-
4. Điều tâm đắc nhất của cụ Nguyễn Du.
Có lẽ các nhà bác học phương Tây khi phát minh ra bom nguyên tử, vũ khí hạt nhân đều đã từng tự hào về tài năng lỗi lạc của mình. Nhưng rồI cũng có lúc họ phải xám hối cho dù chỉ là vô tình trở thành kẻ tiếp tay cho sự tàn sát nhân loại. Nhà bác học Nga Anderei Sakharov đã ghi trong hồI lý của mình về bi kịch đầy xúc động của nhà bác học nổI tiếng của Mỹ: Robert oppenheimer- ngườI đầu tiên chế tạo ra bom nguyên tử: “ ngày 6/8/45 một trái bom nguyên tử có sức phá huỷ khổng lồ 20 kiloton đã được thả xuống Hiroshima… Robert Oppenheinmer đã tự giam mình vào căn phòng trong lúc các đồng nghiệp trẻ của ông chạy quanh phòng thí nghiệm Los Alamos reo hò mừng rỡ và ông đã khóc trong buổI hội kiến vớI tổng thống Truman “. Và có biết bao những kẻ lên đến bậc thang của sự giàu sang và danh vọng bằng con đường dã man tàn bạo. CuốI cùng đều phải trở về với ước muốn đánh đổi cả cuộc đời lấy một chữ Tâm để được thanh thản trút hơi thở cuối cùng.
Chữ Tâm đã trở thành điểm xuất phát ( cái gốc) có trong bản chất xã hội của con người và đồng thời cũng là đỉnh cao của mọi tài năng “Tài thu phục nhân tâm” Tài càng cao thì đức phải càng phải rộng.
Bi kịch do sự thoái hoá sau hàng bao nhiêu thế kỉ phát triển nền văn minh vật chất đã đưa người phương Tây tìm về một chân lý rất đơn giản trong tiềm thức xa xưa của người phương Đông mà được đại thi hào Nguyễn Du coi như một báu vật .
“ Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài “
Tâm mà sáng thì làm việc gì cũng dễ được mọi người ủng hộ và dễ thành công.
-
5. Đoạn trường ai có qua cầu mới hay.
Nếu bạn chưa bao giờ bị điện giật thì bạn có nghe cả trăm lần “điện giật đau lắm” bạn cũng không thể nào cảm nhận được cái đau đó như thế nào. Nhưng nếu bạn đã bị một lần thì…Chỉ có sự trải nghiệm bằng dằn vật lo âu, sự lao động hết mình, nếm mùi những thất bại, bạn mới cảm nhận được niềm vui sướng của sự thành công.
Truyền thuyết xưa có kể rằng. Vào lúc sáng tạo xong thế giới, xếp đặt trật tự cho muôn loài, trong khi báu của Thượng đế còn hai thứ bảo bối quý nhất là Bất Tử và Hạnh Phúc. Con người biết đươc tin đó, liền đến xin với Thượng đế.
- Thưa Thượng đế, con nghe nói Thượng đế có hai thức bảo bối quý là sự bất tử và hạnh phúc, xin Thượng đế hãy ban cho con. Nếu Thượng đế ban cho con, con xin quy phục và mãi mãi tôn thờ Thượng đế, bằng không, con sẽ náo loạn thế gian và cũng sẽ chẳng để Người yên.
Thượng đế nghe xong những lời yêu cầu đó của con người, không những không cho những lời đó xấc xược, mà còn hiền từ nói:
Đó là hai giống cây quý nhất mà hạt của nó nằm lẫn trong túi hạt giống này. Một thứ cây sẽ cho quả bất tử, nếu con người ăn vào sẽ thành bất tử. Một thứ cây cho hoa hạnh phúc, nếu con người được nhìn thấy sẽ có hạnh phúc.
Nghe tới đó con người mừng lắm, vội vã hỏI:
Xin Thượng đế hãy chỉ cho làm thế nào con nhận biết hai hạt giống cây quý hiếm trong muôn vàn hạt giống của các loài hoa trái khác.
