Bâng Khuâng Tơ Trời - Việt Thi
http://i12.tinypic.com/4dypfut.jpg
Chương 1
Vạt nắng chiều đỗ nhẹ trên những cành cây, ngọn cỏ trong vườn. Một làn gió từ đâu thổi ùa tới khiến Lãm Vân cảm thấy dễ chịu. Hương hoa trong vườn tóa dìu dịu vậy mà suốt hai tiếng đồng hồ ngồi trên chiếc băng đá của ba cạnh hồ sen, Lãm Vân vẫn không nặn ra những ý tưởng thật hay để làm bài văn. Cô bé đã cố gắng thật nhiều, vượt quá khả năng chăm chí vốn chẳng tích tụ lâu ở cô bé. Cố gắng để đáp lại yêu cầu cúa Hải Quì, người dạy kèm cho Lãm Vân học. Dù dạy kèm thôi nhưng Hải Quì rất nguyên tắc. Lãm Vân vừa thích nhưng lại sợ sợ, ngại ngại khi không làm xong bài. Hải Quì dạy kèm cho Lãm Vân mấy môn thi tốt nghiệp. Thường thì người giỏi văn ít khi giỏi toán vậy mà Hải Quì kèm cho Lãm Vân cả văn lẫn toán chứ, mặc dù Lãm Vân học một số môn tại trung tâm như ngoại ngữ, toán nhưng Hải Quì giảng lại dễ tiếp thu hơn nên cả nhà ai cũng mến Hải Quì. Những khi biếng học, Lãm Vân còn bắt Hải Quì ca nữa, chị cũng biết đàn chút chút nên ca nghe rất thích. Vậy mà Hải Quì bảo học lóm.
Hải Quì có nụ cười thật tươi và rất có duyên nên nhiều lúc cảm thấy giận vì sự nguyên tắc của Hái Quì, song chẳng bao giờ Lãm Vân giận lâu được.
Có tiếng chân người lạo xạo trên lối sỏi trong vườn. Lãm Vân thừa biết ai xuất hiện giờ này vào những buổ chiều cô bé có giờ học.
Làm Vân lên tiếng:
- Làm gì mà thơ thẩn ngoài vườn vậy anh Ðông Trần.
Hai anh em gặp nhau tại băng đá bên hồ sen, Làm Vân cười và hỏi Ðông Trần.
Ðông Trần cũng cười cười và hỏi ngược lại.
- Thế cô bé làm gì giờ này ở ngoài vườn có vẻ ngoan quá vậy ?
- Em làm bài văn... Làm mãi chẳng được gì, sáng mai phải nộp rôi... A ! Hay anh làm dùm em đi !
Ðông Trần le lưỡi,
- Học gì mà nhờ người khác làm dùm. Anh làm dùm cô giáo biết bị điểm thấp đó !
- Xi... chỉ sợ bài em bị dưới điểm trung bình thì có.
- Biết vậy sao còn nhờ.
- Bí quá chớ bộ.
Lãm Vân nhìn Ðông Trần rồi lại cười và nói tiếp :
- Bộ anh tưởng em nhờ anh thật à ! Người ta đang đơi...
- Ðơi... cô giáo đến phải không ?
- Em đợi thì... "hợp pháp" quá phải không ? Vậy mà có người không học cũng đợi cô giáo mới lạ chứ !
Lãm Vân nháy nháy mắt nói với Ðông Trần.
Ðông Trần gãi gãi lên đầu :
- Ê ! Cô bé nói ai đợi chứ !
- Ai đợi người đó chắc biết...
- Con nhỏ này.
Ðông Trần chỉ lên đầu Lãm Vân, cô bé cười khúc khích rồi chạy ùa ra cổng, vừa lúc Hải Quì định nhấn chuông cổng thì Lãm Vân đã reo lên.
- May ghê ! Chị đã đến... Em... ý... có người đợi chị suốt buổi chiều nay đó.
Lãm Vân vừa nói vừa liếc nhìn Ðông Trần và mở cổng để Hải Quì đẩy xe vào. Lãm Vân còn la lớn.
- Anh Ðông Trần ơi lại đây đẩy dùm chiếc xe của chị Hải Quì vào dùm em với.
Lãm Vân kéo tay Hải Quì đi vào nhà khiến cho Hải Quì ngạc nhiên. Thường ngày cô bé chẳng tỏ ra chăm học như thế này, đã vậy còn kêu Ðông Trần đẩy xe cho nàng nữa chứ, chắc có vấn đề chi đây !
Lãm Vân nói :
- Về phòng em... Em có điều này hay lắm.
Ðông Trần đi tới nói :
- Coi chừng con bé có ý đồ đấy cô giáo ơi !
- Cái anh này ! Muốn gì thì nói đi... Em đây giúp.
Ðông Trần ứ lên rồi đẩy xe của Hải Quì vào trong.
Hải Quì nhìn Ðông Trần rồi nhìn Lãm Vân lắc đầu không hiểu gì...
Lãm Vân đưa Hải Quì về phòng và tập trung nghe Hải Quì chỉ dẫn phương pháp làm văn, kỳ thật cô bé cố tập trung nghe, vậy mà chẳng làm nỗi một bài văn hay, Hải Quì nhận xét bài làm của Lãm Vân cũng giống như lời phê bình của cô giáo trên lớp. Lãm Vân ngập ngừng mãi chẳng dám mở miệng nhờ Hải Quì làm dùm bài văn, có chăng Hải Quì chỉ giải thích và chỉ cách làm bài mà thôi.
- Lãm Vân,... chiều nay em... có vẻ lo lắng, có chuyện gì phải không ?
