sao….?
Ngực lại đau quá thế này?
Tại sao…?
Mắt lại cay như đang muốn khóc?
- Đi thôi Sunny
Nắm tay Sunny, Dan kéo cô ngồi vào trong xe
Sunny không phản kháng
Cô làm theo….trong vô thức
Đôi mắt vẫn dán chặt lấy Ji Hoo
Đến nắm lấy tay tôi đi
Giữ tôi lại đi
Nếu anh nắm lấy tay tôi
Tôi sẽ không đi đâu nữa
Tôi sẽ….ở lại bên anh
Chiếc xe lăn bánh
Hình ảnh người con trai trong chiếc áo trắng mờ dần trong làn khói
Cảm giác này…khó chịu quá
Khó chịu đến mức…khiến lồng ngực như muốn vỡ tung
Từng hơi thở cũng trở nên đau nhói
Quay sang, Dan sửng sốt nhận ra giọt nước mắt đang chảy dài trên má Sunny
Đôi mắt cô trống rỗng
Lấp đầy hình ảnh người con trai đó
10 năm trước là như vậy
5 năm trước là như vậy
Bây giờ vẫn là như vậy
Hana…vĩnh viễn không bao giờ thuộc về anh
Ji Hoo đứng đó nhìn theo chiếc xe khuất dần nơi cuối con đường
Tòan thân anh tê cứng
Không còn cảm giác
Không buồn
Không đau
Không nhung nhớ
Chỉ là…trống rỗng
Hana đi rồi…đi thật rồi
Mang theo ánh mặt trời của riêng anh
Không..không được…không thể được
Bàn chân Ji Hoo chuyển động
Anh đang chạy
Đuổi theo một thứ gì vô vọng
Nụ cười của Hana lấp lánh phía chân trời
Tại sao….anh đã mất em một lần?
Bây giờ lại thêm lần nữa?
Tại sao….anh không bao giờ có được hạnh phúc? Dù chỉ một lần thôi
Ji Hoo khụyu xuống bên vệ đường
Hết rồi…đã hết thật rồi
Tại sao…em quay về?
Tại sao…em cứa vào trái tim anh khi mà vết thương cũ đang bắt đầu khép miệng?
Tại sao….tại sao….anh không có được em?
Mặt trời hắt bóng anh xuống con đường đầy bụi
Cô đơn
-
Ji Yung cúi cùng cũng bít cái bí mật mừ Ga Eul đang cố gắng jấu...
Sunny thực sự là Hana , lần này liệu Ji Hoo sunbae có tìm lại đc hạnh phúc mong manh vốn đã mất của mình hok?
-
truyện này dựa vào phim HQ à? hay là các bạn thử phá cách viết theo phong cách "việt nam" mình đi đừng theo lối HQ nữa!