-
Ông Chan đã về, ông ấy mang cho nó cả 1 tủ thuốc và tủ đồ. Đếch biết tiền đâu ra lắm thế mà lão mua nhiều quá. Nhưng nó cũng chẳng quan tâm, có đồ, có thuốc. Sợ quái gì nữa.
***
Nó quấn cái khăn trên người, đưa tay ra ngoài lấy đồ của ông ấy đưa. Nó cầm vô phòng, thay đồ. Chiếc khăn được tuột khỏi người nó một cách dễ dàng. Sau đó, nó mặc quần, áo vào. Rồi dùng lược để trên bồn tắm mà chải tóc. Nó tự nhìn vào gương, lâu rồi nó không hoá trang nhỉ?. Bỗng dưng nó nảy ra 1 ý nghĩ to bự. Đó là cải trang .
Chẳng cần đợi cái gì nữa, nó đập cửa nhà tắm rầm rầm, la lớn nói với ông Chan:
- Mày đi mua cho tao cái kính nào to to được không?.
Đúng là tắm 1 phát cái khoẻ cả người. Yun sức sống đã về rồi. Há há!.
***
Ông Chan ngồi ngoài, 1 tay chống cằm, 1 tay khẽ gõ gõ vào cái bàn. Đang chờ Yun ra để tới lượt mình. Thế mà nó dám sai khiến lão thế, tự dưng đâm ra điên khùng. Quát lại:
- Đm mày, tự đi mà mua. Mày không thấy tao đang ướt mà. Ra nhanh đi con, tao còn phải thay đồ nữa.
- Thôi mà Chan, anh em với nhau mày giúp tao lần này đi – Vờ ngoan hiền.
- Chết mẹ mày đi. Về mà anh em với thằng chồng mày ý!.
- Đm mày, giờ mua không?.
- Không.
Nó đứng trong phòng tắm, tay nắm chặt lại. Máu trong người cứ sôi lên ù ù, tí nữa là bốc khói, cháy mẹ cái đầu. Nó mở cửa nghe cái rầm, phi thẳng ra mà đá cái bộp vào đầu ông Chan. Làm ông ấy ngã ngữa, la oái oái lăn vài vòng trên đất. Nó thì cười ha hả, đầu thâm nghĩ.
"Mày cãi bà à? Bà cho mày chừa nhá!".
Nó đắc thắng, hếch mũi kênh kiệu hỏi lại ông Chan 1 lần nữa:
- Giờ thì mày mua không?.
- Thôi thôi, tao đi. Tại mày con gái nên nhường mày thôi!.
- Dzậy đó hở, nam nhi quá hén! Đi nhanh đi thằng hâm.
- Ừ rồi. Đi thì đi.
Ông Chan đứng dậy, ôm lấy đầu gối, đi cà nhắc ra mở cửa phòng. Trước khi đi còn quay lại, đưa ngón giữa lên chỉ chỉ vào mặt nó, nói:
- Tại mày là con gái thôi!.
Rồi đóng sập cửa lại. Nó ức quá, vớ lấy ngay cái gối chọi mạnh vào cửa. Hét toáng lên:
- Đĩ mẹ mày Chan, thằng chó đẻ!.
-o0o-
Ông Chan chơi nó được vố này mừng thấy mụ nội. Vừa đi vừa huýt sáo. Lão bước ra khỏi khách sạn. Ngó Đông ngó Tây rồi tự hỏi:
“Mẹ nó, giờ là 9h30 rồi. Cửa nào mở nữa cơ chứ!”.
Rồi lại dáo dác nhòm. Trời còn mưa lâm râm, lão lấy tay xoa cằm.
“Giờ này không biết có gái ngoài đường không nhỉ?”.
Lão soi quyết liệt hơn. Cuối cùng thì cũng ra cái bóng người. Lão cười tít mắt:
- Hô hố, cuối cùng cũng ra 1 em.