Thượng đế đáp:
Người hãy đem gieo tất cả các hạt giống này và hãy nhớ chăm sóc chúng đến ngày chúng đơm hoa kết trái. Cây nào có tất cả các quả chín cùng một lúc thì cây đó là cây bất tử. Cây nào có tất cả các hoa nở cùng một lúc, đó là cây hạnh phúc.
Con người sung sướng làm theo lời Thượng đế. Gieo trồng chăm sóc vất vả ngày đêm, hồI hộp mong chờ cây đơm hoa kết trái. Các giống cây lần lượt đơm hoa kết trái. Qua xuân, hạ, thu, đông con người lần lượt được hưởng những trái cây mình trồng nhưng không thấy có loài cây nào như Thượng đế nói. Sự lao động vất vả, niềm vui khi thấy cây trổ hoa, sự hồi hộp mong chờ mùa quả chín… dần dần làm cho người bừng sáng một chân lý: “ Bất tử chỉ có được ở sự sinh sôi của muôn loài hoa trái mình gieo trồng. Còn hạnh phúc là niềm tin sau những tháng ngày lao động vất vả được nếm thử chính những loài hoa trái đó”.
-
Giáng sinh vui vẻ!
Christa Holder Ocker
"Ta sẽ chẳng bao giờ quên chú mày được", ông già lẩm bẩm. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông. "Ta đã già rồi. Ta không thể lo cho chú mày được nữa."
Nghiêng đầu qua một bên, con chó nhìn ông chủ. "Gâu gâu! Gâu gâu!" Nó vẫy đuôi tíu tít, nó muốn biết ông chủ đang định làm gì.
"Ta không thể lo cho ta được nữa, đừng nói gì đến phải lo cho chú mày." Ông già húng hắng ho. Ông lấy một chiếc khăn tay và hỷ mũi thật mạnh.
"Ta sắp phải tới nhà dưỡng lão, ta không thể đem theo chú mày được. Ở đó người ta không cho nuôi chó, chú mày biết đó."
Với tấm lưng còng xuống vì tuổi tác, ông già cúi xuống vuốt ve đầu con chó.
"Chú mày đừng có lo. Chúng ta sẽ tìm một căn nhà thật đẹp cho chú mày." Ngẫm nghĩ một lúc ông già nói thêm, "Mà với vẻ bề ngoài đẹp trai của chú mày, chúng ta sẽ chẳng có khó khăn đâu. Ai cũng thích có một con chó đẹp."
Con chó đập đuôi thật mạnh. "Gâu, gâu, gâu, gâu." Vào lúc đó, mùi của ông già trộn lẫn với mùi thức ăn thơm phức tạo cho con chó cảm giác ấm cúng. Nhưng sau đó một cảm giá sợ hãi lại xuất hiện. Con chó cụp đuôi đứng lặng.
"Lại đây nào." Khó nhọc, ông già quỳ xuống sàn và âu yếm kéo con chó lại gần. Ông buộc một sợi dây màu đỏ thành một cái nơ lớn quanh cổ con chó. Sau đó ông buộc một mảnh giấy vào sợi dây. Con chó lo lắng không biết có cái gì ghi trong mảnh giấy đó.
"Trong giấy ghi là," ông già đọc lớn, "Giáng Sinh Vui Vẻ! Tên tôi là Monsieur DuPree. Tôi khoái ăn sáng với thịt hun khói và trứng - cả bắp rang nữa. Tôi khoái ăn chiều thịt với khoai tây nghiền. Chỉ vậy thôi. Tôi chỉ ăn hai bữa mỗi ngày. Đổi lại, tôi sẽ là người bạn trung thành nhất."
"Gâu gâu! Gâu gâu!" Con chó bối rối và đôi mắt nó như muốn hỏi, điều gì đang xảy ra vậy?
Ông già lại hỷ mũi vào khăn tay một lần nữa. Bám vào thành ghế, ông từ từ đứng dậy. Vừa mặc áo khoác, ông với tay lấy cái xích của con chó và nói nhẹ nhàng, "Lại đây nào, anh bạn già." Ông mở cửa bước ra bên ngoài không khí lạnh lẽo và gió rít, kéo theo con chó. Bóng chiều nhập nhoạng. Con chó kéo ghì lại. Nó không muốn đi!
