http://jini83.files.wordpress.com/20...g?w=490&h=1853
Printable View
Chương 76: Thực thi thỏa thuận 1
15 phút sau, cuối cùng Hôn Hiểu cũng khỏe lại, tóm lấy con chuột lạc đường, thuần khiết, ngu ngốc không biết vừa nãy chúng tôi đang làm gì vứt lên tầng trên.
Do Tiểu Trang đã tử trận, không thể giương cờ lại trong thời gian ngắn , thỏa thuận của chúng tôi đành tạm thời ngừng.
Tối hôm đó, ai về nhà nấy, ai ngủ giường người đó.
Tôi vô cùng áy náy, nghĩ cả đêm cuối cùng cũng nghĩ ra cách hay để bù đắp cho Hôn Hiểu.
Ngày thứ hai, tôi chạy trên đường, mua cái áo ngủ vô cùng gợi cảm, màu đen, hoa văn phức tạp, chất liệu lụa thật, dính chặt lên người, lộ rõ đường cong của người phụ nữ, chiều dài chỉ tới đùi, chắc chắn đạt được hiệu quả vừa ẩn vừa hiện.
Tôi xoay vòng trước gương, mắt liếc xéo một cái, chớp chớp.
Rất ổn, thực sự rất ổn.
Lấy Champagne, rót ra hai ly. Sau đó kéo rèm cửa, châm tất cả những ngọn nến thơm, trên tủ đầu giường, bệ cửa sổ, trên tủ, một không khí lãng mạn và tuyệt đẹp.
Cuối cùng, thấy thời gian sắp tới rồi, vội vàng nằm nghiêng trên giường, một tay gối đầu, tạo tư thế mê hoặc, chờ đợi.
Cuối cùng nghe thấy động tĩnh.
“Thảo Nhĩ? Sao lại đóng cửa….” Hôn Hiểu mở cửa, thấy tôi, lập tức sững sờ. Nhưng rất nhanh chóng, trong mắt lộ ra ánh lửa mờ ám.
Anh bước tới, ngồi cạnh tôi, im lặng nhìn tôi, ánh mắt có phần hư hỏng, giống như sự hư hỏng hôm nay khi tôi thử mặc chiếc áo ngủ gợi cảm.
Tôi đưa ly rượu champagne cho anh: “Cạn ly.”
Anh đặt ly rượu lên tủ đầu giường, cởi cà vạt, nhanh như hổ đói vồ cừu, ép chặt tôi xuống giường.
“Sao không uống rượu?” Tôi hơi cuống.
“Làm việc chính phải cấp bách hơn.” Hôn Hiểu chặn miệng tôi.
Có lẽ do áo ngủ kích thích anh, biểu hiện của Hôn Hiểu hôm nay vô cùng “dũng mãnh”, ôm tôi lật qua lật lại trên giường, lật qua lại lật lại. Hai chúng tôi giống như bánh quẩy quấn vào nhau, anh cởi áo tôi, tôi cởi quần anh.
Đang bận chết đi được, đột nhiên ngửi thấy mùi khó chịu, hình như thứ gì bị cháy.
Tôi mở mắt, thấy màn giường bị cháy, lửa đã bén cao bằng người.
Tôi sợ hết hồn, lập tức đẩy Hôn Hiểu ra, trong lúc cấp bách lấy ly rượu trên tủ đầu giường hất vào đám lửa.
Sau khi hất mới phát hiện đó là champagne, nhưng đã lỡ đổ rồi, lửa càng lúc càng bốc to, cuối cùng cả giường đều phát hỏa.
Không còn cách nào, Hôn Hiểu đành chạy tới hành lang tầng trệt, đập vỡ kính, lấy bình cứu hỏa, dốc hết sức bình sinh mới dập tắt đám lửa.
Kết quả là chủ hộ cả tầng nhà đều nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của chúng tôi.
Không lâu sau, một bà cụ ở khu nhà chúng tôi đeo phù hiệu đỏ, chống gậy đi lên, tình ý sâu xa dạy cho chúng tôi bài học một tiếng đồng hồ, nói cái gì mà nam nữ có cãi thì cãi nhau, nhưng đốt phòng thì không được, muốn chúng tôi hòa thuận vui vẻ, tương thân tương ái.
