-
Trên sơn đạo.
Chiếc xe lăn bằng gỗ phóng nhanh như chớp.
Không ai có thể tưởng tượng được tốc độ của một chiếc xe lăn lại có thể nhanh đến vậy.
Hãn Huyết Bão mã đã chết.
Y muốn xe lăn của mình còn phải nhanh hơn mười con Hãn Huyết Bảo mả cộng lại.
Bởi vì…
Y muốn tiến vào khu rừng kia!
Bàn tay vốn thon dài, sạch sẽ.
Lúc này lại bầy nhầy máu thịt!
Móng tay đau đớn rách toạc giữa những vòng quay của bánh sắt.
Da thịt nơi lòng bàn tay cũng đã nát nhừ!
Máu tươi chảy xuống, ướt đẫm cả bánh xe!
Đằng sau cỗ xe là hai hàng máu tươi loang lổ…
Chẳng ai có thể đuổi kịp xe lăn của y.
Tà áo xanh của y bị cơn gió rát mặt thổi tung phần phật!
Một chút cảm giác đau đớn từ đôi tay cũng không cảm nhận được!
Trong lòng y chỉ có duy nhất một âm thanh…
Nàng đang ở trong khu rừng kia!
o0o
Khu rừng đó giờ là một biển lửa! Lửa cháy rừng rực, khói tỏa mịt mờ, lá cây bị thiêu rụi, tro bay khắp nơi, bầu trời màu xanh sẫm kia cũng bị ánh lửa ngùn ngụt nhuộm cho đỏ rực!
Vụ nổ xảy ra trong nháy mắt!
Bọn thị nữa hoảng hốt lo sợ, tiếng thét gào, tiếng trốn chạy, tiếng kêu đau đớn nổi lên loạn xạ, từng quả cầu lửa thi nhau bay đến thiêu đốt xiêm y và đầu tóc bọn họ.
Huân Y đột nhiên có cảm giác mình đang rơi xuống!
Hệt như cô đang ngã khỏi vách đá cao vạn trượng!
Tiếng lưỡi dao xé gió vang lên!
Hai tay bị trói chặt ba ngày ba đêm bỗng nhiên được giải thoát, cơn đau tê dại khiến cho Huân Y suýt lịm đi trong lúc ngã xuống, cảm giác toàn thân như được sống lại!
Gió vi vu thổi bên tai cô!
Cô…
Ngã vào một vòng tay ấm áp quen thuộc…
Trong vòng tay ấm áp ấy…
Huân Y mở mắt ra.
Đó là một gương mặt bị mảnh lụa đen che khuất.
Thế nhưng…
Cô vẫn nhận ra ánh mắt bên ngoài mảnh lụa đen kia!
Trên đời này, chỉ có ánh mắt của một người mới chứa đựng nhiều tình cảm như vậy, chỉ có ánh mắt của một người mới có thể mỉm cười với cô cả trong lúc nguy hiểm như thế, cũng chỉ có ánh mắt của một người mới có thể khiến cho nước mắt cô chảy dài…
Mặc dù, nàng là tiểu thư còn cô chỉ là a hoàn.
Trong màn lủa dữ dội.
Khói dày phủ trùm lấy Ám Dạ Tuyệt, mảnh lụa đen phấp phới đã bị lửa thiêu rụi, vô cùng thê thảm!
Trong khoảnh khắc!
Mắt Ám Dạ Tuyệt trợn lên như muốn nứt toạc!
Thì ra, Liệt Như Ca vẫn luôn bên cạnh cô!
Thị nữ che mạng đen ấy chính là Liệt Như Ca!
Mà chính tay cô lại giao Huân Y vào tay Liệt Như Ca!
Khu rừng ngùn ngụt lửa cháy.
Khói mù mịt khắp nơi.
Khuôn mặt xinh xắn mà kiên nghị.
Khóe môi nở nụ cười đáng yêu.
Đôi tròng mắt trắng đen rõ ràng.
Người con gái oai phong lẫm liệt ấy chính là Liệt Như Ca!
“Tiểu thư, người mau đi đi…” Huân Y yếu ớt muốn vùng ra khỏi lòng nàng.
Như Ca nhẹ nhàng đặt cô xuống, choàng cánh tay phải của cô qua cổ mình, dùng sức đỡ cô đứng dậy rồi cười bảo: “Nếu muốn trốn, ta đã không đến đây làm gì”.
Thân thể bị hành hạ suốt ba ngày khiến cho Huân Y không thể nói thêm lời nào nữa.
Như Ca đỡ lấy cô, mũi chân đểm nhẹ, phi thân bay về phía nhánh cây.
Nàng chỉ có duy nhất một cơ hội!
Nhân lúc đám thị nữ của Ám Dạ Tuyệt ra khỏi rừng lấy nước, nàng liền trà trộn vào trong, sau đó lựa thời điếm Ám Dạ Tuyệt bất cẩn nhất, dùng mấy khối hỏa khí mà Lôi Kinh Hồng giao cho nàng ngăn cản kẻ địch.
Đây là cơ hội duy nhất của nàng!
Bằng không, nàng tuyệt đối không phải là đối thủ của Ám Dạ Tuyệt
o0o
Khu rừng đã ngay trước mặt rồi!
Nhưng, vì sao khu rừng lại bừng bừng ánh lửa, khói đen mù mịt thế kia?!
Đã xảy ra chuyện gì?
Bàn tay đẫm vết máu của y nắm chặt vào bánh xe!
Y nhìn về phía khu rừng đang chìm trong biển lửa…
Sững sờ…
“Hộc!”
Một ngụm máu tươi trào ra!
Sắc mặt y tái nhợt, trái tim đau đớn như có ngàn vạn mũi dao đang băm nát!
Khu rừng đã ở ngay trước mặt, nhưng y lại không biết có nên tiến vào hay không! Cũng không biết phải tiến vào từ phương nào, hướng nào!
Bởi vì…
Y là một người điếc.
Y không nghe thấy bất cứ âm thanh nào!
Trong rừng đang có đánh nhau hay sao! Như Ca đang ở đâu! Kẻ địch ở đâu? Còn y, y nên vào từ phía nào chứ?
Vì sao…
Y chỉ là một kẻ tàn phế, vừa què lại vừa điếc?!
Y chạy đến nơi đây trước cả mọi người.
Rồi sau đó y mới phát hiện ra, vốn dĩ y chỉ là một người tàn phế!
o0o
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, bao nhiêu sự việc có thể xảy ra?
Như Ca mang theo Huân Y yếu ớt đi lại như con thoi giữa cánh rừng rậm rạp.
Dưới chân nàng là một nhành cây lắc lư.
Lá xào xạc reo vang.
Khói dày bốc lên từ bên dưới.
Có nhành cây đã bắt đầu bốc cháy, mùi vị của lửa, của lá, của cành cây hòa quyện vào nhau, khiến người ta có cảm giác như đang ở trong một giấc mộng.
Như Ca chạy hướng ra bên ngoài cánh rừng!
Nơi ấy sẽ có người của Ngọc sư huynh ứng cứu!
Chỉ cần có thể gặp được Ngọc sư huynh, nàng sẽ không sợ hãi bất cứ chuyện gì nữa. cjỉ cần ở bên cạnh Ngọc sư huynh, cho dù có khó khăn hơn nữa nàng cũng không e ngại.
Sau khi cha ra đi.
Nàng cũng chỉ còn lại mỗi mình Ngọc sư huynh.
Cho nên, khi nàng đứng trên tán cây cao nhất, cành lá xanh mướt run lên nhè nhẹ dưới chân, cũng là lúc nàng trông thấy Ngọc Tự Hàn sắc mặt tái nhợt đang ngồi trên cỗ xe lăn xa xa ngoài cánh rừng.
Hạnh phúc trong lòng như đóa hoa bừng hé nở.
Trong khoảnh khắc.
Đôi mắt nàng rực lên như vì sao sáng nhất giữa buổi đêm mùa hạ.
“Sư…huynh…’ Tiếng thét gọi ấy như một mũi sao băng vụt qua, xuyên qua tàng cây, xuyên qua khói dày, xuyên qua màn lửa, lớp lớp vọng âm vang khắp khu rừng…
“Sư…huynh…!!!” Nàng lớn tiếng thét gọi Ngọc Tự Hàn!
Phút giây ấy.
Tiếng gọi của Như Ca.
Ngọc Tự Hàn bên ngoài khu rừng lại chẳng thể nghe được.
Bởi vì, y vốn là kẻ điếc, không nghe được bất cứ âm thanh nào.
Y cũng không hề trông thấy Như Ca.
Bởi y không ngẩng đầu lên, còn Như Ca trong màn sương khói dày đặc kia cũng chỉ là một bóng hình mờ ảo.
Thế nhưng, vào lúc đó y đã hạ quyết tâm.
Cho dù Như Ca ở đâu, y cũng phải vào trong tìm nàng.
Khoảnh khắc ấy.
Tiếng gọi của Như Ca đã bị Ám Dạ Tuyệt nghe thấy!
Dải lụa đen đột nhiên phất lên, hệt như ngàn vạn con linh xà lao về phía ngọn cây nơi Như Ca đứng!
Tấm mạng che của Ám Dạ Tuyệt trong cơn gió mạnh rơi xuống, lộ ra một gương mặt vừa hung ác vừa đáng sợ! Khuôn mặt đó giống như từng bị ngọn lửa nuốt chửng, móp méo ghê tởm đến mức trẻ con trông thấy cũng phải bật khóc!
Đó chính là khuôn mặt do Liệt Như Ca hủy đi!
Cô căm hận đến nỗi đêm đêm không thể ngủ được!
Ám Dạ Tuyệt như một bóng quỷ, nhảy phóc về phía Như Ca còn đang chăm chú gọi Ngọc Tự Hàn!
Như Ca chìm đắm trong nỗi hân hoan khi được gặp lại Ngọc Tự Hàn, dường như chẳng hề nhận ra Ám Dạ Tuyệt đang đánh lén!
Trong chớp mắt.
Dải lụa đen của Ám Dạ Tuyệt chỉ còn cách Như Ca nửa thước!
Siết cho cổ họng ấy đứt đoạn!
Cô-muốn-nàng-phải-chết!
Đúng lúc này…
Như Ca nhẹ nhàng quay đầu lại.
Mỉm cười với Ám Dạ Tuyệt.
Nụ cười rất khẽ, mang theo chút khinh miệt.
Tiếp đó…
Liệt hỏa quyền của nàng như một ngọn lửa, ném ra vật màu đen sẫm về phía ngực Ám Dạ Tuyệt!
Liệt Hỏa quyền – cương mãnh và bá đạo nhất thế gian!
Kỳ Lân Hỏa Lôi cùa Giang Nam Phích Lịch môn!
Ám Dạ Tuyệt vô cùng hoàng sợ, vội vàng lui lại, song Kỳ Lân Hỏa Lôi duới lực ném của Liệt Hỏa quyền bay theo cô như hình với bóng!
Như Ca khẽ mỉm cười.
Nàng nào có dễ dàng mất cảnh giác như vậy, chỉ là vào lúc Ám Dạ Tuyệt đang trong cơn kích động và đắc ý chính là thời điểm dễ dàng nhất để nàng tập kích thành công. Thế nên, nàng vì Ám Dạ Tuyệt mà diễn thật đạt một màn kịch.
“Á…!!”
Kỳ Lân Hỏa Lôi nổ tung trước ngực Ám Dạ Tuyệt!
Ngọn lửa bừng lên đỏ rực, mùi da thịt cháy khét bỗng chốc khiến khu rừng trở nên đáng sợ như địa ngục…
Vào phút giây ấy.
Ngọc Tự Hàn bỗng cảm thấy khác thường.
Y ngẩng đầu lên, nhìn về phía ngọn cây cao nhất trong khu rừng.
Lớp khói đen đã bị gió thổi dần tan, cành lá vẫn đung đưa theo gió, trên ngọn cây là hai cô gái, một yếu ớt, một xinh đẹp.
Nàng mặc một bộ áo đen, da thịt trắng ngần nổi bật, phàng phất đến độ trong suốt. Nàng cắn nhẹ môi, khẽ nở nụ cười mãn nguyện, hệt như vừa làm một việc rất tốt. Gió nơi ngọn cây thổi bay những sợi tóc mai của nàng, thoạt trông cứ như cô bé bảy tám tuổi có nụ cười tinh nghịch đáng yêu…
Nàng không nhìn thấy y.
Còn y, chỉ nhìn thấy một bên mặt của nàng.
Nhưng y vẫn nở nụ cười.
Nàng, đang mỉm cười đó sao? Tốt rồi.
…
Có điều…
Y sao vẫn cảm thấy có điều gì đó lạ thường?! Cảm giác không bình thường này kéo theo một sự bất an mãnh liệt!
Y chăm chú nhìn lại.
Trong màn sương khói mỏng như tở ấy, một ánh đao lóe lên lạnh buốt.
Trong chớp mắt.
Như Ca lại vui vẻ xoay người, nhìn về phía vị sư huynh đã lâu ngày không gặp.