"Đừng làm ta khó xử mà. Ta hứa với chú mày, sống với người khác chú mày sẽ sung sướng hơn ở với ta."
Đường phố vắng hoe. Tuyết bắt đầu lác đác rơi. Ông già và con chó cất bược đi trong cơn gió rét. Rất nhanh tuyết bắt đầu phủ lên lề đường, cây cối và những tòa nhà xung quanh.
Sau một lúc lâu, ông già và con chó đến trước một tòa nhà lớn được bao quanh bởi những cây cao đang quay cuồng và rú rít trong cơn gió. Ông già dừng lại. Con chó cũng dừng lại. Run lên vì lạnh, họ lại gần tòa nhà. Ánh sáng lung linh chiếu ra từ mọi cửa sổ, còn từ trong nhà vang ra tiếng ca mừng Giáng sinh.
"Đây sẽ là tòa nhà cho chú mày đó." ông già nói, nghẹn ngào với từng lời của chính mình. Ông già cúi xuống cởi xích ra khỏi cổ con chó, rồi mở cửa rào thật nhẹ để nó không kêu. "Tới đi. Tới cào cánh cửa kia kìa."
Con chó nhìn tòa nhà và nhìn lại ông chủ rồi lại nhìn lại vào tòa nhà. Nó không hiểu. "Gâu gâu! Gâu gâu!"
"Tới đi." Ông già đẩy con chó. "Ta không còn giúp gì cho chú mày được nữa," ông già gắt "Tới ngay đi!"
Con chó đau lòng. Nó nghĩ ông chủ nó không còn thương yêu nó nữa. Nó không thể hiểu nổi rằng, mặc dù ông già thương yêu nó hết mực, ông không thể lo cho nó được nữa. Từ từ, nó rụt rè bước tới, leo lên bậc thềm. Nó cào lên cánh cửa. "Gâu gâu! Gâu gâu!"
Ngoái lại, nó thấy ông chủ nó nấp sau một cái cây khi cánh cửa mở ra. Một cậu bé xuất hiện trong cánh cửa lấp loáng bởi ánh đèn hắt ra từ đằng sau. Khi cậu bé thấy con chó, cậu giơ hai tay lên và la lớn "Trời ơi, Bố Mẹ ơi, xem ông già Noel đem lại cho con cái gì nè!"
Nước mắt lưng tròng, ông già nhìn cảnh đó từ phía sau cái cây. Ông thấy người mẹ đọc mảnh giấy rồi nhẹ nhàng âu yếm kéo con chó vào bên trong. Mỉm cười, ông già lấy tay áo khoác đã lạnh cứng chùi nước mắt rồi ông biến mất vào bóng đêm, chỉ thoảng nghe "Chúc Giáng Sinh Vui Vẻ, anh bạn của tôi."
-
Thế giới tâm lý bí ẩn của con người
Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn trong cuốn sách bàn về nghệ thuật chọn hướng luận rằng : “Người tướng trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, giữa hiểu thấu lòng người thì đó là người tướng vô địch”.
Khoa học ngày nay có thể giúp bạn dễ dàng thấu hiểu ngày mai thời tiết thế nào, độ ẩm của không khí là bao nhiêu, vùng đất này có độ phì nhiêu nhiều hay ít, nhưng có lẽ quyền lực của khoa học còn quá mỏng manh khi phải trả lời câu hỏi liệu lời mời của tôi có được cô ta chấp nhận không ? Tại sao anh ta lại có ác cảm với tôi ? Tại sao cô ta lại thất hứa…Con người này có thể tin được hay không…?
Thế giới tâm lý của con người hiện tại và có lẽ mãi về sau này, vẫn còn đầy những bí ẩn. Hiểu biết của con người về chính mình bao nhiêu nữa là đủ ?
