:phu: hay quá
có mắc vài lỗi nhỏ
Printable View
:phu: hay quá
có mắc vài lỗi nhỏ
pan gì ơi đọc chuện thế này nản mún chết luôn, bao giờ mới chịu post típ thế?
Chap 57
- Katie này! Ruby gọi em!_Quân đưa điện thoại cho Katie
- Có chuyện gì thế ạ?_cô tò mò
- Anh không biết._Quân lắc đầu _Em nghe đi.
Katie nhẹ nhàng cầm máy lên áp vào tai.
- Hello!
- Tôi đây. Giờ tôi muốn nói chuyện với cô, được chứ?_Quỳnh trả lời
- Có chuyện gì sao?
- Cô không nghĩ là chúng ta cần nói chuyện à? Có rất nhiều chuyện đấy.
- Tại sao lại vào lúc này?
- Tôi không muốn dây dưa mãi nữa. Giờ cô hãy lên lầu hai, rẽ phía tay trái rồi đi thẳng về căn phòng ở cuối hành lang. Tôi đang ở đấy chờ cô.
- Nhưng đây là….
- Tôi biết. Tôi đã xin phép chủ nhà rồi. Cứ vậy đi. Đừng nói gì với Max đấy.
- Được rồi.
Katie buông điện thoại rồi quay lại chỗ Quân.
- Trả anh này._Katie đưa điện thoại trả lại Quân
- Ruby nói gì thế em? Có chuyện gì à?_Quân nheo mắt
- Không có gì đâu._cô lắc đầu_Vài chuyện linh tinh thôi. Em ra đằng kia một lát.
- Ừ._Quân gật đầu
Katie bước thật nhẹ lên lầu hai theo chỉ dẫn của Quỳnh, cuối cùng cũng đến căn phòng mà Quỳnh nói. Cô mở cửa ra, căn phòng tối om.
- Ruby Đỗ, cô ở đâu?
Katie khẽ gọi rồi bước vào trong thêm một chút. Cô cố nhìn vào trong. Một lực đẩy từ phía sau bỗng đâu đẩy mạnh cô vào trong phòng rồi cánh cửa đóng sầm lại. Tiếng khóa cửa vang lên lạch cạch. Katie đập mạnh vào cửa và thét lên.
- Tôi không đùa đâu. Thả tôi ra! Cô làm trò gì vậy hả?
Một vòng tay ghì chặt lấy người cô từ đằng sau rồi xoay người cô lại. Đôi môi mạnh mẽ khỏa lấp bờ môi cô. Mùi hương quen thuộc xộc vào mũi, không cần nói Katie cũng biết người đang hôn mình là ai. Cô mê đi, lí trí gào lên phải chạy ra nhưng thân thể chỉ tuân theo mệnh lệnh của trái tim. Tay Katie vô thức luồn qua gáy người đối diện. Cô nhớ con người này.
Bên ngoài, Quỳnh mỉm cười thích thú. Một bóng người đi chậm rãi đến bên cạnh cô.
- Xong chưa nào?
- Rồi. Ta đi thôi.
Nói rồi, Quỳnh kéo tay Quân rồi nhanh chóng rời khỏi khỏi bữa tiệc. Bắt một chiếc taxi, cả hai chui tọt vào trong. Quỳnh chồm lên hôn Quân, hàm răng tinh nghịch cắn vào môi dưới của anh. Cô buông anh ra rồi cười thật lớn.
- Em thật là…_Quân vuốt đám tóc vô tổ chức vì chạy của Quỳnh về đúng vị trí
- Vui mà._Lúc này cô đã ngồi hẳn trong lòng Quân
- Lâu lắm rồi mới thấy em vui vẻ thế này. Thật tốt._anh hôn nhẹ lên trán cô. Cô chỉ mỉm cười đáp lại
- E hèm. Chúng ta sẽ đi đâu ạ?_anh chàng lái taxi lên tiếng
- À, giờ đến…….
Hiệp đang nhìn ngang nhìn dọc, Quỳnh đâu mất rồi ? Điện thoại trong túi hắn chợt rung lên.
“Tôi có việc phải đi một lát. Tí nữa tôi sẽ quay lại sau. Thành thật xin lỗi”
Hắn ném mạnh chiếc điện thoại đắt tiền vào tường khiến nó bể thành vài mảnh.
Chó thật. Công cốc hết rồi.
******************************
Sáng ngày hôm sau, trụ sở của Golden.
- Hôm qua em bỏ đi đâu vậy? Không vui à?_Hiệp nhìn Quỳnh
- Không có gì. Tôi có việc phải đi thôi_cô lạnh lùng_Mà sau đó tôi có quay lại còn gì.
