-
Bài ngữ pháp cho bạn trẻ
Hãy sống ở thể chủ động, tránh xa thể thụ động. Nghĩ nhiều đến những gì
mà bạn có khả năng làm được hơn là những gì có thể xảy đến cho bạn.
Hãy sống ở cách khách quan. Hãy quan tâm đến thực tế cuộc sống đúng
với những gì đang thật sự diễn ra, hơn là mong muốn chuyện đời sẽ xảy ra
như bạn mơ ước.
Hãy sống ở thì hiện tại, can đảm trực diện đối đầu với công việc ngày hôm
nay. Không luyến tiếc quá khứ, cũng đừng lo lắng vớ vẩn đến tương lai.
Hãy sống ở ngôi thứ nhất, nghiêm khắc tự kiểm điểm mình hơn là đi bới
móc những sai sót, lỗi lầm của thiên hạ.
Hãy sống ở số ít, lắng nghe lời phê bình xuất phát từ lương tâm mình hơn
là thích thú với những lời tán thưởng của đám đông.
Và nếu như phải chọn một động từ thì hãy chọn lấy động từ yêu thương.
-
Lười quá tui không muốn dịch nữa, các bạn hộ tôi cái nha
The Salty Coffee.
He met her on a party, she was so outstanding, many guys chasing after
her, while he was so normal, nobody paid attention to him. At the end of the
party, he invited her to have coffee with him. She was surprised, but as he
was polite, she promised. They sat in a nice coffee shop, he was too nervous
to say anything, She felt uncomfortable, she thought, "please, let me back
home".
Suddenly he asked the waiter: would you please give me some salt? I'd like
to put it in my coffee. Everybody stared at him, so strange! His face turned
red, but still, he put the salt in his coffee and drank it.
She asked him curiously: why you have this hobby? He replied: when I was a
little boy, I was living near the sea, I liked playing in the sea, I could feel the
taste of the sea, salty and bite, just like the taste of the salty coffee. Now
every time I have the salty coffee, I always think of my childhood, think of my
hometown, I miss my hometown so much, I miss my parents who are still
living there. While saying that, tears filled his eyes. She was deeply touched.
That's his true feeling, from the bottom of his heart.
A man who can tell out his homesick, he must be a man who loves home,
cares about home, has responsibility of home. Then she also started to
speak, spoke about her faraway hometown, her childhood, her family. That
was a really nice talk, also a beautiful beginning of their story.
They continued to date. She found actually he was a man who meets all her
demands: he had tolerance, was kind hearted, warm, careful...he was such a
good person but she almost missed him! Thanks to his salty coffee! Then the
story was just like every beautiful love story: the princess married to the
prince, then they were living the happy life... And, every time she made coffee
for him, she put some salt in the coffee as she knew that's the way he liked it.
After 40 years, he passed away, left her a letter which said: "My dearest,
please forgive me, forgive my whole life lie. This was the only lie I said to you--
--the salty coffee. Remember the first time we dated? I was so nervous at
that time, actually I wanted some sugar, but I said salt. It was hard for me to
change so I just went ahead. I never thought that could be the start of our
communication! I tried to tell you the truth many times in my life, but I was
too afraid to do that, as I have promised not to lie to you for anything. Now I'm
dying, I afraid of nothing so I tell you the truth: I don't like the salty coffee,
what a strange bad taste. But I have the salty coffee for my whole life since I
knew you, I never feel sorry for anything I do for you. Having you with me is
my biggest happiness for my whole life. If I can live for the second time, I still
want to know you and have you for my whole life, even though I have to drink
the salty coffee again." Her tears made the letter totally wet. Someday,
someone asked her: what's the taste of salty coffee? It's sweet. She replied.
SOMETIMES YOU FEEL YOU KNOW THE PERSON MORE THAN
ANYBODY ELSE... BUT ONLY TO REALISE THAT YOUR OPINION ABOUT
THE PERSON WERE NOT AS YOU DESCRIBED. JUST LIKE THE
INCIDENT OF THE SALTY COFFEE... LOVE MORE AND HATE LESSER...
CAUSE' SOMETIMES SALT TASTES BETTER THAN SUGAR...
-
Nếu tôi có thể sống thêm một lần nữa
Tôi sẽ lắng nghe nhiều hơn và sẽ nói ít đi
Tôi sẽ mời bạn tôi đến ăn tối mặc dù thảm đã dính vết bẩn hay ghế sofa đã
bạc mầu
Tôi sẽ ăn ngô rang trong phòng khách “quý” và không thèm lo nghĩ về đống
bụi tro khi nguời nào muốn đốt lò suởi lên.
Tôi sẽ bỏ chút thời giờ ra để lắng nghe ông của tôi kể nhiều chuyện về khi
ông còn trẻ
Tôi sẽ không bao giờ muốn phải quay kính xe lên vào một ngày mùa hè vì sợ
gió sẽ làm hỏng bộ tóc đẹp vừa chải của tôi
Tôi sẽ thắp cái nến màu hồng trạm trổ thật đẹp như một đóa hoa hồng trước
khi nó chảy ra trên gác xếp
Tôi sẽ ngồi lê lết xuống sân cỏ để chơi với các con tôi mà không sợ lấm bẩn
quần áo
Tôi sẽ khóc và cuời ít đi khi xem truyền hình, và khóc và cuời nhiều hơn khi
nhìn cuộc đời
Tôi sẽ chia sẻ và gánh vác thêm trách nhiệm với chồng tôi nhiều hơn
Tôi sẽ không bao giờ mua một cái gì chỉ vì nó thực tiễn, không làm bẩn, hay
được đảm bảo là sẽ không hỏng suốt cuộc đời
Tôi sẽ nằm trong giuờng khi mỗi bị bênh thay vì nghĩ rằng quả đất sẽ đứng
lại nếu thiếu tôi một ngày
Thay vì ước ao chín tháng mang bầu tan biến đị, tôi sẽ tận huởng từng giây
phút và nhận biết rằng bảo thai đang lớn lên trong bụng tôi là cách duy nhất
để giúp Thượng Đế về một phép lạ .
Khi con cái lại ôm hôn tôi một cách mạnh bạo, tôi sẽ không bao giờ nói, “ Để
lát nữa đi , bây giờ con hãy vào rửa tay đi ăn cơm nào “
Tôi sẽ nói tiếng yêu thuơng và xin lỗi nhiều hơn ...nhưng nhất là, nếu đuợc
một cơ hội làm lại cuộc đời, tôi sẽ nắm lấy từng phút một ...sẽ nhìn ..và nhìn
thật kỹ ...sống từng phút ...và không bao giờ trả lại phút đó
Đừng thèm để ý đến những chuyện không đáng kể. Đừng lo nghĩ về ai không
thích bạn, ai có nhiều hơn bạn, ai đang làm gì . Thay vì thế, hãy tận huởng
những mối quan hệ với nhưng nguời thuơng yêu mịnh Hãy nghĩ là mình con
may mắn hơn vạn người khác .
-
If I Had My Life to Live Over
I would have talked less and listened more.
I would have invited friends over to dinner even if the carpet was stained, or
the sofa faded.
I would have eaten the popcorn in the 'good' living room and worried much
less about the dirt when someone wanted to light a fire in the fireplace.
I would have taken the time to listen to my grandfather ramble about his
youth.I would never have insisted the car windows be rolled up on a summer
day because my hair had just been teased and sprayed.
I would have burned the pink candle sculpted like a rose before it melted in
storage.
I would have sat on the lawn with my children and not worried about grass
stains.
I would have cried and laughed less while watching television - and more
while watching life.
I would have shared more of the responsibility carried by my husband.
I would have gone to bed when I was sick instead of pretending the earth
would go into a holding pattern if I weren't there for the day.
I would never have bought anything just because it was practical, wouldn't
show soil, or was guaranteed to last a lifetime.
Instead of wishing away nine months of pregnancy, I'd have cherished every
moment and realized that the wonderment growing inside me was the only
chance in life to assist God in a miracle.
When my kids kissed me impetuously, I would never have said, "Later. Now
go get washed up for dinner."
There would have been more "I love yous"...more "I'm sorrys"...but mostly,
given another shot at life, I would seize every minute...look at it and really
see it...live it...and never give it back.
Stop sweating the small stuff. Don't worry about who doesn't like you, who
has more, or who's doing what. Instead, let's cherish the relationships we
have with those who Do love us. Let's think about what God HAS blessed us
with.
-
SỐNG TRỌN VẸN TỪNG NGÀY
Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison-tổng giám đốc của
tập đoàn CocaCola- đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa
nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.
“ Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn
có năm quả bóng mang tên là: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh
thần. Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công
việc là quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại.
Nhưng bốn quả còn lại- gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần- đều là
những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị
trầy xước, có tì vết, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ nát mà không
thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu
điều đó và cố gắng giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn.
Bạn làm thế nào đây?
Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người
khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng
ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đạt mục tiêu của bạn vào những gì
mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì là tồt nhất
cho chính mình.
Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm
chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu
không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.
Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ
hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sông cuộc đời mình trong từng
khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.
Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó cho đi. Không có gì là hoàn
toàn bế tắc mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng
nữa.
Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ
mỏng manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau.
Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những vận hội của đời mình mà
bạn biết cách sống dũng cảm.
Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời
gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách
chóng nhất để đánh mất tình yêu là niú giữ thật chặt, còn cách tốt nhất để
giữ tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.
Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên mất
nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu.
Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình
được đánh giá đúng.
Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn
có thể luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng.
Bạn chớ phí phạm thời gian hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai
điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phài
là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà hãy thưởng thức từng chặng
đường mình đi qua.
Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là một màu nhiệm. Còn hiện tại là một
món quà của cuộc sống, chính vì thế chúng ta gọi đó là tặng phẩm (*) .
* Chú thích: Present -cách chơi chữ trong tiếng Anh- có nghĩa là hiện tại,
đồng âm với tặng phẩm.
-
Sayings for You
1. I love you not because of who you are, but because of who I am when I am
with you.
2. No man or woman is worth your tears, and the one who is, won't make
you cry.
3. Just because someone doesn't love you the way you want them to,
doesn't mean they don't love you with all they have.
4. A true friend is someone who reaches for your hand and touches your
heart.
5. The worst way to miss someone is to be sitting right beside them knowing
you can't have them.
6. Never frown, even when you are sad, because you never know who is
falling in love with your smile.
7. To the world you may be one person, but to one person you may be the
world.
8. Don't waste your time on a man/woman, who isn't willing to waste their
time on you.
9. Maybe God wants us to meet a few wrong people before meeting the right
one, so that when we finally meet the person, we will know how to be
grateful.
10. Don't cry because it is over, smile because it happened.
11. There's always going to be people that hurt you so what you have to do
is keep on trusting and just be more careful about who you trust next time
around.
12. Make yourself a better person and know who you are before you try and
know someone else and expect them to know you.
13. Don't try so hard, the best things come when you least expect them to.
-
25 phút
Một chiều hè êm ả, môt chú bé cùng cha đi dạo chơi trong công viên. Chú
thích thú chạy tung tăng khắp mọi nơi, bỗng chú nhìn thấy ở bãi cát một cô
bé rất xinh đang nghịch cát.
- Bố ơi, kia có phải là thiên thần không?
Người cha mỉm cười gật đầu
Chú bé lại gần và thích thú tham gia vào trò chơi xây lâu đài cát cùng với
thiên thần nhỏ bé kia. Cả hai say mê với những giấc mơ cổ tích, những
hoàng tử, những công chúa...
- Đến giờ phải về rồi con trai, hãy tạm biệt thiên thần nhỏ bé kia đi!
- Chúng mình sẽ còn chơi với nhau nữa chứ? Cậu bé hỏi.
.....
- Sao bạn không trả lời?
- Lớn lên chúng mình sẽ lấy nhau nhé? Cô bé đột ngột hỏi.
- Bạn muốn thật chứ?
- Bạn sẽ là hoàng tử của tớ, đồng ý không?
- Vậy thì hẹn bạn 20 năm nữa nhé...- cậu bé nhìn lên cổ tay mình, nơi có
chiếc đồng hồ mà cha cậu đã vẽ cho cậu theo yêu cầu của cậu con trai bé
nhỏ, chiếc đồng hồ chỉ 8h sáng.- mình hẹn bạn đúng 8h sáng ngày này 20
năm nữa, mình sẽ gặp nhau ở đây và sẽ cưới nhau nhé!
- Đồng ý!
20 năm sau, cậu bé đã trở thành một chàng trai cao lớn và mạnh mẽ. Đúng
ngày đó, chàng tỉnh dậy, bình thường như mọi ngày. Trong lúc mặc quần áo,
chàng nhìn ra cửa sổ, vô tình nhìn thấy hai đứa trẻ nghịch cát ở mảnh sân
nhà hàng xóm. Chàng chợt nhớ ra lời hẹn năm xưa, tự mỉm cười và nghĩ: "
Chắc gì thiên thần nhỏ ấy con nhớ!".
Trên đường đi làm, chàng chợt nghĩ, tại sao mình không rẽ qua công viên
thử xem?
Chàng đi đến nơi, công viên vắng lặng, chỉ có ánh nắng xuyên qua các tán
cây. Chàng lại chỗ bãi cát năm xưa, ngồi xuống một chiếc ghế công viên
gần bãi cát. Bỗng chàng nhìn thấy một mảnh giấy được gấp gọn gàng và gài
ở chiếc ghế mà chàng ngồi. Tò mò, chàng trai mở mảnh giấy ra
"Em đã đến đây, đúng 8h, đã chờ anh trong 25 phút và anh đã không đến,
vĩnh biêt anh hoàng tử của em! "
Chàng trai bàng hoàng nhìn đồng hồ, giờ đây đã là một chiếc đồng hồ thật,
và đã chỉ ở 8h30...
-
Tình yêu và đôi cánh
Ngày xưa có một cô gái sống cô đơn trong một ngôi nhà cạnh một cánh
rừng. Hôm nọ, trong lúc dạo chơi cô bỗng thấy hai chú chim non mất mẹ
đang thoi thóp trong tổ trên một chạc cây. Lập tức cô đem chúng về nuôi
trong một cài lồng rất đẹp. Với sự chăm sóc chan chứa tình thương của cô,
hai chú chim non ngày càng khoẻ mạnh và xinh đẹp. Mỗi sáng chúng cất
tiếng líu lo để chào đón cô.
Một ngày kia cô quên cài cửa lồng chim. Thế là một chú chim liền bay ra
khỏi lồng, nhưng nó không bay đi ngay mà lại lượn vài vòng quanh cô như
muốn chào cô lần cuối. Cô gái buồn bã nhìn theo. Cô không muốn phải rời
xa nó.Cô không muốn tình yêu của cô bay mất, nên khi con chim bay thật
gần cô liền với tay tóm lấy nó thật mạnh. Cô sung sướng và giữ chặt nó
trong tay. Nhưng một lúc sau, cô cảm thấy con vật yêu quý bỗng trở nên
mềm nhũn trong tay cô, Cô hoảng hốt xoè tay ra và bàng hoàng nhận thấy
con chim đã khép mắt qua đời. Nó đã chết bởi chính tình yêu mà cô dành
cho nó. Cô thẫn thờ nhìn con chim lẻ bạn còn lại trong lồng và bắt đầu
mường tượng rằng nó cần có tự do bay vút lên bầu trời xanh thẳm.Cô liền
tiến tới chiếc lồng và nhẹ nhàng tung chú chim vào không trung. Nó lượn
quanh cô một vòng, hai vòng, rồi ba vòng. Cô đón nhận niềm vui của nó bằng
ánh nhìn rạng rỡ và trìu mến.Những muộn phiền trước đó không còn
nữa.Bỗng nhiên chú chim dịu dàng đáp đậu trên vai cô và hót vang những
giai điệu mượt mà mà chưa bao giờ trong cuộc đời cô được thưởng thức.
Qua tiếng hót diệu kỳ kia , cô chợt hiểu rằng cách nhanh nhất để đánh mất
tình yêu là khi ta nắm giữ nó thật chặt. Trái lại, để giữ mãi sự yêu thương
thì ta phải ân cần trao cho tình yêu một đôi cánh tự do.
-
Thật buồn cười
Thật buồn cười là sao tờ tiền 10.000đ trông quá to và quá giá trị lúc chúng ta
cho người ăn xin, mà lại quá nhỏ khi ta mang nó đi mua hàng.
Thật buồn cười là sao 60 phút là quá dài khi nói chuyện với ông bà cha mẹ
mà 60 phút lại quá ngắn khi chơi điện tử hay tán ngẫu cùng bạn bè.
Thật buồn cười là chúng ta khoái chí và hồi hộp run lên khi trận đá bóng đến
những phút bù giờ nhưng chúng ta lại than thở và khó chịu khi thầy cô dậy
thêm vài ba phút sau tiết học.
Thật buồn cười là chúng ta thấy khó nhọc thế khi đọc một chương cuốn
giáo khoa và chúng ta lại thấy dễ dàng thế khi đọc một cuốn truyện dày cả
trăm trang.
Thật buồn cười là mọi người cãi nhau để tranh giành một chỗ ghế đầu khi
xem bóng đá hoặc biểu diễn ca nhạc nhưng lại cãi nhau để tranh một chỗ
ghế ngồi hàng cuối ở lớp học.
Thật buồn cười là chúng ta cần 2 đến 3 ngày để suy nghĩ thì mới đưa được
một buổi học bù vào thời gian biểu của mình, nhưng lại sắp xếp được thời
gian cho một buổi đi chơi ngay vào phút cuối cùng.
Thật buồn cười là một số người thấy vô cùng khó khăn khi đọc và giải thích
cho người khác một bài học, nhưng lại thấy rất dễ dàng khi hiểu và truyền
bá những chuyện ngồi lê đôi mách.
Thật buồn cười là chúng ta không thể nghĩ ra cái gì để cầu nguyện cho
người khác nhưng lại tìm ra đủ thứ để mong ước cho bản thân mình.
Thật buồn cười là chúng ta nhanh chóng quyết định đi theo chỉ dẫn của một
người lạ mặt khi chúng ta lạc đường nhưng chúng ta lại ngần ngại không
làm theo lời chỉ bảo của chính đầu óc mình.
Thật buồn cười là con người bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những gì mà
người khác đánh giá về mình, hơn là những gì tự mình đánh giá về mình.
-
HAI BIỂN HỒ
Người ta bảo ở bên Palextin có hai biển hồ. Biển hồ thứ nhất gọi là biển
Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung
quanh biển hồ này. Cá không thể sống nổi với nuớc trong hồ và khi con
người uống phải thứ nước trong hồ cũng bị bệnh. ai ai cũng đều không
muốn sống gần đó. Biển hồ thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút nhiều
khách du lịch nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con
người có thể uống được mà cá cũng dống được. Nhà cửa được xây cất rất
nhiều ở nơi đây. Vườn cây xung quanh tốt tươi nhờ nguồn nước này....
Nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều được đón nhận nguồn nước từ
sông Jordan. Nước sông Jordan chảy vào biển Chết. Biển Chết đón nhận và
giữ lại riêng cho mình mà không chia sẻ nên nước trong biển Chết trở nên
mặn chát. Biển hồ galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan rồi từ
đó tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn
sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muông thú và con người.
Một định lý trong cuộc sống mà ai cũng đồng tình: một ánh lửa chia sẻ là
một ánh lửa lan toả. Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lợi. Đôi
môi có hé mở mới nhận được nụ cười. Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm
hồn mới tràn ngập vui sướng.
Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ riêng cho mình. “Sự sống”
trong họ rồi cũng sẽ chết dần chết mòn như nước trong lòng biển Chết.