1. Con người ai cũng thích được giao tiếp với người khác.
Một em bé mới 2 tháng tuổi, chưa biết thế nào là ý thức xã hội, tính giai cấp, nhưng chắc chắn em bé sẽ mỉm cười nếu mẹ nó “nói chuyện” với nó. Một cụ già đang loay hoay với chậu cây cảnh tưởng chừng không có gì trên đời thú hơn được, vậy mà bạn thử lân la hỏi chuyện về cây cảnh đó xem, cụ sẵn sàng nói với bạn cả buổi, sẵn sàng tiếp chuyện tiếp bạn cởi mở và chân tình.
Nhu cầu giao tiếp với người khác là nhu cầu thường trực ở mỗi người. Không phải chỉ có các em bé mới thích rủ nhau đi chơi, các bạn thanh niên cũng thích tụ hội. Hàng trăm thanh niên cũng rất thích dự hội ở các đền chùa. Tại sao họ không chọn thời điểm không có một ai đến thăm để đi, nếu họ chỉ có nhu cầu ngắm cảnh. Còn đối với các cụ già, có lẽ không gì sướng bằng được bên bàn trà, có ly rượu, chuyện phiếm về một thời quá khứ.
Vì bản chất con người thích giao tiếp với người khác nên có lẽ sợ nhất của con người là nỗi cô đơn. Căn bệnh Sida đang được coi là thảm hoạ của nhân loại hiện nay, nhưng chúng ta hy vọng một ngày không xa có thể tìm ra loại thuốc đặc trị và nếu bạn biết cách cắt đứt các con đường lây lan thì yên tâm và không bao giờ bị mắc cả. Còn căn bệnh cô đơn muốn ngăn chặn nó thật không dễ dàng. Nỗi cô đơn luôn tồn tại trong mỗi con người, nó trường tồn cùng với con người, gậm nhấm dần sinh lực của bạn. Say sưa làm việc tưởng quên hết mọi thứ trên đời như nhà triết học Herbert Spencer, vậy mà vài ngày trước khi mất, ông ôm trên đùi một chồng 18 cuốn “Triết học tổng hợp”, cảm thấy nó nặng và lạnh quá, nỗi cô đơn bao trùm quanh ông, tự hỏi giá lúc đó có một đứa cháu nội để ôm có thú hơn không ?
Không phải ngẫu nhiên mà những con số thống kê cho thấy số người tự tử hàng năm ở nhiều nước (đặc biệt là các nước công nghiệp phát triển) lớn hơn số tử vong vì một căn bệnh hiểm nghèo nào khác.
Biết cách làm cho người khác thoả mãn yêu cầu giao tiếp, nói về những cái mà họ thích là bí quyết đầu tiên trong phép xử thế.
Phần đông chúng ta đều biết điều đó, nhưng khi hành động, khi vào cuộc, chúng ta chỉ nghĩ đến những điều mình muốn, chỉ nói những điều mình thích.
-
2.Nhu cầu thích được người khác quan tâm, thích được khen là nhu cầu thường trực ở mỗi người.
Alferd Adler, triết gia trứ danh, viết cuốn sách rất hay đề là “Chân nghĩa cuộc đờI” trong đó ông nói : “Kẻ nào không quan tâm đến người khác, chẳng những sẽ gặp nhiều sự khó khăn nhất trong đời mà còn là người có hại nhất cho xã hội. Hết thảy những kẻ thất bại đều thuộc hạng người đó”. Có lẽ tất cả những ai yêu “Đắc nhân tâm” đều coi đây là một câu “thần chú”. Nếu bạn hiểu hết ý nghĩa câu nói đó và luôn tìm mọi cách hành động như thế, thì chắc bạn đã nắm được bí quyết lớn nhất trong thuật xử thế. Dĩ nhiên sự quan tâm đến người khác tuỳ hoàn cảnh, tuỳ mức độ thân tình mà cách thể hiện rất đa dạng : mỗi cá tính lại cần những mức độ, hình thức quan tâm khác nhau. Nhưng sự quan tâm đó thực sự chỉ gây được thiện cảm ở người khác khi nó hoá thân từ một tấm lòng tốt, chân thực không mang mục đích tìm cách lợi dụng. Bạn thấy ai đó tự nhiên buồn, hay có khó khăn, bạn tìm cách gợi chuyện hỏi han, chia sẻ những cảm xúc với họ, ngỏ ý giúp họ, một người đang cần cái gì đó mà bạn có hoặc bạn biết, bạn giúp một cách tự nhiên. Nếu làm được như vậy thì trong cuộc hành trình đến tương lai, bạn bớt đi được nhiều trở ngại và thêm được những người bạn tốt.
