http://img258.imageshack.us/my.php?i...sc06926yl2.jpg
Nghe tiếng chuông reo,
bỗng giật mình
Nhưng không phải là anh,
không phải
Anh của em giờ này mê mải
Những phương trời xa lạ nào kia
Printable View
http://img258.imageshack.us/my.php?i...sc06926yl2.jpg
Nghe tiếng chuông reo,
bỗng giật mình
Nhưng không phải là anh,
không phải
Anh của em giờ này mê mải
Những phương trời xa lạ nào kia
Mấy nay nó vui chứ nó hoh có buồn nữa.... có những nỗi nhớ len vào giấc ngủ của nó... có những cảm xúc lạ len lõi vào cuộc sống hằng ngày của nó ....
Có quá nhanh hay ko....???
nhưng nó vui
nó cười vì người đó đem đến cho nó 1cảm xúc mới , lạ
nó vui vì điều đó...
Trời mưa... man mát... thoang thoảng... nhẹ nhàng... êm ái... tĩnh lặng...
http://i218.photobucket.com/albums/c...81561_file.gif
Hìhì bắt đâu đi những bước chân chập chững vì đã có người đưa đôi tay và bờ vai đỡ đứng dậy.....muhzzzz
.... mấy ngày nay có người hỏi mình có nhớ người ta hay ko....? Nếu mình nói ko thì ko đúng mà nói có thì liệu có quá nhanh để nói đc câu này hay ko....???
Lúc đang buồn , đang mệt mõi ở cái thứ gọi là TÌNH YÊU thì... con tim mình có rung cảm và có nhịp đập với 1 con tim khác , vì con tim đó đưa bàn tay và bờ vai ra cho mình dựa vào.... chọc mình cười , chọc mình cãi tay đôi , chọc mình giận - hờn .... Khi mình bệnh thì con tim đó lại dỗ dành mình uống thuốc , khi mình bị té xe thì con tim đó lại lo lắng cho mình , sợ mình bị cái gì đó , nên đã gọi cho mình rất nhiều.... ko nghe máy đc thì lại giận hờn , trách móc....Đã lâu ko còn cảm giác đc yêu thương và lo lắng như vậy....Những ngày trc và hôm nay lại có 1 con tim lo lắng và thủ thỉ với mình những điều hay trong cuộc sống....
Những ngày này.... mình tìm lại đc những người yêu thương và lo lắng cho mình
Chị 2 , em cám ơn chị đã chia sẽ với em , với em thì chị luôn là người chị mà em yêu thương trân trọng nhất , em muốn chị vui và đừng buồn nữa chị hén.... yêu chị nhiều
http://i27.photobucket.com/albums/c1...6_doheilhq.gif
Con tim - hihi cám ơn nỗi nhớ đã mang anh đến....cám ơn anh vì anh đã đến rất nhẹ nhàng trong cuộc sống của em , đã thủ thỉ với em những điều yêu thương , cám ơn anh nhiều nhé. A làm em bất ngờ thật.... có những nỗi nhớ nhè nhẹ len vào giấc ngủ , có những lúc nhớ anh đến kỳ lạ...A luôn hỏi em có nhớ anh ko....E luôn né tránh câu trả lời của anh ko phải vì em ko nhớ anh mà vì e ko biết nói như thế nào cả....Đôi lúc em nhớ anh nhiều lắm , ko biết từ bao giờ , từ lúc nào hìhi` .....
Nỗi nhớ cứ lan rộng , nhân lên từng ngày....
Niềm vui lại đến và nỗi buồn ra đi....
----------
Tha thứ - nhưng ko thể nào quay về đc nơi xuất phát ban đầu vì tất cả đã quá muộn... giữa tôi và anh bây giờ có 1 rào chắn ngang.... Tôi đã cạn tình - cạn nghĩa với anh....Nhưng tôi tha thứ cho anh để tôi đc thanh thản trong cuộc sống này nhưng quay về bên anh thì tôi ko thể....Tất cả những gì giữa tôi và anh đã là những tàn tro... ko còn sót lại bất cứ điều gì dù cho đó có là dư âm của kỷ niệm
-------------
http://i218.photobucket.com/albums/c...tion000981.gifhttp://i218.photobucket.com/albums/c...tion000981.gifhttp://i218.photobucket.com/albums/c...tion000981.gifhttp://i218.photobucket.com/albums/c...tion000981.gifhttp://i218.photobucket.com/albums/c...tion000981.gifhttp://i218.photobucket.com/albums/c...tion000981.gif
Download
sáng giờ người ta có nhớ mình hoh ta....hôm nay ngta có công việc nhiều nên mình cũng ko quậy phá người ta làm gì....cảm thấy thiếu thiếu 1 cái gì đó , cảm thấy nhớ....
học cách tha thứ và tha thứ - thấy nhẹ lòng.......