Lão Chan tiến lại, đi chầm chậm để không gây ra tiếng động. Đến nơi, lão vỗ tay “em ấy” cái rồi nói:
- Em ơi, tối thế đi đường nguy hiểm lắm em à!. Cần anh chở về nhà không em?.
“Ẻm” bị cái vỗ vai, quay qua nhòm. Rồi cả 2 đều la lên:
- Đm mày! .
Hoá ra “ẻm” là Jun. Còn “ảnh” là lão Chan. Lão Chan dụi dụi mắt mình mãi, lão tự hỏi mình có bị mù không mà nhòm 1 thằng to như voi thế này lại ra 1 em dễ thương, dáng chuẩn cơ chứ!. Gặp gỡ nhau rồi 2 người kéo nhau vào gốc cây ngồi. Jun bắt đầu lên tiếng:
- Mày làm gì quái này thế?.
- Đi mua kính.
- Đm ngu vl thế. Kính giờ này ở đâu ra? Mà con nhỏ người yêu bắt mày mua à?
- Không, còn ghê hớn cả người yêu ý!.
- Đứa nào thế?
- Em tao chứ ai!. Đm vừa bị nó đá bầm mắt đây này!.
- Yun á? Giờ Yun đang ở đâu ế?.
- Mày kiếm nó hở?
- Không kiếm nó chứ chẳng nhẽ kiếm mày!.
- Hèn gì thấy mày ướt nhẹp.
- Nói đi, ở đâu?
- Đéo nói!.
- Nói không?
- Đéo nói!.
“Thằng cố chấp, định trêu tao à?.
- Hay mày muốn bầm thêm 1 con mắt nữa cho cân đối hử?
- Thôi thôi, lạy mày. Nó đang trong khách sạn á!.
- Khách sạn nào?.
- 9x. Đằng kia kia bố!.
- OMG.
- Cái gì mà OMG.
Không giải thích, hắn đứng dậy. Nắm lấy cổ áo lão Chan mà kéo lên hỏi tội:
- Mày loạn luân với Yun à?
Không nói gì, lão Chan bật cười ha hả như thằng khùng. Ai đời nào lại nghi ngờ thằng bạn thân mình đi loạn luân chứ!. Huống chi nó lại là bạn gái hắn. Lão cười như điên như dại làm hắn càng điên lên. Liền nắm tay lên, đục cái bốp vào con mắt con lại của lão. Làm lão ôm mắt la oaioái như con heo bị chọt tiết lợn. Lão chửi:
- Thằng khốn nạn, mày đánh bạn mày đấy à?.
- Mày giải thích coi sao mày lại cho Yun vào khách sạn?.
- Mẹ mày, từ từ tao nói.
- Nói nhanh đi, tao đục thêm cái mỏ à nha.
- Thì nó không muốn về nhà, tao cho nó vào khách sạn chứ sao? Chẳng nhẽ cho nó vào chuồng heo? . Mày buồn cười thật!.
Hắn biết mình nghĩ ngờ vớ vẩn, liền bỏ tay ra khỏi người lão Chan. Mặt ửng đỏ vì quê. Muốn đào ngay cái lỗ nào đó mà núp xuống nhưng hổng được. Hắn đâu phải thần tiên. Thế là đành nén lại 1 tí, để hỏi chi tiết nơi nó đang ở:
- Ở đâu, phòng nào? Nói đi.
- Ơ cái đm mày, vừa nãy bảo tao loạn lâu mà - Vừa nói vừa cười sặc sụa.
Hắn ngượng đỏ cả mặt:
- Thôi nói đi!, bạn Chan yêu vấu của mình!.
- Ơ, mày học thối vả ngây ở con em tao đấy à? .
- Hờ, giờ mày nói không? – Hắn giơ tay lên, đe doạ bằng nắm đấm.
- Ừhm ừhm, nói. Phòng 1 đấy. Đi vào là thấy ngay.
- Mẹ, đưa chìa khoá đây!.
- Con Yun giữ, tao đây có lấy.