Lãm Vân chối :
- Không có gì chị ạ !
- Vậy thì hãy lập dàn ý đề văn này đi.
Hải Quì vừa ghi lên bảng vừa đọc cho Lãm Vân ghi. Lãm Vân cắn bút một lúc thì có tiếng gõ cửa phòng.
Diệp Quỳnh gật đầu chào Hải Quì và đứng ngoài cửa phòng nói vọng vào :
- Lãm Vân ơi ! Nghỉ học đi với chị một chút nhé !
Lãm Vân còn ngập ngừng, Diệp Quỳnh lại nói tiếp :
- Em không đi với chị phải không ? Ðừng hối hận đấy nhé !
- Gì mà ghê quá vậy hở chị ?
- Ừ !
- Nhưng em còn bài để sáng nộp cho cô nữa nè !
Diệp Quỳnh lại chỗ Hải Quì nói :
- Lãm Vân nghỉ một buổi có sao không "cô giáo" ?
Hải Quì không thích lối nói chuyện của Diệp Quỳnh - dường như nó cao ngạo làm sao ấy.
Diệp Quỳnh là chỗ thân tình của gia đình, hiện tại là bạn của anh trai Lãm Vân. Nghe đâu họ quen nhau đã mấy năm, đùng một cái anh hai của Lãm Vân đi học ở nước ngoài một thời gian. Hai bên gia đình là chỗ bạn bè nên Diệp Quỳnh thường xuyên đến nhà và tỏ ra rất cao ngạo. Hải Quì cảm thấy như thế không biết có phải do chủ quan hay không.
Lãm Vân là cô bé ham chơi hơn học, mặc dù Hải Quì cố gắng thật nhiều, song cô bé vẫn chưa tiến bộ, cứ mỗi lần Diệp Quỳnh ghé lại rủ Làm Vân đi chơi là cô đi ngay, mặc dù đang học. Diệp Quỳnh tỏ ra coi thường Hải Quì. Mặc kệ, Hải Quì chẳng hề để ý đến vì việc của cô là dạy kèm cho Lãm Vân, đó mới là việc chính.
Lãm Vân e ngại nói với Diệp Quỳnh :
- Em còn phải làm bài văn để sáng mai nộp nữa.
- Trời ơi ! Tội nghiệp em chị ghê chưa ! Nhờ "cô giáo" làm giùm đi... Dẫu sao thì cô giáo đến đây là để dạy cho em, cô làm bài văn cho em cùng đúng thôi. Sòng phẳng mà ! Có gì thiệt thòi đâu em.
Hải Quì với Diệp Quỳnh chưa hề có mối quan hệ nào. Tại sao lúc nào Diệp Quỳnh cũng tỏ ra mâu thuẫn với Hải Quì. Mỗi lời nói đều thể hiện uy quyền và thái độ bất hòa. Có lẽ đó là tính cách chung của bọn con gái nhà quyền quí cũng nên !
Ðược ! Nếu có thái độ với Hải Quì như vậy cũng chẳng ăn thua gì...
Hải Quì nói với Lãm Vân :
- Em có việc phải đi vậy tôi về được chứ ?
Diệp Quỳnh xen vào :
- Ðâu được, chiều nay cô đến dạy cho Lãm Vân học, nhưng chúng tôi bận, cô vẫn chưa hết giờ dạy, vậy phiền cô ở lại làm giúp Lãm Vân bài văn rồi hãy về, chúng tôi không giữ nữa, cứ xem như cô đang dạy cho Vân bài văn mới... À ! Nếu thấy "hẻo" chỗ nào tôi sẽ chỉ cho khoản làm bài được chứ !
Nghe giọng nói đầy vẻ khinh người của Diệp Quỳnh, Hải Quì càng thêm buồn giận. Dạy kèm cho các tiểu thư con nhà giàu thật phiền phức. Họ ỷ có mấy đồng tiền bỏ ra rồi muốn bắt người khác làm theo ý mình, thật đáng ghét.
Dù sao Diệp Quỳnh là chỗ thân tình với gia đình Lãm Vân nên Lãm Vân rất hòa hợp với cô ta.
Cuối cùng, Lãm Vân cũng thay đồ để đi chơi. Khi bước ra khỏi phòng cô bé còn nói :
- Chị Hải Quì ơi ! Chị làm bài văn cho em rồi hãy về.
Diệp Quỳnh nhìn Lãm Vân rồi nói :
- Em không đóng cửa phòng sao ?
Quay sang Hải Quì, Diệp Quỳnh cười nói :
- Cảm phiền cô giáo hãy làm bài cho Lãm Vân ở phòng ăn hay ngoài vườn cũng được. Chúng tôi phải đóng cửa phòng lại.
Hải Quì há hốc miệng nhưng không sao thốt nên lời. Cô uất đến nghẹn lời.
Rời khỏi phòng Lãm Vân, Hải Quì tìm một góc trong vườn để ngồi, cô có thể giúp Lãm Vân làm bài, nhưng không phải làm bài như thế này - mà phải giải thích đễ cô bé hiểu và lập một dàn bài rõ ràng rồi mới làm thành bài văn. Chẳng lẽ đi dạy kèm là phải làm tất cả bài tập của các tiểu thư hay sao ? Vô lý thật.
Hải Quì vừa làm dàn bài cho bài văn của Lãm Vân, vừa cảm thấy bức rức và khó chịu trong lòng, cô cảm thấy dường như mình bị sỉ nhục hơn là được trọng dụng đúng với danh nghĩa "người dạy kèm" - Bọn nhà giàu đều như thế cả nếu như đi dạy ở nơi khác thì cũng thế thôi !
:tim::tim::tim::tim::tim::tim: