lâu thế >< !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Printable View
lâu thế >< !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
lâu thế chưa post truyện hả bạn
Hức, tại tác giả vẫn chưa chịu post mà :sosad:.
Trời ! Tưởng có chap mới ...........
Buồn 5s:rain:
Hjx. Lâu wá ah????????
Chap 54
Quỳnh bước dọc theo hành lang để đi lấy số liệu viết báo cáo.
- A, chào Quỳnh!
Tiếng nói nhừa nhựa phát ra khiến Quỳnh giật mình quay lại. Thằng con trai cao nhồng trong bộ vest hợp thời nhưng ngớ ngẩn khi đi cùng khuôn mặt đần độn. Hiệp nhếch mép cười.
- Chào!_cô đáp
- Tình cờ thật đấy._hắn bước nhanh lên đi song song với cô_ Em đi đâu vậy?
- Tôi đi lấy số liệu để viết báo cáo nộp cho trưởng phòng._Cô đáp kèm theo một nụ cười nhẹ_ Anh chàng đó không thích tôi lắm thì phải._cô nhún vai
- Ai lại có thể không thích một cô gái xinh đẹp và quyến rũ như em chứ?_Hiệp cười đểu giả, mắt chốc chốc lại nhìn quét qua người cô và dừng lại ở những điểm nhạy cảm trên cơ thể. Hắn khẽ liếm mép_ Như tôi đây, tôi thực sự bị em làm cho mất hồn rồi. Khuôn mặt thiên thần của em, giọng nói ngọt ngào của em, cả sự thông minh đáng yêu của em nữa. Tất cả làm tôi chết chìm trong tình yêu. Tôi đang ngạt thở đây này._hắn nói với giọng mà hắn cho là quyễn rũ nhất của mình_You are my angel, baby!
Hiệp cúi đầu xuống sát tai Quỳnh thầm thì rồi đưa tay ra vuốt má cô. Quỳnh xoay mặt sang một bên tránh bàn tay của hắn. Cô liếc hắn rồi nở nụ cười nở miệng chết người
- Ya! Gì chứ?! Mấy lời tán tỉnh này, anh nói với bao nhiêu người rồi?_cô dùng ngón trỏ vẽ những hình vô nghĩa trên ngực trái của hắn_Chỗ này có vẻ to nhỉ, chứa được biết bao người.
- Đâu có!_hắn định nắm lấy tay cô nhưng cô nhanh tay hơn đã rụt tay lại_ Chỉ có mình em thôi. Tối nay em rảnh không, mình đi chơi nhé? Tôi tin mình sẽ làm em thấy vui thực sự.
- Để tôi suy nghĩ đã_cô đột ngột thay đổi thái độ_Thế nhá. Tôi đang bận, đi trước. Bye.
- Ơ Quỳnh…
- Có gì tôi sẽ liên lạc lại sau.
Quỳnh hất tóc rồi bước thật nhanh về phía trước. Tiếng Hiệp í ới đằng sau
- Tôi sẽ chờ điện thoại của em. Nhớ liên lạc nhanh nhé!
Nụ cười trên môi cô tắt ngấm , thay vào đó là cái nhếch môi đầy thâm độc. Một bóng người đằng xa chứng kiến tất cả
- Em lại định làm gì vậy Quỳnh?
**********************************
- Cô làm ăn thế này đó hả?
Tên trưởng phòng thẳng tay ném đống giấy tờ vào vào mặt Quỳnh rồi hét ầm lên, đôi mắt quắc lên hắt ra những tia nhìn giận giữ.
- Có mỗi một cái báo cáo mà cũng làm sai số liệu. Tôi được biết là cô giỏi giang lắm cơ mà_tên trưởng phòng lườm cô một cái sắc lẻm rồi xỉa xói_ Một con người thiên tài mà khả năng còn kém một kẻ óc ngắn như tôi nữa sao? Mỉa mai thay. Với năng lực như cô mà cũng được vào làm trong tập đoàn này hả?. Nực cười. Đừng tưởng cô là con gái tổng giám đốc là muốn làm gì thì làm. Bây giờ thứ người ta cần là năng lực chứ không phải là DNA cô hiểu không?!
- Xin lỗi trưởng phòng._Quỳnh đáp chậm rãi
- Nhặt hết chúng lên…._hắn chỉ tay vào đống giấy trên sàn_… rồi ra ngoài làm lại ngay cho tôi.
Quỳnh cúi xuống nhặt hết đống giấy tờ tên trưởng phòng vừa vứt xuống rồi bước ra ngoài và đóng cửa lại. Tiếng nói và tràng cười man rợ phát ra từ căn phỏng khiến Quỳnh chợt nở một nụ cười.
- Cô tưởng cô có thể thay thế được vị trí của tôi sao? Đừng có mơ. Tôi sẽ ở đây và từng bước leo lên những vị trí thật cao. Còn cái lão Lý chết tiệt đó, rồi một ngày tôi sẽ dẫm đạp lên lão, cho lão biết cảm giác bị coi thường, bị xỉ nhục là thế nào. Mấy người cứ chờ đấy. Tôi sẽ tống tất cả các người ra đường. Và chỉ còn mình ta có quyền lực cao nhất. Haha.
- Quân à, có lẽ em tìm thấy người anh nói rồi!
************************************
- Tôi đây. Tối nay tôi không rảnh nhưng tối thứ 7 thì có. Thế nào, ok chứ?…….Biết rồi.
Quỳnh vừa cúp điện thoại thì Quân đẩy cửa bước vào phòng. Căn phòng tối om
- Sao em không bật đèn lên?_Quân hỏi trong khi với tay bật công tắc đèn
- Không có gì. Chỉ là tối một chút em sẽ dễ suy nghĩ hơn thôi.
- Quỳnh!_ anh nhìn Quỳnh cương quyết_ Em lại định làm gì nữa vậy?
- Không có gì.
- Đừng giấu anh! Anh bên em đủ lâu để nhận ra khi em toan tính một điều gì đó.
- Haizz. Em biết là sẽ thế này mà. Em chưa muốn nói _Quỳnh nhìn Quân rồi nhanh chóng liếc về chỗ khác_Nhưng rồi anh cũng sẽ biết thôi.
- Em muốn xử tên Hiệp đó thế nào?_Quân nhíu mày
- Kệ em mà. Em khác tự biết mình phải làm gì. Anh cứ lo cho cô nàng Katie Linley đó đi. Đừng để cô ta chạy lông nhông như thế.
- Em ghen à?_anh mỉm cười
- Tùy anh nghĩ thôi!_cô ngó lơ
- Được rồi. Anh sẽ không tham gia vào chuyện này. Nhưng anh còn chuyện muốn nói với em. Việc mua lại cổ phần của ông Vương thuận lợi nhưng với những người còn lại sẽ không dễ dàng đâu. Lão Lý mới mua được 2,1% từ một cổ đông nhỏ khác. Nếu chúng ta không nhanh lên sẽ không kịp đâu. Vì thế với những chuyện khác, đừng chú tâm qúa nhiều.
- Em hiểu rồi.
**********************************
Cuối cùng, buổi tối mong đợi cũng đã đến. Hiệp bảnh bao trong bộ quần áo hàng hiệu, đầu vuốt gel kiểu cách, nước hoa Pháp thơm lừng thơm lừng, ngồi thoải mái nhấm nháp ly rượu trong một vũ trường nổi tiếng nhất nhì thành phố. Mặc kệ tiếng nhạc đập chan chát vào tai cũng như lũ con gái đang bâu xung quanh hắn mà mời gọi bằng những động chạm dâm dục đến phát tởm, hắn đang chờ đợi nàng công chúa của hắn, cô gái tên Đỗ Khánh Quỳnh.
Trước đây hắn chưa từng phải chờ đợi một ai như thế này nên cảm giác hơi…uhm…. khác lạ. Bình thường, lũ con gái sẽ nhảy xổ vào khi nhìn thấy hắn, tán tỉnh hắn, bằng mọi cách để có được sự chú ý của hắn. Lúc đó, hắn chỉ cần đưa tay ra rồi chọn là được rồi. Lần đầu tiên hắn phải hạ mình như thế này, cảm giác cũng thú vị đấy chứ. Người hắn chọn tất nhiên không phải là lũ con gái hạ đẳng vẫn bám riết lấy hắn, hắn cần thứ gì đó mới mẻ và hấp dẫn hơn. Một con búp bê xinh đẹp, lạnh lùng, kiêu ngạo, thông minh và đầy hấp dẫn là quá tuyệt. Rồi con người đó xuất hiện. Đúng chuẩn nhá. Một khuôn mặt xinh đẹp luôn tỏa ra thứ khí gì đó lạnh buốt, kiêu ngạo không coi người khác ra gì ẩn dưới những câu nói mỉa mai đầy chất khinh bỉ, chỉ mới học hết lớp 12 nhưng những gì con người đó biết và suy nghĩ khiến ối kẻ ôm tấm bằng đại học hay cao học phải giật mình, một cơ thể hấp dẫn với số đo ba vòng chuẩn xác đến thèm thuồng. Hắn muốn có con búp bê đó, muốn nụ cười xinh đẹp chỉ dành cho riêng hắn, muốn cái thân hình mềm mại đó phải quằn quại dưới hắn mà rên rỉ, muốn người đời phải cảm thấy xấu hổ khi thấy một đôi hoàn hảo như thế. Hắn đang từng bước thực hiện kế hoạch của hắn, cái kế hoạch để hắn đạt được những gì hắn muốn. Đàn bà mà, có ai theo đuổi gì mà chả làm giá nên hắn chẳng thấy lạ khi Quỳnh từ chối đi chơi với mình sau lần đầu được mời. Và hắn cũng biết sau đó Quỳnh sẽ gọi lại. Bắt rồi lại thả, một quy tắc thường thấy khi giăng lưới. Phải làm sao để đối phương thấy mình mới là người chủ động mới chính xác. Những điều này hắn biết, thậm chí còn quá hiểu. Cuối cùng, con búp bê thủy tinh sẽ là của hắn, chỉ mình hắn mà thôi. Và tất nhiên, hắn cũng sẽ là người duy nhất được phép đập nát nó.
Sao mãi mà công chúa của hắn vẫn chưa đến nhỉ? Bọn ruồi muỗi bâu xung quanh khiến hắn khó chịu quá. Nhìn đằng kia kìa, thứ đó gọi là nhảy à? Nếu là búp bê xinh đẹp của hắn thì sẽ khác cơ. Không phải như cào cào gãy cánh, sexy nửa mùa như thế kia. Buồn nôn quá. Thời gian chậm chạp trôi.
~~~~~~~~~~~Hiep’s POV~~~~~~~~~~~~~~
Sao em của tôi mãi không đến nhỉ? Đã quá giờ hẹn 15 phút rồi.
- Biến đi cái lũ điếm kia! Đừng chạm vào người ta!
Hét lên một phát để cái lũ dơ bẩn đó biến đi cái nào. Em vẫn chưa đến. Lâu quá cơ, sốt ruột thật. Em không chịu đến ngoáy cái không khí buồn tẻ này lên chắc buồn tôi chết mất. Uhm, mùi rượu nồng nàn, rất tuyệt!
Oh, em đến rồi kìa. Khuôn mặt khả ái, áo hai dây bằng ren gợi cảm, mái tóc buông dài lả lơi trên bờ vai trần trắng gần, quần minishort màu đen khoe đôi chân dài thon nhỏ, đôi bốt cao đến đầu gối cũng màu đen nốt, em thật đúng biết cách biến mình thành trung tâm mà. Nhìn đôi môi mọng đỏ của em kìa, thật muốn hôn lên đó, nếm thử cái vị ngọt ngào bằng đầu lưỡi mình. Tôi bất giác liếm môi. Chà chà, tại em nhé, tôi ngày càng hư hỏng rồi đấy….. Chuyện gì vậy nhỉ? Em không thèm đến chỗ tôi ngồi mà đi thẳng ra sàn…..Em đang nháy mắt chào tôi đấy à? Nhếch mép? Thú vị à nha. Có lẽ tôi sắp được thỏa mãn rồi, cái nơi buồn tẻ này sắp được thay đổi.
Nhạc nổi lên ầm ĩ, tự dưng trong lòng thấy hưng phấn lạ. Nhấp một ngụm rượu nữa, hình ảnh em mờ ảo đọng vào trong mắt. Em bắt đầu dance rồi. Haha, tôi biết mà, sàn nóng lên rồi. Em giống nam châm nhỉ, cứ cuốn mọi người nhìn theo mình. Lắc nào, lắc nào. Đẹp đấy. Vòng ba em tròn nhỉ. Cả thân người em uyển chuyển theo điệu nhạc. Cánh tay, ngực, eo, hông, chân kết hợp với nhau bằng những cử động hoàn hảo. Mái tóc bị hất tung. Sexy, sexy, sexy. Nhưng mặt em chả hợp gì cả. Điệu nhảy ấy phải đi với một khuôn mặt gợi tình, đàng điếm một chút mới đúng kiểu. Vậy mà mặt em lạnh quá. Nụ cười nửa miệng của em đẹp mê hồn, nhưng khiến người ta cảm thấy bị khinh rẻ quá. Một thứ hấp dẫn mời gọi nhưng đồng thời cũng khiến người ta không dám chạm vào. Em quả là một sinh vật khó hiểu đó Quỳnh. Em đang làm tôi muốn xé nát vỏ bọc của em ra để khám phá những gì bên trong đó đấy. Không ổn chút nào. Có lẽ tôi nên kiềm chế một chút.
Mấy thằng ranh vừa bon chen ra nhảy cùng em kìa. Để đém xem nào… một, hai, ba….. năm thằng cơ à. Chà. Được đấy. Một vở kịch đáng để xem. Không quan tâm đến mấy thằng kia nhá. Đúng là ngu mà. Hái hoa hồng cũng phải có cách, không thì sẽ bị gai đâm ngay. Nhấp thêm một ngụm nữa nào. Oh, hết mất rồi.
- Bồi! Thêm ly nữa.
Cũng được, không đến nỗi tồi. Haha. Một thằng định vuốt dọc đùi em mà không dám lại rụt tay lại. Phong cách nữ hoàng băng giá của em có hiệu quả nhỉ. Oops, hết nhạc rồi. Em bước đi, bỏ mặc tất cả những ánh nhìn ngoái theo mình. Dường như em quen rồi nhỉ. Cũng phải. Em là ai chứ. Thật xứng đáng là búp bê của tôi.
Em ngồi xuống ghế, đối diện với tôi, một mùi hương nồng nàn vờn quanh. Gọi cho mình một ly vodka martini, em mỉm cười. Em không có ý định xin lỗi tôi khi tới trễ thì phải. Em ngăn không cho tôi đến đón em, kết quả là em đi trễ. Chán thật! Đàn bà luôn nghĩ việc đàn ông chờ đợi mình là đương nhiên.
- Uhm,lúc nãy em tuyệt lắm!_tôi buông lơi một câu. Không cần phải đắn đo gì hết, sự thật mà
- Thường thôi_em nhún vai_ Không nghĩ rằng anh sẽ hẹn ở đây đâu_giọng em thánh thót rọt mật vào tai tôi. Tôi đang tự hỏi, tiếng rên nơi em sẽ khêu gợi đến mức nào
- Tôi biết những buổi hẹn hò bình thường sẽ khiến em thấy chán. Vậy sao ta không thả lỏng một chút, sẽ tốt hơn mà.
