-
Chapter 49 : Part 3 The crying angel
Những bước chân gấp gáp của Eun Jae chậm lại rồi dừng hẳn
Yi Jung đang ngồi trên băng ghế đá cách chỗ cô đứng không xa. Đôi mắt anh hướng về khỏang không vô tận trước mặt, hòan tòan không để ý đến xung quanh
Eun Jae nhẹ nhàng bước đến và ngồi xuống cạnh Yi Jung, đưa mắt nhìn theo hướng anh đang chăm chú
Khỏang sân rộng với những hàng cây xanh ngắt. Đám trẻ con đang rượt đuổi nhau. Tiếng cười nói vang lên rộn rã cả một góc trời
- Em còn nhớ chỗ này chứ?
Giọng anh đều đều như thể không cảm xúc nhưng Eun Jae nhìn ra được đôi mắt anh tối lại dù mặt trời vãn đang rực rỡ trên cao
- Là nơi chúng ta vẫn đến khi còn nhỏ
Thóang xao động nhẹ nhàng trong mắt Yi Jung. Dường như anh nhìn thấy lại ba đứa trẻ đùa giỡn với nhau trên khỏang sân mà ngày đó cỏ dại vẫn còn tràn ngập
- Mới đó mà đã mười mấy năm rồi. Thời gian đúng là nhanh thật. Em cứ tưởng…chỉ mới hôm qua
Eun Jae cười nhẹ, để dòng kí ức ồ ạt tràn về kéo mình đi
Những mảng quá khứ rực rỡ màu nắng
Những nụ cười lấp lánh niềm vui
Những đôi mắt trong veo không vương vấn nỗi buồn
Xa quá mà cũng như gần quá
Tưởng chừng như với tay ra là có thể chạm vào
- Anh đã gặp anh ** Huyn rồi chứ?
Quay sang Yi Jung, Eun Jae hỏi bằng giọng ngập ngừng. Đôi mắt đen sẫm của anh khiến cô e ngại
- Em biết rồi đúng không?
Anh hỏi, mắt vẫn dán vào khỏang sân đầy nắng
- Lúc nãy thư ký của anh có gọi cho em
Khóe môi Yi Jung hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt thếch. Gió thổi những sợi tóc anh bay lòa xòa trước mắt
- Em biết là anh và ** Huyn có xích mích. Nhưng lần này…là vì công ty
- Vì công ty
Yi Jung nhếch môi cười khẩy, rồi tiếng cười của anh lớn dần lên. Nhưng thứ cảm giác nó mang đến không phải niềm vui, mà là cay đắng
- Vì công ty thì anh phải chấp nhận vui vẻ với người đã khiến mình tổn thương sâu sắc? Vì công ty thì anh phải coi như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra mà cười nói với anh ta? Vì công ty mà anh phải từ bỏ hết sĩ diện của mình hay sao?
Giọng anh dần dần trở nên cao vút và đôi mắt càng trở nên tối sẫm
- Yi Jung
Tiếng gọi nghiêm khắc nhưng cũng rất dịu dàng của Eun Jae khiến Yi Jung dừng lại. Anh quay đầu thật nhanh sang hướng khác
- Xin lỗi Eun Jae. Nhưng anh muốn ở một mình
Cô chớp mắt nhìn anh một lúc. Cái nhìn đan xen rất nhiều cảm xúc khó gọi tên. Cuối cùng, Eun Jae thở dài đứng dậy
- Nếu cần gì thì gọi cho em
Đi được vài bước, cô dừng lại khi nhận ra một bóng dáng thân quen. Anh đứng tựa lưng vào thân cổ thụ già nua cách chỗ Yi Jung chỉ hơn chục bước chân
- Anh ** Huyn?
** Huyn quay lại. Thóang bất ngờ lướt qua trong mắt. Rồi anh mỉm cười. Nụ cười rực rỡ hơn bất cứ thứ ánh sáng nào trên thế gian này
Nhưng….đằng sau nụ cười đó….Eun Jae biết được, là một nỗi đau chôn rất kín
Hai người đứng bên nhau dưới những tán lá đang rục rịch chuyển màu. Eun Jae đưa mắt nhìn ** Huyn. Đôi mắt anh lỡ đãng nhìn vào khỏang không trước mặt. Không u tối như đôi mắt Yi Jung. Nhưng cô biết, sâu thẳm bên trong….là cũng một nỗi niềm
- Không ngạc nhiên khi thấy anh sao?
- Có gì để ngạc nhiên? Đây là nơi cả ba chúng ta thường đến. Chỉ là không cùng nhau
- Phải. Không cùng nhau
Nụ cười thóang qua trên khuôn mặt ** Huyn. Buồn bã
- Anh đã đến gặp Yi Jung?
Không trả lời, anh chỉ khẽ gật đầu
Cơn gió nhẹ thỏang qua thổi những chiếc là vàng bay lả đả. Rơi lại trên tóc Eun Jae
** Huyn nhẹ nhàng đưa tay vuốt mái tóc cô, như cách anh vẫn thường làm ngày trước
Ngước lên, cô chạm phải đôi mắt đen nhánh và sâu thẳm
Giống hệt như đôi mắt Yi Jung
Trong thóang chốc, Eun Jae thấy lòng mình xôn xao kỳ lạ. Như thể cô nhóc Eun Jae từng xao xuyến trước anh năm 15 tuổi, khi anh ôm lấy cô nói câu chúc mừng sinh nhật
- Đây…là việc mà anh nói còn đang bỏ dở hay sao?
Khẽ chớp mắt, cô quay sang hướng khác, cố giữ cho giọng mình bình thản
- Uhm. Là trách nhiệm mà đúng ra anh cần phải gánh lấy từ lâu
- Em không biết lí do gì khiến anh chọn ra đi. Nhưng em tin, anh có lí do của riêng mình. So ** Huyn mà em quen biết không phải là một người vô trách nhiệm. Càng không phải là một kẻ hèn nhát trốn chạy
- Cám ơn, Eun Jae. Nhưng…em sai rồi
Đôi mắt xinh đẹp mở lớn. Eun Jae ngạc nhiên quay sang nhìn anh
- Anh thực sự là một thằng hèn. Anh bỏ đi vì anh không chịu nổi cái gia đình ngột ngạt đó nữa. Anh không chịu nổi cảnh phải chứng kiến cha mình đưa hết người đàn bà này đến người đàn bà khác về nhà, đi ngang qua bàn thờ có di ảnh mẹ. Anh không chịu nổi những cái nhìn soi mói, những câu nói lạnh lùng từ những người mà anh xem là thân thích. Nên anh bỏ chạy. Anh buông hết mặc kệ cho hậu quả sẽ ra sao. Anh bỏ đi dù biết rằng làm vậy đồng nghĩa với trút hết những gánh nặng đó lên vai đứa em còn quá nhỏ của mình. Là do anh ích kỷ. Là anh hèn nhát. Đều là do anh, Eun Jae
- Đừng tự trách bản thân. Anh là người chứ không phải thánh nhân. Mà đã là người thì sẽ ích kỷ, sẽ sợ hãi. Em cũng đã từng như vậy, ** Huyn. Em đã từng vì ích kỷ mà cố tranh giành thứ không thuộc về mình. Con người ai cũng có lỗi lầm. Mãi dằn vặt bản thân chẳng có ích lợi gì. Quan trọng là phải biết tự đứng lên từ nơi mình vấp ngã
Dừng một chút, cô quay sang nhìn vào vẻ trầm ngâm trên gương mặt ** Huyn
- Em còn nhớ lúc nhỏ mỗi khi em té ngã anh đều là người đỡ em đứng dậy. Vậy thì bây giờ, đến lượt em. Để em kéo anh dậy có được không?
Cô nói, và đưa bàn tay mình ra trước mặt ** Huyn. Anh chớp mắt, thóang chút ngạc nhiên. Nhưng rồi anh mỉm cười, nắm lấy tay cô. Thật chặt
Bàn tay còn lại của Eun Jae đút sâu vào túi áo. Cô nhấn nút send, gửi đi một đọan thu âm ngắn
Số được gửi…là của Yi Jung
Quán ăn nhỏ nằm trong một khu phố tĩnh lặng, giấu mình sau hàng cây với những tán lá đủ màu. Có lẽ chính vì vậy mà quán rất vắng, dường như anh là người khách duy nhất lúc này
Yi Jung mở máy, xem lại lần nữa tin nhắn để chắc mình không nhầm chỗ
“ Đến quán Lavender trên đường…. đợi em. Không được về khi em chưa đến. Nhớ đấy”
Bóng người thấp thóang sau lớp kính khiến Yi Jung hơi chùn chân. Đột nhiên anh nhớ đến đọan thu âm Eun Jae vừa gửi cho mình khi nãy?
- Anh thực sự là một thằng hèn. Anh bỏ đi vì anh không chịu nổi cái gia đình ngột ngạt đó nữa. Anh không chịu nổi cảnh phải chứng kiến cha mình đưa hết người đàn bà này đến người đàn bà khác về nhà, đi ngang qua bàn thờ có di ảnh mẹ. Anh không chịu nổi những cái nhìn soi mói, những câu nói lạnh lùng từ những người mà anh xem là thân thích. Nên anh bỏ chạy. Anh buông hết mặc kệ cho hậu quả sẽ ra sao. Anh bỏ đi dù biết rằng làm vậy đồng nghĩa với trút hết những gánh nặng đó lên vai đứa em còn quá nhỏ của mình. Là do anh ích kỷ. Là anh hèn nhát. Đều là do anh, Eun Jae
Yi Jung không nhớ rõ cảm giác của mình ra sao khi nghe được đọan thu âm này. Là bối rối hay là nhẹ nhàng? Là cảm thông hay là trách móc?
Liệu....anh có thể nào buông xuống được hay không? Những đau thương đã chôn giấu quá lâu ở trong lòng?
Ngần ngừ một thóang, cuối cùng, anh quyết định đẩy cửa, bước vào trong
Tiếng đằng hắng khe khẽ khiến ** Huyn ngước lên. Đôi mắt anh thóang xao động. Một chút vui mừng…một chút bối rối....một chút….chờ đợi
- Em ngồi đi
Yi Jung kéo ghế ngồi xuống. Anh nhìn chăm chú vào đĩa bánh đặt trước mặt mình
Miếng bán vàng ươm với lớp kem màu nâu nhạt
Bánh kem tiramisu
- Anh nhớ…lúc trước em rất thích thứ bánh này
** Huyn nói nhỏ như giải thích khi thấy Yi Jung nhìn miếng bánh
- Thực ra là anh thích thì đúng hơn
Câu nói của Yi Jung khiến ** Huyn nhìn anh. Ngạc nhiên là thứ duy nhất trong đôi mắt đen nhánh đó lúc này
- Từ nhỏ thì anh đã rất thích đồ ngọt. Tôi vì muốn làm anh vui nên cũng cố gắng để thích chúng. Sự thật, tôi rất ghét đồ ngọt. Đối với tôi, chúng chỉ dành cho bọn con gái mà thôi. Nhưng anh cứ luôn mua bánh kẹo về cho tôi. Và tôi không muốn phụ lòng anh nên đều anh hết
** Huyn chớp mắt. Sự bối rối hiện hữu rõ ràng trong đáy mắt anh
- Anh xin lỗi, Yi Jung. Anh thực sự không…
Dường như Yi Jung không mấy để ý đến những lời của ** Huyn, anh tiếp tục nói, như đang thì thầm với chính mình
- Nhưng rồi dần dần, tôi nhận ra là ăn đồ ngọt cũng không phải là quá tệ. Chúng khiến tôi thấy khá hơn khi buồn bã. Nếu không phải nhờ anh, có lẽ suốt đời tôi cũng không biết được điều này
Đến lúc này, anh mới ngước lên nhìn thẳng vào mặt ** Huyn. Lần đầu tiên sau khỏang thời gian quá dài không gặp mặt, anh cảm nhận lại được sự yêu thương mà mình đã dành cho người anh duy nhất. Giống như 10 năm trước, Yi Jung luôn xem anh trai như một thần tượng của mình. Bấy lâu nay luôn như vậy, chỉ là…anh dùng hận thù để che khuất nó mà thôi
- Nhưng tôi đã không còn là cậu nhóc để ăn bánh kem như thế này nữa. Lần sau cho tôi một tách café là được rồi
- Lần sau….
- Khi chúng ta bàn về bản hợp đồng
Sự ngạch nhiên biến thành nỗi vui mừng. Nụ cười khiến gương mặt ** Huyn trở nên rạng rỡ
- Em đồng ý kí hợp đồng với Shine
- Nhưng có một điều kiện
- Em nói đi. Bất cứ chuyện gì?
- Nghĩa là anh hứa đúng không?
- Phải
Mỉm cười, anh lấy một tờ mẩu giấy nhỏ từ trong túi áo và hí hóay ghi một dãy số lên đó. Rồi Yi Jung đẩy mảnh giấy về phía trước
- Đây là số của bố. Gọi cho ông ấy, anh sẽ biết khá nhiều chuyện đấy
Vừa nhét cây viết vào túi áo, Yi Jung vừa đứng dậy
** Huyn vẫn ngồi yên, mắt nhìn đăm đăm vào tờ giấy trên bàn
- Tôi sẽ gọi để kiểm tra nên anh tốt nhất là làm những gì mình đã hứa
Nói rồi, anh đẩy mạnh cánh cửa, bước ra ngòai
Ngồi lại một mình, ** Huyn với tay cầm lấy tờ giấ. Bàn tay anh run khe khẽ
Con người ai cũng có lỗi lầm. Quan trọng là biết sửa chữa nó
Thì xem như cho ông ta một cơ hội. Cũng là cho bản thân một cơ hội
Để buông xuống gánh nặng trong lòng
Yi Jung dừng lại, hít thật sâu làn không khí lạnh buốt cuối thu. Anh thấy người mình nhẹ hẫng, như có thể bay lên ngay lúc này
- Em chưa đến mà dám bỏ về rồi sao?
