hay thật.....chờ đc chap này mất gần 1 tháng hay hơn nhỉ.....hay quá đi thôi......
mà thằng Hiệp nó dê chết đi đc.....nghe muốn giết.....=_='
Printable View
hay thật.....chờ đc chap này mất gần 1 tháng hay hơn nhỉ.....hay quá đi thôi......
mà thằng Hiệp nó dê chết đi đc.....nghe muốn giết.....=_='
hi hi hi có chap mới rùi, zui wé ^^
ko bít "người đó" là ai nhỉ *tò mò tò mò*
lâu rồi mới đọc tiếp :phu:
Chap 56
~~~~~~~~~~~~~Flashback~~~~~~~~~~~~~~~
Điện thoại Quỳnh rung lên từng hồi, số lạ
Alo!
Quỳnh à, anh đây. Anh về Việt Nam rôi.
Ryan?!_cô ngạc nhiên_Anh sang Việt Nam làm gì thế?
Anh sẽ kể sau. Giờ chúng ta gặp nhau nói chuyện được không? Anh có chuyện cần nói. Giờ anh đang ở khách sạn Sapphire, em đến được chứ.
Uhm, cũng được. Chờ em một lát, em sẽ đến ngay.
Quỳnh leo lên xe rồi phóng nhanh đến chỗ hẹn.
…
Vậy, Katie Linley là vợ chưa cưới của anh?_Quỳnh hỏi trong khi tay vẫn đang khoấy đường trong tách cà phê
Ừ_Ryan gật đầu cái rụp
Nhưng do phát hiện hóa ra những lần gặp gỡ rồi nảy sinh tình cảm tưởng như tình cờ giữa hai người là do người khác sắp đặt sẵn và cả hai vốn đã có hôn ước từ trước nên đòi hủy hôn và muốn lấy người khác?
Không sai._Ryan lại gật
Và trước đó do một lần tình cờ anh đã giới thiệu một chàng người mẫu, diễn viên đẹp trai, cao ráo, lịch lãm là Quân nhà em cho cô ấy biết nên Linley quyết định lấy lí do đặt hàng bộ trang sức tại Golden để về Việt Nam để tiếp cận và lấy bằng được? Nói thẳng nhá, cô ta có vấn đề về thần kinh không thế?
Anh không trách em khi em nghĩ thế và Katie. Nhưng từ bé cô ấy đã ghét bị sắp đặt dù là bất cứ việc gì. Những lúc như thế cô ấy luôn cảm thấy mình là con cờ trong tay người khác rồi cảm thấy bị ức chế. Cảm giác mà. Nên lần này khi biết chuyện gặp gỡ của bạn anh là chắc chắn xảy ra chứ chẳng có chuyện tình cờ nào hết, cô ấy đã rất giận. Katie luôn nghĩ việc bọn anh gặp nhau rồi yêu nhau là điều kì diệu của tạo hóa mà.
Nhưng hai người yêu nhau, đó là sự thật mà. Sao còn quan tâm đến mấy vấn đề dớ dẩn đó chứ. Có hôn ước với người mình yêu không phải tốt hơn là có hôn ước với người khác à? Thật không hiểu nổi._trán Quỳnh cau lại, khó chịu
Mỗi người một tính mà. Katie cũng ngang bướng lắm. Anh thay mặt cô ấy xin lỗi em và Quân. Chắc chắn Katie đã làm phiền hai đứa nhiều.
Không sao đâu ạ._Quỳnh lắc đầu_ Anh đã thử tìm gặp cô ấy chưa?
Anh đã cố, nhưng cô ấy không chịu gặp. Anh cũng không biết phải làm sao nữa._Ryan thở dài
Được rồi, đang sẵn dịp này, em sẽ giúp anh có cơ hội nói chuyện với Katie Linley. Nhưng có ổn không là tùy thuộc vào anh đấy.
Thật à?!_Ryan mừng rỡ_Cám ơn em.
~~~~~~~~~~~~~End flashback~~~~~~~~~~~~~~
A/N: Ruby xin giải thích thêm về mối quan hệ của Ryan – Katie – Quỳnh –Quân. Chắc mọi người còn nhớ ở phần đầu Ryan đã giả làm Nguyên-anh sinh đôi của mình và cũng là người bạn ấu thơ của Quỳnh chứ. Và chắc cũng biết luôn việc Ryan sống ở Mĩ. Khi Quân và Quỳnh sang Mĩ có liên lạc với Ryan. Một lần Ryan định giới thiệu với Katie-lúc đó mới chỉ là người yêu của anh về cô em Quỳnh và người yêu của nó-Quân. Nhưng do hôm đó Quỳnh có việc không đi được nên người đi gặp Katie chỉ có Quân mà thôi. Sau đó, Quỳnh và Katie cũng không có cơ hội gặp mặt chính thức nào. Katie biết Quỳnh do Ryan kể nhưng Quỳnh không hề biết đến Katie do không quan tâm.
Tiếp theo là lí do của việc Katie rất tự tin trong việc có được Quân.
Thứ nhất: cô nàng này là một người rất ương ngạnh, hiếu thắng và có lòng tự tôn rất lớn. Khi biết được việc mình gặp Ryan thực chất là do sắp đặt sẵn nên cảm thấy bị xỏ mũi ~> quyết tâm tìm một người "hoành tráng" để kết hôn về cho gia đình tức chơi ( sau một hồi suy tính thì người đó là Quân ). Bản chất thì Katie không hề yêu Quân mà chỉ muốn chọc tức gia đình và Ryan nên mới bày trò. Và dù Katie có được Quân hay không thì với cô cũng chẳng quan trọng, cứ chơi đã
Thứ hai: Katie là một cô tiểu thư được nuông chiều từ bé nên luôn cực kì tự tin vào bản thân.
Thứ ba: Katie rất trẻ con. Biết được Quỳnh là người yêu của Quân nên nổi hứng trêu chọc cô nàng. Phải nói là kiếm tìm niềm vui trong sự đau khổ của người khác
Nói chung thì Katie không xấu và Ruby cũng không định cô nàng này làm nhân vật phản diện. Cô ấy chỉ là một cô gái trẻ con thích bày trò mà thôi. Mong rằng không ai ghét cô ấy.
…
Tối thứ 6 mong đợi của rất nhiều người đã đến.
Khuôn viên biệt thự nhà họ Lý vốn đã bề thế, nguy nga nay lại thêm phần rực rỡ. Hệ thống đèn chiếu sáng được sử dụng hết công suất làm sáng rực lên cả một góc trời, nhưng vẫn giữ ý chừa ra một vài khoảng tối mờ mờ, lãng mạn. Ánh đèn chiếu xói vào những hạt nước trong suốt li ti từ đài phun khiến chúng biến thành những viên ngọc lóng lánh đủ màu. Cây cối cũng thức dậy chung vui cùng chủ nhân của chúng. Hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp nơi. Những chiếc ô tô sang trọng lần lượt tấp vào bãi đỗ. Những vị công tử sang lịch lãm trong bộ vest sang trọng, những tiểu thư yểu điệu trong những bộ đầm thướt tha, tất cả đều tươi như hoa, từ tốn đi vào trung tâm biệt thự. Công tác chuẩn bị đã được các nhân viên làm xong. Một bữa tiệc thấm đẫm mùi tiền.
Nhưng…. không đẹp, không lung linh sao được khi đây là bữa tiệc do con trai duy nhất nhà họ Lý, Lý Quốc Hiệp tổ chức,một con người nổi tiếng với việc chi tiền phóng khoáng và sở thích chơi nổi. Xa xỉ chút cũng chẳng hề gì khi trong tay ta có tiền, rất nhiều tiền.
Hiệp đi ra đi vào, tay bắt mặt mừng với những vị khách hắn mời, nhưng đầu óc lại đặt hết ở ngoài. Công chúa của hắn vẫn chưa đến. Bất chợt Hiệp thấy Katie khoác tay Quân đến gần.
Hi Katie!_hắn choàng tay ôm nhẹ lấy Katie rồi buông tay và nở một nụ cười dịu dàng_Đêm nay em trông rất tuyệt đấy!_Hắn nháy mắt
Cảm ơn anh._cô mỉm cười đáp lại_Anh cũng rất bảnh trai trong bộ vest này!
Haha. Em lúc nào cũng dễ thương hết. Đây chắc hẳn là người mà em đã nói.Trông rất được đấy._hắn nhìn Quân rồi nhìn Katie, nụ cười vẫn chưa tắt
Giới thiệu với anh đây là Max, bạn em. Anh ấy là một diễn viên.
Chào anh!_Quân đưa tay ra chào Hiệp một cách lịch sự_Tôi đã nghe Katie nói rất nhiều về anh
Chào!_Hiệp bắt lấy tay Quân_Rất hân hạnh.
A/N: Hiệp không hề biết Quân. Như ngày trước lão Lý đã chửi Hiệp, Hiệp có điều tra nhưng không kĩ về Quỳnh nên Hiệp chỉ biết có người tên Quân là người yêu luôn sát cánh bên Quỳnh, không quan tâm mặt mũi ra sao.