- Cũng đúng_em cười. Chết tiệt, thứ ánh sáng nhờ nhờ chết tiệt này đang đồng lõa với em để quyến rũ tôi thì phải_Đây là vũ trường nổi tiếng nhất thành phố này phải không?
- Xem ra em mới về nước mà rành quá ha_tôi cười, nên trả lễ lại em chút chứ nhỉ
- Một chút thôi.
Khốn thật, em vẫn cười. Đừng để những có gắng kiềm chế của tôi cuốn theo chiều gió thế. Ly của em được mang ra. Trở lại vẻ mặt lạnh lùng cố hữu, em nghiêng ly chạm nhẹ vào ly của tôi
- Cạn ly!_hơi thở trôi vèo qua như cơn gió
Nhấp một ngụm rượu cùng em, tôi nhếch mép nhìn em uống một ngụm nhỏ rồi nuốt dần xuống cổ, làn da nõn nà phập phồng. Em liếm nhẹ bờ môi mình để thưởng thức nốt chút xíu rượu còn sót lại. Tôi và em đã nói chuyện thật vui…
- Anh có muốn đấu rượu không?
- Huh?_tôi ngạc nhiên. Đấu rượu? Với em?
- Uh_Em gật đầu
- Được thôi, nếu em muốn. Không có lí do gì để từ chối một cô gái dễ thương như thế này cả.
Rượu được mang ra. Rồi từng ly, từng ly trôi qua cổ họng của tôi và em. Tửu lượng của em khá đấy chứ, uống từng đó mà mới chỉ ngà ngà. Nhưng
biết sao được, em làm sao đọ được với tôi
- Hiệp này! Chuyện của Golden….
Em nói trong khi cái đầu được em chống trên tay lắc lư như sắp đổ. Thật không ngờ đến lúc say xỉn mà em cũng chỉ nghĩ đến việc thắng ba con tôi. Nhưng em ngây thơ quá Quỳnh à. Tất cả mọi chuyễn đã được sắp đặt sẵn rồi, tôi và ba tôi sẽ làm chủ Golen, còn em… sẽ phải ngoan ngoãn làm thứ đồ chơi xinh đẹp của tôi mà thôi.
Em gục mất rồi, em vẫn chưa kịp nghe câu trả lời của tôi mà. Thôi được rồi, tôi sẽ kể cho em nghe tất. Rồi sáng mai tỉnh dậy, em lại quên hết. Quên đi những thứ cố gắng lắm để biết. Vui ghê!
Em đột ngột ngẩng đầu dậy khi tôi kết thúc câu chuyện khoảng một phút. Em nhìn thẳng vào đôi mắt tôi bằng ánh mắt puppy và khuôn mặt dễ thương tôi chưa từng thấy và có lẽ sẽ chẳng bao giờ thấy khi em tỉnh. Giá mà em cười nham nhở hay điên khùng thì còn đỡ. Đằng này… Đáng yêu quá!Tôi vuốt nhẹ bờ má em.
- Anh uống đi!
Em dí ly rượu của em lên miệng tôi rồi ép tôi uống. Được rồi, tôi sẽ uống, không cần làm mấy hành động cute thế đâu.
Em lại gục xuống. Muốn cắn em quá. Da em trắng thế này, máu chảy trên đó chắc trông tuyệt lắm nhỉ. Tôi ngửa người em ra rồi bế lên. Chậc. Nhìn từ khoảng cách gần thế này khiến ham muốn trong tôi không khỏi nổi lên. Thêm nữa là mùi nước hoa trên cơ thể em và làn da trần mát lạnh đang cọ vào người tôi. Quỳnh à, nếu tôi có lỡ làm gì thì em cũng đừng oán trách tôi. Là do ông trời và chính em ép tôi làm vậy nhé.
Tôi cúi xuống hôn lên bờ môi em. Quả rất ngọt. Chỉ một cái hất hàm là thằng bồi bàn đã hiểu tôi cần gì rồi. Thằng nhóc cầm chìa khóa rồi dẫn tôi lên lầu. Mở cửa một phòng, nó cúi đầu nhìn tôi bế em vào phòng và đặt lên giường
- Cầm lấy!_thảy cho nó mấy tờ bạc mệnh giá cao_Và biến đi!
- Dạ!
Nó dạ đấy. Thật ngoan. Nhưng tôi không cần những loại như thế.Tôi chỉ thích chiếm hữu những gì chống đối lại tôi thôi. Đó mới là thú vị.
Tôi nằm chống một tay bên cạnh em, tay khẽ vuốt làn tóc mềm. Nên bắt đầu chưa nhỉ?
Bất chợt em rùng mình, ngồi bật dậy, một tay che miệng rồi chạy thẳng ra ngoài. Em muốn ói à? Tôi đã nói không làm được thì đừng cố mà. Say đến nỗi không phân biệt được đâu là cửa phòng, đâu là cửa WC nữa. Thôi, chờ em chút vậy. Thấy em lơ ngơ ngòai đó sẽ có người mang vào đây cho tôi ngay. Không cần lo.