Giọng nói quen thuộc vang lên khiến Yi Jung quay sang nhìn. Ga Eul đang ngồi trong một góc khuất. Ánh đèn vàng hắt lên tóc cô thứ ánh sáng mờ ảo
Anh mỉm cười, bước về phía Ga Eul và cởi áo ngòai khóac lên vai cô
- Anh còn chưa hỏi tội em. Dám cho anh leo cây
- Em đến nãy giờ rồi. Chỉ tại anh không thấy mà thôi. Còn đổ thừa
Cô nhăn mũi nhìn anh với vẻ mặt cực kỳ dễ thương. Đến mức Yi Jung không thể không bật cười và ôm lấy cô
- Cám ơn em
Lời nói anh lảng vảng trong mái tóc đen nhánh của cô
Ga Eul yên lặng, tận hưởng sự ấm áp của riêng mình cô khi mà mùa đông đang kéo đến
Tokyo Hospital
Căn phòng lạnh ngắt đến mức tưởng như trái tim có thể đóng băng. Từng bước, từng bước, Ji Hoo tiến về phía chiếc giường phủ khăn trắng tóat
Màu trắng mà anh từng cho là thanh khiết và trong sạch, giờ sao lạnh lẽo tòan một màu chết chóc
Thật chậm, anh cầm lấy chéo khăn. Và rồi anh dừng lại ở đó
Ji Hoo muốn lật tung tấm khăn trắng kia lên. Thật nhanh. Để biết liệu người nằm phía sau đó là ai
Nhưng…anh sợ. Sợ sẽ nhìn thấy Hana đang nhắm mắt. Và sẽ không bao giờ mở ra lần nữa
Cuối cùng, anh cũng phải mở tấm khăn
Thi thể bị thiêu cháy đến mức không thể nhìn thấy được gì ngòai khung xương nhuốm khói
Ji Hoo thấy lòng mình trống rỗng. Không lo sợ…không đau buồn…chỉ là trống rỗng
Như một cái máy, anh quay sang nhân viên pháp ý đứng bên cạnh
- Tại sao anh lại khẳng định người này là Hana Davis
- Sau khi xét nghiệm chúng tôi biết được nạn nhân là nữ, tuổi từ 20-25. Chiều cao khỏang 1m70. Nghĩa là tương đương với cô Davis
- Nhưng bấy nhiêu không đủ để khẳng định
Một chút hi vọng mỏng manh đang dần le lói trong trái tim tối tăm của Ji Hoo
Nhưng câu nói tiếp theo của người nhân viên pháp ý lập tức dập tắt nó một cách không thương tiếc
- Ngòai ra chúng tôi còn tìm được một chiếc nhẫn trên tay nạn nhân. Đây là nhẫn cưới được đặt thiết kế đặc biệt, không có chiếc thứ hai. Ngòai ra một thi thể nam cũng có một chiếc tương tự. Người đó được khẳng định là Kenji Hitaru, tức là chú rể của buổi lễ
- Tôi có thể xem chiếc nhẫn đó không?
- Xin lỗi chúng ta đã giao nó cho cảnh sát. Thực ra đây là một vụ án mạng nghiêm trọng. Nếu không phải vì anh quen biết với viện trưởng thì chúng tôi đã không đưa anh vào đây
Ji Hoo yên lặng. Anh quay lại, nhìn chăm chăm vào cái xác đã cháy đen
Gương mặt Hana với nụ cười rạng rỡ hiện ra trước mắt
Một giọt âm ấm rơi xuống tay Ji Hoo
Anh khóc
Lần đầu tiên suốt mười mấy năm trời anh rơi nước mắt
Từ sau cái chết của ba mẹ
Tại sao…tại sao đều bỏ tôi mà đi?
- Tại sao vậy Hana?
Ji Hoo khụyu xuống. Lớp mặt nạ bình thản cũng theo đó mà rơi xuống. Vỡ tan
Xung quanh…chỉ còn một màu tăm tối
Vì ánh mặt trời đã vĩnh viễn lụi tàn
-
cÓ thật là Hana chết rồi hem? Chap mới nhanh nhanh nhé tác giả ^^
-
Hana thật sự chưa chết nhưng có lẽ hạnh phúc vẫn chưa thật sự tìm đến giữa họ mà thui !!!!!!
Liệu lần này Ji Hoo sunbae có giành đc hạnh phúc cho chính bản thân mình hok?
-
theo như mình biết chuyện này có kết rùi :nhi:
ps : cháp mới ! :5:
-
HAY QUÁ B¹N !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!^_^!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
:santa3::santa3::santa3:
-
truyện này vẫn chưa có đoạn kết , theo mình bít là vậy !
Ji Hoo sunbae vẫn còn gặp 1 số trở ngại khác trên con đg dến hạnh phúc của mình.Hình như cặp Yi _ Ga lại sắp gặp sóng gió nữa thì fải?
-
truyện này sao vẫn chưa có chap mới nhỉ . Ji Hoo thật là tội nghiệp........... hu hu hu . mình ko tin là hana đã chết
-
Chapter 50 : Part 1 Time
Lửa…
…..đỏ rực
Đâu đâu cũng là lửa
Cô gái đứng giữa biển lửa mênh mông
Phía sau ánh lửa đỏ rực, là một chàng trai
Nhưng làn khói khiến khuôn mặt anh trở nên mờ ảo
Cô giơ tay ra
Nhưng ngọn lửa đã nuốt lấy cánh tay cô
Đau buốt
Chàng trai quay đi
Bóng áo trắng xa dần rồi chìm khuất vào bóng tối
- Đừng
Tiếng hét vang vọng trong căn phòng rộng
Cô gái ngồi bật dậy, vầng trán trắng muốt ướt đẫm mồ hôi
Đôi mắt xanh biếc mở lớn trong bóng tối
Sợ hãi…đau đớn…
Cánh cửa bật mở
Ánh sáng bao trùm lấy căn phòng
- Em không sao chứ, Sunny?
Người con trai ngồi xuống, đưa tay vuốt mái tóc cô gái
Cô khẽ lắc đầu, cố nở một nụ cười. Nhợt nhạt như ánh trăng vàng vọt ngòai kia
Vẫn là giấc mơ đó. Người con trai mặc áo trắng luôn xuất hiện trong những giấc mơ cô
Anh…rốt cuộc là ai?
Ji Hoo ngồi bên ngôi mộ lát đá trắng muốt. Gương mặt cô gái trên bia mộ đang mỉm cười. Nụ cười ấm áp giữa ngọn đồi đầy gió
Bàn tay anh chạm nhẹ vào tấm ảnh
Lạnh buốt
- Chào em, Hana
Anh khẽ mỉm cười
Lại một năm nữa qua đi. Thời gian giống như dòng nước, cứ mãi trôi đi mà con người không cách gì níu giữ
- 5 năm rồi. Nhanh thật có phải không?