Lần này, nàng rốt cuộc cũng trông thấy được ánh mắt của Ngọc Tự Hàn.
Khoảng cách thật xa, nàng trên ngọn cây, y ngoài bìa rừng, mùi cây cháy trong khu rừng hòa quyện cùng làn không khí mát rượi và màn sương mông lung…
Nàng nhìn y.
Y cũng nhìn nàng.
Nàng đứng trên ngọn cây, cố sức vẫy tay, lớn tiếng gọi: “Sư…huynh…! Muội đang ở đây!”.
Huân Y đã được nàng cứu thoát, Ám Dạ Tuyệt thì bị trọng thương, sư huynh cũng đã đến kịp. Ôi, mọi chuyện đều thật tốt đẹp.
Nàng điểm nhẹ mũi chân, ôm lấy Huân Y, bay về phía Ngọc Tự Hàn ở ngoài khu rừng như một chú chim nhỏ…
…
Gió trong khu rừng thổi phất phơ những sợi tóc của nàng, nụ cười trên môi nàng vẫn ngời sáng đáng yêu, tà áo đen phần phật tung bay, khói sương mờ mịt như mộng như ảo, nàng bay trong khu rừng xanh um tựa hồ một tinh linh hạnh phúc…
-
Núi Côn Lôn.
Lớp tuyết dày dưới ánh mặt trời đột nhiên tỏa ra một luồng sáng trắng chói mắt.
Băng động muôn đời lạnh giá.
Tại nơi sâu thẳm, thần bí nhất.
Mũi băng đau đớn điên cuồng lao vun vút trong lớp tinh thể trong suốt như ngọc lưu ly!
Truyền thuyết kể rằng, không ai có thể phá vỡ lớp tinh thể ấy ra.
Linh hồn bị phong ấn trong băng tuyết ngàn vạn năm, chỉ có trải qua nỗi giá lạnh thấm nhập xương cốt suốt ngần ấy năm mới có thể sống lại..
Dù có là tiên nhân cũng đành bất lực.
Linh hồn đó phải ngủ say ngàn năm trong băng tuyết!
Thế nhưng…
Có một nỗi đau khổ…
Có một niềm mong nhớ…
Có một thứ tình yêu đời đời kiếp kiếp không cách nào quên đi…
Từng lớp, từng tầng băng nứt ra…
Linh hồn tuyệt mỹ trong lớp tinh thể đau đớn vùng vẫy…
Vô số luồng sáng trắng trong lớp băng lấp lánh chói lòa!
Ánh sáng trắng lóa mắt!
Vết nứt trên lớp băng càng ngày càng nhiều, càng lúc càng lan rộng…
Luồng sáng trong động băng rống rít, gầm gừ, thét giận…
Ngàn vạn tia sáng đan xen vào nhau, lớp tinh thể hàn băng cũng rung động mãnh liệt, thế giới của ánh sáng, thế giới của băng, thế giới của tuyết, ngàn vạn kẽ nứt trên mặt băng kia như muốn phá tan tất cả!
Tuyết trên núi Côn Lôn xoáy tròn dưới ánh mặt trời!
Tuyết bay sáng rực khắp nơi!
Tuyết bay dày đặc che phủ cả vầng thái dương!
Tất cả như trở nên điên cuồng!
Đỉnh núi Côn Lôn ngàn đời tĩnh mịch.
Tiếng thét đau đớn vang vọng trong màn tuyết bay…
o0o
Mọi thứ đều trở nên chậm lại…
Như Ca từ trong khu rừng bay về phía Ngọc Tự Hàn đang ngồi trên chiếc xe ngoài bìa rừng.
Nàng đang rất vui.
Nàng muốn nhào vào lòng y, lặng lẽ nép lên đầu gối y, để cho y nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của mình, rồi y sẽ nói với nàng rằng, sau này bọn họ mãi mãi không phân ly nữa.
Đã lâu như vậy, nàng cũng cảm thấy mệt mỏi lắm rồi.
Đang lúc đang bay về phía Ngọc Tự Hàn trên không trung, nàng nhắm mắt lại. Nàng không hề trông thấy vẻ mặt thất thần kinh hãi của Ngọc Tự Hàn, cũng không nghe thấy tiếng hét gấp gáp với giọng kỳ lạ của y…
“Cẩn…thận…!”
Sư huynh đang gọi gì vậy chứ? Là “gà con” sao? Hay là “suối nhỏ”? Phút giây ấy, Như Ca chợt phì cười, sau này nàng phải sửa lại cách phát âm cho sư huynh thôi, mặc dù tai của sư huynh không thể nghe thấy nhưng huynh ấy cần nói chuyện được như người bình thường chứ…
Nàng còn chưa kịp nghĩ tiếp…
Ngực…
Đã bị một thứ gì đó lạnh toát…
Xuyên – thấu – qua…!!
Một cảm giác lạnh lẽo kỳ lạ, lạnh đến mức không thể tin được, lòng nàng như bị cái lạnh ấy xé toạc! Cái lạnh của sự chết chóc! Cái lạnh làm nhói buốt cõi lòng nàng!!
Giữa lúc rơi nhanh trong không trung…
Đôi mắt Như Ca đột nhiên mở to!
Lưỡi dao kia chính là lưỡi dao nàng vừa dùng để cắt dây thừng cho Huân Y! Giờ đây nó lại nắm trong bàn tay của Huân Y, lấp lóe sắc lạnh, trên lưỡi dao còn nhỏ xuống một giọt máu đỏ thắm…
Ánh mắt Huân Y tăm tối, lạnh lùng…
Giọt máu như một vòng hoa đỏ thẫm của mùa xuân…
Từ trong khu rừng vương vất khói nhạt…
Rơi xuống đám lá sẫm màu vàng trên mặt đất…
Nếu để ý lắng nghe, còn có cả tiếng tí tách vang lên, tựa nụ cười thoang thoảng trên môi Như Ca mấy khắc trước đây…
Dải lụa đen vốn nhẹ nhàng phất phơ theo chiều gió đang hạ xuống giữa không trung…
Như một tinh linh thất hồn lạc phách…
Có tiếng nhạc văng vẳng khó mà nghe thấy…
Là tiếng đàn đây mà…
Đã từng có một kẻ áo trắng như tuyết, nụ cười như hoa…
Tiếng đàn của y có vẻ tĩnh mịch và đau thưong…
Còn nàng, mãi đến khi y biến mất rồi mới hiểu được nỗi đau sâu sắc ấy…
o0o
Ngọc Tự Hàn bên ngoài khu rừng tuyệt vọng mà thét gọi!
Gió lạnh rít gào!
Tiếng thét xé lòng của y bị những cơn gió cuồng điên kia nuốt trọn!
Hai bàn tay bầy nhầy máu thịt của y vận toàn bộ khí lực cả đời của mình để di chuyển tấm thân tàn phế, y muốn đỡ lấy Như Ca đang rơi nhanh xuống như kẻ mất hồn, không muốn để nàng ngã ra mặt đất giá lạnh kia!
Giờ phút này…
Y căm hận thân thể tàn tật của mình!
Vì sao y không có một đôi chân khỏe mạnh! Vì sao y không có một đôi tai để lắng nghe? Vì sao y chỉ có thể trơ mắt nhìn máu tươi từ ngực nàng tuôn chảy ra?
Y muốn dùng khí lực cả đời mình để đỡ nàng!
Thế nhưng…
Đôi chân đứt gân hệt như khối đá ngàn cân khiến cho y nặng nề ngã xuống mặt đất!
Y…
Vì sao y chỉ là một kẻ tàn phế?
Ngực đau đớn như muốn nứt toạc ra!
“Hộc…” Một ngụm máu lớn từ miệng y trào ra!
Sương mù ngoài bìa rừng phủ cao.
Xe lăn đã đổ kềnh ra vệ đường.
Ngọc Tự Hàn trong tà áo xanh đau đớn thét gọi…
“Ca…Nhi…!”
“Ca…Nhi…!!”
“Ca…Nhi…!!!”
…
Rừng cây vẫn lặng ngắt
-
Tại góc tối tăm nhất trong khu rừng, một bóng người áo đỏ như máu từ lòng đất âm u hiện ra.
Đôi chân trần tái nhợt.
Bộ y phục màu máu phất phơ.
Chén rượu bằng hoàng kim.
Hạt chu sa mỏng manh, đa tình khảm giữa trán vừa xinh 9d5p vừa tà dị.
Y có vẻ vừa mới đến đây, lại như đã ở đây từ lâu lắm.
Nhìn Như Ca từ từ rơi xuống giữa không trung như con bướm gãy cánh.
Ám Dạ La giơ chén rượu lên.
Một cảnh tượng mới tuyệt đẹp làm sao…
Tất cả họa sĩ thiên tài trên đời này không ai có thể vẽ được cảnh tượng động lòng người như vậy…
Đột nhiên.
Hạt chu sa giữa trán y khẽ rung động.
Đó là gì vậy?
Tựa như có đóa hoa băng vỡ vụn trước ngực Như Ca!
Hào quang trên băng hoa lưu chuyển, giữa bầu trời xanh sẫm vỡ tan thành ngàn vạn mảnh…
Mảnh vụn của băng hoa bay tung khắp trời!!
Ánh sáng rực rỡ.
Là hoa tuyết.
Cả bầu trời núi Vũ Di bỗng nhiên lả tả tuyết rơi.
Cả mùa đông trước nay chưa hề đổ tuyết.
Dường như tuyết tích lũy trong suốt những mùa đông qua đều bung nở trong giờ phút này!
Ngàn vạn hoa tuyết tựa hồ có sinh mệnh, nhẹ nhàng nâng thân thể của Như Ca lên…
Chúng sung sướng nhảy nhót trên bờ mi, ngón tay, mũi chân của nàng…
Chầm chầm, dịu dàng, đám hoa tuyết ấy xuyên thấu qua cả thân thể nàng…
Bầu trời ngập đầy tuyết rơi…
Thân thể nàng như trở nên trong suốt…
Càng lúc càng trong suốt…
Dần dần…
Nàng trong suốt tựa một sợi không khí.
Không còn lưu lại chút dấu vết nào…
o0o
Trận tuyết đổ ấy thật lớn.
Vạn dặm khắp Thần Châu.
Tuyết rơi trắng xóa.
Tuyết rơi suốt năm ngày năm đêm.
Cả thế giới như bị lấp vùi trong tuyết.
Những người già bảo, đó là đợt tuyết lớn nhất trong đời mà họ từng gặp.
Mái hiên phủ ngập một lớp băng dày.
Dưới ánh mặt trời, những mũi băng dài ngắn xen kẽ nhau long lanh tỏa sáng.
Tuyết trong khoảng sân nhỏ vẫn chưa chịu tan đi.
Đám gà vịt con kiếm ăn dưới đất thi thỏang lại trượt chân.
Bên song cửa sổ dán đầy rèm giấy.
Đó là loại hoa văn “Bách Điểu Triều Phượng” màu đỏ rực, nổi bật trên song cửa trắng tinh vô cùng xinh đẹp.
Bên dưới song cửa là chiếc giường ấm áp.
Trên giường có một người đã hôn mê suốt năm ngày năm đêm, gương mặt gầy gò, nhợt nhạt.
Trong phòng đặt chiếc bếp lò đang rực hồng than củi.
Bên trên ngọn lửa là nồi cháo trắng, bọt nhỏ sôi lên sùng sục.
Hương vĩ thơm đậm đà…
Đột nhiên, người trên giường động đậy ngón tay, bụng phát ra những tiếng reo òng ọc.
Chậm rãi, bờ mi khó nhọc dần hé mở.
Ánh mắt mơ màng, lơ đãng.
Nàng ngơ ngẩn nhìn lên xà nhà, đầu óc trống rỗng.
Một bóng người lọt vào mắt nàng.
Ánh mặt trời từ song cửa rọi vào, ngàn vạn tia sáng chiếu lên thân thể ấy.
Y phảng phất như sáng rực lên.
Toàn thân áo trắng chói lòa.
Y si ngốc ngắm nàng thật lâu, bất chợt nở một nụ cười tuyệt mỹ như trăm hoa đua nở trong màn tuyết xuân.
“Nha đầu lười kia, làm gì mà ngủ lâu thế? Có biết là người ta đã lo lắng lắm không?”
-
Chương 9
Chương 9
Ánh ban mai vàng óng hé rạng nơi chân trời.
Trong sân, Như Ca mặc một chiếc áo bông, ngồi trên băng ghế dài. Nàng chống cằm, ngơ ngẩn đang nhìn Tuyết đang bận rộn phía trước thềm. Y dán đôi câu đối đỏ thẫm lên cạnh cửa, ánh sáng mặt trời nghiêng nghiêng chiếu rọi vào bộ quần áo trắng tinh của y.
Tuyết bỗng quay đầu lại nhìn nàng, nụ cười rạng rỡ chói lọi. “Này, có muốn giúp ta không?”.
Như Ca ngcạ nhiên chớp chớp mắt. “Giúp á…?”
