-
Tiếng thì thầm
1.
Con đừng lo khi những bước đi đầu tiên còn khiêm tốn. Tất cả những gì tốt
đẹp nhất cũng đều bắt đầu từ nhỏ bé. Cây sồi to phát xuất từ một chiếc hạt
nhỏ xíu. Từ hạt giống li ti trổ lên những cây cối và bông hoa xinh tươi nhất .
Một hạt yêu thương có thể thay đổi nhiều cuộc đời. Niềm tin, có thể làm nảy
sinh hết biệc lạ lùng này đến việc lạ lùng kia. Con hãy biết ơn đối với tất cả
những gì rất nhỏ bé trong cuộc đời ...
Khi con biết ơn và quý trọng tất cả những điều tốt đẹp trong cuộc đời thì tình
yêu tuôn chảy qua con. Hãy mở rộng trái tim mình để cho lòng nhân ái tuôn
chảy mãi nhé, dù cuộc sống còn muôn khó khăn bao trùm. Nghĩ đến người
khác, sống và cống hiến cho cộng đồng, con không còn chỉ sống cho riêng
mình, đời sống của con là để phục vụ, cho tha nhân, cho tình yêu...Quên
mình, con sẽ thấy những bất hạnh của riêng mình trở thành vô nghĩa...Lúc
đó, con lại tìm được niềm hạnh phúc diệu kỳ mà không điều gì và không ai
có thể tước đi được.
Khi con yêu mến, hãy yêu mến hết lòng. Đừng bao giờ sợ thổ lộ tình yêu
của con. Tình yêu thực ra không mù quáng, mà nó thấy được cái tốt nhất
nơi người mình yêu, và như thế nó làm trồi bật lên cái đẹp nhất.
Hãy biết thông cảm thật nhiều, nhẫn nại thật nhiều và yêu thương thật nhiều,
con nhé. Sống giống như con mong người khác đối xử với mình. Nhưng
đừng làm thế vì nghĩ rằng con chỉ có thể làm như thế. Hãy làm như vậy bởi
vì con muốn làm như vậy, thật sự từ đáy lòng mình.
-2.
Con hãy bay bổng như Sơn Ca, xa, xa trên những nơi cao vút và líu lo hát
những lời ngợi ca cuộc sống. Cuộc sống sẽ thật tuyệt vời khi con cùng hòa
nhịp với nó !
Hãy đưa mắt nhìn cái đẹp đang ẩn kín, như màn bạc sau mỗi đám mây đen.
Khi con tập trung vào nó, đám mây cũng sẽ tan đi...Vẻ đẹp rải rác khắp nơi
xung quanh con. Hãy mở mắt và khám phá. Nếu con muốn tìm vẻ đẹp, con
sẽ thấy nó. Còn nếu con muốn tìm cái xấu, cái xấu cũng đến ngay. Sự lựa
chọn luôn thuộc về con.
3.
Con hãy là một cuốn sách mở, trang sách nào cũng sẵn sàng cho mọi
người được đọc. Khi không có gì để che giấu, con mới thực sự hoàn toàn
tự do và thanh thản. Sống thẳng thắn và thành thật, hãy chia sẻ những gì
con đang có trong tim mà không sợ bị ai chê cười. Đơn sơ như một đứa
trẻ !
4.
Có nhiều sự việc nho nhỏ trong đời sống thường ngày, những khó chịu vụn
vặt, có thể dễ dàng đưa đến bất bình và chia rẽ . Khi con kéo căng một sợi
dây thun, hoặc nó sẽ đứt, hoặc nếu bất ngờ con buông nó ra, nó sẽ co
mạnh lại và làm con đau. Nhưng nếu con từ từ bình tĩnh, để nó trở về vị trí cũ
một cách nhẹ nhàng, nó sẽ không đứt và cũng không làm con đau...Tình
thương và sự cảm thông luôn luôn giúp ta san bằng mọi lối đi.
Hãy biết tự cười mình, nhất là khi con bắt gặp mình đang trở nên quá
nghiêm nghị. Hãy thư giãn để mọi căng thẳng biến tan. Con sẽ làm được
nhiều hơn khi thảnh thơi, thoải mái.
Con hãy giữ cho tâm điểm sâu thẳm trong lòng mình được bình lặng như
mặt hồ, để có thể cảm nhận, phản chiếu sáng suốt cái tốt, phân biệt cái xấu
mà không bị méo mó.
Khi một cánh cửa khép lại thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Cánh cửa
mới đó sẽ có nhiều điều kỳ diệu, lạ lùng và những bất ngờ đôi khi còn to lớn
hơn nhiều. Mỗi hoàn cảnh đều có cái hay của nó. Đừng bao giờ buồn bực
hay mất can đảm khi một cánh cửa khép lại trước mặt con.
Cứ bình tĩnh đón nhận cuộc đời, càng trầm tĩnh bao nhiêu, con lại càng nhận
ra những nội lực tiềm ẩn trong mình .
5.
Tại sao, trong cuộc đời này, con không phải là người lạc quan, luôn trông
đợi cái tốt nhất, tìm kiếm cái tốt nhất và tạo ra cái tốt nhất ? Sự lạc quan
dẫn đến mạnh mẽ, còn bi quan dẫn đến yếu hèn và thất bại. Hãy để thần khí
chiếu sáng trong con, hãy tạo nên xung quanh con một thế giới đầy vẻ đẹp,
hài hòa và bình an.
Khi con có cái nhìn lạc quan vào cuộc sống, con sẽ nâng mọi tâm hồn lên
với mình, đem hy vọng và niềm tin đến cho những người con gặp. Lạc quan
nảy sinh lạc quan và cứ thế...Con ơi, luôn luôn có niềm hy vọng trong cuộc
đời, dù chỉ bắt đầu từ một tia sáng nhỏ.
6.
Con được thấy một cái giếng sâu thẳm, đen ngòm. Trên miệng giếng cài cái
xô và một sợi dây thừng. Người ta thả cái xô xuống giếng, và khi nó được
đưa lên từ vùng tối tăm đó, nó tràn đầy nước trong ngần và tinh khiết...