Uhm, tôi còn phải ra đằng kia tiếp khách một lát, cả hai cứ tự nhiên.
Hiệp chào Quân và Katie. Nhận được cái gật đầu nhẹ của cả hai, Hiệp từ tốn đi về một góc khác, nơi có vài vị khác khách đang chờ. Nhưng vẻ mặt tươi tỉnh của hắn chỉ là cố che giấu đi cảm giác sốt ruột chờ đợi bên trong. Con búp bê xinh đẹp đâu rồi?
Bỗng hắn nở một nụ cười. Cuối cùng rồi cũng đến.
Quỳnh khoác trên mình một bộ đầm đỏ kiểu cách, ngắn trên đầu gối và một đôi giầy cao gót cũng tone làm nổi bật làn da trắng. Bộ trang sức và thắt lưng đen ôm sát vòng eo nhỏ khiến cô càng nổi bật. Mái tóc xoăn vấn cao để lộ gáy và bờ vai mịn màng. Hiệp bất giác nuốt nước bọt đánh ực một cái.
Hắn đi nhanh đến chỗ cô rồi bất chợt khựng lại. Tay cô đang khoác vào tay một người đàn ông khác, miệng cười thật tươi. Không phải chỉ một mình hắn giật mình mà hầu hết tất cả những người trong bữa tiệc đều đứng trơ ra nhìn. Phải rồi, một người con gái xinh đẹp trên mức bình thường đang sánh vai cùng một chàng trai quyến rũ chẳng kém cạnh ai nếu không nói là vượt xa nhiều người, sao lại không ngắm nhìn chứ. Nhưng hắn không giống những con người luôn tầm thường trong mắt hắn ấy, hắn không hề bị quyến rũ bởi sắc đẹp đó hay cái gì tương tự….. oh được rồi, thật lòng mà nói thì cũng có "một chút", nhưng cái khiến hắn bực mình là cái thằng cha bên cạnh cơ. Tay hắn dần nắm chặt lại.
Chẳng phải mình hắn cứng đơ người vì những lí do đặc biệt “hơn lũ người tầm thường kia”, hai người khác đứng cách hắn một khoảng cũng đang ngạc nhiên không kém. Một người từ ngạc nhiên dần chuyển sang thích thú, nụ cười khẽ nở hờ trên môi. Người còn lại mắt vẫn mở to ngơ ngác, nhìn chằm chằm vào người đối diện Quỳnh.
Chào._Quỳnh cùng người bên cạnh nhẹ nhàng bước đến gần Hiệp
Chào em. Đây là….._hắn chỉ tay vào người bên cạnh
À_Quỳnh cười mỉm_Anh ấy là Ryan Rosenberg, bạn tôi
Ryan cúi đầy chào Hiệp một cách lịch sự, phớt lờ ánh mắt ngạc nhiên nhìn mình chằm chằm nãy giờ.
Chào anh!_Hiệp cũng nhã nhặn đáp lại_Mong hai người sẽ cảm thấy vui vẻ trong bữa tiệc này.
Đây chắc chắn sẽ là bữa tiệc tuyệt nhất mà tôi từng có._Ryan đáp bằng giọng trầm ấm
Cảm ơn. Tôi ra kia trước.
Hiệp khẽ liếc mắt về phía Quỳnh, cô chỉ cười nhẹ. Hắn đi thẳng ra chỗ khác, mấy đứa con gái lại bâu lấy. Hắn khinh khinh với lấy một ly rượu rồi uống thật nhanh, vị cay nồng trôi tuột xuống cổ, chỉ còn đọng chút xốn xang nơi đầu lưỡi. Rượu ngon.
Quỳnh kéo tay Ryan về một góc bàn tiệc, cố gắng tránh cô nàng Katie đang đứng sững kia. Quân gọi khẽ, trên môi nụ cười vẫn chua dứt
Katie! Katie! Em sao thế?
Anh… anh ấy…sang Việt Nam bao giờ vậy?_cô nàng lắp bắp
Uhm, ai cơ?_Quân cố nén cười
Anh Ryan, anh biết rồi còn hỏi._cô gắt lên
Ah, anh cũng không biết. Giờ ta ra chỗ họ hỏi thăm là biết ngay mà._Anh kéo tay cô đi
Anh buông ra._Katie giật mạnh tay ra_Không thăm hỏi gì hết. Giờ em tránh còn không xong. Mà nãy anh ra cũng tránh mặt em còn gì. Bực mình!_cô nàng hằm hè
Vậy hai người có chuyện nên em về đây lôi anh ra làm trò tiêu khiển phải không?_Quân giả bộ tức giận
Ơ, em không….