Giọng anh bay lõang vào ngọn gió vừa mới thổi qua
Em cũng giống như dòng thời gian
Nên anh không sao giữ em lại được
Paradise bar
Jun Pyo đưa mắt nhìn đồng hồ, rồi chán nản với tay lấy ly rượu trên bàn uống cạn. Cảnh tượng này diễn ra nãy giờ đã hơn chục lần là ít
Gần đó, Woo Bin cũng chẳng khá khẩm hơn được bao nhiêu. Anh đã nốc 3,4 ly rượu với đôi mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ đắt tiền trên tay
Trong 3 người, Yi Jung là bình tĩnh hơn cả. Anh không nốc rượu điên cuồng như hai thằng bạn mà ôm lấy cái điện thọai hí hóay nhắn tin
Nhìn vẻ mặt hí hửng của anh, Woo Bin và Jun Pyo đâm ra ngứa mắt. Hai người hất đầu ra hiệu thật nhanh. Và…
Trong khi Jun Pyo nhào đếm giữ chặt cổ Yi Jung, Woo Bin giựt lấy cái điện thọai trên tay anh, đọc oang oang
- Em đang ở đâu thế? Anh nhớ em muốn chết đây này
Sau khi nghe mẩu tin ngắn ngủi mà Woo Bin vừa đọc, Jun Pyo lập tức bụm miệng làm như sắp nôn mưa đến nơi
- Trời ơi da gà tao nổi hết rồi nè
- Hên mà lúc nãy tao chưa ăn gì chứ không chắc ói ra hết quá
Woo Bin bưng mặt cười sặc sụa đến mức ngả nghiêng ra ghế
Yi Jung chẳng vẻ gì nao núng. Anh thản nhiên hất tay Jun Pyo ra, nhào tới chụp lấy cái điện thọai
- Tụi bay đừng có mà ganh tị với hạnh phúc của tao
- ọc ọc
Hai thằng bạn qúy hóa của anh lại càng rú lên một cách khủng khiếp hơn
Gian phòng mới vài phút trước còn im lìm, giờ rộn rã tiếng cười
Đối với người khác, F4 là những người đàn ông bản lĩnh đến đáng sợ. Nhưng khi những tấm mặt nạ đó được gã xuống, họ chỉ là những cậu nhóc không bao giờ lớn. Luôn nghịch ngợm và cười đùa khi ở bên nhau
Cánh cửa mở ra cùng lúc những tiếng cười vụt tắt
Ba đôi mắt hướng về phía người mới bước vào
Ji Hoo vẫn mặc chiếc áo trắng muốt. Đôi mắt sáng rực lên trong ánh đèn mờ ảo nơi này
Anh mỉm cười, giơ tay thay cho một lời chào
Yên lặng
Chỉ có những hơi thở khẽ khàng
- Thằng khỉ này. Chịu về rồi đấy ah
Jun Pyo phá vỡ sự yên lặng bất thường giữa họ. Anh cố giữ cho giọng nói mình vui vẻ, nhưng vẫn không ngăn nổi sự run rẩy nhẹ nhàng trong đó
Vẫn mỉm cười như thế, Ji Hoo ngồi xuống chiếc ghế gần đó. Anh rót cho mình một ly rượu, đưa lên môi
- Mày lặn hay quá đấy
Đến lượt Woo Bin lên tiếng. Anh uống thêm một ly để che giấu sự xao động trong lòng
- Sao tự nhiên lại biến mất vậy hả thằng này?
Yi Jung đấm nhẹ vào bụng Ji Hoo. Anh cúi người tránh né. Hệt như lúc trước
Dường như không có gì thay đổi
Dường như Ji Hoo chưa từng biến mất suốt 5 năm qua
Dường như…thời gian không là gì cả
- Chẳng phải tao đã về rồi sao?
Giọng anh vang lên nhẹ như gió thỏang
Họ thôi không đùa giỡn, để mình trôi vào những khỏang kí ức mênh mông
Khi họ còn là những cậu nhóc với gia đình không trọn vẹn
Khi họ chỉ có nhau để dựa vào mà không còn ai khác để tin
Thứ tình bạn đẹp đẽ không bao giờ thay đổi
- Phải. Mày về là tốt rồi đồ ngốc
Jun Pyo nói nhẹ hẫng như buông một tiếng thở phào
Hơn một tiếng đồng hồ chờ đợi đối với anh dài như vô tận
Anh sợ…sợ rằng Ji Hoo sẽ không bao giờ xuất hiện
Sợ sẽ mất đi một mảnh quan trọng của cuộc đời mình
May mắn làm sao, cuối cùng…Ji Hoo cũng đã trở về
Sunny tựa người vào khung cửa sổ. Bên ngòai kia, mặt trời đang lặn
Những tia nắng cuối cùng buồn bã rơi xuống vai cô
Cảnh tượng này sao quen thuộc quá. Giống như cô đã nhìn thấy ở đâu rồi
Dường như….
Khẽ nhắm mắt, Sunny nhíu mày suy nghĩ
Ánh hòang hôn đỏ rực cuối chân trời
Người con trai với mặc bộ đồ trắng muốt
Mái tóc nâu vàng bay tung trong cơn gió
Anh quay lưng về phía cô. Trong ánh tà dương le lói
Bóng dáng này dường như quen thuộc lắm. Cô đã thấy rất nhiều lần trong những cơn mơ
Quay mặt lại đi. Quay lại
Để em biết được anh rốt cuộc là ai
- Sunny
Bàn tay chạm khẽ vào vao khiến Sunny giật mình mở mắt
- Em lại ngắm hòang hôn nữa sao?
Quay lại, cô mỉm cười với người con trai đứng sau lưng
- Uhm. Đẹp lắm có phải không?
- Em không cảm thấy nó quá buồn sao?
Buồn? Phải hòang hôn thực sự rất buồn. Điều này….có phải cô đã nghe qua
- Dan. Trả lời em điều này có được không?
- Dĩ nhiên, thưa tiểu thư
Dan nghiêng người, cúi đầu kiểu cách. Sunny cười nhẹ, quay mặt về phía ô cửa sổ
- Em…thực sự là ai?
Thóang sững lại trên khuôn mặt người con trai. Rất nhanh, anh mỉm cười
- Sao em hỏi vậy?
- Chỉ là hỏi thôi. Trả lời em đi
- Em là Sunny, vị hôn thê của anh. Hài lòng chứ tiểu thư?
Giọng nói đùa cợt hòan tòan không phù hợp với đôi mắt đang tối sầm lại của Dan
Trong đôi mắt đó…dường như là giông bão
- Anh chắc chứ?
- Hôm nay em sao vậy Sunny?
Dùng hai tay giữ lấy vai Sunny, Dan quay mặt cô lại đối diện mình
- Anh chắc chứ?
Sunny ngước nhìn Dan, hỏi lại bằng giọng cứng rắn
- Uh. Anh chắc
- Vậy thì tốt
Cô mỉm cười, nói nhẹ nhàng. Như vừa trút ra một thứ gì đó nặng nề
Cô là Sunny Han, là vợ chưa cưới của Danny Oh. Phải, dĩ nhiên là như vậy
Nhưng còn…người con trai mặc áo trắng
Có lẽ nào….chỉ là giấc mơ thôi?
Khẽ đẩy cửa, Yi Jung bước vào phòng
Ga Eul ngồi trên chiếc ghế gần cửa sổ, tựa đầu vào tường, đôi mắt nhắm nghiền. Trên tay cô là những bộ quần áo trẻ con nhỏ xíu
Lắc đầu, Yi Jung mỉm cười bước đến gần
- Đúng thật là….
Nói rồi, anh cúi xuống luồn tay qua người Ga Eul để bế cô lên
Bất chợt, Ga Eul mở mắt
Cô nhíu mày, khẽ vươn vai
- Anh về rồi ah?