Con nghe có tiếng thì thầm : " Ở đáy lòng mỗi tâm hồn đều có tính thiện.
Con hãy dành thì giờ mà tìm kiếm cho đến khi thấy được nó, rồi hãy làm
cho nó nổi trội lên..."
Câu chuyện này được gửi khi Mĩ đang đánh Iraq, khi buổi bình minh với
những người dân Baghdad chỉ đến sau những đợt oanh tạc của những
Tomahawk, của những B2, F117A,... mà chủ nhân của nó George “War”
Bush và Tony “Witch Blair” đang ở trại David nghỉ ngơi và lo lắng cho đống
dầu đang cháy chứ không phải là máu của thường dân Iraq, của binh lính
Iraq và cả binh lính Mĩ, Anh đang đổ. Giá mà mỗi người trong chúng ta đều
có một “tiếng thì thầm” trong tâm khảm.... giá mà..... cuộc đời sẽ đẹp biết
bao – Je t’aime la vie!
(Eileen Caddy)
-
KHÔNG PHẢI LỖI TẠI ANH...
(kính tặng những trái tim biết hy sinh)
I.
John không nén được tiếng thở dài. Chúng cứ liên tục trào ra trong lồng
ngực. Chưa bao giờ anh buồn và hoang mang thế.
Marian có mang!
Sao nàng lại báo cho anh cái tin ấy chứ. Mà lại đúng vào ngày hôm nay.
Chẳng biết làm gì, John nhét ngón tay cái vào giữa hai cái răng nanh vào
gặm. Và triền miên suy tư, giằng xé. Quên cả vị mặn và tanh của máu đã
loang đầy miệng.
Marian. Nàng thật tuyệt vời. Ban đầu, việc cưới Marian là một con bài chiến
thuật. Nhưng càng ở bên nàng, John càng yêu nàng. Marian xinh xắn, giản
dị, hiền dịu và đảm đang. Nói chung là rất đàn bà. Nàng là thần tượng của
các ông hàng xóm và cả các bà hàng xóm cả ghen. Nói vậy là đủ hiểu
Marian đôn hậu và láu lỉnh đến nhường nào.
Cuộc sống gia đình thật đầm ấm. Mặc dù công việc không mấy khi cho phép
John ở nhà. Chưa bao giờ họ to tiếng với nhau. Trừ lúc cả hai cùng cao
giọng hát một bản tình ca ưa thích.
Nhưng John không dám yêu Marian hết mình. Anh không được phép. Anh
phải nén xuống sự nồng nhiệt và thả ra một chút thờ ơ, khách sáo, vô trách
nhiệm.
John thường ít dám về nhà. Anh thường ở lì trong khách sạn của bọn chúng
trong những thời gian rảnh hiếm hoi. Và lại vùi đầu vào công việc. Dù John là
một thiên tài, anh cũng không tránh khỏi sự căng thẳng quá mức.
Những lúc không chịu đựng nổi nỗi nhớ giày vò, không điều khiển nổi con
tim, John vô thức trở về và ôm ghì Marian vào lòng. Thậm chí, khi tỉnh giấc
vào ban mai, John vẫn hay lầm tưởng mình đang ở khách sạn. Anh không lí
giải nổi tại sao trái tim lại mạnh đến thế. Nó như người đàn bà bảo gì thằng
đàn ông lí trí cũng nghe. Sau bao nhiêu là ngang bướng, bao nhiêu là kiêu
ngạo, bao nhiêu là tranh đấu, xé giằng...
John thường hay buồn bã nghĩ: "Thôi chết, mình yêu Marian thật rồi". Và
trong lòng anh dấy lên một nỗi khiếp đảm hãi hùng. Nó làm anh ớn lạnh.
Marian là một người vợ thông minh. John biết cô đã mơ hồ chạm tới nỗi
hoang mang trong tiềm thức anh. Cô đa hỏi. John tránh né. Cô không gặng
hỏi thêm nhưng cô tỏ ra buồn. Với Marian, tình yêu là sự chia sẻ. Tất cả.
Khi John giấu nỗi đau của mình, cô cũng khổ. Khổ vì không xoa dịu được
anh. Khổ vì anh không thành thật với cô. Marian hiểu John. Hiểu đến mức cô
biết điều John giấu là vì cô, vì hạnh phúc giữa hai người. Có điều, cô vẫn
buồn. Buồn vì John không hiểu hết cô. Rằng bên John, cô không sợ bất cứ
điều gì. Cô có thể làm tất cả. Cô có thể chết bên anh. Ôi! Nỗi buồn! Nỗi buồn
của những người đàn bà tuyệt đối đàn bà!
Trớ trêu thay, John hiểu những điều Marian nghĩ. Anh học được cách đọc
con người. Đó là công việc của anh, kỹ năng của anh. Nhưng dù anh là một
người đàn ông bình thường, anh cũng có thể cảm nhận được đức hy sinh
trong từng nhịp đập của Marian.
Vậy mà... Con người luôn rơi vào những tình huống trớ trêu. Có những bí
mật phải mãi mãi là bí mật. Những bí mật hễ cứ tiết lộ ra là chết. Mà lại là
tiết lộ với Marian, một người mà cấp trên đã chỉ thị cho John: "Cấm được
yêu đấy!"
Mỗi lần, thấy mắt Marian rơm rớm đỏ, John chỉ muốn chết quách cho xong.
Anh muốn kêu lên: "Trời ơi! Tại sao trên đời lại sinh ra cái nghề này? Tại sao
cứ phải đối phó với nhau mãi thế? Cho tao sống yên ổn đi chứ! Mẹ kiê'p cái
thế gian này! Mẹ kiê'p cái nghề tình báo!"
Rồi John lại tự trách mình: "Này Zack. Bình tĩnh chứ. Mày đã thề như thế
nào. Cha mẹ ma’y không chết vì chúng nó, nhưng những người dân nước
này, họ đã bị chúng giết. Những người dân vô tội. Và chúng lại sắp giết
những thế hệ tiếp theo. Này Zack, mày phải hy sinh cơ mà. Mày đã được
đào tạo thế nào. Tổ quốc đã kỳ vọng, tin tưởng vào mày như thế nào. Mày
không có gia đình. Không được phép có gia đình. Hiểu không? Hiểu! Thưa
ngài!"