“Phải đó, mau mau tới giúp người ta dán câu đối lên đi chứ!” Tuyết nở nụ cười thật đẹp, vẫy vẫy nàng bảo: “Nàng dán tấm còn lại này đi. Chú ý đấy nhé, đừng cao quá mà cũng đừng thấp quá, đừng lệch sang trái nhưng cũng đừng lệch sang phải”.
Như vậy ư? Có vẻ rất khó thì phải. Như Ca chậm rãi bước tới.
“Lên trên!”
“Xuống một chút…”
“Sang phải!”
“Sang phải nhiều quá rồi! Đúng là nha đầu ngốc!”
Bên trai, bên trái, đúng rồi sang trái thêm một chút nữa…”
“Ấy…hình như lại lệch sang trái nữa rồi…”
Như Ca giơ hai tay lên cao, dịch đi dịch lại câu đối màu đỏ, cánh tay bắt đầu cảm thấy ê ẩm, nhưng dường như không cách nào có thể dán được câu đối vào vị trí chính xác. Dần dần, ý châm chọc trong lời nói của Tuyết càng lúc càng nhiều, nàng sững ra rồi quay người lại, ngơ ngác nhìn y…
“Ngươi đang trêu chọc ta đúng không?”
Trong ánh ban mai, Tuyết cười đến nghiêng ngã, bộ áo trắng như tuyết của y cũng ngập tràn ánh sáng, ánh sáng ấy khiến người ta nhất thời không thể mở mắt.
Như Ca nhìn đến ngây người.
Tuyết tới gần nàng, đột nhiên dang tay ôm Như Ca vào lòng, ghé sát vào tai phải nàng khúc khích cười: “Nha đầu, nàng còn ngốc hơn cả trước đây.”
Như Ca kinh ngạc chớp chớp mắt, giãy giụa nhưng không thoát ra được cái ôm chặt của y.
Nàng luống cuống nói: “Thả ta ra…”
Đầu của Tuyết áp lên bả vai nàng, mắt khép lại, giọng thì thầm: “Cho ta ôm nàng một chút thôi, chỉ một chút thôi mà”.
Ôm lấy nàng, giọng nói của y thật khẽ, thật khẽ: “Nàng… Có biết người ta nhớ nàng đến nhường nào không?”
Hệt như bị những lời nói kia đánh trúng, trong lòng nàng dấy lên cảm giác nhói đau lạ thường, cuối cùng nàng cũng để mặc y ôm ấp.
Một lúc lâu sau nàng mới thấp giọng nói: “Ngươi có thể kể một chút về chuyện của ta hay không? Vì sao ta lại không nhớ được?” Nàng chán nản nhìn y. “Ngươi là ai? Ta là ai? Vì sao ta nhớ mãi cũng không ra? Thật giống như một kẻ ngốc.”
Thân thể Tuyết thoáng đờ ra, vòng tay ôm Như Ca càng thêm siết chặt, y nói: “Nàng quên rồi ư? Nàng là nương tử của ta, còn ta là phu quân của nàng, chúng ta thường làm bánh nướng, tháng ngày trôi qua vô cùng vui vẻ… Về sau, có một vài chuyện không mấy tốt đẹp đã xảy ra, chúng ta mới chuyển tới đây. Cuộc sống trước kia của nàng rất khổ sở, cho nên có một vị tiên đã phong ấn ký ức của nàng… Đừng nghĩ đến việc ở quá khứ nữa, chỉ cần chúng ta có thể ở cạnh nhau, chẳng phải sẽ hạnh phúc hơn mọi điều trên thế gian này hay sao?”. Tuyết nhẹ nhàng hôn lên vành tai nàng. “Hãy ở lại nơi này đi, vĩnh viễn đừng rời khỏi, có được không?... Mọi chuyện đã qua hãy để cho cơn gió thổi tan đi…”
Ánh mặt trời từ từ nhô lên nơi chân trời.
Vạn tia nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi lên bóng hình đang ôm lấy nhau của Tuyết và Như Ca.
Y mặc bộ đồ trắng như tuyết.
Nàng trong chiếc áo bông đỏ thật dày.
Trên mặt đất là một bầy gà vịt bé xíu đang lẩn quẩn dưới chân họ.
Như Ca chợt cảm thấy cổ mình hơi ươn ướt, nàng kinh ngạc ngẩn đầu lên nhìn. “Ngươi…sao lại khóc chứ?”
Tuyết như một đứa trẻ dụi dụi vào vai nàng, nước mắt thấm lên chiếc áo bông tạo thành từng vết lấm tấm to như đồng tiền. Y nhìn nàng cười, đôi mắt trong trẻo vẫn mang theo chút lệ. “Vì ta cảm thấy thật hạnh phúc.”
Nàng cắn môi, giơ tay phải lên, dùng mu bàn tay lau vệt nước nơi khóe mắt y. “Vì sao lại phải khóc chứ? Bảo rằng hạnh phúc, chẳng phải là nên cười hay sao? Ngươi đẹp thế này, khi cười sẽ hệt như một vị tiên vậy.” Nàng khẽ nghiêng đầu mỉm cười với y. “Đừng khóc nữa, nhìn ngươi rơi lệ, lòng ta xót xa lắm.”
“Nha đầu…” Tuyết nín thở, cố ngăn dòng nước mắt chỉ chực trào ra. “Hứa với ta có được không?”
“…?”
“Hứa với ta, nàng vĩnh viễn sẽ ở lại đây, chúng ta sẽ mãi mãi ở đây không bao giờ rời xa. Cứ như vậy mà sống đến hết đời… Sẽ rất hạnh phúc, rất hạnh phúc đấy…” Tuyết nín thở, chăm chú nhìn nàng: “Nàng hứa với ta nhé?”
Như Ca nhìn y.
Đôi mắt của nàng trắng đen phân rõ, ánh mắt tựa mặt hồ dưới tia nắng ấm áp của mùa xuân, lặng lẽ lướt trôi trên gương mặt y.
Thật lâu sau, nàng mới nhíu mày nói: “Vì sao chỉ cần trông thấy ngươi, tim ta lại bắt đầu nhức nhối? Hơn nữa, còn có cảm giác u buồn…”
Tuyết nín khóc mỉm cười, dịu dàng xinh đẹp như đóa hoa trắng bên khe núi. “Nha đầu ngốc, đó là vì nàng thích ta.”
Như Ca giật mình.
“Nàng cho rằng ta đã bỏ đi, cho rằng ta không bao giờ quay lại bên cạnh nàng nữa, thế nên nàng vô cùng đau lòng, đi khắp thiên hạ tìm ta.” Tuyết nhẹ nhàng mỉm cười, ánh mắt chứa chan mối tình dịu ngọt. “Nàng thích ta như vậy cho nên mới cảm thấy u buồn và đau thương.”
Như Ca thẫn thờ nhìn y, đầu óc trống rỗng, rất nhiều sự việc mơ hồ lướt qua nhưng nàng lại không tài nào nắm bắt được.
“Vì sao ngươi phải bỏ ta đi chứ?”
Tuyết giận dữ véo mũi nàng. “Nha đầu ngốc, rõ ràng là nàng biết mà!”
Như Ca đau quá, che mũi lại, rầu rĩ nói: “Không biết mà, ta nghĩ không ra”.
“Nghĩ kỹ lại đi!”
“Ừm…” Như Ca vắt óc ngẫm nghĩ. “Bởi vì…ngươi có người con gái khác chăng?”
Tuyết trợn mắt nhìn nàng.
Như Ca rụt cổ lại. “Bởi vì…ngươi muốn kiếm tiền nuôi gia đình?”
Tuyết thở dài.
Như Ca lại suy nghĩ thêm một hồi, rốt cuộc hoài nghi nói: “Ta biết rồi, nhất định là ngươi chê ta ngốc nghếch, cho nên mới chịu không nổi mà bỏ nhà đi!”
Tuyết ngạc nhiên vỗ tay cười lớn: “Ồ! Không ngờ nàng cũng biết mình ngốc ư?”
Như Ca oan ức dẫu môi, xoay người đi không thèm để ý tới y. Sao lại thế được chứ, ngốc một chút thì sẽ bị bỏ rơi ư? Khiến cho lòng nàng đau đớn như vậy! Đồ khó ưa, không thèm nói chuyện với y nữa cho xem!
Tuyết lè lưỡi, ôm lấy nàng từ phía sau, ghé sát tai nàng cười hì hì nói: “Nha đầu ngốc, giận rồi à?”
“Phải, ta giận rồi!” Như Ca lầu bầu nói.
“Nàng giận, ta cảm thấy thật vui đấy”. Tuyết nở cụ cười hạnh phúc.
Như Ca nhăn mày. Đáng ghét quá, sao lại có loại người vô duyên như vậy, người ta giận mà y còn vui vẻ được ư? Nàng giơ chân, hung hăng giẫm mạnh vào chân y một cái, nghe y bật kêu “úi chà”, không nhịn được liền bật cười đến rung người, tiếng cười như gió xuân vang vọng khắp sân.
Nàng cười vui vẻ như thế.
Tựa như một đứa trẻ vô lo vô nghĩ, ánh mắt nàng khi cười cong cong như vành trăng khuyết, hai má đỏ bừng, bờ môi ươn ướt.
“Ta yêu nàng, nha đầu ngốc.” Tuyết thì thầm nói, giọng nói dịu dàng như một đợt tuyết thổi nhẹ qua, khiến nàng đang cười đến nghiêng ngã cũng phải giật mình. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh mắt thấp thoáng nụ cười của y.
“Ta yêu nàng.” Vẻ mặt y ẩn chứa cơn đau nhè nhẹ. “Cho nên nàng hãy chỉ cười với ta thôi có được không? Cũng chỉ tức giận vì ta, chỉ đau lòng vì ta… tất cả những người khác nàng hãy quên hết đi nhé?”
Nàng nghe mà chẳng hiểu gì. “Người nào khác nữa?”
Tuyết khép hờ đôi mắt, khi mở ra lại trở về với vẻ xán lạn. “Ngày kia đã là tết rồi, ta còn phải dán câu đối, dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị vật dụng! Đừng có lười nữa! Mau làm việc đi”.
“Ừ.”
Như Ca ngoan ngoãn cầm lấy chổi chuẩn bị quét sân.
Tuyết nửa cười nửa không, đoạt lấy chiếc chổi trong tay nàng rồi hỏi: “Câu đối của nàng dán xong chưa?”
Cứ như vậy.
Như Ca hết dán câu đối lại đến dán chữ, phần Tuyết thì quét sân viện sạch đến mức không tìm thấy một bụi.
Tết sắp đến rồi.
Mùa đông sẽ nhanh chóng trôi qua thôi.
-
Dưới lòng đất âm u.
Bên đống lửa bừng bừng cháy sáng là một con sông uốn lượn, dường như không hề có sóng mà lại cuồn cuộn nước chảy.
Yên ắng tới mức kỳ quái.
Ánh lửa đẹp đẽ kỳ lạ, soi sáng Ám Hà cung thần bí như địa ngục.
Ám Dạ La toàn thân áo đỏ phản chiếu ánh lửa bay phần phật, Chiến Phong trừng mắt nhìn y, trong mắt tràn đầy tơ máu, thân thể đang run lên nhè nhẹ.
Ám Dạ La nói nhẹ như ru: “Tựa ngàn vạn đóa hoa tuyết, nàng biến mất trong khu rừng, cảnh tượng ấy quả là tuyệt đẹp”.
Yết hầu Chiến Phong như bị nghẹn lại. “Biến mất là thế nào?”
“Thằng bé ngốc, biến mất tức là không thấy đâu nữa, không bao giờ xuất hiện nữa, vĩnh viễn cũng sẽ không gặp lại nàng, nàng từ cõi đời này đã một đi không trở lại rồi…”
Một ánh đao thật sắc bén!
Chiến Phong kề sát lưỡi đao vào cổ Ám Dạ La, giận dữ hét lên: “Ngươi đã hứa với ta là sẽ không làm tổn thương nàng”.
Ám Dạ La vuốt ve chén rượu hoàng kim trong tay với tình cảm nồng nàn, phảng phất như không thèm để ý đến lưỡi đao lấp lóa màu lam sẫm kia, y khẽ mỉm cười: “Nàng ấy là do ta giết bao giờ? Kẻ đâm dao vào ngực nàng là Huân Y cơ mà.”
Chiến Phong tức giận gào lên: “Nếu không có sự thỏa thuận ngầm của ngươi, Ám Dạ Tuyệt có thể bày mưu giết Như Ca sao?! Không có sự thỏa thuận ngầm của ngươi, Huân Y sẽ ám sát Như Ca chắc?!”
Ám Dạ La khẽ nhíu mày, liếc xéo y. “Ta chỉ hứa với ngươi…ta…sẽ không làm hại nàng ấy. Thế nào, ta thực hiện không đúng hay sao?”
Chiến Phong nắm chặt chuôi đao, sắc xanh đen trong đáy mắt cuộn trào mãnh liệt.
“Ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi ư?”