Không dễ gì tiễn bà cụ đi, tôi và Hôn Hiểu nhìn cái giường bị cháy đen, một chút tương thân tương ái cũng chả còn.
**********
Chương 77: Thực thi thỏa thuận 2
Ngày thứ hai, tôi nhanh chóng ngồi trong cửa hàng thời trang, thu hút sự chú ý của em gái: “sao phờ phạc thế?”
Tôi lắc lắc đầu: “Em còn nhỏ, không hiểu.”
Em gái tôi bĩu môi: “Em đâu có nhỏ, sắp tròn 18 rồi.”
Tôi nhìn em gái, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, do dự hỏi: “Em và người yêu em, cái đó, cái đó … cái đó….”
“Cái gì mà cái này cái đó?” Em gái nghi ngờ, nhưng nhìn bộ dạng tôi đột nhiên hiểu ra: “Chị muốn hỏi em và anh ấy đã làm chưa hả?”
Vị thành niên bây giờ thật mãnh liệt, tôi há hốc miệng, gật đầu: “Chị muốn hỏi bọn em đã làm cái đó chưa?”
“Xin đi, bọn em ở bên nhau đã nửa năm rồi, không làm người ta còn cho rằng chúng em có bệnh.”
“Vậy, lần đầu tiên của bọn em, cái đó, cái đó, cái đó xảy ra thế nào?” Tôi cân nhắc từng từ.
“Bọn em …” em gái nói tới đây, đột nhiên dừng lại, nhìn tôi, cười ám muội: “Bà chủ, lẽ nào chị và người yêu …”
“Dừng lại.” Tôi ra tín hiệu tạm dừng, dụ dỗ nói: “Nếu em nói rõ điều chị muốn biết, hơn nữa không làm chị bối rối, sẽ tăng nửa tháng lương cho em.”
Người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn, em gái lập tức ngồi ngay ngắn: “Làm tình giống như làm ăn, một khi cơ hội bay qua trước mặt, nhất định sống chết phải nắm chặt, nhìn chuẩn mục tiêu, lập tức hạ thủ, không được có chút do dự, nói túm lại, phải nắm lấy tôn chỉ không thành công liền xả thân, tuyệt không kéo dài.”
Tôi nắm chặt tay em gái: “nghe lời nói của quân vương hơn cả mười năm đọc sách, em gái, cửa hàng giao cho em!”
Nói xong, tôi cầm túi chạy về nhà!
Mướt mát mồ hôi mở cửa, Hôn Hiểu đang ngồi trước máy tính, hồ nghi nhìn tôi: “Sớm thế đã về rồi hả em?”
“Đừng phí lời!” Tôi một tay lôi anh lên giường, sau đó nhanh chóng cởi áo anh, rồi tháo thắt lưng của anh.
“làm gì vậy?” Hôn Hiểu tức cười nhìn tôi.
“Việc này không thể kéo dài.” Tôi dứt khoát ngồi vắt lên người anh, trực tiếp cởi áo mình
“Đợi đã.” Giọng Hôn Hiểu hơi khàn khàn.
“Sao vậy?” Tôi căng thẳng hỏi anh: “Lẽ nào Tiểu Trang vẫn chưa được?”
”Không fải cái đó!”
“Vậy vì sao?”
“Anh cảm thấy, lần này sẽ bị cắt ngang.”
“Không đâu.” Tôi bảo đảm với anh: “Anh xem, cửa và cửa sổ đã đóng rồi, người và chuột đều không thể vào, nến cũng đã vứt sạch, đến bếp ga cũng tắt rồi, tất cả đều đã chuẩn bị xong, chỉ thiếu gió đông là anh thôi.”
Hôn Hiểu nhìn tôi, trong mắt từ từ nhuốm màu tình dục: “Được, bắt đầu thôi.”
Nói xong, anh liền nhanh như chớp đặt tôi xuống giường, hai chúng tôi thân thể giao hòa, rịn mồ hôi, ngoài ra còn có dư vị của dục vọng.
Hôn Hiểu quyết định theo chỉ thị của tôi, nhanh chóng tấn công, thế là từ bỏ những ngôn từ dịu dàng, vuốt ve nhẹ nhàng, trực tiếp vào chủ đề chính … Tay anh trượt từ chân lên đùi, sau đó kéo tấm lót che cuối cùng.
Tới rồi tới rồi, tôi hít sâu, chờ đợi, chờ đợi.
Nhưng, sao chẳng có động tĩnh gì?
Mở mắt nhìn, phát hiện vẻ mặt vô cảm của Hôn Hiểu, không, có chút biểu cảm, tên gọi Tuyệt vọng.
Sao vậy? Thuận theo ánh nhìn của anh, nhìn xuống quần lót của tôi, trái tim tôi rớt xuống vực thẳm.
Chị gái của mẹ tôi đến rồi. (cái này ám chỉ kỳ kinh nguyệt ạ).
Hôn Hiểu trượt khỏi người tôi, ngồi bên cạnh, thở dài: “Chúc Thảo Nhĩ, anh bỏ cuộc rồi.”
Tôi cầm quần lót của mình, khóc không ra nước mắt.
Chỉ là làm tình, cũng chẳng phải khinh nhờn gì thần linh, sao mà khó thế?
Chương 78: Thực thi thỏa thuận 3
Căn cứ vào tình trạng thông thường, bà bác phải một tuần nữa mới đi, sau ngày hôm đó, chúng tôi ngừng nếm thử.
Hơn nữa, trong lòng mọi người đều đã hoàn toàn bỏ cuộc.
Đã làm qua 3 lần, đây là ý chỉ của thần, cấm đoán kết hợp, há dám không phục tùng.
Có lẽ thần sợ chúng tôi vô vị, ngày hôm đó khi ăn sáng, tiếng “binh”, Chí Chí lâu lắm không gặp mở cửa bước vào.
Hôn Hiểu không ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt nói: “Sau này chúng ta nên nhớ khóa cửa.”
Tôi mặc kệ anh, quay sang Chí Chí, hỏi: “Này, sao nổi giận đùng đùng thế? Ai lại chọc cậu à?”
“Còn có thể có ai?” Chí Chí vẻ mặt tức giận: “Đều là tên Hoa Thành đó.”
“Hai người không phải lại chia tay chứ?” Tôi kinh ngạc, nhất định đừng, mối nhân duyên này chính là tôi dùng mông đổi lấy.”
“Không, chỉ là cãi nhau một trận thôi.”
“Vì sao?” Tôi tò mò.
“Vì,” Chí Chí nhìn tôi một cái, định nói lại thôi: “vì một vài việc nhỏ.”
“Việc nhỏ gì?” Tôi vẫn kiên nhẫn.
“Uhm…”
“Vì một vài chuyện trong phòng ngủ.” Ngoài cửa lại tới một người nữa, không cần nói, chắc là Hoa Thành. Anh ta mỉm cười nói với chúng tôi: “Ví dụ ai nên ở trên, ai nên ở dưới, hai vị chắc chắn có kinh nghiệm, chắc sẽ hiểu.”
Kinh nghiệm?
Tôi và Hôn Hiểu nghĩ tới kinh nghiệm thất bại vô số lần, nhìn nhau, căng thẳng cúi đầu ăn cơm.
Còn lại Chí Chí và Hoa Thành ở đó lôi lôi kéo kéo, dây dây dưa dưa.
“Này, họ phá tường khi nào vậy?”
“Em không biết! .. Anh đến làm gì?”
“Đến đón em về.”
“Em sẽ không mắc lừa đâu.”
“Anh từng lừa em khi nào?”
“Rõ ràng đã giao hẹn bắt đầu lại từ đầu, nhưng anh vẫn kiểu thế, cái gì cũng phải nghe anh!”
“Anh cũng không ép em mà, em muốn ở trên thì ở trên là được.”
“Không phải cái đó!… Em nói rồi, không được hôn em ở chỗ không nên hôn, anh toàn không nghe!”
“Hả? Nhưng em chẳng phải cũng rất thích ư?”
“Hoa Thành, anh!”
Nghe bọn họ nói chuyện, đầu óc tôi và Hôn Hiểu lập tức sung huyết, sắp nổ tung thì điện thoại đến.
Hôn Hiểu nghe máy, một lúc sau sắc mặt nghiêm trọng, đặt điện thoại xuống: “Anh cả đưa Mộ Nhị về nhà rồi.”
Tôi thất kinh: “Đưa về nhà làm gì?”
“Nói rõ quan hệ của bọn họ cho ông ngoại.”
Đang kinh ngạc thành tiếng, đằng sau vang lên tiếng Chí Chí: “Hai người vừa nói, Mộ Nhị có quan hệ với 1 người đàn ông?”
Xong rồi, bây giờ, cả thiên hạ đều biết.
Bốn chúng tôi lập tức lên xe chạy về nhà Liễu Bán Hạ.
Trên đường, sắc trời vàng vọt, mây đen phủ đầy.
Nhưng tới địa điểm mới phát hiện khí áp trong nhà Liễu Bán Hạ và ngoài trời thấp như nhau.
Ông ngoại chống gậy, tức giận ngút trời chỉ Liễu Bán Hạ: “Mày, mày, mày vừa nói gì?”
“Cháu nói, cháu không xem mặt, vì cháu đã có người mình thích rồi.” ngữ khí của Liễu Bán Hạ rất bình tĩnh.
“Mày, mày, mày lại nói ra những lời đại nghịch bất đạo này, mày sao có thể thích đàn ông chứ?!” Ông ngoại đấm ngực, vô cùng đau lòng: “Bao nhiêu đứa cháu ngoại, ông tin tưởng nhất là mày, giao toàn bộ sản nghiệp công ty cho mày, không ngờ mày lại phụ sự kỳ vọng của ông! Mày xứng đáng với ông không!”
Mộ Nhị cúi đầu, không nén được kéo kéo tay áo Liễu Bán Hạ: “Bán Hạ, thôi đi, em về trước.”
“Đừng bị ông ấy lừa.” Liễu Bán Hạ kéo Mộ Nhị lại, quay người nói: “ông ngoại, đừng diễn kịch nữa. Ông chỉ có 3 đứa cháu ngoại, Mặc Sắc cả ngày tiêu phí thời gian trong quán rượu, Hôn Hiểu căn bản không nghe ông sai khiến, cuối cùng chỉ còn lại một sự lựa chọn … ông chỉ có thể giao công ty cho cháu.”
Ông ngoại ho nhẹ một cái, vẻ mặt không kịch hóa: “Về vấn đề đó đừng nhắc tới, nhưng cháu sao có thể làm ra việc khiến cả nhà mình mất mặt chứ! Lại muốn ở cùng 1 thằng đàn ông, việc này truyền ra ngoài, danh tiếng của nhà ta đều bị hủy hoại!”
”Ông ngoại, cháu tưởng ông quên rồi, danh tiếng nhà chúng ta trong cái ngày sinh nhật lần thứ 60, ông vụng trộm với nữ nhân viên phục vụ trong tủ quần áo, bị bà ngoại phát hiện, sau đó ném quần áo hai người xuống hồ, hại ông không thể không quấn một cái khăn, thời khắc nhặt lấy dưới trăm con mắt theo dõi đã sớm bị hủy hoại rồi.” Liễu Bán Hạ kiên định nòi.
Ông ngoại thẹn quá hóa giận, trách mắng: “Cho dù như vậy, ông vẫn không cho phép cháu ở với 1 người đàn ông, nếu không, ông sẽ xóa bỏ chức vị của cháu!”
“Không sao, dù gì cháu đã lập tòa báo mới rồi.” Liễu Bán Hạ thủng thỉnh nói: “Ông còn nhớ chứ? Trong ngành gần đây đang bàn luận về <AS> , đứng sau biên đạo chính là cháu.”
“Cháu …. Đồ bất hiếu! Dám phản bội ông ngoại!” Ông ngoại giữ chặt ngực, thở gấp.
“ông ngoại, thôi đi.” Chu Mặc Sắc bên cạnh không nhịn được lên tiếng: “Lần trước đi bệnh viện kiểm tra, tim gan của ông còn cường tráng hơn cả cháu.”
“Bệnh tim mạch cấp tính có được không?” Ông ngoại tức giận trợn mắt nhìn Chu Mặc Sắc một cái.
*****************
Chương 79: Thỏa thuận thành công 1
“Ông ngoại, tự ông nhớ lại đi, bao năm nay đều là cháu quản lí công ty, ông căn bản không hề bận tâm, hơn nữa còn thường xuyên dùng tiền của công ty mua quà tặng những người bạn gái đó, không nói những thứ khác mà hai năm trước, còn tặng Khả Thảo đó một ngôi nhà, với những thứ đó, cháu chưa bao giờ hỏi. Để thấy rằng cháu tưởng ông ngoại mình đã đủ rồi. Nếu ông không đồng ý chuyện cháu và Nhã Dật, vậy, cháu đành từ chức.”
Liễu Bán Hạ vừa nói xong, ông trời liền hợp tác bằng tiếng sét đánh.
“Ầm ầm”, một trận mưa lớn bên gnoài.
Tôi không thể không thừa nhận, tính kịch tuồng nhà họ thực sực rất mạnh.
Ông ngoại bị tướng phản mất quân, sắc mặc hết xanh lại trắng, đỏ lại xanh, rồi tím.
Sắp nổi nóng rồi, thấy tình hình vậy, tôi vội vàng nấp sau lưng Hôn Hiểu, tránh bị thương.
Nhưng một lúc sau, ông ngoại đột nhiên cười vui vẻ, nói với Liễu Bán Hạ: “Thực ra, chúng ta đều hiểu lầm, ông cũng rất thoáng.”
“Không có ạ.” Chu Mặc Sắc khẽ lầm bầm: “Vừa nãy ông rõ ràng phản đối mà.”
“Ông vì đánh giá tình cảm bọn cháu có chân thành không, bây giờ xem ra bọn cháu thực sự nghiêm túc, ông đương nhiên sẽ ủng hộ bọn cháu ở bên nhau.” Ông ngoại cười ha ha với Liễu Bán Hạ: “Bán Hạ, cháu cũng đừng đi, tiếp tục giúp ông quản lí công ty nhé.”
“Nếu ông ngoại cho phép bọn cháu ở bên nhau, vậy cháu khẳng định sẽ tiếp tục hết sức có hiếu.”
Nói xong, hai ông cháu bắt tay làm hòa.
Đồng thời, Chí Chí kéo Mộ Nhị ra, nói khẽ: “Sư ca, anh thực sự, thực sự muốn ở cùng anh ta?”
“Anh biết bọn em nhất định có rất nhiều nghi ngờ.” Mộ Nhị cười dịu dàng: “Anh và Bán Hạ ở bên nhau, chắc rất nhiều người không hiểu và không chấp nhận.”
“Lúc ban đầu, anh cũng vì quan tâm tới ánh mắt của người khác mà từ chối Bán Hạ. Nhưng, càng ngày anh chẳng cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại còn thấy nặng nề hơn. Thế là, anh lấy hết dũng cảm, kể cho sư phụ chuyện này.”
“Sư phụ nghe xong, đứng bên cửa sổ, hồi lâu sau mới thở dài, thuật lại tình cảm mịt mù của ông hồi trẻ và một vị sư đệ, vì quan tâm tới ánh mắt của người khác, cuối cùng ông từ bỏ, cho tới giờ nhớ lại vẫn vô cùng xúc động.”
“Sư phụ hy vọng anh có thể dũng cảm hơn chút, đừng quan tâm ánh mắt của người khác, làm việc theo nguyện vọng thực sự của bản thân. Nghe lời sư phụ, anh được khai sáng, quyết định nắm chắc hạnh phúc trong cuộc đời mình, đi tiếp cùng Bán Hạ.”
“Anh vừa nói, cha em và sư đệ của ông …” Chí Chí hơi lắc lư người, tôi vội vàng đỡ cô.
Thật là không ngờ! Cụ nhà thời trẻ cũng từng qua chuyện này.
“Chúng ta về trước đi.” Tôi chuyển hướng câu chuyện.
“Xem ra tối này đi không được rồi.” Hôn Hiểu bước tới, vén rèm, ngoài trời sấm chớp, mưa to.
“Không sao, dù sao phòng còn nhiều.” Ông ngoại hồi phục lại dáng vẻ chủ nhà, bắt đầu phân bố phòng.
Tôi và Hôn Hiểu một phòng, Chí Chí và Hoa Thành một phòng, Liễu Bán Hạ và Mộ Nhị một phòng.
Chu Mặc Sắc nhìn chúng tôi thành đôi thành cặp, lập tức đỏ mắt: “Sớm biết em cũng mang bạn gái về, đêm dài đằng đẵng, thật vô vị mà.”
“Vậy may quá, ông cũng không mang bạn gái về nhà, Mặc Sắc, lại đây, chơi vài ván với ông.”
Mặc Sắc nước mắt lưng tròng bị ép đi chơi cờ tướng.
Còn lại mấy chúng tôi, ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Chương 80: Thỏa thuận thành công 2
Tôi và Hôn Hiểu ở phòng cũ của anh, màu chủ đạo là đen trắng, một cái tủ lớn bày đầy bằng khen.
Hôn Hiểu giải thích: “ông ngoại bày đấy, mỗi lần khách đến đều để người ta tham quan phòng bọn anh.”
Tôi xem kỹ đống bằng khen và cup, “Oái” lên một tiếng: “Anh là học sinh ưu tú cơ à? Thật nhìn không ra đấy.”
“Vậy em cho rằng trước đây anh là người thế nào?” Anh hỏi
“Em cảm thấy anh là . ..” tôi làm mặt quỷ: “một mỹ nam mặc đồ con gái khiến con trai cả trường đều hồn vía điên đảo.”
“Chúc Thảo Nhĩ, anh bái phục sự dũng cảm của em.” Hôn Hiểu cười nhạt, sau đó, nhanh chóng lên trước, ấn tôi xuống giường, chọc lét tôi, khiến tôi nhột, không ngừng xin tha thứ, cười chảy nước mắt. Hai chúng tôi lật đi lộn lại, cả phòng tràn ngập tiếng hét của tôi.
Cuối cùng, anh chọc tôi nhột xong cũng mệt, tôi cũng bị nhột tới mức mệt không cần nói. Hai đứa cứ thế nằm trên giường, thở hổn hển.
Một lúc lâu sau, Hôn Hiểu đột nhiên hỏi: “Thảo Nhĩ, em nói chúng ta làm thế nào mà ở bên nhau nhỉ?”
Tôi nhìn trần nhà, lẩm bẩm: “Không biết nữa, em cảm thấy mình cứ ngủ thế thôi, đột nhiên có một ngày anh xuất hiện trước mắt em… bỗng nhiên xuất hiện.”
Anh nắm chặt tay tôi, khẽ hỏi: “Ở cùng anh, em có từng hối hận chưa?”
“Xùy” Tôi cười một tiếng: “Câu này chẳng phải khi chúng ta tóc bạc, trước khi chết mới hỏi đối phương à?”
“Anh muốn hỏi bây giờ. ” Hôn Hiểu nói.
Tôi hít một hơi, gật đầu: “Từng hối hận.”
Tay bỗng nhiên bị nắm chặt hơn.
“Khi nào?”
Tôi nghiêng đầu, nhìn vẻ căng thẳng trên mặt anh, mỉm cười, vuốt mặt anh, nói chậm rãi nhưng rõ ràng: “Em hối hận vì sao không gặp anh sớm hơn. Như vậy, em sẽ càng có nhiều hạnh phúc hơn.”
Hôn Hiểu nhìn sâu vào mắt tôi, sau đó ghé sát người, hôn lên trán tôi một cái: “Anh cũng vậy.”
Chúng tôi nhẹ nhàng ôm lấy nhau, im lặng, chỉ nhẹ nhàng ôm nhau, rất lâu rất lâu.
“Đi tắm đi, rồi ngủ sớm.” Hôn Hiểu kéo tôi dậy
Tôi gật đầu, đi vào phòng tắm, bật nước, cởi quần áo.
Trong tiếng nước chảy, quần áo từng chiếc từng chiếc được cởi ra, áo T shirt, quần bò, nội y, sau đó là …
Tôi cúi đầu, bỗng nhiên động tác ngừng lại.
Ba giây sau, tôi vội quấn khăn tắm chạy ra ngoài,
Hôn Hiểu đang chuẩn bị gối chăn để đi ngủ, thấy tôi, nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?”
Tôi hít sâu “Họ hàng nhà em đã đi rồi.”
Hôn Hiểu đầu tiên nhíu mày, nhưng rất nhanh chóng hiểu ra, khẽ hỏi: “Có thể không?”
Tôi cười nhìn anh, gật đầu,
Tiếp theo, Hôn Hiểu bước nhanh lên ôm lấy tôi, đặt lên giường.
***************
Chương 81: Thỏa thuận thành công 3
Anh giơ tay, cởi khăn tắm, sau đó cúi người xuống, hôn lên cơ thể tôi, hôn lên từng tấc, lên mặt, lên cổ, lên tay, lên lòng bàn tay, lên chân, lên đùi của tôi…
Tôi nắm chặt ga giường, cơ thể hơi run rẩy khi tiếp nhận nụ hôn thành kính của anh, tận sâu thẳm trái tim cảm nhận được một niềm vui sướng được trân trọng.
Có một khoảng thời gian, anh dừng lại, bắt đầu cởi quần áo của mình, chúng tôi trần truồng bên nhau.
Anh vùi đầu vào ngực tôi, vuốt ve, liếm nơi mẫn cảm nhất, lưu luyến không rời. Mái tóc mềm mại của anh chạm vào làn da tôi, càng tăng thêm kích thích, tôi bắt đầu thở gấp, vô tình thốt ra tiếng rên khẽ.
Có lẽ âm thanh kích thích anh, tôi cảm nhận được, hơi thở của Hôn Hiểu bắt đầu nặng nề hơn, mà cơ bắp cũng căng ra.
Tay anh tôi chầm chậm chuyển từ chân lên trên, tới mặt trong của đùi của tôi, sau đó, tiến lên thêm nữa …
Giống như có dòng điện mạnh mẽ qua toàn thân, tôi không nén được thốt ra tiếng kêu khẽ, trong cơ thể cuộn trào từng đợt sóng tình dục, toàn bộ lý trí tồn tại đều bị vùi lấp.
Trong khoảng mông lung, tôi cảm thấy một vật cứng áp chặt lên phần dưới của tôi, đang vận sức chờ đợi.
Anh ghét sát tai tôi, giọng nói kiềm chế: “Được không?”
Tôi mở to đôi mắt mông lung, không nói gì, hai tay ôm chặt cổ anh.
Hôn Hiểu hiểu sự tán thành không lời ấy, tiếp theo anh dũng cảm tiến vào.
Tôi cắn môi dưới, ôm chặt lưng anh, cố nén cơn đau vì rạn vỡ.
Sau đó động tác của anh rất nhẹ nhàng, hơn nữa không ngừng an ủi tôi. Tôi đã không nhớ khi ấy anh nói gì nhưng duy nhất chắc chắn là những lời nói đó khiến tôi vui.
Cảm nhận người đàn ông trên người tôi, vuốt ve lưng anh, bờ lưng bằng phẳng, rộng rãi, an toàn, theo sự chuyển động nhịp nhàng của anh, cùng nhau vút lên cao, đến nơi vui sướng không biết tên…
Ngày thứ hai tỉnh dậy, tôi phát hiện mình nằm trong vòng tay của Hôn Hiểu,
Ánh mặt trời xuyên qua khe hở rèm cửa tràn vào phòng, thành những vệt dài trên đất, đẹp vô cùng.