- May quá. Vậy mà tôi tưởng em thấy chán quá nên bỏ đi chỗ khác chơi chứ. Nhưng em lỡ mất một vài thứ tôi chuẩn bị riêng cho em đó…..
- Nói xong chưa?_cô cắt ngang
- Ơ.._Hiệp ngạc nhiên
- Xong rồi thì để tôi đi. Anh nói nhiều quá đấy._cô dợm bước đi
- Khoan đã. Tôi muốn mời…
- Anh thôi đi._cô quay lại nhìn thẳng vào mắt hắn_Rảnh rỗi thì kiếm việc mà làm đi, lúc nào cũng chỉ có ăn với chơi. Anh không biết làm việc gì khác à? Loại vô công rồi nghề như anh đúng là gánh nặng của xã hội Một người tàn tật còn có ích hơn anh đó. Và tránh xa tôi ra, đừng có bám riết như thế này. Tôi buồn nôn lắm. Đống quà anh gửi đằng nào tôi cũng cho vào thùng rác cả thôi nên anh tự cho luôn vào đi, đừng có gửi cho tôi nữa. Còn hoa, tôi dị ứng với hoa hồng thưa anh. Đừng có cầm ve vẩy trước mặt tôi nữa. Chào.
Quỳnh nói một tràng rồi đi thẳng, để lại đằng sau một con người với sự hằn học in rõ trong mắt. Hiệp nắm chặt tay, khuôn mặt cau có.
Con điếm! Dám chửi tao thế à?! Sau này làm sao thì đừng có trách anh đây nặng tay đấy!
…
- Chọc tức tên đó chẳng có lợi gì cho cô đâu._Minh thảy nhẹ tập hồ sơ lên mặt bàn Quỳnh
- Là anh đấy à._cô ngẩng lên
- Tên Hiệp đó nổi tiếng thù dai và chơi bẩn. Rồi hắn sẽ tìm mọi cách trả thù cô đó._Minh thản nhiên kéo ghế ngồi_Mọi việc sẽ lại rắc rối thêm.
- Lo gì chứ. Đang bực mình mà nhìn thấy mặt thằng đó khiến tôi phát điên. Chỉ để đỡ căng thẳng chút thôi.
- Sai một ly đi một dặm. Rồi cô sẽ phải hối hận.
Minh nói xong liền đứng dậy đi thẳng ra ngoài. Quỳnh đan hai bàn tay vào nhau, đôi mày thanh cau dần vào.
**************************************
Mưa…
Mưa…
Long lanh từng giọt tròn xoe
Xoay vòng trong không trung
Rớt trên tán lá xanh mướt
Trôi tuột
Những giọt nước li ti, li ti
Lất phất
Ánh lên sắc màu của nắng
Cầu vồng nhỏ xíu
Lung linh, lung linh
Thoảng trong gió mùi hương cỏ dại
Thoáng qua...
Ngây ngất…
Mưa cũng biết đưa hương?
Chếch choáng men
Mưa rơi rơi…
Đám mây bé tí teo
Chẳng đủ xây lâu đài công chúa
Mưa vuốt nhẹ mi mắt
Đưa tay khẽ chạm
Vỡ tan…
Cơn giông đâu ùn ùn kéo đến
Đuổi cơn mưa xíu xiu về nơi xa tắp
Ướt…
Mưa…
- Em chào anh chị ạ._hai cô bé đồng thanh
Quân và Quỳnh ngưng việc đang làm dở, cùng ngẩng lên nhìn rồi gật đầu đáp lại.
- Đây là Ly và Nhung, bạn em.
- Giờ mới thấy em dẫn bạn về đó Desty. Mấy đứa vào nhà đi, đứng đó làm gì?_Quân kéo gọng kính, cười hiền
- A anh Max này. Anh Max thật này….
Hai cô bé trầm trồ rồi phia thẳng đến trước mặt Quân, bỗng rưng rưng nước mắt.
- Anh có biết lúc anh tuyên bố giải nghệ lòng em đau thế nào không? Em đã gòa khó c bao đêm liền đấy. Huhu…_Ly gào ầm lên
- Ly!_Nhung khó xử, cười gượng nhìn Quân rồi lôi Ly lại_Bà làm cái gì vậy hả?_quay lại nhìn Quân_Em thay mặt nó xin lỗi anh.
- Bà buông ra._Ly hất tay Nhung ra_Bà có biết tôi đau lòng thế nào không hả? Hả? Hả? Anh Max ơi!_cô bé lết về phía Quân_Em chỉ xin anh điều này thôi. Anh đồng ý nhé?!
- Việc gì thế cô bé?_Quân vẫn cười
- Chụp cùng em một pô nhá anh._Ly rút nhanh chiếc máy ảnh trong cặp ra vứt cho Nhung rồi chạy đến cạnh Quân tạo dáng._Được rồi, bà chụp đi
Nhung nhìn Quân vẫn với anh mắt “em chân thành xin lỗi thay con bạn em”, tay bấm tách một cái.
- Được rồi đấy!_Nhung chán nản
- Ấy khoan, kiểu nữa nào._Ly lại tạo dáng kiểu mới
- Thôi ngay, bà bất lịch sự quá đấy._Nhung gắt lên
- Nhưng mà @%$^%*&^(*%%…
- #$^$&^*^@%^%$
- @!^^%#^#^
- @!$#^$#%^#
- …..
- …….
Không hẹn mà cả ba người Quân, Quỳnh và Desty đều bật cười. Hai con người đang hăng say cãi nhau kia ngơ ngác nhìn lại rồi cũng nhau cúi đầu.
- Bọn em xin lỗi.
- Không có gì. Hai đứa đáng yêu thật._Quân vẫn chưa dứt cười
- Em không cố tình thế đâu mà._Ly lí nhí, hai má ửng hồng_Á!
- Lại gì thế?_Nhung lèm bèm
Ly không thèm để ý đến Nhung mà phi thẳng đến trước mặt Quỳnh, hai mắt sáng rực như đèn pha ô tô.
- Chị là Ruby Đỗ, bà chủ của Douple Q phải không ạ? Trời ơi, hân hạnh quá._cô bé reo lên_Từ lâu em đã là fan ruột của Douple Q rồi. Đồ ở đấy cute không tả nổi luôn. Chết mất, chết mất.
- Lại nữa rồi. Ôi thể diện của tôi!_Nhung gục xuống than trời
- Đúng rồi._Quỳnh cười nhẹ nhàng.
- Thế bao giờ thì Douple Q mới có cửa hàng chính thức tại Việt Nam hả chị? Em mong lắm. Giờ muốn mua gì em đều phải nhờ bà chị em ở Mĩ mua cho._mặt Ly xịu xuống
- Việc này đang được xem xét. Nếu điều tra về tình hình Việt Nam phù hợp và có lợi cho sự phát triển của công ty thì việc đặt một hệ thống cửa hàng tại đây là có thể xảy ra.
- Vậy ạ._Ly gật gù, cơn quá khích có vẻ đã xẹp xuống nhờ chất giọng lạnh toát của Quỳnh
Desty im lặng nãy giờ, giờ mới lên tiếng.
- Thôi bọn em lên phòng em đây. Anh chị cứ làm việc đi ạ.
- Ừ. Mấy đứa chơi vui vẻ.
- À Desty này!_Quỳnh gọi với
- Cậu bé đó không đến sao?
- Ai ạ?_Desty lễ phép
- Wind!
- Dạ. Chuyện đó thì….._hai má Desty giờ đỏ như hai quả cà chua chín
- Hai người đó có đi chơi cũng toàn vứt bọn em ở nhà để đánh lẻ thôi ạ._Vẫn là Ly lanh chanh
- Vậy à._Quỳnh cười mỉm_Mấy đứa chơi vui vẻ.
- Dạ.
Desty dạ xong liền lôi tuột hai người bạn lên phòng. Quân vào bếp làm nốt đóng popcorn rồi mang ra chỗ Quỳnh đang ngồi. Quỳnh tựa hẳn vào ngực Quân, tay cầm remote. Anh cũng choàng một tay qua người cô, tay còn lại cầm popcorn. Hai người vừa cùng xem kinh dị vừa ăn ngon lành.
…
- Chúng em về đây ạ.._Ly và Nhung lại đồng thanh
- Bọn em đã chơi rất vui. Em xin cảm ơn ạ._Nhung nói với Quân và Quỳnh rồi cúi đầu, tiện thay dúi đầu Ly xuống.
- Không có gì.
- Hai người về cẩn thận nhé._Desty vẫy tay_Bye.
- Bye!!!
Điện thoại của Quân bỗng reo lên. Anh nghe xong, hốt hoảng nhìn Quỳnh và Desty.
- Quỳnh! Desty! Chuẩn bị ngay đi! Bà Châu bất tỉnh phải vào viện rồi.
Cốc nước trên tay Quỳnh vỡ tan tành. Desty há hốc miệng. Ly và Nhung cũng đứng sững lại.