Ám Dạ La ngửa đầu lên trời cười lớn, tà áo đỏ phần phật bay theo gió thành những gợn sóng rực rỡ, trong giọng cười ngầm chứa vẻ trào phúng và khinh miệt.
Đống lửa đang bừng cháy bỗng vụt tắt.
Ánh sáng xanh như sóng biển bỗng lóe lên!
Đao khí khiến người ta khó thở!
Đao của Chiến Phong vung về phía cổ Ám Dạ La!
Tiếng cười quỷ dị vang vọng trong lòng đất tối tăm, dưới luồng đao khí, bộ y phục đỏ của Ám Dạ La đột nhiên tan thành mây khói, hệt như ma quỷ, bóng hình đỏ như máu của y nhạt nhòa rồi lại ngưng tụ bên đống lửa.
Ám Dạ La cẩn thận thưởng thức rượu ngon trong chén hoàng kim, hạt chu sa giữa trán vừa đa tình vừa lạnh lẽo. “Nội lực cùng đao pháp của ngươi tuy là học được từ ta, nhưng tiếc rằng muốn giết ta thì vẫn còn kém lắm.”
Chiến Phong lạnh toát cả người.
Ba năm trước, y đã biết được thân thế của mình. Phụ thân Chiến Phi Thiên là huynh đệ sống chết của Liệt Minh Kính, nhưng vì thành thân với đại cung chủ của Ám Hà cung là Ám Dạ Minh mà bị giới bạch đạo thảo phạt. Liệt Minh Kính vì muốn độc chiến Liệt Hỏa sơn trang nên đã bày ra quỷ kế giết hại Chiến Phi Thiên, lại lợi dụng Ám Dạ Minh mồi chài khiến cho Ám Dạ La bị trọng thương, từ đó độc bá võ lâm, chẳng ai dám tranh quyền. Tất cả những chuyện này y đều biết qua Oánh Y do Ám Hà phái tới, vốn y cũng không mấy tin tưởng, nhưng qua hơn nửa năm trời âm thầm điều tra, cuối cùng y cũng xác minh được cô ta không hề nói dối.
Tiếp đó, y mới tình cờ phát hiện ra, mặc dù Ám Hà cung đã thoái ẩn giang hồ, tuy nhiên thế lực của nó đã ngấm sâu vào Liệt Hỏa sơn trang, tỳ nữ Huân Y bên cạnh Như Ca chính là con gái của tam cung chủ Ám Dạ Tuyệt, xét theo vai vế thứ bậc còn là chị họ của y. Huân Y đem bí tịch có ghi võ công tâm pháp của Ám Dạ La truềyn lại cho y, khiến cho công lực của y chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã tiến bộ nhanh chóng.
Nhưng đao pháp độc bộ võ lâm của y lại không thể chạm vào Ám Dạ La dù chỉ là một cái phớt nhẹ!
Ánh lửa chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt cao quý của Ám Dạ La , làm lờ mờ lộ ra hai mảng đỏ ửng bên má, bờ môi của y đỏ tươi như máu, nhẹ nhàng hôn chén rượu hoàng kim như hôn nhân tình của mình.
“Ngươi yêu nàng ta lắm ư? Vì cái chết của nàng ta mà ngay cả người thân là ta ngươi cũng muốn giết à?” Giọng nói của y rất khẽ.
Khẽ khàng như giọt lệ rơi xuống từ khóe mắt của y mười chín năm trước.
…
Chiếc trâm cài bằng ngọc bích là vật mà y yêu quý nhất, y cất nó trong người, mỗi ngày mỗi đêm y đềi ấp ủ nó cạnh trái tim mình. Đó là vật mà vị tỷ tỷ thưong yêu của y tặng, nàng đã hứa sẽ lấy y, vĩnh viễn ở cùng y!
Nhưng rồi…
Nàng lại lấy Chiến Phi Thiên.
Vào cái đêm mười chín năm trước ấy, nàng vừa sinh nở xong, yếu ớt trắng bệch nằm trên giường, trán ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt nhìn y đầy đau đớn và cừu hận. y ôm lấy nàng, ra sức hôn nàng, điên cuồng gọi nàng, y không quan tâm, y không quan tấm đến chuyện nàng yêu người khác, không quan tâm đến chuyện nàng đã sinh con cho người ta, y không quan tâm tới bất cứ đều gì cả! Chỉ cần nàng có thể ở bên cạnh y như trước đây, cho dù là chuyện gì y cũng có thể tha thứ…
Chiếc trâm cài nhỏ máu!
Giữa trán y đột nhiên đau nhức như muốn nứt ra!
Nàng trừng mắt nhìn y, ánh mắt ngập tràn hận ý và lạnh lùng, tay nàng nắm chặt chiếc trâm ấy, từng giọt máu đỏ thẫm từ vầng trán y ào ạt phun ra!
Y đau đớn thét lên, trong cơn thống khổ, y vung tay hất rơi chiếc trâm ấy, viênbảo thạch màu lam ở cuối thanh trâm rơi ra, như một tia chớp khảm vào tai phải của đứa bé trên giường.
Đứa bé đau đớn òa khóc.
Nàng ôm hài nhi vào lòng, gương mặt đầy vẻ xót xa, nhẹ giọng dỗ dành, hệt như ngày xưa từng dỗ dành y vậy. Đợi đến khi đứa bé đã dần nín khóc, nàng mới ngẩn đầu lên, lạnh lùng nhìn vào vầng trán đang trào máu của y. “Ngươi là một ác ma. Chỉ khi trông thấy người khác đau khổ, ngươi mới có thể sung sướng.”
…
Ngón tay tái nhợt của Ám Dạ La nhẹ nhàng ve vuốt hạt chu sa ở giữa trán.
Đấy nào phải hạt chu sa, nó là sự tra tấn ngày đêm đối với y suốt mười chín năm qua, một vết sẹo đỏ thẫm vĩnh viễn nhức buốt chẳng thể lành.
Y liếc xéo Chiến Phong đang đứng cách mình chừng năm bước.
Nhìn mái tóc màu lam đang điên cuồng tung bay, nhìn sắc xanh đen u ám vỡ vụn ngập tràn đáy mắt, nhìn viên bảo thạch không ngừng chớp sáng nơi tay phải của y, Ám Dạ La bỗng cảm thấy khoan khoái lạ thường.
Ám Dạ La khẽ cười: “Phong nhi, ngươi đau khổ sao?”
Chiến Phong căm hận nhìn y.
Ám Dạ La trừng trừng nhìn lại, ánh mắt đa tình bỗng chuyển thành băng giá. “Nỗi đau này sẽ hệt như sợi dây tơ quấn lấy trái tim ngươi, mỗi ngày một thít chặt hơn, khiến cho ngươi đau đến mức chẳng biết trốn vào đâu, khiến ngươi đau đến mức có biến thành quỷ cũng bị giày vò.”
Ôi, nàng đã nói không sai, y vốn là một kẻ vì đau khổ mà điên cuồng, vì đau khổ mà thành ma quỷ, chỉ có nhìn nỗi đau khổ của người khác mới khiến y vui vẻ trở lại.
-
Ngày mùng Một.
Tiếng pháo nổ lốp bốp vang lên náo nhiệt cả thôn, đôi câu đối đỏ thấm dán lên cửa từng nhà, mùi sủi cảo nhân thịt thơm phức, mùi khói pháo lẩn khuất chưa tan, bà con xóm giềng tới chúc tết lẫn nhau, đám trẻ con nô đùa cười vui ầm ĩ khiến cho không khí mùa xuân trở nên vui vẻ vô cùng.
Lúc Như Ca và Tuyết đi ra từ nhà của quả phụ Triệu đại nương – hàng xóm của họ - thì đã là giữa trưa rồi.
“Sao không ở lại nhà Triệu đại nương ăn cơm? Bà ấy sống một mình đáng thương quá.” Như Ca nhìn Tuyết tỏ vẻ khó hiểu.
Tuyết ôm lấy vai nàng, làm mặt quỷ trêu nàng. “Sao được chứ? Khó khăn lắm người ta mới được đón tết cùng nàng, không muốn để cho ai khác quấy rầy đâu.”
Như Ca lấy làm ngạc nhiên. “Í, vậy trước đây chúng ta chưa từng ăn tết với nhau hay sao?”
Tuyết chột dạ lè lưỡi, vội nở nụ cười vô tội, y trách: “Còn không phải là tại nha đầu ngốc là nàng quên sạch những chuyện tốt đẹp trước kia hay sao, cho nên lần này mới thành ra lần đầu tiên chúng ta ăn tết cùng nhau đấy”.
“Vậy à?…” Như Ca ngại ngần cúi đầu. “Ta xin lỗi vì đã quên ngươi.”
“Không hề gì.” Tuyết ôm nàng chặt hơn, chậm rãi đi vào trong nhà của bọn họ. “Chỉ cần về sau nàng mãi mãi nhớ đến ta, mãi mãi nhớ rằng ở bên cạnh ta có thật nhiều niềm vui, ta sẽ tha thứ cho nàng.”
“Được mà!”
Như Ca gật đầu thật mạnh, chiếc áo bông đỏ càng làm tôn lên gương mặt đang ửng hồng đến mê người của nàng. Tuyết thấy nàng ngoan ngoãn như vậy thì nhất thời không kềm nổi xúc động, khẽ hôn nàng.
Như Ca kinh ngạc đến tròn mắt, dùng tay đẩy y ra.
Không rõ là do khí lực nàng quá mạnh hay vì nguyên nhân gì khác, Tuyết chẳng ngờ lại bị đẩy ngã, ngồi bệt ra mặt đất, đám gà vịt líu ríu vỗ cánh né tránh.
“Đau quá…” Tuyết nhìn nàng trách móc, đôi tròng mắt tuyệt mỹ như sương, đong đầy lệ thương tâm, ánh mắt trời chiếu lên bộ áo trắng đã vướng bụi trần của y, trong vẻ chói lọi còn chứa đựng sự mỏng manh.
Như Ca cuống quýt chạy tới đỡ y dậy. “Ngươi có sao không?...Ta…Ta đâu có dùng nhiều lực…Ta thật sự không cố ý mà…”
Tuyết ấm ức giơ hai bàn tay ra cho nàng xem, chỉ thấy đôi tay vừa chống xuống mặt đất giờ đã tụ máu bầm đen.
Như Ca cắn môi lo lắng hỏi: “Sao lại bị nặng như vậy chứ? Ngươi…ngươi có đau lắm không?...” Ái chà, đúng là hỏi thừa mà, bị thương như vậy sao mà không đau được chứ? Phải làm sao để giúp y đây…
“Đau chết đi được…” Tuyết nhìn nàng, bỗng nhiên cười khẽ nói: “Nha đầu ngốc, hôn ta một cái được không? Chỉ cần nàng hôn nhẹ một cái thôi, người ta sẽ hết đau ngay.”
Như Ca ngây người bảo: “Toàn lời gạt trẻ con cả, làm sao có thể hôn một cái mà hết đau được chứ?”
“Mặc kệ, dù sao cũng phải hôn một cái!” Tuyết trừng mắt nhìn nàng. “Nếu không ta sẽ đau đớn mãi, đau tới mức lòng nàng xốn xang không chịu được.”
Như Ca bật cười khúc khích. “Ngươi thật giống con nít đấy.”
“Con nít thì con nít.” Tuyết không quan tâm, nhắm mắt lại, gương mặt trong suốt như tuyết của y chìa đến gần nàng, chỉ cần có thể được nàng yêu thưong, mọi thứ đều không còn quan trọng nữa. “Phải hôn ta một cái cho tử tế đó…”
Tiếng pháo xa xa phía đông thôn nổ vang.
Hương thức ăn thấp thoáng đưa tới.
Đám gà vịt con đang líu ríu kiếm ăn trên mặt đất cũng tò mò nhìn về phía nàng và y..
Làn da tuyết long lanh trong suốt dưới ánh nắng mặt trời, một quầng hào quang mỹ lệ lẳng lặng tỏa ra khắp thân thể y. Y nhắm mắt lại, đôi hàng mi đen nhánh khẽ động, phảng phất như đang mơ một giấc mơ hạnh phúc.
Hai má Như Ca đỏ ửng lên.
Nụ hôn như giọt sương sớm, mang theo ánh nắng ban mai, khẽ hôn lên bàn tay thâm tím của y.
Bờ môi nàng ấm áp.
Bàn tay y mát lạnh.
Khuôn mặt Tuyết chợt thoáng vẻ gì đó vừa giống như đau khổ lại tựa như hạnh phúc. Y lặng lẽ hé mắt, lặng lẽ nhìn những sợi tóc như ngọc đen, vành tai như ngọc trắng và một bên má đang ửng đỏ của nàng, sau đó y lại khẽ nhắm mắt lại.
Dường như có một âm thanh khe khẽ vang lên.
Nàng đã hôn y rồi.
