“Vì thế ngày mai chúng ta phải rời khỏi Liệt Hỏa sơn trang rồi”, Như Ca ôm đầu gối,nhăn mặt nói.
Lúc đến Ngọc viện,nàng cảm nhận thấy một bầu không khí căng thẳng.
Huyền Hoàng cùng Xích Chương mặt mũi nghiêm trang đang cùng Ngọc Tự Hàn nói gì đó. Ngọc Tự hàn lặng yên “lắng nghe”,trên gương mặt điềm tĩnh của y không để lộ ra bất cứ thay đổi nào.
Thấy bọn họ đang gấp gáp,nàng vốn không muốn quấy rầy,định chờ them một lát nữa thì Ngọc Tự Hàn đã nhìn thấy nàng.
Phút giây nhìn thấy Như Ca.
Nụ cười của Ngọc Tự Hàn rạng rỡ và ấm áp tựa viên ngọc thần,nét dịu dàng lan tỏa từ khóe môi đến ánh mắt,bộ y phục màu xanh của y dường như cũng trở nên mềm mãi,ôn hòa.
Y mĩm cười.
Huyền Hoàng cùng Xích Chương đều lui bước rời khỏi.
Như Ca chầm chậm đẩy y dạo mát trong sơn trang.
Bầu trời xanh mênh mông thăm thẳm, vài làn khói sương bồng bềnh tựa áng mây,rừng phong tuyệt đẹp như bốc cháy nơi chân trời,vài chiếc lá trên ngọn cây xa xa lấp lánh vàng rực.
Như Ca đột nhiên cảm thấy không muốn rời khỏi nơi này.
Thế nên,dáng ẻ nàng có chút ủ rủ.
Ngọc Tự Hàn yên lặng ngồi ở trên cỗ xe lăn bằng gỗ,chăm chú quan sát khuôn mặt buồn bã của nàng,ngón tay thon dài khẽ lướt qua làn mi đang nhíu chặt.
“Đã rất lâu muội không trở về rồi”. Đây là nơi Như Ca đã sinh ra và lớn lên, xa cách lâu như vậy,nay lại phải một lần nữa ra đi,nàng đương nhiên cảm thấy bịn rịn,không muốn rời xa.
“Phải”.Nàng thở dài. “Đã lâu muội không gần cha rồi,chợt cảm thấy người đã già đi một chút…Nhìn cha,muội bỗng nhận ra mình thật tệ,người luôn luôn yêu chiều muội,vậy mà Ca nhi chưa làm được gì cho người…”
Dáng điệu của nàng càng thêm rầu rĩ.
Ngọc Tự hàn khẽ nâng cằm nàng lên,ngắm nhìn một hồi lâu rồi nhẹ giọng nói: “Ta sẽ đi nói với sư phụ,muội không cần phải theo ta làm gì”.
Như Ca chớp chớp mắt.
Đột nhiên,nàng cảm thấy trong long không được vui.
Nàng hắng giọng nói: “sư huynh,có phải huynh không thích muội ở bên cạnh huynh không,có phải huynh chê Ca nhi vô dụng,cho nên mới dứt khoát bỏ muội ở lại sơn trang đúng không?”
Ngọc Tự Hàn vẫn mĩm cười.
Nụ cười ấy đẹp đến mức khiến cho cõi lòng nàng như đang đắm chìm trong
Làn nước xuân.
“Ca nhi..”.Giọng nói của y mang theo chút âm mũi,cũng vì ít khi trò chuyện nên âm điệu hơi khác lạ,tuy nhiên lại vô cùng dễ nghe.
Như Ca biết mình đang vô cớ gây sự,bất giác nở nụ cười.Nhưng nàng lại không muốn nói lời xin lỗi,ở bên cạnh y nàng có thể tùy tiện bất kể đạo lý,có thể nghịch ngợm như một đứa trẻ.
Nàng như chú mèo nằm rạp trên đầu gối y, làm nũng: “Sư huynh,huynh đừng về vương phủ nữa có được không? Ở lại đây cùng Như Ca và cha nhé”.
Ngọc Tự Hàn nhìn nàng,đáy mắt hiện lên vẻ áy náy: “Xin lỗi muội”.Bản thân y mang quá nhiều trọng trách không thể rũ bỏ,nếu được chọn lựa,y hy vọng có thể mãi mãi ở bên cạnh nàng,bảo vệ cho nàng.
Nàng chun mũi cười thẹn thùng: “Được rồi,muội biết sư huynh cũng vì bất đắc dĩ thôi.Gần đây trong triều hình như có vẻ loạn lạc,huynh cùng muội trở về chuyến này là muội vui lắm rồi”.
Ngọc Tự Hàn khẽ cười. “Muội không cần đi cùng ta,hãy ở lại đây đi”.Cung đình quá phức tạp và đen tối,nơi ấy chỉ có chiến đấu triền miên,vốn không thích hợp với nàng.
Như Ca lắc đầu: “Không,muội không an tâm”
Ngọc Tự Hàn thoáng ngẩn người.
Như Ca mĩm cười dịu dàng nói: “Muội biết sư huynh vô cùng lợi hại,lại có nhiều bản lĩnh nữa,nhưng mà,nếu không ở bên cạnh huynh,muội chẳng thực yên lòng chút nào.Cũng vì lo lắng cho huynh nên cha mới để muội đi cùng đó”.
Nàng vừa cười vừa nắm chặt tay y lắc lắc: “Nói đi nói lại cũng tại huynh cả đấy!Làm sư huynh mà sao cứ để tiểu muội lo lắng mãi vậy? Lo lắng xem huynh có nhọc sức lắm không này,có hao tâm tổn trí nhiều không này,cơ thể có thoải mái hay không này…Chì có ở bên cạnh huynh,quan sát huynh mới khiến muội ngừng thót tim thôi”
Ánh mắt của nàng phát sáng trong như nước.
Ánh mắt của nàng thấp thoáng nụ cười.
Nàng nắm lấy tay y,hơi nóng truyền sang,từng chút,từng chút ủ ấm than thể y.
Ngọc Tự Hàn ngồi trên xe lăn,làn áo xanh màu ngọc.
Gió thổi lướt qua đôi tay của nàng và y đang nắm chặt lấy nhau.
Thời khắc ấy,y đã quên mất ngôn từ để trò chuyện.
Nụ cười của Như Ca xinh đẹp,làn môi tươi tắn khẽ ửng hồng.
Y bất chợt nhớ đến buổi sớm hôm ấy…
Y đã hôn nàng.
Nàng có chút hoảng hốt…
Gương mặt Như Ca bỗng nhiên đỏ ửng, nàng nhảy dựng lên,bối rối: “Ái chà, muội còn có việc phải đi ngay đây, để muội đưa huynh về trước!”. Chân tay luống cuống, nàng đẩy cỗ xe lăn về hướng Ngọc viện
Rừng phong bên đường đỏ rực như lửa.
Bờ má nàng cũng ửng hồng màu lá phong.
Vì cớ gì…Nàng lại bỗng nhiên nhớ về buổi sáng hôm ấy…y hôn nàng…Nụ hôn đó…vừa vụng về mà cũng thật hồi hợp….
Tim nàng đập dồn như trống,không dám nhìn y,ánh mắt vô tình hướng về phía rừng phong.
Đột nhiên,nàng giật mình!
Trong rừng phong có người.
Lá phong đỏ giăng đầy trời.
Nơi chốn sâu mịt mùng ấy…
Có một bộ xiêm y đỏ rực đến nhức mắt,phảng phức như ánh mặt trời giữa trưa hè,chói chang tới mức khiến người ta cảm thấy vô cùng ngột ngạt.
Màu đỏ tươi thật khác thường!.
Màu đỏ tươi ấy vừa có ánh sáng rực rỡ nhất,lại chất chứa bóng tối ảm đảm nhất.
Một chung rượu bằng vàng tinh xảo.
Lấp lánh trên những đầu ngón tay trắng nhợt.
Người áo đỏ ấy tóc dài xõa vai,chân trần đứng đó,chân trần trắng nhợt hệt như bị đốt kín trong địa ngục đã lâu.
Giữa trán là một nốt chu sa đỏ thắm,lộ vẻ tà mị.
Người áo đỏ ngửa mặt cười, nhìn lên bầu trời xanh biếc,những phiến lá phong như phiến máu hồng lả tả rơi rụng.
Trong màn múa lượn tuyệt mỹ của những phiến lá đỏ ấy.
Người áo đỏ mặc sức cất tiếng cười nhưng lại vô cùng yên tĩnh,không hề nghe thấy một tiếng động dù là rất nhỏ.
Quả là hết sức quái dị!
Như Ca không ngừng dịu mắt,nghi ngờ bản thân mình liệu có phải đang nằm mơ.
Đợi đến khi nàng nhìn lại…
Trong cánh rừng phong kia đã chẳng còn ai nữa!
Chỉ có những chiếc lá cuốn xoay khắp mặt đất.
“Lạ thật!Huynh có trông thấy người vừa nãy không?”
Như ca vô cùng kinh ngạc!
Chẳng lẽ nàng đang nằm mơ giữa ban ngày ư? Sao trong rừng phong lại có kẻ đột nhiên xuất hiện rồi đột nhiên biến mất như vậy chứ? Hơn nữa,cảm giác về người áo đỏ ấy vô cùng mãnh liệt!
Không nghe thấy tiếng Ngọc Tự Hàn trả lời.
Như Ca ngây ra,sau đó liền phì cười.Ngọc Tự Hàn đang xoay lưng về phía nàng,đương nhiên là không nghe được lời nàng nói rồi.
Có thể mấy ngày nay nàng đã thật sự mệt mỏi.
Hay có lẽ,đó chỉ là ảo giác của nàng mà thôi.