- Cái…gì….cơ?_Quỳnh nhìn chăm chăm vào một điểm
- Mẹ!_Desty gào lên
…
Suốt một tháng sau đó.
Quỳnh và Quân cố giành giật từng phần trăm cổ phần của Golden với lão Lý, cố tìm ra bằng chứng cho những hành động sai trái của lão.
Lão Lý tìm mọi cách mua lại cổ phần, cố gắng giữ bí mật thật chặt những việc làm của mình.
Tên Hiệp gầm gè tìm mọi cách trả đũa Quỳnh.
Golden hoàn thành xong hợp đồng với Katie Linley.
Katie và Ryan về nước tổ chức hôn lễ. Hai người có mời Quân và Quỳnh nhưng hai người không thể tới dự mà chỉ gửi quà.
Các bác sĩ nỗ lực giành lại sự sống của bà Châu nhưng bà vẫn rất yếu, tuy có tỉnh táo hơn đôi chút.
Desty túc trực gần như toàn bộ thời gian trong bệnh viện.
Quỳnh nhiều lần đứng lặng lẽ ở một góc bệnh viện.
Rắc rối bao giờ mới chấm dứt?
Chap 58
Chiều. Bầu trời trong xanh bỗng dưng tối sầm lại. Từng đám mây đen dày đặc kéo về che lấp cái màu xanh ngăn ngắt ấy. Gió. Từng cơn gió rít lên, giật qua thật mạnh, thổi tung đám lá cây vương vãi. Cây cối ngả nghiêng. Không gian đen lại, đặc quánh. Bụi, hơi nước quyện vào nhau thành một hỗn hợp mùi kinh khủng, khó thở đến buồn nôn. Những cành cây bị gió cào qua kêu răng rắc. Từng hạt nước thật lớn rơi xuống và thấm nhanh vào đất. Tối hẳn. Nước đổ xuống như thác, đập vào mái nhà, cây cối, mặt đường… bất cứ thứ gì chắn ngang đường đi của nó. Chó tru lên từng hồi hoang dại, đám mèo hoang gào thét những tiếng kêu chua lòm, sắc lẻm. Tiếng còi xe vang lên từng hồi nhức nhối trộn lẫn với tiếng người hô gọi. Mớ âm thanh hỗn tạp nhảy bổ vào tai người, khó chịu, nhức óc. Ánh đèn trong mưa chỉ còn là thứ ánh sáng lờ nhờ, ngây dại. Tất cả lẫn vào làn mưa. Biến mất.
Định mệnh đang cố báo trước điều gì?
*********************************
Trong căn phòng rộng rãi với tone màu nâu sang trọng, trang hoàng đủ thứ đắt tiền, lão Lý ngồi đường hoàng trên chiếc ghế bành bằng da màu nâu sáng, khuôn mặt nhăn nhúm đầy vẻ tức giận. Xung quanh lão, một lũ người khép nép túm lại một góc. Và tất nhiên không thể thiếu thằng con lão.
- Con ranh đó..._lão đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, đôi mắt long lên sòng sọc_…cố gắng đấu chọi với chúng ta đến cùng đây mà. Vướng víu quá. Tất cả mọi việc cứ bị lỡ dở vì cái con nhóc chết tiệt đó tham gia vào. MỘT LŨ NGƯỜi TO ĐẦU CÁC NGƯƠI MÀ KHÔNG LÀM GÌ NỔI MỘT CON RANH MỒM CÒN HÔI SỮA À? MỘT LŨ NGU!
Lão hết lên làm cả lũ người trong phòng co rúm người lại vì sợ. Bọn chúng run cầm cập, cố nép vào nhau như tìm chút can đảm. Khuôn mặt lão Lý lúc này trông thật khủng khiếp, làn da đen đỏ ửng lên, đôi môi dày như hai miếng lạp xường mím chặt lại. Với gương mặt này của mình, bất kì đứa trẻ con và người yếu bóng vía nào nhìn thấy cũng đều phải khoác thét lên. Hiệp nhẹ nhàng đến bên lão, mỉm cười.
- Ba bình tĩnh đi. Nóng giận không tốt cho sức khỏe của ba đâu.
- Sao mà bình tĩnh được._lão vẫn phừng phừng_Một lũ ăn hại! Cút hết ra ngoài cho ta!_lão lại thét vào mặt lúc người kia
Đám người lục đục kéo ra ngoài, vừa đi vừa kín đáo liếc lão. Chờ bọn tay chân ra ngoài hết, lão ngửa người ra sau.
- Chỉ một con ranh con mà….