Em còn chối nữa. Anh thấy thất vọng đấy._Quân trở nên lạnh lùng_Anh đã thấy có gì đó không ổn khi em đột nhiên sang Việt Nam rồi cứ quanh quẩn bên anh. Hóa ra là giận dỗi với Ryan.
EM ĐÃ NÓI LÀ KHÔNG PHẢi THẾ MÀ!_Katie hét ầm lên khiến tất cả mọi người quay ra nhìn. Cô nàng xấu hổ cúi gằm mặt xuống, giọng nhỏ dần_Anh đừng có nghĩ lung tung.
Vậy giờ ta qua chỗ họ nhé?!
Không. Em không muốn gặp Ryan lúc này.
Thôi được._anh gật đầu_Có muốn ăn chút gì không? Để anh đi lấy hoa quả cho em nhé.
Thế cũng được ạ._cô gật nhẹ đầu
Quân đến bàn ăn rồi liếc Katie đang nhìn chăm vào nơi nào đó không rõ, khuôn mặt hình sự nghiêm trọng, anh bỗng bật cười. Thản nhiên lôi chiếc di động ra, anh nhắn tin
"Em lắm trò gớm nhỉ, nhìn mặt Katie kìa. Đúng là lâu lâu mới thấy em như thế này nhỉ. "
Ting. Có tin nhắn hồi đáp. Anh ngẩng đầu nhìn về phía cô. Quỳnh tinh nghịch nháy mắt với Quân rồi mỉm cười, nụ cười chỉ có thể diễn tả bằng hai chữ gian tà.
"Có gì đâu chứ? Coi như là em thù dai đi. Bõ thời gian qua bị cô ấy quậy. Cũng vui, hihi. Dạo này đầu óc căng thẳng quá, chẳng có việc gì vui cả."
"Giờ sao đây, anh phải làm gì nào?"
"Đúng là chỉ có anh hiểu em nhất thôi. Tí nữa ra nhảy, anh cố kéo cô ấy đến gần chỗ em và Ryan nhảy nhé, để đến đoạn đổi bạn nhảy thì em và anh nhảy với nhau, kệ họ. Sau đó hết nhạc, Linley sẽ vùng vằng bỏ ra một góc. anh cứ ra chỗ cô ấy nói chuyện, chuuyện gì tùy anh. Rồi có gì em sẽ nói tiếp, ok?"
" Biết rồi. Mà em tránh xa tên Hiệp đó ra giùm anh. Thằng đó cứ nhìn chòng chọc vào người em làm anh chỉ muốn đấm cho nó vài cái. Phát tởm. Trời ạ, nghĩ đến là không muốn ăn gì nữa."
" Anh buồn cười, có nhớ mình đang ở đâu không?”
" Anh nhớ. Nhưng cứ nghe lời anh đi. Đừng làm gì vượt quá giới hạn chịu đựng của anh. Nhớ đấy.”
" Được rồi, em biết rồi. Em sẽ cố gắng. Yêu anh!"
" Anh cũng yêu em!"
Hiệp cất điện thoại vào túi áo rồi lấy chút hoa quả xắt sẵ bỏ vào đĩa mang cho Katie.
Em có thực sự ổn không đấy? Nhìn em có vẻ……
Em không sao đâu._Katie ngắt lời_Cám ơn anh.
Ở phía khác, Hiệp đang mon men gần chỗ Quỳnh.
Hai người cảm thấy thế nào? Được đó chứ!_hắn nói với cả hai nhưng mắt lại chu du trên bờ vai trần của Quỳnh
Uhm, không khí rất tuyệt._Ryan lịch sự
Cậu chủ Lý đã tổ chức thì làm sao mà không tuyệt chứ._cô nghiêng đầu cười
Nhạc nổi lên, Ryan lịch thiệp đưa tay ra trước mặt Quỳnh. Đặt nhẹ bàn tay thon nhỏ vào lòng bàn tay Ryan, cô quay lại chào Hiệp.
Thứ lỗi, chúng tôi ra trước.
Nói rồi cả hai xoay vòng theo điệu nhảy. Hiệp ngẩn ngơ nhìn theo.
Mẹ kiếp! Chuyện quái gì thế này?
Góc khác, Quân và Katie cũng đang hòa theo điệu nhảy. Hai cặp đôi vốn ở xa giờ dần xích lại gần nhau hơn. Quỳnh rướn lên thì thầm vào tai Ryan.
Nhớ lời em dặn đấy, cứ làm mặt lạnh vào. Tẹo nữa em sẽ tạo cơ hội cho cả hai nói chuyện riêng. Ok?
Anh biết rồi_Ryan đáp khẽ
Rồi một cú xoay người hoàn hảo, hai cặp đã đổi bạn nhảy cho nhau: Quân và Quỳnh một cặp, Ryan và Katie một cặp. Quân và Quỳnh xoay thêm vài vòng rồi tách xa hẳn ra.
Haha, vui thật đấy. Chúng ta sắp được giải thoát rồi._Quỳnh reo lên nho nhỏ
Đừng vội mừng thế cô nương. Em định cho họ nói chuyện ở đâu đây._Quân xiết chặt vòng eo của Quỳnh hơn
Em làm gì cũng có suy tính hết mà. Anh không phải lo_cô cười toe_Tí nữa em sẽ mượn tạm tên Hiệp một căn phòng, rồi sau đó khóa họ lại. Anh Ryan sẽ tự biết mình phải làm gì.
Hiệp?!_anh cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô_Anh đã nói gì với em nào?
Có gì đâu nào. Chỉ là mượn tạm một căn phòng trống thôi mà.
Mượn một căn phòng. Với đầu óc của tên dâm đãng đó thì nso có nghĩa gì em biết không? Hơn nữa vụ lần trước….
Suỵt!_cô ra hiệu_Vụ đó về nhà nói.
Sao không để họ ra vườn. Nơi ấy không phải tuyệt hơn sao?
Không được._cô lắc đầu_Ở những chỗ rộng rãi thế dễ trốn mất lắm, anh Ryan làm sao kịp ‘mần" gì.Với lại, đấy là chỗ của anh và em._cô lại cười
Anh biết rồi._anh cúi xuống cụng đầu vào đầu cô_Giờ làm gì tiếp nào? Em đúng chỉ giỏi bày trò thôi.
Ơ thế mà có người vẫn yêu em đấy._cô cong môi_Tí nữa em gọi cho anh, anh nhớ đưa máy cho Linley nghe. Chờ cô nàng đến chỗ hẹn, em sẽ khóa cửa. Thế là xong. Hai chúng ta trốn. Áng chừng đã ổn ta lên mở cửa sau.
Trốn nổi không khi có thằng vẫn đang nhìn em từ đầu đến giờ?_Quân chán nản hất mặt về phía Hiệp đang đứng với lũ con gái bâu xung quanh.
Chẳng sao, trình độ trốn của hai ta thuộc dạng siêu đẳng rồi.
Trời ơi!
Hihi.
Cặp đôi còn lại không được vui tươi như thế mà không khí hoàn toàn khác, tĩnh lặng đến không ngờ. Katie nhìn thẳng vào Ryan, nhưng đáp lại cô là sự thờ ơ nhận rõ. Anh có vẻ không muốn nghe cô nói bất cứ điều gì hay muốn nói bất cứ việc gì. Nhạc dứt, bàn tay buông lơi. Chút hơi ấm sót lại tan nhanh như hơi thở. Lạnh ngắt.
Hiệp tiến gần lại phía Quỳnh và Ryan đứng khi bản nhạc tiếp theo vừa vang lên.
Xin thứ lỗi. Tôi có thể mời cô đây một bản nhạc được không?_hắn cúi đầu và xòe tay ra
Cứ tự nhiên._Ryan trả lời
Quỳnh đặt tay vào tay hắn rồi bước ra sàn nhảy. Tiếng nhạc êm dịu.
Hiệp này. Tôi muốn mượn anh một căn phong trống được chứ? Nhưng vẫn phải đủ đồ đó._cô thủ thỉ
Em muốn làm gì?_hắn vuốt nhẹ lên xuống vòng eo cô
Tôi có chút chuyện cần làm. Được chứ?_cô ngước đôi mắt to lên nhìn hắn, màu xanh lục dìu dịu ( A/N: Quỳnh đeo kính sát tròng )
Uhm, được rồi. Tôi sẽ chiều theo ý em. Ai bảo tôi lỡ yêu em mất rồi._hắn nháy mắt với cô.
Cảm ơn anh!_cô thì thầm_À nhớ cho tôi mượn chìa khóa luôn nhé.
Woah. Thoải mái quá mà. Sắp thoát nợ rồi.
he, tem! tem!
hix, lâu lém rùi mới thấy chap mới, chờ mỏi cả cổ, nhanh nhanh có chap mới nhen tg
chuyện này càng đọc càng thấy hay!
nhanh nhanh tg ui, lâu wa' rùi hok thấy chap mới, chờ mỏi cổ ghê
bạn ui, sao ko post chap mới hum?
:phu: hay quá
có mắc vài lỗi nhỏ
pan gì ơi đọc chuện thế này nản mún chết luôn, bao giờ mới chịu post típ thế?