A phẩu thuật xong rồi àh , có khoẻ chưa anh....em mới biết anh vị tha và luôn yêu em như vậy , quá xa rồi ngày tháng đó....trong những lúc nóng giận em đánh mất của những gì giữa em và anh , như 1 kẻ có tội , em vội vàng xóa sạch những gì liên quan đến anh và bỏ chạy , em hèn nhát , em ích kỷ....em sai rồi , em ko biết là em đã đánh mất anh , đã đánh mất TY của mình....
Khi nào hai nửa lại tròn
Thì bông hoa nắng hết mòn mỏi trông
Đôi khi là những hư không
Vầng trăng đã khuyết còn trông nỗi gì
Có người hỏi tôi: "Đối với e, Yêu và Thương khác nhau như thế nào....?!" . Mèo đã im lặng và không trả lời, vì mèokhông bik làm seo giải thích đc theo ý mèo
Đến một ngày tình cờ đọc được tại blog người bạn, 1 câu chuyện buồn, 1 lời tâm sự nhưng.... nhờ nó,mà bây giờ em có thể " định nghĩa " 1 phần Yêu và Thương cho anh hiểu....
http://www.look.yeah1.com/albums/use...19_5059129.gif
"......... Mỗi người đều có định nghĩa của riêng mình "
Với em:
- Yêu là khi em nhớ anh cồn cào gan ruột, không cần phải có bất cứ hình ảnh, kỷ vật nào, bởi mọi thứ đã nằm sâu trong đáy tim rồi, và từng chi tiết hiện ra rất rõ trong đầu, như một đoạn phim rất châm...
- Yêu là khi em nhìn thấy anh trong ai đó
- Yêu là khi em chấp nhận tất cả những đau khổ, kể cả việc rời xa anh, chỉ để anh hạnh phúc dù việc làm của em có tàn nhẫn đối với anh
- Yêu là khi trải qua bao nhiêu chuyện, trong lòng em, anh vẫn không hề xấu đi vì niềm tin em dành cho anh, dẫu có vỡ vụn, vẫn đầy tràn đâu đó
- Yêu là mù quáng là dại dột một lúc nào đó
Và thương:
http://i58.photobucket.com/albums/g2...gociwfrfsk.gif
- Là khi em quen thuộc với từng sở thích của anh
- Là khi em thân thiết với từng món đồ của anh, từng thói quen của anh
- Là khi em lẳng lặng từ bỏ một điều gì đó vì biết anh sẽ không thích bởi vì em không muốn anh phải khó khăn khi chọn lựa
- Là khi nhìn thấy anh cười em nghe mình hạnh phúc, bởi đơn giản, một nửa của em đang hạnh phúc.
- Là khi em vẫn nghĩ về anh dù anh đã rời bỏ em
... Là nhiều, nhiều nữa...
http://i58.photobucket.com/albums/g2...ocdksjfajf.gif
Giữa yêu và thương, em không biết em dành cho anh tình cảm nào nhiều hơn. Giữa một cái ôm và một cái hôn từ anh, em không biết mình khao khát, chờ đợi cái nào nhiều hơn. Có lẽ là cả hai. Chẳng phải vì em tham lam, chỉ đơn giản vì đó là anh, chứ không phải ai khác. Với ai khác, em có thể chấp nhận một cái ôm, bạn bè, đồng nghiệp chứ không phải là một cái hôn mà ở đó, có sự rung động, chia sẻ đầy đủ tất cả các giác quan.
Em có thể nói, em đã yêu anh đủ để em thương anh, như một người thân, như một phần của chính mình. Và em thương anh đủ để, một ngày nào đó, khi những rung động đã qua, em vẫn có thể yêu anh thêm nhiều lần nữa, bắt đầu bằng cái tình thương em dành cho anh.
"Khi yêu, người ta ích kỷ và đòi hỏi. Nhưng khi thương, người ta học cách tha thứ và hy sinh....."
...............
http://4.bp.blogspot.com/_Ndi0hDik3a.../S760/adc7.jpg
Bây giờ thì khi anh đã rời xa em , em mới trả lời đc với anh là Em Yêu Anh như thế nào và Thương Anh ra sao....em biết anh sẽ ko bao giờ còn qtâm đến những gì em viết nữa vì em đã làm tổn thương anh , cho anh 1 vết thương khó lành.....
Download
Cuộc đời mỗi người như một cuộc hành trình của con tàu băng băng về phía trước. Biết bao giông bão, niềm vui, hạnh phúc, đau khổ trong cuộc hành trình đi tìm lý tưởng sống của mình. Không ai dám chắc những sân ga mình đi qua để lại điều gì, nhưng chỉ biết mỗi lần tàu chạm ga là một kỷ niệm đáng ghi nhớ trong đời! Ta đã, đang đi trên cuộc hành trình của mình, từ sân ga đầu tiên và chưa biết bao giờ chạm đến sân ga cuối cùng…
http://images.vietnamnet.vn/dataimag..._Poezd-1-1.jpg
Tại đó... Sân ga buồn vui của cuộc đời, chứng kiến những vòng bánh lăn đều khi tàu chuyển bánh, mang lại nhiều trạng thái tình cảm buồn vui lẫn lộn. Niềm hạnh phúc gặp lại người thân, sự u buồn cho một lần tiễn biệt, ai đó lên tàu cho cuộc hành trình vô định, ai đó bắt đầu chuyến đi tìm hạnh phúc đời mình, ai đó nôn nao băng mình về miền đất hứa. Rời ga và đi. Đi, đi cho hết một chuyến hành trình của cuộc đời... Mỗi người quyết dịnh chuyến đi của mình với mục đích khác nhau, họ bỏ lại tất cả phía sau để dấn thân vào con đường tưởng chừng hạnh phúc, để rồi khi tàu dừng ga, những vui buồn vương mang theo mỗi vòng bánh lăn là nhiều trăn trở của những chuỗi ngày dài...
Mỗi một lần chạm một sân ga, cũng là thêm một lần trải nghiệm, nhưng có phải mỗi lần đi qua là một lần lặp lại những vui buồn của quá khứ? Không hẳn, có thể ta mang trong mình một nỗi vui buồn khác nhau, những tình cảm khác nhau, sự chờ đợi và hy vọng cũn khác nhau... Ai đó may mắn tìm được hạnh phúc, ai đó đau khổ khi nhận ra rằng lần chạm ga này chỉ tòan là nước mắt... Đó là tất cả là những kỷ niệm sâu sắc khó quên trong cuộc đời...
Mỗi sân ga tàu dừng lại, là một sự kiện đi qua cuộc đời trên hành trình dài mệt mỏi. Những thời khác lo toan, những khoảng khắc vội vã, những khoảng lặng để nghỉ ngơi thư giãn và tìm cho mình một chút bình yên... nhưng ai được bình yên? Ai đau khổ và ai nuối tiếc? Ta cũng như mọi người, có lúc sẽ nhận ra rằng sân ga mình vừa đến nó không hoàn hảo như mình nghĩ, mình mơ ước... Nhưng phải tiếp tục cuộc hành trình gian khổ trong đời, để đi và để đến sân ga cuối đời...
http://i30.photobucket.com/albums/c3...t/350D/111.jpg
Tàu lại tiếp tục lăn bánh, những cảm xúc của ký ức để lại sân ga vừa đi qua. Mình lại phải đi tiếp về phía trước... Để rồi ở đó, những cung bậc tình yêu lại tiếp tục vỗ về, như con sóng bạc đầu thương nhớ đại dương, mà cuộc đời vẫn tiếp tục sang trang, mình phải đi tiếp, lên tàu, chờ đợi một chuyến đi mới, chờ đợi một lần chạm ga đong đầy hạnh phúc...
Đi, đi, đi... tiếp tục cuộc hành trình về đến sân ga cuối cùng. Sân ga thiên đường của cuộc đời mà mình mơ ước... Mong lắm thay!