- Ba cứ để con._Hiệp nhếch mép
- Mày có làm được gì không đấy? _lão nhìn thằng con nghi ngờ_Không phải mày thích con nhóc đó sao?
- Từ trước đến nay, đàn bà vốn chỉ là đồ chơi của con, thích thì chơi, không thích thì quẳng. Chẳng phải vấn đề gì to tát cả. Ba cứ tin tưởng ở con. Sắp tới con nhỏ đó sẽ bận rộn lắm đây._hắn cười đểu giả
Lão Lý nhìn lại thằng con với điệu cười khốn nạn trên môi, bất giác đôi môi dày cũng nở một nụ cười tương tự.
- Được lắm._lão cười ha hả_Mày cố gắng làm cho tốt vào. Đúng là con tao, phải hơn mấy đứa đần độn kia chứ. Làm nhanh đi.
- Dạ.
…
Quỳnh và Quân đang ngồi trong phòng khách. Bất chợt, điện thoại của Quân rung lên từng hồi.
- Alo!_anh áp tai vào điện thoại
- …
Quân bần thần bỏ điện thoại xuống. Quỳnh nhìn anh nhướng mày hỏi
- Có chuyện gì mà mặt anh trông khó coi thế?
- À….
Quân chưa kịp trả lời thì điện thoại lại reo. Cứ thế đến cuộc thứ vài chục thì anh thẫn thờ quay sang nhìn Quỳnh, người vẫn đang chăm chú nhìn anh nãy giờ.
- Bốn khu sản xuất chính của Douple Q bị đốt. Thêm không ít cửa hàng bán lẻ bị đập phá tan hoang.
- Gì cơ?!_cô thét lên
- Anh vừa nhận được điện báo cáo. Chiều tối nay cả bốn khu vực đều đồng loạt bốc cháy, các cửa hàng bị phá tan hoang. Nghi rằng có người cố tình phá hoại chúng ta.
- Khốn kiếp!_Quỳnh gằn mạnh_Bốn khu đó có cứu được chút nào không? Sao không đứa nào gọi thế này!_cô hét lên
- Chỉ còn duy nhất một khu là cứu được, còn lại…_anh ngập ngừng_.....cháy rụi hoàn toàn.
- Còn các cửa hàng thì sao?_cô hỏi chậm, khuôn mặt đã trở nên trắng bệch.
- Hầu hết là các hệ thống cửa hàng ở Mỹ và vài nước châu Âu như Anh, Pháp…
- Ya! Lũ khốn!!!!
Cô hét ầm lên. Hình ảnh lão Lý cùng thằng con khốn kiếp chờn vờn trong óc. Quỳnh lôi mạnh di động từ trong túi quần ra, tay bấm lia lịa
- Tôi đây. MẤY NGƯỜI LÀM ĂN KIỂU GÌ ĐÓ HẢ?
- …
Desty nhích từng bước một xuống cầu thang. Quỳnh vẫn đang hét ầm lên với cái điện thoại còn Quân đang ngồi trước máy tính, các dãy số lướt thật nhanh trên màn hình. Khuôn mặt cả hai lộ rõ sự tức giận đến tột đỉnh, dường như có thể giết chết bất kì ai. Desty rụt rè hỏi anh chị mình.
- Có chuyện gì thế ạ? Em nghe có tiếng thét.
Quân chưa kịp trả lời cô bé thì tiếng bản tin buổi tối oang oang trong ti vi.
“Theo tin mới nhận được, vào chiều tối ngày hôm nay 30 tháng 8, bốn khu sản xuất chính của công ty thời trang nổi tiếng dành cho giới trẻ Douple Q đã bị cháy. Ba trong số đó cháy rụi hoàn toàn. Thêm nữa, các hệ thống cửa hàng bán lẻ của công ty này cũng bị phá hoại nghiêm trọng. Tổng thiệt hại chưa được công bố cụ thể nhưng ước tính đó là một con số khổng lồ. Nguồn tài chính của Douple Q theo đó có nguy cơ lớn sẽ rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng do việc xây dựng lại mất chi phí rất lớn. Theo điều tra sơ bộ từ phía cảnh sát, sự việc vừa xảy ra chắc chắn là do sắp đặt trước chứ không phải do sự cố. Cũng theo phía cảnh sát, có lẽ hành động này là để trả thù cá nhân.”
- Chuyện…..chuyện này…. _Desty lắp bắp
Quân đứng bật dậy rồi chạy thật nhanh lên phòng. Một lát sau, anh cầm theo va li định bước ra ngoài. Anh quay lại
- Anh sẽ trở lại Mỹ.