Bối rối nhảy bật dậy, nàng ôm lấy hai bờ má nóng bừng của mình, luôn miện gắt: “Được rồi, được rồi, không đau nữa rồi. Mau đứng dậy đi chứ, ta chết đói mất, đầu năm mới nhất định phải ăn sủi cảo, có điều nhân sủi cảo còn chưa làm, vỏ sủi cảo cũng chưa nặn nữa…”
Tuyết vươn tay. “Nha đầu ngốc, còn không mau kéo người ta lên!”
“Ừ.” Như Ca nắm lấy tay y nhưng như sợ làm đau y nên lại chuyển sang giũ cánh tay, nhẹ nhàng kéo y đứng dậy.
Tuyết mỉm cười. y búng lên trán nàng một cái. “Yên tâm đi, vỏ và nhân sủi cảo ta đã chuẩn bị hết rồi, chỉ cần cuốn lại một chút là được.”
“Hả? chuẩn bị xong từ lúc nào vậy? sao ta lại không biết!?”
“Sáng sớm, lúc nàng còn khò khò ngủ nướng chứ sao.”
“…” Khuôn mặt Như Ca đỏ bừng. “Vậy…lần sau có thể gọi ta dậy giúp ngươi…”
“Nàng ngủ say như con lợn con ấy, ai mà gọi dậy cho được?”
“Ngươi mới là lợn con ấy…”
“Không phải!”
“Phải đó!” Như Ca sôi máu cãi.
“Người ta là lợn bạch ngọc, là giống lợn xinh đẹp đó.” Tuyết làm dáng nói.
Như Ca cười tới gập cả người, nàng thẹn thùng nói: “Lợn bạch ngọc thì cũng là lợn mà, ngươi đúng là ngốc như lợn…”.
Tuyết nghiêm mặt bảo: “Đừng ở đó cười nữa, màu dùng thịt của nàng làm cuốn sủi cảo đi”
“Thịt của ta á?” Như Ca giật mình.
“Ừ, nhân thịt lợn cải trắng.”
“Á, ngươi lại ghẹo ta.” Như Ca giận đến đỏ bừng mặt, vội rượt theo Tuyết vừa nhanh chân chạy mất. “Ngươi đừng có chạy! Con lợn bạch ngọc xấu xí kia…”
Từng tràng cười vang khắp khoản sân nhỏ, lớp tuyết trên sân đã tan đi, gió như cũng nhiễm phải hơi thở của mùa xuân.
-
Sắc trời dần mờ mịt, buổi tối mùng Một, nhà nhà đoàn viên, trong thôn yên tĩnh đến lạ kỳ.
Gió đêm lay động hai nhành ớt đỏ au bên khung cửa.
Đám gà vịt đã ngủ say.
Như Ca đang ở trong sân rửa bát đũa.
Rửa một hồi, nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, hàng mi đột nhiên nhíu lại. Một vài hình ảnh như tia lửa xẹt qua đầu nàng, có màu máu đỏ tươi, có tiếng thét đau đớn, có khói dày cuồn cuộn, có những bông hoa tuyết trong suốt tung bay khắp trời…
Chén từ tay nàng rơi xuống thau gỗ, bọt nước lạnh căm bắn lên thấm ướt đầu gối nàng.
Nàng thấy trong lòng đau nhói đến mức không thở nổi.
“Nha đầu, rửa xong chưa?” Tuyết hớn hở bước ra từ căn phòng, trên tay cầm một bộ y phục đỏ rực. “Rửa bát thôi mà lâu thế à, lại lười biếng rồi phải không?”
Như Ca ngơ ngẩn nhìn y.
Tuyết cũng nhìn nàng, rồi ngồi xổm xuống quan sát tỉ mỉ. “Sao vậy? Vẻ mặt nàng trông lạ lắm.”
“Ta…trong đầu ta hình như có thứ gì đó vừa hiện ra…Sau đó…trong lòng liền cảm thấy rất đau…”
Ánh mắt Tuyết vô cùng cổ quái. “Lại đang nhớ đến những chuyện trước kia à?”
“Nhưng ta nhớ không ra…hình như thiếu một chút…thiếu một chút gì đó…” Nàng dùng sức vỗ vỗ lên đầu mình, rên rỉ nói.
“Nha đầu ngốc, đã bảo nàng đừng nhớ lại nữa, mọi chuyện trong quá khứ quên được thì tốt hơn.” Tuyết nhẹ nhàng ôm lấy nàng. “Cứ sống như thế này chẳng phải tốt hơn sao?”
Một mùi hương ngan ngát thấm lạnh vào tận tâm can Như Ca.
Một lúc lâu sau.
Nàng khẽ nói: “Không biết vì sao, trong lòng ta luôn cảm thấy bất an và đau đớn lắm”.
Tuyết thừ người.
Sau đó y giơ tay gõ trán nàng. “Này, nàng vui vẻ một chút được không?, hôm nay là mùng Một tết, đừng khiến cho người ta cũng buồn bực theo.”
Như Ca gượng cười xin lỗi: “Xin lỗi ngươi”. Đúng vậy, năm mới tết đến phải vui lên mới phải.
“Vậy mới được chứ.” Tuyết nở nụ cười, giũ bộ xiêm y trong tay. “Năm mới cần phải mặc đồ mới, đây là ta chuẩn bị riêng cho nàng đó, nàng có thích không?”
Như Ca mở to hai mắt.
Một bộ y phục đỏ rực như lửa, không rõ làm bằng chất liệu gì, có lẽ là tơ tằm trộn với vài chất liệu nào đó, trong xán lạn chói chang như ánh bình minh buổ sớm.
Trong bóng đêm.
Như Ca trong bộ áo đỏ bước ra khỏi phòng, khuôn mặt thanh tú, trong sáng, khóe môi nở một nụ cười đáng yêu, đôi mắt trong veo như nước hồ thu, bộ y phục đỏ rực như lửa theo gió tung bay. Cả người nàng dường như đang phát sáng, dịu dàng như một ngọn lửa làm rung động lòng người.
Tuyết vỗ tay nói: “Đúng là thế gian này chỉ có nàng mới mặc áo đỏ đẹp như vậy”. Màu đỏ đúng là màu sắc thích hợp nhất với nàng.
Như Ca tuy có chút ngượng ngùng, nhưng khi được người ta tán dương như vậy, trong lòng cũng kgông khỏi ngập tràn sung sướng. Nàng cười bảo: “Cám ơn ngươi đã tặng ta bộ y phục này, ta thích lắm”.
“Sao lại cảm ơn ta chứ?”
“…?” Nàng giật mình.
Tuyết nắm lấy tay nàng, dẫn ra bên ngoài sân. “Nào, chúng ta ra ngoài chơi, ta còn chuẩn bị rất nhiều trò hay nữa cơ.”
Bên ngoài thôn có một ngọn núi.
Sao trời lấp lánh, ánh sáng dịu dàng lan tỏa, bóng trăng nhạt nhòa, chỉ trông thấy những đường nét mơ hồ. Tuyết và Như Ca ngồi trên một tảng đá nơi đỉnh núi, nhìn lên bầu trời đêm vô tận, ánh sao nhẹ nhàng soi rọi lên dáng hình như tiên của cả hai.
“Những vì sao đẹp quá…” Như Ca chống cằm, xem đến mê mẩn.
“Có thích không?”
“Thích lắm.” Như Ca ngắm nhìn bầu trời đầy sao, ánh sao lấp lánh khiến nàng xúc động. “Những vì sao sáng ngời như vậy, lấp lánh, lấp lánh dường như không vương chút phiền não hay bi thương, lúc nào cũng có thể vui vẻ mà lấp lánh.”
Sao giăng đầy trời.
Bộ áo trắng của Tuyết so với những vì sao kia còn sáng hơn, nhìn vẻ thích thú của nàng, tình cảm trong ánh mắt và nụ cười nơi khóe môi khiến cho những ngôi sao nơi chân trời cũng phải ngơ ngẩn mà rơi xuống.
Sao trên trời cao.
Tuyết trên đỉnh núi.
Khung cảnh tuyệt đẹp như vậy…
“Phải chăng có ngôi sao bảy màu nữa thì tuyệt…” Như Ca đột nhiên nảy ra ý nghĩ. “Sao màu tím, sao màu vàng, sao màu xanh, sao màu đỏ…Sáng rực trên bầu trời đêm, nhất định sẽ đẹp vô cùng…”
Tuyết ân cần ôm nàng vào lòng. “Chỉ cần nàng thích, bất kể đều gì ta cũng sẽ làm cho nàng”.
Như Ca ngạc nhiên quay đầu nhìn y.
Tuyết nở nụ cười, nhẹ nhàng phất tay lên bầu trời, từ trong ống tay áo, bay thoát ra một ánh sao băng, trên bầu trời đêm kia rộ nở một đóa hoa cúc nho nhỏ.
Đóa hoa cúc vàng rực bừng lên giữa các vì sao .
“Là pháo hoa sao!” Như Ca kinh ngạc.
Đóa hoa cúc vàng từ từ nhạt đi trên bầu trời, khoảnh khắc mỹ lệ đó khiến nàng phải nín thở.
Đột nhiên, bùm một tiếng, mấy luồng pháo hoa từ dưới chân núi cao thấp chen nhau bay vụt lên bầu trời sao.
Pháo hoa rực rỡ sắc màu.
Náo động, kiêu hãnh, chói lọi mà rộ nở giữa bầu trời thăm thẳm!
Mưa sao băng ánh bạc, lốp bốp cháy rực. Hoa đại lý đỏ tía lộng lẫy cao quý, hoa mẫu đơn xanh cánh mỏng phớt vàng, khắp bầu trời đèn hoa rực rỡ.
Pháo hoa bừng lên hết đợt này đến đợt khác, hệt như thoát ra từ tiên cảnh mộng ảo.
Ngàn vạn ánh pháo bừng sáng khiến cho bầu trời đêm đẹp đẽ lạ thường.
Người trong thôn ai cũng trông thấy cơn mưa pháo hoa này, trầm trồ, hoan hỉ, già trẻ lớn bé đều ra khỏi cửa nhà, đứng trong sân ngước mắt nhìn lên. Từ trước đến nay bọn họ chưa từng được trông thấy cảnh tượng mỹ lệ như vậy.
Bùm…
Một đóa mẫu đơn đỏ tươi to lớn ngạo nghễ bừng sáng!
Tàn pháo hoa cháy sáng rơi thẳng xuống, như ngàn vạn con thác ngân hà đang đổ ập, thấm sâu vào trong tâm khảm của họ.
Đám thôn dân bị cảnh tượng mỹ lệ này hút hồn.
Trong khoảnh khắc pháo hoa nở rộ ấy.
Trên đỉnh núi.
Như Ca đột nhiên ôm lấy ngực.
Mùi khói pháo quấn quyện trong không khí hệt như ác ma bóp nghẹt lấy cổ họng nàng, một nỗi đau đớn khiến khuôn mặt nàng tái nhợt, đôi môi cũng dần dần mất đi huyết sắc.
Nàng run rẩy đứng dậy.
Tà áo đỏ phấp phới theo gió núi, dưới bầu trời ngập tràn pháo hoa bừng sáng, nàng như con phượng hoàng đắm mình trong ngọn lửa.
Cơn mưa pháo đã lên đến hồi cao trào.
Pháo hoa bảy sắc lung linh rực rỡ như mộng ảo từ chân núi vùn vụt bay vọt lên bầu trời đêm, cảnh tượng mỹ lệ như thế, đẹp đến mê hồn như thế…
Pháo hoa từng đóa nở rộ.
Nhưng Tuyết chỉ lặng im ngắm nhìn gương mặt bỗng nhiên trắng bệch của Như Ca.
Y nhìn nàng đang từ từ quay đầu lại nhìn y. “Là ngươi.”
Tuyết biết, hạnh phúc thuộc về y đã tàn như trận pháo hoa kia rồi.
Pháo hoa mỹ lệ giữa bầu trời đêm.
Tựa như một giấc mộng rực rỡ, pháo hoa từng đóa, từng đóa lần lượt nở rộ…
Như Ca chăm chú nhìn vào tà áo trắng hơn tuyết của y, trong lòng là vô vàn cảm xúc, từng hình ảnh lại lóe lên trong đầu nàng, có cơn đau buốt xương, có niềm vui trùng phùng, có nỗi tức giận, còn có nước mắt trào dâng khiến sống mũi nàng bỗng cay cay.
Nàng siết chặt hai tay.
Bỗng nhiên, nàng không biết phải nói gì.
Tuyết nhẹ nhàng nở nụ cười, nụ cười còn xán lạn hơn trăm hoa đua nở. “Cuối cùng cũng nhớ ra ta rồi ư?”
Như Ca đáp: “Phải”.
Tuyết thở dài. “Nha đầu xấu xa, lâu như vậy mới gặp lại ta, không sung sướng nhào vào lòng ta khóc chứ?”
Như Ca đứng thẳng người. Một pháo hoa lớn bừng lên rực rỡ, dưới ánh sáng lóa mắt, khuôn mặt nàng trắng như tuyết, đôi tròng mắt đen láy.
“Vì sao lại lừa ta?” Nàng hỏi.