Phải cố lắm Yi Jung mới không bật cười trước vẻ mặt ngái ngủ của cô. Anh mím môi, búng vào cái mũi đang nhăn lại của Ga Eul
- Em đúng là ngốc. Sao không lên giường ngủ. Chỗ này gió lắm biết không? Em phải biết là em đang có thai chứ
- Biết rồi biết rồi. Anh lải nhải không chán em nghe cũng chán đó
Ga Eul giơ tay lên đầu như có ý đầu hàng rồi bỏ chân xuống khỏi ghế định đứng dậy. Nhưng do đã ngồi quá lâu, nên hai chân cô tê cứng. Khi đứng dậy, Ga Eul lọang chọang suýt ngã
Yi Jung chụp lấy hai vai cô
- Đúng là hậu đậu
- Mặc kệ em. Anh lải nhải quá đi
- Là anh lo cho con anh thôi
- Thế nào? Hối hận ah?
Hất mặt, Ga Eul chớp mắt nhìn anh
- Sợ em rồi đó cô hai. Lấy được em là phước ba đời của anh có được chưa?
Ga Eul phì cười, kéo nhẹ sống mũi thẳng tắp của anh
- Anh trở nên khéo nịnh vậy từ lúc nào?
- Hm…thì từ lúc lấy em
Đúng lúc đó,có tiếng khóc ré lên từ căn phòng bên cạnh
Cả hai giật mình, vội vã chạy sang
Giữa căn phòng, Manson và Mavin đang giành giật một con gấu bông
- Hai đứa. Sao giờ này còn chưa ngủ?
Ga Eul nhìn hai đứa nhóc và nói bằng giọng nghiêm khắc. Gương mặt cô càng khiến Mavin khóc to hơn
Yi Jung ngồi xuống đặt cả hai đứa vào lòng
- Ngoan nào. Nói bố nghe có chuyện gì
- Anh Manson không giành đồ chơi với con
Mavin mếu máo kể tội nhưng Manson đã lập tức nhảy vô tố cáo
- Nó giật của con trước
- Con là anh thì nhường cho em một chút
- Nhưng cái này…không được
Giọng Manson đột ngột trở nên lí nhí và mặt thì đỏ bừng lên khiến Yi Jung sinh nghi. Anh đưa tay cầm lấy con gấu bông, mở tấm thiệp treo trên cổ nó ra
“ Happy bday Manson
Nana”
Dòng chữ trẻ con nhưng khá nắn nót cộng với tấm thiệp màu hồng chứng tỏ
- Là của bạn gái tặng ah?
Yi Jung nghiêng đầu hỏi nhỏ Manson trong cái nhíu mày của Ga Eul
Thằng bé khẽ gật đầu
Anh phì cười trước gương mặt đỏ bừng của thằng nhóc, đưa con gấu bông lại cho nó
- Vậy thì giữ cho cẩn thận đấy
Rồi quay sang Mavin, Yi Jung nhéo nhẹ má thằng bé
- Mavin ngoan. Cái đó là của bạn gái anh hai tặng nên không lấy được. Mai bố sẽ mua cái khác cho con nhé
- Dạ
Mavin ngoan ngõan gật đầu, giương đôi mắt tròn xoe lên ngó Yi Jung
- Nhưng…bạn gái là gì vậy bố?
- Thì là…
- So Yi Jung. Anh mà còn nói nữa thì….
Giọng Ga Eul hét lên the thé. Yi Jung vội vã bế hai đứa nhỏ đứng dậy
- Rồi rồi không nói nữa
Anh đặt mỗi đứa vào giường rồi cúi đầu thì thầm
- Mẹ dữ quá phải không?
Manson và Mavin đồng lọat gật đầu
Ga Eul trừng mắt lên nhìn Yi Jung khiến anh đứng bật dậy, bước nhanh về phòng
Phía sau, cô đang hôn lên trán hai đứa con trai nói câu chúc ngủ ngon
Hạnh phúc…đang ngập tràn trong căn phòng nhỏ
-
Chapter 50 : Part 2 Feelings
Chuyến bay LonDon- Seoul bị delay do thời tiết xấu. Vì vậy nên mãi đến hơn 10h tối Sunny mới có thể xuống máy bay
Lúc sáng Dan vừa đến Paris công tác, đến trưa Sunny đã lừa ông quản gia, chạy đến sân bay đặt vé
- Seoul. Here I am
Giọng nói của Sunny văng vẳng khắp khỏang sân bay đang giờ thưa thớt người qua lại. Ai nấy đều quay lại nhìn cô
Khẽ cúi đầu, cô kéo cái valy bước nhanh về phía trước
Ji Hoo chầm chậm bước đi
Con phố về đêm mở ào dưới ánh đèn. Những cơn gió lùa qua khiến đêm trở nên lạnh buốt
Đã rất lâu rồi anh không thả bộ trên đường phố Seoul, dưới những ngọn đèn đường vàng vọt và những viên đá lát đường cũ kỹ như thế này
Từ ngày Hana ra đi, Ji Hoo đã không quay trở về Hàn Quốc nữa
Ngước mắt lên, Ji Hoo nhìn bầu trời đầy sao phía trên đầu
Giống như những đêm anh ngồi cạnh Hana giữa khỏang đất rống
Dường như đã rất xa vời
- Lâu quá rồi đấy Hana. Đến mức…anh bắt đầu thực sự tin rằng em đã ra đi
Sunny bước đi dọc theo con phố cũ kỹ, mắt hết nhìn tờ giấy trên tay lại ngước lên tìm số nhà
- Số 1…số 2…Sao tìm hòai không thấy vậy nè?
Dừng lại, Sunny dậm châm tức tối vì mãi không tìm được ngôi nhà mà mình đã đặt sẵn
Bỗng nhiên
Một bóng người lướt qua
Bàn tay Sunny nhói lên…rồi nhẹ hẫng
Vài giây sau…cô bắt đầu hiểu được chuyện gì đang xảy ra
- Cướp…cướp
Cô hét lên rồi co chân chạy theo
Tiếng hét lanh lảnh vang vọng khắp cả con phố về khuya vắng vẻ
Cái bóng lướt qua rất nhanh. Nhưng đủ để khiến Ji Hoo sững lại
Gương mặt đó…
Đôi mắt màu xanh biếc
Cả mái tóc nâu đỏ bay tung trong gió
- Hana
Tiếng nói bật ra nhanh đến mức Ji Hoo còn chưa kịp suy nghĩ bất cứ điều gì
Đôi chân anh nhấc lên cùng lúc với dòng suy nghĩ vừa bắt đầu họat động
Sunny chỉ còn cách tên trộm có vài bước chân
Hồi còn đi học cô luôn là quán quân trong đội điền kinh của trường. Dù Sunny không nhớ rõ lắm, nhưng nhìn những tấm huy chương và khung ảnh treo đầy trong thư phòng nhà Dan, cô biết được con người của mình lúc trước
Đúng lúc Sunny với tay ra chuẩn bị chụp được cổ áo tên cướp
- Hana
Một bàn tay níu lấy tay cô
Bàn tay rất ấm
- Là em phải không Hana?
Đôi mắt nâu sẫm ấm áp như xóay vào cô
Sunny thấy cả người mình nóng bừng lên vì ánh mắt của người con trai xa lạ
Đột nhiên cô sực nhớ mục đích của mình
- Buông ra…tôi đang rượt theo ăn cướp
Người con trai vòng tay ôm lấy Sunny
Cô đứng yên bất động. Hay nói cho đúng là không thể cử động
Thứ cảm giác lạ lùng tràn lên trong lòng Sunny
Rất ấm
Rất thỏai mái
Đến mức….cô không muốn rời xa
Là cảm giác này
Quen thuộc lắm
Cô đã trải qua trăm ngàn lần trong những giấc mơ
Là anh sao? Người con trai trong những giấc mơ tôi
- Nè thả ra coi
Sunny giơ tay đẩy mạnh chàng trai ra, tiện tay đập mạnh vào người anh
- Đồ biến thái. Theo tôi đến đồn cảnh sát
Nói rồi Sunny nắm tay Ji Hoo hùng hổ kéo đi
- Thực sự là em phải không Hana?
- Không có Hana ha niếc gì hết. Anh đúng là đồ dê chúa
Vừa nói Sunny vừa tống thêm cho Ji Hoo một cú
Đột nhiên, Ji Hoo kéo Sunny lại
Nụ hôn nóng hổi trên môi cô
Sunny không cách nào phản kháng
Dường như…cô đã chờ đợi thứ cảm giác này từ rất lâu rồi
Hai người thả mình vào nụ hôn dài giữa con phố đêm đầy gió
Cho đến khi một chiếc xe chạy ngang vô tình nhấn còi
Sunny giật mình, đẩy mạnh Ji Hoo ra và…
BỐP
- Hạ lưu
- Hana…
- Tôi cảnh cáo anh. Nếu anh còn gọi tôi bằng cái tên đó lần nữa thì anh biết tay tôi đó
Trừng mắt, Sunny dứ ngón tay vào giữa mặt Ji Hoo
Ji Hoo vẫn nhìn cô gái trước mặt mình
Không có lẽ nào…chẳng phải…anh đã nhìn thấy Hana…nhưng…
Cảm giác này…không thể nào sai
Đột nhiên có một âm thanh là lạ vang lên. Ji Hoo nhìn Sunny, lập tức nhận được một cái trừng mắt từ cô
- Nhìn cái gì? Bộ chưa thấy ai đói hay sao? Nếu không phải tại anh thì…
Nụ cười lướt qua trên gương mặt Ji Hoo. Anh nắm lấy bàn tay đã lạnh ngắt của Sunny
- Đi thôi
Cô mở to mắt nhìn anh kéo mình đi nhưng không giằng lại. Vì bàn tay này…thật sự là rất ấm. Đến mức khiến cô cảm thấy yên tâm, hơn cả khi ở bên cạnh Dan
Hai người ngồi trong quán café nhỏ
Sunny áp tách capucino ấm áp lên má, khẽ mỉm cười. Đôi mắt xanh biếc mở lớn nhìn quanh
- White Coffee. Nơi này…cũng hay thật nhỉ
- Em thích không?
Ji Hoo hỏi, đôi mắt vẫn không rời khỏi gương mặt Hana
Giống hệt như một giấc mơ mà anh chưa bao giờ dám nghĩ
- Đừng có gọi ẩu. Em em cái gì?
Sunny trừng mắt nhìn anh đầy đe dọa
- Vậy cho biết tên em đi
- Anh đang dụ tôi đó ah?
- Nếu em thích tôi tiếp tục gọi em là Hana thì cũng được thôi
- Dẹp đi. Tôi tên là Sunny
- Sunny?
Cái nhíu mày thóang qua trên gương mặt Ji Hoo. Thật khẽ. Nhưng Sunny đã kịp nhận ra. Cô nhướng mắt nhìn anh đầy khiêu khích
- Sao? Lạ lắm ah?
- Không. Cái tên này…rất hợp với em
Khẽ lắc đầu, Ji Hoo mỉm cười. Nụ cười vương vấn nhiều nghi hoặc
- Tôi là Ji Hoo
Bàn tay anh chìa ra trước mặt. Sunny quay mặt sang hướng khác, lơ đãng đưa mắt nhìn ra xa
Nhếch môi cười, Ji Hoo rút tay mình lại. Anh cầm lấy tách café đã nguội ngắt trên bàn, đưa lên uống cạn
- Vậy bây giờ em sẽ đi đâu?
- Đúng ra là tôi sẽ đến ở khách sạn. Nhưng nhờ công của anh mà tên lấy cướp đồ của tôi đã chạy mất tiêu rồi. Bây giờ tôi không còn một đồng dính túi, giấy tờ tùy thân cũng không. Thật là phải cảm ơn anh
Sunny xổ luôn một tràng, rõ ràng là nhắm thẳng vào Ji Hoo mà châm chích. Nhưng anh vẫn cười nhẹ nhàng. Cô yên lặng, nhìn sững vào gương mặt của anh
Nụ cười đẹp thật. Đến mức khiến khỏang không gian xung quanh như sáng rực lên
Sunny nghe lòng mình xao lên thật khẽ
Thứ cảm giác này…kỳ lạ mà lại cũng như quen thuộc lắm
Giống như cô đã từng trải qua… trong miền kí ức xa xôi nào đó
- Có gì vui mà anh cười hòai vậy?
Cô hỏi bằng giọng cáu gắt để che dấu đi sự bối rối trong lòng
- Tức là đêm nay em không có chỗ đi?
- Chứ còn gì nữa
- Vậy em có thể đến chỗ tôi
- Cái gì????
Tiếng hét lanh lảnh của Sunny khiến mấy người khách ít ỏi trong quán đồng lọat ngóai lại nhìn
Nhưng cô chẳng buồn để ý mà đứng bật dậy, nói bằng giọng cao vút
- Nè anh đừng có mà suy nghĩ bậy bạ. Có tin là tôi gọi cảnh sát hay không?
- Tôi chỉ không muốn nhìn em ngủ ngòai đường thôi. Nhưng nếu em muốn…
Vẻ mặt Ji Hoo vẫn cực kỳ bình thản
Sunny nhìn anh chằm chằm một lúc
Khuôn mặt này…thực sự khiến cô cảm thấy rất yên tâm
Tại sao…lại có thứ cảm giác này với một người xa lạ
- Tướng anh ốm nhom ốm nhách như vậy chắc không làm gì nổi tôi đâu. Được. Đi thì đi. Bộ sợ anh sao
Nói rồi, Sunny kéo ghế đứng lên
Ji Hoo mỉm cười, rồi cũng bước theo cô
- Liệu hồn. Anh mà dám làm gì thì biết tay tôi
Cánh cửa màu trắng hé mở. Ji Hoo với tay bật công tắc điện. Ánh đèn nhè nhẹ bao phủ lấy căn nhà
- Vào đi
Anh quay lại nói khi thấy Sunny đang nghiêng đầu nhìn ngó
Ánh trăng mờ nhạt hắt bóng cô xuống nền đất
Là em…thực sự là em có phải không?
Sunny chậm rãi bước vào, ngồi xuống bộ sofa trắng muốt trong khi Ji Hoo vào sau bếp
- Của em
Vừa nói anh vừa đặt hai tách café xuống bàn, rồi cũng ngồi xuống đối diện Sunny
- Lại là capucino. Anh thích lọai này lắm ah?
Sunny nói trong khi cô cầm tách café đưa lên ngang mũi, hít một hơi thật sâu thứ mùi hương thơm ngát vào lồng ngực
- Em không thích sao?
- Từ trước đến giờ tôi không uống café. Nhưng…cái này uống cũng được lắm. Không đắng nghét như lọai café mà Dan thường uống
Cô nhắc đến cái tên Dan với nụ cười ấm áp. Ji Hoo nhận ra…nhưng anh biết mình sẽ không hỏi. Ít nhất là vào lúc này
- Hình như…em không sống ở Seoul?
- Tôi vừa từ LonDon về thôi. Có gì sao?
- Em ở đó…lâu chưa?
- Từ lúc tôi 12 tuổi. Mà sao anh hỏi nhiều quá vậy? Điều tra tôi ah?
- Chỉ là nói chuyện thôi
- Vậy tôi cũng muốn hỏi
- Tùy em
Ji Hoo đưa tách café lên nhấp một ngụm nhỏ
- Hana là ai?
Chớp mắt
Gương mặt Ji Hoo hơi sững lại. Anh hớp một một ngụm café. Nhạt thếch
- Một người bạn cũ
- Bạn gái ah?
- Hana giống tên con trai lắm sao?
- Anh…yêu cô ấy?
- Café của em nguội rồi. Để tôi vào đổi tách khác
Anh với tay lấy tách café trước mặt Sunny, dợm đứng dậy
- Tôi giống cô ấy lắm phải không?
Câu hỏi của cô khiến bước chân anh dừng lại
Yên lặng
Ji Hoo cảm nhận được ánh mắt xóay vào lưng mình
Em giống Hana? Hay em thực sự là cô ấy?
Không thể nào
Hana…đã đi rồi
Từ 5 năm về trước
Thực sự đã đi rồi
Vậy…anh đang làm gì với cô gái ngồi đó? Anh dùng cô để thay thế Hana? Anh kéo cô vào một trò chơi không điểm đích?
Không thể được, Yoon Ji Hoo. Không thể được
- Có một chút
- Chỉ một chút thôi?
- Uhm
- Vậy tại sao lúc nãy anh luôn miệng gọi tôi bằng tên cô ấy?
- Do tôi nhìn lầm
Và anh bước đi vào gian bếp
Bỏ lại Sunny ngồi một mình giữa căn phòng khách rộng lớn tòan một màu trắng tóat
- Hana….Ji Hoo….cái tên này…có phải mình đã nghe qua?
-
Chapter 50 : Part 3 A gift from heaven
Người con trai mặc áo trắng đứng giữa ánh hòang hôn rực rỡ
Những vạt nắng rơi xuống
Bừng lên thành ngọn lửa
Càng lúc càng lớn
Nuốt lấy bóng dáng chàng trai
Xa dần….
……xa dần
- AAAAA
Cô ngồi bật dậy
Tiếng hét văng vẳng khắp căn phòng nhỏ
Gương mặt cô ướt đẫm
Mồ hôi
…Và cả nước mắt
Cánh cửa bật mở. Cái tróng trắng muốt lao vút vào trong
- Sao vậy Hana?
Ji Hoo ngồi xuống cạnh Sunny. Đôi mắt sáng lấp lánh trong bóng tối. Anh không hề nhận ra rằng…mình đã gọi cô bằng tên của Hana
Bỗng Sunny chòang tay ôm lấy Ji Hoo. Thật chặt
- Đừng đi. Đừng bỏ tôi. Làm ơn
Ji Hoo cảm nhận áo mình ướt đẫm
Thật nhẹ, anh đưa tay lên vuốt tóc Sunny, không suy nghĩ bất cứ điều gì
- Được rồi. Anh ở đây. Không sao rồi
Vô thức, Hana xiết chặt thêm chút nữa. Những sợ hãi dường như đều tan biết hết. Chỉ có bình yên và ấm áp
Trong khỏanh khắc, Sunny quên đi Dan, người mà cô luôn cho rằng thân thiết nhất trên đời
Giữa gian phòng tối, hai con người ôm nhau thật chặt
Mặc kệ những cơn gió lạnh buốt đang tràn qua khe cửa
Sáng…
Những tia nắng ấm áp luồn qua tấm màn mỏng, lọt xuống chiếc giường. Ga Eul từ từ mở mắt. Khuôn mặt anh ở thật gần khiến cô mỉm cười. Giống như một thói quen, Ga Eul luôn ngắm nhìn anh như vậy mỗi ngày thức dậy. Để cảm nhận niềm hạnh phúc của mình đang ở thật gần
Ngón tay cô lướt nhẹ trên gương mặt anh. Thật chậm. Với nụ cười không che dấu trên môi
Bỗng nhiên…một vòng tay vòng sang ôm lấy cô, xiết chặt
- Good morning beauty
Giọng Yi Jung thì thầm bên tai khiến Ga Eul bật cười
- Này. Em còn chưa đánh răng
Cô nói khi Yi Jung đưa mặt lại gần cô
- Anh cũng vậy
Anh đáp, và nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi Ga Eul
Nụ hôn dần dần trở nên mãnh liệt
Ga Eul rướn người, đáp trả
Cả hai trôi vào nụ hôn trong buổi bình minh ngập nắng
- Thôi được rồi. Em không muốn đi làm trễ
Vừa nói, Ga Eul vừa đưa tay đẩy anh ra
Yi Jung đưa mắt nhìn theo đầy “tiếc nuối” khi thấy Ga Eul bước vào phòng tắm
Cánh cửa vừa đóng lại
Cơn đau lần nữa quặn lên khiến cô khụyu xuống. Ga Eul với tay nắm lấy cạnh bồn nước để giữ cho mình đứng vững
Cô cố hít thở thật sâu, đứng yên chờ đợi cho cơn đau dịu lại
Bàn tay cô xiết chặt lấy bụng mình, cắn răng thật chặt để ngăn những tiếng rên rỉ thóat ra ngòai
- Em không sao chứ Ga Eul?
Tiếng gõ cửa khiến cô giật mình quay lại
- Có gì không?
Mở cửa, Ga Eul nở nụ cười khi thấy Yi Jung đứng đó
- Anh thấy em vào lâu quá nên gõ cửa thôi
- Anh phiền quá. Em đang tắm
Nói rồi, cô đóng sập cánh cửa lại, lảo đảo dựa vào tường
Sunny ngồi trên giường, chống cằm nhìn về phía chiếc sofa nơi góc phòng
Ji Hoo đang ngủ. Gương mặt anh hơi nghiêng về bên phải. Mái tóc vàng óng rũ xuống lòa xòa trước trán
Trong lòng cô xao lên thứ cảm giác lạ lùng mà Sunny không biết gọi tên. Chỉ là…tự nhiên cô muốn mỉm cười, khi chỉ cần nhìn thấy anh thôi
- Anh ta…nhìn cũng đẹp trai chứ nhỉ
Thì thầm một mình, Sunny bật cười khe khẽ. Tiếng cười đánh thức Ji Hoo. Anh chớp mắt, và nhìn thấy cô đang ngồi đó cười khúc khích
Những tia nắng ban mai hắt lên người cô tạo thành thứ ánh sáng lấp lánh
Vô thức, anh cũng mỉm cười
- Dậy rồi ah?