- Không, em sẽ đi._cô cũng đứng bật dậy
- Em nghe đây!_anh đến đứng đối diện và nắm chặt vai Quynhg, nhấn mạnh từng chữ_Chúng ta biết rõ ai đã gây ra vụ này, chắc em hiểu. Ngay bây giờ, anh sẽ đáp chuyến bay về Mỹ để giải quyết những việc trước mắt và tìm ra cách khả thi nhất. Còn em, em nên hiểu mình phải làm gì. Những gì hắn làm hắn sẽ phải trả giá.
- Nhưng….
- Không nhưng gì hết!_anh lạnh lùng_Hãy khiến hắn hiểu chúng ta không phải cái loại nhu nhược và ngu ngốc. Ta buộc phải thắng em rõ chưa?!
- Hiểu rồi._cô gật nhẹ đầu
Quỳnh xoay người lại, tay phải nắm chặt lấy chiếc điện thoại. Cô run run đưa điện thoại lên tai, nhắm mắt lại rồi nuốt nước bọt như để dồn cảm xúc xuống. Một lát, cô mở mắt ra, nói rõ ràng từng chữ.
- Làm đi!
Cô nói xong liền xoay quá nhìn Quân, bất chợt trên môi anh nở một nụ cười. Desty bỗng thấy rùng mình khi nhìn thấy ánh mắt anh chị mình trao cho nhau, hiểm độc.
- Được rồi, anh đi đây. Anh mong tin tốt từ em. Desty nhớ chăm sóc chị biết chưa.
- Dạ._cô bé gật đầu
Quân vuốt nhẹ tóc Quỳnh rồi gật đầu chào Desty sau đó đi thẳng ra cửa. Desty rót một cốc nước đặt trước mặt Quỳnh.
- Chị uống chút nước đi._cô bé vừa nói vừa khẽ đưa mắt nhìn Quỳnh
Quỳnh không quan tâm. Đôi mắt cô lóe lên những tia nhìn thù hận. Để rồi xem ai mới là người phải khóc.
~~~~~~~~~~~~~Flashback~~~~~~~~~~~~~~
Ngày 14 tháng 7, cuộc hẹn.
Đến giờ hẹn, Quỳnh vẫn thản hiên làm mọi việc thật chậm rãi. Cứ để tên đó chờ đi, cho hắn biết cảm giác chờ đợi nôn nóng là như thế nào. Cô cố tình diện một bộ cánh thật quyến rũ: chiếc áo hai dây bằng ren mỏng nửa kín nửa hở, chiếc quần minishort ngắn cũn và đôi bốt cao đến đầu gối. Cô biết làn da trắn, dáng người thon nhỏ và đôi chân dài của mình là lợi thế nên tận dụng. Cô cũng biết, khuôn mặt khả ái của mình với nụ cười nửa miệng hút hồn luôn là điểm chết người. Mái tóc loăn xoăn được để xõa ra che một chút khuôn mặt, gương mặt trang điểm đậm để nổi bật dưới cái ánh đèn chả lấy làm sáng gì của vũ trường , bờ môi tô thật mọng, xịt nước hoa dành riêng cho những buổi hẹn vào ban đêm, mùi đậm hơn rất nhiều. Uhm, cũng được. Tất cả chỉ để quyến rũ một con người.
Cô đến, bước vào tự tin như đến những chỗ thật thân quen, vẫn gây chú ý như bình thường. Cô liếc mắt đầy khinh bỉ với lũ người uốn éo một cách ngớ ngẩn kia. Thoáng thấy bóng hắn, cô nháy mắt chào rồi nhếch mép. Đi thẳng ra sàn, Quỳnh bắt đầu trình diễn.
DJ vừa đổi bài mới, bốc lửa hơn, giai điệu catchy đậm đặc và khiến người khác hưng phấn hơn. Cô bắt đầu dance bằng những động tác sexy đầy khêu gợi. Những cú lắc hông điệu nghệ, những cử động thật chính xác, thuần thục cô biết mình là trung tâm của cái sàn nhảy này. Cô vẫn cứ nhảy, không quan tâm đến việc những người khác đang nhìn cô trầm trồ. Lúc này, cô chỉ quan tâm đến con người phía đằng xa kia. Nở nụ cười nửa miệng quen thuộc, cô hài lòng khi thấy mắt Hiệp dán chặt vào người mình. Mấy tên con trai xông vào uốn éo cùng cô. Oh, quên mất là không chỉ mình hắn nhìn cô và tất nhiên cũng chẳng phải mình hắn bị quyến rũ. Quỳnh giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng, thứ mà cô biết nhiều người nhìn thấy sẽ chẳng dám động vào.
