-
Chương 33: Đại nhiệt náo
Vũ Lâm quân đóng ngoài Thiên Thư lăng nhất thời cảm thấy khẩn trương, cùng với tiếng dây cung được căng lên dày đặc, vô số thần nỏ nhắm ngay vào bóng lưng Vương Phá.
Có bụi mù nổi lên ở phía xa, mặt đất khẽ chấn động, còn không nghe được tiếng chân, nhưng hẳn là huyền giáp kỵ binh đang tụ họp.
Ở trước lúc phát sinh những chuyện này, báo động đã phát ra, lan tỏa đến khắp nơi ở kinh đô.
Quốc Giáo kỵ binh phản ứng cũng rất nhanh, cho dù không nhận được bất kỳ lệnh nào của Ly cung, mấy trăm kỵ phi nhanh tới, ngăn ở trước cửa đá của Thiên Thư lăng .
Đã cách ba năm, song phương lại rơi vào tình trạng giằng co.
Vương Phá giống như không biết những chuyện phát sinh ngoài cửa đá, đi vào Thiên Thư lăng lúc này đã xanh mướt.
Nhìn bóng lưng của hắn, một vị giáo sĩ Ly cung không nhịn được hỏi: "Tiên sinh những ngày qua đã ở nơi đâu?"
Đây là đáp án tất cả mọi người trong kinh đô đều muốn biết .
Vương Phá không quay đầu lại, nói: "Ta vẫn luôn ở đây."
Nghe được câu trả lời của Vương Phá, vô luận là vị giáo sĩ kia hay là Quốc Giáo kỵ binh hay là Vũ Lâm quân đứng ở vòng ngoài cũng rất giật mình.
Ai cũng không ngờ tới, Vương Phá những ngày qua ở trong Thiên Thư lăng, người bình thường không cách nào vào lăng được, tự nhiên cũng không cách nào nhìn thấy hắn.
Hắn hôm nay xuất hiện trước mặt mọi người, chính là muốn để cho thế nhân biết được, hắn chuẩn bị làm gì.
Nhưng hắn cuối cùng là muốn làm cái gì?
Cách thời gian Vương Phá năm đó tiến vào Thiên Thư lăng xem bia ngộ đạo, đã qua thời gian rất lâu, nhưng thoạt nhìn có vẻ hắn chưa hề quên những kinh nghiệm lcú đó.
Hắn rất quen thuộc tìm được một con đường trong rừng, đi tới hướng tây nam.
Không biết đi bao lâu, hắn đi tới một tòa tiểu viện.
Đầu xuân trong rừng quýt tự nhiên không có quả, nhưng cảm thấy trong không khí có mùi quýt thơm ngào ngạt.
Những ngày qua, Vương Phá sống trong tiểu viện này.
Trên xà nhà từng treo thịt khô nay đã trống không, cái bàn trong phòng được lau rất sạch sẽ không còn chút bụi bậm nào.
Vương Phá không vào nhà.
Hắn đứng ở ngoài hàng rào, đối với vị bạn cũ từng sống ba mươi bảy năm trong gian nhà này bình tĩnh nói: "Hôm nay ta sẽ đi lên thần đạo ."
Năm đó Tuần Mai xông thần đạo thất bại, thời điểm sắp từ biệt thế giới này, hắn từng nói tương lai nếu như mình có thể tu tới Tòng Thánh cảnh, hãy thay Tuần Mai trèo lên lăng đỉnh ngắm cảnh một phen.
Thì ra đây chính là việc hôm nay hắn sẽ làm.
. . .
. . .
Đại triêu thí đã chính thức bắt đầu, Trần Trường Sinh vẫn không xuất hiện.
Không có đồ tể, mọi người vẫn phải ăn thịt heo, Giáo Hoàng không xuất hiện, cuộc sống vẫn cần tiếp tục, cuộc thi vẫn sẽ tiến hành.
Năm nay đại triêu thí không có cố ý chuẩn bị ý tưởng nào mới, vẫn noi theo phương pháp mấy năm trước, văn thí, vũ thí, đối chiến theo thứ tự được tiến hành.
Ở trong Tuyên Văn điện tiến hành văn thí, y theo quy củ lúc xưa, do Giáo Khu xử cũng triều đình Lễ bộ giám đốc, mà quyền thẩm định cuối cùng nằm trong tay Cẩu Hàn Thực.
Cẩu Hàn Thực còn rất trẻ tuổi, nhưng không ai dám chất vấn tư cách của hắn, bởi vì hắn đọc một lượt Đạo Tàng, còn bởi vì hắn vốn chính là người ra đề mục văn thí năm nay.
Ở trong nắng sớm chiếu rọi, văn thí kết thúc rất thuận lợi, gió êm sóng lặng, không có có bất kỳ biến cố gì.
Dân chúng xem náo nhiệt cùng các quản sự sòng bạc phía ngoài Ly cung, cảm thấy có chút không thú vị, lại cảm thấy không khí hơi quỷ dị.
Ngay sau đó sẽ tiến hành vũ thí, vẫn là hai quan ải Chử Thì lâm cùng Khúc giang, không biết có phải bị chuyện năm xưa Trần Trường Sinh cưỡi hạc sang sông làm ảnh hưởng hay không, quy tắc năm nay càng thêm phiền phức tỉ mỉ, trên căn bản loại trừ toàn bộ các cơ hội để lợi dụng, vừa không khỏi tăng thêm khả năng ngăn trở đối thủ, cho nên biển rừng thỉnh thoảng có thể thấy kiếm quang sáng lên, hung hiểm còn hơn năm đó.
Đại triêu thí đã dừng ba năm, năm nay số lượng thí sinh tới tham gia rất nhiều, tuy nói cạnh tranh cũng tương đối kịch liệt, nhưng cuối cùng thí sinh thành công tới bờ bên kia Khúc giang còn có hơn hai trăm người, trong đó thiên nam Hòe viện cùng Trích Tinh học viện có thành tích bắt mắt nhất.
Ở trong điều kiện Ly sơn Thần Quốc Thất Luật không tham gia, mấy tên thư sinh thiếu niên Hòe viện vốn chính là người mạnh nhất đại triêu thí năm nay, hơn nữa thế nhân đều biết, viện trưởng của bọn họ Vương Phá đang ở kinh đô, những thư sinh thiếu niên kia lại càng tăng thêm khí phách, thành tích tự nhiên xuất chúng. Trích Tinh học viện học sinh quan quân biểu hiện ưu tú như thế, thì bởi vì gần nhất kinh đô thừa nhận áp lực rất lớn, khiến tương lai của Đại Chu quân đội tích tức giận đầy bụng, mà chút ít tức giận ấy hôm nay đã biến thành động lực.
Cuối cùng đối chiến vẫn tiến hành ở Tẩy Trần lâu trong Thanh Diệp thế giới.
Các thí sinh theo thứ tự tiến vào Thanh Hiền điện, đi lại dọc theo đồ án trên mặt đất, sau đó chú ý tới một thiếu nữ áo đen vẻ mặt hờ hững .
Vị thiếu nữ áo đen kia vẻ mặt hờ hững, trong ngực ôm một chậu thanh diệp.
Nhìn nàng, các thí sinh nhớ tới trước khi đi sư trưởng cẩn thận dặn dò chút chuyện trọng yếu, không khỏi vẻ mặt khẽ biến, vội vàng dời đi tầm mắt.
Cho đến tiến vào Thanh Diệp thế giới, đi tới ngoài Tẩy Trần lâu, các thí sinh mới thở phào nhẹ nhõm, trên mặt toát ra vẻ kính sợ cùng vui mừng, nghị luận xôn xao.
Cho dù là những thiếu niên lão thành như thư sinh Hòe viện cùng thiếu niên quan quân kỷ luật nghiêm khắc của Trích Tinh học viện, cũng không nhịn được cùng bạn học thấp giọng nói mấy câu.
"Vị thiếu nữ áo đen kia chính là huyền sương cự long trong truyền thuyết ư?"
"Giáo Hoàng đại nhân thật là tài giỏi, phải biết rằng Ly cung đã mấy ngàn năm không xuất hiện long thị giả đâu."
"Khó trách Thu Sơn Quân không tranh giành nổi với Giáo Hoàng Bệ Hạ. . ."
"Chớ có lên tiếng, cẩn thận bị tên tiểu tử của Ly sơn kia nghe thấy."
. . .
. . .
Không đề cập tới các thí sinh nghị luận ở trong Thanh Diệp thế giới càng ngày càng rộng, chỉ nói không khí ngoài Ly cung đã trở nên càng ngày càng quỷ dị.
Vô luận là dân chúng xem náo nhiệt hay người bán hàng rong hoặc là tiểu nhị sòng bạc, cũng biểu hiện quá mức an tĩnh.
Không có náo nhiệt, như vậy những dân chúng đang xem cái gì? Không có ai đặt cược, như vậy trận đánh cuộc này có ý nghĩa gì?
Tất cả mọi người đang nhìn đại triêu thí, nhưng bọn hắn không thực sự quan tâm tới đại triêu thí, mà đang nghĩ tới chuyện khác.
Bởi vì không có ai cho là đại triêu thí năm nay có thể bình tĩnh thuận lợi như vậy.
Hôm nay nhất định sẽ xảy ra đại sự, chẳng qua không biết lúc nào gặp chuyện không may.
Bỗng nhiên có báo động truyền đến.
Bầu trời xanh thẳm xuất hiện hơn mười đường thẳng tắp mà rất nhỏ, chỉ có cường giả nhãn lực vô cùng tốt mới có thể thấy rõ tàn ảnh tạo thành những đường thẳng tắp này màu đỏ .
Hơn mười con hồng nhạn phi hành tốc độ cao trong bầu trời, trừ đáp xuống hoàng cung cùng Ly cung, còn lại hướng các phương hướng khác mà đi.
Nếu như quen thuộc phân bộ của Đại Chu quân lực, sẽ có thể nhận ra nơi hồng nhạn bay tới cũng là chỗ quân đội triều đình trú đóng.
Lăng Hải chi vương hàng năm cùng triều đình giao thiệp, tự nhiên có thể nhìn ra, nhưng hắn không quan tâm đám hồng nhạn này bay đi nơi nào, mà quan tâm đám hồng nhạn này xuất phát từ nơi nào.
Hồng nhạn ở trong bầu trời lưu lại dấu vết đã biến mất, nhưng còn ở lại trong thức hải của hắn.
Tầm mắt của hắn theo dấu vết này mà đi, cuối cùng rơi vào phía nam của kinh đô, vẻ mặt ngưng trọng chí cực.
Nơi đó là Thiên Thư lăng.
Hộ Tam Thập Nhị thấp giọng nói: "Từ Giản tự thủ tịch vừa rời khỏi Tuyên Văn điện, bốn vị kiếm đường trưởng lão Ly sơn, hôm nay căn bản cũng không tới .”
"Mộc Chá gia lão thái quân đã ra khỏi thành ."
Ti Nguyên đạo nhân híp mắt nói: "Nếu như tất cả mọi người đều đi Thiên Thư lăng, thật là rất náo nhiệt."
Hắn không che giấu dã tâm cùng chiến ý của mình, bởi vì cho dù ai đánh giá, đây đều là cơ hội Ly cung phải nắm lấy.
Lăng Hải chi vương quay đầu lại nhìn về tòa thiên điện u tĩnh sâu trong Ly cung, hơi cảm thấy ngơ ngẩn.