Sunny hắng giọng hỏi khi thấy Ji Hoo đã ngồi dậy
- Chào buổi sáng
Anh nói bằng giọng nhẹ nhàng, rồi đứng lên bước về phía Sunny
- Anh muốn làm gì?
Trợn mắt, Sunny lập tức giơ tay thủ thế. Hành động của cô khiến anh không khỏi phì cười
- Lấy bàn chải. Hay là em không muốn đánh răng?
Anh cười, bước qua Sunny, đi về phía phòng tắm
Ngẩn ra một lúc, cô cũng bật dậy, chạy theo sau
Vị bác sĩ lớn tuổi mỉm cười nhìn Ga Eul qua lần kính trắng. Cô cũng cười, để xoa dịu nỗi lo lắng đang lớn dần trong lòng
- Tuần trước cô đến khám, kết quả đã có rồi
Giọng anh thật nhẹ, như muốn trấn an khi nhìn thấy sự sợ hãi trong đôi mắt nâu đối diện
- Chúng tôi phát hiện trong tử cung của cô có một khối u. Kết quả xét nghiệm cho thấy đó là khối u ác tính
Vị bác sĩ nói thật chậm, có lẽ để cho Ga Eul kịp hiểu
Cô thấy tim mình đau thắt, như có ai đó nắm lấy mà xiết chặt
- Nghĩa là…tôi bị ung thư?
- Có thể nói là vậy. Nhưng nếu chữa trị ngay lập tức thì khả năng khỏi bệnh sẽ rất cao
- Chữa trị như thế nào?
Cô hỏi, mắt nhìn chăm chăm vào người bác sĩ như chờ đợi
- Cắt bỏ tử cung
- Nhưng tôi đang có thai. Ông biết mà bác sĩ
- Đó là cách duy nhất
Người bác nói thật khẽ, cùng với cái lắc đầu chầm chậm
- Ông muốn tôi giết đứa bé sao?
- Tôi xin lỗi
- Nó là con của tôi
- Tôi biết chuyện này thật rất khó khăn. Nhưng thực sự là không có cách khác
- Tôi cần chút thời gian suy nghĩ
Ga Eul đứng dậy, quay lưng muốn bước đi
- Cô Chu
Người bác sĩ lên tiếng khi Ga Eul vừa dợm bước
- Tốt nhất cô nên cho chúng tôi câu trả lời sớm. Vì căn bệnh này…
- Được tôi biết. Chào ông, bác sĩ
Nói rồi cô bỏ đi thật nhanh, như là đang trốn chạy
Bước ra từ sở cảnh sát, Ji Hoo hòan tòan im lặng. Những thông tin cô khai báo, anh đều đã nghe được hết
Cô là Sunny Han Yuri, từ nhỏ đã sống ở LonDon và chưa một lần đến Seoul
Không phải là Hana
Không phải….
Hana…đã thực sự đi rồi
Mày đang ảo tưởng điều gì vậy Yoon Ji Hoo?
- Này
Bàn tay đập mạnh khiến Ji Hoo giật mình. Quay sang, anh sững lại vì nụ cười của Sunny
Sáng…và rực rỡ
Hai con người….có thể nào giống nhau như vậy?
Đến mức Ji Hoo không cách gì phân biệt
- Tôi đói quá rồi. Chúng ta đi ăn gì đó được không?
Không đợi Ji Hoo đồng ý, Sunny nắm tay kéo anh đi
Anh để mình chạy theo cô
Không cần biết là sẽ đến đâu
Chỉ cần….là khỏang khắc này….anh được ở bên cô
Ga Eul bước lang thang trên phố. Cô để mặc cho đôi chân mình trôi đi vô định trong dòng người tấp nập
Trống rỗng
Đó là những gì lúc này trong đầu óc Ga Eul
Cô không suy nghĩ nổi bất cứ điều gì hết
Chỉ đơn giản bước đi, mặc kệ hết mọi chuyện
Bỗng cảm thấy có vật gì mềm mại chạm vào người mình, Ga Eul đưa mắt nhìn
Một cô bé có lẽ khỏang 5,6 tuổi đang đứng cạnh cô, khóc nức nở
Ga Eul chớp mắt, ngồi xuống ngang tầm với cô bé
- Sao vậy bé? Ngoan nín đi nào
Vừa nói, cô vừa đưa tay vuốt tóc con bé, đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm
- Mẹ….mẹ
- Con tìm mẹ ah? Được rồi ngoan nào. Đừng khóc nữa. Cô đưa con đi tìm chịu không?
Con bé đã bớt khóc, dù vẫn còn thút thít, nhìn chăm chăm vào túi xách của Ga Eul. Cô nhận ra, và cũng đưa mắt nhìn theo. Rồi khẽ mỉm cười
- Con thích con gấu bông này ah? Nếu con nín khóc cô sẽ cho con chịu không?
Con bé gật đầu, chớp đôi mắt tròn xoe lên nhìn Ga Eul
Cô gỡ con gấu bông nhỏ đeo trên túi của mình, đưa cho cô bé
- Yumi….Yumi
Từ xa, một người phụ nữ hớt hải chạy đến
- May quá. Mẹ tìm con nãy giờ. Con đi đâu vậy hả?
Người phụ nữ bế xốc con bé lên, nói bằng giọng lo lắng xen lẫn vui mừng
Sau khi xem xét chắc rằng Yumi không bị gì, mẹ con bé mới nhận ra Ga Eul đang đứng ngay bên cạnh
- Cô….
- Lúc nãy tôi thấy Yumi đang khóc nên dỗ nó một chút thôi
- Cám ơn cô
- Không sao
- Trẻ con là như vậy. Lơ là một chút cũng không được. Tôi trông chừng con bé này mà có lúc tưởng như phát điên lên được
Ga Eul mỉm cười nhìn vào gương mặt đầy vẻ tự hào của người phụ nữ
- Nhưng chúng cũng rất đáng yêu. Nói thật nếu không có Yumi, tôi không biết phải làm sao nữa. Vì con bé, bất cứ chuyện gì tôi cũng có thể làm
Chị nói với ánh mắt sáng lấp lánh niềm hạnh phúc
Vô thức, cô đưa tay chạm nhẹ lên bụng mình
- Cô có thai được mấy tháng rồi?
- 6 tháng ạh
- Chúc mừng cô nhé. Trẻ con là một món quà vô giá mà thượng đế ban tặng cho cha mẹ
Người phụ nữ bỏ đi rồi. Nhưng Ga Eul vẫn đứng yên. Bàn tay cô vẫn để nguyên trên bụng mình. Cô có thể nghe rõ ràng nhịp đập phát ra từ trong đó
- Nếu là một món quà…thì không thể vứt bỏ được đúng không?
Cô thì thầm hỏi chính mình. Câu hỏi mà cô đang cố trả lời
Có lẽ….bây giờ đã không cần nữa