Tuyết nhìn nàng âu yếm hỏi lại: “Nàng…có nhớ đến ta hay không?”
“Ngươi không nên gạt ta.”
“Dù cho chỉ là một chút thôi…” Đôi mắt Tuyết như có ánh sao. “…Nàng…có từng nhớ đến ta hay không?”
“Là ngươi phong ấn trí nhớ của ta phải không? Vì sao ngươi lại làm như vậy với ta, chẳng lẽ ngươi không biết ta còn rất nhiều chuyện phải làm ư?” Nàng bắt đầu cao giọng.
Y vẫn cố chấp nhìn nàng chăm chú. “Một chút…cũng chưa từng nhớ đến ta hay sao?”
Nàng nhìn y.
Cuối cùng, nàng xoay người bỏ đi, xiêm y đỏ rực tung bay trong gió lạnh. Pháo hoa chiếu sáng bầu trời đêm nhưng trong lòng nàn lại tràn ngập sầu bi, nơi này vốn không phải là nơi nàng nên ở.
Tuyết đưa tay giữ nàng lại, lực kéo rất mạnh. “Nói đi, từ khi ta biến mất, nàng không nhớ đến ta chút nào ư?! Nàng đã quên ta rồi sao?!”
Như Ca bị y giữ lại chặt tới mức cổ tay phát nhức.
Tuyết trừng mắt nhìn nàng, một nỗi oán hận thấp thoáng trong đáy mắt y, hồi lâu sau, y nhắm mắt lại. Nước mắt lấp lánh như ánh sao từ từ chảy xuống.
Như Ca nhìn y, pháo hoa trên bầu trời vẫn bừng sáng, da thịt y lóng lánh trong suốt, nước mắt cũng lấp lánh trong suốt, dường như ánh sao trên kia cũng có thể xuyên thấu, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể hóa thành ngàn vạn tia sáng tan biến khỏi nhân gian.
Thật lâu sau, nàng khẽ giơ tay ôm lấy y. “Ngươi có biết không, ta không dám nhớ đến ngươi…”
Thân thể Tuyết khẽ run.
Nàng gượng cười. “Bởi vì nhớ tới ngươi là một chuyện quá đau khổ. Chỉ cần ta còn tỉnh táo thì sẽ làm mọi cách để không nhớ đến ngươi nữa. Thế nhưng, trong mộng ta lại cố chấp muốn được một lần trông thấy ngươi…Ngươi biến mất trong lòng ta như không khí, chỉ còn sót lại một bộ áo trắng…”
Tuyết nín thở, trong mắt cũng ngập tràn lệ. “Nha đầu…”
Nàng khẽ hỏi: “Liệu ngươi có còn biến mất nữa không?”
“Nếu như có thì sao?”
“Vậy hãy xem đây là một giấc mộng, ta chưa bao giờ gặp lại ngươi.” Nàng nhìn y với ánh mắt nghiêm nghị.
“Nàng đúng là một nha đầu nhẫn tâm.”
“Nói cho ta biết đi, ngươi có còn biến mất nữa không? Nếu có, thà ta chưa từng gặp ngươi, cũng không muốn chịu đựng nỗi đau khổ như vậy thêm lần nữa đâu.” Nàng quắc mắt nhìn y.
Tuyết cười. “Không đâu, ta sẽ không bao giờ rời khỏi nàng nữa đâu, vĩnh viễn ở lại bên cạnh nàng.”
“Thật chứ?”
“Thật.”
“Nhưng ngươi đã gạt ta nhiều lần lắm rồi!”
“Nha đầu ngốc, yên tâm đi, lần này thật sự ta không lừa nàng đâu.”
Như Ca quan sát y thật kỹ, cuối cùng cũng quyết định tin y thêm lần nữa. Nàng ôm lấy y, hai hàng lệ chảy xuống từ khóe mắt, vùi đầu vào ngực y, vừa khóc vừa cười. “Tuyết, ta nhớ ngươi, nhớ ngươi lắm.”
Pháo hoa bùng lên mảng rực rỡ cuối cùng giữa bầu trời đêm.
Người trong thôn lại trở về ngôi nhà của mình.
Thế gian mỹ lệ mà yên tĩnh, chỉ còn lại hai người đang ôm chặt lấy nhau trên đỉnh núi.
-
Ngày mồng Hai tết, trong ánh bình minh đầu tiên của buổi sớm, Như Ca đã đẩy cánh cửa gỗ bước ra. Bộ xiêm y đỏ tươi rực rỡ như nắng mai, bước chân nàng cũng khẽ khàng hệt như vậy. Khi nàng khẽ khép cánh cửa lại, đám gà vịt con trong sân vẫn còn đang say giấc mộng.
Nàng siết chặt túi quần áo trong tay, ngẩng đầu nhìn Tuyết qua cửa sổ. Ra đi không lời từ biệt như vậy, có lẽ y khó mà chịu nổi, thế nhưng nàng chỉ có thể chọn lựa cách này.
Con đường nhỏ trong thôn im ắng tĩnh lặng.
Đêm qua nhà nhà người người đều vui đùa tới tận khuya, giờ này họ vẫn còn đang chìm trong giấc mộng đẹp.
Trên đường không một bóng người.
Chỉ có mấy chú chim buổi sớm cùng Như Ca vận y phục đỏ.
Đi mãi, Như Ca cũng dần cảm thấy đói bụng, vì sợ đánh thức Tuyết, nên nàng chưa ăn uống gì, bây giờ cái bụng trống rỗng thật là khó chịu. Nàng nhìn sang ven đường, Trương đại nương ngày thường vẫn bán bánh bao lại chưa dọn hàng. À phải rồi, sang năm mới Trương đại nương cũng cần nghỉ ngơi một chút chứ.
Nàng tiếp tục đi về phía trước.
Bất chợt, mũi nàng hít hít, có mùi gì đó thơm quá. Nhìn quanh quẩn khắp nơi nhưng lại chẳng trông thấy gì, nàng cười khổ, tám phần là vì đói quá nên nảy sinh ra ảo giác rồi. vừa định cất bước đi tiếp, mùi thơm của thức ăn ấy lại theo gió thổi tới, khiến cho bụng nàng sôi lên ùng ục.
Một giọng nói uể oải quen thuộc truyền tới theo gió sớm: “Bánh nướng ngon tuyệt đây, bánh nướng vừa thơm, vừa giòn, bánh nướng tiểu mỹ nhân của hiệu bánh Tuyết Ký vang danh thiên hạ đây”.
Như Ca giật mình, ngẩng đầu nhìn lại.
Trên một gốc cây lớn ven đường, một kẻ mặc áo trắng đến lóa mắt đang ngồi vắt vẻo trên ngọn cây, tay cầm hai chiếc bánh nướng, chớp mắt cười với nàng.
Ánh ban mai xuyên qua kẽ lá, chiếu sáng nụ cười y.
Một chú chim nhỏ lông trắng vỗ cánh đậu trên bờ vai y.
Tuyết cười nói: “Có muốn nếm thử không? Bánh nướng nóng hổi mới ra lò đây.”
Như Ca giật mình nói: “Ngươi…sao ngươi lại ở đây?”
Tuyết từ trên ngọn cây tụt xuống, nở nụ cười khả ái. “Ta đang đợi nàng đấy. Biết nàng sẽ dậy rất sớm, chưa kịp ăn gì nên ta mới chuẩn bị bánh nướng cho nàng đây. Hơn nữa, ta cũng không hề đánh thức nàng, đúng không? Ngủ đẫy giấc chứ?”
Như Ca không nói nên lời.
Tuyết dúi chiếc bánh nướng vào tay nàng. “Nào, thưởng thức thử bánh nướng ta làm xem”. Y đắc ý cười. “Không chừng còn ngon hơn so với nàng làm đấy.”
Như Ca ngây người ăn chiếc bánh nhưng lại không cảm nhận được chút hương vị nào.
Tuyết đỡ lấy bao quần áo từ tay nàng. Khoác vai nàng chầm chậm bước đi trên con đường của thôn. “Nha đầu ngốc, lần sau không được nhịn đói mà lên đường đâu, lâu ngày sẽ đau dạ dày đấy. Nếu lười nấu cơm thì cứ để ta làm cũng được.”
Như Ca cắn môi. “Được được, ta biết rồi. Ngươi không cần tiễn ta, trở về đi.”
Tuyết quay đầu sang chăm chú nhìn nàng.
Sống lưng Như Ca ưỡn thẳng, ngón tay miết chặt chiếc bánh nướng.
Chú chim nhỏ lông trắng vỗ cánh bay về phía chân trời.
Nụ cười của Tuyết trong veo như nắng sớm. “Ta đi với nàng.”
“Không được.”
“Tối qua ta đã hứa là sẽ không bao giờ rời xa nàng nữa.”
“…” Như Ca nhìn y. “Tuyết, ta chỉ muốn ngươi sống thật yên ổn.”
Tuyết giật mình nói: “Chẳng lẽ đi cùng nàng, ta sẽ chết hay sao?” Y vừa cười vừa ôm lấy nàng. “Yên tâm đi, ta là tiên mà, tiên thì làm sao chết được.”
“Là ngươi phong ấn ký ức của ta đúng không?” Như Ca nói.
Tuyết ho khan một tiếng. “E hèm, lúc đó nàng bị thương rất nặng, hơn nữa…ta sợ nàng sẽ không chịu nổi việc bị Huân Y phản bội…cho nên…”
“Ta không muốn nghe ngươi giải thích.” Như Ca ngắt lời y. “Ngươi phong ấn ta, sao lại mất hiệu lực trong thời gian ngắn như vậy?”
Tuyết cười xấu hổ. “Nha đầu ngốc, đó là vì năng lượng trong cơ thể nàng ngày càng mạnh.”
“Thật không?” Như Ca nắm lấy tay y, trầm giọng nói: “Vậy nói cho ta hay, vì sao mới chỉ ngã một cái thôi mà tay ngươi lại bị thương nghiêm trọng như vậy?”
Tay trái y tím bầm, làn da trắng nõn nơi cổ tay đã làm cho nổi rõ chỗ tụ máu đen sẫm kia.
“Ngốc ạ, cái đó là do ta lừa cho nàng đau lòng thôi.” Tuyết khẽ cười.
“Vậy bây giờ ta đã đau lòng rồi, vết thương ngươi gạt ta cũng biến mất đi chứ” Như Ca nhìn y.
“Á, nha đầu ngốc…” Y thở dài, sao nàng lại để ý đến thế. Đúng vậy, lần này gượng ép phá băng mà ra công lực của y chỉ còn lại chưa đến hai phần so với trước đây.
“Tuyết, ta không muốn thấy ngươi biến mất nữa đâu”, Như Ca thì thầm. “Có rất nhiều việc mà ta phải làm, có lẽ sẽ rất nguy hiểm, và khó khăn, nhưng đây là chuyện của ta, không liên quan tới ngươi. Nếu có ngày ta giải quyết xong tất cả mọi chuyện, ta sẽ trở lại nơi này tìm ngươi.”
“Nàng muốn báo thù cho phụ thân?”
“Phải.”
“Nàng muốn đi tìm Ngọc Tự Hàn?”
“Phải.” Trái tim Như Ca đập nhanh, nàng còn nhớ lúc ấy nàng nhìn thấy Ngọc sư huynh bên ngoài bìa rừng. Vào thời khắc nàng bị Huân Y ám sát, hình như nàng cũng trông thấy được một bóng áo đỏ như máu trong khu rừng…”
“Nàng có thể sống mà trở về tìm ta sao?” Tuyết bình tĩnh hỏi.
Gió sớm mai khẽ thổi tung bộ xiêm y đỏ tươi của Như Ca, mặt nàng kiên định, tròng mắt đen láy, bên trong như có ngọn lửa đang bốc cháy.
Nàng nói với y: “Ta sẽ cố gắng sống, ta không muốn chết.”
Tuyết nở nụ cười: “Không có ta, nàng làm sao có thể sống mà hoàn thành những việc này chứ?”
Như Ca không thể gượng cười được nữa.
“Nếu như cái giá để sống mà lạm hại tới ngươi, vậy thà ta chết đi còn hơn.”
Lần trước, vì giải trừ hàn chú trên người Ngọc sư huynh mà nàng đã phải mất đi Tuyết, trơ mắt nhìn Tuyết tan biến trong lòng mình, nỗi đau ấy, hằng đêm nàng cảm nhận được trong những cơn ác mộng.
Tuyết nhắm mắt lại, khi mở ra thì mắt đã lấp lánh ánh lệ. “Nha đầu ngốc, ta đã nói với nàng bao nhiêu lần rồi, ta là tiên mà, ta sẽ không chết, vĩnh viễn sẽ không rời xa nàng, vĩnh viễn ở bên cạnh nàng. Cho dù nàng có chán ghét ta, muốn đuổi ta đi, ta có chết cũng không rời.”
Như Ca cười khổ. “Ta không tin ngươi.” Nàng đã bị y lừa nhiều lần rồi.