“Vẫn ổn chứ em?” Hôn Hiểu hỏi khẽ.
“Phục vụ khá.” Tôi trịnh trọng: “Về sẽ cho anh chút tiền boa.”
Hôn Hiểu hai mắt lóe sáng: “Hóa ra có tiền boa? Vậy, anh phải kiếm nhiều hơn chút nhỉ.”
Nói xong, lại đè người lên tôi.
Đang vui vẻ, cửa đột nhiên mở ra, Chu Mặc Sắc đứng ngoài cửa, nước mắt lã chã nhìn chúng tôi.
Hôn Hiểu lấy người che cho tôi, hỏi: “Có chuyện gì?”
“Ông ngoại bảo em qua gọi hai người ăn sáng.”
“Vậy vì sao anh có biểu hiện này?” Tôi không nén được thò đầu hỏi.
“Vì, anh gõ ba phòng, người trong phòng đều ngủ thành đôi thành cặp.” Chu Mặc Sắc ôm đầu hét lớn: “Vì sao các người muốn kích động tôi! Các người vui vẻ qua đêm xuân, còn lại tôi ở cạnh ông già chơi cờ tướng, vì sao, rốt cuộc là vì sao?”
Tôi và Hôn Hiểu đồng thanh: “báo ứng.”
Người nào đó ngã xuống một cách đẹp đẽ.
************
Chương 82: Thỏa thận thành công 4
Sau khi rửa mặt xong xuống lầu, mọi người đều đã ngồi rồi, chúng tôi cũng vội vào vị trí.
Quy định nhà Liễu Bán Hạ không nhiều, khi căn cơm có thể nói chuyện bất cứ lúc nào, vì vậy…
“Nhã Dật, đến đây, đây là thứ anh thích ăn nhất, em nếm đi.”
“Thực sự rất ngon, Bán Hạ, đừng đưa hết cho em, anh cũng ăn đi.”
“Em ăn hết anh càng vui.”
“Thật ư? Vậy em ăn.”
“Mặc Sắc, thằng quỷ này, tối qua lại dùng toàn lực, không thể cố ý thua cho ông vui à?”
“Ông ngoại, cháu đã nhường bạn gái cho ông rồi, bây giờ đến cờ tướng cũng phải nhường, vậy cháu sống còn ý nghĩa gì chứ?”
“Xùy, cháu nói to thế làm gì? Bọn họ đều nghe thấy rồi!”
“Bọn họ vốn dĩ đều biết mà!”
“Hoa Thành, anh là đồ khốn, nói mà không giữ lời! Rõ ràng nói sẽ không … cái đó nữa!”
“Anh không cầm lòng nổi.”
“Bỏ cái không cầm lòng nổi của anh đi!”
“Chí Chí, chuyện trên giường phải giải quyết trên giường, đợi chúng ta ăn xong về phòng lại lần nữa”
Trong tiếng huyên náo, Hôn Hiểu ghé sát vào tôi, nói khẽ: “Vừa nãy khi dậy anh vốn dĩ định nói với em một câu, kết quả bị Chu Mặc Sắc cắt ngang.”
“Câu gì?” Tôi hỏi
Hai mắt anh chớp chớp, lấy nĩa của mình, đột nhiên buông tay, cái nĩa rơi xuống đất như ý muốn.
Sau đó, anh quỳ xuống, tôi cũng làm theo, tò mò: “Rốt cuộc là câu gì?”
Lúc này, mặt chúng tôi sát kề bên, mắt anh như hòn ngọc đen láy, có sức hấp dẫn không lời: “Anh muốn nói, chính là cái này.”
Nói xong, anh hôn môi tôi.
Như thế, trong tiếng ầm ĩ trên bàn, chúng tôi ở dưới bàn lặng lẽ hôn nhau.
Tôi không nói cho Hôn Hiểu biết, đây, cũng là lời tôi muốn nói với anh.
Khẽ mở mắt, tôi phát hiện, bầu trời ngoài cửa sổ xanh biếc kỳ diệu.
Hè rực rỡ đã tới rồi.