nếu anh muốn tôi sẽ là của anh
post tiếp cho mọi ngừi đọc nè:)
Tiếng nói vừa rồi làm nó tỉnh giấc. Nó mở mắt ra và nhìn chung quanh, trời lúc này hãy còn mưa. “Đã bao lâu rồi nhỉ”- Nó thầm hỏi. Sau đó nó lại ngước đầu ra nhìn trời. Bầu trời đã có lấm tấm vài ngôi sao, nó đoán giờ cũng khoảng 9h.
***
Nó lại dáo dác nhòm xung quanh, chẳng có ai. Thế tiếng nói vừa rồi ở đâu ra nhỉ? Nó chẳng biết và nó cũng chẳng muốn biết. Bây giờ, lúc hoạn nạn này, nó chẳng buồn nghĩ ngợi gì nhiều nữa. Mọi chuyện cứ để về nhà rồi tính… À, mà nó đâu có nhà. Ngôi nhà đó không phải là nhà nó.
Nghĩ tới đây, nó đột nhiên thấy đau nhói. Như như 1 vết thương không chữa khỏi, lâu ngày lại bị hở miệng, rách toạt ra, rỉ máu. Nó nhếch mép cười chua chát rồi đứng dậy. Quay qua nhìn hắn, cười dịu dàng rồi nói:
- Hôm nay, em đi bụi. Cảnh sát hết rượt theo rồi. Anh về nhà đi!. Kẻo cảm lạnh.
Sau đó, Yun lạnh lùng bước đi. Trong đầu nó vẫn chưa ý định được là sẽ đi đâu, về đâu, nơi nào sẽ chứa chấp nó?. Song, nó vẫn không muốn quay về căn nhà đó. Đi đâu cũng mặc, đừng cho nó đặt chân về chỗ đó là được rồi.
***
Nó tháo áo khoác ra, quẩy lên vai rồi đi thẩn thờ. Chẳng hiểu hắn nghĩ gì mà chỉ vài giây sau đó đã chạy thẳng ra nắm tay nó lại. Hắn nhìn nó với 1 ánh mắt đáng thương. Trong phút giây đó, nó lại thấy chua chát bởi ánh mắt này. Nhép miệng, nó đành hỏi:
- Có chuyện gì thế?
- Về nhà anh đi!.
- Nhà anh?- Nó ngạc nhiên hỏi ngược lại.
- Ừ, chứ bây giờ em định đi đâu?.
- Chưa biết nữa!. Tới đâu rồi tới.
- Thế về nhà anh đi. Không làm gì em đâu mà sợ.
- Hơ, em có ý đó đâu.
- Thế về nhà anh nhá!.
- À ừ, thế cũng được.
Dứt câu, bỗng nhiên nó nở 1 nụ cười dịu dàng. Cảm giác chua chát vừa rồi đã dần biến mất, thay vào đó là 1 cảm giác hạnh phúc đến tột đỉnh. Nó thầm nghĩ: “Dù cả thế giới này có phản bội mình, thì ít nhất, anh ấy cũng không”. Thế rồi nó để mặc cho hắn kéo lê mình đi, lòng nó giờ đây có 1 cảm giác, mà có lẽ mai mốt nó sẽ không còn được cảm nhận nữa. Nên bây giờ, nó phải cảm nhận từng chút 1. Để chúng thấm vào cơ thể, ăn sâu vào tìm thức… Và rồi, không thể nào quên được chúng nữa.
o0o
Jun ngồi kế bên cành cây. Hắn bị cái giật mình của Yun làm đánh thức. Trong phút chóc đó hắn cứ nghĩ là Yun gặp ác mộng, định luồng tay qua kéo Yun vào lòng vỗ về nhưng Yun đã đứng dậy. Thoạt đầu hắn cũng hơi bỡ ngỡ, nhưng 1 tí sau thì ý thức được việc Yun sẽ đi. Trong đầu hắn lúc đó trống rỗng, nhưng điều duy nhất hắn nghĩ đến là phải giữ Yun lại, bằng bất cứ giá nào cũng phải giữ Yun lại bên hắn. Vì thật sự mà nói thì trong hoàn cảnh này, chỉ cần xa Yun 1 lát thôi hắn cũng không chịu được. Hắn biết rằng trong người Yun không có tiền, hắn cũng biết rằng Yun không có chỗ nào để đi… Thế là đầu hắn lại nảy ra 1 ý nghĩa: “Kéo Yun về nhà mình”.
***
Chỉ cần vài phút sau đó, hắn đã nắm lấy tay Yun để mà bảo rằng Yun phải về nhà hắn. Hắn cười dịu dàng, cảm giác bình yên dâng lên tận đáy lòng hắn. Ừ, chẳng biết Yun nghĩ gì về ánh mắt hắn dành cho nó, nhưng thật sự là hắn đang nhìn nó với tất cả yêu thương và lo lắng hắn dành cho nó. Lâu rồi, cảm giác này chưa trọn vẹn thế!.
o0o
Tại nhà Kyo:
Kyo ngồi bên bậu cửa, tay nắm chặt điện thoạt mà để lên trán. Hiện tại cậu đang rất đau đầu. Vừa rồi cậu nghe giọng Uke rất lạ, cậu biết Uke đang khóc. Nhưng cậu lại bất lực, vô dụng… không thể dỗ dành, an ủi được cô ấy. Thậm chí cậu còn không biết lý do vì sao cô ấy lại khóc. Cậu thật sự rất… thất vọng về mình.
Cậu đã từng thầm ước mình là con gái, vì con gái có thể khóc bất cứ lúc nào. Thậm chí chẳng có lý do gì cũng có thể khóc nữa. Ừhm, có lẽ trong giờ phúc này… cậu muốn mình là con gái nhất. Vì cậu thấy người yêu mình như thế… cậu cũng đau lòng. Lâu lâu cậu lại tự nói nhỏ với mình: “Có phải chuyện gì rồi cũng sẽ kết thúc không?”. Và sau đó là lắc đầu thật mạnh để xua đi cái ý nghĩ đó. Rồi lại tự an ủi mình 1 cách ngờ nghệch: “Cô ấy yêu mình, không có chuyện đó đâu”.
Người ta vẫn thường nói, yêu là chút đắng, chút hạnh phúc, chút khờ dại. Cậu có lẽ là 1 minh chứng cho chuyện đó. 1 người thông minh, đẹp trai và lạnh lùng. Lại quá khờ khạo trong tình cảm. Tin đối phương của mình tuyệt đối… thế có phải cậu quá yêu say đắm hay không?. Một nụ cười lại hiện hữu trên khuôn mặt đẹp như ánh ban mai ấy. Nụ cười vừa tươi như ánh bình minh, vừa buồn như ánh hoàng hôn… 1 sự hoà trộn khá kì lạ.
o0o
Cùng lúc đó:
Nó đứng trước nhà hắn. Người ướt đến nỗi kiếm 1 chỗ khô dù là bé cũng hiếm hoi. Nó bắt đầu cảm thấy ngại, đây là 1 chuyệnt tế nhị chứ không phải chuyện thường. Về nhà bạn trai… à ừm… ngại chứ!. Nó suy nghĩ 1 hồi rồi níu tay hắn lại, nó bắt đầu cau mày tỏ vẻ không chịu. Hắn nhìn thấy thế cũng bó tay, đã bước vào cửa rồi sao lại không sao?. Hắn cười mỉm mỉm nhìn nó, nhích lại gần rồi kéo mạnh người nó vào người hắn. Nói nhẹ nhàng:
- Nghe lời đi, cho tí kẹo mà ngậm.
- Ơ, kẹo quái gì ở đây!?.
- Em bé thì ăn kẹo chứ ăn gì .
- Em là em bé bao giờ. Láo là ăn phát vào bụng đấy nhé- Nó nắm tay lại, đưa ra trước mặt hắn hâm doạ.
- Thôi thôi, sợ em rồi!. Bây giờ vào nhà thôi!.
- … (Trầm ngâm 1 hồi) Thôi, không vào đâu!.