Chẳng lẽ ngài còn đang luyện kiếm sao?
o0o
-
Chương 34: Thương nhân giữa đường
Trong Thiên Thư lăng có rất nhiều con đường, nhưng chỉ có một con đường duy nhất có thể trực tiếp đi tới đỉnh lăng, đó chính là thần đạo ở phía nam dùng ngọc thạch màu trắng xây thành.
Từ thần đạo để lên lăng, là sự kiện có ý nghĩa tượng trưng phi thường.
Chỉ có Hoàng Đế cùng Giáo Hoàng và Thánh Nữ phía nam, mới có tư cách đi lên thần đạo, điều này đại biểu cho vô thượng quyền uy.
Trước Tuần Mai đã có rất nhiều người từng thử xông thần đạo, nhưng trừ Chu Độc Phu, tựa như không có một ví dụ nào khác thành công.
Vương Phá muốn xông thần đạo, là muốn thực hiện lời hứa với bạn cũ, là khiêu khích đối với triều đình, còn là báo thù đối với Thái Tông Hoàng Đế.
Từ Hữu Dung đứng ở sâu trong rừng cây tại Bách Thảo Viên, nhìn phiến sân cỏ khẽ nhô lên, thấp giọng nói: "Ngài đã nói, Kế đạo nhân là thần tử trung thành nhất của Thái Tông Hoàng Đế, thậm chí là người hâm mộ có chút biến thái cuồng nhiệt, như vậy hắn làm sao có thể cho phép chuyện như vậy phát sinh chứ?"
Gió nhẹ phất lá cây cùng lớp cỏ xanh nhạt vừa nhô ra khỏi mặt đất, Thiên Hải Thánh Hậu đã an nghỉ ở nơi này, không có ai có thể trả lời vấn đề của nàng.
"Nghĩ đến muốn đối địch với nhân vật biến thái như vậy, thật sự là khẩn trương a."
Từ Hữu Dung vẻ mặt rất bình tĩnh, không nhìn thấy sự khẩn trương mà nàng nhắc tới, chỉ có lông mi khẽ rung động, bộc lộ ra tâm tình chân thật của nàng lúc này.
Việc nàng cần làm hoặc là nói quyết định quá mức đáng sợ, chỉ cần không cẩn thận, có thể sẽ có ngàn vạn dân chúng chết đi thê thảm vô cùng .
Muốn ra quyết định như vậy, hoặc là nói để cho toàn bộ đại lục tin tưởng nàng có can đảm đưa ra quyết định như vậy, cần nàng có ý chí cực kỳ cường đại.
Ý chí cường đại đến mức tận cùng, tự nhiên vô tình, đây chính là Thái Thượng chi đạo.
Từ Hữu Dung cau mày, nhìn có chút nhu nhược, làm người ta thương tiếc.
Chưa từng ai thấy nàng như vậy.
Cho dù là thời điểm ở Chu viên nàng trọng thương sắp chết, cho dù là thân cận như Trần Trường Sinh, cũng chưa từng nhìn thấy.
Chỉ có con đường bằng đá bóng loáng cùng cái cây khô bên vách núi trên mộ dụ kia từng chứng kiến.
Hai ngón trỏ ở trong gió nhẹ nhẹ nhàng chạm vào nhau.
Nàng nhìn địa phương đầu ngón tay tương giao, tự nhủ: "Ngươi có thể , ngươi có thể làm được."
Theo thanh âm lẩm bẩm nhìn như nhu nhược, có chút e sợ, lông mi của nàng dần dần không rung động nữa.
Nàng ngẩng đầu lên, lần nữa nhìn về phiến cỏ xanh khẽ nhô lên, ánh mắt đã bình tĩnh.
Bình tĩnh cực hạn nhất, là hờ hững.
Đừng bảo là một mảnh cỏ xanh, cho dù là hồng thủy ngập trời, cũng không cách nào làm cho nàng để ý.
"Nguyện thánh quang vĩnh viễn tồn tại cùng ngài."
Từ Hữu Dung xoay người đi tới ngoài Bách Thảo Viên.
Theo làn váy của nàng nhẹ phẩy, trong sân cỏ sinh ra một khóm hoa dại, sau đó chợt sinh ra ngọn lửa màu vàng, biến thành hư vô.
...
...
Từ gian nhà cỏ của Tuần Mai đến phía dưới thần đạo cũng không phải quá xa, ban đầu Trần Trường Sinh cùng Cẩu Hàn Thực đám người đi đoạn đường này, không tốn thời gian bao lâu.
Nhưng Vương Phá đi thật lâu.
Thiết đao chẳng biết lúc nào đã rời khỏi vỏ, được hắn nắm ở trong tay.
Nếu để cho người thấy hình ảnh này, nhất định sẽ sinh ra rất nhiều khiếp sợ cùng nhiều điều khó hiểu.
Năm ấy ở trong gió tuyết đối chiến với Thiết Thụ, hắn thời gian rất lâu cũng không rút đao, cho đến cuối cùng mới một đao chém phá thiên địa.
Vì sao hôm nay hắn rút thiết đao sớm như vậy? Hắn chuẩn bị chém về phía ai?
Vương Phá muốn chém không phải là người.
Hôm nay Thiên Thư lăng vắng lạnh vô cùng, nhìn không thấy người tu đạo xem bia, ngay cả bia thị giả cũng không biết đi nơi nào.
Cho dù những người này có mặt, cũng không có ai có tư cách để cho hắn xuất đao.
Hắn chém chính là nhánh cây vượt qua ngã ba đi tới cản đường, chém hàng rào đã mục nát, chém đá xanh bởi vì lâu năm không tu sửa mà không bằng phẳng.
Theo thiết đao rơi xuống, nhánh cây thành mảnh, hàng rào thành phấn, đá xanh thành mạt, sau đó bị gió thổi đi, trở nên bằng phẳng mới tinh.
Sau khi hắn rời đi, trên mặt đất cùng trên tảng đá vết đao rõ ràng cũng dần dần biến mất, nhưng đao ý ẩn sâu vào trong không gian, che phủ đi thứ gì.
Vương Phá đi tới phía dưới thần đạo, nhìn về chỗ tòa lương đình từng tồn tại.
Hiện tại thế nhân đã biết được, ngay lúc đó Hãn Thanh thần tướng đã phá cảnh nhập thần thánh.
Khó trách đêm đó Tuần Mai mới từ trong giấc mộng tỉnh lại, đang lúc đỉnh phong, vẫn không cách nào vượt qua cửa ải của hắn.
Hôm nay sẽ là ai tới ngăn cản hắn xông thần đạo đây?
Vương Phá không đi tới thần đạo, lẳng lặng chờ người kia đến.
Thiết đao của hắn một lần nữa vào vỏ, đao thế lại như cũ vắt ngang trong thiên địa, hơn nữa càng không ngừng chậm chạp tăng lên.
Hắn sẽ không gấp gáp, bởi vì thời gian càng dài, đao thế tích tụ sẽ càng hoàn mỹ, cho đến hòa hợp, không có bất kỳ khuyết khẩu nào nữa.
Có thể vì nguyên nhân này, không có thời gian quá dài, người mà hắn chờ liền xuất hiện.
Gió nhẹ phất động lên nước trong trong kênh cạn, sinh ra vô số rung động tinh mịn, tạo thành vô số đồ án phiền phức khó hiểu.
Vằn nước tựa như ẩn chứa diệu nghĩa của thiên địa tạo hóa, đem đao thế của Vương Phá hòa tan rất nhiều.
Thương Hành Chu xuất hiện trên thần đạo, tay đạo bào lướt nhẹ, đầu đầy tóc đen được chải không loạn một sợi nào, anh hoa bức người.
Vương Phá nói: "Quả nhiên không có ý mới."
Đối với sự xuất hiện của Thương Hành Chu, hắn cũng không cảm thấy bất ngờ, nghĩ đến cũng không có ai cảm thấy bất ngờ.
Thế gian hiện tại, người có năng lực ngăn cản hắn xông thần đạo, cũng chỉ có Thương Hành Chu .
Thương Hành Chu không nói tiếp.
So với nói chuyện, hắn để ý kết quả thực tế hơn.
Hắn nhìn Vương Phá, trong mắt tràn đầy thưởng thức, tựa như nhìn vãn bối xuất sắc nhất của mình.
Nhưng vệt thưởng thức này cuối cùng biến thành tiếc nuối.
Ở trong kế hoạch của hắn, Vương Phá sẽ ở chiến tranh Bắc phạt sau đó đóng vai trò trọng yếu, thậm chí trách nhiệm nặng nề là công phá Tuyết Lão thành hắn cũng chuẩn bị giao cho đối phương.
Đáng tiếc cường giả Nhân tộc ưu tú như vậy, hôm nay sẽ chết .
Một trận mưa theo Thương Hành Chu đến đồng thời phủ xuống không trung trên Thiên Thư lăng.
Đây không phải mưa xuân, mà là mưa tên.
Cùng với thanh âm vù vù dày đặc, vô số mưa tên cùng tên nỏ như cơn mưa rào trút xuống.
Mũi tên cùng không khí phát sinh ma sát kịch liệt, mang tới đạo đạo ánh lửa, trong đó ẩn có thánh quang lóng lánh.
Vương Phá không xoay người, đã cảm giác được mưa tên đến.
Hắn có chút bất ngờ, cũng có chút cảm khái.
Hắn không ngờ Vũ Lâm quân ngoài Thiên Thư lăng lại có nhiều thánh quang tiễn như vậy .
Rất rõ ràng, triều đình đã sớm có dự phán đối với sự xuất hiện của hắn tại Thiên Thư lăng, nhiều thánh quang tiễn như vậy, chính là thủ đoạn công kích vô cùng kinh khủng.
Thì ra ba năm trước đây hắn ở bên bờ Lạc Thủy phá cảnh nhập thần thánh, triều đình đã bắt đầu chuẩn bị tính xem giết chết hắn như thế nào.
Thương Hành Chu đứng trên thần đạo, cũng ở trong phạm vi mưa tên bao phủ, nhưng hắn không có ý tứ rời đi, chẳng qua là lẳng lặng nhìn Vương Phá.
Hắn giống như đang nhìn một người chết.
Hắn tu hành đạo pháp đã hơn ngàn năm, tự nhiên có năng lực ứng phó thánh quang tiễn, ít nhất phải mạnh hơn Vương Phá rất nhiều.
Mà nếu như hắn không rời đi, Vương Phá cũng không thể ly khai.
Vương Phá thiết đao dù mạnh thế nào, cũng không thể đồng thời chém rụng đầy trời mưa tên, còn ngăn cản được công kích của hắn.
Vừa lúc đó, trong rừng cây phía tây nam Thiên Thư lăng, bỗng nhiên lướt tới một đạo kiếm quang.
Kiếm quang cực kỳ trắng trong thuần khiết.
Có phi điểu kinh hãi bay ra, nhưng còn chưa kịp rời khỏi bìa rừng, đã bị một đạo kiếm quang khác chém rụng.
Đạo kiếm quang này cực kỳ diễm lệ.
Ngay sau đó, càng ngày càng nhiều kiếm quang ở trong rừng cây bay tới.
o0o
-
Chương 35: Sau đó
Khi đạo kiếm quang thứ nhất trắng trong thuần khiết từ trong rừng cây phía tây nam Thiên Thư lăng bay tới, tay phải Thương Hành Chu đang buông tại bên người khẽ nhúc nhích.
Hắn chuẩn bị cầm chuôi kiếm.
Vương Phá phản ứng cũng không nhanh hơn, nhưng lại trực tiếp hơn.
Hắn cầm chuôi đao.