- Khốn nạn, ngu vl thế!. Sao không lấy chia khoá ra.
- Mày định úp sọt nó à .
- Im đi, thằng mặt dày.
- Rồi rồi, đi đi bố. Ngồi đó nói nhảm . Tí tao loạn luân với nó bây giờ - Lão trêu.
Bị trêu nên tức. Hắn đưa chân ra đạp vào “chỗ hiểm” của lão. Lại 1 lần nữa lão lắn đùng ra đất mà ôm lấy cái “của quý” của mình. Hắn mà mạnh tay 1 tí là lão đã sùi bọt mép mà chết nãy giờ rồi.
Hôm nay là cái ngày xui xẻo nhất đời lão. Hết Sulla, đến con ngựa đi, giờ tới Yun, Jun.
"Đm nó, kiểu này không tàn cũng tật. Thôi, về nhà cho yên thân".
Lão leo trên xe mô tô của mình. Vặn ga lên phi vèo như tên bay.
"Cứ để mặt chúng nó. Làm gì thì làm. Dù gì thì mình cũng trả tiền phòng rồi".
Đột nhiên, lão nở 1 nụ cười nham hiểm. Ai mà nhìn vào cũng phải sởn da gà. Thật sự mà nói, đối với dân “đầu óc trong trắng” như lão thì chuyện đó là chuyện gì cũng rõ rồi hé. .
-o0o-
Hắn đứng trước cửa, tằng hắng nhiều lần. Ai đi ngang qua cũng tưởng thằng này nó bị khùng. Rồi thu hết can đảm, hắn gỡ cửa phòng.
Yun trong phòng, cứ tưởng là ông Chan liền chạy ra mở cửa, kèm theo bộ mặt hâm hâm dở dở:
- Mua kính cho tao chưa?.
- Mua rồi!.
Nó giật mình, nhìn thằng con trai trước mặt mình, nghiêng đầu sang 1 bên như không tin vào mắt mình. Rồi nó đóng cửa cái rầm lại, sau đó mở cửa. Vẫn thấy hắn đứng đó cười. Rồi lại đóng cửa, sau đó lại mở cửa. Vẫn là hắn. Quá trình này lập đi lập lại nhiều lần. Giờ thì nó tin vào mắt mình rồi. Nó lắc đầu kêu khẽ:
- Ô mai gốt nẹt… (Tức OMG)
Sau đó là kéo Jun vào phòng ngay lập tức. Đúng ngoài đó tẹo là có chuyện vui để coi.
Nó nhìn Jun người ướt nhẹp. Hỏi:
- Anh đuổi theo em à?.
- À… ừhm.
- Chi thế?.
- Anh sợ em bị gì!.
- Hơ, yêu em thế à?.
- Tất nhiên rồi .
- Cô nàng hôn thê anh đâu .
- Ơ, em biết chuyện à?.
- Nô nô, chưa biết gì cả.
- Biết hết rồi còn gì. Cô ta là vị hôn thê của anh, nhưng anh yêu mỗi em thôi .
- Giỏi nịnh. – Nó khoanh tay, lắc đầu.
- Xì, yêu thôi – Hắn dùng vai đẩy đẩy người nó.
"Jun đáng yêu thế từ khi nào nhỉ?. ".
- Em thưởng cho anh nhé!.
- Hử? Vì cái gì cơ?
- Hố hố - Nó cười nham hiểu. Rồi tiếp lời:
- Vì anh đã tìm em mà người ướt thế này .
- Ừh rồi, nhưng thưởng cái gì cơ?.
- Nhắm mắt lại đi.
- Định tặng cái gì mà bí mật thế?.
- Đm, giờ nhắm mắt lại không – Nó đùa.
- Rồi, người yêu vấu . Nhìn mặt em cứ như con gấu ý . – Hắn đùa lại.