Em chạy đâu mà lâu thế nhỉ? Tự dưng trong người tôi nóng quá. Một ngọn lửa đang bùng cháy và muốn giải thoát.
Tôi muốn em!
Cả người tôi nóng ran lên. Tôi quằn quại. Tôi cần em để giải tỏa cảm giác bứt rứt khó chịu ở vùng dưới thế này.
Tôi thèm khát em!
Em đâu rồi? Em đâu rồi? Về ngay đây cho tôi. Tôi bật dậy, hai bàn tay nắm chặt.
- TÔI MUỐN CHIẾM LẤY EM!
Cánh cửa phòng bật mở, bóng dáng con gái đập vào mắt tôi.
- Tôi…..
Mắt tôi sáng bừng lên. Em kia rồi
A/N: đoạn dưới đây ( chữ màu này ) reader có quyền chọn lựa đọc hay không vì dù không đọc thì cũng chẳng ảnh hưởng. Còn nếu ai kiễn nhẫn đọc hết thì hehe, một phút lên cơn bất chợt của au
Không để em nói hết câu tôi đã lao đến một tay xiết chặt lấy vòng eo thon nhỏ của em, tay còn lại ghì chặt gáy em vào đầu mình, trao cho em một nụ hôn điên dại. Tôi mút mát bờ môi mềm ngọt, đưa lưỡi sục sạo khoang miệng em, cướp đi không khí trong đó. Lưỡi tôi luồn vào trong họng khiến em nấc lên. Những hành động phản kháng yếu ớt của em khiến tôi càng thích thú.
Tôi nhấc bổng em lên, ném mạnh lên giường rồi bò lên trên, ghì chặt em dưới vòng tay rắn chắc của tôi. Hình như tôi nghe loáng thoáng thấy tiếng em van xin tôi thả em ra thì phải. Không đời nào đâu cưng. Là em quyến rũ tôi trước đó nhé.
- Yên tâm, em sẽ được lên thiên đường.
Loáng thoáng đâu đó bên khóe mắt em là những giọt nước chảy dài. Tôi cúi xuống hôn vội lên mắt em, liếm đi mấy giọt nước mằn mặn. Đừng khóc thế em, em đang làm tôi đau lòng đấy!
Nóng quá! Bứt rứt quá! Tôi phát điên mất!
Tôi lột phăng quần áo mình ra rồi lột trần em không thương tiếc. Cơ thể em đúng là hoàn mĩ. Tôi hôn nhẹ lên bờ môi bé xinh hé ra mời gọi rồi liếm một đường dài sau tai xuống cổ. Tôi cắn mạnh lên ngực em khiến nó tứa máu. Tôi biết mà, màu đỏ trên làn da trắng như tuyết. Thật dâm đãng. Tuyệt vời!
Tôi không còn chịu đựng được nữa rồi. Em phải là của tôi!
~~~~~~~~~~~~~~End Hiep’s POV~~~~~~~~~~~~~~~
Một cái nhếch mép đầy nguy hiểm.
- Cũ nhưng chưa bao giờ vô dụng.
Bàn chân bước đi không ngoảnh lại.
woww ! cuối cùng cũng có chap mới ^^
wow hay wa, hok bit Q dinh lam j day nua
thật là mất máu..........T_T
Chap 55
Kẻ thù của kẻ thù là bạn, để đạt được mục đích phải biết lợi dụng lẫn nhau. những nguyên tắc cơ bản trên thương trường. Một con người khôn ngoan và đầy tham vọng như Minh hiểu rõ điều đó. Và câu trả lời của anh ta cho Quỳnh đủ khiến cả hai hài lòng.
****************************
Một trận chiến nổ ra, đừng có thốt mấy lời khốn nạn mà chửi người khác. Cùng một loại người cả, chửi người là chửi mình.
Thủ đoạn như nhau, thâm độc như nhau, khốn kiếp như nhau, bỉ ổi như nhau, công bằng lắm nhé.
Mặt trái của cuộc sống xa hoa mà nhiều người mơ ước. Thẻ tín dụng đầy ắp, những bữa tiệc linh đình, quần áo đắt tiền, những thú vui xa xỉ…. ai cũng mong có. Có tiền là có tất cả. Không tiền thì bị chà đạp, khinh rẻ. Tiền , tiền, tiền…. chỉ tiền thôi.
Một khi đã lên sàn đấu thì tình thân cũng vứt cho chó gặm. Làm người phải biết dẫm đạp lên người khác mà đi. Không từ một cái gì để có thể chiến thắng đối phương. Thắng làm vua thua làm giặc.
Người không vì mình trời chu đất diệt, Tào Tháo nói rồi. Mình không thương mình chẳng ai thương nổi đâu. Đời ai cho không biếu không ai cái gì, cho đi là đều muốn nhận lại cái gì đó. Ngây thơ thì phải chết, có thế thôi.
Chính và tà không thể phân biệt. Lúc này là chính nhưng có lúc lại tà. Đời không hề phân rõ trắng đen.
Thế giới chẳng rạch ròi hai màu đen trắng. Lẫn lộn. Quẩn quanh một màu xám xịt.
Toan tính, tính toan. Thế giới đảo điên.