Nhạc dừng để chuyển bài. Quỳnh sải những bước thật tự tin và phía con người chờ cô đã lâu, bỏ mặc tất cả những ánh nhìn dâm dục quét lên người cô nãy giờ. Cô ngồi thẳng xuống cái ghế đối diện Hiệp, khẽ cười. Búng tay cái tách để gọi cho mình một ly vodka martini, cô liếc mắt nhìn hắn.
- Uhm,lúc nãy em tuyệt lắm!_hắn nhìn vào mắt cô thật nồng nàn
- Thường thôi_cô nhún vai rồi nói nói bằng giọng thật thấp đầy cám dỗ_ Không nghĩ rằng anh sẽ hẹn ở đây đâu.
- Tôi biết những buổi hẹn hò bình thường sẽ khiến em thấy chán. Vậy sao ta không thả lỏng một chút, sẽ tốt hơn mà._hắn tỏ ra là người rất am hiểu
- Cũng đúng_cô khẽ cười_ Đây là vũ trường nổi tiếng nhất thành phố này phải không?_phải khoe chút chứ nhỉ, cô cũng đâu thuộc dạng ngố không biết gì
- Xem ra em mới về nước mà rành quá ha._hắn lại cười, hình như đang muốn quyến rũ cô thì phải, cái giọng trầm thật trầm
- Một chút thôi.
Cô cười. Nhìn cái bản mặt cố tỏ ra tự nhiên của hắn kìa. Cô đang tự hỏi lòng, tại sao một người sở hữu khuôn mặt xấu xí như hắn mà vẫn lắm gái theo? Sức mạnh của đồng tiền thật to lớn. Bán tự trọng đi chỉ vì mấy đồng bạc lẻ của người khác. Quả là nhục mà.
Ly của cô mang ra rồi kìa. Cô tắt nụ cười, nghiêng ly chạm nhẹ vào ly của hắn.
- Cạn ly!
Cô và hắn ngồi nói chuyện phiếm, toàn chuyện ngớ ngẩn, chẳng ra đâu vào đâu mà cứ phải cười.
- Anh có muốn đấu rượu không?_cô cười thầm, sắp đến lúc rồi
- Huh? Đấu rượu? Với em?
Hắn có vẻ rất ngạc nhiên. Cũng đúng, hắn đâu ngờ là cô lại thách đấu uống rượu với hắn chứ. Nhưng chưa hết đâu, vẫn còn nhiều việc vui khác mà. Cô nhìn hắn, thản nhiên gật đầu đồng ý.
- Uh.
- Được thôi, nếu em muốn. Không có lí do gì để từ chối một cô gái dễ thương như thế này cả.
Rượu được mang ra, cô và hắn thi nhau uống. Cô tỏ ra như mình sắp say rồi. Gì chứ người yêu cô là diễn viên đấy. Sống cùng nhau bao lâu, những diễn xuất cỏn con này sao làm khó được cô. Hơn nữa, lại là do chính Quân dạy cô phòng trường hợp gặp gỡ đối tác mà bị ép uống say không cẩn thận sẽ tính toán sai. Hắn có vẻ tin cô rồi. Tiếp tục nào.
- Hiệp này! Chuyện của Golden….
Cô nhanh tay bấm vào cái nút khởi động nho nhỏ của máy ghi âm trên chiếc nhẫn đeo trên tay và chống một tay nhìn hắn bằng con mắt lờ đờ, rồi vươn thẳng tay về phía hắn và gục xuống. Cứ cho hắn nghĩ là cô luôn âm mưu, toan tính về việc đó đến cả lúc xỉn đi. Con người ngạo mạn giống hệt ông bố mình sẽ thủ thỉ kể với cô để sáng hôm sau sung sướng nhìn cô quên sạch. Biết ngay mà, hắn bắt đầu nói rồi.
Chết tiệt, lan man nãy giờ mà hắn cũng chẳng nói kĩ về kế hoạch của hai bố con hắn. Có vẻ hắn cảnh giác hơn cô tưởng. Vậy thì, chiêu cuối nào.