Lúc này tình cảnh của Thương Hành Chu cũng giống Vương Phá, nếu như động, sẽ đồng thời phải đối mặt với Vương Phá cùng kiếm quang.
Mới vừa rồi là hắn để cho Vương Phá không thể động. Lúc này là Vương Phá làm cho hắn không thể động.
Kiếm quang càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dày đặc, từ các nơi trong Thiên Thư lăng phá không mà lên.
Kiếm quang phá không mà lên, bị ánh sáng hòa tan, nhưng kiếm ý nhưng trở nên càng thêm rõ ràng, tạo thành vô số đường nét như ẩn như hiện, đan thành một tấm lưới rất chặt chẽ.
Thánh quang tiễn như mưa to rơi xuống, toàn bộ đâm vào lưới kiếm.
Tiếng cắt chói tai cùng tiếng ma sát dày đặc vang lên, tên nỏ chớp mắt đã gãy lìa.
So với số lượng mũi tên, Thiên Thư lăng sinh ra kiếm quang số lượng ít hơn rất nhiều.
Nhưng kiếm quang cũng đều mang theo thánh quang, hơn nữa so với thánh quang trên tên nỏ tinh thuần, nồng hậu hơn vô số lần.
Theo mũi tên gãy lìa, ánh sáng nhũ bạch không ngừng lan tỏa, đem Thiên Thư lăng nam lộc chiếu rọi vô cùng rõ ràng.
Mấy trăm đạo kiếm quang dần dần tan biến, một lần nữa trở lại mặt đất.
Trong bầu trời tên nỏ cũng bị cắt thành mảnh nhỏ, như tơ liễu chậm rãi bay xuống, bị gió cuốn khắp nơi.
Bị gió phất động còn có quần áo màu trắng.
Mấy trăm đệ tử Nam Khê trai ở trong rừng cây, ở cạnh con đường bằng đá, ở bên kênh cạn, hiện ra thân ảnh.
Giống như sơn dã trong Thiên Thư lăng bỗng nhiên có mấy trăm đóa hoa trắng nở rộ.
Nam Khê trai đệ tử vẫn luôn ở trong Thiên Thư lăng.
Các nàng không biết thông qua phương pháp gì, giấu diếm được sự giám thị của triều đình, thậm chí cũng không bị giáo sĩ Ly cung phát hiện.
Dĩ nhiên, ở trước mắt Thương Hành Chu, coi như là dãy núi này cũng không cách nào che kín kiếm ý của các nàng.
Nhưng Vương Phá dùng đao đạo của hắn, thành công che kín tầm mắt của Thương Hành Chu.
Nhìn hình ảnh xinh đẹp thậm chí tráng quan này, Thương Hành Chu nhớ lại một câu nói, cho nên nhìn Vương Phá một cái.
Mấy trăm năm sau, Nhân tộc lại đến thời đại dã hoa đua nở.
Mở màn cho thời đại này, chính là sự xuất hiện của Vương Phá.
...
...
Phía nam Thiên Thư lăng, váy trắng bồng bềnh.
Kiếm trận đã thành, Thương Hành Chu bị vây trong trận.
Nam Khê trai đệ tử cũng xuất hiện ở nơi này.
Không nghi ngờ chút nào, đây là Nam Khê trai kiếm trận mạnh nhất ngàn năm qua.
Năm đó Chu Độc Phu xông lên Thánh Nữ phong gặp phải kiếm trận, cũng không hơn được cái này.
Thương Hành Chu ở trên thần đạo, không xâm nhập kiếm trận, hơn nữa trận pháp tất nhiên còn có sinh môn.
Theo đạo lý mà nói, lúc này hắn nên dùng tốc độ nhanh nhất rời đi, nhưng hắn không làm vậy.
Bởi vì hắn biết, nếu đối phương hao tổn tâm cơ tìm cách bày ra cục diện như thế, chắc chắn sẽ không lưu lại bất kỳ chỗ sơ hở nào.
Từ Hữu Dung xuất hiện trên thần đạo, so với vị trí của Thương Hành Chu cao hơn một chút.
Nàng mặc đồ lễ màu trắng, ánh mắt yên tĩnh, dung nhan xinh đẹp.
Thương Hành Chu muốn phá Nam Khê trai kiếm trận, nơi này chính là con đường duy nhất.
Vừa rồi là Vương Phá chuẩn bị xông thần đạo, Thương Hành Chu ngăn cản.
Lúc này lại là Thương Hành Chu phải xông thần đạo.
Xu thế công thủ bỗng nhiên đảo ngược.
...
...
Từ cục diện hiện tại đánh giá, Thương Hành Chu là dùng ít địch nhiều.
Nhưng hắn không nói gì, Từ Hữu Dung cũng không nói gì, bởi vì bọn họ đều rất rõ ràng, tựa như xu thế công thủ có thể phát sinh nghịch chuyển bất cứ lúc nào, nhiều ít cũng giống như thế.
Chuyện này không có bất cứ quan hệ nào với đắc đạo hay thất đạo, chẳng qua là mấy chữ lạnh như băng mà không thú vị.
Phía ngoài Thiên Thư lăng bụi mù tung bay, Quốc Giáo kỵ binh cùng Vũ Lâm quân giằng co, hai chi huyền giáp trọng kỵ chiến lực kinh khủng đang chạy tới.
Đã có rất nhiều cao thủ đến từ quân đội triều đình cùng với các bộ tiềm nhập vào Thiên Thư lăng.
Thỉnh thoảng có bầy chim bị hù dọa, mang theo tiếng kêu to hoảng sợ hướng nơi xa bay đi.
Mà nơi không thấy bầy chim kinh hoảng, nghe không được động tĩnh thật ra lại càng thêm nguy hiểm.
Thiên Cơ các thích khách cùng Trường Xuân quan đạo nhân áo xanh có thể đang ở trong phiến rừng cây đó.
...
...
Phi liễn vốn chế tạo rất khó khăn, hơn nữa cực kỳ cao quý, tốc độ cũng chậm, cho nên từ trước đến giờ đều bị coi là những thứ hữu danh vô thực.
Toàn bộ đại lục chỉ có kinh đô cùng Tuyết Lão thành sở hữu, ở trong suy nghĩ của rất nhiều người, hoàn toàn là Nhân tộc cùng Ma tộc muốn biểu hiện năng lực của mình, rất giống đồ trang sức.
Hôm nay Tương Vương lại lựa chọn ngồi phi liễn để tới Thiên Thư lăng.
Dĩ nhiên không phải vì hắn lo lắng đường phố kinh đô đã bị quân đội làm tắc nghẽn, cũng không phải vì hắn đang vội.
Hắn không có tọa kỵ như hỏa vân lân, nhưng hoàn toàn có thể chính mình bay qua.
Hắn lựa chọn phi liễn cũng bởi vì phi liễn rất chậm.
Hắn ngồi bên trong liễn, hai tay vịn thịt mỡ trên bụng tràn ra khỏi đai lưng, càng không ngừng than thở .
Phi liễn a, thời gian a, tại sao ngươi không thể chậm một chút chứ?
...
...
Vương gia Trần gia từ trước đến giờ không phải là giá áo túi cơm, thuật cỡi ngựa thật tốt, rất nhiều Vương gia đã mang theo gia đinh nhà mình đi tới Thiên Thư lăng.
Bọn họ phát hiện Trần Lưu Vương không trình diện, cũng không cảm thấy bất ngờ, ngắm tòa phi liễn trong bầu trời, không nhịn được nhíu nhíu mày.
Trung Sơn Vương đã tới từ sớm, đứng ở bờ sông xa hơn một chút chút, nhìn Thiên Thư lăng, ánh mắt lạnh lùng, không biết suy nghĩ cái gì.
Mộc Chá gia lão thái quân cùng Ngô gia gia chủ cũng đến, chỉ bất quá đám bọn hắn ở phía nam, hơn nữa cũng cùng Trung Sơn Vương giống nhau đứng ở bờ sông.
Mặc dù bọn họ hiểu rõ rất nhiều bí ẩn, vẫn không cách nào thấy rõ ràng cục diện hôm nay, trong vô thức muốn cách xa hơn chút ít.
Trừ người tham gia đại triêu thí, tất cả cao thủ phía nam còn lại cũng tới Thiên Thư lăng.
Ba nam tử cao gầy đứng tại phía trước, một thân áo vải, cả người kiếm ý.
Bọn họ đến từ Ly sơn, chính là trưởng lão kiếm đường, giỏi chuyện sát phạt nhất.
Đông Tương thần tướng đứng trước quân trận, nhìn ba tên trưởng lão Ly sơn kiếm đường, sắc mặt có chút âm trầm.
Hắn cùng với ba vị trưởng lão Ly sơn kiếm đường ở cánh đồng tuyết phương bắc từng hợp tác, biết đối phương lợi hại ra sao, tự nhiên coi trọng.
"Sau khi đại quân, tập trung toàn bộ trận sư, ra sức đánh lén ba người này."
Nghe được câu này, Hiếu Lăng thần tướng trầm mặc chốc lát, nói: "Vậy phải chết bao nhiêu trận sư?"
Đông Tương thần tướng lớn tiếng nói: "Đáng giá, nếu không chúng ta đều sẽ chết dưới kiếm của ba người này."
...
...
Thương Hành Chu lẳng lặng nhìn Từ Hữu Dung, không tức giận vì rơi vào trong cục, cũng không khẩn trương, bất kỳ tâm tình mặt trái nào đều không có, ngược lại cảm thấy hết thảy rất thú vị.
Hắn cùng nàng hợp tác trong Bạch Đế thành, lúc ấy hắn cũng rất thưởng thức thiên phú, trí tuệ cùng với quyết đoán của đối phương.
Đứng ở lập trường trưởng bối, hắn thậm chí cảm thấy Trần Trường Sinh không xứng với nàng, mặc dù Trần Trường Sinh là đồ đệ của hắn.
Hôm nay hắn càng thêm thưởng thức nàng.
Chút ít cao thủ thế gia, tông phái ngoài Thiên Thư lăng, bao gồm Vương Phá, đều là con cờ của nàng, hơn nữa cam tâm làm con cờ của nàng, đây không phải là chuyện giỏi bình thường.
Nàng tạo thế ép mình hồi kinh, đem cục diện phổ biến đến đây, như ngựa đạp băng tuyết, tiết tấu rõ ràng chí cực, cả bố cục vô cùng xinh đẹp.
Vấn đề là kế tiếp nàng chuẩn bị làm gì?
"Mấy chục năm trước, tiên đế bệnh nặng, Thiên Hải đổi ý không chịu trả lại ngôi vị hoàng đế, từ sau hôm đó, mỗi lần gặp đại sự, ta sẽ hỏi mình một câu —— sau đó thì sao? Nhìn thẳng đạo tâm mà đặt câu hỏi, mới có thể nhận được đáp án chân thật, biết mình rốt cuộc là muốn cái gì. Nếu như ban đầu ta suy nghĩ mấy chữ này nhiều một chút, hoặc là cũng sẽ không ở Bách Thảo Viên cùng nàng gặp gỡ, tự nhiên sẽ không có những chuyện sau đó. Hiện tại đến phiên ngươi tới nghĩ vấn đề này. Ngươi muốn ta về kinh, ta đã trở về, như vậy... sau đó thì sao?"
Thương Hành Chu thanh âm rất bình tĩnh, không có bất kỳ tâm tình chập chùng.
Từ Hữu Dung thanh âm cũng rất bình tĩnh, nói: "Nếu như ngươi không chịu đáp ứng thỉnh cầu của ta, vậy thì không có sau đó nữa."
o0o
-
Chương 36: Vây
Từ Hữu Dung trả lời vô cùng nhanh, tựa như không thèm suy nghĩ.