Đã bảo rồi, đừng nói người khác khốn nạn. Về nhà soi gương đi, không đủ tư cách đâu.
Không một ai có thứ đó. Không một ai.
Chết có gì chưa thỏa cũng cố mà nhắm mắt. Nhỡ không ai thèm vuốt mắt cho thì trông tởm lắm.
Nhớ nhá, ngu thì chết!
************************
- Quỳnh à, tôi Hiệp đây.
Hiệp gác hai chân lên mặt bàn, thì thầm vào cái điện thoại.
- Không có gì ,chỉ là muốn nghe giọng em thôi.
Hắn mỉm cười thật tươi. Định tán tỉnh ai vậy?
- Chờ chút đã nào, đừng nóng!
Em đang ngại đấy à. Đáng yêu thật! Dù gì cũng đã … rồi mà. Em tuyệt lắm!
Những hình ảnh đêm hôm ấy chợt ùa về trong đầu khiến hắn thích thú và cả thèm muốn về những lần sau nữa.
Sáng đó dậy, định ôm em thêm một lát mà em chạy mất từ lúc nào, ghét thế!
~~~~~~~~~~Flashback~~~~~~~~~~~
Hiệp khẽ cựa mình tỉnh dậy. Cảm giác về đêm hôm trước vẫn còn đọng nguyên trong hắn. Thỏa mãn và đê mê. Cơ thể nóng bỏng với những đường cong hoàn hảo, làn da mượt mà, tiếng rên mê dại gợi tình nhất. Không thể tả nổi sự sung sướng của hắn khi hai cơ thể hòa tan vào một. Hắn như chìm vào một không gian khác, nóng ấm và ẩm ướt, không thể ngờ rằng trên đời này lại có thứ cảm xúc tuyệt diệu đến như vậy. Hắn đã làm tình với nhiều người, nhưng đây là lần đầu tiên có người làm cho hắn thỏa mãn đến tột đỉnh như thế. Hắn thèm thuồng một ngày không xa lại được thưởng thức lại cảm giác đó.
Mùi nước hoa thoang thoảng. Hắn quơ tay sang ôm vật thể ấm áp bên cạnh mình để mùi hương ngọt ngào này rõ ràng hơn. Lạnh lẽo. Hiệp chợt giật mình, bên cạnh hắn trống không.
Hiệp mở mắt ra. Trên giường giờ chỉ còn mình hắn. Quần áo vương vãi khắp sàn, ga giường xộc xệch, vài chỗ còn đọng cái thứ nước nhầy nhầy mà ai cũng biết là thứ gì đấy, kết quả của một đêm hoan lạc. Đáng kinh tởm hay ngưỡng mộ đây.
Hắn bật dậy, chiếc chăn mỏng trên người rơi xuống để lộ một thân hình trần truồng. Nhìn lại người mình, hắn bật cười.
Nhìn xem em đã làm gì với thân hình hoàn mĩ của tôi đây này. Không ngờ mấy cái móng tay và răng em lại sắc đến thế. Người tôi xước hết rồi đây này, tại em cào đấy. Môi cũng dập nữa, em có cần phải cắn mạnh thế không hả? Dù có ngượng cũng đừng thế chứ. Giá những vết cào đang rớm máu này thay thế bằng những dấu hôn ngọt ngào có phải tốt hơn không. Ghét em lắm!
Hắn lại trầm ngâm nghĩ. Người hắn thế này rồi còn cơ thể người đó thì sao nhỉ? Để nhớ chút nào. Những dấu hôn chi chít khắp thân thể từ cổ xuống đến chân, còn nhiều nốt tím bầm do cơ thể khỏe mạnh của hắn gây ra nữa. Mà hình như hắn có lỡ tay tát và đập đầu cô vài phát thì phải.
Tôi không cố ý mà, tại em ngang bướng quá đấy chứ. Em cứ ngoan ngoãn chiều tôi thì có phải tốt hơn không. Đằng này em lại cứ chống cự. Sức của em thì làm sao mà đấu lại với sức khỏe một thằng đàn ông hai mấy như tôi chứ. Em dại quá mà. Nhưng kể ra thì em phản kháng cũng tốt, thú vị hơn bao nhiêu. Mỗi lần thấy em như thế là khí thế trong tôi tăng lên hừng hực.
Kể ra thì đêm qua tôi cũng hơi quá đà thật. Sáu lần một đêm kể cũng hơi quá đáng với lần đầu của hai ta. Nhưng đừng trách tôi, đấy là tại em quá hấp dẫn và tại tôi đột nhiên nhu cầu quá nên cần chỗ để giải quyết. Em hiểu chứ? Chung quy là toàn lí do khách quan cả thôi. Với lại em cũng được thỏa mãn còn gì, không thì sao rên to thế?! Tôi cũng làm em sung sướng mà, em nên cảm ơn tôi mới phải. Lần sau lại nữa em nhé!
~~~~~~~~~~~~~~End flashback~~~~~~~~~~~~
Nghĩ đến bờ môi xinh xinh đang trả lời điện thoại kia là hắn lại muốn lao đến mà ngấu nghiến, mà cắn nát để thưởng thức vị ngọt của nó mà thôi. Chết tiệt. Nó cứ như rượu vậy, càng uống sàng say, càng muốn nhiều hơn nữa; một phần lại như thuốc phiện, chỉ dùng một lần là nghiện ngay, không cách nào cưỡng nổi.
