-
- Được rồi cô hãy mau kể bí mật của mình đi.
- Cậu từ tư đã, tôi chậm rãi trả lời, tôi sẽ kể cho cậu nghe sự tích cái tên cô nàng xui xẻo và lý do tại sao tôi phải làm bạn với ông thần xui xẻo suốt mười mấy năm qua.
- Ngày xửa ngày xưa, ah quên ngày nảy ngày nay mới đúng, cách đây vừa tròn 13 năm, tại một ngôi trường mẫu giáo tọa lạc trên thành phố Saint Roland, có một cô bé rất xinh tên là Tiểu Linh. Với mái tóc xoăn buộc hai bên, đôi mắt to tròn trong sáng, đôi môi đỏ tươi xinh xắn, làn da trẻ con mịn màng, và chiếc đầm trắng tinh khôi, Tiểu Linh trông thực sự như một nàng công chúa nhỏ. Chính vì vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi Tiểu Linh thu hút sự sự chú ý của mấy cậu bé cùng lớp. Trong đó, có một cậu bé khá ngang ngược, ngày nào cũng tìm cách trêu chọc Tiểu Linh và khiến cho cô bé phải bật khóc vì tức giận, mặc dù vậy Tiểu Linh vẫn không hề ghét cậu bé đó trái lại Tiểu Linh còn thấy mình ngày càng gần gũi với cậu bé đó hơn. Cho đến một ngày, cậu bé ngang ngược và một cậu bé lịch thiệp cũng học cùng lớp xuất hiện trước mắt Tiểu Linh, ngỏ lời và muốn Tiểu Linh trở thành bạn gái của mình. Tiểu Linh rất ngỡ ngàng vì điều đó, thoạt nghe cô bé rất vui khi biết rằng cậu bé ngang ngược không thích mình nhưng bản tính hiếu thắng, muốn cậu bé ngang ngược nhận được một bài học đích đáng đã khiến Tiểu Linh đi đến một quyết định sai lầm. Tiểu Linh nhìn thẳng vào mắt cậu bé ngang ngược từ chối lời đề nghị kết bạn của cậu bé không quên kèm theo câu nói “Tôi ghét lũ con trai các cậu!”. Cậu bé ngang ngược rất ngỡ ngàng khi nhận được câu trả lời, một phản ứng rất bình thường, cậu bé hét lên trong sự tức giận: “Đồ công chúa xấu xa! Nhất định cậu sẽ không vui vẻ đâu!” Lúc đó, cậu bé ngang ngược không biết rằng câu nói của cậu đã vang đến tai vị thần xui xẻo, và vị thần ngay lập tức trừng phạt công chúa Tiểu Linh. Kể từ đó, Tiểu Linh mất tất cả, từ một nàng công chúa trở thành cô nàng xui xẻo.
- Cậu thấy câu chuyện này quen không An Vũ Phong?
- Cô bé Tiểu Linh đó là cậu ư, thật không thể tin được, chỉ vì một câu nói của tôi mà cậu gặp xui xẻo suốt 13 năm nay sao, tôi … tôi xin lỗi, An Vũ Phong ấp úng mãi mới thốt lên lời, có vẻ như cậu ấy rất kinh ngạc sau khi nghe câu chuyện của tôi, lần đầu tiên tôi thấy An Vũ Phong lúng túng đến vậy.
Chuyện này quả không nằm ngoài dự đoán của tôi, chắc chắn An Vũ Phong sẽ phải kể cho tôi nghe một bí mật của cậu ta, tôi mỉm cười đắc thắng, không sao đâu, dù gì thì chuyện cũng qua lâu rồi mà, cậu cũng tặng tôi chiếc bùa may mắn rồi, tôi cũng không còn bị thần xui xẻo đeo bám nhiều như trước nữa. Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua mà, bây giờ cậu kể cho tôi nghe một bí mật của cậu đi.
- Kể bí mật của tôi ah, An Vũ Phong khá trầm ngâm khi nghe ý kiến của tôi, im lặng một lúc, cậu ta khẽ nói “Tôi sẽ kể cho cô nghe một bí mật của mình nhưng không phải hôm nay. Để bù lại tôi sẽ hát tặng cô một bài hát nhé”
- Cậu lại định không giữ lời hứa với tôi đấy ah, tôi đã kể cho cậu nghe bí mật của tôi còn gì, Hừ, tên An Vũ Phong này hình như đang có ý định chạy làng đây.
- Không! Tôi hứa với cô đó, nhất định tôi sẽ kể cho cô một bí mật của mình, bí mật mà tôi giấu kín 10 năm nay, bây giờ để cảm ơn cô đã chia sẻ bí mật của mình với tôi, cũng không oán trách tôi vì đã mang xui xẻo đến cho cô trong suốt 13 năm qua, tôi sẽ tặng cô một bài hát,
Giọng An Vũ Phong rất nghiêm túc khác hẳn dáng vẻ cười cợt ngông nghênh trước đây, chính điều đó đã thuyết phục tôi tin vào cậu ta:
- Thôi được rồi tôi liều mình tin cậu lần này
-
Tôi bắt đầu đây, cô chú ý lắng nghe nhé, An Vũ Phong quay sang nhìn tôi cười thật tươi không quên kèm theo một cái nháy mắt như cậu ta vẫn thường làm mỗi khi biểu diễn.
You are the love of my life, I knew it right from the start
The moment I looked at you, you found a place in my heart
(Em là tình yêu của đời anh, Anh đã nhận ra điều đó ngay từ lần đầu tiên
Vào cái khoảnh khắc anh nhìn thấy em, em đã chiếm một vị trí trong trái tim anh.)
Khi câu hát đầu tiên của An Vũ Phong vang lên tôi không khỏi ngạc nhiên, ngỡ ngàng, không ngờ An Vũ Phong lại thuộc bài hát này, nó là bài hát ưa thích của tôi. Dù không ưa gì môn tiếng anh nhưng không hiểu sao tôi lại bị bài hát này đến vậy, tôi đã mất cả tháng trời để mày mò dịch lời bài hát cũng như học thuộc ca từ, trong suốt thời gian ôn thi vào cấp 3 tôi luôn lẩm nhẩm bài hát này, nó cho tôi thêm rất nhiều động lực. Một cách rất tự nhiên không chủ đích, tôi cất tiếng hát hòa cùng lời ca với An Vũ Phong:
- You are the love of my life, you give me reason to live
You taught me how to be strong. With you is where I belong
(Anh là tình yêu của đời em, anh cho em niềm tin để sống
Anh dạy em phải trở nên mạnh mẽ như thế nào, anh chính là nơi em thuộc về.)
Khi nghe tôi cất tiếng hát, An Vũ Phong giật mình quay lại, sau một thoáng ngạc nhiên cậu ấy khẽ mỉm cười, cô cùng thuộc bài hát này ah, chúng ta song ca nhé.
No one's ever touched me, quite the way you've touched me
People search a lifetime to find what we have.
You are the love of my life, one thing that's good in this life
I'll spend the rest of my days just loving you
You are the love of my life, the heart and soul of my life.
Once I was lost and alone, with you, at last, I am home
You give me so much of you and leave me room to be free.
No one's ever touched me, quite the way you've touched me. People search a lifetime to find what we have.
You are the love of my life, one thing that's good in this life
And in a world full of change, one thing I'm sure of
You are the love of my life, one thing that makes sense in this life
I'll spend the rest of my days just loving you
You are the love of my life and I thank God I'm alive
To spend my lifetime with you, You are the love of my life
(Tạm dịch:
Không một ai có thể hiểu được em như anh,
Người ta đã mất cả cuộc đời để tìm kiếm những gì mà chúng ta đang có
Em là tình yêu của đời anh, là một điều tuyệt diệu trong cuộc sống này
Em nguyện sẽ dành những ngày tháng yên bình nhất của đời mình chỉ để yêu anh
Em là tình yêu của đời em, là trái tim, là tâm hồn, là cuộc sống của anh
Anh đã từng mất mát, từng cô đơn, lẻ loi, nhưng cuối cùng ở bên em anh đã tìm được mái ấm của mình
Em đã trao cho em rất nhiều, để lại trong em cảm giác tự do, thoải mái
Không một ai trên đời này có thể hiểu anh được như em
Người ta đã mất cả cuộc đời để kiếm tìm những gì chúng ta đang có
Em là tình yêu của đời anh, là một điều tuyệt diệu trong cuộc sống này
Và trong cái thế giới đầy ắp những sự đổi thay, anh vẫn luôn chắc chắn một điều
Em là tình yêu của đời anh, là người đã tạo nên cuộc đời anh,
Anh nguyện sẽ dành những ngày tháng yên bình nhất của đời mình chỉ để yêu em
Em là tình yêu của đời anh, anh thầm cảm ơn Chúa đã cho anh được sống
Để dành trọn cuộc đời này yêu em. Em là tình yêu của đời anh.)
[YOUTUBE]_NSzwflkF3w[/YOUTUBE]
Những ca từ du dương của bài hát lại một lần nữa vang lên, cũng đã 2 năm rồi tôi không còn hát bài này nữa, nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn có thể nhớ rành rọt từng ca từ đến vậy bởi vì đây là ca khúc tiếng anh đầu tiên và duy nhất tôi thuộc hay bởi bên cạnh có An Vũ Phong cùng song ca. Tôi cũng không thể lý giải được điều này. Nhưng quả thật, lúc này điều đó không còn quan trọng nữa, cảm giác khi được cất tiếng hát vẫn hạnh phúc và vẹn nguyên như hai năm về trước. Thật không ngờ, cứ tưởng tôi và An Vũ Phong là hai đường kẻ song song không bao giờ có điểm chung lại vô tình gặp nhau khi cả hai cùng có một bài ca yêu thích. Đây là bài hát mà bố tôi đã hát tặng mẹ khi ông cầu hôn bà, mỗi năm vào dịp kỷ niệm ngày cưới của hai người là bố lại hát ca khúc này lên. Những năm trở lại đây tuy bố mẹ tôi đã chia tay nhưng mẹ vẫn thường mở bài hát này cho tôi nghe, có thể nói bài ca này đã trở thành một phần trong con người tôi. Tôi bất giác nhớ lại lời tuyên bố hùng hồn khi bố mẹ tôi kỷ niệm 5 năm ngày cưới: “Con sẽ chỉ lấy chàng trai nào khi tỏ tình hát tặng con bài hát You are the love of my life mà thôi”. Đúng là buồn cười thật, trẻ con quá, tôi đã quên bẵng lời tuyên bố năm nào không giờ đây An Vũ Phong lại hát tặng tôi bài hát này. Chuyện sau này lấy ai, tôi có thực hiện được lời tuyên bố năm nào của mình hay không vẫn là một câu hỏi chưa có lời đáp, nhưng hiện giờ tôi có thể chắc chắn một điều, tôi rất vui khi An Vũ Phong hát tặng bài ca này cho tôi, nó đã đưa tôi trở về với những ký ức của tuổi thơ thật ngọt ngào, đã lâu rồi tôi mới có cảm giác dễ chịu đến vậy. Tôi mỉm cười tựa đầu vào vai An Vũ Phong:
- Cho tôi mượn bờ vai của cậu một lát nhé An Vũ Phong!
-
11h đêm ký túc xá trường nam sinh British, lúc này mọi hoạt động vui chơi đã ngừng hết, tiếng ồn ào, âm thanh náo nhiệt, sôi động của một buổi tối cuối tuần cũng đã lùi dần nhường chỗ cho âm thanh tĩnh lặng khi trời về khuya. Tất cả các học sinh đều chìm dần vào giấc ngủ, người thì muốn giữ sức cho buổi đi chơi ngày mai, người thì muốn thư giãn sau một tuần học tập mệt mỏi và căng thẳng, cá biệt có một vài trường hợp ẩn mình trong phòng riêng để đắm mình trong thế giới của những trò chơi đầy hấp dẫn. Nhưng dù có một vài kẻ thức đi chăng nữa thì họ vẫn chìm đắm trong không gian riêng tư của mình mà không hề bận tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh. Bầu không khí tại ký túc xá lúc này thật vắng lặng, đây quả là một thời điểm thích hợp cho một cuộc … chạy trốn, sau khi chắc chắn Kì Dực và Ân Địa Nguyên đã ngủ say, Giang Hựu Thần hiểu rằng thời cơ của mình đã đến.
- Giang Hựu Thần! Cậu vẫn nhất định đi tìm Thái Linh hay sao? Bây giờ đã là 11h rồi, trời lại mưa, rất nguy hiểm, mình không thể để cậu đi được, quay về đi.
- Buông tay mình ra Nghiêm Ngôn, mình biết trong tam đại tướng quân, cậu là người lạnh lùng và ít nói nhất, nhưng điều đó không có nghĩa cậu là người vô tình nhất, thật sự cậu là người rõ nhất tình cảm của mình, dù không nói ra nhưng mình biết cậu không đồng tình với cách hành xử của Ân Địa Nguyên, hãy để mình được đi tìm Thái Linh.