Nhưng Thương Hành Chu cùng Vương Phá biết, đây là vì nàng đã nghĩ tới vấn đề này quá nhiều lần, không cần phải nghĩ thêm nữa.
Vương Phá nhìn bụi mù càng ngày càng gần ngoài Thiên Thư lăng, thở dài một tiếng.
Thương Hành Chu nhìn nàng nói: "Tại sao ta phải đáp ứng thỉnh cầu của ngươi?"
Từ Hữu Dung nói: "Thỉnh cầu chẳng qua là nói khách khí mà thôi, bởi vì ta muốn tôn trọng ngươi là sư phụ của Trần Trường Sinh, trên thực tế đây là yêu cầu của ta đối với ngươi."
Thỉnh cầu cùng yêu cầu chỉ khác nhau một chữ, đại biểu ý chí lại khác biệt rất lớn.
Hiện tại người dám đối với Thương Hành Chu cứng rắn như thế, đã không có ai nữa rồi.
"Tại sao?"
"Bởi vì ngươi muốn Bắc Phạt, ngươi muốn tiêu diệt Ma tộc, ngươi muốn Nhân tộc nhất thống thiên hạ."
Bọn họ đều là người có trí tuệ nhất thế gian này, không cần giải thích quá nhiều , trong lúc vấn đáp đơn giản, tự có hiểu rõ trong đạo tâm.
Nhìn trận thế ngoài Thiên Thư lăng, nếu như cuộc chiến tranh này thật sự bắt đầu, vô luận cuối cùng ai thắng ai thua, song phương tất nhiên tử thương thảm trọng, sau đó dư âm lại càng trùng điệp nhiều năm, nam bắc hợp lưu lần nữa biến thành bọt nước, loài người lâm vào đấu tranh nội bộ, mấy chục năm nữa cũng không có cơ hội chiến thắng Ma tộc, nhất thống đại lục.
Mấy chục năm sau, Thương Hành Chu có lẽ đã chết.
Hắn sẽ không cho phép chuyện như vậy phát sinh.
"Ta không thích Thiên Hải, cũng không thích Tô Ly, bởi vì cho dù bọn họ nhìn thấy rất xa, cuối cùng vẫn chỉ nguyện ý để tâm vị trí của mình."
Thương Hành Chu nhìn Từ Hữu Dung lạnh nhạt nói: "Không ngờ Thánh Nữ cũng là người như vậy."
Từ Hữu Dung vẻ mặt không thay đổi, nói: "Nếu như ngay cả vị trí dưới chân còn đứng không vững, nhìn xa hơn nữa lại có ý nghĩa gì?"
Thương Hành Chu nói: "Nhìn không xa, dễ dàng tự cho mình là quá cao, ngươi cho rằng chỉ mình ngươi có thể làm cho thiên hạ đại loạn ư?"
Từ Hữu Dung nói: "Người nghĩ càng nhiều, tâm tư càng dễ biến loạn, lòng người đã loạn , thiên hạ có thể nào không loạn được?"
Những lời chính là nói Tương Vương cùng Trần Lưu Vương, nói chính là các thần tướng do Trần Quan Tùng dạy dỗ, nói chính là đại thần trong triều đình cùng lão nhân trong Giáo Khu xử, nói chính là mỗi người sinh sống trên thế giới này, đối với thế giới đều có cái nhìn cùng dã tâm của mình, bao gồm Thương Hành Chu cùng với chính nàng.
"Chỉ cần ta ở đây, thiên hạ sẽ không loạn nổi.”
Thương Hành Chu vẻ mặt rất bình tĩnh, nhưng có một loại tự tin làm lòng người tin phục.
Từ Hữu Dung bình tĩnh nói: "Người cuối cùng đều phải chết , ngài cũng sẽ không ngoại lệ."
Thương Hành Chu nhìn các đệ tử Nam Khê trai còn có Vương Phá, nói: "Ngươi cảm thấy hôm nay có thể giết chết ta ư?"
Từ Hữu Dung nói: "Ban đầu, ta cho rằng có thể giết chết ngươi, bởi vì ta biết thương thế của ngươi vẫn chưa bình phục."
Thương Hành Chu ánh mắt sâu thẳm, không ngờ nàng lại có thể nhìn ra điểm này.
Ban đầu ở Thiên Thư lăng, Thiên Hải Thánh Hậu dùng thân, hồn, đạo đối kháng với ba vị cường giả tuyệt thế, đánh ra một cuộc chiến kinh thiên.
Từ Hữu Dung không tận mắt chứng kiến cuộc chiến này, nhưng trong ba năm sau đó đã làm rất nhiều lần thôi diễn.
Nàng phát hiện đêm đó Giáo Hoàng Bệ Hạ không dùng toàn lực, đồng thời xác nhận công kích mạnh nhất của Thánh Hậu nương nương trên căn bản cũng rơi vào thành Lạc Dương.
Thương thế của Thương Hành Chu chính là lúc đó lưu lại , sau đó ở trong Bạch Đế thành tái phát.
Nhưng từ lựa chọn của Thiên Hải Thánh Hậu đêm đó có thể thấy được, nàng coi trọng nhất vẫn là Thương Hành Chu.
Từ Hữu Dung sẽ không hoài nghi ánh mắt của Thiên Hải Thánh Hậu.
Nàng bắt đầu xem kỹ kế hoạch của mình lúc đầu một lần nữa, sau đó đưa ra một cái cải biến trọng yếu phi thường.
"Ngươi mạnh hơn so với thế nhân tưởng tượng rất nhiều, quả thật ta rất khó giết chết ngươi."
Từ Hữu Dung nhìn Thương Hành Chu khẽ mỉm cười, nói: "Nhưng ta có thể vây khốn ngươi."
Gió chợt tới, bụi bậm trên thần đạo bị phất đi.
Đôi cánh trắng rộng hơn mười trượng ở sau lưng nàng mở rộng.
Mấy trăm đóa hoa trắng lần nữa nở rộ ở trong sơn dã, Nam Khê trai đệ tử từ các nơi trong rừng cây đi tới trước thần đạo.
Ở trong cả quá trình, vị trí của các nàng cùng liên lạc giữa mọi người không xuất hiện bất kỳ hỗn loạn, vô cùng chặt chẽ, hoàn toàn không cách nào tìm được chỗ sơ hở.
Nếu có người ở đỉnh Thiên Thư lăng nhìn xuống, hẳn là sẽ liên tưởng đến hình ảnh bình hoa bể nát trong thời gian nghịch chuyển đang nối lại với nhau.
—— ta có thể vây khốn ngươi.
Những lời này nghe tầm thường, thật ra rất không đơn giản.
Bởi vì vây khốn một vị tuyệt thế cường giả, cũng không chắc đơn giản hơn giết chết hắn.
Thương Hành Chu đạo pháp thanh diệu, ngự phong chính là trăm dặm, mặc dù Thiên Thư lăng có cấm chế cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Chính là Thiên Hải Thánh Hậu năm đó, cũng không thể nói ra lời nói như vậy đối với Thương Hành Chu.
Toàn bộ thế giới, cũng chỉ có Thánh Nữ phong có khả năng như vậy, bởi vì các nàng có Nam Khê trai kiếm trận.
Năm đó lúc Chu Độc Phu toàn thịnh, cũng từng bị Nam Khê trai kiếm trận vây khốn chốc lát.
Nếu như Từ Hữu Dung chỉ muốn đem Thương Hành Chu vây trong kiếm trận một thời gian ngắn, hẳn là có thể làm được.
Vấn đề là ở, nàng đem Thương Hành Chu vây khốn, rốt cuộc có mục đích gì?
Thương Hành Chu bởi vì Vương Phá mà đến.
Nếu như hắn bị Nam Khê trai kiếm trận vây khốn, như vậy dĩ nhiên Vương Phá có thể đi.
Vương Phá sẽ đi nơi nào?
Thương Hành Chu tầm mắt rơi vào trên người Vương Phá.
Vương Phá nói: "Nhiệm vụ của ta chính là thu hút ngươi tới nơi này."
Thương Hành Chu nói: "Ngươi có thể rời đi ư?"
Vương Phá nhìn về cuối thần đạo, nói: "Thiên Thư lăng vĩnh viễn đều ở đây, nếu như ta muốn , có thể tới bất cứ lúc nào."
Thương Hành Chu ánh mắt lạnh xuống, nói: "Ngươi cho là mình có khả năng đi ư?"
Hai câu nói vô cùng tương tự, thật ra biểu đạt ý tứ bất đồng .
Một câu trước nói chính là ý nguyện, một câu sau nói chính là năng lực.
Nghe được những lời này của Thương Hành Chu, Vương Phá nhíu mày.
Mặt mày hắn cự ly có chút gần, tựa như bình nguyên bằng phẳng, bầu trời trầm thấp cùng mặt đất tương liên.
Theo hắn nhíu mày, giữa bầu trời cùng bình nguyên bỗng nhiên nhiều ra một thân cây, thân cây vô cùng thẳng.
"Ta không muốn lấy nhiều khi ít, cho nên mới rời đi, nếu không ngươi có thể thử lưu ta lại xem."
Nói xong câu đó, tay của hắn rời chuôi đao, người cũng chuẩn bị rời đi.
Từ Hữu Dung đối với hắn nói: "Cảm ơn ngươi."
Vương Phá nhớ tới năm ấy ở ngoài Thiên Thư lăng cùng Tuần Mai đối thoại lần cuối, lắc đầu.
Dọc theo con đường lúc đến, xuyên qua rừng cây, liếc nhìn gian nhà nhỏ sau hàng rào, hắn hướng ngoài Thiên Thư lăng đi tới.
Trong rừng cây cùng trong kiến trúc không biết ẩn giấu bao nhiêu quân đội cường giả, Thiên Cơ các thích khách còn có Trường Xuân quan đạo nhân.
Tay của hắn thủy chung không có lần nữa nắm chuôi đao, bởi vì ... những người này không đủ tư cách để cho hắn rút đao, những người đó cũng không có dũng khí để hiện thân.
Ở bên ngoài cửa đá trầm trọng của Thiên Thư lăng, hắn dừng bước.
Trần gia chư vị vương gia cùng gia tướng còn có kỵ binh đông nghịt đứng ở đối diện.
Một vị chủ giáo đi tới bên cạnh hắn thấp giọng nói mấy câu, Vương Phá lắc đầu.
Vị chủ giáo kia có chút do dự, cuối cùng không dám trái với ý tứ của hắn, ra lệnh Quốc Giáo kỵ binh ngăn ở trước Thiên Thư lăng dọc theo bờ sông mà chạy.
Nhìn hình ảnh này, bầy người đối diện hơi có xôn xao, sau đó rất nhanh an tĩnh lại, bởi vì cũng nhận ra văn sĩ nhìn như keo kiệt kia là ai.
Trước Thiên Thư lăng yên lặng như tờ, không khí càng ngày càng bị đè nén, càng ngày càng khẩn trương, cho dù là tòa phi liễn kia đáp xuống, cũng không thể mang đến thay đổi gì.
Tương Vương được hai vị đệ đệ từ trong liễn đỡ ra, có chút mệt rã rời, dụi dụi con ngươi, mới nhìn rõ Vương Phá đứng ở nơi đó.
Hắn khẽ thất kinh hỏi: "Ngươi có ý gì?"
o0o
-
Chương 37: Mục tiêu phải giết đầu tiên
Thiên Thư lăng bốn phía có một con sông cực kỳ chảy xiết, tựa như con sông bảo vệ ngoài thành Lạc Dương bình thường.