[Trong cái vòng trầm luân của cuộc đời có 4 cái “Cạm bẫy” lớn nhất mà đời thường hay mắc :
- Bả lợi
- Bả danh vọng quyền lực
- Bả ái tình
- Đam mê sở thích (cờ bạc, nghiện hút…) [
Nhiều người cho rằng muốn làm việc lớn cần phải dứt bỏ nó. Thương ôi, chính thần Dớt chúa tể của các Thần, ngự trị ở đỉnh núi Olymper quyền lực vô biên thếm vậy mà cũng bao phen khốn đốn dưới bàn tay mềm mại của nữ thần Ái tình.
Một vị hoà thượng chán ghét đời thường đua chen, đã bở lên núi tu tiên, tự cho mình đã thoát tục, bỏ được tính tham lam vốn có ở con người. Một hôm vị hoà thượng đó bảo với đệ tử : “Người đời vốn đầy tính tham lam, kẻ hám lợi người hám danh, họ chỉ thích những lời khen. Ngay những bậc ẩn sĩ, những bậc tu hành cũng mong được người ta biết đến mình, họ muốn giảng kinh thuyết pháp trước đám đông chứ không muốn ở ẩn trong một cái am nhỏ mà đàm đạo với đệ tử như chúng ta này đây. Đệ tử đó đáp : “Bạch thầy, quả thực thầy là bậc duy nhất tuyệt được lòng hám danh ở đời.” Và vị hoà thượng đó vuốt râu, rung đùi, mỉm cười.
-
đúng lắm, ở đời không có cái gì là hoàn mỹ hết. Có ai dám cái gì là vĩnh cửu đây? cái gì là trường tồn? chỉ có thời gian mới là câu trả lời đúng đắn nhất. Cái gì càng đạt được gần sự hoàn mỹ thì cái đó càng được lâu bền.nhưng không có cái gì tồn tại vĩnh viễn hết , bởi vì không có cái gì là hoàn mỹ. Chúng ta cũng vậy , cũng chỉ là con người. Việc chúng ta làm gì? nghĩ gì hãy để thời gian trả lời. Đúng hay sai? và cái đúng đó đến bao giờ thành sai. Biết đâu cái sai sau này lại thành đúng. Hãy vận động đi , làm việc gì mà mình cho là đúng đi , đừng để phí thời gian. Vì biết đâu ngày mai thôi , chính bạn nghĩ ra điều hôm qua đã là sai. Đừng hối tiếc hỡi các bạn trẻ , sống hết mình và sống không hổ thẹn lương tâm , hãy bước đi... hãy làm ngay những việc mà bạn cho là đúng đi.
-
3.Con người ai cũng thích cái đẹp.
Chính Đô-xtôi-ep-xki nói rằng : “Cái đẹp cứu vớt thế giới”. Trong cuộc hành trình của nhân loại đi tới sự hoàn thiện thần thánh chính là của chính mình, con người luôn hướng tới cái đẹp. Ai cũng thích mình đẹp hơn trong mắt mọi người, thích làm cho mọi thứ cũng quanh mình đẹp lên. Người xưa chế ra một cây cung với chức năng để săn bắn, chắc chỉ mất một vài ngày, vì chỉ cần một sợi dây cung ngang, một nhánh cây uốn cong, nhưng để làm đẹp cho cây cung đó người ta phải mất hàng năm, nào là chạm trổ, nào là nạm vàng, nạm ngọc. Biết được đặc trưng tâm ly này của con người, bạn có thể tự rút bỏ cho mình biết bao nhiều quy tắc xử thế. Nhưng xin bạn hãy nhớ một ngày nào bạn không còn say sưa đi tìm cái đẹp thực sự cho chình mình (từ vẻ đẹp hình thức, đẹp trong cử chỉ, phong cách sống…) ngày đó bất hạnh đang chờ sẵn bạn.