- Tại sao cả cậu và An Vũ Phong lại hết lòng vì Thái Linh như vậy, mình thật sự không hiểu, nhất là khi Thái Linh đã gây ra cho cậu vết thương lòng quá lớn, Thái Linh đã lừa gạt tình cảm của cậu, đến với cậu vì một hợp đồng trao đổi, sau bao nhiêu chuyện như vậy mà cậu vẫn quyết định đến với cô ấy sao.
- Khi nào cậu thực sự yêu một người, thực sự muốn ở bên người ấy, cậu sẽ hiểu được tâm trạng của tớ lúc này, khi yêu người ta có thể bỏ qua cho nhau những lỗi lầm trong quá khứ để cùng nhau hướng về tương lai. Cái quan trọng là những gì mà chúng ta sẽ đạt được trong tương lai chứ không phải là gặm nhấm những nỗi đau trong quá khứ. Dù không hiểu rõ nội tình sự việc nhưng mình tin là Thái Linh không chủ tâm lừa gạt mình, chắc cô ấy gặp phải vấn đề gì đó nên buộc phải chấp nhận bản hợp đồng đó. Mà nếu như lúc đầu Thái Linh tiếp cận mình vì năm trăm ngàn tệ thì mình vẫn tin rằng sau này tình cảm của cô ấy đối với mình là thật lòng không chút giả dối. Còn điều quan trọng nữa, đêm nay là đêm mồng 7 tháng 7 âm lịch, là ngày tình yêu của người Châu Á. Tương truyền nếu tỏ tình vào ngày này thì hai người sẽ mãi ở bên nhau, chỉ có cái chết mới chia lìa đôi lứa. Mình rất muốn gặp được Thái Linh, chỉ để nói ba từ quan trọng nhất với cậu ấy, có thể đến lúc mình nói được những lời này thì cũng đã bước qua ngày hôm sau rồi nhưng mình vẫn muốn thử một lần, còn thời gian là còn hy vọng.
- Nếu cậu đã quyết tâm như vậy thì mình không còn gì để nói, Nghiêm Ngôn thở dài, có lẽ mình chưa thực sự thích một ai đó nên không hiểu cảm giác hết lòng vì một người là như thế nào. Mình sẽ để cho cậu ra đi nhưng với một điều kiện, đó là … cậu phải cho mình đi cùng, nếu có chuyện gì xảy ra mình vẫn có thể bảo vệ cậu.
- Nghiêm Ngôn! Cậu nói thật chứ, chúng ta đi nhanh thôi kẻo muộn, vậy là cuối cùng đã có người hiểu mình.
Mặc dù trời rất tốt, không nhìn rõ mặt Giang Hựu Thần nhưng không hiểu sao Nghiêm Ngôn vẫn cảm nhận được nụ cười tươi rói đang nở trên môi cậu bạn thân và cũng là hoàng tử của mình. Sức mạnh của tình yêu lớn vậy ư, thật không thể nào hiểu nổi, hy vọng sau này mình cũng có dũng khí để từ bỏ tất cả như Giang Hựu Thần.
- Chúng ta sẽ đi đâu đây, Giang Hựu Thần? Cậu có ý tưởng gì chưa?
- Chúng ta sẽ đến nhà Thượng Hội, đúng như cậu nói, khai thác thông tin từ bạn thân của Thái Linh là tốt nhất, dù không biết rõ Thái Linh ở đâu nhưng chắc chắn cô ấy cũng cho chúng ta lời gợi ý.