Song phương cách nhau phiến bình địa rừng thưa, nhưng thật ra là cầu trên mặt sông, chỉ bất quá bởi vì mặt cầu quá rộng, hơn nữa quá dầy, rất khó bị người phát hiện.
Tự viễn cổ đã tồn tại cấm chế, để cho Thiên Thư lăng bốn phía khó có thể phi hành.
Vương Phá đứng ở chỗ này, rất có ý vị một người đã đủ giữ quan ải, vạn phu chớ mong vượt qua.
Vấn đề là ở, đã có rất nhiều quân đội cường giả, Thiên Cơ các thích khách cùng Trường Xuân quan đạo nhân tiến vào Thiên Thư lăng.
Hắn còn đứng ở chỗ này làm cái gì?
Vương Phá nói: "Nếu như bọn họ không thỏa thuận được, ta sẽ xuất thủ."
Đúng vậy, đây chính là đáp án.
Hắn đứng ở chỗ này, không phải là muốn thủ Thiên Thư lăng, mà là thời khắc hướng về phía trước khởi xướng tiến công.
Nghe lời này, các vương gia sắc mặt biến hóa, Trung Sơn Vương ánh mắt trở nên càng thêm âm trầm.
Tương Vương vẻ mặt đau khổ nói: "Thánh Nữ muốn báo thù cho mẫu hậu, ngươi chẳng lẽ còn thật muốn phụng bồi nàng nổi điên ư?"
Vương Phá vẻ mặt kinh ngạc, không nghĩ tới hiện tại hắn còn gọi Thiên Hải Thánh Hậu là mẫu hậu.
Tương Vương biết hắn đang suy nghĩ gì, nói: "Ta không phải là ruột thịt của mẫu hậu, nhưng cuối cùng là con nàng. Năm đó theo Đạo Tôn vào kinh, là cảm thấy nàng lão nhân gia phạm vào sai lầm, cũng không phải là ta tư nhân đối với nàng có lòng oán hận. Liền như năm đó ta đáp ứng Chu Lạc không thể để cho ngươi sống, nhưng ngươi nhìn ta những năm này có từng làm gì đối với ngươi không? Bất quá là hai chữ đại cục mà thôi."
Lời nói này hắn nói vô cùng chân thành tha thiết, ngay cả các huynh đệ biết rõ lai lịch của hắn cũng thiếu chút nữa tin.
Vương Phá cười cười, không nói gì.
Nhìn loại phản ứng nàyc của hắn, một vị quận vương cũng nhịn không được nữa, mắng: "Lớn lối cái gì, hôm nay chính là muốn ngươi chết ở chỗ này!"
Nơi này đã tập kết rất nhiều quân đội triều đình, chớ đừng nói chi là còn có nhiều cao thủ cường giả như thế, hơn nữa Tương Vương cũng là thần thánh cảnh giới , theo đạo lý mà nói đủ để giết chết Vương Phá.
Vấn đề là, chiến tranh vĩnh viễn là hoạt động phức tạp nhất, cho dù là chiến tranh đối với một người, cũng tuyệt không đơn giản.
Đừng bảo là chiến tranh cụ thể hình thái thiên biến vạn hóa, chính là ngay cả khi nào khai chiến hiện tại cũng không cách nào xác định.
Tương Vương nói: "Ngươi nên biết hôm nay làm sao cũng đánh không lên, cần gì bày ra bộ dạng này."
Những lời này có chút khó hiểu, nhưng Vương Phá nghe hiểu rồi, tự tiếu phi tiếu nói: "Vậy ngươi tới nơi này làm gì?"
Tương Vương thở dài, nói: "Dù sao cũng cần kết thúc một phần tâm ý."
Vương Phá nói: "Cái gì tâm?"
"Đương nhiên là dã tâm."
Tương Vương cười nói: "Đạo Tôn đại nhân nếu như không nghi ngờ Bệ Hạ, chuyện gì cũng sẽ không phát sinh, tự nhiên cũng không còn chuyện của chúng ta, nếu như sinh nghi, ta cuối cùng muốn chút ít chuẩn bị."
Vương Phá nói: "Vương gia cũng rất thẳng thắn."
Thời điểm Tương Vương đang chuẩn bị tiếp tục nói cái gì đó, Thiên Thư lăng bỗng nhiên truyền đến mấy chục tiếng kiếm kêu vô cùng trong trẻo .
Tất cả mọi người nhìn tới, vẻ mặt trở nên ngưng trọng.
Tựa như Tương Vương lúc trước đã nói, thế cục bây giờ nhìn như khẩn trương, nhưng cùng ba năm trước đây có bản chất khác nhau, song phương cũng không cần thiết phải khai chiến.
Nếu quả thật là như thế, chút ít kiếm kêu này lại vì ai mà lên?
...
...
Thương Hành Chu đứng ở trên thần đạo.
Từ Hữu Dung đứng ở chỗ cao hơn .
Thương Hành Chu hướng về phía trước đi một bước.
Nam Khê trai kiếm trận tự nhiên sinh ra cảm ứng, lặng lẽ không tiếng động vận chuyển.
Thiên địa xuất hiện vô số đạo lưu quang, vẽ ra vô số đạo quỹ tích khó có thể nói rõ.
Hơn mười tiếng kiếm minh hưởng lên.
Những kiếm kêu này cũng không phải là đến từ thân kiếm cùng không khí ma sát, mà là đến từ kiếm ý đối với không khí áp súc, buông thả.
Thanh nhu, lại cực kỳ thâm thúy.
Giống như là dòng suối nhỏ trong suốt từ trên núi rơi xuống, tiến vào khe núi sâu đậm .
Hơn mười đạo kiếm quang khắp nơi Thương Hành Chu bên cạnh lượn lờ không đi.
Thương Hành Chu vươn ra một ngón tay, đầu ngón tay tản mát ra một đoàn ánh sáng nhu hòa.
Bách luyện cương, nhiễu chỉ nhu.
Hơn mười đạo kiếm quang từ hình thái thẳng tắp biến thành đường vòng cung hơi gấp , vẫn không tán, chẳng qua là xuất hiện một cái không gian nhỏ nhất .
Thương Hành Chu chân trái rơi xuống.
Kiếm kêu biến mất, kiếm quang không còn.
Lạnh lẽo xuân phong phất tro bụi trên thần đạo.
Phảng phất cái gì cũng không xảy ra.
Nhưng Thương Hành Chu đã đi lên một thềm đá.
Hắn cúi đầu nhìn về đạo y của mình.
Đạo y vạt áo xuất hiện một vết rách.
Nam Khê trai kiếm trận uy lực, có chút ngoài dự tính của hắn.
Từ Hữu Dung cũng có chút ngoài ý muốn, dựa theo nàng tính toán, đạo vết rách kia phải càng sâu một chút.
Nam Khê trai kiếm trận mới bắt đầu phát động, ngay cả một mảnh chéo áo của hắn đều không thể chém rụng sao?
Chiến đấu không có lúc đó bắt đầu, đây chỉ là một lần thử dò xét.
Kết quả cuối cùng để cho song phương cũng rất không hài lòng, cho nên song phương cũng bỏ qua ý nghĩ trực tiếp xuất thủ .
Thương Hành Chu nói: "Ta thật tò mò, ngươi là như thế nào thuyết phục Vương Phá ."
Từ Hữu Dung nói: "Ta hướng hắn bảo đảm, phương pháp của ta sẽ chết ít người nhất, hắn hướng ta bảo đảm, vô luận hôm nay ta làm cái gì, hắn cũng sẽ ủng hộ ta."
Thương Hành Chu nói: "Xem ra ngươi rất hiểu đao đạo của hắn."
Từ Hữu Dung nói: "Ta hiểu rõ cái tên kia hơn."
Cái tên kia tự nhiên là Trần Trường Sinh.
Hắn coi Vương Phá làm gương, chỉ sợ học Lưỡng Đoạn đao quyết, vẫn ở theo như Vương Phá đao đạo làm việc, làm người.
Từ Hữu Dung hiểu rõ Trần Trường Sinh, tự nhiên cũng hiểu được, nên như thế nào lấy được tín nhiệm của người như Vương Phá.
Thương Hành Chu bình tĩnh nói: "Ngươi cảm giác mình cũng rất hiểu rõ ta?"
Từ Hữu Dung nói: "Ba năm qua, ta một mực thử hiểu rõ ngươi."
Thương Hành Chu thừa nhận nàng công tác chuẩn bị làm rất tốt.
Hôm nay cục diện như thế, hoặc là nói phương pháp uy hiếp của nàng, để tại cái gì trên thân người cũng không thể thành lập, đối với hắn hữu dụng.
Nàng biết hắn để ý nhất là cái gì, càng mấu chốt chính là, nàng có năng lực hủy diệt này.
Thương Hành Chu nói: "Ngươi nhiều nhất chỉ có thể giữ ta nửa canh giờ."
Hắn hướng thềm đá trên đi một bước, đưa ra kết luận như vậy.
Từ Hữu Dung nói: "Nửa canh giờ là đủ rồi."
Thương Hành Chu lắc đầu nói: "Nơi này là kinh đô, không phải là Vấn Thủy."
Cái này nói chính là mấy tháng trước Vấn Thủy Đường gia phát sinh sự kiện kia —— Đường Tam Thập Lục chỉ cần một canh giờ, liền có thể giải quyết tìm được chứng cứ Đường gia Nhị gia phạm tội, giải quyết cả Đường gia chi thứ hai thế lực, là bởi vì ở Đường lão thái gia lặng yên đồng ý, song phương ở giữa thực lực sai biệt quá lớn, căn bản không cách nào tạo thành đối kháng.
Nhưng nơi này là kinh đô, triều đình phương diện lực lượng vẫn chiếm ưu thế, nếu như song phương trở mặt, tất nhiên sẽ nghênh đón một cuộc chân chính chiến tranh.
Từ Hữu Dung nói: "Ta đã chuẩn bị kỹ càng."
Thương Hành Chu mỉm cười hỏi: "Trận chiến này ngươi chuẩn bị đánh làm sao?"
Từ Hữu Dung nói: "Đầu tiên, ta sẽ giết chết Trần Lưu Vương."
Đây là một đáp án ngoài ý muốn.
Nàng không có lựa chọn trước khống chế hoàng cung, cũng không có lựa chọn công kích triều đình, mà là lựa chọn thủ đoạn trực tiếp nhất—— giết người.
Hơn nữa nàng muốn giết không phải là lúc này ở ngoài Thiên Thư lăng Tương Vương, không phải là ở trong quân uy tín rất cao Trung Sơn Vương, cũng không phải là thần tướng tay cầm thực quyền, mà là Trần Lưu Vương.
Trần Lưu Vương mặc dù danh tiếng không kém, nhưng cảnh giới thực lực của hắn cũng không nổi bật, quyền thế cũng không phải nặng nhất.
Từ Hữu Dung tại sao phải lựa chọn hắn?
Tại sao Thương Hành Chu nghe lựa chọn của nàng, ánh mắt trở nên sâu thẳm lên?
o0o
-
Chương 38: Đánh cờ bằng miệng
Thương Hành Chu hỏi: "Tại sao là hắn?"
Từ Hữu Dung nói: "Bởi vì hắn sẽ là tân quân."
Cuộc chiến tranh này là do nàng cùng Dư Nhân liên thủ khởi xướng, nếu như cuối cùng chiến thắng chính là Thương Hành Chu nhất phương, Hoàng Đế tất nhiên phải đổi người khác.
Trần Lưu Vương là người thích hợp nhất, cũng là đối tượng Thương Hành Chu đã chọn lựa xong.
Thương Hành Chu không phủ nhận, bình tĩnh nói: "Không sai, Thái Tông Bệ Hạ tử tôn thì hắn là ưu tú nhất, mặc dù không bằng Bệ Hạ."
Từ Hữu Dung nói: "Ta rất muốn biết, ngươi hao tâm tốn huyết, giáo dục Bệ Hạ hơn hai mươi năm thời gian, chẳng lẽ thật bỏ được sao?"
Thương Hành Chu trầm mặc một lát, nói: "Nếu như Bệ Hạ thật bị ngươi thuyết phục, vậy đành phải bỏ."
Từ Hữu Dung nói: "Ngươi có nghĩ tới hay không, đêm đó ta vào cung có thể chẳng qua là giả tượng?"
Thương Hành Chu nói: "Bệ Hạ không viết thư đến Lạc Dương."
Đã qua rất nhiều ngày, đầy đủ viết một phong rất chân tình cắt ý.
Nhưng hắn vẫn không nhận được.
Từ Hữu Dung hiểu ý tứ của hắn.
Đây vốn chính là kết quả nàng muốn nhìn thấy.
Cho nên Trần Lưu Vương nhất định phải chết.
Nếu như hắn chết, cho dù Thương Hành Chu thắng cuộc chiến tranh này, như vậy ai tới làm Hoàng Đế?
Các vương gia Trần gia đều có dã tâm, tự nhiên sẽ đem Nhân tộc kéo vào trong hỗn loạn.
Thương Hành Chu muốn cuộc chiến tranh này còn có cái gì ý nghĩa?
Rõ ràng là đầu xuân khí trời, gió có chút lạnh, cảm thụ không tới cái gì ấm áp.
Thiên Thư lăng cây xanh liên miên, hai bên thần đạo bụi cây tràn đầy tro bụi, nhìn có chút vô tinh đả thải.
Thương Hành Chu nhìn về ngoài Thiên Thư lăng, nhìn mấy đạo trần long vung lên, biết huyền giáp trọng kỵ còn có nửa canh giờ mới có thể chạy tới, vẻ mặt như cũ thong dong.
"Hắn là một thanh niên ưu tú, không dễ dàng chết ."
"Ta lúc còn rất nhỏ đã biết hắn, ta biết hắn suy nghĩ vô cùng thận trọng, làm bất cứ chuyện gì cũng đã quen để đường rút lui."
"Không sai, hắn bây giờ còn xa xa không bằng Thái Tông Bệ Hạ, hay là tại có chút thời khắc mấu chốt, thiếu hụt dũng khí trực diện máu tươi."
Thương Hành Chu xoay người nhìn về Từ Hữu Dung, nói: "Mà ngươi đã đã tìm được đường lui của hắn?"
Từ Hữu Dung nhẹ thu nói: "Không sai."
Thanh nhu gió ở đường phố xuyên qua , kiến trúc chở đầy lấy lịch sử bụi bậm, đã sớm học xong không vì đại sự mà động dung.
Bình An đạo hai bên Vương phủ vô cùng u tĩnh, hoặc là là bởi vì chủ nhân của bọn hắn đã đi Thiên Thư lăng.
Trần Lưu Vương không đi, lưu lại, ngồi ở Vương phủ trong khách sãnh, lẳng lặng uống trà.
Vương phủ cao thủ thân ảnh ở ngoài cửa sổ không ngừng hiện lên.
Trà trong chén sứ dần dần nguội, tựa như ngón tay hắn đang cầm chén trà.
Hắn động tác mềm nhẹ mà đem chén trà đặt lên trên bàn, không dễ dàng phát giác nhìn dưới cửa một cái.
Nơi đó mặt đất lát gạch màu xanh, trong đó có một mảnh gạch muốn lộ ra vẻ hơi chút bóng loáng chút ít.
Đường lui cũng không phải là cửa sau, ngược lại thời khắc dưới loại tình huống này, cửa sau thường thường là chỗ nguy hiểm nhất.
Trần Lưu Vương vì mình an bài đường lui, đang ở phía dưới khối gạch đó, đó là một cái đường thông Lạc Thủy.
Tự tiền triều bắt đầu, Bình An đạo chính là chỗ ở quyền quý, các quý nhân quyến luyến quyền thế, sợ hãi ngoài ý muốn, không biết đào bao nhiêu địa đạo.
Chu Thông chấp chưởng thanh lại ty sau, lại lần nữa đào rất nhiều địa đạo.
Những con đường này rậm rạp tựa như mạng nhện, ngoại trừ chính hắn, không có người có thể hiểu rõ.
...
...
"Còn có Mạc Vũ."
Thương Hành Chu đối với Từ Hữu Dung nói: "Nếu nói đường lui quả thật dễ dàng biến thành tử lộ."
Từ Hữu Dung nói: "Đúng vậy, cho nên Trần Lưu Vương nhất định sẽ chết."
...
...
Ba năm trước đây, gió tuyết tràn ngập kinh đô, Trần Trường Sinh giết tiến Bắc Binh Mã Ti hồ đồng, Chu Thông trốn vào nhà tù dưới đất .
Hắn đang lúc cùng Tiết Hà nói chuyện, bị Chiết Tụ hạ độc.
Hắn khó khăn từ dưới đất lối đi chạy trốn tới chỗ ở ngoài Bình An đạo, nhưng vẫn không có thể thoát khỏi Chiết Tụ đuổi giết.
Nhưng chân chính để cho hắn tuyệt vọng chính là cung trang nữ tử đẹp đẽ một mực ngoài chỗ ở chờ hắn.
Mạc Vũ biết mọi chuyện về hắn, vô luận là Bình An đạo chỗ ở, hay là các con đường phức tạp chí cực.
Hôm nay, giống như trước cũng có người trên mặt đất bên kia địa đạo chờ Trần Lưu Vương.
Chờ Trần Lưu Vương là hai vị đạo cô.
Từ Lư Lăng Vương phủ trong núi giả đi xuống dưới, có một con đường hướng tây vòng qua.
Từ con đường trong Vương phủ thông Lạc Thủy, cùng con đường này cắt nhau.
Hai vị đạo cô liền khoanh chân ngồi ở chỗ đó.
Một vị đạo cô vẻ mặt yên lặng, nhìn như nhu nhược.
Một vị đạo cô lông mày dày, mắt hàm lôi đình.
Chính là Nam Khê trai bối phận cao nhất, cảnh giới cao nhất hai vị sư thúc tổ, Hoài Nhân cùng Hoài Thứ.
...
...
"Ta vẫn muốn biết ngươi để cho Hoài Nhân cùng Hoài Thứ vào kinh, chuẩn bị đem các nàng dùng ở nơi nào..."
Thương Hành Chu nhìn Từ Hữu Dung nói: "Nguyên lai là ở chỗ này."
Từ Hữu Dung thế mới biết, thì ra là hai vị sư thúc vào kinh thành cũng không có thể giấu diếm được đối phương, nói: "Nếu đã phải giết, phải không sai sót."
Thương Hành Chu lắc đầu, nói: "Theo ta thấy , lần giết này không thể thành."
...
...
"Mời dùng trà."
Trần Lưu Vương cầm lên bình trà, rót đầy ba chén trà, sau đó về phía trước khẽ đẩy, lễ số thậm xung quanh.
Hắn trong chén trà trà là lạnh , nhưng trong chén trà này phải là nóng, bởi vì ... đây đại biểu tôn kính.
Ngồi đối diện ba vị đạo nhân áo xanh, trong mắt tinh hoa nội liễm, nhìn như tầm thường, thỉnh thoảng ống tay áo khẽ nhúc nhích, nhưng có kiếm ý lăng nhiên ra, cho thấy cảnh giới bất phàm.
Nhất là vị lão đạo tóc trắng xoá kia, nhìn như đần độn trầm mặc, nhưng làm cho người ta cảm giác sâu không lường được .
Chỉ có rất ít người biết, thời điểm Thương Hành Chu ở kinh đô Quốc Giáo học viện, cùng với tránh đi Tây Trữ , Lạc Dương Trường Xuân quan cũng là do vị lão đạo này chủ quản.
Trần Lưu Vương cũng là hôm nay mới biết điểm này, đồng thời phát hiện thì ra là Đạo Tôn tính toán so với mình tưởng tượng còn mạnh hơn.
Có vị lão đạo nửa bước thần thánh này ở bên, hơn nữa hai vị Trường Xuân quan đạo nhân khác, trong vương phủ còn có nhiều cao thủ như vậy, hắn đột nhiên cảm giác được chính mình có chút vô cùng cẩn thận.
Dĩ nhiên, nếu như Thiên Thư lăng bên kia thật có vấn đề, đối phương thật được thế, đúng là vẫn còn muốn đi .
Trần Lưu Vương tầm mắt lần nữa rơi vào dưới cửa khối thanh gạch.
...
...
"Ngươi đem người mạnh nhất đặt ở bên người Trần Lưu Vương, xem ra là thật rất coi trọng hắn."
Thương Hành Chu không có tiếp tục nói, nhưng Từ Hữu Dung hiểu ý tứ của hắn, lạnh nhạt nói: "Vậy hắn thì càng phải chết ."
Thương Hành Chu khẽ nhíu mày, có chút ngoài ý muốn, bởi vì Từ Hữu Dung vẻ mặt không có bất kỳ biến hóa nào, vẫn là như vậy bình tĩnh.
Không phải là ra vẻ bình tĩnh, dịch cục đến đây, bất kỳ tâm tình che giấu cũng không có ý nghĩa, không có cần thiết.
Từ Hữu Dung thật sự rất bình tĩnh.
Bởi vì nàng vô cùng tin chắc, hôm nay Trần Lưu Vương nhất định sẽ chết.
...
...
Cùng trong vương phủ rất an tĩnh, những cao thủ vẻ mặt hờ hững cảnh giác nhìn chăm chú vào bốn phía, thỉnh thoảng biến chuyển phương vị, dưới chân không có phát ra bất kỳ thanh âm gì.
Ở khách sãnh trắc phía sau vườn trồng trọt, hai gã trận sư đang chuyên chú nhìn sa bàn, thời khắc chuẩn bị điều chỉnh phòng ngự thủ đoạn.
Một người áo xanh đứng ở chân tường, rũ cụp lấy vai, nửa khép lấy mắt, tựa như đã ngủ .
Người này nhìn rất là bình thường, trên đai lưng lỏng loẹt buộc một thanh kiếm phổ thông .
Nhưng người biết hắn cũng biết, thanh kiếm kia sở dĩ buộc lỏng như thế, là để cho tiện rút kiếm, vai hắn rũ cụp như vậy, giống như trước cũng là để cho tiện cầm kiếm.
Người trước là hắn sau khi xuất đạo vẫn giữ vững thói quen, người sau là hắn ở trong Tầm Dương thành gặp qua Vương Phá mới làm thay đổi.
Từ thế đứng đến hô hấp đến quần áo, toàn bộ chi tiết, cũng là vì dễ dàng rút kiếm.
Cho nên ở trên thế giới này, hắn mới là người xuất kiếm nhanh nhất.
o0o
-
Chương 39: Xin đừng tái diễn chuyện xưa đêm đó
"Ta đã quên còn có Lưu Thanh."
Thương Hành Chu cảm thán nói: "Nếu như không phải là ngươi nhắc tới, ta thậm chí cũng nghĩ không ra tên của hắn."