Nghĩ đến đây, Zack lại cố mỉm cười. Thằng đàn ông lí trí trong anh đã mạnh
trở lại. Tên thực của anh là Zack. Zack "lì". Từ nhỏ, Zack đã mang biệt danh
ấy. Bố mẹ vĩnh biệt anh từ nhỏ. Zack sống với ông bà. Những người tốt
bụng và gia trưởng. Họ nghiêm khắc. Zack tập được sự bình thản trong lúc
cô đơn. Ông anh bảo: "Này, Zack. Đừng sợ. Đừng sợ gì cả. Đó là thằng đàn
ông". Nhưng Zack hoài nghi lời ông nói từ lúc bà đổ bệnh. Khi ấy, ông
thường khóc ướt đầm cả bộ râu. Và khi bà mất, ông khóc rống lên. Rồi im
bặt. Không nói thêm một lời nào. Vài ngày sau thì ông mỉm cười, nhắm mắt
gọi tên bà. Và tịch diệt.
Lời cuối cùng ông nói với Zack là: "Zack ơi, con tim là một đứa trẻ hư hỏng.
Cháu không nên nuông chiều nó. Cháu hãy mặc kệ nó. Nhưng chừng nào,
nó muốn xé toang ngực cháu, thì nó đã lớn. Và cháu hãy thả nó ra. Nó biết
phải dẫn cháu đi đâu. Ông tiếc vì đã không yêu bà sớm hơn và không
thương cháu như một đứa trẻ con, Zack ạ. Tha lỗi cho ông."...
Rồi Zack nhập ngũ. Zack muốn nối gót ông mình. Zack không còn sợ và ghét
quân ngũ từ khi nghe những lời trăng trối của ông. Quân ngũ, nó không triệt
tiêu cảm xúc của con người. Người ta tự triệt tiêu nó mà thôi. Zack chỉ tiếc
đã không hiểu ông mình cho tới tận khi ông qua đời. "Ông ơi, tha lỗi cho
cháu!", Zack thường tự thì thầm như vậy.
Trái tim và lí trí. Zack đã có cả hai. Thế nhưng, nhiều khi anh cảm thấy mình
hết sức nhỏ nhoi và vô cùng vụng dại. Anh không biết phải làm gì.
"Hãy đặt lí trí trên con tim, Zack. Cái đầu luôn nằm trên lồng ngực. Đừng
hưởng thụ, đừng ích kỷ. Đừng bằng lòng với hạnh phúc ấm êm. Đừng vùi
trong mái tóc, bàn tay của Marian mà quên nhiệm vụ. Hãy đề phòng tất cả.
Đề phòng cả Marian. Bọn chúng đã muốn ta lấy Marian. Cấp trên cũng đã
chỉ thị cho ta chấp nhận để tương kế tựu kế. Thật ra, ta và Marian, ai là
người giấu ai? Có phải cả hai đều là những điệp viên siêu hạng?
Hoặc những kẻ yêu đương đau khổ nhất? Hạnh phúc như con lươn trơn
nhẫy cứ trầy chuột khỏi tay. Mẹ kiê'p cái sự chiến tranh!"
"Mình và Marian yêu nhau. Yêu như người yêu người. Tình yêu thì không giả
tạo được. Thường thường, người ta kết hợp trái tim và lí trí. Đằng này,
chúng phải đánh nhau một mất một còn. Có cách nào khác không? Nghĩ đi,
Zack!"
Zack nhớ, có một lần, có chiếc xe bus lao đến Marian. Anh định lao ra.
Nhưng vãn còn một nhiệm vụ chưa hoàn thành. Anh đắn đo trong giây lát.
Cuối cùng, anh vẫn lao ra. Nhưng chiếc xe đã đâm sầm tới. Zack đứng tim.
Nhắm nghiền mắt. Chiếc xe phanh rít một hơi dài. Zack mở choàng mắt.
Không có máu. Marian đang ngã sõng xoài phía bên kia thành xe. Cô vẫn
bình thản nhưng chợt khóc oà khi Zack ôm ghì lấy cô. "Em tưởng em đã
mất anh", cô vừa lau nước mắt vừa cười. Zack vẫn còn run bắn.
"Không hiểu tại sao Marian lại ngã nhanh đến vậy", về sau, Zack thoảng nghi
ngờ. Rồi thì Zack dỗ lòng: "Cô ấy yêu mình, nếu không cô ấy đã chẳng oà
lên và ghì mình chặt như thế. Làm thế nào bây giờ?"
"Không, mình không thể nào bỏ trốn. Mà biết trốn đi đâu? Loại ngay phương
án này"
"Hay cứ sống thế này, muốn ra sao thì ra, bao giờ chết thì chết. Giá được
thế thì hay. Nhưng mình không thể chịu nổi cái cảnh cứ mãi mãi lừa dối
nàng. Và cái cảm giác nàng cũng đang giấu mình điều gì đó.
Có lẽ phải bỏ nàng
Ta phải sống đơn độc
Cuộc đời ta là thế"
Nghĩ vậy, những Zack vẫn cứ trù trừ. Anh cứ đợi, đợi mãi trong nỗi đau của
cuộc chiến. Trên thế giới này và trong con người. Anh không tự quyết định
được. Anh cứ chờ. Lí trí và trái tim, kẻ nào sẽ thắng?
...
Regards, Guest!
II.
Độ này, John cũng không có thời gian để đau đớn. Đầu anh căng lên vì
nhiệm vụ mới. Bọn chúng đang có một âm mưu gì đó hết sức thâm hiểm.
John và Tomas phải phá được âm mưu ấy. Bằng mọi giá.
Trên đời này, có lẽ, không có nghề nào nguy hiểm và vô lí hơn nghề tình báo.