- Gì.. Vào tới cửa rồi sao em lại không vào. Dỗi đấy nhé!.
- Trời, dỗi thì mặc xác anh chứ. Chẳng nhẽ em mặt dày đến nổi cãi nhau với ba mẹ rồi chạy về nhà bạn trai ở nhờ.
- Thì có sao đâu?
- Đối với anh không sao nhưng đối với em là có sao đấy!.
- Ơ hay, em nói lạ. Em là bạn gái anh, anh có nhiệm vụ chăm sóc em chứ. Nhất là vào lúc này!.
- Thôi đi cha nội! – Nó bắt đầu cáu.
- Yun! – Hắn lớn giọng.
- Gì?
- Nghe lời anh đi, vào nhà đi!.
- Không là không.
Biết mình không cãi lại, hắn cắn răng, nén cơn tức giận vào trong. Rồi như 1 sáng kiến mới khai thác được, hắn liền cười nham hiểm rồi nói:
- Vào nhà đi anh cho em xem cái này!. Hé!- Chớp chớp mắt.
- Cái gì cơ?- Nó tò mò.
- Ừ thì vào đi rồi biết…
- Ơ, dụ dỗ em đấy à? – Nó ý thức được âm mưu của hắn.
- Hứ! Sao em lại thông minh thế nhờ!.
- Em không thông minh đâu, tại anh ngốc ý.
- Này, móc họng anh vừa thôi!.
- Thật mà, chiêu này cũ rích. Anh dùng là anh ngốc chứ gì!.
- Không chấp với em đâu, vào nhà đi!.
- Láo nữa, không dám nói lại chứ không chấp gì.
- Em láo quá!. Không hiểu sao anh lại yêu người láo xược như em – Hắn trêu.
- Thế đừng yêu nữa!- Nó dỗi.
- Ừ rồi, xin lỗi. Anh đùa hơi quá!. Em tha lỗ cho kẻ đần độn này!.
- Nói vậy còn nghe được. – Nó cười cười.
- Thế vào nhà với anh nhá!.
- Mơ đi…
- Vào đi…
- Mơ đi...
Hai người cứ thế đứng ngoài mưa cãi nhau. Mưa vẫn táp vào hai người, nhưng họ không thấy lạnh. Nó thấy vui, vui cực kì. Vì trước giờ họ chưa từng cãi nhau vui thế. Hoá ra Yun biết ngượng. Hắn khám phá được điều này, cảm thấy rất buồn cười. Cô nàng hắn yêu cũng biết ngượng cơ chứ!. Hắn cứ cười tít mắt.
o0o
Ở nhà hắn:
Uke ngồi trên bộ sofa nói chuyện với ba mẹ hắn. Ông bà lúc thấy Uke đội ô đến nhà cũng hết sức ngạc nhiên. Nhưng Uke giải thích rằng Uke đợi Jun về… Cô còn nói thêm nữa là Jun đã gọi điện và bảo cô như thế!. Cô buôn chuyện với ba mẹ Jun rất vui, họ rất hợp ý cô. Hoá ra chuyện này không tệ như cô nghĩ. Cô định là sẽ làm như thế để cảm động Jun, và Jun sẽ yêu cô. Cô biết suy nghĩ của mình ngốc lắm, nhưng sự thật là giờ cô chỉ có thể nghĩ ra kế này, trong đầu cô giờ chỉ có Kyo, cô không thể nghĩ đến gì khác. Bình thường cô không ngốc như thế, nhưng có lẽ trong trường hợp này thì ngoại lệ.
o0o
Cô bắt đầu nghe tiếng cãi vã ngoài cửa, cô đoán là Jun về. Liền xin phép 2 bác ra mở cửa. Hai người họ cứ ngây thơ nghĩ rằng con bé này tốt, cũng ừ ừ cho cô ra mở cửa. Họ đều nghĩ tốt về con dâu tương lai của họ mà. Thật ngu ngốc.