Mặc dù hắn bây giờ là trên thực tế đệ nhất thiên hạ, nhưng cũng sẽ không không nhìn thích khách đáng sợ như Lưu Thanh.
Cho nên nghĩ không ra liền thật sự nghĩ không ra, cũng không phải là dùng cái này tỏ vẻ của mình khinh miệt cùng không thèm để ý.
Từ Hữu Dung nói: "Hắn quả thật rất dễ dàng bị người quên mất."
"Thích khách giỏi nhất, nên như thế."
Thương Hành Chu mang theo vài phần thưởng thức ý nói: "Tô Ly cùng vị kia sau khi rời đi, hắn tiến bộ rất nhiều."
Từ Hữu Dung biết hắn nói cái vị kia không phải là lão sư của mình, mà là người trong truyền thuyết thích khách thủ lĩnh, nói: "Đúng vậy, cho nên ta tin chắc Trần Lưu Vương sẽ chết."
Thương Hành Chu trầm mặc một chút, nói: "Nghĩ đến ở rất nhiều địa phương, ngươi cũng có tương tự an bài?"
Từ Hữu Dung nói: "Nơi khác kế hoạch muốn qua loa rất nhiều, tân nhậm Anh Hoa điện đại chủ giáo Quan Bạch, sau đó sẽ trở lại Thiên Đạo viện, nhưng ta không xác định đến tiếp sau."
Thương Hành Chu gật đầu nói: "Trang Chi Hoán đối với chuyện lần này có chút bất mãn, như thế cục rung chuyển, hoặc là hắn sẽ hướng Quan Bạch xuất thủ."
Từ Hữu Dung nói: "Ta cũng nghĩ như vậy , như vậy Quan Bạch sẽ chết."
Rõ ràng đang nói mấy phe một vị nhân vật trọng yếu tử vong, ánh mắt của nàng nhưng vẫn là như vậy bình tĩnh, tựa như ở giảng thuật chuyện tình cùng mình hoàn toàn không liên quan.
Thương Hành Chu lẳng lặng yên nhìn nàng, bỗng nhiên nở nụ cười.
Cho đến lúc này, hắn mới chánh thức đem nàng coi là đối thủ.
"Tiếp sau đó thì sao?"
"Các loại chết."
"Chết như thế nào?"
"Bất quá là ngươi giết ta, ta giết chết ngươi... Tựa như đêm đó giống nhau."
Từ Hữu Dung ánh mắt trở nên có chút đạm, phảng phất đang nhìn vô cùng địa phương xa xôi hoặc là đã nói đi.
Ba năm trước đây chính là cái kia ban đêm, nàng cùng Mạc Vũ bị Thánh Hậu nương nương đưa ra kinh đô, cũng không có thể thấy.
...
...
Hơn mười con hồng nhạn bay lên, có rơi xuống, có bay về phía hơn địa phương xa xôi.
Thiên Thư lăng bên kia tin tức lục tục ở kinh đô đường phố dặm truyền ra, đầu mùa xuân trên vùng quê càng ngày càng gần bụi mù, cũng chứng minh này lời đồn đãi.
Ly cung trước đám người xôn xao bất an, cấp tốc tản đi, nhưng đại triêu thí vẫn còn tiếp tục tiến hành.
Chủ giáo cùng chấp sự ở trước cung điện vội vã qua lại, thần đạo trên lại càng tràn đầy chạy trốn thân ảnh, hộ giáo kỵ binh đã sớm lên đường, một mảnh xơ xác tiêu điều.
Lăng Hải chi vương nhìn Trần Trường Sinh, vẻ mặt ngưng trọng nói: "Muốn bắt đầu."
Trần Trường Sinh đi tới trước cửa điện, nói: "Nếu như..."
Lăng Hải chi vương cùng Hộ Tam Thập Nhị đám người nhìn tới, có chút khẩn trương.
Trần Trường Sinh chẳng quan tâm thế sự đã nhiều ngày, nếu như là cùng Từ Hữu Dung ăn ý, hoặc là đang chuẩn bị cái gì thủ đoạn cuối cùng, như vậy hôm nay tất nhiên cũng muốn xuất ra .
"... Ta là nói nếu như."
Trần Trường Sinh trầm mặc một chút, xoay người nhìn về bọn họ nói: "Quên đi, không có nếu như, các ngươi dựa theo giấy đi làm."
Nói xong câu đó, hắn từ trong tay áo tay lấy ra giấy gấp thành chuồn chuồn đưa tới.
Lăng Hải chi vương đám người mở ra giấy chuồn chuồn, vội vã nhìn lướt qua, nhất thời khiếp sợ.
Không biết Trần Trường Sinh giao đãi dụ lệnh hoang đường như thế nào, nhưng bọn hắn phải thi hành.
...
...
Nước trong ao đá từ dọc theo tràn ra, sau đó theo đá xanh đạo lưu ra ngoài điện, lặng lẽ không tiếng động.
Chỉ có thời điểm nước ao bị khuấy, mới có thể phát ra thanh âm thanh thúy như kiếm kêu.
Trần Trường Sinh đựng một bầu nước.
Thanh diệp không có ở đây, nước tự nhiên không phải là dùng để tưới nó .
Hắn nhếch lên khóe miệng, chậm rãi uống cạn.
Đường Tam Thập Lục quan sát ánh mắt của hắn nói: "Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?"
Trần Trường Sinh dùng tay áo lau nước đọng trên mặt, nói: "Uống nước trong có thể thanh tâm."
Đường Tam Thập Lục vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nước không đun sôi, ngươi chưa bao giờ uống, chớ đừng nói chi là dùng tay áo để lau miệng."
Trần Trường Sinh nhìn hắn nói: "Chẳng lẽ ngươi không phát hiện ta đã thay đổi rất nhiều?"
Đường Tam Thập Lục hỏi: "Ngươi thay đổi địa phương nào?"
Trần Trường Sinh thật tình nói: "Ta sống tự tại hơn, tùy ý hơn."
Đường Tam Thập Lục nhìn hắn ánh mắt sáng ngời, nhìn hắn nhận chân vẻ mặt, liền cảm thấy tức giận , nói: "Ngươi nên đi soi gương."
Trần Trường Sinh rõ ràng không có hiểu được ý tứ của những lời này, có chút mờ mịt.
Đường Tam Thập Lục nghe điện ngoài truyền tới động tĩnh, khẽ cau mày nói: "Ngươi thật không lo lắng?"
Trần Trường Sinh lắc đầu nói: "Nếu đánh không lên, như thế nào tất lo lắng?"
Đường Tam Thập Lục không giải thích được hỏi: "Có ý gì?"
Trần Trường Sinh xoay người nhìn về gian thạch thất, chẳng biết tại sao, tâm tình có chút phức tạp.
"Ta so với Hữu Dung hiểu rõ sư phụ ta hơn, thời điểm hắn không có chuẩn bị sẵn sàng, tuyệt đối sẽ không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào để khai chiến ."
Hiện tại song phương đã tại Thiên Thư lăng tạo thành thế giằng co, Đường Tam Thập Lục không thể nào tin nổi phán đoán của Trần Trường Sinh , chỉ có thể cho rằng là hắn an ủi mình.
Thời điểm Trần Trường Sinh đem tờ giấy chuồn chuồn kia giao cho Lăng Hải chi vương đám người, hắn cũng không tại chỗ.
"Thật không cần hoàng liễn đồ?"
Hắn nhìn ánh mắt Trần Trường Sinh hỏi, vẻ mặt trước nay chưa có thật tình cùng với nghiêm túc.
Trần Trường Sinh trầm mặc không nói.
Đường Tam Thập Lục nói: "Nếu như ngươi tin chắc Hoàng Đế Bệ Hạ ở thời điểm mấu chốt nhất sẽ đứng ở ngươi bên này, như vậy hôm nay chính là cơ hội tốt nhất."
Lăng Yên các đã bị Thiên Hải Thánh Hậu dùng Sương Dư thần thương phá hủy, nhưng mà hoàng liễn đồ trận trụ cột còn trong hoàng cung. Hơn nữa Đường lão thái gia mặc dù vẫn duy trì trung lập, nhưng hiện nay Đường gia đích tôn đang từ từ cầm quyền, đại gia phái rất nhiều chấp sự vào kinh thành, hôm nay ở các nơi cửa hàng cùng hành hội tùy thời chuẩn bị nghe theo Đường Tam Thập Lục điều khiển.
Có Đường gia trợ giúp, Dư Nhân tùy thời có thể khởi động hoàng liễn đồ.
Khi đó, cho dù chư đường đại quân dưới sự khống chế của các Vương gia vào kinh, cũng không thể nào là đối thủ của bọn họ sư huynh đệ.
Đó cũng không phải Đường Tam Thập Lục lần đầu tiên đối với Trần Trường Sinh nhắc tới chuyện này.
Trần Trường Sinh vẫn duy trì trầm mặc.
Đường Tam Thập Lục rốt cuộc hiểu rõ, hắn cũng không phải là do dự, mà là dùng trầm mặc biểu lộ tâm ý.
Trần Trường Sinh tin tưởng nếu quả thật đến trước thâm uyên, sư huynh nhất định sẽ che chở hắn.
Nhưng bởi vì có chút nguyên nhân, hắn không nghĩ vận dụng hoàng liễn đồ.
"Tại sao?" Đường Tam Thập Lục quan sát ánh mắt của hắn hỏi.
"Nếu như dùng hoàng liễn đồ, sẽ rất giống cái đêm ba năm trước đây."
Trần Trường Sinh dừng lại chốc lát, tiếp tục nói: "Ta cũng sẽ rất giống sư phụ ."
Đường Tam Thập Lục hiểu ý tứ của hắn, trầm mặc một lát sau, đưa tay vỗ vỗ bờ vai của hắn, tỏ vẻ ủng hộ cùng với an ủi, sau đó đi tới ngoài điện.
Trần Trường Sinh đi trở về thạch thất.
Những ngày qua, hắn một mực trong gian thạch thất này luyện kiếm.
Trong thạch thất bố trí rất đơn giản, mộc mạc đã có chút ít keo kiệt, trừ mặt đất trương bồ đoàn, không có gì cả.
Nhưng lúc này, trong thạch thất bỗng nhiên nhiều ra một người.
Người này lúc nào tới?
Hắn thì thế nào giấu diếm được ánh mắt Ly cung mấy ngàn danh giáo sĩ?
Đây là một lão nhân tóc trắng xoá, cầm trong tay một cây bút, tay trái dặm là họa bàn.
Họa bàn thuốc màu là màu xám , lão nhân y phục cũng là màu xám , vốn nên tái nhợt tóc cùng lông mày cũng bị nhuộm thành màu xám, cùng thạch thất vách tường màu sắc giống nhau như đúc.
Chẳng lẽ nói, vị lão nhân này là đem mình vẽ ở tường trong thạch thất ư?
Nếu như đây là thật , đây là họa kỹ thần kỳ bực nào?
Vị lão nhân kia nhìn Trần Trường Sinh, có chút hài lòng, nói: "Cũng may ngươi còn hiểu được đạo lý lấy thiên hạ làm trọng ."