Phải luôn chắc chắn thành công với một công việc chưa biết hình thù, dạng
định ra sao. Sống và chết. Chọn đi! Chết! Tôi chọn chết. Nếu sống được thì
càng tốt! Đó là đức tin và lí tưởng. Để không phản bội. John và Tomas đều
hiểu, lòng người khôn lường. Nhưng họ nhìn nhau và tự thề: "Bạn mình
không phản bội"
Luck (tên thật của Tomas) có một tuổi thơ đau đớn. Anh là đứa trẻ bị bóc
lột. Bóc vỏ và lột da. Phải hiểu như thế. Vì vậy, Luck rất căm thù cái ác.
Căm thù tận xương tuỷ. "Trước những kẻ ác, Luck vẫn tỏ ra bình thản
được", Zack nghĩ: "Đó không phải là một điệp viên xoàng. Thậm chí, Luck tài
hơn mình".
Với Luck, lí trí là trên hết. Lắm lúc, Zack sợ cái sức mạnh tinh thần của
Luck. Luck không run tay khi nhả đạn vào một người đàn bà cần tiêu diệt.
Trong những nhiệm vụ dưới lốt nhân viên an ninh, Luck không ngại chứng tỏ
mình là một tên sát nhân máu lạnh.
Zack nghĩ, nếu mình phản bội, Luck cũng không ngại ngần khi bắn vỡ sọ
mình. Luck phải làm thế. Và có lẽ, mình cũng phải làm thế nếu Luck phải
bội. Không. Bắt buộc chứ không thể là "có lẽ". Phải bắn. Tất nhiên, Luck và
mình sẽ không bao giờ phản bội. Nhưng cần xác định thế. Phải nhanh gọn
và chính xác. Đoàng! Không thể khác.
Zack luôn tự tin và chính xác trong hành động của mình. Nhưng suy nghĩ của
anh thường trải dài ra vô tận. Zack biết điều đó không tốt cho nghề tình báo.
Giá mình là nhà văn nhỉ. Để viết về tội ác chiến tranh. Và về cuộc sống hoà
bình bên Marian. Thôi ngay! Thôi ngay! Dẹp ngay ý nghĩ ấy đi! Zack, nghiêm!
Này Zack, này Zack... Đoàng! Mày nhớ chứ?...
Zack cứ hay lan man thế. Điều đó khiến anh càng mệt mỏi. Luck nhận ra
điều đó, anh nhìn sâu vào mắt John và mỉm cười: "Zack! Trận đánh cuối cùng
đấy. Tổ quốc tin vào hai chúng ta." Nụ cười của Luck, nó đau đớn và mãnh
liệt, và chan chứa hy sinh. Ai dám bảo đó là nụ cười mị dân uỷ lạo? Ai bảo
Luck không có trái tim?
Ai dám bảo Tomas không có trái tim?
III.
Tuần trước, bọn nó đã nghi. Đã nghi có một kẻ nội gián. Và chúng lùng sục
ráo riết. Loại trừ từng chi tiết...
Cuối cùng, trơ lại Zack và Luck!
Một trong hai người phải hy sinh!
Cả hai đều biết, nếu chúng không tìm ra, chúng sẽ giết cả hai!
Chúng vẫn vờn mồi. Không bắt giữ ai hết. Nhưng cả hai đều bị theo dõi
nghiêm ngặt.
John vẫn không thể năng về nhà. Anh phải tỏ ra thật bình thường với Marian
như một người chồng hờ hững mà chúng nhận định. Mặc dù, lúc này, anh
đang rối bời. Chỉ muốn ôm nàng và ngủ. Sáng hôm sau dậy, tất thảy hư vô
hết.
Phải đóng kịch với một Marian ngày càng đau khổ, Zack rùng mình: "Những
người chúng ta là những kịch sỹ thiên tài." Lại chờ đợi và lại chờ đợi...
John như con thú bị xích trong khu rừng đang cháy trụi dần...
Thế rồi, John thôi bị tình nghi. Tomas đã gây ra một vụ náo loạn, bắn chết
năm tên.
Bọn chúng bắt toàn bộ nhân viên an ninh xem xác Luck để răn đe.
Xác Luck nát bét, thủng lỗ chỗ, biến dạng. Nhưng đúng là Luck. Đúng là
Tomas. Còn hằn in đó Vết sẹo dài nơi cánh tay anh tự gây ra để xoá vệt
xăm ba chữ: HẬN HẬN HẬN
Mười lăm năm. Cả thảy mười lăm năm Tomas nhập quốc tịch mới và trà
trộn trong lòng địch. Với lòng căm thù bị dồn lại trong người. Suốt mười lăm
năm ấy, sức mạnh nào đã khiến Luck không nổ tung? Không một người đàn
bà. Dập được cả đôi mắt khát khao chỉ loé lên một lần duy nhất khi Thomas
đến thăm gia đình Zack cùng vài gã trùm sò.
Giờ Tomas gây náo loạn. Anh bùng nổ chăng? Không! Tomas quá mạnh.
Mạnh hơn Zack cả trăm lần. Anh đã cố tình chết để Zack sống. Trong hai
người, anh là kẻ bị nghi kỵ nhiều hơn. Và nhiều lí do khác nữa mà Zack
chẳng bao giờ hiểu nổi. Tomas đã chết. Và cuốn hồi ký cuộc đời bị thất lạc
anh. Không còn gì về Tomas được lưu lại.
Mười năm nữa, hai mươi năm nữa..., khi Zack trở về nước, anh cũng khó
lòng tìm lại được cuộc đời thật của Tomas. Cuộc đời Tomas là một bí mật.
Mãi mãi là bí mật. Một bí mật không được phép mở ra.
Cuối cùng, Tomas là gì? Một trái tim. Một trái tim sống vì thế giới mà không
được thế giới cho sống. Một trái tim mãnh liệt hơn mọi trái tim. Để rồi, mãi
mãi lặng câm. Tomas, Luck, làm sao để những kẻ vô ơn và tàn nhẫn trong
cuộc đời này biết tên anh. Người anh hùng vĩ đại có trái tim của Đankô.
Nhìn xác Tomas, Zack muốn hoá đá. Nhưng anh phải rảo bước ngay như
một kẻ đã quen cái chết để tránh nghi ngờ. Anh cũng không ngờ mình có
thể bước tiếp. Vừa rồi, có một luồng khí nóng tràn vào cơ thể Zack giúp anh
không bị đông cứng. Zack không tin vào linh hồn. Nhưng Zack chợt ước đó
là linh hồn của Tomas nhập vào anh, tiếp thêm cho anh sức mạnh...
Hôm ấy, Zack cũng không trốn vào nhà vệ sinh khóc. Ở đâu cũng có
camera, anh biết thế. Và cả máy dò cảm xúc. Anh nuốt hết nước mắt vào
lòng. Cả ngày, ruột gan anh cháy bỏng.
Zack nhớ đến câu chuyện một ông già bán kẹo cay tỏ ra bình thản trước
mặt tên chỉ huy địch, sau khi nuốt hai chiếc kẹo cháy ruột trong vô số những
chiếc kẹo độc đã bán cho quân thù. Những chiếc kẹo dành riêng cho những
kẻ tham ăn khiến chúng ngã gục trong đau đớn và toán du kích vượt qua
được cạm bẫy dày đặc.
Điều đó khiến anh càng tỉnh táo...
Mãi một tuần sau, khi mọi nghi hoặc của lũ chó săn đã tan đi, Zack mới có
cơ hội được khóc. Anh lặn xuống tận đáy bể bơi và ngồi im hàng phút cho
nước mắt xối xả trào ra. Áp lực nước làm mắt anh như nổ tung.
Khi Zack ngoi lên, anh cảm thấy nước và không khí đều có vị mặn chát. Và
cả mùi máu...
IV.
Những biến cố xảy đến dồn dập trong đời Zack.
Tuần trước, Zack biết được âm mưu nham hiểm bọn chúng giữ kín là phóng
một quả tên lửa hạng nặng vào giữa thủ đô đất nước anh.
Zack đã âm thầm chuẩn bị kế hoạch ngăn chặn suốt một tuần nay. Anh đã
sắp xếp tất cả để cho toà nhà chứa nút phóng hoả sẽ nổ tung.
"Tomas, Luck, cậu và tớ sẽ làm được!", Zack tự nhủ hàng triệu lần câu ấy
"Anh sẽ hy sinh. Tha lỗi cho anh. Em sẽ hiểu, phải không Marian?"
Mọi sự dường như đã vào guồng...
Vậy mà, hôm qua, Marian đến gặp trực tiếp Zack và bảo cái câu ấy:
"Chúng mình sắp có con, Zack ạ!"
Trời! Zack suýt nổ tung!
Một đứa trẻ con. Cả đời anh khao khát!
Thú thật, Zack chỉ muốn tự tử!
Ta là John hay là Jack? Là Zack hay là John? Anh chỉ chực hoá điên!
- Tomas, cậu bảo tớ phải làm gì?
- Zack, hãy chấm dứt, chấm dứt... Chấm dứt chiến tranh đi!
- Nhưng tại sao tớ phải chết? Tại sao vợ tớ phải mất chồng và con tớ không
được thấy mặt tớ? Tại sao tớ phải chết trước khi tớ được làm người? Tại
sao tớ phải chết khi sau cái chết của tớ, có thể mọi thứ vẫn y nguyên như
thế?
- Vì con người, Zack ạ. Họ cô lập bọn mình. Họ phó mặc cho mình. Nhưng
chúng ta có nhau, những người chúng ta có nhau. Cậu đã mất tớ. Marian và
đứa trẻ sắp mất cậu. Nhưng cái vẫn còn, cái mãi mãi còn là trái tim và tình
yêu thương. Cái chết của chúng ta sẽ nuôi dưỡng và hồi sinh chúng... Trái
tim chúng ta buộc chúng ta phải tin thế thôi, Zack ạ!
Zack rút ngón tay dập nát ra khỏi miệng. Anh biết mình phải làm gì...
V.
Zack lẻn vào phòng. Anh giật thót và sững lại khi thấy có người trong đó.
Marian!
Người vợ dịu hiền giờ mang chức vụ trong cơ quan phản gián cao hơn anh
mấy bậc.
Nàng đứng đó. Mỉm cười. Nụ cười không nham hiểm. Zack hiểu ra tất cả.
Làm sao mình lọt vào được đến đây mà chưa chết? Nhờ Marian, Zack
khẳng định. Nhờ chính nữ công dân của đất nước có những kẻ huỷ diệt. Và
Zack chợt sung sướng nhận ra: "Tình yêu tổ quốc là tình yêu nhân loại, phải
không, em?"
- Vâng!
Zack ôm lấy Marian, đặt tay lên nút khai hoả trái bộc phá. Giây lát nữa thôi,
toà nhà chứa cái nút bấm huỷ diệt này sẽ nổ tung.
Zack đặt tay lên bụng Marian. Cả hai, không, cả ba đều khóc, đều cười.
Không còn nhiều thời gian nữa. Bọn chúng đang ào lên.
"Con chúng ta, hy vọng nó đang ngủ", Marian nói khẽ qua làn nước mắt, "em
yêu anh, mãi mãi"
"Anh yêu em, mãi mãi"
Họ tựa vào nhau.
Zack cười buồn: "Marian, cho anh xin lỗi. Con yêu ơi, cho cha xin lỗi"
Marian oà lên: "Không! Lỗi không phải tại anh..."
-
Tôi đã bắt đầu biết... nói dối!
Thủa nhỏ, tôi được dậy rằng phải sống trung thực, không dối trá với bản
thân mình và tất cả mọi người vì đó là con đường sáng duy nhất của kiếp
người. Khi đó, tôi chưa hiểu thực sự thế nào là trung thực, thế nào là dối trá
mà chỉ biết rằng những hành động nào của tôi làm vừa lòng người lớn, được
khen là ngoan ngoãn thì đấy là những hành động trung thực. Nhưng đến một
hôm, tôi đã biết ''sự thật'' trong những lời khen ấy. Tôi bắt đầu biết nói dối -
những lời nói dối chân thành nhất của đời mình.
Tôi có người bạn quanh năm lênh đênh trên con tầu nhỏ, đã cũ, đi câu mực,
đánh cá trên biển, vài tháng mới trở lại đất liền vài ngày. Một lần, anh đi biển
và thời tiết thay đổi đột ngột khiến biển động dữ dội. Nhà anh chỉ còn một
người mẹ già ốm yếu. Vì quá lo lắng cho con trai, bệnh tim tái phát khiến bà
phải vào viện trong tình trạng hôn mê. Khi đó, gió bão gào thét dữ dội. Các
bác sĩ chuẩn đoán và quyết định phải mổ ngay nhưng họ không thể tiến hành
trong khi bà mẹ lâm vào tình trạng hôn mê, suy kiệt tinh thần hoàn toàn.
Trong những đoạn tỉnh táo ngắn ngủi, bà chỉ thều thào hỏi là bão đã tan
chưa, con trai bà đã về chưa. Khi đó có một người làng lên cho biết rằng đã
tìm thấy những mảnh... vỡ của con tầu nhà bà dạt vào bờ biển. Bà hỏi các
bác sĩ, không ai trả lời bà. Tôi đứng ở đó và thật rồ dại khi trung thực kể cho
bà nghe rằng con bão còn khủng khiếp lắm, kéo dài vài ngày nữa mới thôi,
con tầu đã bị vỡ, sóng xô vài mảnh vào bờ, con trai bà (bạn thân của tôi)
không biết số phận đang đẩy đưa thế nào?
Các bác sĩ không kịp cản tôi nói. Câu chuyện tôi vừa kể đã đánh gục những
sức lực yếu ớt cuối cùng của bà. Bà nấc nhẹ và thiếp đi. Bác sĩ bó tay. Tôi
tình cờ phạm phải một tội ghê gớm mà suốt đời tôi không tha thứ nổi cho
mình. Sau khi bão tan, người bạn tôi sống sót trở về do được một chiếc tầu
khác cứu. Anh không trách tôi mà chỉ gục bên mộ mẹ khóc nức nở.
Sự "trung thực" ngu ngốc đã vô tình khiến tôi phạm phải một sai lầm khủng
khiếp như vậy.
Trong truyện ngắn nổi danh "Chiếc lá cuối cùng" của O. Henrry, một bệnh
nhân tin chắc mình sẽ chết. Cô đếm từng chiếc lá rụng của tán cây ngoài
cửa sổ và tin rằng đó là chiếc "đồng hồ" số phận của cô. Khi chiếc lá cuối
cùng rơi xuống, cô sẽ chết. Nhưng chiếc lá cuối cùng không bao giờ rụng
xuống. Cô gái bình phục, sống khoẻ mạnh và không biết rằng, chiếc lá cuối
cùng đó chỉ là một chiếc lá "giả" do một hoạ sĩ muốn cứu cô vẽ lên vòm cây
trơ trụi.
Như vậy sự thật không phải được nhìn thấy bằng mắt, được cảm nhận bằng
tri thức... Nếu như tôi không kể về cơn bão tôi thấy, mảnh ván tầu vỡ tôi
được nghe thì có lẽ người mẹ ốm yếu ấy không chết. Nếu như không có
chiếc lá "giả" kia thì cô gái sẽ chết vì bệnh tật và vì tuỵêt vọng. Sự thật trong
đời sống con người phải đồng nghĩa với tình yêu nữa. Chỉ có điều gì cứu
giúp con người, làm cho con người mạnh mẽ lên, hướng con người về ánh
sáng... điều đó mới gọi là sự thật.
Còn tất cả những hành động nào, lời nói nào cho dù đúng với mắt mình nhìn
thấy, tai mình nghe thấy, tri thức của mình hiểu thấy nhưng chúng là khiến
cho người khác, hoặc cho chính mình lâm vào cảnh tuyệt vọng hơn, mất đi
niềm tin cuộc sống, mất đi sức mạnh tinh thần dẫn đến việc huỷ hoại đời
sống... thì đều không phải sự trung thực. Nếu chúng là sự thật, đó là sự thật
của Quỷ tàn nhẫn không biết yêu thương con người.!
Trong cuộc sống của chúng ta, giữa sự thật của Tình yêu và sự thật của
Quỷ luôn luôn xáo trộn, mập mờ. Một lời nói dối trong "tình yêu" có thể cứu
người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết người. Tất nhiên chúng ta sẽ
chọn để nói lời nói dối chân chính. Tuy vậy để phân biệt rõ ràng khoảng cách
giữa những lời nói này cũng là một điều khó khăn và tuỳ thuộc vào từng
hoàn cảnh đặc biệt. Bạn có biết nói dối thế nào để lời nói dối ấy là lời nói dối
chân thành, chứa đầy tình yêu con người không?
Đơn giản thôi. Bạn hãy giữ lấy một trái tim tha thiết với cuộc đời và đồng
loại.
-
Giữ lửa
Ngày xưa, gia đình tôi chỉ sống trên một con đò. Cha chèo chống, đổi hàng
lên nguồn xuống biển. Suốt con sông nhỉ nhưng dài chỉ có một con đò duy
nhất. Cuộc sống của gia đình thật lênh đênh ghềnh thác.
Một ngày nọ, giữa sông vắn, cha đã đánh mất cái bật lửa. Phải giữ lửa trong
bếp suốt chuyến đi. Tối đến, cơn mưa trong gió chướng làm tắt ngấm bếp
lửa. Lúc tạnh mưa, mẹ bới tro lạnh, chỉ còn một cục than nhỏ xíu có lửa.
Mẹ nhanh chóng gom một ít rác khô, kẹp cục than vào giữa. Mẹ thổi nhẹ,
cục than từ từ sáng đều. Một lúc sau nùi rác từ từ bốc khói... Bếp lại đỏ lửa.
Ngồi bên bếp lửa, mẹ đã dạy tôi cách giữ lửa than cho lâu tàn, phải ủ phải
vùi ra sao. Nhen ngọn lửa mỏng thế nào để không tắt. Mẹ bảo, trong cuộc
đời, có lúc con chỉ có một hòn than nhỏ và ngọn lửa mỏng cuối cùng.
Tôi không phải là nhà thám hiểm, nhà địa chất hay thợ săn để ứng dụng
cách giữ hay nhen lửa của mẹ khi ở giữa rừng hoang lạnh. Nhưng tôi sẽ có
cách giữ và thắp lửa cho riêng mình. Tôi sẽ giữ một hòn than nhỏ, ngọn lửa
mỏng cho tình yêu thương, hi vọng và tất cả những gì tốt đẹp... trước khi nó
nguội lạnh, tắt đi, biến mất. Để có dịp , tôi lại nhen nhóm thắp lên ánh lửa...
-
Tình Yêu
Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm Tình Yêu, mỗi một ngưòi
đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất , người
thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt
cuộc đời (nguời bạn đời). Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu
nhất & hiểu được cảm giác yêu ... sau đó , hiểu được cảm giác "bị yêu"
mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất ... Khi đã trải qua cảm giác yêu
và bị yêu, mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người
bạn đời thích hợp nhất trong suốt cuộc đời còn lại.
Thật đáng tiếc, trong cuộc sống thực tế hiện tại, cả ba người này thường
không cùng là một người ... Người bạn yêu nhất không chọn bạn ... người
yêu bạn nhất lại không phải là người bạn yêu nhất ... và người bạn đời luôn
luôn không phải là người bạn yêu nhất, cũng không phải là người yêu bạn
nhất ... Đó chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất !!!
"..." sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi ???
Không ai muốn thay đổi Tình Yêu của mình ... Khi anh ta yêu bạn, đó là lúc
anh ta thật sự yêu bạn ... Nhưng khi anh ta không yêu bạn thì cũng thật sự
là không yêu bạn ... Anh ta không thể giả vờ không yêu khi anh ta đang yêu
bạn, cũng như anh ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn.
Khi một nguời không còn yêu mình muốn rời xa mình, mình cần hỏi lại bản
thân mình có còn yêu anh ta nữa không ... Nếu bạn không còn yêu nguời ấy
nữa thì xin đừng bao giờ vì bất cứ lý do gì mà không chịu rời xa người ấy !!!
Nếu như bạn vẫn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người
ấy có được một cuộc sống Hạnh Phúc, vui vẻ ... Đừng bao giờ ngăn cản khi
người ấy muốn ra đi !!! Nếu bạn ngăn cản người ấy có được Hạnh Phúc thật
sự ... nghĩa là bạn không yêu & không biết hy sinh cho anh ta nữa !!! Và nếu
như bạn không yêu & không biết hy sinh cho Tình Yêu thì bạn lấy tư cách gì
chê trách anh ta bạc tình ... ???
Yêu không phải là chiếm hữu ... !!! Bạn thích mặt trăng, không thể đem mặt
trăng cất vào trong hộp ... nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu
sáng vào tận trong phòng bạn ... Cũng như bạn yêu một người, bạn vẫn có
thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu ... Hãy để người ấy ra đi &
giữ tất cả những kỷ niệm giữa bạn với người ấy trở thành một hồi ức vĩnh
hằng trong cuộc sống ...
Nếu bạn thật sự yêu một người, phải yêu con người thực của anh ta, yêu
mặt tốt cũng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn
khuyết điểm ... Tuyệt đối không nên vì yêu anh ta mà hy vọng anh ta trở
thành mẫu người mình mong muốn ... Yêu một người nào đó thật sự không
nói ra được nguyên nhân vì sao yêu ... bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, cho
dù tâm trạng tốt hay
xấu, khi Hạnh Phúc hay khi đau khổ, thì bạn cũng đều mong muốn người ấy
ở bên cạnh bạn ....
Chia tay cũng là một thử nghiệm Tình Yêu ... Tình Yêu chân chính & đích
thực sẽ chẳng bao giờ trở thành Tình Yêu oán hận ... ngay cả khi đã phải xa
nhau !!! Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt người yêu mình phải thề, phải
hứa ... Tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy ??? Tất cả chỉ vì
chúng ta không tin đối phương ... Làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời
hoang đất lở ... nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy ... Cuộc
đời không thể nói trước đưọc điều gì ... Đừng nói mai sau ta luôn bên
nhau ... !!!
Bạn đã tìm được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn ???
-
Tâm
_Đồ mù , đi đứng thế hả ?
Nó giật mình , lách vội tay lái vào lề .
_ Có ngày trời gọi đấy , nhãi ranh .
Ông chú mập mạp chạy chiếc A còng chửi với lại . Thật là quá đáng , ông ta
là người lớn sao lại nặng lời với người nhỏ như vậy chứ , sao mà thiếu độ
lượng thế ? Nhưng thôi , không sao , hôm nay nó đang vui . Mẹ nó đã cho
tiền để mua quyển sách Cái Trống Thíêc mà nó vẫn mơ ước , nó đang đi
mua sách mà , không thể để chuyện cỏn con ấy làm hỏng tâm trạng được .
Nó lại nhấn nhẹ bàn đạp , thư thả tận hưởng làn gió nhẹ thổi những chiếc là
phượng ly ty rơi lả tả xuống con đường . “ Lá phượng rơi cũng đẹp chẳng
kém gì hoa anh đào trong sách vẫn tả “ _ nó thầm nghĩ và mỉm cười khoan
khoái .
Đèn đỏ kìa . Nó thắng lại sát bên lề , vẫn thả hồn theo những chiếc lá xoay
xoay , chợt :
_ Im đi , còn khóc à , tao đánh nát người ra bây giờ , oan lắm đấy hả ?