Cô đi thật nhanh ra mở cửa, cánh cửa vừa hé mở là cô đã ùa ra với 1 tiếng la trìu mến như người vợ chờ chồng từ mấy ngàn năm trước:
- Anh Jun…
Nói thật, ai nghe qua cũng phải nói da gà vì tiếng la này.
o0o
Trước cổng nhà hắn:
Hắn đang cải nhau với nó, nghe tiếng la đó liền giật mình. Ôi sao mà nó chua như dấm thế kia. Hắn sởn gai óc, nuốt nước bọt cái ực rồi quay qua để xác định xem giọng nói đó ở đâu phát ra. Đến khi quay qua nhìn thì đã cứng nhắc, 1 cái gì đó mềm mềm, thơm thơm đã bám cứng lấy hắn. Theo bản năng, hắn liền đẩy mạnh ra. Làm cái vật mềm mềm, thơm thơm đó lăn đùng ra té.
nếu anh muốn tôi sẽ là của anh
ai chẳng muốn post nhiều chứ. Tui có phải TG đâu. Đọc được bao nhiêu thì tui post sang đây hộ chủ pic thôi
nếu anh muốn tôi sẽ là của anh
^^ k có gì tại thấy chủ pic k post thì tớ post dùm thôi:)
nếu anh muốn tôi sẽ là của anh
Màn đêm càng ngày càng buông xuống. Mưa bắt đầu thấm dần vào người nó, nó cứ thấy lạnh thấu xương. Vừa rồi còn hạnh phúc, sau giờ lại âm u thế này?. Bao thương tổn cứ dồn vào 1 thời điểm rồi trút xuống thế?. Giờ này nó phải làm sao đây? Không khéo nó sẽ vỡ oà mất. Bây giờ, nó muốn trốn tránh, nhưng nó đã không còn sức chạy nữa rồi. Mọi thứ cứ nhoè đi 1 cách kì lạ. Nhưng nó không khóc đâu, vì nó biết, làm thế là quá yếu đuối.
***
Bầu trời chỉ lấm tấm vài ngôi sao. Đêm hạ vẫn bình thường, chúng vẫn mưa, cơn mưa đầu mùa mệt mỏi. Cơn mưa trút đi hết những gánh nặng, bụi bẩn của mùa cũ. Nó trút xuống đầu 1 cô gái như trút 1 cơn giận to đùng. Nặng, quá nặng so với sức chịu đựng của cô gái nhỏ bé kia!. Cô gái đứng đó, trước 1 cái cây to trong công viên. Những giọt mưa nặng hạt cứ dập dìu, táp thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của cô. Nước mưa hay nước mắt? Nước mắt hay máu? Có **** mới biết được. Trời đã quá tối.
o0o
Ông Chan lượn xe vài vòng sang công viên gần đó. Đầu hơi choáng váng, ngâm mưa lâu quá cũng khổ. Ông ấy dừng xe lại, lấy tay che đầu, định kiếm chỗ nào đó đục mưa thì thấy 1 cái bóng, trông giống giống Yun. Ông Chan liền để tay xuống mà ngó lia lịa, soi như thởu ông ấy còn soi gái. Và cuối cùng cũng có kết quả, chính là Yun. Thấy Yun, ông ấy không mừng mà tự dưng lại nổi đoá lên.
"Dám trốn ông à? Ông cho mày xem. Biết ông tìm mày bao lâu rồi không hử? Đm mày".
Rồi theo kế hoạch đã vạch sẵn trong đầu mà làm. Ông Chan bắt đầu nhón chân lên, đi lén lút như 1 tên trộm. Đến gần Yun 1 cách nhỏ nhẹ. Tay kia bắt đầu giơ lên, đưa tới và bụm miệng Yun. Ông ấy giật mạnh người Yun, kéo vào trong lòng ông ấy để mà 1 tay ôm mông, 1 tay bụm miệng nó. Bước tiếp theo, ông ấy nín thở để giả giọng. Giở thối dê xòm ra, ông ấy hoàn toàn nhập vai của mình :
- A nô, a nô, Ok, được rồi!. E hèm, cô em… đi đâu mà khuya thế. Có muốn đi chơi với anh không?.
Nó giật mình giảy giụa, nhưng “gã” đó quá mạnh. Nó không đủ sức, mà nó lại đang mặc váy nữa chứ!. Ôi trời ơi cái đm, bạn nào chơi đểu bạn Linh nhà tớ thế này hử . Nó bắt đầu cảm thấy đuối sức, nhưng dù có đuối nó vẫn chóng chọi đến cùng.
***
Nó đấm vào bụng gã, dùng chân đạp thật mạnh vào chân gã. Nhưng lần nào cũng đỡ được, nó đoán là hắn cũng chẳng phải loại vừa. Chiến đấu 1 hồi, nó cũng dần đuối sức. Chợt nó nhớ ra chiêu mới, liền áp dụng ngay, nhằm trốn thoát. Nó liền nhe hàm răng ***, quên quên, hàm răng béng của nó ra mà cạp quyết liệt vào tay gã. Làm gã đau đớn, buông mồm nó ra, ôm tay la oai oai.
Nó thắng cuộc, đắc chí.
"Đm mày, chơi với bà. Giờ thì chịu nha con".
- Đm mày, thằng nào đấy mà dám sờ mông bà hử? Chán sống rồi à con?.
- Đm mày, tao Chan đây. Đau *** tè, mày răng *** hay gì mà cắn đau thế?.
Nó nghe tiếng người quen quen, liền thôi **** rủa mà liếc nhìn trộm.
"Ôi mẹ ơi, hoá ra là lão Chan. Lão chơi đểu mình đây mà!. Đm lão, anh với chả ánh, bố láo thì chịu đi".
Nghĩ thế, nó liền đáp trả lại bằng 1 cái giọng giễu cợt quá mức:
- Ơ hay, mày dê thì cho mày chừa.
- Đm mày!. Tao đùa mày tí có sao đâu, cắn như *** cắn xương.
- Ơ cái đm thằng này, mày sờ mông tao rồi còn muốn gì nữa. **** tao à? Tao cho 1 phát vào bụng nhá!.
- Thôi, đùa mày thôi!. Về nhà thôi.
"Về nhà?".
Nó chợt đứng sựng người. Nhà nó đâu? Đâu là nhà nó?. Chợt, nó đưa mắt lên nhìn ông Chan. Nở nụ cười khinh bỉ rồi nói:
- Nhà ư?
- Ừhm, mẹ đang tìm mày đấy!.
- Bả tìm tao à?
- Ơ con này, sao mày lại gọi mẹ là bả chứ?
- Chẳng phải bảo là không có đứa con như tao sao?
- Này!. Mày mê sảng à? Rốt cuộc có chuyện gì thế? Giờ về nhà đi. Ướt mẹ nó hết rồi kìa.
- Đéo về!.
- Về không?
- Đéo về!.
- ******, đừng làm tao khùng nha!.
- Tao không muốn về.
- Về đi mờ, xem như tao xin mày đấy!. Không thì mẹ bầm tao ra làm 4 mất.
- Bà ấy không xem trọng tao đến thế đâu!.
- Trời, cái con này, mày cứng đầu thế!.
- Ừhm, tao là thế mà!. Bây giờ mày quay về nhà 1 mình đi, tao không về!.
- Nghe lời tao đi, về nhà đi!.
- Không về là không về!.
Thấy mình không thể nào cãi lại nó, ông Chan đành chép miệng nhận phần thua. Ông Chan nói:
- Thôi được rồi, tao thua mày. Giờ mày không cần về nhà nữa.
- Ngoan.
- Nhưng…
- Nhưng gì nữa?
- À không, tao chỉ muốn nói là giờ mày vào khách sạn đi. Tao mua áo, đem vào cho mày thay. Rồi mày ngủ đấy. Tao trả tiền. Ok?
- Hơ, quan tâm tao hồi nào ế!.
- Lâu rồi, tại mày không nhận ra thôi – Vừa nói ông ấy vừa đưa cùi chỏ sang đục đục vào người nó.
- Ôi dzời ạh, thằng anh tôi .
- Thôi lên xe mày, tao chở vào hotel .
- Mẹ, lại giở giọng dê xòm ra rồi.
- Thôi thôi, không dê nữa .
Nó leo lên xe, ngồi phía sau cho ông Chan chở. Ông ấy bắt đầu rồ ga lên, vì là người thích chơi nổi nên rồ mạnh xe mạnh hơn nữa, nhém tí là nó nắm lại không kịp mà phi xuống đất rồi.
"Đi ăn cướp chắc luôn, thằng hám gái, *** tài ".
Xe phóng càng lúc càng nhanh. Mưa, gió, giông tố chúng kéo đến ù ù. Nó lại đang mặc váy. Gió cứ hất vào lạnh lạnh đùi. Lần đầu tiên, nó cảm thấy mọi thứ không có hắn cũng không tệ lắm. Nhẹ nhõm thì không phải, bình yên cũng không. Chỉ là 1 tí giải thoát khỏi cảm giác đau đớn. Nếu nói thật trong giờ phút này, nó chỉ muốn bỏ cuộc. Nó biết, nó không được phép bỏ cuộc, vì nó yêu hắn. Nhưng… cũng chẳng biết nói sao nữa, có lẽ nó quá mệt mỏi. Ừhm, vì những đau thương của tất cả mọi người dành cho nó.
o0o
Hắn ngồi trong ô tô, 1 tay chống cằm, 1 tay đặt lên gối phải.
"Mẹ kiếp, sao mình phải đưa cô ta về nhà chứ?".
Trong xe, không ai nói gì, chỉ có tiếng động cơ hoạt động. Uke bị nghẹn cứng họng vì những hành động vừa rồi của mình, còn Jun thì quá ghét cô nàng nên cũng chẳng thèm nói. Nhưng cứ để bầu không khí im lặng này quá huỷ 1 cuộc hẹn bắt buộc này sao?. Không thể nào!.
Uke nhớ đến Kyo, nhớ đến gia đình mình. Đành nuốt nước bọt, xuống nước bắt đầu 1 cuộc nói chuyện:
- Ưhm… Tôi có chuyện muốn nói với anh!.
- Chuyện gì? – Giọng khó chịu.
- Chuyện đính ước của tôi và anh!.
- Cô thôi nói chuyện đó đi. Tôi có bạn gái rồi!.
Cảm giác như mình bị sỉ nhục, Uke từ cụp đầu chuyển sang ngước thẳng lên đối chọi. Đối với hạng người hống hách này cô không thể nhượng bộ được:
- À vâng thưa anh, tôi cũng có bạn trai rồi!. Người đó còn là bạn thân của anh nữa đấy!.
- Ai nào? – Vẻ không tin lộ rõ trong từng tiếng nói của hắn.
- Kyo…
"Kyo ư?".
Hắn giật phắt mình. Ngồi thẳng người dậy để nhìn thẳng vào cô nàng láo cá kia. Jun cố làm vẻ hung hăng dữ tợn, nhưng trông chẳng giống tí nào. Giống thằng hề hơn. Chính điều đó làm Uke bật cười. Hắn bị quê, đỏ chín mặt. Nhưng chữ sĩ to mà, hắn bắt buộc quay sang tránh né. Lần đầu tiên hắn ngượng vì chuyện này, trước giờ Yun chưa bao giờ cười hắn như thế. Bỗng dưng hắn bắt đầu thấy thú vị với cô gái này. Hắn nói:
- Ừhm, thế cô muốn gì ở tôi?
- Tôi muốn anh và tôi giả làm tình nhân để 2 bác vui lòng.
- (Suy nghĩ tí) Thế bạn gái tôi quăng đâu?
- Anh vẫn tiếp tục quen cô ấy, nhưng chỉ có điều anh lén quen thêm tôi thôi!.
- Vớ vẩn, tôi không thích trò lường gạt.
- Thế anh định để ba mẹ anh buồn vì anh à?
- Thôi đi, cô nói gì thì nói, tôi không làm chuyện đó – Hắn cáu.