Tuyết giơ bàn tay, nhìn lên bầu trời xanh thẳm thề: “Nếu lần này ta lừa gạt Liệt Như Ca, xin hãy để ta đời đời kiếp kiếp, chuyển thế luân hồi đều không nhận được chút tình cảm nào của nàng”.
“Ngươi…”
Tuyết nín thở nhìn nàng nói: “Đã tin ta chưa?”
Như Ca trong cơn rối bời không thốt nên lời.
Nhìn nàng, Tuyết nở nụ cười.
Nụ cười ấy sáng đến nỗi ánh ban mai trên bầu trời kia cũng mất đi hào quang vốn có.
“Nàng đã đồng ý rồi đấy, sau này không được bỏ ta mà lén lút ra đi nữa! Bằng không…bằng không…ta sẽ phạt nàng đời đời kiếp kiếp phải thầm yêu ta!”
-
Chương 10
Chương 10
Phẩm Hoa Lầu.
Thiên hạ đệ nhất lầu.
Như Ca từng nhiều lần hỏi Tuyết vì sao nhất định lại phải đến Phẩm Hoa Lầu. Nhưng đáp lại, y chỉ luôn mỉm cười và nói nơi đây nàng có thể trông thấy một người, cũng chỉ có nơi đây nàng mới gặp được y. Đến khi nàng hỏi phải chăng người ấy là Ngọc Tự Hàn thì Tuyết lại bắt đầu đánh trống lảng.
Đến Phẩm Hoa Lầu, Như Ca và Hoa đại nương cùng các tỷ muội ngày trước gặp lại nhau, khung cảnh vô cùng náo nhiệt. Trong lúc nói cười nàng mới hay Phong Tế Tế đã “hoàn lương”, được gã cho một thương nhân làm vợ lẽ, nghe nói cuôc sống trôi qua cũng được xem là hài lòng. Phượng Hoàng cô nương cũng được gả đi, làm thiếp thứ chín của Trịnh đại tướng quân, chỉ là sau khi nàng xuất giá vẫn chưa có thai, mấy bà vợ lớn ghen tị, Tướng quân lại là người có mới nới cũ, cuộc sống không được như ý.
Như đã trải qua mấy kiếp.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Như Ca tựa lưng vào bức vách chạm hình hoa mộc lan ở khu vườn sau, khe khẽ thở dài.
Còn nhớ thuở mới đặt chân vào Phẩm Hoa Lầu, khi ấy nàng hãy còn ngây thơ và hồn nhiên lắm, vì mong giữ lại trái tim của Chiến Phong mà nàng muốn biết các danh hoa đã dùng những loại tuyệt kỹ gì để chiếm được sự yêu thích của đàn ông trên thế gian. Ở nơi này, nàng gặp được Ngọc Tự Hàn từ xa tìm đến, gặp được Tuyết vô cùng tài hoa…
Nhưng rồi chỉ mới nửa năm trôi qua, cảnh thì vẫn còn đây mà người thì đã chia xa mất rồi.
Trải qua nhiếu biến cố như vậy, nàng đã không còn là tiểu nha đầu khi đó trong lòng chỉ có Chiến Phong nữa.
Bầu trời trăng sáng, sao thưa.
Làn gió đêm trong hoa viên dịu dàng lay động mái tóc Như Ca, bố áo đỏ của nàng được ánh trăng ôn hòa như nước chiếu rọi, đôi tròng mắt đen láy ngời sáng, nàng ngẩn đầu trông ánh trăng non, đáy mắt vừa kiên nghị vừa hờ hững.
Bóng trăng sáng trong.
Nụ cười nơi khóe môi nàng cũng trong sáng.
Cho dù có bao nhiêu mây đen, cho dù có bao nhiêu mưa gió mãnh liệt, ánh trăng vẫn soi rọi khắp nhân gian. Vậy nên, còn điều gì có thể khiến cho nàng ngã gục nữa chứ?
Mặc cho gần đây nàng có nghe được một số chuyện linh tinh vô cùng kỳ lạ..
Trong khoảng thời gian nàng và Tuyết ẩn cư nơi sơn thôn, chốn giang hồ truyền đi một lời đồn đáng sợ!
Truyền rằng, Liệt Minh Kính không phải Giang Nam Phích Lịch môn ám sát, mà là bị Chiến Phong, đại đệ tử thân truyền của mình, thừa dịp ông luyện công không đề phòng, từ phía sau đâm một đao dẫn đến thiệt mạng! Chiến Phong vì che giấu tiếng ác giết thầy nên đã đem tất cả tai họa đẩy sang cho Giang Nam Phích Lịch môn. Nhưng con gái của Liệt Minh Kính là Liệt Như Ca lại không tin tưởng Chiến Phong, một lòng muốn điều tra rõ chân tướng cái chết của cha, cũng vì việc này mà giữa đêm khuya nàng đã trốn khỏi Liệt Hỏa sơn trang vốn bị Chiến Phong khống chế. Trên đường rời trang, Liệt Như Ca lại bị Chiến Phong ám sát mà bỏ mạng.
Tin đồn này khiến cả võ lâm kinh hãi.
Quần hào giang hồ thi nhau đổ dồn về Liệt Hỏa sơn trang để làm rõ tính xác thực của nguồn tin.
Nhưng thái độ của Liệt Hỏa sơn trang lại vô cùng mập mờ ám muội. Chỉ tuyên bố rằng Chiến Phong không có mặt ở trong trang, còn việc y có sát hại cha con Liệt Minh Kính hay không thì vẫn đang xác minh. Đồng thời Liệt Hỏa sơn trang còn treo thưởng khắp thiên hạ, ai có thể “mời” Chiến Phong hồi trang sẽ được thưởng ngàn lượng hoàng kim.
Nhất thời, cả thiên hạ náo động!
Tiếng đàn thanh nhã, uyển chuyển từ trong phòng của Tuyết truyền ra, trong màn đêm hệt như một mùi hương hoa nhàn nhạt, thấm đượm nét dịu dàng từ ánh trăng, quấn quyện nơi đáy lòng Như Ca.
“Nha đầu, ánh trăng có gì đẹp, làm sao sánh được với khúc đàn tuyệt diệu của ta chứ? Mau vào đây, nghe thử khúc nhạc ta mới sáng tác nào.”
Như Ca vẫn ngẩng đầu ngắm ánh trăng hình lưỡi liềm trên trời cao.
Chiến Phong…
Nếu thực sự là Chiến Phong…
Ánh mắt của nàng thật điềm tĩnh, đôi môi khép lại, khuôn mặt dần trở nên nghiêm nghị.
Có điều, kẻ khiến cho nàng đau đớn, vấn vương nhất không phải là Chiến Phong.
Mà chính là Ngọc Tự Hàn.
Phút giây ly biệt ở bìa rừng ấy, nàng biến mất trước mắt y như vậy…
Còn bóng người màu đỏ thẫm trong khu rừng đó nữa, nàng vẫn luôn cảm thấy bất an, không biết bóng người ấy có phải là Ám Dạ La hay không, nếu quả thực là Ám Dạ La, liệu y có làm hại đến Ngọc Tự Hàn đang trong cơn yếu thế không…
Nghĩ đến đây trái tim nàng lại nhói đau.
Sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.
Một bàn tay trắng trẻo vỗ lên vai nàng, tiếng cười khẽ. “Này, dám không để ý đến ta à, coi chừng ta tức giận cũng phớt lờ nàng bây giờ.”
Như Ca nhìn Tuyết, hỏi y lần thứ hai mươi bảy: “Vì sao chúng ta phải ở lại Phẩm Hoa Lầu chứ?”
“Bời vì chỉ có ở đây nàng mới có thể gặp được người nàng nên gặp.” Y trả lời giống hệt hai mươi sáu lần trước.
“Gặp ai chứ?”
“Ha ha, gặp rồi nàng sẽ biết.”
“Nhưng mà, ta đã đợi ở đây mười hai ngày rồi, mười hai ngày đó có thể làm được rất nhiều việc.”
“Nha đầu ngốc, tin ta đi, ta là tiên mà.”
Như Ca trừng mắt nhìn y.
Tuyết cười vẻ vô tội.
“Ở lại đây nhiều nhất là ba ngày nữa thôi, rồi ta sẽ phải rời khỏi Phẩm Hoa Lầu”, nàng nói với y.
Tuyết nhẹ nhàng bấm đốt ngón tay một chút rồi cười nói: “Được, sau ba ngày, bất kể nàng muốn đi đâu ta cũng sẽ theo nàng”.
Như Ca không buồn nói nữa.
Tuyết ôm lấy bả vai nàng, nhìn ánh trăng chiếu rọi khắp khu vườn, vẻ mặt tươi cười như hoa. “Mùa xuân sắp đến rồi đấy, gió đêm không còn mang hơi lạnh thấu xương nữa. A, nàng nhìn kìa…” Ngón tay y chỉ vào một góc yên tĩnh trong hoa viên, trên nhánh cây uể oải đểm tô một đóa hoa màu vàng nhạt. “Đóa hoa đón xuân đã nở rồi.”
“Mùa xuân…” Như Ca ngơ ngẩn nhìn đóa hoa đang lặng lẽ hé nở, có lẽ mùa xuân đến rồi, mùa đông này quả là dai dẳng, giá lạnh thấu xương. Khi trăm hoa trổ khắp mặt đất, hy vọng rằng mọi thứ sẽ lại sáng sủa, dạt dào sứa sống trở lại.
Tuyết nghiêng đầu nhìn Như Ca đang thất thần, đột nhiên hỏi: “Mùa xuân đến rồi, nàng có dự tính gì không?”
Nàng ngẫm nghĩ chốc lát rồi lắc đầu. Nàng muốn tìm Ngọc Tự Hàn, muốn báo thù cho cha, muốn trùng hưng Liệt Hỏa sơn trang, thế nhưng những thứ này đều chẳng liên quan gì đến mùa xuân cả.
“Thật sự không có dự tính gì sao?”
“Không có.”
“Nàng suy nghĩ kỹ lại xem.”
“…Không có mà.”
“Nha đầu xấu xa, nàng quên mất đã từng hứa với ta thế nào ư?” Tuyết vờ giận hỏi.
Như Ca nghi hoặc nhìn y.
Dưới bóng trăng, tà áo trắng của Tuyết như lấp lánh ánh hoa, khuôn mặt tuyệt mỹ của y có chút giận dỗi, khóe mắt long lanh những giọt lệ.
Như Ca hỏi: “Sao thế?”
Nước mắt của Tuyết sáng như ánh sao. “Nàng quên rồi ư? Nàng đã từng hứa với ta, nếu như ta không chết, nàng sẽ…”
…
Y trong suốt đến độ một đầu ngón tay cũng có thể xuyên qua.
Nụ cười của y ảo diệu như hoa tuyết.
Ngàn vạn tia sáng vàng rực rỡ…
Xuyên thấu qua thân thể của y…
…
“Nếu ta yêu ngươi, mà ngươi lại muốn ra đi, thế thì ta chẳng thà chưa bao giờ yêu ngươi.”
…
“Ta hứa với ngươi, nếu ngươi không chết, ta sẽ cố hết sứa yêu thương ngươi.”
…
Tuyết có vẻ đã thiếp đi trong lòng Như Ca, lặng im thin thít như một đứa trẻ.
Đầu của y gối lên cánh tay nàng.
Người y nhẹ bẫng, nàng ôm y hệt như đang ôm một vầng sáng vậy.
…
Ánh trăng nhạt nhòa như sương.
Sao trời lấp lánh trên cao.
Như Ca lặng lẽ nhìn Tuyết. “Ta không hề quên, ta sẽ cố thử yêu thưong ngươi.”
Tuyết nín thở, từng giọt lệ trong vắt rơi xuống thấm ướt khuôn mặt hạnh phúc của y. “Sẽ cố gắng như thế nào?”
“Sẽ cố gắng, thật cố gắng.”
“Lỡ như nàng có cố gắng như thế nào cũng không thể yêu thương ta thì sao?” Nỗi bi thương làm cõi lòng Tuyết nhói đau.
Như Ca mỉm cười nói: “Mùa xuân là mùa chan chứa hy vọng. Vào mùa xuân, trăm hoa đua nở, vạn vật hồi sinh, có chuyện gì là tuyệt đối không thể chứ?”
Trời đêm trăng sáng, sao thưa.
Tại một góc yên tĩnh của hoa viên, một đóa hoa màu vàng nhạt đã nở rộ đón xuân về.
Tiếng đàn sáo rộn rã từ đại sảnh vọng đến.
Hương rượu.
Mùi thức ăn.
Mùi thơm của mỹ nhân.
Giờ phút này, Phẩm Hoa Lầu quả thực là chốn thiên giới không biết đến nỗi ưu sầu của thế gian.
Tuyết và Như Ca đứng sóng vai bên nhau dưới mái hiên chạm hoa, một người áo trắng như tuyết, một người áo đỏ như lửa, chăm chú nhìn nhau, ánh mắt giao nhau. Dưới ánh trăng lung linh, trông họ như một đôitiên đồng trong tranh vẽ.