Nó quay sang hai mẹ con đang dừng ngang xe nó . Người mẹ đang rất tức
giận còn cậu bé trai gương mặt tái đi vì sợ còn ướt nước mắt , đang cố dằn
tiếng nấc ngước đôi mắt tròn xoe trong trẻo nhưng lúc này đây đầy nỗi
hoảng hốt và ấm ức nhìn mẹ nó , rồi nhìn uống hai bàn tay . Có lẽ cậu bé đã
nghích ngợm gì đó với cây bút của mình nên hai bàn tay đầy những mực ,
dây cả ra chiếc áo sơ mi trắng . Nó đưa tay định vỗ nhẹ lên đầu cậu bé thì
chiếc xe đột ngột phóng vọt đi , thằng bé bật ngửa cả người ra sau làm nó
suýt thét lên . Đèn xanh rồi , nó đứng yên một lúc , chưa hết ngỡ ngàng : “
Người mẹ đó…sao mà….”
Thôi , đi tiếp kẻo tối mất .
Woa , chủ nhật nhà sách đông quá , người ra kẻ vào tấp nập . Nó đang hớn
hở dựng xe thì người thanh niên giữ xe đập đánh rầm vào yên sau xe quát :
_ Xe đạp để đằng sau .
Nó tức lộn ruột , định nói câu gì đó thì gã đã quay phắt người vẻ không thèm
biết đến ai . Nó chỉ có thể lẩm bẩm “ Đâu cần phải thế “ , rồi đưa chiếc xe
vào đúng chỗ với thân phận của nó . Hôm nay nhiều chuyện bực mình quá .
Vừa lựa sách nó vừa hát nho nhỏ một bài hát ưa thích và nó cảm thấy vui
hơn “ Chẳng việc gì phải bực tức thế , để cho mình thoải mái một tý đi nào “
Đọc ké say sưa xong thì cũng phải về thôi , nó cầm quyển sách định mua và
ra quầy tính tiền .
_ Hahaha , mày mua thật đấy à ? “ Nghệ thuật làm vợ “ ?
_ Ừ , tao mua tặng mày đấy , đồ quỷ
Hai cô nữ sinh ríu rít vừa nói vừa cười , tay cầm con tượng gốm còn ướt
màu nước vung ngang vung dọc
_ Ối ……
cả cái đầu xanh lè và cái váy đỏ rực rỡ của con tượng gốm đóng một cái
dấu to tướng thật là tuyệt chiêu lên vai chiếc áo trắng mới tinh của nó . Nó
nhìn vết màu rồi nhìn lên hai cô bạn kia bằng con mắt thật sự không giấu
được nỗi bực tức , nó quát :
_ NÀY……
nhưng nó chợt khựng lại , rồi không nói tiếng nào , nó cười _ tuy có hơi
méo mó_ rồi bước đi . Hai cô bé vẫn chưa hết giật mình nhìn theo nó , cùng
quay lại nhìn nhau cười , nụ cười làm sáng cả hai khuôn mặt trẻ thơ , hai cô
lại tíu tít trò chuyện . Nó quay nhìn lại và , nụ cười ấy cũng thắp sáng luôn
khuôn mặt nó .
-
2 câu truyện này thì nói sao nhỉ? Truyện đầu gần như là phân tích và động viên. Nhưng truyện thứ 2 ý nghĩa lắm. hahaha...hay lắm. Người tên Tâm đó thật sự đã học được những gì nhìn thấy nghe thấy và cái đẹp nhất tôi nhìn thấy là nụ cười từ méo mó đã chở thành thắp sáng luôn khuôn mặt nó. Nụ cười đó quá đẹp , nụ cười của một tấm lòng , thánh thiện quá.
-
HÃY LÀM NGAY!
Trong lớp học dành cho người lớn, tôi giao cho mỗi người "tới gặp một
người mà anh chị yêu thương nhất, và nói với người đó rằng anh chị yêu họ."
Tuần sau vào buổi học kế tiếp, một người trong số các học trò của tôi đã kể
lại, "Tôi đã giận thầy Dennis vào tuần trước khi thầy giao cho chúng tôi phải
làm như vậy. Tôi đã không cảm thấy tôi cần phải nói với ai như vậy. Nhưng
khi tôi bắt đầu lái xe về nhà lương tâm của tôi bắt đầu lên tiếng. Khi đó tôi
biết chính xác tôi cần phải nói với ai câu nói đó. Năm năm trước, tôi và Cha
tôi đã có một cuộc cãi nhau dữ dội và vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa.
Chúng tôi tránh mặt nhau trừ những buổi bắt buộc cả gia đình tụ họp. Gần
như chúng tôi không nói với nhau một lời. Khi về tới nhà tôi nhận thức rõ
ràng rằng tôi sẽ tới gặp Cha và nói với Cha rằng tôi yêu người biết chừng
nào."
"Sau khi quyết định như vậy dường như một gánh nặng đã trút khỏi vai tôi."
"Vào 5:30 sáng, tôi đã có mặt tại nhà bố mẹ bấm chuông gọi cửa, thầm cầu
nguyện mong Cha sẽ mở cửa. Tôi sợ rằng nếu Mẹ ra mở, tôi sẽ không có
đủ can đảm và nói với Mẹ thay vì với Cha. Nhưng may mắn đã mỉm cười với
tôi và Cha đã ra mở."
"Tôi không bỏ phí lấy một giây - bước lên một bước tôi nói với Cha 'Cha,
con muốn tới để nói với Cha rằng con yêu thương Cha.'"
"Dường như có điều gì đó đã truyền từ tôi sang Cha. Trước mắt tôi, khuôn
mặt của Cha dịu hẳn lại, những nếp nhăn dường như biến mất và Cha bật
khóc. Cha mở rộng cánh tay ôm tôi vào lòng và nói rằng 'Cha cũng thương
yêu con lắm, con trai, nhưng cha đã không thể nói ra được điều này.'"
"Nhưng đó không phải là điều tôi muốn nói. Hai ngày sau khi tôi gặp Cha tôi,
người đã bị nhồi máu cơ tim và hiện nay đang ở trong bệnh viện. Tôi vẫn
chưa rõ người có thể qua khỏi được hay không nữa."
"Điều tôi muốn nói với các bạn là : Đừng chờ đợi làm những điều mà bạn
cần phải làm. Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi chần chừ không nói với Cha? Hãy
dành thời gian cho những việc bạn cần phải làm và hãy làm ngay đi!"