-
Bây giờ đã là 12 giờ đêm toàn bộ khu phố Sunlight đều chìm dần vào trong giấc ngủ. Đúng như cái tên gọi Ánh Dương, nơi đây luôn tràn ngập ánh nắng và những tiếng cười, còn khi về đêm, bầu không khí trong lành, làn gió nhẹ thổi vi vu luôn mang đến cho mọi người cảm giác khoan khoái dễ chịu. Trong khu phố nhỏ xinh này, người dân không ai là không biết Thượng Hội, nữ sinh trường trung học Maria. Những người lớn tuổi thường ưu ái gọi cô là con chim vành khuyên đáng yêu, bởi Thượng Hội hát rất hay, lại thông minh hoạt bát, bất cứ nơi nào có mặt cô nơi đó lại ngập tràn tiếng cười. Còn giới teen thì lại trìu mến dành riêng cho cô cái tên Chị Hai, bởi cung cách cư xử khá chững chạc và quan trọng hơn là nguồn thông tin về các hot boy trong thành phố mà cô đang nắm giữ. Thượng Hội có thể mất nửa tiếng để học một bài thơ 8 câu của Đỗ Phủ nhưng chỉ cần 5’ để ghi nhớ hình ảnh và toàn bộ thông tin của một hot boy mới nổi. Quả không ngoa khi nói rằng Thượng Hội là cuốn từ điển sống là nơi mà các bạn trẻ có thể tra cứu mọi thông tin về bất cứ chàng trai nào mà họ quan tâm. Hàng ngày, Thượng Hội đều dành ra 1 tiếng để cập nhật thông tin về các chàng trai trong danh sách, và ngày hôm nay cũng vậy, sau khi hoàn thành xong bộ hồ sơ về anh chàng hot boy Khải Kiệt, cô bé Thượng Hội mỉm cười hạnh phúc, cái ý nghĩ được nhìn thấy đôi mắt tròn xoe của lũ bạn cùng lớp khi nghe cô đọc hồ sơ của Khải Kiệt khiến Thượng Hội cảm thấy thật sung sướng. Đêm nay chắc mình ngủ ngon lắm đây, cô bé nhủ thầm.
- Thượng Hội! Thượng Hội dậy mau, có bạn con cần tìm gấp.
- Ai thế mẹ, con đang ngủ mà, bảo mai đến lớp nói cũng được, Thượng Hội nhăn nhó
- Mẹ cũng nói thế, nhưng cậu ta cứ nằng nặc đòi gặp con. Mẹ lúc đầu cũng không định gọi con dậy đâu nhưng hai cậu bé đó rất thành tâm lại ngoan ngoãn. Đặc biệt là cậu Hựu gì đó, người đâu là đẹp trai đến thế, cách cư xử thì miễn chê, lễ độ chừng mực, cậu đi bên cạnh tuy không nói gì nhưng cũng đẹp trai không kém. 2 cậu bé ấy người ướt sũng nước mưa, hình như phải đi bộ một đoạn khá dài mới đến được đây, chắc có việc gấp lắm, con xuống thử xem sao.
- Mẹ vừa nói gì cơ, hai anh chàng đẹp trai, một người lễ độ tên Hựu một anh chàng lầm lì, ít nói. Là Giang Hựu Thần và Nghiêm Ngôn, tại sao hai ngôi sao của trường British lại đến tìm mình, thật không thể nào tin được. Wow, mẹ ơi con đang mơ phải không?
END OF CHAP 10
-
Cả nhà ơi, tớ rất muốn chèn bài hát You are the love of my life vào đây, nhưng không biết cách, nhà mình ai biết cách chỉ cho tớ với. Iu cả nhà nhiều lắm :XXXXXXXXXX
-
Hahaha... Lại được giựt tem rồi. Sung sướng wá đi:love1: !!! Trùi ui iu tác giả wá đi thôi. Hồi trước thì mãi ko thấy có nổi 1 chap, còn giờ thì tha hồ. Hehehe... :laugh1:Cố lên bạn mập nha. Fic của bạn luôn có con bé này (và tất nhiên là hàng loạt các fan AVP) ủng hộ.
-
Hay wá mất thuj. Iu tác jả wá. Nhớ post nhanh tjp nha
-
thanksssssssssssssssssssssssssssssss
-
Bạn mập ui, bi giờ lịch post như thế nào đếi? Như cũ hay đổi rồi để mình và mọi người bít đ`g mà theo dõi. Cảm ơn bạn nhìu nha!!!!
-
Cám ơn cả nhà rất nhiều vì đã luôn động viên và ủng hộ fic của tớ.
Hôm nay đáng lẽ phải có chap mới nhưng hiên tại công việc của tớ còn rất nhiều vấn đề nên tớ không thể ra chap đúng hẹn được. Chap mới sẽ ra chậm hơn dự định khoảng 1 tuần. Thành thật xin lỗi mọi người, mong cả nhà tiếp tục ủng hộ chap của tớ. Chúc cả nhà một cuối tuần vui vẻ.