Hắn nhắm mắt lại. Yun cười cười gian rồi chòm người lên thơm lên má hắn 1 cái. Hắn giật mình, mở mắt ra. Nhưng lại có vẻ không hài lòng, hắn vờ dỗi:
- Tưởng mi vào môi chứ! Hoá ra chỉ mi ở má à?.
- Tham vừa thôi bố .
- Anh lên chức bố khi nào ế nhờ?.
- Đm anh, đi chết đi .
- Ha ha, đồ vịt bầu xấu xí .
- Đỡ hơn đồ gấu lắm lông, lòng toàn thân. Chỉ nào cũng có lông .
- Anh biết chỗ nào lông rậm nhất này .
- Lông nách anh chứ gì! Thằng khùng .
- Anh đâu có lông nách .
- Đéo tin đâu .
- Cần anh giơ cho em không .
- Thôi, thối lắm!.
- Thì mai mốt em cũng phải ngửi thôi .
- Làm mẹ gì phải ngửi chứ .
- Hửi nách Chồng em là 1 vinh hạnh đấy nhé!.
- Biến đi, thằng điên .
- Thôi, đùa thôi! Đừng dỗi chứ!.
- Ai dỗi anh đâu .
- Hơ, thôi! Nhường em vậy .
- Ngoan…
-Chồng em mà .
Rồi 2 người cười tủm tỉm. Hí hí. Tiếng cười vang khắp cả căn phòng. Lâu rồi Yun đâu cười sảng khoái thế này. Lâu rồi Jun đâu tìm được Yun ngày xưa.
***
Hai người họ nằm trên giường. Yun nép người mình vào người hắn, cuộn tròn ấm áp. Hoá ra ông trời không phụ lòng người. Ông trời không ích kỉ như nó nghĩ. Ông vẫn cho nó 1 bờ vai, vẫn cho nó 1 niềm hạnh phúc mong manh. Hì. Nó rất hạnh phúc đấy!.
“Mình yêu Jun nhất cơ!”.
“Mình yêu Yun nhiều lắm cơ!. Nhưng không biết nên nói với Yun chuyện của cô nàng Uke không nhỉ . Thôi, không nói. Kệ mẹ nó đi. Giờ nói ra kẻo mất vui. Hí hí!”.
- Chúng tôi đang rất hạnh phúc.
Hai người bỗng dưng đột ngột reo lên. Hai người ngạc nhiên, rồi nhìn nhau. Rồi cười sảng khoái. Tình yêu không mang cho ta nhiều đau khổ như ta tưởng nhỉ?. Yêu, phải cho và phải nhận. Quy luật của tự nhiên mà .
“Ông trời không cho, cũng chẳng lấy lại của chúng ta điều gì cả. Nên cứ yêu đi, dù đau khổ vẫn cứ yêu đi. Vì con người, không ai điều khiển hay ngăn cản được trái tim mình cả. Yêu đi… yêu đi. Dù khó khăn, dù vất vả… thì cứ yêu đi. Sống là phải yêu, không yêu là chết!”.
-o0o-
Thần chết đứng ở 1 góc tường. Chống nạnh bực bội. Cũng chẳng biết lão bực chuyện gì nhưng… hình như đang liếc tác giả thì phải.
Tác giả đang cặm cùi ngồi viết, thì thần chết la cái á lên vào lỗ tai tác giả mà mắng:
- Đm tác giả, đất diễn tao sao ít thế?.
Tác giả liền đớp lại ngay, đâu vừa:
- Con lạy bố. Bố làm thần chết chứ bố có làm nhân vật chính đâu mà đòi diễn nhiều. Thôi, tới lúc bố diễn rồi kìa. Ra đi!. Action nào!.
- Mày nhớ đấy, mai mốt nhớ cho tao vào nhiều nhiều nha!.
- Ngoan đi rồi cho nhiều!.
- Không ngoan thì sao?.
- Không cho diễn chứ sao?.
- Thôi, không cãi với mày. Tao đi diễn đây!.
"Rõ sợ còn sĩ . Chữ sĩ lão này to thật ".