4. Con người ai cũng tò mò, thích của lạ, thích những cái mình khồng có, có một rồi lại muốn hai.
Phải chăng truyền thuyết xưa kể rằng : chàng Adam vì ăn phải trái cấm mà bị đầy xuống trần gian là không có lý ? Vì tính tò mò, thích khám phá của con người mà nhân loại mới đạt đến trình độ như ngày nay…Và tất nhiên vì quá tò mò mà nhiều bạn trẻ phải trả giá.
Cuối thế kỷ 18 nhà nông học kiêm kinh tế học người Pháp là Ăng-toan Pac-măn-chiêc có một thời gian bị giam ở Đức, ông biết rõ giá trị dinh dưỡng của cây khoai tây. Khi về nước, ông ra sức thuyết phục Hoàng đế Pháp nhưng ông gặp phải sự chống đối mãnh liệt của giới tăng lữ và y học. Đấu lý không được, ông dùng thủ thuật tâm lý. Ông xin nhà vua cho trồng thử nghiệm ở đất Xablông, xin một đội hình ngự lâm mặc lễ phục uy nghi suốt ngày canh gác, cấm ngặt nông dân không được lai vãng đến đó. Rồi như vô tình, tiết lộ một vài ưu điểm tuyệt vời của giống cây quý dành cho vua và ban đêm canh gác sơ hở. Tình huống úp mở lập tức gây sự tò mò của dân chúng và có tác dụng ngay : họ rủ nhau vào lấy trộm…chỉ sau khoảng một năm, giống khoai tây đó đã được nhân rộng ra khắp vùng.
Thành công bước đầu để khai sinh câu lạc bộ Tâm lý, chúng tôi cũng sử dụng thủ thuật đó. BIết thanh niên ai cũng có nhu cầu kết bạn, tìm bạn nhưng các bạn trả đặc biệt ở khu vực phía Bắc không dám nói ra… Bằng những tấm cardvisit in đẹp, nội dung hấp dẫn, hợp tâm lý tuổi trẻ…Việc tuyên truyền theo kiểu “rỉ tai” thật có kết quả. Buổi khai mạc thành công ngoài dự kiến.
Và đây nữa, một bạn gái khi nhận được tấm danh thiếp của chi hội Tâm lý tặng đã bĩu môi tuyên bố một cách quá tự tin…”Ôi dào, toàn lý thuyết hết, không ai dạy không được ai cả, chuyện đó cần gì phải học…” Sau khi nghe những lời phản bác quyết liệt, tôi chỉ mỉm cười rồi đủng đỉnh “Thế mà tôi nghĩ nó lại cần cho bạn hơn ai hết đó”. “Tại sao ?” Bạn đó hỏi : “Vì tôi “đọc” được trong mắt bạn những gì xảy ra trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai nữa”. “Bốc phét”, bạn đó bắt đầu dao động. “Bạn không tin thì hãy nghiệm xem : thứ nhất, cuộc sống vật chất của bạn có thể đầy đủ, nhưng bạn thiếu một người bạn gái thật thân kiểu con chấy cắn đôi, bạn là người có nhiều bản lĩnh, nhưng bị vấp ngã khá nhiều, hay bị người ta “đánh”, bạn không thể yêu một lần mà lấy được…”. Nét mặt bạn gái thay đổi dần. “Sao anh biết”. “Bí mật”. Tôi cười. Hôm sau chẳng cần một lời mời, người đó tự nguyện làm hội viên câu lạc bộ Tâm lý.
Cả bạn và tôi cũng như bao người khác chỉ có thể hấp dẫn mọi người, bạn bè, khi trong mình luôn có một cái gì đó để mọi người muốn biết, muốn khám phá.