Chẳng biết đã qua bao lâu.
Dần dần, trong vườn hoa xuất hiện thêm dăm ba vị khách, họ cùng các cô nương nói ười nô giỡn bên các tiểu đình, non bộ. Hẳn là tiết mục ca múa trong sảnh đường đã tàn rồi.
Trên hành lang.
Tuyết năm lấy bả vai Như Ca, nàng giục: “Chúng ta vào trong thôi, nơi này ồn quá”.
Như Ca “ừm” một tiếng, xoay người chuẩn bị theo y vào nhà…
Bất chợt…
Thoáng qua ánh mắt…
Nàng dường như trông thấy…
Một bóng người với màu áo xanh như ngọc!
Nàng vội vã quay đầu lại!
Dưới mái hiên, bên non bộ, cạnh hồ nước, trong tiểu đình, đèn lồng rực rỡ, các cô nương mỹ miều, đám khách thần hồn điên đảo, tiếng đàn sáo huyên náo…
Nhưng mà bóng người áo xanh đó ở đâu?!
Như Ca nhìn ngó khắp nơi, gấp gáp đến nỗi mồ hôi túa ra đầy trán.
Cuối cùng nàg cũng tìm ra!
Chỉ thấy tà áo xanh ấy lóe lên rồi biến mất nơi cửa sau của hoa viên.
Như Ca khẽ hô lên, phi thân về hường người áo xanh đang biến mất ấy. trên hành lang.
Chỉ còn trơ lại mỗi mình Tuyết.
Y ngơ ngác nhìn về hướng mà Như Ca biến mất, làn da trong suốt như thể lúc nào cũng có thể tan đi, áo trăng chói mắt nhưng lại toát ra một vẻ yếu đuối và tuyệt vọng.
-
Rời khỏi Phẩm Hoa Lầu.
Đường phố vắng tanh, nhà nhà cửa cửa đóng im ỉm, so với khung cảnh ca múa thái bình vừa rồi quả thực như hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Vài tên ăn xin áo quần tả tơi lây lất bên góc đường, trong cái bát nhỏ sứt mẻ của họ chỉ có một hai đồng tiền bố thí. Tiếng chó sủa từ sau một bức tường dày nơi ngã rẽ văng vẳng truyền lại làm cho cảnh đêm càng thêm hoang tịch.
Như Ca nhìn ngó quanh quẩn trên khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Dường như bóng người áo xanh kia đã đột nhiên biến mất, giữa đất trời rộng lớn mênh mông, nàng chạy khắp nơi, qua hết khu ngõ này đến con hẻm nọ, mà bóng người ấy lại như sương đêm, bốc hơi trong ánh trăng mờ ảo.
Nàng không tìm thấy người áo xanh…
Tựa người lên vách tường lạnh buốt, nàng dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán.
Lòng lại chợt nhói đau.
Nước mắt lăn dài hai bên má.
Nàng cắn môi, khuôn mặt trắng bệch, bờ môi cũng đã mằn mặn vì nước mắt. “Là sư huynh sao? Nếu đúng là sư huynh, vì sao lại không đến tìm nàng, vì sao lại không chờ đợi nàng, chẳng lẽ sư huynh không biết rằng nàng đang lo lắng cho sư huynh lắm hay sao? Còn nếu không phải sư huynh, vậy bây giờ huynh đang ở đâu, có gặp nguy hiểm không, sư huynh đinh ninh rằng nàng đã chết ư?”
Lau khô nước mắt bằng ống tay, Như Ca cố gắng đứng thẳng người.
Nàng muốn đi tìm Ngọc Tự Hàn.
Ba ngày sau, cho dù là chân trời góc bể, nàng cũng phải đi tìm sư huynh.
Đột nhiên, có tiếng chân nhè nhẹ vang lên từ phía xa.
Như Ca nghiêng tai lắng nghe, thân thể khẽ rung rẩy. Nàng siết chặt ngón tay, trống ngực ngừng đập mấy nhịp, thi triển khinh công đuổi theo.
Trên con ngõ nhỏ dài tít tắp.
Ánh trăng như hoa.
Áo xanh như ngọc.
Như Ca đưổi đến sau lưng người nọ, tay phải giơ ra như muốn chạm vào bả vai y.
Bàn tay khựng lại giữa trời…
Đột nhiên…
Nàng đờ người…
Môi nở một nụ cười cổ quái.
Nàng cười đến nỗi hai vệt nước mắt trên má như buốt đau, nàng cười như thể mình là một kẻ ngốc nhất trên đời này.
Ôi, nàng có thể nhớ ra Ngọc Tự Hàn không nghe được, sau lại quên khuấy việc y không thể đi lại cơ chứ?
Tiếng cười đau đớn trong màn đêm giá lạnh tan đi.
Người mặc áo xanh xoay người lại, vẻ mặt hoảng sợ, hai mắt ngơ ngác nhìn Như Ca. “Ta…Ta không có tiền.”
“Đi đi” Như Ca nhắm mắt lại.
Người kia sợ đến mức hai chân mềm nhũn, run lẩy bẩy.
“Cút! Có nghe thấy không! Cút mau!” Như Ca nhịn không được hét lớn. “Cút mau! Nếu không ta giết ngươi đấy!!”
Người nọ sợ hãi bỏ chạy thục mạng.
Như Ca trong lòng buồn bã. Sau khi cha mất, đã rất lâu rồi nàng chưa được nép người lên đầu gối ấm áp của Ngọc Tự Hàn. Chỉ cần ở bên cạnh y, cho dù chẳng nói câu gì, chỉ cần y nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, nàng nhất định sẽ không cảm thấy trống trải như lúc này.
Ánh trăng kéo bóng nàng đổ dài trên mặt đất.
Ngõ vắng im lìm.
Nàng cũng lặng thinh.
Nàng chậm rãi bước đi, nhất thời chẳng có phương hướng, chỉ nhấc chân một cách vô định.
Đêm càng lúc càng về khuya.
Như Ca trong bộ áo đỏ, chậm rãi bước đi trên con đường nhỏ.
Mãi cho đến khi một mùi maú tanh nồng bị gió cuốn đến xộc vào mũi nàng.
Mùi máu tanh khiến người ta phải kinh hãi.
Trong gió đêm còn xen lẫn tiếng gào thét thảm thương trước khi chết!
Hương rượu nồng nặc!
Tiếng nôn mửa mệt nhọc!
Thoáng chốc, thần trí Như Ca cũng tỉnh táo trở lại, trong con hẻm phía trước nhất định vừa diễn ra một trận ác chiến, hơn nửa số người bỏ mạng cũng không ít. Nàng ưỡn thẳng lưng, nhẹ bước rẽ vào ngõ hẽm
o0o
Vầng trăng non hình lưỡi liềm lạnh lẽo treo giữa bầu trời đêm thăm thẳm, trên ấy lác đác vài ánh sao thưa, chiếu rọi xuống con ngõ nhỏ bỗng chốc hoá thành địa ngục. Mùi máu tươi theo gió đêm thổi đến khiến người ta nghẹn thở, tiếng rên rĩ, tiếng hổn hển trước khi chết, tiếng máu tươi chầm chậm chảy trên mặt đất.
Muời ba người trong con hẻm ấy.
Chín kẻ đã chết, thân thể hãy còn ấm.
Ba kẻ nằm trên mặt đất, vẫn chưa thôi giãy giụa, ngón tay bấu chặt nền đất lạnh lẽo, đôi mắt trợn to. Khi Như Ca rẽ vào ngõ hẻm ấy trông thấy bọn họ, ba kẻ này cũng bvừa kịp trút hơi thở cuối cùng.
Mười hai người đều bị một đao chặt đứt yết hầu.
Con hẻm nhỏ nồng nặc mùi máu tanh.
“Ọe…” tíêng nôn mửa phát ra.
Mùi rượu xộc đến hang mũi, trên lớp vải lam là vô số những thứ nhơ nhớp cùng vết máu tanh hôi, người nọ yếu ớt dựa vào tường, thanh Thiên Mệnh đao nhiễu nhợt máu tươi, ánh trăng nhạt soi lên khuôn mặt trắng bệch của y, viên bảo thạch màu lam bên tai phải u ám nặng nề.
“Ọe…”
Y đau đớn nôn mửa, thân thể gập lại như tôm, run rẩy, co giật. Y đã uống Thiêu Đao Tử suốt mười ngày mười đêm, là loại rượu mạnh nhất, hả hê nhất, uống đến một đồng cũng không còn, bị gã hầu bàn của khách điếm, tay đấm chân đá đuổi ra ngoài đường.
Dạ dày y nhói buốt như bị ngàn vạn mũi kim nóng đỏ châm.
Những kẻ đó vì sao không trở lại giết y? đến đây, giết chết y rồi y sẽ không đau như vậy nữa.
Chết rồi sẽ vĩnh viễn không còn đau đớn. Y nôn mửa, dựa người vào vách tường rồi từ từ trượt xuống, mồ hôi lạnh khiến cho y run rẩy từng cơn, cuối cùng, y té nhào vào vũng máu, tà áo lam bị máu tươi, thấm đẫm, trở thành một màu kỳ lạ.
Cổ họng tắc nghẹn của y mơ hồ cất tiếng gọi.
Như lời rên xiết.
Tựa tiếng nấc đau thương.
Hay giống như một cái tên mà chỉ trong giấc mộng ngập trời hoa sen, lá đơm xanh biếc ấy, y mới dám khe khẽ gọi.
“Chiến Phong.”
Bất chợt, y dường như sa chân vào một giấc mơ hoang đường nhất, trong giấc mơ ấy, y không ngờ được nghe thấy…
Nàng đang gọi tên y.
…
“Chiến Phong, Chiến Phong.”
Cô bé vui vẻ gọi tên cậu, ánh tà dương chiếu sắc hoa nở rộ khắp hồ, còn sáng lạn hơn cả ráng chiều nơi chân trời, đôi má cô trắng ửng hồng, nụ cười thật dịu dàng, trongsáng.
Khi đó, cô bé mới chín tuổi.
Tiểu Như Ca suốt ngày lẽo đẽo theo sau cậu bé Chiến Phong. Cô mặc xiêm y đỏ tươi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn cậu, klhuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng như quả táo.
“Đừng gọi ta là Chiến Phong.”
Cậu bé xị mặt, ngắt một đóa sen mới nở.
“Vì sao chứ?” Cô bé Như Ca vén tà áo đỏ, nhẹ nhàng hứng lấy đài sen xanh sậm ấy.
“Muội phải gọi ta là sư huynh.”
“Nhưng mà, muội đã có rất nhiều sư huynh rồi, Ngọc sư huynh cũng là sư huynh, Cơ sư huynh cũng là sư huynh. Tất cả đều gọi là sư huynh thì làm sao phân biệt đươc.”
“Ta là đại sư huynh.”
“Hi hi” Cô nở nụ cười ngây thơ. “Trong ba sư huynh, huynh rõ ràng là nhỏ nhất, sao làm đại sư huynh được chứ?”
“Chiến sư huynh”
Cô lè lè chiếc lưỡi hồng của mình ra cười bảo: “Không được, không được, Chiến sư huynh, khó nghe chết đi được, Ca Nhi muốn huynh sống thật lâu, thật lâu, sống đến lúc râu tóc đều bạc trắng để còn chơi với Ca Nhi nữa chứ. Không cho huynh chết trận đâu!”.
Đúng là nói vớ vẩn mà.
Tiểu Chiến Phong khó hiểu nhìn tiểu Như Ca đang cười to.
“Chiến Phong, Chiến Phong…”
Giữa ồ sen tiếng trẻ con í ới gọi nhau, hương hoa thoang thoảng đón cơn gió đầu hè, thổi đưa những gợn sóng vàng nhấp nhô trên mặt nước.
…
Trong con hẻm nhỏ, nhìn Chiến Phong nhếch nhác ngã vật xuống vũng máu cùng bãi nôn mửa bầy nhầy, cả người hôi thối dơ bẩn, lòng Như Ca như bị một lưỡi đao sắc cứa vào.
Nàng nhắm mắt lại. Ngón tay bấu chặt đến nhói đau.
Đến khi nàng mở mắt ra, Chiến Phong đang dùng ánh mắt lờ đờ say mà nhìn nàng, y chìa tay trái ra, dưới ánh trăng, những ngón tay ấy trắng nhợt run run.
“Ca…Nhi…”
Người vận áo đỏ ấy tươi đẹp như một ngọn lửa, đôi tròng mắt đen láy ngời sáng, có thể thiêu đốt trái tim y. Hơi rượi khiến cho thân thể y lảo đảo, y cố hết sức để đứng dậy nhưng vừa rướn lên đã lại ngã nhào ra vũng máu dơ bẩn kia.
Như Ca cắn môi, không hề nhúc nhích.
Chiến Phong nằm trên mặt đất nhuốm đầy máu mà ngẩn đầu lên. Ngốc ngếch mỉm cười, khóe mắt lấp lánh ánh lệ. “Ca…Nhi… cuối cùng nàng cũng dến đón ta rồi…”