Mưa có rơi ... Và nắng có phai ...
http://i207.photobucket.com/albums/b...07/0122090.gif
Đêm buông xuống thật thấp, bước chân miệt mài trên những con đường quanh khu nhà thật vắng, em thấy mình khờ dại vô cùng . Muốn làm một việc gì đó ngoài sức tưởng tượng, nhưng không biết cái gì nên làm, cái gì không nên! Những ngày qua, cứ đeo mãi cái mặt nạ của một người trầm tĩnh, vô tư. Cười đùa hời hợt mãi, cho đến lúc phải quay về nhà ... em lại sợ mình đối diện với cái rỗng toát trong tâm hồn ... em sợ đối diện với trái tim và cảm giác của chính mình ... Vậy là cứ lang thang mãi! Có lúc tưởng như không còn hơi sức trong lồng ngực để thở, bắt gặp cái nhìn đầy thắc mắc của một người nào đó, em lại gồng mình tiếp tục nụ cười còn dang dở trên mặt. Hàng vạn lần, biết rằng mình cứ nên sống thật cho chính mình thôi, nhưng em lại cố gắng mãi mà làm vẫn không được . Cái cảm giác kéo một người xuống nước cùng chết chìm với mình làm em chới với và ... không nhẫn tâm. Rồi những bức xúc cứ nặng nề mãi trong lòng ngực, em tự hỏi chính mình "sao lại ra nông nỗi này ?" Để rồi, bản thân mình cũng chẳng còn biết mình đang làm gì ... Em buồn lắm, nhưng nói được gì bây giờ ? Và biết nói với ai đây. Đôi lúc cảm giác xung quanh mình đều là những người đáng tin cậy để em trao gởi nỗi lòng, nhưng khổ nổi, há miệng, mà không sao bật thành lời để bao nhiêu tâm tư cứ chực vừa ra khỏi lại nuốt nghẹn vào trong.
Chợt nhận ra rằng ... dù cho mưa có rơi, hay nắng có phai ... tình yêu đó, vẫn cứ luôn chễm chệ nằm ở một góc của cuộc sống mà em không cách nào xóa được, đẩy lui và làm cho nó biến mất!
(... một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người ??)
Trích:
Bản Tình Cuối - Đàm Vĩnh Hưng
Sáng tác: Ngô Thụy Miên
Mưa có rơi và nắng có phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta đã yêu và ta đã mơ,
mơ trăng sao đưa đến bên người.
Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào
một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa.
Mây có bay và em có hay
ta ngại ngùng yêu em lần đầu.
Ta đã say hồn ta ngất ngây
men yêu thương đã thấm cuộc đời.
Một lần nào đó bước bên em âm thầm
một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người.
Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ.
Bên em bên em ta hát khúc mong chờ.
Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say
Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay
Mưa đã rơi và nắng đã phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say
qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ
Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu
Change my mind... Must to think it better...
Come back home after finish work, I really feel tired. I cannot manage my time. At the present, I think I have a lot of things to think again, running back or change a new page. 4 years for one love which did not have a good resutl. And now 9 months for a new one but... it also will not have a happy ending.
Everyday, I have been realising both of two love had a lot of same points. Although their character are not the same but the process is the same way. I try to work and work, do not have enough time to relax, and what I got? the yelling or... the happiness? Of course, sometimes I had it, but it was not a long term, just few days and after that everything will come back.
I'm not scare anythings but I want everything was maintain. I want a family, a really husband and children. I do not want a life was in now. I cannot get anything if I still live like that...