Cô dùng một tay đổ chỗ thuốc kích thích dạng bột chuẩn bị sẵn vào lòng bàn tay rồi đột ngột ngẩng đầu dậy khi hắn kết thúc quá trình lảm nhảm của mình được một lát. Cô nhìn hắn bằng khuôn mặt dễ thương nhất từng có mà cô đã rất cố gắng để tập. Tranh thủ lúc hắn đang nhìn mình, cô úp chụp tay mình lên miệng ly rồi lắc lắc vài cái. Loại thuốc này tan cực nhanh trong rượu nhưng không có tác dụng luôn mà phải sau khoảng một thời gina nhất định. Nó sẽ khiến hắn trở nên ham muốn cực độ và không thể tỉnh táo. Vốn hắn đã là con quỷ dâm dê. Trước khi cô đến, hắn cũng đã phím trước với chủ nơi này về việc tạo điều kiện thuận lợi để hắn ta và cô… rồi. Nhưng rất tiếc, tiền thì cô cũng có và cô lại là người quen nữa, người chủ sẽ nghe ai đây? Cô lại cười thầm.
Cô dí ly rượu của mình lên miệng hắn rồi vui ừng khi thấy hắn uống trọn. Cứ uống đi, tí vui lắm đấy.
Quỳnh lại gục xuống rồi nhắm mắt. Qua cảm nhận, cô biết mình đang được bế lên. Rồi một lát, đôi môi hắn chiếm trọn môi cô. Cô cảm thấy lợm giọng kinh khủng và chực muốn ngồi dậy để nôn thốc nôn tháo. Cảm giác cứ y như nuốt một con thạch sùng còn sống vậy, cái đuôi nó ngoe ngoẩy trong vòng họng. Quá kinh tởm! Cố chịu, phải cố chịu.
Cô nghe thấy tiếng lạch cạch mở cửa rồi cảm giác ấm mềm bên dưới lưng. Không gian thoáng đãng, yên tĩnh với mùi hoa hồng thoảng qua khiến cô biết mình đang ở trong căn phòng nào đấy. Thứ gì đó ngọ ngoạy chạm vào tóc cô. Cảm giác này không giống như cảm giác thích thú và dễ chịu khi Quân nghịch tóc cô mà cứ như mấy con giun lần mò, lần mò. Khó chịu lắm rồi. Cô thực sự muốn bật dậy táng cho cái tên lòng khòng trước mặt mình một trận nhừ tử. Bao nhiêu năm nay, khả năng đánh đấm của cô chẳng suy giảm chút nào đâu. Nhưng cô lại nhủ lòng phải cố chịu.
Đã đến lúc rồi.
Cô ngồi bật dậy rồi che miệng và lao thẳng ra ngoài. Cứ để hắn nghĩ cô say đến mức muốn ói nhưng chẳng biết đâu là toilet đi. Cô ra ngoài rồi đi thẳng đến căn phòng gần đấy, nơi có mấy con người đang đợi sẵn. Cô lạnh lùng nhìn một cô cái khá cao nhưng hơi gầy, dáng người và trang phục gần giống cô.
- Cô nhớ kĩ những lời tôi nói rồi chứ?
( gật gật )
- Cô dù sao cũng mới làm gái bao có một tuần. Việc này sẽ vừa làm cho cô khôi phục danh dự lại có tiền. Yên tâm, tôi cũng sẽ đưa đầy đủ, không thiếu một đồng nào.
- Dạ, em đâu có nghi ngờ gì chị đâu._cô gái đáp nhỏ nhẹ
- Biết thế thì tốt. Lúc nào xong, lừa lừa tên đó ngủ say thì trốn ra ngoài và đi theo cô này_cô chỉ vào người con gái khác bên cạnh_đi khám. Rõ chưa?
- Dạ rồi. Em xin phép.
Cô gái kính cẩn chào Quỳnh rồi đi ra cửa.
- Khoan đã._Quỳnh gọi giật lại
- Gì ạ?
Cô không nói gì mà lấy ra một lọ nước hoa nhỏ xíu, xịt lên người cô gái kia. Xong xuôi, cô gật đầu.
- Được rồi đó.
- Đây là…_cô gái thắc mắc
- Nước hoa tôi dùng tối nay, không quá đắt tiền nhưng rất thơm.
- Vậy em đi được rồi
- Uh
Quỳnh đi theo cô gái ra cửa rồi nhìn bóng cô khuất dần sau cánh cửa. Hàng loạt những âm thanh nổi lên, cô biết trong đó xảy ra những gì
- Cũ nhưng chưa bao giờ vô dụng._cô lầm bầm
Loại người khốn nạn chỉ thích hợp với những thứ bẩn thỉu. Để xem anh sẽ làm gì nào. Ngày tháng tươi đẹp vẫn đang ở phía trước, cố mà tận hưởng nốt đi.
Cô bước đi thật nhanh, không thèm ngoảnh lại. Đêm đó, cô về nhà.
~~~~~~~~~~~~~~End flashback~~~~~~~~~~~~~~