- Tôi muốn mời em đến buổi tiệc tại nhà vào tối thứ 6 tuần sau, em rảnh chứ?…….. Khoan khoan đừng từ chối. Tôi mời tất cả các nhân viên phòng kế hoạch mà……. Em đừng đa nghi thế……. Quyết định vậy nhé. Trưa nay mời em ăn cơm được không?…… Thôi được, em bận thì thôi vậy. Chào em.
Hắn cụp máy xuống rồi bật cười thật to. Hắn đã đạt được thứ mà hắn thèm khát. Nhưng hắn vẫn muốn có thêm nhiều lần nữa cơ. Mười ngày rồi. Mười ngày liền Quỳnh xin nghỉ ở nhà, mười ngày liền không thể liên lạc. Hắn nghĩ cô ở nhà chờ mấy vết đỏ và bầm tan hết mới dám đi làm. Hắn đang nhớ cô.
Chà chà, em cũng biết ngượng đấy. Tôi đang mong chờ tối thứ 6 quá đi.
**********************************
Kính coong , kính coong. Tiếng chuông cửa kêu giòn giã.
- Tôi ra đây!
Desty chạy thật nhanh xuống cầu thang rồi ra mở cổng. Một cô gái nước ngoài xinh đẹp đang chờ sẵn.
A/N: nhắc lại phát nữa cho mọi người khỏi quên, khi nói chuyện với Katie Linley tất cả đều dùng tiếng Anh. Vì thế mọi người cứ coi đoạn ở dưới là bằng tiếng Anh đi nha
- Chị tìm ai?
- Chào em. Chị là Katie Linley. Đây có phải nhà anh Max không?_cô gái trả lời bằng giọng nhỏ nhẹ
- Uhm, đúng rồi. Chị là bạn anh ấy à?
- …_Katie mỉm cười thay cho câu trả lời_Anh Max có nhà không em?
- Có ạ. Mời chị vào!
Desty mở rộng cửa mời Katie vào nhà. Hai người chầm chậm đi qua khoảng sân rộng, tiếng cây lá vi vu như đón chào vị khách.
- Nơi này tuyệt thật đấy!_Katie mỉm cười nhìn xung quanh
- Cảm ơn. Do anh Max thiết kế đấy ạ.
- Uhm_cô gật gù_Anh ấy vốn là người có tài mà.
- Em lại nghĩ khác…_Desty nhún vai_…nó tuyệt vì là thiết kế được dành tặng riêng một người đặc biệt mà. À quên, em là Destiny.
- Hân hạnh được làm quen với em.
Katie lại cười, một nụ cười thoảng qua như gió. Bâng quơ.
- Chị muốn uống gì?_Desty hỏi khi Katie đã yên vị trên ghế sô pha trong phòng khách
- Gì cũng được. À Destiny này, em là em gái anh Max à?
- Vâng. Mời chị dùng._cô bé đặt ly nước cam trước mặt Katie
- Nhưng nhìn em chị lại nhớ đến một người khác.
- Ai ạ?
- Ruby Đỗ, chắc em biết nhỉ.
- Em biết. Đó là chị gái em.
- Huh?_Katie ngạc nhiên.
- Chị chờ chút. Em sẽ lên phòng gọi anh Max xuống.
Desty nói rồi bước nhanh lên tầng gọi Quân xuống, để lại Katie vẫn đang ngạc nhiên, nghĩ ngợi rồi mỉm cười thích thú.
A/N: giải thích một tí. Chính xác thì Katie biết Quỳnh là người yêu của Quân và biết Quân có một người em gái nhưng không biết đó cũng là em của Quỳnh.
- Chào. Ai …..
Quân chưa kịp nói hết câu thì Katie đã chạy ra ôm lấy Quân.
- Hi, em nè.
- Katie. Sao em lại ở đây?
- Vì em nhớ anh.
Katie nhanh chóng buông Quân ra. Một cái ôm vội vàng nhưng đủ đập vào mắt Desty vừa xuống nhà lấy nước. Cô bé nhíu mày không hài lòng.
- Em ngưng đùa đi. Có chuyện gì nào?_ Quân khẽ đẩy gọng kính rồi ngồi xuống ghế, nhìn thẳng vào Katie đng ngồi trên chiếc ghế đối diện
- Em bảo em nhớ anh mà. Sao anh cứ không chịu tin nhỉ?! À mà anh đep kính nhìn dễ thương lắm, nhớ chăm chỉ đeo nha.
- Katie!
- Được rồi, đừng có cáu. Em sang Việt Nam cũng được một thời gian rồi mà chưa đi được đâu cả. Hôm nay anh dẫn em đi chơi nhé.
- Anh còn phải làm việc.
- Max! Hôm nay là chủ nhật mà, làm việc gì chứ. Đi đi mà!
- Nhưng….
- Chẳng nhưng gì cả. _Katie đứng lên rồi lôi Quân dậy_Đi nào!
- Được rồi!_Quân gật gật đầu_ Chờ một lát anh lên chuẩn bị đã.
- Nhanh nhá.