-o0o-
Thần chết đứng ở xó tường trong khách sạn. Tay cần lưỡi rìu cười nham hiểm.
"Cô ta sắp chết đến nơi mà vẫn còn tươi cười được à?".
Rồi thần nhìn sang con chó của mình. Nghiến răng nghiến lợi, dồn nén tức giận quát lớn:
- Mi nghĩ cách gì đi chứ! Đừng có mà ngồi đó mà ủ dột thế chứ!.
- Đang bị ỉa chảy, thần thông cảm cho thuộc hạ đi!.
- Uống smecta vào là hết chứ gì!.
- Thần không biết đâu, bệnh tiêu chảy của chó nó khác của người nhiều lắm! .
- Khác thế nào cơ?.
- Nó… ưhm, thần cũng chả biết nói sao nữa.
- Tương tự như bệnh nào cơ? Nói thử nghe xem nó trầm trọng đến cỡ nào?.
- Ưhm… Nó tương tự như bệnh thiếu gái của thần ý.
- Ôh nô, nghiêm trọng thế à .
- Vâng ạ, nghiêm trọng lắm!.
- Thôi thôi, vào viện ngay. Vào viện ngay.
- Vào cũng vô ích thôi ạ.
- Thế làm sao mới chửa được cho ngươi đây?.
- Thì giống như mỗi lần thần bị bệnh thiếu gái thì thần làm gì cho hết bệnh ý.
- Ưhm, thường thì ta đi tìm gái cua chứ sao?.
- Thì thần cũng thế thôi. Đi tìm chỗ đễ ỉa chứ sao giờ?.
- Trời, thế thì mi đi đi. Nói lằng nhằng rốt cuộc là muốn đi ỉa chứ gì?.
- Thần quả thông minh. Chính xác 100%.
- Mẹ, đi đi. Lắm lời thật!.
- Thế bye thần. Thuộc hạ đi ỉa cái rồi ra nhá!.
- Bấm!.
Nhìn con chó của mình đi ỉa rồi thần quay qua nhìn cặp tình nhân kia. Đầu thầm nghĩ:
"Để ta xem bọn người còn hạnh phúc đến bao giờ?. Mua ha ha ha… Ặc ặc, lên hổng nổi rồi. Cười lạ, thâm hơn tẹo. Mua ha ha ha ha ha ha ha… Ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là địa ngục… Mua ha ha ha ha… Ặc ặc, thôi. Viêm họng. Không thèm cười nữa. Hết vai. Đi vô".
TG: Té ghế, ê mông. Có người đẹp nào lại đỡ không
-
Hay ghê..... Giá mà có đến kết lun thì ko thèm ăn k0m nua, chi ng0j d0c truyen th0j ^^
-
TG làm sao ấy nhỉ? Toàn viết linh tinh. Đoạn cuối chẳng có liên quan gì cũng viết vào, vừa dài dòng vừa chẳng có nghĩa. Đợi ra chap mới mãi cuối cùng đọc được mấy câu như này. Nản luôn =.="
-
truyện này về sau chửi nhau nhìu ghê !
chắc phải cấm trẻ dưới 15t quá !><
post típ đi bạn !
-
bó tay lun truyện j mà toan....!thế này mà chờ mãi mới post ít thế sao? bn ơi post nhanh nhanh lên nhoa! ủng hộ bn nè!
-
tác giả mới đi chửi lộn mướn về hay sao ah, còn dư âm sau cuộc chiến, mìn văng tùm lum
-
tự dưng cho đoạn thần chết với tg chi ko bít , đang mong kết mà cứ lăng nhằng lan man quá ! với lại chửi nhau ít thôi , kinh quá !
nhưng dù sao cũng mong chap mới ><
-
Nói thật chứ truyện lúc đầu cũng đọc hay hay, càng về sau càng thấy thất vọng. Đây mà gọi là văn à! Toàn ngôn ngữ chợ búa, vô văn hóa. Theo tui nên xóa bài này đi!