Trần Trường Sinh trầm mặc một lát, nói: "Thật ra thì ta cũng không quá rõ ràng."
o0o
-
Chương 40: Đổi thế hỏi
Từ Hữu Dung thanh âm ở thần đạo trên càng không ngừng vang lên, rất giòn dễ nghe, nhưng cũng sẽ không làm cho người ta sinh ra nước suối leng keng liên tưởng. Bởi vì thanh âm của nàng quá lạnh, không có bất kỳ tâm tình chập chùng, cũng không có bất kỳ thương hại ý vị, giống như là rét lạnh nhất phong tuyết ngưng tụ thành giọt nước rơi vào đồ sứ bị đông cứng tới phát giòn trên bàn, trong nháy mắt biến thành bụi phấn, không cách nào bảo tồn bất cứ chứng cớ gì, chỉ có lạnh lẽo lưu trên thế gian.
Hoặc là đây là bởi vì nàng một mực nói giết người.
Từ như vậy làm sao Bình An đạo phủ Tương Vương giết Trần Lưu vương bắt đầu, nàng nói rất nhiều chủ đề cùng giết người tương quan, ngoài Thiên Thư lăng chút ít Vương gia, trên triều đình cùng các quan viên nơi châu quận, còn có tay cầm quân quyền thần tướng, nàng đều có tương ứng kế hoạch.
Theo những lời này, nhiệt độ trên thần đạo càng ngày càng thấp, không nhìn thấy phong tuyết sau lưng, mơ hồ xuất hiện một chút đường nét liên miên không dứt, chẳng qua là không biết đó là lịch sử dấu vết vẫn là vận mệnh dấu vết, hay hoặc giả là mệnh tinh vận chuyển tạo thành hình ảnh.
Không biết qua thời gian bao lâu, nàng cuối cùng kết thúc giảng thuật, nhìn về Thương Hành Chu.
Nếu như Hoàng Đế Bệ Hạ thật đứng ở nàng cùng Trần Trường Sinh bên này, như vậy cuộc chiến tranh này bọn họ quả thật chiếm ưu thế.
Ở thế cục trước mặt, nàng có rất lớn cơ hội có thể làm thành chuyện này.
Thương Hành Chu cũng không cho là như vậy, hoặc là nói còn không bị nàng thuyết phục, bởi vì hắn xác thực tin chính mình rất hiểu Trần Trường Sinh.
"Cái tên kia cổ hủ vô năng, hơn nữa không phóng khoáng."
Hắn nhìn Từ Hữu Dung châm chọc nói: "Ngươi xác nhận hắn có quyết đoán như vậy ư?"
"Ta cũng không đồng ý cái nhìn của ngươi, hắn chẳng qua là muốn làm người tốt."
Từ Hữu Dung lông mi khẽ run, nói: "Hơn nữa hôm nay là ta đang làm việc, ngươi biết ta có thể làm được những thứ này."
Thương Hành Chu châm chọc nói: "Vương Phá biết ý nghĩ của ngươi sao? Ly Sơn kiếm tông còn có người những tông phái thế gia kia biết ý nghĩ của ngươi sao? Nếu như bọn họ biết ngươi điên cuồng như thế, chẳng lẽ còn ủng hộ quyết định của ngươi? Ngươi xác nhận bọn họ đến thời khắc cuối cùng còn có thể cùng ngươi nổi điên ư?"
Từ Hữu Dung nói: "Hướng Tinh hải bờ bên kia đi tới thuyền, trên dưới há có thể toàn tâm toàn ý."
Thương Hành Chu nói: "Ngươi có từng gặp qua hải thuyền tự che?"
"Chỉ cần ích lợi đầy đủ, tại trước lúc kết cục chính thức xuất hiện, thủy thủ bi quan nhất cũng sẽ hy vọng lục địa xa vời một chút."
Từ Hữu Dung nói: "Ngược lại, chuyện này chỉ làm cho bọn họ nhiều hơn tất thắng tín niệm."
Thương Hành Chu nói: "Nguyên lai là lôi cuốn."
Từ Hữu Dung nói: "Ta xem sách sử, vô luận anh hùng vẫn là đế vương, nếu muốn tụ chúng, liền phải như thế."
"Vậy Ly cung thì sao? Phương bắc hàng tỉ tín đồ, cũng sẽ không nghe theo ý chí của ngươi, đi theo cước bộ của ngươi."
Thương Hành Chu tự tiếu phi tiếu nhìn nàng, nói: "Trần Trường Sinh có biết chân thực ý nghĩ của ngươi hay không?"
Từ Hữu Dung trầm mặc một lát, nói: "Ta không cần ."
Thương Hành Chu ánh mắt trở nên sâu thẳm, nói: "Chỉ sợ hồng thủy ngập trời?"
Từ Hữu Dung bình tĩnh nói: "Hoặc là vực sâu vạn trượng."
Thương Hành Chu nói: "Ngươi sẽ ở trên sách sử lưu lại thiên cổ tiếng xấu."
Từ Hữu Dung bình tĩnh nói: "Ta nói rồi, ta không cần ."
Thương Hành Chu nói: "Nếu như thiên hạ đại loạn, sanh linh đồ thán, Trần Trường Sinh sẽ nhìn ngươi thế nào?"
Từ Hữu Dung nhẹ nói nói: "Ta là vì chính mình mà sống, cũng không phải là vì người khác mà sống, càng không phải là vì hắn thích mà sống."
Thương Hành Chu than thở nói: "Rất giỏi, nhưng ta là người không bị uy hiếp."
Từ Hữu Dung nói: "Ta muốn thử xem."
Năm đó ở trong gió tuyết Tầm Dương thành, đối mặt Chu Lạc thời điểm, Vương Phá từng nói qua những lời này.
Sau lại ở đối mặt đối thủ cường đại đến nhìn như không thể chiến thắng, Trần Trường Sinh cũng từng nói những lời này.
Hôm nay Từ Hữu Dung cũng nói ra bốn chữ này.
Ánh mắt của nàng rất rõ phát sáng, vẻ mặt rất bình tĩnh, nhưng trong đó ý chí kiên định, nhưng đại biểu điên cuồng lớn nhất.
Thương Hành Chu hỏi: "Ngươi nắm chắc được bao nhiêu phần?"
Từ Hữu Dung nói: "Ta phục mệnh tinh bàn thôi diễn mười bảy lần, trong đó có bốn lần ngươi đáp ứng yêu cầu của ta, còn có ba lần ta thất bại."
Thương Hành Chu khẽ khiêu mi nói: "Bốn trên mười bảy, ngươi đã dám đến uy hiếp ta?"
"Còn dư lại mười lần, là chúng ta cũng thua, Đại Chu vương triều sụp đổ, kế hoạch, mưu lược vĩ đại nghiệp bá kết thúc thành trò cười."
Từ Hữu Dung bình tĩnh nói: "Cho nên không phải là bốn lần, mà là mười bốn lần."
Thương Hành Chu nhìn vị thiếu nữ mặc màu trắng đồ lễ, cực kỳ xinh đẹp, thậm chí lộ ra vẻ có chút nhu nhược, trầm mặc thời gian rất lâu.
Hắn bỗng nhiên nói: "Ta cũng không cần ."
Từ Hữu Dung lẳng lặng nhìn hắn, tựa như có lẽ đã đoán được hắn muốn nói điều gì.
Thương Hành Chu nói: "Cho dù ta hiện tại đáp ứng thỉnh cầu của ngươi, sau ta cũng có thể tùy thời đổi ý."
Thái Tông nguyên niên có rất nhiều nhân vật truyện kỳ, tỷ như Hà Gian vương, tỷ như Tần Vũ thần tướng, cùng những người này so sánh, Thương Hành Chu rất không có danh tiếng.
Trên thực tế hắn đã làm rất nhiều chuyện, tầm quan trọng thậm chí không kém Vương Chi Sách.
Hắn chỉ ở toan tính thực tế kết quả, không cần danh tiếng. Lấy hắn phong cách hành sự, hôm nay gặp phải Từ Hữu Dung như bão tuyết thế công, hắn vô cùng có khả năng lựa chọn tạm thời thối lui, đợi thế cục giảm bớt, làm tiếp lôi đình bình thường phản kích.
"Đúng vậy."
Từ Hữu Dung nhìn hắn mỉm cười nói: "Cho nên, ta muốn nhiều hơn."
Nghe được câu này, Thương Hành Chu ngây ngốc, sau đó nở nụ cười.
Thiên Thư lăng trở nên vô cùng yên tĩnh, nghe đoạn hội thoại này mọi người sắc mặt trở nên vô cùng đặc sắc, khiếp sợ chí cực.
Ngay cả trong mắt Tương Vương vẫn là Mộc Chá gia lão thái quân, cũng tràn đầy là kinh ngạc vẻ mặt.
Bởi vì bọn họ mới vừa nghe được lời nói hoang đường nhất thế gian.
...
...
Từ đầu tới cuối, Từ Hữu Dung cũng không có nói rốt cuộc muốn cầu Thương Hành Chu làm gì. Thương Hành Chu cũng không có hỏi. Nhưng vô luận là bọn họ, vẫn là mọi người ngoài Thiên Thư lăng bàng thính trận nói chuyện này cũng biết, Từ Hữu Dung yêu cầu hắn thối lui, quy ẩn, hoặc là nói cáo lão.
Đang ở mới vừa rồi, Thương Hành Chu nói mình có thể tùy thời đổi ý, Từ Hữu Dung nói nàng muốn nhiều hơn...
So sánh với thối lui, quy ẩn, cáo lão loại sự thật nhận thua, đầu hàng này còn nhiều hơn, vậy sẽ là yêu cầu gì?
Nghĩ đến có lẽ sẽ không chết, bởi vì Thương Hành Chu chấp niệm chính là muốn nhìn tận mắt Nhân tộc đại quân đánh vào Tuyết Lão thành, hơn nữa cái yêu cầu này quá mức hoang đường.
Nhưng chẳng lẽ là tự phế tu vi? Cái yêu cầu này giống như trước hoang đường chí cực... Ai sẽ đáp ứng chứ?
Như thế hoang đường buồn cười yêu cầu, Từ Hữu Dung làm sao lại có thể nói ra miệng?
Thiên Thư lăng yên tĩnh, ở một chút khắc bị tiếng kinh hô cùng tiếng nghị luận đánh vỡ.
Tất cả mọi người cảm thấy Từ Hữu Dung là người điên.
Nhưng mà, theo thời gian trôi qua, tiếng kinh hô cùng tiếng nghị luận dần dần dừng lại.
Mọi người trong mắt khiếp sợ tâm tình trở nên càng thêm mãnh liệt, tràn đầy bất khả tư nghị.
Nam Khê trai các thiếu nữ có thể thấy, Thương Hành Chu khóe môi bôi nhàn nhạt nụ cười đã thu lại.
Ngoài lăng mọi người cái gì cũng nhìn không thấy tới, cũng nghe không được, nhưng loại an tĩnh này là như vậy quỷ dị.
Chẳng lẽ Thương Hành Chu thật đang suy tư cái yêu cầu này của Từ Hữu Dung ư?
Tương Vương sắc mặt bỗng nhiên trở nên cực kỳ khó coi.
Hoang đường chuyện tình, chỉ có thể phát sinh ở trên thân người phi thường.
Mà Thương Hành Chu chính là một người phi thường .
Từ Hữu Dung có can đảm nói lên yêu cầu này, cũng là bởi vì nàng nhìn đúng, nếu như nàng là người điên, Thương Hành Chu so với nàng còn muốn điên hơn!
"Cũng là người điên."
Mộc Chá gia lão thái quân cùng Ngô gia gia chủ liếc mắt nhìn nhau, nhìn thấu lẫn nhau trong mắt kinh hãi.
"Cũng là người điên."
Trung Sơn Vương nhìn Thiên Thư lăng lẩm bẩm nói, trong mắt vẻ mặt trở nên có chút hưng phấn.
o0o