-
5. Con người là một sinh linh sống bằng biểu tượng, yêu thích kỷ niệm.
Một cây bút, một chiếc khăn tay, thật chẳng đáng giá bao nhiêu nhưng nếu chúng là kỷ niệm của người yêu tặng, kỷ niệm của một thời chiến trường thì thật là vô giá. Trước đây tôi thường hay thắc mắc : Tại sao một bức phác hoạ nguyên bản của một hoạ sĩ vĩ đại nào đó lại bán giá cao đến hàng triệu đô la, kỹ thuật hiện đại cho phép người ta có thể sao chép nguyên xi cơ mà ? Tại sao các nhà tâm lý khuyên các bạn trẻ nên học nghê thuật tặng quà, nên dành thời gian cùng nhau đi tham quan, ngắm cảnh ?Tại sao họ lại khuyên các cặp vợ chồng trẻ có xung đột hãy tự mình ôn lại những kỷ niệm về một thời họ yêu nhau ? Cần gì phải làm đám cưới, chỉ cần hai người đồng ý ký vào giấy kết hôn là đủ ? Lễ nghi thờ phụng làm gì mấy ông tượng gỗ đó ? Người chết là hết, cúng bái giỗ chạp làm chi cho ruồi nó ăn…! Tại sao các cựu chiến binh Pháp, Mĩ cứ nằn nì bằng được sang thăm lại chiến trường Điện Biên Phủ, Khe Sanh, nơi họ đã bị thất bại và phải chịu hàng trăm đô la phí tổn ?
Bây giờ tôi đã hiểu, đám tang ai đó có nhiều người đi đưa, đâu phải chỉ nguyên vì thương xót người chết mà còn vì chính người sống nữa đấy chứ. Một cơn giận dữ có thể làm đôi vợ chồng trẻ sẵn sàng ký vào giấy ly hôn nhưng chính những kỷ niệm của một thời yêu nhau, những băn khoăn : ta sẽ nói gì với bạn bè, họ hàng, những người có mặt trong ngày vui của ta, sao ta sớm bỏ lời cầu nguyện khi hai đứa dâng hương thề chung sống đến đầu bạc răng long trước bàn thờ tổ tiên…Tất cả những cái đó sẽ giữ họ lại, giúp họ tìm cách làm lành với nhau…
6. Con người luôn đặt niềm tin và hy vọng vào một cái gì đó.
Bằng sức mạnh của lòng tin và hy vọng con người có thể vượt qua được những thử thách mà ngay những máy tính điện tử cũng không thể dự đoán nổi ? Tại sao một em bé 11 tuổi bị lạc trong rừng Tai – ga đầy băng tuyết suốt 5 ngày đêm mà vẫn không chết ? Điều gì sẽ lý giải khả năng chịu đựng kỳ diệu của con người – trong truyện ngắn nổi tiếng “Tình yêu cuộc sống” của Jack London ? Làm sao trong suốt thời kỳ chống Mỹ, hàng ngàn bạn gái lại có thể chịu đựng chờ đợi sự ra đi không hẹn ngày về của người yêu ?
Không gì tàn phá sức khoẻ của bạn bằng sự đánh mất niềm tin, không hy vọng vào cuộc sống vào tương lai.
Tôi biết một thanh niên 29 tuổi nổi tiếng là con người có bản lĩnh, thông minh và rất tự tin. Anh ta đã tốt nghiệp đại học Bách Khoa, khoa chế tạo máy rồi qua bộ đội. Qua những lần tranh luận thì trong đầu anh ta chưa bao giờ có khái niệm số mệnh, thần thánh. Thế mà những vấp ngã liền nhau (phần lớn là do anh ta không tạo phép ứng xử) cộng thêm tiếng sét ái tình làm anh ta quỵ hẳn. Anh ta không còn tin vào chính mình nữa, và bắt đầu có một thế lực siêu nhiên nào đó đang cản phá mình. Anh ta lên chùa “dâng hương”, bí mật nhờ bà thím đến các đền chùa kêu cầu…mọi người trong gia đình biết chuyện, nói rằng anh ta bị hâm mất rồi. Riêng tôi không nghĩ thế, có bao nhiêu nhà khoa học tài năng cũng như thế…
Khi không còn niềm tin và hy vọng thì con người cũng mất sức mạnh. Và phải chăng, mỗi con người dù mạnh đến đâu cũng có gót chân Asin.