- Trời ạh, nhà tôi sắp phá sản rồi. Anh làm thế thì tôi phải cuốn chiếu đi ở gầm cầu à? – Cô bực bội.
- Ý cô là…
- Ừhm, tôi muốn làm dâu nhà họ Bùi chỉ vì tiền thôi. Ba mẹ bán tôi cũng vì đồng tiền đấy! – Vừa nói cô vừa nức nở.
Jun im lặng, hoá ra cô ta cũng có nổi khổ của mình. Hắn nhìn hai hàng nước mắt thấm đẫm trên má cô ta. Lòng cảm thấy rạo rực. Lòng thầm cầu ****, cho dù hắn chưa bao giờ tin vào **** cả.
"Lạy ****!. Đúng là con trai bất lực trước nước mắt con gái mà. Chắc mình an ủi cô ta, cũng không phạm lỗi gì với Yun đâu nhỉ? Amen".
Nghĩ rồi, hắn luồng tay qua. Ôm cô ta vào lòng, tay kia vỗ vỗ nhẹ lưng:
- Thôi thôi, cô nín đi. Cô làm thế khiến tôi khó xử lắm!.
Uke ngồi thẳng dậy, vẫn còn nấc vài tiếng nghẹn ngào. Cô dùng tay lao vài giọt nước mắt. Nuốt nước bọt:
- Thế anh chấp nhận lời đề nghị của tôi chứ?
- Điều đó…
- Anh không cần trả lời gấp. Cứ từ từ nghĩ đi.
- À ừ.
- Tôi không mong anh thích tôi, tôi chỉ mong anh hợp tác tốt với tôi thôi.
- Hợp tác?.
- Ừhm, vì tôi vẫn yêu Kyo. Yêu nhiều lắm, tôi cũng không định bỏ rơi Kyo mà quay sang yêu người đã có bạn gái!.
- Thế giờ cô đang lừa gạt cậu ấy?
- Có thể nói thế!. Nhưng cái đó là bất đắc dĩ.
- Cô cần bao tiền, tôi có thể cho cô mượn. Cô thôi trò này đi!.
- Vấn đề ở đây không phải tiền bạc, mà là danh lợi. Anh hiểu không?.
- …
- Nên xin anh, suy nghĩ về những gì tôi đề nghị. Đều có lợi cho cả 2, thế thôi!.
- Lợi gì chứ?
- Tôi không bị phá sản, anh không bị ba mẹ chấp vấn nhiều. Khỏi bùng bùng lỗ tai.
- Thế mà cũng là lợi sao?
- Tuỳ anh nghĩ vậy, nhưng nhớ suy nghĩ về đề nghị của tôi. Cám ơn anh đã tiễn tôi, cho tôi xuống xa.
- À ừ…
Uke cuối chào lễ phép, ra dáng 1 thiên kim tiểu thư rồi mở cửa bước ra. Sau đó đóng cửa nhẹ nhàng lại. May thay đoạn đường về nhà cô không còn xa nữa. Cô có thể đội mưa về.
"Cám ơn trời!".
o0o
Hắn ngồi trong xe. Hơi nóng của Uke vẫn còn trên tay hắn. Trong vài phút lúc đó, có lẽ tim hắn có hơi đập loạn nhịp. Uke là 1 cô gái xinh đẹp, thậm chí là cô ta quá tốt bụng. Trời lại tối, mưa nữa chứ!. Mấy lão già xưa vẫn nói khói xương buổi tối làm hồn ta mê mẫn còn gì. Mà công nhận, cô nàng xinh thật. Không xinh bằng Yun (Trong mắt Jun, Yun vẫn đẹp nhất) nhưng cũng thuộc vào hàng gái xinh: da trắng nõn, mềm mại mà lại thơm thơm, khuôn mặt trời ban, đường nét sắc sảo. Quả xứng làm người yêu Kyo.
*Hắn bật cười khoái chí*.
"Có lẽ mình nên suy nghĩ về vấn đề cô ta vừa đề nghị. Nhưng mình sẽ hỏi qua ý kiến Yun, mình không muốn lừa dối cô ấy!".