Quân uể oải bước lên phòng. Một ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Katie khiến cô giật mình. Desty lạnh lùng nhìn cô rồi cũng lên phòng.
- Chị em à. Thảo nào hai người giống nhau thế. Thú vị thật!
Katie thì thầm, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười.
*********************************
- Hôm nay em rất vui. Từ lúc ở Việt Nam đến giờ hôm nay là ngày em vui nhất đấy. Cảm ơn anh nhiều.
Katie mỉm cười thật tươi nhìn Quân. Trước cổng nhà, hai chiếc bóng đổ dài.
- Không có gì. Em vui là được rồi
- Mong là sẽ có nhiều dịp thế này! Thành thật cảm ơn anh.
Katie rướn người lên hôn nhẹ vào má Quân rồi lên xe.
- Chào Max. Hẹn gặp lại.
Chiếc xe chở Katie lao vút đi. Quân đóng cửa rồi vào nhà. Anh bỗng giật mình khi nhìn thấy Desty tựa người vào cửa, mắt nhìn thẳng vào anh
- Sao em không vào nhà?
- Em ghét chị ta.
- Hả?
- Thế đấy. Em vào trước đây.
************************************
Cộc cộc
- Chị Quỳnh ơi, em vào nhé!
- Ừ.
Desty nhẹ nhàng bước vào rồi ngồi lên ghế. Quỳnh đang chúi mũi vào cái laptop và đống giấy tờ rải rác xung quanh.
- Chị đang làm việc à? Hôm nay là chủ nhật mà.
- Chị còn phải chuẩn bị cho cuộc họp ngày mai._Quỳnh đáp
- Chị làm việc còn người ta kéo nhau đi chơi cả ngày đấy. Em ghét người đó quá._Desty ôm lấy cái gối trên ghế
- Ai cơ?
- Katie Linley. Ác cảm kinh khủng. Tự nhiên như sâu bọ ý.
- Đừng nói người khác thế chứ!_Quỳnh khẽ cười_Yên tâm đi, sắp kết thúc rồi.
- Uhm…..
Căn phòng lại trở về trạng thái im lặng như lúc trước. Desty nhìn Quỳnh một lúc rồi khẽ hỏi
- Chị Quỳnh ơi!
- Hả?
- Mẹ dạo này ngày càng yếu. Chị đến thăm mẹ có được không?_cô bé rụt rè
- Nếu em muốn nói đến chuyện đấy thì chị không muốn nghe đâu. À, dạo này em có đi học đàn không?
- Dạ có. Cảm ơn chị. Đó là nhạc công mà em rất hâm mộ. Ông ấy thật là một người có tài
- Không có gì. Mà em thấy anh Quân đâu không?
- Anh ấy đang tắm trong phòng ạ.
- Tí em sang gọi anh ấy sang đây hộ chị nhé.
- Vậy thôi, em về phòng đây ạ.
Desty khẽ khép cánh cửa rồi bước ra ngoài.
“ Chị vẫn cứ như vậy.Bao giờ chị mới chịu tha thứ đây? Em biết lỗi lầm của mẹ gây ra cho chị là khó bỏ qua. Nhưng dù sao đó cũng là người mẹ rứt ruột sinh ra chị, chị rộng lượng với bà ấy một chút không được sao? Không còn thời gian nữa rồi. Chị không nhanh sẽ không kịp đâu. Chị Quỳnh”
Trong phòng, Quỳnh đã dừng hẳn việc đang làm dở lại.
“ Yếu à? Không phải bác sĩ nói dạo này bà ta đã tỉnh táo hơn nhiều sao? Đừng nói dối thế chứ.”
- Gọi anh có chuyện gì thế?_ Quân mở cửa bước vào
- Hôm nay anh đi chơi vui nhỉ?!
- Em quan tâm à?
- Tất nhiên rồi_cô thản nhiên_Cô ta mời anh đi cùng đến bữa tiệc ở nhà tên Hiệp con lão Lý phải không? Em cũng được mời đấy
- Thì sao? Anh có định đi đâu. Em biết anh không thích thằng cha đó mà. Nhìn cái ánh mắt dâm đãng quét lên người phụ nữ của thằng đó là anh muốn ói rồi. Tởm.
- Anh phải đi!_cô cương quyết_ Và nhớ hộ tống cô ta đến giùm em.
- Em lại nghĩ ra trò gì đấy? Để mọi việc yên ổn được không?
- Anh yên tâm, chuyện tốt cả thôi. Thỏa thuận rồi nhé.
Quỳnh đứng dậy đến gần rồi ôm lấy Quân, đầu cô dụi dụi vào ngực anh.
- Anh bắt đầu thích giấu giếm em từ bao giờ thế?
- Giấu gì cơ?_anh nhíu mày tỏ vẻ không hiểu
- Katie Linley là ai._cô ngẩng lên nhìn anh cười_ Giấu em thì anh khổ thôi. Tự chịu đi.
- Em nói linh tinh cái gì đấy?
- Có người bám thích lắm nhỉ?_ cô cười to_ Nhưng dù sao cũng nói cho anh một tin vui, người đó cũng về Việt Nam rồi.
- Người đó?_Quân nhìn cô
- Ừ_Quỳnh gật đầu